[HP Đồng Nhân] ĐỐN GỤC XÀ TỔ – Chương 4: Gringotts


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Đào Nhiên

-o0o-

Chương 4: Gringotts

Quên đi, Ansel ngồi dậy, cau mày kéo kéo đồng phục vừa dài vừa rộng trên người. Đây là đồng phục y mặc khi y 16 tuổi, hiện tại y mới 9 tuổi, nếu có thể vừa thì…….. hơi quái!

Niềm vui vì trọng sinh đã làm cho Ansel quên mất mình phải đi khảo sát tình huống của phù thuỷ 1000 năm sau, ngược lại, lại lăn lê bò toài ở trang viên của mình tận hai năm, đến khi nhận được thư thông báo nhập học của Hogwarts mới trì độn vỗ đầu.

Trước khi nhập học cần đếm Hẻm xéo mua dụng sụ học tập đi? Trài qua hơn 1000 năm, hẻm xéo chắc đã thay đổi rất lớn nhỉ? Muốn đến hẻm xéo phải có tiền mới mới được, mà rút tiền ở Gringotts chắc phải cần chìa khoá, chìa khoá lúc nào cũng là do lão sư bảo quản, hiện tại, chắc thầy ấy đã giao nó cho Edda rồi phải không?

“Edda!” Ansel dựa vào thành giường, kêu gia tinh của mình

“Tiểu chủ nhân!” Edda kích động xuất hiện trước mặt Ansel, giật giật lỗ tai to tướng của nó, “Tiểu chủ nhân gọi Edda, ngài có gì muốn phân phó sao?”

“Uhm…….. ta có một cái chìa khoá ở Gringotts, lão sư chắc là giao cho ngươi bảo quản phải không.” Tuy rằng y vẫn không thích gia tinh quá nhiệt tình như vậy, muốn dạy dỗ nó một chút, bất quá việc đó không phải là việc ngày một ngày hai có thể làm được.

“Đúng vậy, tiểu chủ nhân! Chìa khoá chủ nhân Slytherin giao cho Edda, Edda vẫn luôn mang nó theo bên người, Edda ngay lập tức lấy nó ra cho ngài!” Nói, Edda lấy từ trong người ra một cái chìa khóa tinh xảo, đưa cho Ansel, “Tiểu chủ nhân.”

“Uhm.” Ansel cầm chìa khóa, suy nghĩ một chút sau đó lại nói, “Lão sư, thầy ấy có nói gì nữa không?”

“Chủ nhân Slytherin có nói tiền bên trong không cho tiểu chủ nhân xài tuỳ ý.” Nói xong, Edda bỗng nhiên đi qua đập đầu vô tường, “Đều là Edda sai, đều là Edda sai!”

Ansel bất đắc dĩ dỡ trán, y đến giờ vẫn chưa biết nó sai chỗ nào mà nó đã đi đập đầu vô tường rồi, “Được rồi, Edda, ngươi lui xuống trước đi.”

“Vâng, tiểu chủ nhân.” Edda ngừng đập đầu vào tường, mắt to ngấn nước biến mất trước mặt Ansel.

Ansel thở dài nhìn chìa khoá trên tay mình, khoé miệng giật giật. Lão sư…… thật đúng là hiểu y thật. Ngày xưa cái chìa khoá này nằm trên tay lão sư là vì y căn bản không biết tiết kiệm. Hiện tại đã 1000 năm rồi mà vẫn còn dặn dò gia tinh nói câu này cho y nghe……Thật là, một chút cũng không tin y!!!

Bất quá, không tin cũng là có nguyên nhân…………… dù sao y cũng là người có tiền án………

Không cho xài thì liền không xài, đi dạo hẻm xéo một vòng trước, có lẽ sẽ không có gì y muốn mua đâu! Ansel nhét chìa khoá vô trong túi áo, trực tiếp độn thổ đến hẻm xéo.

Ai biết 1000 năm sau cửa vào hẻm xéo có biến mất đâu không chứ!!! ( anh đã ám ảnh vụ cái cửa vô nhà )

Bước vào hẻm xéo, Ansel đã thấy toà nhà cao ngất màu trắng bắt mắt nhất hẻm xéo ———- Ngân hàng phù thuỷ Gringotts.

Ansel sờ sờ cằm, việc đầu tiên cần làm khi đến hẻm xéo chắc chắn là phải đi may đồ cho vừa người rồi, sau đó cần đi mua một con gì đó có thể gửi thứ mà lâu lâu mới xài 1 lần —- thư. Mà muốn có mấy cái đó tất nhiên là phải có —— Galleons. ( tui thấy lão sư của anh nói đúng đấy, mới bước vào mấy phút là muốn mua đồ tào lao rồi )

Như vậy, trạm đầu tiên là —— Gringotts.

Ansel bước qua cánh cửa làm bằng đồng thau lấp la lấp lánh, trước cửa đứng hai bảo vệ cũng là yêu tinh mặc đồ đỏ nạm vàng. Nhìn Ansel bước vào liền khom lưng hành lễ với y.

