[HP] Không Phải Là Bạn – Chương 2 + Chương 3 + Chương 4


AUTHOR: MA

BETA: TÀ

-o0o-

Chương 2: Nhà Slytherin Thân Thiện

Harry ngồi cạnh Draco thấp thỏm không yên. Đây không phải là lần đầu cậu đến đây, cái chính là lo không hoà nhập nổi. Slytherin khác với Gryffindor tăng động quậy phá. Trong ấn tượng của cậu, mặc dù một số người khá khó tính và chảnh choẹ nhưng Slytherin chưa bao giờ làm Harry thất vọng ở khoảng cư xử lịch sự và đầy lãnh đạm. Với lại, cậu thật sự không quen với cái hào quang quý tộc toả ra khắp nơi như thế này…. Harry chỉ là một cậu bé bình thường sống dưới chân cầu thang nhà dì dượng thôi…

Nhưng mà! Hào quang quý tộc cậu vẫn có thể chịu đựng được! Cái đáng lưu ý nhất ở đây chính là giáo sư Snape! Harry vẫn còn nhớ việc cậu bị ghim ở ngay ngày đầu vào lớp học, và việc ổng đã làm khổ cậu ra sao trong suốt mấy năm liền. Cơ mà ổng thiên vị Slytherin quá thể đáng, nên nếu lần này cậu vào Slytherin thì chắc ổng sẽ thân thiện hơn chăng?

Harry cứ giữ nguyên suy nghĩ lạc quan như vậy mà lon ton đi theo huynh trưởng về ký túc xá. Harry đứng đó, ngắm nghía xung quanh trong khi huynh trưởng phổ biến luật lệ, cái mà Harry đã nghe lặp đi lặp lại đến tận sáu, bảy năm. Sau khi nghe xong, cả đám lục đục lên phòng và sắp xếp đồ đạc. Lần này Harry chung phòng với Draco, cũng là điều đáng mừng vì cậu không bị xếp chung với một đứa nhóc ở bẩn nào đó.

“Này, bây giờ đã là bạn rồi thì đổi kiểu xưng hô đi. “Mày tao” nghe khá tục, đổi thành “cậu tôi” hay “cậu tớ” được không?”

Lời đề nghị bất ngờ từ Draco làm Harry giật mình. Bộ bình thường nó lúc nào cũng thân thiện như thế này hả?

“Như ý cậu.”

Dù sao thì đồng ý cũng không chết ai, Draco thay đổi trở nên dễ gần hơn cũng là một điều tốt. Cậu không cần phải dỗ ngọt Draco để nó không tự nhiên nổi điên lên mà đòi đấu tay đôi với cậu vào lúc nửa đêm. Dù sao cũng là bạn cùng phòng mà, cứ ghét nhau mãi cũng ngại.

——-

Sau khi sửa soạn xong, Harry và Draco lại xuống phòng sinh hoạt để đợi giáo sư Snape đến, không rõ để làm gì.

Thay vì không khí ấm cúng như Gryffindor, thì phòng sinh hoạt chung của Slytherin mang lại một cảm giác khá… trang trọng. Harry thấy mình cứ như đang ở khách sạn năm sao của Muggle nơi chỉ dành cho những kẻ giàu có nhàn rỗi, và cậu phải cư xử sao cho thật sang chảnh để không bị nhìn kiểu “Thằng này bị làm sao thế?”

Ngoại trừ những thứ đó thì cậu khá thích nới này. Những cái đèn toả ra ánh sáng vàng dịu nhẹ, và những chiếc ghế mềm mại dùng để ngồi đọc sách thư giãn. Thêm cả lò sưởi nếu trời lạnh nữa, thật yên bình.

“Cậu là Harry Potter phải không?”

Người vừa hỏi cậu là một cô bé nhỏ nhắn và ốm yếu, có vẻ còn nhỏ con hơn Harry vốn thấp còi vì không được nuôi nấng tử tế. Tóc cậu ta màu vàng, không phải kiểu vàng chói như Draco mà là vàng nhạt, đến nỗi gần thành màu trắng. Da thì lại nhợt nhạt, càng làm nổi bật lên cái cảm giác ốm yếu và cần được bảo vệ. Nhưng điểm cộng ở đây là bạn gái í lại rất xinh đẹp. Đại loại là kiểu có thể ví von như thủy tinh, đẹp nhưng dễ vỡ.

