[KNB] Miêu Lữ – Chương 3: Hành Trình Của Mèo Con


EDITOR: SHIN

BETA: KIU

-o0o-

Kuroko đi đến một hẻm nhỏ, cậu định chạy ngang qua đây để đến con đường nhỏ bên kia, nhưng lại đụng mặt mấy con mèo lớn hung ác.

Chúng nó hùng hổ chặn ở giao lộ, một bé mèo nho nhỏ như Kuroko ở trước mặt chúng nó tạo thành nét đối lập rõ rệt, nếu có người đi qua nhất định sẽ bật cười vì cảnh tượng hài hước này.

Nhưng Kuroko cười không nổi.

Bởi vì mấy con mèo này thật sự là… hung thần ác sát. Con mèo béo nhất đứng chính giữa kêu “meo meo” vài tiếng, bằng cách nào đó Kuroko lại nghe hiểu, nó nói là: “Mày muốn đi qua đây thì phải cho bọn tao đồ ăn!”

Kuroko: “…”

Cậu có nên nói là hèn gì mèo kia lại béo đến thế không?

Thân mình mập mập, nếu lúc cậu vẫn còn là người mà gặp được con mèo này thì nhất định sẽ cho nó một chút đồ ăn ngon, tuy rằng nó béo nhưng lại trông rất đáng yêu, đặc biệt là bộ lông trắng muốt, bốn móng vuốt màu ngà, kết hợp với thân mình tròn vo, thoạt nhìn đúng là rất đáng yêu.

Nhưng với tiền đề là cậu phải là con người!

Hiện tại cậu là một con mèo!

Lại còn là một con mèo gầy gò, so với mèo béo kia thật sự hết sức nhỏ bé.

Kuroko chỉ yên lặng suy tư một phút, sau đó cất bước chạy ra con hẻm phía sau cậu.

Ban đầu con mèo cầm đầu kia chưa kịp phản ứng, chờ đến khi nó phản ứng kịp thì mèo Kuroko đã chạy nhanh đến đầu hẻm, nó cũng lập tức sải chân đuổi theo. 

Mấy con mèo đàn em đằng sau chỉ nghĩ vài giây rồi cũng đuổi theo. 

Vì thế phía sau Kuroko liền bị một lũ mèo đuổi theo, cậu chạy một mạch rất lâu, lâu đến mức cậu bắt đầu thấm mệt, vậy mà đằng sau vẫn bị mèo rượt, nhưng hiển nhiên con mèo cầm đầu đã không còn nhiều sức đuổi theo nữa, bởi vì tốc độ chạy của nó chậm đi rất nhiều.

Kuroko quẹo vào một khu dân cư, nơi đó có rất nhiều hẻm nhỏ, một ít trong số đó chỉ rộng khoảng bốn mươi centimet. 

Cậu rẽ trái rẽ phải trong hẻm nhỏ, thoắt cái, lũ mèo kia đã bị cắt đuôi, lúc này cậu mới thở phào nhẹ nhõm, cuộn mình nằm trên mặt đất, mí mắt gục xuống, trước mắt dần dần tối đen.

Cậu mặc dù không tỉnh lại, nhưng vẫn cảm giác được mọi thứ xung quanh, nếu “mọi thứ” là chỉ trong bán kính một mét quanh cậu.

Cậu biết có một người ngồi bên cạnh cậu, bàn tay người kia nắm chặt tay cậu, nhưng cậu không mở mắt ra được.

Giọng nói người ấy nghẹn ngào, trong nghẹn ngào lại xen lẫn đau buồn, hình như đang lặp đi lặp lại câu nói: “Cậu mau tỉnh lại được không?”

Dường như đã nói lâu lắm rồi, dường như giọng nói là bởi vì vậy nên mới nghèn nghẹn.

Hình như cậu quen người này.

Nhưng cậu không biết đấy là ai, nghĩ mãi không được, dù giọng nói nghẹn ngào đó vô cùng quen thuộc, nhưng thật sự nghĩ không ra, kiểu gì cũng không nhớ nổi, nghĩ ngợi, đột nhiên cậu phát hiện hình như chính cậu là ai cậu cũng không biết.

Như thể cậu đã quên chính mình là ai.

Càng khỏi nói đến thân phận của người luôn miệng giục cậu tỉnh lại.

Trong khoảng thời gian “tỉnh táo” ngắn ngủi này của cậu, người nọ vẫn luôn nói câu nói đó, nói rất nhiều lần, đột nhiên cậu có một nỗi xúc động mãnh liệt, muốn tỉnh lại để xem người nọ là ai, vì sao lại bi thương lặp lại những lời này như thế.

Nhưng cậu không tỉnh lại.

Cậu lại lần nữa chìm vào trong bóng tối.

Mèo Kuroko chớp chớp mắt, nhìn hẻm nhỏ xa lạ trước mặt, dần dần nhớ tới chuyện xảy ra lúc trước, cậu hơi đói bụng.

Sắc trời âm trầm, trời sắp mưa.

Còn phải tìm một nơi trú mưa mới được.

Đi một hồi lâu, đột nhiên một tiếng sấm ầm ầm vang lên, Kuroko giật mình xù lông mèo, một giọt nước mưa rơi trên mũi, lành lạnh.

Trời đổ mưa, lại còn mưa rất to.

Kuroko lẻn đến mái hiên của một căn nhà, nơi đó không bị mưa hắt đến, hơn nữa cách cậu rất gần, cho nên tạm thời cậu dừng chân ở đây một lát vậy.

Bụng thì đói meo, người thì bị mưa xối ướt.

Lần đầu tiên cảm thấy thì ra cuộc sống gian nan đến vậy.

Không ăn không ở, không có chỗ ở cố định.

Hầy.

Vẫn là làm người tốt hơn.

Kuroko nằm xuống, bất đắc dĩ nhìn làn mưa càng rơi càng nặng hạt, nhích mình vào phía trong, mưa kia lại càng cách cậu gần hơn.

Thật là… Sắp bị mưa xối tới rồi.

Đột nhiên cửa nhà bật mở, một người đi ra, đó là một nam sinh tóc đen, vẻ ngoài xinh đẹp, thoạt nhìn rất ôn hòa, phía dưới mắt phải cậu ấy còn có một nốt ruồi lệ.

