[HP] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 66: Tại Tớ Hay Gì?


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Harry ngồi trên sofa, áo choàng tàng hình trong tay sắp bị y cấu xé đến mức không còn nhìn ra hình dạng ban đầu nữa.

“Potter, mi tìm ta nhổ răng sao?” Snape ác ý nhìn tủ độc dược của mình.

“A, ngài cứ xem là như vậy đi…..đây là công thức hoàn chỉnh.” Harry lấy một tờ giấy ra khỏi túi áo.

“Potter, ta không thật sự nghĩ mi ngu đến mức đi tìm công thức.” Harry mặt đầy chấm hỏi không hiểu vì sao lại bị Snape mắng.

Snape mở cuốn sách trên bàn ra —— Harry cảm thấy cuốn sách này quen mắt đến lạ —— giơ bìa lên cho y thấy rõ tên sách《Những độc dược bị lãng quên

Harry hít sâu một hơi, áp xuống cảm giác muốn thét gào trong lòng, cắn răng nói: “Giáo sư, nếu thầy đã có công thức, vậy bắt đầu nghiên cứu từ hôm nay nhé?” Nhổ răng thì nhổ răng, trước khi nấu thành công độc dược y nhất định không được thấy mặt Snape, y sợ mình nhịn không nổi trực tiếp cho giáo sư một đấm vô mặt.

“Rất vui lòng.” Snape nhướng mày, lấy cái kìm đi về phía Harry.

“Giáo sư, không có mấy loại độc dược gây tê gì đó sao?” Nhìn Snape chuẩn bị ‘giải phẫu không gây mê’, cơ mặt Harry khẽ giật, đột nhiên cảm thấy đầu năm nay cả sống cũng không xong.

“Bất kỳ thứ gây tê hay mê nào cũng sẽ gây ảnh hưởng đến dược hiệu.” Snape sau khi tốt bụng giải thích xong liền chuẩn bị nhổ răng Harry.

“Chờ, chờ một chút!” Harry vội vàng chui ra sau sofa trốn “Con không tin phù thuỷ sáng tạo ra loại độc dược này năm đó cũng trực tiếp bẻ răng griffin!”

“Ngàn năm trước khi giáo đình và phù thuỷ đánh nhau kịch liệt, sinh vật huyền bí cũng bị liên lụy không ít, tuy nói Gryffin là động vật sống theo bầy, nhưng có một hai con lạc đàn cũng không có gì lạ, cho nên một con griffin chết là đủ rồi.” Bởi vì sắp có thể nhanh chóng nhìn thấy vẻ mặt sống không bằng chết của Harry, cho nên Snape lại tốt bụng giải thích.

Harry thở một hơi, sau khi chuẩn bị tốt tâm lý thì mở miệng “Nhổ đi!”

Snape nhướng mày, bóp miệng Harry, đảm bảo y sẽ không đột nhiên ngậm miệng mình lại, sau đó dùng kìm, kẹp lên một cái răng nanh, bỗng dưng mở miệng “Potter, trong trí nhớ của mi, ta chết như thế nào?”

“…” Harry đột nhiên nhớ lại những ký ức đời trước khi giáo sư chết, vừa muốn lên tiếng, trong miệng đã truyền đến cảm giác đau đớn, nước mắt chảy chảy dài trên má và rớt xuống sofa, tay vốn đang đặt trên chỗ kê tay của sofa cũng bấu chặt “A!”

Snape tâm trạng cực kỳ tốt bỏ cái răng còn dính máu vào lọ, quay đầu nhìn ngụy nhãi con đang kêu khóc thảm thiết “Potter, thân là Cậu Bé Vàng mà lại khóc như con nít chưa dứt sữa chỉ vì một cái răng.”

“…” Đây là Harry đau đến mức không nói nên lời.

“Ha!” Snape cảm thấy rất vui vẻ khi nhìn Harry uỷ khuất, đại khái là bởi vì do y giống tên Potter kia ← Đây là Snape đang hả hê khi người gặp hoạ.

“Được rồi, Potter. Mở miệng ra, nhổ thêm cái nữa là đi được rồi.” Snape giơ kìm, vui vẻ nói.

“A!” Mới vừa mở miệng, máu đã chảy xuống.

Snape ghét bỏ nhìn Harry, tiện tay đưa cho y một tờ giấy “Nhanh lên, Potter!”

Sau khi phun ra một ngụm máu, Harry há miệng lần nữa, hàm răng dính đầy máu trông vô cùng đáng sợ. Snape lại nhổ một cái răng khác “Potter, mi…”

Harry âm thầm chuẩn bị sẵn sàng, kết quả Snape chưa nói xong thì trong miệng đã phát đau, nước mắt còn chảy ác hơn.

“Oa oa oa!” Harry che miệng, lên án sâu sắc hành vi của Snape.

