[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 51 + Chương 52 + Chương 53


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: MATCHA

-o0o-

Chương 51

Ansel cứng đờ ăn tối, sau đó dẫn nhóm rắn nhỏ về hầm. Ánh mắt của Salazar… thật là quá mãnh liệt, làm y muốn lơ cũng không được.

Nói xong luật thủ tịch chiến, đang chuẩn bị bắt đầu, cửa phòng sinh hoạt chung Slytherin chậm rãi mở ra. Ansel và Lucius liếc nhìn nhau, lúc này ai sẽ đến? Hơn nữa, khẩu hiệu đã đổi, nếu không phải theo bọn họ đến thì căn bản không biết khẩu hiệu.

Khi Salazar bước vào, cửa phòng sinh hoạt chung đóng lại, Ansel liền hiểu. Chỉ cần là xà khẩu, thì hoàn toàn có thể ra vào tự do địa bàn của Slytherin, huống chi hàng này là Slytherin chính tông…

Đối với người thân phận không rõ ràng này, trên danh sách học sinh của Hogwarts cũng không tìm ra cái tên Asgrim Coimbra. Nhóm rắn nhỏ sẽ không chủ động chào hỏi, ít nhất là trước khi Salazar phô bày thực lực của hắn, nếu không, cho dù là chủ nhiệm thì nhóm rắn nhỏ cũng ứ thèm để ý.

Ansel không tiếng động thờ dài, đối phương là lão sư nhà mình, cũng không thể làm thầy ấy mất mặt, không hay lắm. Vẫn là thủ tịch mình mở đầu trước đi.

“Chào ngài, chủ nhiệm Coimbra.” thập phần cung kính, không nhìn ra bất kỳ lỗi nào.

Salazar gật gật đầu, không biết trong lòng suy nghĩ cái gì, bình tĩnh nhìn nhóm rắn nhỏ, còn có ánh mắt tò mò của bọn họ. Thân là Slytherin chính gốc, Salazar hắn làm sao có thể không đoán ra bọn họ đang nghĩ gì chứ.

“Giới thiệu lần nữa, ta là Asgrim Coimbra, tốt nghiệp ở Durmstrang, được hiệu trưởng Dumbledore của Hogwarts mời đến đảm nhiệm chứng chủ nhiệm Slytherin, còn có giáo sư độc dược.” Salazar nhàn nhạt cười, nháy mắt câu được không ít tâm của các mỹ nữ xà “Đương nhiên, nếu các trò có vấn đề gì trên phương diện phép thuật hắc ám, cũng có thể hỏi ta.”

Chúng rắn nhỏ hít một hơi, đối với Salazar trắng trợn nói thẳng có liên quan đến phép thuật hắc ám, nhất thời hơi khó thích ứng. Dù sao hiện tại Hogwarts là do Dumbledore nắm quyền, mà cụ được xưng là “bạch phù thuỷ vĩ đại nhất trong lịch sử.” Chỉ thế thôi liền biết hướng đi của các môn học trong Hogwarts, ở Hogwarts này, phép thuật hắc ám không phải chủ lực. Ví dụ như, tiết phòng chống nghệ thuật hắc ám.

Hoon: ý của nhóm rắn nhỏ nói đại diện cho vấn đề phép thuật hắc ám không phải chủ lực chính là tiết phòng chống nghệ thuật hắc ám, chẳng bao giờ học được gì từ tiết đó, hơn nữa giáo sư giảng dạy cũng chẳng ai tốt.

Nhìn phản ứng của nhóm rắn nhỏ, Salazar nhanh chóng lấy đũa phép ra nhắm đại chỗ nào đó, tông giọng trầm thấp như ái nhân thì thào bên tai khiến người khác rùng ình “Avarda Kedavra!”

Tia sáng xanh chói mắt đánh trúng mục tiêu, một con nhện nhỏ từ trên tường rớt thẳng xuống đất, trên người không hề có bất kỳ một vết thương nào.

Nhóm Slytherin chứng kiến một màn này, đã không còn nói nên lời nữa. Tạm thời bỏ qua thần chú này, đứng đầu danh sách Lời Nguyền Không Thể Tha Thứ, nội việc mục tiêu nhỏ như vậy nhưng vẫn đánh trúng, cũng đủ để chứng tỏ độ chính xác của người thi chú.

Nhưng mà, trước mặt nhiều người như vậy dùng Lời Nguyền Không Thể Tha Thứ, thật sự không sao chứ?!! Vị chutr nhiệm này thật sự Dumbledore kia kiếm về?!

Nhóm rắn nhỏ không nhịn được lùi về sau một bước, tìm tòi trong mắt đã biến mất, thay vào đó là nhiệt tình sùng bái. Gryffindor gọi Slytherin là phù thuỷ hắc ám không phải không có lý do, từ tận sâu trong xương cốt, Slytherin vẫn lấy phép thuật hắc ám làm vinh.

Đối với phản ứng của nhóm rắn nhỏ, Salazar rất vừa lòng, cất đũa phép “Không phải tiến hành thủ tịch chiến sao? Vậy tiếp tục đi, không cần để ý đến ta, xem ta là học sinh là được.”

Thật sự có thể xem thầy thành học sinh được sao?!! Nhóm Slytherin nghe Salazar nói xong, liền yên lặng phun tào trong lòng. Nhưng mà, thực lực thật mạnh, hiện tại nhóm rắn nhỏ không dám có bất kỳ hành vi vô lễ nào với Salazar. Bọn họ không muốn giống như con nhện kia, chân còn chưa kịp duỗi đã đi gặp Merlin!

Hai rắn nhỏ trong sàn đấu kính cẩn cong người một chút với Salazar, sau đó bắt đầu cuộc chiến vinh dự của mình.

Thủ tịch năm ba là Lucius, năm hai là Leonard Field. Tuy rằng Ansel không có chút nghi ngờ nào về việc Leonard giành được cái ghế thủ tịch năm hai, nhưng trong lòng Ansel vẫn rất khó chịu.

Đến khiêu chiến thủ tịch nhà, Ansel cầm đũa phép đi lên, vốn chỉ có năm phần tinh lực. Nhưng khi Ansel thấy ánh mắt ôn nhu của Salazar nhìn minh, lập tức tăng đến mười phần. Chê cười, trước mặt Salazar hiển nhiên phải đem tất cả sức lực ta rồi, cho dù đối thủ của mình ở trình độ nào cũng vậy!

“Muốn khiêu chiến, cùng lên đi!”

Mau, chuẩn, tàn nhẫn, đây là tiếng lòng của nhóm rắn nhỏ tại hiện trường. Năm trước, Ansel chỉ đem đối phương quật ngã xuống đất, ít nhất xong việc nhóm rắn nhỏ còn có thể bò dậy. Mà hiện giờ… Nhìn thi thể khắp phòng sinh hoạt chung Slytherin.

Năm nay, chỉ cần bị Ansel quật xuống đất, không có người khác đỡ mi đừng mong đứng lên được!

Đối với chiến tích này, Salazar rất vừa lòng, đờng thời cũng nhíu mày, thực lực phù thuỷ nhỏ bây giờ quá kém, hoàn toàn không bì được học sinh ngày xưa.

Nhìn Ansel một thân khí phách tuyên bố vị trí tủ tịch nhà thuộc về mình, Salazar câu môi cười “Ansel? Ta có chuyện muốn nói với thủ tịch nhà một chút, liệu có thể đến văn phòng cùng ta được chứ?”