“Đúng vậy, có chuyện gì sao?”

“À thì, mình thấy kính cậu có vẻ cũ… Nên muốn mượn một chút. Để sửa lại í mà, nhanh thôi, nếu cậu không phiền.” Cô bé đó lắp bắp, có vẻ tự ti.

Harry cũng gật đầu, rồi đưa kính cho cô bé mới quen. Cảnh này làm cậu nhớ tới hồi mới gặp Hermione, cậu ấy cũng sửa kính cho cậu như thế này. Cậu cười, rồi lại nghĩ khi nào có dịp sẽ tìm Ron và Hermione.

“Này, đưa đồ cho một người mới quen, cậu có bị gì không đấy?”

Draco chọt Harry rồi kéo tai cậu xuống thì thầm. Trông dễ thương hết sức. Harry cười hì, nói với giọng giễu cợt:

“Thế ai dựa vai người mình mới gặp qua có một lần mà ngủ ngon lành thế nhỉ? Chắc không phải quý ngài Draco đây đâu ha.”

Draco bị chọc xấu hổ tới đỏ mặt tía tai, tức giận đấm đấm vào lưng Harry, còn Cứu Thế Chủ vô liêm sỉ của chúng ta vẫn cười ha hả.

Harry nhận kính lại từ cô bạn, sau đó cũng biết bạn ấy tên Gretti Livan. Mà hình như lúc nãy khi nhìn Harry và Draco cô bạn này cười toe thì phải?

Mà Harry cũng biết thêm thông tin nữa của cô bạn này từ Draco, đó là ba má Livan là giám đốc một công ty khá lớn ở giới Muggle, và họ cưng đứa con duy nhất của họ hết mực. Có vẻ cô cũng không phụ sự kì vọng của ba mẹ mà giựt giải nhất ở khá nhiều cuộc thi. Harry không khỏi cảm thán và thấy may vì mình quen được một người quyền lực đến thế. Nhưng sao kiếp trước cậu không biết chút gì về người này nhỉ? Hay là cậu quá chú tâm vào Voldemort? Hay là còn ẩn ý sâu xa nào khác?

Nghĩ nhiều quá nhức đầu nên cậu quyết định gạt chuyện này sang một bên.

Dù sao thì nhà Slytherin cũng khá tốt bụng, các anh chị trông cũng đầy trách nhiệm, không như hai anh em sinh đôi nào đó chuyên rủ đàn em quậy phá. Một số những bạn năm nhất khác cũng tiến tới làm quen với Harry, trông khá dễ gần.

——–

Cuối cùng thì giáo sư Snape cũng đến. Trông ông ta vẫn y như trong trí nhớ của Harry. Đầu tóc thì đầy dầu và dính bết vào nhau cứ như cả tuần rồi chưa gội, vần áo thì một màu đen thui kết hợp với gương mặt đen như cái đít nồi của ổng nữa… Cậu tự hỏi là ổng không sợ bị xa lánh vì cái vẻ ngoài đó sao?

Giáo sư Snape bắt đầu phổ biến lại luật lệ bằng chất giọng đều đều của mình, lần này thì Harry chịu khó lắng nghe thì cậu sợ cứ ngẩn ra như này thì bị ông Snape túm cổ quẳng đi mất.

Luật lệ ở nhà Slytherin cũng giống với Gryffindor, nhưng nghiêm khắc hơn. Như là không được la hét lớn tiếng hay chạy nhảy rầm rầm làm phiền đến người khác. Harry đoán chừng nhà mình đã vi phạm hầu hết các luật lệ bên này rồi… Ông Snape mà sang bên đấy thì chỉ có nước tức chết, có khi ngày nào cũng phải đến bệnh thất để xin thuốc chữa nhức đầu ấy. Nghĩ đến cảnh Snape tức tối la hét và trừ muốn âm điểm của nhà Gryffindor làm Harry thấy buồn cười.

“Ta hi vọng là các trò sẽ không ngu dốt đến mức vi phạm những điều căn bản ở đây và cư xử thiếu lịch sự đâu. Những việc như cười khi người khác đang nói chuyện một cách nghiêm túc ấy.”

Ông Snape nhấn mạnh từng câu từng chữ rồi liếc xéo Harry làm nụ cười của cậu tắt lịm. May mà không ai để ý chứ xấu hổ chết mất. Học sinh của Slytherin thân thiện bấy nhiêu thì giáo sư ác độc bấy nhiêu. Rồi Harry chợt nghĩ, có khi nào học với Snape nhiều quá làm Draco nhiễm tính xấu không?!

