[HP] Ánh Sáng Nhạt – Chương 4


EDITOR: THƯỢNG

BETA: KIU

-o0o-

Phiên tòa xét xử cuối cùng của Lucius Malfoy, Cứu Thế Chủ Harry Potter tham dự với tư cách nhân chứng.

Gia chủ Malfoy là tín đồ của Voldemort, mọi người trước kia đều đã mơ hồ đoán ra việc này, nhưng Lucius lại cực kỳ giảo hoạt, chưa từng làm lộ nhược điểm nào ra ngoài.

Lúc chiến tranh mới bắt đầu, đũa phép của Lucius đã bị Voldemort đoạt lấy, gã cũng không có tham gia vào bất kỳ lần hành động nào của Chúa tể Hắc ám nữa. Trang viên Malfoy được sử dụng để đặt trụ sở Tử thần Thực tử, đồng nghĩa với việc gia tộc Malfoy cũng bị giam lỏng ở phía trong. Kết quả, dinh thự hàng nghìn năm của gia tộc bị phá hủy hơn một nửa, người thừa kế duy nhất cũng bị phát điên.

Lucius, người đã bị giam giữ trong một thời gian dài, tinh thần cũng có chút vấn đề, gã lăn lộn qua lại trong nhà giam, nguyền rủa những người đã đấu đá trong nhà mình, la la hét hét, chửi bới đồng nghiệp cũ, sau đó lại khóc lóc thảm thiết và hối hận vì sự suy bại của gia tộc Malfoy trong tay gã.

Lucius thề rằng mình đã sớm biết quay đầu, không có khiến ai bị thương trong khoảng thời gian đó. Lúc Harry Potter và những người bạn của anh bị bắt, gã thậm chí đã từng liều mình để Chúa tể Hắc ám trút giận lên gã, rồi bí mật ra lệnh cho yêu tinh nhà Malfoy thả họ đi.

Vợ gã cũng đã nói dối trước mặt Chúa tể Hắc ám để che giấu sự thật về cái chết của Harry Potter. Con của gã đã ném cây đũa phép cho Cứu Thế Chủ vào giây phút cuối cùng của trận chiến. Đây cũng là lời khai đã được chứng thực của hai thành viên khác nhà Malfoy, đủ để chứng minh sự trong sạch của Lucius.

Khi Hermione và Ron nghe Lucius nhắc đến Dobby, ánh mắt họ đều trầm xuống, nhưng người thanh niên tóc đen ở khán đài nhân chứng, vào lúc được pháp sư trưởng của Wisengama lịch sự hỏi về sự chính xác sau khi phần tự biện của Lucius kết thúc, lại bình tĩnh gật đầu.

“Đúng,” anh nói, “Tôi có thể đảm bảo rằng những gì ông Malfoy nói là đúng.”

Lời nói và tầm ảnh hưởng của Cứu Thế Chủ là không thể nghi ngờ, sự việc cứ như vậy được thông qua. Sau khi thẩm vấn xong, nhóm pháp sư mặc áo choàng màu đỏ tím thì thầm với nhau một lúc. Cuối cùng, hầu hết bọn họ đều giơ tay thông qua quyết định thả Lucius Malfoy.

Trên khán đài nhân chứng, bờ vai đang căng chặt của người thanh niên tóc đen hơi hơi thả lỏng, không để ý đến dáng vẻ cảm kích về cái quyết định sáng suốt này của người đàn ông phía dưới, cố ý tránh các quan chức Bộ Pháp Thuật và phóng viên ở cửa. Anh rời khỏi tòa án…cùng với hai người bạn đang có vẻ mặt cực kỳ tệ.

“Malfoy đã dùng bùa ngải gì với bồ à, bồ có bị điên không?!”

Trở lại ngôi nhà nhỏ trong thế giới Muggle, Ron “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại, cơn giận dữ bị kìm chế suốt đường đi cuối cùng cũng bùng nổ.

“Harry Potter — Cái danh Cứu Thế Chủ không phải được dùng như thế! Lucius Malfoy là ai, bồ còn không rõ sao?! Hắn ta vô tội?! Hắn đã bao giờ tự dằn vặt về những thứ hắn làm chưa?! Hắn ra lệnh cho Dobby thả chúng ta ra?!!! Loại lời nói này mà bồ cũng dám gật đầu như vậy — bồ có xứng đáng với sự hy sinh của Dobby không?!!! “

Hermione giữ chặt người yêu đang hét càng lúc càng lớn, ánh mắt sắc bén quan sát thanh niên tóc đen nãy giờ luôn im lặng, sau đó chán ghét lạnh lùng nói: “Wizengamot vốn cũng không nhiều chứng cứ phạm tội của Lucius, Bộ Pháp Thuật cũng cần kinh phí để tái thiết sau chiến tranh, muốn bỏ tiền ra để giảm nhẹ hình phạt giống như mười mấy năm trước cũng không phải là không thể. Bồ hoàn toàn không cần phải làm điều thừa thãi này, không cần phải dùng cái cớ đáng khinh thường như bịa đặt công lao của Dobby.”

“Bồ đúng là có thể cố gắng dùng tiền để giảm bớt tội danh cho Lucius.” Người bị chỉ trích mặt không có chút biểu cảm nào, “Nhưng điều tớ muốn, là nhất định phải giảm được.”

Ron nghẹn lại một chút, nhìn qua nhìn lại hai người trước mặt, rất nhanh đã bị bối rối bởi hành động không bình thường của Harry và thái độ kỳ lạ của Hermione.