Khuôn mặt mang chút ngạo khí nháy mắt suy sụp, ánh mắt cầu xin nhìn Lucius “Cái kia, giáo sư Coimbra, con còn cần phải an bài vài việc của nhà, đúng không, Lucius…”

Lucius đã sớm chứng kiến sự cường đại của Salazar, khó xử. Nói đúng nhất định sẽ đắc tội chủ nhiệm Coimbra, mà nói không tuyệt đối sẽ đắc tội Ansel. Cả hai người này đều không phải hạng người dễ chọc gì. Nhưng mà…. Xét thấy giáo sư Coimbra cường hãn hơn Ansel nhiều. Hơn nữa, hai người bọn họ đã sớm biết nhau, phỏng chừng bây giờ chỉ là giận dỗi đi, Lucius quyết đoán phản bội… đôi mắt nhỏ cầu xin Ansel.

“Ansel không có quan hệ, nếu giáo sư Coimbra mời cậu, mấy việc của nhà này tôi có thể giúp.” Lucius thánh mẫu cười, giống như cậu đã giúp Ansel việc gì rất lớn.

Nga, Merlin, này có phải là nhạc dạo cho cái chết không.

Ansel đỡ trán thở dài, trực giác nói cho y, Lucius tuyệt đối là cố ý, trả thù y nhiều năm bóc lột sức lao động như vậy.

“Kia, thật tuyệt, cảm ơn cậu, Luicus!” Ansel nghiến răng nghiến lợi cảm ơn, hận không thể xé Lucius thành hai nửa!

“Trò Ansel, nếu như vậy, cùng ta đi nào.” Salazar gật gật đầu, dẫu đầu rời khỏi phòng sinh hoạt chung, áo choàng vì xoay người mà tung bay trong không trung, trong lòng Ansle cũng vì thế mà nổi lên vài gơn sóng nhỏ.

Lúc đi ngang qua Lucius, Ansel dùng âm lượng chỉ có một mình Lucius có thể nghe được, nghiến răng “Lucius, tôi sẽ trả thù!”

Lucius không sao vuốt tóc, đến đi, cậu dám dùng vinh quang quý tộc để bảo đảm, qua đêm nay, Ansel chắc chắn sẽ quên.

Nhìn Ansel đi xa, Leonard liền xán đến, tay không thành thật sờ đến sờ lui bên hông Lucius “Lucius, thủ tịch cậu ấy không uy hiếp anh chứ?”

“Có thể uy hiếp tôi cái gì?” Lucius nghiêng mắt, mang theo một loại phong tình đặc thù nhìn Leonard, hô hấp Leonard tức khắc đình chỉ vài giây.

“Không… Không có gì.” Leonard nhìn Lucius, luyến tiếc chớp chớp, tay cũng quên mất phải ăn đậu hủ, liền cứ thế ngốc lăng phát ngốc nhìn Lucius.

Lucius vừa lòng cười, đối với bộ dạng ngốc lăng này của Leonard, Lucius rất vừa lòng. Nhưng mà… cảm giác được móng vuốt bên hông mình, sắc mặt Lucis nhanh chóng đen xuống, vỗ một cái thật mạnh lên nó “Tránh ra cho tôi!” Sau đó, ngạo kiều rời khỏi…

Leonard giống như không phản ứng kịp nhìn móng vuốt đỏ chót bị Lucius đánh, cũng không rảnh lo có đau hay không, nhanh chóng đuổi theo. Nga, thân là tình nhân ưu tú, cậu muốn thời thời khắc khắc dính bên cạnh bạn lữ, không thể để người khác thấy hổng mà đào.

“Nagel, tôi cảm thấy, Field kia…” Zabini rối rắm nhìn nam sinh Slytherin bên cạnh mình, không biết dùng từ gì hình dung Leonard thời thời khắc khắc dính bên cạnh Lucius.

“…” Loại vấn đề đòi hỏi trình độ cao này đừng hỏi anh, anh cũng không biết hình dung vị thủ tịch năm nhất hiện là thủ tịch năm hai kia đâu.

“Trung khuyển.” Parkinson giống như quỷ hồn nhẹ nhàng bay đến sau lưng hai nam sinh, làm hai người vẫn luôn dính mắt vào Leonard và Lucius hoảng sợ.

“Alice…” Zabini hoảng sợ, xoay người nhìn Parkinson “Ansel không phải nói rồi sao, cậu doạ người khác kiểu này là chết người đấy.”

Parkinson âm trầm nhìn Zabini, cùng với nam sinh bên cạnh Zabi “Tôi thật sự rất doạ người sao?”

“Không! Một chút cũng không doạ người!” Hai nam sinh nhỏ yếu dưới thế lực tà ác, không chút cốt khí… khuất phục…

Có Bellatrix ở đó, Narcissa căn bản không cần lo lắng Sirius sẽ gặp vấn đề gì. Nhìn bộ dạng tức giận của Bella cộng thêm sát khí ngút trời vội vàng rời khỏi phòng sinh hoạt chung Slytherin, không khó đoán chút nào, Sirius chị Bella bắt được chắn chắn sẽ cực kỳ thảm.

“Alice, cậu nhìn tân sinh năm nhất kia kìa, thật là yên lặng quá đi.” Giữa các quý tộc rất hay tổ chức các loại vũ hội khác nhau, cho trẻ con nhà mình có nhiều bạn bè cùng lứa. Parkinson chỉ lớn hơn Narcissa một tuổi, khi chưa đi học, thì hai nguời đã gặp nhau rồi, trải qua thời gian một năm, hữu nghị giữa hai người gia tăng đáng kể.

Bởi vì Slytherin lúc trước có môt người không có họ, chỉ có tên, trở thành quái thai của toàn Slytherin. Cho nên trước mắt mọi người đối với họ của Snape không có chú ý lắm, nhưng cái khí thế của cậu… lại khiến người khác rất tò mò.

Đem mình cô lập ra khỏi mọi người, một mình một góc, cả người tản ra hơi thở âm trầm người sống chớ lại gần. Ngày xưa Ansel muốn chui vào góc trốn, còn lôi Lucius theo cùng đó.

“Tân sinh năm nay không có quá nhiều người nổi bật.” Alva Bruni vuốt cằm, quan sát các đồng học xung quanh một lần. Ngay cả thủ tịch năm nhất, thực lực cũng bình thường, nhiêu đó đã đủ để thấy thực lực những người khác như thế nào rồi.

“Tân sinh năm nay, khá có cá tính đấy chứ.” Parkinson hưng phấn nhìn về phía Snape, một người nhỏ như vậy cư nhiên có thể có khí thế khiến người khác sợ hãi, thật đúng là… kích động nha!

… Nhóm rắn nhỏ Slytherin, không phải không có cá tính, đặc biệt dưới một thủ tịch rất có cá tính dẫn dắt thì cá tính càng hiện rõ hơn!

Bruni đã không còn hơi sức đâu mà phun tào, cậu buồn bực đỡ trán.

“Mọi người nói xem, vì sao giáo sư Coimbra chỉ cần gọi mình Ansel vào văn phòng chứ?” Zabini vĩnh viễn nhiều chuyện, hưng phấn tìm chuyện mới để nhiều.

Không biết khi nào, bên này đã vây lại rất nhiều lão xà, kích động nhiều chuyện chung.

