[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 16: Cuộc Sống Luôn Không Muốn Cô Đơn


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Sự thật chứng minh Draco không bao giờ tham gia những trận đấu mà hắn không nắm chắc —— hắn sẽ không ngu ngốc để các giáo sư bắt được và trừ một đống đá quý.

Lần này không hạ gục được con quỷ khổng lồ nào mà còn bị bắt, Harry và Ron dường như có thể nhìn thấy được đá quý nhà Gryffindor biến thành số âm.

Vì vậy bốn Gryffindor đi theo sau hai Slytherin và chứng kiến Draco cực kỳ thuần thục ở trong góc ngoặt tìm được một đường hầm trên bức tường.

“Đi từ chỗ này có thể đến thẳng trước cửa phòng sinh hoạt chung nhà Gryffindor. Cẩn thận đừng để bị bắt ở ngay cửa.”

Draco nhỏ giọng dặn dò bọn họ.

Harry trầm trồ đi vào đường hầm.

Ron khiếp sợ nhìn Draco, “Cậu nhất định sẽ trở thành bạn tri kỷ của George và Fred.”

Sau đó khom lưng đi vào đường hầm.

Neville cũng bước vào theo.

Hermione cau mày nhìn Draco, “Mình hy vọng đường hầm này không phải là cậu đi dạ du phát hiện được. Mình hy vọng cậu không vi phạm nội quy trường học.”

Draco mỉm cười, mặt không đổi sắc.

Hermione cũng đi vào.

Pansy không thể không nhìn bóng lưng của cô nàng bao phủ trong bóng tối, nói một cách mỉa mai, “Làm như cô ta không vi phạm nội quy vậy.”

Pansy lo lắng ngẩng đầu lên, “Vậy chúng ta làm sao bây giờ?”

Draco ngẩng đầu nhìn xung quanh, ngẫm nghĩ một lúc, “Đi thôi, đi theo hướng này.”

Mình sẽ cho cậu thấy một trong 37 con đường bí mật đi tới phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin.

Nhân tiện nói thêm, Draco đã từ trong phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin phát hiện thêm 5 lối đi bí mật có thể dẫn tới phòng sinh hoạt chung. Hiện tại hắn đã phát hiện được 20 lối đi bí mật —— kỳ quái nhất là những lối đi bí mật đó có khoảng cách rất gần với tháp Gryffindor.

Nhưng khi Draco và Pansy xuất hiện trong phòng sinh hoạt chung, mọi người đều rất bình tĩnh, và các cô gái nhanh chóng lao đến, đẩy Pansy ra xa và ríu rít ân cần hỏi han Draco.

Sau khi giáo sư Snape bắt đầu tiết lộ ý định hướng dẫn Draco điều chế độc dược trong tương lai, Draco đành phải từ bỏ kế hoạch để đến gặp giáo sư Snape vì mục đích kiếm thêm điểm.

Điều này rất khó, bởi vì hắn phải có một lý do chính đáng.

Cũng may, giáo sư Snape đã chủ động hủy bỏ công việc sau giờ học, dường như chân của ông bị thương mà không rõ nguyên nhân.

Chỉ là bị thương đúng ngày quỷ khổng lồ đột nhập.

Bước vào tháng mười một, thời tiết trở nên rất lạnh, mọi người bắt đầu mặc những chiếc áo choàng rất dày và áo len.

Sau ngày hôm đó, Harry, Ron, Hermione và Draco càng lúc càng thân thiết hơn, Pansy cũng gia nhập nhóm.

Draco chưa bao giờ coi thường trẻ con, Harry và Ron không giống như bộ dáng bên ngoài của họ và cũng không ấu trĩ như những đứa trẻ 11 tuổi, Hermione là một cô bé thông minh, vì vậy hắn đã kể cho bọn họ nghe những suy đoán của mình.

Pansy không quan tâm tới điều này, cô nàng chỉ cần ở bên cạnh là Draco là được rồi.

Mà Harry và Ron đều cảm thấy Draco rất giỏi, bởi vì lúc trước bọn họ cũng không có nghĩ nhiều như vậy.

Không hổ danh là Slytherin. Bọn họ đành phải nói chính mình như vậy.

Hermione cau mày, “Ý của cậu là, giáo sư Snape là người đã thả quỷ khổng lồ ra?”

Draco lắc đầu, “Chưa khẳng định được. Nhưng ông ấy bị thương vào ngày hôm đó, chắc chắn vết thương đó không phải do quỷ khổng lồ gây ra.”

“Hoặc là Quirrell, hoặc là giáo sư Snape, hoặc có lẽ là những người khác, nhưng hiện tại hai người này là khả nghi nhất.”

Draco nói một cách khách quan.

Pansy có chút bất an, cô nàng cho rằng dù thế nào thì Draco phải hướng về Slytherin mới được.

“Quirrell đáng nghi hơn so với chủ nhiệm.” Cô nhìn chằm chằm Draco nói với giọng điệu lo lắng.

Harry “Ừm” một tiếng, “Mình cũng cảm thấy Quirrell đáng nghi hơn.”

Ron gật đầu đồng ý.

Draco nhìn bọn họ một cách kỳ quái, “Tại sao các cậu lại cảm thấy như vậy? Các cậu phải biết rằng việc để quỷ khổng lồ xâm nhập cần phải canh đúng thời điểm, thực hiện kế hoạch quyết đoán, phải có ý chí kiên định và sự quyết tâm không từ thủ đoạn —— từ phương diện nào đó mà nói, thì người nhất định rất giỏi, các cậu không cảm thấy giáo sư Snape rất phù hợp sao? Chẳng lẽ trong mắt của các cậu, giáo sư Snape không giỏi bằng Quirrell sao?” Draco nghi hoặc nói, “Đây chính là thành kiến của Gryffindor sao?”

Pansy đồng ý nói, “Draco nói rất đúng.”

Nói xong cô nàng lại cảm thấy hơi sai sai.

“Không, không, cái này không phải là thành kiến.” Harry vội vàng giải thích, đây chính là sự thật a! Quirrell có thể không giỏi bằng Snape, nhưng Chúa tể Hắc ám thì có thể nha!

Nhưng cậu lại không biết nên giải thích như thế nào, bởi vì hành vi và vẻ ngoài của Snape có tính lừa tình rất mạnh…… Rõ ràng là làm chuyện tốt nhưng cố tình làm biểu hiện và thái độ của ông rất giống trùm cuối.

Harry vắt hết óc để suy nghĩ lý do, không biết tại sao mình phải cực khổ giải thích với Slytherin rằng chủ nhiệm Nhà bọn họ là một người tốt, a a cậu đúng là một tên hỗn đản Gryffindor!

Cuối cùng không còn cách nào khác Harry đành phải nói, “Mình biết ông ấy không được tốt lắm……” Cậu mượn lời nói kiếp trước của Hermione, “Nhưng ông ấy chắc chắn sẽ không đi trộm đồ mà giáo sư Dumbledore cẩn thận cất giữ.”

