[ HP ] Đồng Thoại (2) – Chương 3: Lão Sư


EDITOR : THƯỢNG

BETA : PARK HOONWOO

-o0o-

“Lão sư.” Charles. Potter cung kính hướng Salazar hành lễ.


“Charles, có chuyện gì sao?” Salazar ngồi ở tay ghế vịn lật xem văn kiện.

” Vừa có một thông báo từ vùng phía bắc Morvid, trong một thôn làng nhỏ có một lão sư tìm được tiểu thư Revenclaw.”


“Morvid? Cũng khá xa nơi này nhỉ.” Salazar thở dài nói, trong giọng nói không rõ ý vị, đôi mắt màu rượu đỏ thất thần nhìn ra bầu trời xanh thẳm ngoài cửa sổ.


“Gần đây, giáo đình hoạt động ngày càng thường xuyên. Có lẽ, sắp tới không thể tránh được chuyện đổ máu. Charles, thông báo với Demps chuẩn bị sẵn sàng , nếu công giáo bị phá bỏ thì cái đó có lẽ là nói dối. Lần này, có khả năng địa điểm xảy ra xung đột chính là giáo đường tân tổng bộ. Sau cùng thì chẳng ai muốn nơi mình ở bị tổn hại.” Salazar đứng dậy, đứng bên cửa sổ,  ngón tay thon dài, trắng nõn chạm vào khung cửa sổ.  Màu rượu đỏ trong mắt bình lặng, không gợn sóng , hiện ra vài tia nhu hòa. Khung cảnh này thật khiến lòng người xốn xang lại càng làm trái tim rung động mãnh liệt.


” Sarah~~~ Sarah~~~ ” Godric từ đằng xa đã nhìn thấy Salazar đứng cạnh cửa sổ, phấn khích mà kêu lên. Đám tóc màu vàng kim dưới ánh dương lại khiến người ta lóa mắt mà say mê. Người con trai trên kia vẫn đứng đó, khóe môi ẩn chứa ý cười nhàn nhạt. Một cơn gió ngang qua, làm mái tóc đen dài như mực của hắn bay bay.


Helga đứng ở bên cạnh Godric và nhìn thấy một khung cảnh như vậy. ( ???) Từ ngày được Godric và Salazar cứu đến nay cũng đã qua gần một năm. Sau ngày đó, Salazar lập tức phái người đi tìm nơi Rowena rơi xuống, chính cô cũng cùng bọn họ tìm kiếm, có khi cùng đi ra ngoài một chút, thỉnh thoảng lại tiện tay, gây ra chút rắc rối cho đám giáo đình.


“Bọn ta trở lại rồi đây. Charles cũng ở đây sao? ” Helga đẩy cửa ra, nhìn thấy Charles đứng cạnh Salazar.”

“Xin chào, cô Hufepuff.” Charles rất thích tính cách ôn hòa của cô gái này, mỗi lần ở bên cạnh Helga đều có cảm giác an tâm, yên lặng, hòa hảo, làm cho người khác không tự chủ được mà nảy sinh tình cảm.


