[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 19: Hồi Ức Của Salazar


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Harry phát hiện ra rằng đây không phải là một ký ức hoàn chỉnh, mà chỉ là một đoạn ký ức tàn khuyết.

Dường như ngay từ đầu vì chuẩn bị món quà sinh nhật cho một người bạn nên Slytherin đã xây dựng một mật đạo —— Quà sinh nhật của Godric thực sự là một mật đạo!!

Harry im lặng không nói, phải nói là, thật sự không hổ danh là bốn nhà sáng lập sao…… Luôn cảm thấy nó thật sự khác biệt so với người thường một chút a!

Xung quanh bỗng nhiên trở nên mờ ảo, Harry đoán rằng đại khái là cậu sắp bước vào đoạn ký ức tiếp theo.

Quả nhiên, một lúc sau bốn phía xung quanh trở nên rõ ràng, mật đạo vừa mới sửa chữa nửa chừng đã kéo dài thêm một đoạn không biết.

Tuy nhiên, Slytherin vẫn đứng ở nơi đó, lần này ông không dùng mũ áo choàng để che kín khuôn mặt nữa.

Đó là một khuôn mặt cực kỳ đẹp trai và sắc sảo.

Vẻ mặt của Slytherin có chút hoang mang và mất mác, “Godric còn chưa tìm ra mật đạo này a…… Chẳng lẽ rất khó phát hiện ra con sư tử ở dưới con rắn trên hành lang tầng bốn sao?”

Harry có một loại cảm giác là cậu sắp phát hiện ra câu chuyện bát quái rất lớn ở một nghìn năm trước.

Slytherin vươn tay đặt ở trên tường, có vẻ như đang rất tiếc cho tâm huyết của mình, nhẹ nhàng thở dài, “Godric a……”

Slytherin hoang mang cau mày: “Rowena tốt như vậy sao……”

Rowena Ravenclaw?

Harry âm thầm đoán ra tên của những nhân vật chính.

Xung quanh lại mờ ảo một lần nữa —— Ký ức tàn khuyết này cũng tàn khuyết quá đi!! Hơn nữa có nhiều ký ức như vậy —— Nghĩa là nói, về sau Slytherin sẽ đến rất nhiều lần nữa sao?

Nói theo cách khác là…… Godric vẫn chưa bao giờ phát hiện ra mật đạo này sao……? Harry âm thầm khinh thường năng lực của sư tổ —— Con sư tử ở dưới con rắn trên hành lang tầng bốn rất khó phát hiện ra sao!

Nếu Godric mà nghe thấy được thì tuyệt đối sẽ gào lên —— Ngươi tự làm thử đi!!! Hơn nữa, không phải rốt cuộc ta đã tìm thấy nó rồi sao!!!

Slytherin hết lần này đến lần khác xuất hiện, hoặc là bực bội hoặc là vui vẻ hoặc là trầm mặc.

“Godric đến giờ mà cậu vẫn chưa tìm thấy được…… Cậu thật sự ngu ngốc.”

“Godric cậu có thể đừng chỉ cần nhìn thấy phụ nữ là không thể đi nổi nữa được không!!”

“Godric cậu có dám không phụ họa theo Rowena nữa không!!”

“Godric thỉnh thoảng cậu có thể đứng về phía tôi được không!!”

“Godric cậu là tên khốn trọng sắc khinh bạn!!”

“Godric cậu thực sự dám cãi nhau với tôi!!!”

Godric Godric Godric…… Hầu như là lần nào cũng nhắc đến Godric.

Có vẻ là…… Slytherin và Gryffindor thật sự là bạn bè rất tốt a……

Nhưng Harry vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.

Mỗi một lần xuất hiện đều chỉ ngắn ngủi có vài giây, mà khi xuất hiện thì càng lúc càng trầm mặc hơn lần trước, khi Slytherin xuất hiện một lần nữa, ông ấy trông rất cô đơn.

Slytherin nhìn vách tường và ngơ ngẩn vươn ngón tay ra, dường như đang vô thức viết cái gì đó ——

Gryffindor Gryffindor Gryffindor……

Một lần lại một lần, một lần lại một lần.

Sau đó người đó dừng lại một chút. Rồi viết tiếp.

Godric Godric Godric Godric……

“Đồ ngốc đồ ngốc đồ không có đầu óc!” Slytherin bỗng nhiên tức giận hét lên, làm Harry giật mình.

Được rồi, thật sự là một uất ức rất mạnh mẽ……

“Cậu thật sự vẫn chưa tìm ra…… Hiện tại cậu vẫn chưa tìm được……” Slytherin tức giận thở dài một cách yếu ớt, ngẩn ngơ nhìn bàn tay của mình, sau đó tự nói với bản thân: “Salazar Slytherin, kết hôn vui vẻ.”

Harry không hiểu, kết hôn không phải là một chuyện rất đáng để vui mừng sao? Chẳng lẽ Slytherin không yêu cô dâu của mình?

Xung quanh lại mờ đi một lần nữa.

Slytherin dường như dần dần không nghĩ đến việc mật đạo vẫn chưa được tìm thấy nữa mà đem mật đạo này biến thành một hốc cây bí mật của mình.

Mỗi lần Slytherin tức giận dường như đều là vì Gryffindor.

Bộ dáng khi Slytherin xuất hiện càng ngày càng già đi, tính tình cũng ngày càng hung bạo.

Hoàn toàn đã không thể nhìn thấy bộ dáng điềm tĩnh và ưu nhã của lúc còn trẻ, ông vô cùng nóng nảy và bướng bỉnh.

—— Chẳng lẽ gia tộc Slytherin đều như vậy sao? Harry nghĩ đến Tom Riddle lúc trẻ, đó quả thật là một thanh niên ưu tú có thể mê hoặc trái tim mọi người, mà cuối cùng lại biến thành một Chúa tể Hắc ám mặt rắn……

Harry không muốn đánh giá gì. Thật sự khi nghĩ lại chuyện cũ thì cảm thấy rất kinh hoàng.

