[HP Đồng Nhân ] Những Câu Chuyện Nhỏ – Câu Chuyện Nhỏ Thứ Mười Lăm : Thế Giới


AUTHOR : YING

-o0o-

mặc kệ những người kia nhìn thế giới như thế nào.

với anh, thế giới duy nhất chỉ có mỗi em thôi.

.

.

.

draco có một thế giới nhỏ.

thế giới ấy, đáng yêu lắm.

thế giới ấy, xinh đẹp lắm.

thế giới ấy, ngọt ngào lắm.

thế giới ấy, dịu dàng lắm.

và thế giới ấy, là của riêng gã thôi.

.

.

.

em của gã, là thế giới đáng yêu, là dòng sông dịu dàng chảy trôi mỗi ngày.

em của gã, là thế giới xinh đẹp, là người đẹp nhất trong tim gã.

em của gã, là thế giới ngọt ngào, là ly chocolate ấm nóng của sáng đông.

em của gã, là thế giới dịu dàng, là sợi lông hồng gảy vào lòng gã từng nhịp lâng lâng.

em của gã, là cả thế giới, một thế giới chỉ của gã, và cũng chỉ của riêng mình gã mà thôi.

.

.

.

thế giới của draco, gói gọn trong một người, harry potter.

em là tất cả đáng yêu của thế giới.

đáng yêu nhất là khi bên gã.

đáng yêu nhì là vẫn khi ở bên gã.

đáng yêu ba là có gã kề bên.

tóm lại, chỉ cần em ở bên gã, là tất cả đáng yêu.

quên mất, còn là tất cả hạnh phúc nữa.

.

.

.

thế giới của gã, thế nhưng lại dễ bị tổn thương lắm.

em có thể vì những lời ác ý mà bị tổn thương.

gã đau lắm, đau cho em, đau cho bản thân.

đau cho tình cảm của cả hai.

nhưng không sao cả, gã vì em chịu những thương tổn.

vì em một lần điên cuồng.

vì thế giới nhỏ bé, chống lại bao la rộng lớn kia.

.

.

.

có một người, có được hết sủng ái của draco.

có được tất cả thương yêu của gã.

có được cả trái tim gã.

nhưng không hiểu sao, gã vẫn luôn thấy chưa đủ.

gã muốn tặng em muôn vạn sủng ái.

muốn tặng em ngàn vạn yêu thương.

muốn tặng em một đời yên vui.

muốn tặng em tất cả những gì tốt đẹp nhất.

vì thế giới nhỏ của gã, em xứng đáng.

một thế giới nhỏ, cần được yêu thương.

một thế giới nhỏ, cần được nâng niu.

mà gã, nguyện cưng chiều thế giới đáng yêu này ngàn đời ngàn kiếp.

.

.

.

nhiều khi gã cảm thấy mệt mỏi lắm, chỉ muốn buông xuôi tất cả thôi.

nhưng thế giới nhỏ cũng thật quá hiểu chuyện đi.

em yên lặng ngồi cạnh gã, đôi khi sẽ rúc vào lòng gã.

nhẹ nhàng hôn nhẹ môi gã, pha cho gã tách socola ấm.

em sẽ dịu ngoan ôm gã, ngọt ngào tựa vào người gã.

đôi khi sẽ là hôn nhẹ mái tóc gã.

trong những lúc đó, em trông quá đỗi đáng yêu.

những lúc đó, gã cảm thấy mình có thể che lấp bầu trời.

chỉ cần em bên gã, việc gì gã cũng làm được.

chỉ cần, là vì em mà thôi…

.

.

.

mặc kệ ngoài kia bao nhiêu sóng gió, gã cũng chỉ cần thế giới của gã thôi.

HẾT CHƯƠNG CÂU CHUYỆN NHỎ THỨ MƯỜI LĂM

[ HP Đồng Nhân ] Nếu Scropius Là Do Harry Sinh – Chương 1.2


EDITOR : YING

BETA : PARK HOONWOO

-o0o-

Một màn hỗn loạn cứ thế chìm vào hồi kết, và Malfoy “bánh bao” nhỏ đã thật sự quay về, nhưng cả Hogwarts vẫn không ai lấy lại được sự bình tĩnh.

A: “Eh, bồ đã nghe nói chưa? Harry Potter chính là phu nhân Malfoy tiếp theo đấy!”

B: “Tôi chỉ vừa mới nghỉ phép và quay trở lại, và… chuyện gì đã xảy ra vậy? Làm sao mà Cứu Thế Chủ có thể ở bên con trai của Tử Thần Thực Tử?”

A: “Con trai của bọn họ đã đến từ tương lai, và Hiệu trưởng Dumbledore đã xác nhận danh tính của thằng bé đấy rồi!”

B: “Ôi Merlin!!”