“Vừa rồi không phải giáo sư Coimbra tìm thủ tịch nói chuyện, để giải thích một chút Slytherin sao?” Rắn nhỏ một nói.

“Thế vì sao không gọi những thủ tịch khác cùng đi, vậy chẳng phải sẽ hiểu biết toàn diện hơn sao? Hơn nữa, vì sao Dumbledore lại tìm phù thuỷ từ Durmstrang đến nhậm chức, thậm chí đảm nhiệm chức chủ nhiệm nhà chúng ta?” Đây là rắn nhỏ nhiều chuyện thích phân tích thứ hai.

“Uy! Cậu nhiều chuyện quá, kỳ thật… tôi cũng rất tò mò…”

“Vậy cậu còn nói tôi?!”

…..

Lucius đứng ngoài vòng nhiều chuyện, nhìn đám rắn nhỏ nhàm chán đứng đó tình cảm mãnh liệt, nhiều chuyện với nha, tức khắc loại cảm giác cả người vô lực được sinh ra.

Mọi người này, rảnh quá phải không?!!

HẾT CHƯƠNG 51

Đốn Gục Xà Tổ – Chương 42: Năm Hai Bắt Đầu


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: TSUKI

-o0o-

Không giống với năm nhất, bởi vì không cần phân nhà, cho nên cũng không cần ngồi thuyền nhỏ vượt qua hồ đen. Lucius và Ansel thêm hai nam sinh khác của Slytherin leo lên một cái xe ngựa.

Ansel nhìn vong mã kéo xe, hình dáng có chút giống bò sát, một thân đen thui vô cùng lớn, một chút thịt cũng không có, lớp da đen dính chặt lên xương, có thể thấy rõ ràng từng miếng xương một. Đầu rất giống với đầu rồng, đôi mắt trắng nhách không có đồng tử, nâng cái đuôi dài màu đen, trên xương lưng có đôi cánh. Khoé miệng nở nụ cười tự giễu, nghe nói chỉ có người tận mắt chứng kiến cái chết mới có thể nhìn thấy vong mã. Hiện giờ y có thể nhìn thấy, phải chăng đây là nói y đời trước trong nháy mắt đó nhìn thấy bản thân mình chết đi? Thật là mắc cười.

Lucius nhìn đôi mắt Ansel vẫn luôn chăm chú vào khoảng không trước xe ngựa, vươn tay kéo kéo góc áo Ansel “Sao thế?”

Ansel phục hồi tinh thần lại, cười cười nhìn Lucius “Không có gì, chẳng qua nhìn thấy vong mã nên có chút tò mò thôi.”

“Vong mã? Ansel, cậu nhìn thấy được vong mã?” Lucius nghe Ansel nói nhìn thấy vong mã liền kinh ngạc một chút, sau đó nhanh chóng quay đầu lại nhìn hai người kia, phát hiện bọn họ không hề nghe thấy mới yên lòng.

Chỉ là, Ansel làm sao có thể nhìn thấy vong mã, cậu chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy cái chết cho dù thế giới phù thuỷ bây giờ rất hỗn loạn, Ansel ở Muggle giới làm sao có thể thấy được nó?

Nhưng mà, Lucius ngươi đừng tưởng ở Muggle giới là hoà bình, số người chết ở thế giới phù thuỷ mỗi năm còn chưa bằng được số muggle chết sau một trận chiến đâu!

“Ừ đúng, chỉ có người đã từng tận mắt chứng kiến cái chết mới có thể nhìn thấy vong mã” Ansel cúi đầu cười một chút, sau đó ngẩng đầu lên nghiêm túc nhìn Lucius “Lucius, tôi nói tôi từng chính mình chết đi, cậu tin không?”

Nhìn khuông mặt nghiêm túc của Ansel, nháy mắt đó Lucius thiếu chút nữa đã thật sự tin lời y nói.

“Lừa cậu chơi thôi, tôi làm sao có thể thấy mình chết được, nếu thế thì tôi đã không ngồi đây bây giờ rồi.” Ansel không đoi Lucius trả lời, ha ha cười, chỉ là không hề nhìn Lucius.

Lucius trầm mặc, nhìn cái bộ dạng này của Ansel, cậu không biết phải nói cái gì, chỉ có thể im lặng ngồi bên cạnh Ansel như một cái cây mà thôi.

Vong mã kéo xe đến trước cửa Hogwarts liền ngừng lại, học sinh bắt đầu xếp hàng trật tự đi vào, đi vào đại sảnh đường trật tự chờ đợi các tân sinh đến. Đồng thời, cũng chờ đợi ma mới vào nhà của mình.

Ansel đi vào dãy bàn Slytherin, không chút nào phân vân ngồi xuống vị trí thủ tịch năm hai, mà Lucius theo sau cũng ngồi xuống bên cạnh y. Chẳng qua, năm nay Ansel không muốn làm cái gì thủ tịch năm, y năm nay….

Mục tiêu là thủ tịch nhà!

Cái gì mà luật hạn chế tuổi cơ chứ, vứt hết một bên đi, ngày xưa Salazar không đến, Ansel có lẽ sẽ tôn trọng chút cái quy định hạn chế tuổi này. Nhưng mà hiện tại, Salazar có đến, Ansel y cũng ứ có bất kỳ băn khoăn nào.

Cho dù là một ngàn năm trước, Ansel khi học năm nhất cũng không phải là thủ tịch gì đó, nhưng thực lực của y bảo kê y. Cái chức thủ tịch nhà kia là chính y dùng thực lực của mình cướp về tay.

Ansel nhẹ nhàng kéo kéo áo Lucius, nhỏ giọng hỏi: “Lucius, thủ tịch năm ngoái là ai?”

Lucius nhìn trái nhìn phải, cuối cùng ánh mắt không dấu viết chỉ chỉ “Chính là ngừi kia, cậu hỏi cái này làm gì?”

“Không có gì, chẳng qua là có hứng thú với cái vị trí đó mà thôi.” Ansel cong môi cười, năm nhất y đã muốn đoạt cái ghế đó “Lucius, năm nay tôi không có hứng thú với thủ tịch năm, thủ tịch nhà nha, ha hả rất có tính khiêu chiến nga.”

Lucius mặt vô cảm, chỉ nhẹ giọng nói bên tai Ansel: “Chỉ cần cậu đừng quăng việc của thủ tịch nhà cho tôi, cậu muốn làm gì cũng được.”

Cái hạn chế tuổi gì gì đó, Lucius cơ bản là chẳng nghĩ đến nó, hoặc là nói, Lucius thậm chí còn chẳng nghĩ đến phương diện này. Phải biết rằng, một năm qua cậu đã nhìn thấy Ansel dùng ánh mắt rắn độc mà nhìn chằm chằm vị trí của thủ tịch nhà.

Ansel lập tức ngưng cười, phồng mặt lẩm bẩm: “Lucius, cậu thật sự là quá khôn ngoan…”

Bên này Lucius và Ansel nhỏ giọng nghị luận, bên kia tân sinh năm nhất dưới sự dẫn dắt của giáo sư McGonagall, đi vào đại sảnh đường.

Ansel nhìn cô bé tương đối loá mắt trong đám tân sinh năm nhất, hưng phấn chọc Lucius “Lucius, Lucius, vị hôn thê của cậu kìa.”

“Tôi biết….” Lucius thật sự không muốn thừa nhận mình quen cái tên thích làm mất mặt người khác này “Narcissa là năm nhất, tự nhiên sẽ xuất hiện ở đó….”

