[HP] Đồng Thoại (2) – Chương 15


EDITOR: THƯỢNG

BETA: HASU

-o0o-

“Dean, đợi lát nữa sau giờ học thay ta nấu ăn nhé. Ta có tài liệu cần làm trong văn phòng của mình.” Helga gọi lại Dean, người đang chuẩn bị chơi đấu vật với đồng bạn của mình.

Dean Michel và em gái cậu, Angela Michel là những đứa trẻ được Salazar và Godric nhận về sau khi thành lập trường Hogwarts. Cách đây vài năm, trên đường đi ngang qua một ngôi làng, dân làng và một vài tên giáo đình định thiêu chết hai anh em, Godric và Salazar đã giải cứu họ. Sau khi biết rằng cha mẹ của họ đã qua đời, cả hai đã đưa họ về Hogwarts. Nhưng thật tình cờ, Dean và Angela lần lượt vào Slytherin và Gryffindor.

Rowena và Helga từng trêu rằng đây là số phận giữa bốn người họ, nếu không họ đã vào hai nhà Slytherin và Gryffindor thay vì Ravenclaw và Hufflepuff.

“Được rồi, Giáo sư Hufflepuff.” Dean cười đáp.

Helga mỉm cười bước tới và xoa xoa mái tóc nâu mềm mại của Dean. Trong vài năm qua, cô nhận ra đứa nhóc này và em gái cậu đều rất thông minh và xuất sắc, nhưng Angela lại đặc biệt có tài trong ma thuật hắc ám. Và Dean rất quan tâm đến độc dược, chỉ trong vòng 4 năm, cậu đã có thể tự mình pha chế được rất nhiều loại độc dược phức tạp.

“Dì Helga … cháu …” Cảm nhận được nhiệt độ từ trên đầu truyền đến, Dean vô thức dùng xưng hô thân mật gọi Helga.

“Ừ? Có chuyện gì vậy?” Helga nhẹ nhàng hỏi đứa trẻ trước mặt vừa gọi tên mình, trong giọng nói mang theo sự bao dung, chiều chuộng của trưởng bối đối với vãn bối.

Sau vài giây im lặng, Dean nhẹ giọng nói: “Không có gì đâu, dì Helga.” Chỉ là thực sự rất vui khi được gặp dì. Cậu nhóc vừa nói vừa khẽ nhíu mi để che đi cảm xúc đang trào dâng nơi khóe mắt không kìm chế được.

“Được rồi, chúng ta vào lớp đi. Nếu không, giáo sư Gale sẽ đến chỗ ta đòi trò mất.” Thấy cậu nhóc trước mặt đang ngẩn ngơ, cô thích thú sờ lên mái tóc nâu mềm mại của cậu, thay đổi chủ đề.

Làn gió lướt qua hành lang rộng, mang theo hương cỏ và nắng, thổi nhẹ mái tóc nâu của Dean như một đứa trẻ nghịch ngợm, và những góc áo choàng bên dưới bay lên tạo thành những vòng tròn bất thường. Helga mỉm cười nhìn hai học viên biến mất khỏi tầm mắt của mình.

Vào buổi chiều ngày hôm nay, Helga mãi cho đến nhiều năm sau vẫn còn nhớ rất rõ, nụ cười mà đứa trẻ tên Dean Michelle này đã để lại cho cô trước khi rời đi cùng người đồng bạn —— kiên định, sáng như ánh sáng mặt trời.

Cũng chính vào buổi chiều ngày hôm nay, Helga đã bỏ lỡ cơ hội duy nhất để cứu đứa trẻ đáng tự hào nhất của họ …

******************************************************

“Godric.” Salazar mặt vô cảm đưa cho Godric một tờ giấy bạc.

“Chuyện gì vậy, Sala?” Godric hơi nghi ngờ kết quả Salazar đưa qua tờ giấy.

“Em biết tất cả sự thật. Nửa đêm mọi người đợi em bên rừng cấm.” Trên tờ giấy da hơi ố vàng, dòng chữ đen rõ ràng, súc tích.

“Đây …” là chữ viết tay của Dean. Godric dừng lại, nhìn vẻ mặt phức tạp của Salazar, nhưng cuối cùng không nói hết những lời còn lại.

Không phải không muốn mà là đã không cần thiết nữa.

Đối phương không hề che giấu, mà họ sẽ tuyệt đối không thừa nhận lỗi lầm của mình!

“Đi thôi, Godric.” Salazar đứng dậy, đem một bộ quần áo khoác lên bên ngoài, vẻ mặt bình tĩnh.

Godric cau mày, bất giác nắm chặt thanh kiếm Gryffindor đã mang theo bên mình. Một linh cảm xấu trỗi dậy trong lòng anh.

Cười khổ uống hết nước lạnh còn sót lại trong cốc trên bàn, chất lỏng mát lạnh chảy xuống cổ họng vào dạ dày, lạnh vô cùng.

Salazar và Godric lần lượt sử dụng một câu thần chú, rồi rời khỏi căn hầm đi về phía Rừng Cấm.

Đúng vậy, đi thôi. Lý trí nói với họ rằng họ nên tăng tốc và nhanh lên ngay bây giờ, nhưng nỗi lo lắng trong lòng họ cứ dồn dập, khiến họ phải giảm tốc độ.

Trong đêm đen, Rừng Cấm mờ ảo hiện ra trước mặt Salazar và Godric, vầng trăng sáng lặng lẽ ló ra khỏi những tầng mây, mang đến cho thế giới một màn đêm sáng tỏ.

“Dean Michel, ngươi muốn làm cái quái gì thế này! Ngươi đã quên mình là ai rồi sao?” Một giọng nói cố ý hạ thấp từ phía trước truyền đến, rõ ràng là đang tức giận.