B: “Này, biết gì chưa? Người thừa kế tiếp theo của gia tộc Malfoy là một cặp với Cứu Thế Chủ, và họ đang trong một mối quan hệ!”

C: “Cái gì??? Có chuyện gì vậy??? Không phải điều đó chỉ là sự nghi ngờ thôi sao, việc Cứu Thế Chủ sẽ là người nhà với Draco Malfoy ấy?”

B: “Cần gì phải nghi ngờ nữa chứ? Mối quan hệ giữa họ được xác nhận bởi Hiệu trưởng Dumbledore, và bồ nên nhớ, Hiệu trưởng Dumbledore là phù thủy da trắng vĩ đại nhất thế kỷ này đấy!”

C: “Ồ, Merlin,tôi phải viết thư cho ba tôi về chuyện này mới được!!”

Thư của Slytherin C: “Thưa cha, gần đây người thừa kế của Malfoy gia tộc đã có có tiến triển, và cũng có tin đồn rằng phu nhân tiếp theo của Malfoy, là Cứu Thế Chủ, đây là chuyện gì con cũng không hiểu nữa, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?”

Vậy nhưng những quy củ, cách thức ứng xử của quý tộc, C cũng không cần, y trực tiếp đi vào vấn đề.

Cha của C đang ung dung uống trà và tận hưởng sự nhàn nhã, đột nhiên nhận được một bức thư khẩn từ con trai. Ông không chút hài lòng với cách hành xử của con trai mình, vì sau tất cả,làm phiền một quý tộc khi họ đang dùng bữa, nó thật không hay chút nào. Thầm bất mãn, ông vẫn chậm rì rì mở bức thư bằng da dê in gia huy trên đó. 

Sau đó, các yêu tinh phục vụ đồng loạt tự đập đầu vào tường, âm thầm nói rằng trà hôm nay quá khó uống, và bọn họ có tội!

…… Tất cả mọi thứ là do cha của C đã phun luôn ngụm trà trong miệng ông, ông ta vội vã bước đến bên lò sưởi, trên tay vẫn không quên buông xuống lá thư.

….

Tại Đại sảnh đường của Hogwarts.

Những xáo trộn những ngày gần đây không dễ dàng gì mà đã lắng xuống, và mọi người đang cùng nhau thưởng thức một bữa tối ngon miệng như thường lệ, nhưng có vẻ, đó không phải là những gì họ thật sự chú ý đến.

Cánh cửa của Đại sảnh đường đột nhiên mở ra, và gia chủ gia tộc Malfoy đang đứng ở cửa.

Tất cả mọi người nhanh chóng trở nên phấn khích lạ thường: “Xem ra mọi chuyện đã thật sự xảy ra rồi!!”

Nhưng sự hưng phấn nhanh chóng bị dập tắt, vì gia chủ gia tộc và cả người thừa kế Malfoy, cộng thêm Cứu Thế Chủ, thế nhưng không phải tại nơi này nói chuyện, bọn họ đã đi đến văn phòng Hiệu trưởng rồi.

Tuy nhiên, Cậu Bé Vàng và Vương tử Slytherin đều đỏ mặt, điều này thật rất dễ khiến người khác tò mò và hưng phấn nha!

_____Mà lúc này, tại một thế giới khác.

Harry Potter – Cứu Thế Chủ của thế giới phù thủy, đã hai lần đánh bại Chúa Tể Bóng Đêm – Voldemort. Tuy nhiên vào lúc này, em lại đang rất khẩn trương và lo lắng. Bất đắc dĩ, em chỉ có thể gọi Người bảo vệ đi tìm Draco hiện tại đang trong một cuộc họp, ngoài ra còn phải gọi cả ba người bạn tốt – Ron, Hermonie và Anne nữa.

Anne – người đang thực hiện kế hoạch phức tạp của Grindelwald và Dumbledore, đột nhiên có vẻ mặt cứng đờ khi nhận được tin. Cô nhanh chóng dùng phép thay đổi bề ngoài và đi đến chỗ lân cận trang viên Malfoy, vì trang viên không cho phép phép đổi hình, nên bất đắc dĩ chỉ có thể đến đây thôi.

“Harry, chuyện quái gì đang xảy ra vậy?” Trong mắt Anne, Scorpius là cậu nhóc cô yêu thương nhất, nhớ năm đó vẫn còn chìm đắm trong mớ tiêu thuyết đến điên cuồng, lại ngàn vạn lần không ngờ mình có thể đến với thế giới này, nên cô nàng đã làm chút gì đó để “trả ơn” cho tâm hồn hủ nữ luôn rực cháy của mình.

Khi Anne đã có thể tìm lại sự bình tĩnh, cô phát hiện ra Hermione và Ron cũng ở đó. Anne lập tức nhìn vào Hermione, chăm chú nhìn như Hermonie chính là một vị cứu tinh.