Còn có, Ansel ngươi hưng phấn vậy làm gì, kia là vị hôn thê của Lucius! “Sweetheart của cậu ở trang viên Malfoy chưa có đến đâu!”

“Khụ khụ” Ansel ho khan, che dấu sự xấu hổ của mình “Không cho tôi hưng phấn chút sao, vị hôn thê kia của cậu không thích tôi nha.”

Lucius nghi hoặc nhìn Ansel, khinh bỉ trong mắt cực kỳ rõ ràng. Không thích đã khiến cậu hưng phấn như thế, ngày nào đó cho cậu một cú, cậu có phải sẽ cao hứng đến điên luôn không? Ansel, cậu là đồ M ( ngươi làm sao biết từ này!!)

M: M trong BDSM, chỉ những người thích bị ngược.

Sắc mặt Ansel tối sầm, trực tiếp duỗi móng vuốt xoay mặt Lucius về phía nhóm tân sinh “Nhìn vị hôn thê của cậu đi!!”

Lucius bị bắt quay đầu nhìn Narcissa, cảm nhận được ánh mắt Lucius, Narcissa nhìn về phía Lucius cười một chút. Nhưng khi nhìn thấy tay Ansle đặt trên mặt Lucius, ánh mắt không khỏi tối sầm lại.

Trải qua một khoảng thời gian, giáo sư McGonagall cuối cùng cũng hô tên Narcissa. Narcissa khẽ nâng cằm, giống như một vị công chúa, đội nón phân loại đặt lên đầu.

Mới vừa đội lên không bao lâu, nón phân loại liền lớn tiếng hô  “SLYTHERIN!!”

Trên cơ bản là toàn bộ nhóm Slytherin đều biết Narcissa đính hôn với Lucius, nhìn thấy Narcissa đã đến, rắn nhỏ ngồi bên cạnh Lucius thức thời nhường lại chỗ của mình cho nàng.

Gia tộc Black, không phải dễ chọc.

Đến khi Narcissa ngồi bên cạnh Lucius, Lucius liền không phản ứng Ansel, không phải trò chuyện với Narcissa, thì cũng là nhìn nhóm tân sinh năm nay. Đối với Ansel không ngừng chế tạo âm thanh bên cạnh mình, Lucius một chút hứng thú cũng không có.

Chờ đến khi tất cả tân sinh đã phân nhà xong, nghe Dumbledore phát biểu mấy câu, bữa tiệc liền bắt đầu.

Ansel nhìn thoáng qua Lucius nãy giờ chẳng thèm nói với mình câu nào, cầm dao nĩa hung hăng tàn sát bừa bãi dĩa thức ăn trước mặt.

“Không phải là làm cho cậu mất mặt chút thôi sao, có cần mang thù đến thế không!” Ansel cắn răng, nhìn Lucius thỉnh thoảng lấy đồ ăn cho Narcissa, xù lông “Lucius, cậu là đồ hỗn đãn trọng sắc khinh bạn!”

Giống như nghe được giọng của Ansel, Lucius bố thí cho Ansel một ánh mắt “Làm sao?”

Ansel căm tức nhìn, ngầm hung hăng dẫn chân Lucius một chút, mới hài lòng cười tủm tỉm nói “Không có gì, chỉ là vừa nãy nhìn thấy con sâu mà thôi.”

Lucius nhịn xuống cảm giác đau đớn dưới chân, cứng đờ cười với Ansel, nỗ lực duy trì hình tượng của mình, không cho hình tượng sang quý lấp lánh của mình biến mất “Phải không…”

Kỳ thật trong lòng, Lucius đang không ngừng ếm cho Ansel ngàn cái Arvada!!

Cho Lucius một dậm, Ansel thư thái vui sướng thưởng thức tiệc. Cuối cùng dưới sự dẫn dắt của thủ tịch nhà, về hầm, ghi nhớ khẩu hiệu mới. Một trận thủ tịch chiến, sắp sửa mở màn.

Bởi vì tân sinh năm nhất có đội ngũ của mình, cho nên lúc này Narcissa không đặc biệt đi bên cạnh Lucius, mà thành thành thật thật về đội ngũ của mình.

Đã không có chướng ngại Narcissa, Ansel cũng không thèm cẩn thận như khi trên bàn dài hồi nãy nữa.

Ansel đi lại bên cạnh Lucius, tò mò hỏi: “Lucius, cậu năm nay có tham gia thủ tịch chiến hay không?”

“Hiển nhiên sẽ.” Lucius như không có chuyện gì lướt qua Ansel, trong giọng nói còn nghe được một chút nghiến răng nghiến lợi “Năm trước bại bởi cậu, năm nay tôi tuyệt đối sẽ không”

Ansel có lệ gật gật đầu, vỗ vỗ bả vai Lucius cổ vũ: “Ừm, cố lên.”

Năm nay hiển nhiên sẽ không thua y, bởi vì mục tiêu năm nay của y là thủ tịch nhà, mà không phải là thủ tịch năm gì gì đó. Năm trước có vị thủ tịch nhà đè trên đầu mình, quá là ngẹn khuất mà!

Lucius biết Ansel năm nay sẽ không khiêu chiến thủ tịch năm, nhưng mà… sự sỉ nhục năm ngoái Lucius vĩnh viễn không quên được, cho nên não không nhanh bằng miệng, nói thẳng ra.

Lúc này đây, không có Ansel tham dự, dựa theo trình độ của Lucius, lấy được ghế thủ tịch năm là hiển nhiên. Hơn nữa, Ansel nhìn Narcissa rồi lại chuyển hướng sang Lucius, có vị hôn thê đứng đây, Lucius chắc sẽ không làm mất mặt chính mình đi?

Lucius bị Ansel xem đến nổi cả da gà, sờ sờ mớ lông tơ dựng đứng trên cánh tay, cảnh giác hỏi: “Ansel, cậu nghĩ cái gì?”

“Không có nha, tôi cái gì cũng không nghĩ.” Ansel vô tội nhìn Lucius, nhưng thật sự làm Lucius đánh mất cảnh giác.

Luciua nhìn Ansel đi phía trước, lắc lắc đầu, có lẽ do mình nghĩ nhiều rồi.

HẾT CHƯƠNG 42

Đốn Gục Xà Tổ – Chương 41


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: TSUKI

-o0o-

Ansel nằm dài lên cái bàn nhỏ trong toa xe, lười biếng nhìn Lucius ngồi đối diện mình “Lucius, cậu có cảm thấy quá nhàm chán không a.”

Hiện tại Lucius một ánh mắt còn lười cho Ansel, trực tiếp lãnh đạm quăng một câu “Không có.”

“Lucius, cậu vô tình quá a!” Ansel nằm dài trên bàn kêu thảm, không ngừng tạo ra tạp âm khiến cho Lucius không thể nào tiếp tục yên tĩnh đọc sách.

Lucius thở dài, buông quyển sách trên tay, thoả hiệp nói: “Ansel, cậu muốn chơi cái gì?”

Lucius yên lặng phun tào trong lòng, nếu không phải phũ thân đại nhân đặc biệt nói với cậu, phải chiếu cố Ansle thật tốt. Dựa theo thành tích không ngừng dội nước lã vào mặt cậu hồi hè của Ansel y, Lucius căng bản không muốn quan tâm đến Ansel nữa!

