[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 15: Kết Thúc


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Akki

-o0o-

Chương 15 : Kết Thúc

Hôm sau, Harry khôi phục lại ý thức, cậu chậm rãi mở mắt, thấy Albus đang ghé vào ngực cậu ngủ say.

Ánh mắt Harry lập tức trở nên nhu hòa, nhớ đến Draco và Scorpius, quay đầu nhìn về phía mép giường, thấy họ đang nằm nghỉ ngơi trên giường đối diện.

Harry hơi cử động, tính ngồi dậy, Draco nằm trên giường đối diện nghe được động tĩnh vội xuống giường giúp cậu.

“Sao dậy rồi mà không gọi tôi, cảm thấy thế nào?” Draco nâng Harry dậy, lót thêm sau lưng cậu một cái gối.

“Khá hơn nhiều rồi, nhưng đầu vẫn còn ẩn ẩn đau, hơi choáng một chút.”

Draco nói: “Viện trưởng nói, ít nhất cậu phải uống dược mấy hôm mới khỏe lại hoàn toàn được.”

Harry gật đầu, ngữ khí chần chờ, “Kia……”

“Sao vậy?”

Harry nhìn Draco nghiêm túc hỏi mình, gương mặt tái nhợt dần phiếm hồng, âm thanh càng ngày càng nhỏ, “Tôi muốn đến phòng rửa mặt.”

Draco chớp mắt, “Tôi đỡ cậu đi.” Nói xong, đỡ Harry xuống giường, đi vào phòng rửa mặt trong bệnh thất. 

Draco nhìn chằm chằm thân dưới Harry, “Thật sự cậu không cần tôi giúp sao.”

“Tôi chỉ hơi đau đầu, choáng váng, cũng không phải tay bị tàn phế.” Harry thẹn quá hóa giận mà “Phanh!” Một tiếng đóng cửa lại.

Draco sờ mũi, muốn giải thích, “Harry, tôi không có ý gì khác mà.”

Chờ Harry đi ra từ phòng rửa mặt, đến đỡ cũng không cần Draco đỡ nữa.

Draco biết Harry giận rồi, cũng không dám trêu cậu thêm, đánh thức Scorpius, Albus, dẫn chúng đến phòng rửa mặt. Chờ thu thập xong mọi chuyện, anh ra lệnh cho gia tinh làm một bữa sáng phong phú.

Harry giận nhanh, hết giận cũng nhanh. Chẳng ai ngoài Draco có thể có bản lĩnh đứng đầu trong việc chọc giận người khác, thì đương nhiên anh cũng là người đứng đầu trong việc dỗ dành người ta.

Sau khi Draco giúp Harry, Scorpius, Albus ăn xong bữa sáng, định đi đến chỗ viện trưởng Snape một chút.

Harry nghĩ hai đứa nhỏ cũng chỉ còn hai ngày nữa là phải trở về tương lai, cũng không có ngăn Draco đi.

Draco đi chưa được bao lâu, Harry đã nghe thấy tiếng bước chân và tiếng mở cửa. Harry ngẩng đầu vừa lúc nhìn thấy Ron, Hermione đi từ bên ngoài vào.

“Harry, nghe nói cậu bị tấn công, không sao chứ?” Ron quan tâm hỏi.

Harry cũng không biết thứ tấn công cậu rốt cuộc là gì, liền hàm hồ nói: “Không sao, tớ đã khá hơn nhiều rồi.”

Hermione đánh giá Harry, “Thật sự không sao chứ? Sắc mặt cậu nhìn qua rất kém.”

“Thật sự không sao, uống dược mấy ngày là ổn mà.”

Hermione lại nói với Harry thêm mấy câu, liền nói có việc, vội vội vàng vàng rồi rời đi.

Hermione đi rồi, Ron mới dám nói: “Cũng không biết Hermione vội cái gì, gần đây hiếm khi nhìn thấy mặt bồ ấy.”

“Cậu còn nói bồ ấy, không phải cậu cũng không thấy mặt đâu còn gì.” Harry nói, cùng Scorpius, Albus ngồi cạnh y chơi trò xếp gỗ do Draco tự làm.

Tớ là vì phải trốn học trưởng Diggory có được hay không. Ron đau khổ không nói nên lời, nó cũng không muốn phải cứ trốn đông trốn tây, nhưng nó lại không biết nên ứng xử thế nào trước mặt học trưởng Diggory.

Lúc này, tiếng cửa mở ra lại vang lên lần nữa, Draco mở cửa được một nửa, lộ ra nửa người mình, thấy Ron liền mang biểu cảm vui sướng khi người gặp họa.

“Nhìn xem đây là ai, nghe âm thanh là nghĩ ngay tới Weasley, kết quả đúng là mi.”

