[ BSD + HP ] Cuộc Sống Mới – Chương 2 : Xuyên qua rồi ( Hogwarts)


AUTHOR : MIN

-o0o-

 Chương 2: Xuyên qua rồi ( Hogwarts)

Harry đang cảm thấy cực kỳ ngơ ngác, chuyện gì vừa xảy ra, tại sao khi cậu vừa mới bước vào đại sảnh đường thì liền thấy một cái hố cực kì bự trên trần nhà. Không những thế, đám người vừa rơi ra trong hố là ai, sao ăn mặc lạ vậy, hình như không phải phù thủy đúng không?

Mà nói đến đám người vừa rơi xuống kia, Atsushi đang vô cùng kinh ngạc, không phải họ chết rồi sao, sao lại xuất hiện ở đây, mà đây là đâu. Cách bài trí lạ quá, không phải là cung điện đấy chứ, mà sao nhiều người thế, không phải là đang tổ chức vũ hội đó chứ, tại sao ở đây nhiều người mặc áo choàng đen vậy, chẳng lẽ không phải vũ hội mà là đám tang.

Mà khoan, đây không phải là điều quan trọng, quan trọng là mọi người có bị làm sao không kìa. Atsushi quay ngoắt đầu lại, thấy Kunikida-san đang lầm bầm gì đó xong rồi ghi vào cuốn sách lý tưởng của mình, còn Dazai-san, anh đang định làm gì vậy, không phải là đang rủ người ta đi tự tử đôi đó chứ. May quá, trước khi Dazai-san kịp nói gì thì Kunikida-san đã kéo anh ấy lại rồi. Thấy im lặng thế này cũng chả phải hay ho gì cho cam, Atsushi liền mở miệng ra hỏi:

-Etou, xin cho hỏi nơi này là đâu vậy?

Hỏi xong, Atsushi liền ngớ người ra một lúc, tiếng cậu vừa nói không phải tiếng nhật mà là tiếng…anh? Cậu không được đi học nên biết rất ít tiếng anh, mà sao bây giờ lại mở miệng ra là nói tiếng anh rồi, còn hiểu được nghĩa nữa cơ.

Nghe thấy Atsushi nói, Dazai liền quay phắt lại hỏi:

-Ủa, Atsushi biết nói tiếng anh hả?

Vừa hỏi xong, Dazai cũng đơ hai giây luôn, hắn nói tiếng nhật mà, sao lại biến thành tiếng anh rồi. Không phải nói là Dazai không biết tiếng anh, tuy rằng không đi học nhưng khi còn trong Mafia Cảng, hắn đã thông thuộc tiếng anh, pháp, đức rồi. Nhưng mà câu vừa rồi hắn định nói bằng tiếng nhật mà, có phải tiếng anh đâu.

Các giáo sư ngồi trên kia cũng đơ luôn rồi, họ nói tiếng anh, họ là người anh hả, nhưng mà kiểu tóc, dáng hình này là của người Nhật mà. Dumbledore vẫn còn chút thắc mắc đứng lên trả lời câu hỏi của bé tóc trắng:

-Chào các con, đây là ngôi trường phù thủy và pháp sư Hogwarts. Nào, các con của ta, nói cho ta biết các con đến từ đâu và tại sao lại ở đây?

Lần này thì Dazai là người trả lời:

– Chúng tôi đến từ Yokohama, Nhật Bản và xuất hiện ở đây vì có một dải sáng kì lạ mang chúng tôi đến đây. Chúng tôi không phải là con của ông thế nên đừng gọi như vậy.

Dumbledore chưa kịp đáp trả thì tự nhiên giáo viên Trealowney đứng lên, hai đôi mắt cô vô hồn, một giọng nói cất lên, tuy nhỏ nhưng dường như tất cả mọi người đều nghe thấy:

-Ta là Merlin, vị thần của thế giới phù thủy, ta đã đưa các ngươi đến thế giới phù thủy, đây là một thế giới hoàn toàn khác, ở đây không xuất hiện dị năng giả, hoặc nói cách khác là dị năng giả đã biến mất khỏi thế giới này. Ta đưa các ngươi đến đây vì một lý do, tạm thời không thể nói ra được. Ta đã làm các ngươi quay lại một vài tuổi để các ngươi có thể đi học ở đây, còn nữa, để thuận tiện cho việc nói chuyện, ta đã điều chỉnh ngôn ngữ của các ngươi thành tiếng anh và ta cũng đã cho các ngươi mang những năng lực y như phù thủy. Mong các ngươi có thể hòa đồng mà sống ở thế giới này.

Nói xong, cô trở lại bình thường, ngơ ngác nhìn mọi người nói:

-Tôi vừa mới làm gì mà mấy người nhìn tôi kì lạ như vậy?

