[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 41


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Trong ấn tượng của Harry, Dazai là người khá bình đạm một chút, thích đâm đầu vào sách vở hơn cả Hermione. Lần đầu gặp cũng là cậu bám riết một khoảng thời gian, tận khi đàn anh Oda và Sakaguchi đến, người nọ mới coi như như chịu ngồi lại cùng cậu nói chút chuyện rồi trở nên thân hơn.

Tóm lại, hình tượng của Dazai trong mắt Harry không tệ. Trừ việc khó hiểu người này luôn quấn băng khắp mình mẩy làm trò gì, cậu cực kì thích Dazai. Trong tâm luôn giữ vững là một đồng học thân thiết, có phần xa cách với người khác lại đôi lúc bám dai vào một vấn đề là người ta vừa muốn bực vừa muốn cười.

Dù sao thì, cậu cũng muốn nhìn Dazai bỏ toàn bộ băng gạc ra một lần. Hẳn sẽ là một gương mặt rất đẹp với mái tóc suôn mượt gọn gàng như tính cách cậu ấy hay biểu lộ ra trước mặt đám Harry.

Nhưng hiện tại, Harry sâu sắc hiểu được tại sao Dazai lại quấn lắm băng như vậy.

Nam hài mắt xanh lục bảo khiếp sợ nhìn bạn cậu bị một bóng người không rõ đá một cú đánh tới cả người đều đập vào cái cây gần đó, chiếc mũ chóp nhọn đội đầu cũng rớt mất. Điều đầu tiên ngập vào Harry không phải là lo lắng chạy đến hỏi han, mà là…..vỡ mộng.

Trước mặt cậu như lấp lánh dòng chữ đầy khủng bố:

“Dazai bị trọc.”

Lấp la lấp lánh ánh sao vàng như mấy đồng Galleons rồi nó vỡ nát, rơi xuống như mấy cái lá vàng mùa thu. Mắt cậu nổ đom đóm, đầu phình to gấp đôi cảm nhận cái suy nghĩ hình tượng Dazai mang mái tóc suôn mượt hóa làm đá, nứt toác làm đôi và thoảng bay theo gió.

Không chỉ Harry, nhưng người xung quanh cũng chẳng khá hơn gì. Oda còn che mặt, hắn không muốn nhìn! Từ hồi gặp lại tới giờ, Dazai tuyệt nhiên chưa từng tháo băng gạc ở đầu cho hắn hay Ango thấy, ai biết…..

Mà người còn lại, Ango hay còn gọi là thiếu niên tóc đen chẻ ngọn đeo cặp kính dày cui biểu hiện càng rõ rệt sự kinh hoàng của cậu. Cậu bình tĩnh, bỏ cái kính trên sống mũi xuống rồi-

Crắc!

Bẻ đôi cái kính.

Không sao a, không sao. Giờ mới là đầu năm, còn ở trong trường, Ango vung đũa phép. Cái kính lại lành như mới và-

Crắc!

Lại bị bẻ đôi lần nữa.

Ango tỏ vẻ, cậu vẫn nên bẻ thêm mấy lần nữa đi. Tuy không có kính thì không thể nhìn được, nhưng hiện tại cậu hận không thể dẫm nát cái kính đi cho rồi. Dazai như này là đang muốn chọc mù hai mắt cậu!

Khắp hai trường liên tục vang lên tiếng kinh hô.

Hiệu trưởng Dumbledore đồng cảm vuốt râu. Tội nghiệp đứa nhỏ, bé như thế mà đã bị…..Không sao đâu, lão già này hiểu mà. Là bạn của Harry, ông cũng biết được chút thông tin của người nọ. Lần sau nên mời đến phòng hiệu trưởng, cùng thằng bé ăn chút bánh tâm sự tuổi già chút, ông hiểu nỗi khổ trọc đầu mà.

Tóm lại, mỗi người một tâm tư, chìm vào suy nghĩ của riêng mình. Hoàn toàn không để ý…..cái người đang bị thương hại trong hầu hết suy nghĩ của mọi người hiện đang thê thảm nhận cá tấn cú đánh khác của bóng người ban nãy đá hắn.

Rầm!

