[HP] TRỞ VỀ THẾ GIỚI PHÉP THUẬT – CHƯƠNG 159 : SỰ THẬT KHÓ TIN


EDITOR: Yuri

BETA: Avo

-o0o-

Không ngờ thế giới pháp thuật còn có nơi như vậy, Draco ngạc nhiên.

Godric không có thời gian để giới thiệu xung quanh, cậu ném Jerson lên giường rồi ra ngoài. Cậu đi nấu độc dược, bởi vì dược liệu pháp thuật ở nơi này có thể nói là tuyệt nhất.

“Nơi này là…?” Lucius mở miệng hỏi Jerson, dọc đường ông thấy hắn rất bình dị gần gũi.

“Đây là lần đầu tiên tôi tới đây.” Jerson nhún vai: “Trước kia sơn cốc này là của tinh linh. Lấy tên là sơn cốc Godric bởi vì giữa ngài ấy và tinh linh có kí khế ước nào đó, cụ thể tôi cũng không rõ lắm.”

Lucius nhớ tới những sách sử về nguồn gốc tên gọi sơn cốc Godric, có nói qua đây là nơi sinh của Sư Tổ nên mới lấy dùng tên của cậu. Xem ra không phải sách nào cũng đáng tin.

“Mấy người rốt cuộc là ai?” Draco không kìm nén được, nhìn họ nói chuyện có thể thấy Gorril và Jerson đều không phải người bình thường. Draco cảm thấy khó chịu, hắn và Gorril không phải là bạn tốt sao, vì sao lại giấu hắn nhiều như vậy. Chẳng lẽ hắn không đáng tin tới vậy?

“… Trước kia cậu có nghe qua tên Leanly chưa?” Jerson ngồi dựa vào gối. Hôm nay là lần đầu tiên hắn nói nhiều như vậy.

Draco lắc đầu, Jerson liếc Lucius, giáo dục của gia đình này cũng quá thất bại.

Draco cũng nhìn cha mình, Lucius thở dài: “Ngài ấy là chủ nhân đầu tiên của gia tộc Malfoy.”

Draco ngẩn ra, không ngờ đề tài lại đi xa như vậy. Lúc hắn xem qua gia phả, dòng đầu tiên rõ ràng là chỗ trống: “Trên gia phả không hề có tên người này.”

“Có bức họa, khi nào con trưởng thành sẽ được biết.” Lucius chen ngang con trai.

Jerson đột nhiên cười rộ lên: “Tôi nghĩ dù có bức họa, có những thứ vẫn không được tiết lộ, chẳng hạn như tên pháp thuật đầy đủ của Leanly. Bí mật nhỏ này, hai người muốn biết không?”

“Tên đầy đủ?” Lucius nghi hoặc.

“Chuyện này có thể xem như không ai biết, ngay cả..” Jerson chỉ chỉ bên ngoài, ý nói Godric: “Cũng không biết.”

Lucius ngày càng tò mò, còn Draco vẫn đang mờ mịt với vị tổ tiên đột nhiên xuất hiện này.

“Phải giữ bí mật đấy,” Jerson cong khóe môi. Hắn tiếp tục: “Tên đầy đủ của cậu ấy là Leanly Slytherin Malfoy. Làm sao có thể nghĩ tới, viện trưởng lấy họ của ngài ấy cho Leanly làm tên đệm.”

Gương mặt của cha con Malfoy hiện rõ sự trống rỗng. Tên phù thủy có ma lực, chưa nói đến dòng họ như Slytherin không thể tùy tiện đặt tên cho người ngoài.

Draco nhận ra ý khác từ lời nói của Jerson, “Họ của viện trưởng”, viện trưởng có họ là Slytherin, còn ở thời đại gia chủ đời thứ nhất gia tộc Malfoy: “Viện trưởng là chỉ… Salazar Slytherin?” Trong giọng đứa trẻ có vài phần run rẩy.

“Không sai.” Jerson chắc như đinh đóng cột.

Một lát sau, Draco đột nhiên nhớ tới cái gì: “Gorril là ai?” Người bạn tốt của Salazar Slytherin, biết được bộ dáng lúc sáu bảy tuổi của ngài ấy là ai?

“Nơi này chúng ta có thể dễ dàng đi vào, chắc chắn là địa bàn của ngài ấy,” Jerson trêu ghẹo. “Cậu cho rằng ngài ấy còn có thể là ai?”

Sơn cốc Godric…

Draco lo lắng không yên nhìn cha mình, chỉ thấy cha hắn nhẹ nhàng gật đầu, khẳng định suy đoán của hắn: “Merlin, Godric Gryffindor..”

Draco liều mạng nhớ lại những gì cậu nói dọc đường. Mặc kệ nguyên nhân là gì, tổ tiên mình còn sống, Sư Tổ còn sống, còn có Roger hắn từng gặp qua, cả Jerson này cũng là thời đại kia? Hơn nữa Salazar Slytherin… “Viện trưởng là ai, ý tôi là hiện tại là ai?”

“Là một người cậu đã từng gặp,” Jerson nghiêng đầu. “Chính là anh trai trên danh nghĩa của giáo sư Gryffindor.”

Năm giây sau Draco mới hiểu được, giáo sư Gryffindor mà Jerson nói là Gorril. Vậy anh trai Gorril là Sal, là Salazar Slytherin sao?! Nhận thức của Draco nháy mắt sụp đổ, là tên chết tiệt nào nói hai người kia là tử địch?!

Lucius bên cạnh ngồi đỡ trán, thầm tội nghiệp con trai hôm nay gặp đủ loại đả kích.

