[HP] Vô Sự Tự Phi – Chương 5: Kết Thúc


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: YURI

-o0o-

Godric giống như ngày xưa, dạy độc dược và hóa học, sau khi dung hợp hai môn độc dược và hoá học, những bậc thầy độc dược xuất xứ từ Hogwarts đều là nhà giàu mới nổi, cực kỳ được hoan nghênh. Kim cương vốn là than, biết không?

Giải thích: Kim cương vốn là cacbon, mà than cũng thế, chính xác hơn là, cacbon có hai loại hình thù chính, là kim cương và than chì.

Salazar dạy phép thuật hắc ám cùng với vũ khí của muggle, lực sát thương lại cao thêm một tầng. Hogwart đi ra ngoài phổ biến can đảm cùng với cẩn trọng thậm chí còn có thể đánh nhau, tổ chức đoàn thể đến Durmstrang chơi cúp tam phép thuật, làm toàn bộ thế giới phép thuật khiếp sợ.

Tom khi đi học chính là một nhân vật phong vân, hai người bạn tốt nhất của nó một người là Dorea Black, người còn lại là Gryffindor Charles Potter, Tom đối với hai dòng họ này đặc biệt có hảo cảm, càng đừng nói hai người bạn tốt sau này lại kết hôn, cực kỳ môn đăng hộ đối.

Tom sau khi tốt nghiệp lại ở lại trường thêm rất nhiều năm, một mặt hỗ trợ chiếu cố em gái, một mặt dạy cách sinh tồn trong Muggle giới – xét thấy nhóm phù thuỷ rất tò mò, ngay cả Nagini cũng dùng đuôi cuốn đũa phép lên đóng vai Shakespeare. Sau này anh trai của Dorea kết hôn liền mời nó tham gia, nghe nói là lấy chị họ của anh ta.

Tom suy nghĩ gì đó, cuối cùng lấy luôn em gái kỳ thật có quan hệ huyết thống cực kỳ xa của mình, nó nuôi từ nhỏ đến lớn mắc mớ gì phải tiện nghi cho người ngoài!

Rất nhiều năm sau, bức hoạ Rowena Ravenclaw được tìm thấy trong thư viện cá nhân của Ravenclaw, nàng giật mình phát hiện hai người bạn tốt thế mà còn sống, nàng vội vàng giới thiệu con gái nuôi đã trở thành hồn ma Helena cho hai người, còn cảm khái “Chỉ vì hai người, mà phu thê Black năm đó mém nữa đã nháo đến nghiêng trời lệch đất, aiiiii, bọn chúng cũng có ý tốt, hai đứa nhỏ ngu ngốc ấy.”

Hôm sau, Rowena liền trợn mắt há mồm nhìn hai bạn tốt mang theo con cháu đến gặp nàng, nàng quả thật muốn ngất xỉu, độc thân cả đời sau khi chết lại bị nhét cẩu lương vào mồm, ăn đến rơi lệ đầy mặt, cạn lời cứng họng.

Godric cực kỳ áy náy đến gia tộc Black, thế nhưng thật sự phát hiện hai bức tranh của học sinh mình, chỉ là nó đã mất đi phép thuật, không thể nhúc nhích.

Phu nhân Walburga thật cẩn thận hỏi “Ngài Gryffindor biết bọn họ?”

Sirius cao lớn tò mò nhìn chủ nhiệm nhà mình.

Godric tốn chút thời gian làm hai bức họa sống lại, hai người thức tỉnh vừa nhìn thấy người đàn ông tóc vàng liền hận không thể nhảy ra khỏi tranh “Giáo sư (chủ nhiệm), tụi con thật sự không cố ý, chỉ muốn hai người đừng cãi nhau nữa mà thôi.”

Phu nhân Walburga run run, hai tổ tiên đã làm cái gì?

Godric giơ tay lên, lộ ra cái nhẫn tuy đơn giản như vẫn rất thời thượng “Bọn ta đã kết hôn, đa tạ.”

Bức hoạ nháy mắt cứng đờ “Kết hôn?!”

Thẳng một đời hiển nhiên sau khi chết cũng không cong “…. Gì?”

Sau đó Sirius vì muốn lấy một người đàn ông vào cửa liền nháo lớn với mẹ của mình, bức tranh tổ tiên lên tiếng “Đi tìm chủ nhiệm xin dược sinh con nha, nhóc ngốc.”

Walburga sau đó tỏ vẻ rất vừa lòng, người đàn ông tóc đen ôn hoà kia rất dễ ở chung, hơn nữa còn dễ bảo hơn con trai suốt ngày bay bổng của mình.

Con trai nhỏ Regulus sau cũng tìm một người đàn ông, Walburga cũng không còn phản đối như vậy nữa, chỉ là lo lắng tính tình dịu ngoan lại ít nói làm bảo bối mình bị khi dễ, kết quả nó ngày càng trẻ ra, lâu lâu còn đưa một mớ dược mỹ dung và trang sức kim cương về, làm nàng không khỏi cảm thán, phu nhân Prince ngày xưa đã rất hồ đồ khi kết hôn với một tên muggle ngu xuẩn, nhưng rất may mắn nhanh chóng tỉnh ngộ, kịp thời dứt ra quay đầu, đứa con trai này lớn lên tuy hơi hung hăng như lại rất không tồi!

Chọn chút độc dược và trang sức, phu nhân Walburga đến nhà anh trai, một đường còn lầu bà lầu bầu “Phong cách của người cũng phải có lúc trưởng thành lên chứ, mấy kiểu dáng dành cho tiểu cô nương thế này làm sao ta có thể mang ra ngoài được, vẫn là cho cháu họ thêm một chút, khi Cissy gả đi còn có lúc đúng dùng.”

Bạch kim nam nhân trước khi kết hôn cũng cực kỳ khẩn trương, vô cùng lo lắng viết thư gửi cho bạn tốt đã kết hôn của mình: Dược mỹ dung hết rồi, gửi nhanh lên!

Độc thoại của Eileen Prince: Người giống nàng vừa ôn nhu lại nhiều tiền, không biết quý trọng chẳng nhẽ còn lưu lại ăn tết sao, không thiến tên sâu rượu kia chính là nàng đã hạ thủ lưu tình rồi!

Nagini bị ảnh hưởng bởi Shakespeare, phẩm vị Eileen lại thiên hướng muggle, thế nên sau khi con trai kết hôn, nàng liền trang điểm ưu nhã đến muggle giới, lần này không mù nữa, tìm một giáo sư đại học phong nhã nhỏ hơn mình mười mấy tuổi, sở thích lại giống nhau, mỗi ngày viết thơ tâm sự văn học, còn cho Severus thêm một em gái.

Severus khi biết mình có em liền sợ ngây người, tuy rằng xụ mặt không nhìn ra cảm xúc. Mẫu thân cũng không quay về, chỉ gửi một băng ghi hình, bé gái tóc đen nho nhỏ ngọt ngào gọi anh trai.

Severus trầm mặc, quay đầu nhìn Regulus “Vẫn nên sinh con gái đi.”

Từ góc độ gien cho thấy, con trai không quá an toàn, vô luận là gien tiểu quỷ của cha ruột hay là gien của cái tên cẩu Black ngu xuẩn kia, cái nào cũng khiến người khác sốt ruột.

Đương nhiên, nhiều năm sau, Severus mới ý thức được sinh con gái cũng sốt ruột không kém, đặc biệt là sau khi con đỡ đầu có ý định bắt cóc con gái hắn, thật sự là muốn độc chết tên nhóc chết toi kia!

Hoon: mong mọi người yêu thích nó, nó thật sự rất dễ thương á.

TOÀN VĂN HOÀN

[HP] Vô Sự Tự Phi – Chương 4: Chân Tướng


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: YURI

-o0o-

Godric đi lên lầu hai nhìn nhìn, cửa phòng Salazar vẫn đóng chặt, hẳn là chưa tỉnh, nghĩ nghĩ, y sức sống tràn trề rời nhà, sau đó đi nhà sách mua một mớ sách, truyện cổ tích cùng với sách hoá học.

Những thứ như hoá học trước kia không có,y cảm thấy cái này khá giống với độc dược, có thể nghiên cứu thử, huống chi khi Salazar dạy mấy đứa nhỏ y hoàn toàn không có việc gì để làm, không bằng học cái gì đó mới, trên đường về, y ghé lại một cửa hàng nào đó mua bữa sáng.