Hermione có chút bất lực cùng bất đắc dĩ, Cô Nàng Biết Tuốt chỉ có thể cười gượng nói: “Annie, tôi cũng chỉ vừa mới đến, và vẫn chưa hiểu tình hình gì cả, nhưng có thể chắc chắn rằng đó là một loại ma thuật đen.”

Anne cảm giác mình sắp phát điên rồi, trong tức khắc, cô quay qua nhìn Harry đặt câu hỏi: “Chuyện này có liên quan với tên Voldemort không?”

Năm Anne học lớp sáu, họ đã thành công thu thập linh hồn của Voldemort, còn thành công đem hắn nhốt lại. Nhưng sau đó lại phát hiện Voldemort vì Abraxas bí mật tạo nên một hồn phách khác, mà một nửa mảnh hồn đó, vẫn luôn được dính vào quyển sách kia.

Vì vậy, theo gợi ý lúc rõ ràng lúc mờ nhạt khác nhau của Anne, Abraxas đã cùng Voldemort kết hôn, tất nhiên, là trong thầm lặng.

Harry chợt như nhận ra điều gì đó, em ngay lập tức mở chiếc gương hai mặt, dự định liên lạc với hai người Voldemort đang lang thang, và rồi khuôn mặt em lập tức hiện lên sự đau khổ.

Anne lo lắng, cô thúc giục hỏi “Chuyện thế nào rồi, Harry?”

Harry bất lực nhìn ba người còn lại, buồn bã trả lời “Hắn ta sử dụng bùa bảo vệ rồi, và nó đã chặn chúng ta hoàn toàn.”

Hermione đột nhiên nhớ ra và nói: “Tớ cần đến chỗ giáo sư Snape một chuyến”

Dù sao thì, trong số ít người – những người có kiến thức uyên thâm nhất về ma thuật đen, Dumbledore thì đang ở Đức, Grindelwald cũng đang ở Đức an nhàn, và Voldemort, trong một thời gian dài chỉ có thể quanh quẩn tại nhà giam, hoàn toàn mất liên lạc, và Abraxas, cũng đang ở cùng Voldemort.

Bây giờ, người duy nhất có thể giúp đỡ, chính là giáo sư Snape!

Quả nhiên, trong một đám Gryffindor ở đây, vẫn là người duy nhất tỉnh táo và sáng suốt nhất, là Cô Nàng Bách Khoa Toàn Thư Gryffindor.

Sau khi Hermione rời đi, Anne lo lắng đi tới đi lui tại thư phòng của trang viên. Vì vậy, cô nhanh chóng bị sự lo lắng của mình làm cho choáng váng, phải nhờ Ron đỡ mới có thể hồi phục: “Anne, đừng lo lắng quá, ngồi xuống chút đi.”

Anne hoàn toàn không có tâm trạng trò chuyện với Ron, cô có phần cáu gắt nóng nảy nói: “Tại sao tên khốn Malfoy đó vẫn chưa trở về?” [Cô vốn dĩ là một người khó tính, và thực tế, là một người thật sự khó tính]

Ron bất lực cười trừ trả lời: “Cậu ta đi Pháp đấy, mà Harry chưa bình tĩnh kia lại dùng đến Người bảo vệ, có thể nhanh được sao?”

Mà phía bên kia, vô tình chứng kiến cha ruột của bạn tốt cùng cha nuôi của gã hôn nhau, Hermonie có chút sững sờ: “…”

Snape đánh vào bụng Lucius bằng khuỷu tay, rồi quay mặt lại nhìn học sinh đã tốt nghiệp một thời gian dài, mở miệng muốn “phun nọc độc”.

Hermione nhanh chóng giải thích: “Giáo sư Snape, Scorpius đã biến mất, Voldemort cũng bật vô âm tín, và Harry hiện đang rất hoảng loạn!”. Vừa nói xong, cô nàng đã xoay người, bước vào lò sưởi, một ánh sáng xanh hiện lên và cô lập tức biến mất.

Là một Slytherin quý tộc, Lucius – từ nhỏ đã bắt đầu tiếp cận đến ma thuật hắc ám, có cảm giác bị lãng quên: … Có phải mấy người, đã bỏ quên điều gì đó không…

Nói cũng không đùa, dù đã tốt nghiệp được nhiều năm, nhưng cứ mỗi khi nhắc đến ma thuật đen, nhớ đến đầu tiên vẫn là Giáo sư Snape. Này là đủ để thấy rằng Giáo sư Snape thật sự có ấn tượng rất “tốt” với học viên…

Anne – người vẫn còn  trong tình trạng lo lắng và bối rối, rất vui mừng khi thấy Giáo sư Snape xuất hiện sau lò sưởi. Nhưng mà… đôi môi đỏ đó… thật là… hehehehe…

_ (: З 」∠) _Được rồi, có thể nào làm trái tim bừng cháy của cô an tĩnh được một chút không?