“Không phải giáo sư nào cũng là thánh nhân.” Draco ôn hòa nói. “Mỗi người đều sẽ có sự ích kỷ của bản thân……”

Harry rơi lệ đầy mặt, ai muốn cậu thuyết phục mình chứ!!!

Chuyện này cuối cùng cũng không giải quyết được gì.

Ron xung phong nhận việc đi tìm chứng cứ để chứng minh Quirrell chính là hung thủ, khi Draco vừa định nói gì đó, Harry lập tức chặn lời lại, “Hung thủ chắc chắn không phải là giáo sư Snape. Không cần nói tiếp chuyện này nữa, mình sắp tham gia trận đấu Quidditch đầu tiên!”

Sự thay đổi đề tài một cách quyết liệt này làm mọi người đều ngây ngẩn cả người

Draco sửng sốt trong chốc lát, “À…… là Quidditch a?”

Một ngàn năm trước Quidditch là một trò vận động rất dã man, thường xuyên bay qua bay lại đối đầu và bắt đầu vật lộn lẫn nhau.

Sau một ngàn năm, Quidditch đã tăng thêm rất nhiều luật lệ, nhưng ít nhất sẽ không có tình huống hai bên đấu đến khi có người chết mới chịu dừng lại.

“Là ngày mai?” Draco suy nghĩ một chút, “Ồ, mình đã nghe được một số lời đồn, cậu có muốn biết không?”

Harry khô khan nói, “Có phải có người nói mình không thể bay lên bằng cây chổi, mà có lẽ sẽ có mấy chục người dõi theo và mong chờ mình bị rơi xuống?”

Draco cười nói, “Chính là như vậy.”

Hắn nói, “Cậu bay rất tốt. Không cần lo lắng đâu.”

Harry không có chút cảm giác lo lắng nào, tuy rằng có chút không quen nhưng mấy tháng huấn luyện này đã giúp cậu tìm lại được cảm giác. Cậu rất tự tin.

Ron do dự một lúc, “Draco, trận đấu ngày mai là Gryffindor đối đầu với Slytherin.”

Draco “À” một tiếng, “Vậy thì sao?”

Ron chớp chớp mắt, “Cậu chắc chắn sẽ hy vọng Slytherin chiến thắng, có đúng không?”

Draco suy nghĩ một chút, nhớ về chuyện một ngàn năm trước khi Gryffindor luôn tự hào trên sân vận động. Chỉ cần Gryffindor đoạt được bóng, Slytherin sẽ bay đến khiêu chiến với tâm tình phức tạp. Godric luôn phối hợp và bị truy đuổi khắp lâu đài.

Slytherin khuôn mặt lạnh lùng, cho dù là đi truy đuổi người khác nhưng vẫn rất bình tĩnh.

Lúc này tất cả học sinh sẽ chạy ra và vây xem bọn họ.

Học sinh nhà Slytherin hét lên: “Chủ nhiệm đại nhân đang báo thù cho chúng ta oa ——”

“Chủ nhiệm thật uy vũ khí phách! Chủ nhiệm anh minh thần võ!”

“Chủ nhiệm không cần vì tụi con bị thương mà làm tổn hại đến tình cảm phu thê của hai người a——”

—— Này, có cái gì đang đến kìa!?

Học sinh nhà Gryffindor cũng không chịu thua kém, kêu gào không hề sợ thiên hạ sẽ hỗn loạn, “Chủ nhiệm! Chủ nhiệm! Chủ nhiệm đi bên này nè!! Chủ nhiệm tụi con sẽ yểm trợ người!”

“Chủ nhiệm thật vất vả —— tụi con sẽ giữ vững kỷ lục bảy lần liên tiếp đoạt chức vô địch không thể lay động ——”

“Chủ nhiệm không cần lo lắng, có câu nói là phu thê đầu giường đánh cuối giường hòa ——”

—— Cậu biết đấy, ở mỗi Nhà đều luôn có mấy học sinh kỳ lạ……

“Chuyện này luôn dựa vào thực lực để nói chuyện.” Draco bình tĩnh nói, “Thiên phú của Harry rất tốt. Lần này có lẽ Gryffindor sẽ thắng.”

Lần này sau khi Gryffindor chiến thắng, cũng sẽ không có Salazar đuổi theo hắn, Draco hình như cảm thấy cả cơ thể hơi ngứa ngáy……

Cuộc sống a, thật là cô đơn như giá rét……

HẾT CHƯƠNG 16

[ HP ] Trọng Sinh Chi Hôi Nghê Hạ – PN6: Đêm Trước Giáng Sinh Ở Thung Lũng Godric (Hạ)


EDITOR: YUKI

BETA : BĂNG

-o0o-

Đúng vậy, Bạch Phù Thủy vĩ đại nhất thế kỷ này……

Bạch Phù Thủy, nhưng ít ai biết được, thứ mà ông am hiểu nhất chính là Biến Hình Thuật? Thật sự đã không còn nhiều người có thể chân chính sử dụng Bạch Vu Thuật, hơn nữa Bộ Phép Thuật lại rất sợ nó. Có lẽ không phải là bây giờ, bởi vì Hogwarts đã khôi phục lại một số chương trình giảng dạy về loại phép thuật này. Hogwart đã mở ra hai môn học mới cho học sinh năm thứ Bảy —— là Hắc Ma Pháp và Bạch Vu Thuật. Chỉ khi O.L.Ws của bạn được điểm O ở Bùa Chú và Độc Dược thì bạn mới có thể lựa chọn một trong hai môn học đó, chỉ được chọn duy nhất một môn và không được phép chọn lại.

Bên ngoài căn nhà, tuyết rơi dày đặc, Dumbledore không hề nhìn ra bên ngoài, mà cầm lấy một ly nước mật ong. Ông cầm ly nước trên tay và chậm rãi uống.

Tom Marvolo Riddle.

Nhắc tới cái tên này, ông liền cảm thấy hối hận.

Đúng vậy, là hối hận.

Lúc y nhập học là năm 1938, đó là thời điểm Gellert và nhóm Thánh đồ xảy ra vấn đề, khi đó bản thân vì tương lai của Gellert nên đã có chút lo lắng. “Vì lợi ích lớn hơn”, câu nói phương châm của nhóm Thánh đồ này chính là xuất phát từ miệng của ông. Nguyên văn lời nói là: Chúng ta được trao năng lực, năng lực này giúp chúng ta có quyền lực để thống trị, chúng ta chiến đấu để thống trị là vì lợi ích lớn hơn. Ông tin rằng ngoại trừ Gellert, mọi người không biết rằng vị Bạch Phù Thủy trông vô dục vô cầu Albus Dumbledore năm đó thế nhưng cũng có dã tâm lớn đến vậy. Nhưng mà ai lại không có một thời tuổi trẻ như vậy?

*Vô dục vô cầu: Không có tham lam, tham vọng.

Đúng vậy, năm 1938, là năm ông đi đón đứa nhỏ này.

Y là một chàng trai rất đẹp, bá đạo, tính tình kỳ lạ, và là một người độc lai độc vãng.

*Độc lai độc vãng: Chỉ cô độc một mình.

