[INUYASHA + HP] Thì Ra Là Khuyển – Chương 2


EDITOR: YUE

BETA: MATCHA

-o0o-

Chương 2:

Trong dãy núi non Olympia, phía Tây Bắc bang Washington, có một thị trấn nhỏ quanh năm bị bao phủ bởi sương mù gọi là Forks. Nơi này mưa nhiều không tưởng, không có bất kỳ nơi nào ở Mỹ có lượng mưa nhiều hơn nơi này, còn có rừng rậm nguyên sinh vô tận. Carlisle cảm thấy nơi không có đến 4000 người này vô cùng phù hợp với y, tất nhiên càng thích hợp chính y và Edward.

Gần một năm từ lần y đụng phải Sesshomaru cũng như thu lưu hắn đến nay, hai người chậm rãi trở nên quen thuộc. Đương nhiên, đều do Carlisle bao dung, kiên nhẫn không nề hà hỏi han từng chữ từ Sesshomaru. Cũng trong một năm này, Sesshomaru học xong tiếng Anh cơ bản, giao tiếp không thành vấn đề, vấn đề là Sesshomaru cao lãnh điện hạ không dễ dàng mở miệng.

Ba người sống trong biệt thự ẩn sâu trong rừng rậm của thị trấn Forks. Năng lực của quỷ hút máu thật đáng sợ, tốn thời gian không đến một buổi chiều, biệt thự đã lộng lẫy hẳn lên. Sesshomaru mặc  một bộ quần áo màu trắng thoải mái, dựa vào cửa xe ô tô màu đen đỗ ở cửa, gương mặt tuấn mỹ vô cảm. Trải qua một năm, hắn đã tập mãi thành thói quen đối mặt với đồ vật chưa từng thấy này. Hắn nhìn ra, nam nhân lúc trước giúp đỡ mình và con y khác biệt với người thường, họ cũng không muốn sự khác biệt của họ bị bại lộ, tuy rằng đều là thừa thãi, nhưng cùng hắn dù sao cũng không quan hệ gì cả.

Cơn mưa nhỏ rơi xuống, Sesshomaru nhíu mày. Mặc dù nơi này không giống trần thế nóng lực, ồn ào, náo động, lại quanh năm bị sương mù bao phủ, nhưng từ sau khi yêu lực biến mất, cánh tay trái luôn ẩn ẩn đau đớn không ngừng, huống chi là ngày mưa. Hừ, thân thể nhân loại thật yếu ớt!

Trên đầu xuất hiện một chiếc ô màu đen, Sesshomaru ngẩng đầu, tầm mắt chạm đến đôi mắt vàng mang theo trách cứ cùng quan tâm. Sesshomaru sửng sốt, có chút hốt hoảng, đã thật lâu không có ai nhìn hắn bằng ánh mắt như vậy. Thật là, xen vào chuyện của người khác. Xem nhẹ rung động trong nháy mắt, Sesshomaru xoay người đi vào phòng trong, mái tóc đen dài màu đen đảo qua chóp mũi Carlisle, lưu lại hương thơm ám muội. Ha hả, thật biệt nữu!

“Carlisle, con vẫn không đọc được nội tâm của hắn, chuyện như vậy trước đây chưa từng xảy ra, vì sao ạ?” Edward buồn rầu gãi đầu hỏi Carlisle, trong mắt đong đầy khó hiểu. Hiện giờ cậu đã có thể khống chế được dục vọng hút máu. Lúc trước, lần đầu tiên nhìn thấy nam nhân kia, hương vị ngọt ngào kia suýt chút nữa làm cậu bạo động, nếu không phải Carlisle trấn an, không chừng trước tiên là phải chuyển nhà, quỷ hút máu không thể bại lộ trước nhân loại. Nhưng mà kỳ lạ ở chỗ, khi nam nhân kia tỉnh lại, cỗ hương vị kia liền biến mất, thật là một người kỳ quái, tính tình cũng không tốt.

“Lúc trước gặp được hắn, ta liền biết hắn không giống người thường, chắc là gặp biến cố, ta cảm thấy hắn rất lợi hại, con không cần vô cớ đi trêu trọc hắn.” Đối với đứa trẻ do chính mình chuyển hóa này, Carlisle luôn kiên nhẫn giảng cho cậu về cách cư xử của huyết tộc, nhắc cậu phải thật thận trọng với nam nhân tên Sesshoumaru mà chính y cũng không thể đoán ra kia.

“Được, con nhớ rồi.” Edward gật đầu đáp ứng. Carlisle cười, gật đầu, vỗ vỗ bả vai Edward rồi rời đi, đôi mắt nâu của Edward hiện lên một sợi kim quang.

Tầng hai biệt thự, Sesshomaru dựa vào cửa phòng, che lại tay trái đang chịu từng trận đau đớn, tóc đen ướt đẫm mồ hôi đang rối tung lên che đi biểu cảm trên gương mặt hắn, mồ hôi lạnh không ngừng chảy dọc xuống cái cằm trơn bóng. Quần áo đơn giản màu trắng bị nước mưa dội ướt, dính sát cơ thể, lộ rõ thân thể thon dài mà không hề gầy gò. Cánh tay trái từng bị nữ nhân Kagome chém đứt tuy rằng đã được nối lại nhưng không có yêu lực duy trì, nỗi đau đứt xương càng thêm kịch liệt, thân thể nhân loại thật sự quá yếu ớt.

Thính lực của quỷ hút máu vốn dĩ nhạy bén, huống chi y cẩn thận chú ý động tĩnh của Sesshoumaru. Còn chưa đi lên tầng hai, y đã lờ mờ nghe thấy từ trong phòng Sesshomaru truyền ra âm thanh như là mạnh mẽ đè nén nỗi đau, không khỏi căng thẳng. Có thể khiến nam nhân kiên cường như hắn phát ra thanh âm đau đớn, xem ra bệnh tình rất nghiêm trọng, chỉ là y không biết rốt cuộc vì sao.

“Sesshomaru, xảy ra chuyện gì, mở cửa, để tôi vào giúp cậu.” Dằn lại lo lắng sốt ruột, Carlisle gõ cửa, nói, trong giọng nói mang theo trấn an.

“Không có việc gì.” Sesshomaru ngẩng đầu nhìn ván cửa, như thể đang đối diện Carlisle mà nói, ngữ khí đạm mạc cường ngạch, lại mơ hồ lộ ra sự suy yếu cùng mỏi mệt.

Đã sớm biết nam nhân quật cường, đối với đáp án này, Carlisle cũng không có bao nhiêu phản ứng, chỉ là trong lòng nghĩ có nên xông vào hay không, y cũng không bỏ qua sự suy yếu trong lời nói của Sesshoumaru. Y còn không kịp biến suy nghĩ trong lòng thành hành động, đã nghe được trong phòng truyền ra “đông” một tiếng. Lúc này y rốt cuộc vứt bỏ cái gọi là phong độ thân sĩ, mạnh mẽ mở cửa liền nhìn thấy nam nhân vẫn luôn thẳng lưng kiêu ngạo ngã trên mặt đất, quần áo còn ướt, tóc đen tán loạn trên đất, gương mặt vốn trắng nõn nay càng tái nhợt.

Carlisle không khỏi tức giận, giận nam nhân này không biết quý trọng thân thể, cũng giận bản thân không sớm nhận ra hắn có sự khác thường. Hiện tại cấp bách nhất là giúp hắn đổi quần áo, kiểm tra xem hắn có chỗ nào không thoải mái.

Edward nghe được tiếng vang cũng đi đến, nhìn tình hình trong phòng, sau đó vào phòng tắm xả đầy nước ấm vào bồn,hai người gật đầu. Carlisle bế Sesshomaru lên đi đến phòng tắm, nam nhân cao một mét tám mấy, trọng lượng cơ thể lại nhẹ đến dọa người. Carlisle nhíu mày, quyết định sau khi nam nhân tỉnh lại phải bồi bổ cơ thể thật tốt.