Harry – người vẫn luôn đứng ở thư phòng của Malfoy, nhìn thấy hai người vừa tới liền có chút mừng rỡ gọi: “Giáo sư Snape, ba!”

Khuôn mặt có chút hồng của Snape dù không rõ lắm, nhưng Harry vẫn nhìn ra.

Snape có chút mệt mỏi, vì phải tìm Scorpius, ông đã tiêu hao một lượng không nhỏ pháp thuật của bản thân.

Đảo mắt dò xét cẩn trọng một vòng quanh căn phòng, không để lại một ngõ ngách nào, nhiều năm qua, ông cũng đến trang viên này rất nhiều lần, nên cũng có chút quen thuộc với mọi thứ ở đây.

Đột nhiên, ông khẽ nheo mắt. Ông có thể cảm giác được, một trong những món đồ ông quen thuộc kia, có một điểm gì đó rất lạ. Đồng dạng lúc này, Lucius – người vẫn đang đứng cạnh ông cũng nhìn đến ông, và hai người bắt đầu tìm kiếm.

Có thể xuất hiện trong trang viên Malfoy, và thần thần bí bí không được để ý đến, ắt hẳn nó phải là một vật phẩm ma thuật đen vô tình xuất hiện.

Annie cùng những người khác chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn nhau, tay chân bối rối không biết làm gì.

Cho đến khi Snape dừng lại, bên cạnh một chiếc cúc áo, cẩn trọng cầm nó lên và âm thầm dùng phép để thăm dò, ngoài ý muốn, luồng khí xung quanh cúc áo dần dần ngưng tụ thành một cơn lốc.

Và Scorpius đột nhiên xuất hiện từ nó.

“Scopius!” Một vài âm thanh bất ngờ cùng vui vẻ vang lên, và Harry vội vàng ôm chầm lấy bé.

Cậu bé tóc vàng với mái tóc vàng nhìn mẹ và những người chú và dì bằng ánh mắt khó hiểu.

“Có chuyện gì vậy?” Scorpius bối rối, nhưng vẫn nhẹ giọng hỏi.

HẾT CHƯƠNG 1.2

[ HP Đồng Nhân ] You Are My Sunshine – Oneshort


AUTHOR : YONA

-o0o-

Thời tiết tháng chín quả là trong lành, Harry thầm nghĩ, tay không quên vuốt nhẹ bộ lông trắng mượt của Hedwig một cái rồi để cho nó rời đi. Cậu quay vào trong Sảnh Đường, đôi đồng tử màu lục bảo vẫn nhìn ai đó không rời nửa giây khiến Ron và Hermione ngồi gần đấy có chút muộn phiền.

“Bồ vẫn yêu cậu ta?” Ron bất bình lên tiếng, tay cũng ngừng động tác ăn của mình, chứng tỏ câu hỏi này nghiêm túc đến phần nào. Harry không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cậu bạn mình mỉm cười một cái rồi quay đi chỗ khác để lấy thức ăn. Hermione cầm cuốn sách trên tay mà run run, hận không thể đánh người si tình trước mặt mình một cái cho bõ giận.

Draco ở bên nhà mình lặng lẽ vén tóc cho Astoria rồi ngước lên. Bắt gặp ánh mắt đang nhìn mình, anh hững hờ không quen biết mà tiếp tục cúi xuống nói chuyện với người con gái bên cạnh, mặc cho Harry đang nở nụ cười. Một nụ cười chua xót và gắng gượng được bật ra khiến Neville ngồi gần đấy cũng phải vuốt vuốt bờ lưng nhỏ bé kia mà nói.

“Chuyện đã qua rồi, nên quên đi thôi Harry.”

“Muốn quên lại không quên được, phải chăng đây gọi là say tình?”

Neville bất lực, đứng lên xách cặp chuẩn bị đi cũng không quên quay lại nói với Harry, “Người thương cũng đã có người khác, bồ tự rước thêm nhung nhớ vào người làm gì cho mệt?”. Harry không nói gì, cậu bật cười rồi vỗ vai Neville mấy cái “Khi bồ là mình, bồ sẽ hiểu.” Lẳng lặng đút tay vào túi quần rồi ung dung bước ra, cậu ngước mặt lên cao nhếch mép một cái.

“Đúng thật, người ta rõ ràng đã có, mày tự yêu tự biên làm gì cho mệt vậy Harry nhỉ?”

.

.

.

Draco mệt mỏi bước vào căn phòng của mình, giương đôi đồng tử màu xám nhìn tấm ảnh trước mặt, anh không khỏi cảm động. Haha, thân mang tiếng nói lời chia tay trước, nay còn hối tiếc cái gì đây Draco Malfoy? Astoria từ ngoài cửa gõ nhẹ mấy tiếng rồi cất bước vào, nụ cười cô vẫn dịu dàng như vậy, lặng lẽ nhìn người trước mặt một lúc Astoria mới lên tiếng.