Snape nói xong rồi đi mất, còn học sinh thì lũ lượt đi về phòng ngủ. Draco kéo tay áo Harry, lo lắng nói:

“Cậu cũng gan thật đấy, dám cười khi giáo sư Snape đang nói. Không có ai ở đây là không biết ổng nổi tiếng khó tính cả, đối với chính nhà của mình cũng không tha đâu.”

Harry chỉ cười ngượng. Chắc việc Snape đối xử tốt với cậu là không thể nào ha, ngày mai còn phải gặp ổng trong lớp nữa.

Draco thấy vậy vỗ lưng Harry nói, có tớ ở đây thì không sao hết, tớ sẽ chặn cậu lúc cần thiết.

Điều này làm Harry cảm động phát khóc. Thiệt là một người bạn tốt.

———-

Tiểu kịch trường:

Harry: *chọc Draco*

Livan: ( ͡° ͜ʖ ͡°)

HẾT CHƯƠNG 2

[HP] Đại Trinh Thám Potter (1) – Chương 3: Tha Hương Ngộ Cố Trí


EDITOR + BETA: SHIN

-o0o-

“Sao vậy?” Nhận thấy Harry khác thường, Kim Sang Hyun cũng theo tầm mắt cậu nhìn qua, lọt vào mắt là một cặp tình nhân nước ngoài ngồi trong góc, trông trạc tuổi Harry. “Bạn của em à? Có cần qua chào hỏi không?”

Harry khẽ lắc đầu, không trả lời câu hỏi của Kim Sang Hyun, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú đôi tình nhân nọ. Rốt cuộc đã bao nhiêu năm rồi không gặp lại các cậu ấy? Harry nhẹ nhàng thở dài một hơi, là năm năm hay bảy năm? Hoặc là lâu hơn. Mình đột nhiên rời đi chắc hẳn đã làm cho họ rất đau lòng và hoảng loạn một khoảng thời gian nhỉ? Dù sao cũng là bạn bè thân thiết, là anh em đã từng đồng cam cộng khổ, kề vai chiến đấu, e là họ không ngờ tới rằng, ngay khoảnh khắc giành được thắng lợi, giây phút giới phép thuật đạt được hòa bình vĩnh cửu, mình cứ như vậy nhẫn tâm biến mất trong thế giới của họ, một chút dấu vết cũng không để lại. Harry lưu luyến thu hồi ánh mắt, bên môi gợi lên một nụ cười nhàn nhạt, cay đắng. Người ta thường hay nói một câu, thời gian sẽ xóa nhòa tất cả, bất kể đau khổ hay niềm vui đều sẽ theo thời gian trôi đi, chậm rãi bị mọi người quên lãng. Tuy rằng hiện tại cách thời điểm chiến tranh kết thúc không đến mười năm, nhưng ngoài những người đã từng trải qua cuộc chiến tranh lần thứ hai thì còn ai nhớ đến phù thủy hắc ám Voldemort từng thống trị một thời, còn ai nhớ Đứa trẻ sống sót đã bao lần chạy trốn khỏi cái chết, còn ai tưởng niệm những sinh mạng trẻ tuổi hy sinh trong chiến tranh. Harry lắc đầu, những điều này đều đã trở thành lịch sử, trở thành câu chuyện ngẫu nhiên được nhớ tới mỗi khi bàn tán. Chỉ có bọn họ, những người may mắn còn sống sau cuộc chiến sẽ vĩnh viễn khắc ghi thời đại ấy. Harry thở dài, thật sự không ngờ tới đêm qua mơ thấy cảnh tượng trận chiến cuối cùng, hôm nay lại gặp được cố nhân xưa cũ, có lẽ đây chính là vận mệnh an bài.

“Harry? Harry? Harry!”

Bị tiếng gào to đến mức lỗ tai đau nhói, Harry thu hồi suy nghĩ mơ hồ rồi tập trung tầm nhìn, phát hiện trước mặt không biết từ bao giờ xuất hiện một khuôn mặt tuấn tú phóng đại gấp mấy lần, biểu cảm đầy lo lắng.