Nghe thấy tiếng bước chân lê lết từ cầu thang truyền xuống, Ron quay đầu lại nhìn, lập tức thấy được một Harry khác đang mặc đồ ngủ, nhìn có vẻ như vừa mới rời giường, khuôn mặt của người kia tái nhợt một cách đáng sợ, đôi mắt xanh lục rõ ràng đang nhìn bọn họ, nhưng lại giống như mơ màng vô định.

“Bồ ở nhà sao? Vậy người kia là…”

Ngạc nhiên nhìn người đi xuống cầu thang, Ron hít một hơi, quay ngoắt lại, nhìn chằm chằm vào thanh niên tóc đen nhợt nhạt bên cạnh, nghiến răng nghiến lợi.

“Hay lắm, hay lắm, Draco Malfoy, ngươi được lắm!” Ron xách cổ áo của người kia lên, tay định buông nắm đấm thì bị Hermione giữ lại.

“Ron——”

Ron vô thức khống chế lại lực tay, theo sự túm lại của Hermione mà lùi về sau một bước, hắn nhìn thẳng chằm chằm vào Draco, môi run run vì tức giận , “Ngươi và Lucius Malfoy thật xứng làm hai cha con, khả năng giả điên giả khùng đúng là giỏi như nhau! “

Hắn lúc này mới suy nghĩ cẩn thận lại, người vừa mới nói dối mặc không thay biến sắc trước tòa án, rõ ràng là đã dùng thuốc Đa Dịch giả trang. Ở trong nhà Harry, hơn nữa còn có thể tính kế mà không khiến Harry nghi ngờ không phải cái tên Draco kia thì là ai!? Harry đối với Malfoy tốt như vậy, thế mà tên đó cũng dám ra tay!?

Harry đã đi tới trước mặt bọn họ, hai khuôn mặt giống nhau lẳng lặng nhìn nhau trong bầu không khí ngưng đọng, Draco rũ đôi lông mi đang run rẩy xuống, giống như tù nhân yên lặng chờ tuyên án, không một lời biện bạch.

“Teddy đã được gửi đến Hang Sóc?” Tiếng nói của Harry hơi khàn, nhưng giọng điệu lại bình tĩnh ngoài dự đoán.

Draco thì thầm, “Vâng.”

 “Ồ.”

Harry khẽ gật đầu, tay chân vẫn còn hơi yếu sau giấc ngủ dài do tác dụng của thuốc.

Anh cũng cảm thấy mình bình tĩnh như vậy có chút không bình thường, nhưng gần giữa trưa tỉnh lại, đối mặt với căn nhà trống trải, cùng với lọ thuốc Đa Dịch trống rỗng chả thèm che dấu trong phòng ngủ, bỗng nhiên cảm thấy mệt mỏi cùng cực.

Harry luôn cảm thấy cứ khi nào anh sở hữu được thứ gì đó thì số phận lại luôn lấy nó làm trò đùa. Bây giờ đối mặt với sự lừa dối và lợi dụng như vậy, trái tim anh như bị khoét rỗng, những cảm xúc đau khổ tức giận đều như cách một lớp pha lê, hoàn toàn không liên quan gì tới anh.

“Lần trước cậu đi vội quá, còn có vài thứ chưa đóng gói, lát nữa nhớ đem về.” Harry nhàn nhạt nói: “Chúc mừng, cả nhà đoàn tụ.”

Đúng vậy, điều gì có thể quan trọng hơn việc gia đình đoàn tụ chứ, giống như việc anh đã chọn tuân theo các nguyên tắc của mình, Draco lựa chọn cha mẹ và người nhà, thì có gì sai đâu?

Draco mấp máy môi, ngẩng đầu lên, gương mặt tái nhợt kia vẫn không có bất kỳ cảm xúc nào, tầm mắt của anh đã lướt qua cậu và nhìn phía Ron và Hermione.

Cậu cắn chặt môi dưới, nuốt xuống tiếng gọi khẽ, theo lời Harry lặng lẽ đi lên lầu.

“…Cứ tha cho kẻ nói dối kia dễ dàng như vậy…”

Đóng cửa phòng ngủ, tiếng la hét không cam lòng của Weasley bị chặn lại ở bên ngoài, sức lực chống đỡ Draco suốt bao lâu nay nháy mắt bị rút cạn. Cơ thể Draco hơi rung lên, yếu ớt ngã mình xuống chiếc thảm mềm.

Cậu sao có thể không hiểu những lời Granger nói, nhưng cậu không dám đánh cược mạng sống của cha mình vào một khả năng, hôm nay thành công giấu diếm tội lỗi của Lucius khỏi sự kiểm tra của Bộ Pháp Thuật, quả thực cậu đã dùng hết may mắn và dũng khí suốt cuộc đời.

Đúng như dự đoán, Harry sẽ không báo cáo và vạch trần hành vi mạo danh của cậu. Trên thế giới này chỉ có Draco Malfoy, mới có thể khiến Cứu Thế Chủ tạm thời từ bỏ nguyên tắc và lý trí, mà bạn bè của anh cuối cùng sẽ luôn nghe theo anh.

Là một kẻ phản bội, Draco Malfoy, đương nhiên không xứng được tha thứ, yêu thích hay yêu thương, cũng không còn đủ tự tin để đứng trước mặt người đó bày tỏ nỗi lòng của bản thân.

Hiệu lực của thuốc Đa Dịch đã gần hết, mái tóc đen dần chuyển thành màu bạch kim sáng bóng, Draco dựa vào cửa nhắm mắt lại, dù biết sẽ không có ai đáp lại nhưng cậu vẫn lẩm bẩm.

“Harry…”

Ước gì mình vẫn là đứa nhỏ ngốc nghếch vô lo vô nghĩ kia, không phải suy nghĩ bất cứ điều gì, chỉ cần yên tâm nằm trong vòng tay ấy.