“Tại sao cậu phải làm vậy?” Draco quay mặt đi, đôi đồng tử không ngừng run lên. “Cậu là đang sợ hãi khi đối mặt với công chúng về tình cảm này!”, Astoria một lần nữa rít lên, cô nắm chặt tay mà chỉ thẳng vào bức ảnh lạnh lẽo trên bàn. Nói thật ngang ngược, vị thiếu gia huynh đài như anh lại công chúng chê cười, sợ những lời đồn thổi để rồi ảnh hưởng đến danh tiếng.

Haha, đúng rồi mà nhỉ… một Malfoy chỉ luôn hướng đến tiếng tăm của mình. Chắc chắn là như vậy!

Thở dài một cái rồi bước ra khỏi phòng anh, cô không quên nhìn lại “Đến khi mất đi lại hối hận, mấy người là đang trêu đùa với nhau sao?”. Draco không nói gì, anh hướng ra phía cửa sổ mà nở một nụ cười dài hơi, anh yêu Harry, cũng không quên được những lời ba mẹ đã nói với mình. “Con cần tìm một người con gái có thể sinh con để nối dòng dõi của mình Draco à.” Ba anh cũng chẳng khác gì mẹ là mấy, có khi còn khắc nghiệt hơn rất nhiều, “Nếu con không chấm dứt ngay việc yêu thằng oắt đó thì đừng về nhà nữa!”.

Cuối cùng, Draco lựa chọn cách chia tay với cậu và đi đến với Astoria. Cô đã có người thương trong lòng, nay bị bắt ép hẹn hò với Draco khiến Astoria có chút khó chịu. Buổi đầu tiên gặp mặt vốn không thân thiết cho mấy, đến khi cô thẳng thừng nói rằng mình đã có bạn gái thì Draco mới nói chuyện của anh ra. Ha, vậy là cả hai đều giống nhau sao?

Trước mặt ba mẹ thì thân thiết như đang yêu nhưng sau lưng không ngừng run rẩy vì nhớ ai đó đã từng chứa chấp trong trái tim này. Draco biết Harry vẫn còn yêu anh rất nhiều và anh cũng vậy, nhưng anh không được phép làm trái lời ba mẹ, không thể vì tình yêu này mà bỏ qua những lời đồn đại về gia tộc. Một Malfoy luôn dành hết sự cao quý lên danh dự của họ.

“Draco! Rốt cuộc lời chia tay nó đối với anh chỉ là hững hờ thôi sao?” Harry gào lên, những ngón tay túm vành áo anh đến nhăn nhúm mà bật khóc. Dành cả những lúc yếu đuối nhất đến bên anh để anh không cảm thấy buồn, dành mọi thời gian bên anh để giống như những cặp đôi khác, đến cuối cùng người hi sinh nhiều nhất hạnh phúc lại không thấy đã có đau đớn đến tràn vào.

Thật đau quá đi mà… 

“Đúng vậy đấy, tất cả chỉ là do cậu ảo tưởng mà thôi. Tôi nói cho cậu nghe, cái tình yêu nam nam này khó có thể mà tồn tại được cái thứ gọi là thật lòng chung thủy lắm. Thế nên…” Anh ngập ngừng một lúc rồi nhếch môi cười, “Cậu cũng nên tìm một tình yêu mới cho mình đi”. Harry từ từ ngước mặt lên nhìn người trước mặt, đôi đồng tử màu lục bảo trùng xuống khiến anh rùng mình. Không khóc lóc, không kêu gào, chỉ là một khoảng không tĩnh lặng làm Draco lạnh sống lưng nhìn Harry.

Nhận ra ánh mắt kiên định của anh, cậu khẽ cười trong lòng. Kết thúc rồi sao? Vậy đúng như anh nói nhỉ? Từ đầu đến cuối là do Harry ảo tưởng chứ làm gì có thứ nào khiến Draco yêu cậu? Lặng lẽ quay đầu bước đi được vài bước rồi đứng lại khiến Draco vô thức lùi lại vài bước đề phòng, Harry quay đầu lại, trên môi nở nụ cười làm tim anh như có thứ gì đó siết chặt.

“Draco, anh là tia nắng của em.”

“Nhưng chẳng có tia nắng nào lại giữ mãi được anh nhỉ? Nó rồi cũng sẽ bị mây đen bao phủ mất đi thôi, ha?”

Nói rồi cậu rảo chân bước nhanh đi, vì Harry sợ rằng nếu còn đứng ở đấy thêm một giây nào nữa cậu sẽ yếu đuối mà bật khóc nức nở mất. Trái tim đã nguội tình, cớ sao còn níu kéo? Ron và Hermione biết chuyện này liền hùng hổ đòi sang gặp Draco nh ưng Harry đã nói rằng đây chỉ là hứng thú nhất thời, mọi chuyện giữa hai người đã kết thúc nên không để ý lắm đâu.