Tắm rửa phải cởi quần áo, Carlisle không muốn ai nhìn thấy cơ thể Sesshomaru, liền để Edward rời đi trước. Cởi bỏ quần áo trắng bị nước mưa xối ướt nhẹp, liền lộ ra trước mắt Carlisle thân hình mềm dẻo thon dài của Sesshomaru, trắng nõn lại không bóng loáng, thật nhiều vết sẹo lớn nhỏ phân bố không đều trên ngực, có những vết thương ở rìa còn đang lên da non hồng nhạt.

Carlisle khiếp sợ, đã phải trải qua sự việc gì, mới để lại nhiều những vết sẹo ghê người như vậy. Có chút đau lòng, y cũng có chút tò mò quá khứ người này.

Có lẽ tiếp xúc với không khí lạnh, Sesshomaru co rúm lại, cánh tay trái không ngừng run rẩy. Carlisle lúc này mới nhìn thấy ở đó một vòng vết sẹo chỉnh tề. Là một bác sĩ, Carlisle rõ ràng biết vết thương đó là cụt tay, không phải chỉ là vết cắt, mà là xương cốt đều đứt gãy sau đó được gắn lại. Chỉ là hắn sao có thể chịu đựng nỗi đau phi thường này, lại có thể là ai đem cả cánh tay như vậy gọn gàng cắt xuống rồi lại chỉnh tề nối liền lại? Người này có thân phận thật thần bí.

Đem Sesshomaru ngâm vào trong nước ấm, nâng đầu hắn để tránh ngộp nước, tóc đen tán loạn trông bồn tắm, hơi nóng quanh quẩn khiến gương mặt luôn lạnh nhạt nhu hòa không ít,những nếp nhăn giữa hai mày vì đau đớn cũng biến mất. Quả nhiên, chỉ trong lúc ngủ, hắn mới an tĩnh và dễ gần hơn một chút.

Ngâm được một chốc, làn da trắng nõn của Sesshomaru chuyển sang màu hồng phấn, biết cơ thể hắn đã ấm áp, Carlisle liền chuẩn bị ôm hắn ra. Cơ thể quỷ hút máu mất nhiệt ngay từ thời khắc chuyển biến, vì tránh Sesshomaru lại lần nữa cảm lạnh, Carlisle cầm khăn tắm mềm mại đem Sesshomaru bọc lại, ôm ra khỏi phòng tắm. Trong lúc đó, Sesshomaru vẫn không tỉnh lại, mấy ngày nay đau đớn không ngừng khiến hắn tiêu hao không ít thể lực cùng tinh lực. Khi bị Carlisle ôm vào nước ấm, hắn còn mơ hồ có chút cảm giác, nhưng ngâm nước ấm xong đau đớn tạm ngưng, ý thức cứ dần dần chìm vào giấc ngủ sâu. Nhìn Sesshomaru ngủ thiếp đi, Carlisle đắp lại chăn sau đó rời đi.

Carlisle đóng lại cửa phòng liền thấy Edward dựa ở cửa chờ hắn, vẫy tay ý bảo hắn đi theo, hai người đi tới bãi cỏ trước nhà. Mưa đã tạnh, trong không khí đều là hơi nước ướt át, từ trong rừng rậm nguyên sinh xung quanh truyền đến tiếng hú của dã thú, cây thông cao ngất chạm đến mây. Edward nhìn phụ thân của mình cũng là người đã biến  mình thành quỷ hút máu, hỏi: “Carlisle, người nghiêm túc sao?” trong lời nói mang theo chần chờ, những vẫn hỏi ra.

“Con đều biết, phải, ta chưa bao giờ gặp một người bí ẩn nhưng lại tràn ngập mị lực như vậy, ta nghĩ ta nghiêm túc.” Carlisle nhớ tới người còn đang ngủ thật say trong phòng, ôn nhu cười nói.

“Nhưng hắn là nam nhân, Chúa sẽ không đồng ý, cũng sẽ không chúc phúc cho hai người.” Edward mê mang, phải biết,thời điểm nghe thấy tiếng lòng của Carlisle, cậu thật khiếp sợ. Là một giáo đồ của đạo Thiên Chúa, hắn biết tình yêu đồng tính là sai lầm, nhưng Carlisle là cha cũng là bạn của hắn, quỷ hút máu rất cô đơn, khó khăn lắm mới gặp được người mình thích. Thật sự muốn ngăn cản sao? Có thể ngăn cản sao?

Cảm giác được thiếu niên còn mê mang, Carlisle vỗ vai cậu, nói: “Edward, ta biết điều này rất khó tiếp thu, nhưng chúng ta hiện tại là quỷ hút máu, con nên thay đổi tín ngưỡng. Nếu không, tín nhưỡng sai lệch sẽ khiến con sụp đổ.” Biết Edward có khúc mắc, Carlisle lo lắng nói. Y nhân lúc Edward bệnh nặng biến hóa cậu, Edward cũng không dễ dàng tiếp thu sự biến hóa này. Y nên làm gì thì tốt đây.

“Con biết, Carlisle, đừng lo lắng, con sẽ thích ứng. Người nên đi chăm sóc người trong lòng thì hơn.” Edward tự biết vấn đề của bản thân cậu ở đâu, nhưng này cũng không phải một sớm một chiều có thể thay đổi. Thời gian sẽ chữa khỏi hết thảy, mà quỷ hút máu không thiếu nhất chính là thời gian. Hy vọng tương lai có thể gặp được người đặc biệt như vậy.

HẾT CHƯƠNG 2

[HP] Nếu Scorpius Là Do Harry Sinh – Chương 5


EDITOR + BETA: YING

-o0o-

Còn chưa đợi Harry phản ứng, bàn dài Slytherin đã phát ra một tiếng vang lớn.

_______

Ghế dựa của Vương tử Slytherin lần nữa bị lật đổ, lần gần nhất khiến gã thất lễ như vậy là vì người thừa kế chưa rõ thật giả kia xuất hiện, còn lần này…

Một nạn nhân khác trong những lời đồn đại mấy ngày nay dùng vẻ mặt không tin tưởng nhìn Cứu Thế Chủ, gã gần đây đều bị cha mẹ giáo huấn, đối với yêu cầu kết giao bạn bè này, gã đã buồn bực rất lâu, còn lâu gã mới cùng mấy con sư tử ngu ngốc Gryffindor kết giao.

Chính mình nói Cứu Thế Chủ ngốc, nhưng không ngờ mình có thể ngốc đến thành dạng này.

Mấy ngày nay, không có một Slytherin nào bỏ phiếu cho chiếc cốc lửa cả, vì bọn họ biết Tam Pháp Thuật là cuộc thi nguy hiểm đến nhường nào.

Nghĩ đến đây, mặt Draco tối đến mức rối tung mịt mù, gã không màng hình tượng, ở trước mắt bao người, lớn tiếng quát về phía Harry đang ngây dại: “Harry Potter! Cậu có ngốc không? Cho dù đầu óc cậu không tốt như người bình thường đi, thì cậu cũng nên biết là không nên tham gia loại hoạt động thi thố nguy hiểm này chứ?”

Tuy rằng ngoài miệng luôn không thừa nhận Cứu Thế Chủ là phu nhân tương lai của Malfoy, nhưng trong lòng Draco cũng đã phần nào nhận định thân phận của Harry, và nếu đã vậy, thì là người của Malfoy, nhất định phải lấy Malfoy làm trọng!

Nhóm người bị Quý tộc Bạch kim dọa sợ:… Nhất định là lo lắng rồi!

Đúng là biệt nữu lo lắng mà, cuối cùng hai người này cũng có thể nắm tay nhau bước vào cung điện hôn nhân rồi, không những thế, mạch suy nghĩ của Cứu Thế Chủ quả nhiên khó hiểu…

Học sinh của Beauxbatons và Durmstrang cái gì cũng không biết: Người thừa kế tương lai của gia tộc Malfoy của Anh Quốc cùng Cứu Thế Chủ có cảm tình tốt đến vậy sao?