Cậu ấy trông thấy Kuroko liền bẻ một cây lạp xưởng đặt trước mặt cậu, sau đó mở ô che rồi biến mất trong màn mưa.

Kuroko một lòng nhào vào đồ ăn, cũng không quên cảm ơn người tốt bụng xinh đẹp kia.

“Đúng là một người tốt!” —— Ăn lạp xưởng xong, tạm thời không thấy đói, Kuroko nhìn cơn mưa dần dần vơi bớt, than thở kêu “meo meo”.

Chờ đến khi hoàn toàn tạnh mưa, không khí hơi ẩm ướt lại hơi mát mẻ, dường như bụi bặm trên không trung đều bị nước mưa đánh rơi xuống đất, cho nên mới cảm giác được không khí trong lành hơn.

Tâm trạng Kuroko hoàn toàn tốt lên.

Cậu đi tới một công viên nhỏ, nhảy lên xích đu, xích đu làm từ gỗ và dây thừng thô to, rất rắn chắc, có điều đã bị nước mưa dội ướt, nhưng cậu vẫn vô tư ngồi lên, nhẹ nhàng đong đưa.

Trời thật trong xanh, giống như đôi mắt của cậu vậy.

Tất cả dường như đều tốt đẹp như thế.

HẾT CHƯƠNG 3

[ HP ] Trọng Sinh Chi Hôi Nghê Hạ – PN21: Làm Lại Nghề Cũ (Cuối)


EDITOR: YUKI

BETA : BĂNG

-o0o-

Lăn lộn xong một trận Harry mới hòa hoãn lại, Severus bất đắc dĩ nhìn tiểu yêu mắt xanh nhà mình, hắn chỉ quan tâm cậu một chút thôi, có cần thiết phải kích động như vậy không? Đương nhiên hắn cũng biết, bởi vì lúc mang thai Benny cậu ăn không ngon ngủ không yên cho nên đã uống rất nhiều độc dược, hơn nữa mấy năm trước đi tộc Tinh Linh thân thể của Harry cũng bị thương chút ít, cho nên uống độc dược đến hai năm trước mới ngừng lại. Cho dù chính cậu là Bậc Thầy Độc Dược, cho dù từ trước đến nay độc dược mà Severus cho cậu đều là vị trái cây, nhưng Harry vẫn rất bài xích với độc dược. Tuy nhiên, có hắn nhìn, tất nhiên sẽ không khiến cậu tổn thương cơ thể của mình nữa.

Một bữa cơm trưa Lễ Tình Nhân lãng mạn cứ như vậy mà bị rối tung lộn xộn —— Harry không thể không suy nghĩ, hơi giận dỗi nằm trên bãi cỏ, đầu nằm trên đùi của Severus. Mái tóc dài xinh đẹp rũ trên áo chùng đen của Severus, Severus thích thú nhìn bộ dáng giận dỗi của bạn lữ, đặt tay lên trên mái tóc của Harry, nhẹ nhàng an ủi bạn lữ của mình.

“Sev, nếu em không có nhớ lầm, buổi chiều anh có tiết của Ravenclaw và Hufflepuff năm thứ hai?” Cảm xúc của Harry dần dần được bàn tay thần kỳ kia an ủi, lộ ra vẻ mặt hưởng thụ, làm cho Severus càng không thể rời mắt được.

“Đúng vậy, đám cỏ lác đó không thể lĩnh hội được nghệ thuật của độc dược.” Đáng tiếc học sinh mới năm nay của Ravenclaw và Hufflepuff không có một ai có thiên phú về độc dược, cái này khiến cho Severus rất đau đầu, bởi vì số lượng tiêu hao vạc khiến hắn không thể tưởng tượng nổi.

“Buổi chiều em có ba tiết a, hơi mệt một chút, anh dỗ em ngủ một chút, được không?” Harry tinh quái mỉm cười.

Severus nhìn nụ cười tinh nghịch của Harry cũng nở nụ cười, cho đến ngày hôm nay rất hiếm khi thấy vẻ mặt vô ưu vô lự của Harry. Severus lập tức điều chỉnh vị trí của bạn lữ, cưng chiều mà ôm vào ngực, làm đầu của cậu nằm lên trên tim mình. Sau đó hắn như có như không vỗ nhẹ vào lưng Harry, lại nhẹ nhàng ngân nga một khúc nhạc không biết tên. Severus biết Harry muốn cái gì, quả nhiên chỉ chốc lát sau, Harry ngủ thiếp đi rồi. Severus nhìn Hồ Đen yên bình lộ ra một nụ cười vừa đau lòng vừa hạnh phúc.

Harry, em biết không? Ta chưa bao giờ cảm ơn Merlin nhiều đến vậy, bởi vì ông ấy đã cho chúng ta cơ hội được trọng sinh……

Buổi chiều, Harry tinh thần hưng phấn đi đến phòng học, chợp mắt một lát vào buổi trưa cũng đủ khiến tâm trạng của cậu thoải mái. Tâm tình tốt, hiệu suất công tác liền trở nên không tồi. Khi lớp học thứ ba kết thúc, một cô gái Slytherin năm thứ tư bước lên ——

“Thủ tịch Potter, à……” Cô gái nhỏ hơi ngượng ngùng mỉm cười, muốn nói lại thôi.

“A, trò Hilton, ta có thể giúp gì cho trò sao?” Harry mỉm cười ôn hòa và nhìn cô gái nhỏ. Đến ngày hôm nay nhà Slytherin vẫn như cũ gọi cậu là “Thủ tịch”, những con rắn giảo hoạt này dùng điều này để kéo gần mối quan hệ với Harry. Từ góc độ nào đó thì cái từ “Thủ tịch” này cũng không có gọi sai, bởi vì ở Bộ Phép Thuật Harry vẫn là thủ tịch, nhưng là chân chính thân thiết với Harry, giống Draco và Blaise kể từ khi bọn họ tốt nghiệp, khi ở trong trường hợp chính thức họ sẽ không dùng từ “Thủ tịch” này để xưng hô với Harry, bọn họ đều học theo Draco, gọi Harry là “Hôi Nghê Hạ”.