Mọi người đều cho rằng ông nhìn thấy hình bóng Gellert ở trên người y cho nên mới đặc biệt chú ý. Mà trên thực tế, nói ông nhìn thấy hình bóng của Gellert, không bằng nói rằng ông thấy chính bản thân mình. Đúng vậy, là một Albus khác. Cho nên, ông lo lắng, sợ hãi. Không biết làm thế nào để đối xử với một đứa trẻ như thế này. Ông đứng ở một bên nhìn thấy Gellert hoàn thành giấc mộng của hai người, bên kia thì nhìn thấy một đứa trẻ có tính cách rất giống bản thân. Sau đó ta nhận ra rằng đứa trẻ này còn vô tình hơn cả ông, đúng vậy, y vốn dĩ sống một mình trong một cuộc sống vô tình như vậy. Y không có Ariana, không có Aberforth, không có Candela, và hơn hết là không có Gellert.

Bản chất ban đầu của con người rốt cuộc là thiện hay ác?

Trẻ con giống như một tấm gương, nếu bạn đối xử tốt với nó, thì nó sẽ mỉm cười với bạn, còn nếu bạn tàn ác với nó, thì nó sẽ trả thù lại bạn.

Đứa trẻ này từ nhỏ đã lớn lên ở cô nhi viện, cô nhi viện này là một nhà thờ, đương nhiên đây không phải là một nơi tốt để một tiểu phù thủy sinh sống. Và cũng chính ở nơi này đã nuôi dưỡng sự tàn nhẫn và vô tình của y. Tất nhiên, cũng không thể loại trừ tính cách này được di truyền từ bố mẹ y.

Y không phải là một đứa trẻ an phận, cũng không có người nào dạy y thế nào là tốt, đồng thời trời sinh tính cách của y đã là độc đoán.

Ông không biết…… Có lẽ giống như lời của người khác nói, ông không thích hợp để làm một người thầy đắp nặn linh hồn. Tóm lại, việc ông theo dõi và nghi ngờ hắn đã khiến y đi càng ngày càng xa những gì mà ông đã từng hy vọng. Đặc biệt là khi y luôn tìm tòi học hỏi ở trường, và sau khi biết được thân thế của mình, y càng trở nên ngông cuồng tự đại. Y giữ im lặng về những việc xấu xa trong quá khứ của mình, và cũng không hề tỏ vẻ hối hận. Đối với một thiếu niên như vậy, ông không thể nhìn thấu tương lai.

Năm 1945, sau khi trận quyết đấu giữa ông và Gellert kết thúc, ông mới kinh ngạc phát hiện ra rằng y đã rời khỏi Hogwarts. Một dịp tình cờ, ông đến khu sách cấm để mượn sách và thấy cuốn 《 Mũi Nhọn Hắc Ám 》mà lúc còn trẻ từng đọc qua, nhưng khi xem lại lần nữa, ông thấy được tên của hắn. Vì thế một nỗi lo lắng dần hiện lên trong lòng ông, nhưng mà thiếu niên kia đã rời đi. Ông chỉ có thể cầu nguyện với Merlin, hy vọng đứa trẻ này sẽ không mang lại tổn thất cho Thế Giới Phép Thuật……

10 năm sau ông mới gặp lại y, không biết rốt cuộc hắn đã trải qua những chuyện gì, nhưng chỉ trong nháy mắt là ông có thể lập tức nhận ra y. Đúng vậy, y đã không còn anh tuấn như lúc xưa. Khuôn mặt tái nhợt giống như người sắp chết, trông vặn vẹo kỳ quái, đôi mắt như vĩnh viễn chứa đầy tơ máu. Ông đoán, đây có lẽ là chuyện ông không muốn đã xảy ra rồi. Mặc dù ông muốn giữ y ở dưới mí mắt của mình, nhưng một thanh niên với tính cách ác liệt như thế này làm sao có thể dạy dỗ để trở thành tương lai của Thế Giới Phép Thuật? Ông phải thừa nhận rằng khi đó ông vừa tiếp nhận chức hiệu trưởng, cũng không suy nghĩ sâu xa, tất cả đều vì Hogwarts!

Đối với sai lầm của y, ông chỉ có thể nói rằng đó chính là hối tiếc của cả cuộc đời ông.

Dumbledore nhìn ngọn lửa sưởi ấm trong lò sưởi, đứa trẻ kia cuối cùng cũng đã chết, cho dù còn dư lại một chút linh hồn, nhưng nó không còn là Tom Marvolo Riddle, cũng không phải là Voldemort.

Ông cũng không đồng cảm vì đứa trẻ này, so với việc đồng tình vì đứa nhỏ này ông nguyện ý đồng tình những người còn sống hơn, quan tâm đến những người chưa từng có được hoặc thiếu vắng tình thương. Đúng vậy, Voldemort đã chết —— Dumbledore hiểu rõ điều này. Tom đã sai ngay từ đầu, y cho rằng nhược điểm của bản thân chính là cái chết, kỳ thật nhược điểm chân chính của y là không hiểu thế nào là tình yêu và không hề tin tình yêu thật sự tồn tại. Y chưa bao giờ thực sự yêu thương người khác và cũng khinh thường điều kỳ diệu mà y cho là ‘Ấu trĩ, hoang đường’. —— Cho nên, y vẫn luôn tứ cố vô thân; cho nên y chưa bao giờ thực sự sống; cho nên, y nhất đinh sẽ bị giết bởi người nhận cảm được tình yêu .

*Tứ cố vô thân: Đơn độc, không có nơi nương tựa.

Dumbledore bỗng nhiên nhớ tới Harry và Severus, bọn họ đang yêu nhau, chuyện này thật sự rất tốt. Hai người hiểu được tình yêu là gì thì sẽ không bao giờ đánh mất.

Trong cuộc chiến với Voldemort, Dumbledore biết rõ bản thân đã phạm phải rất nhiều sai lầm, có lẽ danh hiệu Bạch Phù Thủy đã khiến ông quá cố chấp về kết quả của trận chiến. Chẳng qua, đối với bản thân Dumbledore mà nói, việc thành lập Hội Phượng Hoàng cũng là ‘Vì lợi ích lớn hơn’, nhưng nó cũng không còn là ‘Cuộc tranh đấu giành quyền thống trị’ như lúc còn trẻ nữa, mà là bởi vì tương lai của thế giới phép thuật và vì lợi ích của rất nhiều người. Rốt cuộc cái gọi là thuần huyết đối với Thế Giới Phép Thuật thật sự quá là ít. Hơn nữa Muggle còn có giáo hội, một khi Voldemort giết quá nhiều người Muggle sẽ khiến cho giáo hội chú ý. Cho nên, có khả năng toàn bộ Thế Giới Phù Thủy có thể lại mở ra những năm cuối của thời kỳ Trung Cổ.

Ông chưa bao giờ nghĩ là sẽ gặp lại Gellert một lần nữa, đúng vậy, Ariana đã trở lại, cho dù chỉ là một hồn ma, nhưng nó cũng đã khiến ông cảm thấy được an ủi.

