[BSD + HP] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – PN4: Chuyện Cũ (1)


AUTHOR: YURI

-o0o-

Thiếu niên tóc chẻ ngọn ngơ ngác nhìn hai cái nam hài kém tuổi, người tóc highlight nhìn qua cực kì mất kiên nhẫn kéo đồng bạn tóc trắng đi. Ango chớp mắt, giơ lên dụi một hồi, lại nheo mắt nhìn.

Mắt cậu hoàn toàn không có vấn đề….

Được rồi, cậu cần giải thích, một lời giải thích thỏa đáng. Vì cái gì Nakajima Atsushi của trụ sở thám tử lại  cùng Akutagawa Ruynosuke bên Mafia Cảng nói chuyện yêu đương? Người hổ và chó điên? Hai cái người có tiền sử chỉ cần thấy là sẽ nhào lên muốn giết đối phương ấy hả?

Đây là trò đùa nhạt nhất mà Ango từng nghe qua!

“Khục….hahaha.”

Khóe miệng Ango run rẩy không ngừng, cực kì không đồng ý liếc thiếu niên tóc hung đỏ đứng bên ôm bụng cười ha hả. Cái chuyện này có gì hài hước? Một chút cũng không nhá!

“Oda, chuyện này không đáng cười đâu.”

“Có cái gì không đáng? Riêng mặt cậu thôi đã rất đáng nha!”

Khỏi nói Ango cũng biết, mặt mình hiện tại không phải hận viết lên mấy chữ ‘kinh hoàng’ thì chính là đần thối ra. Cho nên, trực tiếp làm lơ Oda đi đi, hiện tại cậu không rảnh quan tâm ai đó cười tới lúc nào mới ngưng được.

Được rồi, một cái mỗi ngày đều ho ho triền miền như sắp chết, dáng vẻ yếu ớt như cây lau sậy gặp ai đó liền biến thành tên cuồng giết, một cái đồng dạng vô hưởng ứng mỗi lần gặp liền dùng dị năng đánh đánh đánh.

Cậu có tự chôn mình vào mộ cũng không tin hai đứa nó sẽ yêu nhau!

“Cậu nghĩ việc này rất khó tin?”

Thiếu niên nghiêng đầu nhìn người tóc đỏ đứng cạnh, đã thôi việc ôm bụng cười, rất rất tự nhiên chằm chằm cậu. Oda cười khẽ, đối với việc gương mặt ai đó hầu như đã viết câu trả lời, hắn chẳng phải dong dài gì nhiều.

“Những người khác ở đây chắc chắn đều không quá ngạc nhiên, nhất là khi họ đều đã chứng kiến một màn mờ ám ngày Akutagawa mới tới nơi này. Ango, kể cả là tớ vốn đã biết được khá nhiều qua thông tin cậu đưa, cũng không bất ngờ nha.”

Ango tỏ vẻ, Oda sau khi chết một lần qua đây bắt đầu giống Dazai, hình như càng ngày càng thiếu đánh rồi. Ánh mắt kia không phải thèm đòn thì tính là cái gì? Đây còn không phải ám chỉ có mình cậu thiểu năng không rõ hay sao!

“Khoan, Ango, đừng nóng, thông tin trên giấy tờ luôn có thể thay đổi mà.” Phát hiện cảm xúc người cạnh bất ổn, hắn vô cùng hiểu rõ an ủi. Nghĩ nghĩ, cười cực kì vui vẻ bổ sung một câu. “Thậm chí là cả quan hệ giữa mỗi người sau cả đống thứ xảy ra.”

Ẩn ý rõ ràng như vậy, Ango còn không rõ sao? Cậu nhướn mày, điều này quả thực không sai. Lửa giận trong lòng vốn không lớn, sớm đã tan, cậu dùng ngữ điệu trêu chọc nói một câu.

“Dazai mà biết hai người bạn thân của cậu ta yêu nhau, không biết sẽ dùng biểu cảm gì. Dù sao tớ cũng từng là người đã hại cậu.”

“Nhất định sẽ rất đặc sắc. Lần sau thử báo ra đi, tầm giờ này Dazai chắc cũng thành công lừa được ai đó rồi.” Oda cũng muốn nhìn vẻ mặt của bạn tốt lúc biết tin, là ai chứ Dazai, thật là khó đoán sẽ dùng biểu tình gì đối đãi thông tin này.

“Lừa ai cơ?”

“Không có gì.”

Oda quay đầu qua nơi khác, biểu thị, Ango đến cuối có là người ngoài cuộc quả nhiên vẫn là ngơ ngơ một hồi không nhận ra cái gì. Bất quá….