Hạnh phúc hồi đó thật gần biết bao, giống như chỉ cần nguyện ý vươn tay, là có thể hái cả sao trên trời xuống vậy.

——————————————————

Gia tộc Malfoy sau khi “quyên góp” một lượng tài sản cực lớn, đã biến mất trong giới thượng lưu của thế giới phép thuật Anh Quốc, trở thành một tiểu gia tộc luôn tránh xuất đầu lộ diện với thế giới bên ngoài, làm những kẻ sa cơ thất thế mà họ đã từng rất khinh thường.

Draco im lặng chấp nhận sự thật này, tuyên bố với mọi người rằng mình sẽ trị liệu và tịnh dưỡng hai năm, từ đó chưa bao giờ bước ra khỏi trang viên. Sau đó, theo lời đề cử của giáo sư Slughorn, cậu chấp nhận vị trí mà Slughorn đã bỏ trống sau khi nghỉ hưu, trở về Hogwarts làm một giáo sư.

Bóng tối của chiến tranh dần dần tan đi, trong khuôn viên vườn trường quen thuộc, cậu cố gắng kiềm chế ham muốn thoát khỏi đám đông, cố gắng thích nghi với cuộc sống mới, cậu dần chiếm được tình cảm của hầu hết học sinh, thậm chí của cả Gryffindor.

Học thức, cách nói chuyện, phong thái, ngoại hình và luôn nói đúng thứ cần nói, chỉ cần cậu muốn, cậu luôn biết cách khiến người đối diện yêu thích mình.

Slytherin đang ở trong một tình huống rất vi diệu. Cũng may là có bà Granger, hay bây giờ là phu nhân Weasley, kêu gọi về việc bỏ  qua những mâu thuẫn và phản đối thái độ phân biệt đối xử, giống như về Tổ chức từ thiện bảo vệ quyền của các yêu tinh trong gia đình buồn cười lúc trước, cô ấy cũng rất chăm chỉ và kiên trì trong vấn đề này.

Draco cũng được hưởng lợi từ điều này, nhưng cậu lại chưa từng có cơ hội để bày tỏ lòng biết ơn của mình. Trong cuộc gặp ngắn ngủi cuối cùng của họ, người phụ nữ kia nhìn cậu với ánh mắt rất ghê tởm, giống như ánh mắt của một người mẹ khi nhìn người tổn thương con trai mình vậy. Nếu có thể, có lẽ Hermione còn ước gì mình có thể thêm một dấu ngoặc phía sau những lời tốt đẹp về Slytherin: (Ngoại từ Chúa tể Hắc ám và Malfoy).

Có những điều, có những người, thậm chí đã qua rất lâu cậu cũng không dám nhớ tới, cuộc đời cậu đã bị cắt thành hai phần hoàn toàn khác nhau bởi nhiều thứ bất khả kháng, từ được yêu thương, chiều chuộng đến giãy giụa méo mó. Lúc thật sự đối diện với thế giới tàn khốc này mới phát hiện, tất cả sự mềm yếu, trốn tránh và khóc lóc, trừ việc khiến bản thân trở nên nực cười và lố bịch ra, thì hoàn toàn vô nghĩa

Số phận buộc họ phải vấp ngã, nhưng giờ nhìn lại, họ thế mà lại thực sự có thể đứng dậy, tiếp tục bước về phía trước.

Hogwarts là nơi khiến mọi người cảm thấy hoài niệm, Draco dành phần lớn thời gian sinh hoạt ở đây. Tốc độ làm việc và cuộc sống chậm lại. Khi thời tiết trong xanh, cậu có thể xem một trận Quidditch, nhìn những nụ cười rạng rỡ và chói lọi trên những khuôn mặt non nớt ấy. Khi trời mưa, cậu có thể uống trà với các giáo sư khác, lặng lẽ lắng nghe mấy lời phàn nàn của họ về đứa trẻ ngỗ nghịch nào đó lại gây ra rắc rối gì đó.

Đôi khi, cậu có ảo giác như đang bị mắc kẹt trong một thời điểm nào đó, nhưng Draco lại từ những điều lặp đi lặp lại, không có gì bất ngờ lại ấm áp ngoài ý muốn trong ảo giác đó mà có được một chút cảm giác an toàn, nhưng thời gian lặng yên trôi, không biết từ bao giờ mà đã qua rất nhiều năm rồi.

Lại là một ngày khai giảng, Draco tạm biệt cha mẹ, người đã ám chỉ rằng cậu nên tính đến chuyện kết hôn lần thứ n, một mình đi tới sân ga 9¾.

Vòng tròn ma thuật và cơ sở vật chất bên trong tàu tốc hành Hogwarts đã được nâng cấp nhiều lần, nhưng diện mạo vẫn dựa theo mong muốn của hầu hết mọi người, vẫn giữ lại hình dáng ban đầu, thoạt nhìn trông thật hoài cổ.

Cậu theo thói quen khóa cửa toa, ngồi dựa bên cửa sổ, ánh mắt nhàn nhạt rơi xuống cảnh sắc ngoài cửa sổ. Trên sân ga nhộn nhịp, vì háo hức ngày khai giảng nên những đứa trẻ đều vội vã chia tay bố mẹ đang muốn giải thích thêm điều gì đó, chúng chào bạn bè rồi chen nhau vào cửa với hành lý và vật nuôi.

Một lớp thủy tinh trong suốt hoàn toàn cách ly cậu khỏi sự phấn khích bên ngoài.

Draco nhìn cảnh tượng không thay đổi dù đã hơn chục năm, một tay chống cằm, một tay khác ung dung rót cho mình một ly trà. 