Khi ông gặp Gellert lần nữa, hắn vẫn giống như vị vua trong trí nhớ của ông, làm mọi người cảm thấy kinh ngạc. Từ lúc tạm biệt ở Rome, ông chưa bao giờ đi thăm hắn, không phải là ông không muốn đi, mà là không dám. Hắn vẫn cứ bình tĩnh và lãnh đạm như vậy, khí thế vẫn mạnh mẽ như cũ, nhưng lại mang thêm một chút tang thương, và càng thêm kính sợ. Ông quá hiểu hắn, cho nên khi thấy màn cầu hôn kia, ông liền biết rõ người Pháp kia đã bị liệt vào danh sách đen của hắn.

Đó cũng là lần đầu tiên ông nhìn thấy Schatz. Nó thật sự rất giống ông khi còn trẻ, nhưng nó lớn lên bên cạnh Gellert, nên tính cách cũng giống như hắn…… Sau đó nghe nói khi Gellert vào ngục Nurmengard, thì nó là người luôn xử lý việc liên quan đến các Thánh Đồ. So với các Tử Thần Thực Tử vì muốn có được quyền lực hoặc là sợ bị Voldemort trả thù mà gia nhập, thì Thánh Đồ lại rất khác biệt, bọn họ có khái niệm hoàn chỉnh, toàn bộ ý niệm đều xuất phát từ tay của bọn họ sau đó được hoàn thiện bởi Gellert. Thời đại Voldemort thống trị lấy hủy diệt làm tiêu chí, hơn nữa còn công khai ủng hộ bạo lực; mà thời đại Gellert thống trị lấy lợi ích làm tiêu chí, đây là sự khác biệt lớn nhất.

Chưa đầy một năm, Dumbledore thất vọng phát hiện rằng Schatz chưa bao giờ nhìn ông, cho dù ông biết đứa nhỏ này không tha thứ cho ông là bởi vì những bất hạnh của Gellert, nhưng ông vẫn cảm thấy rất thất vọng. Nó thậm chí còn không muốn con gái của nó nhận kẹo của ông, cuối cùng vẫn là vì bạn lữ Martin của nó cảm thấy ông đáng thương nên mới để đứa nhỏ nhận kẹo của ông và nói lời cảm ơn.

Nghĩ đến đây, Dumbledore suy sụp rất lâu. Ông vẫn nhớ như in cảnh tượng chia tay Gellert ngày hôm đó, là ở trong Quán Đầu Heo của Aberforth. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, ông cũng không dám tin rằng vào lúc mà ông không hề hay biết hai người họ đã hoà hảo lại với nhau. Sau khi ngồi vào ghế, họ đã có một cuộc đối thoại ——

“Al, tôi nghĩ, ít nhất bây giờ tôi có thể gọi em như vậy, đúng không?”

“Đương nhiên.” Gel thân ái, tất nhiên, tôi hy vọng anh có thể gọi tôi như vậy.

“Như vậy về Si Sa, tôi nghĩ em đã hiểu rõ, tôi đã tìm thấy cây ma thuật Kerns, chính là như vậy đó. Hy vọng em không cần để ý lắm, đứa trẻ kia tính tình không tốt lắm, tôi nghĩ em sẽ không so đo với thằng nhóc đó?”

“Đương nhiên.” Gel, đương nhiên là như vậy rồi, tôi sẽ không so đo với đứa trẻ đó.

“À, đúng rồi, cái này là cho em, tôi nhớ rõ tháng trước là sinh nhật em. Tuy rằng hơi muộn, nhưng cũng chúc em sinh nhật vui vẻ, Al.”

“Cảm ơn.” Gel, anh luôn luôn mang đến những điều bất ngờ.

“Vì vậy, Al, tôi nghĩ là, chúng ta cũng đã lớn tuổi rồi, có rất nhiều việc cũng nên chấm dứt rồi, em sẽ không phản đối đúng không?”

“Không phản đối.” Gel, chúng ta cũng nên có một kết thúc……

“Tôi rất vui khi chúng ta đều có chung suy nghĩ. Al, ban đầu chính tôi là người đã phá đi lớp giấy này. Vậy thì, việc có kết thúc hay không là do chính em quyết định.”

“……” Tại sao không phải anh quyết định? Anh biết rõ rằng nếu để cho tôi quyết định thì mọi thứ sẽ kết thúc…… Tôi già rồi, Gel thân yêu, tôi không còn là cậu thiếu niên dũng cảm như lúc trước nữa.

“Al?”

“Kết thúc…… Đi.” Đúng vậy, tôi đã quá già rồi, Gellert.

“Như vậy, Albus, cảm ơn em.”

“……” Cảm ơn tôi vì cái gì? Vì đã khiến anh vui, hạnh phúc, hay là vì cuối cùng anh cũng được giải thoát?

Mọi thứ cứ như vậy mà kết thúc, hạnh phúc của bản thân vừa mới chớm nở đã lập tức khô héo, cho dù nó đã kéo dài suốt 100 năm.

“Ting…… Ting…… Ting……” Tiếng chuông vang lên khắp căn phòng báo hiệu hiện tại là mười hai giờ.

Đã trễ như vậy rồi…… Giáng Sinh cũng đến rồi.

“Cốc cốc cốc……” Tiếng gõ cửa vang lên khiến Dumbledore đứng dậy đi mở cửa.

“Đến liền đây, Aberforth, em lại quên mang theo chìa khóa sao?” Dumbledore vừa lớn tiếng hỏi, vừa đi ra mở cửa.

“Albus, là tôi…… Không phải là Aberforth.” Ngoài cửa, một ông lão đang đứng trong tuyết.

“Cái……” Nhìn ông lão đứng trước mặt mình, Dumbledore vẫn không thể tin vào hai mắt của mình, “Sao anh lại tới đây?”

“Tôi muốn tặng cho em một món quà đặc biệt, Albus. Lò sưởi trong tường của em không có đường dây liên kết quốc tế. Cho nên tôi mới tới đây trước.” Gellert nở nụ cười, “Như thế nào? Không mời tôi vào nhà ngồi một chút sao?”

“À, xin lỗi, mời vào……”

“Cảm ơn.” Gellert bước vào nhà và nhìn đồ đạc đơn giản trong phòng. Không khỏi nhớ tới chuyện đã từng phát sinh ở nơi này vào rất nhiều năm trước đã thay đổi mọi thứ.

“Có chuyện gì vậy?” Albus nhìn thấy vẻ mặt sững sờ của Gellert.

“Không có việc gì đâu.” Gellert đi đến bếp lò để sưởi ấm.

“Ở đây tôi chỉ có mật ong……”

“Tôi biết, cho nên tôi đã chuẩn bị dược chống lạnh……”

“Được.”

Một lúc sau, hai ly nước uống sền sệt xuất hiện trước mắt họ.

“Em……”

“Anh……”

Hai người đồng thời mở miệng rồi lại im lặng vì xấu hổ.

“Anh tới đây có chuyện gì vậy?”

“Albus, mấy năm nay tôi không nhận được món quà nào của em……”

“Cho nên?”