Hắn liếc qua bộ dáng khó hiểu của người nọ nhìn mình, lòng  không hiểu sao trở nên ấm áp kì lạ. Có thể tiếp tục bên Ango thật tốt.

Mà thời điểm này ba năm trước đây, Oda của lúc đó hiện đang: “……”

Nam hài tóc hung đỏ khiếp đảm nhìn người đang quỳ tới đầu cũng thân mật chào hỏi sàn nhà, ánh mắt vẫn còn là một màu nâu trầm lung tung nhìn tứ phía học sinh đang vây xem, rất rất không được tự nhiên khều khều người nọ.

“Ango, mau dậy đi. Chúng ta sắp thành trung tâm bát quái tới nơi rồi.”

“Tớ không đứng! Oda, trừ khi cậu tha thứ cho tớ! Bằng không tớ không xứng đứng thẳng nhìn mặt cậu!”

Xung quanh nổi lên một đống tiếng hít gió, các động vật nhỏ trí tưởng tượng cao xa nhiệt tình bàn tán về đủ loại khả năng.

“Đây chắc chắn là chuyện ngôn tình có thật!” Đây là một cái thiếu nữ nào đó hét lên.

“Hâm à? Hai bọn họ là con trai cả đó! Chắc chắn người đang quỳ từng giết chết người thân của người kia nên mới cầu tha thứ!” Này là của một nam đồng học đứng cạnh bạn nữ kia suy đoán.

“Không phải! Cái này hẳn phải là mối tình trái ngang khi người đang quỳ từng nhìn qua bóng người kia để thấy người khác!” Còn đó là một nữ hài đeo cái kính dày cộp bình luận.

Oda Sakunosuke:“………”

Ango Sakaguchi: “……….”

Đương sự tỏ vẻ bất lực!

Oda cảm thấy đầu ẩn ẩn đau, hắn hối hận rồi, không đâu đồng ý chạy tới cái trường quỷ quái này chi. Cư nhiên đã gặp Ango thì thôi, còn vướng phải tình cảnh này!

Nha, không đúng! Tuy hắn rất vui khi được gặp lại cậu, nhưng là, không phải theo cách này và trong hoàn cảnh này!

“……Ango, vẫn là đứng dậy đi.”

Trừ câu này ra, Oda đúng là hết lời để nói. Hắn không thể bắt ép được, làm bạn cũng lâu, đương nhiên rõ tình Ango là như nào. Nói một là một, hai là hai, bất kể tình sâu nghĩa nặng ra sau, cũng có thể vì những lời thề hẹn trung thành trước đó mà lạng lùng chặt đứt rồi quay lưng phản bội.

Tựa như năm đó….

Vì vậy, hắn càng vô pháp ép buộc người nọ thôi quỳ tạ tội. Cậu hối hận, hắn biết. Đau lòng, hắn rõ. Tội lỗi, càng thấu hiểu. Cho nên, không cần nhắc lại truyện cũ, Ango…

“Không được! Cậu không nói tha, tớ nhất quyết không đứng!”

Oda: “……….”

Sao cậu có thể không nghe thấy tiếng lòng của tớ, Ango!

Mà đặc biệt, cái giọng hiện tại của Ango còn nghe y chang Dazai. Còn thêm cái ngữ điệu nghèn nghẹn như sắp khóc, đối với một Oda ngày ngày đều chỉ nghe bằng hữu nói bằng giọng đều đều kinh khùng thật là…… khó nói.

Vốn hắn không nói tha, vì chính hắn cũng biết rõ, hắn vẫn không thể tha thứ được cho người nọ. Nếu tình chỉ mình Oda này chết thì ổn thôi, hắn nguyện ý tha cho lỗi lầm người nọ. Bất quá, người rời đi không chỉ có mình hắn, người hồi sinh… lại chỉ có hắn.

Đám trẻ đó, Oda vốn đã coi chúng như con mình, không thể cứ nói dứt là dứt. Người hắn tin cậy, quý mến lại là một phần gây nên lí do chúng mất, Oda đương nhiên sẽ rối loạn. Hắn không thể bắt đầu lại, chính tâm trí hắn đang tự vây khốn mình trong quá khứ, cạnh bên những kỷ niệm cùng bọn trẻ xưa.

Một phần Oda đã ở đó, vĩnh viễn không rời.

Cho nên Ango, đừng nói việc tha thứ. Tớ không làm được. Đừng đả động tới nó, cứ lặng im lướt qua tớ, không phải tốt hơn sao? Kể cả không, đến cạnh tớ lần nữa làm bạn, cũng đừng bao giờ nói lại chuyện xưa cũ, tựa rằng chúng ta đã từng thân như ruột thịt năm nào.