“Bồ có chắc là mình ổn?” Ron nghi ngờ nhìn bạn thân của mình mà nhíu mày, tay vỗ lên vai người trước mặt mấy cái rồi nói, “Tâm tình vốn dĩ không phải chuyện đùa, chuyện lớn như thế này buồn cũng không xa lạ gì. Bồ cứ khóc đi, khóc rồi sẽ ổn hơn thôi”. Harry lúc này mới òa lên, trông cậu không khác gì mấy đứa con nít cả, thật tội nghiệp làm sao.

.

.

.

Nhiều năm trôi qua như gió thoảng, thoáng chốc đã hai mươi tuổi, Harry vẫn trong bộ dạng nhỏ con đứng trước gương mỉm cười dịu dàng. Chiến tranh quá khốc liệt, tàn ác đến nỗi tính cách của con người cũng theo đó mà thay đổi. Xoay đi xoay lại mấy vòng, cậu lặng lẽ cầm hộp quà được bọc dây quấn xanh lá gọn gàng lên cho vào túi và rảo bước ra khỏi nhà trước khi chiếc xe đang kêu inh ở ngoài kia đi mất.

“Bồ chắc là bồ ổn chứ?” Vẫn là câu hỏi Ron đã nói với cậu nhiều năm về trước, cũng là một câu trả lời. Im lặng rồi nở nụ cười dịu dàng nhìn người bạn của mình. Khẽ liếc xuống chiếc nhẫn trên tay hai đứa bạn thân, Harry bật cười chua xót. Haha, tụi nó đã có chồng có vợ, làm phiền thì mình được cái gì đây?

Ron đang nói chuyện với Blasie liền quay sang nhìn Pansy đang trêu đùa Hermione bên cạnh mà nói khẽ, “Hai bồ âu yếm nhau ít thôi, nên nhớ là vẫn có ai trong xe đấy”. Một thoáng cả xe đều chìm trong không khí yên lặng, lâu lâu có những tiếng thở mạnh được phát ra rồi cũng bặt hẳn. Harry thấy vậy liền cười xòa, “Haha, Pansy và Hermione đã cưới nhau, họ âu yếm cũng đâu có gì lạ đâu. Giống bồ và Blaise thôi Ron à.”

“Nhưng…”

“Mình ổn mà, đến nơi rồi kìa, đi thôi.”

Harry mỉm cười mở cửa xe đi ra trước, đối diện với đôi đồng tử màu lục bảo là cặp vợ chồng sắp cưới đang hạnh phúc khoác tay nhau chào các khách mời. Draco nhìn thấy Harry liền nở một nụ cười, đơn giản là xã giao, không bạn bè, không thân thiết cũng chẳng có chút gì gọi là vấn vương giống cậu. Ron e ngại tiến tới nắm tay cậu mà lắc, được bạn mình làm cho tỉnh hẳn, Harry cũng khẽ cúi đầu rồi bước đến gần chỗ Draco và Astoria.

“Hai người trông thật đẹp đôi a.”

“Ồ cảm ơn cậu rất nhiều.”

Cuộc nói chuyện cũng kéo dài không lâu, Harry cùng mọi người vào bàn trước ngồi chờ. Lễ cưới hôm ấy diễn ra thật sang trọng, mọi người ai nấy cũng thật vui, chỉ riêng có hình bóng nhỏ bé đứng góc phòng cầm ly rượu vang đỏ lắc lắc nhìn chú rể với ánh mắt đượm buồn và nụ cười nhạt nhòa.

“Cậu là tia nắng của tôi…”

“Đến thật nhanh… để lại trong lòng bao xốn xang rồi bỏ đi không hối tiếc.”

“Này Draco, cậu còn yêu tôi không?”

“Draco Malfoy còn tình cảm với Harry Potter không?”

HẾT

[ HP Đồng Nhân ] Oneshort AllHar – Đú Trend


AUTHOR : AKKI

-o0o-

Truyện lấy ý tưởng của cái trend tui mới coi trên face á. Ok let’s go.

1. CP Drarry:

Trên tháp thiên văn cao cao, một cặp đôi một nằm một ngồi tựa vào nhau. Cậu trai tóc vàng nhạt ngồi thẳng lưng dựa vào cột đá, chân để dài mặc cho cậu chàng tóc đen mắt xanh như ngọc dung như gối đầu. Một tay cậu bé tóc vàng mân mê mấy lọn tóc đen xoăn tít, vểnh lên tứ phía của cậu tóc đen, một tay chăm chú đọc cuốn sách vừa mượn được từ thư viện. Cậu bé tóc đen hai tay cầm một quyển sách, chán nản lật giở mặc kệ cái tay ai kia đang tác quái trên đầu. Bỗng cậu bé kéo cuốn sách để úp xuống cằm, chu chu môi đỏ hồng hỏi.