Chân Draco có chút nhũn ra, hắn cũng ngồi xuống. Lúc trước hắn luôn nhìn thế giới qua một lớp giấy bóng, hôm nay hắn thọc xuyên tầng giấy bóng này mới nhận ra thế giới thật sự, nhất thời hắn khó có thể tiếp thu. Giờ đây hắn chỉ muốn giải đáp hết những nghi vấn điên cuồng chạy loạn trong đầu: “Vậy… Giáo sư Gryffindor trong trường là ai?”

“Đúng như lời cô ấy, là huyết mạch trực hệ. Cô ấy là con gái ruột của Godric Gryffindor.” Jerson nhìn Lucius: “Cô ấy còn là…” Những lời này hắn không biết có nên nói hay không.

“Còn là cái gì?” Draco vội vàng hỏi, hắn giữ chặt ống tay áo cha mình, dường như cảm nhận được điều quan trọng sắp được tiết lộ.

“Cô ấy là…” Lucius tiếp lời, lại ngập ngừng không nói ra được, nhưng những người từ thế giới kia đã tới, chuyện này cũng không giấu tiếp được.

Jerson thấy Lucius khó xử, cho nên hắn dùng phương thức uyển chuyển hơn: “Draco, còn nhớ thần chú triệu hoán trong rừng lúc nãy không?”

Draco mờ mịt nhớ lại, sau đó gật đầu, hắn còn chưa quen đối phương gọi tên thánh của hắn.

“Đó là thần chú triệu hoán huyết thống. Đúng như tên gọi, thần chú này thông qua quan hệ huyết thống triệu để hoán người thân trực hệ.” Jerson giải thích.

“Người thân trực hệ?” Draco tái mặt, người tới là Godric Gryffindor, chẳng khác gì nói rằng ngài ấy là người thân trực hệ của hắn?

“Cha…” Draco gắt gao túm góc áo cha mình, đây chỉ là đùa đúng không? Nhất định là, sao có thể!

“Bức họa của Andrea Gryffindor cũng ở trang viên.” Lucius nhìn con trai, cuối cùng vẫn nói: “Cô ấy là vợ của Leanly.”

Draco hoàn toàn dại ra, hắn ngồi ngây ngốc tại chỗ không nói thêm gì.

……

Không bao lâu, cửa bị đẩy ra.

Lucius quay đầu, ông tưởng là Sư Tổ, nhưng không phải, bước vào chính là Salazar Slytherin!

“Viện trưởng…” Jerson buột miệng thốt ra, sớm nên nghĩ tới, giáo sư Gryffindor nhất định sẽ thông báo cho viện trưởng tới.

Draco và Lucius đứng lên như phản xạ có điều kiện, mà Draco vẫn chưa hết ngỡ ngàng, nhìn người trước mặt bằng ánh mắt kì lạ.

Salazar đi vào phòng, Aisa đi theo sau hắn, cái đuôi nho nhỏ cuốn chặt Chiếc cốc lửa, từ từ bò vào phòng.

Từ khi Draco mất tích từ trên sân thi đấu Salazar đã phát giác có chuyện không thích hợp. Hắn độn thổ đến nơi thi đấu, chỉ thấy mỗi Aisa, sau đó lại dùng pháp thuật truy tung dấu vết, vất vả tới được nghĩa trang. Nơi này chỉ thấy Chiếc cốc lửa, người chẳng thấy đâu. Ngay lúc đó Godric dùng điểu truyền âm bảo hắn tới đây.

Aisa thấy Draco đang cực kỳ kích động, nó lập tức nhào tới, cọ cái đầu nhỏ đang thè lưỡi trên quần áo Draco, còn đưa qua Chiếc cốc lửa nó đang cuốn.

Draco nhìn Salazar, lại nhìn cha mình, chần chừ một lúc liền duỗi tay nắm lấy Chiếc cốc lửa. Nháy mắt sau, thiếu niên tóc bạch kim cùng Chiếc cốc lửa và Asia đều biến mất.

Lucius hoảng sợ: “Này…”

“Không sao,” Salazar xua xua tay, nói câu đầu tiên từ khi bước vào. “Dù sao cũng phải có người kết thúc trận đấu.”

HẾT CHƯƠNG 159

tuyển mem

[TW + HP] Magical Twilight – Chương 10


TRANSLATOR: JUNE

BETA: BAMBI

-o0o-

Jasper nhìn Harry, Bella và Jacob nằm dài trên sàn chơi điện tử. Thật bất ngờ nhưng anh thực sự đã quen với mùi ẩm của chó bị ướt. Ban đầu, Harry có giấu đi mùi hương của cả hai, nhưng cậu nới lỏng trong mấy tháng để họ thích nghi với mùi của nhau. Không có Victoria, cuộc sống đã ổn định lại và điều thú vị nhất sắp tới là các kỳ thi cuối năm. Chẳng bao lâu nữa ba người họ sẽ tốt nghiệp, sau đó thì sao? Bella muốn học đại học, nhưng điều đó có nghĩa là cô phải xa Jake, trừ khi cô đợi một năm. Anh không thực sự quan tâm lắm về mấy chuyện đó; anh đã học đại học vài lần rồi. Có vẻ Harry đang đi học vì lý do tương tự Jasper, cảm giác rất đáng mong đợi. Vậy nên, họ sẽ theo Bella đến trường đại học, hay làm gì đó khác? Và điều gì sẽ xảy ra nếu Edward chui ra từ xó nào đó và đến tìm Bella?

“Cần một đồng xu không?” Harry hỏi và Jasper nhìn cậu, thấy rằng trò chơi đã kết thúc.

“Tôi đang nghĩ về tương lai.” Anh thừa nhận khi Harry ngồi xuống chiếc ghế dài bên cạnh anh.

