[HP] Trở Về Thế Giới Phép Thuật – Chương 149 : Cường Cường Liên Thủ


EDITOR : YURI OZAKI

BETA : AKKI

-o0o-

Godric có cách riêng để thần hộ mệnh của mình ra phạm vi lớn cho nhiều người biết, vì ngay sáng hôm sau, một tin oanh động khác quét qua Hogwarts, trang đầu của《 Nhật báo tiên tri 》—— cuộc vượt ngục quy mô lớn từ Azkaban, theo tin tức, Azkaban bị tạc thiếu một cái lỗ lớn, rất nhiều Tử thần Thực tử biến mất, bao gồm Bellatrix Black người theo đuổi Chúa tể hắc ám điên cuồng nhất.

Cảm xúc khủng hoảng tràn ngập mỗi ngóc ngách trong đại sảnh, Neville nhìn chằm chằm danh sách Tử thần Thực tử mất tích mà phát ngốc, đặc biệt là tên Bellatrix, chính là người đàn bà điên cuồng làm hại cha mẹ nó bị nhiều tội như vậy. Bàn dài Slytherin là một mảnh yên lặng, mỗi học sinh đều cúi đầu ăn, không nói một câu.

Salazar liếc qua tờ báo, nói như vậy, Voldemort chính thức bắt đầu hành động?

……

Sáng nay Dumbledore không có đến đại sảnh, ông ngồi trông phòng hiệu trưởng thần sắc ngưng trọng đọc tin tức trên báo, trước chuyện này hoàn toàn không có bất cứ dự liệu gì.

Cửa phòng hiệu trưởng bị đẩy ra, Snape lạnh mặt đi vào.

“Severus,” Dumbledore nghiêm mặt nói: “Với việc này cậu thấy thế nào?”

“Tôi không bị triệu hồi.” Snape dùng ngữ điệu cứng nhắc trình bày sự thật.

Dumbledore dựa vào ghế tự hỏi, Severus Snape là nhân vật trung tâm của Tử thần Thực tử, nếu không bị triệu hồi, hoặc là không còn được tín nhiệm, hoặc là Voldemort đã có người đáng tin cậy mới giúp đỡ, đánh cướp Azkaban không phải chuyện đơn giản gì, Dumbledore cau mày, cá nhân ông càng nghiêng về điều sau nhiều hơn.

“Severus, lần sau cậu bị triệu hồi, lưu ý một chút bên cạnh hắn ta có thêm người mới nào không.” Dumbledore phân phó.

Snape nắm chặt cánh tay dưới trường bào, gật đầu.

“Còn có một việc,” Dumbledore khôi phục gương mặt tươi cười thường ngày: “Phiền cậu giúp lão già này nhìn qua miệng vết thương này một chút.”

Dumbledore vươn tay phải vẫn luôn che dấu ra, từ sau khi về trường, ông đã thử chữa trị, nhưng hoàn toàn không có hiệu quả, vết bỏng màu đen này trong một buổi tối ngắn ngủi liền chuyển biến xấu, hiện tại toàn bộ bàn tay phải đã trở thành trạng thái cháy khô, vết thương còn có xu thế tiếp tục lan ra cả cánh tay.

Snape kinh ngạc, ông thò tay lại gần chuyên chú nhìn, lúc lâu sau, ông ngẩng đầu: “Đây là một phép thuật hắc ám, ông đã làm gì?”

Dumbledore cười khổ: “Một chút ngoài ý muốn nho nhỏ.”

Liếc mắt trừng lão già một cái, Snape giơ đũa phép lên làm kiểm tra đo lường cơ bản, chờ đến khi kiểm tra đo lường xong, ông suýt nữa đứng không vững, cái này là ngoài ý muốn nho nhỏ ở chỗ nào, vết thương từ phép thuật hắc ám này dùng tốc độ cực nhanh đang lan tràn, nó đang cắn nuốt sinh mệnh của lão già trước mặt, Snape rít gào: “Gặp quỷ! Ông rốt cuộc đã làm gì?”