“Ừm, là như thế này. Con nghe nói thủ tịch Potter làm bánh ngọt rất ngon.” Cô Hilton cẩn thận đánh giá sắc mặt của Harry, thấy cậu không có vẻ gì là thiếu kiên nhẫn, vì thế liền tiếp tục nói, “Thủ tịch, đêm nay con muốn tỏ tình với một đàn anh lớp trên, ừm, con có làm một chút chocolate, lần đầu tiên làm, cũng không biết mùi vị có đúng hay không, cho nên hy vọng thủ tịch có thể chỉ dạy con một chút.”

Harry mỉm cười, hơi trêu chọc nói: “Ai mà may mắn như vậy có thể được trò Hilton ưu ái? Ta có thể biết người đó là ai không?”

“Là đàn anh Ambry năm thứ sáu.” Cô gái nhỏ ngượng ngùng nói, “Con rất hâm mộ tình cảm của thủ tịch Potter và giáo sư Prince, con hy vọng con có thể cùng Ambry ở bên nhau.”

“Ambry có biết tình cảm của con không?” Harry mỉm cười hỏi.

“Hiện tại thì không biết, nhưng con nghĩ chắc anh ấy thích con.” Hilton nói.

“Nhóc con, nếu như thất bại, thì không được khóc nhè đó nha.” Harry cảnh báo.

“Vâng, thủ tịch Potter, hồi đó ngài tỏ tình với chủ nhiệm như thế nào vậy?” Cô gái hơi tò mò hỏi.

“Ah, chuyện này a, đã trôi qua rất lâu rồi, Sev rất khó để theo đuổi. Trò cũng biết đấy, bề ngoài nhìn qua anh ấy trông rất nghiêm túc và đặc biệt là rất độc miệng. Nhưng ta yêu anh ấy, sau đó ta nói với anh ấy: Thế giới lại lớn hơn nữa, thì anh chính là bến cảng của em.” Harry nhớ lại trước khi chôn cất Severus, cậu đứng trước mộ của Severus và nói câu đó.

Cô gái nhỏ nghe xong những lời này, tuy rằng có hơi chút ngây thơ nhưng cô nàng lại có thể cảm nhận được khi nói lời này Harry có biết bao nhiêu tình cảm. Trong lúc nhất thời, cô nàng cũng không biết nên nói gì nữa.

Thật ra là Harry, rất nhanh đã thoát khỏi dòng suy nghĩ của mình, ôn hòa nói: “Vậy thì, trò Hilton, hiện tại ta có thể nếm thử tài nghệ của trò sao?”

“Tất nhiên là được.” Hilton lấy một hộp đựng đồ ăn từ trong túi ra.

Trong hộp có một ít chocolate có hình chiếc lá, tuy rằng Harry chưa nếm thử nhưng ít nhất thì bề ngoài của nó cũng đủ tiêu chuẩn rồi. Harry thích thú cầm một miếng lên, đầu tiên là ngửi thử —— Ưm…… mùi hương dược liệu hàng năm trên người Severus, mùi hương đặc trưng trên người của bộ ba, mùi sữa trên người Benny —— Đối với Harry mà nói, hiện tại thì ý nghĩa của ba mùi hương này chính là nhà —— Là mùi hương mà Harry yêu thích nhất.

“Trò dùng độc dược mê hoặc vị giác?” Harry mỉm cười hỏi, đây là một trong hai loại tình dược mà trước khi trọng sinh cậu đã nhàm chán mà cải tiến nó. Một đời này, nó được công bố ra bên ngoài khi bộ ba được hai hoặc ba tuổi, khiến rất nhiều cô gái điên cuồng mua nó. Cả hai sản phẩm cải tiến này đều không có khiến cho người khác bị mê hoặc bởi tình yêu mà nó khiến một phần giác quan bị mê hoặc, một loại gọi là dược mê hoặc vị giác và cái còn lại là dược mê hoặc khứu giác. Hai loại độc dược này được bán khá nhiều trên thị trường, độc dược mê hoặc vị giác có khiến cho bất kỳ người nào cũng có thể nếm thử được hương vị yêu thích của mình, có thể cho thêm vào bất kỳ đồ ăn nào và rất an toàn, loại độc dược này đã được các bà chủ gia đình săn lùng bởi vì tài nghệ của họ không thể thỏa mãn được các thành viên trong gia đình. Mà độc dược mê hoặc khứu giác dễ dàng bay hơi nên không thể cho thêm vào đồ ăn và được sử dụng rất nhiều trong các dịp xã giao của giới thượng lưu. Một ít phu nhân và tiểu thư đã gần như vứt hết tất cả nước hoa của mình, chỉ cần độc dược mê hoặc khứu giác là được.

“Vâng.” Cô gái nhỏ hơi ngượng ngùng, “Con không biết khẩu vị của tiền bối.”

Harry hơi hơi mỉm cười, không phải mỗi người đều giống mình có thể hiểu rõ người yêu của mình.

Cho viên chocolate vào trong miệng, viên chocolate tinh tế, nhân được làm bằng hạt phỉ, đáng lý mùi hương hạt phỉ có thể khiến chocolate càng thêm mỹ vị, nhưng lại gây ra một cơn buồn nôn……

Severus đang ở trong lớp độc dược và đang thu các sản phẩm độc dược của các học sinh năm hai, ngoại trừ hai đứa nhỏ nhà hắn có thể đạt được điểm “A”, thì tất cả các học sinh còn lại đều là điểm “T”! Thậm chí có vài người còn không làm ra nữa…… Severus đang suy nghĩ làm sao để trừng phạt các học sinh không thể làm ra độc dược, thì đột nhiên trong lòng hiện lên một tia bất an, sau đó từ trong linh hồn truyền đến khiến hắn ý thức được rằng Harry đã xảy ra chuyện, lập tức hắn lòng như lửa đốt chạy như bay ra khỏi lớp học……

“Có chuyện gì vậy?” Cynthia nhỏ giọng hỏi anh ba nhà mình, nhìn bóng dáng chiếc áo choàng đen của cha đang cuồn cuộn rời đi.

“Nhất định là ba ba đã xảy ra chuyện!” Virgil là một đứa trẻ nhạy bén, vừa nói vừa chạy ra cửa ngay lập tức.

Phản ứng của Cynthia cũng không hề chậm, lập tức đuổi theo cha và anh trai của mình.

