[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Văn Án


Draco Y Harry Chibi , Transparent Cartoon, Free Cliparts ...

Nếu sau khi chiến tranh kết thúc, Draco và Harry vì đủ loại lý do mà bước vào nấm mồ hôn nhân, hơn nữa còn có hai đứa nhỏ.

Hai đứa nhỏ của bọn họ bởi vì ngoài ý muốn mà đi xuyên thời gian về quá khứ, vậy thì, bọn họ của những năm tháng học sinh có hay không vì hai đứa nhỏ mà đến với nhau sớm hơn.

Tiểu kịch trường 1:

“Trời ạ? Rõ ràng là giống Malfoy y chang, nhưng đôi mắt lại màu xanh lục.”

“Còn có, mọi người xem kìa, đứa nhỏ cậu ta ôm trong lòng y hệt Potter.”

Cả Harry Potter ngồi bên bàn dài Gryffindor cùng với Draco Malfoy bên bàn dài Slytherin đều có chút cứng đờ. Phải biết rằng, Harry là cô nhi, ngoại trừ gia đình dì ra, gia tộc Potter cũng chả còn ai, cho nên, không có khả năng có em họ.

Mà Malfoy, căn bản không hề có con riêng, trừ phi bọn họ không cần thể diện nữa.

Tiểu kịch trường 2:

Harry hoảng loạn giãy dụa, tức giận nói : “Draco Malfoy, cậu là một con rắn, không nên xúc động giống sư tử, lí trí của cậu bị chó gặm rồi hay gì?”

Draco một bên kìm chặt không cho Harry tiếp tục dãy dụa, một bên dùng môi mình chặn cái miệng nhỏ đang mắng người không ngừng của Harry.

[ BSD ] Cuộc Sống Học Đường – Oneshort


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Thành phố lớn thứ hai Nhật Bản, Yokohama.

“Em để đống này ở đây được không?”-Thiếu niên mang mái tóc trắng bị cắt lởm chởm không đồng đều bước đi hơi run rẩy, không giữ được thăng bằng với sấp giấy lớn trên tay cao đến che hết cả gương mặt cậu. 

“Được rồi đó, Atsushi-kun! Cứ đặt trên cái bàn đó đi!”

“Vâng!”

Thở dài một hơi như vừa được giải thoát. Thiếu niên chán nản nhìn nam nhân mới nói mình đặt đồ xuống. Cát sa áo khoác tùy ý khoác trên mình, cả người đều nằm ườn trên ghế sô pha đầy lười biếng với mái tóc bù xù, hơi rối màu nâu sậm hơi nghiêng nghiêng.

“Dazai-san, sao anh không giúp bọn em chút đi chứ! Chiến tranh vừa mới kết thúc, mọi thứ đều bị phá hủy! Xung quanh còn là một đống hoang tàn đó!”

“Thôi nào, Atsushi-kun, đừng cứng ngắc như vậy. Lâu lắm rồi anh mới thoải mái nằm trên thứ êm như này, thật tình là nhà tù cứng quá mà!”

“Kể cả có như vậy thì anh cũng nên giúp mọi người xây dựng lại thành phố một chút!”-Atsushi chống hông, đồng tử vàng chanh nheo lại không bằng lòng, đứng trước vị cấp trên của mình cằn nhằn. Mọi người ai cũng đang cố gắng hết! Vậy mà Dazai-san lại nằm có một chỗ trong đống đổ nát này!

“Nói là thế, chứ Atsushi-kun, đừng bảo với anh là em không thấy bộ dáng của những người dân xung quanh đang xây dựng sao?”

“Hả?”

“Họ đang hối hận vì nghi oan cho trụ sở thám tử. Em mà xen vào giúp chỉ càng làm họ thấy tội lỗi hơn thôi~”-Dazai hơi nhổm dậy, vẻ mặt ghét bỏ đột ngột thể hiện ra trông thấy rõ.-“Việc duy nhất em có thể làm mà không bị cả trăm, cả chục ánh mắt tội lỗi chiếu vô là tính số tiền thiệt hại chi tiêu gửi về chính phủ. Và nó chán kinh!”

“Dazai-san!”

“Rồi rồi, anh sẽ làm mà, có lẽ vậy.”

“Có lẽ là sao?!”

“Mà, sao Atsushi-kun không thử làm nhỉ?”

“Cái đó….”

“Cũng chỉ là tính toán thôi mà! Không có gì khó đâu! Atsushi-kun cũng đâu phải một chút cũng không biết!”-Vui vẻ vẫy tay cười xòa đầy đùa cợt, nam nhân tóc rối bù chăm chăm vẻ mặt của thiếu niên phía đối diện. Hình như tự dưng biến cứng ngắc?

“………….”

“Này, đừng bảo với anh là em không biết tính toán nhá, Atsushi-kun?”

“……Cô nhi viện không dạy.”

“……………..Anh xin lỗi.”

Cuộc hội thoại là toàn bộ lí do vì sao, Atsushi đứng đây, ngay trước dãy phòng học được làm bằng gỗ đơn giản do dị năng giả nào không quen biết dựng tạm cùng bộ đồng phục đóng cúc cao cổ chỉnh tề của học sinh trung học.

Thiếu niên tóc trắng cúi thấp người, vẻ mặt ê chề đầy chán nản. Dazai-san đúng là! Thế chiến mới kết thúc loạn lạc, không giúp được giấy tờ thì để cậu làm cái khác, ai lại một tay ném cho bộ đồng phục trong khi tay còn lại bấm điện thoại nhắn nhắn cái gì không chút trách nhiệm bảo cậu:

“Đừng lo, Atsushi-kun! Với năng lực tiếp thu của em, anh tin chắc sớm sẽ báo với gửi lên anh dòng chữ ‘anh đào nở rộ*’ thôi! Thế nhá! Trường tạm thời xây cho các học sinh tiếp tục học tập không xa đâu, chờ chút anh vẽ bản đồ rồi tới! Để tránh lạ người, lạ cảnh, em sẽ không phải ở đó một mình đâu!”

Được rồi, em rất cảm kích vì anh đề cao năng lực của em tới vậy, Dazai-san. Cũng quan tâm tới mức để một người quen biết cùng em tới trường. Bất quá….

Lén lút liếc qua người bên cạnh, một thiếu niên tóc highlight đen trắng đứng đó sát khí đầy mình. Đồng tử tràn ngập phẫn nộ cùng đôi mày nhíu chặt. Atsushi âm thầm khóc ròng.

Tại sao cái người quen anh nhờ đi cùng lại là Akutagawa chứ?!

Mà này, tội phạm truy nã hàng loạt trên mọi đồn công an và giới chính trị cứ thế đi vô trường có ổn không? Hắn sẽ không điên lên giết hết bạn học đúng không?!

(“Ta nói này, mới chiến tranh xong ngươi tự nhiên báo ta để Akuatagawa tới trường làm cái gì?”-Chuuya nheo đôi đồng tử xanh biển, tay đè lấy vành mũ Fedora đen che gần hết mái tóc cam đỏ xoăn xoăn đầy bức xúc hướng phía người đối diện đang ngả cả người ra ghế cứ như hắn không hề nói chuyện với ai.

“Thì, trước giờ tên nhóc đó cũng đã tới trường bao giờ đâu. Đây là cơ hội tốt cho thằng bé trải nghiệm cuộc sống của người bình thường còn gì.”

“Mafia từ bao giờ cần thử thành người thường hả?! Với cả, Dazai, ngươi bị điên rồi à?! Một Mafia đến trường? Bên cạnh mà không có hai cảnh sát, hay nhiều lắm là cả đoàn cảnh vệ gông cổ đúng là chuyện lạ trên đời!”

“Nào nào, Chuuya! Bình tĩnh chút coi! Chiến tranh loạn lạc mới hết, Chính Phủ không rảnh đâu! Atsushi-kun theo nghĩa nào đó cũng là thứ đã đảm bảo giúp họ tránh Akutagawa làm loạn rồi mà!”-Dazai phe phẩy tay, không chút lượng lữ đầy tự hào thốt lên từng câu mà hoàn toàn không để ý đương sự trong câu nói sẽ giận tới tím tái khi biết.

“Còn ta chỉ thấy ngươi đang đề cao người hổ quá nhiều hoặc là đang cố ngưng Mafia Cảng không đấu tranh với trụ sở nữa thôi!”

“Uầy, Chuuya~, đừng nhìn ta khinh bỉ thế chứ!”)

Atsushi thở dài mệt mỏi, vẻ mặt sầu não cực độ. Không thể tin được là sau đống thiệt hại và phá hủy nặng nề từ chiến tranh tới cột điện, dây cáp đều hỏng hết, thứ đầu tiên người dân đòi hồi phục bằng mọi giá lại là trường học!?

Tình thế hiểm nghèo, kết cục bởi sự biểu tình của đông đảo những người đàn ông và phụ nữ đã đứng tuổi, Chính Phủ buộc phải đồng ý để dị năng giả dùng sức của mình dựng tạm ngôi trường nhỏ đơn sơ cho các học sinh tới học. 

Vì tình huống cấp bách, ngôi trường này cũng không có gì đặc biệt, chỉ làm bằng gỗ. Tuy thời hỏng hóc liền xây lại được không mất bao lâu. Thêm việc dây điện các thứ đều hỏng, lớp học cũng không có đèn điện gì. Tối là tối, sáng là sáng, hoàn toàn dựa vào sắc trời sáng tối viết bài.

Thiếu niên tóc trắng hưng phấn nắm chặt hai tay đầy vui sướng, lần đầu tới trường, trải nghiệm mới đáng quý làm sao! Bất quá, nghiêng đầu khó hiểu nhìn mấy cái đồng học ở xung quanh mình, sao ai cũng cúi thấp người với vẻ mặt chán nản, không chút sức sống nhỉ?