Helga không phải là dòng thuần huyết, Huflepuff là dòng họ cha cô, còn mẹ cô chỉ là một Muggle bình thường. Mẹ Helga đã cứu cha Helga khi ông ngất xỉu trước cửa nhà bà. Sau đó, họ lại ở chung, dần dà nảy sinh tình cảm. Cha Helga quyết định kết hôn và sống cùng một người phụ nữ thân phận tầm thường. Đáng tiếc, ngày vui có hạn, không bao lâu sau khi Helga được sinh hạ, người nhà Huffepuff đến tìm chà Helga, yêu cầu ông rời bỏ mẹ Helga, vì trưởng nữ nhà Huffepuff không thể là một người hỗn huyết. Nhưng cha Helga không muốn rời xa vợ con. Đêm đó, ông cùng mẹ con cô bỏ trốn khỏi thôn trang. Sau đó vẫn là một nhà ba người, sống một khoảng thời gian yên bình. Mãi đến một ngày, mẹ Helga hoang mang, rối loạn trở về, mang theo cô chạy vào rừng. Khi ấy, cô mới biết cha cô là một Pháp sư. Trước đó, cha cô  đã phải vô pháp trơ mắt nhìn người gia tộc mình bị giáo đình thiêu sống, là ông không làm tròn bổn phận của một gia trưởng, là ông vứt bỏ gia tộc mình. Người thiếu niên đáng lý bị thiêu chết kia, sau đó, đã được ông cứu và cũng chính ông lại chết trên tay kỵ sĩ giáo đình. Mẹ Helga đã sớm biết hành động này của cha Helga sẽ làm bại lộ mọi chuyện cho nên khi cha Helga động thủ, bà liền mang theo Helga bỏ trốn. Mẹ Helga đem cô giấu kĩ, trước khi rời đi, chỉ nói với cô một câu: ” Đừng hận thù, cả Pháp sư và Muggle đều không có lỗi, cuộc sống này là của con, con là tất cả của ta và cha con.” Đây là lần cuối cùng Helga nghe được giọng mẹ cô, vẫn luôn ôn hòa, vẫn ấm áp như những lúc cười nói vui vẻ.

“Nhóc Charles cũng tới ? ” Nghe được câu nói cực kỳ thiếu đánh này của Godric, gân xanh trên trán Charles nổi lên.


“Godric tiên sinh, nếu não ngài hoạt động bình thường thì nhớ rõ rằng tôi chỉ kém ngài 4 tuổi. Ngữ khí Charles giận dữ nói.
“Ha ha, nhóc Charles, 4 tuổi cũng là nhóc mà. Nhớ năm đó, ngươi đáng yêu như nào…” Godric say mê nói, hoàn toàn làm lơ sắc mặt Charles ngày càng đen lại.


“Godric, đừng tới nữa.” Cuối cùng vẫn là Salazar lên tiếng ngăn Godric, cứu Charles, tiện làm lơ Salazar mắt đỏ hoe, không thể nào che lấp ý cười. Charles nhìn Godric nháy mắt, vẻ mặt lấy lòng nhìn Salazar, bộ dạng chân chó (???) của anh làm tâm tình cậu rất tốt, nụ cười gợi bên khóe miệng, màu nâu trong mắt có một mảnh ôn hòa.


Charles luôn đối nghịch với Godric, hai người vừa thấy mặt nhau liền gây náo loạn, đương nhiên hầu như là do Godric luôn miệng ” nhóc Charles, nhóc Charles” với hắn. Hai người nay, bên ngoài cả ngày đánh nhau nhưng thực ra, quan hệ rất tốt.  Với hai người đã cứu cậu khỏi đống phế tích, Charles coi họ quan trọng hơn cả bản thân cậu. Cho dù Salazar đã từng nói rõ với cậu, không cần biết ơn bọn họ. Năm đó, bọn họ chỉ là may mắn đi ngang qua, vô tình phát hiện cậu được mẹ chở che mà vẫn còn thở nên mới đưa cậu trở về.