“Tôi không có kế hoạch gì sau khi tốt nghiệp. Việc đó sẽ phụ thuộc vào Bella và Jake, đó là nếu tất cả chúng ta vẫn ở cùng nhau? “

Jasper không cần phải là một Empath mới thấy được sự hồi hộp của Harry. “Jake sẽ không bao giờ xa Bella, và chúng ta đã hứa sẽ gắn bó với nhau.” Anh nói, cảm thấy Harry thả lỏng hơn chút ít. 

“ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “

Harry loay hoay với chiếc áo sơ mi của mình trong lúc nhìn vào gương. Hôm nay là ngày tốt nghiệp. Cậu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tốt nghiệp trung học muggle nhưng giờ cậu đang ở đây. Đôi lúc cậu tự hỏi, lễ tốt nghiệp Hogwarts sẽ thế nào, nhưng cậu đẩy câu hỏi đó ra sau đầu ngay sau đấy. Đó là quá khứ, còn đây là cuộc sống của cậu hiện tại. Cậu từ bỏ việc sửa sang đầu tóc và túm lấy áo khoác, đi xuống lầu. Jasper đã ở sẵn trong xe, họ sẽ gặp nhà Swan ở trường. Harry nhanh chóng khóa cửa nhà lại, sau đó cậu bước xuống bậc thềm. Cậu ngồi vào ghế phụ và cười toe toét với Jasper, anh cũng cười đáp lại. “Vậy, đây là lần tốt nghiệp thứ mấy của anh?”

Jasper cười. “Không nhiều lắm đâu, dù sao tôi cũng gia nhập nhà Cullen trong những năm năm mươi.  ”

“Sau khi học trường Hogwarts, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ tốt nghiệp một trường cấp ba bình thường. Cảm giác lạ thật. ”

“Hãy sẵn sàng với các bậc phụ huynh khóc lóc và những bài phát biểu ngô nghê.”

“Sướng nhỉ.” Cậu càu nhàu và Jasper cười, trong lúc đang tấp xe vào bãi đậu xe của trường. “Tàu tuần dương” của Charlie rất dễ phát hiện, nên họ được Bella và Jacob. đã tìm đường để tham gia cùng Bella và Jacob. Harry cười toe toét khi thấy Bella thực sự mặc một chiếc váy và bị cô ấy trừng. 

“Được rồi, ba người nên vào trong đi. Chúng ta sẽ gặp lại nhau sau buổi lễ. “

“Chúc vui vẻ.” Jake cười toe toét và hôn lên má Bella, khiến cô đỏ mặt. Cả ba nhanh chóng tiến vào bên trong để mặc áo choàng và được sắp xếp theo thứ tự bảng chữ cái. Là một Potter, Harry là người cuối cùng trong ba người bước lên sân khấu, mỉm cười nhận bằng tốt nghiệp, được Charlie và Jake cổ vũ. Sau khi mọi thứ đã xong, họ rời đi và quay lại nhà Charlie để có một đêm yên bình cùng pizza và phim. Với đề nghị tài trợ của Harry và Jasper, họ có đủ tiền đi bất cứ đâu để ăn tối, nhưng không ai thực sự thích mấy nhà hàng và những bữa ăn sang trọng. Charlie cuối cùng cũng đi ngủ, nhưng bọn họ thì gần như thức trắng đêm trò chuyện cho đến khi Bella ngủ thiếp đi đầu tiên, sau đó là Jake 

Harry nằm dài trên sàn, cậu đặt một chiếc gối dưới đầu, đắp một tấm chăn trên người, Jasper nằm cạnh cậu, tiếng TV đã được vặn đến mức khá nhỏ để họ có thể nói chuyện. Jasper ngạc nhiên và hài lòng khi Harry ngủ thiếp đi, đầu tựa vào cánh tay anh. Một hành động này khiến anh cảm thấy mình được chấp nhận, nhiều hơn những gì anh nhận được trong nhiều thập kỷ. Đúng, anh đã từng là một Cullen nhưng chính anh luôn cảm thấy sự cảnh giác nhất định từ bọn họ, trừ Alice. Ngay cả “người song sinh” của anh cũng đã biết tôn trọng những khả năng của anh. Những vết sẹo của anh nổi bật như một lời cảnh báo rõ ràng cho tất cả đồng loại, và mặc dù có thể nhìn thấy chúng nhưng Harry không hề cảm thấy sợ hãi. Ngay cả Jake cũng đã mất đi sự cảnh giác từ bản năng mà đồng loại của cậu dành cho ma cà rồng , còn Bella thì chưa bao giờ sợ anh. Thật là… kỳ diệu khi được tin tưởng như vậy. Nhưng với Harry, còn có cảm giác gì đó khác, và nó khiến anh sợ hãi. Anh từng yêu Alice; cô ấy là người duy nhất anh thực sự yêu. Những gì anh có với Maria không phải là tình yêu, dù anh đã nghĩ vậy vào thời điểm đó. Anh đã tin rằng anh và Alice là Bạn đời, nhưng nếu đúng như vậy thì tại sao anh lại “bình phục” sau cái chết của cô? Anh phải giống như Marcus, than khóc hàng thế kỷ chứ? Tuy nhiên, khi nhìn vào mái tóc đen đang vướng lại trên cánh tay mình, nhìn vị pháp sư trẻ, Jasper cảm thấy ấm áp. Anh chưa bao giờ quan tâm đến những người đàn ông khác, vậy cảm giác này là thế nào? Mặc dù không ai nói tới, nhưng anh biết rằng có rất nhiều người lính trong cuộc Nội chiến đã ‘an ủi’ lẫn nhau, kể cả trong các cuộc Chiến tranh phía Nam cũng vậy, anh đã từng chứng kiến điều đó. Anh chưa cảm thấy mình cần đến điều đó cả. Nhưng bây giờ có gì đó đang thay đổi, và anh không biết mình nên làm gì.

“ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “

Carlisle cúp máy và cau mày, không biết phải làm gì bây giờ. Đợi đến lúc Edward biết rằng ông đã gọi điện đến bệnh viện Forks để nói chuyện với các bác sĩ khác, anh sẽ không vui, đặc biệt là khi anh biết dường như Jasper đã trở lại và thân thiết với Bella. Có những ngày ông ước, rằng họ không quay về Forks, thì có lẽ gia đình ông sẽ vẫn vẹn toàn và hạnh phúc. Alice đã để lại một lỗ hổng không bao giờ có thể lấp đầy, và không phải vì cô có thể nhìn thấy tương lai. Cô ấy từng rất hạnh phúc và tràn đầy sức sống, mà bây giờ cô ấy đã không còn nữa. Ông không biết liệu Jasper có trở về nếu không có cô ấy hay không. Rosalie và Emmett đã đi tuần trăng mật vòng quanh thế giới, không biết khi nào họ sẽ trở lại. Edward bây giờ ở nhà suốt, và anh vẫn còn chán nản. Nói cho cùng, anh ta đã bỏ lại người mình yêu và từ những gì nghe được thì có vẻ cô ấy đang hẹn hò với, chắc vậy, Jacob Black. Nhưng bọn họ thực sự là Bạn đời thì sao? Carlisle dựa lưng vào ghế và nhắm mắt lại, ước gì mình có thể ngủ được. Edward định làm gì đây?

TBC….

HẾT CHƯƠNG 10

HẾT CHƯƠNG 10

[ HP ] Trọng Sinh Chi Hôi Nghê Hạ – PN20: Làm Lại Nghề Cũ (13)


EDITOR: ALISIA

BETA : MÈO

-o0o-

Không nhắc tới cảnh đẹp của đêm sinh nhật, ngày hôm sau, Harry và Severus đi dạy xong, ôm giáo án quay về phòng nhỏ cạnh rừng Cấm, nhóm sinh ba cũng lục tục kéo lại đây

“Ngày hôm qua, cha và Daddy không ở Hogwarts mà đi đâu thế?” Harry lúc nãy đã đi trang viên Potter đón nhóc con thứ tư của họ, ba tiểu quỷ liền vây quanh Severus bắt đầu hỏi han.

“Làm thế nào các con cho là chúng ta không ở Hogwarts?” Severus cũng không có phủ định suy nghĩ của bọn nhỏ.

“Cho dù chú Draco và dì Pansy hiểu biết cha và daddy cũng sẽ không giống như không khí tự nhiên của hai người a” Jimmy trợn mắt với Severus “Cha cho là chúng con ngốc sao?” sau đó nói: “ Cho dù những người khác đều không phát hiện ra nha” 

“Ồ” Severus thật ra không quan tâm tới ánh mắt nhỏ xíu kia của Jimmy, tuy là vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng lại nhếch lông mày, liếc mắt nhìn bọn nhỏ một cái

“Ví dụ như daddy cùng cha đi vào lễ đường, hai người khi đó sẽ không nắm tay nhưng tất cả mọi người đều biết hai người thân mật; ví dụ như khi cha muốn ăn canh, daddy sẽ lấy giúp; ví dụ như cha và daddy thích nhìn mắt nhau khi ăn cơm, sẽ không ăn cơm mà không nhìn nhau” sức quan sát của Cynthia từ nhỏ đã có sức quan sát xuất sắc. 

“Rất tốt, hôm qua daddy các con mang ta đi bờ biển xem mặt trời lặn, kết quả là cái tên ngu ngốc kia sang hôm qua phát sốt, cho nên chúng ta không trở về đi học. Đành phải để Draco và Pansy tiếp tục đóng giả thêm một ngày”. Sverus nói đơn giản.

“Cha người lại bắt nạt daddy” Solomon oán trách nói.

“Lần này thật sự ta không có” Severus phản bác. “Lúc này cũng thật không phải ta.” Severus lén lút nghĩ đối với bọn nhỏ nhà mình kiên nhẫn từ trước đến nay cũng đủ rồi, nhưng mà cái này không phải là từ cặp sinh ba mà ra sao.

“Khi Harry ôm nhóc con trở về nhìn thấy chỉ có bạn lữ đang dọn dẹp bàn độc dược, Harry buông Benny ra để nhóc con tự mình chơi.

“Nhóm sinh ba đâu rồi”.  Harry một bên phụ dọn, một bên hỏi

“Solomon đi học lớp Thiên văn, Jimmy và Cynthia đi thư viện tìm tư liệu cho khóa bùa chú” Severus nói 

“Ừm, anh xác định bọn nhỏ sẽ không bị đám sách quái vật đó cắn bị thương chứ.” Harry lo lắng nói.

“Nếu đổi lại là em, thì ta lại phải suy nghĩ một chút” Severus trả lời một câu. 

