[HP] Đại Trinh Thám Potter (1) – Chương 3: Tha Hương Ngộ Cố Trí


EDITOR + BETA: SHIN

-o0o-

“Sao vậy?” Nhận thấy Harry khác thường, Kim Sang Hyun cũng theo tầm mắt cậu nhìn qua, lọt vào mắt là một cặp tình nhân nước ngoài ngồi trong góc, trông trạc tuổi Harry. “Bạn của em à? Có cần qua chào hỏi không?”

Harry khẽ lắc đầu, không trả lời câu hỏi của Kim Sang Hyun, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú đôi tình nhân nọ. Rốt cuộc đã bao nhiêu năm rồi không gặp lại các cậu ấy? Harry nhẹ nhàng thở dài một hơi, là năm năm hay bảy năm? Hoặc là lâu hơn. Mình đột nhiên rời đi chắc hẳn đã làm cho họ rất đau lòng và hoảng loạn một khoảng thời gian nhỉ? Dù sao cũng là bạn bè thân thiết, là anh em đã từng đồng cam cộng khổ, kề vai chiến đấu, e là họ không ngờ tới rằng, ngay khoảnh khắc giành được thắng lợi, giây phút giới phép thuật đạt được hòa bình vĩnh cửu, mình cứ như vậy nhẫn tâm biến mất trong thế giới của họ, một chút dấu vết cũng không để lại. Harry lưu luyến thu hồi ánh mắt, bên môi gợi lên một nụ cười nhàn nhạt, cay đắng. Người ta thường hay nói một câu, thời gian sẽ xóa nhòa tất cả, bất kể đau khổ hay niềm vui đều sẽ theo thời gian trôi đi, chậm rãi bị mọi người quên lãng. Tuy rằng hiện tại cách thời điểm chiến tranh kết thúc không đến mười năm, nhưng ngoài những người đã từng trải qua cuộc chiến tranh lần thứ hai thì còn ai nhớ đến phù thủy hắc ám Voldemort từng thống trị một thời, còn ai nhớ Đứa trẻ sống sót đã bao lần chạy trốn khỏi cái chết, còn ai tưởng niệm những sinh mạng trẻ tuổi hy sinh trong chiến tranh. Harry lắc đầu, những điều này đều đã trở thành lịch sử, trở thành câu chuyện ngẫu nhiên được nhớ tới mỗi khi bàn tán. Chỉ có bọn họ, những người may mắn còn sống sau cuộc chiến sẽ vĩnh viễn khắc ghi thời đại ấy. Harry thở dài, thật sự không ngờ tới đêm qua mơ thấy cảnh tượng trận chiến cuối cùng, hôm nay lại gặp được cố nhân xưa cũ, có lẽ đây chính là vận mệnh an bài.

“Harry? Harry? Harry!”

Bị tiếng gào to đến mức lỗ tai đau nhói, Harry thu hồi suy nghĩ mơ hồ rồi tập trung tầm nhìn, phát hiện trước mặt không biết từ bao giờ xuất hiện một khuôn mặt tuấn tú phóng đại gấp mấy lần, biểu cảm đầy lo lắng.

“Làm gì thế? Gọi hồn chắc?” Bất mãn xoa tai, Harry ngượng ngùng cười với Lee Ji Jeong, “Chị Ji Jeong, mong chị đừng ghét bỏ anh ấy nhé, thỉnh thoảng anh Kwon Yoo sẽ chẳng để ý hoàn cảnh mà nổi khùng, những lúc khác vẫn rất bình thường, chị nhất định phải thông cảm đó.”

“Tiểu tử thúi, còn không phải bởi vì anh lo lắng cậu sao!” Choi Kwon Yoo bị nhóc quỷ mắt lục chọc tức, vung tay bộp một phát lên đầu cậu.

“Ui, đau quá!” Harry che đầu mình, mặt nhăn như bánh bao. “Anh hai, anh thật bạo lực, coi chừng tương lai chị dâu vì sợ hãi bạo lực gia đình mà bỏ anh đó!”

“Mịa, thằng nhóc thúi!” Choi Kwon Yoo nâng tay muốn đánh tiếp thì bị Lee Ji Jeong giữ lấy.

“Được rồi, đừng cãi nhau nữa, anh Kwon Yoo.” Lee Ji Jeong đột nhiên hơi ghen tị với sự thân thiết giữa Harry và Choi Kwon Yoo, từ khi quen biết hắn đến giờ, bản thân cô còn chưa từng nhìn thấy mặt hắn xuất hiện biểu cảm phong phú đến vậy. “Nói nhỏ thôi, mọi người đều đang nhìn chúng ta đó, ở nơi công cộng làm vậy không tốt lắm đâu.”

“Nhóc kia, anh sẽ tính sổ với cậu sau!”

Harry dựa đầu Kim Sang Hyun nãy giờ ngồi hóng chuyện, thè lưỡi thở hổn hển, làm mặt quỷ với Choi Kwon Yoo. Trong lúc cậu đùa giỡn vô cùng vui vẻ, từ trên đỉnh đầu truyền một giọng nói cả đời này cậu không thể quên được.