Ron thở phì phì nói: “Malfoy, mi tức cái gì, chẳng lẽ ta đến thăm Harry còn phải chờ mi đồng ý sao.”

“Đương nhiên không cần, dù gì mi cũng là bạn của Harry.” Draco nói đến đây, cười như không cười nói: “Nhưng mi cũng không thể vì bạn bè mà không quan tâm đến bạn trai mình.” Nói rồi, đẩy cửa mở hoàn toàn, để lộ ra Cedric Diggory đứng ngoài cửa.

Lông tơ toàn thân Ron đều dựng thẳng hết cả lên, luống cuống chân tay mà ngồi cũng không xong, đứng lên cũng không được, tận đến khi Diggory đến gần, nó mới không biết nên làm gì mà đứng lên.

Sắc mặt Diggory bình tĩnh nhìn thoáng qua Ron, quay đầu nhìn Harry. “Chúc em sớm hồi phục Harry.”

“Cảm ơn anh học trưởng Diggory.” Ngoài miệng Harry nói cảm ơn, mắt lại liếc qua Draco, như đang hỏi Draco chuyện gì đang xảy ra? Học trưởng Diggory sao lại đến đây nữa.

Draco chớp mắt, liếc qua Ron, quả thật đến thăm cậu chỉ là cái cớ, tìm Weasley mới là mục đích chính của Diggory.

Ron nỗ lực nháy mắt ra dấu với Harry. Này! Người anh em, thân tớ còn đang khó lo nổi, cậu có thể ngừng việc liếc mắt đưa tình với Malfoy không hả? Mau giúp tớ nghĩ cách đi chứ.

Đáng tiếc Harry và Ron từ đầu đã không dùng cùng một kênh tần số, cho nên không bắt được tín hiệu của Ron.

“Ron Weasley, anh có lời muốn nói với em.”

Sắc mặt Diggory bình tĩnh như cũ, nhưng Ron sợ anh ta đây là đang bình yên trước lúc nổi bão.

Hiện tại Ron hoàn toàn không có chỗ để trốn, đành phải căng chặt da đầu đi theo Diggory rời khỏi bệnh thất.

Diggory tìm một nơi yên tĩnh, ngừng bước mà xoay người nhìn Ron. “Anh muốn chúng ta nói rõ mọi chuyện.”

Ron ngước mắt, nhút nhát nhìn Diggory, “Học trưởng, anh muốn nói chuyện gì.”

“Em không cần khẩn trương như vậy, dù không thể làm người yêu cũng có thể làm bạn mà.”

Ron không nghĩ tới Diggory tốt như vậy, mắt lập tức tỏa sáng hỏi: “Học trưởng thật sự nghĩ như vậy sao?”

“Ân!” Thanh âm có chút trầm thấp, không rõ là đang áp lực chuyện gì.

Mà Ron đang vui vẻ căn bản không cảm nhận được. “Em còn đang đau đầu chuyện này! Học trưởng không biết ba mẹ em buồn cười như nào đâu, họ vậy mà lại cổ vũ em, muốn em theo đuổi anh, còn bảo em mời anh hè này về nhà làm khách.”

Diggory hơi nhấp nhấp môi dưới, “Thật ra anh có thể về nhà cùng em, giải thích cho ba mẹ em hiểu.”

“Thật sao? Học trưởng, anh thật sự quá tốt đi.”

Ron đơn thuần tới mức ngu ngốc hoàn toàn không biết, nó sẽ rơi vào tình huống khó xử thế nào trong tương lai.

……

Harry uống xong một lọ dược, nằm trong bệnh thất cả ngày. May mắn có Draco, Scorpius, Albus làm bạn, cũng không phải quá buồn chán.

Draco thấy sắc mặt Harry khá hơn nhiều, liền đề nghị đưa y cùng hai đứa nhỏ về hầm Slytherin nghỉ ngơi.

Harry đương nhiên không đồng ý, la hét phải về tháp Gryffindor.

Draco chỉ trích những điều không tốt ở tháp Gryffindor, Harry cũng chỉ trích những phần không tốt ở hầm Slytherin, hai người lại vì một việc nhỏ mà cãi nhau.

Draco thấy sắc trời dần tối, cuối cùng bất đắc dĩ nói: “Được rồi! Được rồi! Chúng ta để bọn nhỏ chọn đi!” Cùng lắm là giống lần trước, Albus về hầm nghỉ ngơi, Scorpius đến tháp Gryffindor nghỉ ngơi cùng Harry.

Draco và Harry nhìn Scorpius và Albus, lại thấy thân thể hai đứa nhỏ dần dần trong suốt.

“Daddy, ba, bọn con yêu hai người nhiều lắm.”

Draco cuống quýt nói: “Chúng ta cũng vậy.”