Qua cửa đầu tiên, bên trong còn có một cái cửa nữa, bất quá nó có màu bạc, trên cửa còn có khắc mấy dòng

Hễ tham thì thâm.

Những ai hưởng mà không hiến,

Đến phiên thì trả gấp nhiều lần vay.

Vậy cho nên nếu khám phá được.

Dưới sàn, kho tàn không phải của mình.

Thì, quân trộm cắp, hãy coi chừng.

Cái mi lãnh đủ không phải kho tàng đâu.

Lãnh đủ? Nhìn cái hàng cuối cùng, Ansel lại kéo kéo tóc mình, mỉm cười nói: “Có lẽ bị rồng ăn luôn nhỉ, không biết, con rồng bây giờ với con rồng ngày xưa có giống nhau không?”

Đi qua cánh cửa màu bạc đó, Ansel từ từ đi vào con đường được lát cẩm thạch, bên trong ước chừng có khoảng trên dưới 100 yêu tinh khác nhau, có con đang kiểm tra sổ sách sau quầy, có con đang tính toán đơn vị tiền tệ để đổi, số còn lại kiểm tra đá quý bằng cái cặp mắt kính dày cui của chúng nó.

Ansel đi đến trước mặt một con yêu tinh đeo mắt kính đang cầm bút lông chim trong tay viết gì đó, y lấy chìa khoá trong tay ra, đặt trên bàn nói: “Lấy đồ.”

Yêu tinh đó cầm chìa khoá lên, một tia kinh ngạc xẹt qua đáy mắt của nó nhưng rất nhanh liền biến mất, nó đặt chìa khoá lại trên bàn, kêu một con yêu tinh khác: “Sora!”

Yêu tinh được gọi đi đến, yêu tinh ghi sổ trên bàn nói với nó: “Sora, mang vị khách này đến hầm số 3.”

“Hầm số 3?” Sora hơi kinh ngạc một chút khi nghe con số này, nhưng sau đó lại nói với Ansel: “Xin hãy đi theo tôi.”

Lúc đầu, sắc mặt Ansel vẫn rất bình thường, nhưng nó chỉ bình thường cho đến khi y nhìn thấy cái xe tự vận hành nhỏ xíu, sắc mặt y nhanh chóng thay đổi, nói với Sora: “Ta có thể không ngồi được không.”

Sora mỉm cười với Ansel, đang lúc y cảm thấy có chút hy vọng thì nó tạt một gáo nước lạnh vô mặt y: “Không thể, đây là lối đi duy nhất.”

Ansel đột nhiên cảm giác được dạ dày mình hình như đang rất đau thì phải 1000 năm rồi, quái nào nó vẫn chỉ có một lối vào duy nhất chứ!!!

“Kia, cái đó có thể nào chạy chậm xíu được không?” Ansel mỉm cười, nội tâm nhỏ máu nói.

“Xin lỗi, chỉ có một tốc độ duy nhất, được rồi, lên xe đi.” Sora dẫn đầu ngồi vào trong toa xe, quỷ dị cười nhìn Ansel…… nó đích xác là đang cười nhạo y.

Ansel cắn chặt răng đi đến, ngồi liền ngồi, có gì đặc biệt hơn người chứ! Cùng lắm thì, cùng lắm thì ói lên người nó là xong!!

Trải qua một quảng đường dài, xe rốt cuộc cũng đã dừng lại, Ansel trắng bệt leo xuống, thật may mắn trước khi đi y không ăn gì, nếu không chắc y ói ra hết rồi!

Sora lấy chìa khóa mở hầm bạc ra, Ansel nhìn thấy bên trong chồng chất tùm lum thứ, sắc mặt mới vui hơn một chút. Ansel đi vào, lấy một cái túi bỏ từng núi từng núi Galleons vào. Theo sau đó là một nụ cười cực kỳ âm trầm, nếu không đủ xài, liền đến trang viên lão sư cướp sạch, dù sao đồ của lão sư là của y, mà đồ của y hiển nhiên vẫn là đồ của y.

Lấy tiền xong, Sora đóng hầm bạc lại, đem chìa khóa trả cho Ansel, lại leo lên xe. Ansel lại trắng bệt leo vào phía sau, nhất định, y nhất định nếu không phải bí quá thì sống chết cũng không đến đây lấy tiền!!!

Không có tiền xài, cứ đến trang viên của lão sư cướp sạch!!!

Ansel vừa thề xong, xe liền ngừng lại. Ansel leo xuống, lảo đảo ra khỏi Gringotts, đỡ cái cây bên ngoài nôn khan.

Tuyệt đối, tuyệt đối không bước vào đây lần nào nữa, y đã chịu đủ cái xe ở đây rồi!!!