“Làm gì thế? Gọi hồn chắc?” Bất mãn xoa tai, Harry ngượng ngùng cười với Lee Ji Jeong, “Chị Ji Jeong, mong chị đừng ghét bỏ anh ấy nhé, thỉnh thoảng anh Kwon Yoo sẽ chẳng để ý hoàn cảnh mà nổi khùng, những lúc khác vẫn rất bình thường, chị nhất định phải thông cảm đó.”

“Tiểu tử thúi, còn không phải bởi vì anh lo lắng cậu sao!” Choi Kwon Yoo bị nhóc quỷ mắt lục chọc tức, vung tay bộp một phát lên đầu cậu.

“Ui, đau quá!” Harry che đầu mình, mặt nhăn như bánh bao. “Anh hai, anh thật bạo lực, coi chừng tương lai chị dâu vì sợ hãi bạo lực gia đình mà bỏ anh đó!”

“Mịa, thằng nhóc thúi!” Choi Kwon Yoo nâng tay muốn đánh tiếp thì bị Lee Ji Jeong giữ lấy.

“Được rồi, đừng cãi nhau nữa, anh Kwon Yoo.” Lee Ji Jeong đột nhiên hơi ghen tị với sự thân thiết giữa Harry và Choi Kwon Yoo, từ khi quen biết hắn đến giờ, bản thân cô còn chưa từng nhìn thấy mặt hắn xuất hiện biểu cảm phong phú đến vậy. “Nói nhỏ thôi, mọi người đều đang nhìn chúng ta đó, ở nơi công cộng làm vậy không tốt lắm đâu.”

“Nhóc kia, anh sẽ tính sổ với cậu sau!”

Harry dựa đầu Kim Sang Hyun nãy giờ ngồi hóng chuyện, thè lưỡi thở hổn hển, làm mặt quỷ với Choi Kwon Yoo. Trong lúc cậu đùa giỡn vô cùng vui vẻ, từ trên đỉnh đầu truyền một giọng nói cả đời này cậu không thể quên được.

“Ha… Harry? Cậu… cậu là Harry James Potter đúng không?”

Nghe được giọng nói này, Harry cứng người, chậm rãi từ vai Kim Sang Hyun nâng đầu lên, ánh mắt đối diện với hai cái nhìn kinh ngạc.

“Harry, thật sự là cậu!” Chàng trai ngoại quốc tóc ngắn màu đỏ, gò má đầy tàn nhang dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn Harry, vẻ mặt khó tin, cô gái bên cạnh anh cũng dùng ánh mắt tương tự quan sát Harry đã đổi khác. “Tớ…”

“Ron, lâu rồi không gặp, cậu vẫn hoạt bát như xưa.” Harry cười nhạt đứng lên, nói với ba người khác: “Xin lỗi, em đi một lát.”

“Này, không phải em đói bụng sao?” Kim Sang Hyun kéo cánh tay Harry, “Hay là ăn xong rồi hãy cùng bạn của em tìm quán cà phê để tán gẫu, nếu không dạ dày em lại tạo phản đấy.”

“Anh cả không cần lo lắng, em đi một lát rồi về ngay, nhất định sẽ không làm thứ không biết nghe lời kia tạo phản. Nhưng mà,” Harry hết nhìn Choi Kwon Yoo lại nhìn Kim Sang Hyun, “Bất kể anh cả hay anh hai, trong các anh phải có một người phụ trách giúp em cắt miếng sườn bò, nếu không thì…”

“Nếu không thì sao?”

“Cuối tuần về nhà, em sẽ nói với ba mẹ các anh là các anh bắt nạt em.”

Harry cười tinh quái, đưa túi trong tay cho Kim Sang Hyun, gật đầu chào Lee Ji Jeong, sau đó kéo hai người bạn cũ ra khỏi nhà hàng. Ra đến cửa, tìm một góc yên lặng cách đây không xa, Harry dừng chân, nhìn một nam một nữ theo sau mình, trên mặt lộ ra nụ cười xán lạn.

“Ron, Hermione!”

Cô gái vẫn mang mái tóc xoăn màu nâu, mặt đầy nước mắt lao tới, ôm chặt lấy người bạn xa cách đã lâu.

“Sao, sao cậu dám đột nhiên biến mất lâu đến vậy hả, cậu có biết không, sau khi tụi mình tỉnh dậy, phát hiện cậu mất tích, còn tưởng rằng…” Hermione nức nở, năm tháng dường như không để lại dấu vết nào trên người cô, trong mắt Harry, cô vẫn là quý cô hoàn mỹ của Gryffindor.

