[HP] Đại Trinh Thám Potter – Chương 5: Màu Bạch Kim Quen Thuộc Ấy


EDITOR: SHIN

BETA: BĂNG

-o0o-

Đi công viên giải trí thì nên mặc gì, đây là một vấn đề rất quan trọng, vô cùng quan trọng.

Harry đứng trước cửa phòng quần áo trên lầu hai, nhìn vào trong, từng hàng từng dãy quần áo giày dép đủ mọi màu sắc, mới nhìn thôi đã đầu váng mắt hoa. Đến hôm nay cậu mới phát hiện ra rằng, quần áo của mình thật sự quá là nhiều, đã chất đầy gần mười bình phòng. Mặc dù số lượng không ít, nhưng từ sau khi tốt nghiệp thì hầu như cậu không đi chơi ở đâu cả, thật sự không biết nên chọn kiểu trang phục gì. Harry buồn rầu nhíu mày, bắt đầu từ khi nào mà mình lại âu sầu vì vẻ bề ngoài vậy nhỉ? Không phải đây là vấn đề một Slytherin nên suy xét sao? Còn nhớ hồi ở Hogwarts, cậu không chú trọng quần áo lắm, ngày nào cũng mặc đồng phục thêu huy hiệu Gryffindor để đi học, cũng chỉ có cuối tuần đi nghỉ ở Hogsmeade thì mới mặc một vài bộ đồ khác, phần lớn những trang phục đó là bị Dudley vứt đi, mặc vào không vừa người nên không ít lần bị cái tên nào đó hung hăng cười nhạo. Mà cười nhạo xong, người ấy sẽ tích cực mua một số quần áo thích hợp với cậu. Chỉ là lúc trước khi rời khỏi Thế giới Phép thuật, những thứ đó, bao gồm cả ký ức thuộc về người ấy đều bị cậu vứt bỏ.

Nhưng, khi cậu đến Hàn Quốc, đến với Seoul, trung tâm của nền thời trang châu Á, cậu mới phát hiện ra rằng, quần áo, trang điểm và chăm sóc da đều là điều cần phải chú ý. Dựa theo cách nói của Kim Sang Hyun, trang phục gọn gàng, trang điểm tinh tế tạo nên sức hấp dẫn và bày tỏ sự tôn trọng với người khác. Hàn Quốc là một quốc gia đặt nặng vẻ ngoài của cá nhân và lễ nghi, bất kẻ già trẻ gái trai, ai cũng có một bộ mỹ phẩm dưỡng da và phong cách thời trang riêng, mỗi khi đi trên đường, thả tầm mắt bao quát, cả con đường đều là tuấn nam mỹ nữ, ngay cả người lớn tuổi cũng ăn mặc hợp thời.

Có câu nhập gia tùy tục, Harry cũng không muốn tỏ ra quá cá tính khiến người khác chú ý, vì thế cũng bắt đầu học tập cách ăn mặc, khiến mình trông hòa nhập hơn vào hoàn cảnh này. May mắn bên cạnh cậu có hai chuyên gia về phương diện đó, hơn nữa bản thân Harry cũng rất thông minh, học hỏi vô cùng nhanh, chỉ trong vòng mấy tháng, tiếng Hàn của cậu không chỉ rất lưu loát mà toàn thân cũng trở nên thời thượng, điều này e là những bạn học trước kia ở Hogwarts cũng không ngờ đến. Mỗi khi ba người là cậu, Kim Sang Hyun và Choi Kwon Yoo đi trong khuôn viên trường Đại học Seoul, thường thường sẽ khiến không ít cô gái dừng chân liếc nhìn, bọn họ cũng từng lấy làm tự hào, đắc ý vô cùng.

“Nghĩ cái gì mà tập trung quá vậy?” Kim Sang Hyun thu dọn chén đũa xong, đi từ lầu dưới lên thì trông thấy Harry nhíu mày đứng trước cửa phòng quần áo.

“Em nên mặc cái gì đây?” Harry vò rối mái tóc, “Sau khi tốt nghiệp đại học, em đã không còn đến công viên giải trí nữa. Rời trường rồi, ngay cả đi du lịch em cũng không có cơ hội, thật sự không biết nên mặc đồ gì.”

“Tùy tiện đi, giống anh là được.”

“Giống anh á?” Harry ghét bỏ liếc nhìn Kim Sang Hyun một cái, quần lửng liền áo màu trắng, còn có đôi dép màu trắng sữa vừa rồi cởi ra để ở huyền quan, mát thì mát thật đó, nhưng thấy thế nào cũng không vừa mắt.

*Huyền quan: Nơi ngăn cách cửa chính và phòng khách.

“Bộ không đẹp chắc?”

“Đi dép không tiện lắm, sẽ dễ làm mất khi chơi máy nhảy.”

“Thật ra anh thấy em mặc áo khoác hai mảnh màu lục đậm và màu trắng, phối với quần lửng màu trắng là đẹp rồi, ăn mặc rườm rà quá lại không giống hợp đi ra ngoài chơi. Còn giày dép thì, chọn cái này đi.” Từ rương giày xách ra đôi dép giống mình như đúc, “Chỉ cần chúng ta không chơi máy nhảy là được chứ gì!”

“Vì sao phải chọn bộ màu lục đậm thế? Bản thân em thích bộ màu lam nhạt kia hơn.”

“Bởi vì màu lục đậm với đôi mắt của em rất hợp nhau chứ sao!”

Harry nghe vậy chợt sững sờ, con người khác, địa điểm khác nhưng nói ra cùng một lời nói, loại cảm giác này thật sự không tốt tí nào. Cậu nhớ rõ người nào đó sau khi vũ hội Giáng Sinh kết thúc, cũng đã từng nói với mình như vậy: Thân ái, bộ lễ phục màu lục đậm rất hợp với em đó, màu sắc trang phục kết hợp với đôi mắt em thật là rực rỡ!

Harry cười tự giễu, tại sao giấc mộng đó, sự xuất hiện của Hermione và Ron, lại khiến cậu nhiều lần nhớ tới thế giới ấy? Nhớ tới con người lẫn sự vật ở chốn nọ? Và vì sao người mà mình muốn quên nhưng mãi không quên được, giống như là khắc ghi vào tận xương tủy? Người nói câu nói kia đã phản bội tình cảm của họ ngay lúc chiến tranh, đứng về phía đối địch. Sau khi Voldemort chết, gia sản của hắn bị tịch thu, đũa phép bị các Thần Sáng bẻ gãy, Bộ Phép thuật ra phán quyết hắn bị đuổi khỏi Thế giới Phép thuật.

Nghĩ đến đây, Harry ngẩng đầu, nhìn bầu trời xanh biếc ngoài cửa sổ, không biết hiện tại vị đại thiếu gia kiểu cách ấy sống ở thế giới Muggle có ổn không, sinh hoạt có quen hay không.

“Ầy, thoạt nhìn đêm qua em ngủ không ngon lắm thì phải!”

“Hở? Sao anh lại nói thế?”

“Bởi vì em cứ không ngừng ngẩn người đấy, anh nghi ngờ bằng trạng thái tinh thần đó liệu em có thể lái xe được không.” Kim Sang Hyun nhét bộ quần áo được chọn vào tay Harry, “Nhanh thay đi, không còn nhiều thời gian đâu, có lẽ chúng ta bị trễ giờ rồi.”