“Potter, ta nghe không hiểu mớ a ă â của mi, mi có thể đi rồi.” Snape tâm trạng lên mây cất cái lọ đựng răng, chuẩn bị rửa kìm.

“!” Thầy tính để con đi về như vầy sao! Đôi mắt đang trừng lớn của Harry như đang muốn nói câu này.

“Ta hoàn toàn không nghĩ mi nóng vội như vậy, cho nên chưa nấu dược mọc răng.” Snape nhướng mày nhìn Harry mặt đau khổ.

Sao thầy không nói ngay từ đầu! Mắt Harry trừng muốn rớt luôn ra ngoài.

“Chậc! Mi hỏi ta có thể bắt đầu nghiên cứu hay không, chứ có hỏi ta có loại độc dược này hay không đâu.” Snape tỏ vẻ tất cả đều do mi nóng vội.

“…” Harry trừng mắt nhìn Snape sau đó mới cầm áo choàng tàng hình đẩy cửa, đầu của bố chắc phải có vấn đề lắm mới nhờ Snape hỗ trợ!

Chưa đi được hai bước, Snape đã đẩy cửa văn phòng ra “Potter.”

Harry phẫn nộ quay đầu, chào đón y là một cái bóng đen, theo phản xạ giơ tay chặn lại…..Rắc!

“Thật đáng tiếc, đó là lọ độc dược mọc răng quý giá duy nhất.” Snape vui sướng khi người gặp họa cười chế giễu, sau đó đóng cửa văn phòng lại.

Harry ngơ ngác nhìn bình độc dược bị mình làm vỡ, lại nhìn cửa văn phòng độc dược.

“Choảng!” Snape ngồi sau bàn làm việc, một bên sửa luận văn, một bên nghe Medusa oán giận Harry lấy kiếm chém mình. Luận văn của mấy đứa quỷ khổng lồ ngu ngốc ngày càng ít. Snape vui vẻ viết một chữ O lên luận văn của Slytherin nào đó.

HẾT CHƯƠNG 66

[TAM] Hùng Hài Tử Nhà Cảnh Sát Trưởng – Chương 1: Nhà Có Hùng Hài Tử


EDITOR: AKKI

BETA: MIN

-o0o-

 Ngày 1 tháng 11 năm 1998, London, Anh Quốc. 

Greg Lestrade, 28 tuổi, đã kết hôn hai năm, trở thành cảnh sát ba năm, đang nhậm chức thành viên tổ truy quét thuộc Quận Scotland Yard. Trở thành cảnh sát vẫn luôn là ước mơ của Lestrade, ngài cũng thật sự luôn luôn cố gắng hoàn thành công việc hàng ngày thật tốt, một bước tiến vào trở thành cảnh sát của Scotland Yard, cùng với những tay mơ thành công trở thành một người cảnh sát khéo léo đưa đẩy.

 Nói thật ra, thời gian ba năm qua đã rèn luyện ngài trở thành một người khéo léo đưa đẩy rất nhiều, ít nhất, thời gian gần đây, ngài không hề làm ra sự tình nào để chống đối lại với ý của cấp trên.

Hôm nay, ngài về nhà có chút muộn, trời cũng tối thui, đáng lẽ hôm nay là một buổi tối lãng mạn hạnh phúc bên vợ yêu, vì mục tiêu có con mà nỗ lực hoàn thành.

 Theo lý mà nói, trong thời điểm phấn đấu như thế này, một nam nhân bình thường sẽ không bao giờ muốn có con, nhưng bản thân Lestrade lại là một cô nhi ngay từ bé, từ nhỏ cùng lớn lên với hai vị cha mẹ nuôi hiện đang cư trú ở nước Pháp, ngài thật sự rất thích trẻ con, hận không thể sinh ra cả một đội bóng đá.

Nếu như mình có thể nuôi nổi. 

“Đáng chết, đèn đường đâu!”

 Vì muốn tranh thủ thời gian về nhà, Lestrade đi vào một đường tắt khá là hẻo lánh, ngày thường rõ ràng luôn có đèn đường, hôm nay lại tối thui, ngài nhíu mày nghĩ: “Mất điện?”

Ngay lúc này, ngài lại nghe được một tiếng khóc nỉ non, thanh âm tựa hồ là từ trước một cửa nhà truyền đến, ngài cắn răng không nề hà phiền phức, dùng hết sức bình sinh mà chạy theo hướng phát ra âm thanh. Thời tiết ở Anh Quốc luôn luôn mơ hồ, không biết tại sao lại đột ngột hạ nhiệt độ như muốn có tuyết rơi, tiếng khóc nỉ non lại phát ra lớn hơn nữa.

 Lestrade chạy nhanh, hai bước nhập lại thành một, sau đó dừng lại, dùng tai lắng nghe, xác định phương hướng phát ra tiếng khóc, sau đó nhằm hướng phát ra âm thanh mà tiếp tục chạy tới.