Tom học rất nhanh, đã có thể đọc những cuốn sách đơn giản, Salazar dạy một lúc, sau đó cho Tom tự mình đọc, hắn ngẩng đầu nhìn người đàn ông tóc vàng không chạy nhảy khắp nơi nữa, mà yên lặng ngồi bên bàn đọc sách, hắn không muốn quấy rầy đối phương, vì thế liền lấy << Hướng dẫn chăm sóc con cho phái mạnh >> ra đọc.

Godric đọc một đoạn liền cảm thấy nó rất mới mẻ, sau đó nghe thanh âm non nớt đọc truyện cổ tích của trẻ con vang lên, cho nên ngẩng đầu, nhìn thấy người đàn ông tóc đen nghiêm túc ngồi đọc << Hướng dẫn chăm sóc con cho phái mạnh >>

Godric “…” Y thật sự chỉ là thuận tay mua về cùng thuận miệng nói mà thôi, Salazar vẫn luôn đọc cuốn sách này? Ở trong phòng?

Godric đột nhiên cảm thấy khó chịu, nhớ lại xem ngày xưa mình có nói cái gì hơi quá phận khi cãi nhau không, có vài thứ y chỉ thuận miệng nói, nói xong thì quên, nhưng Salazar sẽ thật sự đi làm?

Học sinh của y nói mỗi lần cãi nhau Salazar đều rất khổ sở, nghĩ theo cách này, nó thật sự là lỗi của y.

Godric đứng dậy pha một bình trà, bày đồ ăn nhẹ ra đĩa, đi đến bên cạnh bàn “Nghỉ ngơi chút đi.”

Nagini là rắn hưởng ứng đầu tiên.

“Đi ra ngoài đắp người tuyết đi, nếu không thì không phải mùa đông.” Godric nói với Tom.

Tom quả thật rất giỏi trong việc xem mặt đoán ý, lập tức quay đầu chạy ra sân sau, còn mang  cả Nagini theo.

Salazar có chút hoang mang “Có việc?”

“Không, không có việc gì.” Godric chỉ là lại muốn hôn người đàn ông này. Luyện nhiều một chút khẳng định sẽ không đỏ mặt nữa.

Sự thật chứng minh, nhiệt tình của Gryffindor vô pháp đền bù thiếu hụt kỹ thuật, y không chỉ mềm chân, mà còn ngã vào trong lòng nam nhân tóc đen tên Slytherin này.

Salazar không ra vẻ, hắn không ngại tiến thêm một bước, vì thế hắn độn thổ mang Godric về phòng ngủ, chuẩn xác mà nói là trên giường trong phòng ngủ. Đối với Salazar mà nói, hôn môi và ôm người đàn ông mình có cảm tình không phải việc gì khó, thậm chí còn thực sung sướng.

Trận tuyến của Godric tất cả đều hỏng mất, y cảm thấy mơ mơ hồ hồ, sau đó lại cảm thấy mình mở miệng cự tuyệt…. Không được, nó thật sự chẳng có chút tác dụng nào.

Vì thế có thể nói, Godric trải qua ngần ấy năm vẫn chưa hiểu hết Salazar, thậm chí cũng không hiểu chính mình, y thích nhất là khám phá những thứ chưa biết, Salazar vừa cho y kinh hỉ, thứ y yêu thích thứ hai là, kích thích, Salazar lúc này cho y đầy đủ kích thích.

Y quái gì lại độc thân nhiều năm như vậy?

Nhiệt tình của Godric cuối cùng cũng có đất dụng võ, và Salazar liền có một người yêu cực kỳ nhiệt tình lăn qua lăn lại với hắn … xem ra hoạt bát chút không xấu chút nào, hắn không chút khách khí ăn sạch người kia đến xương cũng không còn.

Godric khi ngủ đặc biệt yên tĩnh, Salazar lấy chăn gói kỹ đối phương rồi mới rời giường.

Salazar vẫn chưa quên bên ngoài còn có hai đứa nhỏ cần hắn cho ăn, chờ đến khi an bài Tom xong, Salazar lại leo lên trên giường, ôm Gryffindor tóc vàng vào trong ngực.

“Sal…” Người đàn ông mơ mơ màng màng gọi.

Salazar sửng sốt, trừ bỏ mẫu thân đã qua đời, chưa từng có người gọi hắn như vậy, hắn nghiêng đầu nhìn người đàn ông tóc vàng, trong mắt mang theo ôn nhu nồng đậm đến mức ngay cả bản thân hắn cũng không biết.

Sáng hôm sau người đầu tiên mở mắt là Godric, trong đầu thoáng xẹt qua một suy nghĩ, vậy cũng rất tốt.

Trở thành tình nhân có một chỗ tốt rất lớn, chính là hai người dù có nổi hứng đấu tay đôi, cũng sẽ không cãi nhau giống khi xưa, hai người đều là phù thuỷ hắc ám và bạch phù thuỷ mạnh nhất, đánh đến vui vẻ vô cùng.

Salazar rất thích đấu tay đôi, thường kéo Godric ra sau nhà đánh, cho dù có bị thương hắn cũng không quan tâm. Nhưng Godric lại có phần đau đầu với vấn đề này, buổi tối khi đi ngủ chắc chắn không thoát được việc nhìn thấy mấy vết sẹo đó, sau đó y mua chút thuốc mỡ trị ngoại thương của muggle dùng thử, hiệu quả thế nào chưa biết, bởi lần nào y đang bôi được một nửa, thể nào cũng biến thành một màn vận động trên giường, mà y, lại rất thích.

Chỉ một chút nữa thôi …. Godric ngày nọ rời giường hỏi: “Có muốn đến nơi khác thử xem không?”

“Cái gì?” Salazar không hiểu.

“Nước Anh lớn như vậy, mỗi thành phố đều có thể đến, mỗi nơi ở lại nửa năm, thế nào?” Godric đề nghị “Còn có thể vào rừng ở nửa năm, nếu ngươi thích.” Y biết Salazar rất thích hoàn cảnh thuần tự nhiên.

Salazar vốn rất trạch do dự chốc lát nhưng vẫn đáp ứng, muggle thân thiện không quá đáng ghét.

“Kia thật tốt quá!” Godric vui vẻ ôm chầm lấy bạn lữ, lần này tuyệt đối là bạn lữ, không sai được.

Godric mua một tấm bản đồ nước anh thật lớn treo trên tường phòng khách, cho Tom ném phi tiêu, ném trúng nơi nào liền đến đó du lịch. Đứa nhỏ không quan tâm đi đâu, chỉ cần không bị vứt bỏ, ném phi tiêu xong lập tức đi thu dọn hành lý.

Một khi bắt đầu lữ hành, Salazar đột nhiên cảm thấy sinh hoạt như vầy cũng không tồi, ngàn năm trước cho dù đến chỗ nào cũng bị người khác kêu gào đòi giết, hiện giờ đến nơi nào Godric cũng tìm được đồ ăn ngon nhất, sau đó ba người một xà đi nếm thử, thưởng thức opera cũng trở thành hạng mục thường lệ, Godric một khi nổi hứng, còn sẽ ở nhà nấu cơm, đồng thời hát mấy bài cực kỳ khó nghe.

Nhưng lần này Salazar không chê, thậm chí còn không thèm dùng bùa cách âm, ngẫu nhiên hắn cũng sẽ thử nấu cơm, cũng may cái này đơn giản hơn nấu độc dược nhiều, chờ đến khi Tom nhận thức được nhiều từ đơn khác nhau, Salazar liền bắt đầu dạy đứa nhỏ phép thuật, lúc này, Godric cũng gia nhập hàng ngũ giảng dạy, dạy đứa nhỏ độc dược, một năm kia, vừa lúc bọn họ ở lại một khu rừng, sâu trong rừng có rất nhiều dược liệu, Godric mỗi ngày đều nấu đến cực kỳ vui vẻ, vạc là Salazar dùng đá núi lửa tạo thành.

Tom đang lớn không chịu nổi tịch mịch trong rừng, vì thế bọn họ rất nhanh liền dọn trở lại thành phố, Godric còn sờ sờ đầu đứa nhỏ “Đến mỗi góc của thế giới, mới biết cái gì tốt, cái gì không tốt.”

Nếu không nhân sinh liền không còn thú vị.

Hai phù thuỷ trước giờ vẫn chẳng đứng đắn chút nào sống trong thành phố của muggle, ngày xưa là dùng thuật biến hình biến ra tiền giấy, sau này Godric lại kết hợp phép thuật và nguyên lý hoá học chế ra một mớ kim cương, cho nên, hoàn toàn không thiếu tiền.

Hai người chưa bao giờ gặp phù thuỷ nào ngoại trừ đối phương, bọn họ cũng không quá để ý, sinh hoạt phong phú mỗi ngày khiến họ chẳng rảnh đâu mà để ý đến cái khác, thẳng đến khi Tom mười một tuổi nhận được một lá thư từ cú mèo.

