[ HP Đồng Nhân ] Chuyện Xưa Ngàn Năm Trước – Chương 8: Bị Thương Ngoài Ý Muốn


EDITOR : YURI OZAKI

BETA-ER: BĂNG

-o0o-

Thiếu Avis và Helga, hai thiếu niên trở nên tùy tính hơn nhiều, chủ yếu là Godric tùy tính, cũng không biết có phải do Godric cố ý bắt nạt cái người ít nói cộng thêm mù đường nào đó không, nói tóm lại, toàn bộ hành trình đều do Godric quyết định, đi đi dừng dừng, ăn ăn uống uống, hoàn toàn là tư thế dạo chơi ngoài thành.  

Tới buổi tối, Godric còn tích cực học viết từ Ariel.

“Tớ đúng là thiên tài.” Godric đắc ý dào dạt ngậm bút lông chim, quay đầu cười với thiếu niên tóc đen: “Chờ tớ viết thư cho lão sư, chắc chắn sẽ hù chết ông ấy.” Godric tưởng tượng cảnh lão sư nhà mình thấy chữ đã đẹp hẳn lên của mình, trong lòng lập tức vui vẻ lên.

Ariel nhìn tên Alger trên tấm da dê, hơi hơi sững sờ.

“Đợi sau này tớ sẽ giới thiệu cho cậu.” Godric vỗ ngực: “Lão sư của tớ rất dễ ở chung.”

Ariel cúi đầu, âm thầm cắn môi, giống như đang khó xử cái gì đó.

“À, đúng rồi.” Godric không chú ý, nói xong câu này lại nói tiếp: “Cậu dạy tớ viết, vậy tớ cũng phải dạy cậu cái gì đó mới công bằng chứ.” Vuốt cằm, Godric cân nhắc, trong mắt cậu, thứ Ariel cần học nhất là phân biệt phương hướng chính xác, nhưng cái này không dễ dạy lắm.

Ariel lắc đầu, ý bảo không cần.

“Như vậy sao được!” Godric tỏ vẻ nhất định phải, tuy rằng quan hệ hiện tại của hai người không tồi, nhưng chuyện cậu nhận được sự giúp đỡ vẫn còn đó, giống như cậu dẫn đường cho Ariel, Ariel thì phụ trách thức ăn, mà Ariel đang lãng phí lượng lớn thời gian dạy cậu viết, cậu đương nhiên phải đáp lại.

“Tớ có vài độc dược cầm máu giảm đau.” Ánh mắt Godric sáng lên: “Tớ tự mình cải tiến, trừ chính chủ ra thì không còn ai biết đâu, tớ dạy cho cậu cách làm nhé?”

Ở thời đại này, bậc thầy về độc dược rất ít, một phần là vì sinh tồn, đại đa số phù thủy càng chú trọng việc nghiên cứu thần chú hơn, phần khác là do phương pháp chế độc dược có tính bảo mật, dược liệu pháp thuật cũng rất khó tìm, bồi dưỡng một bậc thầy độc dược ưu tú cũng vì đó mà trở nên rất khó khăn. Phù thủy bình thường nhiều lắm cũng chỉ biết cách chế một hai loại độc dược đơn giản và phổ biến nhất, thường thường thì chỉ có đại gia tộc mới có thể cung cấp nguyên liệu và nuôi dưỡng một hai bậc thầy độc dược chân chính.

Tình huống giống Godric cực kỳ hiếm thấy, lão sư cậu hiểu biết một ít về độc dược nên đã dạy cho Godric về nó, mà Godric là thiên tài trong thiên tài ở phương diện này, sớm đã trò giỏi hơn thầy, hơn nữa còn có thể tự cải tiến độc dược, cũng đã được xem như bậc thầy độc dược.

Godric vừa nói vừa móc cái nồi chuyên dùng để nấu độc dược từ túi không gian ra, nồi cũng có loại tốt, loại dỏm, mà cái nồi này không thể nghi ngờ là hàng chất lượng cao, nó là thứ Godric đã dùng nhiều tiền để đổi lấy ở hội nhóm phù thủy nào đó, là đồ vật đáng quý nhất trên người cậu trừ đũa phép: “Cậu từng làm độc dược chưa?” Godric quay đầu hỏi.

Vẻ mặt Ariel cứng đờ, sau một lúc lâu mới lắc đầu.

“Tớ dạy cậu nấu dược cầm máu trước, nếu cậu trúng pháp thuật hắc ám, dùng độc dược chữa khỏi tốt hơn thần chú nhiều.” Vừa đề cập đến độc dược, Godric lập tức nghiêm túc hơn: “Tuy cậu rất mạnh, nhưng học thêm nhiều thứ luôn là điều tốt mà.”

Hoàn toàn không màng tới người đang lắc đầu phía sau, Godric đã dựng cái nồi lên, cậu vẫn còn thừa dược liệu, lấy ra một cây dao bạc nhỏ, Godric bắt đầu lần giảng bài đầu tiên trong cuộc đời cậu, trước tiên cậu nói qua một lần các bước làm và phân lượng dược liệu cần dùng, sau đó cẩn thận làm mẫu cách khống chế cường độ lửa, đây là cơ sở để chế tạo độc dược.

“Nhớ kỹ chưa?” Godric hỏi sau khi đã tổng kết xong.

Theo lẽ thường, với tốc độ truyền thụ và lượng tin tức Godric nói, người thường tuyệt đối không nhớ được, thế nhưng, rất hiển nhiên Ariel không phải người thường, hắn tuy nhíu mi, nhưng lại gật gật đầu.

“Thật sao?” Godric chớp mắt: “Vậy cậu thử xem.” Godric đặt một đống dược liệu trước mặt Ariel.