“Tôi tới đây, ngoài việc muốn tặng một món quà đặc biệt cho em, nhưng tôi cũng muốn xin một món quà. Dù với tư cách là bạn bè thì cũng nên tặng quà, Albus.” Gellert nhìn Albus.

“Anh muốn cái gì?” Albus hỏi.

“Tôi muốn quyền được theo đuổi em.” Đây không phải là giọng điệu thương lượng, và cũng không hề có chút do dự nào.

Albus Dumbledore hoàn toàn bị sửng sốt. Vài giây sau, ông ngước mắt lên và nhìn ông lão trước mặt, hắn chính là Gellert…… Grindelwald —— là người ràng buộc cả đời ông.

“Không, rất xin lỗi, tôi không thể đưa được.” Dumbledore nghe thấy giọng nói của chính mình, “Rất lâu trước đây, tôi đã đưa nó cho một người, hắn thuần thục sử dụng quyền lợi này một cách triệt để, hơn nữa hắn vẫn luôn lưu giữ kết quả, Gel thân yêu.”

“Al……”

Tuyết rơi dày đặc bên ngoài ngôi nhà, giống như lễ Giáng Sinh một trăm năm trước, khi hai thiếu niên đứng bên cửa sổ ——

“Al, em nghe này ——”

“Cái gì?”

“Nghe thấy không?”

“Ồ, phải rồi, đó có phải là tiếng tuyết rơi không?”

“Đúng vậy, mẹ tôi nói rằng đó là khúc nhạc dạo của mùa xuân hạnh phúc……”

……

Tuyết rơi như những chiếc lá rụng. Vào đêm giao thừa, nó lơ lửng ở trên không trung, vắt kiệt chút sức lực cuối còn sót lại, để hoàn thành điệu nhảy cuối cùng.

HẾT PN6

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 64


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Ansel chớp chớp mắt, tỏ vẻ mình không hiểu, cần Salazar giải thích thêm, nếu không đầu y sẽ rối như mớ bòng bong “Lão sư, ý người là gì vậy?”

“Không cần em hiểu, ta hiểu là được,” Salazar cắn một cái lên môi Ansel, lập tức làm y phân tâm không để ý chuyện đó nữa “Hôm nay là cuối tuần nhỉ.”

Ansel bị Salazar hôn trộm hai lần cuối cùng cũng đỏ mặt, nắm nắm quần áo của mình, cuối cùng vẫn quyết định đáp trả, ngẩng đầu lên hung hăng hôn lên môi Salazar một cái. Hôn xong còn đắc ý liếm liếm môi, tựa như đang nói với Salazar, người xem, em cũng chủ động nè! Nghe Salazar hỏi, lập tức gật đầu.

“Đúng đó, lão sư, người sẽ không nói còn cần phải đi dạy chứ? Không cần đâu nha, hôm nay là cuối tuần, không có tiết.”

Nhìn Ansel chủ động hôn mình xong, còn bày vẻ mặt mèo trộm được cá, Salazar không biết nên vui vẻ hay bất lực “Al, hôn cũng không phải tuỳ tiện như vậy, có cần ta dạy em hay không?”

Nghe vậy, Ansel vội vàng che miệng lắc đầu, kiên quyết từ chối đề nghị của Salazar “Em từ từ tìm hiểu là được rồi!” Không cần dạy đâu, với lại hình như bọn họ đang thảo luận chuyện khác mà?!!

“Được rồi” Salazar nhìn cứ như thoả hiệp mà thở dài, vẫn còn nhiều thời gian, hắn kiên nhẫn chờ “Khi nào rảnh ta sẽ dạy em.”

Không đợi Ansel trừng mắt phản kháng Salazar tiếp tục nói, nhưng mà câu tiếp theo chẳng có liên quan gì đến y “Tối nay, tập hợp toàn bộ Slytherin ở phòng sinh hoạt chung.”

Ansel không hiểu lắm, đột nhiên tập hợp cả đám lại làm gì, cùng nhau nghiên cứu cách nấu độc dược cao cấp sao?

“Lão sư, người định làm gì?”

Salazar nhéo nhéo mũi nhỏ của Ansel, ánh mắt sủng nịnh làm y như bơi trong bình mật, lại còn như đút y vài muỗng mật ong, khắp miệng toàn mùi hương ngọt ngào “Đến lúc đó em sẽ biết.”

Slytherin hiện tại quả thật là quá yếu thế. Muốn nhấn mạnh mình là quý tộc thuần chủng? Được rồi, cái này có thể hiểu, nhưng đã không có thực lực mà còn mạnh miệng thì chỉ là vết nhơ của Slytherin.

Ansel gật đầu, nếu Salazar không muốn nói, Ansel cũng không hỏi. Salazar đè Ansel lên trên bàn, thâm thuý nhìn chằm chằm Ansel dưới thân “Al, hiện tại không có việc gì làm, hay chúng ta làm vài việc có ích đi.”

“Có ích?” Đầu óc Ansel so với người khác chậm nửa nhịp vẫn chưa hiểu ngụ ý đằng sau lời nói của Salazar, mơ hồ lặp lại, sau đó liền trừng to mắt “Lão sư, hiện tại con chỉ mới mười bốn!!”

Còn nhỏ đó, chưa thành niên đâu!! Thế mà………. Thế mà còn ham muốn mấy cái đó, lão sư, con nhìn nhầm người rồi!!! Cứ nghĩ người là chính nhân quân tử, ai dè cũng chỉ là một đại cầm thú!

Salazar phá lên cười, nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Ansel dưới thân, trêu ghẹo “Al, là em hiểu sai nha, ta nói muốn làm mấy chuyện đó hồi nào?”

Ansel tức giận nhìn Salazar đang vui vẻ, dùng ánh mắt chẳng có chút uy lực của mình trừng Salazar “Nếu vậy lão sư muốn làm chuyện gì?!”

“Đương nhiên là…….” Salazar cố ý kéo dài, treo tim Ansel lên “ Giúp ta sửa luận văn của đám sư tử Gryffindor ngu xuẩn kia, mớ luận văn đó làm ta đau hết cả đầu. Với thực lực của Al hẳn là có thể xử lý nhỉ?”

Ansel trầm mặc, y làm sao có thể không biết luận văn của đám sư tử con kia như thế nào được? Đông một câu Tây một câu, luận văn có thể nói là ưu tú chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mà lão sư đã nhiều năm không giảng dạy rồi, sửa luận văn quả thật rất vất vả. Như vậy y chia sẻ chút vất vả của Salazar, cho hắn thư giãn đầu óc chút cũng được.

Thế là, vì đau lòng cho Salazar phải hao tốn quá nhiều chất xám, Ansel dứt khoát đảm nhiệm phần phê chữa luận văn của đám sư tử kia, chia sẻ một ít gánh nặng với Salazar.

Đến khi Ansel thực sự cầm lên đọc…………mới biết trên đời này không bán thuốc hối hận ……. Quả thật tức đến muốn ói máu.

Ansel ngồi trên bàn làm việc, phí tâm phí tư phân biệt từng chữ cái trên cuộn da dê, sau đó lại ghép từng chữ vào thành một từ! Quả thật muốn mù mắt luôn mà.