“Ối, sao anh không nhắc em sớm!” Ngẩng đầu nhìn thoáng qua đồng hồ thì phát hiện cách thời điểm mình hẹn Hermione chỉ còn có nửa tiếng, Harry mặc kệ bên cạnh có người, vội vội vàng vàng cởi áo tắm ra, tròng bộ đồ màu lục đậm và quần lửng lên người, xách túi mang vào đôi dép đã mua từ lâu nhưng chưa từng sử dụng, đẩy Kim Sang Hyun đi xuống dưới lầu. Đi đến huyền quan, nhét hết điện thoại, ví tiền, máy nghe nhạc và cả chìa khóa xe vào một cái ba lô màu trắng hiệu Hermes, lúc bấy giờ hai người mới coi như chuẩn bị xong, có thể yên tâm ra khỏi nhà.

Mặc dù vậy, khi tới đại sảnh khách sạn nơi Hermione và Ron ở, họ vẫn bị muộn gần mười phút. Lúc xuống xe, Kim Sang Hyun ghé vào bên tai Harry nói đùa rằng mình đã dùng hành động để giải thích cái gọi là “dậy sớm đến trễ”, kết quả bị Harry hung hăng đá một cú, nhe răng trợn mắt đi theo cậu vào khách sạn.

“Harry, tụi mình ở đây này.”

Khi Harry cùng Kim Sang Hyun què chân mới đi vào đại sảnh, Hermione nhạy bén phát hiện ra họ ngay, vội vàng từ trên sô pha đứng lên tiếp đón.

“A, ngại quá, tụi mình đến muộn.”

“Không sao, vị này là…” Hermione nhìn người đàn ông đi theo sau Harry, cảm thấy rất quen mặt, không biết từng gặp qua ở đâu. Sau khi cẩn thận suy nghĩ một chút, mới phát hiện thì ra là người đàn ông ngồi cạnh Harry mấy ngày hôm trước ở nhà hàng.

“Ron, Hermione, vị này là anh trai của tớ, Kim Sang Hyun, các cậu có thể gọi anh ấy là anh Sang Hyun.” Harry tiến đến gần hai người bạn thân, nhỏ giọng nói: “Người Hàn Quốc rất coi trọng bối phận, chỉ có cùng tuổi mới có thể xưng hô ngang hàng.”

“À, tớ biết rồi.” Hermione gật đầu, kéo cánh tay Ron hơi cúi người chào Kim Sang Hyun, “Anh Sang Hyun, chào anh, em là Hermione Weasley, đây là chồng em – Ron Weasley.”

Harry cười, túm Kim Sang Hyun đang tò mò quan sát Ron và Hermione, giới thiệu với anh: “Anh Sang Hyun, đây là bạn bè của em lúc còn ở Anh, Hermione và Ron.”

“Chào các em, anh là Kim Sang Hyun, rất vui được gặp.” Tiếng Anh của Kim Sang Hyun đậm giọng Mỹ, anh quay đầu nhìn Harry, “Đến giờ rồi, chúng ta nên tới trước giờ mở cửa. Hiện tại học sinh đều đang nghỉ hè, đi chậm là phải xếp hàng dài đó.”

“Ừ, vậy chúng ta đi thôi.”

Khoảnh khắc Harry xoay người đi, cậu trông thấy ở nhà hàng cách đó không xa xuất hiện màu bạch kim mà cho dù mất trí nhớ, cậu cũng sẽ không quên. Harry sửng sốt, không rảnh lo ba người bên cạnh, nhanh chân chạy tới hướng đó, đến gần nhà hàng rồi thì lại phát hiện bóng người kia đã biến mất không còn tăm hơi.

“Harry?” Hermione vội vã đuổi theo cậu, “Sao thế?”

“Không có gì, có lẽ là tớ nhìn lầm rồi.” Harry lắc đầu, khóe miệng cười tự giễu, “Nhất định là tớ gặp ảo giác, đúng không? Hắn… Sao hắn có thể xuất hiện ở đây chứ? Đây là điều không thể. Cậu nói xem có phải hay không, Hermione?”

“Harry…” Hermione thương cảm nhìn bạn thân mình, “Đừng nhớ đến hắn nữa, tên đó căn bản không đáng để cậu yêu, không đáng để cậu mong nhớ. Cậu mới nói với tụi mình là muốn phân rõ giới hạn, vậy thì nên tuân thủ lời nói của mình, nhỉ? Cậu đã sống một cuộc sống mới, tại sao còn nhớ mãi không quên với hắn? Hắn đã là quá khứ của cậu, đừng suy nghĩ nữa!”

“Tớ…” Làm sao quên được! Harry không dám nói ra, tình cảm đối với người ấy, cho dù đối mặt Hermione và Ron, cậu cũng không muốn nhắc đến nhiều. “Đi thôi, giờ không đi thì thật sự không kịp.” Harry bình phục tâm trạng, đi đến trước mặt Kim Sang Hyun đang lo lắng nhìn cậu, “Xin lỗi, anh Sang Hyun, vừa rồi là em thất lễ.”

“Không sao, em gặp được người quen à? Sắc mặt em không tốt tí nào.”

“Có thể là em hoa mắt thôi, làm anh lo lắng rồi, em xin lỗi.”

“Đứa ngốc này, không cần phải nói mấy lời khách sáo đó với anh, nếu để ông già kia nghe thì không biết chừng lại tưởng anh bắt nạt em.” Vò rối mái tóc vàng của Harry, Kim Sang Hyun lấy đi chìa khóa xe trong tay cậu, hướng về phía Hermione cùng Ron, bĩu môi, “Để anh lái xe đi, em ngồi cùng bạn bè cứ việc tâm sự, chắc hẳn đã lâu rồi các em không gặp nhau.”

“Dạ, cảm ơn anh.”

“Em quên hết những lời anh vừa nói à?”

“Ờm, em biết rồi.” Harry cười tủm tỉm mà ôm cánh tay Kim Sang Hyun, vẫy tay với Hermione và Ron, “Nhanh lên, chúng ta đi thôi.”

Hermione và Ron nhìn nhau, gật đầu, đi theo hai người phía trước đi về hướng cửa khách sạn. Bốn người không ai nhận thấy, ngay ở ngã rẽ cạnh nhà hàng, xuất hiện một người đàn ông tóc bạch kim mặc âu phục màu lục đậm nhìn bọn họ rời đi đến thất thần, ánh mắt toát vẻ đau thương…

“Thưa ngài, sếp đang chờ ngài ở tầng cao nhất.” Phía sau người đàn ông tóc bạch kim lặng lẽ xuất hiện một bóng người màu đen, mặt vô cảm thuật lại mệnh lệnh của cấp trên.

“Tôi biết rồi.” Người đàn ông tóc bạch kim nhìn hướng bốn người rời đi, tay siết chặt, trong lòng thầm nói, có thể một lần nữa nhìn thấy nụ cười của em thật là tốt, Harry thân mến, bảo bối anh yêu nhất, anh tin chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau…

Tác giả có lời muốn nói: Điện hạ D giá lâm ~~~~

HẾT CHƯƠNG 5

[HP/SNARRY] Binh Hoang Mã Loạn Đích Ái Tình – Chương 2


EDITOR: ALISIA

BETA: KIU

-o0o-

011

Trên đường quay lại, Harry gặp Niville – tân giáo sư thảo dược – đã lâu rồi chưa thấy.

“Harry, cảm ơn cậu hôm trước tìm giúp tớ mấy loại thảo dược đó, nếu không có cậu không biết tớ phải tìm chùng bao lâu nữa”.