Một lần cuối cùng, lần cuối cùng Slytherin xuất hiện, ông một lần nữa đội mũ áo choàng lên, mái tóc dài màu đen đã nhuốm màu năm tháng biến thành màu trắng chói mắt ở trên áo choàng màu đen.

“Thì ra là như vậy.” Đã rất lâu rồi Harry chưa nghe thấy Slytherin dùng ngữ khí điềm tĩnh này. Giống như cuối cùng ông đã tìm ra lời giải của một câu đố hóc búa mà nhiều năm vẫn không thể giải được.

Lại một lần nữa Slytherin nở rộ hào quang lúc còn trẻ.

Ông giơ tay viết lên vách tường và nói: “Halbo biết tất cả mọi thứ rồi.”

Nhưng sau khi do dự trong chốc lát,  lại vẫy đũa phép, những từ hoa lệ kia lập tức bị che dấu.

“Mình phải đi rồi.” Slytherin cúi đầu nhìn cây đũa phép của mình và nói, “Chắc cậu sẽ rất tự trách bản thân.”

Ông chỉ cây đũa phép vào huyệt thái dương của mình. Harry chưa thấy qua có người trong một lúc sẽ rút ra rất nhiều ký ức như vậy. Ông thì thầm niệm một câu thần chú, màn sương trắng tinh kia đã bị ngọn lửa đốt thành tro tàn và nằm rải rác khắp mặt đất.

Toàn bộ mật đạo lại bắt đầu bị bóp méo một lần nữa.

Harry bị ném ra ngoài.

Khi mở mắt ra, Harry cảm thấy rất may mắn là học sinh nhà Slytherin đều ở một mình một phòng.

Draco nằm ở trên giường dường như bị cậu đánh thức, nghi ngờ chĩa đũa phép về phía cậu.

“Harry?” Hắn có chút không thể tin được, “Cậu phát hiện ra mật đạo từ Gryffindor đến thẳng phòng ngủ của mình sao?”

Đầu óc Harry choáng váng đoán hiện tại đã là ban đêm, “Mấy giờ rồi?”

“Ba giờ sáng, mình nghĩ khoảng cỡ đó.” Draco nói, hắn nhướng mày, “Nói như vậy là cậu vẫn chưa quay về? Chắc Ron sắp phát điên lên rồi.”

Harry thở dốc một chút nói, “Mình bị hút vào trong quả cầu ký ức của Neville.”

Cậu kể lại một lần chuyện đã xảy ra ở trong thư viện, Draco đi chân trần túm lấy cặp sách đang nằm ở dưới mông Harry, từ bên trong móc ra quả cầu pha lê đã vỡ tan tành.

Trong bóng đêm, đôi mắt màu xám của Draco phản chiếu mặt nước của hồ Đen, hiện lên tia sáng lạnh lùng.

Harry muốn nói sang chuyện chuyện khác, cậu chột dạ nói: “Mình thật sự không phải cố ý…… Cậu có muốn biết mình đã nhìn thấy cái gì không?!”

Vẻ mặt Draco không nhìn ra vui buồn, vẫy đũa phép và lấy ra hết những mảnh vỡ pha lê còn sót ở trong cặp sách. “Nói đi.”

“Lần đầu tiên mình nhìn thấy chính là một mật đạo được xây dựng một nửa —— nhưng mình không biết cái mật đạo đó ở đâu —— Slytherin, Slytherin đội một cái mũ trùm đầu, đứng ở nơi đó và chỉ lộ ra một cái cằm.” Harry vuốt cằm của mình một chút.

Draco liếc mắt nhìn một cái, “Cằm của hắn so với cậu đẹp hơn rất nhiều.”

Harry “Khụ” một tiếng, “Hình như vì sinh nhật của Godric mà ông ấy đã xây dựng một mật đạo, cậu biết không, quà tặng cho Godric Gryffindor là một cái mật đạo! Thật sự rất khác biệt so với người thường.”

Draco lạnh lùng nói: “Phải không? Mình thấy nó không tệ. Mật đạo là món quà sinh nhật mình thích nhất.”

“Salazar vẫn luôn rất rối rắm là tại sao Godric vẫn chưa tìm thấy mật đạo.”

Draco khó chịu nheo mắt, “Nếu dễ dàng phát hiện ra thì sao còn được gọi là mật đạo nữa!”

“Quan hệ giữa Slytherin và Gryffindor thật sự không tệ đâu…… Cậu biết không, Gryffindor dường như đang theo đuổi Ravenclaw!”

Draco sặc, “…… Nhớ đến chuyện cũ cảm thấy thật sự khủng khiếp.”

“Sau đó bọn họ lại cãi nhau. Salazar nói rằng bản thân phải đi,” Harry cố gắng kể lại những điểm chính, “Ông ấy viết ở trên vách tường trong mật đạo và nói ‘Halbo đã biết hết tất cả’, nhưng không biết vì sao lại dùng thần chú để che đậy những từ đó.”

Thật ra, trọng điểm vẫn còn nữa…… Quan trọng hơn là điểm quan trọng đã hoàn toàn bị bỏ qua.

Draco rũ mắt xuống, giống như đang suy nghĩ về những lời đó.

Harry suy nghĩ một lúc rồi nói, “Lối vào mật đạo đó hình như ở trên hành lang tầng bốn. Slytherin nói, có một con sư tử dưới một con rắn ——”

Draco không ngẩng đầu lên tiếng phản bác, “Đó là lối ra. Lúc đó hắn xây dựng mật đạo từ phòng sinh hoạt chung, nhưng lúc xây dựng mật đạo cho mình, cũng không nghĩ tới một ngàn năm sau mình ở trong phòng sinh chung nhà Slytherin. Cái mật đạo vốn dĩ nên là từ hành lang tầng bốn đến thẳng phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin, nhưng hiện tại thì nó lại từ phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin đi thẳng tới hành lang tầng bốn.”