Charles đến bây giờ vẫn còn nhớ rõ, vào ngày đó, ngọn lửa đỏ rực nhuốm bầu trời từ xanh thành đỏ thẫm. Giáo đình không hề báo trước, đột nhập vào nhà cậu, trong phút chốc, hình ảnh một màu máu đỏ tươi mơ hồ hiện ra trước mắt cậu. Mẹ cậu ôm chặt cậu trong lòng, một chất lỏng ấm áp dần thấm ướt quần áo cậu. Đến bây giờ, mỗi đêm mơ, cảnh tượng máu lửa trộn lẫn và  hình ảnh mẹ cậu nhuốm máu vẫn xuất hiện lên trước mắt cậu, cứ vậy mà không cách nào thoát khỏi chuyện bị bóng đè. Sau đó, Charles thường xuyên nghĩ rằng nếu ngày đó, cậu không gặp được Salazar và Godric thì bản thân cậu sẽ như thế nào, sẽ chết đi hay là … Chỉ là, trên đời này vốn dĩ không có nếu, hiện tại, cậu chỉ biết rằng gặp được bọn họ là sự may mắn lớn nhất đời hắn. Hắn từng một lần không ngừng may mắn, sau khi mất tất cả, vẫn có thể gặp được họ. Hai người con trai, lớn tuổi hơn một chút, cậu học được rất nhiều từ họ, kể cả ma pháp, lý tưởng sống và sự tin tưởng.

“Godric, Helga, tin tức về Rowena rồi, ở phía bắc Morvid, cũng không thể chắc đó là nàng, nhưng cũng có khả năng, ta muốn tự đi xác nhận một chút.”

“Ta đã biết, ta đợi lát nữa sẽ chuẩn bị.” Helga gật đầu nói.


Godric chỉnh lại bộ dạng hi hi ha ha  vừa rồi, một lát sau nói, “Ta đây cũng đi làm chút ma dược để chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào, gần đây, tình hình càng ngày càng rối loạn, giáo đình hoạt động ngày càng rộng , thái độ của quốc vương thái độ cũng gây bất lợi cho chúng ta.”

Godric và Helga rời đi, trong phòng chỉ còn hai người Charles và Salazar. “Charles, ba ngày sau, chúng ta rời đi, Demps họ nhờ ngươi vậy.”

“Ta nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của ngươi, lão sư.” Charles lãnh đạm cười, xoay người rời đi.


Salazar nhìn bóng dáng Charles rời đi, âm thầm thở dài. Người này chỉ kém hắn hai tuổi, trước kia được hắn dạy ma thuật mà khăng khăng gọi hắn một tiếng lão sư. Đến tận bây giờ, khi cậu đã có thể tự lực đương đầu với khó khăn, cậu vẫn không đổi. Nhưng … Charles, ngươi phải tự sống cho chính mình nhé.

HẾT CHƯƠNG 3

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – PN1 : Kỉ Niệm Ngày Hè (2)


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Nấu nướng luôn luôn là điều Tom chán ghét nhất.

Thuở bé, ở cô nhi viện, tuy hắn bị bọn trẻ lẫn các sơ chán ghét cũng không phải bị bỏ đói. Ừ, không phải là bỏ đói cả tháng. Chưa kể tới, những năm đó hắn nhỏ yếu, căn bản không cần tự mình nấu món nào.

Lên mười một tuổi, Tom càng không cần lo vấn đề tới thức ăn. Học ở Hogwarts, một ngôi trường phù thủy có gia tinh nấu bữa ăn mỗi ngày. Nếu biết đường xuống bếp, còn có thể tùy thời lấy được đồ ăn không mất chút thời gian nào.

Sau này, thành chúa tể hắc ám làm mưa làm gió cả thế giới phù thủy, Tom càng thêm thong dong. Vải lụa, mỹ thực gì đó luôn luôn trong tầm mắt. Hắn có gì phải lo lắng đến vấn đề không có ai nấu?

Song, tận khi hắn bại trận, thành tàn hồn chỉ có thể miễn cưỡng sống vất vưởng qua ngày trong thân xác của con rắn, Tom cũng chưa từng nấu nướng. Đùa cái gì vậy! Một con rắn? Đi nấu nướng? Trong rừng á!?

Không nói tới bếp núc đâu, nồi chảo kiếm chỗ nào, vấn đề làm sao có lửa rõ ràng đã đủ làm hắn đau đầu. Trước còn vung đũa phép cái là có, hiện tại, chỉ dựa vào cái đưa rắn mà có lửa được đúng là phước cả đời!