Cái cây gãy làm đôi……

Theo đó, mọi người cũng tỉnh lại.

Bất quá, cũng không ai dám lên ngăn cản. Mà nạn nhân chịu đòn, không biết tự lúc nào, có lẽ đã là ngay từ hồi chiếc mũ chóp nhọn ấy rơi, đã sùi cả bọt mép mà bất tỉnh, hai mắt trợn ngược. Oda còn có cảm giác mình nghe thấy những tiếng răng rắc của gãy xương liên tục vang lên.

Kết cục, không nhịn được, hơi nhíu mày đi lên dùng một thủ thuật nhỏ nhân lúc không ai để ý, kìm chặt kẻ đang đánh lại. Nhíu mày nhìn người mặc bộ đồ kín mít cố gắng quẫy đạp hết mức để thoát khỏi hắn, lực tay cũng nắm chặt như muốn dộng thêm cho Dazai vài đấm nữa.

Người này…..quen biết Dazai?

“Cậu nhóc, bình tĩnh chút, tại sao lại đánh người?”

[Tránh ra, tên kia! Ta phải đánh cho con cá thu này một trận no đòn! Đừng có xen vào, nhóc con!]

Tiếng Nhật? Quả nhiên…..

Krum theo bản năng hơi lùi về sau, cố sức kéo mũ xuống hết mức có thể dù nó sớm đã che kín cả mặt hắn. Hắn không quen người đang đòi sống đòi chết giết người như tên tâm thần uống rượu đâu!!!!

Thật lòng đó, Chuuya này là ai? Hắn chưa gặp bao giờ! Đây thực sự là người đàn em nghiêm túc kia á? Cho xin đi, đây rõ ràng là một người khác!

Chuuya rất hay bị phạt, còn từng gây gổ. Bất quá, từ khi quen tới giờ, Krum chưa từng thấy người nọ biểu hiện gì quá lỗ mãng hay đánh ai, còn khá lịch sự với phụ nữ. Cho nên, hắn liền rút ra kết luận, Chuuya cộc cằn trong mắt người khác như vậy là do không hiểu họ nói gì, nghĩ rằng muốn khiêu khích cậu nhìn không được mà nói cũng không xong.

Mà tình hình hiện tại…..

Người hay bao che, bênh vực người thân thiết như Krum cũng không còn gì bào chữa. 

Khi mới tới, hắn chỉ biết người nọ giật áo Akutagawa, hỏi cái gì đó. Song, người sau quét mắt toàn bộ học sinh, Krum còn để ý vạt áo Akutagawa dần dài ra, dẫn đi đâu đó. Chuuya cầm phần vạt áo đen tuyền được kéo dài đó, dựa vào xúc cảm, rồi nhanh chóng mắt tăm.

Cuối cùng xảy ra chuyện này….

Không nói tới vị học sinh nào đó từ Hogwarts chẳng biết từ đâu ra ôm lấy Akutagawa, còn gọi đúng tên thằng bé. Việc Chuuya đánh người ta sắp chết thế kia cũng đủ khiến trường mình gây bao ấn tượng xấu rồi. 

Krum chưa bao giờ có xúc động muốn giả làm người lạ với hai cậu đàn em ngày trước hắn phải bám lâu lắm mới thành bạn được như bây giờ lúc này.

_________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Thỉnh các độc giả cho ý kiến~

Cảm thấy chap này nhạt quá á! :(((

Không biết có đủ làm mọi người thỏa mãn không ta~  :333

HẾT CHƯƠNG 41

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 40


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Gian nan vật vã thật lâu, cuối cùng cũng tới ngày hai phái đoàn từ hai trường nọ tới đây.

Nam hài quấn đầy băng gạc bình bình nhìn đám học sinh bàn tán cách đám phù thủy kia tới đây, trong lòng lặng lẽ điểm lại vài lần đặc điểm hai trường. Trường Beauxbatons hình như là trường nữ sinh, như vậy có thể gạch hoàn toàn khả năng Akutagawa ở đây.

Không không, cả Chuuya cũng không có chứ.