“Thật không xong, ân?” Dumbledore duy trì tươi cười như cũ, vết thương nghiêm trọng như thế nào trong lòng ông còn không hiểu rõ sao.

“Đích xác là thế,” Snape hung tợn nhìn chằm chằm đối phương vẫn giữ gương mặt tươi cười: “Vận khí không tốt mà nói, ông chịu không nổi nửa năm đâu.” Có thể đem tin xấu như vậy nói trắng ra, rõ ràng cũng là phong cách của Snape.

“Tôi tin đại sư độc dược của chúng ta có thể suy ngẫm ra biện pháp chữa trị tốt nhất.” Dumbledore cúi đầu nhìn tay mình, chẳng qua là đi thăm dò vợ chồng Jean một chút, lại khiến mình bước một chân vào phần mộ…

“Tôi không phải vạn năng!” Snape hừ thật mạnh một tiếng, xoay người rời đi như gió lốc.

……

Buổi tối, hầm.

Snape nhanh chóng lật xem sách và bút kí có liên hệ tới vết thương từ phép thuật hắc ám, sau đó uể oải ra một kết luận: Ông không cách nào chữa khỏi được vết thương của hiệu trưởng, nhiều lắm cũng chỉ là kéo dài sinh mệnh thêm một chút.

Đáng chết, lão ong mật kia đến tột cùng là như thế nào lại tạo thành tiểu tính tình kia?!

Có lẽ người khác không tin, nhưng nội tâm Snape kỳ thật thực sự tôn kính vị hiệu trưởng này, liền tính hắn đối Slytherin học viện không tính công chính lắm, nhưng ở cái loại này đại tình thế này, hắn làm đã đủ nhiều.

Snape nghiêng đầu, ông nhìn về phía Godric đang nấu dược, mình không thể giải quyết vấn đề được, không có nghĩa là vị đại nhân này không giải quyết được.

“Có chuyện gì cứ việc nói thẳng.” Godric khuấy khuấy độc dược, biểu hiện bất thường của đồ đệ tối nay đều đã thu hết vào mắt của cậu.

“Dumbledore bị thương nặng.” Snape đi thẳng vào chủ đề.

“Ân?” Godric kỳ quái ngẩng đầu, Albus Dumbledore là phù thủy có năng lực xuất sắc nhất từ nhà sư tử, người này sao lại trọng thương rồi: “Sao lại thế?”

“Ông ta không nói ra chuyện gì, nhưng thương thế rất nghiêm trọng,” Snape nhớ lại: “Toàn bộ tay phải đều bị đốt trụi, là vết thương gây ra từ phép thuật hắc ám, nghiêm trọng hơn là, vết thương vẫn còn liên tục lan ra.”

Godric duỗi tay rót độc dược đã nấu xong trong vạc vào bình, dán nhãn, tới khi làm xong toàn bộ, cậu dựa vào ghế ngồi, chống cằm: “Không ngại cho ta nhìn xem trí nhớ của ngươi như thế nào, như vậy tương đối trực quan đi.”

Snape hơi nhíu mày, vẫn gật đầu.

Một lát sau, sắc mặt Godric lạnh đi vài phần, cậu lầm bầm lầu bàu: “Lấy tay cầm đũa phép a…”

“Thế nào?” Snape hỏi.

“Tạm thời mặc kệ, không chết được.” Godric tùy ý vẫy vẫy tay.

“Tạm thời mặc kệ?” Snape nghe ra ý tứ sau lời nói của sư phụ, nhưng ông không rõ vì sao.

“Ông ta tới nơi không nên tới, chọc vào người không thể trêu vào.” Godric dọn bàn, miệng nói không ngừng: “Ông ta cũng nên vì hành vi lỗ mãng của bản thân mà trả giá đắt.”

Snape đoán ý tứ những lời này, trầm mặc không nói.