Sau khi tốt nghiệp Neville đã thay đổi rất nhiều, đã không còn ngốc ngốc, thậm chí lộ ra phong thái thân sĩ, chỉ có điều cơ thể mảnh khảnh không ít.

Harry thích cùng Neville gặp gỡ, trên người y không thiếu cái gọi là hương vị của ánh mặt trời, tuy là thiếu đi phong thái quý tộc, nhưng vẫn như cũ cách làm người khiến người khác không tự chủ được tin cậy.

Khi Neville cười rộ lên, Harry rõ ràng nghe được cuối  hành lang một đám tiểu nữ sinh kinh hô.

“Xem ra cậu không lo không có bạn gái.” Vẻ mặt của vị chúa cứu thế đồng học lộ vẻ trêu đùa vỗ vỗ bả vai Neville. Neville lại đột nhiên tỏ ra buồn bã, Harry nhịn không được lắc đầu.

012

Về Draco và Neville, Harry tin rất nhiều người đều nhìn thấy.

Nói thật, Harry chưa bao giờ nghĩ tới bọn họ sẽ xuất hiện cái liên hệ đăc thù gì, nhưng sự thật chính là hai người xác xác thật thật yêu nhau, sau khi chiến tranh kết thúc, sự việc được phơi bày ra ánh sáng, chỉ là việc này cơ hồ làm tất cả mọi người không thể tin được.

Neville thành thật, Malfoy gian xảo, nghe giống như là chuyện nghìn lẻ một đêm vậy.

Chiến tranh kết thúc, Draco tất nhiên trở thành gia chủ của gia tộc Malfoy.

Không hề nghi ngờ, bởi y trong chiến tranh có lựa chọn thông minh, gia tộc Malfoy đứng về phía chiến thắng, lấy được vinh quang, hiện giờ y đã có một vị tiểu thư quý tộc làm vị hôn thê vô cùng môn đăng hộ đối, hai người bất cứ khi nào cũng có thể thành hôn.

Đối với việc đã xảy ra, Neville thậm chí không một lời oán trách gì. Gia tộc Malfoy không cần một gia tộc Longbottom suy sụp cùng không cần một giáo sự thảo dược học vô cùng bình thường làm người yêu, huống chi đó còn là một người đàn ông.  

Neville vĩnh viễn không thể cho Draco, một vị Malfoy bất cứ thứ gì; mà Draco vĩnh viễn cũng vô pháp vứt bỏ trách nhiệm của một Malfoy.

Cho nên bọn họ xác định sẽ không ở bên nhau.

Tình yêu là lãng mạn, nhưng là thực tại lại tàn khốc như thế.

013

Chưa từng có người khuyên Neville đi tranh đoạt Draco.

Harry cũng tin tưởng, bạn bè của Draco cũng sẽ không thuyết phục Draco đi tiếp nhận Neville.

Có lẽ Gryffindor và Slytherin, cũng chỉ có ở ngay lúc này có một chút ăn ý như vậy.

Dường như trong lòng mọi người từ sớm đã có kết luận, Gryffindor và Slytherin không có khả năng, giống như là khoảng cách giữa bầu trời và biển cả, xa xôi không thể đo đếm (Alisia: Thật ra khoảng cách giữa trời là biển có thể đo được, tầng đối lưu chỉ cách biển có tầm 20km thôi).

 “Đừng quên, cậu chính là anh hùng, Neville à, có rất nhiều cô gái muốn được gả cho cậu.” Harry dùng nụ cười gượng gạo nói.

“Harry, tớ nghĩ đời này tớ sẽ không cưới một cô gái nào.” Neville trước sau cười ấm áp như vậy, ngữ khí lại như vậy trầm trọng, trầm trọng đến nỗi làm Harry cảm thấy hai mắt cay cay, “Tớ tin là Draco sẽ mau chóng có một người vợ xinh đẹp, tiền đồ rộng mở, tớ tin anh ấy sẽ được hạnh phúc.”

Harry run rẩy môi, lại không thể nói ra một câu an ủi nào.

Neville ngược lại là trấn an Harry, “Đừng lo lắng, tớ chỉ cần Draco sống tốt, là đủ rồi.”

Cho dù tớ chỉ còn mỗi cuộc sống tuyệt vọng này thôi.

Đây là Harry hiểu được Neville, đó mà một bàn bè đáng giá để trao cả tính mạng.

Vĩnh viễn đem nụ cười cho người khác, đem thống khổ để lại cho chính mình.

(Alisia: đồng bệnh tương liên, tiểu Har và Niville đến với nhau đi, cho Draco mất ăn mất ngủ chơi).

014

Harry chợt nhớ tới Slytherin luôn bao dung che chở cho cậu, đột nhiên cảm thấy đau khổ tràn lan trong lòng. Xung quanh có nhiều người như vây, không biết vì sao cậu lại chọn cái người đàn ông cô độc kia, diện mạo bình thường, tính tình kỳ quái, còn có thành kiến với Gryffindor nữa chứ.

Tốt, cậu biết ưu điểm của người đó, Harry nghĩ như vậy, khóe môi hơi hơi cong lên.

Đó là một người có dung mạo tuy không tuấn tú nhưng vô cùng khí chất, tướng mạo đĩnh đạt, trải qua cuộc sống rèn theo năm tháng càng thêm ấp ủ ra một người đàn ông mĩ lực thuần thục.

 Đáng tiếc, hắn vĩnh viễn cũng sẽ không trở lại.

Giống như tình cảm của Neville cùng Draco bị mọi người cố ý lãng tránh, chuyện xưa cũ của Harry cùng Snape cũng sẽ vĩnh viễn không thể nào tiếp tục được nữa.

May mắn thay, thanh xuân êm ả, năm tháng bình yên, chuyện xưa lúc này mới bắt đầu.

015

Học trò Hogwarts phá lệ nhiệt tình, Harry mới cùng Neville tách ra đã bị một đám động vật nhỏ ở Hogwarts vây quanh. Cho dù có thần kinh thô như Harry cùng hiểu không thể để tụi nhỏ này chịu thương tâm, cho nên thân là một sư tử, cậu không thể không dùng toàn bộ nhẫn nại của mình để đối phó với đám động vật nhỏ dư thừa tinh lực này.

Thẳng đến khi Harry bồi đám nhóc con này nói đông nói tây một hồi, đám nhóc mới vì còn phải đi học mới chịu rời đi. Harry vừa định rời đi, quay đầu lại chợt thấy trong góc còn một nữ sinh chưa đi.

“Sao em chưa đi học nữa”, Hary ôn nhu hướng về phía nữ sinh mỉm cười, “Em có vấn đề gì hỏi anh sao?”.

Nữ sinh kia hình như thẹn thùng, cô lắp bắp hỏi Harry “Ngài Potter có thể kể cho em biết một ít chuyện cũ của giáo sư Longbottom không?”

Đôi mắt đen nhánh dưới ánh đèn mờ nhạt phá lệ mê người, chỉ là chuyện này, Harry không có cách nào từ chối đề nghị này của nữ sinh kia.

Cậu dùng một phương thức biểu đạt ý tứ mà mình cho là cực kì uyển chuyển “Các giáo sư Hogwarts phần lớn cả đời không lập gia đình, nhưng đều lại có một mối tình khắc cốt ghi tâm”.

Những lời này đủ biểu đạt ý tứ, ngôn ngữ cũng không lộ liễu.