Đến từ trường phép thuật và ma thuật Hogwarts.

Salazar và Godric “…” Đột nhiên biết lâu đài mình xây ngàn năm trước thế nhưng vẫn còn sừng sững?

Salazar và Godric mang theo thư thông báo của Tom đến hẻm xéo, nhìn thấy rất nhiều phù thuỷ, những thứ làm bọn họ khiếp sợ chính là phù thuỷ tuy có nơi tụ tập, nhưng quy mô chẳng khác lắm so với chợ thời trung cổ của muggle, nói cách khác, trình độ phồn hoa hoàn toàn không bì được với muggle giới, đặc biệt là những thành phố phát triển vượt bậc của muggle.

Sau khi mua đầy đủ dụng cụ học tập cho Tom, sau lại mua thêm thật nhiều sách ở hiệu sách nữa, ba người mới trở về.

Tom hiếu học mở sách bùa chú ra học, phát hiện hồi sáu tuổi mình đã học qua, tức khắc thất vọng, sau đó mở sách độc dược, phát hiện mình cũng học rồi, cuối cùng ngẫm lại cảm thấy lịch sử khá mới mẻ, nhưng đọc vài lần liền sửng sốt, hai người giám hộ lai lịch bất phàm của nó, người được nhắc đến trong lịch sử là bọn họ sao? Làm sao tên lại y chang như vậy, nhưng mà…

Tom hướng Godric dâng cuốn sách lên.

Nếu Tom muốn đến Hogwarts, vậy có vài việc không có khả năng giấu, Godric liền đi lại giải thích: “Cái trường học này là bọn ta xây, sau lại ngoài ý muốn xuyên qua thời không và gặp gỡ con.”

Tom ngẩn người, nhưng điểm nó khiếp sợ không phải cái này, nó đưa sách qua.

Godric vừa nhìn thấy liền bùng nổ “Cái gì mà rời trường trốn đi?!”

Rống một cái, Salazar cũng đi đến, nhìn thử, hình dung về bọn họ trong sách lịch sử rất không xong, ngày xưa là bạn thân nhưng không biết vì sao chán ghét lẫn nhau, cuối cùng lần lượt trốn đi, một đi không quay lại.

Tom không tin, nó mới không tin, hai người giám hộ này của nó rõ ràng là một đôi.

Godric rất nhanh liền nói với Tom “Mấy cái này tất cả đều bậy bạ, chúng ta chưa từng ghét nhau.” Nói xong còn ngẩng đầu nhìn Salazar “Từ khi xây trường, Sal liền thích ta”

Salazar “…” Cái gì?

Godric thấy mặt vô cảm của Salazar, vội bảo đối phương nói hai câu, ở bên nhau sáu năm rồi, mấy chuyện cũ kỹ này còn có gì không thể nói, y cũng sẽ không chê cười hắn.

Salazar còn chưa thoát ra khỏi tuyên bố của Godric, hắn ấp úng nói: “Rõ ràng là ngươi…” Hắn dừng lại.

“Cái gì?” Godric nghi hoặc.

Ánh mắt Salazar nhìn Godric càng ngày càng khó tin “Trò Black nói….. ngươi thích ta.”

Godric đầu tiên là sửng sốt, sau đó cũng chậm rãi nói chuyện cũ “Rõ ràng là trò Potter nói…”

Đột nhiên, hai người đồng thời nhớ lại hai người bọn nó chính là một đôi tình lữ, là một đôi tình lữ tinh quái.

Merlin a, đây rốt cuộc là tình huống quái gì thế này?

Ngủ chung 6 năm mới phát hiện hoá ra ngay từ đầu chỉ là hiểu lầm?!

Godric trầm mặc, một lát sau liền biến ra một cây bút lông ngỗng, hai ba nét viết ra vài đoạn văn tự, tiếp theo tại chỗ trống viết thêm một hàng ký tự, ký tên, sau đó đưa cho Salazar “Ký tên!”

Salazar cúi đầu đọc, yên lặng ký vào.

Tom ngày đầu khai giảng vừa phân nhà xong đã lấy sách lịch sử ra đặt lên bàn dài giáo sư  “Hiệu trưởng, người giám hộ của con rất phản cảm với mấy thứ vô căn cứ trong sách, phiền ngài sửa lại cho đúng, nếu không bọn họ khẳng định muốn đến tính sổ.”

Dumbledore gần đó thuận tay cầm lấy, chuẩn bị chuyển cho hiệu trưởng, sau đó lại cứng đờ, toàn bộ động tác như ngừng lại, Giáo sư Slughorn một bên cảm thấy lạ nên cũng nghiêng đầu nhìn thử, vừa nhìn thoáng qua liền cứ thế ngã xuống, thân mình tròn vo trực tiếp đổ trên bàn dài giáo sư, ít nhất ông vẫn còn ngồi được.

Hiệu trưởng nhíu mày nhìn qua, liền thấy vài đoạn miêu tả bị gạch đi, bên cạnh còn có vài chữ rồng bay phượng múa: Cứt nhé! Bọn ta là đi hưởng tuần trăng mật!

Ký tên: Godric Gryffindor và Salazar Slytherin.

Cái gọi là lịch sử, chính là một cái hố vô cùng vô cùng to, không biết đã chôn vùi bao nhiêu người rồi.

Nhóm giáo sư Hogwarts liên danh gửi một lá thư, nhón chân mong chờ hai người sách lập này có thể về trường nhìn thử.

Nhưng lại nhận được một bức thư giương nanh múa vuốt: Bận đi du lịch vòng quanh thế giới rồi, chỗ ký tên vẫn là tên của cả hai.

Đến tận khi Tom tốt nghiệp, hai vị nhà sáng lập mới trở về, Salazar ôm một bé con tóc vàng trong ngực, nói với Tom: “Đây là em gái của con.”

Godric dùng dây phép thuật túm một nam phù thuỷ tóc vàng rực rỡ anh tuấn, nói với Dumbledore “Đi ngang qua Đức gặp phải phù thuỷ không hiểu chuyện gây sự khắp nơi, nghe nói là nhà ngươi?” (nhà ngươi ở đây là của nhà ngươi, không phải là nhà ngươi nha mọi người)

Dumbledore “…” Này mẹ nó là thằng nào đồn? Dumbledore oán niệm đầy mình nhìn người trước mặt, cuối cùng vẫn lãnh bạn trai cũ rời khỏi.

HẾT CHƯƠNG 4

[HP] Vô Sự Tự Phi – Chương 2: Thần Trợ Công


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: YURI

-o0o-

Trong nháy mắt, bởi vì vụ nổ mạnh đó Salazar cảm thấy ma lực của mình dao động, hắn vốn muốn dùng hắc vu thuật chắn một chút, nhưng hắn đối với độc dược hoàn toàn không biết cho nên không chắc đây có phải chỉ là một phản ứng khi nấu độc dược hay không, tức là nói nó sẽ không có chuyện gì, nhưng nếu hắn ném bùa qua, thì các vạc này liền hỏng.

Vì thế hắn không có ném thần chú ra, nhưng Godric đứng gần đó quá lơ mơ, như vậy chắc chắn sẽ bị nổ thương, Salazar duỗi tay kéo một cái, ma lực dao động kịch liệt trong nháy mắt đó cũng nổ tung, thêm chuyện phòng ngự có hơi chậm, Salazar chỉ kịp kéo Godric ra đằng sau.

Tiếng nổ lớn làm đầu Salazar đau kinh khủng, hắn im lặng, thật sự không thích tiếng nổ mạnh, ngay sau đó một thứ nóng rực liền xẹt qua người…. Hắn chắc là bị thương rồi…. Giây tiếp theo, hắn liền hôn mê.

Godric cũng vì vụ nổ mạnh mà hôn mê, nhưng y không bị thương quá nặng nên y là người tỉnh lại trước, sao lại thế này? Người đàn ông tóc vàng quay sang nhìn người đàn ông tóc đen như tắm trong máu, tức thì, khủng hoảng ập đến, Godric quả thật muốn hít thở không xong.

Không ổn rồi, cái độc dược kia.

Đó là độc dược tăng cảm xúc, Godric vì tượng đá trong Hogwarts nên mới đặt biệt nấu, vì tượng đá cảm giác cảm xúc của mình với con người hơi yếu nên mới tìm hắn hỗ trợ. Nhưng loại độc dược này dùng trên người phù thuỷ đỉ để phóng đại cảm xúc của phù thuỷ lên gấp mười lần.