Ngài tìm được nơi chính xác phát ra âm thanh, một cái bọc nho nhỏ được quấn chăn thật dày, được đặt trong một cái rổ dùng để đựng trẻ con mang đi, bên trong là một đứa bé đang khóc thút thít, ngài nhẹ nhàng đem đứa nhỏ lóng ngóng ôm lên.

 Lestrade một tay đung đưa dỗ dành đứa trẻ, một tay gõ lên cánh cửa gỗ của ngôi nhà, trong suy nghĩ của ngài đã âm thầm đem tổ tông mười tám đời của chủ nhà ra rủa xả một lần, lại âm thầm cắn răng không biết cái loại người ác nhân nào lại đem đứa nhỏ đáng yêu như vậy đặt ở ngoài trời lạnh như này.

Hôm nay thậm chí còn lạnh hơn mọi ngày.

 Lestrade đem áo khoác ngoài của mình cởi ra, găt gao bọc lại cho đứa nhỏ ở trên người.

“Có người không? Xin hỏi có người ở nhà không?” 

Mặc kệ ngài dùng sức gõ mạnh như thế nào, bên trong vẫn im lặng không có động tĩnh nào như cũ. Ngài mở miệng mắng một câu “F***”, mở túi ra lấy đèn pin chuyên dụng chiếu lên biển số nhà. 

 Nhà này của dòng họ Dursley.

 “Xin chào, xin hỏi ngài Dursley có ở nhà hay không?”

Ngài lại cực lực ra sức gõ lớn hơn, đừng hỏi ngài vì sao lại không dùng cửa, bởi vì không biết có phải trùng hợp hay không, nó lại bị rớt hư rồi.

 Âm thanh lớn rốt cuộc cũng đánh thức hàng xóm bên cạnh, một ông lão nho nhã từ phòng trong đi ra, lão dung đèn pin chiếu sáng hướng về phía Lestrade đang đứng, “Ngươi là ai?”

 “Xin chào quý ngài. Xin hỏi cả nhà ngài Dursley không có ở nhà sao?”

 Lestrade híp mắt lễ phép hỏi.

“Nhà Dursley hả? Cả nhà bọn họ vừa mới đi ra ngoài khoảng nửa tiếng trước.”

 Lestrade kinh hô phát ra một tiếng, đi ra ngoài?! Lúc này, ngay lúc tám giờ rưỡi?!

Sau khi ông lão giải thích đơn giản một chút, có vẻ như con của bọn họ Dudley Dursley ăn phải thứ gì đó bị hỏng, cho nên hai vị cha mẹ yêu thương con mình như mạng lập tức quay xe đưa đứa nhỏ đi bệnh viện.

“Quý ngài này, ngươi tìm bọn họ có việc gì hay sao?”

Lestrade liếc nhìn em bé đang im lặng mút ngón tay trong lòng ngực mình, yên lặng lắc đầu, “Không có việc gì, không có việc gì, cảm ơn sự giúp đỡ của ngài.”

Ngài có thể lý giải, coi như hai vị cha mẹ lo lắng cho đứa nhỏ của mình, chính xác, nếu như bản thân cũng có một bảo bối nhỏ, cho dù có tăng ca lúc tám giờ rưỡi cũng sẽ gấp rút chạy về nhà tông cửa lo lắng cho thằng bé sau đó đá cửa đưa nó đi bệnh viện.

Chờ tới khi chỉ còn hai người, Lestrade nhìn tiểu khả ái trong lòng mình mà mỉm cười, đứa nhỏ lúc này đang cố gắng duỗi tay ra muốn chạm vào Lestrade, khuôn miệng nho nhỏ lộ ra nướu răng hồng hồng cùng cái lưỡi bé xíu đo đỏ, bộ dáng mười phần mê người.

“Trời ơi, con chính là một tiểu thiên sứ. Tại sao lại có loại người nhẫn tâm mang con đặt ở đây, thật quá đáng!”

Là một người phi thường yêu thích trẻ nhỏ, Lestrade không ngăn được nụ cười ngọt ngào của mình, ngài không kìm lòng, hôn một cái bẹp lên đỉnh đầu đứa nhỏ, trả lại ngài là một nụ cười khanh khách trong trẻo.

Một tờ giấy từ trong bọc khăn quấn đứa nhỏ rơi ra, Lestrade khom lưng nhặt lên, nhìn qua mặt trên viết một cái tên.

Harry Potter

“Harry Potter.” Ngài âm thầm đọc ra miệng cái tên này một lần, sau đó nhìn về phía đứa trẻ trong lòng ngực, mỉm cười nói: “Đây là tên của con sao?”

Đứa trẻ cái gì cũng không hiểu, bé vẫn cười khanh khách và vẫy vẫy hai bàn tay nhỏ như cũ.