Không có cách âm chú? Sao có thể như thế được? Salazar và Godric nhìn nhau đầy ẩn ý, cuộc trò chuyện này rõ ràng không nên công khai. Chẳng tốt đẹp gì nếu ở trong rừng cấm vào lúc nửa đêm? Như vậy…

Chắc chắn là có người phá hủy cách bùa chú cách âm. Ngoài ra, giọng nói đó ——

Angus Gale. Giáo sư của họ về kỹ năng chiến đấu gần.

Salazar và Godric từ từ tiếp cận Angus Gale và Dean.

“Chuyện này không liên quan gì đến thầy đúng không? Giáo sư Angus Gale. Không, Angus Galemore.” Dean bình tĩnh đối mặt với giáo sư cận chiến của mình, giọng điệu lạnh lùng không một chút cảm xúc.

Gallemore! Salazar và Godric đều ngạc nhiên. Họ đều biết tên này.

Cyril Gallemore. Một trong những linh mục của Giáo đình, thủ lĩnh của phe chủ chiến.

“Dean Michel! Ngươi muốn phản bội sao?!” Nhìn cậu bé mắt nâu trước mặt bình tĩnh gọi tên thật của hắn, Angus Gallermore hỏi với vẻ mặt hung dữ.

“Haha, ta nghĩ ngươi hình như hiểu lầm chuyện gì đó? Ta chưa bao giờ trung thành với Cha Cyril Gallermore.” Dean cười chế giễu như thể cậu vừa nghe thấy điều gì đó buồn cười. Kính ngữ trong lời nói ấy hàm chứa sự khinh thường sâu sắc.

“Ngươi! Đừng quên, Cha Aalman Gatlin cũng là một thành viên của Giáo đình.”

“À thế à?” Dean thay đổi biểu cảm, bỡn cợt nhìn Angus Gellermore đang giận dữ trước mặt mình.

“À thế làm sao mà à?” Angus Gellermore cười như thể nghe một trò đùa, “Hắn cũng là thành viên của Giáo đình, Dean Michel. Đối với họ, ngươi là một kẻ phản bội! “

Kẻ phản bội. Nghe thấy ba chữ này, sắc mặt Dean lập tức tái đi, đôi mắt nâu hiện lên vẻ buồn bã. Tất nhiên, chỉ trong chốc lát, mọi cảm xúc đều bị ẩn sâu trong mắt cậu.

“Bây giờ, Angus Gallermore, chúng ta căn bản không giống nhau.” Dean nỉ non nói một câu.

Sau khi nghe được câu trả lời này, Angus Gellermore cười đắc thắng, “Dean Michel, ngươi không là gì cả. Đây là lời cảnh báo cuối cùng, đừng cản trở ta! Nếu không, Aubrey Bayer chính là kết cục của ngươi. “

Angus Gellermore cúi đầu liếc mắt nhìn Dean, buông ra một câu liền muốn rời đi. Nhưng khi hắn vừa bước một bước, một giọng nói lạnh lùng chen ngang hắn.

“Tôi nghĩ tôi cần một lời giải thích, Gallermore.” Một giọng nói vô cảm phát ra sau cái cây đằng sau Angus Gallermore mang theo sát khí lạnh băng.

HẾT CHƯƠNG 15

[HP] Đồng Thoại (2) – Chương 14


EDITOR: THƯỢNG

BETA: HASU

-o0o-

“Anh cho rằng như vậy là kết thúc sao?” Trong bóng tối, giọng nữ thanh lãnh vang lên vô cùng rõ ràng. Nhưng cách âm chú khiến cho chủ nhân giọng nói ấy và một khác ẩn trong bóng tối nghe thấy.

“Tại sao không?”

“Anh và tôi đều biết chuyện, không phải sao? Anh trai yêu quý.”

“Không, mọi chuyện sẽ kết thúc.” Giọng nam dịu dàng khác hẳn với vẻ lạnh lùng của nữ nhân, trong giọng nói đều đều và nhẹ nhàng có một chút kiên định không thể nghi ngờ.

“Ha ha, tôi đây chống mắt lên xem.” Cô nàng nhìn nam nhân quay lưng về phía mình, trên môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt. Nó không có vẻ là giả dối, cũng không có vẻ là chế giễu, nhưng có một chút chân thành.

Sau đó, cô nàng gỡ bỏ bùa cách âm chú, quay người liếc nhìn hành lang tối tăm phía sau rồi bỏ đi.

“Hắn đã phát hiện ra ngươi rồi.” Một giọng nam có vài ý … vô cùng … vui sướng khi có người gặp họa vang lên từ phía sau cậu bé đang nấp sau một bức tường đá nhô ra trên hành lang dài.

“Rui … Giáo sư Putt …”

Ripter thích thú nhìn cậu bé tóc đen khác với vẻ chững chạc và điềm tĩnh thường thấy trước các bạn học và giáo sư. Cái nhìn hơi giật mình và đôi mắt nâu hơi mở to khiến nhóc hoàn toàn giống với hình ảnh một học viên bị giáo sư bắt quả tang.

“Đi chơi đêm không phải là điều mà một học sinh ngoan nên làm, Zabini, trò nên về phòng đi.”

“Xin lỗi, Giáo sư. Em … Thầy …” Thầy đến khi nào? Ravia Zabini băn khoăn ngước nhìn giáo sư môn Chống Ma thuật Hắc, vô tình chạm vào đôi mắt xanh ngọc điềm tĩnh của hắn, cậu nhóc biết giáo sư đã biết chuyện gì xảy ra tối nay, mọi thứ, thậm chí nhiều hơn nữa.

