[ HP Đồng Nhân ] Chuyện Xưa Ngàn Năm Trước – Chương 4 : Con Dâu Nuôi Từ Bé? Vị Hôn Thê?


EDITOR : YURI OZAKI

BETA : AKKI

-o0o-

Godric cảm thấy ở chung với Avis và Helga cũng khá tốt, vừa nhìn thấy phương hướng hai người này đi cũng giống mình, liền đi cùng. Ariel yên lặng đi theo, trên mặt không mang biểu tình nào, nhìn không ra là có nguyện ý hay không, nhưng Godric vẫn cho rằng hành động đi theo của đối phương thành nguyện ý.

Avis là người sảng khoái, hai người mới gia nhập này tuy chỉ có mười lăm tuổi, ông cũng không coi đối phương thành trẻ con gì, dù sao với phù thủy mà nói, mười lăm tuổi xem như đã đủ trưởng thành, có thể tự mình đảm đương mọi việc, cho nên trò chuyện cũng khá tùy ý.

Avis là thành viên gia tộc Black, nhưng rất ít khi ngây người ở lại trong tộc, nhiều lúc rất thích đi du lịch khắp nơi, tính cách khác hẳn so với những người trong tộc, y chang cây kèn thổi ngược: “Cả ngày kéo dài mặt là có ý gì, là đang có nghẹn khuất.” Ông nói với Godric.

Godric gật gật đầu, cười sáng lạn: “Chú nói không sai.”

“Hóa ra hai cậu hợp tính nhau như vậy.” Helga nhẹ nhàng nói, cô ôn hòa cũng không thích cách Avis dùng từ như vậy, cho nên chỉ là ngẫu nhiên nói một câu, đồng thời nghiêng đầu nhìn Ariel: “Cổ họng cậu có tốt hơn chút nào chưa?” Người đàn bà tốt bụng không muốn bỏ quên ai.

Godric vừa nghe thấy lời này liền muốn cười, cậu vội vàng chạy đến cạnh Avis, tránh việc bị nhìn thấy.

Vì thế, Helga liền đi đến cạnh Ariel, thiếu niên tóc đen không gật đầu cũng không lắc đầu, trên mặt không có bất kỳ cảm xúc gì, như không nghe thấy, bảo trì tốc độ bước chân không hề dừng lại

Helga liếc mắt xem xét Ariel, không nói nữa, trong lòng chỉ cảm thấy thiếu niên này thật lạnh nhạt, hơn nữa trừ lạnh nhạt, tựa hồ còn có điểm gì đó khan khác, làm cô cảm thấy ẩn ẩn bất an, đại khái…… Là ảo giác đi. Helga lắc đầu.

“Chú cũng là đi đến thác nước?” Godric hỏi.

Avis gật gật đầu: “Nghe nói nơi đó có yêu tinh rất xinh đẹp, tôi muốn bắt hai con làm quà sinh nhật cho con gái đáng yêu của tôi, còn cả Helga, cô ấy là bạn tôi, tới thu thập một chút thảo dược đặc sản, gia tộc Hufflepuff luôn thích nghiên cứu thực vật, điểm này cô ấy xem như thừa kế thừa mười phần.”

Godric nga một tiếng, trước kia cậu cũng chưa nghe qua gia tộc Hufflepuff gì, nên không phát biểu quan điểm gì.

“Độc dược của cậu không tồi.” Elvis đột nhiên nói, ông vẫy vẫy tay: “Một chút cũng không đau nữa.”

Godric đắc ý dào dạt: “Đó là đương nhiên, tôi chính là cao thủ độc dược.” Godric khoe khoang không chút nào hàm hồ nói.

Avis thật thích tính tình tùy tiện của Godric, ông nhếch miệng cười, đột ngột nhớ tới cái gì, nói: “Tên nhóc cậu có vợ chưa?”

Godric náo loạn đỏ mặt.

“Không có?” Avis càng thêm vui vẻ: “Dứt khoát tới nhà tôi đi, con gái tôi vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, bảo đảm cậu sẽ thích.”

“A?” Godric choáng váng.

“Cậu đúng là thích cậu nhóc này.” Helga cười ha hả.

“Khó gặp được tên nhóc nào thuận mắt như vậy.” Avis tán đồng gật đầu, còn không quên hỏi Godric: “Thế nào?”

Đỏ mặt xong, Godric thật sự cân nhắc, dù sao sư phụ chỉ muốn cậu lấy một người vợ, chỉ cần cưới về thì tốt rồi, con gái của ông chú này ước chừng cũng có thể đi……

“Godric, đừng nghe cậu ta, đứa nhỏ nhà cậu ấy mới hai tuổi.” Helga thêm vào, tránh cho sau này Godric rơi vào tình thế khó xử, nói: “Còn phải đợi đứa nhỏ nhà cậu ấy ít nhất mười năm nữa.”

“A?” Godric há to miệng, cô bé hai tuổi? Trong óc ông chú này rốt cuộc nghĩ cái quái gì nha.

“Hai tuổi đâu có vấn đề, hai tuổi là không thể dự định tương lai trước sao.” Avis thật nghiêm túc: “Mười năm sau, cậu có thể tới cưới.”

Godric vô ngữ, còn mười năm, sư phụ cậu không hành chết cậu mới là lạ.

“Đúng rồi, cậu tới thác nước làm gì?” Helga nheo mắt nhìn Avis, đổi đề tài. Người sau bĩu môi.