Chờ đến khi bớt khó chịu, Ansel liền đứng thẳng, xem xét bộ quần áo trên người, khoé miệng giật giật, thì ra…… y 11 tuổi lùn hơn khi y 16 nhiều như vậy!! Vậy thì, vẫn là đi may đồ trước đi.

Như vậy, uhm?

Ansel đi vài bước, liếc mắt liền thấy biển hiệu Trang phục cho mọi dịp của phu nhân Malkin.

HẾT CHƯƠNG 4

 

 

 

 

[HP Đồng Nhân] ĐỐN GỤC XÀ TỔ – Chương 3: Phiền Muộn


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA : Đào Nhiên

-o0o-

Chương 3: Phiền Muộn

“Làm sao đây? Lâu vậy rồi vẫn chưa vào cửa trước của trang viên? Nó có thể không còn nữa hay không?” Ansel rối rắm nghĩ, chân chà đạp đống cỏ khô trước mặt, phát tiết buồn bực trong lòng.

Y ngồi xổm xuống, nắm cỏ trên mặt đất, lại ngửa đầu nhìn đại thụ che khuất bầu trời. Thở mạnh, nhận mệnh, không phải chỉ là bị bụi phủ thôi sao? Cái đó đáng sợ quái gì, nếu lúc đó người bị dính bụi thì chỉ cần thay đồ xong đi tắm nước nóng thì ổn hết thôi.

Mẹ nó, cảm giác không tìm thấy cửa nhà, thật sự rất không tốt!!!

Ansel buồn bực nửa ngày, y không thể nào tìm được cửa vào nhà, liền trực tiếp độn thổ vào trong. Chờ đến khi y cảm nhận được mình cuối cùng cũng đứng trên mặt đất, y vẫn sống chết nhắm mắt, bởi vì căn bản y sợ cảnh tượng trang viên mình bị bụi bao phủ xúc phạm đến mắt mình. Hiện tại cho dù trời có sập xuống, y cũng sống chết không mở mắt!!!

Kết quả, Ansel ngây ngốc nhắm mắt đứng đó, đứng nửa ngày cũng không cảm giác được mình bị bụi phủ mới thật cẩn thận hé mắt, chuẩn bị thấy trang viên của mình bị bao phủ trong bụi. Nhưng mà, y lại không thấy miếng bụi nào, rất sạch sẽ, giống y chang như khi y chưa chết.

“Aida? Brett thật sự sống hơn 1000 tuổi?” Ansel vừa mới nói xong, trước mặt lại xuất hiện ba con gia tinh không khác Brett là bao.

“Chủ nhân, người rốt cuộc cũng đã trở lại!!!” Nhìn Ansel xuất hiện, ba con gia tinh đua nhau nước mắt lưng tròng nhìn y.

“Hai đứa tụi bây……..” Ansel đau đầu đỡ trán, nhìn 3 gia tinh tuy là không khác Brett bao nhiêu, nhưng vẫn không phải Brett, “Ta nhớ trang viên của ta trước khi ta biến mất chỉ có một mình Brett, hiện tại nhiều thêm ba đứa nữa là sao, còn nữa, Brett đâu?”

“Chủ nhân, Bina và Biffy được Henry sinh ra mười lăm năm trước, Brett chết hơn 800 năm rồi.” Một gia tinh trông có vẻ là lão đại nói, ánh mắt kích động nhìn Ansel, thật ra thì nói nó kích động cũng hơi không đúng, chính xác hơn mà nói hai đứa còn lại thêm cả nó đứa nào cũng kích động y như nhau. Mặc dù bọn nó ngoại trừ hưng phấn ra thì không làm gì nữa hết, nhưng không biết vì sao Ansel cảm thấy trong lòng ân ẩn đau. ( cảm giác được về nhà đó anh trai )

Ansel nhìn ba con gia tinh vô cùng kích động trước mặt này, sau đó, đau đầu…………… Ngày xưa chỉ có một mình Brett rất thoải mái. Biến mất hơn ngàn năm, lần nữa trở lại trang viên, Brett bị hắn dạy dỗ nên thập phần an tĩnh không thấy nữa, thay vào đó là ba con gia tinh nhìn rất chi là năng động………….

Chẳng lẽ, hắn lại phải dạy lại lần nữa sao?

Bất quá, Ansel nhìn huy hiệu gia tộc thêu trên bộ đồ bao gối của ba con gia tinh trước mặt này, có hai cái huy chương giống nhau, mà cái con có vẻ giống cầm đầu trong trang viên thì hơi khác. Hơn nữa, sao nó nhìn quen quen thế?

Chờ Ansel nhìn kỹ hơn, mới phát hiện cái huy hiệu đó cư nhiên là Casablanca, với những rễ cây màu bạc bao phủ xung quanh, vây lấy Casablanca chính giữa, sắc mặt của Ansel thay đổi, gia tinh của lão sư, tại sao lại chạy đến trang viên của y? Hay là nói, trang viên của lão sư đã bị gì? Sẽ không, lão sư cường đại như vậy, như thế nào cho phép trang viên của mình xảy ra chuyện gì được. Huống chi, gia tinh của lão sư không phải chỉ có một con.