“Trở về đi, việc đêm nay đừng nói cho người khác biết.”

“Vâng, thưa Giáo sư.” Ravia thành thật trả lời, với giọng điệu mang sự chán nản hiếm thấy.

“Ồ, đúng rồi. Đi chơi đêm, Slytherin trừ 5 điểm.”

 Ripter “sung sướng” nói thêm như thể chợt nhớ ra điều gì đó, đôi mắt xanh như ngọc nhìn thấy Lavia vừa nhấc chân chuẩn bị rời đi, khóe miệng mang vài tia ý cười.

 “Giáo sư, thật là ….” Lavia giận dỗi lẩm bẩm rồi nhanh chóng rời đi, chẳng mấy chốc bóng dáng đã khuất vào bóng tối.

“Trò ấy đi rồi, trò có thể ra ngoài được không?”

 Thấy Ravia đã đi xa, Ripter cố nén cười, vẫy tay và niệm lại cách âm chú, quay lại nói nhẹ nhàng với khoảng không phía sau.

Ánh trăng chiếu qua cửa sổ bên cạnh , ánh trăng thưa thớt mang theo vài tia quang mang soi sáng hành lang tối tăm, Ripter yên lặng nhìn nơi vắng vẻ lộ ra thân ảnh mảnh mai.

“Một câu thần chú rất hay.” Ripter dựa vào tường sang một bên và nhếch môi khen ngợi.

“Rất vinh hạnh, giáo sư Ripter.” Giọng nữ lạnh lùng mỉm cười, như thể cô ấy là những học viên thực sự hạnh phúc khi được giáo sư khen ngợi.

“Angela Michelle, Dean có thể đảm bảo điều đó. Còn trò thì sao?” Ripter xoay nhẹ cây gậy phép mà anh tạo thành một vòng tròn, và chỉ thẳng vào nữ nhân trước mặt.

“Nếu, em nói có thể. Thì ngài sẽ tin sao?”

“Ta tin.”

Khi Angela nghe câu trả lời ngắn gọn và mạnh mẽ của giáo sư, đôi mắt xám hiện lên một tia kinh ngạc, bất giác nhìn vào đôi mắt xanh như ngọc của Ripter, không có sự nghi ngờ như dự đoán, chỉ có sự tín nhiệm cùng vài sự giảo hoạt.

“Em hứa.” Angela cắn môi, im lặng trong vài giây, và chậm rãi nói ra lời hứa của mình.

“Muộn rồi, về đi. Đừng làm hắn lo lắng.” Sau khi nhận được câu trả lời mình muốn, Ripter nhắc nhở nữ nhân bên cạnh rồi rời đi.

Ripter không quay trở lại văn phòng để tận hưởng giấc ngủ của mình vào nửa cuối đêm, mà đi thẳng đến Tháp Thiên văn qua đường hầm bí mật.

Đứng trên Tháp Thiên văn, Ripter mặc kệ để gió lạnh lùa đến, một nụ cười chế giễu nở ra từ khóe miệng. “Angela Michel.” Lẩm bẩm tên của cô gái Slytherin, nụ cười trên miệng Ripter càng sâu. Hắn thực sự không tin một chữ nào.

Nếu không tình cờ nhìn thấy mặt dây chuyền, thì căn bản không hề tin tưởng đứa trẻ đó một chút nào.

Ravia Zabini không biết bọn họ nói gì. Tuy nhiên, sử dụng một số thủ thuật đơn phương để phá vỡ bùa cách âm chú, hắn đã đứng đó sớm hơn và nghe rõ ràng——

“Không sai, Aubrey Barid là do ta giết”.

Aubrey Baird, học sinh chết trong rừng cấm.

Và câu này đến từ Dean Michel, anh trai của Angela Michel

Ripter đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, thực sự rất mệt mỏi. Hắn không còn là Gryffindor nhiệt huyết, can đảm, đáng tin cậy nữa. Thời gian và chiến tranh đã bào mòn lý tưởng và làm cạn kiệt nhiệt huyết của hắn.

Hắn lớn lên trong chiến tranh, nhưng cũng đánh mất con người thật của mình. Đều không phải tự nguyện, nhưng ở thời đại tàn khốc này, khiến hắn cũng không thể dễ dàng giao phó lòng tin cho ai hết.

Hắn chưa bao giờ tin vào Angela Michel, hắn chỉ tin vào chủ nhân của mặt dây chuyền. Hắn không hề biết rõ ràng chuyện đó, Godric nói rằng đó là chấn thương của Salazar. Hắn chỉ biết rằng chủ nhân của mặt dây chuyền sẽ không bao giờ phản bội họ, không hơn không kém.

Ripter vẫn đang dựa vào bức tường đá lạnh lẽo như vậy, thân thể hắn đã trở nên lạnh lẽo vì gió lạnh không ngừng thổi qua, phía đông dần dần lộ ra ánh sáng đỏ cam. Một đêm không ngủ.

Ánh bình minh xua tan màn đêm, ánh sáng trở lại thế giới. Một ngày mới đầy hy vọng nhưng đồng thời cũng đầy những điều khó ngờ.

Đêm nay, đã được định mệnh an bài là một đêm không ngủ. Có quá nhiều âm mưu và bí mật ẩn trong màn đêm hắc ám.

Ripter không biết liệu mình có nên kể cho Salazar mọi chuyện về đêm nay, hay nói với họ những gì hắn biết hoặc đoán. Hắn sợ, sợ khi nói ra những điều không nên nói, sợ lịch sử vô tình thay đổi. Đó sẽ là một cái giá không thể ngờ được.