Nhờ cậy Rowena quả nhiên vẫn tương đối đáng tin hơn, trong tâm Godric nói, ngừng một lúc, thành thật nói: “Hái hoa cho hôn thê của tôi.”

Avis lập tức lộ ra biểu tình thất vọng, hóa ra tên nhóc đẹp trai này đã có chủ.

Helga phát hiện bước chân của Ariel đi bên cạnh dừng lại một chút, sau đó lập tức trở lại như cũ, cô giả bộ cố tình nhìn vào mắt hắn, người sau vẫn không có biểu tình gì, thiếu niên này và Godric như hai thái cực, một người lãnh đạm, một người nhiệt tình, nhìn vào hành động của hai người lúc trước, quan hệ giữa hai người đáng ra phải không tồi mới đúng, vì Ariel trước mặt Godric thỉnh thoảng sẽ có dao động biểu tình một chút, nhưng với cô hay Avis lại là nửa điểm phản ứng cũng không có.

“Là một cô gái rất đẹp sao?” Avis hỏi.

Godric chưa bao giờ để ý quá nhiều Rowena có đẹp hay không, nhưng Avis vừa hỏi như vậy, cậu vẫn gật đầu: “Ân, nàng tên Rowena Ravenclaw, đại mỹ nữ.”

Không ai nhìn thấy, Ariel vừa nghe đến lời này, ánh mắt liền hiện lên một tia sắc bén.

Avis sờ sờ cằm, lẩm bẩm nói: “Tên này…… Hình như nghe qua ở đâu rồi.”

“Nàng cũng thích đi du lịch.” Godric nói.

Avis không nói tiếp, so với việc nói đã nghe qua tên này ở đâu, chi bằng nói đã nghe qua dòng họ này ở đâu, hình như là phía nam, không đúng, nếu là gia tộc lớn, ông khẳng định đã biết, với gia tộc nhỏ mà nói, lấy tính của ông hẳn là lười nhớ, cái họ này đến tột cùng là nghe qua ở đâu?

Godric nhìn bộ dáng suy tư điều gì của Avis cũng không quấy rầy nữa, quay đầu hỏi Ariel: “Cậu đến thác nước cũng không phải giống tôi đi hái hoa cho người yêu đi?” Tuổi của Ariel xấp xỉ mình, hẳn là cũng bị ép kết hôn, Godric mới vừa nói xong, đáp lại cậu là cái trừng mắt đầy hung hăng.

Lại giận? Godric le lưỡi, vội quay đầu qua nơi khác, trong cậu lòng thở dài, nói không chừng tên nhóc này có vợ rồi đi, quả nhiên mình vẫn là người đáng thương nhất.

“Hay là chỉ là đi ngắm phong cảnh?” Helga tăng nhiệt độ và giảng hòa, mỉm cười với thiếu niên tóc đen, lát sau, cô thu lại nụ cười, lại vậy, cô nói gì Ariel cũng không phản ứng, hắn tựa hồ chỉ nghe mình Godric nói.

Avis nghiêng đầu, lần này ông cũng phát hiện Ariel quái dị, nhìn chính diện thiếu niên, Avis cảm thấy hôm nay thật kỳ quái, sao ông lại cảm thấy hình như đã gặp qua thiếu niên này ở nơi nào rồi. Avis tự nhận trí nhớ mình không tồi, quen là quen, không quen là không quen, đâu ra cảm giác giống như đã từng gặp.

Thật muốn nói thử hình như đã từng gặp qua, loại khả năng này cũng không phải không có, Avis trầm tư, tỷ như trong buổi tụ tập đối ngoại của gia tộc vô ý nghe hoặc nhìn thấy người này, Avis luôn không thích tham gia chuyện trong tộc, thật sự trốn không thoát thì cũng không chú ý bao nhiêu thành ra không có mấy kí ức.

“Avis?” Tuy biểu tình người đàn ông này vẫn như cũ, nhưng Helga vẫn nhận thấy được bạn tốt khác thường, cô nhẹ nhàng đánh gãy cái trầm tư của ông.

Avis lại nhìn thoáng qua Ariel mới nói: “Ân?”

Helga nhíu mày, theo đó liếc qua Ariel: “Không có gì, khi đứa nhỏ nhà cậu trưởng thành thì tất nhiên sẽ có cả hàng dài người xin cưới phía sau, không có gì phải lo.” Helga trả lời cho có lệ, cô nhìn ra được Avis cũng cảm thấy thiếu niên tóc đen rất không thích hợp.

“Đó là tất nhiên.” Avis quay đầu. Cảm giác…… Có chút không tốt lắm.

Không khí lập tức trở nên khá lạnh, mà chỉ có Godric không nhận ra gì, hứng thú bừng bừng tiếp tục đi.

Tác giả có lời muốn nói: Godric, ta cũng phải xấu hổ thay cho lời người nói……

Rowena rít gào: Ai là hôn thê của cậu a!!

HẾT CHƯƠNG 4

[ HP Đồng Nhân ] Trở Về Thế Giới Phép Thuật – Chương 148 : Không Phải Ruột Thịt


EDITOR : YURI OZAKI

BETA : AKKI

-o0o-

Ngay khi lão Ma Vương thử Sal và Gorril, lão ong mật cũng hành động, hơn nữa nhìn từ góc độ nào đó mà nói là hành động rất lớn gan, ông đến thế giới Muggle, tự mình bái phỏng vợ chồng Jean.

