EDITOR: PARK HOONWOO
BETA: BĂNG
-o0o-
Một khi giao thiệp với ai đó, dường như sự tồn tại của người đó sẽ thường xuyên xuất hiện trong cuộc sống hằng ngày của mình, từ các tin tức nhạt nhẽo hay mọi thứ vặt vãnh, đều sẽ gặp được người ấy.
Malfoy chủ động từ chức bác sĩ ở St.Mungo.
Malfoy chỉnh đốn lại gia sản gia tộc, cuối cùng cũng chú ý đến việc làm ăn.
Malfoy thường xuyên gặp mặt tiểu thư Greengrass, không loại trừ khả năng hai nhà liên hôn….
“Tôi thấy mấy cậu rảnh quá rồi nhỉ?”
Harry cầm một chiếc khăn lông, lau mồ hôi đang chảy xuống trán, gương mặt vì huấn luyện thần chú trong thời gian dài mà có chút mệt mỏi.
Anh hơi rũ mắt, một bộ dạng mệt mỏi nhàm chán “Có sức đi nói xấu người khác, còn không bằng đi tập thần chú.”
Ron ngồi trên sofa ăn táo, vừa nghe đã lắc đầu phản bác “Bọn tớ không sai mà, cô nàng thích Malfoy, Hogwarts ai không biết chứ ——”
Tớ không biết nè.
Harry bực bội nghĩ, xưa Malfoy có scandal với ai sao? Sao đối thủ một mất một còn như anh lại không biết.
“Loại thời điểm này còn nguyện ý ở bên cạnh Malfoy, quả là tình yêu đích thực mà ~”
York một mặt nhiều chuyện, cười hề hề trông ngứa đòn lắm, khiến người ta không vừa mắt chút nào.
Harry hừ nhẹ, giơ tay gõ gõ đầu cậu “Kế hoạch huấn luyện hôm nay của cậu hoàn thành rồi?”
York ôm đầu la lớn “Còn sớm mà đại ca ——”
“Hửm?” Harry nhướng mày uy hiếp, sau đó nhìn thấy thằng nhóc kia nhảy dựng lên khỏi sofa.
“Đi liền!”
Rắc rắc, Ron cạp thêm miếng táo, một bên nhai, một bên suy nghĩ gì đó mà nhìn anh.
“Teddy nói nó biết được một ngài Malfoy rất đẹp” Cậu ta mông lung nói: “Người anh em, cậu qua lại với tên kia từ khi nào vậy?”
“Lần trước gặp nhau trên đường, cùng nhau uống tách trà.” Harry không thèm để ý nhún vai.
“Ồ ——” Ron kéo dài âm cuối, ngữ khí có chút không rõ.
“Phản ứng gì thế hả?” Harry thấy cậu bạn nhìn mình bằng ánh mắt hệt với cái ánh mắt hóng chuyện khi nãy của cậu ta, tức giận vò khăn lông thành một cục chọi vào người Ron.
“Xin lỗi mà” Ron bỏ khăn lông, trề môi “Là phản ứng của Hermione mỗi khi nhìn thấy cô nàng nào đi gần tớ —— Chắc tớ bị lây em ấy rồi.”
Harry không tin được “Này cũng có thể hiểu sai được? Tớ và Malfoy?”
Biểu hiện của anh rất kháng cự, nhưng trong đầu đột nhiên xuất hiện một bức tranh mềm mại.
Ánh vàng ấm áp của hoàng hôn xuyên qua cửa sổ sát đất, chiếu lên sàn nhà trong phòng khách, chàng trai tóc vàng hơi híp mắt nhìn ngoài cửa sổ, đôi môi nhẹ nhàng khẽ cong, đôi con ngươi xanh xám ánh lên chút vui vẻ dịu dàng, là một mảng mềm mại anh chưa bao giờ thấy.
“Khụ khụ ——” Harry thu hồi suy nghĩ bay khá xa của mình, xấu hổ ho vào cái “Sao có thể chứ.”