Kệ đi! Mấy thứ này cậu không hiểu nổi, chắc là mấy cậu đó là đang buồn rầu chuyện thiệt hại nhà cửa đi? Tâm Atsushi hơi trầm xuống, nhà dân lần này cũng lắm người thương nặng, của cải theo đó bay đi. Một phần lỗi là do cậu phá khi chiến đấu nữa.

Ủ rũ chưa kịp bao lâu. Gấu áo đột ngột bị giật nhẹ một cái, cậu nhíu mày, cái cử chỉ dễ thương nhỏ nhẹ lại mang phần điềm đạm này chắc chắn không thể nào là Akutagawa. Hắn mà muốn cậu thôi lơ mơ đi chắc chắn sẽ đánh thẳng một cú vô đầu hay nặng hơn là dùng dị năng tấn công.

Vì thế, Atsushi quay đầu. Nhìn thấy người làm điều này, cậu lần nữa bị bao quanh trong sự mù mờ. 

Người kéo gấu áo Atsushi là một thiếu nữ. Chiều cao khá khiêm tốn, gương mặt trắng nõn cùng đồng tử nâu trong veo ngại ngùng liếc khắp nơi xung quanh với hai má ửng chút hồng. Mái tóc dài được thắt hai bím thấp, mang trên đầu chiếc băng đô nhỏ nhạt màu.

Thân ảnh cô gái nhỏ này mang đôi nét giống Kyouka làm cậu không nhịn được tăng thêm bao hảo cảm. Cúi người xuống một chút, cậu nhoẻn nụ cười tươi tắn trấn an thiếu nữ nọ:

“Có chuyện gì sao?”

“A-anh có phải người trong tờ báo này không ạ?”-Cô gái nhỏ ngượng ngùng, hết nhìn trái rồi phải. Lúc lâu sau mới thập thò nhắm chặt hai tay giơ ra tờ báo nọ giấu sau lưng. Tờ báo ấy là từ hồi The Guild tới giờ, trong ảnh có hình một thiếu niên tóc trắng nhảy xuống từ con thuyền to lớn rơi tự do trên không trung.

Hơi mím môi mình, Atsushi cảm thấy mồ hôi lạnh lấm tấm sau lưng. Này này, con bé chắc chắn không phải tới hỏi cậu cái trò đó có vui không đó chứ?! Thực sự, khi biết mình sẽ tới trường, cậu đã lượm lặt cả đống tạp chí rồi các loại sách nói về tâm tình thanh thiếu niên thời nay từ dưới nền đất, đá, tiệm sách vì chiến tranh đã sập xụi tới không nhìn ra hình dạng.

Quyển nào cũng như quyển nào, chắc chắn không thể thiếu một vài dòng chữ như: Trẻ con thời nay rất bất thường, chúng thích các trò chơi mạo hiểm mà không hề biết rằng nó nguy hiểm tới mạng sống ra sao.

“Th-thật ra là em rất ngưỡng mộ anh, thấy anh rất…rất ngầu.”-Thanh âm dịu nhẹ trong trẻo dễ nghe của thiếu nữ mới lớn còn chưa bước qua thời kì vỡ giọng, thêm cái xấu hổ đầy đáng yêu biểu lộ từ trên cả hành động và gương mặt. Tựa cái cách câu nói càng về sau càng nhỏ dần như muỗi kêu.

Hoàn toàn chứng minh cho ta câu nói, con gái khi yêu như đóa hoa nở rộ. Chúng đẹp đẽ thu hút mọi ong bướm, lôi cuốn hơn hẳn cái cách chúng biểu lộ ra trong quá khứ, kiều diễm tới ai ai đều tình nguyện nâng niu.

Thế nhưng, hoa nào rồi sẽ có ngày tàn. Vĩnh viễn không có đóa hoa trường  tồn cùng thời gian, nở rộ theo tháng năm không phai. Chỉ tiếc cho thiếu nữ nọ, bông hồng mới nụ trong lòng đã bị hung hăng ngắt đi.

Thiếu niên tóc trắng hơi ngây ra một lúc, song mới nhận thức được mà mỉm cười hòa ái. Xoa đầu cô bé như đứa em gái nhỏ, tựa cái cách cậu coi Kyouka giống người em còn chưa lớn cần bảo vệ chăm sóc.

“Vậy sao? Cảm ơn em nhiều nhé!”

“V-vâng!”

Bên cạnh, thiếu niên tóc highlight trừng trừng nhìn bộ. Con ngươi hắc sắc đầy cuồng dã chất chứa sát khí chiếu thẳng cô gái nhỏ đáng thương làm thiếu nữ không nhịn được rùng mình. Hắn khó hiểu nắm chặt tay, trong người nhen nhóm cảm giác khó chịu không tên.

Bức xúc tới muốn nghẹn thở. Mà trước khi nhìn cái cảnh chướng mắt trước mặt, Akutagawa không hề cảm nhận điều này. Hảo, như vậy liền đem cảnh này phá nát liền tốt. Bất quá, hắn chẳng rảnh hơi xen ngang làm gì cho mệt.

Tốt nhất, nhanh gọn lẹ rồi tiện thể vào lớp luôn. Tránh trễ giờ khiến Dazai-san thất vọng.

Chỉ nghĩ có thể, hắn không chút lưỡng lự, dùng dị năng lấy luôn chiếc áo khoác đồng phục cao cổ không chút động tĩnh cuốn quanh người tên ngốc trong miệng hắn. Đến khi Atsushi nhận ra điều này, đã quá muộn để thoát khỏi kìm kẹp.

Mafia Cảng thế nào cũng không phải tổ chức có địa vị thấp trong thế giới ngầm. Akutagawa lại là người trong tổ chức. Hắn có thể điên cuồng vào nhiều lúc, thế nhưng không thể phủ nhận năng lực của hắn rất mạnh. Che dấu sát khí hay sự tồn tại đều quá dễ dàng.

Đó là lí do, một cái nhân viên còn chưa quá sành sõi các kĩ năng như chuyên gia tựa Atsushi bị trói lại mà không gặp bất trắc gì.

Tình cảnh vì điều này liền có chút loạn. Biết sao không? Vì cậu bị treo ngược!!! Thử nghĩ xem, khi bạn chỉ là một người thường không chút gì về dị năng giới ngoài mấy lời đồn đại hi hữu. Và, ngay trước mắt bạn hiện tại, một thiếu niên bị thứ đen đen kì dị quấn quanh tới che hết thân mình rồi lộn ngược người đó lên thì bạn sẽ thấy thế nào?

Hoảng loạn, vô cùng hoảng loạn.

Xung quanh rầm rồ xì xào bàn tán, còn có kinh hãi thét lên đầy khiếp sợ.

“Nhìn cảnh tượng trước mặt kìa!!!”

“Đó là thứ gì vậy?!”

“AAAA, trông dị quá!!!”

Thiếu nữ nọ hãi hùng lùi lại mấy bước, bàn tay không nhịn được cầm nắm chặt tờ báo như muốn ôm siết lấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng. Cả giương mặt run rẩy, khóe mắt đọng chút nước thật đáng thương làm người ta thật muốn dịu dàng lau nước mắt an ủi.

Thế nhưng, những người muốn làm điều đó chắc chắn không bao gồm thiếu niên tóc highlight trắng đen trước mặt. Trong khi Atsushi nhíu mày đầy bất mãn, đồng tử ánh lên chút đồng cảm về phía cô gái nhỏ thì AKutagawa không chút do dự trừng trừng cô với lượng sát khí như muốn đem chôn sống thiếu nữ đáng thương.

“Muốn chết?”

“Không có! Tuyệt đối không muốn!”-Lắc đầu nguầy nguậy đầy đáng thương, thiếu niên sợ hãi tới sắp khóc. Khuôn mặt tái trắng, bàn tay cũng run rẩy nhẹ nhưng dễ thấy.

“Vậy thì cút!”

“Vâng!!!!”

Thiếu niên tóc trắng nhíu mày, đồng tử đầy đồng cảm hướng phía cô gái nhỏ sớm đã gần như mất bóng đằng xa. Tội nghiệp con bé. Nhỏ như vậy lại chạy nhanh hơn cả tưởng tượng, sợ hãi đúng là sức mạnh bộc phá con người mà.

“Này! Akutagawa! Ai cho phép ngươi làm thế với con gái hả?”

Vụt!

Rầm!!!!

“Trai gái gì ta không quan tâm, kệ ngươi. Đi trước.”-Hắn nghiêng đầu, một bên tóc theo chiều ngả xuống bởi hành động ấy. Con ngươi vô hồn không chút nương tình cứ thế đáp thẳng một, không chút cảm xúc nhìn người bị mình ném xuống đất tới cả mặt đều nồng nhiệt chào hỏi nền đất lạnh. Akutagawa ghét bỏ xoay người, thật không dám nhận mình quen người này mà.

Mà Atsushi bên này lấy hai tay làm chỗ tựa, dùng sức ngồi bật dậy. Cả mặt đỏ ửng lên vì đập mạnh, cậu ghét bỏ kêu một tiếng, khoanh tay nhíu mày bình luận:

“Người đâu khó ưa!”

***************

“Lớp hôm nay tới đây thôi, chút nữa chúng ta tiếp tục.”-Nam nhân mặc bộ tây trang bình tĩnh đặt phấn xuống, cầm lên cặp sách đứng nhìn học trò theo mình đứng dậy chào, gật nhẹ đầu liền bình bình rời đi. Hiện là giờ nghỉ trưa, nên để bọn nhỏ thoải mái chút.