Mà khi trở lại thành người lần nữa, được tái sinh, Tom vẫn mĩ mãn được ăn đồ đã nấu. Không phải từ căn nhà của ba người, bốn người Dazai thì cũng là từ trường Hogwarts. Cho nên, giờ đây, hắn sâu sắc hiểu được, cái cảm giác gọi là ‘ăn đồ từ sát thủ nhà bếp’.

Giật giật mắt nhìn ‘thứ’ trên đĩa, đen xì, còn bốc khói màu tím mờ mờ. Chưa kể tới nó…hình như còn cử động? Lúc nhúc, lúc nhúc y chang giòi bọ!

Tom lại nâng mắt, khó tin được nhìn nam nhân tóc đen đáng thương hề hề gãi đầu mình, bộ dáng thực vô tội.

Black, quả nhiên không có xứng là chó hơn mi! Cư nhiên dám cho con đỡ đầu ăn thứ không phải dành cho người này!

Đây chính là lí do vì sao hắn và Harry phải chạy đi siêu thị Muggle.

Bất quá, mua xong rồi, Tom càng thêm rối rắm.

Hắn trừ việc chọn thức ăn cho chó, toàn lại toàn cùng Harry chọn nguyên liệu nấu ăn. Chính mình đã không biết nấu, Black kia càng không biết nấu, người cuối bị Tom trực tiếp bỏ ra. Một đứa trẻ mới mười hai, mười ba tuổi sao biết nấu cơm được.

Cơ mà, nếu như không ai nấu, chẳng phải gián tiếp báo Tom buộc mình ăn thứ không còn là thức ăn kia sao?

Thôi, ít ra nó cũng đã chín, không phải đồ sống cố gắng ăn để mà sống qua ngày khi còn trong dạng con rắn?

Còn lâu hắn mới tự an ủi mình như thế!!!!!

Tom nhịn đủ lắm rồi. Đường đường là người thừa kế của Slytherin, cớ sao hắn cứ phải làm khổ mình thế này? Cứ trực tiếp xưng danh ra lấy lại quyền uy có phải hơn không!?

Ngay lúc này, đầu hắn xẹt qua hình ảnh năm nào mình suýt bị hổ ăn, cái viễn cảnh nam hài quấn đầy băng chạm tay vào hổ, khiến nó biến thành một đứa trẻ.

……….Thôi, Tom vẫn còn yêu mạng lắm.

Gì thì gì, chẳng lẽ thực sự phải ăn thứ đó?

“Tom, làm gì ngẩn người nãy giờ thế?”

Nam hài tóc đen bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn lên, đáy mắt lập tức lóe lên tia kinh ngạc. Hắn hơi nhíu mày nhìn người tóc tổ quạ đứng trong bếp, rất quen thuộc cầm chảo rán ít trứng. Rõ ràng không phải mới làm lần một lần hai.

Nãy giờ hắn mải suy nghĩ, hoàn toàn không để ý Harry đã đi tới đó nấu từ bao giờ. Thẳng tắp từ cửa ra vào là phòng bếp, đó là tại sao Tom lại nhìn thấy được.

Chần chừ một lúc, hắn cũng không đi vào phòng khách ngồi cùng người nào đó đang ỉu xìu, trực tiếp đi thẳng vào bếp. So với việc ngồi nhìn mặt con cẩu ngốc, Tom càng tình nguyện làm gì đó. Dù sao thì hắn không nấu được cơm, vẫn biết làm vài thứ đơn giản như cắt hành, nhổ rau, xắt lát thịt.

Những chuyện tiếp đó….làm gì có tiếp đó!

Chỉ có một Harry Potter kinh hãi nhìn Tom Riddle dùng thần chú ‘Cắt sâu mãi mãi’ lên củ hành. Củ hành vô tội trực tiếp nát bét….

Không gian rơi vào trầm mặc, không ai lên tiếng.