Trong lòng Godric thở dài, khó trách được sáng nay cậu và Salazar đều nhận được thư từ nhà gửi, nội dung bức thư thật ra rất bình thường, đơn giản là hỏi thăm ít việc, chính là bị mẹ biến thành dong dài, lải nhải dặn dò không ít thứ, cái gì trời lạnh nhớ phải mặc thêm quần áo, ở trường không được nghịch ngợm lung tung, thậm chí còn hỏi khi nào thì nghỉ, đến lúc đó nhất định phải từ từ về nhà.Lão già này đến tột cùng đã nói gì, Godric đại khái có thể đoán ra bảy tám phần, thật nhức đầu. Kỳ thật nhìn từ hành động của Dumbledore, lần này lão già này đủ khôn khéo mà bắt được trọng điểm, đáng khen ngợi, cố tình lại còn là tay phải bị cháy đen, một tên ngu ngốc!

……

Nếu nói có ai thật sự chú ý tới Dumbledore, người kia chính là Gellert Grindelwald, cuộc vượt ngục lớn của Azkaban, buổi sáng Dumbledore vắng họp, Gellert nhạy bén cảm thấy không thích hợp, nên lão thực nhanh tìm đến phòng hiệu trưởng.

“Lão đối thủ của tôi, phiền hà tựa hồ lại chạy tới tìm cậu rồi.” Gellert nghiêng người dựa vào tường trêu chọc, mang theo một tia thử lòng.

“Gellert…” Dumbledore nheo mắt, biết được tình huống hiện tại, chính mình chỉ có thể sống đến nửa năm sau, tâm ông đã xảy ra chút biến hóa, đặc biệt là với người này.

“Không mời tôi uống chút gì sao?” Gellert ám chỉ đối phương khác thường.

Dumbledore giơ tay lên, trên bàn lập tức xuất hiện phần bánh mật ong quen thuộc: “Mời ngồi.”

Gellert không ngồi xuống, lão chỉ gắt gao nhìn chằm chằm đối phương: “Tay trái? Cậu không thuận tay trái.”

Dumbledore sửng sốt, Gellert mẫn cảm hơn ông đoán.

“Tay phải cậu sao vậy?” Gellert đi về phía trước vài bước, đứng yên, giọng nói rất có khí thế.

Minh bạch mình không thể lừa được người này, Dumbledore bất đắc dĩ lắc đầu: “Chỉ là vết thương nhỏ thôi.”

“Cho tôi xem.” Gellert nhíu mày, lão không tin cái gọi là “Vết thương nhỏ” này.

“Không cần, tôi đã tìm người chữa trị rồi.” Dumbledore tiếp tục lắc đầu, ông đột nhiên nhớ tới thời kì thiếu niên hai người cùng nhau luyện tập phép thuật, khi đó mặc kệ ai không cẩn thận bị thương, đối phương vẫn luôn khẩn trương hề hề, nhoáng cái đã qua nhiều năm như vậy.

Tìm người chữa trị? Vết thương nhỏ rõ ràng không cần tìm người đến chữa trị. Gellert càng cảm thấy mọi chuyện không thích hợp, lão trực tiếp tiến lên, bắt lấy tay phải của đối phương, sau đó sửng sốt.

“Hình như có chút nghiêm trọng đi.” Dumbledore ăn đau nhíu mày, tới khi nào người đàn ông này mới ngừng lại việc mặc kệ hoàn toàn mọi việc mà không nghe lời người khác nói.

“Cậu đánh nhau với ai?” Gellert buông tay, rốt cuộc ngồi xuống, là một người nghiên cứu phép thuật hắc ám trường kỳ, lão rõ ràng ý thức được tính nghiêm trọng của vết thương này—— nguy hiểm tới sinh mệnh.

Dumbledore nghiêng đầu không để ý, rất có tư thế không liên quan tới cậu.

“Albus, tới hôm nay rồi, chúng ta còn phải tiếp tục giằng co như vậy sao?” Gellert thả chậm ngữ khí: “Tôi chạy ra ngoài cũng không phải vì muốn nhìn cậu từ từ chết đi như thế nào.”