Godric xác định người mình chắc chắn dính, nếu không y sẽ không khủng hoảng đến mức cảm thấy mình sắp chết, y chẫm rãi hít thở, Salazar cần y giúp, y không thể giống như mấy thằng ngu mà giờ này chơi trò hít thở không thông, Salazar nếu không phải bởi vì kéo y, cũng sẽ không bị đánh trúng…

Cảm xúc khổ sở này vừa trồi lên, Godric hoàn toàn không có biện pháp ngăn chặn…

Salazar sau khi tỉnh lại liền theo bản năng thăm dò xung quanh, chỉ là lần này hắn vừa tỉnh lại liền thấy Godric ngồi xổm bên cạnh hắn khóc? Salazar “…” Hắn sắp chết rồi à?

Bất luận là độc dược gì cũng không có hiệu quả với hắn, cho nên hắn cúi đầu nhìn bản thân, bị thương là chính, nhưng Godric khóc thành như vậy… Quá không ổn, cho dù hắn vì cứu y nên mới bị thương, cũng không cần thế. “Ta không sao.” Hắn mở miệng nói.

Godric cảm thấy Salazar nói đủ để khiến y áy náy, cộng thêm cái hiệu ứng gấp mười kia vào, cũng đủ khiến y muốn tự tử, khắc chế khắc chế, y dùng thuật biến hình biến ra một mớ băng vải cho người đàn ông tóc đen, sau đó lập tức quay đi chỗ khác

Salazar nhìn mớ băng vải như có thể chôn được mình, nhân tiện nhìn xem chung quanh, nơi này không phải hầm, mà là một rừng cây, đây là đâu? Nhanh chóng xử lý xong miệng vết thương, Salazar nhìn Godric đưa lưng về phía mình, thở dài trong lòng, sớm biết rằng đối phương tình cảm phong phú, chỉ không đoán được đối phương vào thời điểm hắn không nhìn thấy lại như vậy…. Này nếu mình chết thật, Godric liệu có đi chung luôn hay không?

Salazar nhiều năm không đào hoa nhớ lại cái kiếp đào hoa của mình ngày xưa…. Đầu càng đau hơn.

Godric đang suy nghĩ, cực kỳ hiếm thấy dùng Bế Quan Bí Thuật, vừa rồi mất mặt quá, lúc này có phản ứng gì y cũng nhốt nó vào trong não đã rồi tính. Sau khi điều hoà xong, Godric xoay người, liền nhìn thấy Salazar đang ngốc ở đó nhìn y.

Này… Salazar không cho rằng y vừa mới khóc là do đặc biệt để ý đến hắn chứ? Merlin, y không phải cái ý kia đâu mà! Hơi há mồm, Godric lại vô pháp giải thích, nói là sự cố độc dược? Y cho dù không cần mặt mũi cũng nói không nên lời, huống chi là với người thích mình vừa mới bị thương vì cứu mình, mạnh mẽ nói sang chuyện khác, y hỏi: “Chúng ta đang ở đâu?”

Này hiển nhiên không phải trên mặt đất trong hầm.

Salazar hiển nhiên nhìn ra Godric đang dùng Bế Quan Bí Thuật, phải biết rằng đối phương luôn khinh thường chuyện dùng loại phép thuật này để che dấu tâm tình của bản thân, nếu Godric cứ chấp nhất với việc cải trang thành không sao, vậy thì chiều y đi, dù sao thì, Salazar xác thực không quá am hiểu giải quyết mấy vấn đề liên quan đến cảm xúc lắm.

Người đàn ông tóc đen dùng một bùa vô thanh vô trượng dò xét xung quanh, sau đó phát hiện… Không chỉ không phát hiện được chỗ này là chỗ nào, mà ngay cả hơi thở phép thuật xung quanh mình cũng rất loãng, ngửa đầu nhìn, cách đó không xa hình như có một thị trấn của Muggle “Hay là qua kia nhìn xem?” Hắn đề nghị.

Hai phù thuỷ thực lực cường đại hoàn toàn không sợ thị trấn của Muggle có gì nguy hiểm, cho dù hiện trạng bây giờ của hai người khá đáng sợ, nhưng cũng chỉ là bị thương ngoài da.

Dọc đường đi hai người không nói với nhau câu nào.

Salazar hơi không quá thích ứng với Godric đột nhiên yên tĩnh, bỗng nhiên nghĩ đến vấn đề mình vì che chắn cho y nên mới bị thương, sẽ không làm Godric hiểu lầm cái gì chứ?

Godric yên lặng nhìn rõ ràng là bị thương, nhưng gương mặt lại chẳng có biểu cảm gì, cảm xúc kịch liệt va chạm trong não bộ, làm y cảm thấy như mình đã khám phá ra chân trời mới, hơn nữa mình còn khóc làm cho đối phương hiểu lầm, đau lòng, đủ loại lý do.

Tới khu vực có người sinh sống, tiếng kêu sợ hãi xuất phát từ Godric nhiều vô số kể, kiến trúc cao lớn chưa thấy bao giờ đó là cái quỷ gì?! Mấy cái hộp đầy màu sắc muggle cầm trên tay là gì?! (???) Còn ôm cây giống? Godric lần đầu tiên cảm thấy, cái độc dược này là muốn mạng của y, sau đó mới tới tình cảm của y.

Salazar sửng sốt, ngón tay chậm rãi nâng, một bùa hiện thời gian “Ngày 25 tháng 12 năm 1931”

Godric nhìn, hít thở không thông, nửa ngày cũng không nói được gì.

Vượt qua thời gian, đến tương lai?

Salazar hoàn toàn tiến vào trạng thái đề phòng, hoàn cảnh lạ lẫm , điều quan trọng nhất bây giờ là điều tra độ nguy hiểm, đồ ăn cũng như nơi ở.

Một ngàn năm trước phù thuỷ một là tồn tại như một gia tộc, hai là lưu lạc khắp nơi, cũng không có loại thành trấn này cho phù thuỷ tụ tập, vì thế Salazar không muốn ở lại đây, ngay cả Hogwarts ….. ngôi nhà của bọn họ vào một ngàn năm trước, tám chín phần mười là cũng chẳng còn nữa.

Điều trước mắt, là một Slytherin rất quy tắc, đặc biệt là đối với vài Muggle nhìn có vẻ không có lực sát thương… Hiện giờ muggle ra khỏi nhà cũng không mang theo vũ khí sắc bén để phòng thân sao? Hơn nữa trang phục bọn họ mặc cũng khác, thậm chí trông còn dị hơn bọn họ.

Salazar nghĩ nghĩ, giải trừ bùa xem nhẹ trên người cả hai, vì thế có muggle nhìn thấy bọn họ, sau đó…. Lướt qua.

Godric bị kích thích đến từ não bộ làm cho không có sức lực, cho nên nói, muggle giới bây rất thân thiện, thân thiện đến mức ngay cả phù thuỷ cũng nhìn không ra, trực giác của y nói cho y như vậy.

Salazar đói rồi, tìm thức ăn trước giờ hắn vẫn luôn rất tuỳ tiện, nhưng nhìn Godric, hắn vẫn quyết định đi đến một cửa hàng thịt nướng khá thơm quan sát một lát, dùng thuật biến hình biến ra tiền giấy kỳ quái muggle dùng để mua một mớ đồ ăn.

Godric “…” Salazar có thể đừng khác thường như vậy được không.

Hai người, người đảm nhiệm phần đối ngoại chính là Godric, theo lý thuyết, giao lưu với muggle thân thiện thuật tiện thu thập tin tức, loại chuyện này thích hợp để Godric ra mặt hơn, cho nên khi thấy Godric trầm mặc, Salazar liền chần chờ, hay là dùng Chiết Tâm Trí Thuật thẩm vấn thử.

Phù thuỷ hắc ám Salazar sau khi quyết định liền ngẩng đầu tìm mục tiêu, sau đó ôm một đứa nhỏ muggle đi ngang qua, nhóc con đó còn sung sướng quay lại vẫy tay với hắn, cười đến cực kỳ dễ thương.

Salazar không hạ thủ được, thế giới này quá kỳ quái.

Nhìn thấy sắc trời đã tối, Salazar xoay người bỏ thêm vài bùa xua đuổi cho cái lều nay ở gầm cầu, Godric hũ nút sau khi chui vào liền không ra nữa.

Salazar “…” Rơi vào đường cùng, Salazar sử dụng kế sách cuối cùng của mình, dùng phép thuật lôi hết những con rắn gần đây lại, dò hỏi một phen, sau đó lại phân phó tụi nó tản ra tứ phía, thu thập tin tức.