Chỉ chờ khi thầy giáo mới khuất bóng, cả lớp đã bùng nổ. Tựa đàn ong vỡ tổ xôn xao, tiếng này xen tiếng nọ tới khó nghe ai đang nói gì. Cứ mỗi học sinh đều tụm ba, tụm bảy vào một nhóm ồn ào bàn tám những câu chuyện mới lạ.

Duy có một nơi khác biệt. Thiếu niên tóc trắng cong lưng, thở dài một hơi thoải mái, bài học vừa rồi đúng là dễ hiểu. Mở mắt nhìn khung cảnh xung quanh mình, đột nhiên cảm thấy, thật lạc lõng. Ở đây cậu không quen ai, không có ai nói cái gì, cũng chẳng ai từng trải chinh chiến như cậu, cảm giác ngay từ khoảng trời nhìn lên với bọn họ sớm đã khác biệt.

Cốp!!!

Đầu đột ngột bị một lực mạnh đánh lên làm Atsushi theo phản xạ quay mạnh người, gồng lên cảnh giác, bàn tay sớm đã dần xuất hiện vài biến đổi nhỏ với phần móng trở nên ngày càng dài cùng sắc bén. Song, biết kẻ vừa làm điều này là ai, cậu liền chán nản gục xuống:

“Là ngươi à, Akutagawa? Có chuyện gì?”

Bốp!!!

Trán lại bị làm bia ngắm bán bị vật thể lạ không xác định ném vào. Atsushi bình tĩnh giơ hai tay, và thứ đó rơi tự do xuống đúng tay cậu. Môi hơi mím cùng trán nổi vài dầu thập lởn vởn, sao cái tên này cứ thích ném đồ vô cậu vậy? Vốn tính mở mắt liền mắng hắn một trận, lại vì thứ vừa ném mà câu từ tới đầu môi đều nuốt xuống.

Là bánh mì. Một bánh mì được gói trong chiếc túi nhỏ còn nguyên tem thường thấy ở các trường học của học sinh thời gian này, một món các nam sinh, nữ sinh thường ăn bởi họ không có thứ gọi hai chữ ‘cơm hộp’.

Mà, một phần bởi thiệt hại hiện tại gây nên thiếu thốn lương thực. Ai cũng phải tranh nhau đi mua bánh mì nếu không muốn chết đói vào các tiết sau. Còn mua ở đâu á? Ngay gần đó thôi, từ ngoài cửa lớp chỉ tính vài ba bước.

Người Nhật rất chú trọng bữa ăn dành cho con trẻ. Nếu không phải tình thế thiếu thốn, họ đã không phải làm được có như này. Đương nhiên, vẫn phải mua nếu muốn có, giá tiền giảm xuống mức thấp nhất có thể để giúp dân.

Vì sao không miễn phí? Công trình xây dựng cả thành phố rất lâu, miễn phí từ đầu chí cuối thì Chính Phủ cũng mạn phép từ chối.

“Cho ngươi. Cái tên bất cẩn tới ngu ngốc nhà chắc chắn đến ví tiền còn không mang. Coi như đây là chút lòng thương hại.”

Ngẩng đầu một cách từ từ y chang máy móc, Atsushi đều đều cất lên một câu:

“Ngươi không phải kẻ giả mạo đó chứ?”

“Hóa ra ngươi thích chết như vậy.”

“Không! Ta chưa muốn chết! Ta còn là rất yêu đời!!!!”

Ừ, thứ này quả thực rất bình thường. Nhưng đối tượng đưa nó cho cậu đã biến thứ hiển nhiên này thành điều phi lí nhất chưa từng có. Akutagawa…cho cậu đồ ăn á? Và tứ chi của Atsushi….còn chưa mất cái nào?

Khó chịu trừng người trân trân nhìn mình như thú lạ mới nhập ở sở thú, trán thiếu niên tóc highlight nổi gân xanh. Muốn bao nhiêu tức giận liền có bấy nhiêu. Không chút lưỡng lự, giáng vào đầu cộng sự tạm thời của thêm một cú nữa còn mạnh gấp đôi ban nãy.

Còn không phải đây là nơi công cộng, Dazai-san đã chăm sự nhờ hắn chăm sóc tên ngố này và dặn không được đánh nhau gây thiệt hại của công. Akutagawa thề, nãy giờ chính mình phải vặt ít nhất là hơn số lượng tay chân của mấy người cộng lại.

Được rồi, tuy không muốn thừa nhận nhưng hắn cũng có chút chút để ý, quan tâm tới người nọ. Ngộ nhỡ cái tên này lại ngộ độc khi đang xử lí đống tàn dư linh tinh thì mệt lắm. Chỉ vì thôi! Không còn gì nữa đâu!

“Ngươi tốt nhất trật tự và ăn ngay cho ta, Jinko!”

Vừa dứt câu, Akutagawa liền khó hiểu. Động tác của tên ngốc kia làm sao đột ngột cứng ngắc lại vậy? Có địch? Chỉ với ý nghĩ vừa rồi, hắn cũng là đổi tư thế thuận tiện không góc chết tùy thời một người chạm vào hiện tại chắc chắn sẽ bị tấn công. 

Để rồi, cộng sự của hắn đưa ra một câu nghe muốn đánh đòn.

“Akutagawa, đừng gọi ta là Jinko nữa. Thật đấy.”

‘Thật đấy’? Sau khi ngươi cứng người như thế, chỉ bởi lí do cỏn con rằng bảo ta đừng gọi ngươi như vậy nữa? Thiếu niên tóc highlight đen trắng vật vưỡng đứng dậy, đầu nghiêng qua một bên đổ lộ đôi đồng tử hắc sắc giãn to đầy điên cuồng,cả người tỏa ra thứ không khí hắc ám ngút trời:

“Hả?”

“Thì, ngươi biết đấy. Cái Jinko kia, ngày trước ta chưa hiểu thì không nói, cơ mà giờ nghĩ lại, nếu đọc nặng thêm một chút thì nó sẽ thành….thành….”-Atsushi đỏ bừng mặt, cả thấp đầu sâu tới khó thấy được bộ dáng đồng bạn lúc này là như nào dọa người. Về phần giọng điệu, hoặc là thần kinh cậu quá thô, hoặc là đã quá quen với cách nói này, Atsushi không biết ai đó đã giận tới tím tái.

“Thành gì?”

“Thành…thành chinko đó!!!!! Trời ơi, sao ngươi lại muốn ta nói ra chứ hả?! Tóm lại từ giờ gọi ta bằng Nakajima giùm!!!!”-Xấu hổ hét lớn một tiếng, Atsushi từ nhắm chặt mắt chuyển thành hơi hé mắt ra xem xem vẻ mặt cộng sự mình là có đồng ý hay không.

Sau đó, cậu cảm thấy chính mình chỉ muốn đào một lỗ để chui.

Cả lớp học không biết tự bao giờ sớm đã im phăng phắc, ai ai cũng nhìn cậu với con ngươi khó tin được như thể chuyện cậu vừa nói là cái thứ phi lí nhất trần đời. Được rồi, hét to như vậy, không bị để ý đúng là chuyện lạ trần gian. 

Nội dung còn là rất…rất tục tĩu. 

Thiếu niên tóc trắng ôm mặt, vành tai sớm đã ửng hồng đầy chán nản. Có chết cũng không nghĩ tới mình lại nói thể loại không nên như vậy! Thực sự, nam sinh nhìn Atsushi bằng ánh mắt kì quái thì không nói. Vì cái gì nữ sinh lại nhìn Atsushi và Akutagawa đầy mờ ám theo vẻ hiểu biết mà che miệng cười cơ chứ!?

“Pfff…..”

Hửm? Cái tiếng này không phải của tên cuồng Dazai-san đó sao? Hảo, lần này cậu ngạc nhiên quá mức thật rồi, ai đó nói cho cậu biết đây chỉ là mơ đi. Akutagawa đang cười! Thực sự đang cười hả? Ôi trời ơi, mai tận thế rồi?

Qua kẽ ngón tay, mắt Atsushi như muốn rớt xuống đất…

Phía đối diện, thiếu niên nọ không nhịn được che miệng hơi nhếch môi. Vẫn là không nhịn được phì cười một tiếng nhỏ, cực kì nhỏ. Cơ mà tai hổ lại thính quá, vẫn nghe thấy. Hắn liếc qua bên khác, phẫn nộ gì đó ban nãy đều bị nhào nặn lại thành buồn cười.

Bộ dáng của tên ngốc này, đôi lúc đáng yêu quá mức.

Cái ý nghĩ này vừa xẹt qua, mặt Akutagawa liền nghiêm lại. Không thèm để ý tới cộng sự của mình nữa, bước một bước hai đi thẳng ra ngoài cửa lớp. Hắn vừa rồi nghĩ điên rồ thứ quỷ gì vậy? 

Jinko bất cẩn tới đáng giận đó? Dễ thương? Gặp quỷ!

Dị năng bởi hỗn loạn liền phát động, một phần giúp chủ nhân nó giải tỏa phiền não chạy loạn khắp nơi để gió tạt vô mặt Akutagawa. Cần bấy nhiêu tĩnh tâm liền có bấy nhiêu tĩnh tâm.

Bốp!

Một tờ giấy nhẹ tênh lại do áp lực không khí tát vô mặt hắn trở nên đau hơn hẳn.

Rầm!!!

Cái cành cây nào đó ở mức độ vừa phải cũng bị quấn tới, mạnh mẽ đánh vào lưng Akutagawa.

Keng!!!!

Cái nồi từ khu nhà đổ nát gần đó cũng bay tới, không chút nương tình đập  thẳng vào sau lưng.

Chưa kể tới cát bụi xung quanh từ các công trình xây dựng tập trung vô như đang muốn nổi lên trận bão cát.

Như này thì nằm mơ cũng không tĩnh tâm nổi ấy chứ!!!!