“Ngươi là, gia tinh của trang viên của lão sư?” Tuy rằng Ansel chắc chắn cái huy hiệu đó chính là huy hiệu của gia tộc Slytherin, bất quá, y phải hỏi một chút.

“Đúng vậy, tiểu chủ nhân.” Edda kích động nói, ánh mắt sùng bái của nó mém chút nữa đốt cháy luôn Ansel.

Ansel yên lặng lau mồ hôi lạnh trong lòng, gia tinh nhiệt tình như vậy, y vẫn có chút……. Khó thích ứng, “Nếu là của trang viên của lão sư, tại sao lại đến trang viên của ta? Có phải nơi đó của lão sư đã xảy ra chuyện gì hay không?”

“Chủ nhân Slytherin sau khi chủ nhân rời đi, liền rời khỏi Hogwarts về trang viên Slytherin, nhưng ngài ấy lại sợ trang viên của tiểu chủ nhân không có ai chăm sóc cho nên……..”

Ansel đỡ trán, cho nên liền đưa gia tinh líu ríu nói không ngừng này vứt đến trang viên của y. Nhưng mà, lão sư!! Y không nhỏ nữa, y không cần nhiều thêm hai con gia tinh chiếu cố y.

Bất quá, Ansel vì quá nhớ nhà, cho nên đành chỉ có thể vô lực vẫy vẫy tay, nói: “Được rồi, các ngươi làm gì thì làm tiếp đi, ta về phòng.” Ansel ngừng một chút, sau đó không xác định hỏi: “Phòng của ta……….. chắc vẫn không đổi chỗ đâu nhỉ?”

Edda vội gật đầu: “Đúng vậy, tiểu chủ nhân, phòng của tiểu chủ nhân sau khi ngài đi vẫn ở vị trí cũ, chúng ta ngày nào cũng quét dọn, chờ ngày ngài trở về.”

“A ha ha, đã biết.” Ansel cười ngượng gật gật đầu, rời khỏi đại sảnh đến phòng của mình.

Trở lại phòng của mình, Ansel nằm trên giường lớn mềm mại, tay đặt sau đầu, phát ngốc nhìn màn giường màu xanh lục.

1000 năm sau, tiểu Ino không còn nữa, lão sư cũng không còn nữa, ngay cả Hogwarts cũng không phải là Hogwarts y biết 1000 năm trước. Chỉ có y, chỉ có y là trì trệ không tiến sao?

Thế giới này vốn chỉ còn mình y, hiện tại y thậm chí còn một mình hơn cả 1000 năm trước, ít ra lúc đó y còn có tiểu Ino và lão sư, bây giờ thì sao…………….. Một mình a……….. Ansel trở mình, cười khổ. Tuổi của hắn hiện tại, nếu y đoán không sai thì khoảng 9 tuổi đi? Từ 1000 năm trước chạy đến đây, cư nhiên mất bà nó 8 tuổi, thật buồn cười. Nếu y không tính sai thì chắc y sẽ nhận được thư thông báo nhập học vào tháng 7 năm sau…………… uhm……… Nếu nói y không đoán sai…………. chắc là sẽ như vậy nhỉ…………. Thư thông báo sao………. Hogwarts có khi nào không gửi thư cho lão yêu cả ngàn tuổi là y đây không………. chắc là………. có thể đi…… chắc vậy nhỉ, dù sao y cũng là một đứa nhỏ mà.

Ansel sờ sờ mũi, vùi đầu vào trong chăn, thật muốn đi đâu đó bắt một nhóc con mềm mềm về nuôi quá, nhưng mà, y biết đi đâu kiếm một đứa hợp khẩu vị hắn mà còn phấn nộn đây? Giống như Snape cũng không tồi đâu, nhưng mà…. Nó có ba có mẹ, tuy rằng hai người đó đối xử với nó không tốt chút nào, nhưng mà chắc chắn cũng sẽ không đi theo y đi, sao nó lại có thể để cho một tên xa lạ như y lừa chạy được.

HẾT CHƯƠNG 3

 

 

 

 

 

[HP-HarDra] DADDY, ĐÂY LÀ MOMMY! – Chương 2: Có Lẽ Joe Quên Nói Với Cậu, Nhà Tôi Đối Diện


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Đào Nhiên

-o0o-

Chương 2: Có Lẽ Joe Quên Nói Với Cậu, Nhà Tôi Đối Diện

Đầu Draco rất đau, thần sáng lúc nào cũng là một đám ngu xuẩn lại cực kỳ phiền phức, cà phê giá rẻ của bọn họ làm dạ dày anh cảm thấy rất khó chịu, còn có con của anh, Scorpius, đã rời khỏi anh bốn giờ rồi.

“Tiên sinh Malfoy, ngài không biết vị Tử Thần thực Tử kia sao?”