Khoảng cách từ lớp học Độc Dược ở dưới hầm đến lớp học Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám ở phía nam lầu hai cũng không hề gần. Khi hai đứa trẻ vừa đuổi theo cha vừa lo lắng cho ba ba, thì gặp Solomon vừa học xong lớp Thảo Dược và chuẩn bị đi đến thư viện, vì vậy đội ngũ được mở rộng ra. Khi ba đứa trẻ chạy tới cửa lớp học Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám, thì nghe thấy tiếng rít gào của cha ——

“…… Cô Hilton, điều gì đã khiến cho đại não của cô mất đi sự phán đoán cơ bản? Mất đi sự cẩn thận vốn có của Slytherin? Đừng để ta phải đi chất vấn Mũ phân loại có làm việc qua loa vào bốn năm trước hay không! Ồ, hiện tại, quay trở về ký túc xá của cô đi và chép 100 lần cuốn 《 tinh thần quý tộc 》! Slytherin trừ 100 điểm! Còn lại thì chờ giáo sư Potter tỉnh lại rồi nói tiếp.”

Ba đứa trẻ nhìn nhau, cho dù Solomon gan dạ nhất cũng không dám động đến cha mình. Quả nhiên chỉ chốc lát sau, liền nhìn thấy Severus ôm Harry đang hôn mê bất tỉnh, vội vàng rời đi trước mặt bọn họ, đi về phía Bệnh Xá. Bọn họ lập tức đi theo. Ba đứa trẻ đều sợ tới mức sắc mặt đều trở nên tái nhợt.

……

“A, thằng bé tỉnh rồi……” Sau khi Harry hồi phục lại ý thức thì đầu tiên là nghe thấy giọng nói của Salazar.

Từ từ mở mắt ra, nhìn thấy một đám người và bốn đứa trẻ đang tụ tập xung quanh mép giường.

“Con bị làm sao vậy?” Cậu vừa nói một cách yếu ớt, vừa muốn ngồi dậy. Lúc này, một lực đạo quen thuộc đỡ cậu lên và kê một chiếc gối sau lưng cậu. Harry tập trung nhìn, là Severus, sắc mặt lúc này của hắn âm trầm như nước, nhìn không ra là vui mừng hay tức giận. Harry ớn lạnh hết sống lưng, hình như Severus đang tức giận?

“Ừm, nếu Harry đã tỉnh, chúng ta liền đi trước, Severus, chăm sóc thằng bé thật tốt.” Các vị nhà sáng lập đều nhanh chóng rời đi, thuận tiện mang theo bốn đứa trẻ.

Bệnh Xá trở nên trống vắng, phu nhân Pomfrey cũng không biết nên đi chỗ nào.

Harry chớp mắt, nhìn người đàn ông đang ngồi bên cạnh và ôm cậu vào trong lòng ngực.

“Harry, tại sao em luôn làm ta cảm thấy sợ hãi?” Giọng nói của người đàn ông mang theo vài phần oán trách.

“Sev, rất xin lỗi, trò Hilton chỉ mời em ăn chocolate mà thôi……” Harry giải thích nói.

“Chocolate? Đừng nói với ta là, em không nếm ra được vị của độc dược mê hoặc vị giác!” Severus đã giám định chocolate tịch thu từ cô Hilton.

“Đúng vậy. Nhưng là, Sev, hiện tại có rất nhiều người dùng cái này làm gia vị, không có gì bất thường hết. Được rồi, nói thật cho em biết đi, em rốt cuộc bị làm sao vậy?” Harry biết nhóm ba mẹ mang bọn trẻ đi là có ý tứ gì đó.

“Harry……” Severus nhẹ nhàng vuốt ve bụng nhỏ của bạn lữ, “Thật là em đã là daddy của bốn đứa trẻ, lại còn không phát hiện ra là mình đã có rồi sao?”

“Ý của anh là……?!”

“Đúng vậy, chúng ta lại phải chuẩn bị phòng cho trẻ em.” Severus nghiêng đầu và nhẹ nhàng hôn một cái lên trên má của bạn lữ, “5 tuần. Harry, tuy rằng có một chút phiền toái nhỏ vào Lễ Tình Nhân, nhưng ta rất vui vẻ.”

“……” Harry sửng sốt một lúc lâu, sau đó nằm trong lồng ngực của Severus, “Em yêu anh, Sev.”

Em yêu anh, anh là mùa xuân cuối cùng, một trận tuyết cuối cùng và là hoa tàn cuối cùng trên con đường của em. Lao vào lồng ngực của anh, em cảm ơn ý trời, vì anh là người em yêu nhất. Hoa nở trăm năm, cỏ mọc ngàn năm, không bao giờ có lá rụng, hoa rơi hữu ý nước chảy khắp thế gian.

Từ đây em đi trên con đường dành cho một người, ước mơ của hai người, với ước nguyện ban đầu và nụ cười không bao giờ thay đổi……

TOÀN VĂN HOÀN

[ HP ] Trọng Sinh Chi Hôi Nghê Hạ – PN20: Làm Lại Nghề Cũ (13)


EDITOR: ALISIA

BETA : MÈO

-o0o-

Không nhắc tới cảnh đẹp của đêm sinh nhật, ngày hôm sau, Harry và Severus đi dạy xong, ôm giáo án quay về phòng nhỏ cạnh rừng Cấm, nhóm sinh ba cũng lục tục kéo lại đây

“Ngày hôm qua, cha và Daddy không ở Hogwarts mà đi đâu thế?” Harry lúc nãy đã đi trang viên Potter đón nhóc con thứ tư của họ, ba tiểu quỷ liền vây quanh Severus bắt đầu hỏi han.

“Làm thế nào các con cho là chúng ta không ở Hogwarts?” Severus cũng không có phủ định suy nghĩ của bọn nhỏ.

“Cho dù chú Draco và dì Pansy hiểu biết cha và daddy cũng sẽ không giống như không khí tự nhiên của hai người a” Jimmy trợn mắt với Severus “Cha cho là chúng con ngốc sao?” sau đó nói: “ Cho dù những người khác đều không phát hiện ra nha” 

“Ồ” Severus thật ra không quan tâm tới ánh mắt nhỏ xíu kia của Jimmy, tuy là vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng lại nhếch lông mày, liếc mắt nhìn bọn nhỏ một cái

“Ví dụ như daddy cùng cha đi vào lễ đường, hai người khi đó sẽ không nắm tay nhưng tất cả mọi người đều biết hai người thân mật; ví dụ như khi cha muốn ăn canh, daddy sẽ lấy giúp; ví dụ như cha và daddy thích nhìn mắt nhau khi ăn cơm, sẽ không ăn cơm mà không nhìn nhau” sức quan sát của Cynthia từ nhỏ đã có sức quan sát xuất sắc. 