Harry đột ngột hiểu rõ cái câu mà hồi trước Tom từng nói với cậu:

“Em một chút cũng không hiểu nấu ăn là gì!”

Câu này là hắn bực dọc thốt lên thời điểm cậu hỏi không ngừng lần mới gặp.

Nam hài tóc tổ quạ trân trân nhìn một lúc, đồng tử ngọc lục bảo chất đầy sự kinh hoàng khó tả. Mà đối phương bị cậu nhìn cả người đều mất tự nhiên, vô cùng khó chịu quay đầu qua nơi khác, chẳng chút để ý mắt mình bị dính chút nước từ củ hành nát bét kia.

Kết cục, Harry chỉ có thể tắt bếp, lấy cái khăn trong túi áo lau lau mặt Tom. Một chút cũng không đụng tới vấn đề sao lại dùng phép thuật ngoài trường, càng không để ý dùng cái nào không dùng lại đi dùng thần chú này.

Được rồi, cái sau cậu không hỏi là do không biết. Sau này biết thì lại không để tâm mấy, cuối cùng vẫn không rõ Tom dùng thần chú gì.

Còn hiện tại, Harry nghiêng đầu, nhìn ngũ quan có thể coi là xuất chúng của Tom. Tuy hai người có thể coi là khá thân, bất quá, rất ít khi cả hai tiếp xúc gần như này. Đơn giản một điều, Tom trông chẳng có vẻ gì là quý cậu cả, vẻ mặt vẫn luôn ẩn ẩn chán ghét tựa ảo giác từ chính cậu.

Harry không chắc có phải đó là điều huyễn huyền mình tự ảo tưởng ra hay không, thế nhưng, ít nhất, cậu biết một điều.

Cậu thích Tom Riddle.

Thích nam hài tóc đen dùng vẻ mặt ảo não trước cả đống câu hỏi cậu đặt ra ngay lần đầu gặp mặt. Mến người đàn em lớp dưới thông minh vẫn luôn dùng vẻ mặt không tình nguyện, lại giơ tay chỉ bài. 

Harry Potter yêu Tom Riddle.

Chỉ đơn giản là yêu. Yêu cái kẻ dùng vẻ mặt mang vài phần hung tợn trừng trừng cha đỡ đầu mình, rõ ràng phê bình chất lượng cuộc sống, lại làm cậu có cảm giác, đây là Tom lo lắng quan tâm mình.

Những điều này Harry không phải sâu sắc tự nghiệm ra, mà là Dazai kéo cậu đàm đạo một buổi trước khi về nhà Sirius. Chính là thuyết phục cậu cho Tom theo cùng, cuối cùng lại biến thành cố vấn tình cảm cho mấy vấn đề này.

“Harry, anh đang nghĩ gì thế?”

“Anh đang nghĩ mình yêu em.”-Mơ mơ hồ hồ trả lời, Harry cứ thế nói thẳng suy nghĩ hiện tại. Lúc cậu bừng tỉnh, đã quá muộn…

Nam hài tóc tổ quạ hơi kinh hãi nhìn nhìn người đối diện. Đáp lại cậu, vẻ mặt Tom còn mộng bức hơn cả mình, cứ như thể điều Harry mới thốt ra là thứ không nên.

Sau đó, Tom không có phòng ác chú như chính hắn tưởng, chỉ đờ đẫn xoay người đi lên phòng. Hắn cần bình tĩnh lại….

Ôi được, Harry Potter? Cậu bé vàng của Gryffindor đã từng giết hắn, yêu hắn?

…………..Merlin vừa bỏ cả thế đúng không?

Không, không đúng, thế sao ban nãy Tom không trực tiếp phóng một cái Sutefy hay Olibivate vào Harry? Có khi đó chỉ là ngẫu nhiên, hay cái cứu thế chủ vĩ đại kia đang nói tới là việc yêu như tình bạn thì sao?