Mà Salazar lại rất nhàn nhã ngồi trên sofa ăn bánh uống trà, bắt đầu buổi trà chiều tươi đẹp của mình.

Ansel phê xong được một mớ luận văn, nhìn thấy Salazar nhàn nhã như vậy liền ức chế, dựa vào đâu mà y phải ngồi đây phê luận văn, trong khi đó lão sư lại thảnh thơi ngồi bên kia ăn bánh uống trà hả?!

“Lão sư, sao người không đi sửa luận văn của các nhà khác!”

Ansel đã giải quyết của Gryffindor, nhưng còn Slytherin, Ravenclaw, Hufflepuff, a, tại sao………….tại sao hắn có thể thoải mái uống trà chiều như vậy, làm y một chút cũng không dễ chịu!!

Salazar cắt một miếng bánh kem, nuốt vào, không hề bị sợ trả thù mà nhàn nhạt mở miệng “Đều xong hết rồi.”

Xong hết rồi! Xong hết rồi! Xong hết rồi!!!!

Câu này cứ bay qua bay lại trong đầu Ansel, thế mà lại xong rồi! Vậy rốt cuộc y vất vả gian chịu khó ôm mớ luận văn của Gryffindor làm gì?!!! Chẳng nhẽ là để lão sư nhàn nhã nghỉ ngơi bên cạnh, còn mình vốn là cái đứa nhàn nhã lại phải đâm đầu vào phê luận văn? No zuo no die, why you try a…………….

*No zuo no die, why you try a….: Một câu meme huyền thoại của Trung Quốc, đại ý là không tìm đường chết thì sẽ không chết.

“Ansel mệt sao? Tuy rằng mắt ta có chút mỏi, nhưng nếu Ansel thật sự mệt rồi thì cứ để đó đi, ta phê cũng được.” Salazar có chút ưu sầu sờ sờ khoé mắt, thở dài, ngữ khí lại an ủi, nháy mắt đè bẹp ức chế trong lòng Ansel.

Ansel nhìn Salazar đột nhiên trở nên nhu hòa, không tự giác nuốt nước miếng, áp suy nghĩ muốn đè Salazar xuống, tỏ vẻ bình tĩnh nói “Không sao, em còn cố gắng được, lão sư người nghỉ ngơi chút đi.”

“Vất vả cho em rồi, Al.” Salazar cúi đầu, cầm ly hồng trà trên bàn lên nhấp một ngụm, mép ly …….. vừa lúc che giấu khoé môi cong cong cười gian của hắn.

Xét về trình độ giảo hoạt, Ansel vĩnh viễn không bằng Salazar Slytherin………….

Sau khi ăn tối xong, Ansel triệu tập tất cả Slytherin ra phòng sinh hoạt chung chờ Salazar đến.

Lucius nhìn Ansel ngồi bên cạnh “Ansel, giáo sư Coimbra yêu cầu chúng ta tập trung trong phòng sinh hoạt chung làm gì?”

Ansel bày cờ phù thuỷ lên bàn “Tôi cũng không biết, không cần sốt ruột, lát thì biết thôi.”

Lucius gật gật đầu, yên lặng ngồi bên cạnh Ansel nhìn y tự chơi cờ với bản thân, không khỏi thắc mắc “Ansel, cậu chơi cờ như vậy, không sợ rối não sao?”

“Không, như vậy mới có thể nâng cao khả năng tư duy của tôi,” và khả năng làm hai việc cùng một lúc, Ansel âm thầm bổ sung trong lòng “Có thời gian thì cậu thử xem, rất vui đó.”

Lúc này, Salazar bước vào phòng sinh hoạt chung, nhìn nhóm rắn con ngồi xung quanh không náo loạn, trong bụng vô cùng hài lòng.

Ít nhất, không vì hắn là một người xa lạ lên ghế chủ nhiệm mà làm bọn họ khinh thường. Trong Slytherin, thực lực chiếm một vị trí rất quan trọng.

Salazar đi vào, vẫy vẫy tay, hàng trăm cuộn da dê không biết xuất hiện từ nơi nào, bay đến trước mặt mỗi Slytherin. Phù thuỷ thuần chủng vốn thưa thớt, đặc biệt là khi yêu cầu tuyển chọn vào Slytherin của Salazar rất nghiêm khắc. Đếm hết nhóm rắn nhỏ nhiều lắm cũng chỉ hơn hai trăm người. Phép thuật khá thuận tiện, chỉ cần là Salazar viết, thì hoàn toàn có thể sao ra đủ số lượng mà hắn cần.

“Slytherin không cần phế vật,” Salazar dùng ánh mắt sắc bén lướt hết toàn bộ Slytherin, có lẽ bọn họ nên phẫn nộ vì mấy lời này, nhưng đến khi chạm phải ánh mắt của hắn, không biết vì sao không ai nói được gì, chỉ đành im lặng cúi đầu chờ hắn nói tiếp “Slytherin hiện tại quá yếu thế, đối với Gryffindor lúc nào cũng khiêu khích, thậm chí mấy trò còn không thể phản kháng lại.”

Nếu ở ngàn năm trước, đám nhóc sư tử kia mà dám khi dễ rắn nhỏ, không cần động thủ, chỉ cần nghĩ thôi cũng đủ để bị nhóm rắn nhỏ cho ăn hành rồi. Mà hiện tại thì sao?!

Một đám quý tộc đắm chìm trong vinh quang ngày xưa, chỉ biết hưởng thụ không có chí tiến thủ, bài xích tất cả những thứ liên quan đến Muggle không cần biết tốt xấu, cố chấp, bảo thủ, không biết bỏ đi cặn bã mà giữ lại tinh hoa. Một đám thuần chủng ngu ngốc.

Ánh mắt Salazar tối sầm, cả người cũng bắt đầu bốc khói đen. Đặc biệt là tin tức hắn vừa mới biết từ hậu đại Tom của mình. Thế mà, chưa chắc tất cả sẽ đến Hogwarts học, ai cho họ cái quyền đó! Ngoan cố không tiến hoá, ngu ngốc! Nếu không phải Tom đã giết bọn họ, Salazar cũng sẽ không nhịn được chém hết cả đám, quả thật là bôi đen Slytherin mà!!!

Ansel nhìn biểu cảm Salazar có chút không đúng, vội vàng ho nhẹ, làm bộ không hiểu nhìn hắn “Chủ nhiệm Coimbra, xin hỏi, người đưa cái này cho bọn con làm gì?”

Lão sư kêu y triệu tập tất cả bọn họ cũng chỉ để phát mấy cái này?

“Một vài phép thuật hắc ám thất truyền khá lâu rồi,” Salazar nghe được giọng của Ansel, từ từ bình tĩnh lại, nhìn nhóm rắn nhỏ vì lời hắn nói mà khiếp sợ kia, hơi nhếch khóe môi “Đây chỉ là bước đầu tiên, nếu các trò có thể học được hết mấy thần chú này, lại vượt qua được bài kiểm tra của ta, thì sẽ tiến hành bước tiếp theo.”