“Rất tốt, hôm qua daddy các con mang ta đi bờ biển xem mặt trời lặn, kết quả là cái tên ngu ngốc kia sang hôm qua phát sốt, cho nên chúng ta không trở về đi học. Đành phải để Draco và Pansy tiếp tục đóng giả thêm một ngày”. Sverus nói đơn giản.

“Cha người lại bắt nạt daddy” Solomon oán trách nói.

“Lần này thật sự ta không có” Severus phản bác. “Lúc này cũng thật không phải ta.” Severus lén lút nghĩ đối với bọn nhỏ nhà mình kiên nhẫn từ trước đến nay cũng đủ rồi, nhưng mà cái này không phải là từ cặp sinh ba mà ra sao.

“Khi Harry ôm nhóc con trở về nhìn thấy chỉ có bạn lữ đang dọn dẹp bàn độc dược, Harry buông Benny ra để nhóc con tự mình chơi.

“Nhóm sinh ba đâu rồi”.  Harry một bên phụ dọn, một bên hỏi

“Solomon đi học lớp Thiên văn, Jimmy và Cynthia đi thư viện tìm tư liệu cho khóa bùa chú” Severus nói 

“Ừm, anh xác định bọn nhỏ sẽ không bị đám sách quái vật đó cắn bị thương chứ.” Harry lo lắng nói.

“Nếu đổi lại là em, thì ta lại phải suy nghĩ một chút” Severus trả lời một câu. 

Sau một ngày bận rộn dạy học, một tháng qua thật nhanh, tháng sáu mùa thi tới gần, công tác của Harry càng trở nên bận rộn. Tuy rằng không phải lần đầu làm giáo viên, nhưng mà không chỉ phải ứng phó dạy học mà còn phải xử lý một bộ phận sự vụ ở Bộ Pháp thuật, tuy rằng Severus cũng có giúp đỡ nhưng mà nhiều việc vẫn nên là tự mình xử lý. Vì vậy suốt một tháng này vừa tối cậu đã bận rộn làm việc, có khi chỉ cùng ăn đêm với Severus rồi đi ngủ

Severus thấy cậu bận rộn, cũng hoàn toàn không lo lắng vấn đề khác. Cho đến một ngày nọ, Harry vừa ngáp dài vừa theo Severus đến đại sảnh đường ăn sáng, nhìn đến khi cả sảnh trang trí mỗi màu hồng phấn, không khỏi lập tức cảnh giác. Phải biết rằng lễ tình nhân với “thần tình yêu” của Lockhart năm ấy cộng thêm sau đó là hoành hành của con cóc hồng làm Harry cứ thấy màu hồng phấn là bị phản cảm. Nhưng nhớ đến vì mình bận rộn mà không chuẩn bị lễ tình nhân cho Severus thì thật sự là không nên. Vì thế ý trong lòng tính toán, buổi sáng mình chỉ có 2 tiết, buổi chiều thì không có tiết nào. Như vậy giữ trưa Severus có thời gian nếm thử một cái bánh kem trái cây hơn nữa ở bên bờ hồ Đen nghỉ ngơi có lẽ là một phương pháp chúc mừng không tồi.

Khác với dùng chocolate và hoa hồng tràn ngập lễ tình nhân, Harry cũng không thích lắm. Đối với cậu cùng Severus hòa hợp nhiều năm như vậy, hoa hồng và chocolate đã sớm không còn thích hợp với họ.

Harry vội vội vàng vàng ăn vừa đủ bữa sáng liền đứng lên đi lên lớp. Bởi vì những năm gần đây, cảm tình giữa Harry và Severus mỗi ngày càng thêm mặn nồng, hơn nữa đủ các thể loại truyền thông đưa tin, bọn họ có thể nói là đôi bạn lữ ân ái nhất của thế giới pháp thuật. Họ là cặp đôi mà những người trẻ tuổi xem là mẫu mực. Rất nhiều người trẻ tuổi ở Hogwarts khi bày tỏ đều sẽ nói một câu “Ta sẽ yêu em, giống như giáo sư Potter yêu giáo sư Snape vậy….” 

Dạy xong hai tiết sau đó Harry trở về phòng nhỏ bên rừng Cấm, tiểu Benny tối hôm qua nói muốn đi quấy rầy cha đỡ đầu của nhóc là Lucius. Cho nên lúc này tất nhiên là không ở đó.

Harry làm xong bánh trái cây, cố ý làm vị táo vàng mà Snape yêu thích, hơn nữa trộn cùng chút bơ và hỗn hợp mứt trái cây. Sau đó phái thần hộ mệnh báo cho Severus buổi trưa không cần đến lễ đường, cậu có làm đồ ăn ngon. Severus thu được lời nhắn cùng vừa đúng lúc khóa độc dược của Slytherin và Gryffindor, khi thần hộ mệnh đi vào phòng học, Severus vừa mới giáo huấn xong một Gryffindor làm nổ vạc. 

“Làm sao vậy?” Severus nhìn con rắn lớn.

“Chủ nhân kêu ta nói với ngài, cậu ấy làm đồ ăn ngon, buổi trưa ngài không cần đi đến lễ đường”

“Đã biết, trở về đi.” Thần sắc của Severus đối với thần hộ mệnh của Harry của phi thường nhu hòa.

Sau khi tan học, Severus lập tức thu thập thành phẩm của học sinh, tuy rằng mấy thành phẩm này rất không xong, cũng không thể đem ra sử dụng, nhưng tốt xấu gì trong đó cũng có người đã rất nỗ lực. Hắn từ lò sưởi trong hầm trực tiếp đến phòng nhỏ ven rừng Cấm.

“Đã về rồi?” Harry đã đem cơm trưa đặt ở trong rổ.

“Ừ” Severus đem đồ của mình để lên bàn sách sau đó đi đến bên Harry.