Bực dọc dẫm mạnh chân quay lại lớp, hắn mở cửa và-

“AAAA, quái vật! Quái vật kìa!!!!”-Nữ sinh nọ ngồi ngay gần đó liếc qua, ban nãy bên ngoài ồn ào rất lớn, thật tò mò. Song, cô sợ hãi hét lớn nhìn ‘thứ’ đứng sừng sững trước cửa đầy hoảng sợ. Theo tiếng cô, xung quanh rộ dần nhiều tiếng khiếp đảm vang lên.

“Cái thứ gì vậy? Ai đó đuổi nó đi đi!”

“Thành phố này bị làm sao thế? Hết chiến tranh rồi còn điên rồ xây trường học đầu tiên! Giờ còn xuất hiện thứ quái thai từ đâu ra thế này!!!”

…………..

Trán Akutagawa theo từng lời một nổi lên không biết bao nhiêu là gân xanh, trên đầu lởn vởn hàng đống dấu thập từ to tới nhỏ, đủ mọi loại kích cỡ. Nhịn, nhịn, phải nhịn. Vì yêu cầu của Dazai-san!

Bên má được một vật lạ lướt qua, phần cát dính trên đó cũng bớt đi và rơi xuống đất một ít. Hắn nhướn mày, Jinko? Làm cái gì vậy? Dựa vào động tác, là đang dùng khăn lau đi? Xem ra là do mặt hắn dính cát nhiều quá rồi. 

Akutagawa xác thực đoán không sai. Đứng bên ngoài một lúc, hắn quay lại đã một thân đầy cát. Cả người, tóc tai tới mặt, không có nào không phủ kín cát. Như này mà không ai bị dọa sợ đúng là hiếm có khó tin.

Còn cảm nghĩ của Atsushi á? Đừng hỏi. Nó đang như mớ dây loằng ngoằng lẫn lộn mà rối với nhau thành một đoàn đó!

Người này vừa vào lại lớp, cậu liền biết được là ai. Vấn đề chính là, bộ dáng khó nói quá mức! Trong tâm Atsushi đầu tiên là thấy hài hài, mà cười bây giờ khác nào biến mình thành đứa quái dị trong lớp. Cười khi ai cũng đang hét đầy sợ hãi. Cơ mà cái bộ dáng này của Akutagawa đáng yêu quá cơ!

Ý nghĩ này vừa ra tới, cậu liền đứng hình, bình tĩnh dùng tay tát mạnh mình một cái. Tốt, không phải mơ, xem ra hết buổi hôm nay nên tới bệnh viện khám. Đầu cậu chắc bị chạm mạch dây thần kinh hay chấn thương chỗ nào rồi, tên nào đó thích ném Atsushi quá mà!

Vả lại, liếc qua tình trạng cả lớp đều run rẩy với người vẫn sừng sững trước cửa. Sát khí rõ ràng đang tăng lên đều đều tới cảm nhận được chút âm u. Lòng cậu không nhịn được nổi lên thương hại và, một chút đau lòng? Ai biết.

Vội vã lấy khăn tay trắng giản đơn luôn mang trong túi được Kyouka tặng lúc trước, thiếu niên tóc trắng hơi mím môi, cực kì nghiêm túc đứng trước mặt người nọ lau đi đất cát. Dịu dàng đầy cẩn thận để những nơi đã lau qua không còn bị dính hạt nào nữa.

Chằm chằm gương mặt gần như đã lau hết đi cát bụi, Atsushi hơi ngẩn người chút. Động tác tay có lẽ là vì quen thuộc vẫn tiếp tục lau. Tính ra, Akutagawa nếu không kể tới tính cách điên rồ, không chút hảo cảm, mới gặp đã đánh người kia thì ngoại hình cũng không tệ. Còn quan tâm cho cậu một cái bánh mì.

Ngay giây phút này, các học sinh trong lớp như thấy mắt mình sắp mù. Không gian nơi cửa lớp như sáng lên chói mắt, xung quanh phấp phới nho nhỏ vài quả cầu hồng hồng xinh xinh. Này này, đừng nói hai tên này là người yêu của nhau đó? Tình tứ đến thế là cùng!

“Ta nói này, ngươi còn tính lau một chỗ tới bao giờ.”-Akutagawa nhăn mặt, không chút hiểu biết phá vỡ khung cảnh lãng mạng này bắt đầu phàn nàn. Hướng người giúp mình giải vây đều là phê bình, ngươi đúng là tên nghiệp dư. Đến lau hẳn hoi cũng không biết!

“Hả? Ý ngươi là cái gì? Đang chê ta? Vậy ta liền cho ngươi thấy, ta lau giỏi thế nào!!”-Atsushi cắn răng, cái gì ý nghĩ đều theo đó tàn tành. Lực tay cầm khăn hơi siết nhẹ, tư thế chuẩn bị chiến đầu đầy quyết tâm.

“Ha! Cái tên như ngươi mà đòi giỏi? Còn ta thì thấy, ngươi chắc chắn chỉ là kẻ ngu đặc ở mọi lĩnh vực!”

“Ngươi cái đồ lấy oán báo ân!”

“Ta nhận ân tình của ngươi bao giờ mà báo oán?”

Thế là, biến thành một trận đấu khẩu.

…..Xin lỗi, bọn ta ban nãy bị rồ mới cho rằng các ngươi yêu thương nhau. các ngươi rõ ràng nhìn thế nào cũng thấy là tử địch.

*****************

Thiếu niên tóc trắng nghiền ngẫm chống má nhìn trang giấy trắng, tay trái theo nhịp gõ nhè nhẹ đủ nghe lên bàn mà không ảnh hưởng tới ai, bút sớm đã để mặc nó lăn lóc trên giấy. Đọc trước sách quả thực là điều cậu nên làm trước khi lên lớp này mới phải!

Toàn chữ Kanataka, đọc không ra. Ừ thì, đừng trách cậu. Atsushi chỉ có thể đọc cơ bản vài chữ chút chút, cô nhi viện đâu có dạy cái gì mà học chứ! Muốn tự học cũng khó, viện trưởng rất hay phạt cậu. Đâu còn thời gian rảnh học hết ba bảng chữ cái cả Hiragana, Kanji và Kanataka được chứ!

Đằng sau, Akutagawa hơi liếc qua. Được rồi, hắn ngồi ngay sau lưng Jinko, ý kiến?

Điệu bộ của tên ngốc này có phần sai. Cái dáng bộ uể oải đó như mấy cái học sinh đang nằm dài trên bàn kia, đây là học đủ nên thấy chán rồi? Không đúng, tác phong tên này đâu có giống vậy. Nhất là mấy cái đạo đức chính nghĩa rởm của cậu ta.

Thêm vẻ hào hứng thấy rõ ngay lúc bước chân vào đây đủ để thấy tên đần này mong chờ mọi tiết học bao nhiêu. Cuối tiết bốn hay giờ ăn trưa đều không hề có dấu hiệu suy giảm sự yêu thích. Đây lại mới chỉ là tiết tiếp theo sau giờ ăn.

Mấy khả năng kia cũng vì thế mà bị loại trừ hết. Này này, đừng nói là Jinko không hiểu trong sách viết gì?

Hắn nhíu mày thử liếc xuống trang sách, vẻ mặt như muốn viết hai chữ ‘không tin’. Do là bài mở đầu, cũng không khó đọc mấy. Hơn nữa còn toàn là chữ Kanataka đơn giản, làm sao có chuyện không biết được mấy cái này.

Chuuya-san có nói người hổ xuất thân từ cô nhi viện. Bất quá, thời đại này mà mấy cái cô nhi viện đó còn không dạy chữ cho trẻ con á? Chuyện cười nhạt nhẽo! 

Đúng theo lời Akutagawa, thực chất cô nhi viện có dạy những điều cơ bản nhất cho mọi đứa trẻ. Nhật Bản coi trọng từng mầm non của đất nước, họ chắc chắn sẽ rèn luyện chúng ngay từ những ngày ấu thơ non trẻ chưa biết gì. Đương nhiên, Atsushi là ngoại lệ. Bởi viện trưởng thấy bóng của ông trong cậu.

Đó là lí do, ông để cậu chịu mọi loại hình phạt như tra tấn dẫn tới khủng hoảng tinh thần cho bất kì đứa trẻ nào. Với mong muốn sau này có thể sống sót ngoài đời dù có chịu việc hãi hùng nào. Chính là, cũng vì vậy, Atsushi hết thời gian học chữ rồi.

Được cái, nết người còn chưa mất. Hồi mới gặp Dazai-san vốn đang ý định móc túi vì bằng mọi giá để sống, còn đi lo vớt người lên thay vì mặc kệ lo cho mình trước.

Gì thì gì, Jinko nhìn chữ không ra thì nản tới như vậy là đúng nhất trong mọi khả năng có vẻ khả thi. Tên ngốc này đâu có giống ghét trường học, mặc dù hắn chán muốn xách cặp về sớm làm nhiệm vụ thay vì nghe mấy lão già trên bục ca cẩm đủ thứ bài học mà thời chiến loạn lạc mới qua không thể áp dụng nổi.

Thở dài một hơi chán nản, Akutagawa lấy bút. Bắt đầu sao ra hai bản theo hai bảng Hiragana và Kanji, cái tên này mà cả ba bảng chữ cái đều chưa học thì hắn chắc chắn không thể đọc được nhiệm vụ khi thực hiện công việc được. Cho nên, Jinko nhất định đọc được một trong hai bản này.

Công việc của Mafia Cảng luôn chồng chất nhiều loại giấy tờ buộc phải xong hết trong một ngày, đồng lương của tổ chức cao như vậy cũng là vì nó. Nhờ vậy, không chỉ đọc và hiểu nhanh, tốc độ viết của những người lăn lộn trong Mafia Cảng vài năm đều phải hơn bình thường rất nhiều.