Bên ngoài đột nhiên trở nên ồn ào, học sinh bắt đầu xôn xao bàn tán, một số phụ huynh đang chuẩn bị rời đi cũng dừng lại.

Một người đàn ông tóc đen cao lớn đẩy va li đi về hướng tàu tốc hành Hogwarts, đám đông vô thức tách thành một đường cho anh ta, người đàn ông đó làm ngơ những cặp mắt phấn khích đang đổ dồn về phía mình. Theo sau anh là một đứa trẻ tóc nâu đang hồ hởi nhìn xung quanh, gần như mặc kệ người đàn ông đang nói chuyện với mình bên cạnh, tới khi bị gõ nhẹ vào đầu mới an phận một chút.

Động tác uống trà của Draco dừng lại, bình tĩnh nhìn chăm chú vào gương mặt mà cậu chỉ có thể thấy qua sách báo, khi anh tới gần, tất cả áp lực quá khứ bị chôn sâu trong đầu óc cậu, tựa như sóng lớn nghênh diện đập đến, không cho người ta một chút đường sống nào.

Cậu đặt cái chén xuống với vẻ mặt hoảng sợ, trong lúc nhất thời, cậu đã muốn bất chấp hình tượng mà chạy trốn, suy nghĩ ngu ngốc này bị dập tắc, là khi vừa nhìn trúng đôi mắt xanh lục.

Ánh mắt của người đàn ông tóc đen dừng trên người cậu hai giây, nụ cười ấm áp và vui vẻ trên mặt vẫn chưa tiêu tan, sau đó giống như là chỉ thấy một người bạn học cũ không có ấn tượng thâm sâu gì, thản nhiên gật đầu với cậu.

Draco mím khóe môi, miễn cưỡng nở một nụ cười không thất lễ, mà người kia đã sớm rời mắt khỏi Draco, không nhìn cậu nữa.

Chỉ là thật ra Teddy trước đó đã ngẩng đầu liếc mắt nhìn khi nhóc đi qua trước mặt Draco, đi vài bước liền tò mò hỏi người bên cạnh, “Ai vậy?”

“Giáo sư lớp độc dược ở Hogwarts.”

Giọng nói rất nhẹ nhàng, nhưng lại khiến người ta lạnh gáy.

Bằng không thì sao? Cậu còn có thể là ai nữa?

Tất cả cảm xúc thăng trầm bỗng nhiên bình tĩnh lại, nhịp tim sắp mất kiểm soát cũng chìm xuống nơi sâu nhất đáy biển, lòng bàn tay Draco chậm rãi áp vào tách trà, hấp thụ hơi ấm còn sót lại.

Đầu tàu phát ra từng tiếng kêu nặng nề, chuyến tốc hành Hogwarts bắt đầu xuất phát, người trong kẻ ngoài đoàn tàu bắt đầu vẫy tay chào tạm biệt nhau.

Draco xa xa nhìn người tỏa sáng nhất trong đám đông kia, ánh nắng chói chang của mùa hè dường như cũng đặc biệt ưu ái anh, lúc nó rơi xuống mặt hồ xanh kia, nơi đó như tràn ngập ánh sáng dịu dàng nhất thế giới vậy.

Khung cảnh quen thuộc trong tầm mắt bị kéo dài vô định, âm thanh ồn ào náo động cùng với màu sắc tươi sáng đều đã biến thành khoảng không tối tăm và im lặng, chỉ còn lại một chút ánh sáng nhạt, ngưng tụ ở trung tâm nhất của thế giới, giống như một đầu ngọn sóng óng ánh sắc xanh.

Thật lâu trước kia, ánh sáng nhỏ bé này đột nhiên xuyên qua bóng tối và tuyệt vọng, cùng với tiếng bước chân lộn xộn càng ngày càng gần, chiếu sáng lại thế giới của cậu.

Mà sau giờ phút gặp gỡ ngắn ngủi đó, quỹ đạo số mệnh của cậu và ánh sáng kia đã hoàn toàn trái ngược nhau.

Càng lúc càng xa, xa xôi không thể với tới.

—————————

Đôi lời của beta: Beta đến đoạn phát hiện Draco giả dạng Harry mà sang chấn tâm lý mọi người ơi (っ- ‸ – ς), huheo mấy chương trước còn dễ thương lắm mà, thôi từ nay tui ứ beta HarDra nữa đâu, beta hai bộ mà bộ nào Draco cũng đâm sau lưng Harry, kiểu này quài chắc trầm cảm quá ༎ຶ‿༎ຶ

[HP] Binh Hoang Mã Loạn Đích Ái Tình – Chương 4.1


EDITOR: ALISIA

BETA: KIU

-o0o-

“Sự vắng mặt của những người ta yêu thương còn tệ hơn cái chết, và hy vọng trong vô vọng còn khổ sở hơn tuyệt vọng” – William Cowper

031

Bốn năm trước

Hôm đó Harry có một giấc mơ rất đẹp.

Trong giấc mơ có bò bít tết béo ngậy và salad táo ngon lành. Harry mê mê mang mang muốn tỉnh lại nhưng lại quyến luyến đồ ăn ngon, không nhịn được dụi dụi gối, muốn tiếp tục giấc mơ ngon lành này.

“Potter, thức dậy.”

Bò bít tết thơm ngon đột nhiên biến thành mặt Snape!

Harry bật dậy, lại phát hiện Snape đang đứng ở trước giường cậu, gương mặt đen thui đáng sợ.

“Cái tên ngu ngốc nhà ngươi bao lâu rồi chưa ăn cơm.”

Harry lắc lắc đầu “Đồ ăn mỗi sáng giáo sư để đầu giường con đều ăn hết.”