“Xin lỗi Sev, em đã quên mất hôm nay là Lễ tình nhân”. Harry thật lòng xin lỗi.

“Em là bạn lữ của ta, chưa bao giờ là tình nhân” Severus duỗi tay cần lấy rổ cơm trưa của Harry “Thực phong phú, cảm ơn. Nhưng mà chúng ta ra ngoài ăn sao?”

“Hôm nay khó có được có mặt trời. Chúng ta đến bên hồ ăn đi”. Trên mặt Harry nổi lên một tia đỏ ửng, vì Severus nói: “Chưa bao giờ là tình nhân”

Đúng vậy, bọn học chưa bao giờ là tình nhân, hắn yêu cậu, có thể đem hết thảy cùng nhau chia sẻ, bất kể vinh nhục, bất kể vui buồn. Tình cảm đó không phải ai trong đời cũng có, Cậu nghĩ, chỉ cần có hắn ở bên cạnh, chẳng sợ con đường phía trước có quanh co thế nào, hoặc có buồn bã tẻ nhạt thế nào, cậu đều có thể mỉm cười vượt qua.

Hồ Đen luôn không bao giờ đóng băng, hai người ở bên một cái cây tương đối rậm rạp âm u ăn cơm dã ngoại. Sau đó trò chuyện về đủ loại lỗi của đám học sinh, một bên ăn bánh kem mùi táo vàng cùng một bình trà thảo dược, cũng rất phù hợp. Nhưng mà Severus liền để ý thấy không thích hợp.

“Hôm nay bánh kem có vị khác khác, Sev, anh không cần vì chừa mặt mũi cho em mà chịu đựng” Harry nhìn Severus ăn rất vui vẻ mới tính ăn một miếng. Kết quả mới ăn hai miếng kiền thấy mùi vị bánh hôm nay không đạt tiêu chuẩn, bơ cùng mứt trái cây có chút lỗi, quá nhiều dầu mỡ là dạ dày có chút không thoải mái. À, mùi vị táo vàng cũng không đúng, ăn trong miệng không giống như ngày thường thoải mái. Chính là rõ ràng đều làm theo tỷ lệ thường làm mà, không biết xảy ra vấn đề ở đâu?

“không có, ta cảm thấy rất ngon” Severus khó hiểu nói, kéo bánh kem của Harry qua thử một miếng, cũng không thấy có vấn đề gì. Bánh thật xốp và mềm, mùi táo vàng rất thơm, mứt trái cây cùng bơ cũng có tỷ lệ hoàn hảo. Sau đó hắn để ý thấy mấy hôm nay Harry tựa hồ có kén ăn, vì vậy buông bánh kem hỏi: “Em làm sao vậy?”

“Cái gì làm sao vậy” Hôm nay bánh kem em làm không thể ăn, thật xin lỗi” Harry thật lòng xin lỗi.

“Mấy bữa nay em có vẻ kén ăn” Severus hỏi: “Có muốn ta kiểm tra cơ thể một lần không”

“A, chắc do thời tiết thay đổi, em không sao, không cần kiểm tra đâu.” Nhìn bộ dáng Severus không ủng hộ, cậu lập tức đoạt lại bánh kem, từng miếng từng miếng nuốt xuống, sợ chậm một chút là hắn sẽ kiểm tra thật. Phải biết là nếu kiểm tra không có việc gì thì tốt, có gì tuyệt đối là ba bốn loại độc dược bị ép uống đó. Tuy là đều là vị trái cây, nhưng là mình mới được tha không lâu. Từ sau khi sinh Benny ra tới giờ, chính là bị Sev rót thuốc uống tới hai năm đó, không cần phải uống thuốc mỗi ngày đâu. Chính vì tập trung nghĩ cậu liền bị nghẹn một miếng bánh kem.

Mọi việc đều không thuận lợi mà.

HẾT PN20

[ HP ] Trọng Sinh Chi Hôi Nghê Hạ – PN19: Làm Lại Nghề Cũ (12)


EDITOR: ALISIA

BETA : MÈO

-o0o-

Severus cảm thấy mời Harry cùng hắn trở lại Hogwarts trước để kiểm tra cơ sở vật chất của Slytherin quả là một quyết định chính xác.

Harry đối với nhà Slytherin hiểu biết không thua kém với viện trưởng Slytherin, hơn nữa hai người tâm ý tương thông, hoàn toàn không cần phải hỏi ý người kia sắp xếp cùng với sửa chữa thế nào. Cho nên, chưa tới 10 giờ sáng, hai người cũng đã đem công tác hoàn thành.

Bởi vì các học sinh đều chưa tới, cho nên lâu đài trống rỗng. Bên ngoài nhiệt độ không khí có chút thấp, cho nên, hai người đơn giản trực tiếp dùng lò sưởi trong tường trở về nhà nhỏ ven Rừng Cấm. Dù sao còn chưa có khai giảng, không cần đi đại sảnh dùng cơm. Trở lại nhà nhỏ, Harry gọi gia tinh đem tới hai phần cơm trưa, 12 giờ đưa tới. Severus nhìn Harry phi thường tinh tế dựa theo ý thích của hắn mà chọn món, sau khi gia tinh biến mất liền đi đến, từ phía sau đem bạn lữ ôm vào ngực.

“Harry, em như vậy chuẩn bị sinh nhật cho ta sao?” Người nào đó hân hoan ôm chầm bảo bối của mình nói.

“Anh uống gì sao?” Harry quay đầu hỏi.

“Phúc lạc dược.” Severus nói.

“Thật là thành thật ngoài ý muốn, độc dược của con đáng giá để anh tự mình thử nghiệm sao? Sev, em không hy vọng sau khi dược hết hiệu lực em mất chồng còn con thì bi kịch.” Harry trêu chọc.

“Sẽ không, ta thực vui mừng, nhóc con đó rất có thiên phú.” Severus nói.

“Anh xác định là nhóc con kia không thêm vào đó chân dược?” Harry nhíu mày nói.

“Đối với em, ta có bí mật sao?” Severus vùi đầu bên cổ Harry khẽ hôn, tay cũng bắt đầu ở bên hông bạn lữ cách quần áo vuốt ve.

“Ưm” Harry có chút bất đắc dĩ “Như vậy, anh nghĩ nên ăn sinh nhật thế nào?”