“Không, không biết.” Draco vô cảm nói. Đây là lần thứ ba trong bốn giờ anh phải trả lời cái câu hỏi ngu xuẩn này mặc dù anh biết người ta thường hỏi một câu nhiều lần khi thẩm vấn để đảm bảo tính chuẩn xác.

Vị thần sáng không cao kia gõ gõ bàn, cuối cùng lại nhìn kỹ Draco một lần nữa. Draco cố gắng kiên nhẫn hợp tác với cái đám ngu xuẩn này và điều này không liên quan đến việc trong lòng anh mắng cái đám trước mặt là một lũ ngu xuẩn.

“Bốn tiếng rồi, Joe, thả cậu ấy ra.” Thanh âm quen thuộc theo tiếng đẩy cửa vọng vào, Draco ngước mặt lên nhìn thật trùng hợp, người đó cũng nhìn về phía anh.

Draco nhấp môi: “Scorpius đâu?”

“Ở văn phòng của tôi.” Potter bổ sung thêm một câu nữa, “Nó không sao.”

Thần sáng tên Joe kia khép sổ lời khai lại, đưa nó cho Potter. Hắn ta lật lật vài tờ, sau đó nói với Draco : “Cậu có thể đi, Malfoy.”

Draco đứng dậy, chân anh hơi tê vì ngồi lâu nhưng anh vẫn cố gắng chống đỡ, nhéo lòng bàn tay của mình, đi đến trước mặt Potter, mở miệng nói : “Tôi muốn đón con trai mình.”

“Được, đi với tôi.”Potter phản ứng lại, hắn đẩy mắt kính, sau đó đi trước dẫn đường.

Phòng thẩm vấn cách văn phòng của Potter khá xa, mà trong suốt quãng đường đi đến đó chỉ có anh và cậu ta. Draco nhớ là Potter có nói cái gì đó, nhưng bây giờ anh đã quá mệt để trào phúng ngược lại cậu ta.

“Đến rồi.”

Potter mở cửa ra, Draco lập tức nhìn thấy Scorpius đang ngủ trên sofa, mí mắt phiếm hồng, hình như nó vừa mới khóc.

“Nó rất lo cho cậu, cho nên tôi đành phải ếm cho nó một cái bùa, là bùa ngủ, không phải bùa hôn mê, không không làm nó bị thương.”

Draco đem mấy câu khắc nghiệt ngay miệng nuốt vào, anh nhìn chằm chằm vào Potter trong chốc lát, người bình thường chắc chắn sẽ nghĩ anh có ý định cảm ơn mình, nhưng rất tiếc, Potter không coi anh là người bình thường. Bởi vì sau khi Malfoy xoay người đến bế con trai của mình lên xong rời đi, anh ta cũng chả nói gì.

Anh mới không cảm ơn tên Potter đó, Draco nghĩ. Người đó là Potter, là Potter ngu xuẩn tự cao tự đại, cậu ta chắc chắn không thoát khỏi liên quan tới tình huống bi thảm bây giờ của anh, Potter luôn luôn là Potter. Draco trong lòng oán giận nghĩ.

“Từ từ, Malfoy!”

Potter đi theo phía sau, Draco có chút không kiên nhẫn dừng bước.

“Cậu thiếu lời cảm ơn của tôi phải không, Potter?” Draco tối tăm hỏi, Potter sửng sốt một chút, sau đó nhấp nhấp môi.

“Nếu cậu muốn về nhà của mình thì tôi rất tiếc khi phải thông báo rằng, chỗ đó của cậu hiện tại đã không thể ở được nữa. Tàn dư của Tử Thần Thực Tử đã theo dõi nó rồi.”

Tử Thần Thực Tử, Tử Thần Thực Tử, bà mẹ nó chứ Tử Thần Thực Tử. Draco mắng trong lòng, anh vừa nhìn thấy mặt tên Potter ngu xuẩn đó đã không thể cảm thấy vui vẻ hay thậm chí che dấu tức giận của mình.

“Tôi cho rằng thần sáng được sinh ra để xử lý Tử Thần Thực Tử!”

“Đương nhiên, chúng tôi đã và đang làm.” Potter khịt mũi, tựa hồ đã bị chọc giận.

Draco trừng mắt nhìn đối phương. Thân phận hiện tại của anh rất xấu hổ. Anh không thể trở về thế giới phép thuật, còn bây giờ chỉ vì tàn dư của Tử Thần Thực Tử, anh thậm chí ngay cả nhà ở Muggle giới còn không thể ở.

Potter hít sâu nói: “Chúng tôi sẽ sắp xếp cho cậu một căn nhà tạm thời để ở, cho đến khi nào chúng tôi có thể bắt hết toàn bộ tàn dư của Tử Thần Thực Tử.”

Draco nhấp nhấp môi, anh thật sự không muốn có bất kỳ cái quan hệ gì với Potter, nhưng sức nặng trên tay làm cho anh không thể quan tâm đến lòng tự trọng của mình. Chấp nhận sự bảo vệ của Potter làm anh cảm thấy mình bị sỉ nhục, nhưng mà vì Scorpius, anh có thể vì con trai của mình mà làm tất cả mọi thứ.