“…… Chờ đã, cậu nói là xây dựng cho ‘cậu’?” Harry hoảng sợ.

HẾT CHƯƠNG 19

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 18: Salazar Tái Hiện


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Sau khi có được một lượng lớn thông tin từ chỗ của Hagrid, Draco mỗi ngày đều tìm kiếm mật đạo mới, điều tra hành lang tầng bốn, giúp đỡ Hermione tìm kiếm Nicholas Flamel, tìm kiếm thông tin về Hòn đá Phù thủy, cùng Harry, Ron, Hermione, Pansy ngâm mình trong thư viện để làm bài tập, điều này khiến cho hắn đến giữa tháng 12, khi lễ Giáng sinh sắp đến, hắn mới đưa từng chút từng chút tro bụi vào trong quả cầu ký ức.

Việc này làm cho Draco rất băn khoăn, khi mượn quả cầu ký ức của Neville lâu như vậy nhưng Neville nói rằng không có gì, bà nội đã đưa cho cậu ấy một cái mới và cái cũ thì đưa cho Draco.

Ở trong quả cầu trong suốt ở trước mắt, tro bụi và khói trắng hòa vào nhau đột nhiên biến thành màu nâu cổ, minh chứng cho tuổi tác của đám tro bụi.

Draco đợi hơn nửa ngày, nhưng quả cầu pha lê vẫn đục ngầu, cũng không có dấu hiệu biến thành màu trắng trở lại.

Nhìn thời gian thấy sắp đến giờ tụ họp ở thư viện, Draco đành phải cất quả cầu pha lê vào cặp sách, vội vàng ra ngoài.

Harry và Ron đều không nhớ rõ lúc trước làm sao mà họ tìm thấy tin tức về Nicholas Flamel. So sánh với những năm sau đó, thì sự tình năm nhất quá bình đạm và không có gì lạ làm người khác không có ấn tượng.

Lúc trước bọn họ tìm ra Nicholas Flamel rồi mới phát hiện ra Hòn đá Phù thủy, nhưng hiện tại bọn họ đã biết đó là Hòn đá Phù thủy nhưng lại không thể nói ra. Đành phải đi theo Hermione tiếp tục chui đầu vào biển sách mênh mông trong thư viện khổ tâm không thể nói. Nhưng điểm tốt là quan hệ giữa bọn họ với Hermione càng lúc càng trở nên tốt hơn.

Khi Draco đến, Harry và Ron cố gắng chuyển hướng điều tra từ Nicholas Flamel đến Hòn đá Phù thủy ——

“Nói không chừng Nicholas Flamel là một nhà luyện kim đó!?” Harry giả vờ đưa ra một ý kiến.

Ron lập tức gật đầu phụ họa, “Ý cậu muốn nói là, là người biến đá thành vàng ——”

Hermione không hề ngẩng đầu lên, “Phỏng đoán không có căn cứ chỉ lãng phí thời gian của chúng ta.” Cô nàng tùy tiện nói, “Chúng ta hãy tìm tiếp trong cuốn 《 Danh sách các phù thủy đương đại nổi tiếng 》.”

Harry và Ron lập tức nhụt chí gục vai xuống.

Draco thấy Harry và Ron đang ngồi cùng nhau nên bước về phía Hermione, Ron lập tức đứng dậy và kéo hắn về phía Harry, “Draco ngồi ở chỗ này đi.”

Tiếp theo, Ron cười tủm tỉm ngồi xuống bên cạnh Hermione.

Harry: “……”

Draco: “……”

Hermione: “……”

“Tại sao Pansy không đến vậy?” Ron giả bộ như không có việc gì mà đặt câu hỏi.

“Cô ấy đi chơi với Anna và những người khác rồi.” Draco bất đắc dĩ nhìn mưu kế nhỏ vừa vụng về vừa đáng yêu của Ron, và lôi ra một cuốn《 Nghiên cứu về sự phát triển của phù thủy cận đại 》từ đống sách trước mặt Hermione, “Cuốn sách này cậu đã đọc xong chưa?”

Hermione gật đầu, “Mình đã xem hết tất cả rồi, nhưng cũng không có trong quyển sách nào cả.”

Draco nhăn lại mày, hắn thật sự đã nghe thấy Hagrid nói đến Hòn đá Phù thủy ——

Biến cát thành vàng hòn đá phù thủy, biến cát thành vàng nhà giả kim ——

Draco bình tĩnh liếc mắt nhìn vẻ mặt đầy đau khổ của Ron và Harry khi lật xem những cuốn sách dày cộp —— Nếu đúng là như vậy thì điều đó có nghĩa là, Harry và Ron biết chuyện gì đó mà người khác không biết được —— Tại sao bọn họ lại biết được?

Draco đứng dậy đi tìm những cuốn sách về nhà giả kim, đảo mắt liền biến mất sau những kệ sách.

Harry lập tức nổi giận hung hăng tát cánh tay Ron, “Cậu là tên ngốc trọng sắc khinh bạn!”

Mặc dù có quan hệ không tồi với Draco, nhưng làm sao có thể nhanh chóng bỏ qua những hiềm khích kiếp trước được? Khi ở cùng Ron thì việc ở chung với Draco không hề có trở ngại gì, nhưng muốn bọn họ ngồi gần nhau như vậy vẫn khiến cả người Harry cảm thấy không được tự nhiên.

Ron nhanh nhẹn lùi lại. Hermione bất mãn trừng mắt nhìn hai người đang đùa giỡn, đóng sách lại và đi về phía kệ sách.

Ron vội vàng muốn đi theo.