“Tôi còn chưa hôn chúc ngủ ngon chúng nữa!” Harry nhìn nơi Scorpius, Albus biến mất, trong lòng bàng hoàng, “Draco, cậu nói sau này chúng ta sẽ ở bên nhau sao? Dù gì chúng ta vẫn luôn cãi nhau.”

Draco ôm Harry, “Sẽ, tôi có thể thề với Merlin, sau này chúng ta không chỉ sẽ ở bên nhau, mà còn rất hạnh phúc.”

Harry đáp lại cái ôm của Draco, trong lòng thật sự hi vọng Merlin sẽ phù hộ cho hai người bọn họ.

Tác giả có lời muốn nói: Tuy rất không muốn, nhưng vẫn phải kết thúc. Dù gì hai đứa nhỏ cũng đã trở lại tương lai, năm 3 cũng không còn gì để viết nữa.

TOÀN VĂN HOÀN

[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 14: Snape Áp Suất Thấp


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Akki

-o0o-

Chương 14: Snape Áp Suất Thấp

Snape bị đánh thức bởi tiếng kêu của phượng hoàng.

“Severus, mau tới bệnh thất, Harry xảy ra chuyện rồi.” Âm thanh Dumbledore từ trong miệng thần hộ mệnh phượng hoàng vang lên.

Snape cuống quýt xuống giường vào phòng luyện dược, lấy mấy bình dược dùng để chữa thương bỏ vào túi không gian, liền vội vã ra khỏi văn phòng viện trưởng.

Snape đi vào bệnh thất, thấy sắc mặt Harry Potter tái nhợt nằm trên giường bệnh, sắc mặt Draco ngưng trọng nắm tay Harry, mắt Scorpius và Albus khóc tới mức trở nên sưng đỏ.

Snape âm trầm hỏi Dumbledore, “Đây là chuyện gì? Dumbledore.”

Dumbledore sờ râu, “Harry không biết đã nhận phải loại tấn công gì, linh hồn bị tổn thương nhẹ, trừ hôn mê ra, trên người không có bất cứ vết thương nào khác, không nguy hiểm tới tính mạng.”

Snape lại nhìn Draco, “Draco, con nói, chuyện gì đã xảy ra?”

Draco ngẩng đầu nhìn Snape, “Con và Harry ăn bữa tối xong liền tính đưa cậu ấy về tháp Gryffindor, ai ngờ nửa đường Harry đột ngột ôm đầu la lên một tiếng rồi té lăn trên đất, khi con đến gần nhìn thử, Harry đã đau đến phát ngất rồi.” Lúc ấy anh cũng đã vô cùng hoảng sợ.

Ôm đầu?

Snape nhìn Harry nằm trên giường, thấy vết sẹo trên trán y nhạt đi một ít.

Lúc này Snape mới nhớ tới chúa tể hắc ám, chẳng lẽ là Voldemort làm, hắn vội đi lên trước dùng đũa phép ếm mấy thần chú kiểm tra đo lường ma pháp lên người Harry. Đúng như lời Dumbledore nói, tính mạng Harry không gặp nguy hiểm gì, linh hồn chỉ bị tổn thương một ít, uống mấy bình dược ổn định linh hồn, là có thể tung tăng nhảy nhót gây chuyện khắp nơi.

Nhưng vì sao Voldemort tấn công Harry, lại không lấy đi tính mạng Harry.

Snape nghi hoặc và khó hiểu, lại không có thời gian nghĩ nhiều, hiện tại vừa lúc có cơ hội, chuyện Voldemort nhất định phải nói với Dumbledore một tiếng.

“Dumbledore, ta có việc muốn nói với ông……” Lời Snape nói còn chưa dứt, hông lập tức bị một cổ lực lượng trói lấy, hắn vội vàng im lặng lại.

Dumbledore thấy hắn như vậy, không nhịn được hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì? Severus?” Lời chỉ mới nói được một nửa lại không nói nữa.

“Không phải chuyện lớn gì, về sau ta sẽ nói với ông.” Snape nói xong, lấy ba bình dược trong túi không gian ra nhét vào tay Draco, kê đơn thuốc, “Dược ổn định linh hồn này là cho người lớn dùng, Potter một ngày dùng một lọ là được, ba ngày sau nếu không khỏi hẳn, con đến chỗ ta lấy thêm hai bình nữa.”

“Vâng viện trưởng, cảm ơn người.”

Snape không quá ôn nhu xoa nhẹ đầu Draco, xoay người tạm biệt Dumbledore, vội vàng rời khỏi bệnh thất.

Vừa đến hầm, Snape liền “Phanh!” một tiếng đóng cửa làm bằng cẩm thạch lại, ngữ khí không tốt nói: “Đến tột cùng ngài muốn làm gì?”