“Được rồi, Potter, xét thấy thần sáng vô tích sự như thế nào, tôi hy vọng mấy người có thể bắt được Tử Thần Thực Tử khi còn sống.” Draco cho dù thoả hiệp cũng vẫn không quên trào phúng, Potter hình như cũng đang không vui lắm, phản kích lại một câu.

“Vậy cậu ráng sống lâu một chút.”

“Tôi chắc chắn sẽ sống lâu hơn cậu một ngày.” Draco khắc nghiệt nói, Potter đối với câu này của cậu cũng chỉ tỏ vẻ kiên nhẫn.

Potter không đưa Draco đến nơi anh sẽ ở mấy ngày sắp tới, mà là thần sáng không cao lắm Joe đưa anh đi. Người đó chắc không phải là một người ít nói đâu, bất quá, cậu ta không có hứng thú với Draco Malfoy cho nên chỉ đưa anh đến nhà, vứt cho anh cái chìa khoá xong bỏ về.

Tuyệt, Draco cảm thấy sau khi gặp qua tên ngu ngốc Potter đó còn có thể gặp một thần sáng ít nói khác quả là Merlin ban phước.

Nửa tiếng sau Scorpius mới tỉnh lại, Draco đang bận rộn trong bếp, anh phải chuẩn bị một bữa tối ngon lành cho cả hai, dù sao cả hai đều có chút chấp nhất với đồ ăn.

“Daddy…oa oa…….”

Nhà bếp cũng không cách phòng khách quá xa, bởi vì Draco không yên tâm cho con trai mình cách mình quá xa, cho nên chỉ đặt nó lên sofa, hơn nữa còn nhét đầy gối ôm hai bên, phòng ngừa Scorpius vì xoay người mà ngã bị thương. Cho nên khi vừa nghe thấy tiếng khóc của con trai mình, Draco lập tức chạy nhanh ra phòng khách, bế Scorpius lên ôm vào lòng.

“Ba ở đây, bảo bối, ba ở bên cạnh con mà!” Draco nhẹ giọng nói, Scorpius khi nhỏ luôn không khoẻ mạnh, hơn nữa có lẽ vì không có mẹ cho nên nó vẫn luôn rất nhát gan, trước khi ngủ Draco chắc chắn phải ôm nó đi qua đi lại, trừ cái đó ra, anh còn làm Scorpius tập thành một thói quen nhỏ, Scorpius sẽ cảm thấy an tâm hơn khi có ai đó xoa đầu nó.

“Daddy………” Scorpius khóc thút thít, tay nhỏ ôm chặt Draco.

Draco áp má và cổ con trai, hôn trấn an con trai của mình một chút. Anh phải trấn an Scorpius tận 10 phút thì thằng bé mới bình tĩnh trở lại.

Draco ngồi trên sofa, Scorpius ngồi trên đùi anh, tay nhỏ ôm lấy cổ anh, chóp mũi đỏ ửng, nó nức nở nói với ba mình nó sợ như thế nào, lo lắng như thế nào, cuối cùng lại nghẹn ngào hỏi Draco có bị thương không.

“Ba có đau đau không?”

“Không có, chỉ trầy da một chút.” Draco đưa cái tay đã chữa trị tốt cho con trai xem. Thần sáng tất nhiên không lo lắng cái vết thương chút xíu này của một cựu Tử Thần Thực Tử là anh đây, cho nên anh chỉ có thể tự thân vận động mà ếm cho mình một cái bùa chữa thương, cuộc sống tồi tệ như vậy làm cho anh sử dụng chút phép thuật thôi cũng cảm thấy rất mệt mỏi.

Scorpius nhẹ nhàng nắm lấy tay Draco, sau đó chu miệng nhỏ lên hôn hôn, nước mắt lưng tròng nói:

“Sco hôn hôn, đau đớn mau biến đi.”

Draco vén tóc mái con trai mình lên, ịn lên trán nó một nụ hôn an ủi.

“Được rồi, giờ nó hết đau rồi, cho nên Sco cũng đừng khóc nữa.”

“Uhm.” Scorpius hít mũi đáp, nhưng mà lại giống một con koala nhỏ, ôm eo Draco sống chết không buông.

Draco không nói gì, chỉ ngồi đó vuốt tóc con trai mình, im lặng trấn an nó.

Draco thức trắng đêm trong căn phòng chung cư được phân cho, trong đầu vẫn không ngừng suy nghĩ đối sách, nhưng không đợi anh nghĩ ra cái gì, sáng sớm hôm sau đã bị chuông cửa đánh thức.

Cái tính nóng nảy khi rời giường là cái tật xấu mà bất kỳ thiếu gia nào cũng có, cho dù cái thiếu gia đó có lớn rồi đi chăng nữa.