Sau sự kiện bạch kì mã, Dumbledore đã suy nghĩ rất nhiều, ông đột ngột ý thức được có lẽ từ lúc bắt đầu mình đã bị hai đứa nhỏ kia che mắt lừa gạt, mà vốn dĩ ông chưa từng nghĩ anh em nhà Jean có vấn đề là vì trong lòng ông, hai đứa trẻ này là phù thủy gốc Muggle, điều này khi trước đã khiến ông chủ quan dễ dàng dỡ bỏ nghi ngờ.

Nhìn vào từ ma lực, hai anh em này không thể nghi ngờ là cao thủ đứng đầu, Hermione Granger cũng là phù thủy gốc Muggle, nhưng cô chỉ thông minh, uy lực từ thần chú học được luôn không bằng Sal hay Gorril, mức độ cường đại của ma lực thường ảnh hưởng rất lớn từ huyết thống, hiện tại Dumbledore hoài nghi khả năng anh em Jean không phải là con do Muggle sinh ra.

Đặc biệt là Gorril Jean, có lực hấp dẫn cực lớn tới cả bạch kì mã cũng muốn thân cận, Dumbledore đã đọc qua một quyển sách cổ được chép tay, nó có nói qua, quả thật phù thủy có một loại người trời sinh hấp dẫn được bạch kì mã, đó là phù thủy trắng mang trong mình bạch huyết thống thuần khiết, họ là bạn của sinh vật thuần khiết.

Huyết thống, không sai, đây là mấu chốt của tất cả, còn có dung nhan của tiểu thư Andrea và Gorril Jean không hiểu sao lại mang vài phần tương tự.

Suy nghĩ đủ loại khả năng, Dumbledore trộm rời khỏi trường, đến nhà số 17 đường Privet Drive, đây là địa chỉ mà Hội Phượng Hoàng đã tra được.

Cả người mặc một bộ áo chùng rộng thùng thình, bị nhìn thấy tại nơi này cũng không phải mang nghĩa tốt gì, Dumbledore lại giữ cho mình một phong cách thời trang đầy lập dị, áo chùng còn tràn ngập hoa văn sao và trăng, đến cả bộ râu dài đã bạc màu cũng thắt thêm một cái nơ con bướm.

Dumbledore nheo mắt đánh giá ngôi nhà ba tầng trước mặt, trên vách tường sơn màu trắng, xung quanh còn có khu vườn nhỏ, nhìn qua thật bình thường.

Buổi chiều đường phố có không ít người tới tới lui lui, toàn bộ họ đều dùng ánh mắt kỳ dị nhìn chăm chú vào lão già mặc quần áo cổ quái ở ven đường, sau đó sôi nổi đi vòng qua đường khác.

Dumbledore kiến thức rộng rãi, ít nhất vẫn biết ấn chuông cửa, sau khi ông ấn chuông cửa liền bắt đầu nghĩ nên nói thế nào với đôi vợ chồng nọ.

Cửa vừa mở ra, Jenny Jean, người mẹ Muggle của Sal và Gorril vừa thấy rõ người tới là ai nháy mắt lộ ra biểu tình kinh ngạc: “Chào ngài, ngài…”

“Xin lỗi, đã làm phiền.” Dumbledore cười hòa ái dễ gần: “Tôi có thể mượn chút thời gian rảnh của phu nhân không?”

“Mời vào…” Trinity Jean nghiêng người để lão già cổ quái trông có vẻ thân thiết này vào: “Ngài là phù thủy sao?”

“Sao phu nhân biết được?” Dumbledore tùy ý ngồi trên sô pha, tiếp lời.

“Chỉ có thế giới phép thuật mới lưu hành ăn mặc loại áo chùng này.” Jenny Jean vừa nói vừa hướng trên lầu kêu: “Thân ái, có khách, mau xuống đi!”

“Không cần khách khí như vậy.” Dumbledore tuy nói vậy, vẫn ngửa mặt lên nhìn lầu trên, không lâu sau, một người đàn ông tầm tuổi trung niên bước nhanh xuống. Người chồng là tóc đen mắt nâu, thê tử lại mang màu tóc hơi đậm so với màu bạch kim, gần như thành màu nâu, mắt là màu lam, Dumbledore cân nhắc, hai đứa nhỏ kia bề ngoài cũng có những đặc điểm tương tự cực nhỏ nhưng xuất sắc hơn nhiều.

“Đúng rồi, ngài là?” Jenny pha một ly trà, đặt lên bàn.

“Tôi là hiệu trưởng Hogwarts.” Dumbledore gọn gàng dứt khoát để lộ thân phận.

“Thượng đế a,” nghe được câu này Joe Jean vội vàng hỏi: “Chẳng lẽ mấy đứa con trai của chúng tôi xảy ra chuyện gì sao?”

Jenny cũng khẩn trương nhìn chằm chằm mặt lão nhân, một hiệu trưởng của trường tới gặp riêng ở nhà học sinh, trừ phi là có chuyện lớn gì đó đã xảy ra: “Hay chúng lại gây hoạ gì rồi?” Jenny thà rằng mấy đứa con trai gây chuyện thị phi, cũng không hy vọng nghe được tin tức xấu gì từ hai đứa nhỏ nhà mình.

“Không, đừng hiểu lầm.” Dumbledore vội xua tay: “Chúng rất tốt.” Trên thực tế, là quá tốt ấy chứ.