Harry tức giận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng khi cậu di chuyển cái ghế, tuy động thái không lớn lắm, cặp sách của lại Draco run lên, quả cầu ký ức liền lăn ra khỏi cặp và rơi xuống đất phát ra một tiếng giòn vang.

Harry hoang mang lùi lại oán hận trừng mắt nhìn Ron, rồi vội vàng nhặt nó lên và xem xét kỹ càng.

Cũng may là nó không có bị vỡ……

Harry thở phào nhẹ nhõm, muốn đặt quả cầu pha lê vào trong cặp sách của Draco, thì thấy quả cầu pha lê vốn dĩ vẫn đang vẩn đục lại hoàn toàn biến thành làn khói trắng thuần khiết.

Harry tò mò nắm chặt quả cầu pha lê để nhìn kỹ hơn. Làn sương khói kia lượn lờ bên trong quả cầu, hợp thành những cụm từ đứt quãng ——

“Quà sinh nhật……”

“Mật đạo……”

“Godric……”

Harry cố gắng phân biệt những từ ngữ mơ hồ trong làn khói trắng.

“Godric……” Trái tim Harry đột nhiên nhảy dựng lên.

Godric…… Đó không phải chính là là là là người đó sao?!

Đồ vật này chưa bao giờ xuất hiện trong ký ức đã khơi dậy niềm hứng thú rất lớn của Harry, giống như sau khi hoàn thành một vòng, lại phát hiện thêm một câu chuyện mới mẻ khác khi lặp lại lần thứ hai!

Đồ vật có liên quan đến Godric, tại sao lại xuất hiện trong cặp sách của Draco?

Tha lỗi cho Harry, cậu không thể không nhớ đến lúc năm thứ hai Lucius đã để cuốn nhật ký vào trong vạc của Ginny —— thiếu chút nữa đã hại chết Ginny.

“Godric a……” Không biết ở chỗ nào đột nhiên vang lên tiếng thở dài yếu ớt.

Harry quay đầu nhìn xung quanh, nhưng không thấy ai hết, chỗ bọn họ ngồi là ở góc khuất trong thư viện, cũng bởi vì tên tuổi của Cậu bé vàng quá mức vang dội nên luôn bị vây quanh.

Có một vết nứt nhỏ ở chỗ khó thấy được trên quả cầu pha lê, vết nứt đột nhiên phát ra ánh sáng trắng lóa mắt, nháy mắt bao phủ Harry, người chưa kịp quay đầu lại.

Ron ngượng ngùng bị Hermione đuổi quay về, chỉ phát hiện quả cầu pha lê nằm trên cặp sách của Draco, còn Harry thì không thấy đâu cả.

“Thật là. Cũng không biết đặt nó lại chỗ cũ.” Ron cầm lấy quả cầu ký ức nhét vào trong cặp sách của Draco.

Vừa mới ngồi xuống, Draco ôm một quyển sách rất dày đi tới, hắn nghi hoặc nhìn xung quanh một hồi, hỏi: “Harry và Hermione đâu rồi?”

Đối với việc để Harry ở phía trước và Hermione ở sau, Ron lại rất vui vì Draco không có cảm xúc nóng vội gì với Hermione, lại cảm thấy bực bội là tại sao hắn lại không coi trọng cô vợ vừa quyến rũ vừa thông minh của cậu?

Ron rầu rĩ không vui lắc đầu, “Hermione đang tìm sách. Harry thì không biết đi đâu rồi.”

“Ồ.” Draco cũng không để ở trong lòng, hắn chỉ là thuận miệng hỏi thôi, hắn giơ giơ quyển sách trên tay cho Ron thấy, “Mình đã tìm thấy Nicholas Flamel. Ông ấy là một nhà giả kim rất vĩ đại.”

Draco gắt gao nhìn chằm chằm Ron, “Ông ấy và Dumbledore cùng chế tạo ra Hòn đá Phù thủy có thể trường sinh bất lão.”

Ron liền nói theo bản năng, “Đó chỉ là bán thành phẩm.”

“Đến cái này mà cậu cũng biết.” Draco mỉm cười. Nụ cười kia làm Ron cảm thấy hơi sởn tóc gáy. Ron có ý định che giấu một chút, nhưng cậu lại không biết nói gì.

“Chắc là Harry cũng biết điều đó, đúng không?” Draco mỉm cười vừa đẹp vừa nguy hiểm.

Ron lập tức bị đánh bại.

Không ai phát hiện ra rằng trong cặp sách của Draco làn sương trắng đang điên cuồng quay vòng trong quả cầu ký ức.

Harry bị cuốn vào chỉ cảm thấy trước mắt mình rất mơ hồ, tiếng gió đang gào thét ở bên tai.

Không biết đã qua bao lâu, đầu óc cậu trống rỗng, ngã trên mặt đất, phải mất một lúc cậu mới từ từ khôi phục khả năng suy nghĩ.

Aida…… Cảm giác như đã đi liên tục 30 chuyến tàu lượn siêu tốc, thiếu chút nữa là đã đem hồn phách của Harry ném hết ra ngoài.

Cậu nghiêng ngả đứng dậy và phát hiện mình đang đứng trong một cái mật đạo, trước mặt có một bóng dáng thon dài, người đó mặc một chiếc áo choàng màu đen và chỉ lộ ra chiếc cằm nhợt nhạt.

Dựa vào kinh nghiệm nhiều lần đi vào chậu tưởng ký, Harry xác định cậu không cần chào hỏi người đó.

Người vuốt ve cằm bằng ngón tay thon dài xinh đẹp và tự lẩm bẩm nói: “Rốt cuộc là đi đến hành lang tầng bốn thì Godric sẽ rất vui, hay là trực tiếp đi thẳng đến tháp Gryffindor thì tốt hơn?”

“Nếu mật đạo quá bí mật mà cậu ấy không phát hiện được thì biết làm sao đây……” Người nọ rất rầu rĩ, “Nhưng nếu làm ra mật đạo quá dễ tìm, thì tên kia sẽ cho rằng mình xúc phạm trí thông minh của cậu ấy rồi tìm mình để đánh nhau thì sao?”