Hay là có nhỉ? Đầu Dazai xẹt qua hình ảnh thiếu niên tóc cam đỏ khoác bộ váy đỏ đầy diễm lệ, tay quàng cái khăn lông trăng trắng đầy quý phái. Hình dáng này là giả dạng rồi ám sát một mục tiêu nào đó có trong nhiệm vụ họ từng làm.

Ài, chắc là không đi. Tên lùn tịt đó có ngốc tới mấy cũng không điên tức mức nhảy vào trường nữ sinh.

“A, đây rồi! Trừ khi tôi quá sức lầm, chứ phái đoàn trường Beauxbatons đang tới gần !”

Thanh âm có chút già cõi của người già vui sướng vang lên.

Dazai tiếc nuối lắc đầu, liếc chỗ khu rừng dần xuất hiện cỗ xe ngựa màu xanh lơ, không đáng để tâm cũng không có gì đặc biệt. Thật lòng thì làm màu quá mức, thứ này hoàn toàn chẳng chứng minh được thực lực hay thứ gì.

Ài, hiệu trưởng béo quá vậy. Xem ra bên Pháp ăn rất thoải mái. Kệ đi! Ít nhất bên đó sướng hơn khi không phải dọn dẹp đủ thứ cho việc chào đón! Hừ, đến cả băng cũng bị giáo sư McGonagall ép bỏ ra hoặc sẽ trừ điểm nhà.

Hắn không quan tâm tới điểm, không có nghĩa các rắn nhỏ khác cũng vậy. Cho nên, Dazai đáng thương bị cả đám học sinh túm vào ép buộc tháo băng gạc…..

Còn may, còn may, đầu đội mũ chóp nhọn. Dazai cũng không thể làm gì khác dùng thứ đó che cái đầu trọc đi, hi vọng không bị mũ rớt xuống. Để tìm được con sên trần, phải nhẫn nhịn, nhẫn nhịn. Nhất định phải nhẫn!

Mà đến trường Durmstrang tới nơi, hắn cảm thấy mình muốn tăng xông. Thích chơi hắn thế à!? Sao ai ai cũng đội mũ kín mít dày đặc thế chứ!?

Atsushi bên này đứng cứng đờ một chỗ. Cậu muốn tìm cũng không tìm được, dù sao mắt không thấy, nói không được thì muốn tìm cũng là chuyện bất khả thi. Tốt nhất là đứng một chỗ chờ Dazai-san báo tin. Kiểu gì anh ấy mà tìm thấy người thể nào chả làm um xùm lên khắp nơi chứ.

Bỗng, một mùi hương nhỏ thoảng qua mũi Atsushi.

Bạc hà thơm thơm, thoải mái vô cùng. Lại quen thuộc tới phát khóc.

Tom chán chườn nhìn đám học sinh tới nơi, không có gì đặc biệt. Bất quá, khi hắn thử liếc qua người đứng cạnh mình……không thấy đâu?!

….Toi, toi rồi.

Các học sinh đứng phân theo năm, cho nên hắn lại phải trông Atsushi lần nữa. Tên Oda kia sớm đã đe một trận, nếu nam hài tóc trắng này xảy ra chuyện gì, Tom buộc phải chuẩn bị tinh thần bị ném xuống hồ đen.

Cái vớ của Merlin! Tom ngó trái ngó phải, tận lực nhìn khắp xung quanh tìm người. Thế nhưng, một câu vang lên đã ném hắn thẳng xuống hố đen tuyệt vọng.

“Đứa nhỏ này, sao trò lại tới đây?”

Thế là xong…..

Tom gù lưng nhìn Dumbledore khó hiểu hỏi nam hài tóc trắng nọ đi tới đó. Xung quanh hắn như muốn phát ra oán khí nặng nề liếc qua người kia, sao tên đó lại đi tới chỗ này? Quẩn quanh đây còn có thể cứu vãn, đây lại chạy tận ra giữa hiệu trưởng hai trường thì sao mà kéo lại được!

Nam hài tóc đen có xúc động muốn chửi thề, hắn chằm chằm Atsushi còn không để lời Dumbledore vào tai, cứ thế đi qua đám học sinh nhà Durmstrang. Bên đó có cái gì? Không phải chỉ là một đám học sinh khác thôi sao!

Ừ, sau đó, hắn kinh ngạc. Cả trường đều kinh ngạc.