Khoan đã, giờ không phải là lúc để bát quái! Học sinh trong Đại Sảnh ai cũng sôi nổi, trừng mắt nhìn đến tuyển thủ thứ tư.

Đây nhất định là gian lận, thật không dám nghĩ đến Cứu Thế Chủ có thể xấu xa đến thế!

Harry ngồi yên, đến cả lời mắng từ người em luôn căm ghét vẫn không thể đánh thức em, cảm giác được cả Đại Sảnh đường nhìn mình, em hoàn toàn chết lặng, em nhất định là đang mơ, nhất định là nghe lầm.

Không có tiếng vỗ tay như những tuyển thủ khác, Đại Sảnh lần này chỉ có những âm thanh nhiễu loạn, một ít học sinh còn đứng lên, chăm chú quan sát em, ánh mắt chứa sự tò mò, khinh thường, chán ghét và cả thất vọng.

Cản bản là không có một chút thiện cảm nào, cảnh tượng này khiến Harry rùng mình một cái, em khẳng định là điên rồi, nếu không thì sao lại tưởng tượng ra cảnh tượng này?

Em nhìn về phía vị giáo sư đang đứng trên kia, người từ khi em bước vào Giới Pháp Thuật đã giúp em rất nhiều.

Hiệu trưởng Dumbledore cau mày, cùng với các giáo sư và người của Bộ Pháp Thuật nhỏ giọng bàn chuyện, giáo sư McGonagall và giáo sư Snape mặt đều đã đen lại, vô cùng vội vàng.

Tuy nhiên Harry vẫn còn chìm trong hỗn loạn không thể nhìn tới vị giáo sư luôn luôn ghét mình đang lo lắng lén lút nhìn mình lo lắng.

Harry xoay người, nhìn Ron và Hermione, một bàn toàn Gryffindor đều đang khiếp sợ mở to miệng nhìn em.

“Tớ không có bỏ phiếu” Harry mờ mịt nói: “Các cậu biết rõ tớ không có mà”

Em mấy ngày nay luôn cùng hai bạn tốt sinh hoạt, thậm chí đến đi vệ sinh cũng là đi cùng Ron, em không thể nào có thời gian để bỏ phiếu cho chính mình.

Hai người bạn thân cũng mờ mịt nhìn em, Hermione lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt ngờ nghệch.

Ở bàn lớn trên kia, Dumbledore đi đến kết luận cuối cùng, ông đứng thẳng người, gật đầu với giáo sư McGonagall, không màng đến sắc mặt đen của bà.

“Harry Potter!” Ông kêu: “Harry! Con lại đây đi!”

Hermione và Ron nhìn nhau, nhẹ nhàng đẩy Harry: “Harry, đi đi”

Đứng lên trong sự hoảng loạn, Harry gần như bị vấp ngã vì áo choàng của em bị vướng lại.

Con đường kia dường như không có điểm cuối, bàn cao kia lại như không thể với tới, em cảm giác được rất nhiều ánh mắt đang nhìn em, và trong đó lại chỉ toàn ác ý.

Những âm thanh hỗn loạn ngày càng nhiều, những tiếng bàn tán gần như làm đầu Harry phát nổ, lần đầu tiên em cảm thấy cảm kích quý tộc Slytherin kia, cho dù gã hiện tại vẫn đang khịt mũi khinh thường, nhưng những Slytherin khác đều an tĩnh, bọn họ chỉ ngồi yên, làm em có ảo giác là mình thật sự là người được chọn.

Một học trưởng Slytherin đã không thể nhịn nữa, hắn nhìn về phía Bạch kim Vương tử còn đang đứng, nói thật chỉ cần Harry để ý sẽ phát hiện, đối thủ một mất một còn của em đang trong tình trạng rối loạn vô cùng.

Slytherin như có như không nhìn về Vương tử Bạch Kim và Cứu Thế Chủ mắt xanh, lập trường của họ đã tỏ, họ không muốn đắc tội với phu nhân Malfoy tương lai.

Quả nhiên tin đồn cả hai người họ đang ở bên nhau không phải là giả.

Vì vậy trong tương lai, lời đồn càng thêm lan rộng, Chúa Cứu Thế đối với những tin đồn này luôn thập phần khinh thường Slytherin…

Hừ, khinh thường mà nói, các ngươi cũng đang trong sáng ngoài tối mà thăm dò bọn họ mà thôi…

Chưa đợi em đi đến chỗ của Dumbledore, thanh âm vẫn luôn ngạo mạn vang lên, nhưng thay vào sự xao lãng thường ngày, là sự nghiêm túc.

Draco trừng đôi mắt xám nhạt, nhìn về phía người hiệu trưởng được cha và gã đánh giá là điên: “Hiệu trưởng, ngài từng nói qua sẽ có giới hạn tuổi tác, vậy kết quả này là gì, phiền ngài cho tôi một lời giải thích!”

Dumbledore có chút bối rối, trên mặt ông không có biểu tình kỳ lạ, chớp mắt một cái, trên mặt đã mất đi nụ cười, ông rối loạn trả lời: “Lỗi của thầy, hẳn là ma pháp đã xảy ra điểm sai sót nào đó”

Đôi mày Draco nhăn lại, gã thong thả nói: “Vậy thì hiệu trưởng, tôi không đồng ý, danh sách này phải bị bác bỏ, ngài không thể vì ma pháp xuất hiện sai sót của ngài mà đẩy một kẻ đáng chết vào hoàn cảnh nguy hiểm! Đây chính là nguyên nhân khiến cậu ta ngu ngốc đến mức không thể đo lường năng lực cả thân mà chạy đến ghi danh…”

Nói xong câu cuối cùng, Draco còn nghiến răng nghiến lợi, điều này đủ để chứng tỏ gã đối với em có bao nhiêu chán ghét.

Slytherin:… Đúng là con của chủ nhiệm khoa… Gần như đạt đến trình độ độc miệng của cha đỡ đầu mình rồi…

Gã mặc kệ Harry có phải là người ghi danh vào cuộc thi hay không, nhìn bộ dạng ngờ nghệch đó đã đủ hiểu chuyện này không liên quan đến em rồi, hơn nữa em cũng không có năng lực đó, vậy thì chỉ có thể là ma pháp sai sót thôi.

Kiên quyết muốn đưa Harry ra khỏi trận thi đấu nguy hiểm này, chết tiệt, gã cũng là vì quá thích đứa trẻ Scorpius có lễ nghi mười phần hoàn mỹ kia mà thôi.

“Thầy thực sự xin lỗi, Malfoy” Dumbledore nhìn Harry, lại nhìn đến người đang kiên quyết muốn Harry rời cuộc thi, trong lòng như đã tỏ: “Không thì con nghỉ ngơi một chút đi, thầy và mọi người sẽ thảo luận một chút, kể từ khi lần đầu tiên tổ chức, chưa bao giờ có tình trạng bốn tuyển thủ tham gia…”

Ngay lúc Malfoy cất tiếng, bước chân của Harry đã dừng lại, em rất ngạc nhiên khi nghe được gã che chở, lại từ đó nảy sinh ra một cảm giác an tâm kỳ diệu, có lẽ nhiều năm qua em đã bị lừa quá nhiều lần…

[ Ví dụ như các kế hoạch khiến Harry gặp rắc rối với các giáo sư ] nhất định gã vẫn còn ý xấu!

Hừ…

Draco nghe Dumbledore nói, trong lòng đoán được ắt hẳn có biện pháp giải quyết, sắc mặt lúc này mới tốt hơn được một chút, gã vòng qua bàn dài, đi đến trước mặt Harry vẫn còn đứng ngốc, trầm giọng nói: “Đầu sẹo, cậu nợ tôi một ân tình!”

Cả hai dọc theo bàn giáo sư tiến về phía trước, khi vừa bước qua giáo sư Snape, ông diện vô biểu tình cùng Harry nhìn nhau vài giây.