Chần chờ một hồi, Ariel cuối cùng vẫn động tay, bắt đầu cẩn thận xử lý mọi thứ, cái nào nên cắt thành khối thì cắt thành khối, cái nào nên cắt thành miếng thì cắt thành miếng, thao tác chiết xuất chất lỏng từ phiến là cũng làm giống y chang lời Godric nói, không sai chút nào, làm Godric, người đứng xem từ đầu tới cuối, phải tấm tắc khen ngợi: “Không tồi, thật không sai.”

Godric thật sự không ngờ rằng người mình tùy tiện đụng phải sẽ có thiên phú độc dược cao như thế, lần đầu tiên thực hành lại có thể làm chính xác như vậy, điểm không hoàn mỹ duy nhất chỉ là tốc độ hơi chậm thôi, nhưng tóm lại cũng không lãng phí độc dược và dược liệu của cậu: “Tớ rất xem trọng cậu.” Godric vỗ vỗ vai thiếu niên tóc đen, sau đó đứng dậy trở lại trước giá thịt nướng thơm ngon, vừa ăn vừa thỉnh thoảng quay đầu nhìn, sự chuyên chú của người phía sau làm cậu rất vừa lòng, cũng hoàn toàn yên lòng.

Vào lúc Godric đang hoàn toàn tập trung lực chú ý vào mỹ thực, một tiếng nổ ầm ầm vang mạnh lên phía sau cậu.

Godric nghe tiếng lập tức quay đầu, sau đó ngây người.

Giá nồi đang căng ra, nồi nấu độc dược rơi xuống đất, vỡ tan tác, dung dịch bên trong cũng rải đầy đất, cách đó hơn một hai bước, Ariel nhìn cái nồi, mặt không biểu cảm.

“Nồi của tôi!” Sau khi lấy lại tinh thần, Godric hét lên rồi nhào qua, đau lòng muốn chết, cậu vội sử dụng thần chú sửa chữa, phải biết rằng đối với nồi nấu độc dược, dùng nhiều thần chú sửa chữa cũng không tốt đâu, nhưng bây giờ cậu cũng không nghĩ được nhiều như vậy, Godric vung đũa phép, lại phát hiện nó không có hiệu quả, hả?

“Sao lại không thể dùng?” Godric lẩm bẩm, bất cứ thứ gì đều có hạn sử dụng, chẳng lẽ tuổi thọ của cái nồi này đã được định là sẽ dừng ở đây? Merlin! Godric quay đầu nhìn Ariel: “Cậu đã làm cái gì!” Tên khốn này rốt cuộc đã làm cái gì vậy, tại sao một liều dược cầm máu nho nhỏ lại có thể làm nổ nồi?

Sự tức giận của Godric rất rõ ràng, Ariel ngẩn ra, một tia hoảng loạn và xin lỗi chợt lóe qua gương mặt không chút gợn sóng, sau đó, Ariel quay đầu qua nơi khác, không nhìn Godric nữa.

Godric bực bội, cậu rầu rĩ không vui ngồi nhặt lại mảnh vụn của cái nồi, nồi nấu độc dược này làm bạn với cậu đã nhiều năm, lại cứ như vậy vỡ mất. Cậu tín nhiệm Ariel nên mới lấy cái nồi này ra, mới cho đối phương dùng, nhưng lại không nghĩ tới…… Godric hối hận muốn chết, cậu quay đầu oán hận trừng Ariel một cái, thiếu niên tóc đen lúc này hơi hơi rũ đầu, làm ánh mắt sắc như dao nhỏ của Godric rơi vào khoảng không.

Godric buồn bực tiếp tục dọn dẹp, khi nhặt tới mảnh vỡ thứ ba, cậu sửng sốt, tay cậu sờ trúng một ít thứ nhão dính dính, cái này cũng không phải là thuốc cầm máu thất bại, mà là…… Giơ ngón tay lại gần mắt, đây…… Là máu?

Lúc này Godric mới chú ý tới mảnh thủy tinh trong tay và trên mặt cỏ đều có vết máu, Godric đột nhiên quay đầu nhìn Ariel, thiếu niên tóc đen vẻ mặt bình tĩnh đứng ở đó, tư thế vẫn không thay đổi, ngoại trừ, tay phải giấu ở sau lưng.

“Cậu…… Bị thương?” Godric khô khốc hỏi.

Ariel nghe thấy tiếng gọi liền dời tầm mắt qua, hơi há miệng tạo khẩu hình nhưng lại không trả lời câu hỏi Godric, mà biểu đạt một ý khác: Tớ sẽ bồi thường cậu.

Trong lòng Godric không biết tại sao lại đau nhói một chút, cậu ném mảnh vụn trong tay xuống, đi đến cạnh Ariel, sau đó túm tay phải người kia, ngay lúc chạm vào, tay Godric lập tức cứng đờ, đó là một cảm giác dính dính, cậu liếc mắt một cái là thấy cánh tay đẫm máu kia, ngây ngốc một chút, cậu nên làm gì đây, tiếp tục nắm cũng không nên, buông tay cũng không ổn.

Sao lại nghiêm trọng như vậy?

Godric nhìn Ariel, nhưng lại thấy sắc mặt đối phương như bình thường lướt qua cậu, nhìn những mảnh nhỏ của cái nồi kia: Tớ sẽ bồi thường cho cậu.

Cùng một khẩu hình, Godric vừa nhìn đã hiểu ngay.

Lòng Godric lập tức dâng lên cảm giác khó chịu, khó chịu hơn cả lúc thấy cái nồi của mình vỡ vụn, cậu không giải thích được loại cảm giác này, chỉ cảm thấy người trước mắt thật vô lý, rõ ràng là bị thương, nhưng lại có thể chú ý đến thứ khác ngoài bản thân mình: “……Cậu không đau sao?” Godric chậm rãi buông tay, nhẹ nhàng hỏi.

