EDITOR : THƯỢNG
BETA : PARK HOONWOO
-o0o-
“Lão sư.” Charles. Potter cung kính hướng Salazar hành lễ.
“Charles, có chuyện gì sao?” Salazar ngồi ở tay ghế vịn lật xem văn kiện.
” Vừa có một thông báo từ vùng phía bắc Morvid, trong một thôn làng nhỏ có một lão sư tìm được tiểu thư Revenclaw.”
“Morvid? Cũng khá xa nơi này nhỉ.” Salazar thở dài nói, trong giọng nói không rõ ý vị, đôi mắt màu rượu đỏ thất thần nhìn ra bầu trời xanh thẳm ngoài cửa sổ.
“Gần đây, giáo đình hoạt động ngày càng thường xuyên. Có lẽ, sắp tới không thể tránh được chuyện đổ máu. Charles, thông báo với Demps chuẩn bị sẵn sàng , nếu công giáo bị phá bỏ thì cái đó có lẽ là nói dối. Lần này, có khả năng địa điểm xảy ra xung đột chính là giáo đường tân tổng bộ. Sau cùng thì chẳng ai muốn nơi mình ở bị tổn hại.” Salazar đứng dậy, đứng bên cửa sổ, ngón tay thon dài, trắng nõn chạm vào khung cửa sổ. Màu rượu đỏ trong mắt bình lặng, không gợn sóng , hiện ra vài tia nhu hòa. Khung cảnh này thật khiến lòng người xốn xang lại càng làm trái tim rung động mãnh liệt.
” Sarah~~~ Sarah~~~ ” Godric từ đằng xa đã nhìn thấy Salazar đứng cạnh cửa sổ, phấn khích mà kêu lên. Đám tóc màu vàng kim dưới ánh dương lại khiến người ta lóa mắt mà say mê. Người con trai trên kia vẫn đứng đó, khóe môi ẩn chứa ý cười nhàn nhạt. Một cơn gió ngang qua, làm mái tóc đen dài như mực của hắn bay bay.
Helga đứng ở bên cạnh Godric và nhìn thấy một khung cảnh như vậy. ( ???) Từ ngày được Godric và Salazar cứu đến nay cũng đã qua gần một năm. Sau ngày đó, Salazar lập tức phái người đi tìm nơi Rowena rơi xuống, chính cô cũng cùng bọn họ tìm kiếm, có khi cùng đi ra ngoài một chút, thỉnh thoảng lại tiện tay, gây ra chút rắc rối cho đám giáo đình.
“Bọn ta trở lại rồi đây. Charles cũng ở đây sao? ” Helga đẩy cửa ra, nhìn thấy Charles đứng cạnh Salazar.”
“Xin chào, cô Hufepuff.” Charles rất thích tính cách ôn hòa của cô gái này, mỗi lần ở bên cạnh Helga đều có cảm giác an tâm, yên lặng, hòa hảo, làm cho người khác không tự chủ được mà nảy sinh tình cảm.
Helga không phải là dòng thuần huyết, Huflepuff là dòng họ cha cô, còn mẹ cô chỉ là một Muggle bình thường. Mẹ Helga đã cứu cha Helga khi ông ngất xỉu trước cửa nhà bà. Sau đó, họ lại ở chung, dần dà nảy sinh tình cảm. Cha Helga quyết định kết hôn và sống cùng một người phụ nữ thân phận tầm thường. Đáng tiếc, ngày vui có hạn, không bao lâu sau khi Helga được sinh hạ, người nhà Huffepuff đến tìm chà Helga, yêu cầu ông rời bỏ mẹ Helga, vì trưởng nữ nhà Huffepuff không thể là một người hỗn huyết. Nhưng cha Helga không muốn rời xa vợ con. Đêm đó, ông cùng mẹ con cô bỏ trốn khỏi thôn trang. Sau đó vẫn là một nhà ba người, sống một khoảng thời gian yên bình. Mãi đến một ngày, mẹ Helga hoang mang, rối loạn trở về, mang theo cô chạy vào rừng. Khi ấy, cô mới biết cha cô là một Pháp sư. Trước đó, cha cô đã phải vô pháp trơ mắt nhìn người gia tộc mình bị giáo đình thiêu sống, là ông không làm tròn bổn phận của một gia trưởng, là ông vứt bỏ gia tộc mình. Người thiếu niên đáng lý bị thiêu chết kia, sau đó, đã được ông cứu và cũng chính ông lại chết trên tay kỵ sĩ giáo đình. Mẹ Helga đã sớm biết hành động này của cha Helga sẽ làm bại lộ mọi chuyện cho nên khi cha Helga động thủ, bà liền mang theo Helga bỏ trốn. Mẹ Helga đem cô giấu kĩ, trước khi rời đi, chỉ nói với cô một câu: ” Đừng hận thù, cả Pháp sư và Muggle đều không có lỗi, cuộc sống này là của con, con là tất cả của ta và cha con.” Đây là lần cuối cùng Helga nghe được giọng mẹ cô, vẫn luôn ôn hòa, vẫn ấm áp như những lúc cười nói vui vẻ.