Chỉ là hắn không hiểu, hắn thực sự là một phần của lịch sử. Sự chán nản của hắn lúc này có lẽ đã sớm nằm trong vận mệnh rồi.

Du hành thời gian, một ma pháp bị cấm bởi Luật Lệnh của Bộ Pháp thuật. Nhiều Pháp sư cho rằng vốn dĩ  luật này là để bảo vệ thời gian, nhưng họ không biết rằng thứ mà họ cố bảo vệ lại chỉ là bản thân họ.

Nếu một pháp sư vi phạm Luật Lệnh trở về quá khứ hoặc đi tới tương lại, có ý đồ thay đổi vận mệnh, cái giá phải trả là thứ không phải chỉ là sinh mệnh bình thường có thể bù đắp được.

Ngàn năm sau, khi Salazar và Godric lần đầu tiên đứng trước mặt anh, câu đầu tiên của Salazar là “Anh không sai.” Câu thứ hai là “Lần đầu gặp mặt, đây là Salazar Slytherin. ” Nụ cười trên môi của người đàn ông tóc đen nhẹ nhàng và chân thực, và ánh sáng rực rỡ hấp dẫn chảy qua đôi mắt đỏ tía của anh ta. Người đàn ông tóc vàng bên cạnh mỉm cười cởi mở và tự tin, nhìn xung quanh một cách thích thú.

Lúc đó, hắn hoàn toàn chìm đắm trong sự bỡ ngỡ khi nhìn thấy người sáng lập huyền thoại, đến nỗi hắn không nhận thấy sự khác lạ của hai người ấy khi nói chuyện với mình trái ngược với những người khác, thân thuộc và bao dung, giống như những người bạn đã lâu không gặp.

Nhiều năm sau, Ripter không ngừng hồi tưởng lại, nếu lúc đó anh mẫn cảm và bình tĩnh hơn thì mọi chuyện đã khác xưa …

Chỉ tiếc, thế giới này, trước nay đều không có nếu…….

HẾT CHƯƠNG 14

[HP] Đồng Thoại (2) – Chương 13


EDITOR: THƯỢNG

BETA: HASU

-o0o-

Mặt trời lấp ló sau những đám mây lớn bống bềnh trên bầu trời xanh thẳm như đứa trẻ nghịch ngợm chơi trốn tìm với người lớn.

Bọn nhỏ ở Hogwarts tụ tập thành tốp năm tốp ba đi qua hành lang, một số trò bị lạc bởi những bức tường ma thuật và cầu thang biết di chuyển như thể chúng đang sống. Sau đó, tự nhiên có vài âm thanh đáng yêu  “Bùm” ” Pang” cùng những tiếng cười đùa vui vẻ. Mọi thứ vẫn sôi động như thường lệ, tiếng cười vang không ngừng.

Nhưng lúc này, ở phòng sinh hoạt chung của Hogwarts, phòng nghỉ của người sáng lập lại là một nơi yên tĩnh. Salazar nắm trong tay một cây gậy phép màu đen, gậy phép cũng không có gì nổi bật, không có hoa văn phức tập. Nếu không phải nó là một cây gậy phép thì nó cũng chỉ là một thanh gỗ bình thường, và cây gậy phép đen ấy đang tỏa ánh sáng đỏ sẫm mờ nhạt.

Anh không biết phải nói gì để trấn an người yêu của mình, người thân thiết nhất với Salazar là anh, có thể cảm nhận rõ ràng rằng ma thuật của Salazar không còn tĩnh lặng như trước, phẫn nộ mà phức tạp, và Salazar đang cố gắng hết sức bình ổn cơn giận khó kiểm soát của mình…

Đúng vậy, phẫn nộ.

Đã vài giờ trôi qua nhưng hình ảnh đó vẫn còn in lại trong tâm trí họ.

Con dao găm ngắn có cán bạc cắm vào bụng đứa trẻ một cách không thương tiếc, máu tuôn ra ướt đẫm cả bộ quần áo trắng như tuyết, giống như đóa bỉ ngạn nở rộ bên bờ Vong Xuyên. Máu tươi chảy trên thảm cỏ rừng cấm, chảy thành những dòng rãnh nhỏ trên thảm cỏ xanh tươi.  Từ trên cao nhìn xuống, nó như một bộ mặt dữ tợn đang nở nụ cười chế giễu sự bất tài ngu xuẩn của bọn họ. Máu nhỏ từng giọt nhuốm đỏ nền cỏ xanh tươi, biểu trưng cho màu xanh nhuốm sự chết chóc.

Một mảng lớn màu đỏ bao phủ khuôn mặt tái nhợt của đứa trẻ, đôi mắt xám lộ ra sự kháng cự cuối cùng trước khi chết cùng sự sợ hãi, gậy phép rơi xuống vũng máu, thân cây gậy phép nhuốm màu của lời nguyền…

Trong thời đại này, mọi người đang chết dần từng ngày, mỗi thời mỗi khắc đều có người khóc vì mất đi người thân.

Cái chết, đối với bọn họ bốn người mà nói, một chút cũng không xa lạ. Thậm chí có thể nói là quen thuộc đến đáng sợ.

Sát thủ. Đúng vậy. Trong thời đại này, đối với Pháp sư và Muggle mà nói, chỉ có hai loại khả năng ——

Chỉ có giết hoặc bị giết.

Thời đại chiến tranh, kẻ yếu chết, kẻ mạnh sống.

 Đây là nguyên tắc của thế giới này. Muốn bảo vệ người khác, vậy đầu tiên ngươi phải thật mạnh để có bảo vệ mình mà không phải trở thành “con cừu” để người khác tùy ý săn bắt, hành hạ.

“Sala…….” Godric nhẹ nhàng gọi, đứng dậy đi trước mặt đến Salazar.