Giáo sư Mc.Gonagall trầm ngâm rồi nói:

-Tôi nghĩ ý của Merlin chính là các vị đây trở thành học sinh của trường chúng ta. Cụ sẽ không phiền nếu ta tiếp tục lễ phân loại cho những vị khách nhỏ tuổi này chứ?

Cụ Dumbledore nói:

-Đương nhiên là không có vấn đề gì cả, nhưng mà xin hỏi những vị khách nhỏ tuổi này một chút, dị năng giả là gì và tên tuổi của các vị?

Fukuzagawa đứng lên mở đầu:

-Tôi tên là Fukuzawa Yukichi, dị năng giả là người có năng lực đặc biệt, năng lực của tôi gắn liền với thanh kiếm này, hiện tại tôi đang là 28 tuổi

-Kunikida Doppo, năng lực của tôi là biến mọi thứ tôi viết thành đồ vật, 13 tuổi

-Edogawa Ranpo, năng lực của tôi là Siêu suy luận, 13 tuổi

-Yosano Akiko, năng lực là cứu được người sắp chết, 14 tuổi

– Miyazawa Kenji, năng lực là có thể bê đồ nặng bao nhiêu cũng được hết, 11 tuổi.

-Tanizaki Junichiro, năng lực tạo ảo ảnh, 12 tuổi.

-Dazai Osamu, năng lực vô hiệu hóa năng lực của người khác, 12 tuổi.

– Nakajima Atsushi, năng lực hóa hổ, 11 tuổi.

– Izumi Kyouka, năng lực Bạch tuyết dạ xoa, 11 tuổi.

– Tanizaki Naomi, em gái của Tanizaki Junichiro, người bình thường, bây giờ là phù thủy, 11 tuổi.

-Haruno Kiraco, người bình thường, hiện tại là phù thủy, 25 tuổi.

Cụ Dumbledore đứng lên nói:

– Vậy thì Fukuzawa, thầy sẽ làm giáo sư dạy cách phòng thủ nếu không có pháp thuật trợ giúp, còn cô Haruno có thể dạy môn Muggle học.

– Thưa ông, có thể nói cho tôi biết Muggle là gì?-Haruno hỏi

– Muggle là cách gọi người bình thường ở thế giới phù thủy. Còn bây giờ, hãy phân loại cho những học trò kia rồi bước vào bữa tiệc nào.

Giáo sư Mc.Gonagall đứng dậy và nói:

-Khi ta đọc đến tên ai thì người đấy sẽ lên đây và đội chiếc nón này.

– Kunikida Doppo: Hufflepuff

– Edogawa Ranpo: Ravenclaw

– Yosano Akiko

Chiếc nón cân nhắc một hội, cuối cùng cũng ra quyết định cho cô vào Slytherin.

– Miyazawa Kenji: Hufflepuff

-Tanizaki Junichiro: Gryffindor

-Nakajima Atsushi: Gryffindor

-Tanizaki Naomi: Gryffindor

-Izumi Kyouka: Gryffindor

-Dazai Osamu:

Ngay khi giáo sư Mc.Gonagall vừa cầm chiếc nón lên thì chiếc nón đã la oai oái:”Đừng đội ta lên, ta sẽ bị cắt thành nhiều mảnh mất, Slytherin, chắc chắn là Slytherin.”

Durmstrang

Xa về phía bắc, trong khu vực của những ngọn núi tuyết, nằm trong một lâu đài ẩn trong thung lũng. Vị trí của nó không thể được truy tìm bởi Muggle hay ma thuật.

Những diễn biến bên trong và lạm dụng ma thuật không thể được phát hiện theo luật. Mùa đông sẽ không bao giờ qua, và khí hậu sẽ không bao giờ ở trên mức đóng băng. Mặt trời và hơi ấm của nó chỉ là một ký ức xa xôi, mờ dần vào bóng tối chính là nơi này.

Để có thể đánh bại một cái gì đó, bạn phải hiểu nó. Trường học ma thuật chuyên về Nghệ thuật Hắc ám, không nơi nào khác dám phơi bày giới trẻ thế giới trước những kiến ​​thức như vậy vì sợ họ trở nên lạc lõng với nó.

Tin đồn bay về nơi này, từ tai đến tai bạn đều có thể nghe thấy họ nói chuyện rôm rả khi họ nói về những sự kiện không giải thích được, cái chết và điều kiện khủng khiếp của trường.

                                                    Đây là Viện Durmstrang. Hãy từ bỏ tất cả hy vọng, các ngươi bước vào.

                           Trích từ: http://durmstrang.wikifoundry.com/

____________________________________________________________

Và cũng ngay tại nơi này đây, đang diễn ra một màn gà bay chó sủa.