Tết của Muggle? Lễ Giáng Sinh?

Trong quá khứ hoạt động duy nhất được muggle chúc mừng chính là mùa màng bội thu và đốt mấy phù thuỷ nữ tế trời, hiện tại như thế nào lại chúc mừng?

Salazar quyết định từ từ tìm hiểu, còn có Godric, người này càng ngày càng phiền toái. Tuy rằng y mà ầm ĩ lên rất phiền, nhưng như vầy… Càng làm hắn phiền hơn, chỉ mong ngày mai có thể khôi phục bình thường.

Godric hôm sau tỉnh lại cũng nhẹ nhàng thở ra, dược hiệu của độc dược hết rồi. Ngày hôm qua y rất tò mò với tình huống của thế giới của muggle, đối với không khí vui mừng bên ngoài cũng rất hứng thú, hiện tạo có thể đi xem rồi, còn Salazar, đối phương không rên một tiếng chiếu cố y, hắn….. bình tĩnh, bình tĩnh, Godric tự nói với chính mình.

Người đàn ông tóc vàng điều chỉnh gương mặt cho nụ cười ngày xưa xuất hiện trở lại, cũng ôm công tác giao lưu với bên ngoài. Salazar nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng trở lại bình thường.

Hai người bình tĩnh ra cửa, tâm tư sau lưng khác nhau, khó có thể nói nên lời.

Đường phố Muggle rất náo nhiệt, không khí ngày lễ vô cùng đậm, người đàn ông tóc vàng nhanh chóng hoà vào không khí tấp nập đó, mua một bịch bánh mì bự còn có thể ngồi tám hăng say với dì bán, nhân tiện còn chào vài câu với những muggle mới đến.

“Lễ giáng sinh vui vẻ.”

“Lễ giáng sinh vui vẻ!”

Nhóm muggle hơn phân nửa đều dùng câu này mở đầu hoặc kết thúc, còn nhiệt tình dào dạt nói không được bỏ qua lễ mừng, cũng nói “Có con nít nhất định phải dắt đến, có ông già Noel phát quà đấy.”

Lễ mừng được cử hành ở quảng trường trung tâm vào bảy ngày sau đó.

Tựa hồ rất thú vị.

Godric ưa thích mạo hiểm nghĩ thế, nếu bên người không có Salazar, y còn có thể ở đây chơi một năm nữa, hiện tại, y suy xét đến tâm tình Salazar, dù sao, thời đại này, người duy nhất Salazar quen thuộc là y.

Godric không tim không phổi cũng không nhớ Helga và Rowena nhiều, đều là người trưởng thành, tự khắc biết lo cho bản thân mình, lần này mạo hiểm quá mức đột ngột, nhưng y có thể tiếp thu, nhưng Salazar vô cớ bị liên lụy… Thật giống như y kéo Salazar theo vậy, hại đối phương mất tất cả, sau đó đá đối phương đi, cho dù không có độc dược ảnh hưởng, y cũng cảm thấy được cái sự trả của mình “Nếu muggle dễ ở chung như vậy, nơi này ăn uống cũng thuận tiện, không bằng ở lại đây vài ngày rồi tính sao?”

Salazar đối với sinh hoạt yêu cầu không quá cao, nhưng nơi muggle tụ tập không có nằm trong mớ không quá cao đó, huống chi là một nơi ầm ĩ thế này, hắn nhìn ánh mắt cẩn thận của Godric, hai chữ cự tuyệt cứ nghẹn lại trong họng.

Godric thấy Salazar thoả hiệp liền áy náy “Thương thế của ngươi vẫn nên cẩn thận dưỡng đi, không cần bôn ba đâu.” Bồi thêm một câu, lại cảm thấy càng kỳ quái, nhưng y lập tức quay đầu tìm nơi nào đó thích hợp để trụ lại, lần này y quyết định sẽ vì Salazar mà suy nghĩ, vì thế liền thuê một ngôi nhà muggle nằm tại một khu phố yên tĩnh, nhà hai tầng có thêm sân, tông màu chính là bạc và xanh lá, ra khỏi nhà cũng có rất nhiều quán ăn vặt, Salazar tuy ăn uống rất tuỳ ý, nhưng đối với thức ăn ngon, thoả mãn một chút cũng không thành vấn đề.

Salazar dọn đến nhà mới liền thở dài, cảm thấy mình mấy ngày nay thở dài còn nhiều hơn ngày xưa gấp năm lần, hơn nữa bọn họ thế mà không cãi nhau, có nhiều thứ có thể cãi như vậy, thế mà lại không cãi.

Chờ đến buổi tối hắn mới biết Godric đào một tầng hầm tại sân sau cho hắn làm thí nghiệm phép thuật hắc ám, hắn cũng chẳng thèm đứng dậy, thí nghiệm phép thuật hắc ám với phí tổn bằng không xác thực nơi nào cũng có thể làm, nhưng Salazar quyết định nghỉ ngơi mấy ngày, thật sự là mệt tâm quá mà.

Hai người sáng sớm ra ngoài ăn sáng, sau đó Salazar về nhà nghỉ ngơi, Godric tiếp tục đi dạo, buổi tối lại gọi Salazar đi ăn tối, cứ thế trôi qua mấy ngày. Miệng vết thương của Salazar cũng coi như khỏi hẳn, liền muốn kiếm mấy cuốn sách đọc thử, hiểu biết nhiều mặt của muggle hiện tại một chút.

“Ta biết hiệu sách ở đâu.” Godric nghe vậy liền dẫn đường, đối với việc thu thập văn hoá đa đạng cũng có hứng thú, y còn đang nghĩ Salazar thực trạch, kỳ thật cũng không xấu hổ như vậy, hơn nữa gần đây thái độ của Salazar với muggle tốt hơn nhiều, ít nhất hai người bọn họ đã không còn cãi nhau ở phương diện này nữa: Salazar cảm thấy muggle là tai hoạ ngầm nên không thích muggle, không cho nhà của mình nhận muggle, Godric đối với vấn đề này có ý kiến, cũng may Salazar ngoại trừ không nhận ra, thì thái độ đối với học sinh muggle trong trường cũng không đến nỗi nào, nếu không bọn họ đã sớm đánh nhau rồi.

Salazar yên lặng đi theo, hai người lại một đường không nói chuyện, nhưng lần này, có điều ngoài ý muốn xảy ra, một nam hài quần áo đơn bạc thẳng tắp xông đến, giây tiếp theo liền nhào vào trên người Salazar.

Salazar nhíu mày chuẩn bị đẩy ra, bên tai lại đột nhiên vang lên thanh âm của một tiểu cô nương [Là hắn! Chính là hắn!]

Tiếng tê tê của rắn vang lên.

Salazar nhìn cái đầu rắn nhỏ thò ra khỏi cổ áo của đứa nhỏ, vì thế hắn không cử động, ngược lại ngồi xổm xuống cho nó chìm trong lòng mình.

Đứa nhỏ này khoảng bốn năm tuổi, trên mặt vì lạnh mà đỏ bừng, cánh tay cũng bắt đầu run, ngẩng đầu liền nhìn thấy một đôi mắt đen, mang theo chờ mong nhìn qua.

[Không sai, Tom, hắn có thể nói chuyện với chúng ta, bọn chị em đều nói như vậy!] Rắn nhỏ toàn thân đen thui duỗi đến phía trước một chút.

Salazar nhìn rắn nhỏ, là rắn hắn phái ra để thu thập tin tức? Không đúng, hơi thở này hắn chưa thấy qua bao giờ, huống chi hắn cũng không còn kêu bọn nó nữa [Mi là?]

[Ta là Nagini] Rắn nhỏ hưng phấn trả lời.

Đứa nhỏ vừa nghe âm thanh tê tê, đôi mắt càng sáng hơn, ba ngày trước Nagini đột nhiên nói cho nó có một người đàn ông có thể nói chuyện với rắn, nó chưa từng gặp người giống mình bao giờ, hơn nữa Nagini rất ủng hộ, nên liền nghĩ, có phải người nhà của mình đến đón hay không? Nó còn có người nhà, phải không, nó sẽ không cần ở cô nhi viện nữa! Mẹ đã không cần nó, vậy ba nó đâu?

Cô nhi viện chỉ nói mẹ nó sau khi sinh ra nó liền chết, tức là nó vẫn có ba, ba ba nó có phải là đến tìm nó hay không?

[Con là Tom, con…] Tom nói theo, thẳng lăng lăng nhìn người đàn ông. Nó trốn khỏi cô nhi viện là vì tìm người này, nó không muốn trở về nữa.