“Ngay cả mấy cự quái không được đi học cũng biết, một ngày phải ăn đủ ba bữa cơm! Mỗi ngày ngươi chỉ ăn một bữa sáng, đói đến xỉu là đáng.” Snape tức giận gào lên.

Snape đã sớm biết dung lượng não của Harry còn không bằng chất lỏng ngu ngốc của Mandela, nhưng mà hắn không nghĩ tới nó còn ngốc hơn cả người bình thường.

Bị Snape rít gào, Harry hoảng sợ tới mức rúc người vào trong chăn. Theo phản xạ có điều kiện, thiếu niên kéo chăn lên cao, chỉ để lộ ra một đôi mắt xanh đang co rút hoảng sợ. 

Không biết có phải con người ta khi bị bệnh thì sẽ dễ bị tổn thương hoặc là…đầu óc chạm mạch (!?) hay không, Harry vô tội phản bác “Còn không phải là do giáo sư rất đáng sợ…”

Snape dường như là bị lời của Harry làm cho nghẹn rồi, hắn âm trầm nhìn chằm chằm cậu, khiến Harry gần như co rúm lại muốn đem toàn bộ chăn kéo qua đầu.

032

“Ọc ọc……”

Ặc, hình như có âm thanh gì đó kỳ lạ.

Harry thình lình nhận ra đây chính là tiếng bụng mình đang kêu.

Snape thô bạo nhét cho Harry một cái khay, rốt cuộc thì Harry đã biết vì sao trong mơ mình luôn thấy thịt. Bởi vì trong phòng này đang tràn ngập mùi vị của pizza thịt nướng và phô mai.

Harry nuốt nước miếng cái ực, có chút gian nan nhìn gói đồ ăn bên tay phải còn đang đóng lại chưa mở ra, cậu có nên nói mình đã đói đến hoa mắt, không thể nhúc nhích không…

Khi Harry còn đang khó xử không biết lấy đồ ăn như thế nào thì Snape đã ngồi xuống mép giường của Harry.

Không hề nhẹ nhàng nâng Harry ngồi dậy, nhanh nhẹn cắt pizza thành những miếng vừa ăn đều nhau, rồi giống như theo một công thức có sẵn, trực tiếp làm cậu nghẹn chết.

Lúc Snape đưa chén canh vị bơ vào miệng Harry, Harry mới cảm thấy cái tình trạng sắp nghẹn chết của mình giảm đi một chút.

Harry giống như đang suy nghĩ gì đó nhìn chằm chằm Snape.

“Nếu ngươi ít nhiều còn biết phép lịch sự thì nên biết là không nên nhìn chằm chằm vào người khác.” Snape không chút khách sáo chế nhạo Harry.

“Đột nhiên cảm thấy thầy đối với con thật tốt…” Harry đột nhiên trợn mắt.

“Đương nhiên cũng có thể là do con đói hôn mê nên xuất hiện ảo giác, có lẽ hiện giờ con vẫn đang nằm mơ.”

Snape đột nhiên trả lời “Là vế sau.”

Sau đó dứt khoát đóng cửa đi ra.

Khuôn mặt nhỏ của Harry vẫn luôn nhăn thành bánh bao, cậu nhịn không được chửi thầm ở trong lòng, chẳng lẽ người đàn ông này không nghe ra đây là một câu chuyện cười sao, một chút hài hước cũng không có.

Rõ ràng là con đang khen thầy rất tốt với con đó!

Á…… Harry bị ý nghĩ của chính mình dọa sợ rồi……

033

Bốn năm sau

Harry cúi đầu thật sâu trước nhà cũ của Potter, như là một người đến viếng người chết vậy, tôn kính mà đau khổ.

Sau đó Harry đi sâu vào thung lũng Godric. Ở nơi vốn chỉ có hai bia mộ nay lại xuất hiện thêm nhiều bia mộ mới, đó là các anh hùng đối nghịch với Voldemort, phần lớn họ đều được an nghỉ ở nơi này.

Vì để kỷ niệm các anh hùng có công lớn trong chiến đấu, giới Phù thuỷ cho xây dựng một bia tưởng niệm ở đây – đây là vinh quang thuộc về Gryffindor, gần như ba phần tư con người hy sinh vì sự hoà bình của thế giới Phù thuỷ Anh quốc đều xuất thân từ cái Nhà vĩ đại này, cuối cùng họ được an táng ở thung lũng cùng tên với người sáng lập nhà.

Vô số người đi tới nơi này để tỏ lòng kính trọng và niềm thương tiếc vô hạn.

Đứng đầu ở đây chính là mộ của Dumbledore, Harry trịnh trọng cúi đầu trước nó, rồi tầm mắt dừng lại ở một phiến bia mộ bên cạnh giáo sư Dumbledore.

Khác với bia mộ bị hoa tươi phủ kín bên cạnh, ngôi mộ này lại tịch mịch hoang vắng.

Thành thật mà nói, người này đúng là làm lãng phí vị trí đắc địa, Harry khẽ vuốt lên bia mộ một chút, đầu ngón tay chạm vào mặt đá lạnh băng.  

034

Đó là một bia mộ không giống những người khác, mặt trước không có để ảnh của người chết lúc còn sinh thời, trên mặt cũng không có kể lại tiểu sử dài dòng, chỉ có mấy câu ngắn gọn:

“Severus Snape

1960.1.9 – 1998.5.2, hưởng dương 38 tuổi

Hiệu trưởng Trường Hogwarts, chủ nhiệm nhà Slytherin.

Bậc Thầy Độc Dược, gián điệp, anh hùng chiến tranh”

(Alisia: dù ngắn thật, nhưng với 38 năm ngắn ngủi có thể thấy giáo sư có thành tựu vĩ đại như thế nào. Harry có thể hốt được giáo sư cũng coi như phúc lợi khi làm Chúa cứu thế).