Đằng sau hai người họ, Snape trừng mắt nhìn con trai của mình, thật là, gã không thể nào tỉnh táo hơn sao? Quả nhiên vẫn là nên tiếp tục hình phạt mà.

Harry trở lại với ký túc xá Gryffindor trong sự mệt mỏi một lần nữa, đứng trước cửa ký túc xá, em đột nhiên nhớ đến khi nãy giáo sư Snape cùng hỗn đản Malfoy cho mình hai món đồ, lấy từ trong tay áo ra một cái huy chương màu đen và một mặt dây chuyền màu bạch kim, em không khỏi nhớ tới việc khi nãy…

Giáo sư Snape đứng ở cửa phòng hiệu trưởng, dùng ba phút để mắng Harry từ đầu đến đuôi bằng những bộ phận thần kỳ của động vật.

Harry bị mắng tới run rẩy, lúc này giáo sư Snape mới quét mắt nhìn em từ đầu đến chân lần nữa, thở một hơi, từ ống tay áo của áo choàng phù thủy lấy ra một cái huy chương, nhét vào tay Harry: “Mau mang theo đi, mạng cậu đáng quý hơn thứ nhỏ bé này nhiều”

Sau đó liền xoay người rời đi, cũng không để ý đến con trai đỡ đầu của mình.

Draco nhìn nhìn huy chương rồi lại nhìn bóng lưng của cha đỡ đầu, gã kinh ngạc nói: “Không nghĩ tới cha đỡ đầu lại xem trọng cậu như vậy”

Harry bị mắng một trận liền tức giận, nghe gã nói xong liền thắc mắc hỏi: “Đây mà là xem trọng sao? Một cái huy chương nhỏ?”

Dùng ánh mắt xem ngu ngốc nhìn Harry, Draco đáp: “Đầu sẹo, cậu không biết đồ trên người cha đỡ đầu có bao nhiêu giá trị đúng không? Đồ cậu đang cầm trên tay được lấy từ một nhà luyện kim, nghe đâu có thể né chú chết chóc, dù không phải là giá trị vĩnh viễn, nhưng nó có thể đem cả tòa lâu đài Hogwarts này mua lại đấy”

Harry nghe đối thủ một mất một còn nói, tay cầm huy chương run cả lên: “Đợi đã… Nó đáng giá đến mức đó sao…”

Nhưng mà, tại sao lại đưa cho em chứ?

“… Lúc đó nhà luyện kim đó nói đây xem như quà sinh nhật cho cha đỡ đầu của tôi…” Nói đến đây, Draco nhịn không được nhướng mi: “Nhưng mà sau này không thể nào tìm được cái huy chương này, tôi còn tưởng cha đỡ đầu ghét bỏ hoa văn của nó, vì vậy không chịu mang theo trên người…”

Harry chuyển tay cầm đồ vật đáng tin cậy nhưng thoạt nhìn bình thường này, em cảm giác được trọng lượng của nó ngày một tăng, đột nhiên nhớ đến thời điểm còn học năm ba.

Lúc đó giáo sư Snape phát hiện bọn họ bị tấn công, không màng tất cả đem em cùng bạn tốt bảo hộ, mặc kệ kẻ địch là ai, vẫn đứng trước mặt bọn họ, tạo ra một lá chắn an toàn.

Em mím môi, lần đầu tiên cảm thấy mình đã quá phận, trong ba năm, thậm chí là bốn năm tới luôn nói xấu giáo sư Snape… Nhưng mà nếu ông có thể tự sửa bản tính độc mồm của mình thì thật tốt…

Cả hai rời đi, hướng về phía ký túc xá, đây là một trong những lần hiếm hoi hai người ở chung mà không xảy ra xích mích, xem như là một mở đầu tốt đi.

Trầm mặc đi cùng nhau, cuối cùng cũng đã đến đường phân tách của ký túc xá Gryffindor và Slytherin.

Thật tốt, cứ như này mà tách ra đi.

Harry suy nghĩ muốn trực tiếp rời đi, giữa em và Malfoy vốn cũng không có quan hệ gì để nói lời tạm biệt, nhưng mà không ngờ người kia lại gọi em lại.

“Potter” Lười biếng mở miệng, Draco nhìn về người còn thấp hơn gã nửa cái đầu, lửa giận trong người cũng biến mất, Harry chắc chắn sẽ phải tham gia thi đấu rồi, vậy thì giờ cũng chỉ có thể hi vọng em đừng thua quá thảm.

Thầm suy nghĩ về các tuyển thủ khác, ai cũng đều hơn người đang đeo cái kính buồn cười này đến ba tuổi, Draco bỗng chốc đen mặt không ít.

“Đừng thua quá thảm… Này” Draco cũng lấy ra một mặt dây chuyền từ ngực mình, mặt hoa văn của nó được điểm xuyến những đường nét tinh tế, mơ mơ hồ hồ có thể thấy được gia huy Malfoy, những hoa văn này rất mỹ lệ, cũng rất phức tạp.

Thật là, Malfoy mà…

Harry bình tĩnh kết luận.

Draco dùng hai nhón tay kep mặt dây chuyền, cười khẩy nói: “Harry, tôi không muốn sau trận đấu nghe được những thứ ‘nhìn đi, là tự cậu ta tìm chết, nên giờ mới thảm bại thế này’, nhớ đấy, và cầm đi, vật này có thể giúp cậu ngăn cản một ít công kích đấy”

Harry ngẩn cả người, trong một tối em đã nhận quá nhiều đả kích, đã sớm quên mất cách phản ứng sao cho phải.

Có thể nói, khi nãy giáo sư Snape đưa cho em cái huy chương kia, thì có thể xem là giáo sư quan tâm học sinh, mà không đúng, không đời nào giáo sư sẽ quan tâm đến tình trạng này… Như vậy, chuyện này là…

Draco đem mặt dây chuyền ném vào tay Harry, sau đó xoay người rời đi.

Để lại Cứu Thế Chủ mắt xanh cùng một ‘khoản tiền’ lớn trên tay, em cũng không hề nghĩ sẽ có thể nhận được nhiều giúp đỡ đến từ Slytherin như vậy.

Nhưng mà, Harry hoàn toàn không biết Draco làm như vậy vì có mưu đồ, món vật kia không chỉ có năng lực phòng hộ, mà hơn nữa, sản nghiệp của Malfoy trải dài khắp Châu Âu, nước Pháp thì có gia tộc Delacour [ gia tộc của Fleur Delacour ], Đức thì là gia tộc Krum [ tương ứng là gia tộc của Victor Krum ], còn ở Anh Quốc thì gia tộc Diggory có sức ảnh hưởng nhất định, cả ba đều có cùng mối quan hệ kinh tế với Malfoy.

Như vậy, đưa cho Harry Potter mặt dây chuyền kia, đồng nghĩa với việc ngầm thừa nhận thân phận của em, gã tin tưởng ba phù thủy kia ắt hẳn sẽ biết tốt xấu.

Được thế lực của Malfoy âm thầm bảo hộ, Harry vẫn như cũ không hiểu hay biết gì…

Draco diện vô biểu tình về phòng ngủ dù đã biết được sẽ có một trận tinh phong huyết vũ diễn ra vào ngày mai .

Hiện tại quan hệ giữa Harry Potter và gia tộc Malfoy khẳng định cả Giới Pháp Thuật đều biết… Vậy thì chuyện công bố chỉ là sớm muộn, tất cả cũng chỉ vì Malfoy gia tộc! Draco nghiến răng nghiến lợi trong âm thầm.

Đợi đã!

Tay Harry đã nâng lên, muốn mở cửa phòng ngủ nhưng rồi lại hạ xuống.

Đồ vật quý trọng như vậy, gia chủ Malfoy lại trực tiếp đưa cho giáo sư Snape…

Cái này… Nhất định phải là một mối quan hệ hữu nghị thân thiết vô cùng!

