[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 57 + Chương 58 + Chương 59


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: TSUKI

-o0o-

Chương 57

Trở lại văn phòng của Salazar, lớp độc dược vẫn chưa kết thúc, Ansel trực tiếp nằm xuống sofa,thực hiện chức trách cao cả của cuộc đời chính là….. đi ngủ. Dược mỹ dung, chỉ có tác dụng thay đổi vẻ ngoài tiều tuỵ của mình mà thôi, đối với cái chuyện y mất ngủ chẳng giúp được gì, sẽ chẳng thể nào khiến y cảm thấy đêm qua ngủ đến ngon lành được.

Salazar sau khi tan học trở về, liền nhìn thấy Ansel nằm trên sofa ngủ gục, nhàm chán ngồi xổm bên cạnh Ansel, vươn ngón tay chọc chọc mặt y.

Salazar đối với mớ bài tập Slughorn giao cho nhóm tiểu động vật chẳng có chút dục vọng muốn đi sửa nào, mà Salazar cũng vừa mới nhậm chức, nên cũng chẳng có bài tập gì cần hắn sửa. Vì thế, Salazar liền nhàm chán như vậy mà bắt đầu trêu chọc Ansel.

Chọc một chút cũng không sao, Asnel vẫn chưa tỉnh lại. Nhưng mà, mi chọc mười cái, hai mươi cái liên tục, cho dù có là cục đá cũng tỉnh!

Ansel bị Salazar ác liệt chọc tỉnh, dùng mòng vuốt xoa xoa đôi mắt mới mở “Ừm… lão sư, người tan học rồi sao?”

Salazar nâng cơ thể Ansel lên, ngồi trên sofa đặt đầu y lên đùi hắn. Một tay vuốt tóc Ansel, tay còn lại đặt trên eo y “Buồn ngủ lắm phải không?”

Đối với vấn đề của Salazar, Ansel quyết định trực tiếp bỏ qua. Hỗn đản, lão sư khẳng định biết vì sao, cư nhiên còn đi hỏi y!!

“Dumbledore tìm em làm gì?” Biết Ansel sẽ không trả lời, Salazar trực tiếp hỏi vấn đề tiếp theo.

Ansel chỉ chỉ chỗ gần đó, cái chỗ mà có một con tử xà nhỏ đang cuộn mình lại ngủ ngon lành “Bởi vì em nuôi rắn, Dumbledore nói nguy hiểm, muốn em vứt Herpo đi.”

Không cho Ansel nuôi rắn, với muốn Ansel vứt bỏ Herpo là một chuyện hoàn toàn giống nhau. Dù sao, đều là muốn Ansel vứt tử xà nhỏ đi tìm một con sủng vật nào đó ngoan hơn.

“Hừ, cụ ta còn nuôi phượng hoàng cơ đấy, phượng hoàng còn nguy hiểm hơn Herpo nhiều, ít ra Herpo không phải chỗ nào cũng dịch chuyển đến được, phượng hoàng thế mà còn có thể dịch chuyển vòng vòng Hgwarts được! Nếu có người cũng nuôi một con phượng hoàng, chẳng khác quái nào mấy luật cấm hay trận pháp cấm độn thổ thành đồ trưng bày!” (Câu này là tui chế á, nó ghi khó hiểu quá, nói chung ý chính là như vầy, còn tác giả ghi gì thì tui không biết phải edit làm sao)

Ansel rầm rầm rì rì oán giận với Salazar, và thật hiển nhiên, Salazar hoàn toàn hiểu những thứ Ansel có nói có nghĩa gì. Tuy có thể nói phượng hoàng khá hiếm trong thế giới phép thuật, nhưng nó không có nghĩa người khác không có. Ví dụ điển hình là bên cạnh bọn họ có một người nuôi phượng hoàng (Dumbledore ấy).

Ansel huyên thuyên nửa ngày, vẫn chưa nghe thấy Salazar trả lời. Tò mò ngẩng đầu nhìn Salazar: “Lão sư, người suy nghĩ gì thế?”

“Không có gì” Salazar nhéo nhéo mặt Ansel “Em có gì cần nói với ta sao?”

“A đúng rồi” Ansel suy nghĩ một chút, mặt nghi vấn nhìn Salazar “Lão sư, thân thể giáo sư Slughorn vẫn luôn rất tốt, tại sao thầy ấy lại đột nhiên từ chức?” Nếu nói không có uẩn khúc gì ở đây, Ansel sống chết không tin.

“Rất muốn biết?” Salazar nhướng mày, nhìn người đã dựa vào ngực mình, hai mắt ngập nước như gấu Koala (ha hả) nhìn hắn, cố tình kéo dài.

“Vâng vâng” Ansel liên tục gật đầu, y đương nhiên muốn biết, y muốn coi quy tắc ngầm của trường phép thuật!

“Cũng không có gì, chỉ đề cập với Tom rằng mình muốn làm giáo sư mà thôi.”

Salazar nhẹ nhàng bâng quơ nói, nhưng sự thật chắc chắc không đơn giản như hắn nói….

Một ngày đẹp trời nào đó sau khi Riddle đã khôi phục lại hồn pháp …..

Salazar ngồi trên ghế, nhìn Riddle linh hồn đã chữa trị hoàn chỉnh, nhưng vẫn chưa quá ổn định, cuối cùng cũng buông được cục đá lớn trong lòng xuống.

Riddle linh hồn không hoàn chỉnh, đối với ai mà nói, cũng là một quả bom hẹn giờ, tuỳ thời đều có thể “bùm” một phát nổ, làm tổn thương người khác còn làm tổn thương luôn chính bản thân mình.

“Tom” Salazar tựa lên lưng ghế, ánh mắt nhàn nhạt quét khắp người Riddle “Cảm giác thân thể hiện tại thế nào?”

Riddle cung kính đứng đối diện Salazar, nhu thuận như một con mèo nhỏ “Đa tạ ngài Slytherin quan tâm, trước mắt tạm thời chưa xuất hiện vấn đề gì lớn.”

Salazar dò hỏi tình huống của Riddle trước mặt xong, bắt đầu trở về chủ đề chính “Tom, ngươi có biết chủ nhiệm hiện tại của Slytherin là ai hay không?”

Trong lòng Riddle hơi kinh ngạc, tuy rằng không biết vì sao Salazar sẽ hỏi mình cái này, nhưng tốt nhất vẫn nên khai hết tất cả những gì mình biết ra thì hơn “Biết, là Horace Slughorn, gần bằng Dumbledore, từng đảm nhiệm chứ chủ nhiệm giáo sư độc dược của tôi, chuyện Trường Sinh Linh Gía …. Chính là lão nói cho tôi.”

Nhắc đến Slughorn, trong lòng Riddle liền cắn răng, nếu không phải Slughorn để lộ chuyện Trường Sinh Linh Giá với anh, anh làm quái nào có thể xắt lát linh hồn mình để bất tử.

Muốn bất tử, nên đi đoạt hoàn đá phù thuỷ của Nicolas Flame! Này còn an toàn hơn chế tác Trường Sinh Linh Gía nhiều.

“Nghĩ cách làm cái vị chủ nhiệm đó từ chức.” Trường Sinh Linh Gía, Salazar cười lạnh, loại chuyện này còn dám để lộ với học sinh, cái vị giáo sư này không nên lưu lại Hogwarts làm gì.