“Tùy ý em sắp xếp.” Severus biết, mấy ngày nay Harry vẫn luôn ở tính toán cho sinh nhật của mình, chỉ là hắn không nói, vì thế chính mình cũng chưa bao giờ hỏi qua, hắn biết, Harry sẽ không làm hắn thất vọng.

“Như vậy, ăn cơm trưa xong, chúng ta cùng đi một chỗ. Được không?” Harry quay đầu khẽ hôn lên môi người đàn ông, đồng thời trấn an dục vọng trước nay đều không thể kiềm chế của người này đối với chính mình.

“Em đó giờ chuẩn bị không tệ. Nhưng mà hiện tại mới 10 giờ, em tính như thế nào qua được hai giờ này đây?” Severus thực ác ý mà cuốn lấy eo nhỏ của Harry.

“Ừm, hiện tại là ban ngày!” Nơi nào đó của nam nhân đã thức tỉnh làm Harry kinh hô, đồng thời sắc mặt cũng nổi lên màu đỏ.

“Vậy ngồi với ta một lát được không?” Severus đè nén dục vọng của mình.

“Ai sẽ nghĩ anh đã 48 tuổi?” Harry nói móc bạn lữ.

“Không cần so ta với Muggle, phải biết rằng chỉ là một con xuẩn cẩu cũng còn có thể mang thai.” Severus mang theo Harry đến một bên ngồi xuống.

“Nói đến cái này, hôm qua em mới đi quảng trường Grimmauld, lần này Sirius vẫn mang thai là nam, chú ấy chuẩn bị để họ là Lupin.” Harry đem tình huống mình biết khi được Regulus mời tới nhà Black sang ngày hôm qua nói, ý đồ dời đi chú ý của bạn lữ “Như vậy rất tốt, Regulus cũng tán thành ý này, đã có Teddy họ Black rồi”.

“Cái này vốn dĩ đã có tính toán cả rồi.” Khi nói hắn còn nhẹ nhàng ở bên lỗ tai Harry thổi một hơi.

Harry run rẩy một chút, quay đầu liền nhìn thấy biểu tình nhẫn nại của Severus, nghĩ đến hôm nay sinh nhật chồng, không khỏi trong lòng mềm nhũn: “Không phải ở chỗ này.”

Severus được đồng ý lộ ra tươi cười, một bên bế bạn lữ lên, một bên nói: “Chúng ta đến phòng ngủ.”

(Alisia: giáo sư thật tham ăn >.<)

……

Thái ấp Malfoy

“Draco, chúng ta khi nào đến Hogwarts vậy?” Pansy cùng Draco ngày hôm qua thu được bạn tốt ủy thác, cùng với hai lọ thuốc đa dịch và hai sợi tóc.

“Đến vào lúc ăn tối là được.” Draco biết rõ tính cách của cha đỡ đầu cùng Harry, nếu đi quá sớm sẽ nhìn thấy gì đó không nên nhìn, vậy rất là phiền toái.

“Em đi xem Scorpio.” Pansy nói.

“Được, cùng nhau đi.”

Penzance nằm ở phía Tây nam của vùng đảo Anh, nơi đây luôn tràn ngập ánh nắng ấm áp hòa quyện với khí hậu ôn hòa. Penzance có ý nghĩa là “Mũi đất linh thiêng”, tọa lạc ở phía tây của vịnh Mounts, từ Penzance đi về phía tây khoảng 16km nữa là chạm đến cực Tây của nước Anh. Cuối trời gió biển gào thét, bầu trời cao xanh không một gợn một bóng mây, hoàn toàn khác với mây mù ở sâu trong lục địa, làm cho lòng người không tự giác rộng mở theo cảnh sắc nơi này. Nếu đi khám phá những lâu đài ở đây, du khách sẽ đi ngang qua một con đường mà khi thủy triều lên thì lâu đài Tintagel tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài còn khi nước biển rút, một con đường đá dẫn ra lâu đài sẽ xuất hiện ngay trước mắt, ngoài ra nhà thờ của thánh Michael cũng là một tòa lâu đài tọa lạc trên núi được Muggle xây dựng vô cùng nguy nga đồ sộ.(Alisia: Bật mí chỗ này tương truyền là quê hương của chồng Merlin đấy mọi người)

Khác với phía Bắc, khu vực Azkaban mây mù u ám quanh năm, mùa đông ở Penzance cũng có thời tiết thật đẹp. Harry biết nơi này có một khu vịnh ma pháp, phong cảnh tươi đẹp, lại cực kỳ thú vị. Càng quan trọng là, vịnh này bảo tồn rất nhiều động thực vật có ma lực, rất nhiều giống loài quý giá sống ở đây.

Trước kia, Harry thường xuyên đến vịnh này, bởi vì ngoại trừ rừng Cấm ở Hogwart thì nơi này là khu vực có tài liệu động dược gần nhất. Nhưng thật ra Severus chưa bao giờ tới, cho nên, vừa đến nơi này Harry liền vui vẻ dẫn hắn vào phiến rừng cạnh bờ biển, bên trong đủ loại tài liệu độc dược làm Severus phi thường vừa lòng.

Harry đứng nghiêm chỉnh ở một bên nhìn Severus hưng phấn nhìn tài liệu độc dược mới mẻ liền bắt đầu lẩm nhẩm độc thoại, giống y như một đứa trẻ hưng phấn mà chạy từ loại thảo dược này tới thảo dược khác.

Điều này làm cho Harry cảm thấy an bài cái này thật không tồi, nhưng mà vở kịch lớn tuyệt đối không ở nơi này. Nhìn thấy Severus góp nhặt không ít thảo dược, Harry đi tới, cười nói: “Sev, em không nghĩ mang anh tới nơi này chỉ để thu thập tài liệu độc dược thôi đâu, đến đây đi, có thứ tốt em muốn cùng anh chia sẻ”.

“Ừm.” Tuy rằng có chút không tình nguyện, nhưng mà phúc lạc dược nói cho hắn biết, nếu muốn một cái sinh nhật mỹ diệu, lúc này vẫn nên nghe theo ý bạn lữ.

“Đến đây đi.” Harry đưa tay cho Severus.