Trời ơi, Lestrade cơ hồ đã bị đứa nhỏ làm cho mê mệt, thật sự là một tiểu thiên sứ mê người.

“Chúng ta có thể tìm ra cha mẹ của con, ta nhất định phải nhìn xem, rốt cuộc bọn họ là cái dạng người gì mà lại đem con vứt ở chỗ này, ta nhất định sẽ giáo huấn bọn họ thật tốt, con nói xem có đúng không, Harry?”

Bé con Harry ngáp một cái, miệng bẹp bẹp, bộ dáng chuẩn bị đi ngủ.

“Như vậy là con nguyện ý trở về nhà cùng ta đúng không? Con không có phản đối, ta sẽ coi như là con đồng ý rồi đó nha.

Vì thế, Lestrade vui mừng ôm theo em bé mang tên Harry Potter trở về ngôi nhà hạnh phúc của ngài.

Tuy rằng, ngày hôm đó, Lestrade không hề có làm qua cái hành động thân mật về đêm, nhưng mà ngài lại có một tiểu thiên sứ mang tên Harry Potter.

Có lẽ là do định mệnh sắp đặt, hoặc do Greg Lestrade và Harry Potter thật sự có duyên với nhau, khi ngài tìm người quen tra xét thân phận cùng bối cảnh của đứa nhỏ, ngài có thể tự tin khẳng định rằng, cha mẹ của thiên sứ Harry đều đã qua đời, mà thân nhân của Harry cư trú tại nơi lần đầu tiên ngài cùng tiểu thiên sứ gặp mặt cũng có hoàn cảnh tương tự. Phu nhân nhà Dursley chính là dì lớn của bé Harry, một vị thân thích rất gần, chỉ là phải vạn phần tiếc nuối, ngay trong đêm đó, tại một khoảng cách không xa nơi bọn họ gặp nhau, ở một ngã tư đường đã xảy ra tai nạn xe cộ rất lớn, một chiếc xe tải mất lái đã đâm phải một chiếc xe con, một nhà ba người trên xe đều bỏ mạng ngay tức khắc. Tên của gia đình đó lại chính là Dursley, hiện tại thân nhân cuối cùng của tiểu thiên sứ Harry cũng đã không còn trên thế gian.

Harry sau một đêm lại trở thành cô nhi

Hiện tại, Harry chỉ có hai con đường để đi, một là bị người xách tới cô nhi viện, một con đường khác chính là được một gia đình muốn có con nuôi thu dưỡng.

Nói thật, Lestrade cũng không có đồng ý lắm với cái lựa chọn thứ nhất, thời nhỏ, bản thân ngài cũng từng ngây người tại cô nhi viện qua một thời gian rất dài. Bản thân ngài biết nơi đó thật sự không thích hợp cho đứa nhỏ lớn lên, mà nói đi cũng phải nói lại, ai có thể biết được trong tương lai Harry có thể may mắn được một gia đình tốt bụng như ngài nhận nuôi hay không.

Vì thế, hiện tại, Harry chỉ có một lựa chọn tốt nhất, chính là tìm ra một gia đình thật tốt để nhận nuôi.

Nói chung, huyết thống của Lestrade vẫn có một chút ít bị ảnh hưởng lãng mạn của người nước Pháp, ngài lại tuyệt đối tin tưởng vào duyên phận, rất giống với lần đầu tiên gặp nhau của ngài và phu nhân, vừa nhìn một cái là nhất kiến chung tình, đó chính là duyên phận của bọn họ.

Mà với cảnh ngộ của Harry, cái đêm định mệnh kia đã làm cho hai người xa lạ gặp nhau, có lẽ gia đình nhỏ của bọn họ hiện tại có thể ngay lập tức sẽ có một bảo bối nhỏ dọn vào.

Lestrade không có bàn trước với vợ yêu ở nhà của ngài, chỉ ôm bé con vừa tỉnh giấc Harry, nhéo nhéo chóp mũi nho nhỏ, tủm tỉm cười nói: “Như vậy, Harry, con có nguyện ý trở thành con của ta hay không?”

Trả lời câu hỏi của Lestrade là tiếng cười độc đáo chỉ thuộc về Harry.

“Tiểu thiên sứ yêu dấu, con chính là đồng ý đúng không?”

Lestrade cười y như một đứa trẻ ngốc nghếch.

Nếu quý ngài đây mà biết, lúc nhặt được Harry Potter là một điểm bắt đầu, không biết ngài sẽ có cảm tưởng như thế nào.

Bảy năm sau—–

London, Anh Quốc.

Bảy năm sau này, Lestrade đã không còn là một vị cảnh sát có chức vị nho nhỏ của đội truy quét như trước đây, ngài dựa vào nỗ lực bước từng bước một vững chắc của mình mà trở thành thanh tra của Scotland Yard, đã có văn phòng riêng của bản thân, còn có sự giúp đỡ của rất nhiều thủ hạ, thu nhập ổn định, gia đình hoà thuận, nhưng lại là độc thân.