Nhờ vậy, Akutagawa thông thạo viết trong tầm chưa tới mười phút, vô cảm nhìn hai bản viết tay chữ đẹp đẽ, đều tăm tắp, không vì mất kiến nhẫn mà trở nên xiêu vẹo như tính cách của hắn. Lần sau nhất định phải ép Jinko học cho nhớ hết các bảng chữ cái, hắn không rảnh mỗi ngày đều chép tay ra mấy bản để tên ngốc này học!

Thế nhưng….

Chằm chằm hai bản viết tay đang cầm, giờ đưa tên ngốc kia kiểu gì?

Cắn răng nghĩ một lúc, kết cục, thiếu niên tóc highlight đen trắng hơi quay đầu. Vạt áo đen tuyền từ bộ đồng phục cao cổ bỗng biến dị kéo dài lên theo hướng mắt hắn. Akutagawa đưa hai tờ giấy ra trước, thuận thế dùng dị năng cầm chặt lấy nó. Từ từ một cách lén lút đặt lên bàn của người ngồi trên.

Thế là xong! Khỏi cần phải làm hành động ngu ngốc chính tay đưa cho Jinko!

Thiếu niên tóc trắng hiển nhiên cũng để ý tới trên bàn nhiều hơn hai tờ giấy, còn là được thứ đen tuyền đặt lên. Cậu nhướn mày, Akutagawa muốn đưa cái gì giờ này? Dazai-san đã nói trong lúc đi học, tạm miễn công việc rồi sao?

Cầm hai tờ giấy lên, Atsushi nhìn chằm chằm. Hiragana thì cậu đọc được, Kanji chỉ biết vài. Còn may, vẫn đủ để so sánh. Giống hệt nhau về mặt ngữ nghĩa, lại liếc xuống sách giáo khoa bên dưới. Đừng nói đây là Akutagawa viết thêm hai bản mấy tiếng còn lại cho cậu hiểu nhé?

Kẻ máu lạnh như hắn lại có thể thấy cậu nản liền giúp đỡ đến thế này. Đột nhiên thấy cảm động dễ sợ.

Xé một tờ giấy nhỏ chỉ bé bằng lòng bàn tay, Atsushi viết xuống cái đó một câu rồi lén lút chuyển qua sau lưng mình. Vẻ mặt cười cười che miệng làm người ta những tưởng ngượng ngùng cùng phản ứng có phần khựng lại của người phía dưới ngay khi đọc làm các học sinh trong lớp đều không nhịn được nghĩ:

“Muốn chim chuột thì ra ngoài đi!”

Biểu hiện sau của Akutagawa lại làm bọn họ lần nữa rút lại. Biết sao không? Hắn đập mạnh đầu Atsushi một cú đau điếng rồi bình thản ném qua tờ giấy khác. Thiếu niên tóc trắng đọc xong trong đó viết gì liền vò nát, đầu cúi thật thấp không rõ biểu cảm.

Sau đó, nó biến thành trận cãi nhau qua những tờ giấy ném qua ném lại.

Cụ thể lí do, Akutagawa hành động như vậy là bởi, nội dung tờ giấy Atsushi gửi xuống là:

“Đầu ngươi hôm nay bị đập vào đâu à? Tự dưng chuyển tính cách.”

Các học sinh mắt cá chết nhìn lượng lớn giấy không ngừng bay, họ cảm thấy, sau này không quen thì chắc chắn đầu sẽ hỏng, tam quan sẽ nát. Sau vài lần nhầm lẫn, họ đã chắc chắn rằng, đây có lẽ là một kiểu ngọt ngào đầy lãng mạng nào đó của cặp đôi chớm yêu này.

Về phần giáo viên á? Tiếng lớn như vậy, ông phát hiện từ lâu rồi. Vấn đề là, gan của giáo viên thực sự rất bé nha. Kiếm tiền đủ ăn đủ mặc và lên lớp học sinh đã đủ chuyện rồi, không rảnh đi quản một tên bị truy nã khắp nơi cùng người giám sát kẻ đó đâu!

—————————————————————————————

Cái đầu của chị đây, MayMikan!

Ý tưởng: Lần này chắc không có, chỉ dựa vào bối cảnh và yêu cầu chị đưa ra để lựa. Tỷ như vừa cổ trang vừa hiện đại, lấy vào khoảng thời gian sau chiến là thích hợp nhất vì nó có đủ thứ đồ dùng lại vì chiến tranh nên chỉ có thể tạm dùng đồ vật thô sơ chút chút.

Anh đào nở rộ: Ám hiệu của phương Đông, có nghĩa là ‘đậu rồi’. 

Jinko: Người hổ

Chinko: Khụ, thứ…là thứ ở giữa hai chân bất cứ ai thuộc phái nam!!!! À thì,….trừ mấy người bị thiến ra nhé?

HẾT

[ BSD ] Ngươi Là Gió – Oneshort


-o0o-

AUTHOR : YURI OSAKI

-o0o-

Cuộc đời của Dazai không có gì gọi là tuyệt vời cả, từ đầu đến cuối đều nhuốm một màu đen tăm tối được phủ lên tấm màn nhung đỏ che dấu tất cả với ám khí nặng nề tỏa ra khiến ai cũng không muốn biết đến.

Tựa khi còn thơ trẻ mới lên năm, hắn sống cuộc sống không khác đứa trẻ ổ chuột vật vã ngoài đường ngày mới lên năm bởi ông bố bội bạc và bà mẹ si tình.

Giống cái cách đứng vô hồn  nhìn gã đàn ông khiến tất cả mọi thứ bê bối như này ôm lấy thi thể sớm đã lạnh tanh của người phụ nữ cố gắng cho hắn kỉ niệm ngày bé vui vẻ như bao đứa trẻ ngoài kia khi tròn tuổi thứ mười.

Dazai không coi tên đó, nam nhân bạc bẽo nọ là cha hắn, ở mọi phương diện. Ông ta đánh đập hắn thuở ấu thơ non dại không biết gì, quát mắng người đàn bà duy nhất yêu thương hắn khiến Dazai không nỡ để lộ gương mặt vô hồn thảm khốc không dành cho trẻ con trước bà mà chỉ đơn thuần cười tươi rạng rỡ gọi tiếng ‘mẹ’.

Và trên tất cả, ông ta thất hứa. Nam nhân tóc đen ngắn rẽ ngôi luôn mặc chiếc áo trắng của bác sĩ với dáng vẻ luộm thuộm ấy, Mori Ougai, thất hứa.

Thiếu niên tóc nâu xù chằm chằm người trước mắt, hai tay đặt trên ghế với đôi đồng vô hồn nhìn người vẫn đang nói trước mặt. Hắn không muốn gia nhập Mafia Cảng, nó vừa chán vừa mệt, còn phải làm việc. Hà cớ gì Mori-san lại đem hắn biến thành nhân chứng về việc thủ lĩnh tiền nhiệm qua đời và giao tổ chức cho người này chứ?

Nói thế nào thì nói, cuối cùng Dazai vẫn buộc phải đi thực hiện cái nhiệm vụ không chút thú vị này. Nếu không phải bác sĩ lôi thôi kia đồng ý với hắn, sau việc này liền đồng ý thả hắn đi thì hắn cũng không làm.

Diễn biến công việc diễn ra tốt đẹp….nếu không kể đến khi cuối.

Trên môi nhếch lên một nụ cười mỉm, tóc mai rũ xuống che mất cả bên mắt còn lại, Dazai đều đều nói với chiếc điện thoại trên tai:

“Tôi sẽ báo cáo chi tiết khi quay về.”

Rầm!!!

Hoặc không.

Không chút biểu cảm nhìn cái thiếu niên tóc cam đỏ xoăn xoăn đang cười khiêu khích với đồng tử xanh biển đầy chiến thắng. Ôi, bỏ qua nó đi. Lưng hắn bị đập mạnh xuống đất tới vỡ cả tường và ngực thì bị chân của tên trước mặt dẫm lên, có biết tôi ghét đau lắm không?

Với cả, đầu ngươi là não heo sao? Lựa chọn hoặc chết, hoặc khai thông tin ra rồi chết thì đụng vô cái đám trung thành thà cắn thuốc độc còn hơn nói thì chỉ mang thiệt về phía mình. Mà kệ đi, đằng nào hắn cũng muốn chết, cho cái chết không đau là được.

Ấn tượng đầu của Dazai với Chuuya vô cùng tệ hại ngay từ khi bắt đầu. À, nó còn tệ hơn khi sau đó người nọ không chút do dự dùng chân đá vô mặt hắn làm chất lỏng tanh nồng từ trán chảy xuống thấm đỏ băng gạc băng trên con ngươi.

Bất quá, không thể phủ nhận một điều, hắn thấy Nakahara  Chuuya này vô cùng nhanh. Liền có thể cùng Hirotsu-san đã làm nghề lâu năm phân cao thấp, so với cơn gió chỉ có hơn chứ không có thua.

Về sau, Dazai gia nhập tổ chức cùng thời điểm với Chuuya, còn bị ép làm cộng sự, hắn càng rõ ràng hơn điều này. Thiếu niên tóc cam ấy nhanh, rất nhanh. Tựa cơn gió len lỏi trong quân địch, đánh gục từng kẻ trong chớp mắt.

Đó là lần đầu tiên, Dazai vui vẻ. Mừng rỡ giống đứa trẻ có được thứ đồ chơi mới mang một cái đơn thuần ý nghĩ. Không hơn.

Điều này làm hắn thích thú, mấy đời làm gì có ai được xem phim hành động chất lượng cao trực tiếp đâu. Cho nên, Dazai làm biếng, để mặc Chuuya xử hết còn mình đứng nhìn, kế hoạch vạch ra cũng vô lí tới chỉ mình cậu mới hiểu và làm được.