Nữ sinh kia mang bộ dáng cái hiểu cái không, sau đó có chút ảo não rời đi.

016

Nữ sinh đi rồi, chính Harry cũng không phục hồi lại tinh thần, một tình yêu khắc cốt ghi tâm, Neville và Malfoy, Dumbledore và Grindelwald, còn có giáo sư Snape…                      

Severus Snape.

Lâu lắm rồi Harry không có nhắc đến cái tên này, cậu đột nhiên cảm thấy cái tim của mình truyền đến từng trận đau đớn, điều này làm cậu cảm thấy chơi vơi.

Thường ngày Harry luôn cố tình quên lãng, nhưng chính là vĩnh viễn không thể nào quên được.

Vết thương luôn là như vậy, con người càng xem nhẹ nó, nó càng ở bên trong chảy mủ hư thối, dù cho có liền sẹo, thì nó vẫn làm cho người bị thương suốt cả đời cũng không thể quên đi sự đau đớn của vết thương này.

Snape tuyệt đối là một vết thương không thể nào liền sẹo trong lòng Harry.

Harry dùng toàn bộ sức lực xem nhẹ vết sẹo làm cho chính mình đau đớn này,  nhưng là chỉ cần cậu  không cẩn thận động động tay chân, miệng vết thương liền sẽ đau làm người ta tức giận.

Thẳng đến rất nhiều năm sau, Harry vẫn như cũ rõ ràng nhớ tới hình ảnh máu đỏ tươi không ngừng từ cái cổ tái nhợt không ngừng chảy ra.

Cùng với chính trái tim cậu gần như đau đớn chết lặng.

Hình ảnh đó cho dù sau một năm trôi qua, mỗi khi nhớ lại cũng làm Harry không thở được.

Harry chưa bao giờ nghĩ tới, người đàn ông cường đại luôn độc mồm độc miệng kia sẽ có một ngày suy yếu rốt cuộc đứng dậy không nổi, không bao giờ còn giống như bình thường, bóng dáng cao lớn đứng ở trước mặt mình, cười nhạo cậu ngu muội vô tri. Lúc đó, người kia mặt đã trắng như tờ giấy, Harry thậm chí không dám vươn tay chạm vào hắn.

Harry đã cho rằng Snape sẽ như vậy, sẽ ở một cái nơi không tên nào đó, yên lặng chết đi, sau đó mình sẽ không biết sống chết của người này, nhiều nhất chỉ coi như hắn chỉ đi mà không lời từ biệt. Người đàn ông kia vốn là như vậy mà, có thói quen ở một nơi không có người nào tìm được vượt qua quãng đời còn lại, đây là phong cách điển hình của Snape, không phải sao?

Chẳng qua này tiền đề của điều này —— nếu chính cậu không chứng kiến cảnh tượng người đàn ông kia chết đi.

Trên đời này còn gì tàn nhẫn hơn chứng kiến người yêu chết trước mặt mình, mà chính mình lại bất lực.

Harry cúi người cạnh bên Snape đang giãy dụa, hắn nắm chặt vạt áo Harry, nhìn thật sâu vào đôi mắt xanh biếc kia.

 “Look at me.”

Sau đó chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Từ góc độ nào đó. Snape may mắn, cho dù như thế nào, Harry vẫn còn gặp mặt người kia lần cuối, làm người kia không còn tiếc nuối.

Bất hạnh chính là, cuộc gặp cuối cùng đó lại chính là tiếc nuối lớn nhất trong cuộc đời của Chúa cứu thế.

017

Bốn năm trước

Harry trước nay đều biết Snape thích Lily, Harry cũng biết Snape yêu nhất chính là hai mắt của mình.

Bởi vì nó giống với mắt của Lily như đúc.

Nhưng Snape trước nay đều sẽ không bởi vì cái này mà thiếu phê bình Harry hai câu, phảng phất làm như vậy sẽ làm hắn vui vẻ.

“Đừng tưởng rằng mọi người đều sẽ đối với tên tuổi của trò – chúa cứu thế mà cố kỵ!” Snape luôn nghiêm khắc răn dạy Harry như vậy.

“Đúng vậy giáo sư, thầy đã chứng minh điểm này.” Harry không chút nào để ý Snape nghiêm khắc, vẻ mặt như cũ trêu đùa.

“Potter! Trò có thể nghiêm túc một chút hay không, đừng giống Peeves dường như chỉ biết quấy rối!”

Snape đối với thủ pháp cắt tài liệu độc dược không xong của Harry làm vẻ mặt khinh thường, hắn đứng ở phía sau thiếu niên, bàn tay to ấm áp nắm lấy đầu ngón tay Harry, hơi hơi dùng sức.

Cả người Harry gần như là đều chôn trong mùi thảo dược, hơi thở kia trong đêm phá lệ mê người.

“Severus, nếu miệng anh không độc địa như vậy, thì anh chính là một tình nhân hoàn mỹ rồi.”

“Potter! Đừng lộn xộn!”

018

Ban đầu Harry thực chán ghét Snape, bởi vì hắn tựa hồ đối với luôn nhìn lại với vẻ khinh thường, sau lại yêu cái người biệt nữu này. Cái người luôn không được tự nhiên này đó mà.

Lúc cùng Snape ở bên nhau, trong mắt không nhìn thấy sự sùng bái của các đồng học, cũng không cần nhìn ánh mắt khi mình không đạt được hy vọng của người khác, tóm lại rất tự tại.

Harry cảm thấy, chỉ có ở trước mặt Snape, cậu mới là chân chính là mình.

Không cần làm bộ làm tịch, cũng không cần quyết tâm cường đại.

Hắn chỉ đem cậu xem như tên nhóc con.

Sợ rằng, nhóc con không hiểu biết này, cũng không thế nào hợp với tâm ý của hắn.

Hắn vĩnh viễn sẽ không dùng thất vọng hoặc là ánh mắt hoảng sợ nhìn cậu, bởi vì cậu chính là con của Lily.

Cái thân phận này đã làm Harry cảm thấy kiêu ngạo, cũng làm Harry cảm thấy ghen ghét.

019

Bốn năm sau

Phòng thực an tĩnh, duy nhất chỉ có thanh niên đang nằm trên giường phát ra tiếng tự hồ như đang bị ác mộng, tiếng kêu cùng biểu tình nhìn ra vô cung thống khổ.

“Giáo sư…… Cầu anh…… Đừng chết!”

Harry đột nhiên bừng tỉnh từ trong giấc mơ, mồ hôi như hạt đậu dọc theo gương mặt tái nhợt của cậu chảy xuống.

Trong phòng tối tăm, chỉ có thể nghe được tiếng hít thở nặng nề của thiếu niên. Người đàn ông trước khi chết triệt để hủy cậu, liền ký ức cũng đã muốn lấy ra một lần rồi.

Harry không biết đó là dạng chú ngữ gì, cậu không thể lấy ra ký ức của người đan ông đó ra khỏi đầu, thống khổ trong mộng cũng chính là ký ức duy nhất Snape ký thác.

Harry đem đầu vùi giữa hai tay, hy vọng có thể từ chính trên người mình hấp thu một chút lực lượng.

Chỉ là qua thật lâu mới bất đắc dĩ phát hiện, trên thế giới này, người duy nhất có thể cho cậu lực lượng đã sớm đã không còn nữa.

020

Potter cùng Snape vĩnh viễn không thể sống chung hoà bình, tin tưởng điểm này, cơ hồ đã là người người đều biết.