Vì một điều đơn giản, Atsushi tới gần một học sinh trông nhỏ hơn hẳn các học sinh trường bên đó, nhướn người lên làm cái gì đó. Mũ học sinh này đội quá lớn, còn che hết mặt, hành động của Atsushi là làm gì họ cũng không biết được. Chỉ là, ngay sau đó, nam hài vốn bị câm này thốt lên một cái tên:

“A-Akutagawa…..”

Thanh âm hơi cao của nam hài chưa trải qua thời kì vỡ giọng, rất êm tai. Tông giọng run rẩy như xúc động quá mức, còn có phần khàn do lâu ngày chưa nói.

Tom khiếp sợ giãn to đồng tử, Nakajima này nói được!

Nhưng…không phải vốn không thể sao? Hắn hơi nheo mắt, từng suýt vào miệng người nọ, Tom cũng rõ tình trạng cổ họng của người này ra sao. Sao bỗng dưng lại….

Dazai bên này cũng nhướn mày, Akutagawa? Xem ra là đúng người rồi, Atsushi nói lại được kia mà. 

Trong lòng không nhịn được nổi lên chút chua xót nho nhỏ. Atsushi cuối cùng cũng tìm được người rồi, đồng nghĩa với việc, chỉ còn có hắn là chưa tìm được Chuuya. Đáng ra phải cười lên chút chúc mừng cho thằng bé, bất quá, hắn thấy mình không vui nổi.

Ài, rõ ràng Atsushi đã thiệt thòi hơn mình rất nhiều. Trừ Akutagawa còn không hồi sinh thêm ai, trong khi hắn vẫn còn Odasaku và Ango bên cạnh nữa. Cư nhiên vẫn cứ ghen tị với thằng bé.

Nếu như….

Thật sự, có thể gặp được Chuuya lúc này, Dazai cảm thấy, hắn nguyện đứng nguyên một chỗ không tránh để mặc người nọ đám đá thế nào cũng được. Ừ, hắn thề luôn, một đòn cũng không né tới tận khi người hắn thương hả giận mới thô-

Bốp!

Và Dazai bị đánh thật….

Một cú đấm kinh hồn tới rớt cả mũ, cả người đập vào gốc cây….

Trong tâm hắn gào thét, đầu của hắn hiện tại không quấn băng gạc!!!!!

___________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Vì bốn người đã gặp nhau, cùng hoan hô nào!!!! :333

À quên nữa, xin thắp một ngọn nến chia buồn cho Dazai :)))

HẾT CHƯƠNG 40

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 39


-o0o-

EDITOR : YURI OZAKI

BETA VÀ SỬA LỖI : AKKI

-o0o-

Sau một hồi “nhờ vả”, Krum đã phải gật đầu đồng ý. Đằng nào muốn tạo những kỉ niệm đẹp năm cuối cùng còn là học sinh mà có một mình cũng không được, mang theo Chuuya và Akutagawa đi là hắn tình nguyện  ngay từ phút ban đầu.

Ừ, đây là Krum tự an ủi mình. Thề sống thề chết hắn cũng không thừa nhận mình là do bị bức bách quá lớn đâu!

Đồ đạc mang cho chuyến đi tới Anh cũng không mấy nhiều. Chỉ có quần áo và vài dụng cụ cá nhân. Sách vở gì đó, ai biết bên trường kia học thế nào mà mang theo nên cái đó được bỏ qua. Chưa kể tới đồ của Chuuya và Akutagawa có gộp lại vẫn chỉ bằng Krum ôm một nửa vòng tay cộng thêm dáng người nhỏ con do tuổi tác còn ít.

Cho nên, được đồng ý đi cùng sau một hồi nói qua nói lại với hiệu trưởng. Còn lí do thì…..do là phù thủy có thành tích xuất sắc nhất trường, đi quan sát học hỏi thêm và giao lưu các thứ. Tóm lại là bổn phận làm phiên dịch viên là chính.

Trước việc này, Chuuya tỏ vẻ, cậu  rõ ràng là người tàng hình. Không nói tới việc năng lực học tập của cậu thuộc hạng kém, cậu không biết chút tiếng anh nào hết. Làm phiên dịch kiểu quái gì!? Akutagawa thì nghe còn có lí!