Sau một ngày bận rộn dạy học, một tháng qua thật nhanh, tháng sáu mùa thi tới gần, công tác của Harry càng trở nên bận rộn. Tuy rằng không phải lần đầu làm giáo viên, nhưng mà không chỉ phải ứng phó dạy học mà còn phải xử lý một bộ phận sự vụ ở Bộ Pháp thuật, tuy rằng Severus cũng có giúp đỡ nhưng mà nhiều việc vẫn nên là tự mình xử lý. Vì vậy suốt một tháng này vừa tối cậu đã bận rộn làm việc, có khi chỉ cùng ăn đêm với Severus rồi đi ngủ

Severus thấy cậu bận rộn, cũng hoàn toàn không lo lắng vấn đề khác. Cho đến một ngày nọ, Harry vừa ngáp dài vừa theo Severus đến đại sảnh đường ăn sáng, nhìn đến khi cả sảnh trang trí mỗi màu hồng phấn, không khỏi lập tức cảnh giác. Phải biết rằng lễ tình nhân với “thần tình yêu” của Lockhart năm ấy cộng thêm sau đó là hoành hành của con cóc hồng làm Harry cứ thấy màu hồng phấn là bị phản cảm. Nhưng nhớ đến vì mình bận rộn mà không chuẩn bị lễ tình nhân cho Severus thì thật sự là không nên. Vì thế ý trong lòng tính toán, buổi sáng mình chỉ có 2 tiết, buổi chiều thì không có tiết nào. Như vậy giữ trưa Severus có thời gian nếm thử một cái bánh kem trái cây hơn nữa ở bên bờ hồ Đen nghỉ ngơi có lẽ là một phương pháp chúc mừng không tồi.

Khác với dùng chocolate và hoa hồng tràn ngập lễ tình nhân, Harry cũng không thích lắm. Đối với cậu cùng Severus hòa hợp nhiều năm như vậy, hoa hồng và chocolate đã sớm không còn thích hợp với họ.

Harry vội vội vàng vàng ăn vừa đủ bữa sáng liền đứng lên đi lên lớp. Bởi vì những năm gần đây, cảm tình giữa Harry và Severus mỗi ngày càng thêm mặn nồng, hơn nữa đủ các thể loại truyền thông đưa tin, bọn họ có thể nói là đôi bạn lữ ân ái nhất của thế giới pháp thuật. Họ là cặp đôi mà những người trẻ tuổi xem là mẫu mực. Rất nhiều người trẻ tuổi ở Hogwarts khi bày tỏ đều sẽ nói một câu “Ta sẽ yêu em, giống như giáo sư Potter yêu giáo sư Snape vậy….” 

Dạy xong hai tiết sau đó Harry trở về phòng nhỏ bên rừng Cấm, tiểu Benny tối hôm qua nói muốn đi quấy rầy cha đỡ đầu của nhóc là Lucius. Cho nên lúc này tất nhiên là không ở đó.

Harry làm xong bánh trái cây, cố ý làm vị táo vàng mà Snape yêu thích, hơn nữa trộn cùng chút bơ và hỗn hợp mứt trái cây. Sau đó phái thần hộ mệnh báo cho Severus buổi trưa không cần đến lễ đường, cậu có làm đồ ăn ngon. Severus thu được lời nhắn cùng vừa đúng lúc khóa độc dược của Slytherin và Gryffindor, khi thần hộ mệnh đi vào phòng học, Severus vừa mới giáo huấn xong một Gryffindor làm nổ vạc. 

“Làm sao vậy?” Severus nhìn con rắn lớn.

“Chủ nhân kêu ta nói với ngài, cậu ấy làm đồ ăn ngon, buổi trưa ngài không cần đi đến lễ đường”

“Đã biết, trở về đi.” Thần sắc của Severus đối với thần hộ mệnh của Harry của phi thường nhu hòa.

Sau khi tan học, Severus lập tức thu thập thành phẩm của học sinh, tuy rằng mấy thành phẩm này rất không xong, cũng không thể đem ra sử dụng, nhưng tốt xấu gì trong đó cũng có người đã rất nỗ lực. Hắn từ lò sưởi trong hầm trực tiếp đến phòng nhỏ ven rừng Cấm.

“Đã về rồi?” Harry đã đem cơm trưa đặt ở trong rổ.

“Ừ” Severus đem đồ của mình để lên bàn sách sau đó đi đến bên Harry.

“Xin lỗi Sev, em đã quên mất hôm nay là Lễ tình nhân”. Harry thật lòng xin lỗi.

“Em là bạn lữ của ta, chưa bao giờ là tình nhân” Severus duỗi tay cần lấy rổ cơm trưa của Harry “Thực phong phú, cảm ơn. Nhưng mà chúng ta ra ngoài ăn sao?”

“Hôm nay khó có được có mặt trời. Chúng ta đến bên hồ ăn đi”. Trên mặt Harry nổi lên một tia đỏ ửng, vì Severus nói: “Chưa bao giờ là tình nhân”

Đúng vậy, bọn học chưa bao giờ là tình nhân, hắn yêu cậu, có thể đem hết thảy cùng nhau chia sẻ, bất kể vinh nhục, bất kể vui buồn. Tình cảm đó không phải ai trong đời cũng có, Cậu nghĩ, chỉ cần có hắn ở bên cạnh, chẳng sợ con đường phía trước có quanh co thế nào, hoặc có buồn bã tẻ nhạt thế nào, cậu đều có thể mỉm cười vượt qua.

Hồ Đen luôn không bao giờ đóng băng, hai người ở bên một cái cây tương đối rậm rạp âm u ăn cơm dã ngoại. Sau đó trò chuyện về đủ loại lỗi của đám học sinh, một bên ăn bánh kem mùi táo vàng cùng một bình trà thảo dược, cũng rất phù hợp. Nhưng mà Severus liền để ý thấy không thích hợp.

“Hôm nay bánh kem có vị khác khác, Sev, anh không cần vì chừa mặt mũi cho em mà chịu đựng” Harry nhìn Severus ăn rất vui vẻ mới tính ăn một miếng. Kết quả mới ăn hai miếng kiền thấy mùi vị bánh hôm nay không đạt tiêu chuẩn, bơ cùng mứt trái cây có chút lỗi, quá nhiều dầu mỡ là dạ dày có chút không thoải mái. À, mùi vị táo vàng cũng không đúng, ăn trong miệng không giống như ngày thường thoải mái. Chính là rõ ràng đều làm theo tỷ lệ thường làm mà, không biết xảy ra vấn đề ở đâu?