Harry biết, Snape chán ghét cậu.

Từ lúc Harry gặp Snape lần đầu tiên thì đã biết.

Cậu là một cô nhi, đại khái là nguyên nhân này đi, người khác đối hắn tốt cùng không tốt trong mắt cậu trong mắt cơ hồ đều không thể qua mắt cậu, Harry là một cái đứa trẻ đối với cái nhìn người khác phá lệ mẫn cảm, đương nhiên, , Snape ác ý trước nay đều không cần phải đợi nghiền ngẫm.

Snape hận cậu, không thèm chút xíu che dấu nào.

Harry cũng biết, Snape vẫn luôn bảo hộ mình, vô luận hắn đối với cậu tỏ thái độ có bao nhiêu ác liệt.

Chính là, dù cho Snape vẫn luôn bảo hộ mình, cái đó có thể đại biểu cái gì đâu?

Trên thực tế, mọt người suốt ngày luôn đối với mình châm chọc, cho dù bất luận hắn ta có bảo vệ mình như thế nào đi nữa thì cũng rất khó có cảm tình với hắn.

Nhưng con người vốn là như vậy, chỉ đến lúc cậu chân chính tiếp xúc hiểu biết về hắn, cậu mới thực sự hiểu rõ hắn.

Snape chính là như vậy.

Nếu không phải là người đàn ông này, Harry đại khái cả đời đều sẽ không biết cái gì gọi là biệt nữu, cái gì gọi là trong ngoài không đồng nhất.

Harry ở trong lòng cười khổ chửi thầm, bọn họ vốn nên trừ bỏ cho nhau chán ghét không nên có bất luận cái quan hệ gì nữa, nếu chính mình ở cái nghỉ hè năm tư không đến ở nhà Snape thì rất có thể rồi. 

HẾT CHƯƠNG 2

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 27: Giáo Sư Snape Làm Trọng Tài


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Sau khi học kỳ mới bắt đầu, khóa huấn luyện Quidditch lại bắt đầu.

Sau trận tuyết lớn lại bắt đầu những ngày mưa liên tục, nhưng Wood cũng không chịu nghỉ ngơi nên ngày nào người Harry cũng ướt sũng và đầy bùn đất, cả người luôn lạnh lẽo run rẩy quay trở về.

Cũng may là Draco và Ron thường xuyên đứng đợi ở một bên, có đôi khi Hermione và Pansy cũng tới, Draco luôn luôn có thể dễ dàng làm cho cả người cậu thoải mái và ấm áp hơn.

Anh em nhà Weasley cũng yêu cầu loại đãi ngộ cao cấp này. Cuối cùng tất cả mọi người trong đội Quidditch đều đã quen với sự xuất hiện của Draco —— ngày đầu tiên mà cậu ta đã dỗ dành các cô gái cười đến không khép miệng lại được.

Trong một buổi huấn luyện đặc biệt ẩm ướt và lầy lội, vì Slytherin năm thứ nhất có tiết học nên Draco không có tới, Ron xung phong nhận việc và nói với Harry là Draco đã dạy cậu ta những bùa chú đó, nhưng Harry lo lắng là bùa chú ấm áp của Ron sẽ đốt cháy cậu.

Harry luôn cảm thấy bản thân đã quên mất chuyện gì đó —— cho đến khi Wood nghiêm túc nói mọi người, là giáo sư Snape đã tự tiến cử bản thân thành công và trở thành trọng tài.

Nghe thấy tin tức này, cặp song sinh nhà Weasley vẫn luôn giả bộ té từ trên chổi xuống lại thực sự té xuống.

Harry sửng sốt một lúc lâu —— đúng rồi! Cậu đã quên mất chuyện này!!

Nhưng tại sao thầy ấy phải làm trọng tài? Làm như vậy chắc chắn là để bảo vệ cậu, chẳng lẽ Quirrell lại chuẩn bị ra tay với cậu?

Vì những chuyện xảy ra trong những năm tới nguy hiểm hơn rất nhiều so với năm nhất, nên Harry không hề bận tâm những sự cố đã xảy ra trong năm nhất, thậm chí cậu còn quên mất chuyện mình sắp bị ném khỏi chổi bay trong trận đấu Quidditch đầu tiên —— hiện tại cậu cũng không nhớ rõ Quirrell sẽ làm cái gì —— chẳng lẽ hắn ta sẽ điều khiển quả bóng bludger để đuổi theo cậu? Không không không, chuyện đó là do Dobby làm……

Nghĩ như vậy, Harry cảm thấy cuộc đời của cậu thật mẹ nó rất bi kịch, bị người hãm hại mới là chuyện bình thường, chuyện gì cũng không xảy ra mới khiến cho cậu sợ hãi……

“Các người đừng quậy phá nữa!” Wood hét lên với anh em nhà Weasley. George Weasley đang đứng dậy từ trên mặt đất, vỗ bùn đất ra khỏi người, “Vậy thì trận đấu này chắc chắn sẽ thua! Snape tuyệt đối sẽ làm tất cả mọi cách để trừ điểm của Gryffindor!”

Fred ở trên chổi bay và dừng lại ở bên cạnh George, giọng điệu rất bất mãn, “Ông ấy làm trọng tài lúc nào chứ? Nếu chúng ta có khả năng chiến thắng đội Slytherin, chắc chắn là ông ấy sẽ không để chúng ta thắng!”

Wood cũng không còn cách nào khác, anh ấy nói, “Chúng ta chỉ cần đảm bảo rằng bản thân không mắc sai lầm và không cho ông ấy lý do để trừ điểm là được rồi.”

Mọi người đều đồng thanh oán giận, “Điều đáng sợ của giáo sư Snape là ông ấy không bao giờ cần lý do!”

Trong lâu đài, các học sinh Slytherin và Ravenclaw đang cùng nhau học lớp Phòng chống nghệ thuật hắc ám. Pansy và Draco đang ghi lại các phương pháp điều trị khác nhau sau khi bị người sói cắn. Pansy giống như đang bị áp lực về vấn đề gì đó, rốt cuộc cô nàng cũng mở miệng và thấp giọng nói với Draco, “Cậu biết không, trận đấu Quidditch lần này, giáo sư Snape sẽ làm trọng tài.”

Draco dừng viết và nhướng mày nhìn cô nàng.

“Mọi người đều nghi ngờ rằng Harry Potter có thể sống sót quay trở về hay không.” Pansy giống như cũng đang lo lắng sẽ không bao gặp lại Harry.

Cô nàng có vẻ rất bất an, “Cậu biết đấy…… Kỳ thật Slytherin bị người khác cho là xấu xa và đen tối cũng không phải là không có lý do…… Khi kẻ thần bí vẫn còn,” Pansy rùng mình một cái, sắc mặt trở nên tái nhợt hơn rất nhiều, thậm chí cũng không thể nói ra cái tên đó. Pansy cũng cảm thấy rất đáng sợ khi nhắc đến danh hiệu của hắn ta, giống như hắn ta sẽ lập tức xuất hiện và giết tất cả mọi người bằng lời nguyền giết chóc. “Gần như tất cả Slytherin đều có liên quan đến hắn ta…… nói không chừng giáo sư Snape cũng là một trong những Tử Thần Thực Tử? Lỡ như, lỡ như ông ấy thật sự chống lại Cứu Thế Chủ thì sao?”

Pansy có vẻ rất lo lắng, “Merlin a, cậu biết không, kỳ thật trong giới Slytherin có rất nhiều người nói rằng kẻ thần bí vẫn chưa chết!”