Gia hoả này, quả thật chính là một bạch nhãn lang nuôi thế nào cũng không được! Nhưng mà, Lucius, ngươi nuôi Ansel còn chưa được một năm đâu…

Ansel vui sướng lấy từ trong hành lý ra một bộ cờ phù thuỷ, lấp la lấp lánh nhìn Lucius “Lucius, chúng ta chơi cờ đi, nghe Abra nói, chơi rất vui đó.”

Nhìn thấy cờ phù thuỷ, Lucius nghẹn một chút, nghe được Ansel nói chờ một chút mới mở miệng hỏi : “Ansel, cậu trước đây chưa từng chơi cờ phù thuỷ sao?”

“Không có.” Ansel thành thật lắc đầu, đem cờ phù thuỷ bày lên trên bàn “Khi đó làm gì có cờ phù thuỷ a, mấy ngày trước Abra vừa mới chỉ tôi chơi một chút, bàn cờ này còn là tôi gạt từ chỗ Abraxas đấy.”

Lucius trầm mặc, nhìn bàn cờ chắc chắc không phải đồ mới, xác thật là giống bộ của phụ thân mình. Nhưng mà, Lucius cậu thật sự không muốn phun tào, rồi lại không thể không phun tào…

Phụ thân đại nhân, cờ kỹ của ngài chả tốt chút nào, nói khó nghe chính là, tệ đến không thể tệ hơn được nữa. Cư nhiên, còn ở nơi này dẫn dắt con cháu đi theo con đường sai lầm, một cái chơi cờ dở nhưng lại đi dạy người khác chơi cờ… Qủa là dẫn dắt người khác đi vào con đường sai trái mà!

Cho đến bây giờ, Lucius vẫn không rõ, tại sao phụ thân cực kỳ khôn khéo của mình lại bại trận dưới cờ phù thuỷ. Bại trận không quan trọng, quan trọng chính là Abraxas cờ kỹ không tốt, lại dị thường thích chơi cờ phù thuỷ, bất cứ khi nào hắn có thời gian, là y như rằng sẽ bưng cờ phù thuỷ đến quấy nhiễu Lucius, thậm chí, còn nhiểu cả Riddle. Chính mình chơi cờ vô cùng tệ, nhưng còn cố tình kéo Ansel vốn không hề chơi cờ vào hàng ngũ mê cờ….

“Chỉ hai ván thôi.” Lucius chịu đủ tai hạo từ Abraxas rồi, trong tình huống bình thường, Lucius chắc chắn sẽ không chủ động đi chạm vào cờ phù thuỷ. Bởi vì, nó là sự chán ghét từ sâu trong linh hồn…. “Nhiều tôi không chơi.”

“Được được, chơi hai bàn.” Ansel liên tục gật đầu, trước lừa được người cái đã, mấy cái khác có thể tuỳ cơ ứng biến, thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng mà.

Đang lúc Ansel dọn cờ, chuẩn bị chém giết với Lucius, thì cửa toa xe lại bị gõ vang.

Ansel hoài nghi nhìn Lucius, nghiên đầu không nghĩ ra được ai sẽ đến tìm bọn họ vào lúc này “Cậu đoán người bên ngoài là ai?”

Lucius nhìn người hứng thú bừng bừng chơi trò cậu đoán xem là ai kia, cười khẽ một chút, quá sửu nhi “Đoán không ra, lát nữa vào thì sẽ biết thôi. Còn nữa, cậu ở trường một năm có biết mặt ai sao?”

Ansel chống cằm nghiêm túc suy nghĩ trong chốc lát, kết quả phát hiện đầu trống rỗng, ngoại trừ Lucius thì cũng là Dumbledore, mấy người khác quả thật chẳng có chút ấn tượng gì.

“…. Nghạch, thật đúng là không quen biết.” Ansel nhìn thoáng qua cửa toa xe, đẩy tay Lucius một chút, “Cậu đi qua nhìn xem, nhất định là tìm cậu.”

Thời gian dài như vậy, người bên ngoài vẫn kiên trì gõ cửa. Nhìn bộ dạng lễ phép này, liền loại bỏ Gryffindor đi. Hiện tại, nhóm tiểu sư tử Gryffindor với nhóm tiểu sư tử Gryffindor ngàn năm trước không giống nhau chút nào, Ít nhất, ngàn năm trước, đám tiểu sư tử kia còn biết lễ phép là thứ không ăn được.

“Không cần, cửa không có khoá.” Lucius lười biếng dựa vào ghế dựa, bộ dáng khác hoàn toàn với bộ dạng Ansel hay thấy mỗi ngày.

Ansel trợn mắt há hốc mồm nhìn Lucius, này… này… này biến hoá cũng quá lớn đi!! Không hổ là y… con trai kiêm hậu đại của em trai y! ( mấy câu này, sao ta thấy nó cứ sao sao vậy…)

Tiếng gõ cửa biến mất, theo tiếng mở cửa, Ansel cuối cùng cũng thấy rõ hình dạng của người gõ cửa.

Mái tóc vàng hơi xoăn rũ trên vai, đôi mắt xám xanh long lanh, trên mặt treo một nụ cười nhợt nhạt, mang theo kiêu ngạo của quý tộc, nhưng lại không khiến người khác chán ghét. Nói tóm lại, là một cái đáng yêu, xinh đẹp giống như búp bê cô bé nhỏ của Tây Dương. ( kỳ quá đi mất)

Ansel tìm tòi nửa ngày, cũng không tìm thấy được họ của cô bé này, cuối cùng thất vọng nằm ra bàn. Chậc, dù sao cũng không phải tìm y, y chỉ cần ở một bên nhìn là được rồi.

“Narcissa?” Nhìn thấy Narcissa đến rồi, Lucius hơi sửng sốt một chút, ngay sau đó khôi phục bình tĩnh, tươi cười nhìn nàng. Tựa hồ mang theo cảm giác xa cách, nhưng khi nhìn lại lại phủ nhận cái ý tưởng đó. “Có chuyện gì sao?”

“Không có, chẳng qua là qua chào vị hôn phu của mình một cái mà thôi.” Narcissa kéo cửa toa xe, cười nói “Không chào đón em đến sao?”

“Làm sao lại không chào đón.” Lucius đứng dậy thực hiện một cái lễ nghi thân sĩ, mời Narcissa ngồi bên cạnh mình “Mời ngồi.”

“Cảm ơn.” Narcissa lúc này vẫn chưa thay đồng phục, hay tay nhấc nhẹ làn váy hơi cong eo với Lucius.

Ansel ngồi đối diện kinh ngạc cộng thêm mờ mịt nhìn Narcissa và Lucius. Này…. Này…. Vị hôn phu?!! Lucius mới nhỏ như vậy, cư nhiên đã đính hôn sao?!!

Ansel mềm như bông nằm trên bàn, nhìn Lucius và Narcissa hai người hỗ động, đột nhiên cảm thấy rất mệt. Một người hai người trên mặt toàn là nụ cười dối trá, còn có gì hay để nói?

Lucius tuỳ tiện hàn thuyên vài câu với Narcissa, sau đó nàng liền tạm biệt rời khỏi toa xe. Từ khi Narcissa vào cái toa xe này đến khi nàng rời khỏi, một ánh mắt cũng không bố thí cho Ansel.

Chờ đến khi Lucius đóng cửa toa tàu lại, Ansel kêu rên một tiếng, sắp nghẹn chết y! Sau đó vẻ mặt tò mò nhìn Lucius, ánh mắt sáng long lanh đến mức mém làm Lucius chói mù mắt “Lucius, Lucius, cậu đính hôn hồi nào, sao tôi không biết?”