Gellert liếc mắt một cái là có thể kết luận được vết thương tạo thành từ phép thuật hắc ám kia là loại lão chưa từng thấy qua, muốn chữa trị vết thương như vậy, hoặc là tìm một trị liệu sư cực kỳ lợi hại, nếu như không có, còn có một khả năng, chính là người dùng thần chú này có lẽ sẽ có biện pháp hóa giải.

“Cậu…” Trong đầu Dumbledore hiện ra lời đầu tiên Gellert nói với ông khi bước vào phòng hiệu trưởng, chẳng lẽ lúc ấy ẩn ý của cậu là nhắc nhở mình đừng bận tâm?

Hai người kiên trì trầm mặc.

“Albus, tâm của tôi đã sớm không còn để ý tới cái gì gọi là thống trị Muggle,” Gellert gần như cho thấy lập trường, thỏa hiệp: “Chẳng lẽ chúng ta không thể liên thủ tác chiến thêm lần nữa sao? Nếu trận chiến này chúng ta nhất định sẽ bị liên lụy mà nói.”

Dumbledore cúi đầu, ông hiểu Gellert, người này có thể nói dối bất kì ai, chính là đối với mình, mặc kệ là đối chiến hay những thứ khác, đều sẽ thẳng thắn mà nói ra, chỉ cần là lời Gellert nói thì đều đáng tin.

Nếu Gellert sớm đã từ bỏ lý tưởng ban đầu, vậy, vì sao họ lại vẫn kiên trì như vậy?

Nhớ lại rất nhiều, Dumbledore cuối cùng cũng gật đầu, cảm khái mang theo vài phần chua xót: “Rốt cuộc chúng ta, đi một vồng lớn, vào sinh ra tử rồi nhỉ, Gellert.”

“Chính xác, thế nhưng, cũng may là còn có thể trở lại điểm bắt đầu.”

Albus Dumbledore và Gellert Grindelwald vốn dĩ luôn cùng sống cùng chết, dù năm đó vì lý tưởng cố chấp của cả hai mà đường ai nấy đi thậm chí còn đánh nhau sứt đầu mẻ trán, thì tình nghĩa giữa hai người vẫn luôn luôn tồn tại, hiện giờ, một khi đã thấy rõ lập trường của nhau, hai người này liền rất nhanh trở thành liên minh.

HẾT CHƯƠNG 149

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – PN2 : Không Đổi


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Trong đêm thanh vắng lặng, từng tiếng cây xào xạc đều đều vang, nương theo lực gió về khuya thổi mạnh. Tạo thành khúc ca đêm ềm cùng tiếng suối ào ào nơi xa xăm, giản dị mà dễ nghe, làm người ta thoải mái. 

Đêm nay, vẫn cái bản nhạc du dương ấy, vẫn ánh nguyệt trong đêm nhàn nhạt tỏa sắc trắng nhuộm lên cái xanh của lá cây, phá lệ xuất hiện thêm âm thanh khác lạ. 

Sàn sạt, sàn sạt từng tiếng.

Như lôi một kẻ trên đất, như tạo ra thứ chói tai ghê người, như muốn phá đi khúc nhạc hằng đêm luôn vang vọng du dương kia. 

Người nọ bỗng chốc dừng chân, không hiểu sao phát giận, dùng tay giật thẳng cái mũ vẫn luôn che kín mặt mình. Mái tóc rối bù bỗng chốc phất phơ trong gió, sắc trắng mờ mờ từ mảnh vải nơi mắt có chút xộc xệch tựa rằng vì sự phẫn nộ của chủ nhân nó mà chẳng để tâm chỉnh lại. 

Mà nhìn xuống cái kẻ đang bị mình kéo lê lết dưới đất, lòng cậu còn nổi bão lớn hơn.

Còn tưởng mắt với cổ họng của mình là do tên cá thu đáng chết này khi cậu chết bị thương, ngờ đâu….ngờ đâu….tên đó dám quẳng cục tóc nhìn phát ghét này cho cậu rồi loăng quăng khắp nơi nói nói cười cười!!!!