“Ha… Harry? Cậu… cậu là Harry James Potter đúng không?”

Nghe được giọng nói này, Harry cứng người, chậm rãi từ vai Kim Sang Hyun nâng đầu lên, ánh mắt đối diện với hai cái nhìn kinh ngạc.

“Harry, thật sự là cậu!” Chàng trai ngoại quốc tóc ngắn màu đỏ, gò má đầy tàn nhang dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn Harry, vẻ mặt khó tin, cô gái bên cạnh anh cũng dùng ánh mắt tương tự quan sát Harry đã đổi khác. “Tớ…”

“Ron, lâu rồi không gặp, cậu vẫn hoạt bát như xưa.” Harry cười nhạt đứng lên, nói với ba người khác: “Xin lỗi, em đi một lát.”

“Này, không phải em đói bụng sao?” Kim Sang Hyun kéo cánh tay Harry, “Hay là ăn xong rồi hãy cùng bạn của em tìm quán cà phê để tán gẫu, nếu không dạ dày em lại tạo phản đấy.”

“Anh cả không cần lo lắng, em đi một lát rồi về ngay, nhất định sẽ không làm thứ không biết nghe lời kia tạo phản. Nhưng mà,” Harry hết nhìn Choi Kwon Yoo lại nhìn Kim Sang Hyun, “Bất kể anh cả hay anh hai, trong các anh phải có một người phụ trách giúp em cắt miếng sườn bò, nếu không thì…”

“Nếu không thì sao?”

“Cuối tuần về nhà, em sẽ nói với ba mẹ các anh là các anh bắt nạt em.”

Harry cười tinh quái, đưa túi trong tay cho Kim Sang Hyun, gật đầu chào Lee Ji Jeong, sau đó kéo hai người bạn cũ ra khỏi nhà hàng. Ra đến cửa, tìm một góc yên lặng cách đây không xa, Harry dừng chân, nhìn một nam một nữ theo sau mình, trên mặt lộ ra nụ cười xán lạn.

“Ron, Hermione!”

Cô gái vẫn mang mái tóc xoăn màu nâu, mặt đầy nước mắt lao tới, ôm chặt lấy người bạn xa cách đã lâu.

“Sao, sao cậu dám đột nhiên biến mất lâu đến vậy hả, cậu có biết không, sau khi tụi mình tỉnh dậy, phát hiện cậu mất tích, còn tưởng rằng…” Hermione nức nở, năm tháng dường như không để lại dấu vết nào trên người cô, trong mắt Harry, cô vẫn là quý cô hoàn mỹ của Gryffindor.

“Đúng vậy, Harry, sao cậu lại có thể làm vậy chứ?” Chàng trai tóc đỏ cũng ôm lấy, tam giác vàng Gryffindor sau bảy năm chúa cứu thế vĩ đại mất tích rốt cuộc lại đoàn tụ.

Kích động qua đi, Hermione nhận lấy khăn tay Ron đưa, lau sạch gương mặt phủ kín nước mắt, sau đó quan sát tỉ mỉ một phen người bạn thân chân chân thực thực đứng trước mặt mình, không phải là ảo ảnh trong giấc ngủ mơ mà là một người sống sờ sờ. Bộ vest được cắt may tinh tế, giày da xa xỉ, đồng hồ lóe sáng trên cổ tay cùng với chiếc điện thoại di động bản số lượng có hạn trong tay cậu, đều chứng tỏ với Hermione rằng bạn thân cô sống vô cùng thoải mái ở đất nước xa lạ này.

“Lúc trước vì sao lại rời đi?”

“Bởi vì không có lý do để ở lại, hơn nữa tớ mệt rồi, tớ muốn nghỉ ngơi.” Harry vỗ vai Hermione, có thâm ý nhìn tay của cô và của Ron, những viên kim cương gắn trên nhẫn dưới ánh nắng chợt lóe tia sáng rực rỡ. “Chúc mừng, hai người các cậu rốt cuộc đã thành đôi.”

“Cảm ơn cậu, thân mến.”

“Harry, cậu không tham gia hôn lễ là nỗi tiếc nuối lớn nhất trong đời tụi mình.”

“Tớ xin lỗi vì đã khiến các cậu hoang mang, nhưng nếu lựa chọn một lần nữa, tớ vẫn sẽ làm vậy.” Harry vuốt nhẹ mái tóc được nhuộm thành màu bạch kim, “Không phải vì các cậu không tốt, cũng không phải bởi những người khác không tốt, chỉ là nguyên nhân của riêng tớ thôi.”

“Nhưng Voldemort đã chết.”

“Nếu lúc trước tớ không rời đi, có lẽ hiện tại đã trở thành Chúa Tể Hắc Ám thứ hai, bị các Thần Sáng đuổi giết.”