Một buổi sáng bình thường có điều lại là cuối tuần, bởi vì trong tay còn có công tác bận rộn để có thể chi trả cho kỳ nghỉ sắp tới, Lestrade mở mắt thấy bản thân sắp muộn, ngài từ trên giường bò dậy, lung tung mặc quần áo, vuốt phẳng tây trang, cảm tạ thượng đế bản thân ít nhất cũng không đến trễ, ngài chỉ còn mười lăm phút để chuẩn bị ra ngoài.

Mấy hùng hài tử nhà ngài cũng đã tỉnh, cãi cọ thật náo nhiệt.

Lestrade đưa tay chỉnh chỉnh mái tóc trên đỉnh đầu, đi vào trong phòng khách, đưa mắt nhìn mấy đứa trẻ khỏe mạnh đang cãi nhau ầm ĩ trước mặt, hít sâu một hơi.

“Trời của ta a, các con đang làm cái gì vậy!”

Phòng khách nhà thanh tra Lestrade, London, Anh Quốc, tiểu công chúa nhà ngài đang trôi lơ lửng giữa không trung, một lần nữa biến thành màu lam.

“Good morning, Dad.”

HẾT CHƯƠNG 1

[BL] Starting Today – OS (HOÀN)


TRANSLATOR: YUE

BETA: BĂNG

-o0o-

Khi Fuegoleon tỉnh giấc, chào đón hắn là những tia nắng sớm chiếu qua rèm cửa.

Chậm rãi chớp chớp mắt xua đi sự nặng nề sau giấc ngủ, các giác quan khác dần tỉnh táo; làn gió mùa hạ đưa hàng cây xào xạc, hương hoa lan ngọt ngào quen thuộc ngập tràn khoang mũi, và thân thể ấm áp kề sát bên, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc và gáy hắn. Tất cả cứ như thiên đường.

Hắn ngâm nga trong sự thỏa mãn, vùi mặt sâu hơn vào làn da trắng nõn trần trụi trước mắt, hít lấy mùi thơm êm dịu, chưa bao giờ cảm thấy đủ.

Khi những dấu hiệu cho thấy hắn sắp tỉnh, những ngón tay đang vuốt tóc hắn dừng lại khiến hắn không hài lòng. Tiếng cười khúc khích vang lên, lồng ngực hắn đang dựa vào rung lên nhè nhẹ.

“Em có thể dậy rồi.” Giọng nói êm dịu của Nozel kề bên tai, rõ ràng,ý thức tỉnh táo đã quay lại sau những cuộc ‘vận động’, ẩn giấu chút ít cảm giác không kiên nhẫn.

Fuegoleon không nói gì, hắn siết chặt tay, lòng bàn tay áp vào lưng, giữ hắn ở nguyên vị trí. Cánh tay còn lại của hắn tê rần vì Nozel nằm lên, nhưng đó chỉ là chút phí trả cho việc được cảm nhận lồng ngực phập phồng lên xuống.

Không đủ để hắn tận hưởng hết, Nozel kéo kéo tóc hắn buộc hắn phải nhìn lên. Một dòng điện chạy dọc sống lưng, dồn thành một ngọn lửa nóng ở bụng dưới.

“Anh luôn dậy sớm.” Fuegoleon lầm bầm, từ lúc hắn khôi phục ký ức, Nozel vẫn luôn dậy sớm như vậy, số lần Fuegoleon có thể ép anh ngủ hiếm như đá quý.

“Trời sắp tối rồi.” Nozel nói thêm, giọng điệu mất kiên nhẫn.

Fuegoleon hôn lên đôi môi đang bĩu ra kia, cái hôn nhẹ nuốt hết sự bực tức của Nozel.

Khi họ tách ra, khuôn mặt Nozel hơi ửng hồng, anh vòng tay ôm lấy hắn, và tim Fuegoleon đập rộn ràng vì người yêu.

Không, hắn tự nhủ, tâm trí vẫn đang chống lại cơn buồn ngủ mơ màng, không chỉ là người yêu.

Là chồng mới cưới của hắn.

Trong một khoảnh khắc, điều này thật khó tin. Điều ước từ khi còn nhỏ của hắn, điều mà hắn tuyên bố sẽ thực hiện, trao trái tim cho người nó thuộc về, đã thành hiện thực.