Kinh ngạc trong lòng Riddle bây giờ không giấu được nữa “Thưa ngài, ý ngài là?”

Đuổi Slughorn đi, sau đó cho lão tổ tông Slytherin tự mình đảm nhiệm chức chủ nhiệm Slytherin kiêm giáo sư độc dược? Riddle ghen tị, nhóm Slytherin đó, sao lại có thể hên đến thế chứ.

“Như suy nghĩ trong lòng của ngươi” Salazar một tay chống cằm, nhìn ngoài cửa sổ, nếu không phải Ansel hiện tại đến Hogwarts đi học, hắn cũng sẽ không tự tìm phiền toái như vậy.

Chỉ mong nhóm tiểu động vật bây giờ thành thật nghe lời hơn ngàn năm trước, bằng không hắn sẽ nhịn không được sử dụng phép thuật hắc ám mất. Salazar nghĩ một chút, mặt xoát cái đen thui, xem ra Ansel ở Hogwarts hai năm, tính cách đã hoạt bát hơn rất nhiều, có thể suy đoán, nhóm động vật nhỏ bây giờ cũng chả ngoan ngoãn gì cho cam.

Riddle trong lòng yên lặng gật đầu, lúc này đây, anh thật sự rất muốn trở lại thời gian mình còn là học sinh, lão tổ tông nhà mình đi làm giáo sư nha, nếu anh là học sinh, tuyệt đối sẽ không bị Dumbledore đề phòng như thế nữa!

“Tôi sẽ an bài, thưa ngài.”

Riddle làm học trò của Slughorn bảy năm, làm sao có thể không hiểu tính lão ta, thích tạo quan hệ với mấy người khá nổi để chiếm chút tiện nghi nhỏ. Người như vậy, chỉ cần tìm được nhược điểm, là có thể dễ dàng đối phó, cho lão tự động đưa đơn từ chức cho Dumbledore.

Ansel nghe Salazar nhẹ nhàng bâng quơ nói giao chuyện của Slughorn cho Riddle, không khỏ hơi há hốc mồm.

Mấy năm nay không phải chưa từng nghe qua danh của Chúa Tể Hắc Ám Anh. Đám Slytherin kia tuy rất sùng bái Riddle, nhưng đối với thủ đoạn tàn nhẫn của Riddle, vừa giận liền vứt cho người khác một cái Crucio, làm cho một đám năm sáu, năm bảy Slytherin sợ hãi.

Tuy rằng, nghe Abraxas nói, linh hồn Riddle bây giờ đã dính lại với nhau rồi, tính cách cũng không còn không ổn định giống trước nữa. Nhưng, tính cách tàn nhẫn của bản thân Riddle sẽ không vì linh hồn hoàn chỉnh mà biến mất.

Nếu giao Slughorn giải quyết …. Ansel không khỏi tưởng tượng, cái Slughorn kia còn có thể thấy mặt trời ngày mai không. Huống chi…. Nguyên tác trong trí nhớ đã từng nói, Riddle đã từng bị Slughorn gạt một lần?

Salazar nhìn biểu cảm của Ansel, rất rõ y đang nghĩ cái gì, ôm Ansel vào lòng “Yên tâm đi, thế nào thì lão ta cũng là chủ nhiệm của Tom, Tom sẽ không hành lão quá mức đâu.”

Ansel lắc đầu, đem đồng tình trong đầ vứt sang chỗ khác, dù sao y cũng không có quan tâm đến vấn đề này, tuy rằng là chủ nhiệm của y hai năm, nhưng thời gian y thấy mặt lão có lẽ còn ít hơn ngón tay của y. Ngay cả, Ansel sầm mắt, ngay cả khi y bị Dumbledore vác lên phòng hiệu trưởng uống trà cũng không thấy cái vị chủ nhiệm đó đến giúp học sinh nhà mình.

Ansel nhào vào lòng Salazar cọ trái cọ phải, nâng đôi mắt chớp chớp toả sáng lấp la lấp lánh lên nhìn Salazar: “Lão sư, em có thể ăn trong văn phòng người không?”

Salazar cười nhạt, nhìn đôi mắt ngập tràn hy vọng của Ansel, thong thả lắc đầu, đả kích tâm linh full hope của Ansel “Không thể nha.” Thuận tay sờ sờ cái đầu ủ rũ cúi xuống của Ansel, mái tóc bạch kim này xúc cảm không tồi, xoa qua xoa lại.

Ansel buồn bực nhìn Salazar “Vì sao lại không thể nha” Rõ ràng … rõ ràng đã xác định quan hệ, hai người hẹn hò ăn trưa với nhau không được sao?

“Em muốn con sư tử biến dị kia chú ý sao?” Salazar nhướng mày, tuy rằng Dumbledore hiện tại không đủ để sợ hãi, nhưng cụ ta lại là hiện trưởng hiện tại của Hogwarts, học sinh có thể vắng, nhưng thân là giáo sư hắn đây vắng chẳng khác nào không cho cụ ta mặt mũi.

“Được rồi” Ansel thỏa hiệp chui từ trong lòng Salazar ra, “Cùng nhau đi đi, thời gian hiện tại hẳn không sai biệt lắm.”

Salazar đứng dậy, kéo tay Ansel, mới vừa đi một bước, đột nhiên nhớ đến cái gì, cúi đầu nhìn Ansel vẫn luôn ngắm kiến mà không nhìn hắn, cười, trong giọng còn pha lẫn một chút nghi vấn “Al, em không cảm thấy, vị thủ tịch năm hai kia, rất quen thuộc?”

“Thủ tịch năm hai?” Salazar bỗng nhiên nhắc đến, Ansel vẫn chưa nghĩ ra là ai, qua mười giây mới phản ứng lại được “Lão sư, người nói tên Leonard Field kia?”

“Không có gì” Salazar kéo tay Ansel đến đại sảnh đường “Có lẽ là nhìn nhầm rồi.”

“Có lẽ, không nhìn nhầm, nói không chừng thật sự quen biết chúng ta” Ansel nhỏ giọng nói “Herbo đã từng nhắc trên người Field có hơi thở rất quen thuộc, hơi thở mà nó rất quen thuộc, nhưng lại nhớ không ra tại sao quen.”

Đáy mắt Salazar xẹt qua một tia sáng, khoé miệng cong lên “Được rồi, đi ăn nào, thân là thủ tịch Slytherin, cũng không thể tuỳ hứng như vậy.”

Ai tuỳ hứng! Ansel phồng mặt trừng mắt sau lưng Salazar, cứ như vậy không hề ý thức mình bị Salazar kéo đến đại sảnh đường.

Mà lúc này, trong văn phòng của Salazar có một con tử xà nhỏ mới ngủ một giấc dậy, kết quả phát hiện hai vị chủ nhân của mình, đều bí ẩn mất tích!!

[Tê tê!! Chủ nhân, tuy ta là sủng vật, nhưng cũng cần ăn!!!]

HẾT CHƯƠNG 57

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 56: Ngàn năm – PN1


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: TSUKI

-o0o-

Lý Mạch xoa xao trán ngồi dậy, nhìn hiện trường có thể dùng từ phế tích để gọi xung quanh mình, tức khắc cảm thấy …. Đau trứng …. Chuyện quái gì thế này?!

Lý Mạch nhìn xung quanh một vòng, muốn nhúc nhích chân của mình, lại phát hiện cả tay lẫn chân của mình đều ngắn lại, trên đùi còn có một quả cầu thịt thậm chí còn nhỏ hơn cả y nằm bò trên nó.