_______________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Hảo lâu không đăng chap mới! QAQ

Hi vọng mọi người còn nhớ mình T^T

HẾT PN4 (1)

[Twilight + Inuyasha ] Thì Ra Là Khuyển – Chương 3


EDITOR: YUE

BETA: MATCHA

-o0o-

Sáng sớm, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ sát đất, chiếu vào phòng ngủ. Trải qua vài giờ được nước mưa cọ rửa, cảm giác cả trời đất đều được sạch sẽ. Hôm nay là một ngày đẹp trời hiếm có, đương nhiên, với quỷ hút máu mà nói, ánh mặt trời đại biểu nguy cơ bọn họ bại lộ càng nhiều. Vì lý này, Carlisle hiếm có một ngày không đi làm.

Kéo màn lại, ngăn cản ánh mặt trời quấy rầy mộng đẹp của người còn đang ngủ đến ung dung điềm tĩnh trên giường kia. Carlisle ngồi ở mép giường, lẳng lặng nhìn Sesshomaru. Haiz! Nếu không nhìn lầm, chân tóc hình như chuyển thành màu bạc, lúc trước từ màu bạc biến thành màu đen, giờ lại biến lại sao? Nhưng mà, Sesshomaru để tóc bạc chính là đẹp đến phi phàm, sẽ không bị người khác cướp đi chứ?

Carlisle nhìn đến mê mẩn, khoảng cách giữa hai người càng ngắn, cho đến khi chỉ cách nửa bàn tay thì Sesshomaru mở mắt. Vừa mới tỉnh ngủ, đôi mắt hắn vẫn còn mông lung, phản ứng chậm chạp, phá lệ trông có chút đáng yêu, Carlisle không khống chế được vươn tay nhéo nhéo mặt Sesshomaru, cười lớn.

Sesshomaru lúc này mới tỉnh táo lại, đẩy Carlisle ra, hắn đen mặt nhìn quần áo trên người không còn giống như trước khi hôn mê. Đây là lần thứ hai, lần thứ hai bị người khác thay quần áo cho. Cảm giác không có ý thức tùy người sắp xếp này thật khó chịu.

Nhìn phản ứng của Sesshomaru, Carlisle không nể mặt mà cười, thật đáng yêu, muốn nhéo một chút, nhưng mà hắn sẽ tức giận mất, thật chờ mong một người lãnh đạm như hắn xù lông. Thật muốn thử một lần! Nhưng mà, thân thể hắn vừa tốt lên, vẫn là thôi đi, về sau còn nhiều cơ hội.

“Sesshomaru? Cậu vẫn luôn nhìn quần áo của mình, có vấn đề gì sao?” Carlisle nén cười hỏi.

“Không có gì.” Sesshomaru trả lời, rõ ràng giận nhưng không làm được gì.

“Cánh tay cậu hiện tại còn đau không? Thuận tiện có thể cho ta biết vì sao lại bị thương chứ?” Carlisle thu lại nụ cười, đổi chủ đề sang cánh tay, nghiêm túc hỏi.

“Không có gì, vết thương cũ năm xưa mà thôi.” Sesshomaru nhìn cánh tay trái đã từng bị chặt đứt, rồi lại được nối lại, ngữ khí tràn đầy không để ý.

Carlisle cảm giác, toàn bộ sức lực của mình đều là đánh vào bông. Đối mặt với Sesshomaru luôn lãnh đạm thờ ơ, Carlisle cảm thấy vô lực, “Không có ciệc gì thì tốt, đi ăn cơm thôi, đã lâu như vậy, cậu hẳn là đói bụng.” Nếu Sesshomaru không muốn nhắc đến đề tài này, Carlisle cũng không tiếp tục, phỏng chừng hắn đã đói, vẫn là đi ăn cơm thôi.

“Được, cảm ơn.” Đây là lần đầu tiên Sesshomaru nói lời cảm ơn với nhân loại, tuy muốn nói một cách tự nhiên, nhưng vẫn không khỏi lúng túng.

Carlisle ngạc nhiên quay đầu nhìn Sesshomaru, không nghĩ tới người kiêu ngạo như hắn cũng nói ra lời cảm ơn. Nếu để Sesshomaru biết được ý nghĩ của y, nhất định đổi lại được một tiếng cười lạnh, bổn điện hạ là yêu quái không hiểu lễ nghĩa như vậy sao?