Salazar giật mình nhìn đứa nhỏ, xà ngữ là một loại truyền thừa rất hiếm gặp, đến từ mẹ của hắn, đáng lý ra không nên xuất hiện ở chỗ này, hắn có vài suy đoám, sau đó càng thêm khiếp sợ, vì thế liền bế đứa nhỏ lên.

Tom không nghĩ đến mình sẽ nhận được một cái ôm, nó hơi không quen lắm, nhưng lại cực kỳ vui sướng, nhìn người đàn ông tóc đen trước mặt, không khác nó lắm [Người là ba ba sao?]

[…. Con ngủ một lúc đi.] Salazar có thể cảm nhận được đứa nhỏ này bây giờ đang rất yếu, cho nên hắn liền cho nó một bùa hôn mê, chờ nó nghiêng đầu ngủ rồi, Salazar liền hỏi Nagini sao lại thế này.

Tiểu cô nương là một nhóc rất thích làm nhảm, nói lâu như vậy cũng không nói ra được trọng điểm, đông một câu tây một câu, nhưng tình huống đại khái Salazar vẫn hiểu.

Tom là cô nhi, từ khi sinh ra đã bị ném ở cô nhi viện, không có ai thích nó cả, ăn không ngon ngủ không yên, bị người ta nói là ác quỷ.

Godric cũng đoán được tương tự, thế nhưng có thể gặp được hậu duệ cũng thật tình cờ quá đi.

Salazar trở về, nhưng Godric vẫn muốn đến hiệu sách, mua cái này một chút cái kia một chút, sau đó lại mua một ít quần áo cho con nít và thức ăn trở về, vừa vào cửa, liền thấy Salazar phát ngốc nhìn đứa nhỏ đang ngủ trên sofa.

Quả nhiên là như thế.

Khi vợ của Salazar qua đời vì khó sinh, Salazar lại không ở đó, sau khi trở về thấy con mình được nhà ngoại nuôi khá tốt cũng không cố ý nhận về lại bên người, sau khi lớn vào Hogwarts đã rất hiểu chuyện.

Hơn nữa Hogwarts cũng không có đứa nhỏ nào cần đặc biệt chăm sóc, kết luận là, Salazar cũng không biết phải chăm sóc con nít như thế nào.

Godric cũng sẽ không, nhưng thường thức thì vẫn biết, cho nên mới mua vài thứ về, y đưa sách trong tay qua “Ngươi đọc không?” << Hướng dẫn chăm con cho phái mạnh >>của Muggle hẳn cũng có thể tham khảo một chút?

Salazar đã thí nghiệm, quả thật là đứa nhỏ nhà mình, cho dù thế nào cũng không có khả năng mặc kệ ném trở lại vào cô nhi viện, huống chi cô nhi viện còn là cái loại hoàn cảnh đó.

Tom ngủ một giấc tỉnh dậy phát hiện mình không lạnh cũng không đau, cả người tràn đầy năng lượng, chỉ là rất đói, sau khi lục tung ký ức liền bắt đầu hoảng.

[Bên này] thanh âm nhàn nhạt.

Tom vội vàng nhìn qua, nhìn thấy người đàn ông tóc đen ngồi cạnh bàn, Nagini còn bò phía dưới há to mồm ăn cái gì đó, còn gọi nó qua ăn chung cho vui.

Đồ ăn nóng mới nấu, là loại đãi ngộ cô nhi viện chưa bao giờ có, Tom bò lên ghế dựa, đói khát làm nó vừa bưng chén đã uống, vị ngọt ôn nhuận nháy mắt tràn ngập khoang miệng, nó chưa bao giờ uống thứ gì ngon như vậy.

Một chén cháo bí đỏ.

Thấy đứa nhỏ cũng có chút huyết sắc, Salazar mở miệng [Ta không phải ba ba của con] trả lời câu hỏi lúc trước của nó.

Khuông một tiếng, chén nhỏ liền rớt khỏi tay nó, khuôn mặt nhỏ lập tức trắng bệch.

Godric bên đầu khác của bàn kỳ quái, nhịn không được hỏi: “Ngươi nói với nó cái gì?”

“… Sự thật.” Salazar EQ không cao không minh bạch có vấn đề đã xảy ra, đứa nhỏ trước mặt hắn bây giờ cũng không phải học sinh có chuyện liền nói của hắn trước kia, nhưng hắn vẫn nói hết câu kế tiếp, không sử dụng xà ngữ nữa “Nhưng ta là người nhà của con, về sau con ở đây đi.”

Quanh co, Tom ngốc lặng nhìn người đàn ông, đứa nhỏ năm tuổi rất uỷ khuất, ngày thường còn có thể chỉ huy Nagini đi cắn người, lúc này chỉ có một ý niệm: Cuối cùng cũng được ở lại.

Godric không có ý kiến với đứa nhỏ, nghĩ Salazar dời tâm tư sang nơi khác cũng tốt, nào biết nuôi mới biết nuôi không được, ném đứa nhỏ một bên cho nó tự chơi là cái hành động gì?

Vì thế ngày lễ mừng đó, Godric đi lại bên cạnh đứa nhỏ “Ta đưa con ra ngoài chơi nhé?”

Tom ăn no mặc ấm quả thật có chút hứng thú với ầm ĩ bên ngoài, nhưng người đàn ông tóc đen không lên tiếng, nó không biết có nên đi hay không, kỳ thật Tom không phải một đứa nhỏ thành thật, chỉ là điểm mấu chốt của đối phương nó không biết, nó không muốn làm ra hành động gì khiến người đàn ông đó tức giận, nơi này tốt hơn cô nhi viện quá nhiều.

“Yên tâm, quan hệ của bọn ta rất tốt, ta đưa con ra ngoài cậu ta sẽ không phản đối.” Godric nhìn thấy đứa nhỏ do dự, cam đoan.

Sau đó, một lớn một nhỏ liền ra ngoài, chơi đến cực kỳ vui vẻ, Salazar tỉnh ngủ cũng chỉ thấy Nagini làm nũng oán giận hai người kia ra ngoài cũng không mang nó theo.

Buổi tối, hai người kia sau khi trở về liền ôm theo một mớ đồ, Tom ôm hai hộp bánh gừng lớn thật lớn làm quà đi tìm Salazar, cũng cẩn thận xem xét ánh mắt đối phương, thấy hắn không tức giận mới nói: “Là chú tóc vàng mua….” Vì tỏ vẻ coi trọng, đứa nhỏ liền chèn thêm “Mua riêng cho ngài.”

Salazar “…” Godric có ý gì?

Tom thấy người trước mặt không nhận, do dự thêm câu nữa “Chú ấy nói chú ấy với ngài là bạn tốt, ngài cũng sẽ không tức giận, nên con mới đi cùng chú ấy.”

Salazar yên lặng nhận hộp quà, sao lại biến thành trực tiếp như vầy? Hắn nên làm gì bây giờ?

Ở thời Trung Cổ, triển lãm thực lực với người trong lòng cũng như tặng đồ ăn được đóng gói cẩn thận là một phương thức biểu đạt tình yêu.

Godric trăm triệu không nghĩ đứa nhỏ kia sẽ thêm mắm dặm muối vào món quà như vậy, y bây giờ đang ngồi trong phòng khách tầng một nghịch mấy mấy cái đồng hồ treo tường cùng với vài thứ mình mới mua, bao gồm đèn bàn và TV đen trắng, muggle hiện tại thật kỳ diệu.

HẾT CHƯƠNG 2

[HP] Vô Sự Tự Phi – Chương 1: Nói Dối


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: YURI

-o0o-

Salazar Slytherin và Godric Gryffindor lại cãi nhau.

Tin tức vừa truyền ra, học sinh Hogwarts liền run run, nhóm Ravenclaw sôi nổi thảo luận lần này muốn nháo mấy ngày, nhóm Hufflepuff lại chôm một đống đồ ăn vặt khỏi nhà bếp chạy đến bờ hồ đen ngồi chờ, không lâu sau: Quả nhiên!

Một mớ Slytherin xuất hiện, theo sau là một đám Gryffindor, giây tiếp theo chính là kéo bè kéo lũ đánh nhau! Các loại thần chú bay đầy trời phá lệ hung tàn, nhóm lửng nhỏ hơi rụt cổ, thật là càng ngày càng tàn nhẫn, sau khi cả hai đã đánh nhau được một lúc,vội vàng đứng dậy chạy đi tìm chủ nhiệm mình cứu viện — Helga Hufflepuff chưởng quản bệnh thất.

Hắc tuyến đầy mặt đứng trong bệnh thất Helga xoa eo rít gào “Mấy trò mới hai ba tuổi hả?! Đây là lần thứ mấy rồi?”