“…… Thôi quên đi, quà sinh nhật lần sau mình sẽ làm mật đạo đi thẳng đến tháp Gryffindor. Lần này thì đến hành lang tầng bốn.”

Harry yên lặng bắt đầu phân tích, có thể tự nhiên ở Hogwarts xây dựng mật đạo và còn thân thiết với Godric Gryffindor đến như vậy. Rõ ràng là người này thuộc nhóm bốn nhà sáng lập, nhưng mà Hufflepuff và Ravenclaw đều là nữ ——

Nói cách khác, người này là ——

Salazar Slytherin!?

HẾT CHƯƠNG 18

[HP] Đồng Thoại (2) – Chương 17


EDITOR: THƯỢNG

BETA: HASU

-o0o-

Vào đêm cuối cùng, Angela nói tất cả những gì cô biết. Sự việc ban đầu thực ra rất đơn giản, nhưng đó lại là một âm mưu phản bội. Cô và Dean là thành viên của Arman Gatlin, và Cha Arman Gatlin là lãnh đạo của Giáo đình, ủng hộ chủ phái hòa bình, cùng tồn tại với các phù thủy. Tuy nhiên, tất cả những điều này chỉ là mặt ngoài của hắn. Mục tiêu thực sự của Cha Alman Gutlin là lấy lòng tin của các pháp sư nhân danh hòa bình, thu thập tri thức của họ, và sau đó đem những cái đó đi xóa sổ thế giới.

Angus Gallemore và Aubrey Baird được người lãnh đạo phe chiến tranh chính của Giáo đình, cha Cyril Gallemore cử đi. Cha Gutlin tỏ ra bất hòa bởi lý tưởng của họ trái ngược nhau và luôn có thái độ bất không chịu hợp tác với họ.

Bốn người họ là những người có phép thuật hiếm có ở Giáo đình, vì vậy họ được Giáo đình bí mật cử đến Hogwarts để thu thập thông tin về cho hội. Tuy nhiên, ngoài Angus Gellermore, tất cả những người còn lại đều chỉ là thanh thiếu niên. Họ không hiểu ân oán giữa Pháp sư và Muggles, họ chỉ muốn bảo vệ sự tốt đẹp hiện tại.

Đó là lý do tại sao những điều sau này đã xảy ra. Lý do sở dĩ khiến Aubrey Baird chọn tự tử là sự mâu thuẫn giữa tín ngưỡng và thứ cậu muốn bảo vệ. Cậu đã dùng mạng sống của mình để bảo vệ những thứ ấy và đồng thời cũng dùng tính mạng của mình để tỏ lòng thành kính với tin ngưỡng của mình.

************************************************************

Ngày hôm sau, mặt trời ban mai vẫn còn từ từ dâng lên, ánh nắng ấm áp rực rỡ chiếu rọi khắp muôn nơi. Học sinh Hogwarts vẫn đến lớp như bình thường, vẫn cười đùa vui chơi như xưa.

Bên hồ nước đen, cô nàng tóc nâu lặng lẽ tựa vào gốc cây lớn bên sông, mặt trời chiếu những tia sáng len lỏi qua từng lớp lá xanh.

“Tại sao trò không vào lớp?”

“Em chỉ muốn đến đây xem trường Hogwarts một chút .” Cô nàng khẽ lắc đầu, sau đó cười nhạt, không phải nụ cười hoạt bát vui vẻ thường thấy trên gương mặt cô ngày xưa mà là nụ cười nhàn nhạt lộ ra sự yên tĩnh, cao quý và nhã nhặn.

“Đây sẽ mãi là nhà của trò, trò sẽ không đi đâu cả.” Salazar nhìn nữ tử dịu dàng và ôn hòa đang mỉm cười trước mặt anh, dừng lại và gọi tên cô, “Angela.”

“Em tin thầy, hiệu trưởng. Angela thích thầy, và luôn thích thầy.” Cô nàng tóc nâu quay sang bên và nhìn Salazar đứng bên cạnh, đôi mắt xám lặng lẽ nhìn Salazar. Rồi nói, “Thầy đã phát hiện ra, phải không? Em không phải là Angela Michel.”

Salazar không nhìn cô gái bên cạnh, mà vẫn nhìn hồ nước lấp lánh dưới ánh nắng trước mặt , trong đôi mắt đỏ tía mang những cảm xúc phức tạp. “Gọi ta là Salazar.

“Tại sao?” Cô nàng sửng sốt, cô sớm đoán được sự bình tĩnh của Salazar từ lâu, nhưng những lời sau đó khiến cô nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào, và cô theo phản xạ, đặt nghi vấn trong lòng.

“Tại sao trò lại muốn rời đi?” Salazar phớt lờ câu hỏi của cô nàng, nhưng lại bình đạm hỏi một câu khác.

“Cảm giác. Ngay khi em tỉnh dậy trong cơ thể này vào ngày đầu tiên, em không biết tại sao mình nhập vào Angela bằng cách nào sau khi chết.” Em không biết tại sao nó lại tồn tại ở đây, hay tại sao em lại rời đi.

Nghe những lời đó, Salazar cảm thấy nhói trong tim, điều mà hắn đã từng cảm thấy. Đó là——

Nỗi đau của sự ra đi..

Salazar đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài mềm mại của cô, ấm áp mềm mại mang theo hơi ấm khiến người ta an tâm, cũng giống như người đó, cô vẫn luôn trong trí nhớ của hắn …

Cô nàng nhắm mắt lại, cảm nhận được nhiệt độ trong lòng bàn tay của Salazar, tầm nhìn của cô trở nên có chút mờ mịt vì sương mù không thể kiểm soát mà ngưng tụ trong mắt. “Salazar, em xin thầy một điều cuối cùng, được không?” Sau một lúc lâu, cô nói nhỏ.