__Tại một thế giới khác.

Bị con khổng tước bạch kim lớn nào đó giữ lại một đêm khiến mình bỏ qua một liều thuốc quan trọng – giáo sư Snape không chút bủn xỉn hướng về phía ai đó phhun nọc độc.

Harry đã buông bỏ thành kiến với giáo sư Snape thầm cảm thán.

Harry, em thật sự quá đơn thuần!

Đột nhiên, trong ký túc xá truyền tới một vài âm thanh ồn ào, một tiếng rống phát ra, có vẻ là Ron.

“Không được, tại sao Harry vẫn chưa trở về, tớ phải đi tìm__”

Sau đó cửa liền ‘bành’ một tiếng mở ra, chàng phù thủy tóc đỏ nôn nóng chạy tới: “Là ai? Harry?”

“Ron? Có chuyện gì sao?” Harry đối với tiếng rống của Ron còn rất tò mò.

Vừa thấy bạn tốt, Ron đã vội vàng kéo em vào trong ký túc xá: “Harry, làm sao bây giờ, hiệu trưởng Dumbledore có cho cậu rời khỏi trận đấu không? Cái này nhất định là một âm mưu, ôi trời ạ, ai lại đáng sợ như vậy, ném phiếu bầu cho cậu vào Chiếc cốc lửa?”

“Những người kia bị ngốc sao? Cậu cùng bọn tớ cả ngày đều ở cùng nhau, làm sao có thể đêm tên tớ ném vào Chiếc cốc lửa, rõ ràng là có người muốn hại cậu!”

“Harry!”

Harry cười toe toét, em vẫn quen thói trực tiếp quan tâm của Gryffindor thay vì cứ biệt nữu quan tâm như Slytherin, mà Ron còn đang mơ màng ngốc nghếch không vui cũng không còn, tuy là em không thể giống giáo sư Snape và gia chủ Malfoy có mối quan hệ thân thiết bền chặt như vậy, nhưng em và bạn tốt vẫn có mối quan hệ không tồi đâu.

Em nói ra mọi chuyện về hai món đồ vật vừa có cho Ron nghe, bao gồm cả chuyện giáo sư Snape và Malfoy làm thế nào đưa đồ cho mình.

Ron một bên nghe, một bên nghiêm túc gật đầu.

Nếu bạn thân chỉ có thể tham gia, thì cậu chỉ có thể đứng một bên cổ vũ.

“Từ từ, Harry, cậu vẫn nên kiểm tra chút đi, lỡ như có ác chú thì sao?” Ron lo lắng hỏi.

Harry xua xua tay: “Những đồ vật đó vốn được đeo trên người bọn họ, và hai người đó cũng là vội vàng đưa cho tớ, nên sẽ không có vấn đề gì đâu”

Sau đó lấy ra hai món đồ, đồ vật lần đầu lấy được từ tay của Slytherin.

Vừa nhìn đến món đồ của Malfoy, sắc mặt Ron liền thay đổi: “Harry…” Nhưng nghĩ đến Malfoy chỉ là âm thầm tìm một thứ để đưa cho Harry, khả năng có lẽ gã cũng không có để ý đến mà thôi.

Ở Giới Pháp Thuật, đưa cho một người một món vật có gia huy của gia tộc, có nghĩa là đã chấp nhận đối phương là người của gia tộc mình.

Đối với người ngoài, đây có lẽ là vinh dự vô ngần.

Một Slytherin vừa cẩn thận vừa xảo trá đến nổi danh sao có thể phạm phải sai lầm này! Rõ ràng gã cố ý mà!

HẾT CHƯƠNG 5

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 50: Giáo Sư Asgrim Coimbra


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: TSUKI

-o0o-

“Fuck!” Ansel xoa trán mắng thầm một câu, vốn dĩ đã quên gần hết cuốn sách << Harry Potter >>, lại bởi vì nhìn thấy nhân vật gốc tương đối quan trọng trong đó, lại quay cuồng xuất hiện.

Nhớ đến quan hệ của Abraxas và Riddle, Lucius nghĩ hoài cũng không ra, từ bỏ. Yêu ai làm gì, chỉ cần phụ thân đại nhân không kiếm cho cậu một người mẹ kế, thì sao cũng được.

Lucius vừa phục hồi tinh thần ngẩng đầu, đập vào mắt chính là cái biểu cảm u ám của Ansel “Ansel?”

“Tôi không sao” Đối với mấy cái nguyên tác đó, Ansel một chút cũng không muốn nhớ, như vậy làm y cảm giác mình chỉ là một nhân vật trong sách, thậm chí là cái loại pháo hôi lên sàn chưa được vài phút đã ngỏm củ tỏi! “Cậu phát ngốc một ngày rồi, có chuyện gì sao?”

Cậu nên nói thế nào? Lucius rối rắm, nói cậu không tưởng tượng được phụ thân nhà mình thế mà có một chân với Chúa Tể Hắc Ám bệ hạ? Câu này nói cậu làm sao nói ra được!!

“Lucius, có phải có người khi dễ anh hay không?” Leonard nhìn thấu đi lại, vẻ mặt khẩn trương, sợ Lucius chịu một chút uỷ khuất.

Lucius hắc tuyến, sắc mặt cũng biến thành âm trầm giống Ansel, duỗi tay xoay đầu Leonard về vị trí cũ “Field, tôi và cậu không thân!”

Đầu bị Lucius chụp xoay nhanh chóng trở về vị trí cũ, tiếp tục cợt nhả, không có chút xấu hổ vì bị Lucius ghét bỏ “Nga, Lucius, anh không thân với em, em thân với anh là được rồi.”

Nhóm rắn nhỏ nhiều chuyện bên cạnh đỡ trán, bọn họ hiện tại cuối cùng cũng đã biết khái niệm của mặt dày là gì…

Lúc đầu là năm nhất, đã thăng thành năm hai, mất mặt nhìn Leonard. Ngài là thủ tịch, là thủ tịch năm hai của tụi tui, đừng có ném mặt của tất cả năm hai đi như vậy được không… Sẽ bị người khác khinh bỉ đó!!

Ansel cạn lời nhìn nhóm rắn nhỏ nhiều chuyện cực kỳ lưu loát trước mặt này, có phải rảnh quá hay không? Không chú ý đến tân sinh, đi dùng ám hiệu nhiều chuyện!

“Sắp phân loại rồi, nghiên túc lại hết cho tôi!” Ansel thăng lên năm ba, non nớt trên mặt đã rút đi không ít, nghiêm khắc và khí thế, một đám rắn nhỏ mới vừa rồi vẫn đang nhiều chuyện nhanh chóng hoan nghênh tân sinh mới đến.

Mấy đàn anh đàn chị bất mãn Ansel, nhưng cũng không làm gì, chỗ này là nơi công cộng. Nội đấu tại nơi công cộng, này không phải kiếm chuyện cho Gryffindor chế giễu hay sao?

“Sirius Black!” Giáo sư McGonagall cần danh sách tân sinh lên, dựa theo chữ cái, James Potter đã phân nhà xong, ngồi bên bàn dài Gryffindor hưng phấn vẫy vẫy tay với Sirius. Lúc này, mặt hai người Narcissa và Bellatrix đã đen hơn một nửa, đến khi Sirius hưng phấn đáp lại James thì mặt đã đen hoàn toàn.

Andromeda ôm tâm tư chẳng có vấn đề gì, biết rõ tính cách Sirius, biết Slytherin sẽ không thích hợp với Sirius. Phân đến Ravenclaw trong nhà cũng sẽ không nói gì, chỉ là…. Sirius em ngàn vạn lần đừng não tàn, chạy đến đoàn tụ với cái tên Potter kia trong Gryffindor a.

Thời gian Sirius đội nón phân loại đặc biện lâu, cả ba chị em của Black đều khẩn trương nhìn Black.

“Nếu trò đã kiên trì như vậy” Nón phân loại ủ rũ “Gryffindor!!”