Cái phỏng đoán đáng sợ này suýt nữa đã làm Pansy òa khóc vì sợ hãi, “Mình không muốn hắn ta quay trở lại! Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi, mình đã cảm thấy rất khủng khiếp!”

Draco chú ý thấy Quirrell đang chằm chằm nhìn bọn họ một cách nhút nhát, giống như là đang muốn nhắc nhở bọn họ không cần nói chuyện trong giờ học, nhưng lại không dám mở miệng. Draco cúi đầu tránh khỏi tầm mắt của Quirrell, ở dưới gầm bàn kéo ống tay áo của Pansy, kéo tay của cô nàng xuống dưới, nắm trong tay, an ủi cô nàng.

Pansy cúi đầu không nói chuyện nữa, cô nàng ngơ ngác nhìn quyển sổ ghi chú, bỗng nhiên nhịn không được rơi nước mắt xuống, cô nàng cố gắng hết sức để không khóc, cô nàng gắt gao nắm chặt tay Draco như thể đó là cọng rơm cứu mạng của mình.

“Mình có một người chị……” Pansy thấp giọng nói, Draco thấy Quirrell nhìn đi chỗ khác, Quirrell quay lưng lại và nhìn về phía dãy bàn Ravenclaw, cái ót của hắn hướng về phía Pansy. Draco luôn cảm thấy cái ót sau gáy được quấn khăn của hắn trông rất quỷ dị.

Pansy vẫn tiếp tục viết bằng một tay khác, giả vờ như đang nghiêm túc nghe giảng, nhưng nét chữ lại rất nguệch ngoạc, “Mình từng có một người chị…… Khi đó mình vẫn còn nhỏ, mẹ mình nói với mình rằng chị mình bị một người thân thích là Tử Thần Thực Tử mê hoặc. Hắn dẫn chị mình đến buổi tụ tập của Tử Thần Thực Tử và giới thiệu chị ấy với kẻ thần bí……”

Toàn thân Pansy đều run rẩy, cô nàng bị tra tấn rất lớn bởi những cảm giác đan xen giữa sợ hãi và tức giận, “Nhưng, nhưng là không lâu sau đó, chị của mình đã bị tra tấn đến chết…… Nghe nói, nghe nói, là bởi vì một gia đình Phù thủy không chịu đánh dấu Dấu hiệu hắc ám, chị của mình phát hiện ra đó là nhà của một cậu bé Ravenclaw mà chị mình đã từng thích. Chị của mình không chịu giết chết bọn họ, vì vậy, sau khi kẻ thần bí tra tấn chị ấy đến phát điên bằng Lời nguyền tra tấn, thì ngay cả thi thể, ngay cả thi thể…… Cũng không chịu trả lại cho gia đình của mình…… Hắn ta có một con rắn rất lớn ở bên người, thân thích của mẹ mình nói, con quái vật kia tên là Nagini, nó đã ăn thịt chị của mình……”

Pansy hoàn toàn sụp đổ. Cô nàng không thể viết nổi nữa, cả người run lên vì khóc, gắt gao nắm chặt tay Draco, “Mình rất sợ hắn ta sẽ trở lại…… Harry Potter không thể xảy ra chuyện…… Tuyệt đối không thể……”

Tất cả học sinh nhà Slytherin đều kinh ngạc khi thấy cô nàng nằm trên bàn khóc và không thể kìm chế được, Quirrell quay mặt lại ——

“Giáo sư —— Pansy đau bụng rất nhiều. Con đưa cậu ấy đến phòng y tế.” Draco không đợi Quirrell nói chuyện liền lập tức đứng lên, bế Pansy lên. Các nữ sinh đều đồng loạt lên tiếng tán thưởng và hoan hô, Pansy vùi mặt vào trong lòng ngực của Draco, mơ mơ hồ hồ phối hợp với Draco nhằm che dấu sự mất khống chế của mình, “Đau quá…… Đau quá……”

Cô nàng giả bộ y như thật và lấy tay che bụng mình lại.

Quirrell dường như muốn nói cái gì đó, nhưng lại bị ngăn cảm bởi một nữ sinh Slytherin có vẻ ngoài quyến rũ, “Giáo sư, con gái luôn có những thời điểm đặc thù —— có một số người thật sự sẽ đau đến mức chết đi sống lại.”

Các nữ sinh đều lộ vẻ đồng tình.

Các nam sinh thì khó hiểu dò hỏi, “Thật sự sẽ đau đến như vậy sao?”

Một nữ sinh Ravenclaw trả lời vô cùng chắc chắn, “Đau đớn tột cùng giống như là bị dao cắt……”

Các nam sinh đều lộ ra vẻ mặt thương hại.

Draco mang theo Pansy, người đang khóc đến rối tinh rối mù, đi đến sân bóng tìm Harry. Khi bọn họ đến nơi, Harry vừa lúc kết thúc huấn luyện, cậu ấy đi về phía Ron với vẻ mặt chần chờ và với ánh mắt thấy chết không sờn.

“Harry ——” Draco đứng bên lề và quơ quơ hai cánh tay, Harry lập tức vui vẻ chạy tới.

Cậu thấy Pansy đang dựa vào cánh tay của Draco và khóc đến rối tinh rối mù, “Cô ấy làm sao vậy?”

Draco cảm thấy rất bất đắc dĩ, “Cô ấy nghe nói chủ nhiệm của tụi mình làm trọng tài, và cô ấy vô cùng sợ hãi rằng cậu sẽ không thể sống sót được.”

Harry há to miệng, cậu chưa bao giờ nghĩ ở Slytherin sẽ có người lo lắng đến sự an toàn của cậu —— được rồi, ngoại trừ Draco.

Đối với vấn đề này, Harry cho rằng mình phải an ủi cô nàng, “Pansy, cậu có sao không?”

Pansy nước mắt lưng tròng nhìn cậu. “Cậu là Cậu bé vàng có đúng không?”

Harry liếc mắt nhìn thấy Ron và các cầu thủ Quidditch đang chạy đến đây, “…… Nếu cậu nguyện ý nghĩ như vậy, thì mình chính là……”

Pansy hít hít cái mũi, “Hắn ta sẽ không quay trở lại có đúng không?”

“……” Điều này thì Harry không thể trả lời, hiện tại nếu không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, thì Voldemort đang lắc lư trong lớp học Phòng chống nghệ thuật hắc ám —— “Mình sẽ đánh bại hắn một lần nữa.”

Pansy lại khóc, “Cậu nói dối, cậu mới 11 tuổi mà dám mạnh miệng nói những lời này! Hắn ta là Chúa tể hắc ám mạnh mẽ nhất từ trước đến nay ——”

Harry cảm thấy bất đắc dĩ, “Lúc mình một tuổi đã đánh bại hắn ta.”

Pansy nức nở, đôi mắt đỏ hoe giống như mắt thỏ, “Lần thi đấu Quidditch này, cậu, cậu không cần xảy ra chuyện…… Mình sẽ giúp cậu nhìn chằm chằm giáo sư Snape……”

Harry nhìn về phía Draco, Draco gật đầu với cậu, ý bảo hắn sẽ để ý Quirrell.

Rốt cuộc thì Ron và nhóm cầu thủ Quidditch cũng đã đi đến, bọn họ quấn lấy Draco và yêu cầu thu thập bọn họ sạch sẽ lại một chút. Pansy thút tha thút thít nức nở đứng ở bên cạnh, Harry an ủi cô nàng vài câu, cô nàng mỉm cười với Harry.