“Ta sẽ giúp.”

“Haha.” Nghe câu trả lời của Salazar không chút do dự, cô mỉm cười, môi vẽ lên một đường cong hoàn hảo. “Sao không hỏi em có chuyện gì?.” Cô nàng nói, và lấy ra một mặt dây chuyền từ cánh tay có màu khác với viên đá quý ở giữa mà cô ấy treo trên ngực.

Hai viên đá quý, một màu tím và một màu xanh lam, tỏa ra một thứ ánh sáng chói lọi dưới ánh sáng mặt trời, sự lẫn lộn của màu tím và sự thuần khiết của màu xanh lam.

Khi cô nàng lấy mặt dây chuyền ra, lông mày của Salazar khẽ nhăn lại, cảm giác tồi tệ lan tràn trong lòng.

“Ta ở bên Angela gần mười năm. Có thể nói ta gián tiếp theo dõi đứa nhỏ này lớn lên. Có lẽ bởi vì đứa nhỏ này ở cùng ta từ nhỏ, nên sẽ không có do dự như Dean, bế tắc như Aubrey.” Ngay từ ban đầu, lựa chọn của cô ấy chính là Pháp sư. Tuy nhiên, Angela khác với Dean. Cô ấy chỉ là một người bình thường và cô ấy không có ma lực. “

“Cái gì!” Salazar nắm lấy tay cô không màng lễ nghi, như để xác nhận điều gì đó, đôi mắt đỏ tía của hắn gần như cố chấp nhìn chằm chằm vào đôi mắt xám của cô nàng.

“Pháp lực đến từ linh hồn. Em chia pháp lực của mình thành hai phần và cất giữ chúng trong hai viên ngọc này. Đây là thành quả tốt nhất của em qua bao năm.” Cô nói đến đây, bất giác mang lên vài phần kiêu hãnh và tự hào.

Ngay cả Rowena cũng không thể làm được điều này? Có thể giúp Muggles sở hữu sức mạnh ma thuật, điều này quả thực là phi thường.

“Trò muốn chết sao !” Salazar thấp giọng gầm gừ, cảm xúc dâng trào trong phút chốc khiến hắn không thể kiềm chế.

“Dù sao cũng muốn biến mất. Nếu không, Angela sẽ không thể ở trở lại. Dù em có ở lại đây, cô ấy cũng sẽ không vui.” Cô nhẹ nhàng nhấc tay Salazar lên, môi nở một nụ cười điềm tĩnh khiến người ta say mê. “Thay vì để ma lực biến mất với mình, thà rằng để lại nó cho những người quan trọng với ta có khi lại là điều tốt.”

“Angela và Salazar là những người quan trọng nhất của em.” Những người quan trọng nhất. Cô vừa nói, nụ cười trên môi càng ngày càng dịu dàng khiến người ta say mê. 

Salazar cố nén lại cảm xúc đang hỗn loạn trong lòng, mở miệng, “ Trò có thể cho ta biết tên trò không?”.

Cô hơi nghiêng đầu, đặt tay lên má phải, im lặng trong vài giây rồi cười tinh nghịch, giơ một ngón tay trước mặt Salzar lắc lắc rồi cười nói, “ Angela Michel là em, trưởng nhà.”

Sau khi cô nói xong, cô đặt mặt dây chuyền vào tay Salazar, “Vẫn còn thiếu vài bùa chú bảo vệ. Em đoán đã quá muộn để hoàn thành nó, vì vậy em đành giao nó cho trưởng khoa. Anglela em cầu xin người.”

“Ừ” Salazar đồng ý theo bản năng.

Nhận được câu trả lời mong muốn, đôi mắt cô nàng lóe lên một tia giảo hoạt, cô nhanh chóng vươn tay ôm lấy Salazar đang cứng đờ vì hành động bất ngờ của cô. “ Cảm ơn.” Và, em yêu người, người em trai yêu quý của ta. Cô nói thầm trong lòng. 

Salazar im lặng ôm lại cô, ánh mặt trời xuyên qua lớp lá phủ lên người họ một vầng hào quang vàng nhạt.

Một lúc sau, cô rời khỏi vòng tay ấm áp của Salazar, nở nụ cười rạng rỡ, xoay người rời đi.

Salazar không nói lời nào, chỉ đứng đó, nhìn bóng dáng cô nàng từng bước rời xa tầm mắt của mình. Vài giọt nước trong suốt từ từ chảy dài trên đôi má trắng nõn …

Chị Jennifer …

Làm sao em có thể không phát hiện ra pháp lực ấm áp quen thuộc ấy kia chứ…

Cho nên khi đó mới thuận theo cảm xúc  cứu Angela và Dean .

Salazar đấm vào thân cây, và một dòng màu đỏ tươi nhỏ xuống đầu ngón tay.

“Sala, đừng làm thế, ta sẽ ở bên em. Mãi mãi.” Godric đau khổ nắm tay Salazar, và hơi siết chặt đối phương vào vòng tay của mình.

“Ripter …”

“Ripter đã quay lại.” Godric nói, đưa một chiếc đồng hồ quả quýt bằng vàng trong túi cho Salazar, “Ripter nhờ ta đưa nó cho em.”

“Đây là… dụng cụ quay ngược thời gian?” Salazar mờ mịt hỏi. Nếu phán đoán của hắn là đúng thì chiếc đồng hồ này không phải là chiếc đồng hồ quả quýt bình thường mà là dụng cụ thời gian cao cấp!

“Ừ, Ripter nói cái này là do em ở tương lại tặng cho hắn.”

“ Du hành thời gian ?”

“Đúng vậy, Ripter đã sử dụng nó để trở lại một nghìn năm quá khứ. Đúng rồi, Ripter không phải Ripter. Hắn nói hắn tên Harry, Harry Potter.”