“Nhóc Charles cũng tới ? ” Nghe được câu nói cực kỳ thiếu đánh này của Godric, gân xanh trên trán Charles nổi lên.
“Godric tiên sinh, nếu não ngài hoạt động bình thường thì nhớ rõ rằng tôi chỉ kém ngài 4 tuổi. Ngữ khí Charles giận dữ nói.
“Ha ha, nhóc Charles, 4 tuổi cũng là nhóc mà. Nhớ năm đó, ngươi đáng yêu như nào…” Godric say mê nói, hoàn toàn làm lơ sắc mặt Charles ngày càng đen lại.
“Godric, đừng tới nữa.” Cuối cùng vẫn là Salazar lên tiếng ngăn Godric, cứu Charles, tiện làm lơ Salazar mắt đỏ hoe, không thể nào che lấp ý cười. Charles nhìn Godric nháy mắt, vẻ mặt lấy lòng nhìn Salazar, bộ dạng chân chó (???) của anh làm tâm tình cậu rất tốt, nụ cười gợi bên khóe miệng, màu nâu trong mắt có một mảnh ôn hòa.
Charles luôn đối nghịch với Godric, hai người vừa thấy mặt nhau liền gây náo loạn, đương nhiên hầu như là do Godric luôn miệng ” nhóc Charles, nhóc Charles” với hắn. Hai người nay, bên ngoài cả ngày đánh nhau nhưng thực ra, quan hệ rất tốt. Với hai người đã cứu cậu khỏi đống phế tích, Charles coi họ quan trọng hơn cả bản thân cậu. Cho dù Salazar đã từng nói rõ với cậu, không cần biết ơn bọn họ. Năm đó, bọn họ chỉ là may mắn đi ngang qua, vô tình phát hiện cậu được mẹ chở che mà vẫn còn thở nên mới đưa cậu trở về.
Charles đến bây giờ vẫn còn nhớ rõ, vào ngày đó, ngọn lửa đỏ rực nhuốm bầu trời từ xanh thành đỏ thẫm. Giáo đình không hề báo trước, đột nhập vào nhà cậu, trong phút chốc, hình ảnh một màu máu đỏ tươi mơ hồ hiện ra trước mắt cậu. Mẹ cậu ôm chặt cậu trong lòng, một chất lỏng ấm áp dần thấm ướt quần áo cậu. Đến bây giờ, mỗi đêm mơ, cảnh tượng máu lửa trộn lẫn và hình ảnh mẹ cậu nhuốm máu vẫn xuất hiện lên trước mắt cậu, cứ vậy mà không cách nào thoát khỏi chuyện bị bóng đè. Sau đó, Charles thường xuyên nghĩ rằng nếu ngày đó, cậu không gặp được Salazar và Godric thì bản thân cậu sẽ như thế nào, sẽ chết đi hay là … Chỉ là, trên đời này vốn dĩ không có nếu, hiện tại, cậu chỉ biết rằng gặp được bọn họ là sự may mắn lớn nhất đời hắn. Hắn từng một lần không ngừng may mắn, sau khi mất tất cả, vẫn có thể gặp được họ. Hai người con trai, lớn tuổi hơn một chút, cậu học được rất nhiều từ họ, kể cả ma pháp, lý tưởng sống và sự tin tưởng.
“Godric, Helga, tin tức về Rowena rồi, ở phía bắc Morvid, cũng không thể chắc đó là nàng, nhưng cũng có khả năng, ta muốn tự đi xác nhận một chút.”
“Ta đã biết, ta đợi lát nữa sẽ chuẩn bị.” Helga gật đầu nói.
Godric chỉnh lại bộ dạng hi hi ha ha vừa rồi, một lát sau nói, “Ta đây cũng đi làm chút ma dược để chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào, gần đây, tình hình càng ngày càng rối loạn, giáo đình hoạt động ngày càng rộng , thái độ của quốc vương thái độ cũng gây bất lợi cho chúng ta.”
Godric và Helga rời đi, trong phòng chỉ còn hai người Charles và Salazar. “Charles, ba ngày sau, chúng ta rời đi, Demps họ nhờ ngươi vậy.”
“Ta nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của ngươi, lão sư.” Charles lãnh đạm cười, xoay người rời đi.
Salazar nhìn bóng dáng Charles rời đi, âm thầm thở dài. Người này chỉ kém hắn hai tuổi, trước kia được hắn dạy ma thuật mà khăng khăng gọi hắn một tiếng lão sư. Đến tận bây giờ, khi cậu đã có thể tự lực đương đầu với khó khăn, cậu vẫn không đổi. Nhưng … Charles, ngươi phải tự sống cho chính mình nhé.
HẾT CHƯƠNG 3