Tầng dưới, Edward nhìn một bàn đồ ăn sáng phong phú trước mắt, thật oán niệm. Là một quỷ hút máu không cần ăn cái gì, mỗi ngày lại phải đối mặt với nhiều đồ ăn không thể ăn, lại còn muốn giả bộ ăn thật sự rất đau khổ, mỗi ngày như vậy, quỷ hút mãu cũng sẽ chết có được không, có thể không ăn không? Hắn nhìn Carlisle, ánh mắt mang theo khẩn cầu, lại bị làm lơ. Carlisle đã đem toàn bộ thể xác và tinh thần treo ở trên người Sesshomaru, mà chính hắn, trong nhà này, càng ngày càng không có địa vị.

“Cơm xong, ta muốn đi dạo, cảnh sắc xung quanh không tồi.” Sesshomaru buông dao nĩa, lau miệng nói. Yêu lực biến mất lúc trước hình như khôi phục một chút, hắn muốn tìm nơi nào đó thử một chút, rừng rậm nguyên sinh cách đây không xa chính là một nơi cực kỳ phù hợp.

“Được, đi dạo cũng tốt, nhưng ngươi phải cẩn thận, bên trong rừng rậm có dã thú.” Vừa lúc Carlisle cảm thấy Sesshomaru cần ra ngoài hít thở không khí, thừa dịp thời tiết sáng sủa, vì thế dứt khoát đồng ý, khiến cho Sesshomaru có chút không quen. Tất nhiên, còn có nguyên nhân khác, quỷ hút máu cần phải ăn ‘cơm’ , không thể để Sesshomaru phát hiện được.

Rừng rậm nguyên sinh phía tây thị trấn Forks thuộc khu bảo tồn Ấn Độ, con người nơi đó sinh sống dựa theo hình thức bộ lạc nguyên thủy, tù trưởng thế hệ thanh niên này là Paul, chiến binh cường tráng nhất, cũng là người thông minh nhất tộc. Đây là một bộ lạc người sói phồn vinh, tương truyền, huyết mạch truyền thừa có thể khiến họ giống như tổ tiên sở hữu năng lực, nhưng đến nay vẫn chưa từng có người may mắn thức tỉnh huyết mạch.

Sesshomaru đi vào rừng, cảm nhận yêu lực ít ỏi trong cơ thể, yêu lực vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, ánh sáng như ẩn như hiện trên đầu ngón tay. Đến bây giờ, Sesshomaru vẫn không biết yêu lực vì sao lại biến mất. Nhưng hắn âm thầm suy đoán, có lẽ là do quy luật thế giới này hạn chế. Nhưng mà thế giới này cũng không hòa bình yên vui, vẫn có một số ít dị loại, những sinh vật bóng tối, ví dụ như Carlisle và Edward. Hừ, đừng tưởng hắn không biết bọn họ đi săn thú, nếu không làm sao dễ dàng để hắn đi như vậy, nam nhân kia dài dòng y hệt ông lão Myoga.

Đi trên đường rừng nhỏ hẹp, thỉnh thoảng một vài động vật nhỏ tò mò ló đầu ra nhìn. Có lẽ là do Sesshomaru lộ ra yêu khí, quấy nhiễu động vật, khiến chúng bỏ chạy, một số ít còn sợ hãi hơi thở đại yêu đến nỗi nằm rạp trên mặt đất. Sesshomaru cúi đầu nhìn lũ động vật, không có hành động cũng không thân cận chúng nó, trong mắt như cũ đạm bạc, mái tóc đen dài rũ sau lưng, quần áo đơn giản nhưng mặc trên người hắn lại có một loại hương vị độc đáo.

Sau cây cổ thụ, Billy lén nhìn người trông như tinh linh trong rừng, ánh mặt trời xuyên qua ngọn cây, chiếu trên mặt, trên cơ thể hắn, nhất thời xem đến ngây người, cho đến khi Sesshomaru đã đứng ngay trước mặt cậu mới phản ứng lại, mặt ngay lập tức đỏ lên.

Sesshomaru nhìn đứa trẻ loài người da đen thui trước mắt, rất kinh ngạc. Quả nhiên, thời đại này, việc lạ gì cũng có thể.

“Ngươi… ngươi là tinh linh sao?” Billy chỉ ngón tay về phía Sesshomaru, ngượng ngùng hỏi, ngữ khí tràn đầy kinh ngạc và cảm thán.

“Tinh linh?” Sesshomaru nhíu mày, đó là yêu quái gì, đến nơi này, chẳng những chủng loại yêu quái tăng rất nhiều, mà tên cũng trở nên kỳ quái. Là yêu quái không lo tăng trưởng yêu lực, đi sửa cái tên hoa lệ như vậy, lại còn để nhân loại phát hiện ra, đúng là phế vật!