Chuuya nhăn chặt mày, thô bạo lấy mấy lọ độc dược cất trong túi bên hông. Trước giờ cậu luôn lưỡng lự. Giả sử thanh dây quản đã mất này, con mắt luôn được phủ dưới lớp vải trắng này, vốn không phải của cậu, mà là hắn, sẽ có tai biến xảy ra nếu uống dược chứ?

Bất quá, sự thật vạch trần ra thật khiến Chuuya sôi máu.

Trong khi cậu khổ sở sống với bao thứ dị tật, tên này liền long nhong chơi vui vẻ! Còn có thể tới xem trận World Cup! Tuyệt quá ha! Cuộc đời học sinh sướng quá ha!

Khó chịu nuốt hết đám độc dược sở hữu mùi vị làm cậu muốn nôn ra, Chuuya nheo mắt, hơi mấp máy môi. Hồi lâu sau, vài âm tiết dần phát ra, theo đó là từng từ được cất lên. Nghe có chút khàn, có lẽ là vì đã lâu rồi cậu không nói.

[Ngươi cũng không phải bất tỉnh thật, dậy ngay cho ta!]

Người vốn bị cậu kéo lê lết theo đó đột ngột mở bừng mắt, đồng tử nâu sậm hơi chớp. Song, Dazai ngồi dậy, xếp bằng trên đất, bắt đầu bĩu môi mà oán thán.

[Chuuya! Nghĩ cái gì mà lại đi đánh người ngay khi mới gặp lại vậy? Ngươi bạo lực quá mức rồi!]

Nói xong câu này, hắn theo thói quen giơ tay lên tính sờ đầu mình. Bất quá, vừa cảm nhận cái xúc cảm trơn nhẵn, Dazai lập tức đờ người. Mũ đâu? Băng gạc đâu? Bay đâu hết rồi??? Càng nhớ lại chuyện ban nãy, mặt hắn càng ngày càng đen, hình tượng của hắn chắc chắn nát như hạt cát rồi…

Nam hài tóc nâu nhìn thấy biểu cảm người nọ, không nhịn được mà rộ lên nụ cười đầy vui sướng khi kẻ khác gặp họa. Bắt chước cộng sự năm xưa cất lên giọng điệu trêu tức.

[Thế nào? Không có tóc vui không?]

Trước giờ toàn là Chuuya bị chọc, cơ hội lần này với cậu đúng là đáng giá ngàn vàng!

Bất quá, cậu hiển nhiên quên một điều. So với cậu, Dazai càng xảo quyệt….

[Vậy hả? Còn ta thì thấy ngươi nên may mắn á! Có tóc của ta kia mà!]-Nam hài tóc…. tóc…. vô tóc hất cằm, vẻ mặt lóe lên chút tự mãn. Cứ như điều hắn mới thốt lên là sự thật bất cứ ai cũng thấy.

[Ngươi nói cái quái gì vậy hả?]-Chuuya nghiêng đầu, khó hiểu. Việc cậu mang tóc của tên cuồng tự tử này có cái gì là may mắn? Nhìn thì ngứa mắt, lại còn lộn xộn chỉa cả tứ phía, mỗi lần cố chải là một lần vật lộn.

[Có chỗ nào sai? Ngươi có tóc của ta còn ăn gian được mấy phân! Cao hơn so với đội cái mũ xấu tệ hại kia nhiều! Đáng tiếc, vẫn không có cao bằng ta, chậc chậc….]

[Ngươi…. Ngươi chết đi cho ta!]

Sau đó, tiếp tục một màn đánh nhau không ngừng nghỉ.

Dazai cười thích ý, đôi mắt hơi híp lại nhìn người đều tung ra từng cú đánh ra phía hắn . Luôn như vậy, Chuuya vẫn chẳng thay đổi gì. Động tác, hơi thở, biểu cảm hay thời gian ra đòn. Thực làm hắn dễ dàng tránh được tất cả.