“Làm gì có chuyện đó?” Hermione la lên một tiếng, nắm chặt bả vai Harry, “Kingsley không phải loại người như thế.”

“Đương nhiên ông ta không phải, nhưng không có nghĩa cấp dưới của ông ta sẽ không gây chuyện thị phi. Kingsley là kẻ dễ bị dắt mũi, tớ đã nhận ra điều này ngay trong thời chiến.” Biểu cảm Harry rất bình tĩnh, “Tin vào quá nhiều lời đồn rồi sẽ coi nó thành sự thật, thời gian lâu, khó đảm bảo ông ta sẽ không nảy sinh tâm tư khác, so với chuyện sau cùng mọi người trở mặt nhau, còn không bằng tớ đi trước một bước.”

“Harry, cậu thay đổi.”

“Vậy à? Trải qua nhiều chuyện đến vậy, rất ít người sẽ không thay đổi!”

“Hiện tại cậu sống có tốt không?” Ron một tay ôm Harry, một tay ôm người yêu, ba người bọn họ đã rất lâu rồi không ở bên nhau cùng nói chuyện phiếm giống như hôm nay.

“Rất tốt. Trước khi đi tớ có Gringotts, đổi hết tiền trong kho bạc thành bảng Anh, sau đó tới Hàn Quốc.”

“Cậu vẫn luôn ở đây?”

“Ừ, học đại học, học nghiên cứu sinh, tự mở văn phòng, sống rất tốt, các cậu không cần lo…” Chưa nói hết câu, điện thoại trong tay Harry rung lên không dứt. Cậu cúi đầu nhìn thoáng qua, “Alo, anh Kwon Yoo?”

“Chết dí ở chỗ nào vậy nhóc, chơi xong rồi thì lăn về ăn cho anh, anh cả của cậu có chuyện muốn nói với cậu đó!”

A! Harry bừng tỉnh, niềm vui khi được gặp lại Hermione cùng Ron làm cậu quên mất còn chuyện nghiêm túc phải làm.

“Có nghe không hả?”

“Biết rồi, em về ngay đây.” Harry bất đắc dĩ lắc đầu, cúp điện thoại, mới vừa ngẩng đầu thì nhìn thấy Ron và Hermione mở to mắt nhìn mình. “Ban nãy hai người đàn ông các cậu gặp ở nhà hàng là mấy anh trai tớ quen ở đây, họ rất quan tâm và cũng rất thương yêu tớ. Ở đây tớ có người thân, có gia đình, cũng có sự nghiệp của bản thân, đây là ước mơ của tớ.”

“Có vẻ cậu rất thỏa mãn với cuộc sống hiện tại, cô gái xinh đẹp kia là bạn gái của cậu à?”

“Tất nhiên không phải, Hermione, cô ấy sắp trở thành chị dâu tớ.” Harry từ túi áo lấy ra tập danh thiếp của mình, rút ra một tấm đưa cho Hermione, “Chưa kịp hỏi các cậu nữa, tới Hàn Quốc làm gì thế? Định ở đây bao lâu?”

“Tuần trăng mật, tụi tớ mới đến đêm qua, chắc sẽ ở lại tầm mười ngày.” Hermione nhận danh thiếp của Harry, cúi đầu xem, “Văn phòng trinh thám? Harry, ghê nha.”

“Tùy tiện kiếm sống thôi! Chừng nào còn ở Seoul các cậu cứ tới tìm tớ, tớ dẫn các cậu dạo quanh một vòng, nơi giải trí ở thành phố này không ít hơn Anh quốc đâu. Nhưng hôm nay tớ còn có việc nên không thể đi cùng các cậu.”

“Không sao, tụi mình ở ngay gần đây.” Ron gãi đầu, cầu cứu nhìn về phía Hermione, “Là khách sạn gì ấy nhỉ?”

Hermione lắc đầu, từ túi xách lấy thẻ khách sạn đưa cho Harry. Cậu vừa thấy thì bật cười, bọn họ đúng là có duyên, cho dù không gặp ở nhà hàng thì cũng sẽ là ở nơi khác. Nơi hai người kia ở kỳ thật cách văn phòng không xa lắm, muốn gặp mặt sẽ rất là thuận tiện.

“Lúc nào có thời gian tớ sẽ đi tìm các cậu, nhưng mà…” Harry lôi kéo hai người trở về đi, “Tớ xin các cậu, đừng nói cho bất ai là đã gặp tớ ở nơi này, bao gồm cả cha mẹ cậu, Ron.”

“Tại sao?”

“Nếu tớ đã hạ quyết tâm rời khỏi giới phép thuật thì không nên liên hệ hay dính dáng gì với người đến từ đó, nếu các cậu không tới nơi này du lịch thì tớ nghĩ cả đời đều sẽ không gặp lại.”

“Harry, cậu thật sự đã hạ quyết tâm rồi sao?”

Ba người đi trở về cửa nhà hàng, Harry lặng lẽ nhìn vào bên trong, Choi Kwon Yoo đang đen mặt trừng mắt nhìn cậu.

