[Haikyuu] Giáng Sinh Của Nekoma – Oneshot


TRANSLATOR: YURI OZAKI

BETA: AKKI

-o0o-

“Chúng ta sẽ có một bữa tiệc Giáng sinh cùng với đội,” Kuroo tuyên bố khi bước vào phòng Kenma. “Đương nhiên, em cũng phải đến.”

Kenma thậm chí còn không buồn rời mắt khỏi trò chơi mà cậu đang chơi bằng bảng điều khiển cầm tay của mình.

“Không,” là câu trả lời ngắn gọn và đơn giản của Kenma.

“Ôi thôi nào, Kenma,” Kuroo khoanh tay, dựa lưng vào cửa. “Anh, Yaku và Kai sẽ rời đội sau giải quốc tế. Đây là cơ hội cho tất cả chúng ta tận hưởng trước khi giải đấu bắt đầu. Sẽ rất vui.”

Kenma nghĩ một lúc. Kuroo chắc chắn đã có lợi thế trong vấn đề này, nên Kenma chỉ cần nhìn qua là đã thấy mặt Kuroo lập tức sáng lên.

“Ồ phải, nhân tiện, đừng quên mang theo quà,” Kuroo nói trước khi rời đi. Kenma gật đầu, không nói gì.

Toàn bộ đội Nekoma đã tập trung trong phòng câu lạc bộ của họ vào ngày trước đêm Giáng sinh và đặt quà dưới gốc cây Giáng sinh. Sau khi mọi người đã xong, Kuroo lại nói.

“Và giờ thì từng người một sẽ đi và chọn cho mình một món quà ngẫu nhiên. Món quà đầu tiên cậu cầm là của cậu,” anh vừa giải thích vừa đi quanh phòng câu lạc bộ. “Tôi sẽ là người đầu tiên.”

Kuroo lấy một món quà dưới gốc cây Giáng sinh. Sau đó đến Yaku. Những người khác nhún vai, cũng làm y như vậy. Cuối cùng mỗi người đều lấy được một món quà cho mình và ngồi xuống. Lev là người phấn khích nhất trong cả bọn và đã sẵn sàng mở món quà của mình bất cứ lúc nào nhưng tất nhiên là Kuroo đã mắng nhóc vì điều đó.

“Giờ thì, mấy đứa kiên nhẫn đi, các con của ta.”

“Cậu gọi ai là con cơ?! Tớ lớn hơn cậu vài tháng đó!” Yaku bắt đầu la hét khiến Kai cũng phải lên tiếng.

“Chúng ta hãy mở quà của mình cùng lúc và xem chúng ta có gì.”

Mọi người đồng ý và Lev đã được cho phép mở quà của mình. Đó là một gói nhỏ, vì vậy Lev mở rất nhanh. Khi nhóc nhìn thấy thứ gì bên trong, mắt nhóc lấp lánh.

“NÓ THẬT DỄ THƯƠNG!”

Món quà Lev có là một bức tượng mèo may mắn.

Fukunaga lặng lẽ lẩm bẩm “Không có gì” và Lev thực sự đã nhào lên người bạn nhỏ hơn của mình để nói “Cảm ơn” không ngừng. Lev chỉ buông Fukunaga ra khi Yaku đá nhóc. Kuroo chỉ cười trước tất cả những gì xảy ra.

Inuoka ngồi cạnh Lev, nên được quyết định là người mở quà tiếp theo. Hóa ra là “Pokemon Sun”.

“Cảm ơn rất nhiều, Kenma-san!” Inuoka vui vẻ nói. “Tôi sẽ trân trọng nó!”

Kenma gật đầu và nở một nụ cười nhỏ.

“Không có gì.”

Yaku là người tiếp theo. Anh mở món quà của mình và chỉ có thể nhìn chằm chằm nó mà không rõ nên phản ứng như thế nào. Anh được tặng một đôi vớ đan. Những đôi tất rất đẹp và có thể rất ấm, nhưng chúng quá lớn so với anh.

“Anh có thích nó không, Yaku-san?” Lev nhiệt tình hỏi. “Chúng được đan bởi chính tay bà em! Bà ấy đan cho em vài đôi, nên em quyết định tặng một đôi cho ai đó. À, nhưng có lẽ chân anh hơi nhỏ để dùng nó, Yaku-san.”