Black hưng phấn cười, lột nón phân loại xuống, vui sướng hôi họp với huynh đệ nhà mình.

Có đôi khi, tình bạn của con trai kỳ quái như vậy đấy. Một giây trước còn vung tay đánh nhau, giây tiếp theo liền thoải mái kề vai sát cánh xưng huynh gọi đệ.

Sắc mặt Bellatrix rất khó coi, Narcissa tương đối tốt hơn cô một chút.

“Thuần khiết Black” Ansel cười cười, thuần khiết này, trực tiếp thuần đến Gryffindor luôn đi. Nhìn Bellatrix vẫn luôn đối nghịch với mình trầm mặc, Ansel rất là sung sướng.

Lucius ho nhẹ một tiếng, đã như vậy rồi, cậu đừng châm thêm dầu.

Lucius nhìn Potter kề vai sát cánh với bạn học mới bên bàn dài Gryffindor, còn giới thiệu bạn mới với Sirius, kẽ cười một tiếng. Nên nói, gia tộc Black thất bại sao, cư nhiên đem người thừa kế vất vả bồi dưỡng đến Gryffindor.

“Slytherin!” Lúc nhóm rắn nhỏ còn đang bận quét qua quét lại trên người hai người Sirius và Bellatrix, Slytherin có một tân sinh mới. Mũi ưng, đầu đầy dầu, bị giáo phục màu đen bao lấy, cả người tản ra một tia âm lãnh người sống chớ lại gần.

Ansel vuốt cằm, quanh minh chính đại quan sát giáo sư nhỏ, này có phải là bệnh tự kỷ trong truyền thuyết hay không? Nhưng mà cũng không quá giống a, nếu là bệnh tự kỷ, thì tại sao cậu ấy lại có quan hệ tốt như vậy với mẹ của Cứu Thế Chủ?

Quả nhiên nha, thanh mai trúc mã lớn lên cùng nha, tiếp cận rất dễ dàng.

Chờ tất cả tân sinh phân loại xong, Ansel hơi đếm một chút, cư nhiên ít hơn năm ngoái hai người. Sắc mặt hơi khó coi, nhìn Gryffindor bên kia kín chỗ, nhìn lại Slytherin bên này nhân khẩu thưa thớt. Nếu lấy cái này đánh giá, Gryffindor có lợi thế rất nhiều, lợi thế nhiều người!

“Lucius” Ansel nhìn bên kia tràn đầy tiểu sư tử, nói với Lucius: “Cậu trở về nói với Abra, nói em ấy nhanh chóng kết hôn, sinh một mớ con!”

Nghe được Ansel nói, Lucius lập tức bổ não thành Abraxas mặc váy cưới, Chúa Tể Hắc Ám cưới Abraxas về nhà, hơn nữa bụng Abraxas tròn trò…

Lucius vội vàng lắc đầu, xua cái mớ suy nghĩ torng đầu đi “…Cậu vì sao không nói.”

Cậu dám thề với Merlin, nếu cậu dám nói vậy với phụ thân, đảm bảo ngài sẽ lôi cậu về trang viên ngay lập tức khuyến mãi thêm một mớ ký ức khó quên.

“…” Cái này biểu y nói thế nào. biết rõ Riddle và Abraxas có một chân, còn biểu Abraxas đi tìm vợ, Abraxas nhất định sẽ cắn y.

Dumbledore năm nay không có nói gì kỳ quái, trước vì nhóm rắn nhỏ hoang mang mà thuyết minh một chút lý do vì sao Slughorn không thể tiếp tục đảm nhiệm chức giáo sư độc dược cũng như chức chủ nhiệm Slytherin.

“Thật đáng tiếc, ta rất buồn khi Horace không thể tiếc tục nhậm chức. Đương nhiên, Slytherin cũng không cần lo lắng tụi con sẽ không có chủ nhiệm” Lão ngoan đồng Dumbledore chớp chớp mắt với nhóm Slytherin “Sẽ có một giáo sư mới thay thế giáo sư Slughorn.”

Đối với cái trò này của Dumbledore, Slytherin không có chút không khí hưng phấn nào, đột nhiên đổi chủ nhiệm mới không ai biết mặt.

“Nào để ta giới thiệu với mọi người giáo sư độc dược mới Asgrim Coimbra, đồng thời cũng là chủ nhiệm Slytherin!” Dumbledore nói xong, bầu không khí ồn ào cũng dịu xuống.

Sắc mặt Ansel không tốt chút nào, nhưng vẫn dẫn đầu vỗ tay, dù sao đây cũng là chủ nhiệm của Slytherin, người khác không vỗ tay nhưng Slytherin thì không thể. Vừa thấy thủ tịch của bọn họ vỗ tay, đối với vị giáo sư chưa nghe bao giờ, nhóm rắn nhỏ cũng buông suy nghĩ trong lòng xuống mà vỗ tay, chờ bữa tối kết thúc, cú mèo của Slytherin sẽ vất vả đấy.

Ansel đen mặt, cũng không phải vì cái vị giáo sư từ đâu nhảy ra này, mà là cái tên quen thuộc kia! Đáng chết, thì ra cảm giác nguy hiểm trong lòng y chính là cái này. Lão sư nhà y, nhà sáng lập Slytherin, cư nhiên chạy đến Hogwarts nhậm chức! Hắn làm sao đạp Slughorn xuống, để mình nhảy lên thế!!

Ansel tưởng tượng đến cảnh mình trốn Salazar một kỳ nghỉ hè, còn có khi mình chuẩn bị đi học, cái ánh mắt nguy hiểm đó của Salazar. Ansel liền có dự cảm, học kỳ này… Y chết chắc rồi.

Vỗ tay chung với nhóm Slytherin, còn có một bộ phận Ravenclaw cùng Hufflepuff vỗ tay, Salazar mang vẻ mặt nhu hoà mỉm cười.

Biểu cảm tuấn mỹ, khí chất ưu nhã, lễ nghi quý tộc làm nhóm rắn nhỏ vốn không ôm chút hy vọng gì đồng loạt cho điểm cao nhất. Đồn thời, cũng làm nhóm Gryffindor ôm địch ý với giáo sư mới có chút hảo cảm.

Mà Ansel, vốn dĩ trong lòng còn ôm một chút may mắn, hiện tại… Cả người đều vùi vào cái dĩa trước mặt…

“A…” Không đợi Lucius kinh ngạc, Ansel liền hung hăng nhéo Lucus một cái dưới bàn, không được kêu, theo tình huống hiện tại của lão sư, hiển nhiên là không muốn bại lộ thân phận.

Được rồi, thật ra Lucius cũng không biết thân phận thật sự của Salazar là cái gì. Chỉ biết, quan hệ của Salazar và Abraxas, Ansel rất quái dị mà thôi.

Lucius bị Ansel ra tay tàn nhẫn lập tức ứa nước mắt, cậu nhanh chóng nén nước mắt lại… Ansel, cậu tàn nhẫn!

“Ansel, chủ nhiệm này của chúng ta xinh đẹp quá đi.” Quạt nhỏ của Parkinson không biết quên ở nơi nò, đôi mắt không chớp nhìn chằm chằm Salazar trên bàn giáo sư.

Nga, Merlin, ngàn vạn lần đừng để hắn nghe được cậu nói hắn xinh đẹp, bằng không cậu chết thế nào cũng không biết…

Ansel ôm đầu, nỗ lực thu nhỏ cảm giác tồn tại của mình, không cho Salazar đứng ở chỗ cao kia phát hiện. Nhưng mà, vị trí của ngươi là nơi dễ chú ý nhất Slytherin, ngươi cho rằng mình có thể trốn sao?

Đi đến ghế của mình, Salazar nhìn Ansel như đà điểu mà che mặt mình lại, nỗ lực thu mình lại, không khỏi buồn cười “Asgrim Coimbra, chủ nhiệm Slytherin, giáo sư độc dược.”