“Nga! Severus, cậu đang giận ta sao?” Voldemort hiện thân hình ra, thanh âm nhảy nhót.

Snape nhịn không được độc miệng, “Chẳng lẽ đầu óc của điện hạ đã hư tới rơi ra ngoài rồi sao?”

Snape đã nghĩ đến việc khai báo ra ngoài, Curio không phải chưa từng chịu qua, tình huống tệ nhất là chết thôi, hắn không có gì phải sợ.

“Đương nhiên không có, ta chỉ lấy một mảnh hồn nhỏ trên trán Harry Potter.” Tâm tình Voldemort thật tốt nói: “Trừ mảnh nhỏ trên đầu Harry Potter, ta còn thu được trường sinh linh giá trên vương miện, trường sinh linh giá trên hộp trang sức, cả trường sinh linh giá trên nhẫn nữa, đương nhiên, mấy cái này này đều phải cảm ơn Dumbledore.”

Snape càng nghe càng kinh hãi, chỉ mới có nửa ngày, Voldemort đã thu thập gần một nửa những trường sinh linh giá.

“Ngài muốn sống lại ngay lập tức sao?” Thanh âm Snape run rẩy.

“Không, ta cũng không tính sống lại bây giờ.” Dù gì sống lại cũng biến thành mặt rắn, mặt xấu như vậy một chút cũng không hợp với thẩm mỹ của hắn, hắn phải thí nghiệm, tìm ra phương pháp sống lại hoàn mỹ nhất.

“Vậy ngài thu thập những Trường Sinh Linh Giá đó làm gì?” Snape cố gắng trấn tĩnh bản thân.

“Đương nhiên là muốn có được linh hồn hoàn chỉnh nhất, để có thể làm được chuyện này.” Voldemort nói, ôm lấy thân thể Snape nháy mắt trở nên cứng đờ.

“Ta vẫn luôn muốn nói với cậu, ta yêu cậu, sau khi cậu chết, ta liền thử mọi biện pháp để hồi sinh cậu, rõ ràng ta đã tự thí nghiệm mình thành công trong việc sống lại trong một thân thể hoàn hảo, vì sao lại không thể hồi sinh được cậu! Tận đến khi phép thuật xảy ra sự cố, làm sau khi ta chết liền biến thành ma tới nơi này, mới hiểu được có lẽ tất cả đều là Merlin an bài.”

Snape hô hấp một cách khó khăn, đầu óc loạn thành một đoàn, cuối cùng chỉ toát ra một ý nghĩ, nếu không phải Voldemort điên rồi, thì chính là hắn điên rồi.

Voldemort sao lại yêu hắn, đây quả thực là trò cười cho thiên hạ.

Snape dùng sức đẩy Voldemort ra, “Nếu điện hạ muốn lấy thần làm trò cười, mục đích của ngài đã đạt được, hiện tại kính mong ngài rời đi.”

“Cậu không tin ta.”

Voldemort nhìn mặt Snape, không có một tia rung động, không nhịn được thở dài, “Được rồi! Ta đi nhìn tiểu Harry thế nào, nhưng ngàn vạn lần không thể làm thằng bé choáng váng, nếu không cậu nhất định sẽ lại trách ta.”

“Từ từ” Mặt Snape âm trầm, “Không được đến chỗ Harry Potter.”

Voldemort vui vẻ nói: “Cục cưng ghen tị sao?”

Mặt Snape trầm như nước, nghiến răng nghiến lợi nói: “Không được gọi thần là cục cưng.”

Voldemort vội vàng đổi cách xưng hô, “Bảo bối đừng giận, trong lòng ta chỉ có cậu.”

Gân xanh trên trán Snape nổi lên, nghiến răng nói: “Không được gọi thần là bảo bối.” Thấy Voldemort lại muốn nói gì, vội đánh gãy gã, “Gọi tên thần đi.”

“Được Sev.” Voldemort lộ ra nụ cười sung sướng.

Snape liếc qua Voldemort, đi vào phòng nấu dược. Hắn hoài nghi mình đang bị dắt mũi, nhưng hắn không có chứng cứ.

Nhưng có một điều hắn có thể khẳng định, đầu óc của Voldemort thực sự hư tới mức rơi ra ngoài rồi.

……

Dumbledore trở lại văn phòng, nhìn hộp trang sức, nhẫn, vương miện trên bàn, ánh mắt ngưng trọng.

Trường sinh linh giá của Tom không thấy nữa, toàn bộ đều phát triển theo phương hướng không thể hiểu nổi, ông không biết tương lai sẽ còn xảy ra biến cố gì, nhưng khi trở nên vô dụng ông vẫn có thể nhờ người giúp đỡ.