Billy còn không biết sự ngưỡng mộ của mình lại bị người kia hiểu nhầm thành xúc phạm, vẵn còn nháy mắt lấp lánh đầy mộng mơ nhìn Sesshomaru.

Không muốn tốn thời gian ở nơi này, Sesshomaru xoay người định rời đi. Đùi tự nhiên lại cảm nhận đến sức nặng, cúi đầu nhìn, quả nhiên, Billy bám chặt lấy đùi hắn như gấu Koala. Là một đại yêu quái cường đại, Sesshomaru có thói quen sạch sẽ, người cùng hắn thân cận, nửa bàn tay đã có thể đếm hết. Nếu là trước kia, hắn đã đem người xắt thành lát, thật vô nghĩa khi nhận ra điều này.

Kế hoạch lúc đầu bị phá hỏng, Sesshomaru bất lực. Sau khi yêu lực biến mất, một đứa trẻ hắn cũng không thể làm gì, xem ra cần phải nghĩ cách khôi phục yêu lực. Nhưng, Sesshomaru không biết, điều này không liên quan đến yêu lực, mà do tim hắn, so với trước kia đã trở nên yếu mềm.

“Nhóc con, nhà ngươi ở đâu?” Sesshomaru nhìn đứa nhóc liều mạng bám chặt lấy chân mình, hỏi. Yêu khí trong cơ thể đột nhiên tăng nhanh chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, hắn cần mau chóng tìm một nơi, nếu không…

“Tinh linh muốn cùng ta về nhà sao? Nhà ta cách đây không xa, đi thẳng theo đường nhỏ này, gặp ngã rẽ thì quẹo trái, rồi băng qua sông, xuyên qua rừng, lại qua một con mương là đến.” Billy duy trì ánh mắt lấp lánh, bla bla nói một hồi.

“… Dẫn đường.” Sesshomaru nhịn xuống dục vọng đem nhóc con dài dòng này đánh một trận tơi bời, nghĩ thầm, đáng nhẽ hôm nay nên nghe Carlisle không ra ngoài.

HẾT CHƯƠNG 3

[HP] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 47 + Chương 48 + Chương 49 + Chương 50


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: AKKI

-o0o-

Chương 47: Tóc và máu

“Có liên quan đến mấy vấn đề kia của thầy, Moni không muốn thừa nhận dòng họ của mình, cho nên vấn đề này trừ khi cậu ấy đồng ý nếu không tôi sẽ không nói. Còn Chúa Tể Hắc Ám đời thứ ba căn bản không phải con người, đó là một vũ xà sống hơn ngàn năm chiếm cứ thân thể Chúa Tể Hắc Ám hơn nữa còn dung hợp thân thể của mình và thân thể Chúa Tể Hắc Ám.

Cho nên, muốn giết một vũ xà chân chính, ít nhất chúng ta cần có bốn sức chiến đấu có thể sánh với vũ xà vốn có huyết thống sinh vật huyền bí.”

“Chậm đã, Draco là huyết thống tinh linh, mà theo ta biết tinh linh ngoại trừ sống lâu hơn phù thuỷ ra thì không có gì khác phù thuỷ bình thường.” Cái loại huyết thống có cũng như không này của Malfoy mà cũng có thể chiến đấu với vũ xà?!

“Đó là tinh linh hiện tại, Draco là thức tỉnh huyết thống tinh linh viễn cổ, đó là một tinh linh có thể một thân một mình đánh nhau với một con rồng, không phải là loại tinh linh chỉ cần một hạt giống nảy mầm cũng có thể làm bị thương được.” Harry không có nhìn thấy đôi mắt của Snape phát sáng lúc mình nói rằng Draco là tinh linh viễn cổ.

“Nói như vậy, huyết thống hải yêu của cậu Weasley cũng không phải loại nhiều lắm chỉ có thể khiến Muggle đắm thuyền kia.”

“Đương nhiên không phải, hải yêu hiện tại một chút tác dụng cũng không có đối với loại sinh vật huyền bí cường đại như vũ xà, tiếng ca của hải yêu chân chính có thể khiến đại dương nổi bão, có thể giết chết, có thể thao túng cả vũ khí của kẻ thù.” Snape cúi đầu nhấp một ngụm cà phê, hơi híp mắt phòng ngừa Harry đối diện thấy được đôi mắt đang toả sáng của mình.