Lúc đầu, Yaku khá bình tĩnh khi nghe tiếng bập bẹ của Lev nhưng sau khi Lev xúc phạm tới chiều cao của anh thì khác, Yaku nhanh chóng đứng dậy và đá Lev lần nữa.

Shibayama là người tiếp theo. Anh cẩn thận mở món quà của mình. Nhưng cậu chàng đáng thương đã thất vọng ngay khi nhìn thấy thứ ở trong. Là tạp chí thời trang của con gái.

“Ahh tất cả họ đều rất dễ thương!” Yamamoto, người đang ngồi ngay cạnh Shibayama, mơ màng nói.

Shibayama thở dài, không nói. Rõ ràng anh và Yamamoto có ý tưởng khác nhau về cái gọi là món quà Giáng sinh tốt.

Yamamoto là người tiếp theo. Khá giống với Lev, anh được tặng một bức tượng, hơi khác một chút vì đó là một bức tượng nhỏ shiba inu.

Inuoka lo lắng gãi má.

“Ừm, nó được giảm giá và vì tớ không biết ai sẽ nhận được nó, tớ đã nghĩ nó sẽ rất tuyệt.”

“Nó rất tuyệt, cảm ơn!” Yamamoto đảm bảo với người đồng đội của mình, người mà cảm thấy thật nhẹ nhõm sau khi nghe những lời này.

Đến lượt Kai. Món quà của anh được gói khá gọn gàng, nên Kai cũng rất cẩn thận khi mở nó. Và anh không thất vọng. Kai có hai miếng đệm đầu gối mới. Chắc chắn rồi, chúng rõ ràng đến từ một thương hiệu rẻ hơn của cái anh đang dùng nhưng vẫn là một món quà rất tuyệt. Shibayama rụt rè giơ tay.

“Ừm, nó là của em. Cửa hàng nhà em thường có giảm giá trong Giáng sinh, nên em nghĩ chúng sẽ hữu ích với bất kì ai ở đây.”

Kai mỉm cười ấm áp với cậu libero nhỏ hơn.

“Cảm ơn, Shibayama. Em thật chu đáo.”

Shibayama rõ ràng cảm thấy xấu hổ khi mình được khen bởi senpai nên đã nhìn chằm chằm xuống đất và lặng lẽ lẩm bẩm “Không có gì”.

Cuối cùng cũng đến lượt Kuroo. Anh vui vẻ cười toe toét và nhanh chóng mở món quà của mình. Nụ cười đó ngay lập tức biến mất khi anh nhìn thấy thứ bên trong.

“Cái này là cái gì?” Anh hỏi to, nghe có vẻ khó chịu.

“Một món quà,” Yaku trả lời, nghe cũng có vẻ khó chịu.

Món quà trong câu hỏi là một đĩa CD với các bài hát Giáng sinh cùng một số đèn cho lễ Giáng sinh.

“Cậu gọi đó là một món quà?!” Kuroo đứng dậy.

“Có một vấn đề gì với nó?! Đây là Giáng sinh, nên món quà của tớ là hoàn toàn phù hợp!” Yaku cũng đứng dậy.

Trong khi Kuroo và Yaku đang cãi nhau về món quà mà Yaku tặng cho Kuroo, Kenma và Fukunaga mở quà. Kenma phát hiện ra cậu nhận được ít taiyaki trong khi Fukunaga có một chiếc mũ và khăn đan.

“Chà, mình có thể đoán được ai đã mua cái này… “Kenma nói và để ý thấy Kuroo và Yaku vẫn đang cãi nhau, Kenma và Shibayama mỗi người lấy một cái taiyaki rồi rút lui khỏi chỗ của mình để tìm nơi yên tĩnh cũng như yên bình hơn.

Sau khi cuối cùng cũng được giải quyết tranh luận với Yaku, Kuroo đề nghị mọi người hát Jingle Bells nhưng Lev và Inuoka là những người duy nhất sẵn sàng hát nên kế hoạch bị hủy. Cả đội ở lại phòng câu lạc bộ lâu hơn một chút trước khi ra về.