“Đương nhiên, tớ quyết định cứ như vậy sống hết cuộc đời.”

“Vậy, chúc cậu hạnh phúc!” Hermione kéo cánh tay Ron, “Mau vào đi, tụi mình đi trước.”

Harry gật đầu, đứng ở cửa nhìn bóng dáng hai người bạn biến mất giữa biển người mênh mông.

HẾT CHƯƠNG 3

[MĐTS] Mạch Thượng – Chương 1


EDITOR: MIN

BETA: TSUKI

-o0o-

Sau khi Lam Hi Thần đem Giang Trừng từ Giang gia tới Lam gia tham dự Thanh đàm hội, trừ bỏ những việc tất yếu, Giang Trừng đã ở trong phòng một tháng chưa từng đi ra ngoài. Một nhóm Giang gia khách khanh có việc gấp, mỗi ngày đều đứng ở trước cửa phòng Giang Trừng “Kêu trời khóc đất” cũng không thấy Giang Trừng phản ứng chút xíu nào, không có gầm lên, không có tiếng động.

“Tông chủ.” Bùi Nguyên nhẹ nhàng gõ gõ cửa phòng Giang Trừng, hắn từ sau khi Liên Hoa Ổ xây dựng lại vẫn luôn ở bên cạnh Giang Trừng, ở trong đám khách khanh này, là người có sức ảnh hưởng lớn nhất, cũng là người giỏi nhất. Nhưng mà một tháng qua trừ bỏ bây giờ hắn chưa từng tới trước cửa phòng Giang Trừng nói một câu nào, hắn đương nhiên là hiểu rõ tính cách của Giang Trừng, ở thời điểm mà Giang Trừng yêu cầu chính bản thân mình suy nghĩ lại, tốt nhất là không nên làm phiền.

“Chuyện gì.” Thanh âm Giang Trừng từ đằng sau cánh cửa đóng chặt truyền đến, ngữ khí bình thản, không vui mừng cũng không không tức giận.

“Tông chủ Cô tô Lam thị Trạch Vu Quân đến thăm.” Bùi Nguyên vừa mới biết tin từ môn sinh rằng Trạch Vu Quân đã đứng chờ ở đại sảnh Giang gia từ sớm. Lập tức tìm người mời Lam Hi Thần phẩm trà, sau đó liền chạy ngay đếni hậu viện thông báo cho Giang Trừng.

Bùi Nguyên đứng ở ngoài cửa chờ một lúc, thấy Giang Trừng ở đằng sau cánh cửa lại không có động tĩnh gì, do dự nói: “Tông chủ, nếu không thì ta nói cho Lam Tông chủ rằng ngươi không tiện…”

“Hắn tới một mình?”

Bùi Nguyên sửng sốt, có chút nghi hoặc vì Giang Trừng tại sao lại hỏi về vấn đề này, “Một mình.”

“Mời Lam Tông chủ đến chỗ ở của ta.”

Điều này làm Bùi Nguyên càng nghi hoặc, Giang Trừng không có khả năng cho người ngoài bước qua cửa phòng của mình a, hôm nay chắc là mặt trời mọc đằng tây đi? Mặc dù có rất nhiều nghi hoặc, vẫn là chuyện trong tay quan trọng hơn.

“Tông chủ.” Bùi Nguyên chắp tay, xoay người hướng đại sảnh giang gia mà đi.

“Trạch Vu Quân” Bùi Nguyên tiến về phía trước, xoay người hướng về phía Lam Hi Thần ngồi trên ghế cho khách đang an tĩnh chờ đợi mà khom lưng chắp tay cung kính nói: “Mời tới Tông chủ hậu viện phòng.” Dứt lời, Bùi Nguyên nghiêng người, ý bảo Lam Hi Thần đi theo hắn.

Lam Hi Thần mỉm cười, nói: “Làm phiền.”

Vân Mộng nhiều nước, tiên phủ Giang gia cũng là thấp thoáng bên trong một mảnh hồ phủ đầy hoa sen. Mà bên trong Giang gia tiên phủ, lại đẹp không sao tả xiết. Ba bước một đình, năm bước một lầu. Trong đình lầu hết cái liếc mắt này đến cái liếc mắt khác đến thanh tuyền không quá lớn, mà bên trong thanh tuyền, lại là từng đóa sen nở rộ. Lá xanh cùng đóa hoa tôn nhau lên làm người xem có cảm giác hứng thú, gió nhẹ phất qua, một mảng sóng xanh dập dềnh.

Tính ra thì, trong Giang gia phủ đệ lại bao quát hầu hết các loại hoa sen.

Lam Hi Thần nhìn đến một đóa hoa sen cao hơn rào chắn, không khỏi tán thưởng: “Tiên phủ phong cảnh thật đẹp.”

Bùi Nguyên nghe xong, nghiêng đầu cười, nói: “Đa tạ Trạch Vu Quân khen, tiên phủ của ngài cũng là một nơi núi tốt sông tốt, có nhiều người tài.”