Jenny thở dài nhẹ nhõm một hơi, ngồi xuống, nhướng mày: “Vậy ngài…”

Vô duyên vô cớ, hiệu trưởng như ông tới nơi này làm gì?

“Có một số việc muốn hỏi.” Dumbledore lộ ra biểu tình khó xử: “Nếu tôi có mạo phạm nơi nào mong hai vị thông cảm cho.”

“Ngài có điều gì muốn nói?” Joe cũng ngồi xuống.

“Mười mấy năm trước thế giới phép thuật đã xảy ra chiến tranh, không ít phù thủy bị chết oan, cũng để lại không ít cô nhi,” Dumbledore mở đầu bằng sự thật, theo sau là lời nói dối: “Có một vị nữ phù thủy tóc vàng mắt xanh lạc mất con, ân, lại vừa hay trông có chút tương tự Gorril, cho nên… Đương nhiên, tôi chỉ hỏi một chút, có khả năng là chúng tôi lầm.”

Dumbledore nói, cẩn thận quan sát từng phản ứng của hai người đối diện, ông phát hiện đôi vợ chồng này đồng thời sửng sốt, đặc biệt là Jenny, sắc mặt trắng bệch.

Salazar bóp méo ký ức, sửa chữa kí ức những người thân thích, chỉ duy kí ức của cha mẹ là không đổi, với cha mẹ đã nuôi nấng mình nhiều năm như vậy, Salazar không nghĩ tới việc dùng bất cứ thần chú gì lên trên người họ, điều này kỳ thật cũng không tính vấn đề lớn gì, vốn dĩ trước nay vợ chồng Jean luôn nói với bên ngoài hai đứa nhỏ này là con ruột của họ, cũng không ai làm trò nghi ngờ lai lịch của hai đứa trẻ hỏi trắng ra trước mặt cặp vợ chồng, nhưng Dumbledore đến đây lại đánh vỡ toàn bộ điều này.

“…Tôi nghĩ, là các ông lầm rồi.” Thanh âm suy yếu, Jenny vẫn lên tiếng trả lời: “Chúng đều là con của tôi.” Tuy không phải ruột thịt, nhưng là con của bà, con của bà và chồng.

“Jenny…” Joe vỗ vai trấn an vợ mình, ông minh bạch địa vị hai đứa con trong lòng vợ mình, nhiều năm như vậy, bà cũng không đồng ý nói cho hai đứa nhỏ chân tướng là được nhận nuôi, bà sợ mấy đứa con trai sẽ trở nên xa lạ với bà, sẽ ở có ngày rời xa bà. Nhưng là, Joe lại cho rằng, bọn nhỏ hẳn là có quyền được biết chân tướng: “Hiệu trưởng, những lời này, ngài đã nói với Gorril rồi sao?”

“Thân ái!” Jenny kéo tay chồng, không nghĩ lời ông nói ra lại là cái này.

“Đương nhiên không có.” Dumbledore đã có được đáp án mà mình muốn: “Loại chuyện còn chưa xác định được như này, sao có thể nói bậy.”

“Chúng là con của tôi.” Jenny cúi đầu, lặp lại, bắt lấy ống quần, tay ở nơi không ai thấy hơi hơi phát run.

“Xin lỗi, vợ tôi có chút không thoải mái.” Joe ôm vợ mình, nhìn về phía lão nhân: “Mong lần sau ngài lại đến, hy vọng ngài không cần…”

“Tôi hiểu,” Dumbledore đứng lên gật đầu, tâm ông lại trầm xuống, hai anh em này cư nhiên lại thật sự không phải phù thủy gốc Muggle.

Nhìn người đàn ông đang đỡ vợ mình lên lầu, Dumbledore lặng lẽ rút đũa phép ra, chỉ về phía lưng hai vợ chồng, yên lặng niệm: Obliviate ——

Thứ khiến Dumbledore đột ngột không kịp phòng bị là, thần chú ngay khi đánh trúng hai người nháy mắt biến mất, ngay sau đó một ánh sáng đen bắn ngược trở về, đánh vào tay đang cầm đũa phép của ông.

Dumbledore cố nén đau đớn không phát ra tiếng nào, ông gần như không cầm được đũa phép của mình nữa, cúi đầu nhìn tay mình, mu bàn tay xuất hiện vết bỏng màu đen, là vết thương từ phép thuật hắc ám, ông nhanh chóng kết luận. Tại sao lại như vậy? Dùng ống tay áo che tay lại, ông nhìn về phía người đàn bà đứng ở bậc thang lầu, lúc này, ông mới chú ý tới đối phương mang một cái vòng cổ có hình dáng kì quái, là vật phẩm phép thuật?

Ý thức được mình tạm thời không có cách hủy đi kí ức của hai người kia, Dumbledore có phần hối hận lúc trước vì sao lại lỗ mãng bại lộ thân phận của mình, cảm nhận mu bàn tay bỏng rát nảy lên từng đợt, tình hình này vô cùng không xong.

Tất cả rơi vào đường cùng, Dumbledore chỉ có thể khẽ cắn môi chật vật rời khỏi căn nhà số 17 đường Privet Drive, lần này ông thành công lấy được tin tức mình cần, cũng tài tình ngã một cái vô cùng đau. 