“Như vậy Potter, huyết thống của mi là gì?” Snape một bên nói, một bên lặng lẽ lấy ra một bình độc dược giống như dược thả lỏng, mở nắp, sau đó đứng dậy di đến trước tủ độc dược.

“Griffin, sau khi thức tỉnh hoàn toàn thì tôi còn có thể bay,” Harry nhớ lại cảm giác được bay lượn trong không trung ngày xưa, sướng hơn cưỡi chổi rất nhiều, vươn cánh xông thẳng lên trời, bay qua những tầng mây, dường như tới gần mặt trời hơn, mọi thứ dưới mặt đất thu lại còn chút xíu, làm cho tâm của con người cũng an lại, nhưng y lại thích tiếng gió gào thét bên tai khi bay nhanh hơn, cùng cái cảm giác như nổi trên nước, cái loại choáng váng này… Choáng váng!?

Harry đột nhiên cảm nhận được dược hiệu sắp hết kia trở nặng, đột nhiên một bóng đen chắn trước mặt, ngăn trở ánh sáng, con dao nhỏ bằng bạc sáng loáng trong tay thân ảnh màu đen còn phản quang “Giáo sư…. tôi nghĩ hẳn là thầy không như tôi nghĩ chứ?”

“Mi nghĩ gì, Potter.” Snape dùng ánh mắt khi ước lượng dược liệu thượng đẵng quét quét lên người Harry — trên thực tế là dược liệu vô cùng vô cùng cao cấp — giống như đang suy nghĩ xem nên hạ dao nơi nào.

“…” Ron đời trước luôn lo sau khi cấm túc xong mình có thể sẽ biến thành một lọ độc dược, hiện tại cậu ấy không cần lo lắng nữa rồi, bởi vì chuyện này sẽ thành sự thật liền ngay và lập tức.

“Tài liệu của tinh linh và hải yêu tuy khó có được, nhưng không phải là không có, chỉ có griffin thuần chủng đã sớm tuyệt tích, cho nên Potter, ta sẽ không nấu mi thành độc dược, nhưng máu và tóc vẫn phải lấy một ít.” Snape dùng dao nhỏ nhẹ nhàng gõ gõ lên cái lọ.

“Nếu cần tóc, ngài có thể cho tôi một lọ dược mọc tóc không?” Harry thật cẩn thận hỏi.

“Có thể, nhưng là sau khi ta cắt tóc mi xong.” Tuỳ ý biến dao nhỏ thành kéo, Snape có thể nói là hai mắt phát sáng cắt tóc Harry.

“A!” Snape chưa cắt tóc cho ai bao giờ không cẩn thận cứa qua lỗ tai Harry

Nhìn Potter nhe răng nhếch miệng che tai, Snape xoay người lấy một cái bình rỗng, đặt trên miệng viết thương hứng hơn nửa bình máu, sau đó mới cầm một bình độc dược ném qua “Một ngụm nhỏ là đủ rồi.”

Uống một ngụm nhỏ, vết thương đang chảy máu trên lỗ tai Harry lành lại ngay lập tức. Snape nhìn mớ tóc đã cắt, sau đó lại nhìn Potter đang nhìn cái đầu bị cắt loạn của mình, tự nhiên cảm thấy rất vui vẻ, hoàn toàn không có chút cảm giác tội lỗi vì mình là đầu sỏ gây nên chút nào.

“Được rồi, nhiêu đây cũng đã đủ cho mấy nghiên cứu của ta.” Không phúc hậu nhìn đầu tóc rối loạn và biểu tình đau khổ vuốt tóc của Harry, tâm tình tốt lại ném qua một lọ độc dược mọc tóc.

Chụp được bình độc dược, Harry gấp đến mức một ngụm uống hết, tóc dài ra rất nhanh, thực nhanh liền dài đến eo, Harry vừa mới chuẩn bị cắt một chút, Snape liền cầm kéo đi đến xén ngay bả vai, sau đó đem mớ tóc mới cắt bỏ chung với mớ hồi nãy “Cấm túc kết thúc, mi có thể về.”

Yên lặng thở dài, dùng sức xoa loạn đầu của mình, nhìn nó cũng chỉ rối hơn bình thường một chút, không làm người khác phát hiện tóc dài ra.

“Giáo sư, đũa phép của….” Harry muốn rời khỏi chỗ này lắm rồi vội vàng mở miệng.

Snape không kiên nhẫn ném đũa phép qua, nhằm ngay giữa trán Harry.

Tuy rằng dược hiệu vẫn chưa hết, nhưng trở về ký túc xá thì không thành vấn đề, hơn nữa Harry hoàn toàn không muốn ở lại nơi này, sau khi chụp được đũa phép lại xoa xoa tóc và lỗ tai, Harry chạy chậm rời khỏi văn phòng độc dược.