Không lâu sau, đi qua tiền viện tràn ngập hương thơm quanh quẩn, đường xá vừa thay đổi, rẽ vào là những tòa nhà được trang trí bằng sơn mài và mực tím, có vẻ nặng nề và trầm mặc nhưng lại tao nhã, phóng khoáng hiện ra. Lam Hi Thần hơi có chút giật mình, không phải là kinh động vì tiền viện đẹp đẽ quý giá cùng hậu viện nặng nề khác nhau, mà là bởi vì kiến trúc của những tòa nhà san sát nhau, phòng ngủ là khi Giang gia tông chủ cũ khi còn sống đã tu kiến lại.

Lúc phụ thân Lam Hi Thần còn sống, Lam Hi Thần được phụ thân hắn mang đến tham gia Giang gia Thanh đàm hội, ở trong phòng khách cách những tòa nhà này không xa. Thật sự không nghĩ tới, Liên Hoa Ổ xây dựng lại phòng khách, nhưng lại đem những tòa nhà này giữ lại.

“Tông chủ, Trạch Vu Quân đã đến.” Bùi Nguyên dừng lại trước cửa phòng, giơ tay nhẹ nhàng gõ cửa.

“Mời Trạch Vu Quân tiến vào.”

“Trạch Vu Quân mời.” Bùi Nguyên đẩy cửa ra, lùi sang một bên, đợi đến khi Lam Hi Thần đã vào phòng, liền nhẹ nhàng đóng cửa lại, rời khỏi.

Lam Hi Thần vào phòng ở của Giang Trừng, nhìn xung quanh một chút, nếu là nói kiến trúc của những tòa nhà kia cùng tiền viện sai biệt quá lớn, thì cách bài trí và trang trí trong phòng Giang Trừng so với những tòa nhà kia còn muốn kém hơn nữa. Đồ trang trí trong phòng ít đến đáng thương, thứ duy nhất làm người xem bất ngờ, chính là một con diều màu sắc rực rỡ, cùng với hai cung tên treo trên bức tường phía đông của căn phòng.

“Trạch Vu Quân, biệt lai vô dạng.”

HẾT CHƯƠNG 1

[Haikyuu] Lazy Morning – Oneshot


TRANSLATOR: YURI OZAKI

BETA: JUNE

-o0o-

Iwaizumi tỉnh dậy với tiếng chuông báo thức, vòng tay ôm lấy người bạn thân trong ngực mình. Anh tắt báo thức, và nằm đó một lúc nữa, tận hưởng khoảnh khắc này. Hương thơm ở tóc của Oikawa, và cảm giác vòng tay cậu ta ôm lấy anh, còn cả đầu gối của họ vừa chạm vào nhau dưới đống chăn họ đắp khi ngủ.

Iwaizumi không muốn dậy, nhưng họ còn phải tập luyện, anh thở dài và lắc nhẹ vai Oikawa, “Này đồ ngốc, đến lúc phải dậy rồi.”

 Oikawa khẽ cựa mình rồi vùi mặt vào ngực Iwaizumi, mệt mỏi phản đối, “Tớ không muốn…”

 “Tớ cũng vậy, nhưng bọn mình còn phải tập luyện,” Iwaizumi biết anh có thể kéo Oikawa dậy nếu anh thực sự cố gắng, nhưng nằm như thế này thật ấm, và anh cũng không nghĩ rằng mình đã có thể rời giường, chứ đừng nói đến việc kéo người khác dậy cùng.

 “Chúng ta không thể bỏ một buổi sao?” Oikawa kéo chăn qua vai, gần như trùm kín đầu họ.

 “Thôi đi, bọn mình không thể bỏ tập.”

 “Làm ơn đi, Iwa-chan…” Oikawa vòng chân qua eo Iwaizumi, “Lạnh quá…”

 Iwaizumi dừng lại, và cuối cùng cũng chịu thua. Anh không muốn cố gắng đấu tranh thêm nữa, và việc ngủ với Oikawa dưới một đống chăn khổng lồ nghe hấp dẫn hơn nhiều so với việc đi tập, “… Thôi được. Thêm mười phút nữa. “

 Anh chiến đấu với mong muốn nhắm mắt lại để cố gắng giữ cho chúng mở. Iwaizumi tiếp tục như vậy trong năm phút, cho đến khi cuối cùng anh không thể bắt chúng mở thêm nữa.

 Lần tiếp theo khi Iwaizumi mở mắt, đã hơn một giờ trôi qua, và Oikawa vẫn đang rúc vào ngực anh, giống như cậu làm khi Iwaizumi chìm vào giấc ngủ lần nữa vào ban nãy.

 Anh biết hai người nên dậy, nhưng hơi ấm từ chiếc giường khiến anh cắm rễ tại chỗ. Vì đã có lần anh không quan tâm rằng mình sẽ phải nghỉ học. Trải qua một ngày trên giường với Oikawa nghe có vẻ tốt hơn nhiều.