“Kuroo,” Kenma nói trên đường về nhà.

“Sao thể?”

“Quà của anh cũng thật tệ,” Kenma nói và đi vào trong nhà, để mặc Kuroo sững sờ bên ngoài.

“CÁI GÌ?!”

HẾT

[HP] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 51 + Chương 52 + Chương 53 + Chương 54


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: AKKI

-o0o-

Chương 51

Snape một bên vung đũa phép rửa sạch mấy vết máu, một bên khinh thường Harry “Cái này được làm bằng mithil, chuyên dùng để xử lý những tài liệu cứng rắn, giống mi đấy.”

Mithil: một loại kim loại hư cấu chỉ có trong tiểu thuyết của J.K.Rowling.

“…” Harry – tài liệu cứng rắn – Potter.

“Potter, sững sờ ở đó làm gì!” Snape cầm dược sinh sôi ghét bỏ nhìn Harry “Thức tỉnh huyết thống cũng thức tỉnh không xong.”

“…” Harry tâm tình rất ức chế nhưng cơ mặt bất biến uống hết độc dược: Không xong thì sao! Ngon thì thầy đừng cắt tóc tôi nữa!

Snape sảng khoái dùng kéo xởn một phát ngang vai cắt hết phân nửa số tóc của Harry, làm y không biết vì sao lại cảm thấy tâm tình của Snape đang rất tốt.

Thở dài một hơi, liều mạng vò đầu, từ lần trước mém bị Hermione phát hiện, y rất muốn lại nhờ Snape xén dùm một chút, nhưng y bảo đảm, chỉ cần mình dám nói ra, Snape sẽ dám xởn trọc đầu y.

“Tài liệu ổn rồi, uống hết cái này, mi có thể đi.” Snape đưa qua một lọ độc dược, Hary cũng không nghĩ nhiều, một ngụm uống hết, lưu lại cái lọ không, sau đó rời đi.

“Potter, chúc mi có một giấc mơ đẹp.” Tuỳ tay ném cái lọ vào trong thùng rác, nó vừa lúc lộ ra cái nhãn, trên nhãn viết: Dược bóng đè.

Không đề cập đến việc sau khi Harry về lại ký túc xá bị ác mộng dằn vặt cả đêm, quầng thâm trên mặt hôm sau xém nữa doạ xỉu Moni vừa mới trở về từ Đức.

“Anh em, cậu thức suốt đêm làm gì thế?” Harry nhìn ra vẻ kinh ngạc từ cái gương mặt không chút biểu cảm nào của Moni.

“… Chỉ là gặp ác mộng cả đêm.” Harry ngáp một cái, lại hiểu thêm một bậc về cái sự hẹp hòi của Snape “Lần này cậu ở Đức lâu như vậy làm gì?”

“Không có việc gì lớn, giáo sư phòng chống nghệ thuật hắc ám mới đến kia thế nào?” Moni rõ ràng không muốn nói, Harry cũng không hỏi nữa.

“Chứng minh rõ ràng thế nào là “bao cỏ”. Học tiết của hắn ta hoàn toàn là lãng phí thời gian.” Harry không muốn nhớ đến mấy tiết trước, nhất là sau khi y vừa mới viết một bài tóm tắt về Lockhart cả đêm.

“Khoa trương như vậy sao?” Moni tỏ vẻ không tin.

“Ha hả, hôm nay cậu thử rồi sẽ biết.” Nếu y nhớ không lầm, hôm nay là tiết đầu tiên Lockhart tìm người lên biểu diễn, lấy mạch não của hắn ta, thế nào cũng sẽ mời Moni vừa mới xin nghỉ phép lên biểu diễn.

Sự thật chứng minh Harry không hề sai, khi Lockhart biết Moni vừa mới từ Đức về, liền thật cao hứng mời cậu lên đóng vai người sói “Ồ, không ngờ fans của ta đã đến tận Đức rồi?”

“…” Moni mặt vô cảm đứng lên, chân dưới bàn cũng hung hăng dẫm lên giày Harry.