Và sau hai thập kỷ, việc đã thành. Khi hắn đè Nozel dưới thân, chiếc bông tai đỏ thẫm trên vành tai lấp lánh dưới tia nắng, với những nét chạm khắc tinh xảo, nó chân thật và rõ ràng, nằm trong vòng tay hắn, và trái tim vỡ òa cảm xúc. Qua khóe mắt, hắn liếc qua mẫu đồ cưới tham khảo của Nozel, được gấp gọn gàng và đặt ở một góc riêng bên cạnh đống đồ lộn xộn. Fuegoleon như bị thôi thúc muốn xé toạc nó, Nozel đã dồn hết sự háo hức muốn bắt đầu đêm tân hôn của họ càng sớm càng tốt, nhưng hắn lại cẩn thận cởi nó ra khỏi người chồng hắn, giữ gìn nguyên vẹn trong những năm tới. Để hai người có thể nhìn thấy nó, và nhớ về một trong những ngày hạnh phúc nhất đời.

Hắn cúi xuống, bắt lấy đôi môi hồng nhuận, càng thèm muốn hơn, hai thân thể quấn lấy nhau, không thể tách rời. Nhiệt độ cơ thể dần tăng lên, biến cảm xúc thành dục vọng và kích thích.

Trước khi hắn để lại những dấu hôn mờ nhạt mà hắn đã tạo ra trên cổ và xương quai xanh của Nozel, bổ sung những ngôi sao còn thiếu trong chòm sao mà hắn đã làm không biết bao nhiêu lần, Nozel đã ngăn hắn lại, ngón trỏ đặt trên môi hắn.

“Chúng ta phải quay trở lại sớm.” Anh ấy khuyên nhủ, hơi thở dồn dập, trong đôi mắt mờ mịt kìm nén một tia kích tình.

Fuegoleon rên rỉ, hồi ức trọn vẹn về cuộc hẹn hò như tạt cho hắn một gáo nước lạnh*, hắn chôn đầu trong cổ Nozel. Hôm nay là ngày cuối cùng của tuần trăng mật, kỳ trăng mật giảm xuống chỉ còn một tuần, bởi vì sẽ rất nguy hiểm và liều lĩnh nếu cả hai đội trưởng nghỉ cả tháng trời. May mắn thay, chị của hắn và em gái của Nozel đều tình nguyện giúp đỡ và tiếp quản hai đội, bọn họ đã thỏa thuận để tận hưởng cuộc sống chồng chồng của hai người.

Và đó là một tuần tuyệt vời trong từng giây phút. Họ không hề ra khỏi phòng, nhưng chắc chắn hai người đã quen thuộc với mọi thứ của đối phương.

Bọn họ đã buông thả thoải mái trong bảy ngày, và bây giờ nó kết thúc, họ phải quay trở lại, cứ như một trò đùa tàn nhẫn. Đã là nhiệm vụ của họ thì cả hai sẽ không phớt lờ, nhưng thật dễ nghiện những khoảnh khắc hiếm hoi này.

Fuegoleon nhận ra sự miễn cưỡng trong từng hành động và ánh mắt của Nozel, cách anh chạm vào da thịt hắn, không khó để hắn biết cách họ chia sẻ tình yêu.

Fuegoleon cùng anh tiến vào bồn tắm, ôm lấy anh từ phía sau, ngực áp vào lưng anh, cùng nhau ngâm mình trong làn nước ấm thư giãn, loại bỏ hết chút căng thẳng cuối cùng. Và dù hắn có muốn làm thêm một lần nữa, vẫn luôn có một kiểu thân mật thầm lặng lạ thường, chỉ cần ở bên nhau cũng đã là rất nhiều, nếu còn muốn nữa, thì đến đi. Chỉ cần có Nozel bên cạnh, sự hiện diện của anh khiến hắn bình yên như đã từng trong nhiều năm mà chẳng tốn một lời.

Một lúc sau, Nozel quay người lại, đột nhiên muốn gội đầu cho hắn. Trái tim hắn xao động, yên lặng chờ đợi theo yêu cầu đứng yên, đôi mắt khép chặt nhưng hắn cũng chẳng nhận ra, vì hắn chỉ cảm nhận được những đầu ngón tay Nozel đang nhẹ nhàng mát xa da đầu. Lúc mở mắt ra sau khi gội sạch, hắn không quên thơm lên má Nozel như lời cảm ơn.

“Vẫn chưa xong đâu!” Đó là tất cả những gì Nozel nói, sự kiên quyết trong đôi mắt màu thạch anh tím của Nozel khiến hắn khó hiểu.

Hắn càng trở nên mờ mịt hơn khi Nozel đẩy hắn ngồi xuống mép giường sau khi hắn mặc xong chiếc áo, “Ở yên đó.” Anh ấy nói rồi bắt đầu làm gì đó.

Fuegoleon nghe theo, mái tóc hắn được chăm chuốt lần nữa. Nozel cởi từng lọn tóc rối trên mái tóc đỏ vẫn chưa được chỉnh lại sau nhiệm vụ. Fuegoleon càng ngạc nhiên hơn trước sự đáng yêu của anh chồng của hắn, hắn ôm lấy hông Nozel giữ anh ấy đứng vững, ngón tay vuốt ve phần da thịt lộ ra.