Tầm mắt thiếu niên rốt cuộc cũng trở về cánh tay, sắc mặt không thay đổi nhiều lắm, nhưng Godric nhìn ra, trán Ariel thấm ra một tầng mỏng mồ hôi lạnh.

“Sẽ đau nhỉ?” Godric thấp giọng.

Thiếu niên dường như là suy nghĩ một hồi, mới chậm rãi gật đầu.

“Cậu là tên ngốc sao?” Godric giống như oán trách lại giống như thở dài, cơn tức giận lúc trước đã sớm không biết chạy đi đâu, cậu lấy ra mấy bình độc dược nhét vào bàn tay còn lại của Ariel: “Lập tức uống hết.” Nói đoạn lại lấy ra một lọ độc dược dùng để bôi ngoài, đầu tiên là thật cẩn thận vén ống tay áo đối phương lên, sau đó lại thật cẩn thận bôi lên.

Cho dù có cẩn thận bôi đi nữa thì vết thương thế này cũng sẽ rất đau, Godric nhìn hiểu, nhưng thiếu niên tóc đen đến hừ cũng không hừ một tiếng: “Làm như tớ bắt nạt cậu không bằng.” Godric vừa băng bó xong lần cuối cùng, vừa thấp giọng lẩm bẩm, lần thứ hai ngẩng đầu lên lại phát hiện Ariel còn cầm độc dược trên tay, hơn nữa cũng không hề uống.

“Sao lại không uống?” Godric nhíu mày.

Ariel giơ cánh tay phải lên, xem xét băng gạc trắng xóa mang theo vết máu, mặt có chút tò mò, vài giây sau, hắn mới hoàn hồn, đưa độc dược cho Godric, nhẹ nhàng lắc đầu, tỏ vẻ đã đủ.

“Tên nhóc nhà cậu……” Godric hoàn toàn không biết nên nói gì cho phải.

Sau một lúc lâu trầm mặc, Godric lần thứ hai mở miệng: “…… Cậu thường xuyên bị thương sao?”

Thiếu niên không lập tức gật đầu, dường như đang nhớ lại và phán đoán tần suất cụ thể của từ “Thường xuyên” này.

“Mỗi lần đều không băng bó?” Godric nhịn không được lại hỏi.

Lần này Ariel phản ứng rất nhanh, trực tiếp lắc đầu.

Godric nhìn chằm chằm thiếu niên tóc đen, trong lòng không biết là cảm xúc gì, thật lâu, cậu thở dài.

HẾT CHƯƠNG 8

[HP] Trở Về Thế Giới Phép Thuật – Chương 155: Cuộc Đối Đầu Ngắn Ngủi


EDITOR: YURI OZAKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Chương 155: Cuộc đối đầu ngắn ngủi

Draco cảm thấy tiếng gió gào thét bên tai, màu sắc trước mắt xoay tròn rồi nhanh chóng xẹt qua, hai chân hắn tách khỏi mặt đất, sau một hồi trời đất quay cuồng, hắn té ngã trên đất, trong nháy mắt đó, hắn hình như nhìn thấy có thứ gì đó thoát ra từ Chiếc cốc lửa, nhưng có lẽ là hắn hoa mắt.

Draco không ngờ Chiếc cốc lửa này là một chiếc chìa khóa, chẳng lẽ đây cũng là một phần của bài thi?

Khi hắn nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, Draco lập tức cảnh giác, đó là từng khối từng khối bia mộ xếp cạnh nhau, nơi này là nghĩa trang! Nếu đây là thi đấu thì chuyện này cũng hơi quá rồi, nếu không phải… Thì hắn chỉ sợ đã gặp phải phiền toái rồi.

Draco buông Chiếc cốc lửa, đứng dậy, giơ đũa phép đề phòng.

Giữa nghĩa trang, sau gốc cây tuyết tùng, một vài phù thủy từ từ đi ra, tất cả họ đều mang áo choàng, che kín mặt. Draco sững sờ, hắn nhận ra trang phục này, họ là Tử thần Thực tử! Giữa họ có hai người không mang áo choàng, có thể thấy rõ khuôn mặt, đó là một người phụ nữ tóc đen và một người đàn ông nhìn không giống con người.

Hai mắt người đàn ông kia trông như hai đường chỉ, giống mắt mèo, ánh mắt màu đỏ lập loè, trong đêm đen càng có vẻ tỏa sáng, dưới chân gã, một con rắn lớn đang tê tê theo sát. Tử thần Thực tử xung quanh đều hơi hơi cong eo, đó là tư thế của kẻ phục tùng.

Draco không dám cử động, hắn lờ mờ đoán được người đàn ông kia là ai, suy nghĩ khủng bố kia làm hắn thấy thật khó thở.

“Draco Malfoy…”  Thanh âm âm trầm truyền ra từ miệng người đàn ông: “Ngươi muốn công kích ai?”

Draco nghe thế thì lập tức buông đũa phép, khí thế áp đảo của người đàn ông đối diện làm hắn sợ hãi.

“Chủ nhân, trừng phạt hắn.” Một Tử thần Thực tử bên cạnh thấp thấp thỉnh cầu, Tử thần Thực tử xung quanh cũng bắt đầu tán thành.

Nỗi sợ hãi tột độ len lỏi trong lòng, tay Draco bất giác run rẩy, hắn hình như đã không thể cầm nổi đũa phép nữa, người đàn ông đối diện là kẻ thần bí!