“Oái! Phốc ha ha…” Harry nhỏ giọng cười, cho dù Moni vẫn chẳng có biểu cảm gì như cũ, nhưng cũng không ngăn cản Harry nhìn thấy cái nội tâm ức chế mưa rền sóng dữ của cậu ta khi bị Lockhart gọi tên.

“Như vậy, trò Cruise vui lòng dữ tợn một chút, dù sao hiện tại trò cũng là một người sói”

“Bộ mặt dữ tợn?” Moni không xác định hỏi, mà Harry ở dưới đã cười đến sắp rút gân, vì Moni trời sinh mặt than, cũng tội cho Lockhart thật.

Sau khi nghe Lockhart khẳng định, Moni bắt đầu gian nan điều khiển dây thần kinh của mình, kết quả là biểu tình còn kinh dị hơn những gì Lockhart yêu cầu.

“Oái!!” Lockhart hoảng sợ lùi về sau một bước, sau đó cười gượng “Chính là như vậy, người sói chính là giống như trò vậy, làm rất tốt.”

“…” Đây là Moni mặt dữ tợn.

“…” Đây là Harry đã cười đến mức không ra tiếng nữa.

Sau khi tan học, Moni dùng sức xoa mặt, ngũ quan hồi lâu mới khôi phục bình thường. Harry bên cạnh vẫn cười giống thằng thần kinh “HARRY POTTER!”

“Ha ha ha ha! Cậu không thấy biểu cảm của Lockhart sao! Cái biểu cảm sợ đến mức không dám làm gì tiếp theo. Moni cậu thật sự là…. Ha ha ha ha… Lockhart có thể ngó lơ được Snape ma985t đen thui, lại bị cậu doạ thành như vậy…. Ha ha ha ha!” Harry một tay ôm bụng, một tay vắt qua vai Moni.

“Xem ra trò Potter đánh giá ta rất cao, cần ta cộng điểm không?” Snape lần nữa như hồn ma xuất hiện nhướng mày “Gryffindor trừ hai điểm vì nói xấu giáo sư, trò Cruise tối nay cấm túc.”

“….” Đâu có liên quan đến tôi! Moni mặt than buồn bực.

“Ha ha ha ha… phốc khụ khụ…” Đây là Harry cười to đến sặc.

HẾT CHƯƠNG 51

[HP] Đồng Thoại (2) – Chương 4 + Chương 5 + Chương 6 + Chương 7 + Chương 8 + Chương 9 + Chương 10


EDITOR: THƯỢNG

BETA: HASU

-o0o-

Chương 4: Rowena Ravenclaw

Morvick nằm ở tận cùng miền Bắc của xứ Wales ở Vương quốc Anh, dân số thưa thớt bởi vì vùng đất này tương đối cằn cỗi và tuyết bao phủ quanh năm.

Gia tộc Malfoy là tầng lớp quý tộc duy nhất ở Morvik và có uy tín cao ở Morvik. Chủ sở hữu của lâu đài Warwick, Moraine Malfoy, cũng là người đứng đầu gia tộc Malfoy, rất có uy vọng trong giới quý tộc. Là gia trưởng của Malfoy, Moraine quan hệ rất tốt với tầng lớp quý tộc thượng lưu và trung tâm quyền chính trị của đất nước, thủ đoạn, quyết đoán và tài trí hơn người. Trong vòng vài năm, không chỉ mối quan hệ  hòa hợp với nhà vua vô đạo đức, mà còn duy trì mối quan hệ tốt đẹp với giáo đình. Vì vị thế của Moraine trong giới thượng lưu nên tuy Morvik nằm trong khu vực xung đột giữa các quốc gia, nhưng nó lại có một sự hòa bình và an yên hiếm có.

“Có chuyện gì vậy, Moraine?” Royna ngồi cau mày trên ghế sofa và nhìn gia trưởng Malfoy, người đã im lặng kể từ khi anh bước vào.

“Xin lỗi, Rowena, ta chỉ nghĩ rằng nếu không phải ở thời đại này, có lẽ ta và hắn …” Moraine dừng một chút, rồi không nói gì thêm. Mái tóc vàng bạch kim cực kỳ hoa mỹ, xinh đẹp, chỉ là lúc này, nó dường như phủ kín một tầng tro bụi, ảm đạm.