Một Slytherin năm Bảy nhìn cuộn da dê trong tay, ánh mắt thiếu chút nữa đốt luôn nó. Nhưng nhớ đến điều lệ của Bộ phép thuật, trong lòng có chút do dự nhưng vẫn sống chết không chịu buông cuộn da dê “Nhưng mà, chủ nhiệm Coimbra, Bộ phép thuật………”

HẾT CHƯƠNG 64

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 63


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Ansel đứng ở bên ngoài nhanh chóng bước vào đóng cửa lại, rối rắm nhìn tình hình trong phòng.

Y nên xông lên tát cho lão sư một cái hay cho người phụ nữ kia một cái tát? Hay là bày vẻ mặt mình bị bỏ rơi, khóc lóc chạy đi?

Ặc……….

Khi Ansel muốn kể với Salazar mấy chuyện thú vị mình thấy, thì gõ cửa sẽ chuyển thành trực tiếp đẩy vào. Chỉ cần là xà khẩu, thì phòng nào cũng có thể vào, cho nên Ansel không gặp chút cản trở nào xông vào văn phòng giáo sư Độc dược.

Nhưng mà………….y làm sao có thể tưởng tượng được, sự mất lịch sự không có tí lễ nghi của mình, tiết lộ cho y một bí mật? Lão sư của y, Salazar Slytherin, ngoại tình!

Hơn nữa lại còn là phụ nữ!!

Ansel vô cùng chán nản.

“Thì ra chủ nhiệm đang bận sao…………. Vậy em quay lại sau vậy.” Ansel ấm ức tủi thân khịt mũi quay đi chỗ khác, chờ lát quay lại? Mơ hả! Nếu Salazar bây giờ không níu Ansel lại, thề với Merlin, Ansel về sau có cho Galleons cũng sẽ không đặt nửa bước vào đây.

“Al!” Salazar trên mặt chẳng có chút biểu cảm nào, nhưng nhìn thấy bộ dạng của Ansel hiện giờ lo lắng biết bao nhiêu. Nhìn thấy vẻ mặt Ansel uất ức muốn rời đi, Salazar lập tức gọi lại.

Ansel dừng bước, quay lưng lại với Salazar, trên mặt cười nhếch mép khả nghi.

“Tiên sinh,” người phụ nữ đang quàng tay qua cổ Salazar nở nụ cười quyến rũ. Dùng ngón tay thon dài của mình vẽ vòng vòng trên ngực hắn, cô được Grindelwald ra lệnh đến tìm Salazar, nhưng mà Grindelwald cũng không nói cho cô, người cô cần tìm đẹp trai đến như vậy “Cho tên nhóc tiểu học kia ra ngoài đi.”

Ansel còn chưa kịp quay đầu khóe miệng giật giật, học sinh tiểu học? Tuổi của y cộng thêm ngàn năm vào không biết lớn bao nhiêu, còn học sinh tiểu học, người phụ nữ đáng chết!

Ansel lấy đũa phép ra, từ từ xoay người, nhìn lực chú ý của người phụ nữ kia tập trung hết lên Salazar, một chút cũng không chừa cho y, khóe miệng hơi cong.

Không bao giờ đưa lưng về phía người lạ, đây là quy tắc cơ bản. Mà người phụ nữ ngu xuẩn này lại quên sạch sẽ, cô ta rốt cuộc là ai phái đến, sao lại có thể ngu ngốc đến như vậy!!

Salazar ngồi một bên bình tĩnh nhìn, hắn cũng muốn nhìn một chút Ansel sẽ phản ứng như thế nào. Ngàn năm trước, hắn chưa từng thấy Ansel vì hắn mà ghen bao giờ. Mọi người hỏi Gryffindor à? Cái đó không tính, cái kia chỉ có thể nói là độc chiếm đối với người thân của Ansel mà thôi, không phải chiếm hữu của người yêu với nhau.

Được rồi, nói ngắn gọn chính là Salazar nổi hứng muốn nhìn bộ dạng ăn dấm của Ansel.

“Immobulus!”

Thừa dịp cô ta không chú ý, Ansel phóng thần chú vào người của cô ta, nhìn cô ta cứng đờ ngồi trên người Salazar, cánh tay chướng mắt kia quàng lên vai hắn. Ansel chịu không nổi, trực tiếp đi lên túm cô ta lôi ra khỏi người hắn.

Thô bạo ném cô ta xuống đất, còn chưa hết giận mà hung hăng nhấc chân tặng cho vài đạp. Cuối cùng hừ một tiếng, nhào vào lòng Salazar tuyên bố chủ quyền .

Lão sư là của Ansel Malfoy y!!

Salazar nhìn Ansel đánh dấu chủ quyền, dịu dàng cười cười, chưa kịp mở miệng đã bị Ansel ngắt lời “Lão sư, cô ta là ai thế, từ đâu chui ra vậy!!”

Ánh mắt uất ức, biểu cảm tổn thương, làm Salazar xấu hổ quay đầu đi chỗ khác, khụ khụ hai tiếng mới mở miệng nói “Là Grindelwald phái đến.”

“Hừ, em không biết lão Chúa tể kia còn có sở thích làm mai mối đấy!” Đôi mắt Ansel phừng lên ngọn lửa, phẫn nộ chờ đợi người phụ nữ đang không thể cử động được trên mặt đất.

Người phụ nữ đáng chết này, ngay cả Gryffindor dưới phòng tuyến mạnh mẽ của y cũng không thể đến gần lão sư được xíu xiu nào. Hôm nay lão sư thế mà lại bị cô ta ăn đậu hủ, thật không thể lượng thứ!!

“Có lẽ không phải làm mai” Salazar bất lực nói giúp Grindelwald “Có lẽ là đến liên lạc.”

Ansel trừng mắt, im lặng trừng người phụ nữ trên mặt đất nửa ngày, cuối cùng hừ một tiếng, chôn mặt vào ngực Salazar không nói lời nào nữa. Y chán ghét người phụ nữ này, không thèm nhìn nữa!

Salazar phất tay hóa giải thần chú trên người cô ta, ánh mắt lạnh băng làm cô hơi rùng mình “Grindelwald phái cô tìm tôi có việc gì?”

Sglas đứng lên, cúi đầu dẹp bỏ thái độ phóng đãng vừa rồi, cung kính nhìn Salazar “Chủ nhân sai tôi nói cho tiên sinh, ngài ấy gần đây……..cảm thấy có chút không khỏe, nhưng sẽ không vi phạm những điều đã cam kết. Voldemort bên kia chủ nhân đã phái người đến, chỉ là mấy chuyện sau đó sẽ giao cho vào thánh đồ cấp cao xử lý.”

Cảm thấy không khỏe? Mắt Salazar hơi nheo lại, lời nói của Sglas rất thành thật. Hơn nữa nhìn cô ta cũng không giống như đang nói dối, vì thế Salazar không khỏi ác ý phỏng đoán, chẳng nhẽ ông ta quẩy quá rồi nên sắp tinh tẫn nhân vong?