 Dù sao thì anh cũng cần nghỉ ngơi.

HẾT

[HP/HARLUC] Người Tình Ánh Trăng – Chương 3


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Băng

-o0o-

Sau khi huynh trưởng Malfoy về trường, lập tức bắt tay vào quá trình nhiệt tình theo đuổi giáo sư môn Biến hình của mình.

Trước mặt mọi người, y cũng không làm hành động gì khác thường, nhưng mà mỗi một ánh mắt, mỗi một nụ cười, mỗi một động thái, đều nói lên tâm ý của bản thân, mà khi hai người ở chung một chỗ, càng là không thèm kiêng nể mà triển lãm sức quyến rũ rung động lòng người của mình, ngay cả đường sống duy nhất là di dời sự chú ý cũng tuyệt đối không chừa lại cho hắn.

Harry bình tĩnh nhìn bản thân càng ngày càng không thể kháng cự, cùng thói quen thản nhiên thỏa hiệp, có vài thứ một khi đã có lỗ hỏng, thì tốc độ sụp đổ nhanh đến không ngờ.

Thậm chí sắp nhớ không nổi Lucius Malfoy thành niên của kiếp trước ra sao, tất cả những ấn tượng trong quá khứ đều dần dần bị thiếu niên trước mắt này thay thế.

Y hạ mi cong cong môi cười, ánh mắt mờ mịt chần chừ, muốn nói lại thôi, bộ dạng hùng hổ doạ người của y, đôi mắt mê ly ái muội thỏ thẻ…..

Merlin ah ——

Harry bừng tỉnh hồi phục tinh thần, bình tĩnh đẩy cái đầu đang gác lên vai mình ra, vành tai bị hơi thở ướt át mềm mại kia kích thích đến ửng hồng.

“Chỗ này là văn phòng” Hắn bất đắc dĩ thở dài một hơi,khuyên nhủ một cách không hề có thành ý “Tém tém năng lực của trò một chút, Lucius.”

Thiếu niên hai tay đan vào nhau lười nhác nằm dài trên bàn, nghiêng đầu nhìn hắn cười mỉm, dường như rất đắc ý “Con cũng không có sử dụng năng lực của mình, giáo sư thân mến ~”

Hắn hình như bị chơi rồi.

Harry nghĩ như vậy, nhưng trong lòng lại chẳng thể nào tức giận nổi.

Hắn dung túng y, tựa như dung túng một con thú nhỏ bá đạo xâm lấn lãnh thổ của mình, cho dù biết tỏng bề ngoài vô hại kia chỉ để người khác gỡ phòng bị.

Theo đuổi trắng trợn và táo bạo như vậy, mọi người ở Hogwarts thế mà tiếp thu lại cực tốt, ngay cả giáo sư Riddle trước giờ không xem trọng đoạn tình cảm này cũng lâm trận giúp đỡ.

“Tôi vẫn cảm thấy, chuyện tình cảm giữa thầy trò ảnh hưởng không tốt” Giáo sư Riddle vươn ngón tay chỉnh chỉnh mắt kính—— anh ta hình như rất thích cái động tác này “Nhưng trò Malfoy đã thành niên, không ai có tư cách khoa tay múa chân đối với tình cảm của trò ấy nữa. Có điều, tôi cần phải trịnh trọng nhắc nhở ngài một câu, giáo sư Potter ——”

Chủ nhiệm tóc đen mắt đỏ kia dùng cái gương mặt soái đến tận trời mây kia của mình, bày ra biểu cảm y hệt bác gái tổ trưởng tổ dân phố mỗi lần giảng hòa, thấm thía khuyên giải “Nơi này dù sao cũng là trường học, còn rất nhiều đứa nhỏ chưa thành niên, khi hai vị tán tỉnh nhau, làm. ơn. hãy. chú. ý. trường hợp và biết giữ đúng mực.”

Tưởng tượng đến tên mặt rắn không mũi nào đó cũng dùng cái biểu cảm này, blah blah mớ nội quy trường học với học sinh, Harry che dạ dày đang quặn lên của mình rút lui, thiệt tình cảm thấy Dumbledore kiếp trước không cho Voldemort làm giáo sư quả là một quyết định sáng suốt.

Giáo sư Riddle nhìn bộ dạng vội vàng rời đi của Harry, vẻ mặt khó hiểu, vị giáo sư tiếng tăm này hình như không nhận thấy ý định muốn làm thân của anh, mỗi lần nói chuyện với nhau đều không chịu nổi mà gấp rút bỏ chạy, không chịu nói nhiều một chút về chuyện cá nhân của mình. (mấy chuyện cá nhân Riddle muốn nói chắc là kiểu “con anh học lớp mấy?” hay “con anh năm nay nhiêu tuổi?” á)

Anh thở dài, cảm thấy mình cùng với mấy người trẻ bây giờ cách biệt khá lớn, lại cúi đầu nghiêm túc soạn bài, suy nghĩ xem có nên nghĩ ra vài bộ đề thi mới trước lễ Giáng sinh hay không, làm phong phú hơn bài tập Giáng sinh ấy mà.