Harry: Rồng nhỏ, anh thử hỏi em câu “Nếu hai chúng ta chia tay thì em sẽ làm gì?” đi.

Draco: Uhm, tại sao phải anh phải hỏi chứ?

Harry: Thì anh cứ hỏi em xem nào.

Draco: Vậy nếu hai chúng ta chia tay nhau thì em sẽ làm gì?

Harry: Em sẽ quay lại với người yêu cũ.

Draco im lặng vẻ mặt như là vừa ăn phải… trừng mắt nhìn con người đang nằm trên chân mình. Sau đó, mặt Draco dần dần đen lại.

Harry: Này anh làm sao thế?

Draco: Thì ra em muốn trở về ăn cỏ cũ hửm?

Harry mặt nín cười: Anh điên à, lúc đó anh thành người yêu cũ của em đấy, vì chúng ta đã chia tay mà. Ha ha ha…

Draco mặt đực ra, ngượng ngùng mà ra vẻ cao ngạo nhướn mày: Hừm thật vô vị.

Harry: Xí, anh mới vô vị.

Sau đó, không có sau đó nữa, dám chọc phá con khổng tước nhỏ Draco, kết cục của Harry các bạn tự suy nghĩ đi nhoa.

2. CP SevHar:

Buổi tối trong phòng làm việc ở hầm của Xà vương đại nhân, Harry cún nhỏ với cái lý do hoàn mỹ mà mọi người trong cả Hogwarts đều biết hai năm gần đây: “Lao động phục vụ”. Lại không phải làm chuyện như là lột da cóc hay lấy dịch từ con sên nhầy nhụa, mà cậu chàng đang nằm ườn ra bàn làm việc của Xà vương, đè hẳn lên cả tờ da dê đang ghi bài tập mà cậu đang làm dở. Cậu nhỏ chu chu môi nhỏ đỏ hồng nhìn ngắm người đàn ông với cái bản mặt đen xì ngồi đối diện, người mà vừa chấm bài cho học sinh vừa âm thầm chửi rủa kia. Cậu chàng đang vừa ngắm vừa ngẫm nghĩ cái gì đó, bỗng ngồi bật dậy, mắt xanh lục toả sang loè loè, hớn hở nói.

Har: Sev~, Sev ơi, anh thử hỏi em “nếu hai chúng ta chia tay em sẽ làm gì?” đi.

Severus nhướng mi nhìn cậu thiếu niên đối diện mặt âm trầm: Thì ra em âm mưu muốn chia tay tôi, có lẽ tôi chẳng thoả mãn em hửm?

Tiểu Harry rụt vai lại, mặt dần chuyển xanh, mồ hôi dần dần xuất ra, miệng mấp máy.

Severus càng nhướng mi lên cao hơn, đứng bật dậy, dùng cơ thể cao lớn áp sát đến cái cơ thể bé nhỏ phía bên kia bàn: Sao nào quá đúng nên không nói được hửm? Hay lại đang nghĩ muốn nguỵ biện?

Tiểu Har mồ hôi tinh mịn bắt đầu rịn ra, lắp bắp: Ối Sev, Sev hiểu… hiểu lầm rồi… Em… em.. em…

Severus Snape nhíu mi, gân xanh bắt đầu nổi lên đầy mặt, gắt: Em làm sao nào? Lắp bắp chứng minh em có ý đồ. Gryfindor trừ 100 điểm vì em dám có ý đồ xấu xa với giáo sư già nua của mình.

Nói rồi Severus đứng phắt dậy, không nói không rằng gạt phắt mấy chồng bài tập xuống nền đất, dùng tay bế bổng Harry cục cưng đặt lên bàn hôn thắm thiết, mặc kệ bé cưng phản kháng yếu ớt……..

Mấy ngày sau, Harry yêu dấu nằm chổng mông trong phòng ngủ tại ở hầm Viện trưởng Slytherin, cả người ê ẩm, eo đau, mông đau… khóc rấm rức, cắn chăn nguyền rủa. Hứ trào lưu cái khỉ ấy, hại ông đây xin nghỉ bệnh một tuần. Cấm dục cái rắm, hành người ta gần chết mà ai dám nói hắn cấm dục bước ra đây ông tiễn ngươi đi gặp Merlin liền. Ôi mông tôi, đau hu hu hu…

Tiểu Harry đáng thương ah~ người ta nói đú stren thì cũng chọn đối tượng ah~ Ai bảo cưng ngu ngốc đi đú đởn hỏi giáo sư âm trầm nhà em làm gì rồi bị ổng phạt đáng đời, may cho em là ổng còn cho em nghỉ học á, ổng mà không nghỉ cho em thì tối hành sáng đi học thì em xác định đi ha~

3. CP VolHar

Cậu bé nhỏ Harry đi dọc hành lang dài rộng của dinh thự Riddle, rồi cậu rẽ vào lối đi khác hướng tới thư phòng của Voldemort đang ngồi chăm chú làm việc mà mở cửa bước vào. Người đàn ông với ngũ quan tinh xảo đang cắm cúi chăm chú đọc giấy tờ quan trọng phía bàn cạnh cửa sổ lớn, nghe tiếng mở cửa thì ngước lên, mặt liền dãn ra nở một nụ cười nhìn người mới bước vào kia.