Ban đầu, ý nghĩ của hắn chỉ có thế, ngắm cảnh đẹp ý vui thế này thì sao chê được, cứ hưởng đi. Về sau, Dazai phát hiện, mình dần có ý nghĩ muốn chiếm đoạt tên cộng sự ngốc nghếch ấy. Hắn không phải đồ đần không phát hiện mình có cái gì tình cảm như mấy người tầm tuổi suốt ngày ôm tim lầm bầm tự hỏi như bọn ngố.

Cảm xúc đó không phải đơn thuần nổi lên tình đồng cảm bằng hữu muốn làm bạn, mà là muốn chiếm hữu cả tinh thần và thể xác thiếu niên nọ. Muốn khiến cậu đeo lên thứ gì đó chứng minh đây là đồ của hắn, ai cũng không được động.

Đây là lí do, chiếc chocker trên cổ Chuuya ra đời.

Cậu là người giữ chữ tín, có trách nhiệm với mấy cái giao kèo. Dazai liền chơi cùng cậu một trận, khiến Chuuya thua liền theo yêu cầu đeo chiếc vòng đó lên. Có lẽ thiếu niên tóc cam đỏ không biết, ở khóa chiếc chocker, được khắc rất nhỏ dòng chữ “Dazai Osamu”.

Chuuya là gió, một cơn gió bất biến. Đôi lúc chỉ thoảng qua giống sự dịu nhẹ với cấp dưới, lắm khi lại từng cơn mát rượi đầy trân trọng tựa cái cung kính cậu dành cho thủ lĩnh. Còn hắn á? Hắn được iu ái đặc biệt nha! Chibiko khi ở cạnh Dazai ấy, chính là cơn cuồng phong bạo nộ như muốn tát vào mặt người đi đường, áp lực của gió nhiều lần mạnh tới muốn cắt da xẻ thịt.

Thiếu niên tóc nâu tam quan vặn vẹo không uốn nắn nổi khi nghĩ tới đoạn trên tỏ vẻ, người duy nhất con sên đó đối đãi như vậy chỉ có mình hắn, không có ai khác nên hắn mới là đặc biệt nhất trong lòng Chuuya!

Về phần người nọ, cậu luôn luôn không hiểu nổi trong đầu cộng sự của mình nghĩ gì. Ý tưởng trong đầu hắn luôn điên rồ tới mức khó tưởng tượng nổi. Chuuya chán nản gãi đầu, chính mình liền không biết gây cái hậu họa gì mới dính phải tên điên này làm cộng sự.

Ài, nói đi nói lại thì thật đấy, cái tên này đã làm cậu ghét cay ghét đắng từ hồi gặp mặt. Dazai, tên đó là một con người, được sinh ra và sống như bao kẻ bình thường trên thế giới, không như cậu. Và rồi sao? Hắn đòi kết thúc sinh mạng!

Thật luôn? Trong khi Chuuya là một cái vỏ chứa của thần không hề có quyền lựa chọn. Mở mắt nhìn thế giới đã là khi bốn, năm tuổi. Không cha mẹ, không người thân hay kí ức, càng không có cái gọi kỉ niệm ấm áp với một ai kể cả là người qua đường chăng nữa.

Ghen tị với Dazai là điều cậu sẽ không phủ nhận dù có muốn tới đâu, nhưng đó là sự thật. Tên cuồng tự tử đó có những thứ Chuuya không hề có. Trong khi cậu khao khát nó thì hắn không hề tiếc rẻ ném nó đi như vất rác? Nghĩ coi có tức không?

Với hắn, mấy thứ nhỏ nhặt đó chả đáng giá gì. Còn với cậu, đó là điều Chuuya cầu được ước thấy ra sao cũng không thể có.

Tựa cái cách người ta nói: Với một kẻ, thứ đó còn không đáng một đồng tiền. Bất quá, với một người, đó lại là thứ trân quý nguyện nâng niu đánh đổi hết thảy để bảo vệ.

Nếu tên cuồng tự tử đó không muốn tới vậy, cậu liền khiến hắn tâm nguyện vĩnh viễn không thành! 

Mà, có lẽ cũng vì nó, Chuuya để ý tới Dazai khá nhiều. 

Hắn nhảy sông, cậu vớt lên. 

Hắn nhảy lầu, cậu dùng dị năng đá hắn vào một tầng nào đó của căn nhà hắn nhảy rồi tự mình bay lên tầng thượng sau khi bị vô hiệu hóa vài giây ngắn ngủi. 

Hắn uống thuốc độc, cậu liền trói hắn đem đi gặp thủ lĩnh.

Hắn treo cổ, cậu đem dây thừng toàn bộ đều đổi thành dây thép khó treo. Còn cắt chúng thành đoạn ngắn đủ dùng nhưng không thể cuộn đủ một vòng mà luồn được đầu vào.

Và còn rất rất nhiều cái khác.

Trước cả khi chính Chuuya nhận ra, cậu đã để tâm tới kẻ kia khá nhiều. Có là cái vỏ chứa của thần không có nghĩa tinh thông vạn sự. Cậu hoàn toàn chẳng hiểu nổi tình cảm đối với Dazai lúc này cũng như quan hệ giữa Chuuya và hắn.

Bạn bè? Miễn đi, cái này không cần suy xét đã thấy sai rồi.

Cộng sự? Cái đó giống vỏ bọc bên ngoài hơn. Trừ lúc đánh đấm với thi đấu các thứ ra, hai người có chỗ nào giống cộng sự?

Kẻ địch? Hồi đầu mới gặp thì không sai. Bất quá, hiện là đang cùng tổ chức, nghe kẻ địch rõ buồn cười.

Chẳng lẽ….tình nhân?

Mắt Chuuya như muốn biến thành cá chết, bình tĩnh giơ tay mình lên và-

Bốp!!!!

Bỏ tay xuống, thiếu niên tóc cam đỏ thở dài một hơi. Một bên má hằn đỏ cả năm ngón tay. Cái đó cũng tính tới thì xem ra đầu cậu hỏng nặng rồi.

Thấm thoát từ đó một năm trôi. Dị năng của Chuuya ngày càng mạnh. Rồi cái ngày, sức mạnh của nó vượt tầm kiểm soát cũng tới.

Dazai ngây người, chằm chằm cái kia thiếu niên cả người đều bị những vệt đen không sạch sẽ ám lên. Hai mắt trắng dã, dưới lòng bàn tay không ngừng tạo ra những quả cầu nhỏ hắc sắc điên cuồng đánh phía địch.

Đây là lần đầu tiên, hắn hiểu được cảm giác gọi là hoảng sợ. Hoảng sợ giống một con người lo lắng cho một ai đó. Sợ hãi mất đi người kia.

Kết cục, hắn như mất kiểm soát lao ra giữa chiến trường không màng súng đạn từ địch đang nhắm tới. Lại lần nữa, Dazai lần đầu nếm trải cảm giác mạo hiểm của mấy thiếu niên tuổi mới lớn. 

Sau vụ đó, cả hai người đều bị thương nặng lại nổi danh thành cái gọi là ‘Song Hắc’ trong một đêm. Lừng lẫy, uy danh diệt cả tổ chức lớn với thời gian ngắn khiến người người khiếp sợ. Còn hai đương sự chính trong chuyện này còn đang……mải đấu đá nhau trong bệnh viện.

“Ngươi có điên không mà đi lao vào giữa một đống nguy hiểm như thế hả?! Ngươi chết rồi ta ăn nói sao với thủ lĩnh!!!”-Thiếu niên tóc cam đỏ phẫn nộ gào lên, cả người đều không thể cử động nằm trên giường bệnh. Khắp người nơi nơi đều có vài chỗ quấn băng, cùng Dazai sắp tới giống nhau bộ dáng đến phát giận.

“Chuuya mới là người hâm đó! Chính mình tính mạng giữ còn không nổi, còn kêu ai? Ngươi đừng có quên lúc đó ngươi cũng tấn công cả ta!”-Người bị mắng đảo mắt, hơi nhích đầu qua trái nhìn cộng sự nằm giường bên cạnh. Nghĩ sao lại đi xếp chung hắn với tên lùn tịt một phòng trời! Đây là ngại tiền dạo này có nhiều muốn bọn họ phá ‘một chút’ sao?

“Bộ ngươi không có chân à? Thích chết tới muốn chạy vô đó sao?!”

“Thì đương nhiên, ta muốn chết mà.”

“……Bị đánh vô rất khó coi.”

“Mới không muốn! Cơ mà đó là dị năng, tổn hại nổi tới ta?”-Dazai nghiêng đầu, miệng không nhịn được toét ra đầy khiêu khích. Hắn so với Chuuya bị thương không quá nặng, vận động vẫn tốt chán.-“Lại nói, dị năng của ngươi như vậy hiện muốn sống chỉ có thể dựa vào ta. Thật phiền phức!”

“Vậy ngươi banh tai ra nghe rõ cho ta! Ô trọc cho dù không thể tách rời nhân gian thất cách, cũng không có nghĩa Nakahara Chuuya không thể tách rời Dazai Osamu! Ta sẽ mạnh lên, đến lúc đó, chẳng cần dị năng liền giải quyết được bọn kia!”

“Ồ~, nói thì hùng hồn vậy không biết ngươi có làm nổi không ấy chứ!”

“Hả? Ngươi nói lại coi!”

“Ta không đó, với cái thân tàn của ngươi hiện tại làm gì được ta?”

“Ngươi!”

Chuuya không hề biết, khi cậu thốt lên lời không cần kia, Dazai đã cảm thấy hụt hẫng vô cùng.