Krum cảm thấy là số mình cũng may mắn lắm, sau khi hiệu trưởng gọi anh lên khen thưởng trước toàn trường thì đột nhiên có một cơn bão rất mạnh thổi qua. À mà cũng chẳng biết có phải bão hay không, chỉ thấy một cơn lốc xoáy cực kì lớn vừa ở chỗ anh đứng lúc nãy. Ôi Merlin, có phải nếu anh không bước xuống kịp lúc thì đã tan xác rồi hay không.

Vì xuất hiện lốc xoáy nên hiện tại có rất nhiều gió kéo về phía đại sảnh đường của Viện Durmstrang, khiến nơi đây đã vốn âm u và lạnh lẽo lại tăng thêm gấp bội. Từ một đại sảnh đường đang nghiêm trang sạch sẽ thì đột nhiên lại biến thành một đống hỗn độn, có cả những học sinh xui xẻo bị cả dĩa đầy ắp đồ ăn đổ lên người, nhưng mà lại không ai dám ném vào cơn lốc xoáy một câu thần chú nào cả, đơn giản là bởi vì sát khí tỏa ra từ lốc xoáy rất mạnh, không ai dám nâng đũa phép lên cả.

Karakoff nhíu mày, hoảng sợ nghĩ, đây là chuyện gì vậy, trong lịch sử trường Durmstrang chưa từng xảy ra việc này, sao có thể. Nếu chỉ có chừng đấy thì ông không cần phải sợ hãi, ông sợ hãi bởi vì sát khí tỏa ra từ đấy rất mạnh, mạnh hơn của Lord Voldermort gấp 20 lần, làm cho ông không dám nhúc nhích một tí nào cả.

Cơn lốc xoáy tan dần, làm hiện ra một đám người đứng ở bên trong, Chuuya nhíu mày, đây là đâu, cách bài trí có vẻ được, nhưng mà bẩn thỉu quá đi. Đồ ăn bay khắp mọi nơi, làm cho đây giống như bãi chiến trường, còn đâu cái vẻ lạnh lùng hoa lệ của căn phòng nữa chứ.

Nhìn sang mọi người, ngoài mặt thì thấy đang lạnh lùng, thản nhiên như thế thôi, nhưng mà Chuuya biết trong lòng họ đang hoang mang tột độ, nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt cool ngầu và tỏa sát khí.

Thấy không ai có chuyện gì cả, Chuuya nhìn xuống đám nhóc loi nhoi ở dưới “bãi chiến trường” kia, có mấy đứa 18 tuổi chắc là lớn nhất trong đám này đi. Còn cái đám người lớn ở trên, sao không ai mở miệng trước hết vậy, biết thế là bất lịch sự lắm không, giải thích cho bọn tôi chuyện gì đi chứ. À khoan, nhìn cái mặt tái mét thế kia chắc cũng chẳng biết chuyện gì đang xảy ra đâu đúng không.

 Mà tất cả ở đây đều mặc áo chùng đen và đeo cái mũ chóp nhọn kì lạ, chẳng lẽ là một tổ chức gì đấy, nhưng mà thấy ăn mặc như thế này thì giống phù thủy ghê ha. Nhưng mà chắc không phải phù thủy đâu, làm gì có phù thủy thật ngoài đời , chắc là đang cosplay rồi.

Tầm 10 phút qua đi, chả thấy ai lên tiếng cả. Chuuya bực tức quát lên:

-Mấy người kia, nơi đây là đâu, các người là ai? Biết không lên tiếng là bất lịch sự lắm không.

Các vị giáo sư âm thầm rơi lệ, các vị tỏa sát khí ra nhiều thế kia thì ai dám lên tiếng. Mà các vị cũng có lên tiếng đâu.

Năm phút sau vẫn không ai trả lời, Chuuya bực mình, giẫm một cái “nhẹ” xuống sàn, trên sàn liền xuất hiện một cái hố mới. Quát:

-Các ngươi có trả lời không thì bảo, ta giết cả lũ bây giờ.

Nói xong, Chuuya bắt đầu im lặng, trong đầu một đống dấu hỏi chấm nổi lên. Ủa, sao mình lại nói tiếng đức.

Các vị giáo sư lại âm thầm rơi lệ, xót thương thay cho cái sàn nhà.

Karakoff run rẩy đứng lên, cố làm mặt lạnh, thật ra trong lòng ông đã sớm muốn tìm nơi nào để tự tử rồi. Cố giữ lấy giọng bình tĩnh, ông hắng giọng trả lời:

-Đây là Viện Durmstrang ở Đức, chúng tôi là phù thủy. Xin hỏi rằng các vị đến từ đâu và sao lại xuất hiện ở đây.

Mori trả lời:

-Chúng tôi đến từ Yokohama, Nhật Bản, chúng tôi ở đây vì chúng tôi bị ngã vào một cái hố, rồi liền xuất hiện ở đây.