Bởi vì động tác nhẹ nhàng của Lý Mạch, làm quả cầu thịt vốn dựa vào đùi y giật giật, ngẩng đầu xoa xoa hai mắt mình, nhìn Lý Mạch, sau đó dụi cả cơ thể vào trong người y, nước mắt theo khuôn mặt cứ thế nhỏ xuống đất, thanh âm mềm mềm mại mại làm Lý Mạch cảm thấy cực kỳ đau lòng “Anh ơi….”

“Ngoan” Lý Mạch theo bản năng, ôm quả cầu thịt nhỏ đang nhào vào trong ngực mình “Nơi này…”

“Anh ơi, đám muggle kia đốt trang viên của chúng ta, phụ thân mẫu thân….” Nói xong lời cuối cùng, cục bông trắng liền im lặng, dụi đầu vào ngực Lý Mạch hổn hển khóc.

Lý Mạch sờ sờ đầu Ino, nhìn những đám mây thong thả trên bầu trời: Muggle? Trang viên? Làm sao một chút cũng không hiểu thế này? Còn có … Lý Mạch nhìn khuôn mặt trắng nõn của cục bông trong ngực mình, mái tóc bạch kim …. Nhìn sao cũng không giống người Trung Quốc.

“Cái kia…” Lý Mạch cẩn thận tổng hợp từ, sợ tổn thương trái tim nhỏ bé của Ino “Anh hình như cái gì cũng không nhớ, em có thể ….kể cho anh một chút được không?”

Động vật nhỏ vốn đang dụi đầu vào ngực Lý Mạch khóc ô ô bỗng nhiên ngẩng đầu, đôi mắt xanh xám ngập nước, nháy mắt gợi lên tia mềm mại dưới đáy lòng y “…. Anh ơi?”

Lý Mạch rối loạn nhìn tiểu Ino mới bốn tuổi, muốn ôm nó vào ngực, chỉ tiếc cố gắng cách mấy cũng không bế nổi, Lý Mạch tuyệt vọng nghĩ mình rốt cuộc bao nhiêu tuổi, sao lại có thể yếu như thế!!

“Khụ khụ” Lý Mạch ho khan hai tiếng che dấu xấu hổ của mình, “Cái kia, chúng ta rời khỏi chỗ này trước đi, dù sao hồi nãy em nói muggle gì gì đó đốt trang viên của chúng ta rồi, nơi này cũng không an toàn nữa. Chờ tìm được nơi nào an toàn, em kể hết tất cả cho anh.”

Tiểu Ino ngoan ngoãn gật đầu, bộ dạng đáng yêu làm Lý Mạch nhịn không được cúi đầu gặm hai phát lên mặt nó, sau đó mới buông tiểu Ino ra, kéo móng vuốt nhỏ của nó, chạy đến nơi ẩn nấp.

Tiểu Ino từ nhỏ đến lớn vẫn luôn anh trai nói gì nghe nấy, đối với mấy thứ Lý Mạch nói hoàn toàn không hề có ý kiến. Còn cái gì mà không nhớ rõ, tiểu Ino cũng không suy diễn thêm, chỉ cho rằng sóng gió nhà mình gặp phải quá lớn, vì thế anh trai nhà mình lựa chọn cách quên đi…

Tiểu Ino có thể nghĩ như vậy chỉ có thể nói, tuổi quá nhỏ, kinh nghiệm không đủ nha, tiểu shota bị người ta bán còn giúp đếm tiền quả là thứ dễ thương nhất trần đời.

Bởi vì mấy lời vừa rồi của tiểu Ino, trực giác cuả y nháy mắt cảm thấy nhất định cái gia đình này đã kết thù oán cực kỳ lớn, bằng không làm sao lại bị thiêu chết được? Qua thật là quá không khoa học.

Lý Mạch kéo tay tiểu Ino nhanh chóng tìm được một chỗ có thể ẩn nấp, ngừa mấy kẻ thù đó tìm đến cửa. Sau đó nghiêm trang nhìn tiểu Ino, muốn thu thập chút tin tức từ nhóc con trước mặt này.

“Cái kia, em là em trai của anh?” Lý Mạch nghi vấn hỏi, nhìn tiểu Ino không chút do dự gật đầu, được rồi không còn nghi nghờ gì nữa “Có thể nói hết toàn bộ những thứ em biết được chứ? Dù sao, anh đã quên hết tất cả.”

Tiểu Ino nhìn Lý Mạch, nhìn ánh mắt nỗ lực tỏ ra chân thành của y, lập tức giống như người lớn, kéo Lý Mạch ngồi xổm xuống sờ sờ đầu y “Anh đừng lo lắng, em sẽ nói cho anh hết, cho nên đừng sợ, Ino sẽ bảo vệ anh thật tốt, tuyệt không cho anh bị chút thương tích gì!”

Lý Mạch nháy mắt bị tiểu Ino làm cảm động, rõ ràng nhỏ hơn mình, chỉ có một mẩu chút xíu, cư nhiên còn an ủi anh trai là y, thật là một đứa nhỏ ngoan mà, nhất định phải nuôi lớn đứa nhỏ này thật tốt mới được!

Nhưng mà, làm rõ tình trạng xã hội bây giờ quan trọng hơn, mấy thứ hàng hoá, giá tiền gì gì đó không phải xã hội nào cũng giống nhau, huống chi …. Cái chỗ này tuyệt đối không phải Trung Quốc.

Lý Mạch ngồi bệt xuống đất, kéo tiểu Ino cùng ngồi xuống, ngồi trên đất, tay chống cằm nghe tiểu Ino kể chuyện xưa.

Đối với Lý Mạch mà nói, quả thật là kể chuyện xưa, nơi này y vừa mới tới, cũng chưa dung nhập được với nó, thứ duy nhất vướng bận trước mắt, cũng chỉ độc mỗi tiểu Ino.

Nơi Lý Mạch tìm thấy quả thật rất tốt để ẩn nấp, tiểu Ino lải nhải hết nửa ngày, bầu trời cũng từ giữa trưa chuyển sang chạng vạng, thế mà vẫn không ai phát hiện chỗ của bọn họ, mấy người này, năng lượng phản trinh sát yếu kém quá đi….

Phản trinh sát: Không để cho việc trinh sát của địch thành công, còn vì lý do tại sao chỗ này là phản trinh sát thì tui không biết.

Lý Mạch ngáp một cái, tiểu Ino cuối cùng cũng đã nói xong, nhìn bộ dạng mơ mơ màng màng của Lý Mạch, trong lòng rất cho là lo lắng hỏi: “Anh ơi, anh có phải mệt rồi hay không? Vậy nhanh nghỉ ngơi đi, Ino sẽ bảo vệ anh thật tốt, không cho đám muggle kia bắt anh đi.”

Lý Mạch vui mừng xoa xoa đầu tiểu Ino, từ mấy thứ vừa rồi tiểu Ino nói biết được. Cục bông trước mặt này tên là Ino Malfoy, năm nay bốn tuổi, mà y là Ansel Malfoy, lớn hơn Ino hai tuổi rưỡi, là phù thuỷ thuần huyết, nhưng hôm nay, không biết lý do vì sao đám muggle kia lại đột nhiên xông vào trang viên Malfoy. Người của Giáo Đình cầm đầu một đám muggle cứ vậy xông vào, làm hai vợ chồng Malfoy vội vàng giấu hai đứa nhỏ đi, tiến hành đánh nhau với nhóm Muggle. Nhưng cuối cùng vì đối phương nhiều người, làm cho toàn bộ trang viên Malfoy cháy trong tay đám muggle kia…..