Ron vẫn còn đang nhớ thương cái suy nghĩ kia của mình “Cậu xem cậu đó, rốt cuộc thích thế nào chứ? Mẹ tớ lần trước hỏi bọn tớ, có phải do Ginny đá cậu, nên cậu bị ám ảnh không? Bà ấy cảm thấy rất nên đi xin lỗi cậu.”
Harry đỡ trán “Bọn tớ là chia tay trong hoà bình, Ron, giữa bọn tớ không tồn tại câu hỏi ai nên đi xin lỗi ai, hơn nữa, tớ cũng sai, rất nhiều lúc tớ không thèm để ý đến suy nghĩ của em ấy.”
“Tuy rằng rất tiếc khi cậu không trở thành em rể của tớ” Ron thở dài thườn thượt “Nhưng tớ hy vọng, cậu có thể chú ý đến mấy người theo đuổi xung quanh mình một chút, đừng có thật sự sống cô đơn hết quãng đời còn lại —— Như thế còn đáng sợ hơn bên nhau với Malfoy đấy.”
Cậu thuận miệng đùa một câu, cúi đầu gặm tiếp trái táo, cũng không chú ý đến gương mặt hơi ngại ngùng của người đang xoay đầu đi vào nhà tắm kia.
Malfoy cái gì chứ, mình nhất định là mệt quá rồi, nên mới bị tên này chọc ghẹo.
Harry im lặng lau mặt, tự nói với bản thân.
Thật ra có vài thứ không nghĩ đến, không có nghĩa là cậu có thể né tránh nó được.
Có lẽ bởi vì ban ngày nghĩ đến người kia, nên đêm đó sau khi Harry chìm vào giấc ngủ, lại mơ thấy một giấc mơ thú vị.
Trong đại sảnh tráng lệ ở trang viên Malfoy, một thiếu niên tóc đen bị túm tóc, lôi kéo đến trước mặt chàng trai tóc vàng, gương mặt đã sưng đến mức không biết là ai nữa.
“….Draco, lại đây, nhìn rõ vào! Đây là ai đây?”
Mọi người nơi đây nhìn chằm chằm cậu, hiển nhiên ai cũng đang đợi một câu trả lời.
Harry đánh giá mấy khuôn mặt có sợ hãi, có hưng phấn, hay là tham lam ngoài kia, cuối cùng dừng ánh mắt lại trên người Draco.
Lúc trước anh rất sợ hãi và tức giận, nhưng giờ trong góc độ người xem mới biết, đồng tử người nọ chợt co lại một chút, cùng với biểu cảm cố gắng chống chọi.
Draco Malfoy có thể không nhận ra Harry Potter sao?
Đùa cái gì thế, cho dù có hóa thành tro cũng nhận ra được.
Tầm mắt hai chàng trai chạm vào nhau chốc lát, một hai giây mà thôi, đôi con ngươi xanh xám kia liền dời mắt đi.
“Con không biết.” Thanh âm Draco có chút run rẩy, xoay người đi lại Narcissa đứng bên cạnh lò sưởi.
“Cảm ơn.” Harry nhẹ giọng nói, cậu ta rõ ràng rất sợ hãi, cũng biết rõ tình cảnh Malfoy lúc ấy có bao nhiêu không ổn, nhưng lại chọn nói dối một cách mạo hiểm như thế.
Trường hợp ấy bởi vì thái độ không xác định của cậu ta, nên xung quanh trở nên ồn ào, sau khi Bellatrix xuất hiện thì thành một đống hỗn độn.
Harry không nhìn mấy thứ mình đã từng trải qua một lần ấy, quá khứ chật vật của anh và bạn bè của anh, anh dạo bước đi lại bên cạnh Draco, nghiêm túc tò mò nhìn ngắm.
Mặt của cậu ta trắng bệch như tờ giấy, môi mím chặt, không thấy chút tia máu nào, rõ ràng không chú ý đến thiếu niên đang ở trung tâm mớ hỗn độn kia, cũng rõ ràng, tất cả tâm tư đều đặt lên người chàng trai tóc đen ấy.
“Cậu lo cho tôi sao?” Harry chọc chọc mặt cậu ta, ngón tay không chọt tới cũng không thèm để ý, chậm rãi rút về “Hay là lo…mình sẽ bị phạt?”