Hắn phồng má bất mãn đầy trẻ con, chibiko là đồ ngốc! Ngốc, ngốc ngốc! Ngốc hết thuốc chữa! Rõ ràng ngữ điệu của ta là như nào vui mừng ngươi cũng không nhận ra…

Thời gian luôn quay nhanh tới mức ai cũng khó nhận thấy được. Hai năm, ba năm nữa đã trôi. Chuuya và Dazai đã lên tuổi mười chín. Đồng nghĩa với, hắn đã phản bội tổ chức, rời khỏi Mafia Cảng.

Thiếu niên tóc cam đỏ bình tĩnh bước ra chiến trận, không hề gì liếc số lượng đông đảo của địch trong khi cậu chỉ có một mình. Chuuya nhắm mắt, đây không phải lần đầu trong suốt thời gian qua, chẳng có gì phải lo lắng cả.

Đó là Chuuya ý nghĩ, bất quá, sự thật lại tàn khốc hơn rất nhiều. Hơn phân nửa quân địch đều là dị năng giả, một số còn có năng lực tàng hình và cường hóa, vô cùng khó đánh. Muốn tiêu diệt, cách tốt nhất là dùng phương thức kia.

Còn lâu mới dùng!!!!

Thiếu niên tóc cam cắn răng, cậu mới không phải thể loại yếu đuối không còn tên kia bên cạnh liền vô dụng!

Mà Dazai bên này, hắn là đang nằm vắt vẻo trong căn nhà nhỏ vắng người. Tay chống má nằm trên sô pha thoải mái êm êm mà bấm bàn phím máy tính. Đầu óc hắn không phải kẻ ngu, đương nhiên vẫn cần nắm rõ hành tung của tổ chức tránh bị truy sát.

Cho nên, tốt nhất liền để lại vài con vi rút, chính mình liền có thể kiểm soát được thông tin nội bộ. Nắm bắt chút tin tức còn hơn không hiểu chút nào.

Song, Dazai hơi nhíu mày, nhiệm vụ mới nhất của Chuuya là hôm nay? Địa điểm so với nơi này có điểm gần, trùng hợp sao? Nội dung thủ tiêu tổ chức xấu số nào đó quen mắt. Hắn không để tâm, nhìn xuống danh xưng kẻ địch, con ngươi như muốn giãn to tới rớt xuống đất.

Đùa hắn à! Cái tên này không phải tổ chức lớn mạnh gần đây sao? Lực lượng dị năng giả vô cùng hùng hậu, ngày trước thì không nói, giờ mình cái giá treo mũ đó sao sống nổi cơ chứ!

Hơi mím môi, khóe miệng Dazai nhếch cao lên đầy chế giễu, một tay che kín đôi đồng tử. Hắn a, sao lại ngốc như vậy, cư nhiên quên mất thủ tiêu xong mối nguy hại lấy mất ghế thủ lĩnh là mình thì đối tượng tiếp theo chắc chắn là cộng sự của hắn.

Không có ‘Nhân gian thất cách’ ở, Ô Trọc chính là quả bom tùy thời liền phát nổ. Tựa cái lần đầu Chuuya bùng nổ, ngộ nhỡ không may bị thế ở Mafia Cảng thì khác nào tổ chức nguyện mình lao vào lửa thành con thiêu thân tự sát?

Còn cho rằng một mình rời đi không can hệ, bỏ lại quả bom cài vào xe chứng minh trong sạch cho tên lùn kia liền xong. Dù sao tên đó sớm đã coi tổ chức là nhà, là gia đình. 

Chết tiệt!

Đáng lẽ ngày đó cứ đánh thuốc mê rồi vác Chuuya theo cùng mới phải!!!!

Cấp tốc khoác tạm một cái áo đi đường, Dazai mở mạnh cửa chạy thẳng. Làm ơn, đừng là quá muộn khi tới đó!

Nhanh hơn, nhanh hơn nữa! Dùng toàn bộ sức lực mà chạy!

Hai chân hắn như mất cảm giác, phổi bị chèn ép tới hô hấp khó khăn, mồ hôi cũng rịn đầy trán. Dazai hơi cong người, chống một tay lên đầu gối trong khi tay còn lại siết chặt vội lau chút mồ hồi nơi cằm. 

Địa điểm tới cũng đã tới. Chỉ là, đích đến ấy chỉ khiến Dazai đứng sừng sững mà ngỡ ngàng nhìn xung quanh. Khắp xung quanh chất đống thi thể, mặt đất lỗ rỗ bao nhiêu là lỗ tới không đếm xuể. Chưa kể tới xung quanh đều đã nhuốm một màu huyết sắc mê người.

Tanh tưởi, ngọt lịm, lại đôi lúc làm người ta ghê tởm.

Nhíu mày che mũi mình, mùi cũng kinh quá đi! Bất quá, đuôi mắt Dazai đột ngột bắt gặp bóng hình nhỏ nhắn quen thuộc, sớm đã làm hắn quên đi hết thảy khó chịu vừa rồi.

Thiếu niên ấy, nằm trong cái lỗ lớn trên mặt đất vốn một màu nâu hiền hòa đã biến thành sắc đỏ diễm lệ. Quần áo trên người te tua, rách nát nhiều chỗ. Tay, chân, và mặt vẫn không ngừng chảy máu từ tất cả những bộ phận. Mắt, mũi, miệng, tai, thậm chí là cả móng tay cũng không tha.

Run rẩy đi tới ôm lấy thân thể người nọ đầy dịu dàng, hắn vỗ nhẹ má cậu, bất động. Đồng tử ngập tràn hoảng hốt, làm gì đây? Rốt cuộc nên làm cái gì?

Sơ cứu vết thương? Nhưng hắn không mang thuốc sát trùng, dụng cụ y tế cần thiết khi cấp bách cũng không có. Do bất tiện di chuyển, Dazai hoàn toàn chẳng mang thuốc thang gì. Chẳng lẽ đi mua? Không được! Thế thì muộn quá rồi!

Cầm máu! Đúng rồi! Cầm máu cái đã!

Vội vàng áp tai mình lên ngực người nọ, hắn cần kiểm tra mạch đập!

Kết quả, làm Dazai điếng người.

Không có.

Mạch không đập.

Chuuya…chết rồi.

Lần đầu tiên, hắn nếm trải đau khổ. Cũng là lần cuối cùng, hắn cảm nhận được cảm xúc.

Cơ thể dần lạnh đi như muốn tát vào mặt hắn sự thật tàn khốc trước mặt. Dazai không nói, ôm chặt đầu người nọ trong ngực mình tựa muốn dùng chút hơi ấm của bản thân níu kéo người nọ dù biết đây là điều không thể.

Hắn không gào, không khóc, không oán than. Chỉ giản đơn nhắm mắt,  một mình gặm nhấm trong tâm.

Đây là điều Dazai xứng đáng nhận được.

Những người bên cạnh hắn luôn chịu xui xẻo, đều sẽ phải chết đi. Bởi Dazai là kẻ khốn nạn cùng cực. Mẹ hắn, bằng hữu của hắn, rồi cả người hắn yêu. Mọi thứ cứ dần rời bỏ hắn.

Chibi-chan tuy thích náo nhiệt, nhưng chắc chắn giờ phút này cậu muốn không gian yên tĩnh hơn. Vả lại, kể cả có không, cậu chắc chắn cũng không hứng nghe hắn gào tới đứt dây thanh quản.

Bởi lẽ, mấy hành động vô dụng đó chẳng thể làm gì. Nó đâu giúp hắn đem Chuuya về lại trần thế chứ!

Cộng sự của hắn ghét hắn chết. Còn luôn can thiệp hắn tự tử. Đã vậy từ giờ Dazai liền sống, không tự tử cho tên ngốc đó an yên. Hắn phải sống, sống để chịu nỗi đau khổ sở  từng phút giây đều xé nát tim hắn tới rỉ máu. Đây chính là…hình phạt thích đáng nhất cho hắn. Vĩnh viễn, không có hạnh phúc.

Hôm ấy, gió vi vu thổi. Thật nhẹ vờn quanh mặt thiếu niên tóc nâu kia như muốn an ủi. Muốn nói một câu: “Đừng như vậy.”

Dazai không biết. Từ ngày đó, xung quanh hắn luôn phảng phất ngọn gió dịu nhẹ mãi không dứt, nguyện bên hắn, không còn tiêu dao tự tại.

Cơn gió ấy, có thể không thuộc về bất kì ai. Lại có thể nguyện vì một ai đó, mãi đứng bên cạnh người.

HẾT

——————————————————————-

Ý tưởng: Dạo này thích đi đọc mấy bài trả Test, quên là của ai và team nào rồi, chỉ nhớ mỗi cái đề: “Gió mang em đến và cũng mang em đi”. Tóm lại là từ nó có ý tưởng thôi, không phải làm test gì đâu. Cảm ơn team nào đó đã cho mình ý tưởng nếu mấy cậu có đọc cái OS này.

Hoonwoo : Thật ra quy định của team mình là không được đang SE hay ngược, nhưng vì chúng ta không thể đánh giá một câu truyện hay hay dở chỉ vì nó SE hay ngược được đúng không, cho nên team mình đã quyết định sửa luật, truyện gì cũng được, miễn là đam, không phải teenficvà không máu chó là ok.

[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 4: Ngủ Trưa Dẫn Đến Cãi Nhau


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Park Hoonwoo

-o0o-

Chương 4: Ngủ Trưa Dẫn Đến Cãi Nhau
 

Harry thấy Scorpius bỏ cái cốc có chân dài xuống, hỏi: “Ăn no rồi sao?”

Scorpius nuốt xuống ngụm sữa bò cuối cùng, trả lời: “Ăn no.” Nói xong, còn không phát hiện ra khóe miệng có dính vết sữa.