Lý Mạch xoa đầu mình, lượng thông tin cực lớn nháy mắt đánh úp não bộ y, làm y cảm thấy hơi khó tiêu hoá. Nhưng mà, phù thuỷ, giáo đình, Malfoy, Muggle, tại sao y lại cảm thấy mấy từ này quen quen vậy…

Lý Mạch sờ sờ đầu tiểu Ino, tận chức tận trách hoàn thành chức trách anh trai của mình, đột nhiên xuyên thành anh trai của đứa nhỏ trước mặt, cho dù thế nào cũng phải hoàn thành cho bằng được trách nhiệm của huynh trưởng, huống chi, cục bột này lại đáng yêu đến thế, y mới không buông tiểu Ino xuống mà bỏ đi đâu.

“Có đói không?” Lý Mạch quan tâm hỏi, từ khi y tỉnh lại đến giờ vẫn chưa thấy cục bột nhỏ ăn gì, hẳn là trước đó y cũng chưa ăn gì đi? Dù sao, Muggle xông vào trang viên quá đột ngột mà.

Tiểu Ino lắc lắc đầu, tỏ vẻ mình không đói. Nó tuy nhỏ, nhưng không phải cái gì cũng không hiểu, cái loại tình huống này, không thể nào có gì cho nó ăn được. Nói đói, chỉ làm cho anh trai thêm phiền mà thôi.

Nhưng mà, bụng tiểu Ino vẫn tương đối thành thật, ùng ục kháng nghị, làm mặt nó xoát một cái đỏ bừng. Mềm mại nói: “Cái kia…. Anh ơi, em thật sự không đói bụng….”

Lý Mạch thở dài, đứa nhỏ này, quá quan tâm đến người khác, rõ ràng đói rồi còn không thừa nhận. Y là một người hiện đại, chẳng nhẽ còn không kiếm được gì cho nhóc con này ăn hay sao?

Kéo tiểu Ino đứng dậy, sắc trời đã đen, lúc này hẳn mọi người cũng vào nhà hoạt động hết rồi nhỉ. Chậm rãi thích ứng với hoàn cảnh tối tăm xung quanh, Lý Mạch kéo tiểu Ino bắt đầu hành trình tìm đồ ăn.

Cho dù y có đói cũng không được để cho em trai mình đói, đói đến mức sinh bệnh khá phiền phức, hơn nữa nó vẫn còn đang lớn.

“Anh ơi…” Tiểu Ino ôm tay Lý Mạch, vẻ mặt khẩn trương nhìn xung quanh đen như mực, làm tiểu Ino từ nhỏ đến lớn vẫn luôn sống trong trang viên bốn phía đèn đuốc sáng trưng, cảm thấy sợ hãi.

“Đừng sợ nào, có anh ở đây mà, sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra đâu.” Lý Mạch một bên an ủi tiểu Ino, một bên cảnh giác nhìn xung quanh, tại cái thời đại hỗn loạn này, cho dù có ở trong nhà cũng chưa chắc an toàn, huống cho bọn họ đang ở bên ngoài. Ở hiện đại, dã ngoại là một trong những nguyên nhân của các loại sự cố khác nhau đấy.

“Ừm… Em không sợ, có anh ở đây em cái gì cũng không sợ…”

HẾT CHƯƠNG 56

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 54 + Chương 55


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: MATCHA

-o0o-

Chương 54

Ngàn năm trước, nhìn thấy lão sư tử quấn Salazar, Ansel liền không ngừng phá hoặc chen vào. Vì thế làm cho, Ansel và lão sư tử hai người ghét nhau như chó với mèo. Ansel không có việc gì làm thường xuyên ngáng chân lão sư tử, lão sư tử cũng thừa dịp Salazar không chú ý ngáng chân Ansel.

Chỉ cần lão sư tử tiếp cận bán kính một mét xung quanh Salazar, Ansel liền tìm đủ loại lý do kéo lão sư nhà mình đi, làm lão sư tử tức đến giậm chân. Có lẽ, không chỉ đơn giản là chán ghét lão sư tử, mà là vì lão muốn tiếp cận Salazar, nên Ansel mới như vậy.

Nói xong điều đã nghẹn trong lòng thật lâu, Ansel nhẹ nhàng thở ra, nguyên bản trong lòng như có cục đá đè nặng, hiện tại cuối cùng cũng bốc hơi hết rồi. Nhưng mà, Ansel thật ra rất tò mò, Salazar rốt cuộc từ khi nào bắt đầu thích y.

Lúc đầu, Ansel không cho phép Gryffindor đến gần là vì độc chiếm của con nít, nhưng sau này lại có nhiều lý do hơn, làm y cũng không rõ là vì sao.

“Lão sư” thổ lộ hết rồi, gan Ansel cũng lớn hơn, tò mò nhìn Salazar “Ngài thích em khi nào vậy?”

Salazar không được tự nhiên ho nhẹ, lần đầu tiên nhìn thấy mặt Ansel, trong lòng liền có chút thích, bằng không theo tính cách của hắn làm sao có thể mang hai đứa nhỏ về. Tuy rằng, Ino sau khi mang trở về chính là ném cho Hufflepuff…

Nhưng mà, chuyện này Salazar làm sao có thể nói ra!

“Al, nên ngủ, ngày mai cần phải đi học!” Salazar sau khi có được mĩ nhân cũng không thèm quản nữa, nghiêng người nằm xuống, ôm Ansel vào ngực nhắm mắt ngủ.

Đoán đi, cho Ansel tự mình đoán đi, đoán được mới lạ á!

Vì thế, Salazar ôm Ansel ngủ đến sảng khoái, còn Ansel quyết tâm đi đoám trực tiếp mất ngủ cả đêm…

Ansel cầm nĩa hồi tưởng xong, phẫn hận cắt đồ ăn, đem nó trở thành Salazar, phát tiết tức giận torng lòng.

Theo lý thuyết, hai người sau khi thổ lộ xong, nên trải qua một đêm tốt đẹp, nhưng…. Ansel không phải người bình thường, y ban đêm hoa hoa lệ lệ mất ngủ, sau đó cứ thế trải qua đêm đầu sau khi thổ lộ trong mất ngủ….

Lucius hoảng sợ nhìn đồ ăn bị Ansel cắt đến không còn nhìn ra cái gì… Lửa giận… Thật lớn mà, có cần nhắc nhở y hay không, nhắc nhở đừng đốt lửa trên người? Loại vấn đề này, làm Lucius lâm vào trầm tư.

Không đợi Lucius mở miệng, Ansel đã nói: “Lucius, giúp tôi chăm sóc một chút tân sinh tên Severus Snape kia.”

“Ừ?” Lucius hơi nhướng mày, không cần liền toả ra hormone, hấp dẫn không ít ánh mắt của nữ sinh. Đồng thời còn làm Leonard cả người chua lè.

Narcissa lắc đầu, ai, lam nhan hoạ thuỷ. Nghe nói câu tục ngữ này của phương đông, vốn là dành cho nữ nên mới gọi là hồng nhan hoạ thuỷ, kia Lucius là nam, có phải gọi là lam nhan hoạ thuỷ hay không?