Khi anh ấy dừng chải tóc, lược được đặt sang một bên, thay vào đó, ngón tay anh luồn vào, vuốt tóc mái sang một bên, tạo kiểu khác hẳn bình thường. Trong một khoảnh khắc, hắn đã không cảm nhận được những gì đang xảy ra, nhưng khi hắn nhìn xuống theo tầm mắt Nozel, hắn tròn mắt ngạc nhiên trước bím tóc được tạo hình cẩn thận và thành thạo.

Nozel nhếch môi khi nhìn thấy phản ứng của hắn, “Sao lại ngạc nhiên?” Anh ấy hỏi một cách thản nhiên, “Không phải anh nói em để tóc dài sao?” Gò má anh đỏ ửng, lan đến cả vành tai.

Có một lần, Fuegoleon vẫn luôn rầu rĩ khi nhớ đến. Khi tóc hắn bắt đầu dài ra, và nó trở nên rất rắc rối và khó để làm quen, nên hắn đã cắt phứt nó đi. Khi đó, biểu cảm gương mặt Nozel trông như bị xúc phạm và cực kỳ bất mãn, cách anh ấy nói kiểu tóc này không hợp với hắn vẫn luôn là ký ức sống động nhất suốt thời thơ ấu, cũng như tiếng cười sặc sụa của bà chị hắn trước sự đau khổ của hắn.

“Chỉ là anh chưa từng làm thế trước đây.” Hắn đáp, nụ cười trên môi rộng ra, “Vì sao vậy?” Mặc dù Nozel thường xuyên vuốt tóc hắn và nghịch nó thỏa thích, hoặc kéo nó trong lúc nóng nảy, nhưng là lần đầu tiên anh ấy bện tóc cho hắn. Điều xa xỉ này chỉ có Leopold được hưởng đã khiến Fuegoleon ghen tị.

Mảng đỏ trên má mờ dần đi, chỉ còn màu đỏ nhạt lan khắp khuôn mặt và hai tai.

“Ừm-“, anh ấy nhìn xuống những ngón tay đang làm nốt, không dám nhìn khuôn mặt Fuegoleon, “Vì anh muốn dành lần đầu cho một dịp đặc biệt.” 

Ở đuôi bím tóc dài thả trên vai buộc một cây thánh giá Silva quen thuộc, bản sao hoàn hảo của thánh giá chữ thập nằm trên đầu mũi dễ thương của Nozel.

Như những mảnh ghép, bức tranh được hoàn thành trong tâm trí hắn. Kiến thức ẩn sâu nổi lên bề mặt, giải thích ý nghĩa và logic cho những hành động của Nozel.

Không như gia đình hắn, truyền thống gia đình Silva là tặng cho bạn đời tương lai của họ một món đồ trang sức trong nhà, một bản sao cây thập giá hoàn hảo dành cho bạn đời tương lai của thành viên nhà Silva sau buổi lễ. Cụ thể vào sáng hôm sau, để được đeo lên rõ ràng, và xuất hiện với thế giới vào ngày mới như là một phần trong gia đình, và là người mà họ gắn bó.

Hắn sỉ vả bản thân, vì không nối chúng lại sớm hơn. Nhưng nó còn chẳng bằng niềm tự hào và và tình yêu mà cây thập giá màu xanh bé nhỏ này biểu thị.

Có lẽ giữa sự háo hức muốn được tự do tận hưởng từng giây từng phút bên Nozel, việc để tâm đến thời gian bây giờ chẳng còn quan trọng nữa. Có lẽ vì thế nên đưa nó bây giờ thay vì ngay trong ngày đầu tiên là quyết định đúng đắn, vì bàn tay nghịch ngợm của Nozel sẽ tháo nó ra một lần nữa thôi.

“Chẳng có nghĩa gì nếu đưa cho em ngay sáng hôm say, vì nó không được dùng đến. Chúng ta… chúng ta còn không ra ngoài mấy ngày qua.” Giọt nước chảy xuống cần cổ quyến rũ của Nozel cho thấy suy nghĩ của hai người họ hòa hợp thế nào, “Nên anh đã chọn ngày chúng ta chính thức bước ra ngoài thế giới lần đầu tiên.”

Họ có thể từ bỏ vị trí đội trưởng và rời xa người thân ngay sau lễ cưới, nhưng lễ chuyển giao đã lắng xuống, cả hai sẽ được coi là của nhau.

Như một phần trong gia đình. Hắn chạm vào cây thập giá, khối lượng cho kích cỡ của nó cho thấy độ tinh khiết của chất liệu. Fuegoleon có thể gần gũi với gia đình máu mủ của Nozel, bằng cách chính thức thêm một chiếc nhẫn khác vào nó. Ổn định hơn những gì anh ấy nghĩ họ có thể có, với bằng chứng rõ ràng về cả hai người từ bây giờ.