Mori trả lời xong, nghĩ thầm trong đầu, ra là thế, ngôn ngữ của ông bị biến thành tiếng đức rồi. Vừa nãy nhìn Chuuya nói tiếng đức xong rồi đứng đơ một lúc, ông đã phát hiện rằng có điều gì đã thay đổi, quả nhiên là ngôn ngữ đã bị thay đổi.

_____________(tạm tua qua phần giới thiệu của Merlin, chả có gì thay đổi đâu, ngoại trừ tiếng đức thôi và thêm phần giới thiệu dị năng giả là gì)

-Vậy thì các vị đây, có muốn trở thành học sinh của Viện Durmstrang không?

Mori cúi người nói:

-Được thôi, vậy thì chúng tôi cũng nên nói danh tính cho các quý ngài biết chứ nhỉ. Tôi là Mori Ougai, năng lực của tôi là Elise-chan xinh xắn đáng yêu này, hiện tại 28 tuổi.

-Ozaki Kouyou, năng lực Quỷ Vàng(金色 夜叉), 27 tuổi.

-Akutagawa Ryunosuke, năng lực La Sinh Môn, 11 tuổi.

-Nakahara Chuuya, điều khiển trọng lực, 12 tuổi.

-Kaji Motojirou, không bị thương bởi những quả bom của mình, 12 tuổi.

-Yumeno Kyuusaku, gọi là Q, gieo rắc nỗi sợ, 11 tuổi.

-Hirotsu Ryuurou, (năng lực mình không biết, có bạn nào nói cho mình với), 30 tuổi.

-Tachihara Michizou, người bình thường, hiện tại phù thủy, 11 tuổi.

-Akutagawa Gin, người bình thường, hiện tại phù thủy, 11 tuổi.

-Higuchi Ichiyou,  người bình thường, hiện tại phù thủy, 12 tuổi.

HẾT CHƯƠNG 2

[ BSD + HP ] Cuộc Sống Mới – Chương 1 : Trận chiến kết thúc


AUTHOR : MIN

-o0o-

“Bùm” một tiếng nổ vang lên, báo hiệu cuộc chiến đã đến hồi kết, thanh niên tóc nâu lặng yên giơ súng lên và “Pằng” viên đạn xuyên đầu kẻ thù, thế là trận chiến kết thúc.

“Dazai-san?” Atsushi cất tiếng gọi khi thấy người thanh niên tóc nâu vừa kết liễu kẻ thù xong đứng yên ở đấy, ngạc nhiên vì người này không hành xử như bình thường.”Anh không sao Atsushi, Chuuya thế nào rồi?”Dazai cất tiếng hỏi.

“Anh ấy ổn rồi ạ, mà ta mau về thôi, sếp đang gọi” Atsushi vừa nói vừa bước về phía trụ sở. Vậy là cuối cùng trận chiến này cũng kết thúc, cả hai bên đều có những tổn thất nhất định, bên Mafia Cảng thì hơn một nửa số người đã chết, các lãnh đạo đã bị trọng thương lớn về cuộc chiến; bên Trụ sở Thám tử cũng chả tốt hơn, mọi người đều bị đánh đến dở sống dở chết, hầu như không còn sức lực nào cả. Trận chiến lần này cả hai bên lại phải hợp tác với nhau, tuy rằng không vui vẻ gì nhưng ít nhất vẫn có thể đánh bại được Fyodor, nhưng mà có trời mới biết đến đây đã là kết thúc chưa chứ.

Về đến trụ sở, Atsushi ngạc nhiên trước bữa tiệc nho nhỏ đang được diễn ra để chúc mừng hai người đã giành được thắng lợi trở về. Ngước mắt lên nhìn cấp trên của mình, thấy Dazai dường như chẳng ngạc nhiên lắm, Atsushi thầm nghĩ “Chắc anh ấy cũng đã quen với các tiệc kiểu này rồi.”. Khi tiệc vừa mới bắt đầu, một tiếng nổ vang lên, trước khi chết mọi người thấy được một dải sáng màu trắng lóe lên rồi đột nhiên biến mất.

Bên trụ sở Mafia Cảng cũng như thế, khi các lãnh đạo trở về từ cuộc chiến vừa hồi phục xong thì bỗng nhiên bị Boss kéo đi tham gia bữa tiệc chúc mừng thắng lợi khiến Chuuya điên tiết lên, trong lòng rủa thầm cái vị Boss kia không biết bao nhiêu lần, vừa mới về chưa được nghỉ ngơi gì đã bị kéo đi tiệc tùng. Bên cạnh thanh niên đang điên tiết kia là một người có mái tóc highlight trắng đen đang mang một vẻ khá là trầm ngâm đang thầm nghĩ là con hổ đáng ghét kia đang thế nào rồi. ” Này Akutagawa, cá thu thế nào rồi” Chuuya cất tiếng hỏi. “Dazai-san không sao cả, đã trở về Trụ sở Thám tử rồi ạ.” Akutagawa trả lời. Chuuya đá tung cánh cửa ở trước mặt ra và nhìn thấy một bàn tiệc linh đình, Boss đang đứng một bên nói chuyện với Kouyou-san một cách rất chi là vui vẻ, Chuuya vừa bước qua cánh cửa định tiến về phía bàn tiệc thì một tiếng nổ vang lên, cuốn tất cả vào một vòng xoáy.