Parkinson nhìn Narcissa đối với phong lưu của Lucius chẳng thèm để ý, trong lòng hơi kinh ngạc “Narcissa, em vì sao một chút phản ứng cũng không có?”

“Phản ứng? Phản ứng gì?” Narcissa mê mang ăn bánh mì, hỏi lại Parkinson.

Đối với Lucius, Parkinson cũng không dám nhiều lời, chỉ có thể dùng ánh mắt hỏi Narcissa.

“Nga, cái kia sao, vì sao phải để ý?” Narcissa nhún cai “Vốn dĩ em không thể khống chế anh ấy được, hiện tại càng tốt, nếu anh ấy đưa ra đề nghị giải trừ hôn ước thì em sẽ không cần phải chịu trách phạt của gia tộc.” Nàng muốn, là một người hoàn toàn nghe lời nàng, có thể giúp nàng mọi việc. Hiển nhiên, Lucius Malfoy không hề phù hợp với yêu cầu của nàng.

Parkinson bất đắc dĩ, cầm cầy quạt gõ lên móng vuốt của Zabini muốn trộm đồ từ bên nàng “Được rồi, nếu em nghĩ như vậy, chị cũng không nói nữa.”

Narcissa che miệng cười, nhìn Zabini tự ôm móng vuốt bị Parkinson đánh đỏ của mình thổi thổi “Alice, chị với Nazheer rất xứng đôi.”

Parkinson khó được khi đỏ mặt, trừng mắt liếc Narcissa “Cissy, ăn sáng đi!”

Đối với nghi vấn của Lucius, Ansel nhu hoà cười, nhưng với gương mặt dữ tợn của y bây giờ không hợp chút nào… “Lucius, thiên phú độc dược của Snape kia không người nào bằng.”

Tại thời điểm chiến tranh như vầy, có được một bậc thầy độc dược là chuyện quan trọng cỡ nào. Được rồi, mặc dù bây gờ đã sắp tiến vào thời kỳ hoà bình rồi, nhưng ở thời kỳ hoà bình có một bậc thầy độc dược cũng là một chuyện cực kỳ quan trọng!

Lucius nhìn về phía Snape, tự mình bọc mình kín mít, cả người tản ra hơi thở âm trầm, mây mù giữa mày khiến không ai có thể bỏ qua. Này… làm sao có thể thấy được thiên phú độc dược?

“Lucius, không cần nhìn mặt mà bắt hình dong, nhất định phải xuyên qua khuôn mặt mà nhìn thấy bản chất bên trong.” Ansel ăn xong, cho tử xà nhỏ quấn lên cổ tay mình, không ngừng vuốt ve.

Nội tâm Lucius run rẩy, cậu đượng nhiên biết nhìn người không thể chỉ nhìn mặt, nhưng mà… có ai có thể nói cho cậu bết Ansel là sao có thể nhìn xuyên qua mặt ngoài mà nhìn thấy bản chất của Snape được không?! Lúc này chỉ mới khai giảng, tiết độc dược thậm chí còn chưa bắt đầu đó!

Nhưng mà, nếu Anse đã muốn cậu hỗ trợ chăm sóc Snape kia một chút, cậu liền hỗ trợ đi.

Đúng lúc này, bàn dài Slytherin đột nhiên hiện lên một trận ánh sáng vàng và đỏ, mắt Ansel chợt loé, tay run lên, không tự chủ được cầm nĩa lên hướng cái thứ ánh sáng đó hung hăng đâm xuống……… Một tiếng “chit” hét vang vọng toàn bộ Hogwarts… thậm chí truyền đến rừng cấm….

Khoé miệng Ansel run rẩy nhìn chim lửa mình ngộ thương, tuy rằng thực xin lỗi, nhưng mà.. Ansel thuận tay biến ra một cái bình không, máu phượng hoàng rất quý, hứng trước rồi nói.

Đối với cái loại hành vi vô sỉ này của Ansel, Lucius cũng làm lơ, chỉ nhẹ nhàng kéo kéo góc áo Ansel “Ansel, cậu có phải là nên băng bó một chút cho phượng hoàng của Dumbledore hay không?”

“Không cần không cần, cậu xem Dumbledore không phải tự đến rồi sao? Có Dumbledore ở đây, con chim này khẳng định không sao.” Cũng không thể lãng phí, nghe nói máu phượng hoàng rất đáng giá, có thể coi như tài liệu độc dược, hôm nào đưa cho lão sư đi.

“Ansel, chân con phượng hoàng này có một bức thư.” Zabini không rảnh lo cho phượng hoàng đáng thương nhanh chóng nhắc nhỏ Ansel đang hứng máu phượng hoàng.

Ansel nhìn thoáng qua Dumbleore vẻ mặt đau lòng, nhanh chóng giấu lọ máu phượng hoàng đi “Không cần đọc, Dumbledore khẳng định sẽ nói cho tôi biết lá thư kia viết cái gì.”

Dumbledore nhìn thấy Fawkes nhà mình bị Ansel một nĩa xiên trúc, lòng đau như cắt nước mắt đầm đìa chạy xuống bế phượng hoàng của mình lên trấn an.

Ansel đứng lên ngoan ngoãn hỏi “Nga, hiệu trưởng, phượng hoàng này là của thầy sao?”

Nếu con biết nó là của thầy thì sẽ không cho nó một nĩa, a, không đúng, con làm sao biết được có phượng hoàng đến chứ, đó tuyệt đối là do phòng vệ mà thôi.

Mặt già Dumbledore run lên một chút, nhìn Ansel ngoan ngoãn hít một hơi. Năm nhất, Fawkes cũng đã đưa cho y một lá thư, ai tin y nói y không biết!!

“Nga, Ansel, con làm sao có thể mang đồ vật nguy hiểm như vậy chứ.” Fawkes đáng thương của cụ, cứ thế bị cường ngạnh lấy máu. Cụ còn tận mắt thấy Ansel này trích được tận hai bình máu phượng hoàng!

“Hiệu trưởng” Ansel cười hiền, chỉ vào nĩa vẫn còn ở trên người Fawkes “Cái kia là của Hogwarts dùng để ăn.” Cho nên, không phải y mang vào, cái đồ vật nguy hiểm gì, thứ đó dùng để ăn!

Ngay sau đó lại dùng vẻ mặt xin lỗi cộng thêm thương tâm và kinh hách “Nga, hiệu trưởng Dumbledore, con không biết vì sao phượng hoàng của thầy lại đột nhiên xuất hiện trước mặt con. Con còn cho rằng có thứ gì đó nguy hiểm đến tập kích mình, cho nên, mới cằm nĩa cắm xuống. Hiệu trưởng Dumbledore, con thật sự xin lỗi.”

Ansel nước mắt lưng tròng nhìn Dumbledore đối diện, tỏ vẻ mình đối với chuyện phượng hoàng bị thương là hết sức đau lòng “A, hiệu trưởng Dumbledore, phượng hoàng của thầy không sao chứ? Nếu nó bị gì, con sẽ tự trách đến chết mất.”