Dumbledore nghĩ vậy, cầm một quả quýt trong hộp đường đặt trên bàn bỏ vào miệng. Thôi, không nghĩ nữa, vẫn nên ăn chút kẹo giải tỏa căng thẳng đi!

……

Bệnh thất, Draco giúp Harry uống dược xong, nhìn Albus bò lên giường liền ôm bé lên. “Đừng làm phiền ba con.”

Albus cảm thấy thật oan uổng, “Con chỉ muốn chăm sóc cho ba.”

Draco nhìn đôi mắt sớm đã hồng lên của Albus, bộ dáng cha đang vu oan bé, liền đau lòng hôn mặt bé một cái, “Được, vậy con yên tĩnh chút, không được làm phiền ba con nghỉ ngơi.”

“Vâng ạ.”

Draco đặt Albus lên giường, Albus ngoan ngoãn bò đến bên cạnh Harry nằm xuống.

“Daddy, sao ba còn chưa tỉnh lại?” Scorpius bên cạnh hỏi.

“Nhìn kiểu này thì hẳn ngày mai mới tỉnh được.” Draco nói, ôm Scorpius ngồi ở mép giường nhìn Harry.

HẾT CHƯƠNG 14

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Hanahaki – Oneshort


-o0o-

AUTHOR : THƯỢNG

-o0o-

– Cha mẹ, hai người có tin bệnh Hanahaki có thật không ?

– Dra, phẫu thuật đi.

– Xin con mở cửa đi mà !
– Cha mẹ, cảm ơn hai người.

Draco ngồi bệt trong phòng, cổ họng khô khốc. Đôi mắt nhắm nghiền, lông mi cũng đã ướt đẫm rồi. Đối với cậu, việc hô hấp chưa từng khó khắn đến vậy. Mệt mỏi tới mức không muốn thở nữa.
Vươn tay với lấy một cốc nước. Lại vô tình làm rơi.
” Khốn nạn ! ” – Draco thầm rủa, cậu muốn chửi thề nhưng thực sự mệt lắm rồi. Tâm trí bỗng nhớ đên một người … Chết tiệt, hình như tôi lại thích cậu thêm một chút rồi.
Một trận đau đớn truyền tới từ lồng ngực, Draco khó khăn duy trì hô hấp nhưng vô ích. Từ miệng cậu rơi ra từng cách hoa thủy tiên mang sắc hồng đã nhuốm màu máu của cậu. Draco ôm ngực, một tay che miệng, chỉ mong cơn đau này qua mau.
Lần nào cũng vậy, chỉ cần nhớ đến người đó thì cậu phải trải qua những đau đớn tột cùng…
———
Tại vì sao?
Vì yêu đơn phương một người, yêu đến chết đi sống lại, yêu đến tan nát cõi lòng nhưng tình cảm ấy vĩnh viễn không được đáp trả.
Tại sao đau đến vậy nhưng vẫn yêu?
Không biết !
Căn bệnh đó có thể chữa khỏi không?
Có chứ, một là được người kia đáp trả tình cảm hoặc phẫu thuật và quên hết tình cảm của mình đối với người đó.
———
Cậu chính là một tên nhát cáy, không hơn không kém. Không dám bày tỏ với người đó, chỉ sợ anh khinh bỉ thứ tình cảm mà cậu trân quý. Lại càng không dám phẫu thuật, sợ, rất sợ quên hết phần tình cảm nồng cháy cậu dành cho anh. So với hai cách trên, chọn cách chết dần chết mòn còn dễ chịu hơn.
———
Anh cắm hoa vào buồng phổi cậu.
Đẹp lắm ! Yêu kiều lắm !
Nhưng nó làm cậu không thở nổi.
———
Lại một ngày nữa trôi qua, khuôn mặt cậu càng ngày càng xanh xao, bờ môi khô khốc, đôi mắt xám tro đờ đẫn nhìn ánh sáng lọt vào khe cửa. Bất giác lại mỉm cười.
” Giống cậu thật đấy ! Vào khoảng thời gian tăm tối nhất của cuộc đời tôi, cậu xuất hiện. Tôi từng nghĩ, giá như cậu chưa từng có mặt trong cuộc đời tôi thì Draco này liệu có thảm hại như vậy không? Nhưng, cậu xuất hiện kèm theo tia ánh sáng mà tôi chưa từng thấy. Rực rỡ lắm, ấm áp lắm. Tôi ngỡ cậu là tia nắng của tôi. Trớ trêu thay, cậu lại là mặt trời, tia ấm ấy không phải của riêng tôi. Đau lòng lắm, Harry. “
——
Từ khi phát bệnh, lâu lắm rồi cậu mới có cảm giác dễ chịu như vậy. Không biết là do cậu quá đau đớn tới mức không còn cảm nhận được gì hay do cậu sắp chết? Mà, dù là cái nào cũng vậy thôi.
—–
Những bông hoa thủy tiên thuần khiết, trắng buốt lấp đầy khoang phổi cậu, mọc ra từ miệng, từ mũi, cánh tay cũng mọc nữa rồi. Nếu anh nhìn thấy chắc cũng bật cười. Đôi đồng tử xám dần trở nên vô cảm , vẫn hướng ra phía cửa sổ, nơi có tia sáng nhỏ lọt qua.
Bên ngoài có tiếng vỗ cánh của chú cú cậu nuôi. Nghe thấy âm thanh ấy, cậu nhẹ nhõm, nhắm mắt và nở nụ cười lần cuối.
” Giúp tao nhé ! “
——
Harry mệt mỏi ngồi dậy, nặng nề nhấc chân bước vào phòng tắm. Tiếng nước róc rách chảy xuồng, sau đó, lại là một tiếng xả nước mạnh mẽ vang lên.
Lại bước vào phòng ngủ, anh vò đầu. Mái tóc xù lại càng xù hơn, nhìn anh giờ không phải là một Cứu thế chủ mà là một thằng ngốc. À, thực sự, anh là vậy mà.
Từ cửa sổ truyền tới một tiếng gõ cửa, anh trực tiếp bỏ qua nó. Nhưng càng lúc tiếng gõ cửa càng nhanh, càng mạnh khiến anh bực mình. Đẩy mạnh cửa sổ, anh hét lên :
– Quay lại nói với chủ nhân mày, tao sẽ không bao giờ phẫu …
Anh đông cứng người, vốn dĩ anh tưởng đó là cú của Hermi nên mới bực mình như vậy, hóa ra là từ Draco. Anh cầm bức thư đặt lên bàn, bước nhanh vào nhà tắm. Lúc sau, mặt anh tái mẹt bước ra.
Bức thư hơi nhàu nát, có lẽ viết vội. Anh mỉm cười, tự giễu.
” Lần đầu viết thư cho tôi, tôi cũng chẳng mong cậu viết tử tế gì cho cam. “
Giở ra, đập vào mắt anh là bốn chữ ” Tôi yêu cậu, Harry “. Anh nghĩ mình nhìn lầm, cố nhìn kỹ nhưng không được, mắt anh bị một màn nước mắt làm mờ. Cơ thể co lại, một cơn đau truyền tới từ ngực. Anh cười đau khổ:
– Nếu cậu nói sớm thì hai ta đâu đến nỗi này…