Harry cũng chẳng biết đồng nghiệp của mình cảm thấy mất mát cái gì, hắn vừa rời khỏi văn phòng của giáo sư Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám đã bị mấy học sinh hoảng hốt vội vã kéo đến bờ hồ Đen.

Chỗ đó đã bị không ít người vây lại, James và một nam sinh Slytherin khác lại đánh nhau, bọn họ không dùng phép thuật, giống Muggle mà xắn tay áo liều mạng dọng thẳng vào mặt đối phương.

Sirius nhảy nhót xung quanh bọn họ, bộ dạng chỉ sợ thiên hạ không loạn, không ngừng la lớn cổ vũ bạn mình, Remus nhăn mày, không ngừng cố gắng tách hai người bọn họ ra, lại không biết bị ai xô mạnh ra ngoài.

“Tất cả dừng tay!!”

Tiếng quát của Harry truyền đến từ đằng xa, nhanh chóng lao đến đỡ Remus sắp đi bơi với mực khổng lồ, thấy hai người bọn họ vẫn tiếp tục đánh nhau, liền nổi giận đùng đùng mỗi tay túm đứa mà nhấc lên.

“James Potter! Severus Prince!” Hắn trầm giọng quát lớn “Hai người các trò sao không nghỉ được một giây phút nào vậy?!”

“Gryffindor và Slytherin mỗi nhà trừ 50 điểm! Bởi vì đánh nhau!”

James gân cổ, không phục hết lên “Giáo sư thầy buông con ra!”

“Câm miệng!” Harry tức giận trừng mắt nhìn James, sau đó lại nhìn thoáng qua Severus mím chặt môi một lời cũng không nói, đứng giữa hai người, khí lạnh bao phủ, ngữ khí nghiêm khắc “Chuyện gì xảy ra để hai trò phải dùng bạo lực giải quyết?! Hai người các trò ngày thường đối chọi gay gắt chưa đủ hay sao mà còn dám động thủ —— đến văn phòng của ta ngay!!”

Mấy người vây xem thấy hắn thật sự tức giận, tất cả vội vàng tản ra hết, Sirius, Remus và Peter đứng tại chỗ, thấy hai người kia bị hắn túm cổ lôi đi, liếc mắt nhìn nhau rồi cũng lặng lẽ đuổi theo.

Harry chú ý hai đứa nhóc vẫn còn đang có ý đồ đá nhau, tình hình hiện tại của nước Anh rất yên bình, Gryffindor và Slytherin tuy nhìn nhau không thuận mắt, nhưng cũng ít khi có xung đột gay gắt, chỉ có hai tên này trời sinh đối nghịch, thường xuyên nháo ầm ĩ.

“Được rồi” Sau khi trở lại văn phòng, ấn cả hai xuống hai cái sofa cách xa nhau, Harry khoanh tay dựa vào bàn làm việc, hơi nâng cằm “Hai trò nói tôi nghe xem, vì sao hôm nay lại đánh nhau?”

Hắn chưa bao giờ mong đợi hai người này sẽ hòa thuận ở chung, nhưng lần này thế mà lại đánh nhau, xem ra tranh chấp lần này kinh khủng hơn những lần trước rất nhiều.

Severus không mở miệng, James lại vừa nghe hắn hỏi xong đã xù lông, thiếu điều muốn nhảy dựng lên “Tất cả đều do tên trứng thúi này sai! Cậu ta thế mà dám mắng Lily là máu bù——”

Cậu nuốt cái từ đó vào, đôi mắt tức giận đến phát đỏ “Con đánh cậu ta thì sao! Cậu ta còn dám nói!! Con còn dám đánh!!!”

Ánh mắt Harry nhanh chóng lạnh xuống, nhìn Severus.

Xà vương khí thế mười phần trong tương lai, lúc này vẫn là một thiếu niên còn đang ảo não vì những từ mình lỡ miệng nói ra, thấy đối thủ một mất một còn vẫn la hét, gương mặt tái nhợt kéo lên một nụ cười lạnh, đôi mắt tối tăm không chút yếu thế trừng lại.

“Nhục mạ bạn học” Harry dừng một chút, nhịn xuống ý muốn trừ hết sạch điểm của Slytherin, trong đầu liên tục niệm rằng giáo sư là phải công bằng, phải công bằng, phải công bằng mới chậm rì rì nói “Slytherin trừ 20 điểm.”

Không ai có thể rõ hậu quả của câu buột miệng kia mang lại hơn hắn, trừng phạt lớn nhất chưa bao giờ là trừ điểm, hắn rũ mắt nhìn sàn nhà, nhất thời có chút thất thần.

Thế giới này thay đổi nhiều như thế, vòng đi vòng lại, có vài thứ vẫn không thể thay đổi.