“Một năm trước.” Lucius trở về chỗ cũ, dọn xong quân cờ bên phía mình, không để ý nói “Lúc ấy tôi chưa gặp cậu chứ đừng mói là biết, thế thì làm sao cậu có thể biết.”

“Được rồi.” Ansel vuốt vuốt mũi nhỏ của mình, “Hình như cậu không quá thích vị hôn thê kia của mình, tên của nàng là gì?”

“Narcissa, Narcissa Black.” Lucius chống cằm, nhìn phong cảnh thong thả lui về phía sau ngoài cửa sổ, “Không có thích hay không thích, chỉ là thích hợp mà thôi. Còn nữa, ngoại trừ lần đó gặp mặt Narcissa ở lễ đính hôn, thì đến tận bây giờ cũng chưa từng gặp lại.”

“Nếu như vậy tại sao lại đính hôn sớm như thế?” Đối với loại sự tình này, Salazar trước giờ vận luôn không cần Ansel nhúng ta, Abraxas cũng sẽ không cho y biết. Cho nên, mấy cái liên hôn của quý tộc, Ansel là hoàn toàn không biết gì cả.

Không thể không nói, cuộc sống của Ansel so với mấy đứa nhỏ quý tộc khác, hạnh phúc hơn nhiều.

“Sớm hay muộn đều kết hôn không phải sao? Tin tưởng phụ thân đại nhân sẽ không cho tôi cưới một muggle, bây giờ trừ bỏ Narcissa của Black, những nữ nhân còn lại tôi đều chướng mắt.” Nhìn Ansel hiện tại không có hứng chơi cờ phù thuỷ, Lucius cũng mừng được thanh nhàn, cầm lấy quyển sách vừa nãy dựa lưng vào ghế tiếp tục đọc.

“Nhưng mà.” Ansle hơi rối rắm, tư tưởng kết hôn muộn sinh con muộn y vẫn chưa quên đâu… “Lúc ấy hai người mới bao lớn, bộ phép thuật cho phép đính hôn ở cái tuổi đó sao…. Hai người quá nhỏ đi…”

“Không có nhiều quy củ như vậy, khi nào đính hôn cũng được.” Khéo miệng Lucius lộ ra một nụ cười châm chọc “Cậu cho rằng đám người bộ phép thuật kia sẽ đi phảng kháng mệnh lệnh của Chúa Tể Hắc Ám sao?”

“Được rồi.” Amsel chớp chớp mắt, nhìn màn sương ngoài cửa sổ, “Nhưng mà, cái Narcissa kia hình như không hề thích tôi, tôi cũng không làm gì khiến mọi người oán giận. Đây rõ ràng là lần đầu tiên tôi gặp em ấy mà!”

Quá làm người khác thương tâm, nói thế nào thì nói, y ít nhất cũng phải được coi là một đại soái ca chứ, cư nhiên một cái liếc mắt cũng không thèm cho y, có phải khinh người quá hay không!

Lucius như ngộ ra gì đó nhẹ giọng nói “Narcissa đúng là không có gặp cậu bao giờ, nhưng mà, hồi học kỳ I hai chị của nàng đã căm tức nhìn cậu.”

“Hai chị?” Ansel lần thứ hai mở to mắt tìm tòi trí nhớ của mình, tìm tòi nửa ngày vẫn như cũ, một chút tin tức cũng không có “Lucius, cậu nói ai thế?”

Lucius không tin được nhìn Ansel, bộ dạng hận sắt không thành thép làm Ansel nhịn không được lui về sau một chút “Ansel, cậu có phải hay không quên mất, hồi cuối tháng sáu năm nhất, hai cô gái dùng ánh mắt cừu hận nhìn mình cả ngày?!”

“Hình như có chút ấn tượng a.” Ansel suy nghĩ một chút, khẽ gật đầu.

“Cậu quên mất hai người bọn họ họ gì sao?!” Lucius bất đắc dĩ.

Ansel suy nghĩ một lát, lắc đầu, đúng tình hợp lý trả lời “Tôi làm sao biết, tôi không thân với bọn họ, nhớ họ của bọn họ làm gì!”

Lucius thất bại nhìn Ansel, thực sự vô lực “Hai người bọn họ họ Black, là chị ruột của Narcissa.”

“A, như vậy sao, vậy nó có liên quan gì đến tôi?” Ansel vẫn không rõ, vì sao Lucius lại nói cái này.

…. Có thể nói cho y, là bởi vì Bellatrix cùng Andromeda không thích y, cho nên nó liền lan đến người Narcissa, làm nàng cũng không thích y sao?!!

Nhưng mà Lucius cũng không biết, vì sao Bellatrix cùng Andromeda không thích Ansel. Trong ấn tượng của Lucius, Ansel học kỳ II ngoại trừ ngủ cũng chính là ngủ, không có thời gian đi trêu chọc người khá a.

Ai, mò tâm của con gái như mò kim đấy biển.

Lucius vô lực cúi đầu nhìn bàn cờ phù thuỷ trước mặt, không hề giải thích với Ansel “Không quan hệ, cậu hồi nãy không phải nói muốn chơi cờ phù thuỷ sao? Chúng ta bắt đầu đi.”

Vừa nghe thấy Lucius chủ động mời mình chơi cờ phù thuỷ, Ansel lập tức vứt ba chị em nhà Black ra sau đầu. Rối rắm ánh mắt của người khác nhìn mình làm gì, ngoại trừ hư tâm tổn trí cùng bào mòn tế bào não ra thì chả có tác dụng gì cả đâu.

Loại hư tâm tổn trí này, vẫn là nên để cho người khác làm đi! Anse y, không thích hợp.

HẾT CHƯƠNG 41

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 40: Abraxas Bị Nghiệp Quật


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: AKKI

-o0o-

Bước vào hẻm xéo, nhin dòng người cứ đi đến đi lui, Ansel không quá thích nơi đông người kéo kéo ngón tay Salazar “Lão sư, hay chúng ta quay lại vào hôm khác được không?”

Đối với dòng người ồn ào cũng rất phản cảm, nhìn giống như những con sư tử tinh lực tràn đầy “Nếu đến rồi, vậy thì mua luôn đi. Chờ thêm mấy ngày nữa, phỏng chừng người vẫn nhiều như vậy, dù sao cũng sắp khai giảng.”

Ansel gật gật đầu, hết thảy đều nghe theo Salazar, dù sao y cũng đưa ra ý kiến phản đối, nhưng Salazar không đồng ý thì y làm sao giờ.

Đi đến tiệm sách Flourish and Blotts, lấy tấm da dê trong ngực ra, Salazar bắt đầu hành trình chen chúc với mọi người để mua sách giáo khoa.

Salazar đi tìm sách mà Ansel cần cho an8m sau, Ansel lại nhàm chán đi vòng vòng ở kệ sách ngoại khoa, không biết đang làm cái gì.

Đi qua đi lại, cầm cuốn sách có cái tựa đề hấp dẫn người khác lật được vài tờ rồi buông xuống, đi hai bước nữa cầm cuốn sách hấp dẫn ánh mắt của mình, lật được vài trang rồi cũng thả về vị trí cũ.

Không biết qua bao lâu, sau khi Salazar đã lựa xong hết sách giáo khoa, ôm một đóng lớn không chút hợp với hình tượng của minh, đi về phía quầy thanh toán.