“Đúng vậy, Harry, sao cậu lại có thể làm vậy chứ?” Chàng trai tóc đỏ cũng ôm lấy, tam giác vàng Gryffindor sau bảy năm chúa cứu thế vĩ đại mất tích rốt cuộc lại đoàn tụ.

Kích động qua đi, Hermione nhận lấy khăn tay Ron đưa, lau sạch gương mặt phủ kín nước mắt, sau đó quan sát tỉ mỉ một phen người bạn thân chân chân thực thực đứng trước mặt mình, không phải là ảo ảnh trong giấc ngủ mơ mà là một người sống sờ sờ. Bộ vest được cắt may tinh tế, giày da xa xỉ, đồng hồ lóe sáng trên cổ tay cùng với chiếc điện thoại di động bản số lượng có hạn trong tay cậu, đều chứng tỏ với Hermione rằng bạn thân cô sống vô cùng thoải mái ở đất nước xa lạ này.

“Lúc trước vì sao lại rời đi?”

“Bởi vì không có lý do để ở lại, hơn nữa tớ mệt rồi, tớ muốn nghỉ ngơi.” Harry vỗ vai Hermione, có thâm ý nhìn tay của cô và của Ron, những viên kim cương gắn trên nhẫn dưới ánh nắng chợt lóe tia sáng rực rỡ. “Chúc mừng, hai người các cậu rốt cuộc đã thành đôi.”

“Cảm ơn cậu, thân mến.”

“Harry, cậu không tham gia hôn lễ là nỗi tiếc nuối lớn nhất trong đời tụi mình.”

“Tớ xin lỗi vì đã khiến các cậu hoang mang, nhưng nếu lựa chọn một lần nữa, tớ vẫn sẽ làm vậy.” Harry vuốt nhẹ mái tóc được nhuộm thành màu bạch kim, “Không phải vì các cậu không tốt, cũng không phải bởi những người khác không tốt, chỉ là nguyên nhân của riêng tớ thôi.”

“Nhưng Voldemort đã chết.”

“Nếu lúc trước tớ không rời đi, có lẽ hiện tại đã trở thành Chúa Tể Hắc Ám thứ hai, bị các Thần Sáng đuổi giết.”

“Làm gì có chuyện đó?” Hermione la lên một tiếng, nắm chặt bả vai Harry, “Kingsley không phải loại người như thế.”

“Đương nhiên ông ta không phải, nhưng không có nghĩa cấp dưới của ông ta sẽ không gây chuyện thị phi. Kingsley là kẻ dễ bị dắt mũi, tớ đã nhận ra điều này ngay trong thời chiến.” Biểu cảm Harry rất bình tĩnh, “Tin vào quá nhiều lời đồn rồi sẽ coi nó thành sự thật, thời gian lâu, khó đảm bảo ông ta sẽ không nảy sinh tâm tư khác, so với chuyện sau cùng mọi người trở mặt nhau, còn không bằng tớ đi trước một bước.”

“Harry, cậu thay đổi.”

“Vậy à? Trải qua nhiều chuyện đến vậy, rất ít người sẽ không thay đổi!”

“Hiện tại cậu sống có tốt không?” Ron một tay ôm Harry, một tay ôm người yêu, ba người bọn họ đã rất lâu rồi không ở bên nhau cùng nói chuyện phiếm giống như hôm nay.

“Rất tốt. Trước khi đi tớ có Gringotts, đổi hết tiền trong kho bạc thành bảng Anh, sau đó tới Hàn Quốc.”

“Cậu vẫn luôn ở đây?”

“Ừ, học đại học, học nghiên cứu sinh, tự mở văn phòng, sống rất tốt, các cậu không cần lo…” Chưa nói hết câu, điện thoại trong tay Harry rung lên không dứt. Cậu cúi đầu nhìn thoáng qua, “Alo, anh Kwon Yoo?”

“Chết dí ở chỗ nào vậy nhóc, chơi xong rồi thì lăn về ăn cho anh, anh cả của cậu có chuyện muốn nói với cậu đó!”

A! Harry bừng tỉnh, niềm vui khi được gặp lại Hermione cùng Ron làm cậu quên mất còn chuyện nghiêm túc phải làm.

“Có nghe không hả?”