Nghe Godric gọi mình, Salazar vô thức ngẩng đầu lên, màu đỏ tía tuyệt đẹp đối diện màu xanh thăm thẳm…….

“Khụ khụ —— khụ khụ ——”

“Mặc dù tớ biết rằng làm phiền cuộc âu yếm của mấy người yêu nhau là vô phép, nhưng hai vị tiên sinh thân yêu của tớ có thể tiếp tục vào một thời điểm khác không?” Helga nhẹ nhàng trêu chọc, phá vỡ sự im lặng và phẫn nộ ban đầu.

Godric quay đầu lại, hơi trừng mắt và khóe miệng nhếch lên, bắt đầu bước tới chỗ Helga.

Nhưng chỉ cần liếc mắt một cái, Godric liền hiểu.

Đôi mắt nâu nhạt lúc nào cũng ánh lên ánh sáng dịu nhẹ  thường ngày, bây giờ lại là một mảnh lạnh băng.

Hufflepuff, nhà này lấy tính chính trực và lòng trung thành làm gốc. Các học viên của Hufflepuff rất hào phóng, trung thành và không giỏi thể hiện bản thân, vì vậy mà sau một nghìn năm, mọi người dần bỏ qua trường đại học này với lấy lửng vì tiêu chí học viện. Họ chỉ nhìn thấy sự dũng cảm và không biết sợ của Gryffindor, trí tuệ và kiến thức của Ravenclaw, sự cao quý và quyền lực của Slytherin, mà họ không phát hiện ra rằng Hufflepuff đang ẩn mình dưới lòng trung thành và sự hào phóng, và hy sinh mạng sống của mình cho bạn bè. Sự chân thành và sự tự tin, quyết tâm đều ẩn dưới nụ cười dịu dàng.

Gấu mật không phải là chúa tể của đồng cỏ cũng không phải là vua của bầu trời, cũng không phải là một kẻ săn mồi xuất chúng, điềm tĩnh và mạnh mẽ, nhưng những chiếc nanh ẩn trong miệng của nó cũng đủ để nghiền nát một cái xẻng cứng!

“Bây giờ, Salazar, Godric, tớ nghĩ chúng ta cần xử lý học viên thôi.” Giọt nước mắt đang lên dần nên Helga hơi cúi đầu xuống, che đi đôi mắt nâu khiến người ta khó mà biết cô đang nghĩ gì.

“Rowena đến Rừng Cấm tìm Clovis, hy vọng có được sự giúp đỡ của Long tộc và Yêu tộc để hoàn thành ma pháp trận phòng thủ. Felix ở thế giới này không thể sử dụng sức mạnh như ở thế giới kia, Charles và Deng Puth cũng yêu cầu người hỗ trợ. Bây giờ Hogwarts chỉ có ba chúng ta và Ripter, còn hai giáo sư … thậm chí cả học sinh … “Chúng ta đều không thể hoàn toàn tin tưởng”. 

Salazar không có nói thêm gì nữa. Helga và Godric đều hiểu rõ.

Một ngày trước khai giảng, Charles gửi tới một tin khẩn chỉ có một câu——

“Muggle mang dòng máu Pháp sư.” Pháp sư mang dòng máu Muggle hoặc là hỗn huyết.

Nếu như nói, cuộc chiến giữa Muggle và các Pháp sư bắt nguồn từ nỗi sợ với những người có sức mạnh.

Vậy thì, tại sao chúng ta – những người cùng có sức mạnh, vẫn phải đối đầu với nhau?

Đêm đó, Salazar đã không hỏi câu hỏi ngu ngốc này. Godric, Rowena và Helga cũng không hỏi. Họ chỉ lặng lẽ nhìn vào mấy chữ đó, và sau đó mọi thứ diễn ra như bình thường.

“Chỉ cần là một bên biến mất khỏi thế giới, không phải là ổn cả sao?” Salazar đã từng ngẫu hứng hỏi một đứa trẻ câu hỏi không thể trả lời này. Đứa trẻ ngây thơ và non nớt mỉm cười và khẳng định trả lời hắn bằng một câu nghi vấn.

Thật đơn giản, một cây làm chẳng nên non.

Sau đó, Salazar chỉ mỉm cười và xoa xoa mái tóc mềm mại của đứa trẻ, nắm lấy tay nó và đưa nó trở lại với bạn bè của mình, sau đó quay người rời đi.

Ngày hôm đó, hắn đã có câu trả lời. Một câu trả lời sẽ không bao giờ xảy ra.

“Tớ sẽ không bao giờ cho phép học viên của mình bị hại ở Hogwarts. Đây không phải là chiến trường. Dù là ai, tớ cũng muốn hắn ta phải trả giá.” Dừng lại một chút, Salazar nói tiếp với những lời còn dang dở của mình.

Đây là nơi của chúng ta, không phải ai cũng có thể đến phá đám!

*******************************************************

Trời đã về đêm, trường Hogwarts thật yên tĩnh. Trong bữa tối, ba người Salazar đã thông báo cho học viên về những gì đã xảy ra trong ngày, và giờ giới nghiêm đã được đặt ra lúc đó, mọi hoạt động ban đêm của học sinh bị nghiêm cấm.

Ngay sau khi tin tức được công bố, nó nhất định đã gây ra một phen hoảng loạn, xét cho cùng, đối với những đứa trẻ nhỏ này, Hogwarts đã cho chúng cảm giác quá bình yên đến nỗi khiến chúng quên đi sự tàn khốc và chết chóc của thế giới bên ngoài. Hơn nữa, đó là những người bạn học đã học và sống cùng chúng.