Harry Potter, Ripter Yula. Một cách đặt tên nực cười như vậy, thực sự là hắn nghĩ ra nó sao?” Salazar trêu chọc Harry không thương tiếc.

“Đúng vậy, tên khốn đó đã không nói gì với chúng ta cho đến tận phút cuối, lần sau gặp lại nhất định phải trả thù hắn cho đã đời.” Godric mỉm cười nói đùa, hùa theo người yêu tính kế trả thù bạn tốt của họ. “Hẹn gặp lại.” Cảm xúc sẽ không tan biến dù cho người có rời đi, chúng sẽ luôn khắc sâu trong tim và trong kí ức của chúng ta.

“Em tin tưởng anh.” Sau lưng cảm nhận được nhiệt độ ấm áp, Salazar khóe miệng nở nụ cười nhẹ, hắn nhẹ nhàng nói, mệt mỏi nhắm mắt lại, an tâm giao trọng lượng của mình ngã về người phía sau. 

Cảm ơn ngươi, Godric.

Và, em yêu anh.

Grow old along with me, the best is yet to be.

( —— nắm lấy tay người, cùng nhau đầu bạc răng long. )

***************************************************

Ngàn năm sau, một tia sáng vàng chói lọi lóe lên trong phòng ngủ của tộc trưởng trang viên Malfoy, tộc trưởng Malfoy đang ngồi trên ghế bành vội vàng đứng dậy ôm lấy bóng dáng vừa xuất hiện sau ánh đèn vàng. Cảm giác quen thuộc trở lại trong vòng tay cậu, gia trưởng trẻ tuổi Malfoy không khỏi nở một nụ cười ấm áp.

“Em về rồi, Draco.” Harry ôm chặt lấy người tình đã lâu ngày xa cách của mình, và đôi mắt xanh lục tuyệt đẹp của hắn rơi lệ.

“Anh yêu em.” Draco hôn lên đôi môi mềm mại của Harry và thì thầm thứ lời nói yêu thương đơn giản nhất.

Nghe vậy, Harry mỉm cười, dùng tay kéo cổ Draco, đặt đầu lại lên môi đối phương, giữa môi răng cậu đáp: “Em cũng vậy.”

Ta đã trải qua bao năm tháng chông gai, qua dòng song đục ngầu, thân người đầy mệt mỏi, cuối cùng cũng được trở về trong vòng tay anh.

Bảo bối, anh yêu em.

TOÀN VĂN HOÀN

[HP] Đồng Thoại (2) – Chương 16


EDITOR: THƯỢNG

BETA: HASU

-o0o-

“Tôi nghĩ tôi cần một lời giải thích, Gallermore.” Một giọng nói vô cảm phát ra sau cái cây đằng sau Angus Gallermore mang theo sát khí lạnh băng.

Giọng nói đột ngột khiến Angus và Dean sững sờ. Sự trầm mặc lan tỏa trong tích tắc.

“Không biết ngài Gallemore có sẵn sàng cho tôi một lời giải thích thỏa đáng được hay không?” Salazar mỉa mai nhìn Angus, đôi mắt đỏ tía đầy tức giận khi bị lừa dối.

Khuôn mặt tái nhợt của Dean càng tái nhợt hơn khi đối diện với sự xuất hiện đột ngột của Salazar và Godric, cậu nhóc cúi đầu xuống, tóc mái dài xõa xuống che đi đôi mắt và che cả cảm xúc hỗn loạn dâng trào trong cậu nhóc.

Ánh mắt của Godric khác với Salazar. Ngay từ đầu anh đã dồn hết sự chú ý vào Dean, có lẽ vì anh ấy biết rằng Salazar chắc chắn sẽ coi chừng chặt chẽ Angus, có lẽ là bởi anh biết người yêu mình hiếm khi lừa mình dối người, không muốn tin những chuyện xảy ra trước đó liên quan tới đứa nhóc mà bọn họ yêu thương này, cũng không muốn tin rằng một đứa trẻ như vậy… sẽ là một tên phản bội. Một kẻ phản bội.

Godric cười khổ, đôi mắt xanh biếc của anh không còn trong sáng như trước mà ảm đạm, không chút ánh sáng. Những ngón tay lạnh lẽo siết chặt cây gậy phép.

“Giải thích?” Angus dường như nghe thấy một vài câu nói hài hước, liền cười haha, trong tiếng cười mang theo vẻ khinh thường và châm biếm sâu sắc. Khuôn mặt đẹp trai ban đầu với vẻ mặt hiền lành và khiêm tốn ngày xưa bây giờ hoàn toàn trái ngược, trở nên dữ tợn. “Salazar Slytherin, không ngờ ngươi lại có lúc như vậy! Đại danh thủ lĩnh đứng đầu bọn Pháp sư hóa ra cũng chỉ thế này!”

Salazar lạnh nhạt nhìn nụ cười gần như gớm ghiếc của Angus lúc này, không nói lời nào. Anh đang đợi câu trả lời của người khác, một câu hỏi nhưng lại là hỏi hai người. Cả bốn người có mặt đều hiểu.

“Xin lỗi, giáo sư Slytherin, viện trưởng.” Cậu nhóc trầm mặc cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói khàn khàn. “Aubrey Baird là do em …” giết.

“Ngươi đang nói dối, Dean.” Salazar nhìn Dean đang đứng sau lưng Angus, và vô cảm cắt ngang lời cậu nhóc. Với một sự chắc chắn khiến tất cả mọi người có mặt đều ngạc nhiên.

“Sala …” Godric sửng sốt khi nghe điều này, nhưng sự thật đã rõ ràng … Tại sao Salazar lại chắc chắn rằng Aubrey Baird không bị giết bởi Dean? !

“Aubrey Baird cũng là một thành viên của Giáo đình. Ngươi biết rõ điều này, phải không? Gallermore. Aubrey Baird là một đứa trẻ được Cyril Gallermore nhận nuôi.”