HẾT CHƯƠNG 148

[ HP Đồng Nhân ] Đồng Thoại (2) – Chương 1


EDITOR : THƯỢNG

BETA : PARK HOONWOO

-o0o-

“Cha, người tìm con có chuyện gì?” Trong thư phòng rộng rãi, hai thanh niên dung mạo giống hệt nhau, mà, không, phải nói là một vị trưởng giả và một thiếu niên. Thiếu niên có một đầu hơi cúi, tóc dài sắc đêm khiến người ta mê say, ngũ quan tuấn mĩ như là tuyệt tác của chúa trời, mắt màu đỏ rực rỡ, lung linh, đậm hơn cả rượu vang.

“Sarah, mẹ và chị con trên đường từ làng trở về đã bị bọn giáo đình bắt giữ.” Nghe vậy, nụ cười ở khóe miệng Salazar Slytherin lập tức biến mất.

“Sao có thể? Không thể nào có chuyện có người biết chúng ta có phép thuật!” Salazar có chút kích động.

” Có nội gián. Là ai?” Giọng nói nhu hòa, lại mang theo tia sát ý.
Sylvester Slytherin tán thưởng nhìn đứa con mười hai tuổi của mình, khuôn mặt cương ngạnh, mũi cao, biểu cảm nghiêm túc ,ngay ngắn, trong mắt ông hiện lên ý cười an tâm. “Sarah, hãy khám phá thế giới, thế giới này rất rộng lớn. Trang viên Slytherin từ hôm nay trở đi đóng cửa, chờ khi con trở lại, con sẽ là chủ nhân mới của nó—— Gia chủ đương nhiệm của gia tộc Slytherin.”

“Cha!”

” Vốn dĩ không phải lúc nào cũng có thể bên con. Ta rất hạnh phúc vì con là con trai ta, Sarah. Con và chị gái con đều là niềm kiêu hãnh của ta.”


《 Các gia tộc thời Trung cổ 》 ghi lại: “Công nguyên 9XX năm, gia chủ đương nhiệm gia tộc Slytherin cùng phu nhân và con gái hắn bị giáo đình vu oan, sau đó chịu án tử hình ngay tại chỗ. Trang viên Slytherin trong một đêm lập tức bốc hơi, cả lãnh địa và của cải cũng thế. Giáo đình phái các kỵ sĩ tìm hiểu sự thật vụ việc nhưng đều một đi không một trở về. Đến mãi về sau, gia tộc này đã trở thành cấm kỵ của giáo đình, cũng không cho phép ai hỏi tới. Trong một năm mười hai tháng, tổng hành dinh của giáo đình đã bị phù thuỷ hắc ám tập kích, tổn hại nặng nề, khiến tổng hành dinh sau một đêm trở thành đống đổ nát. Theo lời của những người sống sót, người dẫn đầu bọn họ có lẽ là gia chủ nhà Slytherin —— Slyvester Slytherin.

***************************************

“Quả nhiên khách khí với người sói là một hành động ngu xuẩn mà.” Thanh niên tóc đen, mắt đỏ đưa mắt quét một vòng quanh người sói bị trói, khóe miệng cong lên, màu rượu đỏ trong mắt lóe lên tia sát ý.

“ξζπρσ.” Nói xong, trong phút chốc, người sói trước mặt Salazar liền bị mục rữa. Mùi máu tràn ngập bốn phía khiến người ta buồn nôn. Salazar chán ghét nhìn quần áo trên người bị vấy máu.

“Thật là khiến người ta khó chịu.” Thanh niên cười nhạo, càng ngửi thấy mùi máu càng thêm phấn khích, đánh đập người sói.

Màu đỏ tươi hòa lẫn với màu đen tuyền, khắp nơi đều bị vấy máu, tiếng sói tru đau đớn vang vọng.

Đây là khi Godric Gryffindor lần đầu gặp Salazar Slytherin. Từ đầu đến cuối, hắn chỉ đứng đằng sau cây đại thụ, duy trì khoảng cách an toàn, quan sát hết tất cả mọi việc.

Cuộc tra tấn rất mau kết thúc, trên mặt đất đầy thịt nát cùng máu tươi, Salazar đem đũa phép cất lại vào trong tay áo, ý cười trên khóe môi trước sau vẫn không đổi.

“Không biết biểu hiện của ta có lọt mắt các hạ đây không?”  Đôi mắt màu rượu đỏ cười như không cười nhìn Godric tàng hình sau cây đại thụ kia.  Giật nảy mình. Đây là phản ứng đầu tiên của Godric. Gryffindor.

“Xin lỗi vì đã thất lễ, các hạ. Bất quá, màn biểu diễn đó thật sự xuất sắc.” Godric giải trừ thần chú tàng hình, chậm rãi từ sau thân cân đi ra, tay cầm đũa phép giấu trong tay áo. Sát ý vẫn chưa biến mất, xem ra hôm nay anh đã có lựa chọn sai lầm rồi, Godric cười khổ trong lòng.

“Ta chỉ vô tình ngang qua nơi này, cũng không có ác ý. Nếu có thể, cho phép ta tự giới thiệu, ta là Godric Gryffindor.” Một thần chú sáng màu xanh đánh vào Godric Gryffindor

“Chó săn của giáo đình. Dòng họ ngươi rất có danh tiếng đấy.” Giọng nói trào phúng không thèm che dấu khinh thường cùng chán ghét.