Thanh toán xong, nhân viên của cửa hàng đóng gới mớ sách lại, Salazar trực tiếp dùng bùa thu nhỏ thu nhỏ mớ sách lại còn bằng một nắm tay, cất vào túi. Sau đó túm Ansle vẫn còn đang đi dạo rời khỏi cửa hàng.

“Cần phải đi.” Salazar xách cổ áo Ansel bước được vài bước, liền buông tay, móng vuốt không có chút khựng lại nào duỗi đến gương mặt phính phính của Ansel, hung hăng nhéo một phen.

Ansel bị niết đau, cũng không né tránh, trưng đôi mắt ngập nước nhìn Salazar, cái bộ dáng đáng thương hề hề đó, thiếu chút nữa làm tất cả chị em phụ nữ xung quanh muốn hoá thân thành sói mà nhào lên “Lão sư, đau…..”

Nhìn bộ dạng nước mắt lưng tròng của Ansel, Salazar ho nhẹ một tiếng, xoa xoa chỗ vừa mới nhéo “Ngoại trừ sách giáo khoa ra, còn gì cần mua nữa không?”

Ansel híp mắt cọ cọ lòng bàn tay của Salazar, thoải mái thở dài “Mua một cái vạc đi, cái vạc một học kỳ qua vẫn luôn vô dụng phòng chừng rỉ sét rồi.”

“Nếu nói vạc, vậy thì không cần mua.” Nhìn Ansel cọ đến thoải mái, Salazar lại thuận tay nhéo thêm một chút nữa, mới kéo tay Ansel đi ra khỏi cửa hàng Florish and Blotts “Ta nhớ rõ trang viên còn rất nhiều vạc không dùng, lát nữa đi tìm một cái là được.”

Ansel xoa khuôn mặt bị Salazar nhéo đến hồng hồng của mình, kinh ngạc mở to hai mắt “Lão sư, mấy cái vạc đó đều là trân phẩm mà người cẩn thận cất giữ, cho con cầm đi nấu độc dược, có phải vật hơi không phù hợp lắm không?”

“Vẫn luôn để đó không xài, vậy không phải là trân phẩm hoá thành phế phẩm?” Salazar vỗ vỗ vai Ansel “Ôm eo của ta chặt chút, chúng ta đến trang viên.”

“Nga nga” Ansel nghe vậy liền nhanh chóng chạy đến ôm chặt eo Salazar, sợ Salazar đổn thổ được nửa đường vứt mình lại.

Trải qua cuộc hành trình choáng đầu buồn nôn, hai chân Ansel rốt cuộc cũng chạm vào đất trở lại. Bất quá trải qua bao nhiêu lần độn thổ, Ansel tỏ vẻ mình vẫn không thích ứng được với cái kiểu di chuyển này.

Ansel mềm như bông dực vào ngực Salazar, sắc mặt tái nhợt đến mức tưởng chừng như sắp nôn đến nơi, nhưng cuối cùng vẫn không nôn. Trong lòng khó chịu, nhưng vẫn không nôn ra được.

Salazar bế Ansel lên, đi vào phòng ngủ bỏ y lên giường, gạt tóc mái của y sang một bên, nhẹ giọng an ủi: “Ngoan, ngủ trước một chút, một chút nữa là loại cảm giác khó chịu này hết thôi.”

Ansel ngoan ngoãn gật đầu, cọ cọ gối đầu mềm mại, nhắm mắt ngủ say, không hề khó chịu người không màng đến ý kiến của y mà quyết định.

Salazar xoa xoa đầu Ansel, một mình bước vào thư phòng. Đối với lĩnh vực linh hồn, hắn chỉ biết có thể dán linh hồn lại. Biết có một loại độc dược có thể làm được việc này, thậm chí nguyên liệu cần để nấu cũng rất rõ, nhưng mà hắn chưa làm thử bao giờ! Ngàn năm trước làm gì có ai ngu như Riddle chứ, xắt lát linh hồn mình, đây rõ ràng là muốn chết nhưng sợ phiền toái người khác đến diệt mà!

Salazar đỡ trán thở dài, nếu không phải trên người Riddle có huyết thống Slytherin, hắn mới không thèm đi quản cái chuyện vừa phiền toái vừa phức tạp này.

Thời gian trôi qua rất nhanh, Ansel ngủ hết một buổi trưa, Salazar cũng ngồi trong thư phòng lật sách hết một buổi trưa, cuối cùng tìm được một chút manh mối.

Căn cứ vào tình hình trước mắt, linh hồn Riddle xắt ra cũng không quá nhiều, tính luôn cả chủ hồn thì cũng chỉ mới có ba cái, cũng không quá mức phiền phức. Chỉ là thời gian nấu độc dược hơi lâu, mà Salazar không có nhu cầu cống hiến thời gian dùng để gặp Ansel ra để đi nấu độc dược.

Vì thế…….. tất cả mọi chuyện liên quan đến vấn đề vá lại linh hồn cho Riddle, Salazar đều giao hết cho Abraxas. Dù sao, Ridde cũng là “lão bà” của Abraxas, đã là lão công thì làm sao có thể không quản chuyện của lão bà được chứ.

Mặc dù có chỗ nào không hiểu, thì Salazar cũng có thể ra tay giúp đỡ, nhưng chủ yếu tất cả vẫn do Abraxas thực hiện.

Ansel tỉnh ngủ dùng phép thuật của mình biến đôi giày mình mang thành một đôi tông lào, lê bước đến thư phòng, gõ cửa xong dựa vào khung cửa, đáng thương vuốt bụng “Lão sư, con đói, muốn ăn……”

Nhìn bộ dạng đói đến đáng thương của Ansel, Salazar chột dạ ho khan “Khụ khụ, không bằng trước nói Edda làm cho em một ít điểm tâm?”

Ansel ai oán nhìn chằm chằm sách trong tay Salazar, phía sau tràn ngập oán khí “Không cần, con nhớ chỗ của Abra lúc nào cũng có điểm tâm ăn.”

Salazar khép sách đặt trên bàn, đi đến kéo tay nhỏ của Ansel “Đọc sách quên mất thời gian, đi thôi, đến trang viên Malfoy.”

Ansel chu miệng nhỏ, mùi chua bay đầy trời “Lão sư, người chỉ lo cho hậu đại kia của mình, có phải quên mất vạc của con rồi không?”

Salazar xấu hổ ho khan, sau đó nghiêm túc nhìn Ansel “Riddle không phải hậu đại của ta, chỉ có thể nói là một chi thứ mà thôi.”

“Mặc kệ……… Dù sao đều có huyết thống Slytherin.” Ansel nhỏ giọng lầu bầu một tiếng, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy gương mặt ôn nhu. Ansle lui về sau một bước, cảnh giác nhìn chằm chằm Salazar “Lão sư……….. người muốn làm gì?”

Salazar kéo một cái, trực tiếp kéo Ansel vào lòng mình, hung hăng chà đạp mái đầu vàng kim của y “Nha, có huyết thống Slytherin, trong cơ thể của Al cũng có máu của ta nha, nếu vậy thì Al là đích tử rồi con gì.”

Ansel trừng mắt nhìn Salazar khi dễ tóc mình, cười như không cười “Lão sư đây là nói cho con, về sau không cần gọi người lã lão sư nữa mà sửa lại thành phụ thân đại nhân sao?”