Salazar ho nhẹ, nhanh chóng che giấu ý nghĩ dâm dục trong mắt . Như vậy là không được, cho dù đó có là sự thật, cũng không thể nghĩ người khác như vậy được, như thế là không lịch sự.

Salazar gật đầu “Đã hiểu, nhưng mà, làm sao cô có thể vào đến tận trong này?”

Nghĩ đến đây, trong mắt Salazar ánh lên vài phần cảnh giác. Một Thánh đồ nước Đức thế mà có thể tuỳ tiện ra vào Hogwarts, điều này tuyệt đối không được. Hợp tác thì hợp tác, tất cả đều là vì lợi ích , nhưng một khi cái lợi ích đó biến mất, thì hậu quả sẽ……..

………Không thể tưởng tượng được.

Cảm giác Salazar có sát khí, Sglas nhanh chóng giải thích “Tiên sinh, xin hãy yên tâm, chẳng qua là lò sưởi trong phòng hiệu trưởng tạm thời nối mạng Floo với Đức, chỉ sợ lát nữa Dumbledore sẽ đóng lại.”

Nói đến chuyện này, Sglas cũng rất hoang mang. Với tình trạng hiện giờ, đã chứng minh chủ nhân và Dumbledore kia hết cửa với nhau rồi, đặc biệt là hiện tại chủ nhân …. Khụ khụ ……. Chủ nhân làm sao có thể thuyết phục Dumbledore nối mạng Floo, tuy là chỉ có một lần, nhưng ngẫm lại vẫn có chút khủng bố.

Dumbledore? Salazar nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Ansel, tự hỏi Dumbledore và Grindelwald định làm gì.

Sglas trì hoãn cũng đã lâu rồi, chỉ sợ đồng nghiệp phụ trách ngoại giao kia cũng sắp chịu không nổi nữa, nhanh chóng tạm biệt với Salazar.

“Tiên sinh, lời cần nói tôi cũng đã nói, nếu không có việc gì nữa, tôi rời đi trước, Dumbledore bên kia…… Không dễ đối phó.”

Nhìn thấy Salazar gật đầu, Sglas vừa vội vàng ếm đủ loại bùa có thể làm hơi thở biến mất, vừa chạy khỏi văn phòng Độc dược, Sglas không hề ngượng ngùng ôm ** đau đớn của mình, chạy về văn phòng hiệu trưởng.

Vừa rồi tên nhóc kia, cái chỗ tên nhóc kia đá ……… là sinh mệnh của anh đó! Thế còn đạp đến hai lần, quả thật là ……… (xin phép giữ xưng hô cô phía trên, để anh thì lộ liễu quá mất hay)

Sglas đau khổ trong lòng, ừ thì anh là nam đấy, chẳng qua là thích mấy người đẹp trai mà thôi ……….. Chẳng qua là diện mạo có chút giống phụ nữ mà thôi …. Ngay cả giọng nói, cũng có chút nhẹ nhàng …….. Hôm nay vì giai mà mém nữa bị triệt sản, thật là….. biết vậy đã không hám rồi……………

Không nghĩ nhiều nữa, anh cần nhanh chóng trở về gấp, một là trấn an ’em trai’ bé bỏng của mình …….. hai là, chỉ mong ……… đồng nghiệp của anh có thể chống đến khi anh quay lại.

“Lão sư thế mà có người phụ nữ khác.” Ansel chờ Sglus đi ra ngoài, dụi dụi mấy cái lên ngực Salazar, thanh âm rầu rĩ, lên án hành vi xấu xa của Salazar.

“Cậu ta là nam.”

Ansel sửng sốt, đột nhiên từ trong lòng Salazar ngẩng đầu lên, không chắc chắn hỏi lại “Lão sư, người nói gì?”

“Ta nói người kia là nam, không phải nữ.” Salazar cười tủm tỉm nhìn phản ứng của Ansel, trong lòng không khỏi vui vẻ.

“Lão sư, người thế mà cõng con trộm hán tử!!!”

*Cõng con trộm hán tử: Không tìm được nghĩa của câu này, nhưng mọi người có thể hiểu nôm na là ý chỉ ai đó đang ngoại tình.

Cái này không thể trách Ansel, nếu có trách thì trách não của y bắt lệch tần sóng rồi đi…….. Theo không kịp bước đi của thời đại. Nếu không, chỉ một câu thế này thôi, đã đủ cho Salazar băm vằm ra rồi.

Salazar nheo mắt, uy hiếp nhìn Ansel “Al, vừa rồi em mới nói cái gì?”

Ansel rụt đầu, vo thành một cục trong lòng Salazar, nho nhỏ tròn tròn cố gắng tăng cường vẻ đáng thương cho mình, cầu Salazar tha cho mấy lời miệng nhanh hơn não khi nãy.

“Không…..không có gì…….” Ansel khóc không ra nước mắt túm áo Salazar, để cho hắn thấy y đáng thương đến thế nào.

“Al, tốt nhất em nên khai thật đi.” Tay Salazar chậm rãi hướng cổ Ansel, sờ sờ, làm y nổi hết cả da gà da vịt.

Đôi mắt của Ansel đáng thương chớp chớp, nước mắt trốn trong hốc mắt lăn ra, đôi mắt ngập nước tức khác làm độ đáng thương của Ansel level up. Nhưng mà Salazar hiện tại quyết không cho người trước mặt đánh trống lảng.

Salazar nhìn Ansel không biết bay đến cõi nào trong lòng, nhướng mày “Al, nghĩ ra nên giải thích thế nào chưa?”

“Không có.” Không suy nghĩ, trực tiếp buột miệng phun ra. Lời vừa mới nói, Ansel liền ý thức được có gì đó sai sai, vội vàng lấy tay che miệng mình, đưa ra ánh mắt lấy lòng nhìn Salazar.

Nhìn bộ dạng đáng yêu của Ansel, Salazar rốt cuộc nhịn không được hung hăng hôn lên mặt y một cái, âm thanh có chút khàn khàn “Al, em phải tin là ta sẽ không đi tìm người khác.”

Tại thời điểm này, mặc kệ có hiểu hay không, chỉ cần gật đầu là được rồi. Ansel nhanh chóng mất liêm sỉ gật đầu, tỏ vẻ mình đã nghe.

Nhìn bộ dạng vẫn còn đang ngơ ngác của Ansel, Salazar thở dài trong lòng, không vội, hắn kiên nhẫn đợi. Chỉ là, Salazar tay nghịch lọn tóc của Ansel, đừng để hắn chờ lâu quá, nếu không, hắn sợ mình sẽ nhịn không được.

Cảm giác được không khí xung quanh đã dịu đi đôi chút, Ansel vội vàng kể một loạt chuyện vừa nãy cho Salazar, nhân tiện nghe chút ý kiến của hắn.

“Lão sư, người nói xem tên nhóc họ Black kia rốt cuộc nghĩ gì trong lòng?” Ansel líu lưỡi, không hiểu được Black nghĩ gì, nếu luyến tiếc vinh quang gia tộc, thế sao lại vào Gryffindor?

“Tâm tính trẻ con thôi.”

HẾT CHƯƠNG 63

Design a site like this with WordPress.com
Get started