Cho nên, Draco không thể khống chế đề-xi-ben tiếng rống giận của mình khi mở cửa ra và nhìn thấy tên Potter chết dẫm nào đó đứng ở ngoài.

“Potter! Ngươi sáng sớm muốn tìm đánh hay gì!”

Potter nhìn qua có chút mỏi mệt, gương mặt vô cảm sau khi nghe Draco rống vẫn bình tĩnh đẩy đẩy mắt kính trên sóng mũi.

“Làm ơn cho tôi mượn phòng tắm một chút, phòng tắm nhà tôi hỏng rồi.”

Đầu Draco lại đau đớn, nhưng mà không đợi anh nói, cái tên Potter chết dẫm đó hình như lại nhớ ra chuyện gì đó, nghiêng cơ thể, nâng tay chỉ vào nhà đối diện nói.

“Có lẽ Joe quên nói với cậu, nhà tôi đối diện.”

HẾT CHƯƠNG 2

[HP Đồng Nhân] ĐỐN GỤC XÀ TỔ – Chương 2: Biến Thành Trang Viên Rách Nát?


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Đào Nhiên

-o0o-

Chương 2: Biến Thành Trang Viên Rách Nát?

Ansel đi theo Severus vào đường Bàn Xoay, nơi này rất âm u, hơn nữa khắp nơi đều là cái thứ mùi hôi thối khó mà chịu đựng được. Ansel thân làm thiếu gia mười mấy năm cảm thấy cái chỗ này thật sự rất không thích hợp cho người ở, nếu không phải y muốn giúp nhóc con biệt nữu này về nhà thì chắc chắn y đã sớm độn thổ rời khỏi đây rồi.

“Sev, nhà em ở đâu?” Ansel nhìn xung quanh, nhíu nhíu mày, nếu sống ở đầu đường Bàn Xoay còn đỡ, nơi này càng vào sâu càng hỗn loạn, mấy đứa nhỏ như Severus ngày nào cũng ra ra vào vào cái chỗ này, thật sự không có vấn đề sao? Không hiểu ba mẹ bọn chúng nghĩ cái quái gì?

“Đến rồi.” Severus ngừng lại, đi đến trước một cái nhà thậm chí còn rách nát hơn so với mấy cái xung quanh, cúi đầu nhàn nhạt nói, “Nơi này là nhà em.”

“Uhm, nếu đến rồi, vậy sao không gõ cửa đi?” Ansel tò mò nhìn Severus, y không hiểu Severus đang nghĩ gì a. Nếu đã đến trước cửa nhà rồi, vậy tại sao không gõ cửa?

“Em về nhà rồi.” Severus không trả lời Ansel, chỉ nhàn nhạt nhắc lại một lần nữa.

Ansel gật gật đầu, không biết là y không biết thật hay đang làm bộ không biết, làm Severus tức phát điên, “Anh biết mà, cho nên em đi gõ cửa đi, nói ba mẹ ra mở cửa cho, không thì lấy chìa khóa mở cửa vào, đứng đây làm gì?”

Severus không nói gì, chỉ ngẩng đầu lên, bình tĩnh nhìn Ansel.

“Làm sao vậy? Trên mặt anh có cái gì dơ sao?” Ansel sờ sờ mặt mình xong giơ ra trước mặt nhìn, không có dính bùn hay cái gì mà.

“Không phải” Severus thu hồi ánh mắt của mình lại, trong lòng hơi rối rắm, “Em chỉ thấy bộ đồ anh mặc hơi kỳ quái mà thôi, còn có, em về nhà rồi, anh có thể đi được hay chưa?”

“Tại sao phải đi? Anh còn chưa gặp ba mẹ của Sev đâu. Còn có, bộ đồ anh mặc rất kỳ quái sao? Anh cảm thấy nó bình thường mà, so với mấy bộ bình thường ngoại trừ khác tên thì cũng đâu khác cái gì nữa đâu.” Ansel xoa cằm, nghiêm túc nói, bất quá bộ đồ y đang mặc thật sự không giống bộ tiểu Sev đang mặc, với lại y cũng hơi tò mò ba mẹ Sev ra sao.

Mặt Severus trầm xuống, nhìn Ansel một cái sau đó dứt khoát xoay người đi gõ cửa, “Không cần gọi em là Sev nhỏ, gọi em là Snape.”

“Sao thế, không cần nghiêm túc như vậy mà,” Ansel nhìn Severus đi gõ cửa, chính mình cũng đi theo, “Một đứa nhỏ là phải cười nhiều lên, không cần suốt ngày làm cái mặt như người lớn đó.”

Severus không phản ứng Ansel, chính xác hơn mà nói là cậu lười phản ứng với Ansel. Severus gõ lên cửa vài cái liền ngừng lại, im lặng đứng trước cửa chờ người mở.