Chuyến đi tới Hogwarts mất tận hai ngày một đêm. Vì vậy, nam hài tóc nâu xù thở dài chán nản. Tuy cậu nói với Akutagawa đến Anh đầu tiên, dù gì cậu cũng gặp cá thu ở đó nhưng đi lâu như này đồng nghĩa với việc trông chừng thằng bé sẽ rất khổ cho coi!

Mà ở nước Anh, Atsushi chán nản thở dài não nề. Tâm trạng rầu rĩ không khác mấy Chuuya. Tận khi Durmstrang bắt đầu khởi hành, Hogwarts sớm đã vào học được cả tuần. Bọn học sinh đều nô nức bàn luận về hai phái đoàn sắp đến trong vài tuần nữa.

Cậu phải thừa nhận là mình kích động quá mức mấy hôm trước. Nhưng Dazai-san phản ứng cũng mạnh quá mức, còn muốn chạy qua tận nước ngoài. 

Ài, vụ đó phải mấy người giữ anh ấy lại trước khi ai kia tính làm phi vụ trộm cướp đi mạng Floo trái phép.

Không thể phủ nhận Atsushi cũng khá muốn gặp lại, hoặc, ít nhất là nhìn thấy Akutagawa một lần. Bất quá, Dazai-san cũng quá kích động rồi, cảm giác như anh ấy thiếu hơi Chuuya-san một ngày là không chịu được ấy.

Mà, nếu gặp lại Akutagawa lúc này. Thế thì, hắn….sẽ mang giọng của cậu đi? Cả mắt nữa. Một Akutagawa mắt vàng chanh và giọng nói mang tông cao một chút…..

“Pfff……”

Nam hài tóc đen khó hiểu nhìn qua. Hắn với Atsushi là cùng nhà, cùng năm, đương nhiên sẽ học chung lớp. Thêm bổn phận chăm sóc, hẳn là phải ngồi cạnh. Tom hơi nhíu mày, chằm chằm nam hài tóc trắng che miệng cố không phát ra tiếng cười. 

Làm sao vậy?

Rõ ràng là bị câm, sao lại che miệng nhịn lại?

Ban nãy tiếng phát ra là khí âm, cho nên Tom còn hiểu được. Bất quá, tình trạng này….giống như bản năng? Không, là thói quen. Có nghĩa là, Nakajima này vốn không bị câm? 

Harry có nói hồi trước Dazai còn đeo băng kín cả mắt lẫn miệng, một lời cũng không nói được nhưng giờ lại rất bình thường nói nói cười cười. Chắc phải hỏi người này thôi.

Nghĩ đến Harry, Tom lại nhớ thêm cả đống phiền não. Hiệu trưởng trường Durmstrang trước là thuộc hạ của hắn, có dấu ấn tử thần thực tử, là khắc trên linh hồn. Kiểu gì cũng sớm bị nhận ra.

Bên Severus sớm đã có Luicus che đậy. Biến mọi thứ đơn giản hóa vấn đề, như là con trai duy nhất của chúa tể hắc ám để lại gì gì đó để Tom xóa mấy cái dấu ấn trên tay họ là xong. Nhưng còn tên hèn nhát kia thì….

Ài, dùng thân phận con trai gì đó hẳn là không ổn lắm. Hắn không hứng bị tên đó nâng mình lên tận trời cao phục vụ ngay trước mũi Dumbledore. Severus còn coi như nửa giả nửa tin luôn theo dõi hắn, không báo cho con cáo già kia cái gì.

Một phần là vì có Harry luôn ngay cạnh, Tom lại thân thiết với người nọ. Phần còn lại là vì, người thân đi cùng hắn là mấy phù thủy gốc Muggle. Cho nên, khả năng cao hắn xuất thân từ giới Muggle là không thể chối cãi và còn được người ta nhận nuôi là điều hiển nhiên khi có bạn bè sẵn trước khi tới đây.

Điều này là trong nhận định của nhiều người. Tom có thể đảm bảo.