Severus đem tài liệu độc dược bỏ vào túi không gian rồi cất vào túi áo chùng, sau đó nắm thật chặt bàn tay của Harry. Harry cũng dùng sức nắm tay Snape, sau đó mang theo hắn quay lại bờ cát yên tĩnh ở trong vịnh. Hiện tại đang là mùa đông, gió thổi lúc chạng vạng cũng khá lớn, tuy rằng không lạnh thấu xương, nhưng cũng rét lạnh. Ở khí hậu như vậy, bọn họ đứng ở bờ cát, bị gió biển thổi tóc bay bay, lại cũng thích ý. Harry ý bảo bạn lữ ngồi xuống, vì thế hai người dựa sát vào nhau ngồi ở trên bờ cát, tay Severus tò mò mà vuốt trên bờ cát, nơi này hạt cát trắng tinh giống như muối. Cầm nhúm cát vào tay, hắn lập tức phát hiện kỳ lạ —— hạt cát mịn màng, nắm trong tay, nó chảy xuống như nước.

Severus ngẩng đầu, liền thấy được quang cảnh mỹ lệ chưa bao giờ nhìn thấy trước kia.   

Hắn thấy mặt trời đang thong thả rơi xuống. Biển như bừng sáng, mặt nước màu xanh sẫm đang dần nhuốm vàng óng ánh. 

Sau đó mặt trời dần đổi màu hồng, những đám mây xung quanh cũng nhuộm ánh hồng, vạn vật trong đất trời đang khoác lên mình màu vàng sáng lạn. Những dãy đá ngoài xa, bãi cát trước mặt, chân trời thoáng đãng xa tầm mắt hay rừng rậm phía sau đều hưởng thụ đặc ân của tạo hóa, đắm chìm trong ánh vàng rực rỡ. Cảnh sắc này làm Severus chấn động, đồng thời rất ngạc nhiên.

Mà cảnh tượng kế tiếp làm hắn hiểu rõ, tất cả những kỳ diệu này chỉ mới bắt đầu. Vài phút trôi qua, mặt trời biến thành một quả cầu lửa thật lớn. Bầu trời ráng đỏ xuất hiện rồi lan dần. Đầu tiên là thái dương, sau đó là những đám mây, cuối cùng là toàn bộ bầu trời. 

Nhưng mà, tinh túy của mặt trời lặn trên biển không phải ở không trung mà là mặt biển cả bao la vô tận.

Khi ánh sáng vàng chiếu rọi, nắng chiều dần nhạt phai, gió đêm lành lạnh thổi qua, mặt biển giờ đây không chỉ còn là những viền vàng sóng sánh mà được dát vàng vàng toàn bộ, từ con sóng nhỏ xô bờ cát đến ngọn sóng xa tít ở đường chân trời, ánh vàng ngày càng lóe, càng ngày càng sáng, sáng đến hoa mắt. 

Những hạt cát không còn màu trắng – nó cũng bị mặt trời nhuộm vàng, sáng long lanh.

Mặt trời rơi xuống ngày càng nhanh, bị đường chân trời nuốt hết một nửa, đất trời chỉ còn một màu vàng, từ xa tới gần, từ trước tới sau, từ trên xuống dưới đã không còn sắc thái khác.

Thái dương chậm rãi tan trong biển, dập tắt ánh vàng giữa biển cả mênh mông. Chỉ một thoáng nước biển từ màu xanh thẳm chuyển sang màu xanh sẫm, tất cả hết thảy đều trở nên mông lung.

“Rất đẹp, đây là món quà sinh nhật tốt nhất mà ta thu được” Thẳng đến khi trên cao lấp lánh muôn ánh sao, Severus mới thu hết ngạc nhiên đối với cảnh mặt trời lặn trên biển này.

“Sev, còn chưa xong đâu.” Harry thần bí nói.

“Ta nghĩ, buổi sáng không nên uống phúc lạc dược, cái này làm ta cho rằng đây là hiệu quả của thuốc” Severus săn sóc ếm cho bạn lữ một cái chú ấm áp.

“Em còn chưa hỏi anh, bọn nhỏ tặng anh cái gì” Harry tò mò hỏi. Sinh nhật năm nay của Harry, Solomon tặng một bức tượng điêu khắc, nhìn ra là do nhóc tự lấy tiền tiết kiệm ra mua. Jimmy tặng một cái thú bông có tác dụng nhắc nhở, cái này có vẻ là tự làm nên có chút vụng về, nhưng mà về tính năng sử dụng thì là một ý tưởng tốt nha. Cynthia thì tặng một quyển album, bên trong là hình chụp của Severus, làm Harry vô cùng yêu thích thu nhỏ lại làm thành mặt trang sức mỗi ngày đều mang theo trên người; đến nỗi Benny cũng vẽ một bức tranh, có Severus, Harry, ba đứa sinh đôi và chính nhóc nữa.

“Quà của Solomon em đã biết rồi. Jimmy tặng một cái hộp dùng để cất tài liệu độc dược nha, ta sẽ dùng nó, lúc đó không được chê cười ta đâu đấy. Cynthia tặng một quyển chép tay bút ký của Alanta, nhưng mà cô nhóc này nên luyện thêm chữ. Còn Benny nha, tên nhóc con bé xíu tặng quà cho ta nhưng mà nó mơ tưởng sẽ trở thành một Bậc thầy độc dược ưu việt, ta nên vui mừng, không phải sao? “Severus ôm nhóc con của hắn mỉnh cười

“Rất có sáng ý nha” Harry cho một cái đánh giá đối với quà tặng của bọn nhỏ

Lúc này, ánh trăng đã mạ lên biển rộng cùng bờ cát dài một tầng màu bạc sắc lạnh. Harry đột nhiên búng tay một cái, nơi đá ngầm xa xa dâng lên một ngọn lửa. Ngọn lửa bay lên bầu trời đêm, chợt tản ra, biến thành một hàng chữ được viết từ những đốm lửa kia, Severus liếc mắt một cái là có thể nhìn ra chữ viết của bạn lữ hắn.

Happy birthday, Sev! I love you forever.

Trong chớp mắt, Severus có loại xúc động muốn khóc. .

“Đây là lễ vật em muốn tặng anh” Hắn nghe thấy âm thanh ôn nhu của bạn lữ.

“A, không có cái nào tốt hơn so với cái này” 

HẾT PN19

Design a site like this with WordPress.com
Get started