Ron lập tức túm chặt cánh tay Harry, nói bằng giọng điệu bất mãn, “Nếu cậu dám có lỗi với Ginny, mình cũng sẽ không buông tha cho cậu ——”

Harry thở dài.

Draco bị lăn lộn suốt một lúc rồi cuối cùng mới có thể thu thập sạch sẽ cho Harry, “Đúng rồi, Harry, cậu có biết không, Hagrid có được một quả trứng rồng?”

Harry và Ron kinh ngạc nhìn hắn.

“Mình đã nhìn thấy khi lần trước làm khách ở nhà chú ấy,” Draco thoạt nhìn có vẻ rất hưng phấn, “Thật tuyệt a! Một con rồng!”

Hắn trông có vẻ hơi mất mát, “Mình vốn dĩ cũng muốn bắt một con rồng về làm thú cưng. Lúc ấy có một con rồng cái nguyện ý đi cùng với mình. Mình định để nó ở trong Rừng Cấm. Nhưng đáng tiếc là tất cả động vật trong khu rừng đều phản đối, hơn nữa bọn Salazar cũng không đồng ý.”

Ron chớp chớp mắt, “Liệu một con người và một con rồng cái có thể kết hôn và sinh con không?”

Harry nói, “Vì thế cậu đã phản bội con rồng cái kia?”

“Mình đã cạo hết tóc và đưa nó cho cô nàng coi như chi phí chia tay. Mái tóc vàng của mình a……” Draco nhớ lại chuyện cũ mà cảm thấy kinh khủng, “Vì thế Salazar liền đan chiếc mũ phân loại và đưa nó cho mình.”

“Lúc đó chiếc mũ phân loại mới tinh chắc là rất đẹp đúng không?”

“Sau khi Ravenclaw sử dụng vài phép thuật chỉnh sửa, nó coi như là chiếc mũ đẹp nhất thế giới phép thuật.” Draco bĩu môi.

“Bùa chú chỉnh sửa?” Harry nghi hoặc hỏi.

“Cái gì? Các cậu tin tưởng bao nhiêu vào tay nghề đan chiếc mũ của một người đàn ông?” Draco nói, “Cho dù là tứ đại đầu sỏ…… Cũng không có nghĩa là có thể làm tốt…… Chậc chậc chậc, cậu chưa nhìn thấy lúc Salazar đan ra nó…… Chiếc mũ kia thật là, thật sự quá là sáng tạo.”

HẾT CHƯƠNG 27

[HP + Twilight] Magical Twilight – Chương 3


TRANSLATOR: JUNE

BETA: KYU (YUNA)

-o0o-

Harry bước vào văn phòng, mỉm cười với người phụ nữ ngồi sau bàn làm việc. Cậu thầm than trong lòng khi người phụ nữ đó đỏ mặt giao lịch trình cho Harry. Tại sao lại là cậu? Cô ta không nhận ra cậu còn quá trẻ so với cô ta sao? Khẽ phàn nàn vài tiếng, Harry tiến về lớp học đầu tiên trong ngày. Cậu chợt cảm thấy băn khoăn với chàng ma cà rồng vừa thấy. Từ màu mắt của anh ta và việc cô gái bên cạnh đứng rất gần, Harry có thể đoán ra anh ta là ma cà rồng ăn thịt động vật, vì thế việc này không đáng lo lắm, cho dù anh ta luôn có thể mất kiểm soát vào một lúc nào đó. Tại sao cậu không cảm nhận được anh ta khi lướt qua thị trấn? Anh ta mới tới? Hoặc có thể anh ta vừa trở lại sau một chuyến đi xa. Harry sẽ phải để ý đến mọi cái chết kỳ lạ và thật cẩn thận khi đi qua khu rừng. Cậu ghét bị nhầm thành bữa tối.

Harry đưa tờ giấy bạc của mình cho giáo viên và phóng lẹ tới một chiếc ghế trống, lấy đồ của mình ra trong lúc cố gắng phớt lờ những cái nhìn xung quanh. Hít một hơi thật sâu, cậu buộc các cơ của mình thả lỏng, nhưng rồi lại vô thức để chúng căng cứng lên khi ma cà rồng lúc sáng bước vào phòng. “Tuyệt thật!”. Không, Harry sẽ không giả định bất cứ điều gì. Cậu sẽ phớt lờ anh ta và cố gắng kết bạn với vài người trong lớp.

“Chào.” Harry cố gắng không co rúm người lại vì giọng nói ngọt ngào đột ngột vang lên trước khi quay mặt về phía phát ra âm thanh.

“Xin chào.” Anh trả lời, nhanh chóng đánh giá cô gái trước mặt.

“Tớ là Jessica, cậu là Harry phải không?” Cậu gật đầu.

“Chào mừng đến với Forks. Có đúng là cậu đến từ Anh không?” Jessica dán chặt mắt vào Harry khiến cậu cảm thấy cần phải chiến đấu với mong muốn bịt miệng cô ấy lại. Rõ ràng cô ấy là mối đe dọa cho sự tỉnh táo của cậu. Bắt gặp một cái nhìn thoáng của ma cà rồng qua khóe mắt, Harry thề rằng cậu đã bắt được một tia thích thú trên khuôn mặt tái nhợt đó.

“Đúng rồi.”

Giáo viên đâu?

“Tớ có thể dẫn cậu đi tham quan Forks nếu cậu muốn và chỉ cho cậu tất cả những nơi thú vị có thể đến.”

Tại sao cô ấy không đề nghị cởi áo ngoài thay vì cố gắng tỏ ra quyến rũ nhỉ?

“Cảm ơn nhưng tôi có thể tự đi sau.”

Cái gợi ý đó có mất của cô ấy cái gì không nhỉ?

“Cậu có chắc không?” Cô ấy đang cố gắng tạo ra mấy tiếng rên rỉ à? Và dường như việc đẩy ngực của bạn vào mặt ai đó là một hành động vô cùng thô thiển.

Jasper vừa nhìn Jessica cố gắng nói chuyện với chàng trai mới vừa phải cố gắng để không cười. Đứa trẻ tội nghiệp. Anh có thể cảm thấy sự kinh hoàng và ghê tởm của cậu ta lan khắp căn phòng. Cho dù chàng trai này đang bực mình, cậu ta chỉ có thể cố gắng từ chối cổ một cách lịch sự, nhưng vô vọng. Và Jasper đã nghĩ rằng lớp học sẽ rất nhàm chán. Có lẽ anh nên giúp? Bởi vì chàng trai mới tới, cậu Harry này, hình như sắp phạm phải lỗi lầm rồi. Anh đã sẵn sàng để truyền cho Harry chút sự bình tĩnh trước khi cậu ta không thể kiểm soát được.

“Nghe này, tôi không hứng thú với một kẻ xuề xòa như cô đâu.” Harry đột ngột quát to, khiến cả căn phòng im phăng phắc. Jasper có cảm giác rằng không ai thực sự biết Harry muốn nói gì, nhưng cậu ta đã làm được. Không đời nào Jessica lại thích việc bị gọi là lả lơi cho lắm nên thật tốt khi Harry đã sử dụng một thuật ngữ ít được biết đến hơn. Mặc dù vậy, Jessica vẫn hiểu điều gì đã xảy ra.

“Hiểu chưa?” Harry kéo dài, phóng đại giọng nói của mình.