“Biết rồi, em về ngay đây.” Harry bất đắc dĩ lắc đầu, cúp điện thoại, mới vừa ngẩng đầu thì nhìn thấy Ron và Hermione mở to mắt nhìn mình. “Ban nãy hai người đàn ông các cậu gặp ở nhà hàng là mấy anh trai tớ quen ở đây, họ rất quan tâm và cũng rất thương yêu tớ. Ở đây tớ có người thân, có gia đình, cũng có sự nghiệp của bản thân, đây là ước mơ của tớ.”

“Có vẻ cậu rất thỏa mãn với cuộc sống hiện tại, cô gái xinh đẹp kia là bạn gái của cậu à?”

“Tất nhiên không phải, Hermione, cô ấy sắp trở thành chị dâu tớ.” Harry từ túi áo lấy ra tập danh thiếp của mình, rút ra một tấm đưa cho Hermione, “Chưa kịp hỏi các cậu nữa, tới Hàn Quốc làm gì thế? Định ở đây bao lâu?”

“Tuần trăng mật, tụi tớ mới đến đêm qua, chắc sẽ ở lại tầm mười ngày.” Hermione nhận danh thiếp của Harry, cúi đầu xem, “Văn phòng trinh thám? Harry, ghê nha.”

“Tùy tiện kiếm sống thôi! Chừng nào còn ở Seoul các cậu cứ tới tìm tớ, tớ dẫn các cậu dạo quanh một vòng, nơi giải trí ở thành phố này không ít hơn Anh quốc đâu. Nhưng hôm nay tớ còn có việc nên không thể đi cùng các cậu.”

“Không sao, tụi mình ở ngay gần đây.” Ron gãi đầu, cầu cứu nhìn về phía Hermione, “Là khách sạn gì ấy nhỉ?”

Hermione lắc đầu, từ túi xách lấy thẻ khách sạn đưa cho Harry. Cậu vừa thấy thì bật cười, bọn họ đúng là có duyên, cho dù không gặp ở nhà hàng thì cũng sẽ là ở nơi khác. Nơi hai người kia ở kỳ thật cách văn phòng không xa lắm, muốn gặp mặt sẽ rất là thuận tiện.

“Lúc nào có thời gian tớ sẽ đi tìm các cậu, nhưng mà…” Harry lôi kéo hai người trở về đi, “Tớ xin các cậu, đừng nói cho bất ai là đã gặp tớ ở nơi này, bao gồm cả cha mẹ cậu, Ron.”

“Tại sao?”

“Nếu tớ đã hạ quyết tâm rời khỏi giới phép thuật thì không nên liên hệ hay dính dáng gì với người đến từ đó, nếu các cậu không tới nơi này du lịch thì tớ nghĩ cả đời đều sẽ không gặp lại.”

“Harry, cậu thật sự đã hạ quyết tâm rồi sao?”

Ba người đi trở về cửa nhà hàng, Harry lặng lẽ nhìn vào bên trong, Choi Kwon Yoo đang đen mặt trừng mắt nhìn cậu.

“Đương nhiên, tớ quyết định cứ như vậy sống hết cuộc đời.”

“Vậy, chúc cậu hạnh phúc!” Hermione kéo cánh tay Ron, “Mau vào đi, tụi mình đi trước.”

Harry gật đầu, đứng ở cửa nhìn bóng dáng hai người bạn biến mất giữa biển người mênh mông.

HẾT CHƯƠNG 3

[MĐTS] Mạch Thượng – Chương 1


EDITOR: MIN

BETA: TSUKI

-o0o-

Sau khi Lam Hi Thần đem Giang Trừng từ Giang gia tới Lam gia tham dự Thanh đàm hội, trừ bỏ những việc tất yếu, Giang Trừng đã ở trong phòng một tháng chưa từng đi ra ngoài. Một nhóm Giang gia khách khanh có việc gấp, mỗi ngày đều đứng ở trước cửa phòng Giang Trừng “Kêu trời khóc đất” cũng không thấy Giang Trừng phản ứng chút xíu nào, không có gầm lên, không có tiếng động.