Harry đi rồi, Snape rời khỏi phòng nấu độc dược của mình, lấy một bình rượu ra khỏi tủ nháy mắt uống hết phân nửa, vung đũa phép, một con hưu cái xuất hiện bên cạnh Snape, trấn an cọ cọ tay hắn.

“Lily, khả năng của tớ bây giờ không bảo vệ được Potter…” Snape ngửa đầu che khuất đôi mắt, mỏi mệt lẩm bẩm tự nói.

HẾT CHƯƠNG 47

[HP] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 43 + Chương 44 + Chương 45 + Chương 46


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: AKKI

-o0o-

Chương 43: Đảm đương vũ lực

Harry đực mặt ra, bởi vì Snape tìm Draco trước, cho nên y vẫn luôn nghĩ là do thần chú của Ron và Draco có vấn đề.

“… Mi không biết Oliviate có độc dược chuyên dụng để hoá giải sao?!” Nhật Ký cảm thấy người mình hợp tác trên tàu tốc hành tuyệt đối không phải cái tên Gryffindor ngu xuẩn trước mặt này.

“Khụ khụ, mấy thứ liên quan đến độc dược đều là do Draco phụ trách, tôi không quá hiểu cái này. Hơn nữa dược liệu của Snape nhiều như vậy, hắn cũng không thể nào phát hiện nhanh đến thế đâu, bây giờ tôi đi đặt hàng được rồi.” Harry xấu hổ “Thật sự không được nữa thì lại Oliviate.”

“Cậu cho rằng nguyên liệu độc dược là cỏ lác nơi nào cũng có hay sao! Nhưng cậu nói đúng, loại nguyên dược liệu này, đúng là rất ít độc dược cần sử dụng. Cho nên Potter, nhanh chóng đi bổ sung đi.” Nhật Ký cuối cùng cũng nhớ ra vị Potter trước mặt này là một kẻ khi gặp chuyện liền trở nên cực kỳ ngu ngốc, khoảng thời gian hắn bị vũ xà chiếm thân xác đó, mỗi lần Harry Potter thấy vũ xà thì phản ứng đầu tiên chính là cứ thế mà xông ra.

Nhưng mà Nhật Ký hoàn toàn không biết Snape không hề sử dụng phòng nấu độc dược ở nhà, mà là đến Hogwarts. Cho nên khi Snape bước vào trường học nhìn thấy mớ tàn dư của độc dược không được rửa sạch trong vạc sắp mọc nấm đến nơi, cảm giác rất là bất ngờ (lửa giận) khi nhìn (bay thẳng lên) thấy (trời)

Sau khi lừa dối qua loa để dời lực đi chú ý của Harry, Nhật Ký bèn ngáp một cái, đóng nhật ký lại đi ngủ. Mà Harry lại thức suốt đêm viết thư gửi tới cửa hàng độc dược con thằn lằn xanh, vài nguyên liệu trong đó cần phải đặt mua.

Văn phòng độc dược, Snape sắc mặt âm trầm đang nấu độc dược phục hồi ký ức.

Tối hôm nay sau khi tiệc khai giảng kết thúc hắn lập tức trở về văn phòng của mình, nghênh đón hắn chính là mùi hương kinh khủng đặc trưng của độc dược sắp mọc nấm, đến khi hắn tìm thấy nơi bốc mùi lại phát hiện phòng nấu độc dược của mình rối loạn thành một đống. Phế liệu của độc dược hỗn loạn trên bàn, độc dược còn sót lại trong vạc đang bốc một thứ mùi kinh dị.

Snape xác định kỳ nghỉ hè mình hoàn toàn không có đến trường học, nhưng ngoại trừ hắn ra thì không ai có thể bước vào căn phòng này, hơn nữa còn mở được tủ dược liệu của hắn và sử dụng nguyên một mớ dược liệu quý hiếm.

Nhìn kỹ mớ dược liệu bị thiếu, đôi mày của Snape càng nhăn chặt, sau đó lại nghiên cứu một chút cặn độc dược còn dư lại trong vạc, cho dù nó đã thối rửa đến mức không còn hình dạng ban đầu, Snape vẫn như cũ có thể nhìn ra đây là độc dược phục hồi ký ức.

“Đừng để tôi biết là ai làm!” Ký ức quá nhiều, không có khả năng tìm tòi từ từ xem chỗ nào bị người khác động tay động chân, Snape chỉ có thể rửa sạch vạc dược của mình và đen mặt nấu nồi khác.