Đáng mừng là sau ít phút, học viên của các nhà đã bình tĩnh trở lại.

Ripter ngồi ở chỗ giáo viên, quan sát động tĩnh của học viên bên dưới, khóe miệng bất giác cong lên một đường vòng cung nhỏ, đôi mắt xanh ngọc trong veo tràn đầy tán thưởng.

Nếu là ông ở vị trí bọn chúng, khi đó nhất định ông sẽ gây ra một trận náo loạn. Ripter thầm nghĩ. Bất giác thử so sánh những đứa trẻ này với những đứa trẻ trước đó, thật sự kém quá nhiều.

Ripter nghiêng đầu nhìn Helga và những người khác đang ngồi bên cạnh mình, và không thể không nhớ lại khi Rowena lần đầu tiên nói tên cô, hắn đã rất xấu hổ đến nỗi đơ người vài giây mới kịp phản ứng. Khi đó đến thời đại này chưa bao lâu, đối với hắn rất nhiều chuyện đều có cảm giác không chân thật, luôn có cảm giác bị loại trừ. ( !!?)

Hắn đã sống ở thời đại này gần mười năm, mọi thứ đều không còn cảm giác bỡ ngỡ như ban đầu, những người đang ngồi bên cạnh hắn rất chân thành … Nhưng mà, thời gian đó đã gần đến rồi.

Ripter chạm vào chiếc đồng hồ quả quýt được cất cẩn thận trong túi qua lớp quần áo, và cười thầm. Dù sao hắn, Rui Yula chung quy cũng không thuộc về thời đại này, mười mấy năm nay, hắn đã mong sớm được trở về bên ái nhân, bạn bè của mình. Tuy nhiên, khi thời khắc này sắp đến, hắn lại …

“Ript, cậu bị sao vậy?” Helga lo lắng hỏi. Người bạn tốt mà bọn họ quen biết nhiều năm này, từ khi trở về lại trở nên rất xa lạ, luôn vô thức lộ ra một tia buồn bã .

“Tớ không sao, Helga. Đừng lo lắng.” Ripter nở một nụ cười nhạt, ý bảo cô nàng bên cạnh hắn đừng lo lắng.

Tớ, chỉ là đột nhiên phát hiện ra các cậu đã sớm tồn tại trong tâm trí của tớ.

HẾT CHƯƠNG 13

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 17


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Ngày hôm sau mọi người đều đi xem trận đấu đầu tiên của Cậu bé vàng, cơn buồn ngủ của Draco cũng hoàn toàn biến mất.

Có lẽ là vì khoảng thời gian trước đã tiêu hao quá nhiều ma lực, giờ đây ma lực của hắn chuẩn bị đạt đến đỉnh cao thứ hai, điều này yêu cầu hắn phải duy trì ngủ đủ giấc.

Nhưng có lẽ vì ngủ quá nhiều nên sau khi Draco mơ mơ màng màng tỉnh giấc thì không ngủ lại được nữa.

Hắn tỉnh dậy với đầu óc choáng váng, mọi đồ vật trong mắt hắn đều rất mơ hồ và thậm chí còn có bóng chồng lên nhau.

Hắn cảm thấy sẽ có chuyện gì đó xảy ra nếu hắn lại tiếp tục ngủ.

Draco ngồi dậy và ngây ngốc nhìn chằm chằm chiếc chăn một lúc lâu.

Thời tiết tháng 11 rất lạnh, trong cái tiết trời se lạnh này nếu mà được ôm chăn bông ấm áp và nhìn đáy hồ đóng băng lớp kính pha lê thì quả thực chính là thiên đường.

Draco chôn mặt ở trong chăn, hít sâu một hơi để lên tinh thần, rồi xuống giường đánh răng rửa mặt.

Hôm nay phải đến nhìn hành lang trên tầng bốn……

Hắn yếu ớt thay áo choàng, cầm lấy đũa phép và bước ra khỏi phòng.

Phòng sinh hoạt chung không có một bóng người, nhưng ngọn lửa trong lò sưởi vẫn cháy hừng hực rất ấm áp.

Draco bước đến gần lò sưởi trong tường và chuẩn bị một lúc trước khi nói chuyện với cái hình điêu khắc bé tin hin ở trên lò sưởi, nếu không nhìn kỹ sẽ không nhìn ra hoa văn đó có hình sư tử: “Slytherin là một trong bốn nhà sáng lập vĩ đại nhất.”

Nima hắn có thể tưởng tượng ra nụ cười vui vẻ của Slytherin khi nói ra câu này! Hỗn đản, từ trước đến giờ Salazar chưa bao từng thay đổi mật khẩu của mấy cái mật đạo, thật đúng là không có chút tính khiêu chiến nào!!

*Nima: M* nó.

Ngay lập tức lò sưởi tách ra khỏi bức tường, để lộ một cái mật đạo —— nơi dẫn đến rất gần với hành lang tầng bốn.

Draco than nhẹ một tiếng, ánh đèn nhấp nháy, cúi người bước vào mật đạo, lò sưởi trong tường lặng lẽ khép lại sau lưng hắn.

Rời khỏi căn phòng ấm áp, mật đạo vô cùng lạnh lẽo.

Draco không thể không tự ếm mười mấy bùa ấm áp cho toàn bộ cơ thể của mình.

Đi được một lúc, hắn ngáp một cái, thấp giọng lẩm bẩm, “Salazar, cậu cái tên ngốc này……”

Nhưng đột nhiên hắn lại nghe thấy giọng nói mơ hồ nhẹ nhàng vang lên bên tai: “Godric, cậu cái tên ngốc này……”

Nima, có quỷ a!!!!