Harry vội sờ soạng khắp áo choàng, cũng không thấy khăn tay, đành phải dùng cổ tay áo nhẹ nhàng lau qua khóe miệng Scorpius.

Draco thấy thế, khóe miệng nhếch lên, không nói gì.

“Được, chúng ta về tháp Gryffindor ngủ trưa đi!” Harry nói, dắt tay Scorpius.

“Từ từ” Draco ngăn lại Harry, “Vì sao phải về tháp Gryffindor, hai đứa trẻ này là người của gia tộc Malfoy, chắc chắn phải ở hầm Slytherin.”

Harry nhịn không được tranh chấp cùng Draco: “Nhưng bọn nhỏ cũng là con của tôi, đáng lý ra nên ngủ ở tháp Gryffindor, hơn nữa nhìn tổng thể tháp Gryffindor tốt hơn nhiều so với cái hầm vừa âm u còn ẩm ướt.”

Draco cãi cọ: “Nhưng tháp Gryffindor lộn xộn, cậu làm thế nào có thể giúp hai đứa trẻ nghỉ ngơi thật tốt được.”

“Draco Malfoy, cậu đừng cãi lời tôi nữa, chuyện này tự tôi có thể xử lý được.”

“Harry Potter, cậu ngừng việc tự cho mình là đúng đi, suy nghĩ vì người khác nhiều thêm một chút dùm.”

Mặt mũi Harry trắng bệch ra, “Cậu nói tôi tự cho là đúng sẽ không thể suy nghĩ cho người khác, vậy còn cậu! Không những tự cho mình là đúng, còn ngạo mạn vô lễ, còn không thèm đặt mình vào hoàn cảnh của người khác mà nghĩ.”

Draco có chút không nhịn được, bản thân anh quả thực có vấn đề, nhưng lòng tự trọng của anh quá cao, vì mặt mũi của bản thân không muốn thừa nhận, càng không muốn phải chịu thua trước mặt Harry Potter.

Hai người giằng co, không ai chịu nhượng bộ.

Phu nhân Pomfrey từ ngoài đi đến, trên mặt hiện rõ sự không tán đồng, “Trò Potter, trò Malfoy, hai trò sao lại cãi nhau ở đây, lại còn ở trước mặt bọn trẻ.”

“Thật xin lỗi phu nhân Pomfrey, bọn con sẽ rời đi ngay.” Harry nói xong, cúi đầu khổ sở nhìn qua khuôn mặt nhỏ của Scorpius và Albus, thử giải thích nói: “Ách…… Bọn anh vừa rồi chỉ là đang nói chuyện…… Âm thanh hơi lớn mà thôi, hai đứa không cần lo.”

Scorpius nhịn xuống xúc động muốn trợn trắng mắt, lời này lừa Albus ba tuổi còn được, lừa nhóc vừa nhìn qua đã thấy quá giả rồi. Nhưng Scorpius cũng không có nói ra, nhóc chỉ giữ chặt tay Harry, ngẩng mặt nói: “Ba, con ở tháp Gryffindor với ba.”

“Được.” Harry lên tiếng, nhìn qua Albus

Albus tuy rằng cũng muốn cùng anh và ba ở bên nhau, nhưng daddy cô đơn không có ai muốn ở chung thật sự rất đáng thương. “Con ở hầm cùng daddy là được.”

Harry nghe vậy, cũng không bắt ép Albus, “Vậy em nghỉ ngơi cho tốt, chiều tối gặp lại.” Nói xong, không thèm nhìn Draco một cái, mang Scorpius ra khỏi bệnh thất.

Bề ngoài trông Scorpius vững vàng bình tĩnh, thế nhưng nội tâm đứa trẻ lại sớm đã nhảy loạn lên. Úc! Cuối cùng đã có thể độc chiếm ba. Không được, phải bình tĩnh, ta là con trai trưởng, là người thừa kế tương lai của gia tộc Malfoy, là anh trai của Albus, phải vững vàng bình tĩnh, không được nóng vội.

Draco “đáng thương” trầm mặt, đè nén sự khó chịu trong lòng xuống, nghe thấy Albus gọi anh, vội vàng đổi lại gương mặt nhu hòa, bế Albus rời bệnh thất.

Harry mang Scorpius đi vào tháp Gryffindor, sau khi nói xong khẩu lệnh, bà Béo còn nhìn nhìn Harry, lại nhìn sang Scorpius bên cạnh y. “Như vậy lời đồn là thật, đứa trẻ này là con của nhóc.”

Harry cười có chút xấu hổ, “Là thật.” Cậu đã nói khẩu lệnh, bà Béo sao còn không mở cửa, chẳng lẽ muốn kéo ghế lại ngồi nói chuyện phiếm, không thể nào!

“Đúng là làm người ta không thể hình dung ra được.” Bà Béo, vốn muốn nói thêm, lại thấy nụ cười ôn hòa của Scorpius, cử chỉ khéo léo, một bộ tiểu quý ngài mở miệng.

“Phu nhân tôn kính, làm phiền ngài mở cửa ra một chút được không? Con muốn ngủ trưa một lúc.”

“Đương nhiên rồi, bảo bối,” bà Béo tránh thân hình ra, “Mau vào đi!”

Scorpius nắm tay Harry đi vào phòng sinh hoạt chung của Gryffindor. Căn phòng vốn ồn ào nhốn nháo đột nhiên trở nên im ắng.

Ron quắc mắt đứng lên, “Harry cậu về rồi,” nhìn chằm chằm Scorpius, “Sao cậu lại đưa đứa trẻ này tới phòng sinh hoạt chung.”

Trên mặt Harry lộ ra không vui, “Ron, Scorpius là con của tớ, tớ dẫn thằng bé tới Gryffindor là chuyện bình thường.”

Ron sờ sờ mũi, “Phải ha! Harry, là tớ nói sai.”

Harry lại nhìn liếc qua những người khác, mới nắm tay Scorpius đi đến phòng ngủ. Scorpius đi cạnh Harry, quay đầu cười một cách đắc ý với Ron.

Ron cố gắng giữ gương mặt bình tĩnh, “Quả nhiên gia tộc Malfoy toàn là người đáng ghét.”

Hermione khôi phục tư thế đọc sách, nghe Ron nói, không khỏi trợn trắng mắt, “Nhìn tới tương lai của cậu, chẳng lẽ cậu muốn đi so đo với một đứa trẻ sáu tuổi sao? Harry sau này phải gả cho Malfoy, sẽ trở thành người của gia tộc Malfoy, chẳng lẽ cậu cũng ghét luôn Harry?”

Ron há miệng, cảm thấy trong miệng đều là sên, “Không được, tớ nhất định phải ngăn cản Harry và Malfoy đến với nhau.” Nói xong, vội vã rời khỏi phòng nghỉ.

Harry dùng bùa chú thu nhỏ áo ngủ của mình, sau đó giúp Scorpius thay. “Được rồi, em nằm xuống ngủ trưa một lát đi!”

Scorpius ngoan ngoãn nằm xuống, ngoan ngoãn nhắm mắt lại, nhưng không đến một phút đồng hồ lại mở đôi mắt xanh lục bảo ra, “Nhưng con không ngủ được, ba kể chuyện xưa cho con đi!”

“Được rồi,” Harry lục lại toàn bộ những truyện trong đầu cũng không tìm được cái nào thích hợp, đành phải hỏi Scorpius, “Em muốn nghe chuyện kiểu gì?”

“Truyện ba đấu với xà quái hồi học năm hai đi.”

“Vậy được rồi!” Harry nghĩ nghĩ, nghiêm túc kể.

……

Draco ôm Albus trở lại hầm Slytherin. Trong phòng nghỉ công cộng, mọi người tuy đang làm việc riêng, nhưng đôi mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía Draco và Albus.

Albus nhìn thoáng qua khắp phòng, sau đó vùi đầu trong lòng Draco. Draco ôm chặt Albus, chào hỏi Blaise, Pansy, trừng mắt cảnh cáo mấy cái liếc mắt của những người xung quanh, mới ôm Albus ngang nhiên đi về phòng ngủ.

Draco đặt Albus trên giường, sau đó lấy áo ngủ tơ tằm của mình thu nhỏ lại. “Albus, con có muốn tắm không?”

Albus lắc đầu, “Buổi tối sẽ tắm sau.”

“Được! Trước đó thay áo ngủ đi.” Sau khi Draco giúp Albus thay xong áo ngủ, Albus níu lấy tay áo Draco, “Daddy ngủ cùng con.”

Draco nhìn thời gian, buổi chiều chỉ có một tiết học, còn rất nhiều thời gian, liền vui vẻ thay áo ngủ. Vừa nằm xuống giường, Albus đã lăn vào lòng anh, không quá vài phút đã ngủ rồi.

Dù sao đối với Albus chỉ mới ba tuổi, nửa ngày này đã trải qua quá nhiều chuyện, giờ được nằm trong lòng ngực quen thuộc của daddy, toàn thân bé thả lỏng tới rất nhanh liền đi vào mộng đẹp.

Draco nhìn Albus ngủ trong lòng anh, ánh mắt hiện lên tia ôn nhu, những việc này tuy xảy ra quá đột ngột, nhưng tiếp nhận rồi cũng không có sinh ra chút chán ghét, ai bảo Scorpius và Albus là con của anh chứ!

Nhưng nghĩ tới quan hệ của anh và Harry, Draco liền cảm thấy đau đầu. Sớm biết rằng anh và Harry sau này sẽ ở bên nhau, như thế không nên làm mối quan hệ của hai người thành ra như bây giờ

“Ai! Thật là phiền.” Draco xoa xoa trán, giúp bản thân không cần nghĩ nhiều như vậy, về sau phải suy nghĩ biện pháp hòa hoãn quan hệ!

HẾT CHƯƠNG 4

Design a site like this with WordPress.com
Get started