Người đưa ra kiến nghị trừng phạt là Snape, Lucius liên tiếp hai lần chưa trả lời lại lời triệu hoán, là bạn tốt ông không tiện nghị luận chuyện này, mỗi người đều có lập trường của họ, nhưng mà, con đỡ đầu của ông đang tham gia thi đấu sao lại bị tính kế đến chỗ này! Tính tình Chúa tể Hắc ám không thể dùng hai chữ không ổn để hình dung đâu, nếu thật sự chỉ trừng phạt một chút thì rất may mắn.

“Trừng phạt?” Chúa tể Hắc ám nghiền ngẫm lặp lại một lần, ngón tay thon dài mà tái nhợt bóp đũa phép chỉ về phía Draco: “Cha ngươi làm ta rất thất vọng.”

Sau lưng Draco lạnh run, một chữ hắn cũng không nói nên lời.

“Curio ——” một tia sáng hồng chính diện đánh tới, Draco bị dọa nhắm chặt hai mắt.

“Protego ——” một thần chú bảo vệ bản năng cấp chắn trước Draco, sở dĩ gọi là bản nâng cấp là bởi vì thần chú này thật sự chặn được Curio của Chúa tể hắc ám.

Mọi ánh mắt đều nhìn về hướng phát ra thần chú, Snape đột nhiên có xúc động muốn giết người, người xuất hiện từ sau cây tuyết tùng chính là Lucius Malfoy!

Lucius cũng đang sợ hãi, nhưng vẫn đi từng bước một về phía trước, ông đương nhiên không định chống lại Chúa tể Hắc ám, ông chỉ cần tới gần con ông, sau đó tranh thủ thời gian, khởi động khóa cảng về nhà.

“Ngươi chống lại ta?” Âm thanh Chúa tể Hắc ám tràn ngập hơi thở nguy hiểm.

Lucius hạ đũa phép, cúi đầu đi đến bên cạnh Draco, thận trọng: “Không, chủ nhân… Tôi…”

Độ ấm trên người Draco thoáng hồi phục một chút, cha đột nhiên xuất hiện giúp hắn có thêm không ít an an ủi, nhưng đồng thời cũng mang đến cho hắn một nỗi sợ hãi mới, vừa rồi cha thật sự dám chiến đấu với Chúa tể Hắc ám!  

Quyền uy của Chúa tể Hắc ám không cho phép sự khiêu khích, Voldemort giơ đũa phép lên, hai tên ngu xuẩn này đều phải chết.

“Arvada Kedavra ——” lần này là ánh sáng xanh.

Khởi động khóa cảng bây giờ chắc chắn không kịp, Protego lại không ngăn được thần chú lấy mạng của Chúa tể hắc ám, Lucius không ngờ rằng đối phương sẽ thi chú này, nếu là Curio, ông đã có cơ hội tìm khe hở đào tẩu.

Khi ánh sáng xanh sắp đánh tới Lucius, một tia sáng trắng xuyên vào từ bên cạnh cha con Malfoy, chặn luồng sáng xanh, hai chùm sáng thật lớn va chạm, kiềm chế nhau.

Đám Tử thần Thực tử đều không đoán được cảnh tượng này, khoảng tầm mười giây sau, hai chùm sáng đồng thời biến mất, thần chú lấy mạng của Chúa tể Hắc ám thật sự mất hiệu lực!

Draco nghiêng đầu nhìn, cách đó không xa, đũa phép của thiếu niên tóc đỏ còn đang giơ lên, là Jerson Weasley!

Chúa tể Hắc ám không biết Jerson, nhưng người phụ nữ tóc đen vẫn luôn không hé răng bên cạnh đột nhiên lộ ra nụ cười tán thưởng, còn nhẹ nhàng gật đầu hai cái: “Nhiều năm rồi chưa thấy qua giải chú sư nào xuất sắc như vậy.”

Giải chú sư?

Người phụ nữ quay sang Chúa tể Hắc ám: “Hắn dùng lượng ma lực tương đương với một nửa ma lực của thần chú lấy mạng đã giải được thần chú của ngài.”

Jerson rũ vai, nhanh chóng đi đến cạnh cha con Malfoy, mặt đối mặt Chúa tể Hắc ám.

“Hắn là một nhân tài, giết rất đáng tiếc.” Người phụ nữ tiếp tục nói, mặt hướng về phía Jerson: “Muốn gia nhập với chúng tôi không?”

Jerson nhếch khóe miệng cười châm chọc: “Thôi bỏ đi, tuy phẩm vị của ta rất đại trà, nhưng ta không có hứng thú trung thành với kẻ xấu xí.”

Kẻ xấu xí? Phù thủy ở đây đều nhanh chóng hiểu được xưng hô này ám chỉ ai, Chúa tể Hắc ám càng tức giận hơn, gã phẫn nộ mở miệng: “Arvada Kedavra ——”

Luồng sáng xanh lớn hơn theo tiếng lao tới, Jerson giơ đũa phép thi chú chống cự, hắn đang cần cái khe hở này: “Lucius, khóa cảng.”

Lucius còn tiếp tục ở đây thì chính là tìm chết, ông nhanh chóng kéo khóa cảng trên người, khởi động.

Trong khi đám Tử thần Thực tử còn đang dại ra, lần này người phụ nữ tóc đen lại có động tác nhanh chóng, một luồng ánh sáng hồng đánh thẳng về phía Draco, Draco thấy rất rõ, hắn giơ đũa phép chuẩn bị cho mình một cái Protego, lúc này cha và tên Weasley kì lạ kia đều không rảnh lo cho hắn, hắn cũng không thể kéo chân sau.

“Né ra——” Jerson giơ tay ra dùng sức kéo Draco, lúc này, khóa cảng đã khởi động, ba người biến mất khỏi không gian, luồng sáng xanh mất độ chính xác đánh vào đất trống, mà luồng sáng hồng kia thì lại bị hút vào rồi biến mất trong không gian. 