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác.” Rowena đưa chạm vào mái tóc đỏ của cậu bé đang ngồi bên cạnh cô.

“Không có lựa chọn nào khác, cho nên ta chỉ có thể trầm luân (???).” Moraine quơ quơ  chiếc ly trong tay, khóe môi nở nụ cười chua xót, và đôi mắt xanh xám hiếm khi hiện lên một sự chân thật.

Thời gian từng giây trôi qua, không ai mở miệng. Rowena chỉ ngồi trên ghế sofa và lặng lẽ nhìn gia trưởng Malfoy, anh đã khác xưa rất nhiều. “Có thông báo  ngày hôm nay, ai đó đang tìm kiếm tin tức của ngươi, nhưng  giáo đình không có khả năng.”Không biết sau bao lâu, Moraine  mở miệng, nói tới chuyện chính.

Rowena đứng dậy và chỉnh sửa nếp  váy đã nhăn lại, bước đến trước mặt Moraine, anh hồi phục trạng bình thường của một gia trưởng,  đang cầm một tờ giấy nhỏ trên tay. Rowena bình tĩnh, trong mắt không tìm được một tia vui mừng khi nhận được tờ giấy từ Moraine.

“Moraine, ngươi thật là độc ác.” Rowena ném tờ giấy vào đống lửa và xoay người nhìn Moraine khinh bỉ, cười nhạt với anh. Malfoy thực sự là một con cáo vàng chết tiệt.

“Thật oan uổng, Rowena. Từ đầu đến cuối, ta đều nói thật, không có một nửa sự giả dối nào.” Moraine mỉm cười trả lời, một tay tự hào vuốt mái tóc dài màu vàng  kim.

“ Ha ha, nhưng đó là một sự thất khiến ngươi vui mừng, không phải sao?” Nói xong,  Rowena nhẹ nhàng lay tỉnh cậu bé tóc đỏ đang cuộn tròn trên ghế sofa và rời khỏi Lâu đài Warwick.

Salazar, ngươi vẫn còn sống, đây thực sự là một tin tốt.

Chỉ có một câu trên tờ giấy kia: Salazar Slytherin đã đến thăm.

“Cái thời tiết chết tiệt gì thế này!” Godric cực kỳ oán hận hét lên, nhìn trời tuyết dày đặc trước mặt.

“Ta không ngờ rằng cái nhiệt huyết Gryffindor của ngươi cũng sẽ sợ lạnh.” Salazar không chút khách khí trêu đùa Godric.

“Saar! Sợ lạnh là bình thường.” Godric nói xong, lại cuộn chặt mình trong chiếc áo da.

Helga đứng một bên, buồn cười nhìn trận cãi nhau ấu trĩ của Godric và Salazar. Ai có thể nghĩ rằng , một Salazar Slytherin thường ngày vô cùng lãnh cảm lại cãi nhau với người khác như  một đứa trẻ? Chỉ khi ở cùng Godric, hắn mới có thể làm như vậy. Đúng vậy, chỉ có Godric. Slytherin không bao giờ dễ dàng tin tưởng vào người khác, nhưng khi hắn lần đầu tiên gặp anh, hắn dỡ bỏ lớp phòng bị và để anh tiếp cận. Slytherin cũng sẽ không bao giờ từ bỏ dễ dàng, nhưng hắn là vì anh sẵn sàng lùi bước. Slytherin và Gryffindor sẽ không có giao thoa, nhưng họ đã trao quá nhiều cho nhau. Có lẽ, đây cũng là định mệnh? Giống như ta, định mệnh đã khiến ta gặp hắn, nhưng lại tàn nhẫn nói với ta rằng vô luận như thế nào, ta đều không thể chen chân vào quan hệ giữa hai người. Nghĩ về điều này, đôi mắt màu cà phê của Helga lộ ra một chút đau thương và bất lực.

“Godric.” Salazar gọi Godric đang đi phía trước dừng lại, một tay ngăn trước người Helga.

“Saar, đây là …” Godric cũng cảm thấy không đúng và rút thanh bảo kiếm bên hông mình.