“Tông chủ.” Bùi Nguyên nhẹ nhàng gõ gõ cửa phòng Giang Trừng, hắn từ sau khi Liên Hoa Ổ xây dựng lại vẫn luôn ở bên cạnh Giang Trừng, ở trong đám khách khanh này, là người có sức ảnh hưởng lớn nhất, cũng là người giỏi nhất. Nhưng mà một tháng qua trừ bỏ bây giờ hắn chưa từng tới trước cửa phòng Giang Trừng nói một câu nào, hắn đương nhiên là hiểu rõ tính cách của Giang Trừng, ở thời điểm mà Giang Trừng yêu cầu chính bản thân mình suy nghĩ lại, tốt nhất là không nên làm phiền.

“Chuyện gì.” Thanh âm Giang Trừng từ đằng sau cánh cửa đóng chặt truyền đến, ngữ khí bình thản, không vui mừng cũng không không tức giận.

“Tông chủ Cô tô Lam thị Trạch Vu Quân đến thăm.” Bùi Nguyên vừa mới biết tin từ môn sinh rằng Trạch Vu Quân đã đứng chờ ở đại sảnh Giang gia từ sớm. Lập tức tìm người mời Lam Hi Thần phẩm trà, sau đó liền chạy ngay đếni hậu viện thông báo cho Giang Trừng.

Bùi Nguyên đứng ở ngoài cửa chờ một lúc, thấy Giang Trừng ở đằng sau cánh cửa lại không có động tĩnh gì, do dự nói: “Tông chủ, nếu không thì ta nói cho Lam Tông chủ rằng ngươi không tiện…”

“Hắn tới một mình?”

Bùi Nguyên sửng sốt, có chút nghi hoặc vì Giang Trừng tại sao lại hỏi về vấn đề này, “Một mình.”

“Mời Lam Tông chủ đến chỗ ở của ta.”

Điều này làm Bùi Nguyên càng nghi hoặc, Giang Trừng không có khả năng cho người ngoài bước qua cửa phòng của mình a, hôm nay chắc là mặt trời mọc đằng tây đi? Mặc dù có rất nhiều nghi hoặc, vẫn là chuyện trong tay quan trọng hơn.

“Tông chủ.” Bùi Nguyên chắp tay, xoay người hướng đại sảnh giang gia mà đi.

“Trạch Vu Quân” Bùi Nguyên tiến về phía trước, xoay người hướng về phía Lam Hi Thần ngồi trên ghế cho khách đang an tĩnh chờ đợi mà khom lưng chắp tay cung kính nói: “Mời tới Tông chủ hậu viện phòng.” Dứt lời, Bùi Nguyên nghiêng người, ý bảo Lam Hi Thần đi theo hắn.

Lam Hi Thần mỉm cười, nói: “Làm phiền.”

Vân Mộng nhiều nước, tiên phủ Giang gia cũng là thấp thoáng bên trong một mảnh hồ phủ đầy hoa sen. Mà bên trong Giang gia tiên phủ, lại đẹp không sao tả xiết. Ba bước một đình, năm bước một lầu. Trong đình lầu hết cái liếc mắt này đến cái liếc mắt khác đến thanh tuyền không quá lớn, mà bên trong thanh tuyền, lại là từng đóa sen nở rộ. Lá xanh cùng đóa hoa tôn nhau lên làm người xem có cảm giác hứng thú, gió nhẹ phất qua, một mảng sóng xanh dập dềnh.

Tính ra thì, trong Giang gia phủ đệ lại bao quát hầu hết các loại hoa sen.

Lam Hi Thần nhìn đến một đóa hoa sen cao hơn rào chắn, không khỏi tán thưởng: “Tiên phủ phong cảnh thật đẹp.”

Bùi Nguyên nghe xong, nghiêng đầu cười, nói: “Đa tạ Trạch Vu Quân khen, tiên phủ của ngài cũng là một nơi núi tốt sông tốt, có nhiều người tài.”

Không lâu sau, đi qua tiền viện tràn ngập hương thơm quanh quẩn, đường xá vừa thay đổi, rẽ vào là những tòa nhà được trang trí bằng sơn mài và mực tím, có vẻ nặng nề và trầm mặc nhưng lại tao nhã, phóng khoáng hiện ra. Lam Hi Thần hơi có chút giật mình, không phải là kinh động vì tiền viện đẹp đẽ quý giá cùng hậu viện nặng nề khác nhau, mà là bởi vì kiến trúc của những tòa nhà san sát nhau, phòng ngủ là khi Giang gia tông chủ cũ khi còn sống đã tu kiến lại.