“không có, ta cảm thấy rất ngon” Severus khó hiểu nói, kéo bánh kem của Harry qua thử một miếng, cũng không thấy có vấn đề gì. Bánh thật xốp và mềm, mùi táo vàng rất thơm, mứt trái cây cùng bơ cũng có tỷ lệ hoàn hảo. Sau đó hắn để ý thấy mấy hôm nay Harry tựa hồ có kén ăn, vì vậy buông bánh kem hỏi: “Em làm sao vậy?”

“Cái gì làm sao vậy” Hôm nay bánh kem em làm không thể ăn, thật xin lỗi” Harry thật lòng xin lỗi.

“Mấy bữa nay em có vẻ kén ăn” Severus hỏi: “Có muốn ta kiểm tra cơ thể một lần không”

“A, chắc do thời tiết thay đổi, em không sao, không cần kiểm tra đâu.” Nhìn bộ dáng Severus không ủng hộ, cậu lập tức đoạt lại bánh kem, từng miếng từng miếng nuốt xuống, sợ chậm một chút là hắn sẽ kiểm tra thật. Phải biết là nếu kiểm tra không có việc gì thì tốt, có gì tuyệt đối là ba bốn loại độc dược bị ép uống đó. Tuy là đều là vị trái cây, nhưng là mình mới được tha không lâu. Từ sau khi sinh Benny ra tới giờ, chính là bị Sev rót thuốc uống tới hai năm đó, không cần phải uống thuốc mỗi ngày đâu. Chính vì tập trung nghĩ cậu liền bị nghẹn một miếng bánh kem.

Mọi việc đều không thuận lợi mà.

HẾT PN20

[ HP ] Trọng Sinh Chi Hôi Nghê Hạ – PN19: Làm Lại Nghề Cũ (12)


EDITOR: ALISIA

BETA : MÈO

-o0o-

Severus cảm thấy mời Harry cùng hắn trở lại Hogwarts trước để kiểm tra cơ sở vật chất của Slytherin quả là một quyết định chính xác.

Harry đối với nhà Slytherin hiểu biết không thua kém với viện trưởng Slytherin, hơn nữa hai người tâm ý tương thông, hoàn toàn không cần phải hỏi ý người kia sắp xếp cùng với sửa chữa thế nào. Cho nên, chưa tới 10 giờ sáng, hai người cũng đã đem công tác hoàn thành.

Bởi vì các học sinh đều chưa tới, cho nên lâu đài trống rỗng. Bên ngoài nhiệt độ không khí có chút thấp, cho nên, hai người đơn giản trực tiếp dùng lò sưởi trong tường trở về nhà nhỏ ven Rừng Cấm. Dù sao còn chưa có khai giảng, không cần đi đại sảnh dùng cơm. Trở lại nhà nhỏ, Harry gọi gia tinh đem tới hai phần cơm trưa, 12 giờ đưa tới. Severus nhìn Harry phi thường tinh tế dựa theo ý thích của hắn mà chọn món, sau khi gia tinh biến mất liền đi đến, từ phía sau đem bạn lữ ôm vào ngực.

“Harry, em như vậy chuẩn bị sinh nhật cho ta sao?” Người nào đó hân hoan ôm chầm bảo bối của mình nói.

“Anh uống gì sao?” Harry quay đầu hỏi.

“Phúc lạc dược.” Severus nói.

“Thật là thành thật ngoài ý muốn, độc dược của con đáng giá để anh tự mình thử nghiệm sao? Sev, em không hy vọng sau khi dược hết hiệu lực em mất chồng còn con thì bi kịch.” Harry trêu chọc.

“Sẽ không, ta thực vui mừng, nhóc con đó rất có thiên phú.” Severus nói.

“Anh xác định là nhóc con kia không thêm vào đó chân dược?” Harry nhíu mày nói.

“Đối với em, ta có bí mật sao?” Severus vùi đầu bên cổ Harry khẽ hôn, tay cũng bắt đầu ở bên hông bạn lữ cách quần áo vuốt ve.

“Ưm” Harry có chút bất đắc dĩ “Như vậy, anh nghĩ nên ăn sinh nhật thế nào?”

“Tùy ý em sắp xếp.” Severus biết, mấy ngày nay Harry vẫn luôn ở tính toán cho sinh nhật của mình, chỉ là hắn không nói, vì thế chính mình cũng chưa bao giờ hỏi qua, hắn biết, Harry sẽ không làm hắn thất vọng.

“Như vậy, ăn cơm trưa xong, chúng ta cùng đi một chỗ. Được không?” Harry quay đầu khẽ hôn lên môi người đàn ông, đồng thời trấn an dục vọng trước nay đều không thể kiềm chế của người này đối với chính mình.

“Em đó giờ chuẩn bị không tệ. Nhưng mà hiện tại mới 10 giờ, em tính như thế nào qua được hai giờ này đây?” Severus thực ác ý mà cuốn lấy eo nhỏ của Harry.

“Ừm, hiện tại là ban ngày!” Nơi nào đó của nam nhân đã thức tỉnh làm Harry kinh hô, đồng thời sắc mặt cũng nổi lên màu đỏ.

“Vậy ngồi với ta một lát được không?” Severus đè nén dục vọng của mình.

“Ai sẽ nghĩ anh đã 48 tuổi?” Harry nói móc bạn lữ.