……

Lucius chạm đất trước, ông ngã thật mạnh trên đất, xúc cảm dưới thân nói cho ông đây không phải đích đến của khóa cảng, ngay sau đó hai đứa nhỏ ngã xuống trên người ông, Lucius bị đè kêu rên một tiếng, nhưng ông không có thời gian so đo việc này, ông ngửi thấy mùi máu tươi, mùi máu tươi rất nồng. Có vài giọt máu đã nhỏ xuống mặt ông từ phía trên.

Draco cuống quít bò dậy, Jerson bên cạnh ngã qua một bên, trên vai trái có một miệng vết thương máu thịt lẫn lộn kéo dài đến bên hông, máu tươi không ngừng thấm ra bên ngoài, Jerson miễn cưỡng ngồi dậy dùng đũa phép ếm vào mình một cái thần chú, tốc độ máu chảy lập tức chậm thong thả hơn nhiều.

“Em không sao chứ?” Draco nhẹ giọng hỏi, nếu không phải nhờ Jerson kéo hắn, hiện tại người máu chảy không ngừng chính là hắn. Draco bất an nhìn Jerson, lại quay sang nhìn cha mình, một màn vừa rồi ở nghĩa trang đã đánh sâu vào thần kinh hắn.

“Cần thêm một câu thần chú cầm máu không?” Lucius mở miệng, ông giơ đũa phép chần chờ.

“Bà ta không phải phù thủy.” Jerson lắc đầu: “Cái kia cũng không phải thần chú của phù thủy, thần chú cầm máu của ông sẽ chỉ làm máu ta chảy nhanh hơn càng nhanh.”

Lucius xấu hổ buông đũa phép xuống, Draco kéo ống tay áo cha mình: “Cha…”

Draco có rất nhiều thắc mắc, về Jerson Weasley này, về cuộc đối đầu giữa cha và Chúa tể Hắc ám, nhưng đối mặt với thiếu niên đang bị thương này, hắn lại không mở miệng được.

“Khóa cảng còn dùng được không?” Jerson đổi sang một đề tài thực tế.

Lucius quay đầu nhìn, khóa cảng bây giờ là một cái dây chuyền bằng bạc đã bị vặn xoắn, chẳng lẽ bị thần chú kia đánh trúng?

Jerson thở dài, trạng thái hiện tại của hắn mà dùng độn thổ nói không chừng sẽ bị phân thành mảnh, hơn nữa, nếu người phụ nữ kia có động tay động chân gì, có khi sẽ ngăn cách đường đi của độn thổ, bị bắt được chắc chắn sẽ không xong. 

HẾT CHƯƠNG 155

[HP/SNARRY] Anh em nhà Prince – Chương 2: Chán Ghét


EDITOR: BAMBI

BETA: LIÊN

-o0o-

Severus là một đứa trẻ cực kỳ thông minh, hắn dễ thẹn thùng, miệng lưỡi sắc bén, luôn chôn suy nghĩ của mình vào sâu trong lòng.

Bởi vì cái mũi ưng nhìn có vẻ nghiêm khắc, hơn nữa lại không thường thể hiện cảm xúc, nên thoạt nhìn như người lạnh lùng, khó gần gũi.

Theo lý thuyết, nếu như vậy thì mấy đứa nhóc trong cô nhi viện sẽ không hoan nghênh hắn, nhưng cô nhi viện hoàn toàn không giống những chỗ khác.

Mấy vị quan chức đến khảo sát cô nhi viện đều nói đám trẻ này thật may mắn, vì viện trưởng của chúng là Margaret.

Mà Margaret ở đối với mấy vị nhân sĩ cấp cao tương đối có địa vị, khu nhà cô nhi viện này nhờ sự móc nối quan hệ của nàng mà thu thập được rất nhiều tài trợ, đám trẻ ở chỗ này có điều kiện không thua gì mấy đứa trẻ nhà bình thường, trừ việc không thể vòi vĩnh lung tung, thì Margaret đều cố hết sức cho bọn chúng thứ tốt nhất.

Lại nói, những người được tuyển để chăm sóc lũ trẻ đều là người ưu tú và ôn hoà, nhờ vậy mà cũng không có chuyện bạo lực xảy ra. Đám trẻ ở đây cho dù cảm thấy không ưa đứa khác thì cũng sẽ không phát sinh cái gì tranh chấp.

Trên phương diện học tập, Severus cực kì xuất sắc, mấy đứa nhóc được phân nhóm làm thủ công chung với hắn đều nhận ra hắn thật sự đáng tin cậy, cho nên cho dù hắn có vẻ khó gần thì vẫn được đám trẻ con trong cô nhi viện hoan nghênh.

Chỉ cần nghiêm túc mà cùng ở chung với Severus sẽ phát hiện hắn thật sự không tồi.

Nhưng, chân chính làm Severus khiến người cảm thấy thực không tồi là vì hắn có một anh trai, tên là Harry.

Tuy rằng thân thể nhỏ gầy của Harry luôn làm người khác hoài nghi rốt cuộc Harry là anh hay em trai của Severus, nhưng mặc kệ Harry rốt cuộc là anh hay em, y chăm sóc Severus rất tốt. Thế nên nhân khí của Harry ở cô nhi viện thật ra cực kỳ cao.

Harry thật sự ôn nhu lại biết cách đối nhân xử thế, nhưng ai nấy đều thấy được, Harry quan tâm Severus nhất. 

Chỉ là Severus từ trước đến nay cũng lạnh lùng với Harry, hai anh em thường mâu thuẫn cãi rồi giận nhau nhiều hơn. Dù vậy, không ai dám nói xấu người còn lại trước mặt một người, một khi nói sẽ trở mặt.

Cho nên người khác cho rằng hai anh em vẫn yêu thương nhau, không cần lo lắng về mối quan hệ của bọn họ.