“Đúng vậy, rất có danh, rất có danh, ha ha…….” Salazar có chút cổ quái nhìn người con trai cười ha hả trước mặt, sao lại là cái dạng này. Nụ cười này, rất kỳ quái.
Nụ cười này chứa quá nhiều cảm xúc, chua xót, trào phúng, thống khổ……

Tất cả các cảm xúc tiêu cực, không có vẻ gì là tươi cười tự hào.


“Ngươi biết không? Chúng ta chỉ là vì sống sót, sống sót thôi. Rất là yếu đuối, ta chỉ có thể tận lực che dấu để tránh bị giáo đình phát hiện bản thân là phù thuỷ, làm lộ ra kế hoạch của giáo đình.”

“Không, các ngươi đúng. Ngươi thực dũng cảm.” Salazar không biết vì sao lại nói ra những lời này, sau đó lại quay đầu rời đi. Có lẽ, bởi vì đôi mắt như đá quý màu lam của thiếu niên kia không hề có tạp chất, lại có lẽ vì nụ cười kia khiến lòng người khác chua xót… Hắn không biết vì cái gì, hắn chỉ biết thiếu niên này đã phá vỡ tác phong, xong việc, rời đi như một Slytherin.

“Dũng cảm sao?” Godric cười, lần này cười đến điên đảo. Anh thấy anh thật may vì đã nói ra được. Anh cũng không hiểu tại sao lại ở trước mặt một thiếu niên xa lạ thể hiện bản chất thật của mình. Giả vờ rất là lâu rồi, lâu tới quên mất bản thân mình như nào.

“Ít nhất gia tộc các ngươi vẫn còn tồn tại, mà không phải giống đám tồn dư cứ tự cho là đúng, khư khư giữ lấy cái thứ chính nghĩa và tin tưởng người khác không chút giá trị mà chết đi.” Đây là thời đại không có đúng cùng sai. Muggle sợ hãi phù thuỷ, phù thuỷ chán ghét Muggle. Hai bên sợ hãi, không tin tưởng, tàn sát nhau. Vậy là ai sai, ai đúng? Đây là câu hỏi không có câu trả lời. Điều duy nhất chúng ta có thể làm ở thời đại này là sống sót, bảo vệ những thứ ta muốn bảo vệ, lịch sử lại tiếp diễn.

“Này, chúng ta cùng đi mạo hiểm đi, cùng nhau khám phá thế giới này.” Khám phá mọi thứ của thế giới chúng ta.

“Một lần nữa giới thiệu, ta là Godric Gryffindor.” Chân trời đằng Đông đã lóe lên tia sáng mặt trời, xua tan màn đêm tăm tối, có vài tia nắng ảm đạm chiếu lên khuôn mặt thiếu niên tóc vàng, đôi mắt màu xanh thẳm như một khoảng không bao la.
“Salazar Slytherin.”

Salazar không biết tại sao hắn lại đáp ứng người con trai lần đầu gặp này, có lẽ là bởi vì một câu nói quen thuộc, giọng nói của cha hắn dường như vẫn quanh quẩn bên tai hắn “Sarah, cùng nhau khám phá thế giới này.” đi .
Cũng có thể vì nụ cười của anh, hoặc có thể là do hắn nhớ tới lời nói của một người phụ nữ khi hắn vừa rời khỏi gia tộc Slytherin, “Cảm ơn ngươi, chỉ duy có mình ngươi là có khả năng sống sót.”

Mặt trời đã xua tan màn đêm, ánh dương một lần nữa trở về thế giới. Hai người sóng vai bước đi trong rừng rậm. Ánh mặt trời xuyên qua tán cây, chiếu lên người bọn bọ.  

Năm đó, Godric Gryffindor mười sáu tuổi, Salazar Slytherin mười bốn tuổi. Năm đó, bọn họ vì cùng hoàn cảnh, cùng con đường. Năm đó, bọn họ trở thành bạn bè.

HẾT CHƯƠNG 1

[ HP Đồng Nhân ] Trở Về Thế Giới Phép Thuật – Chương 147 : Thần Hộ Mệnh Của Sư Tổ


EDITOR : YURI OZAKI

BETA : AKKI 

-o0o-

Biểu hiện của Godric trong lớp Chăm sóc sinh vật huyền bí rất nhanh đã truyền ra khắp Hogwarts, chuyện này mang đến phản ứng dây chuyền giúp cho tiếng tâm được hoan nghênh của cậu cũng theo đó mà tăng cao, đến cả bạch kì mã cũng chủ động thân thiết với thiếu niên, cô nhóc nhà Gryffindor nào đó hận không thể dán lên người cậu một cái nhãn ghi ‘vô cùng hoàn hảo’.

Mà tên cáo già Gellert kiến thức uyên bác lại lâm vào suy nghĩ sâu xa, từ biểu hiện của đứa nhỏ này trong lớp Phòng chống nghệ thuật hắc ám, thằng bé hẳn là một người nghiên cứu phép thuật hắc ám rất kĩ càng, chính là, vì sao bạch kì mã tuyệt đối không thân mật với phù thủy hắc ám, đó là bản năng phải tránh xa. Nói như vậy, thiếu niên này là ngụy trang?

Trưa hôm đó, giáo sư Grindelwald mang theo nghi hoặc liền hành động, trong tiết Phòng chống nghệ thuật hắc ám, lão dùng cách kiểm tra thực hành: “Hôm nay, ta muốn rút vài học sinh ra kiểm tra thử thần chú mới học mấy ngày trước.”