“Không cần so ta với Muggle, phải biết rằng chỉ là một con xuẩn cẩu cũng còn có thể mang thai.” Severus mang theo Harry đến một bên ngồi xuống.

“Nói đến cái này, hôm qua em mới đi quảng trường Grimmauld, lần này Sirius vẫn mang thai là nam, chú ấy chuẩn bị để họ là Lupin.” Harry đem tình huống mình biết khi được Regulus mời tới nhà Black sang ngày hôm qua nói, ý đồ dời đi chú ý của bạn lữ “Như vậy rất tốt, Regulus cũng tán thành ý này, đã có Teddy họ Black rồi”.

“Cái này vốn dĩ đã có tính toán cả rồi.” Khi nói hắn còn nhẹ nhàng ở bên lỗ tai Harry thổi một hơi.

Harry run rẩy một chút, quay đầu liền nhìn thấy biểu tình nhẫn nại của Severus, nghĩ đến hôm nay sinh nhật chồng, không khỏi trong lòng mềm nhũn: “Không phải ở chỗ này.”

Severus được đồng ý lộ ra tươi cười, một bên bế bạn lữ lên, một bên nói: “Chúng ta đến phòng ngủ.”

(Alisia: giáo sư thật tham ăn >.<)

……

Thái ấp Malfoy

“Draco, chúng ta khi nào đến Hogwarts vậy?” Pansy cùng Draco ngày hôm qua thu được bạn tốt ủy thác, cùng với hai lọ thuốc đa dịch và hai sợi tóc.

“Đến vào lúc ăn tối là được.” Draco biết rõ tính cách của cha đỡ đầu cùng Harry, nếu đi quá sớm sẽ nhìn thấy gì đó không nên nhìn, vậy rất là phiền toái.

“Em đi xem Scorpio.” Pansy nói.

“Được, cùng nhau đi.”

Penzance nằm ở phía Tây nam của vùng đảo Anh, nơi đây luôn tràn ngập ánh nắng ấm áp hòa quyện với khí hậu ôn hòa. Penzance có ý nghĩa là “Mũi đất linh thiêng”, tọa lạc ở phía tây của vịnh Mounts, từ Penzance đi về phía tây khoảng 16km nữa là chạm đến cực Tây của nước Anh. Cuối trời gió biển gào thét, bầu trời cao xanh không một gợn một bóng mây, hoàn toàn khác với mây mù ở sâu trong lục địa, làm cho lòng người không tự giác rộng mở theo cảnh sắc nơi này. Nếu đi khám phá những lâu đài ở đây, du khách sẽ đi ngang qua một con đường mà khi thủy triều lên thì lâu đài Tintagel tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài còn khi nước biển rút, một con đường đá dẫn ra lâu đài sẽ xuất hiện ngay trước mắt, ngoài ra nhà thờ của thánh Michael cũng là một tòa lâu đài tọa lạc trên núi được Muggle xây dựng vô cùng nguy nga đồ sộ.(Alisia: Bật mí chỗ này tương truyền là quê hương của chồng Merlin đấy mọi người)

Khác với phía Bắc, khu vực Azkaban mây mù u ám quanh năm, mùa đông ở Penzance cũng có thời tiết thật đẹp. Harry biết nơi này có một khu vịnh ma pháp, phong cảnh tươi đẹp, lại cực kỳ thú vị. Càng quan trọng là, vịnh này bảo tồn rất nhiều động thực vật có ma lực, rất nhiều giống loài quý giá sống ở đây.

Trước kia, Harry thường xuyên đến vịnh này, bởi vì ngoại trừ rừng Cấm ở Hogwart thì nơi này là khu vực có tài liệu động dược gần nhất. Nhưng thật ra Severus chưa bao giờ tới, cho nên, vừa đến nơi này Harry liền vui vẻ dẫn hắn vào phiến rừng cạnh bờ biển, bên trong đủ loại tài liệu độc dược làm Severus phi thường vừa lòng.

Harry đứng nghiêm chỉnh ở một bên nhìn Severus hưng phấn nhìn tài liệu độc dược mới mẻ liền bắt đầu lẩm nhẩm độc thoại, giống y như một đứa trẻ hưng phấn mà chạy từ loại thảo dược này tới thảo dược khác.

Điều này làm cho Harry cảm thấy an bài cái này thật không tồi, nhưng mà vở kịch lớn tuyệt đối không ở nơi này. Nhìn thấy Severus góp nhặt không ít thảo dược, Harry đi tới, cười nói: “Sev, em không nghĩ mang anh tới nơi này chỉ để thu thập tài liệu độc dược thôi đâu, đến đây đi, có thứ tốt em muốn cùng anh chia sẻ”.

“Ừm.” Tuy rằng có chút không tình nguyện, nhưng mà phúc lạc dược nói cho hắn biết, nếu muốn một cái sinh nhật mỹ diệu, lúc này vẫn nên nghe theo ý bạn lữ.

“Đến đây đi.” Harry đưa tay cho Severus.

Severus đem tài liệu độc dược bỏ vào túi không gian rồi cất vào túi áo chùng, sau đó nắm thật chặt bàn tay của Harry. Harry cũng dùng sức nắm tay Snape, sau đó mang theo hắn quay lại bờ cát yên tĩnh ở trong vịnh. Hiện tại đang là mùa đông, gió thổi lúc chạng vạng cũng khá lớn, tuy rằng không lạnh thấu xương, nhưng cũng rét lạnh. Ở khí hậu như vậy, bọn họ đứng ở bờ cát, bị gió biển thổi tóc bay bay, lại cũng thích ý. Harry ý bảo bạn lữ ngồi xuống, vì thế hai người dựa sát vào nhau ngồi ở trên bờ cát, tay Severus tò mò mà vuốt trên bờ cát, nơi này hạt cát trắng tinh giống như muối. Cầm nhúm cát vào tay, hắn lập tức phát hiện kỳ lạ —— hạt cát mịn màng, nắm trong tay, nó chảy xuống như nước.