Dumbledore hít thở không thông, nụ cười thân thiết trên mặt cũng không giữ nổi nữa “Ansel, không có việc gì, nếu có rảnh thì đến văn phòng hiệu trưởng một chuyến được chứ?” Nhìn Ansel nghe cụ nói, nước mắt thậm chí cũng sắp rơi xuống, làm Dumbledore phải nhanh chóng bổ sung “A, không không không, không phải bởi vì chuyện của Fawkes, là chuyện khác.”

Ansel ngay lập tức mặt mày hớn hở, hơi hơi khom lưng với Dumbledore “Vâng thưa hiệu trưởng Dumbledore, sau khi tiết biến hình của con kết thúc, con sẽ đến văn phòng.”

Dumbledore cả người vô lực gật gật đầu, ôm phượng hoàng của mình rời đi địa bàn của nhóm rắn nhỏ. Nga, Merlin, về sau ta sẽ không bao giờ cho Fawkes đưa thư cho cái tên hỗn đản đó nữa.

Nhìn Dumbledore rời đi, Ansel mỉm cười ngồi lại chỗ của mình, nhìn dĩa của mình mặt chợt nhớ “Ahhhh, nĩa bị Dumbledore mang đi, làm sao mà ăn nữa….”

Lucius đỡ trán, chỉ là một cái nĩa. Đem phượng hoàng của Dumbledore thành ra như vậy, Dumbledore không bắt cậu đền con khác đã là cảm tạ trời đất rồi!

Nhìn ánh mắt trách cứ của Lucius, Ansel rầm rì hai tiếng, đứng dậy đi đến khu vực không ai chú ý của năm nhất.

Trước kia đúng là không ai chú ý, nhưng hiện tại… bởi vì một người khí thế mười phần cộng thêm khí tức âm trầm làm người khác khó tiếp cận ngồi đó, muốn người khác không chú ý cũng khó.

“Severus Snape?” Ansel đi qua, mỉm cười với Snape, người đã nhắm mắt làm ngơ tất cả và tiếp tục ăn sáng.

Không biết tiểu gia hoả này, còn nhớ y hay không. Phỏng chừng là sớm quên rồi đi? Nhiều năm như vậy, y còn không xuất hiện, hẳn đã sớm vứt y sang một bên đi?

Nghe được thanh âm của Ansel, đồng tử Snape bất ngờ thu lại, ngay sau đó nhanh chóng khôi phục trạng thái bình thường. Đối với thực lực của Ansel, Snape là tận mắt nhìn thấy, buổi tối hôm đó cũng hiểu đươc địa vị của thủ tịch nhà Slytherin. Huống chi, Eileen Prince cũng đã giảng qua cho cậu không ít sự tình của Slytherin.

Snape đứng dậy, tuy tư thế không tiêu chuẩn, nhưng cũng xem như biểu đạt sự tôn kính của mình đối với thủ tịch nhà “Xin hỏi thủ tịch có gì muốn phân phó?”

“Không có gì, về sau gọi anh là Ansel là được, những người khác cũng gọi như thế.” Ansel vừa nói xong, nhóm Slytherin đồng thời vô lực. Thủ tịch, ai nói bọn tôi gọi tên của cậu?! Rõ ràng vẫn luôn gọi thủ tịch!!

Bàn tay rũ phía dưới của Snaoe siết chặt, cúi đầu không nói lời nào. Ansel hiểu biết tính cách của Snape nên không thèm để ý.

Cười một chút, duỗi tay đè bả vai Snape nhấn cậu ta ngồi xuống. Mà bên cạnh Snape vốn có một rắn nhỏ năm nhất nữa, nh7ng cũng rất thức thời mà cùng rắn nhỏ khác rời đi.

Nhìn chỗ ngồi trống, Ansel không chút do dự ngồi xuống, lấy bình máu phượng hoàng từ trong lòng ra, xem như là hối lộ, cũng coi như…. Coi như nhận lỗi, ai biểu mấy năm trước y nói muốn tìm Snape chơi, kết quả lại quên Snape đến không còn một mảnh….

“Rất thích độc dược đi.” Ansel để bình độc dược kia trước mặt Snape, thuận tiện ngẩng đầu cảnh cáo mấy Slytherin khác không cho bọn họ thừa dịp tiểu gia không chú ý mà khi dể Snape “Máu phượng hoàng là một loại tài liệu rất trân quý, lưu lại chỗ của anh cũng vô dụng, cho nên tặng em đó.”

Mượn hoa hiến phật, này chính là điển hình của mượn hoa hiến phật! Lucius yên lặng phun tào, lấy máu từ trên người phượng hoàng của Dumbledore, qua tay mình liền xem như là quà mà tặng người khác, chính mình ngay cả một đồng cũng không tốn cũng có thể lấy được hảo cảm của người khác! Ansel, trước kia tôi thế nào không phát hiện cậu có cái loại tính cách này.

Lucius nhìn Ansel phun tào xong, lơ đãng quay đầu liền thấy Leonard đối diện y đang cười ngu. Trong lòng lại một trận run rẩy, dù dó đẹp trai đến thế nào, cũng có thể bị cái nụ cười ngu ngốc này kéo xuống…

Snape nhìn bình máu phượng hoàng trước mặt, hay mắt tràn đầy kinh hỉ. Lúc lật xem sách độc dược Eileen cho cậu, bên trong có giới thiệu công năng của máu phượng hoàng, đồng thio27 cũng giới thiệu máu phượng hoàng là thứ quý giá thế nào. Đột nhiên có một lọ máu phượng hoàng xuất hiện trước mặt mình, làm sao cậu có thể không khiếp sợ.

Sau khi khiếp sợ, liền tiếp tục hoang mang, họ của cậu vừa nghe là biết muggle, như thế nào…. “Thủ tịch, cái này quá quá quý…”

“Không có gì” Dù sao cũng là đồ free, cũng không quý cọng ‘lông dê” vốn xuất phát từ Dumbledore lắm. Ansel đứng dậy “Ở chỗ của anh liền vô dụng, vì sao lại không đưa nó đến chỗ nó sẽ hữu dụng chứ?”

Ansel sau khi đứng lên liền uy hiếp trừng Lucius, Lucius bất đắc dĩ bưng nước bí đỏ lên uống một ngụm, ai, đây là có tân hoan liền quên mất người cũ. Kết quả, còn biểu người cũ cậu đây đi chiếu cố tân hoan, thật là bi kịch mà.

HẾT CHƯƠNG 54

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 51 + Chương 52 + Chương 53


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: MATCHA

-o0o-

Chương 51

Ansel cứng đờ ăn tối, sau đó dẫn nhóm rắn nhỏ về hầm. Ánh mắt của Salazar… thật là quá mãnh liệt, làm y muốn lơ cũng không được.

Nói xong luật thủ tịch chiến, đang chuẩn bị bắt đầu, cửa phòng sinh hoạt chung Slytherin chậm rãi mở ra. Ansel và Lucius liếc nhìn nhau, lúc này ai sẽ đến? Hơn nữa, khẩu hiệu đã đổi, nếu không phải theo bọn họ đến thì căn bản không biết khẩu hiệu.

Khi Salazar bước vào, cửa phòng sinh hoạt chung đóng lại, Ansel liền hiểu. Chỉ cần là xà khẩu, thì hoàn toàn có thể ra vào tự do địa bàn của Slytherin, huống chi hàng này là Slytherin chính tông…

Đối với người thân phận không rõ ràng này, trên danh sách học sinh của Hogwarts cũng không tìm ra cái tên Asgrim Coimbra. Nhóm rắn nhỏ sẽ không chủ động chào hỏi, ít nhất là trước khi Salazar phô bày thực lực của hắn, nếu không, cho dù là chủ nhiệm thì nhóm rắn nhỏ cũng ứ thèm để ý.