Nhưng Severus kỳ thật không quá thích Harry.

Hắn không thích Harry có tính cách hiền lành, không thích Harry luôn giúp đỡ người khác, không thích Harry luôn nói tốt cho hắn…… Không thích mái tóc rối đen nhánh và đôi mắt xanh lục của y.

Hắn không thích Harry đến mức đó, lại bởi vì là anh em với Harry, cho nên bọn họ luôn bị đặt cùng nhau.

Severus cảm thấy không thoải mái.

Thật ra hắn không chán ghét Harry luôn lăng xăng trước mặt mình, luôn dong dài, bận rộn vì mình…… Nhưng, hắn chán ghét Harry đối xử tương tự với người khác.

Bởi thế, cho dù những người khác đều rất vui vẻ vây quanh Harry, Severus cũng không muốn cùng Harry đứng chung một chỗ.

Nhưng Severus chưa từng nói ra ý nghĩ của mình.

Mọi người đều chỉ cho rằng tính cách hắn tương đối trầm—— này là Harry nói —— cho nên về cơ bản thì hắn không cần nói gì thêm, chẳng phải sao?

“Severus, Margaret nữ sĩ tìm ngươi.” Miranda tóc xoăn đi ngang qua, thông báo cho Severus đang đọc sách ở thư viện.

Severus gật đầu, ý bảo đã biết, đóng sách lại, hắn đứng lên, Severus cuối cùng nhìn thoáng qua tên ngu xuẩn Harry đang giúp người khác thu hoạch rau ngoài cửa sổ, mặt vô cảm mà đi sang thư phòng của Margaret.

Margaret thấy Severus tới thì vô cùng vui vẻ, gấp không chờ nổi lại cực kỳ kiêu ngạo mà giới thiệu Severus cho người hợp tác cùng mình, đồng bọn Asa Stuart.

“Thật vui được biết ngươi, Severus Prince. Maggie vẫn luôn kể với ta ngươi thông minh cỡ nào, ta rất hào hứng muốn biết —— để quá trình học tập sau này của chúng ta thú vị hơn, ngươi có nguyện ý trao đổi thêm về mình?” Asa là một vị quý tộc truyền thống Anh, có thể thấy rõ được khí chất giáo dục của quý tộc thể hiện rõ trên người hắn, trang sức tinh tế, y phục phù hợp, khuôn mặt xinh đẹp, dáng người thon dài và làn da tái nhợt. Đương nhiên, hắn không phải người yếu ớt, dễ bắt nạt.

Severus nhìn ra được người này nắm quyền lực trong tay, người này đã cố hết sức mà tỏ ra gần gũi và thân thiện với mình, nhưng khí thế cao cao tại thượng lại không đổi được.

“Thực vinh hạnh được nhận thức ngài, ngài Stuart. Ta thật vui mừng khi được Margaret khen ngợi, ta cũng cho rằng ta nhất định sẽ không phụ lòng nàng. Ngài muốn biết gì về ta…… Hay nói đúng hơn là…… Ngài muốn biết thêm gì về ta?” Severus cẩn thận mà nói.

Severus rất khó hoà nhập được với bạn cùng lứa, hắn xác định được mục đích của mình, khát vọng thành công, dù hắn cũng muốn được người khác ủng hộ, nhưng hắn sẽ không vì được người khác tán thành mà “Lãng phí thời gian” làm chuyện vô nghĩa.

Margaret thích hắn đến mức này, một phần cũng là vì lý do này, Asa lại là người có tính cách tương tự Margaret, cho nên đối với một Severus như vậy cũng rất hứng thú.

——

“Severus, ngươi mệt?” Harry nhìn Severus một cách kỳ quái.

Chuyện không bao giờ xảy ra trong quá khứ, Severus thế mà lại thất thần.

Trước kia, khi bọn họ cùng nhau làm cỏ trong vườn cô nhi viện, Severus luôn nghiêm túc hoàn thành —— cho dù hắn không thích mấy hoạt động kiểu này. 

Đây không phải việc bắt buộc, nhưng khi tổng vệ sinh bọn nhỏ đều xung phong nhận việc muốn cùng nhau làm, Harry, Severus và mấy đứa trẻ khác khác.

Severus hiện tại dinh dưỡng đầy đủ, nghỉ ngơi cũng không tồi, nhưng hắn luôn tái nhợt, làm Harry lo lắng cho thân thể hắn —— tuy rằng Severus gần như chưa bao giờ bị ốm.

“Ta ổn.” Severus cứng đờ mà trả lời Harry.

“Nếu ngươi mệt mỏi, không bằng đi nghỉ ngơi. Ta có thể giúp ngươi……”

“Theo ta thấy, thánh nhân Harry ngươi mới là người cần nghỉ ngơi.” Severus nhíu mày nói.

Hắn đã sớm chú ý tới, Harry làm ở đây lâu lắm rồi, lúc sáng hắn đi cùng phu nhân Margaret, buổi chiều mới lại đây làm chung, nhưng Harry đã làm từ sáng đến giờ.

Việc này đương nhiên không phải cô nhi viện cố tình nhằm vào Harry, mà là Harry cứ bao đồng! Cũng không biết vì sao y có ý thức trách nhiệm, luôn là một mình ôm đồm nhiều việc, giống như y đã là một người trưởng thành. 

Bây giờ y còn muốn ôm luôn cả việc của hắn…… Harry nghĩ mình là vạn năng sao?

Harry hơi xấu hổ: “Ta không mệt. Severus, ngươi rốt cuộc làm sao vậy?”

Kỳ thật Harry thật sự không biết ứng đối Severus như thế nào, bất luận là trước đây hay bây giờ…… Nhưng hiện tại y có thể kêu hắn là Severus, thậm chí bằng biệt danh còn thân mật hơn…… Về quan hệ của hai người, Harry luôn biết nó không tốt như người khác suy nghĩ.

