EDITOR: Yuri Ozaki
BETA: Park Hoonwoo
-o0o-
Chương 6: Tình Địch Xuất Hiện (1)
May mắn Scabbers, cũng chính là Pettigrew vừa phá lồng sắt biến thành người, đã bị giáo sư McGonagall dùng thần chú hóa đá. Hermione thở hồng hộc đi theo sau giáo sư McGonagall, rất rõ ràng cô là người đã báo tin cho giáo sư McGonagall.
“Trò Potter, trò Weasley, quý ngài Malfoy nhỏ, mời đi theo ta.” Giáo sư McGonagall nghiêm mặt, dùng đũa phép mang theo Pettigrew đã bị hóa đá rời khỏi tháp Gryffindor.
Harry, Ron, Scorpius đi theo sau giáo sư McGonagall, đoàn người đi vào phòng hiệu trưởng. Dumbledore nhìn thấy Pettigrew đã hóa đá bị mang đến, mắt híp lại, “Xem ra chúng ta cần Chân Dược từ giáo sư Snape.” Nói xong, để phượng hoàng Fawkes đi báo tin cho Snape.
Rất nhanh, Snape hùng hổ đuổi tới phòng hiệu trưởng. “Dumbledore, tốt nhất thầy tìm tôi không phải vì chuyện gì không quan trọng, bằng không tôi không ngại cho thầy nếm thử vị long khô đằng.”
“Tạm thời đừng nóng Severus, cậu nhìn thử xem người này là ai.”
Snape theo tầm mắt của Dumbledore nhìn qua Pettigrew bị hoá đá, sắc mặt càng ngày càng âm trầm, mũi hừ thật mạnh một tiếng, “Nhìn xem đây là ai, vị anh hùng đã chết, bị nổ tung đến mức thi thể dơ bẩn cũng không còn.”
Snape bước đến gần Pettigrew, nhớ đến việc Dumbledore báo ông mang theo Chân Dược đến, khóe miệng lạnh băng lại gợi lên, “Xem ra ngươi có rất nhiều bí mật, nhưng rất nhanh ngươi đều sẽ phun hết ra ngay thôi.”
Giáo sư McGonagall hóa giải thần chú hóa đá, Pettigrew kinh hoảng, thất thố muốn tông cửa chạy ra ngoài. Snape dùng thần chú trói buộc đem ông ta trói lại tại chỗ, sau đó rót Chân dược vào miệng ông ta, lúc sau Pettigrew bị trói như đòn bánh tét, đầu óc mơ màng cái gì biết đều khai ra hết.
Harry càng nghe sắc mặt càng khó nhìn, cuối cùng Dumbledore nói gì đó cùng cậu và Scorpius, cậu đều không thể nghe cẩn thận được. Cậu nắm tay Scorpius đi ra khỏi phòng hiệu trưởng, hướng về tháp Gryffindor, cũng không chú ý đến Ron ở đằng sau không đuổi kịp.
Trên đường, Harry thấy được Draco Malfoy mới hay tin đang chạy đến, cùng bằng hữu của anh, Blaise Zabini.
“Harry Potter!” Draco chạy đến trước mặt Harry, tức muốn hộc máu quát: “Đầu của cậu bị cự quái dẫm qua sao? Vì sao lại tự đại, lỗ mãng như thế……” Không sợ gặp phải nguy hiểm sao?
“Draco Malfoy!” Harry đánh gãy lời nói của Draco, giận tới trợn trừng mắt nhìn, “Cậu tới tìm tôi là để cãi nhau với tôi sao?” Chẳng lẽ không thể an ủi tôi, làm tôi thấy dễ chịu một chút hay sao.
Harry đối với thái độ của Draco có chút thất vọng, ánh mắt đau buồn xoay người chạy đi, Scorpius cũng mặc kệ.
“Ba……” Khuôn mặt nhỏ của Scorpius đau khổ gọi một tiếng, thấy Harry không để ý đến nhóc, quay đầu nhìn Draco, “Daddy trách oan ba, là con vạch trần Scabbers, cũng chính là Pettigrew, nhưng con có nhờ dì Hermione đi tìm giáo sư McGonagall, ép nguy hiểm xuống mức thấp nhất có thể.” Blaise ở bên cạnh không khỏi tán đồng nói: “Cậu cũng vậy, rõ ràng quan tâm Potter như thế, nhưng lại một hai phải đả thương tên đó, đúng là càng làm càng hỏng việc!”
Draco bực bội vò tóc, “Được rồi, tớ phải đuổi theo Harry, cậu giúp tớ trông chừng Scorpius.” Nói rồi, chọc trán Scorpius, “Con mới có vài tuổi, lại dám cả gan làm loạn như thế, chờ nhận phạt đi!” Anh nên cảm khái đây quả không hổ là đứa nhỏ được Harry sinh sao? Gan quá lớn, bộ dáng xúc động y chang Gryffindor, còn may giữ được một ít cẩn thận của Slytherin, biết nhờ vả người khác tìm đến giáo sư McGonagall. Draco đi rồi, Scorpius lập tức khôi phục tinh thần.
Blaise thấy Scorpius như vậy, cảm thấy buồn cười. “Đứa nhỏ ngốc, nhóc không sợ daddy của nhóc xử phạt sao!”