Vol: Sao thế bảo bối, làm xong bài tập hè của em chưa?

Harry: Voldy, anh làm việc xong chưa vậy? Đi ngủ với em nhá. Bài tập em làm xong rồi ah.

Harry cục cưng nói xong, mắt lấp lánh thể hiện cậu đang cầu khen thưởng đó, mau khen cậu đi khiến cho người đàn ông kia muốn một phát nuốt luôn cậu vào bụng. Voldemort hắng giọng, đưa một tay rờ rờ mũi che dấu ý đồ xấu xa với cậu bé, một tay khác đưa ra ngoắc ngoắc ý bảo Harry tới chỗ hắn.

Vol: Oh, em thật là giỏi, vậy chờ anh một chút nhé, sắp xong rồi.

Harry đi tới cạnh Voldemort, nhận lấy cái xoa đầu, cũng gật đầu tỏ ý chờ hắn. Cậu nhỏ không nói không rằng leo lên đùi hắn, ngồi đối mặt với người đàn ông cao to. Hai tay cậu bé đưa lên chơi đùa với vạt áo chùng của hắn, miên mang suy nghĩ. Bỗng cậu ngước cặp mắt xanh biếc long lanh đầy ranh mãnh lên, nhìn chằm chằm cái cằm nhẵn bóng của người đàn ông.

Harry: Voldy, anh mau hỏi em “Em sẽ làm gì khi chúng ta chia tay?” đi.

Voldemort ngưng mọi động tác trong mấy giây, đưa mắt nghiêm nghị hướng người trong lòng: Bảo bối, em vừa nói gì?

Harry điếc không sợ súng, ngây thơ nói lại: Anh hỏi em câu “Em sẽ làm gì sau khi chúng ta chia tay?”

Mặt Voldemort trở nên ngưng trọng hơn nhíu chặt đôi mày kiếm lại, đôi mắt màu nâu dần thay thế bằng đôi con ngươi đỏ thẵm màu máu, nhấn nhá từng chữ: CHÚNG TA KHÔNG BAO GIỜ CHIA TAY.

Harry vẫn ngây thơ vô số tội: Em biết, nhưng anh hỏi em câu đó đi. Voldy~

Voldermort mặt càng biến đen hơn, ngưng trọng cố gắng giải thích cho người trong lòng: Ta không rời bỏ em, sẽ không, không bao giờ.

Harry mặt xụ xuống, môi chu lên nài nỉ: Thôi mà, anh hỏi đi, hỏi đi mà, đi mà…

Voldemort trong long bắt đầu nỗi bảo với cái con người ngây thơ thuần khiết này, nhưng lại vô phương trừng phạt con người này, bởi vì hắn không nỡ thương tổn cơ thể nhỏ bé này. Hắn thở dài, lòng nén giận làm theo yêu cầu đáng chết nào đó: Thôi được rồi, thế em sẽ làm gì sau khi chúng ta chia tay?

Harry mặt hớn hở, mắt long lanh, dõng dạc trả lời: Thì em sẽ quay trở lại với người yêu cũ của em nha.

Voldemort đen mặt, gầm gừ: Thằng người yêu cũ của em là thằng nào?

Harry cười nghiêng ngã, tay kéo kéo cái vạt áo bị cậu đùa giỡn tới nhăn nheo: Là anh nha, nếu hai chúng ta chia tay thì anh sẽ trở thành người yêu cũ của em nha. Anh thật là ngốc ah~

Cậu bé hớn hở nói xong câu đó, thì lại cười lăn cười bò vì gương mặt đơ ra trong giây lát của người đàn ông. Cậu nhỏ còn hứng thú tới nỗi lấy tay đập đập vào ngực người nào đó mà cười chảy cả nước mắt.

Voldemort thì thở dài, dung tay nhéo nhéo nhẹ khuôn mặt của người yêu nhỏ bé trong lòng: Nhóc con, em thật là nghịch ngợm…

Sau đó ư? Không có đâu, tui nói nè, Harry vẫn còn nhỏ, chỉ mới 12 thôi, tui hông muốn ông Vol gì đó ăn em vội muaha ha ha ha….

HẾT CHƯƠNG ONESHORT

Design a site like this with WordPress.com
Get started