HẾT

[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 13: Snape Bị Ma Quấn Lấy


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Akki

-o0o-

Chương 13: Snape Bị Ma Quấn Lấy
 

Con ma đi theo phu nhân Pomfrey đến cửa hầm của viện trưởng nhà Slytherin đang ở. Mắt thấy phu nhân Pomfrey đi vào, gã lại chần chờ đi loanh quanh ngoài cửa.

Gã nhìn thấy Dumbledore, theo những lời nghe được từ lời Dumbledore nói, trong lòng đã tự có suy đoán. Xem ra sau khi gã chết đã biến thành hồn ma quay trở về quá khứ, cho nên lúc này Severus vẫn còn sống, gã thật kích động, gã muốn nói cho Severus rằng gã yêu cậu, nhưng lại sợ sẽ dọa phải Severus.

Lúc này phu nhân Pomfrey đã rời khỏi hầm. Medusa trên cửa thấy con ma cứ bối rối bay qua bay lại trước cửa, không nhịn được phát ra âm thanh “Tê tê”.

“Vì sao điện hạ không vào, là muốn tôi mở cửa cho ngài sao?” Tuy không biết vì sao điện hạ trở thành con ma trong suốt, nhưng điều này cũng không gây trở ngại gì khi nói chuyện.

“Nga! Không cần, ta tự vào là được.” Tiếng mở cửa sẽ quấy rầy Severus, mà hiện tại ta chỉ tính âm thầm ngắm nhìn Severus trong im lặng.

Con ma nghĩ vậy, xuyên qua cánh cửa đi vào phòng viện trưởng.

Severus không ở trong văn phòng viện trưởng, hẳn là đang ở phòng nấu dược đi. Con ma bay theo hướng phòng nấu dược, vì chỉ để ý tới Severus, nên không chú ý tới phía sau sô pha ở văn phòng có một con chó đen bị hóa đá nằm im ở đó.

(vì Black đáng thương bi ai ba giây )

Snape quả thật đang ở trong phòng nấu dược nấu độc dược ổn định linh hồn, hiển nhiên trong mắt hắn hai đứa trẻ kia quan trọng hơn con chó khốn khiếp Black nhiều.

Con ma tham lam nhìn mọi hành động của Snape, tận đến khi Snape nấu xong hai bình dược ổn định linh hồn, gã mới lấy lại tinh thần đuổi kịp Severus đang rời khỏi văn phòng viện trưởng.