Scorpius tỏ vẻ đại nhân, bất đắc dĩ nói: “Daddy xử phạt, ngoại trừ giáo huấn trong nhà cũng chính là giáo huấn trong nhà, con quen rồi.”
Theo như giáo huấn trong nhà. Rõ ràng là Draco học từ chú Lucius. Đứa trẻ trước mắt vậy mà nói một câu quen rồi, hiển nhiên so với Draco khi còn nhỏ nhất định nghịch ngợm hơn nhiều.
Scorpius ngẩng mặt nhìn Blaise, “Chú không được nói lời vừa rồi con nói cho daddy, nếu không con sẽ không nói cho chú biết vợ tương lai của chú là ai.”
Blaise dở khóc dở cười, nhưng anh thật sự có phần tò mò. Anh ngồi xổm xuống ngang hàng cùng Scorpius thương lượng, “Nhóc nói cho anh vợ tương lai của anh là ai, anh sẽ không nói những lời này cho daddy của nhóc.”
Scorpius nghĩ nghĩ một chút, đem miệng đến gần tai Blaise, nhỏ giọng nói ra một cái tên.
Đôi mắt Blaise càng trừng lớn, “Cái gì?”……
Harry vội vàng chạy đi, mới vừa chạy qua chỗ ngoặt liền đụng phải một người, vì trọng tâm không vững suýt nữa thì té nhào, may mắn người nọ đỡ lấy cậu, nhưng mắt kính vẫn bị rơi xuống đất, hơn nữa chân hình như bị trật rồi.
“Xin lỗi.” Harry nheo mắt, thấy người dìu cậu cao hơn cậu một cái đầu, hẳn là học sinh khoá trên, “Cảm ơn anh đỡ em, vừa rồi thật xin lỗi.”
“Không có gì, nhưng lần sau em phải cẩn thận hơn một chút.” Thanh âm nhẹ nhàng, vừa nghe đã biết tính tình người nọ rất tốt.
Harry xấu hổ cười một cái, sau đó ngồi xổm xuống tìm kiếm mắt kính.
“Anh giúp em.” Chỉ một lúc sau đã nghe được một câu chú ngữ quen thuộc, “Phục hồi như mới.”
Harry vừa muốn hỏi, đã bị ai đó cầm lấy cổ tay, đặt mắt kính vào trong tay. “Của em.”
“Cảm ơn.” Harry nói xong, đeo kính lên nhìn qua thấy Cedric ôn hòa chăm chú nhìn mình.
Harry chớp chớp mắt, nhớ tới lời Scorpius từng nói, mặt có chút nóng lên, “Cảm ơn anh, học trưởng Diggory.”
Diggory kéo Harry đứng lên, hỏi: “Vừa rồi sao em lại chạy nhanh như vậy? Xảy ra chuyện gì sao?”
Harry cúi đầu, “Không có gì?”
“Em không muốn nói cũng không sao.” Diggory tính tình rất tốt nói.
Harry ngước mắt nhìn về phía Diggory, “Cũng không phải chuyện không thể nói, chỉ là cãi nhau với Malfoy.”
Ánh mắt Diggory hơi lóe lên, “Malfoy quả thực có chút ngạo mạn, nhưng cậu ấy không hề xấu.”
Harry gật gật đầu, “Chỉ là đôi khi lời Malfoy nói thật sự quá đả thương người khác.” Đặc biệt là anh nói vào thời điểm tâm tình cậu đang yếu ớt. “Em ấy có lẽ là chỉ muốn quan tâm em mà thôi, chỉ là không biết cách biểu đạt.”
Harry nhìn Diggory, “Học trưởng anh không cần nói tốt cho cái tên đó.”
“Được thôi! Anh đưa em về tháp Gryffindor.”
Harry lắc đầu, “Không cần đâu học trưởng, em có thể tự về.”
Diggory liếc tới chỗ ngoặt ban nãy, lộ ra nụ cười ôn nhu với Harry, “Vẫn là để anh đưa em về đi! Chân em hẳn là bị trật rồi.”
Harry không nghĩ học trưởng Diggory đã chú ý, “Vậy phiền anh rồi, học trưởng.”
Sau khi Diggory đỡ Harry rời đi, Draco từ chỗ ngoặt đi ra, tay nắm chặt, ngay sau đó buông ra, sắc mặt âm trầm xoay người rời đi.
Chờ Draco trở lại hầm, Blaise, Pansy đang cùng Scorpius và Albus chơi đùa, những người khác ai cũng bận việc.
“Sao lại trở về nhanh như vậy?” Blaise hỏi.
Draco đặt tay lên bả vai Blaise, “Là anh em của tớ phải không.”
Blaise tuy hơi khó hiểu, vẫn không chút do dự gật đầu, “Đương nhiên.”
Draco lộ ra nụ cười xấu xa, “Giúp tớ bắt cóc Diggory.”
“Không.” Blaise nhấc tay phản đối, “Diggory không phải đồ ăn của tớ.” Hơn nữa bị vợ tương lai của anh hiểu lầm là xong đời.
Draco vừa định thuyết phục Blaise, lại nghe Pansy đột nhiên nói: “Tớ có ý này còn tốt hơn.”
Draco cùng Blaise nhìn về phía Pansy, thấy đôi mắt cô nàng sáng lấp lánh, rõ ràng hưng phấn, cực kỳ hưng phấn. Hai người không khỏi run lập cập, cảm thấy sờ sợ.
HẾT CHƯƠNG 6