Lúc phụ thân Lam Hi Thần còn sống, Lam Hi Thần được phụ thân hắn mang đến tham gia Giang gia Thanh đàm hội, ở trong phòng khách cách những tòa nhà này không xa. Thật sự không nghĩ tới, Liên Hoa Ổ xây dựng lại phòng khách, nhưng lại đem những tòa nhà này giữ lại.

“Tông chủ, Trạch Vu Quân đã đến.” Bùi Nguyên dừng lại trước cửa phòng, giơ tay nhẹ nhàng gõ cửa.

“Mời Trạch Vu Quân tiến vào.”

“Trạch Vu Quân mời.” Bùi Nguyên đẩy cửa ra, lùi sang một bên, đợi đến khi Lam Hi Thần đã vào phòng, liền nhẹ nhàng đóng cửa lại, rời khỏi.

Lam Hi Thần vào phòng ở của Giang Trừng, nhìn xung quanh một chút, nếu là nói kiến trúc của những tòa nhà kia cùng tiền viện sai biệt quá lớn, thì cách bài trí và trang trí trong phòng Giang Trừng so với những tòa nhà kia còn muốn kém hơn nữa. Đồ trang trí trong phòng ít đến đáng thương, thứ duy nhất làm người xem bất ngờ, chính là một con diều màu sắc rực rỡ, cùng với hai cung tên treo trên bức tường phía đông của căn phòng.

“Trạch Vu Quân, biệt lai vô dạng.”

HẾT CHƯƠNG 1

[Haikyuu] Lazy Morning – Oneshot


TRANSLATOR: YURI OZAKI

BETA: JUNE

-o0o-

Iwaizumi tỉnh dậy với tiếng chuông báo thức, vòng tay ôm lấy người bạn thân trong ngực mình. Anh tắt báo thức, và nằm đó một lúc nữa, tận hưởng khoảnh khắc này. Hương thơm ở tóc của Oikawa, và cảm giác vòng tay cậu ta ôm lấy anh, còn cả đầu gối của họ vừa chạm vào nhau dưới đống chăn họ đắp khi ngủ.

Iwaizumi không muốn dậy, nhưng họ còn phải tập luyện, anh thở dài và lắc nhẹ vai Oikawa, “Này đồ ngốc, đến lúc phải dậy rồi.”

 Oikawa khẽ cựa mình rồi vùi mặt vào ngực Iwaizumi, mệt mỏi phản đối, “Tớ không muốn…”

 “Tớ cũng vậy, nhưng bọn mình còn phải tập luyện,” Iwaizumi biết anh có thể kéo Oikawa dậy nếu anh thực sự cố gắng, nhưng nằm như thế này thật ấm, và anh cũng không nghĩ rằng mình đã có thể rời giường, chứ đừng nói đến việc kéo người khác dậy cùng.

 “Chúng ta không thể bỏ một buổi sao?” Oikawa kéo chăn qua vai, gần như trùm kín đầu họ.

 “Thôi đi, bọn mình không thể bỏ tập.”

 “Làm ơn đi, Iwa-chan…” Oikawa vòng chân qua eo Iwaizumi, “Lạnh quá…”

 Iwaizumi dừng lại, và cuối cùng cũng chịu thua. Anh không muốn cố gắng đấu tranh thêm nữa, và việc ngủ với Oikawa dưới một đống chăn khổng lồ nghe hấp dẫn hơn nhiều so với việc đi tập, “… Thôi được. Thêm mười phút nữa. “

 Anh chiến đấu với mong muốn nhắm mắt lại để cố gắng giữ cho chúng mở. Iwaizumi tiếp tục như vậy trong năm phút, cho đến khi cuối cùng anh không thể bắt chúng mở thêm nữa.

 Lần tiếp theo khi Iwaizumi mở mắt, đã hơn một giờ trôi qua, và Oikawa vẫn đang rúc vào ngực anh, giống như cậu làm khi Iwaizumi chìm vào giấc ngủ lần nữa vào ban nãy.

 Anh biết hai người nên dậy, nhưng hơi ấm từ chiếc giường khiến anh cắm rễ tại chỗ. Vì đã có lần anh không quan tâm rằng mình sẽ phải nghỉ học. Trải qua một ngày trên giường với Oikawa nghe có vẻ tốt hơn nhiều.

 Dù sao thì anh cũng cần nghỉ ngơi.

HẾT

Design a site like this with WordPress.com
Get started