Ansel không tiếng động thờ dài, đối phương là lão sư nhà mình, cũng không thể làm thầy ấy mất mặt, không hay lắm. Vẫn là thủ tịch mình mở đầu trước đi.

“Chào ngài, chủ nhiệm Coimbra.” thập phần cung kính, không nhìn ra bất kỳ lỗi nào.

Salazar gật gật đầu, không biết trong lòng suy nghĩ cái gì, bình tĩnh nhìn nhóm rắn nhỏ, còn có ánh mắt tò mò của bọn họ. Thân là Slytherin chính gốc, Salazar hắn làm sao có thể không đoán ra bọn họ đang nghĩ gì chứ.

“Giới thiệu lần nữa, ta là Asgrim Coimbra, tốt nghiệp ở Durmstrang, được hiệu trưởng Dumbledore của Hogwarts mời đến đảm nhiệm chứng chủ nhiệm Slytherin, còn có giáo sư độc dược.” Salazar nhàn nhạt cười, nháy mắt câu được không ít tâm của các mỹ nữ xà “Đương nhiên, nếu các trò có vấn đề gì trên phương diện phép thuật hắc ám, cũng có thể hỏi ta.”

Chúng rắn nhỏ hít một hơi, đối với Salazar trắng trợn nói thẳng có liên quan đến phép thuật hắc ám, nhất thời hơi khó thích ứng. Dù sao hiện tại Hogwarts là do Dumbledore nắm quyền, mà cụ được xưng là “bạch phù thuỷ vĩ đại nhất trong lịch sử.” Chỉ thế thôi liền biết hướng đi của các môn học trong Hogwarts, ở Hogwarts này, phép thuật hắc ám không phải chủ lực. Ví dụ như, tiết phòng chống nghệ thuật hắc ám.

Hoon: ý của nhóm rắn nhỏ nói đại diện cho vấn đề phép thuật hắc ám không phải chủ lực chính là tiết phòng chống nghệ thuật hắc ám, chẳng bao giờ học được gì từ tiết đó, hơn nữa giáo sư giảng dạy cũng chẳng ai tốt.

Nhìn phản ứng của nhóm rắn nhỏ, Salazar nhanh chóng lấy đũa phép ra nhắm đại chỗ nào đó, tông giọng trầm thấp như ái nhân thì thào bên tai khiến người khác rùng ình “Avarda Kedavra!”

Tia sáng xanh chói mắt đánh trúng mục tiêu, một con nhện nhỏ từ trên tường rớt thẳng xuống đất, trên người không hề có bất kỳ một vết thương nào.

Nhóm Slytherin chứng kiến một màn này, đã không còn nói nên lời nữa. Tạm thời bỏ qua thần chú này, đứng đầu danh sách Lời Nguyền Không Thể Tha Thứ, nội việc mục tiêu nhỏ như vậy nhưng vẫn đánh trúng, cũng đủ để chứng tỏ độ chính xác của người thi chú.

Nhưng mà, trước mặt nhiều người như vậy dùng Lời Nguyền Không Thể Tha Thứ, thật sự không sao chứ?!! Vị chutr nhiệm này thật sự Dumbledore kia kiếm về?!

Nhóm rắn nhỏ không nhịn được lùi về sau một bước, tìm tòi trong mắt đã biến mất, thay vào đó là nhiệt tình sùng bái. Gryffindor gọi Slytherin là phù thuỷ hắc ám không phải không có lý do, từ tận sâu trong xương cốt, Slytherin vẫn lấy phép thuật hắc ám làm vinh.

Đối với phản ứng của nhóm rắn nhỏ, Salazar rất vừa lòng, cất đũa phép “Không phải tiến hành thủ tịch chiến sao? Vậy tiếp tục đi, không cần để ý đến ta, xem ta là học sinh là được.”

Thật sự có thể xem thầy thành học sinh được sao?!! Nhóm Slytherin nghe Salazar nói xong, liền yên lặng phun tào trong lòng. Nhưng mà, thực lực thật mạnh, hiện tại nhóm rắn nhỏ không dám có bất kỳ hành vi vô lễ nào với Salazar. Bọn họ không muốn giống như con nhện kia, chân còn chưa kịp duỗi đã đi gặp Merlin!

Hai rắn nhỏ trong sàn đấu kính cẩn cong người một chút với Salazar, sau đó bắt đầu cuộc chiến vinh dự của mình.

Thủ tịch năm ba là Lucius, năm hai là Leonard Field. Tuy rằng Ansel không có chút nghi ngờ nào về việc Leonard giành được cái ghế thủ tịch năm hai, nhưng trong lòng Ansel vẫn rất khó chịu.

Đến khiêu chiến thủ tịch nhà, Ansel cầm đũa phép đi lên, vốn chỉ có năm phần tinh lực. Nhưng khi Ansel thấy ánh mắt ôn nhu của Salazar nhìn minh, lập tức tăng đến mười phần. Chê cười, trước mặt Salazar hiển nhiên phải đem tất cả sức lực ta rồi, cho dù đối thủ của mình ở trình độ nào cũng vậy!

“Muốn khiêu chiến, cùng lên đi!”

Mau, chuẩn, tàn nhẫn, đây là tiếng lòng của nhóm rắn nhỏ tại hiện trường. Năm trước, Ansel chỉ đem đối phương quật ngã xuống đất, ít nhất xong việc nhóm rắn nhỏ còn có thể bò dậy. Mà hiện giờ… Nhìn thi thể khắp phòng sinh hoạt chung Slytherin.

Năm nay, chỉ cần bị Ansel quật xuống đất, không có người khác đỡ mi đừng mong đứng lên được!

Đối với chiến tích này, Salazar rất vừa lòng, đờng thời cũng nhíu mày, thực lực phù thuỷ nhỏ bây giờ quá kém, hoàn toàn không bì được học sinh ngày xưa.

Nhìn Ansel một thân khí phách tuyên bố vị trí tủ tịch nhà thuộc về mình, Salazar câu môi cười “Ansel? Ta có chuyện muốn nói với thủ tịch nhà một chút, liệu có thể đến văn phòng cùng ta được chứ?”

Khuôn mặt mang chút ngạo khí nháy mắt suy sụp, ánh mắt cầu xin nhìn Lucius “Cái kia, giáo sư Coimbra, con còn cần phải an bài vài việc của nhà, đúng không, Lucius…”

Lucius đã sớm chứng kiến sự cường đại của Salazar, khó xử. Nói đúng nhất định sẽ đắc tội chủ nhiệm Coimbra, mà nói không tuyệt đối sẽ đắc tội Ansel. Cả hai người này đều không phải hạng người dễ chọc gì. Nhưng mà…. Xét thấy giáo sư Coimbra cường hãn hơn Ansel nhiều. Hơn nữa, hai người bọn họ đã sớm biết nhau, phỏng chừng bây giờ chỉ là giận dỗi đi, Lucius quyết đoán phản bội… đôi mắt nhỏ cầu xin Ansel.

“Ansel không có quan hệ, nếu giáo sư Coimbra mời cậu, mấy việc của nhà này tôi có thể giúp.” Lucius thánh mẫu cười, giống như cậu đã giúp Ansel việc gì rất lớn.