“…… Ai biểu giáo sư Gryffindor luôn tức giận với chủ nhiệm.” Nhỏ giọng nói thầm.

“Đừng có nói xấu chủ nhiệm của bọn tôi.” Còn “sách” một cái.

“Cho nên mới đánh nhau?!” Helga quay đầu nhìn nhóm rắn nhỏ.

Khả năng trị liệu của nhóm Gryffindor khá lợi hại, cúi đầu lo liệu miệng vết thương của mình xong rồi, đặc biệt hùng dũng oai vệ nhe răng với bên phía đối diện “Có bản lĩnh thì dẹp phép thuật sang một bên, ai sợ ai?!”

Helga đỡ trán, nàng rốt cuộc đã tạo cái nghiệt gì mới muốn tham gia xây dựng cái trường này.

Một Gryffindor đứng dậy, bắt đầu lớn tiếng ca hát, tiếng ca dũng cảm cực kỳ, sau đó nhóm sư tử phía sau bắt đầu hợp xướng, đại ý chính là Gryffindor dũng cảm tuyệt đối không sợ hãi bất cứ loại khiêu chiến nào, cuối cùng còn tặng kèm một bản vua sư tử gào.

Sắc mặt nhóm Slytherin càng khó xem, bọn họ kỳ thật cũng không muốn nói gì, quay mặt nhìn nhau, thống nhất: Slytherin tà ác chúng ta không nói nhiều, nửa đêm nay đánh lén tháp Gryffindor! Trực tiếp đốt hang ổ bọn họ!

Helga cảm thấy thật may vì không phải nhà của mình, chức chủ nhiệm thật là khó làm mà, mắt thấy không còn gì nữa liền quay đầu rời đi, đi tìm bạn tốt Rowena kể khổ.

Chủ nhiệm Ravenclaw đang đọc sách trong thư viện, nàng căn bản không quản mấy chuyện này của bọn nhọ, vừa thấy Helga mặt đau khổ đi lại, bèn cười cười “Bọn nhỏ có chừng mực.”­­

“Bọn nhỏ có chừng mực, nhưng hai con người kia cơ.” Helga càng ảo não hơn “Một chút việc nhỏ thôi cũng có thể đánh nhau túi bụi, bọn họ là con nít sao?”

Rowena thở dài “Ngay từ đầu đã thế rồi.”

Bốn người bọn họ đều là những người phù thuỷ thích đi khắp nơi, nhờ lữ hành mà gặp nhau, cũng có thể nói là bạn tốt nhiều năm, mà Salazar Slytherin và Godric Gryffindor gặp nhau tương đối trễ bởi vì thuộc tính ma lực mà ban đầu quan hệ đặc biệt không tốt, hiện giờ xây trường nhận học sinh, thậm chí học sinh cũng tốt nghiệp hết đợt  này đến đợt khác, mà hai con người kia vẫn cứ thích đánh nhau.

Vốn dĩ bốn chủ nhiệm đều có địa bàn của riêng mình, ngoại trừ cùng nhau dùng bữa và thời gian lên lớp mỗi ngày ra cũng chả có việc gì, nhưng Godric lại rất đam mê độc dược, còn chạy đến hầm xây phòng ngủ, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy… mâu thuẫn cũng cứ thế nổ ra.

Hơn nữa tất cả đều là những việc cực kỳ nhỏ.

Lần này cũng thế.

Godric nửa đêm nấu độc dược, thuận tay đặt lên bàn, mà Salazar lại dậy sớm đến hầm lấy đồ, chưa tỉnh cứ thế mơ mơ màng màng đi ngang qua bàn xem cái bình độc dược đó là nước mà cầm lên uống, sau đó Salazar lại nói không chịu bỏ vào bình độc dược, cũng không bỏ vào ngăn tủ, hơn nữa thứ này ở trong địa bàn của hắn tại sao hắn không thể uống?

Salazar vốn bách độc bất xâm nên ăn uống cũng rất tuỳ tiện, không cần cẩn thận, sờ cái gì cũng có thể bỏ vào miệng.

Godric: “Đó là bán thành phẩm, cần phải gia công lại nữa.” Cho nên chờ sau khi ngủ dậy lại tinh chế lại lần nữa, cư nhiên bị uống….. những cái dược liệu hi hữu đó…. Lãng phí có thể làm y đau lòng chết đó.

Chính vì như thế, cho nên hai người cãi hai câu, sau đó bị học sinh Slytherin thấy được, nhóm rắn nhỏ trước giờ vẫn luôn rất ủng hộ chủ nhiệm của mình, đánh giáo sư không được, nhưng có thể đè nhóm sư tử ra đánh, cùng loại với đánh không được mi, thì đè con mi ra mà đánh, thế đấy.

Hai người chưa làm lành, nhóm rắn nhỏ thấy thế liền nửa đêm đi trộm tháp, đánh cho nhóm sư tử trở tay không kịp, khi rút còn tiện tay bắt vài đứa trở về.

Sau khi vào phòng sinh hoạt chung của Slytherin liền nhìn chằm chằm rắn nhỏ, làm mấy Slytherin xấu hổ cẩn thận nói: “Bạn gái ai đến rước đi này.” Đánh nhau thì đánh nhau, nhưng nhóm bạn gái sư tử phải có người chiếu cố.

Lúc này tháp cao hoàn toàn là một bãi chiến trường, nhóm sư tử đểu tụ lại thương lượng khi nào đi đào hang rắn, một Gryffindor thập phần ai oán nói: “Cô chẩm nan miên rất thống khổ, nhanh chóng đoạt về đi.”

Hai chủ nhiệm cãi nhau, thật sự ảnh hưởng đến sự hài hoà phát triển của mấy cặp đôi giữa hai nhà.

Đặc biệt là Black và Potter, thông đồng sau lưng đến cực kỳ vui vẻ, một nữ hài Potter bị nam hài Black bắt đi hưởng thụ một đêm.

Ký túc xá Slytherin.

Nữ hài Potter véo tai bạn trai “Anh dám đánh em?!”

“Không có, không có, thần chú trật mà!” Nam hài Black chỉ thiếu quỳ mép giường mà thôi, sau đó bán thảm* “Em xem, tay bầm hết rồi, học trưởng của mấy người xuống tay thật tàn nhẫn mà.”

*Bán thảm: Giả đáng thương

Nữ hài đau lòng tiến lại trị liệu, lập tức liền bị nam hài ôm vào trong lòng tình chàng ý thiếp.

Thân thiết xong, nữ hài thở dài “Làm sao hai chủ nhiệm lại cãi nhau?”

“Anh cảm thấy hai người bọn họ rất ghét đối phương, nhưng không phải cái loại ghét kia.” Black nêu ví dụ “Giống như Barron và Nick khi đi học vẫn luôn ghét nhau, nhưng sau khi tốt nghiệp ra ngoài rồi nếu gặp nguy hiểm hoàn toàn có thể giao lưng của mình cho đối phương.”

“Hai người này quả thật tệ hơn nhiều.” Potter cân nhắc, sau đó nói: “Em có một biện pháp, thành công thì bọn họ không cãi nhau nữa.”

Mắt Black sáng lên “Cái gì?”

“Anh đi nói với giáo sư Slytherin, rằng chủ nhiệm của em vì rất thích thầy ấy nên mới dọn từ trên tháp cao xuống hầm, em cũng sẽ đi nói với chủ nhiệm của mình là giáo sư Slytherin rất thích thầy nên mới nhường hầm cho thầy.” Potter vỗ tay một cái “Bọn họ đều biết đối phương rất thích mình, cho nên khi gặp nhau khẳng định cũng sẽ ngượng ngùng, thế thì không cãi nhau nữa, đúng không?”

Black cảm thấy hơi vô lý, nhưng lại thấy nó vô cùng thuyết phục, dù sao nếu cậu biết người mình cực kỳ ghét hóa ra lại thích mình, thì cậu cũng sẽ không khó dễ đối phương nữa “Ừm, hẳn là sẽ trở thành bạn tốt.” Vốn dĩ, nếu hoàn toàn không nhìn ra được ưu điểm của đối phương, sao lại có thể trở thành cộng sự của nhau được.

Hai ngày sau, khi Salazar đang nghiên cứu phép thuật, liền thấy học sinh nhà mình đến tìm “Chuyện gì?” Hắn rất trực tiếp.

“Chủ nhiệm, thầy có thể đừng cãi nhau với giáo sư Gryffindor nữa không?” Nam hài Black cẩn thận bắt đầu.