Giờ hãy tua lại vài phút trước, Alice đã thắng Merlin một trò cá cược  và hình phạt của Merlin là phải làm một vài cảnh Full HD không che với Arthur và đưa hai tổ chức siêu nhiên bất kì tới thế giới phù thủy. Thế là hai tổ chức của chúng ta đã vô cùng tốt số mà được chọn trước khi chết.

HẾT CHƯƠNG 1

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 45


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Sau tất cả những gì xảy ra suốt từ đó tới nay, Dazai tỏ vẻ, quả nhiên tử thần vẫn là tốt nhất.

Nam hài mắt nâu sờ đầu, cảm nhận xúc cảm rối bù nhưng mềm mại đầy thích ý quen thuộc từ mái tóc. Ài, tóc hắn về rồi nhưng lại cứ thích trưng cái đầu trọc kia ra cho mọi người nhìn rồi mới chịu mọc lại…

Dazai hơi vươn tay, cảm thấy chán kinh khủng. Hắn nhìn khắp xung quanh cái bệnh thất, đâu đâu cũng màu trắng, không trắng thì cũng là bình dược đủ màu xanh xanh tím tím trừ việc khiến hắn mất vị giác thì chẳng làm được gì.

Odasaku, Ango đều đang có lớp. Và Dazai này thì chẳng có tâm muốn gặp bất cứ ai, nhất là sau vụ việc hắn lộ cái đầu trọc. Ừ thì đúng là Draco có tới thăm một lần, bất quá, hắn cũng rút được kinh nghiệm sâu sắc từ đó.

Bạn hắn coi hắn thành kẻ điên luôn rồi.

Mà công lao này là từ đâu nha~? Là từ miệng người bạn Dazai nguyện rời bỏ Mafia Cảng qua thám tử vũ trang a.

Lấy hai tay che mặt, hắn không muốn nói cái gì nữa. Học sinh như nhà Gryffindor thì chả cần để ý làm gì, thần kinh của bọn nhỏ đó quá thô để hiểu được. Còn Draco ở nhà Slytherin, trong khi Odasaku đi nói trước hiệu trưởng ‘chuyện yêu đương nhà họ’.

……Nghe nói tháp thiên văn rất cao, nhảy xuống đó thì chết được không ta?

Cộc. Cộc. Cộc.

“Tôi….ào…..ược không?” (Tôi vào được không?)

Tông giọng trầm trầm của thiếu niên vang lên, nghe đến là xa lạ cắt đứt ý định nhảy lầu sắp tới của Dazai. Hắn nheo mắt, đây chắc chắn không phải người mình quen, thêm cái cách bậm bẹ đó….

Học sinh từ phái đoàn bên Đức?

Dù sao phái đoàn còn lại toàn học sinh nữ, không thể có cái giọng trầm như này. Nhưng người nọ tìm hắn làm cái gì?

Cạch!

Ơ hay, còn chưa đáp lời sao đã mở cửa đi vào thế?

Thiếu niên tóc đen thò đầu vào, chằm chằm người chỉ tầm tầm tuổi Chuuya và Akutagawa kinh ngạc nhìn hắn. Trong lòng Krum nổi lên chút tò mò. Vì sao Chuuya lại đi đánh người này ngay khi gặp mặt? Sao lại trói vào bao mang đi chuẩn bị nấu nướng?

Quá khác thường. Hắn chưa từng thấy một Chuuya như vậy bao giờ. Sẽ tức giận, sẽ nghiêm mặt, còn có trong một lần khác Krum vô tình thấy được chút nước đọng nơi hốc mắt khi hắn thử hỏi về cậu bé này.

Rõ ràng, người này rất quan trọng với Chuuya.

Mà Krum thì không có hứng thú nhìn cậu đàn em này vừa khóc vừa kể. Khó nghe lắm!

Cho nên, cách tốt nhất là hỏi người còn lại. Sau tất cả, hắn thật sự, thật sự cần hiểu cái mối quan hệ rắc rối tới đau đầu hiện tại. Nhất là khi Chuuya và Akutagawa đang thay đổi những hơn trăm tám mươi độ, từ ngoại hình cho đến tính cách.