“Ngươi… đã biết lâu rồi?” Nghe được câu nói này, Angus vốn dĩ tỏ vẻ khinh thường, lộ ra vẻ hoảng sợ. Mọi thứ đang phát triển theo chiều hướng ngoài tầm kiểm soát của hắn. Với vẻ mặt bình tĩnh như vậy, Angus có cảm tưởng rằng người trước mặt mình đã biết hết tất cả …

Chẳng lẽ là? Godric nhìn Salazar như thể đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, và sau đó nhìn thấy ánh mắt kiên định của người kia. Mọi thứ trở nên rõ ràng ngay lập tức.

Salazar không hoàn toàn chắc chắn, hắn chỉ đang đánh cược. Đánh cược để kẻ giết người nói ra sự thật. Con dao găm cắm trong bụng của Aubrey Baird có khắc dấu của Giáo đình, nhưng điểm khác biệt là tay cầm của con dao găm cũng được khắc hình mạn đà la. Bản khắc của mạn đà la đại diện cho Cyril Gallemore ở Giáo đình.

“Ngươi nói đúng, Salazar Slytherin.” Angus liếc nhìn Salazar, người vẫn đang bình tĩnh, ánh mắt trở nên cay độc, chế nhạo, rồi tiếp tục tự nói, “Nhưng , Aubrey Baird … sự thật là đệ tử đáng tự hào của ngươi đã giết nó, Dean Michel là … “

“Ngươi nói bậy!” Trong trẻo giọng nữ cắt ngang lời nói tiếp theo của Angus.

“Ha hả, đêm nay thật là náo nhiệt.” Angus cười như không cười nhìn thân ảnh đột nhiên xuất hiện của Angela Michel và Ripper.

“Anh đã giết Aubrey! Angus Gallermore, tên điên!”

“Một tên điên?! Haha, ta là một kẻ điên. Còn ngươi thì sao? Aubrey Baird, bị ngươi đuổi tới chết, không phải ta! Đồ hèn hạ.” Angus khinh thường nói.

“Angela.” Godric, người chưa nói câu nào, đột nhiên nhẹ giọng nói, mái tóc vàng trông mờ nhạt trên nền đêm đen. Thật ra, anh và Salazar đã phát hiện ra Angela và Ripper ẩn náu ở phía bên kia trước đó, nhưng họ không vạch trần ra. Bây giờ anh không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh đã sống nhiều năm như vậy cũng coi như uổng phí.

 Tờ giấy đó không phải của Dean Michele, mà là của em gái cậu — Angela Michelle.

Về nguyên nhân tại sao, nó có lẽ là tất cả những gì họ nghe thấy bây giờ.

“Giáo sư Godric…”

“Những gì bọn ta muốn không phải là lời xin lỗi.”

 Những gì bọn ta muốn là sự thật.

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, nữ tử tóc nâu mím môi từ từ tiết lộ sự thật “Aubrey đã tự sát. Cậu ấy đã chết dưới lời nguyền Avada của chính mình”.

“Hừm!” Angus khinh khỉnh khịt mũi khi nghe cô nhóc kể nguyên nhân cái chết thực sự của cậu bé. Ngay sau khi mọi người nghe được sự thật, một luồng sáng xanh nhanh chóng phóng ra từ cây gậy phép của hắn ta, tới Salazar …

“Thực sự là ngu ngốc.” Salazar châm chọc nhìn Angus nhất thời không thể ngờ bụng mình trong nháy mắt bị thương.

“Haha, ngươi thật xứng làm thủ lĩnh hắc đạo, thật sự rất lợi hại.” Angus thở hổn hển quỳ rạp trên mặt đất, máu tươi không ngừng từ trong bụng chảy ra.

 “Nhưng ta vẫn thắng.”

“Dean!” Angela kêu lên, ôm lấy thân ảnh anh trai đang dần ngã xuống.

“Có chuyện gì vậy ?!” Godric mau chóng chạy đến Angela cùng Ripute xem xét Dean đã ngã vào vòng tay của Angela.

“Chết tiệt!” Godric nguyền rủa. Một con dao găm giống như con dao găm vào bụng Aubrey Baird giờ đã găm vào ngực Dean. Mục tiêu của Angus ngay từ đầu không phải là Salazar, mà là Angela.

“Thích xen vào chuyện người khác, nó đáng bị như vậy!” Angus cười ác độc nói. “Angela Michel, ta muốn chôn ngươi cùng Aubrey.”

“Nói cho ta rõ ràng!” Salazar giẫm lên bụng Angus đầy tức giận, sát khí lạnh lùng ẩn chứa trong đôi mắt đỏ tía.

Angus đau đớn vật vã thở ra, chật vật vặn vẹo trên mặt đất, thỉnh thoảng vẫn phát ra tiếng cười quái dị.

“Cái tên ngu ngốc kia bởi vì bị các ngươi làm cho động tâm, vọng tưởng phản bội chúng ta, hắn đáng chết, đáng chết. Mà nữ nhân kia, ta chiếu cố hắn nhiều năm như vậy, hắn thế nhưng vì nữ nhân kia vứt bỏ ta! Hắn chết cũng không đủ. Ha ha…. Ha ha……” . Tiếng cười vào ban đêm yên tĩnh vang vọng thật chói tai.

Salazar kinh tởm liếc nhìn tên đàn ông vẫn đang cười khuẩy, trong miệng niệm một tiếng, người đàn ông dưới chân không còn phát ra tiếng động nữa.

Mạn đà la đỏ tượng trưng cho tình yêu đẫm máu.

Aubrey Baird chết vì lời nguyền giết chóc của chính mình, và con dao găm là kiệt tác của người đàn ông đã chết này.

Tình yêu méo mó.

HẾT CHƯƠNG 16

Design a site like this with WordPress.com
Get started