……

Snape đi nhanh như gió, vạt áo chùng quay cuồng thể hiện rõ sự vội vàng của hắn.

Đám động vật nhỏ dọc theo đường đi đều sợ tới mức dạt ra hai bên hành lang, đến cả một đống con ma khác cũng bay loạn tứ phía.

Mặt Snape vô biểu tình bước đi, trong lòng cảm thấy kỳ quái. Đám động vật nhỏ sợ hắn rất bình thường, nhưng vì sao đến hồn ma cũng có loại phản ứng này, họ luôn luôn không sợ trời không sợ đất, thật sự là không nên sợ hãi hắn như thế mới đúng.

Sắc mặt Snape ngưng trọng đi vào bệnh thất, một câu cũng không nói nhét hai bình độc dược vào tay Draco, đến cả lời cảm ơn của Draco cũng không có tâm trạng nghe.

Mặt Snape trầm như nước trở lại văn phòng viện trưởng, nhìn thoáng qua chỗ con chó đen, lại bước vào bên trong phòng nấu dược. Hai giờ sau, Snape cầm ba bình độc dược ra khỏi phòng nấu dược.

Sau khi dùng đũa phép hóa giải thần chú hóa đá cho con chó đen, Snape bóp miệng chó đen liền rót ba bình độc dược xuống, sau đó thô lỗ xách cổ chó đen, không để ý tới tiếng chó đen kêu “Gâu gâu”, đá nó ra khỏi văn phòng viện trưởng.

Snape đóng cửa phòng lại, xoay người âm trầm nhìn chăm chú mọi ngóc ngách của văn phòng, chậm rãi giơ cây đũa phép lên.

“Ngươi là ai? Ta biết ngươi vừa rồi đi theo ta ra ngoài.”

Văn phòng yên tĩnh, nhưng Snape không thay đổi chủ ý, hắn duy trì tư thế cảnh giác mà bất động tầm nửa giờ, trong văn phòng mới vang lên âm thanh trầm thấp mà bình thản.

“Severus, cậu thật là làm ta giật mình, cậu vẫn luôn cảnh giác như vậy.”

Âm thanh rất quen thuộc, nhưng Snape càng khẩn trương hơn. Con ma nửa trong suốt dần hiện ra, đôi mắt đen trầm vốn ngưng trọng của Snape dần dần lộ ra tia kinh ngạc cùng sợ hãi.

“Ta biết sẽ như vậy, Severus đừng sợ, ta sẽ không làm hại cậu.” Con ma nói, đi về phía trước.

Snape kinh sợ lùi ra sau, “Phanh!” Một tiếng liền đụng phải cánh cửa ở phía sau, vừa nghe âm thanh đã biết là đâm vào rất mạnh, nhất định rất đau.

Con ma thấy Snape hình như không cảm thấy đau đớn, hoàn toàn lâm vào trạng thái hoảng sợ.

Snape không biết vì sao Chúa Tể Hắc Ám lại biến thành hồn ma trà trộn vào Hogwarts. Phản ứng đầu tiên khi hắn nhìn thấy Voldemort là, thân phận gián điệp hai mang của hắn bị phát hiện rồi, không biết Voldemort sẽ dùng hình phạt kinh khủng gì để trừng phạt hắn; phản ứng thứ hai là, con trai của Lily đang gặp nguy hiểm, hắn có thể báo tin cho Dumbledore từ trong tay Voldemort để bảo vệ tốt Harry Potter không?

Voldemort nhìn chằm chằm sắc mặt Snape đang không ngừng biến hóa, lắc đầu, “Severus, cậu thực sự cần nghỉ ngơi.” Nói rồi, điều động ma lực trên người bao bọc lấy Snape.

“Không, thả ta ra.” Snape phát hiện mình không thể động đậy nổi, ánh mắt lộ ra tia sợ hãi.

Voldemort ôn hòa nói: “Severus đừng sợ, ta chỉ muốn làm cho cậu ngủ một lát, thần kinh của cậu đã căng quá chặt.”

Snape kháng cự ma lực xâm lấn thân thể mình, cuối cùng vẫn không thể chống cự nổi mà mất đi ý thức.

Voldemort duỗi tay muốn ôm Snape, lại phát hiện tay lại mình xuyên qua cơ thể Snape.

“Thiếu chút nữa ta đã quên mất mình hiện tại là hồn ma.” Voldemort mất mát thu tay lại, dùng ma lực khống chế thân thể Snape, đặt hắn nằm lên giường trong phòng ngủ.