Nhìn thế nào cũng không thể nhận ra nổi! Còn không phải mấy hôm trước Dazai vào bệnh thất, Krum cũng nghe ngóng xong không may bị Chuuya thấy vẫy tay chào hắn. Hắn cũng chưa chắc mình đã nhận ra đứa nhỏ tóc cam đỏ ấy là ai đâu.

Khụ, trở lại hiện tại. Krum hơi nhướn mày nhìn nam hài trên giường. Không bị trọc? Thật tốt, hắn cũng không muốn bị ám ảnh thêm. Sau khi trải qua cả đống việc khó tin từ trên trời rơi xuống, Krum tỏ vẻ, dây thần kinh ngạc nhiên của hắn mất cảm giác rồi.

Có lẽ là quen thân Chuuya khá lâu, thiếu niên tóc đen này không còn quá kiêng nể như trước. Trong cái trợn trắng mắt của Dazai, Krum cứ thế bình tĩnh ngồi xuống cái ghế ở cạnh giường, cười cười cố gắng nói bằng tiếng anh:

“Xi….ào.” (Xin chào.)

{Nói tiếng Đức đi, anh nói thế tôi nghe không hiểu.}-Dazai cau mày, tai ong ong mấy từ ghép qua ghép lại nghe cũng chẳng hiểu nói cái gì. Hắn không hứng thú nghe cái kiểu một kẻ bập bẹ nói chuyện, bản thân hiểu và nói được tiếng Đức. Không dùng thì làm gì?

{Em nghe hiểu?}-Đáy mắt thiếu niên hơi ẩn ẩn tia kinh ngạc, chỉ một chút lại biến mất. Không quá lạ, nhất là khi hắn đã thấy đủ thứ kì lạ với người này trong mấy ngày qua rồi. Chưa kể tới còn là người quen của Chuuya với Akutagawa nữa chứ.

{Đương nhiên, tôi cũng không giống tên lùn tịt đi. Lăn lộn mấy tháng trời mà không học nổi bao tiếng Đức trừ mấy từ trong đàm phán.}

Hiểu rồi. Tức là Chuuya vốn cũng biết tiếng Đức, chỉ là nó quá ít để có thể nói chuyện hay hiểu được hắn nói cái gì.

Dazai chống má, lóe lên chút hứng thú nhỏ trong đôi đồng tử. Biểu hiện này, hẳn là người quen của Akutagawa và con sên đó rồi nga. Thật trùng hợp, hắn còn đang chán tới mức không có gì làm, vặn người này ra hỏi thời gian qua hai người kia sống thế nào mới được!

{Anh quen Chuuya đúng không? Mấy năm qua cậu ấy sống thế nào?}

{Rất tốt.}-Người sau gật đầu, không mấy để tâm vấn đề đó bỗng dưng chạy loạn tới đâu nữa. Krum đã quá hiểu rằng so với việc căng da đầu cố hiểu cơ cấu não của đám Chuuya nó thế nào mà tam quan vỡ nát khủng khiếp đến thế, chi bằng cứ xuôi theo đáp lại còn hơn.

Ừ, tốt nhất là vậy. Hắn không có hứng bị thêm người nào đó treo lên đánh như Akutagawa lần trước đâu, thằng bé vẫn còn ghi hận tới bây giờ. Mặc dù đống vết thương đó có tiêu tan ngay khi tới bệnh thất được vài phút và Krum mới phải là người quằn quại trong đau đớn cả đêm.

À, phải rồi, mai là có kết quả ai là quán quân giữa các trường rồi còn gì.

{Dazai đúng không? Em nghĩ kết quả ngày mai sẽ thế nào?}

{Cái gì? Kết quả gì?}-Nam hài mờ mịt ngẩng đầu. Hắn không diễn đâu, thật lòng đó, kết quả gì vậy? Dazai biểu thị, ở bệnh thất quá lâu làm hắn mù mờ toàn bộ thông tin rồi. Đừng hỏi mấy cái đó.

{Quán quân các trường của trận cúp tam phép thuật ấy, tiền thưởng của người chiến thắng tận nghìn Galleons lận!}

{Một nghìn Galleons?}

{Đúng đó, người thắng còn được cúp vàng nữa. Nhưng nghe nói bài thi rất nguy hiểm, còn có….}-Krum vui sướng nói liên miên, đây thực sự đúng điều hắn đang chú ý nha! Muốn nói bao lâu cũng được hết! 

Cho nên, hắn cứ thế chỉ chăm chăm kể lể đủ thứ về cúp tam phép thuật. Hoàn toàn không nhận ra, Dazai bên cạnh ngồi trên giường sớm đã nghiêng đầu, miệng toét ra cái nụ cười đầy toan tính trông đến là đáng sợ. Một biểu hiện khác thường tới đáng sợ.