Hermione cao hứng ngồi thẳng lưng, cô rất tự tin, vì toàn bộ thần chú cô đều đã luyện tập tốt, Ron phản xạ có điều kiện xê dịch ra sau, Harry không sao cả đứng ở trước, môn cậu sợ nhất vẫn như cũ là độc dược, không ai có thể đáng sợ hơn giáo sư Snape, đến cả học sinh Slytherin cũng mang một đám con ngươi sáng rực, xương cốt đều nóng lòng muốn được thử.

Godric nhíu mày thành một độ cung nhỏ khó phát hiện, lão già này không phải đang nhằm vào cậu đi.

Gellert đặt một bình thủy tinh lớn trên bục giảng, sau đó viết bảng ba thần chú làm tổn thương người của phép thuật hắc ám và một thần chú không thể tha thứ —— Avada Kedavra. Sau đó, lão bắt đầu đưa ra yêu cầu: “Các học sinh theo thứ tự được ta gọi tên dùng những thần chú này lên bình thủy tinh, tuy không phải vật còn sống, nhưng nếu có thể đánh trúng cũng sẽ có hiệu quả nào đó, bắt đầu!”

Gellert không tìm một con mèo nhỏ, chó nhỏ tới làm bia ngắm là có lí do, học phép thuật hắc ám đều làm lượng lớn học sinh lúc thì hét lúc lại rống to, nếu lại thêm một động vật ở trong lớp cũng thét chói tai, thôi bỏ đi, đến lúc đó còn không biết là người kêu lớn hơn hay là nó nữa.

“Hermione Granger——” Gellert gọi nữ phù thủy nhỏ thông minh nhất.

Hermione ngẩng đầu đi lên trước giơ đũa phép, thần chú thứ nhất, cái chai không phản ứng, nhưng cô cảm giác thần chú đã đánh nát được cái gì đó, thần chú thứ hai thứ ba, cái chai xuất hiện một vết nứt rõ ràng, đến khi thần chú “Avada Kedarva” được thốt lên, cái chai trong nháy mắt vỡ nát, bùm bùm rơi xuống đất.

“Rất xuất sắc.” Gellert mỉm cười gật đầu: “Gryffindor thêm mười điểm.”

“Draco Malfoy ——” Gellert gọi tên người thứ hai. Thuận tay vung đũa phép, khôi phục cái chai như lúc ban đầu.

Draco cắn môi, giáo sư này không phải là cố ý đi, cố tình gọi tên hắn ngay sau Hermione, hắn tức giận đi lên, nhanh nhẹn dùng xong thần chú, cái chai phản ứng y chang ban nãy.

“Cũng rất xuất sắc.” Gellert khen ngợi: “Slytherin thêm mười điểm.”

Tiếp theo, Gellert liếc qua thiếu niên tóc vàng: “Gorril Jean ——”

Godric duy trì gương mặt tươi cười chậm rì rì đi lên trước, cậu ngó Salzar đứng cạnh Harry, sau đó lười nhác giơ đũa phép lên, phép thuật hắc ám thứ nhất là thần chú làm tổn thương người khác, ân, cậu thừa nhận cậu không dùng được, bất quá, điều này cũng không có nghĩa cậu sẽ bị lộ, cậu còn có một người cao cường chuyên giấu tay ở phía sau hỗ trợ đây.

Lớn tiếng thốt lên thần chú, ngay sau đó, cái chai dập nát.

Học sinh toàn trường đều sửng sốt, Hermione và Draco được công nhận là học sinh với cấp bậc ưu tú, nhưng khi dùng thần chú thứ nhất còn không tạo ra được một chút phản ứng nào, mà Gorril Jean này cố tình lại, một thần chú liền đập nát cái chai thành bột phấn, tuy biết cậu ấy rất mạnh, nhưng cấp bậc này thật cũng quá kinh người rồi.

Trong lòng Godric nhíu mày, cậu liếc qua Salazar, tâm nói, cậu không thể điều khiển cường độ sao?

Salazar cúi đầu giả bộ như không để ý, vốn dĩ muốn phối hợp với thời gian lúc Godric đọc thần chú mà thi triển thần chú ngay lại rất khó nắm chắc hiệu quả thi triển, đến cả hiệu quả ma lực cũng thế, có tác dụng tốt là được.

Gellert nhíu mày, lão cảm thấy ánh sáng phát ra từ đầu đũa phép của Godric không mang theo hơi thở tấn công.

Gellert đoán không sai, khi Godric đọc thần chú phép thuật hắc ám kia, còn dùng thêm một thần chú không tiếng động có thể tạo ra ánh sáng y chang thần chú đó.

“Cái chai đã nát rồi, có còn cần tiếp tục không?” Godric giả vờ ra vẻ vô tội nhìn lão Ma Vương.

“Kiểm tra thêm một cái khác,” Đầu óc Gellert bay nhanh: “Dùng thần chú bùa hộ mệnh đi.”

Salazar nhướng mày, thật là một lão già thông minh, thần hộ mệnh của mỗi người đều khác nhau, cùng một sinh vật cũng sẽ có điểm khác biệt rất rõ, loại thần chú này không làm giả được, nhưng thần chú này cũng không phải phép thuật hắc ám.

Godric chần chờ, đời này cậu còn chưa thử gọi qua thần hộ mệnh, đời trước chính là sư tử đầu đàn, lần này cũng là sư tử đầu đàn chạy ra mà nói, thật sự rất phiền.