Tom rõ ràng, hắn không nỡ. Tâm như nổi lên một mạt mất mát khi nghĩ tới những khả năng kia, hắn vậy mà lại mong rằng….lời Harry nói, là thật.

……….Hắn thực sự cần tĩnh tâm!

Tom cứ thế, ngồi phát ngốc trong phòng cả ngày, cái gì cũng không ăn, thế nào cũng không động. Cứ thế trì độn ngồi trên giường nhìn chằm chằm trần nhà bám đầy bụi.

Harry ngay lập tức cho rằng, cậu bị từ chối!

Đáng thương viết một phong thư gửi cho Dazai, nam hài tóc tổ quạ bày ra vẻ mặt đáng thương. Có ai như cậu không!? Chưa tỏ tình đoàng hoàng đã bị từ chối!

Thời điểm Dazai gửi thư hồi âm cùng một lọ độc dược qua, đã không còn ai biết chuyện gì xảy ra. Chỉ biết, hôm sau có một người tóc tổ quạ khóc lóc nói sẽ chịu trách nhiệm với nam hài tóc đen.

_________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Ta thực sự cần một cái lịch, mấy ngày là bận trên cả bận rồi ;-;

Trước giờ luôn mỗi ngày một chap không lo gì hết, giờ dịch hết học đến là sấp mặt, hoàn toàn không còn bao thời gian viết truyện ;-;

HẾT PN1

[ HP ] Những Câu Chuyện Nhỏ – Câu Chuyện Nhỏ Thứ Mười Bảy : Điều Tốt Đẹp


AUTHOR : YING

-o0o-

-‘dray, nếu cả thế giới chỉ có thể gói gọn trong một thứ gì đó, hay là ai đó, vậy thế giới của anh là gì?’- harry nghịch ngợm cười, em nghiêng cái đầu bự nhìn gã, lâu lâu phát ra một tiếng khúc khích.

draco nhìn em, gã bất lực cười trừ, ý cười trầm thấp nhưng sủng nịn, ánh mắt đong đầy yêu thương -‘bé ngốc, là em, cả thế giới của tôi là em đấy’

harry nghe câu trả lời mong muốn, khóe môi thêm rực rỡ, em nhích người tựa đầu lên vai draco, lén lút hôn ‘chụt’ vào má gã, lại như mèo con trộm được kẹo cong cong khóe mắt.

draco nhìn đôi mắt xanh lấp lánh vạn vì sao, hạnh phúc từ tận trong tim dâng trào, khiến gã vô ý thức hôn đáp trả em, ngọt ngào như đường.

.

.

.

draco lần đầu gặp harry, là khi em đang bị một lũ côn đồ trong trường bắt nạt.

khi ấy, em không có gì nổi bật, gã vẫn còn là một công tử học thói ăn chơi, bất cần chỉ làm thứ gã thích và chán chường với mọi thứ trên đời.

nhưng khi lỡ thoáng qua nhìn vào đôi con ngươi ấy – trong vắt, xanh biếc như cỏ non, cũng lại quật cường, mạnh mẽ như loài cỏ dại.

lúc ấy, draco đã biết, mình sẽ phải thay đổi rồi.

gã cứu em khỏi bọn côn đồ, cũng thật may mắn khi danh tiếng đã thối nát của gã có thể dọa nạt đám kia.

khi đứng trước mặt em, ánh mắt xanh ấy chăm chú nhìn gã, mắt bạc lạnh lùng của gã không tự chủ yêu thích đôi mắt em.

vì vậy, gã đưa bàn tay.

và em, cầm lấy nó.

.

.

.

gặp em là do tình cờ, nhưng yêu em lại là cố ý.

say đắm em, là điều hiển nhiên.

.

.

.

gã và em, làm bạn, được năm tháng.

gã dùng năm tháng, tự mình nhận ra thứ gọi là ‘tình yêu’.

dùng năm tháng, tự thay đổi bản thân, trở nên tốt đẹp hơn, để xứng với em, đóa hoa trong kính của gã.

dùng năm tháng, học cách chăm lo, quan tâm một người.

dùng năm tháng, làm em yêu gã.