Nga, Merlin, này có phải là nhạc dạo cho cái chết không.

Ansel đỡ trán thở dài, trực giác nói cho y, Lucius tuyệt đối là cố ý, trả thù y nhiều năm bóc lột sức lao động như vậy.

“Kia, thật tuyệt, cảm ơn cậu, Luicus!” Ansel nghiến răng nghiến lợi cảm ơn, hận không thể xé Lucius thành hai nửa!

“Trò Ansel, nếu như vậy, cùng ta đi nào.” Salazar gật gật đầu, dẫu đầu rời khỏi phòng sinh hoạt chung, áo choàng vì xoay người mà tung bay trong không trung, trong lòng Ansle cũng vì thế mà nổi lên vài gơn sóng nhỏ.

Lúc đi ngang qua Lucius, Ansel dùng âm lượng chỉ có một mình Lucius có thể nghe được, nghiến răng “Lucius, tôi sẽ trả thù!”

Lucius không sao vuốt tóc, đến đi, cậu dám dùng vinh quang quý tộc để bảo đảm, qua đêm nay, Ansel chắc chắn sẽ quên.

Nhìn Ansel đi xa, Leonard liền xán đến, tay không thành thật sờ đến sờ lui bên hông Lucius “Lucius, thủ tịch cậu ấy không uy hiếp anh chứ?”

“Có thể uy hiếp tôi cái gì?” Lucius nghiêng mắt, mang theo một loại phong tình đặc thù nhìn Leonard, hô hấp Leonard tức khắc đình chỉ vài giây.

“Không… Không có gì.” Leonard nhìn Lucius, luyến tiếc chớp chớp, tay cũng quên mất phải ăn đậu hủ, liền cứ thế ngốc lăng phát ngốc nhìn Lucius.

Lucius vừa lòng cười, đối với bộ dạng ngốc lăng này của Leonard, Lucius rất vừa lòng. Nhưng mà… cảm giác được móng vuốt bên hông mình, sắc mặt Lucis nhanh chóng đen xuống, vỗ một cái thật mạnh lên nó “Tránh ra cho tôi!” Sau đó, ngạo kiều rời khỏi…

Leonard giống như không phản ứng kịp nhìn móng vuốt đỏ chót bị Lucius đánh, cũng không rảnh lo có đau hay không, nhanh chóng đuổi theo. Nga, thân là tình nhân ưu tú, cậu muốn thời thời khắc khắc dính bên cạnh bạn lữ, không thể để người khác thấy hổng mà đào.

“Nagel, tôi cảm thấy, Field kia…” Zabini rối rắm nhìn nam sinh Slytherin bên cạnh mình, không biết dùng từ gì hình dung Leonard thời thời khắc khắc dính bên cạnh Lucius.

“…” Loại vấn đề đòi hỏi trình độ cao này đừng hỏi anh, anh cũng không biết hình dung vị thủ tịch năm nhất hiện là thủ tịch năm hai kia đâu.

“Trung khuyển.” Parkinson giống như quỷ hồn nhẹ nhàng bay đến sau lưng hai nam sinh, làm hai người vẫn luôn dính mắt vào Leonard và Lucius hoảng sợ.

“Alice…” Zabini hoảng sợ, xoay người nhìn Parkinson “Ansel không phải nói rồi sao, cậu doạ người khác kiểu này là chết người đấy.”

Parkinson âm trầm nhìn Zabini, cùng với nam sinh bên cạnh Zabi “Tôi thật sự rất doạ người sao?”

“Không! Một chút cũng không doạ người!” Hai nam sinh nhỏ yếu dưới thế lực tà ác, không chút cốt khí… khuất phục…

Có Bellatrix ở đó, Narcissa căn bản không cần lo lắng Sirius sẽ gặp vấn đề gì. Nhìn bộ dạng tức giận của Bella cộng thêm sát khí ngút trời vội vàng rời khỏi phòng sinh hoạt chung Slytherin, không khó đoán chút nào, Sirius chị Bella bắt được chắn chắn sẽ cực kỳ thảm.

“Alice, cậu nhìn tân sinh năm nhất kia kìa, thật là yên lặng quá đi.” Giữa các quý tộc rất hay tổ chức các loại vũ hội khác nhau, cho trẻ con nhà mình có nhiều bạn bè cùng lứa. Parkinson chỉ lớn hơn Narcissa một tuổi, khi chưa đi học, thì hai nguời đã gặp nhau rồi, trải qua thời gian một năm, hữu nghị giữa hai người gia tăng đáng kể.

Bởi vì Slytherin lúc trước có môt người không có họ, chỉ có tên, trở thành quái thai của toàn Slytherin. Cho nên trước mắt mọi người đối với họ của Snape không có chú ý lắm, nhưng cái khí thế của cậu… lại khiến người khác rất tò mò.

Đem mình cô lập ra khỏi mọi người, một mình một góc, cả người tản ra hơi thở âm trầm người sống chớ lại gần. Ngày xưa Ansel muốn chui vào góc trốn, còn lôi Lucius theo cùng đó.

“Tân sinh năm nay không có quá nhiều người nổi bật.” Alva Bruni vuốt cằm, quan sát các đồng học xung quanh một lần. Ngay cả thủ tịch năm nhất, thực lực cũng bình thường, nhiêu đó đã đủ để thấy thực lực những người khác như thế nào rồi.

“Tân sinh năm nay, khá có cá tính đấy chứ.” Parkinson hưng phấn nhìn về phía Snape, một người nhỏ như vậy cư nhiên có thể có khí thế khiến người khác sợ hãi, thật đúng là… kích động nha!

… Nhóm rắn nhỏ Slytherin, không phải không có cá tính, đặc biệt dưới một thủ tịch rất có cá tính dẫn dắt thì cá tính càng hiện rõ hơn!

Bruni đã không còn hơi sức đâu mà phun tào, cậu buồn bực đỡ trán.

“Mọi người nói xem, vì sao giáo sư Coimbra chỉ cần gọi mình Ansel vào văn phòng chứ?” Zabini vĩnh viễn nhiều chuyện, hưng phấn tìm chuyện mới để nhiều.

Không biết khi nào, bên này đã vây lại rất nhiều lão xà, kích động nhiều chuyện chung.

“Vừa rồi không phải giáo sư Coimbra tìm thủ tịch nói chuyện, để giải thích một chút Slytherin sao?” Rắn nhỏ một nói.

“Thế vì sao không gọi những thủ tịch khác cùng đi, vậy chẳng phải sẽ hiểu biết toàn diện hơn sao? Hơn nữa, vì sao Dumbledore lại tìm phù thuỷ từ Durmstrang đến nhậm chức, thậm chí đảm nhiệm chức chủ nhiệm nhà chúng ta?” Đây là rắn nhỏ nhiều chuyện thích phân tích thứ hai.

“Uy! Cậu nhiều chuyện quá, kỳ thật… tôi cũng rất tò mò…”

“Vậy cậu còn nói tôi?!”

…..

Lucius đứng ngoài vòng nhiều chuyện, nhìn đám rắn nhỏ nhàm chán đứng đó tình cảm mãnh liệt, nhiều chuyện với nha, tức khắc loại cảm giác cả người vô lực được sinh ra.

Mọi người này, rảnh quá phải không?!!

HẾT CHƯƠNG 51

Design a site like this with WordPress.com
Get started