Draco nắm chặt lấy đũa phép và hét to lên, “Lumos Maxima”

Toàn bộ mật đạo lập tức sáng lên.

Draco nghi hoặc xem xét xung quanh, hắn dựa vào vách tường để phòng ngừa kẻ địch từ mọi hướng.

“…… Sa, Salazar?” Draco ngập ngừng gọi.

Nhưng mật đạo rất yên tĩnh, giống như vừa rồi chỉ là ảo giác mà thôi.

Draco suy nghĩ một lúc, rồi bắt chước lại giọng điệu vừa rồi của mình: “Salazar cái tên ngốc này……”

“Godric……”

……… Salazar, sau một ngàn năm rồi mà cậu vẫn chơi tớ. Vui lắm sao cái tên hỗn đản này!?

Draco sử dụng bùa Tra xét khắp nơi, thu thập một đống tro bụi từ kẽ hở trong mật đạo.

Nắm lấy tro bụi ở trong lòng bàn tay, nhẹ như đang nắm lấy một đám mây mù.

…… Cái kia…… Hiện tại Sư tổ đang cần gấp chậu tưởng ký, có ai ship gấp không?

Draco nắm tro bụi trong tay, lao ra khỏi mật đạo, đi thẳng đến sân Quidditch để tìm Neville, quả cầu ký ức và chậu tưởng ký đều là loại sản phẩm thuộc về ma pháp ký ức ——

Hắn đang ôm một đoạn ký ức ngàn năm trước hoặc có lẽ là lời nhắn của bạn tốt, hắn vội vàng chạy băng qua cầu thang và chạy xuống bãi cỏ.

Giờ phút này sân vận động Quidditch đang bao phủ trong bầu không khí hoảng sợ —— vì cây chổi của Harry Potter bất ngờ bị mất kiểm soát, cậu sắp bị cây chổi của mình ném xuống dưới và đang treo lơ lửng giữa không trung. Tình thế rất nguy hiểm, các đội viên nhà Gryffindor cố gắng bay lại gần nhưng chỉ cần bọn họ tới gần là cây chổi của Harry sẽ càng bay cao hơn nữa.

Neville sợ tới mức chôn mặt vào trong áo khoác của Hagrid không dám nhìn, vẻ mặt của Ron tái nhợt lúc thì nhìn Harry, lúc thì nhìn Snape, lúc lại nhìn về phía của Quirrell —— cậu và Harry đã quên mất còn chuyện này!

Hermione nói cô ấy nhìn thấy Snape đang niệm chú, Ron muốn nói với cô rằng đừng đốt áo choàng của Snape, trực tiếp đốt của Quirrell đi, nhưng Ron lại sợ Chúa tể Hắc ám sẽ gây bất lợi với Hermione —— dù sao đốt áo choàng của Snape thì ông ấy cũng sẽ đẩy ngã Quirrell và làm gián đoạn việc niệm chú ——

Trì hoãn một lúc như vậy, Hermione cũng đã biến mất không thấy đâu.

Draco vội vã chạy tới khán đài nhà Gryffindor, cau mày và xuất hiện ở phía sau lưng Neville.

“Sao lại thế này!?” Draco ôm tro bụi, ngữ điệu hiếm khi gay gắt.

Hắn nhạy bén nhìn xem hai người hắn đang nghi ngờ —— Snape gắt gao nhìn chằm chằm Harry, miệng lẩm bẩm.

—— Nhưng Quirrell cũng giống như vậy.

…… Hai người các ngươi muốn làm gì đây, học theo cặp song sinh nhà Weasley chơi trò đoán xem ai là người làm sao!?

Snape đột nhiên hét lên một tiếng và nghiêng người về phía sau —— Hermione lại thành công một lần nữa —— Snape ngã về phía sau và đụng trúng Quirrell, bùa chú của hai người đều đồng loạt bị gián đoạn.

Trên trời cao rốt cuộc Harry cũng có thể leo lên cán chổi.

Ron ngã xuống ghế với tâm trạng vẫn còn đang sợ hãi, cậu lơ đãng nhìn lên thì thấy khuôn mặt của Draco trông rất âm trầm đáng sợ.

“Draco……?” Không biết vì cái gì Ron hơi sợ hãi, “Cậu làm sao vậy?”

Đây là lần đầu tiên mọi người nhìn thấy Draco tức giận, ngay cả khí tràng trên người hắn đều trở nên lạnh thấu xương và dữ tợn, khuôn mặt vô cảm, ánh mắt lạnh băng, loại khí thế cường đại này khiến người khác chẳng dám nói thêm câu nào.

“Mình sẽ không bỏ qua cho hắn.” Mặc kệ là ai, cũng không được phép cố gắng làm hại bất cứ học sinh nào ở dưới mí mắt của bốn nhà sáng lập.

Harry té ngã trên bãi cỏ với cây chổi của mình, cậu nhổ Golden Snitch từ trong miệng ra, cầm nó trong tay để tuyên bố với mọi người rằng trò chơi đã kết thúc.

Toàn bộ sân Quidditch vang lên tiếng hoan hô chấn động cả trời đất.

Draco lạnh lùng liếc mắt nhìn Snape và Quirrell, sắc mặt hơi bình tĩnh lại một chút, lại nhìn gương mặt đầy nước mắt của Neville.

“Là như thế này, Neville,” hắn không thể không hét lớn lên, bởi vì sân Quidditch thật sự quá ồn ào, “Cậu có thể cho mình mượn quả cầu ký ức được không.”

Neville sợ hãi nhìn khuôn mặt vẫn còn lạnh băng của hắn, sau khi lắp bắp đồng ý, thì chạy về phía tháp Gryffindor để tìm quả cầu ký ức, bọn họ đã hẹn sẽ gặp nhau ở Đại sảnh đường vào giờ ăn trưa.