Không lâu sau, tiếng bước chân càng ngày càng lớn, rồi cuối cùng biến mất, theo đó là một âm thanh ‘lách cách’ vang lên. Nhưng cửa chỉ mở ra chút xíu, đủ cho một người đi vào, một nữ nhân ló đầu ra bên ngoài, cảnh giác nhìn xung quanh, đến khi nhìn thấy người đứng trước cửa là Severus mới ngừng cảnh giác, “Sev, vào đi.”

Không đợi Severus đi vào trong nhà, Ansel liền rất có lễ phép mở miệng nói: “Chúc cô một ngày tốt lành, con là bạn mới của Severus, Ansel.”

Nghe được âm thanh, Eileen Prince mới nhìn về phía Ansel, sửng sốt nhìn nhìn bộ đồ trên người Ansel, thần sắc xuất hiện một tia cảnh giác, “Bạn của Sev?”

“Đúng vậy, con là bạn mới của Sev, Snape phu nhân.”Ansel cười tươi, nụ cười của y làm cho người ta không tìm được bất kỳ khuyết điểm nào. Nhưng mà, một thân đồng phục của Hogwarts của Ansel đã làm Eileen Prince cảnh giác.

“Ở bên ngoài làm gì, để cho người khác biết hai người là quái vật sao?!!!” Ansel vừa nói xong, liền nghe từ trong phòng truyền ra một tiếng hét tức giận, cảnh giác trên mặt Eileen Prince biến mất, thay vào đó là hoảng sợ cùng đau buồn.

“Sev, vào nhanh lên.” Eileen Prince cũng không chờ Severus và Ansel tạm biệt, ngay lập tức kéo Severus vào, khóa cửa lại, đem Ansel nhốt ở ngoài.

Ansel lẳng lặng đứng ngoài cửa, nghe âm thanh lách ca lách cách không chút bình thường nào trong nhà, nhẹ nhàng cười, “Ngươi bị người ta ghét bỏ rồi, haizzz.” Ansel nhẹ nhàng vuốt vuốt khoé mắt của mình, lầm bà lầm bầm, “Vẫn là đến trang viên của mình chút đi, nó giờ chắc dơ lắm, dù sao chủ nhân của nó cũng đã đi 1000 năm rồi mà. Mà chắc là Brett sẽ thu thập sạch sẽ nhỉ? Nhưng tiền đề là nó phải sống được 1000 năm đã. Bất quá, chắc phải có gia tinh khác đến chứ……”

Ansel đen mặt, xem ra không thể trực tiếp độn thổ vào trong trang viên được rồi, vẫn là nên độn thổ đến trước cửa trang viên, sau đó tự mình cuốc bộ vào thôi. Bằng không, y sợ là tro bụi bên trong có thể thay cho y một bộ đồ mới luôn mất. ( ý  là Ansel sợ mình bị bụi bao phủ ấy )

“Severus Snape, goodbye, sớm hay muộn gì chúng ta cũng sẽ gặp lại thôi, sẽ không lâu đâu.” Ansel nham hiểm cười, cuối cùng biến mất trước cửa ngôi nhà.

Ansel độn thổ đến nơi, thiếu chút nữa là té đập mặt rồi. Y nội tâm rối rắm kéo cái mớ dây leo quấn trên chân mình xuống, dị thường buồn bực: “Lão sư thật là, sao có thể xây trang viên của mình ở đây chứ, mặc dù 1000 năm trước đây đúng là chỗ tốt thật, nhưng ít nhất thầy ấy cũng phải suy xét đến 1000 năm sau chứ, aaaaaaaa!!!”

Phát tiết hết mớ oán giận trong lòng xong, Ansel chậm rãi đi vào trang viên của mình, “Tuy rằng thật sự rất chán ghét lão sư không chịu suy xét đến 1000 năm sau, nhưng mà, lão sư, Al rất nhớ thầy.”

Nhớ rõ lúc ấy, khi y xuyên đến thân thể này, cái đầu tiên y nhìn thấy chính là một mảng phế tích cộng thêm cái thân thể y xuyên vào chỉ mới 7 tuổi, mà tiểu Ino lại cực kỳ hoảng sợ, tay nắm áo y, giương đôi mắt ngập nước mềm mại gọi y: “Anh ơi, anh ơi.”

Ansel thở dài, em trai mình thương yêu mấy năm, bây giờ lại bị ngăn cách bởi 1000 năm, không biết nhóc con kia thế nào, chỉ mong tiểu Ino có thể kế thừa được vinh quang của gia tộc, có lẽ, tiểu Ino một ngàn năm trước đã đem gia tộc phát triển càng ngày càng huy hoàng đi.

“Làm sao đây? Lâu vậy rồi vẫn chưa vào cửa trước của trang viên? Nó có thể không còn nữa hay không?”

HẾT CHƯƠNG 2

P/S: Cái tựa đề đấy, mình để giống bản gốc, tại chẳng biết dịch nó ra làm sao, nếu có ai biết nghĩa thì conment cho mình nhé.

 

 

 

 

Design a site like this with WordPress.com
Get started