Anh thở dài, nhỏ nhẹ nói “Tôi cũng đã từng nghĩ đến….nhưng Hermione và Ron không đề cập…”
Sau khi bọn họ chạy thoát, Voldemort vội vàng chạy về không thấy Cứu Thế Chủ được bắt như mong muốn của mình, dưới cơn tức giận sẽ xử lý thuộc hạ của mình như thế nào? Đặc biệt là người rõ ràng tiếp xúc với Harry Potter nhiều nhất, nhưng lại không thể nhận ra?
Chúa tể Hắc ám chưa bao giờ là một vị lãnh đạo tốt tính.
Harry ngồi trên sofa kế bên Draco, nhìn Hermione bị mụ đàn bà khùng điên kia bắt lại, tra khảo thanh kiếm Gryffindor mà họ lục hết túp lều cả ba ở lên cũng không thấy đang ở đâu, còn mình và Ron lại bị áp giải vào địa lao, đang giãy dụa không ngừng đằng sau.
Bên người vang lên một âm thanh hút khí nhỏ, Harry quay đầu, nhìn lại gương mặt của Draco lần nữa, biểu cảm giống cái đêm cậu ta chỉ đũa phép vào Dumbledore, cái biểu cảm tuyệt vọng cùng thống khổ ấy.
Ngón tay dài trắng nõn của Narcissa nhẹ nhàng đặt lên vai cậu, hơi dùng sức đè, như là đang cảnh cáo trong im lặng, cũng giống như đang vô lực an ủi.
“Cậu lo cho tôi.”
Harry theo ánh mắt của cậu nhìn về phía mình, biểu cảm có chút mơ hồ.
Đáy lòng của anh bỗng nhiên sinh ra một suy nghĩ không tưởng tượng được, thậm chí sẽ biến thành trò cười của nhiều người khi nói ra.
Merlin á, tưởng tượng quá rồi.
Bellatrix đang dùng thần chú tra tấn Hermione, từng tia từng tia khắc lên trán cô hai chữ “máu bùn”, tiếng hét thê lương của bạn tốt khiến anh muốn rút đũa phép ra theo bản năng.
Sờ soạng cổ tay áo trống không, Harry mặt mày xanh mét lúc này mới ý thức được đây chỉ là một giấc mơ mà thôi, mấy vết thương ấy, đã xảy ra lâu lắm rồi, anh khi ấy cũng không thể ngăn cản.
Bức tranh trước mặt bắt đầu sụp đổ dưới cơn giận lạnh lẽo, anh hít một hơi thật sâu, khi mở mắt ra, bầu trời ngoài cửa sổ trong xanh, ánh ban mai nhẹ nhàng và gió thổi qua ngọn cây, một sự dao động của hòa bình và yên tĩnh.
Ánh mắt Harry có chút hoảng hốt, mấy hình ảnh máu tươi dầm dề kia, như đang hiện hữu trước mặt khiến xương cốt đều phát ra mấy tiếng răng rắc.
Anh xốc chăn, lảo đảo chui vào phòng tắm, cong lưng nôn khan vào cái bồn rửa mặt, nhưng không nôn ra được gì, chỉ đứng đó.
Thẳng đến khi dạ dày réo ầm ĩ, Harry mới chậm rãi đứng dậy, tắm táp đơn giản.
Sau khi trở lại phòng ngủ, anh lấy một chiếc bình nhỏ ra khỏi tủ, đổ ra hai viên thuốc, ngay cả nước cũng không thèm lấy, cứ thế nuốt vào bụng.
Cửa phòng bị gõ vang, giọng nói tràn trề sức sống của Teddy vang lên: “Ba đỡ đầu! Đến giờ rời giường rồi! Hôm nay con muốn mặc cái áo khoác có hình kỳ lân kia!”
Harry chậm rãi đóng ngăn kéo, sau khi mở cửa phòng, bế thằng nhóc đang nhảy loi choi lên.
“Đương nhiên là được rồi” Anh cười tủm tỉm hôn hôn gương mặt đáng yêu của Teddy “Cuối tuần rồi, chúng ta đến hang Sóc tìm Rose chơi, được không?”
HẾT CHƯƠNG 4