.

.

.

ngày gã định tỏ tình em, xui xẻo thay, gã gặp lại đám ngày trước bắt nạt em.

xui xẻo nữa, lần này gã lại không thể dọa chúng.

năm tháng từ một thằng ăn chơi, một công tử không màng sự đời có thể học cách yêu thương, chăm sóc ai đó.

là năm tháng gã không đánh nhau, không đàn đúm, không ăn chơi, và danh tiếng kia đã biến mất hẳn.

Và bọn kia, muốn đến trả thù.

kế hoạch tỏ tình công phu gã ấp ủ, tan nát vì mấy kẻ đáng chết.

nên gã, không khoan nhượng chút nào.

cho đến khi, giọng nói trong trẻo kia vang lên -‘dray?’

.

.

.

may mắn, em của gã không trách gã.

em dịu dàng nhìn gã, cầu xin gã thả bọn kia đi.

em biết mà, gã chưa bao giờ kháng cự nổi ánh mắt của em.

nhưng kế hoạch tỏ tình của gã, phải làm sau đây?

.

.

.

-‘dray, anh muốn nói gì với em?’- harry dịu giọng, tông giọng ấm áp chảy dần vào tim, đem gã bình tĩnh trở lại.

-‘harry…’- draco ngập ngừng, gã nhìn em lo lắng, nhưng cũng rất hồi hộp.

-‘dray, anh cứ nói đi’- harry nghiêng đầu, mắt mèo cong cong đáng yêu vô cùng.

-‘harry, anh yêu em, làm người yêu anh nhé?’- lấy hết can đảm, một lần bày tỏ, không chút ngần ngại, draco căng thẳng chờ đợi em.

thời gian như chậm hơn, gã cứ tưởng mọi thứ đã đóng băng rồi, thì harry bất ngờ cười nhẹ.

ngước mặt ngơ ngác, gã cười theo em, nhưng gượng gạo vô cùng, gã sợ em sẽ không tin.

-‘dray, anh biết gì không? em cũng lỡ thương một người…’- harry ngừng cười, em nhẹ nhàng nói, từng chữ như đâm vào tim gã.

_hóa ra, em đã có người thương rồi…

nhìn vẻ mặt hụt hẫng, hơi chút đau thương của gã, harry không nỡ, vậy nên em nói tiếp -‘dray, người em thương, là người đã bảo vệ em, chăm sóc em, thay đổi vì em, và người đó, làm tất cả chỉ trong năm tháng’

-‘người em thương, là người đang đối diện em lúc này đây___’- harry ngắt quãng giữa câu nói, tinh nghịch nhìn gã mở to mắt -‘___người đó, là anh đấy’

draco mất một giây để dung nạp mọi thứ, mất một giây để tiến lại chỗ em, mất một giây để ôm em vào lòng, và mất ba giây để nói ba chữ ‘anh yêu em’

.

.

.

đấy, trong một ngày tưởng chừng tồi tệ, vô tình bạn gặp một người, trở thành mọi thứ đối với bạn.

bạn sẵn sàng thay đổi chính bản thân, chỉ để đổi lại một nụ cười trên môi người kia.

sẵn sàng đón nhận những điều mình chưa biết, để có thể nắm tay cùng người kia đường đường chính chính yêu đương.

tình yêu không phải gì to lớn, nó là từ những điều nhỏ nhặt gộp lại.

cả thế giới, chỉ có em tồn tại trong tim anh.

cả cuộc đời, chỉ có em là ngọt ngào duy nhất.

.

.

.

_thật may mắn, vì anh đã có em.

HẾT CÂU CHUYỆN NHỎ THỨ MƯỜI BẢY

Design a site like this with WordPress.com
Get started