Thật là vui a. Dazai này cuối cùng cũng tìm được thứ trả thù Atsushi-kun và Akutagawa vụ lần trước bỏ mặc hắn rồi! Hừ, hắn biết tỏng hai đứa nó ở ngay cửa mà không chịu vô, hại hắn suýt nữa vô nồi thật.

_________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Hảo a. Nay đăng thật sớm~

Thỉnh các độc giả cho ta hỏi một chuyện nè! Có ai hứng thú làm beta hơm~?

Ai đồng ý thì trả lời ta nha! Cần gấp! QAQ

HẾT CHƯƠNG 45

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 43


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Chương 43

“Oda, cậu nghĩ sao?”-Thiếu niên tóc đen chẻ mái, đeo cặp kính dày cộm trên sống mũi, hơi liếc qua ‘bạn’ cậu ở bên cạnh, ừ, có lẽ là bạn. Lời nói run rẩy thấy rõ, như mới ăn phải thứ gì khủng khiếp làm.

“Nghĩ gì là nghĩ gì?”-Người được hỏi cũng quay qua, vẻ mặt khó nói hỏi lại. Hắn cũng không biết nên nói thế nào.-“Còn có thể nghĩ cái gì?”

“…….Là ai bảo Nakahara tìm nơi càng hoang vắng càng tốt mà nói chuyện?”

“………..”

Đừng, Ango! Đừng nói nữa! Tớ biết lỗi rồi mà! Ai biết được người này lại đi lôi Dazai vào trung tâm rừng cấm đâu cơ chứ!!!!

Người được gọi là Ango lại hơi thở, liếc qua thiếu niên tóc hung đỏ sớm đã che mặt đầy xấu hổ. Nên nói không hổ danh là Soukoku sao? Khác người tới từng phút giây!

Hơi do dự quay đầu nhìn nam hài như cái xác chết trôi nằm trên giường. Mái tóc nâu xù đã trở lại, khổ nỗi khuôn mặt cậu bé này trắng bệch, hai má như hóp lại còn mắt thì trắng dã không chút dấu hiệu đồng tử nâu sẫm kia sẽ trở về. Rất rõ ràng, họ đang ở bệnh thất, đối mặt với Dazai đã bị buộc phải lăn lộn một đêm trong rừng cấm với tình trạng ngất xỉu trở về…..

“Dazai…..còn sống không?”

“Trông tớ có giống như còn sống không?”-Nam hài thều thào lên tiếng, vẻ mặt bất cần đời thường ngày bay sạch bách. Nhìn qua không khác gì lão già trăm tuổi sau khi tiến trận lên chiến trường một đi không trở lại, chuẩn bị được gặp lại tổ tiên.

“…….” Không, hoàn toàn không đó, Dazai. Cậu đang lão hóa đi với một tốc độ chóng mặt. Và tớ không hề muốn làm bạn với một ông già, vài ba cái miệng ăn sung sức của bọn trẻ là quá đủ rồi.

Mới tối hôm qua, ngay khi Oda nói xong cái lời đó thì Chuuya và Dazai đã biến mất vô tung. Akutagawa cùng Atsushi cũng chả biết đã đi từ lúc nào. Đành rằng không còn chuyện gì khác, Dumbledore buộc phải miễn cưỡng cười cười dẫn đường cho học sinh hai trường vào lễ đường.

Đương nhiên, sau tất cả những chuyện mới được chứng kiến, chẳng còn ai có tâm trạng muốn ăn cả. Họ thấy ám ảnh thực sự trước cái thứ bóng loáng tới soi sáng một vùng nhờ ánh trăng hơi hơi lập lòe kia.

Quần hồng có ren của Merlin! Mù hết mắt họ rồi!

Phái đoàn còn lại dù không biết chuyện này, cũng bởi không khí xung quanh mà bị ảnh hưởng nặng nề. Bữa ăn phong phú cứ thế bất ngờ trở nên đạm bạc.

Để rồi, sáng hôm sau, họ hối hận.

Họ hối hận vì tối qua không ăn gì mấy vì cảm thấy quá kinh khủng trong lòng. Và, sáng nay, khi chưa ai kịp cho một miếng thức ăn nào vào miệng mà chỉ kịp nhìn ngắm chúng. Cửa lễ đường đã……bay tung thẳng về phía bàn giáo viên, chủ yếu là ở giữa bàn. Mà người ngồi giữa bàn….

Các học sinh: Merlin trên cao, là ba hiệu trưởng của ba trường đó!!!!! Các ngài có ổn không???

Đám động vật nhỏ khiếp sợ nhìn toàn cảnh, sau đó, chúng quay đầu lại về phía cửa lễ đường.

Xung quanh lập tức ngập tràn tiếng kinh hô đầy khiếp sợ.