Mỗi một chữ viết trên các bia mộ có lẽ đều là chút ký ức ấm áp hoặc là vài lời nói.

Chỉ có bia mộ của người đàn ông kia là hoàn toàn lạnh lẽo, không có một chút ấm áp nào.

Không có đánh giá thành tựu huy hoàng, không có dài dòng tình cảm, thậm chí không có một thân nhân hay bạn bè chân chính nào có thể vì hắn mà viết vài dòng lên bia mộ kia.

Sau khi tạm biệt cha mẹ, bạn bè, Harry lại đi đến bia mộ kia, đột nhiên có một khoảnh khắc cảm thấy tức giận, nhưng lại nhanh chóng tan thành mây khói.

“Thầy đi đúng là quá sạch sẽ……”

Cậu nhỏ giọng nói với ngôi mộ kia, lời nói tựa như đang chế giễu, chỉ là gương mặt lại cứ hiện lên vẻ ôn nhu.

035

Harry đặt xuống một đoá hoa Lily—— cậu lấy ở mộ của mẹ.

Như là một trò đùa dai của trẻ con.

Trên thực tế, bản thân cậu cũng không có dự định sẽ đến nơi này viếng mộ, cho nên cũng không có chuẩn bị hoa. Harry trẻ con cười cười, cậu biết, mẹ rất thiện lương nên sẽ không trách cậu đâu.

Nhìn bia mộ chỉ có mấy dòng chữ ngắn ngủn kia, Harry nghĩ thầm, người kia căn bản sẽ không để ý mấy cái đó đâu, nhiều nhất chỉ là cười nhạo cậu thích xem vào việc của người khác.

Trong nửa phần sau của cuộc chiến, Snape giống như ác quỷ vậy, cứ huấn luyện cậu chiến đấu hết lần này tới lần khác, khiến cho cậu luôn cảm thấy tức giận và bất mãn.

Những lời châm chọc khó chịu kia luôn đúng giờ tới, nhưng hiện giờ Harry lại vô cùng hoài niệm mấy lời chế giễu của người đàn ông lạnh lùng này.

Con người luôn tới lúc mất đi mới biết quý trọng.

Mà thời gian mình cùng với người kia sớm tối ở chung, thật sự quá ngắn ngủi.

HẾT CHƯƠNG 4.1

[KNB] Miêu Lữ – Chương 5: Kết Thúc (HOÀN)


EDITOR: SHIN

BETA: KIU

-o0o-

Kuroko đã tỉnh lại hơn một tháng.

Đã một lần nữa trở lại trường học.

Chẳng qua cũng không quay về câu lạc bộ bóng rổ.

Cậu vẫn thích bóng rổ như trước.

Nhưng mà…

Hình như từ sau khi cậu tỉnh lại, các cựu đồng đội của cậu rất kỳ lạ.

Cái gì cũng kỳ lạ hết.

Đặc biệt là thái độ đối với cậu.

Thật là làm người khác khó hiểu không thôi.

Cậu phát hiện ra trong trí nhớ của mình có một chút kí ức kỳ quái, ví dụ như cậu thấy mình biến thành một con mèo, còn bị một đám mèo khác rượt, rồi gặp một thiếu niên tóc đen, sau đó lại thấy mình biến thành một linh hồn, gặp một cô gái, cô gái kia còn nói gì đó với cậu.

Cậu nghĩ, đây có thể là mạo hiểm ký của cậu nhỉ?

Dù sao chuyện đều đã qua, nghĩ lại thì chắc cũng sẽ không còn cơ hội trải nghiệm chuyện thần kì như vậy đâu, coi như là một kỷ niệm quý giá vậy.

Kuroko đi đến lớp của mình, đột nhiên bên cạnh có một bóng đen như thú cưng lông vàng cỡ lớn nhào tới, Kuroko theo bản năng muốn né tránh, nhưng cậu còn chưa kịp hành động thì một bàn tay không biết từ nơi nào vươn tới túm cánh tay cậu, kéo cậu đi, lông vàng vồ hụt ngã xuống đất, oai oái xoa đầu đứng lên, ánh mắt lên án nhìn Kuroko.

Midorima đẩy mắt kính, âm thầm nắm tay Kuroko, mở miệng dời đi sự chú ý của hai người: “Muộn giờ học rồi, còn không mau đi.”

Sau đó ra vẻ đương nhiên kéo Kuroko đi ngang qua Kise.

Kise đầu tiên là sửng sốt hai giây, sau đó quay đầu nhìn về phía… bàn tay nắm lấy nhau của hai người kia, tức khắc giận giữ, lập tức nhào lên chen vào giữa hai người, tách hai bàn tay đó ra, mình thì ôm lấy bả vai Kuroko, trên mặt mang theo nụ cười rực rỡ, bỏ lại Midorima mà đi về phía phòng học.

Tiếng thét của các nữ sinh ven đường đánh thức lý trí của Midorima, anh âm thầm hít sâu, sau đó đi theo lên phía trên, bước tới cạnh Kuroko.

Ba người cùng bước vào phòng học, đi đến chỗ ngồi của mỗi người rồi ngồi xuống.

Kuroko và Midorima ngồi ở hàng ghế cuối cùng cạnh cửa sổ, Kise ngồi bên trong.

Hai tiết quốc văn, một tiết tiếng Anh và một tiết tự học.

Thời gian trôi qua thật sự rất nhanh, nháy mắt một ngày đã qua đi.

Buổi chiều lúc tan học, Kise thần thần bí bí nói muốn mang Kuroko đi đến một nơi.