“Hai trò, lao động công ích” Hắn khẽ thở dài, bỗng nhiên có chút lơ đễnh “Hiệu trưởng Dumbledore mới phát hiện được một ít sách cổ trong mật thất, bởi qua thời gian nên bị tổn hại nghiêm trọng, không có cách nào dọn dẹp bằng phép thuật, đang tìm người sao chép, hai người các trò từ nay phụ trách cái này, khi nào chép xong thì kết thúc lao động công ích.”

Cái này cũng được coi là trừng phạt sao?

Remus nghe lén ngoài cửa rất muốn hỏi giáo sư lao động công ích có thêm suất không? Thêm cậu vào?

Sirius lại nhỏ giọng thì thầm bên tai cậu “Rõ ràng là Prince sai, mà lại phạt cả hai người ——”

“Trò Black hình như có ý kiến thì phải?” Harry không biết đi ra cửa khi nào cười lạnh hỏi.

Sirius vội vàng lắc đầu không ngừng “Không không không, con hoàn toàn không có ý kiến! Quyết định của giáo sư cực kỳ công bằng, làm sao lại có thể đánh nhau chứ, nên phạt!”

Người vừa rồi ở bên cạnh hầm hè hận không thể nhảy vào là ai?

Harry mặc kệ cậu, nhẹ nhàng nói với Remus “Vào đi, ta xoa thuốc cho trò.”

“Dạ?”

Remus hậu tri hậu giác nâng tay lên, đè đè cái chỗ có chút đau, một vết xước nhỏ không biết xuất hiện khi nào.

*Hậu tri hậu giác: Việc gì đó mà mọi người đều biết, còn bản thân mãi mới phát hiện ra.

Cậu đã quen dần với mấy vết trầy xước này khi biến thân, thật sự không để vết thương chút xíu này vào mắt, ấp úng nói “Không phải vấn đề gì lớn đâu ạ, một lát là ổn rồi, không cần phiền ——”

Harry đã lấy một bình độc dược và tăm bông ra khỏi ngăn kéo bàn làm việc, vẫy vẫy tay về hướng cậu.

Remus hơi do dự, nhưng cũng không từ chối nữa, vâng lời bước đến.

Thấy động tác cẩn thận thoa thuốc của Harry với cái vết thương chút xíu không nhìn kỹ thì khó thấy kia, James chỉ vào gương mặt bầm tím của mình la oai oái, “Giáo sư, rõ ràng là con bị thương nghiêm trọng hơn.”

Harry hừ một tiếng “Sao? Không cảm thấy đó là minh chứng cho sự dũng cảm của trò nữa hả?”

James trước kia đúng là đã nói như vậy với Harry, tức thì im mỏ, nhe răng trợn mắt xoa mặt, lúc này mới cảm thấy đau đến phát đau. 

Sirius không chút khách khí vỗ vai cậu cười ha ha, cậu á một cái, bả vai đó hình như có vết thương, đè cổ Sirius lại bắt đầu giỡn với bạn mình.

Đôi mắt trong trẻo của Remus cong cong, mỉm cười liếc bọn họ một cái, trên trán lành lạnh, miệng vết thương không còn chút cảm giác nào.

Dược hiệu thật tốt, cậu nghĩ, một bình thuỷ tinh lành lạnh đột nhiên được nhét vào tay cậu.

“Cái này cho trò” Ngữ điệu Harry nhẹ nhàng, thấy cậu ngây ngẩn cả người, vẻ mặt tự nhiên nói “Ở bên cạnh hai tên nhóc manh động kia, khó tránh khỏi va đập ——”

Hắn biết vết thương trên người Remus không ít, không muốn người khác nghĩ mình thiên vị, lại lấy ra hai bình, đưa cho James và Severus.

“Hai người các trò bôi dược xong rồi hẵng trở về, nếu không khuôn mặt này thật sự rất khó coi,” đũa phép nhẹ nhàng rung lên, trong không khí liền xuất hiện một tấm gương lớn, Harry nhướng mày, thong thả chậm rãi nói “Lần sau ta bắt được hai trò đánh nhau, đừng hòng hưởng loại đãi ngộ này nữa.”

Severus mở bình thuỷ tinh ra ngửi ngửi, ánh mắt có chút phức tạp, nhỏ đến không thể nhỏ hơn được nữa nói cảm ơn, bắt đầu nhìn gương xử lý vết thương.

James lại nhìn bộ dáng thảm đến không nỡ nhìn của mình la lớn, vội bôi thuốc khắp nơi, đến khi thấy mấy vết xanh xanh tím tím trên mặt đang biến mất mới thở phào, nhanh nhẹn cởi áo khoác, xốc vạt áo sơ mi lên cho Sirius xem dùm mấy vết sau lưng.

Lucius vừa vào cửa liền thấy cảnh tượng náo nhiệt thế này, không khỏi mím môi cười lạnh, sắc mặt u ám.

HẾT CHƯƠNG 3

Design a site like this with WordPress.com
Get started