Severus ngẩng đầu, liền thấy được quang cảnh mỹ lệ chưa bao giờ nhìn thấy trước kia.   

Hắn thấy mặt trời đang thong thả rơi xuống. Biển như bừng sáng, mặt nước màu xanh sẫm đang dần nhuốm vàng óng ánh. 

Sau đó mặt trời dần đổi màu hồng, những đám mây xung quanh cũng nhuộm ánh hồng, vạn vật trong đất trời đang khoác lên mình màu vàng sáng lạn. Những dãy đá ngoài xa, bãi cát trước mặt, chân trời thoáng đãng xa tầm mắt hay rừng rậm phía sau đều hưởng thụ đặc ân của tạo hóa, đắm chìm trong ánh vàng rực rỡ. Cảnh sắc này làm Severus chấn động, đồng thời rất ngạc nhiên.

Mà cảnh tượng kế tiếp làm hắn hiểu rõ, tất cả những kỳ diệu này chỉ mới bắt đầu. Vài phút trôi qua, mặt trời biến thành một quả cầu lửa thật lớn. Bầu trời ráng đỏ xuất hiện rồi lan dần. Đầu tiên là thái dương, sau đó là những đám mây, cuối cùng là toàn bộ bầu trời. 

Nhưng mà, tinh túy của mặt trời lặn trên biển không phải ở không trung mà là mặt biển cả bao la vô tận.

Khi ánh sáng vàng chiếu rọi, nắng chiều dần nhạt phai, gió đêm lành lạnh thổi qua, mặt biển giờ đây không chỉ còn là những viền vàng sóng sánh mà được dát vàng vàng toàn bộ, từ con sóng nhỏ xô bờ cát đến ngọn sóng xa tít ở đường chân trời, ánh vàng ngày càng lóe, càng ngày càng sáng, sáng đến hoa mắt. 

Những hạt cát không còn màu trắng – nó cũng bị mặt trời nhuộm vàng, sáng long lanh.

Mặt trời rơi xuống ngày càng nhanh, bị đường chân trời nuốt hết một nửa, đất trời chỉ còn một màu vàng, từ xa tới gần, từ trước tới sau, từ trên xuống dưới đã không còn sắc thái khác.

Thái dương chậm rãi tan trong biển, dập tắt ánh vàng giữa biển cả mênh mông. Chỉ một thoáng nước biển từ màu xanh thẳm chuyển sang màu xanh sẫm, tất cả hết thảy đều trở nên mông lung.

“Rất đẹp, đây là món quà sinh nhật tốt nhất mà ta thu được” Thẳng đến khi trên cao lấp lánh muôn ánh sao, Severus mới thu hết ngạc nhiên đối với cảnh mặt trời lặn trên biển này.

“Sev, còn chưa xong đâu.” Harry thần bí nói.

“Ta nghĩ, buổi sáng không nên uống phúc lạc dược, cái này làm ta cho rằng đây là hiệu quả của thuốc” Severus săn sóc ếm cho bạn lữ một cái chú ấm áp.

“Em còn chưa hỏi anh, bọn nhỏ tặng anh cái gì” Harry tò mò hỏi. Sinh nhật năm nay của Harry, Solomon tặng một bức tượng điêu khắc, nhìn ra là do nhóc tự lấy tiền tiết kiệm ra mua. Jimmy tặng một cái thú bông có tác dụng nhắc nhở, cái này có vẻ là tự làm nên có chút vụng về, nhưng mà về tính năng sử dụng thì là một ý tưởng tốt nha. Cynthia thì tặng một quyển album, bên trong là hình chụp của Severus, làm Harry vô cùng yêu thích thu nhỏ lại làm thành mặt trang sức mỗi ngày đều mang theo trên người; đến nỗi Benny cũng vẽ một bức tranh, có Severus, Harry, ba đứa sinh đôi và chính nhóc nữa.

“Quà của Solomon em đã biết rồi. Jimmy tặng một cái hộp dùng để cất tài liệu độc dược nha, ta sẽ dùng nó, lúc đó không được chê cười ta đâu đấy. Cynthia tặng một quyển chép tay bút ký của Alanta, nhưng mà cô nhóc này nên luyện thêm chữ. Còn Benny nha, tên nhóc con bé xíu tặng quà cho ta nhưng mà nó mơ tưởng sẽ trở thành một Bậc thầy độc dược ưu việt, ta nên vui mừng, không phải sao? “Severus ôm nhóc con của hắn mỉnh cười

“Rất có sáng ý nha” Harry cho một cái đánh giá đối với quà tặng của bọn nhỏ

Lúc này, ánh trăng đã mạ lên biển rộng cùng bờ cát dài một tầng màu bạc sắc lạnh. Harry đột nhiên búng tay một cái, nơi đá ngầm xa xa dâng lên một ngọn lửa. Ngọn lửa bay lên bầu trời đêm, chợt tản ra, biến thành một hàng chữ được viết từ những đốm lửa kia, Severus liếc mắt một cái là có thể nhìn ra chữ viết của bạn lữ hắn.

Happy birthday, Sev! I love you forever.

Trong chớp mắt, Severus có loại xúc động muốn khóc. .

“Đây là lễ vật em muốn tặng anh” Hắn nghe thấy âm thanh ôn nhu của bạn lữ.

“A, không có cái nào tốt hơn so với cái này” 

HẾT PN19

Design a site like this with WordPress.com
Get started