Còn cần phải bịt mắt.

Dù sao Kuroko cũng không tin Kise sẽ đưa cậu tới nơi kỳ quặc nào nên cũng mặc kệ cậu ấy đưa đi đâu thì đi.

Kise nhìn Kuroko ngoan ngoãn, trong ánh mắt bắt đầu toát ra trái tim hồng… Suýt chút nữa thì đã ra tay với Kuroko.

Midorima trừng mắt nhìn Kise một cái, kéo Kuroko đi, Kise ho khan hai tiếng, cũng theo sau.

Đôi mắt Kuroko bị bịt kín, lúc gặp cầu thang thì có người nhắc nhở, yêu cầu cậu phải nhấc chân, hoặc là đi qua ngả rẽ đều có người nói bên tai, cậu nhận ra đó là giọng Kise và Midorima.

Cũng không biết bọn họ muốn dẫn cậu đi đâu.

… Chờ đến khi miếng vải bịt mắt bị tháo ra, Kuroko dùng tay che lại đôi chút cho bớt chói, xuyên qua khe hở giữa những ngón tay nhìn thấy một sân bóng rổ, không phải sân bóng rổ ở trường, mà là ở bên ngoài, trước nay chưa từng thấy.

Thật xinh đẹp, không biết vì sao lại có cảm giác này.

Trời trong xanh, mây trắng trôi bồng bềnh, dưới ánh nắng nhàn nhạt, năm người đứng phía trước cậu, nói với cậu rằng, muốn chơi một trận bóng với cậu, hỏi cậu có đồng ý hay không.

Kuroko bật cười, gật đầu, nhẹ giọng thì thầm: “Làm gì chuyện tớ không muốn chứ.”

Mọi người đầu tiên là sửng sốt, sau đó Murasakibara ỷ vào tay dài chân dài, ôm chặt Kuroko, cả người treo trên người cậu, nhỏ giọng kêu: “Đáng yêu quá, đáng yêu quá đi.”

Aomine và Kise nỗ lực muốn giải cứu Kuroko từ trong tay Murasakibara.

Akashi trầm mặt, đôi mắt một đỏ một vàng lóe tia u ám, Midorima đẩy mắt kính, trên trán hình như toát ra vô số vạch đen.

Kuroko ngẩn ngơ, không hiểu vì sao đột nhiên tình hình lại biến thành như vậy.

Muốn đẩy Murasakibara ra, lại phát hiện mình không đẩy nổi.

Bất đắc dĩ đành phải mở miệng nói: “Murasakibara-kun, cậu buông tớ ra, tớ sắp thở không nổi rồi.”

Murasakibara nghe vậy liền buông tay, nhưng không kéo rộng khoảng cách, mà là ngồi bệt xuống đất, túm Kuroko ngồi cạnh y.

Những người khác cũng sôi nổi ngồi xuống.

Mọi người nhất thời trầm mặc, nhưng cảm giác rất ấm áp.

Giống như chẳng cần nói chuyện, họ cũng đã hiểu được người kia muốn nói gì.

Kuroko im lặng.

Mà này, không phải mọi người tới đây tới chơi bóng sao?

TOÀN VĂN HOÀN

[KNB] Miêu Lữ – Chương 4: Kuroko


EDITOR: SHIN

BETA: KIU

-o0o-

Chìm chìm nổi nổi, giống như ngồi trên một con thuyền nhỏ nhấp nhô theo mặt nước.

Nhất thời cậu không biết mình đang ở nơi đâu, hiện tại là tình huống gì.

Dường như cậu cũng đã quên mất chính mình là ai.

Cứ trôi theo loại cảm giác này, không biết lại đi tới nơi nào nữa, lúc này bên cạnh hình như có người.

Một giọng nữ vang lên: “Đây không phải nơi cậu nên tới!”

Sau lời trách móc nhẹ nhàng này, cậu nhận ra mình không còn ở trong trạng thái mơ màng nữa, mà đang đi tới một chỗ khác, nhưng cậu vẫn không mở mắt ra được.

Bên cạnh vẫn còn người nào đó.

Giọng người ấy có vẻ quen tai, nghẹn ngào, và mang theo chút đau thương.

“Tại sao cậu vẫn chưa tỉnh lại? Cậu ngủ lâu như vậy rồi mà… Tớ sắp không chịu nổi nữa, cậu mau tỉnh lại được không? Xem như tớ cầu xin cậu đó…”

Loáng thoáng còn nói một điều gì đó nữa, nghe không rõ lắm, nhưng cậu vẫn có một loại xúc động, cậu muốn tỉnh lại.

Chỉ là…

Tỉnh lại để làm gì?

Tỉnh lại, có ích gì không?

Như vậy không tốt sao? Vì sao nhất định phải tỉnh lại?

Nhưng mà…

Không tỉnh lại thì người nọ sẽ ra sao đây?

Nếu bọn họ đều đang lo lắng cho “tôi”, nếu “tôi” không tỉnh lại, bọn họ đều sẽ rất đau lòng nhỉ?

Làm sao bây giờ…

Tuy vậy, cậu vẫn không muốn tỉnh lại.

Tôi vốn đã tỉnh, cho nên không cần “tỉnh lại”, đúng không?

Nghĩ đến đó, cậu cảm giác mình lại về với trạng thái mơ màng lúc ban đầu.

Đột nhiên bên tai vang lên một giọng nói cao vút, lập tức kéo cậu trở về trạng thái tỉnh táo.

Hình như là hai ba người nào đó đang gọi tên một người.

Tuy rằng bọn họ xưng hô bất đồng, nhưng xác thực cùng là một cái tên.

Mà người kia, hình như là cậu.

Không phải hình như, mà chính là cậu.