Bên này, Dazai càng biểu hiện rõ ràng độ buồn chán của mình. Hắn nằm vật ra bàn, thở dài liên tục làm ai cũng để ý tới. Gì gì đó hắn không quan tâm nữa. Dù sao mấy kiến thức cỏn con này xem qua là hiểu, nghe giảng trước giờ là giả bộ tránh bị nghi ngờ.

Nhưng mấy cái đó giờ hắn không quan tâm nữa!

Mục đích tới đây chỉ là tìm tên lùn tịt đó, ai hứng học mấy thứ không có tác dụng gì lên mình như này! Thời gian a, mau trôi nhanh lên! Đến khi hai phái đoàn trường khác tới càng sớm càng tốt!

Tuy do giới hạn tuổi tác, khả năng rất cao Akutagawa không ở, nhưng dáng người Chuuya từ lúc gặp hắn tới giờ chưa từng cao lên nên ai biết được! Có thể tên này sẽ đi lắm chứ! Háo thắng vậy cơ mà!

Và kể cả có không, hắn không tin mình không thu thập nổi chút thông tin!

____________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Do cách nói quá dễ lộ cho nên xin phép được nói thẳng. Chap sau họ sẽ gặp mặt, thề đó! Không lan man nữa đâu!

HẾT CHƯƠNG 39

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 38


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Từ sau vụ World Cup trở về, Harry đau khổ phát hiện, không chỉ Atsushi mà còn cả Dazai cũng trở nên kì dị. Họ cư nhiên đòi ra nước ngoài! Mà hỏi ra nước nào thì……lắc đầu.

Thật luôn? Hai cậu muốn ra nước ngoài? Mà còn không biết mình nên đến nước nào? Còn tiếng thì sao? Bộ muốn sống ở cái nước mà mình một chút cũng không biết cách nói sao trời! Hai người muốn thành ăn xin hả!?

Về phần Dazai, hắn đã rút được rất nhiều kinh nghiệm. Ít ra là khả năng cao Chuuya và Akutagawa không còn ở trong nước. Vì sao hắn không nghĩ đến điều ngược lại, rằng nhất định hai người đó đang ở Anh bởi Atsushi bắt gặp cậu nhóc cấp dưới của hắn năm xưa à?

Đơn giản, Atsushi có nói là đụng vai, nghĩa là chiều cao không quá khác biệt. 

Phù thủy nhỏ buộc phải tới trường, loại trừ hẳn được khả năng thằng bé đang làm phù thủy đã trưởng thành vất vưởng lang thang ở cái chỗ khỉ ho cò gáy nào đó. Do quanh sân vận động có bùa đuổi Muggle, ném luôn khả năng Akutagawa ở đây không có ma lực lẫn việc người này không biết tới thế giới phép thuật.

Biết được thế giới này, có ma lực và vẫn trong tuổi tới trường mà không thể gặp được ở Hogwarts-trường phép thuật duy nhất tại Anh thì chỉ còn có thể là ở nước khác. Sau tất cả, cái cuộc thi đấu gì gì đó vừa rồi tụ hội bao nhiêu phù thủy từ nước khác cơ mà.

Nam hài quấn băng gạc bình tĩnh đổ toàn bộ Galleons trong túi ra, đếm đi đếm lại. Đây là điều duy nhất làm hắn lo, hi vọng giá thành cho một chuyến đi ra nước ngoài ở giới phù thủy không quá đắt. Ngôn ngữ gì đó tiếng anh thông dụng rồi, mà Dazai cũng không phải loại não cá biết mỗi một hai thứ tiếng, không cần để ý nữa.

Kết cục, Dazai vẫn không thể đi đâu được dù có chuẩn bị kĩ lưỡng tới mức nào. Hắn bình tĩnh, mắt cá chết nhìn cái bảng ghi mấy chữ như muốn tát vào mặt mình mấy cái:’Chỉ phù thủy đã thành niên mới được phép dùng mạng Floo xuyên quốc gia.’

Cứng ngắc quay đầu qua bên cạnh, khóe miệng Dazai gợi lên độ cung nhỏ đầy miễn cưỡng:

“Odasaku, cậu….”

“Không, Dazai. Không là không. Tớ không biết đủ thứ tiếng như cậu!”

“Ango….”