Severus chưa bao giờ là người gần gũi, dễ ở chung. 

Tuy vậy, trên thế giới này không ai có thể thân nhau hơn hai người…… Hai đứa trẻ nhà Prince, bọn họ sống nương tựa lẫn nhau, không phải sao?

“Không có việc gì.” Severus chán ghét điểm này của Harry, luôn hy vọng được biết tâm sự của hắn, hết thảy của hắn, lẽ nào y không biết, dù là anh em đi chăng nữa thì cũng cần có không gian riêng?

Mà Severus càng chán ghét chính mình vì như vậy hành vi này của Harry mà cảm thấy vui vẻ một cách bí mật —— vì sao hắn phải cảm thấy vui vẻ vì loại chuyện này?

“Harry! A…… Severus cũng ở đây……”

Harry vốn tưởng lại có dặn dò hay thông báo gì, nhưng Jimmy cầm hai phong thư chạy tới.

Severus nhìn chằm chằm Jimmy, nhìn từ đầu tóc rối đến quần áo lộn xộn của hắn, lại nhìn đến hai phong thư trong tay hắn, ánh mắt Severus vô cảm, nhưng Jimmy bị hắn nhìn cảm giác sởn tóc gáy như bị rắn độc theo dõi.

“Jimmy, ngươi chạy gấp như vậy là có chuyện gì cần tìm ta sao?” Harry nhìn sang Severus, hỏi Jimmy.

“A a a…… Là cái này, có người gửi thư cho các ngươi.” Jimmy lúc này mới phản ứng được dưới áp lực của Severus, chạy nhanh đến đưa thư cho Harry, “Ta, ta còn có việc, ta đi trước.”

Jimmy thật sự cho rằng mình không sống nổi dưới hàn khí của Severus, cho nên vừa đưa thư là vội vàng chạy trốn.

Harry vốn muốn hỏi Jimmy một chút về chuyện này, nhưng Jimmy đã chạy trốn thì y cũng không tài nào hỏi được. Ngay sau đó, Harry liếc mắt một cái thì nhìn trên phong thư có con dấu của Hogwarts, y chợt nhớ tới —— nguyên lai y và Severus đã mười một tuổi.

Tác giả có lời muốn nói: Bí ẩn chán ghét

Phi thường đáng yêu

Severus chán ghét ta tưởng các ngươi đều hiểu đi 233

Mặt khác bìa mặt là cơ hữu lục thiên kim làm, mà đế đồ là ta họa.

Nếu có yêu cầu đế đồ, liền chuyển Weibo @ thanh liên cùng chước.

HẾT CHƯƠNG 2

[HP] Binh Hoang Mã Loạn Đích Ái Tình – Chương 5.1


EDITOR: ALISIA

BETA: KIU

-o0o-

“Có phải em tái xanh vì mệt mỏi

Bám trời cao soi mặt đất mơ màng

Mang cô đơn để dạo bước lang thang

Giữa ngàn sao khác cội nguồn tinh tú

Với ánh mắt đượm buồn hoang sơ ủ rũ

Không tìm được ai để lưu luyến nhớ thương”*

041

Harry buồn buồn dựa vào bia mộ có màu sắc thâm trầm kia, cậu quá mệt mỏi, mỗi ngày đều sống giữa ảo giác và hiện thực, cậu không bao giờ có thể thật sự thả lỏng, thậm chí một giấc ngủ ngắn cũng không có.

Nhắm mắt lại là ác mộng quấn thân, mở mắt ra lại không nhìn thấy vết thương trước mắt.

Ở nơi này cũng nửa tỉnh nửa mê, Harry dường như biết rất rõ việc Snape đã ly thế, rồi lại luôn không thể chấp nhận sự thật Snape đã rời bỏ cậu.

Ảo giác và hiện thực liên tục đan xen, Chúa Cứu Thế thường xuyên đắm chìm vào cái ảo giác khi có khi không này.

Hình như trước đó một giây, bóng dáng người kia hình như còn quanh quẩn bên người cậu, rồi lại trong một cái chớp mắt, bỗng nhiên biến mất.

Giống như đang có……sự mất mát trong nháy mắt đó, gần như làm trái tim cậu vỡ vụn.

Oà khóc.

(Alisia: làm đoạn này tui tưởng tượng tiểu Har chơi đồ nhiều quá nên sốc thuốc chưa tỉnh. haha)

042

Bốn năm sau ở thung lũng Godric.

Trong một căn phòng rách nát âm u, sương mù dày đặc bao phủ thung lũng xanh ngắt.

“Cậu hối hận không?” Lucifer hỏi Harry.

Harry nhìn sương mù bao quanh phế tích và cảnh vật hoang vắng trước mắt.

Cậu gật gật đầu, có lẽ cậu không mạnh mẽ như trong tưởng tượng của mọi người, nhưng trước nay cậu luôn rất kiên định.

“Severus Snape, tôi muốn anh ấy trở về.”

“Tất cả đều có cái giá của nó, cậu chắc chắn mình muốn làm điều này chứ?”

“Tôi chắc chắn.”

Theo lời ông nói, tôi nguyện ý dùng tất cả những gì tôi có, đổi người kia trở về.

043

“Giao cho tôi sinh mệnh của cậu?”

Gương mặt giữa không trung dường như rõ ràng hơn một chút, đẹp kinh người, tựa như không ai có thể miêu tả được khuôn mặt này.

Nếu là bốn năm trước, Harry cảm thấy mình gần như sẽ lập tức say mê với ảo giác như vậy, đáng tiếc, cậu của bốn năm sau từ lâu đã hiểu được, bề ngoài như vậy cũng chỉ là lừa người mà thôi.