“Cậu… cậu.” Jessica lắp bắp. Harry vẫn nhìn chằm chằm vào cô. Rồi, Jasper cau mày khi cô ả đột ngột lùi lại. Có điều gì đó đã làm bừng lên nỗi sợ trong cô ta.

“Ngu hết thuốc chữa luôn.” Harry lẩm bẩm, nhưng Jasper có thể dễ dàng nghe thấy. Anh quyết định theo dõi Harry, tìm hiểu điều gì đã khiến Jessica sợ hãi cậu ta. Anh sẽ không để cậu ta gây ra bất kỳ nguy hiểm gì cho Bella.

___________________________________________

Bella nhăn mặt, nhắm mắt lại khi cô loạng choạng trên cầu thang, chờ đợi cơn đau do va vào bê tông. Nhưng nó không đến. Mở mắt ra, Bella thấy trước mặt một chiếc áo sơ mi màu xanh lá. Ngẩng đầu nhìn, Bella bắt gặp đôi mắt còn xanh hơn màu áo kia, đang dõi cô đăm đăm với vẻ lo lắng.

“Cậu có sao không?” Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên. Bella gật đầu. Harry giúp cô đứng thẳng dậy rồi lùi lại.

“Cảm ơn. Tôi là Bella.” Cô đưa tay ra và cậu nắm lấy.

“Harry, mặc dù tôi nghĩ rằng cả thị trấn đã biết điều đó.” Anh cười toe toét, và cô cười theo.

“Tôi mới tới vào năm ngoái thôi. Đừng lo lắng. Cái sự mê muội đần độn đó sẽ qua nhanh thôi.” Bella động viên Harry, điều này khiến cậu thở ra một hơi nhẹ nhõm.

“Tôi hiểu rồi.” Harry đột nhiên nhìn qua cô, và lùi lại.

“Hình như như ai đó đang đợi cậu. Tôi mong sẽ thấy cậu trong bộ dáng khỏe mạnh hơn.” Với nụ cười cuối cùng, cậu lướt qua cô vào tòa nhà. Bella quay lại và mỉm cười khi nhìn thấy Jasper. Làm sao Harry biết Jasper đang đợi cô? Nhún vai, cô hướng về phía anh và mỉm cười rộng hơn khi Jasper an ủi cô.

“Cậu ổn chứ?”

“Tôi ổn. Harry đã cứu tôi. Tôi có cảm giác cậu ấy cũng thích được chú ý như tôi.” Jasper nhếch mép cười trong khi Bella hơi nhướng mày.

“Hãy để mắt đến Jessica. Mấy chuyện sáng nay khá … thú vị.”

“Ồ, mà về chuyện đăng ký học lại. Jasper, cậu không gặp khó khăn gì luôn hả?”

“Không có gì cả. Họ rất nhiệt tình và vui vẻ giúp tôi.”

“Và cậu chẳng liên quan gì đến niềm hạnh phúc của họ?” Cô hỏi và Jasper nhún vai.

“Có thể có một chút.”

_______________________________________________

Bella để Jasper mang khay của mình khi họ tiến đến chiếc bàn ăn mà Cullen vẫn thường ngồi. Nó khá cứng, nhưng chẳng là gì so với trước kia. Họ ngồi xuống và Bella thỉnh thoảng lấy một thứ gì đó trên khay của Jasper để khiến cho mọi người nghĩ anh đã ăn chút gì đó. Căn phòng im lặng và sau đó ồn ào bàn tán khi Harry bước vào phòng. Đôi mắt xanh lục nhìn quanh căn phòng một cách thận trọng trước khi cậu quyết định chọn cái bàn mà chỉ có duy nhất Mike Newton đang ngồi. Jasper căng thẳng trước cảm giác thù địch từ Mike và Bella nắm chặt tay anh.

“Tôi có thể giúp gì cho cậu?” Harry hỏi, khi Mike lao tới túm lấy cổ áo cậu.

“Mày nên xin lỗi Jessica vì đã thô lỗ đi.” Anh ta gầm gừ. Harry chỉ nhướn nhướn mày.

“Tại sao tôi phải làm thế? Thật khó hiểu nếu như đó là lỗi của tôi. Cô ấy không nhận ra rằng ai đó đang cần được yên ổn cho tới khi tôi nói huỵch toẹt ra.” Harry trả lời, gần như chán nản.

Đột nhiên Harry thấy ngứa ngáy chân tay. Cậu muốn đập thằng nhóc trước mặt nhưng lý trí mách bảo cậu không nên làm thế. Cậu đã hiểu quá rõ giết chóc trong những năm tháng chiến tranh, nhưng cậu không thể mạo hiểm tham gia vào một cuộc chiến trong trường học. Bỗng nhiên, một sự bình tĩnh xâm chiếm cậu. Harry cảm thấy cơ thể mình thư giãn một chút. Tinh tế liếc nhìn xung quanh, cậu phát hiện ra ma cà rồng đang ngồi gần đó với Bella, cả hai đều lo lắng quan sát. Ồ, cậu ma cà rồng đã tạo ra luồng cảm xúc tuyệt vời đó, Harry sẽ phải cảm ơn anh ta. Mặc dù nhìn đi chỗ khác, Harry vẫn thành công né Mike đang vung tay về phía cậu. Harry lẹ làng nắm lấy cổ tay thằng nhóc, giật người cậu ta ra đằng sau, và ghim chặt cánh tay vào lưng cậu ta.

“Lùi lại. Tôi không muốn đánh nhau đậu.” Harry nói như ra lệnh. Phép thuật của cậu luôn nhạy cảm với những cuộc chiến, khiến lời nói của cậu trở nên uy lực hơn. Harry buông tay ra và Mike loạng choạng bỏ đi. Căn phòng im lặng khi mọi người nhìn chằm chằm vào cậu. Harry gầm gừ trong hơi thở, tuyệt thật. Thế này thì tha hồ mà đi xã giao làm quen. Harry nhặt chiếc túi bị đánh rơi của mình và quay người rời đi.

“Harry!”. Cậu quay lại và thấy Bella đang vẫy tay với mình, đẩy ra một chiếc ghế ở bàn của cô. Cậu do dự, nhìn ma cà rồng đang gật đầu nên nhanh chóng bước tới và ngồi xuống.

“Cảm ơn.” Harry nói nhỏ khi lấy ra một chiếc bánh sandwich.

“Không sao. Harry, đây là Jasper.”

“Rất vui được gặp cậu.” Harry mỉm cười chào và Jasper gật đầu.

“Cậu đã nói gì với Jessica?” Bella hỏi và Harry hơi đỏ mặt, nhìn chằm chằm vào thức ăn của mình.

“Về cơ bản cậu ấy đã gọi Jessica là gái điếm mặc dù tôi nghi ngờ có ai khác hiểu vì anh ấy đã sử dụng tiếng lóng.” Harry nhìn lên khi Jasper giải thích, hơi nhún vai.

“Tôi nói có sai lắm đâu.” Cậu chống chế, và Jasper gật đầu.

“Cậu đã gọi cô ấy là …” Bella kéo dài nụ cười khiến cả hai người đàn ông đều cười theo. Thật vui khi thấy cô ấy cười. Harry không biết tại sao cô lại buồn như vậy nhưng nếu hành động của anh khiến cho cô vui vẻ thì hãy cứ như vậy đi.

HẾT CHƯƠNG 3

Design a site like this with WordPress.com
Get started