Salazar thất bại, nắm nắm tóc Ansel trả thù, kéo y ra ngoài “Nhiều lời như vậy làm gì, không phải đói bụng sao, lấy được vạc rồi chúng ta liền đến trang viên Malfoy, chậm trễ thì em có đói cũng tự chịu nhé!”

Ansel hừ hai tiếng, không nói tiếp, bụng đã đói đến mức xẹp lép, thiếu chút nữa thôi là kêu luôn rồi. Còn cái đích tử kia, Ansel tỏ vẻ y vẫn là người của Malfoy!

Cầm một cái vạc bí ngân không tính là quá tốt, xách theo nó trở về trang viên Malfoy.

Ăn tối xong, Salazar gọi Abraxas vào thư phòng, Ansel cọ đến cọ lui trên người Lucius, tò mò nhìn cậu.

Lucius bị Ansel nhìn đến mức sởn hết cả da gà da vịt, nhịn không được mở miệng: “Nhìn cái gì? Trên mặt tôi có dính cái gì sao?” Nói xong liền nhanh chóng chạy đến trên bàn ăn lấy giấy lau miệng, có lẽ lúc nãy ăn cơm bị dính.

“Không có gì dơ.” Ansel nhìn Lucius từ trên xuống dưới, “Tôi phát hiện, hình như cậu đến hẻm Xéo xong, thì khí tức không quá giống trước đây thì phải?”

Người lớn không còn, Lucius hiển nhiên cũng lớn mật hơn nhiều, cũng không để ý đến cái gì gọi là hình tượng của quý tộc, nghiêng con mắt nhìn Ansel “Nơi nào không giống nhau?”

“Nơi nào cũng không giống,” Ansel chống cằm, nghiêm túc suy tư, trong miệng “bẹp” một tiếng, tay phải nắm lại vỗ lên tay trái, bừng tỉnh đại ngộ “Bộ dạng hiện tịa của cậu, thoạt nhìn như là tiểu miêu đến kỳ động dục vậy, tịch mịch khó nhịn, khắp nơi đều động dục!”

Nghe Ansel tự thuật, Lucius nắm chặt nắm tay, trên trán xuất hiện mấy vệt hắc tuyến “Cậu nói cái gì? Tiểu miêu đến kỳ động dục, tịch mịch khí nhịn?!”

“Khụ khụ, không có gì, cậu nghe lầm!” Ansel cười gượng hai tiếng, vội vàng lui về sau “Cậu ăn tiếp đi, tôi về phòng dọn đồ, không phải hai ngày nữa khai giảng sao…..”

Lucius ngoài cười nhưng torng lìng thì không nhìn chằm chằm Ansel, Ansel run lên một chút, cảm giác cứ như mình đang bị một con rắn độc nhìn vậy, hàn khí không biết đâu ra bổng nhiên mơn trớn lưng y “Al a.”

“Cái gì….” Ansel cứng đờ nhìn Lucius có chút làm người khác sợ hãi, khô cằn nói.

“Bài tập hè của cậu vẫn còn đang ở chỗ tôi, cậu về phòng thu thập cái gì?” Lucius nhàn nhạt nói ra bài tập Ansel đã quên cả một mùa hè, chỉ ra chân tướng.

Ansel mở to hai mắt nhìn, vội vàng nhào lên ôm eo Lucius, một phen nước mắt nước mũi tru lên: “Lucius, Lucius thân ái, tôi sai rồi, tôi không nên nói cậu như vậy. vừa rồi, vừa rồi là tôi nói sai rồi!!”

Cho nên, đưa bài tập cho tôi nhanh lên a, hỗn đản!!!!

“Cậu nói sai rồi?” Lucius cúi đầu nhìn Ansel ôm eo mình, hỏi ngược lại.

Ansel nhanh chóng dùng móng vuốt xoa mặt, đem đôi mắt xoa đến ửng hồng mới ngẩng đầu nhìn Lucius “Mấy câu hồi nãy đều sai rồi…….”

“Ừm ngoan…..” Lucius vừa định duỗi tay sờ đầu Ansel, khen thưởng y một chút, kết quả……….

“Lucius?!” Abraxas vừa mới nói chuyện với Salazar xong từ trong phòng đi ra, chuẩn bị vào phòng ăn xem hai người kia có ăn tối đàng hoàng không, vừa đi vào liền thấy cảnh này. Phổi tức đến muốn nổ tung.

“Ngạch………… phụ thân đại nhân……” Khí thế vừa rồi với Ansel bốc hơi sắp hết, Lucius nháy mắt ỉu xìu…….

Abraxas lập tức đi đến xách Ansel vẫn còn đang ôm Lucius ra, miệng lưỡi lạnh băng làm cho Ansel và Lucius nhịn không được rùng mình “Hai người, hồi nãy làm gì?”

Ansel chớp thời cơ cáo trạng trước, ôm eo Abraxas, ngẩng đầu đáng thương nhìn Abraxas “Abra, Lucius cậu ấy không chịu đưa bài tập cho anh.”

“Lucius?” So giữa anh trai nhà mình và con trai, Abraxas quyết đoán chọn anh trai. Con trai không có đứa này cũng có thể sinh đứa khác, anh trai có muốn cũng không có người có thể sinh ra cái khác cho hắn!

Lucius cúi đầu không lên tiếng, cậu trăm triệu không nghĩ ra Ansel sẽ chơi cáo trạng trước!!

“Về phòng đem……” Còn chưa nói xong, liền cảm thấy Ansel kéo kéo góc ái mình, Abraxas ngộ ra, thì ra là anh trai nhà mình trêu chọc Lucius trước, bất quá….. “Đem gia quy chép 50 lần.”

“Vâng, phụ thân đại nhân….” Lucius khổ không nói nên lời, đành phải tranh thủ nơi Abraxas không thấy mà trừng mắt nhìn Ansel môt cái. Kéo thận thể “mỏi mệt”, về phòng lần thứ hai trong mùa hè, chép gia quy. Chép thêm lần này nữa, hẳn là cận có thể đọc làu làu rồi…..

Nhìn Lucius đi xa, Abraxas kéo Ansel đến trước mặt mình, nhéo mặt y. Trò này khi Salazar không ở hắn mới dám làm, hiện tại Salazar không ở, không niết thì thật có lỗi với bản thân!

“Anh làm sao mà chọc đến Lucius?” Abraxas nhéo nhéo mặt Ansel, nhéo đến phát nghiện, không muốn buông ra, làm mặt Ansel cứ như đang được mát xa vậy.

Ansel trắng mắt liếc Abraxas một cái, đang tính mở miệng thì một âm thanh khủng bố truyền đến.

“Abra, trò làm gì?!” Salazar hung tợn nhìn móng vuốt đang dừng lại trên mặt Ansel của Abraxas, hoả khí nháy mắt xông lên não “Đi vào thư phòng, chép thủ tịch Slytherin 100 lần!”

***

Hoon: Haha, Abraxas bị nghiệp quật. Mình có một thông báo quan trọng muốn nói với mọi người, tình hình là tất cả các thành viên của Team mình đều bước vào giai đoạn ôn thi và chuẩn bị thi, cho nên cả Team quyết định sẽ nghỉ đến hết tháng 6, sau tháng 6 sẽ hoạt động lại bình thường, cảm ơn mọi người đã chú ý.

HẾT CHƯƠNG 40

Design a site like this with WordPress.com
Get started