Nói xong, cũng không nói thêm gì khác, liền ngồi xuống. Dumbledore xấu hổ đẩy đẩy mắt kính, này… quá ngắn gọn rồi.

Dumbledore có một biệt tài rất lớn, đó là có thể đánh vỡ xấu hổ. Theo bài giới thiệu ngắn gọn của Salazar, Dumbledore tiếp tục nói tiếp vài thứ mình muốn nói trong lễ khai giảng.

Vì thế, tiệc tối bắt đầu!

Sau khi ngồi xuống, ánh mắt Dumbledore tràn ngập cơ trí, bình tĩnh, nhưng cụ không nhìn thấu nội tâm của Salazar. Đối với Salazar, hiểu biết của Dumbledore về hắn cũng không quá nhiều. Nếu không phải Slughorn từ chức quá nhanh và đề cử Salazar quá mãnh liệt, mà Salazar cũng vừa lúc cho cú mang thư xin nhậm chức đến, Dumbledore cũng sẽ không cho một người không rõ thân phận đến đảm nhiệm chức chủ nhiệm Slytherin cũng như là giáo sư độc dược của Hogwarts.

Chỉ nghe được Salazar tốt nghiệp ở Durmstrang, lấy thành tích tốt nghiệp toàn ưu và say mê với độc dược từ chỗ Slughorn, sau khi tốt nghiệp hai năm thì kết bạn với Slughorn, hai người trò chuyện rất vui vẻ trên lĩnh vực độc dược.

Dumbledore nhìn cử chỉ ưu nhã của Salazar, hoà lẫn với kêu ngạo của quý tộc, thở dài trong lòng: Nếu không phải bởi vì trường hắn tốt nghiệp, vì người kia, cũng sẽ không cho hắn đến Hogwarts. Chỉ là hiện tại còn không biết, quyết định này có đúng hay không.

HẾT CHƯƠNG 50

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 49: Khai Giảng Năm 3


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: TSUKI

-o0o-

Trước khai giảng một ngày, Salazar rốt cuộc cũng tóm được Ansel, người đã trốn hắn cả một kỳ nghỉ hè. Salazar ôm Ansel vào lòng, cằm cọ cọ trên đầu y “Al, sắp khai giảng rồi, em cứ như vậy mà trốn ta đến khai giảng sao?”

“Ha hả… Lão sư…” Ansel hồn nhiên cười không nói lời nào, vấn đề Salazar hỏi y cũng không có ý định trả lời, chuẩn bị dùng nụ cười hồn nhiên này lừa gạt cho qua.

Kỳ thật, ý tưởng trong lòng y là trốn Salazar hết kỳ nghỉ hè, ai ngờ khai giảng lại đến nhanh như vậy, còn bị Salazar bắt được. Sẽ không… bị tét mông đi…

Salazar chạm tay vào môi Ansel “Al, nếu em trốn ta, hẳn là em cũng hiểu rõ suy nghĩ trong lòng ta?”

“Không rõ không rõ.” Amsel lập tức lắc đầu, không phải y không dám nhìn nhận sự thật, mà là…….sự thật này quá mức kinh khủng, y còn chưa phản ứng kịp đó. Tuy rằng, trong lòng y cũng có chút ý tưởng giống vậy “Lão sư người đừng đoán mò, con cái gì cũng không biết!”

Salazar ôm Ansel vào trong lòng, nhẹ giọng nói, lòng ngực hơi run rẩy, làm mặt Ansel đỏ hết cả lên “Không biết thì thôi, ta chờ em biết.”

“Ngô…” Ansel trong ngực Salazar cọ cọ, kỳ thật cứ duy trì loại quan hệ thế này vĩnh viễn cũng không tồi. Nếu thật sự tiến sâu vào thêm, y thật sự sẽ không biết nên làm cái gì.

Ansel làm rùa đen rụt đầu vào trong vỏ, Salazar liền trực tiếp đóng gói con rùa đen đang không ngừng trốn tránh này về giáo dục lại. Đừng hiểu lầm, chẳng qua ngày mai khai giảng, Salazar muốn nói vài lời với Ansel mà thôi.

Ngày hôm sau, ngồi trong xe, Ansel và Lucius đều không hẹn mà trưng vẻ mặt đau khổ. Thở dài, chuyển tư thế lại tiếp tục ủ dột thở dài.

Tàu tốc hành của Hogwarts đã lăn bánh được một khoảng thời gian, hành lang hai năm trước vẫn luôn yên tĩnh, không biết vì sao năm nay lại cực kỳ ồn ào. Nhiễu loạn suy nghĩ của Ansel và Lucius, làm hai người không thể tiếp tục trôi vào cõi thần tiên.

Ansel cau mày, thả tử xà nhỏ bị tác giả làm lơ cả một mùa hè ra ngoài hít thở không khí “Sao lại loạn như thế này,hai năm trước cũng không dữ vậy. Năm nay sao lại thành như vầy rồi?”

Lucius cũng cau mày, hiện tại trong đầu cậu toàn là thân ảnh của hai người Abraxas và Riddle, chuyện khác muốn chen cũng không có chỗ chen “Không rõ lắm, chắc năm nay tân sinh nhiều hơn một ít, cho nên hơi rối loạn.”

Hành lang tàu tốc hành bỗng nhiên truyền đến tiếng vang, Ansel đen mặt, này chắc chắc không phải là hơi rối loạn. Ansel vốn dĩ muốn yên lặng chịu không nổi, đẩy cửa ra ngoài, nhìn thấy bên ngoài Slytherin chiếm đa số tiếp theo là Gryfiindor.

Không lẽ Gryffindor lại đến tìm Slytherin gây sự? Đàn xú sư tử này sao một chút giác ngộ cũng không có thế.

“Sao lại thế này?” Ansel nhìn thấy Leonard cũng đứng bên ngoài vòng vây, tiến lên hỏi.

Chán ghét thì chán ghét, nhưng năng lực làm việc của Leonard cũng rất không tồi.

“Thủ tịch, hình như là hai người thừa kế của Potter và Black bởi vì chuyện gì đó cho nên cãi nhau, một tân sinh năm nhất đến từ Muggle giới cũng nằm trong phạm vi cuộc cãi vã.”

“Black?” Ansel vuốt cằm cẩn thận nhớ lại, Narcissa cũng họ Black?

Leonard nhìn bộ dáng của Ansel, liền biết y ngay cả họ của Narcissa là gì cũng quên mất, cúi đầu che dấu gương mặt cứng đờ của mình “Thủ tịch, người này hẳn là em họ của Narcissa.”

“Nga, em họ sao, thế Potter kia thì sao?” Quản cậu ta là em họ hay em ruột gì, chỉ là cái họ Potter này sao quen quen?

‘Nhiều thế hệ gia tộc đều là Gryffindor” Không cần nói rõ, chỉ cần nói một câu này, Ansel liền hết hứng tỉ mỉ dò hỏi chuyện của Potter. Y mới không thèm quan tâm mấy chuyện liên quan đến một tên Gryffindor.

“Hai người bọn họ làm sao thế?” Ansel nhíu mày, nơi này có thể nói là nơi công cộng, hai người kia cứ ta đẩy ngươi đẩy không sợ quấy rầy đến người khác hay sao?!

Narcissa chẳng qua là vừa đến Hogwarts một năm, cũng đã bị Parkinson ảnh hưởng, mà cái khí thế nữ vương đó là không thể coi thường…

“Sirius Black!” Narcissa chen chân vào đám người vừa lúc thấy em họ đáng yêu cảu mình đứng đó cãi nhau với người khác, lửa giận trong lòng nhanh chóng bốc lên.

Nghe được tiếng GẦM của Narcissa, Sirius sợ hãi rụt cổ, ngay sau đó dũng cảm chiến thắng nỗi sợ, trừng mắt nhìn Potter cùng một nam sinh tóc đen “Chị Cissa, là bọn họ khi dễ em trước!”