Đó là giọng nói rất khiếp sợ, lại bao hàm cảm xúc không dám tin và nỗi bi thương mạnh mẽ.

Như là đã xảy ra việc gì đó mà bọn họ không thể chấp nhận nổi.

Những giọng nói ấy khiến cho cậu lại có xúc động muốn tỉnh lại.

Bên tai vang lên một giọng mềm nhẹ: “… Tỉnh lại đi, được không?”

Giọng nữ sinh, là người lúc trước cậu gặp: “Cậu không cần lang thang ở đây nữa, cậu không thuộc về nơi này, cậu có nghe thấy giọng nói của những người quan tâm cậu không? Cậu không muốn tỉnh lại sao? Cậu không muốn gặp bọn họ ư? Hay là bọn họ có thế nào cũng không liên quan đến cậu? Cậu không biết vì sao cậu ở chỗ này, cũng không biết vì sao nhất định phải ‘tỉnh lại’ phải không?”

Giọng nữ sinh kia thoáng lạnh đi: “Có đôi khi, có một vài chuyện, không cần cố chấp tìm nguyên nhân, chỉ cần làm theo trái tim mình. Không phải cậu muốn tỉnh lại sao? Thế thì vì sao không làm đi chứ?”

Chính cậu cũng tự hỏi: “Vì sao mình phải đeo đuổi tìm lý do? Vì sao không thể trực tiếp hành động? Mình muốn ‘tỉnh lại’, ít nhất mình không muốn lại phải nghe thấy những giọng nói đau lòng ấy, hơn nữa lại còn là vì mình.”

Trong nháy mắt, cậu tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Trước mắt xuất hiện một tia sáng le lói.

Hơn nữa càng ngày càng chói lóa.

Kuroko không kìm được muốn giơ tay che ánh sáng mãnh liệt ấy lại.

Vì thế tay cậu giật giật, dù không thể nâng lên, nhưng động tác ở ngón tay lại bị người luôn nắm lấy tay cậu biết được, hơn nữa còn vì động tác nho nhỏ này mà mừng rỡ.

Có người nào đó đang nói chuyện, nghe không rõ ràng lắm.

Nhưng niềm vui nồng nhiệt ấy lại có thể cảm nhận được rất rõ ràng.

Làm cậu cũng không khỏi vui lây.

Muốn cảm nhận rõ ràng hơn, muốn biết niềm hạnh phúc ấy, sự ấm áp ấy.

Mí mắt nhẹ nhàng giật giật, lông mi run rẩy, sáu người vây quanh một chiếc giường bệnh màu trắng không lớn, nhìn chằm chằm người trên giường.

Người nọ đã ngủ say hơn nửa năm.

Hơn nửa năm, mỗi một ngày đều là dày vò.

Muốn cậu tỉnh lại.

Nhưng cậu chưa từng có dấu hiệu sắp thức tỉnh.

Cậu cứ mãi say ngủ như vậy.

Gương mặt bình bình đạm đạm thường ngày, nhưng lại làm người ta cảm thấy ấm áp, cùng với vẻ mặt đáng yêu biết bao kia, họ đã không thể nhìn thấy rất lâu rồi, thay vào đó là gương mặt say ngủ, cứ như thể cậu sẽ chìm vào giấc ngủ ngàn thu.

Và cả đôi mắt xanh lam kia.

Lúc nó nhìn chăm chú vào bạn, cả người bạn đều bị cặp mắt kia chất chứa, sự hạnh phúc dường như cũng được cậu truyền vào trong lòng, niềm hạnh phúc không thể thay thế ấy, cũng đã không còn.

Chúng nhắm chặt, tưởng như sẽ không mở ra nhìn bạn một lần nào nữa.

Hiện giờ đã không cầu mong trong mắt cậu có bóng dáng của mình, chỉ hy vọng đôi mắt kia còn có thể hé mở.

Rốt cuộc, sắp tỉnh lại rồi sao?

Kuroko nhẹ nhàng rụt tay, cậu cảm thấy ánh sáng trước mắt ngày càng mãnh liệt, phải dùng tay che đi một chút mới không đến mức khó chịu, nhưng tay cậu vẫn không thể nâng lên, ngay sau đó bàn tay lại bị một người nắm lấy.

Vì thế cậu liền mở to mắt, muốn nhìn xem là ai nắm tay mình.

Quá trình mở mắt này đại khái dài khoảng một phút, lại dường như chỉ có mười mấy giây.

Trước mắt Kuroko là một chai chứa chất lỏng treo trên giá, lên trên nữa là nóc nhà màu trắng, trước mắt có một mảnh hơi nước che lại hai mắt, chớp chớp, hơi nước kia biến mất, còn lại vài giọt lệ trong suốt treo trên lông mi, một lúc sau, cậu mới quay đầu, thấy được vài người đứng đợi bên mép giường.

Trong một khoảnh khắc, cậu cảm thấy xa lạ vô cùng, hình như người đã tỉnh, nhưng ký ức lại không đuổi kịp.

Sau khoảng một phút, ánh mắt cậu dần dần rõ ràng, cũng nhận ra những người này là ai.

Khóe miệng nhẹ nhẹ cong lên, như muốn nở một nụ cười, nhưng cơ mặt cứng đờ làm cậu không thể thành công.

Tuy nhiên đôi mắt cong cong kia khiến người ta vừa thấy là biết, nhất định hiện tại tâm tình của cậu rất tốt.

Đôi mắt xanh lam kia.

Dường như lại chứa đầy hình bóng của họ.

Thật là niềm hạnh phúc, hoàn toàn, không thể thay thế.

HẾT CHƯƠNG 4

Design a site like this with WordPress.com
Get started