Snape không biết vì sao, lần nấu độc dược này mắt hắn vẫn luôn nhìn chăm chú con dao nhỏ và dụng cụ nghiền nát, luôn có một loại xúc động muốn dùng nó xử lý dược liệu.

Bỏ độc dược vào lọ, Snape đen mặt một hơi uống hết, cái hương vị chán ghét quen thuộc.

“Ca” lịch sử luôn giống nhau một cách đáng kinh ngạc, Snape lại một lần nữa bóp nát cái bình độc dược trong tay, cái duy nhất khác chính là lúc này hắn không có đeo bao tay da rồng.

Cố nén lại xúc động muốn vọt vào ký túc xá Gryffindor đem Harry Potter nấu thành độc dược, lại đen mặt xử lý vết thương trên tay.

“Cốc cốc cốc” Khi Snape đang xử lý vết thương của mình để chuẩn bị đi bóp chết tên nhãi Potter kia, một con cú mèo bay đến cửa sổ (đừng hỏi tôi trong hầm thì lấy đâu ra cửa sổ) dùng mỏ nhẹ nhàng gõ gõ.

Ngài Snape tôn kính,

Bởi vì một vị khách hàng mãnh liệt yêu cầu cúc xanh Ba Tư và Amelia sap (tác giả tự chếm và tui cũng không biết Amelia sap là cái gì), nhưng chúng tôi cho dù có dùng con đường nhanh nhất để vận chuyển thì cũng phải mất một tháng mới đến nơi, không biết cúc xanh Ba Tư và Amelia sap mà ngài đặt lần trước có còn thừa lại chút nào hay không, chúng tôi trả giá gấp đôi để mua lại nó.

Trong phong thư còn có một cái gương hai mặt, nếu ngài không hài lòng về mặt giá cả thì chúng ta có thể bàn bạc thêm.

Ps: nếu ngài chỉ còn mỗi Amelia sap mà thôi, thì chúng tôi cũng sẽ dùng giá gấp đôi để mua lại.

“…” Snape có một loại cảm giác, khách hàng đặt dược liệu này tuyệt đối có quan hệ với nhãi ranh Potter kia.

Cầm lấy gương hai mặt, đối phương rất nhanh liền bắt máy “Xin chào, xin hỏi là ngài Snape sao?”

“Là tôi. Tôi có thể bán Cúc xanh Ba Tư và Amelia sap, như tôi muốn biết vị đại sư độc dược nào yêu cầu hai loại dược liệu hiếm và khó sử dụng này, nếu có thể tôi muốn gặp mặt ngài ấy trao đổi chuyên môn một lần.”

“Chúng tôi không thể tiết lộ quá nhiều tin tức của khách hàng, nhưng xem xét đến quan hệ tốt đẹp của ngài và tiệm chúng tôi, kỳ thật người đặt hàng lần này không phải là đại sư độc dược, thậm chí cậu ta vẫn còn là học sinh.” Nhân viên của cửa hàng độc dược Thằn lằn xanh bên kia gương hai mặt hoàn toàn không biết Ngài Snape đối diện đã suy xét đến việc làm sao để nghiền nát xương Potter thành bột phấn.

“Một học sinh?! Tôi tuyệt đối không cho phép loại độc dược hi hữu này rơi vào tay một tên quỷ khổng lồ ngay cả cỏ còn không phân biệt được! Gương hai mặt tôi sẽ trả trở về.” Snape dứt khoát tắt gương hai mặt, bỏ gương vào lại phong thư, cột vào chân con cú mèo vẫn đang không ngừng loi nhoi trên bàn làm việc của mình sau đó ném con cú ra khỏi cửa sổ.

“Harry Potter.” Snape vô cảm ngồi trên ghế, sau khi làm nguội cái đầu bốc hoả của mình, Snape gián điệp hai mang bình tĩnh lên sóng.

Từ hai câu thần chú kia của Potter, có thể nhận thấy kỹ xảo chiến đấu của Potter không tồi, hơn nữa lần ở Rừng Cấm, tuy rằng không biết nhãi con Potter như thế nào làm được, nhưng nhìn bộ dạng có vẻ là thức tỉnh huyết thống, nhưng mà cả ba người cùng nhau thức tỉnh? …. Mẹ nó, xem hắn là tên ngốc sao! Xem ra bí mật của Potter không ít, nhưng mà hắn tin tưởng thủ đoạn của một vị bậc thầy độc dược, chân dược là một thứ cực kỳ tốt.

HẾT CHƯƠNG 43

Design a site like this with WordPress.com
Get started