James Potter uỷ khuất, cậu khi dễ Black này khi nào, cậu chẳng qua chỉ muốn biểu đạt chút thiện ý của mình, không nghĩ đến… Thật là người tốt chẳng có kết cuộc tốt lành mà! Thành ngữ này sử dụng hình như không đúng chỗ lắm thì phải…

Severus Snape càng uỷ khuất hơn, chỉ là trên mặt cậu vẫn là biểu cảm lãnh đạm mà thôi, cãi nhau với người khác giữa đường. Kỳ thật, Severus chẳng qua là đi ngang qua mà thôi, không nghĩ đến… Cư nhiên sẽ bị kéo vào vòng chiến của hai tên Black cùng Potter này, thật quá xui xẻo mà…

Cho nên nói, đây là kẻ thù không đội trời chung trong lịch sử, cứ gặp là đánh nhau sao?! Nhưng mà, Black và Potter là một cặp anh em thân thiết mà!

“Sirius!!” Narcissa không ngờ được Sirius cái gì cũng không nghĩ, mẹ của James Potter là một Black, thậm chí bà ấy còn cao hơn Wallburga, cho nên cái tên James Potter này khẳng định cũng cao hơn bọn họ, điều này không tốt chút nào.

“Ha ha” Theo tiếng gầm này của Narcissa, Sirius buồn bực, cúi đầu đứng ở đó “Được rồi, em cũng có sai.”

Không giống với Narcissa đang nổi điên kia, Ansel bình tĩnh nghiêm túc nhìn Severus, hơi quen quen.

Cuối cùng, ôm tâm tình thử một lần nhẹ giọng kêu “Severus Snape?” Thanh âm vô cùng nhỏ, toàn bộ đều bị lấn át bởi tiếng ồn ào của nhóm người.

Vốn cho rằng Severus không chú ý, lại phát hiện, Severus nhạy bén nhìn về phía Ansel, ánh mắt lạnh nhạt đó không hề giống một đứa nhỏ.

“Ah, không phát hiện a.” Ansel tiếc nuối nhún vai, xoay người rời đi, không ngờ lại thật sự là cậu. Nhiều năm như vậy… Y cư nhiên quên mất Severus!! Không biết, Severus có còn nhớ y hay không… Y thật kỳ vọng, Severus đừng có nhớ rõ y a!!

Cảm giác bị người khác quên mất không hề dễ chịu, nếu Severus nhớ ra rồi, y có thể hay không chết rất thảm…

Ansel buồn bực trở lại toa, cũng không để ý đến ánh mắt quỷ dị của Leonard bên cạnh mình, trở lại toa liền tiếp tục lăn vào cõi thần tiên…

Ngồi trước bàn dài, Ansel nhìn bàn giáo sư trống một chỗ, không khỏi tò mò “Sao giáo sư Slughorn không đến, bệnh?”

“Hình như là bệnh” Zabini tin tức cực kỳ nhanh nhanh chóng giải thích nghi vấn của Ansel “Sau đó liền từ chức, đại khái ghế chủ nhiệm nhà chúng ta phải đổi người ngồi.”

Ansel chớp chớp mắt, làm sao khi nghe Zabini nói, y lại có cảm giác bị uy hiếp? Chắc là ảo giác thôi, tuyệt đối là vì thần kinh quá nhạy cảm.

“Bệnh gì? Giáo sư Slughorn không phải là đại sư độc dược sao, làm sao còn không trị hết bệnh của mình.” Nếu cái này đồn ra ngoài, cũng quá làm người khác buồn cười đi.

“Không rõ lắm” Zabini lắc đầu “Có lẽ vì lý do nào đó nữa, bệnh chỉ là một trong số đó mà thôi.”

“Còn có nguyên nhân gì nữa.” Hedson thường xuyên ở cùng một chỗ với Parkinson đi lại, tò mò hỏi. Đối với sự kiện chủ nhiệm nhà mình đột nhiên từ chức, nhóm rắn nhỏ Slytherin đều rất tò mò, dù sao cũng không biết bất kỳ tin tức gì miệng gia trưởng nhà mình.

“Cái hot nhất chính là, giáo sư Slughorn làm lớn bụng của một nữ phù thuỷ… sau đó muốn vứt bỏ…” Zabini cứ như ăn phải kẹo nhiều vị vị cứt mũi, sắc mặt đen thui “Còn có một cái khác … Giáo sư Slughorn, không biết tiết chế nhiễm…”

Tiếp theo, cho dù Zabini không nói ai cũng đoán được là nhiễm cái gì…

Mặc kệ là nghe lén, nghe nghiêm túc, hay quang minh chính đại nghe, thì dao nĩa trong tay đều rớt hết xuống, một trận “bùm bùm” vang lên, dẫn đến các giáo sư trên bàn dài không chú ý cũng phóng mắt xuống.

“Khụ khụ” Ansel là người duy nhất tương đối bình thường ho khan hai tiếng, gõ gõ dĩa của mình khôi phục thần trí nhóm rắn nhỏ. Còn Lucius? Nga~~đừng nhìn cậu ta, đứa nhỏ đáng thương này còn đang chìm đắm trong gian tình của phụ thân nhà mình với Chúa Tể Hắc Ám, chưa có thoát ra đâu.

Suy nghĩ một kỳ nghỉ hè, Lucius Malfoy ngươi cũng nên nghĩ thấu đi!!

“Như thế nào sẽ… Thành ra như vậy?” Ansel thật kinh ngạc, theo phong cách làm việc của Slughorn, sẽ không gây thù chuốc oán, làm sao mà…

Zabini thở dài lắc đầu, thân là người chuyên thu thập tin tức, cậu cũng không nghĩ ra nguyên do vì sao, lý do duy nhất chỉ có 1% khả năng xảy ra mà cậu có thể nghĩ ra được “Không biết, chắc là, đắc tội vị bệ hạ kia đi.”

Nghe được Zabini mờ mịt nghĩ là do Riddle, Lucius không khỏi đen mặt, tuyệt đối không có chút quan hệ nào đến vị bệ hạ đó, vì vị bệ hạ đó một kỳ nghỉ hè toàn ở trang viên Malfoy ăn ké uống ké thuận tiện ngủ ké phụ thân đại nhân của cậu!!

Nga, Riddle, hình tượng của ngươi trong lòng Lucius hoàn toàn sụp đổ.

Bởi vì kéo đến người Riddle, nên nhóm rắn nhỏ cũng không dám thảo luận chuyện giáo sư Slughorn nữa, mà là vô cùng chờ mong tân sinh năm nay. Chỉ mong tân sinh vào Slytherin năm nay, nhiều hơn năm ngoái một ít.

Giống với năm ngoái, tân sinh năm nay vẫn do giáo sư McGonagall dẫn vào đại sảnh đường. Nghe nói khi Dumbledore chưa phải là hiệu trưởng mà là chủ nhiệm Gryffindor, cũng đảm nhận nhiệm vụ này. Chẳng lẽ, chủ nhiệm Gryffindor rất thích loại công việc này?

Ansel suy nghĩ thật lâu cũng không rõ, đành phải từ bỏ. Nga, đúng rồi, tân sinh ngàn năm trước cũng là do Godric Gryffindor tự mình dẫn vào, lúc ấy còn mém nữa nhào lên đánh nhau với lão già ấy…

Trong nhóm tân sinh, Black và Potter lúc trên tàu tốc hành thiếu chút nữa là đánh nhau, hiện tại đang kề vai sát cánh một bộ anh em tốt.

Mà Severus, cả người âm u đứng một góc, bên người còn có một cô bé tóc đỏ, trông rất đáng yêu, môi không ngừng cử động. Làm khuôn mặt căng chặt của Severus có chút hoà hoãn, tựa như là đang nói cái gì đó rất buồn cười.

Ansel nhìn cảnh tượng trước mặt, và tác phẩm gốc mà y từng đọc ở thế kỷ 21, cho thấy cái y đọc không hoàn toàn…

HẾT CHƯƠNG 49

Design a site like this with WordPress.com
Get started