“Đi đi, tớ lo kiếm tiền nhập học.”

“………..”

Tom đã phải khoanh tay khó hiểu trong cả một thời gian dài, tự hỏi rốt cuộc ba người này đã đi đâu mà khi quay về. Tên nhóc quấn băng gạc kín mít kia thất thểu, cả người đều ngập oán khí nặng nề với đồng tử vô hồn làm hắn phải lạnh gáy.

Có lẽ Harry lẫn Tom đều không biết, ở nước Đức ngoài kia cũng có người đang gặp tình trạng tương tự họ.

Thiếu niên tóc đen nhíu mày nhìn hai cái đàn em lớp dưới tranh luận sôi nổi bằng thứ tiếng hắn không biết bao nhiêu. Thông thường, Krum sẽ hỏi thử rằng hai đứa đang nổi gì. Bất quá….

Liếc qua bản đồ thế giới giữa cả hai, lại nhìn nhìn Chuuya và Akutagawa hiếm có sát khí đầy mình khoanh tay bàn luận với mày cau chặt lại.

…..Vẫn là không nên hỏi đi. Hắn có cảm giác, nếu mình hỏi, nhất định sẽ bị kéo vào chuyện gì đó quá sức tưởng tượng làm mình phải khóc thét. Vẫn là nên chuồn sớ-

“Huynh trưởng Krum! Ý anh thế nào?”

A, muộn rồi thì phải….

Nam hài tóc rồi bù quanh mạnh đầu, vẻ mặt bức bách hỏi thiếu niên nọ. Do múi giờ chênh lệch, nước Đức khai giảng sớm hơn bên Anh tận một tuần. Cho nên, khi Dazai còn chưa biết gì, Chuuya và Akutagawa sớm đã biết được cúp tam phép thuật đó.

Krum, vô cùng ngẫu nhiên, là học sinh được hiệu trưởng yêu quý chắc chắn sẽ được đến nước Anh lần nữa tham gia cúp tam phép thuật. Cho nên…..

“Anh nghĩ thế nào về việc nhờ ông già xồm xòa—-hiệu trưởng cho bọn em theo cùng?”-Nam hài tóc highlight trắng đen nghiêng đầu, đồng tử vàng chanh nhàn nhạt nhìn thiếu niên với chút sát ý và tông giọng cố ý đè thấp xuống đầy hung hăng.Tưởng chừng chỉ là bâng quơ hỏi đầy đùa bỡn, lại vốn là câu đe dọa không cho phép từ chối.

Vài tuần trước kiếm lại được Chuuya-san, vị huynh trưởng này sớm đã đứng cạnh anh ấy. Rất rõ ràng, trong tình thế nào, hắn mới là người bị lạc. Akutagawa còn khá cay về vụ này, sau tất cả thì hắn vốn chỉ dừng ở mức không còn ghét Krum như lúc trước chứ không vẫn có mấy hảo cảm với người nọ.

Chuuya-san nói, có thể anh ấy đã gặp Dazai ở Anh. Vậy bắt đầu tìm từ đó. Mà cách tốt nhất để làm việc này là—–đe dọa. Đây là việc hắn giỏi nhất, vừa hay tâm tình khó chịu không có chỗ giải tỏa, người khiến Akutagawa phẫn nộ cũng là Krum. Cho nên, không thành vấn đề.

Nãy giờ vẫn đang chết lặng Viktor Krum: Thằng bé gọi hiệu trưởng là lão già xồm xoàng sao?

Chán nản chống má một bên xem kịch vui Chuuya Nakahara: Rõ ràng cách tốt nhất trong mấy cái là thương lượng, cá thu đã nói nó khả dụng hơn nếu đối tượng không hiểu chuyện mà. Với cả, Akutagawa, anh dám cược từ đầu tới cuối nhóc chỉ muốn treo Krum ra đánh thì có. Già rồi hiếp đáp trẻ con.

_________________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Dạo này cảm thấy tay nghề xuống cấp hay sao ấy :(((

Thỉnh nhờ mọi người nhận xét văn phong! (‘へωへ’*)

Thẳng thắn nha, gắt cũng được. Không giận đâu! Thề á!

Design a site like this with WordPress.com
Get started