“Đó thực sự là một nét chữ hoa lệ, lâu lắm rồi mới thấy một vòng tròn ma thuật phòng thủ lớn như vậy.” Salazar cười tán thưởng nói, màu rượu đỏ lay động trong ánh mắt hắn.

“Godric lùi lại.” Salazar đi đến gần kết giới và rút đũa phép ra.

“Đợi đã, Salazar, nếu đây là vòng tròn ma thuật của Rowena, chúng ta phá hủy nó như thế này …”

“Helga, ngươi cũng biết rằng đây không phải đơn thuần là một vòng tròn ma thuật bảo vệ. Nếu không phá hủy nó ở bên ngoài, điều gì sẽ xảy ra sau khi chúng ta bước vào, cả ba chúng ta không thể  đoán trước được. Hơn nữa, chúng ta không biết rốt cuộc là ai triển khai pháp trận này. “

“Không sao đâu, Helga, loại pháp trận này cực kỳ dễ thiết lập, nhưng cực kỳ khó phá giải. Mà, cùng lắm thì không phải kẻ địch giúp ta phục hồi như cũ sao..” Godric nắm chắc thanh bảo kiếm, nóng lòng muốn thử, nói.

 “Cô đơn vô tận, không quan tâm,

Chúa tể của sự ở lại,

Nỗi buồn vĩnh cửu của sự trống rỗng,

Tinh thần của sự kết thúc của tàu con thoi,

Kiểm soát thực tại tối cao và ảo ảnh ở đó,

Hãy lắng nghe yêu cầu của tôi ở trên,

Ánh sáng xen kẽ và bóng tối,

Đường cắt cuối cùng.”

“Đây là?” Lần đầu tiên Helga nghe thấy một câu thần chú dài và phức tạp như vậy, sự thắc mắc không tự giác được mà bật hỏi.

“Ta chỉ từng thấy cái này trong thư viện gia tộc. Chú thuật trộng lẫn giữa hắc ma pháp và quang  ma pháp   có thể xé tan ánh sang, cũng có thể phá tan bóng tối. Người ta nói rằng chú thuật  này , một khi thành công thì có thể phá hủy tất cả cái loại kết giới.” Godric đứng trước Helga, nhìn ánh sáng màu đen và ánh sang màu trắng đan chéo phía trước đũa phép Salazar , sự lo lắng toát ra từ cặp lông mày của anh.

Ánh sáng ngày càng mạnh hơn, trong nháy mắt tạo ra một kiệt tác bất ngờ từ gió và tuyết, “Bang-” một tiếng. Đến lúc Helga và Godric mở mắt ra, gió tuyết đã phân tán, bầu trời xanh phía trên, mặt trời đang lơ lửng trên bầu trời . Ánh mặt trời tỏa sang nhưng vẫn không ấm áp lên chút nào.

“Saar!” Godric vội vàng bước tới, đỡ lấy thân hình Salazar có chút đang run rẩy.

“Ta ổn, chỉ là tiêu hao quá nhiều ma lực.” Salazar nói yếu ớt,  vô lực dựa vào Godric .

“Ngươi chỉ thích thể hiện.” Godric nhẹ giọng trách cứ. Nhìn Salazar không ngừng toát mồ hôi, đau lòng không thôi. Từ khi nào, ta quan tâm đến ngươi nhiều đến vậy, nhiều tới mức như mọi thứ của ta ( rất nhiều như không khí xung quanh ta),  ta không thể tưởng tượng được những ngày thiếu ngươi bên cạnh. Godric ôm chặt Salazar trong vòng tay của anh, và cánh tay siết chặt hơn khiến Salazar khó chịu.

“Δγβα!” Helga ném một câu thần chú vào khoảng trống, cảnh giác nhìn chằm chằm vào ba người lạ đột nhiên xuất hiện.

“Đó là lỗi của chúng tôi khi làm quý cô giật mình.” Người đàn ông đi vào bước tới vài bước với một nụ cười lịch sự, “Tôi chờ lệnh của chủ nhân Moraine Malfoy và đến đón ngài, Salazar Slytherin . “

HẾT CHƯƠNG 4

Design a site like this with WordPress.com
Get started