“Được.”

Không có một chút do dự nào, giọng điệu Harry vô cùng chắc chắn, giống như quyết định này đã được quyết định hàng nghìn lần trước đó vậy, căn bản không cần suy nghĩ.

Harry biết đây là một cái bẫy hấp dẫn, nhưng Harry vẫn đồng ý, không hề có một câu oán hận.

Bởi vì tất cả đều đáng giá, cám dỗ này quá mức quyến rũ, cậu cúi đầu nhìn hoa văn gai nhọn khắc trên bia mộ, lại nghĩ về người đàn ông từ trước tới nay luôn bao đầy gai nhọn xung quanh mình.

Cậu giống như thiêu thân lao đầu vào lửa, khi ánh bình minh đã gần ngay trước mắt, còn mấy ai sẽ để ý tới kết cục hồn bay phách tán chứ.

“Cậu còn thời gian ba năm.”

Hình ảnh Lucifer tươi cười trong chớp mắt dần dần tan đi.

Bước ngoặt đã xuất hiện, cho nên chuyện xưa chân chính sắp bắt đầu.

Gió nhẹ ban mai thổi làn tóc thiếu niên bay phất phơ, nụ cười tươi trong nháy mắt kia, tựa như hoa nở xuân về.

044

Có lẽ đã rất lâu cậu không có đến Bộ Pháp Thuật, Harry nhìn cái Bộ Pháp Thuật rách nát trước mặt mà nhịn không được chửi thầm mấy câu trong miệng, có cái gì trong thế giới phép thuật mà không phải là đồ cũ không, rõ ràng là phép thuật diệu kì đến thế, sao cứ nhất nhất phải để mấy thứ này cũ nát trầm trọng này, quán bar, tiệm cà phê, khách sạn, Bộ Pháp Thuật, cái nào cái nấy đều nhìn như sắp sập đến nơi.

“Thưa ngài, thưa ngài….”

Ở cửa Bộ Pháp Thuật, nhờ nhân viên lễ tân nhắc nhở nên Harry mới phục hồi tinh thần lại.

“Xin lỗi.”

Harry nhã nhặn xin lỗi làm nữ viên chức đỏ mặt.

Mái tóc rối trước kia nay đã dài đến gương mặt, vết sẹo phiền toái bị che mất, nên trong lúc nhất thời nữ viên chức kia cũng chưa nhận ra người thiếu niên đang đứng trước mặt là Chúa Cứu Thế tiếng tăm lừng lẫy.

“Xin hỏi mục đích ngài đây là…?”

“Tôi tìm bà Hermione Weasley.”

“Ngài không có hẹn trước sao?” Nghe  Harry muốn tìm Hermione, nữ viên chức không khỏi nhíu mi.

“Tôi nghĩ đúng vậy, không biết có vấn đề gì không?” Harry cũng không đề cập tới thân phận của mình. Là Chúa Cứu Thế, dù cậu có muốn gặp bộ trưởng Bộ Pháp Thuật thì cũng không cần phải hẹn trước.

Bởi vì, cho dù là toàn bộ thế giới phù thuỷ thì cũng không có ai quan trọng hơn so với Chúa Cứu Thế.

045

Nhưng mà Harry lại hiểu nhầm ý của nữ nhân viên.

“Thưa ngài, ngài hiểu lầm, thật ra vấn đề không phải ở chỗ ngài, mà là mấy ngày nay bà Weasley không tới Bộ Pháp Thuật.”

Cô gái lật lịch làm việc mấy ngày gần đây của Bộ Pháp Thuật rồi chắc chắn nói cho Harry kết luận cuối cùng.

“Cô ấy làm sao vậy?” Harry có chút hụt hẫng khi nghe tin bạn tốt đã mấy ngày không đi làm. Hermione cũng không phải là một người tuỳ ý nghỉ làm nên Harry không khỏi có chút sốt ruột, không biết tình huống của Hermione thế nào rồi?

Nữ nhân viên kia mỉm cười, “Không cần lo lắng, bởi vì mang thai nên bà Weasley có chút không thoải mái, vậy nên mấy ngày này vẫn luôn ở nhà nghỉ ngơi.”

Harry có vẻ khá kinh ngạc, sau đó gật đầu và cười với cô gái, “Vậy vô cùng cảm ơn, tôi nghĩ tôi không cần đăng ký nữa.”

“Hẹn gặp lại.”

Nói xong Harry lập tức rời đi, trong khi hai cô gái nhỏ vừa rồi lại lập tức khe khẽ thì thầm sau khi Harry rời khỏi.

Nhìn cậu đi, cô gái vừa nói chuyện vui vẻ với Harry nói với đồng nghiệp đứng bên cạnh “Vị vừa tới tìm bà Weasley thật đẹp trai nha.”

“Tìm bà Weasley……” Cô gái bên cạnh hình như nghĩ tới cái gì đó.

“Làm sao vậy?”

“Cậu biết vì sao vợ chồng bà Weasley có danh vọng cao như vậy không.”

“Vì chúa cứu thế……”

Cô gái trẻ sửng sốt, nhìn về phía đồng nghiệp, thanh âm run rẩy nói.

“Ý của cậu là, vị vừa cùng tớ nói chuyện là vị kia…..là!!!! Harry Potter!”

*Bảng gốc phần I của bài thơ To the moon, tác giả nhà thơ Shelley

“Art thou pale for weariness

Of climbing heaven and gazing on the earth,

Wandering companionless

Among the stars that have a different birth, —

And ever changing, like a joyless eye

That finds no object worth its constancy?”

Trong bảng edit, editor lấy bảng dịch thơ của dịch giả Hoàng Nguyên Chương.

HẾT CHƯƠNG 5.1

Design a site like this with WordPress.com
Get started