Đứng ở đó chỉ có một nam hài, đồng tử xanh biển sáng ngời, mái tóc cam xoăn xoăn màu hoàng hôn đầy bắt mắt với dáng người nhỏ nhắn đứng đó. Trông nhỏ như này mà khỏe kinh thế!?

Sau lưng người nọ còn có một cái bao lớn, nam hài đi vào, không hề nhìn xung quanh hay có biểu hiện là để ý những tiếng xôn xao dần tăng. Cậu đi tới trước bàn Hufflepuff, bình tĩnh nhìn thiếu niên tóc hung đỏ, mở miệng:

[Thứ này, xử lí thế nào? Không đúng. Ngươi thích ăn món gì? Cá thu nướng? Cá thu rán? Hay cá thu hầm? Món gì cũng được, sau đó ta sẽ làm rồi chia cho ngươi một phần, coi như cảm ơn tối qua đã giúp ta.]

Tông giọng hơi cao quá so với nam, có chút trầm nếu là nữ vang lên. Đúng chuẩn âm thanh của thiếu niên chưa trải qua kì vỡ giọng, nghe rất êm tai. Lại thêm ngữ điệu có phần hơi nghiêm túc nhưng dễ nghe của người Nhật làm người ta không nhịn được muốn nghe thêm.

Đương nhiên, đó là nếu họ không biết được nội dung câu người này nói và hiểu được đối tượng sẽ vào nồi là ai. Bằng không, họ sẽ khóc thét như những đứa nhỏ năm tuổi bị cha mẹ dọa sợ bằng một câu chuyện nhỏ để chúng trở nên ngoan ngoãn hơn, hoặc là dạy chúng nên người hiểu chuyện hơn lúc trước.

Oda, người được hỏi, hoàn toàn không thể bắt kịp được nội dung cuộc nói chuyện. Hắn hơi chớp mắt, hỏi lại:

[A? Cái gì?]

[Ngươi thích ăn món cá gì? Để cảm ơn tối qua giúp t-]

[Không, không, ý tôi là, Nakahara-san, cậu lấy cá ở đâu?]

Nam hài nghe được câu hỏi nhíu mày, rất tự nhiên như thể đó là sự thật ngay từ phút ban đầu mà đặt cái túi trước mặt Oda, thực bình tĩnh nói:

[Ở đây.]

Cá thu nó to như vậy sao?

Oda mộng bức. Một đời hắn chăm sóc trẻ, cũng đã vài lần làm cá cho chúng ăn, sao lại không biết có con cá nào trên đời to bằng cả một đứa nhỏ mười một tuổi thế này?

[Tôi mở ra xem được không?]

[Cứ tự nhiên.]

Thiếu niên đứng dậy, hơi hé miệng bao ra. Lần này, Oda cứng người, gương mặt như muốn co rúm lại thành nho khô. Dazai từ bao giờ biến thành cá rồi?

Sau đó, hắn ngẩng đầu, mí mắt giật giật. Chuyện của cậu, sao cứ thích lôi tớ vào thế hả, Dazai! Có biết khó đỡ lắm không hả! Giờ còn phải tìm cách khiến cậu không phải lên thớt…..

Cùng lùng đó, một nam hài khác lấp ló đằng cửa, mái tóc trắng cắt so le không đồng đều hơi lay động với con ngươi vàng chanh đầy khó xử. Bên cạnh cậu, một người khác tầm tuổi, hơi nghiêng mái đầu highlight đen trắng của mình, đồng tử đen tuyền bình thản nhìn cậu.

“Không vào sao?”

“Ta thấy giờ vào cũng chỉ khiến mọi chuyện rối tung hơn thôi. Xuống bếp ăn đi, lần trước Dazai-san có chỉ chỗ cho ta rồi.”-Atsushi thở dài, tai hổ thính của cũng mệt. Bất quá, biết được chuyện ai đó sắp vào nồi là một chuyện, cứu được không là chuyện khác. Cho nên, Dazai-san, anh tự cầu phúc đi, em không cứu nổi anh đâu.

“Được.”-Người sau gật đầu, bình thản quay người, một chút cũng không nhìn cảnh tượng trong lễ đường. Bằng không, hắn cũng sẽ không đơn giản đi như này. 

Cho nên, Atsushi và Akutagawa cứ thế rời khỏi lễ đường. Mặc kệ tính mạng người thầy và cũng là vị cựu cấp trên của hai người sắp chết tới nơi.

Harry lúc này: Sao không ai lo cho hiệu trưởng vậy!? Không cứu ra thì họ sẽ chết đó aaaa.

_____________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Mấy hôm nay viết chap lan man quá nga~

Quyết định, sớm một chút tua đến khi chọn quán quân đi! Lan man quá cũng chán :))))

HẾT CHƯƠNG 43

Design a site like this with WordPress.com
Get started