Căn bản không nghĩ tới việc làm bộ không làm được thần chú này Godric giơ đũa phép: “Expecto Patronum ——”

Làn sương màu bạc nhanh chóng phun ra từ đũa phép, trong nháy mắt hợp thành…

Lần này đến lượt Godric ngây người, một con rắn lớn màu bạc vui sướng bay quanh phòng học, cuối cùng xông thẳng đến trước mặt Gellert, há to miệng, lộ ra răng nanh thị uy.

“Không hổ là thủ tịch nhà Slytherin.” Ron lẩm bẩm tự nói, không biết là nghĩa tốt hay nghĩa xấu.

Học sinh Slytherin cũng lắp bắp kinh hãi, nhưng lập tức phi thường nhất trí bắt đầu vỗ tay, Draco hâm mộ nhìn con rắn lớn màu bạc, hắn cũng từng tập thần chú này, nhưng thần hộ mệnh của hắn là chồn tuyết, ai, tuy đáng yêu, nhưng không đủ khí phách. Draco hạ quyết tâm, nếu có người hỏi hắn, hắn liền nói không biết dùng thần chú này.

“Thật lợi hại.” Harry cảm thán nói, cậu nhìn con rắn lớn khí thế mười phần, thần hộ mệnh của cậu là tuần lộc, trông thật dịu ngoan, hoàn toàn không có khí phách như con rắn lớn này.

Harry xoay đầu, chuẩn bị nói gì với Sal, lúc này, cậu phát hiện bạn tốt lại cong khóe miệng cười, không phải loại gương mặt tươi cười phong đạm vân khinh như ngày thường, mà là một loại biểu tình thật ôn nhu, khiến người ta cảm nhận được niềm vui sướng nào đó thấm vào đáy mắt, tiến thẳng tới trái tim.

Harry ngây người, nhân tiện nhìn qua cũng phát ngốc còn có Hermione, hai đứa nhỏ này vì vừa lúc đứng cạnh hai bên Salazar, nên mới phát hiện nụ cười hiếm thấy này đầu tiên.

Godric buồn bực, không phải sư tử, ân, điểm này có thể tiếp thu, nhưng là, biến thành rắn, lại biến thành rắn, cậu ảo não, cậu biết thần hộ mệnh sẽ biến đổi dựa theo cảm xúc của bản thân, nhưng, không cần lồ lộ ngay trước mặt Salazar a!

Godric trộm liếc Salazar, kịp thời bắt được nụ cười chưa kịp thu lại của đối phương, vì thế vành tai cậu đột ngột đỏ lên, Godric duỗi tay cào cào lỗ tai, trong lòng thầm mắng mình quá không có tiền đồ. Bất quá, nhất định phải nhắc Salazar, không có việc gì thì không cần cười khó hiểu như vậy, Harry và Hermione đều nhìn đến choáng váng rồi, trong lòng Godric nổi lên chút khó chịu.

“Rất tốt.” Gellert miễn cưỡng nói: “Slytherin thêm mười điểm.”

“Sal Jean ——” Ngay sau đó Gellert thử đến Salazar.

Salazar rất điệu thấp, khi hắn dùng đến thần chú thứ ba thì bình thủy tinh mới vỡ vụn.

“Thần chú bùa hộ mệnh.” Gellert mở miệng, đưa ra yêu cầu giống hệt.

“Con không làm được.” Salazar dứt khoát trả lời, hắn quả thật không làm được, hơn nữa thần chú này hoàn toàn không có cách nào tìm người che dấu giúp hắn.

“Không làm được?” Gellert nhíu mày: “Không được xem thường thần chú này, nó có chỗ rất hữu dụng.”

Vẻ mặt Salazar vẫn không sao cả, hắn trở về chỗ của mình, không hề hé răng.

Gellert bắt đầu gọi những học sinh khác, nhưng tâm tư của lão đã không còn ở nơi này, hai anh em Jean đều là đứa trẻ rất có thiên phú, bùa hộ mệnh không tính là thần chú quá khó, phép thuật hắc ám gây thương tổn đều đã học, lại không dùng được bùa hộ mệnh? Như vậy xem ra, người anh cũng không bình thường.

Godric tới cạnh Salazar kề tai nói nhỏ: “Lão già này thật đủ mưu.”

Salazar không phản ứng, nhìn đũa phép trong tay, bùa hộ mệnh, thần chú có chỗ rất hữu dụng?

Godric nhận thấy người nào đó không vui, cậu nháy mắt, tiếp tục nhỏ giọng lặng lẽ nói: “Đừng so đo với lão già không có kiến thức này, tớ cảm thấy phương pháp dùng giám ngục của cậu khá tốt.”

Salazar gật gật đầu, hắn cũng không so đo gì, chẳng qua với hắn mà nói, hắn có thể chịu được thành tích độc dược thấp như gió thổi qua, nhưng bất kể là phép thuật hắc ám hay thuật phòng chống nghệ thuật hắc ám, được mệnh danh là nhân tài kiệt xuất như hắn cũng có sự kiêu ngạo riêng của mình. Nếu Gellert dùng thần chú này làm đề bài trong kì thi mà nói, có lẽ hắn nên suy xét ném lão già này vào nơi sinh sống của giám ngục, xem cái gọi là thần hộ mệnh đó có thể bảo vệ lão bao lâu!

HẾT CHƯƠNG 147

Design a site like this with WordPress.com
Get started