Voldemort nhìn Snape cả khi ngủ cũng nhăn mày, tay vừa nâng lên lại hạ xuống, “Ta nhất định sẽ tìm cách.” Không thể sống lại cũng được, cũng phải ổn định được linh hồn, nếu không có rất nhiều chuyện hắn muốn đều làm không nổi.

“Đúng rồi,” Voldemort đột ngột lộ ra ý cười, “Sao ta lại quên đám Trường Sinh Linh Giá kia chứ.” Nói xong lại phiêu phiêu bay ra bên ngoài phòng ngủ của Snape.

……

Sau khi Harry và Draco cho Scorpius, Albus uống dược xong, thấy tinh thần hai đứa trẻ đều không tồi nên cũng yên tâm không ít.

“Buổi chiều tôi không có lớp, chúng ta mang hai đứa nhỏ ra ngoài Hogwarts đi dạo đi!” Harry mong chờ nhìn Draco.

Draco gật đầu đồng ý nói: “Được rồi! Vừa lúc hôm nay tôi cũng muốn đi ra ngoài, vậy cùng đi dạo đi.”

Harry cao hứng bế Albus lên, Draco dắt tay Scorpius, sau khi gia đình nhỏ rời khỏi bệnh thất, ra ngoài sân Hogwarts.

Không đi được bao lâu, Draco liền giữ chặt tay Harry, “Đừng đi quá xa, tránh việc gặp phải giám ngục.”

Harry rụt bả vai lại, gật đầu.

Draco thấy sắc mặt Harry không tốt lắm, vội trấn an mà xoa nhẹ mái đầu rối bù vểnh cao tứ phía của y, “Đừng sợ, ngày mai chúng ta sẽ đi học thần chú thần hộ mệnh từ giáo sư Lupin, chờ học xong, không cần phải sợ giám ngục nữa.”

“Ân.” Harry lên tiếng, buông Albus ra, cùng Draco mang bọn nhỏ đi dạo quanh Hogwarts thêm một lúc.

Tận đến khi chạng vạng, Harry và Draco mới mang Scorpius và Albus trở lại Hogwarts. Đến đại sảnh, Harry không để ý tới ý nguyện của Draco, kéo anh và bọn nhỏ đến cạnh bàn Gryffindor ngồi xuống.

Mọi người sớm đã thấy nhiều rồi cũng không còn có tâm trạng đi trách cứ gì cái gì nữa, huống chi trước mặt toàn là thức ăn ngon, khác chút thì có sao đâu, đồ ăn vẫn hấp dẫn hơn đi.

“Ai! Tớ đói muốn chết rồi.” Hermione đột nhiên ngồi xuống bên cạnh Harry, cầm lấy miếng bánh mì trên bàn liền gặm nuốt.

Harry vừa đưa bánh mì được phết mứt hoa quả cho Scorpius, bị đột ngột Hermione ngồi xuống bên cạnh y dọa sợ.

“Hermione, cậu ngồi đây từ bao giờ vậy?” Vừa rồi rõ ràng không có người a! Chẳng lẽ y lại cận nặng hơn rồi.

Draco ngồi phía đối diện lập tức bất mãn nói: “Này! Granger, chú ý lễ nghi dùng cơm trước mặt bọn nhỏ đi.”

“A! Xin lỗi.” Hermione vội vàng thả chậm tốc độ ăn, nhỏ giọng oán hận với Harry “Nếu không phải do tớ quá đói, thì tớ cũng không thất lễ như vậy.”

“Hermione, tớ thấy sắc mặt cậu không được tốt lắm, có phải gần đây học mệt quá không.” Từ khi khai giảng Harry liền cảm thấy Hermione học quá nhiều lớp, thậm chí thời gian đi học cũng đều không hợp lý.

“Chỉ hơi mệt một chút thôi, tớ vẫn sắp xếp được.” Trên mặt Hermione lộ ra nụ cười thỏa mãn.

“Đúng rồi, sao Ron lại không có ở đây?”

Nụ cười trên mặt Hermione tắt lịm, hừ một tiếng, “Cậu ấy còn có thể làm gì, hẹn hò chứ gì nữa!” Nói xong, hung hăng cắn thêm một miệng bánh mì, tuy đã cố không để ý tới, nhưng chỉ cần nhớ lại đã thấy ngứa răng.

“Hẹn hò?” Trên mặt Harry lộ ra thần sắc kinh ngạc, “Với ai?”

“Học trưởng Diggory nhà Hufflepuff.”

“Ron và học trưởng Diggory,” Vẻ mặt Harry hiện lên không thể tin được, “Họ sao có thể yêu nhau?”

Draco nghe được cuộc nói chuyện của Harry và Hermione, khóe miệng nhếch lên nụ cười xấu xa, “Tôi lại thấy họ rất xứng đôi.”

HẾT CHƯƠNG 13

Design a site like this with WordPress.com
Get started