Salazar “…” Học sinh của hắn sẽ không can thiệp vào loại chuyện này, đây là lần đầu tiên có học sinh tìm hắn nói cái này, vậy nếu hắn và tên sư tử kia không hợp cần cãi hai câu thì phải làm sao đây.

“Cái kia… Nghe nói giáo sư Gryffindor rất rất thích thầy nên mới dọn đến đây, thầy như vậy, thầy ấy rất đau lòng.” Black nói một câu, cảm thấy không đủ, còn thêm mắm dặm muối “Thầy ấy không nói cho thầy, là vì sợ thầy chê cười thầy ấy.”

Salazar sửng sốt, người đàn ông hơn ba mươi tuổi đầu này còn cho mình nghe lầm, con của hắn sắp kết hôn luôn rồi, đột nhiên nhảy ra tên Godric thích hắn? Tuy rằng hiện tại hắn đúng là độc thân, khoan, Salazar luôn luôn bình tĩnh cảm thấy mình nghĩ hơi nhiều, nhưng vẫn không khỏi nghĩ thêm một chút, Godric nhiều năm như vậy không kết hôn là bởi vì…

Salazar trầm mặc, lượng tin tức quá lớn, hắn cần từ từ tiêu hoá.

Tháp cao Gryffindor cũng đang phát sinh một màn y hệt.

“Chủ nhiệm, thật sự, bạn trai của con nói, mỗi lần thầy và thầy ấy cãi nhau, thầy ấy đều khổ sở thật lâu.” Công phu thêm mắm dặm muối của nữ hài Potter càng ghê gớm hơn “Hơn nữa, giáo sư chỉ muốn trò chuyện với thầy, mà ngài lại cố tình lần nào cũng đi nấu độc dược.”

“Từ từ, trò xác định hắn thích ta?” Godric khiếp sợ, cái chỗ thích ở đâu trên cái gương mặt lãnh đạm đó.

“Sao chủ nhiệm lại ngốc như vậy, nếu không phải là thích, vậy tại sao thầy ấy lại hoảng trước mặt thầy.”  Potter đanh mặt “Giáo sư là vì không giỏi nói chuyện, nên mới bị hiểu lầm, thầy không được làm thầy ấy thương tâm, thật là đáng thương mà.”

Godric “…” Người đàn ông tóc vàng cảm thấy mình đang gặp khủng hoảng lớn nhất trong cuộc đời.

Người rất hay cãi nhau với mình thật ra thích mình, y nên làm cái gì bây giờ?

Godric ngoại trừ dạy học, kỳ nghỉ liền thích đi mạo hiểm, quy hoạch của y về cuộc sống của mình không có hai chữ bạn lữ này, hơn nữa, cho dù có, chẳng phải người đầu tiên y nên suy xét đến là đại mỹ nữ Rowena sao? Salazar, được rồi, Salazar cũng không đáng ghét đến thế, tuy ngẫu nhiên sẽ tìm ngược, nhưng mà…

Godric đột nhiên nghĩ đến, Salazar lãnh đạm đồng ý tham gia xây dựng trường học, còn không phải là vì y đề nghị?

Kia là thích y bao nhiêu năm chứ, Salazar sau khi thê tử vì khó sinh mà chết cũng không tái hôn nữa…. Godric trầm mặc, đột nhiên cảm thấy mình đặc biệt tra thì làm sao giờ?

Tra: Ý chỉ người đàn ông khốn nạn, có những hành động như ngoại tình, bắt cá hai tay,…

Vì thế, chờ đến khi Salazar và Godric gặp nhau khi dùng bữa, hai người nhìn nhau, sau đó cúi đầu ăn không nói gì, mà chờ đến khi Godric lần nữa đến hầm nấu độc dược, lại cảm thấy cả người đặc biệt không thích hợp.

Nấu độc dược có thể giúp bình phục tâm tình, lần này Godric cố tình chọn loại độc dược khó nấu nhất chậm rãi làm, nhưng mà ngẫu nhiên trong đầu y xuất hiện chủ nhân của hầm, tâm tình y lại gợn sóng.

Salazar người này rất cố chấp, y nếu nói đối với việc tìm bạn lữ không có hứng thú, liệu Salazar có thẹn quá hoá giận không, hơn nữa, cậu ấy cũng chưa trực diện nói với y, chính là không chịu làm rõ, nếu bây giờ y đi làm rõ, vậy quá xấu hổ rồi. Godric cảm thấy vấn đề này nan giải hơn độc dược nhiều.

Lúc này, cửa hầm bị đẩy ra, Salazar bước vào, bởi vì mấy câu này của học sinh nhà mình, làm Salazar khó nhịn nói với con rắn khắc trên tường, có việc gì báo cáo với hắn, rất nhanh, nó nói Godric tới, đang nấu độc dược bên trong, nhưng hình như hơi không tập trung. Hắn không hiểu, Godric thích cái gì của hắn?

Bên này, Godric sau khi sửng sốt xong, lập tức bảo trì thái độ bình thường, giống như bình thường cất giọng chào hỏi.

Điều này làm Salazar khẳng định được hai việc: Godric thích hắn và Godric không có ý định nói ra.

Khó thấy, Salazar khó xử, cách xử sự của hắn vô cùng đơn giản cũng rất dứt khoát, nghiên cứu phép thuật hắc ám cùng với dạy dỗ mấy đứa nhỏ đã làm hắn cảm thấy rất mỹ mãn rồi, không cần nhiều thêm một cái bạn lữ, mà Godric lại là người rất ồn ào. Nghiêm khắc mà nói, Godric cũng chỉ đôi khi chọc hắn phiền lòng mà thôi. Godric thích hắn nhiều năm như vậy vẫn không nói khẳng định cũng biết hắn không có hứng thú, bây giờ hắn làm rõ chẳng khác nào đánh vào mặt người ta một cái? Như vậy là rất không phúc hậu, Salazar thờ dài trong lòng, từ bỏ làm rõ.

Đối xử tốt một chút, cho dù là loại nào, Salazar cảm thấy ít nhất cũng đừng làm Godric khổ sở thêm, đặc biệt là vì vài chuyện nhỏ, hơn nữa lần trước thật sự là do hắn sai, vì thế Salazar không lập tức rời khỏi, mà là cầm sách giáo khoa, quay đầu nhàn nhạt nói “Chuyện độc dược, lần sau ta sẽ không.” (Ý là: chuyện độc dược, lần sau ta sẽ không làm thế nữa.)

Godric cả kinh, mình ép Salazar xin lỗi? Lại nhìn vẻ mặt bình tĩnh của hắn, đằng sau gương mặt này có bao nhiêu khó chịu chứ? Chỉ vì chuyện này, sao mình lại có thể tra như thế hả! Godric rối rắm không biết nên nói cái gì, y “a” hai tiếng, một nửa tâm tư đặt trên độc dược, phân nửa còn lại bay bổng khắp nơi, thành ra quấy độc dược cũng trở nên lung tung đầy rối loạn.

Oanh một tiếng, kinh thiên động địa, giây tiếp theo liền bốc khói cuồn cuộn.

Mà hai người trong hầm biến mất không thấy đâu.

—-

Salazar Slytherin và Godric Gryffindor đánh nhau! Cả hầm cũng đốt!

Salazar Slytherin nghỉ việc rời đi! Mà Godric Gryffindor cũng tức giận rời trường!

Hogwarts truyền ra lời đồn thổi như vậy.

Rowena và Helga ngốc lăng, trường vẫn đang hoạt động bình thường, nháo mâu thuẫn xong bỏ đi là sao?

Nữ hài Potter vọt đến phòng hiệu trưởng khóc lóc không ngừng với hai chủ nhiệm còn lại “Đều là con sai…”

Tiếp theo là nam hài Black, mặt cậu bây giờ cứ như đưa đám vậy “Tụi con không phải cố ý, chỉ muốn bọn họ vui vẻ ở chung, làm bạn tốt của nhau.”

Nghe hai đứa nhỏ lộn xộn nói xong ngọn nguồn, hai chủ nhiệm nhìn nhau, hai tên ngu ngốc trước mặt này không biết trên đời này có một thứ gọi là bạn lữ đồng tính hay sao? Như vậy nói cho hai người… Helga thở dài, nàng cảm thấy nếu hai người đều không trở lại, bộ não ham mê nhiều chuyện của nàng sẽ suy diễn ra cả một cốt truyện mất.

Nhưng chỉ vì chuyện này, mà bỏ ra ngoài, không thèm trở về nữa.

Cái trò hề này đơn giản là… Quá xàm.

HẾT CHƯƠNG 1

Design a site like this with WordPress.com
Get started