“Nó hợp với em.” Nozel thì thầm, giọng anh ấm áp dịu dàng và đầy hài lòng, như thể không có lý do gì mà Fuegoleon không tự hào khi đeo nó.

Hắn hôn lên từng vùng da Nozel, thay thế bằng tình yêu vĩnh cửu bền vững mà Fuegoleon dành cho anh, cho đến khi anh có thể nhớ hết.

Nozel nhắm mắt khi hắn kéo anh lại, và khi Nozel mở mắt, Fuegoleon cảm thấy hắn chính là người đàn ông mạnh nhất thế gian, chẳng sợ hãi bất cứ điều gì, nhưng không thể hiểu được những suy nghĩ đen tối của Nozel.

Liếc nhìn việc hắn đang làm, anh kéo Fuegoleon đứng dậy, đến trước gương.

Đó không phải lựa chọn khôn ngoan để thay đổi tạo hình, nhưng nó trông có vẻ ổn. Màu xanh lam thêm vào cực kỳ hài hòa với áo choàng hắn và áo choàng đội Hồng Liên Sư khi hắn mặc chúng. Cứ như là nó thuộc về đó. Đặc biệt là ở bên Nozel, với đá quý tượng trưng cho hai gia đình đều thể hiện rõ sự gắn bó của hai người.

Fuegoleon vươn tay giữ lấy anh ngay lập tức – tận hưởng nốt khoảng thời gian cả hai bên nhau cho đến khi họ phải bước ra khỏi cánh cửa trong tích tắc, như những hạt cát cuối cùng trong đồng hồ cát, làm hắn cảm thấy cấp bách, không thể rời tay khỏi anh chồng thân yêu của hắn – giữ lấy anh, dịu dàng nhìn anh, và hôn anh, cướp hết dưỡng khí của Nozel và cho anh biết hắn yêu anh nhường nào.

Và hắn chắc chắn đã làm được, vì đôi mắt lấp lánh đang nhìn hắn, và sự căng thẳng đè nặng trên vai hắn đã giảm bớt.

“Chúng ta sẽ muộn nếu không đi ngay bây giờ.” Lời này còn chẳng chắc chắn và thuyết phục như lần đầu.

“Lo cho Nebra sao?” Hắn trêu chọc.

Nozel khịt mũi, “Anh lo lắng nó sẽ phá hủy cả đội. Em cũng nên lo cho đội của mình.”

Fuegoleon không muốn rời đi, nhưng, Nozel cũng đúng. Đội của hắn đã được chị gái hắn ‘thương xót’ lâu hơn bất kỳ nơi nào từng giữ nó, và hắn muốn cấp dưới của hắn tỉnh táo, khỏe mạnh, và càng ít chấn thương càng tốt.

Hơn thế nữa, hắn hào hứng muốn khoe ra cho cả thế giới biết hắn thuộc về Nozel cũng như Nozel thuộc về hắn.

“Vậy đến tối nay thôi.” Hắn đề nghị, mỉm cười khi nghĩ đến ngôi nhà mới của họ, tách biệt khỏi căn biệt thự của gia tộc, nó riêng tư và tránh xa những người anh em thích làm kỳ đà.

Nozel hài lòng, kéo nhẹ bím tóc để hắn cúi xuống, và anh khá thích điều này. “Đừng làm mất nó.”

Hắn đưa tay lên môi, “Không bao giờ. Chỉ cho phép tay anh chăm sóc nó.”

“Em hoàn toàn có thể.” Nozel mím chặt môi, giống như đang nín cười, “Đến Leopold còn học được khi làm đến lần thứ ba.”

Fuegoleon cười toe, lắc đầu: “Tại sao em phải học khi anh chồng tuyệt vời của em có thể giúp em lần cuối trước khi ngủ và mỗi sáng khi thức dậy.”

Lần này nụ cười bẽn lẽn nhưng xinh đẹp nở trên môi, lan khắp gò má hồng hào. Anh lại kéo sự chú ý của Fuegoleon khỏi bím tóc, dẫn hắn vào một nụ hôn cuồng nhiệt của anh – Oh, Fuegoleon chắc chắn rất thích nó – ngón tay anh trượt xuống, vuốt ve cây thập tự.

“Đó là một lời hứa sao, Fuegoleon Vermillion-Silva?” Từng từ lướt qua đầu môi họ.

Hắn cười toe toét, đôi tay mân mê bờ môi anh, nâng cằm anh lên như là thuộc về hắn, anh vuốt ve khuyên tai hắn, thích thú với cảm giác lạnh lẽo của kim loại và đá quý.

“Đúng vậy, Nozel Silva-Vermillion.” Fuegoleon thề. Hắn sẽ giữ lời hứa mãi mãi.

*as the full recollection of the date comes to him like a douse of freezing water.

TOÀN VĂN HOÀN

Design a site like this with WordPress.com
Get started