Draco nhìn Neville rời đi, tay lại nắm chặt hơn một chút.

Ron nhìn đống tro bụi kia, tò mò dò hỏi: “Đây là cái gì vậy?”

Draco nhún vai, “Đại khái là một thứ rất thú vị, nhưng hiện tại mình không biết nó là cái gì.”

Nhìn bóng dáng Harry biến mất trên sân đấu, Ron vội vàng kéo Draco và Hermione đi theo phía sau Hagrid đến làm khách ở túp lều của bác ấy. Ở bên ngoài túp lều, bọn họ gặp Harry và vội vàng chúc mừng chiến thắng của cậu.

Harry bị dọa đến toàn thân toát mồ hôi lạnh, đến giờ vẫn còn cảm thấy sợ hãi.

“Mình hận Quirrell.” Cậu khàn giọng chửi rủa bên tai Ron, “Tên đó dám làm mình treo lơ lửng ở trên không trung lần thứ hai!”

Hagrid dẫn bọn họ vào túp lều và pha cho mỗi người một ly trà.

Harry trầm mặc không muốn nói chuyện, Ron thì trông như đang rất phiền não.

Hermione nhìn Draco nói, “Là Snape.” Cô nàng nói, “Mình nhìn thấy ông ấy gắt gao nhìn chằm chằm Harry, miệng thì lẩm bẩm liên tục.”

Harry và Ron không biết nên giải thích như thế nào. Mới có thể quang minh chính đại đem nghi ngờ chuyển sang người Quirrell.

Draco đem tro bụi cất vào trong cái bình nhỏ mà Hagrid đưa cho hắn và bỏ vào trong túi . “Không phải, cậu không nhìn thấy Quirrell, ông ấy cũng nhìn chằm chằm Harry. Hiềm nghi của bọn họ vẫn ngang nhau như cũ.”

Hagrid không thể tin được nói: “Tại sao các cháu lại nghi ngờ giáo sư của Hogwarts?”

“Không phải tụi con muốn nghi ngờ.” Hermione nói, “Nhưng đó chính là sự thật mà tụi con phát hiện được.”

“Phát hiện sự thật? Các con phát hiện sự thật gì?” Hagrid bưng một đĩa bánh đá đặt trên bàn. Draco lộ ra biểu cảm ‘Thì ra thứ này dùng để ăn sao’.

“Snape muốn trộm thứ gì đó—— ở hành lang trên tầng bốn.” Hermione nghiêm túc nói —— đã không cuộc đấu tay đôi nào với Draco vào lúc nửa đêm. Cho nên cô nàng không biết ở hành lang tầng bốn có một con chó ba đầu tên là Fluffy.

Harry nói, “Chắc hẳn là có người muốn vượt qua con chó ba đầu đó.”

Cậu không có nói người đó là Snape, cũng thận trọng không có nói ra tên của Fluffy ——

“Các cháu tại sao lại biết đến Fluffy?” Quả nhiên, Hagrid là người rất dễ nói chuyện so với bất kỳ ai khác.

“Con chó ba đầu?” Draco và Hermione cùng nhau hỏi.

“Thì ra con chó kia tên là Fluffy.” Ron và Harry kẻ xướng người hoạ.

Hermione giận dữ nhìn Harry và Ron, “Tại sao các cậu lại biết được chỗ đó có con chó ba đầu? Các cậu lại vi phạm nội quy của trường học, hay là các cậu lại đi lang thang vào ban đêm?!”

Hagrid chột dạ trả lời câu hỏi của Ron, “Đúng vậy —— con chó đó là của ta —— ta đã mua nó từ một người Hy Lạp vào năm ngoái —— ta đã cho cụ Dumbledore mượn để canh giữ ——”

“Canh giữ?” Ron không trả lời câu hỏi của Hermione, cậu theo sát lời nói của Hagrid.

“Đây không phải là chuyện học sinh nên biết!” Hagrid nói với vẻ mặt hơi bực bội, “Đó là chuyện bí mật, có hiểu không?!”

“Nhưng có người muốn trộm nó!” Harry giả vờ như đang rất khẩn cấp.

“Vớ vẩn! Snape là giáo sư của trường, ông ấy sẽ không làm chuyện như vậy.” Hagrid khẳng định nói.

Harry và Ron hy vọng lời nói này có thể thuyết phục Hermione, nhưng Hermione vẫn rất kiên quyết như bọn họ đã từng làm, “Vậy tại sao ông ấy lại muốn hại Harry?” Cô nàng lớn tiếng hỏi.

“Ta không biết tại sao, nhưng nhất định là con đã sai rồi!” Hagrid cáu kỉnh, “Đây không phải là vấn đề mà học sinh nên nhúng tay vào, chuyện này không liên quan gì đến các cháu, chuyện này rất nguy hiểm —— hãy quên Fluffy và Hòn đá Phù thủy đi! Đây là chuyện của giáo sư Dumbledore và Nicolas Flamel……”

“Hòn đá Phù thủy?!” Draco nhạy bén bắt lấy trọng điểm.

Harry nhanh chóng nói, “Cậu nghe nhầm rồi.” —— điều này sẽ mang đến cho Hagrid rất nhiều rắc rối, đây là chuyện bọn họ phải tự mình tìm hiểu chứ không phải là Hagrid nói cho bọn họ.

Ron lớn tiếng nói che giấu giọng nói của bọn họ, “Nói như vậy, trọng điểm là Nicolas Flamel!?”

Hagrid tức giận ngậm miệng lại.

HẾT CHƯƠNG 17

Design a site like this with WordPress.com
Get started