Mà người sau phừng phừng lại giận cũng chẳng nghĩ tới việc cảm thán gì. Tỷ như hai người đáng ra phải rối rắm ra sao khi mới chạm mặt lần đầu. Tỷ như họ nên làm theo quyết định của bản thân, thổ lộ toàn bộ lời nói ngày ấy chưa từng được thốt lên. Tỷ như, mối quan hệ giữa họ hiện tại rốt cuộc là cái gì.

Trong lòng Chuuya hiện tại chỉ có: Muốn mang con cá thu trước mắt vào nồi!!!!

Thực sự, khi Dazai đọc được cái ý nghĩ này qua nét mặt cậu, hắn đúng là không biết nên khóc hay nên cười.

Thôi vậy, cứ đánh như hiện tại đã là điều tuyệt nhất rồi.

Họ đánh nhau, sau bao lâu cũng không chịu dừng. So với ngôn từ, với việc ngồi xuống một chỗ yên ắng mà nghiêm túc đàm đạo giải thích lại mọi chuyện năm đó, họ càng hợp với việc như này.

Không nói, chỉ hành động mà thôi. Như cái cách hai người hiểu nhau mỗi lần đứng trên chiến trường, nhìn hành động của đối phương mà đoán ra hết thảy ý định, trực tiếp phối hợp một cách hoàn mỹ.

Trong bóng rừng cấm cả tối đó, cứ luôn phảng phất hơi bóng hình liên tục chuyển động, ngươi đánh ta né, cả đêm không dừng.

__________________________________________________

Chút chuyện nhỏ xảy ra sáng hôm sau:

Vẫn muốn bắc nồi nấu cá thu Nakahara Chuuya vô cùng bình tĩnh nhìn kẻ nằm cạnh mình đang ngủ say như chết. Qua họ chiến cả đêm, gần như tới tận qua bình minh lúc lâu mới thiếp đi. Cậu nhìn nhìn xung quanh, trùng hợp có cái bao rác ném ở đó.

……Con cá thu trước mắt cùng với rác, ừ, rất giống nhau. Trực tiếp ném tên này vào đó gói lại đi. 

Chuuya tỏ vẻ, dù sao cũng sẽ vào nồi, quan tâm quá làm gì vấn đề tên này có chết ngộp hay không.

À phải, thuận tiện qua đại sảnh đường nhìn nhìn người tối qua giúp, dù sao mình cậu cũng không nuốt hết được con cá lớn như vậy, để lúc sau ăn nhất định sẽ rất thiu.

Đây là lí do hồi lâu sau, đại sảnh đường có một màn kinh thiên động địa.

*********************

Lời cuối của tác giả:

Lặn lâu như vậy, cuối cùng cũng ngoi lên được chút chút ;-;

Khi nghĩ tới việc nên ghi Dazai tóc gì, đầu ta quả thực đã cạn ngôn. Để mắt thì quá dễ lặp từ, mà để tóc…. thôi thì cứ tạm thời là vô tóc đi, không chết ai :V

HẾT PN2

[HP] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 29 : Cúp Nhà


EDITOR : PARK HOONWOO

BETA : AKKI

-o0o-

Bởi vì hành động của Ron, cho nên Draco gần đây ngoại trừ ‘yêu nhau lắm cắn nhau đau’ với Harry ra, còn tìm lý do cà khịa Ron. Có một lời đồn cực kỳ phổ biến với nhóm động vật nhỏ gần đây: Bởi vì Weasley lén lút cướp Cậu Bé Vàng, cho nên Malfoy và Weasley mới quyết định kế thừa truyền thống thách thức nhau của hai gia tộc.

Thái độ của Harry với lời đồn này là: Này liên quan gì đến y! Quản bọn họ tìm chết làm gì!

“Chậc!” Draco âm trầm nhìn đầu ưng canh cửa của Ravenclaw “Cho tôi vào!”

“Đương nhiên có thể, chỉ cần ngươi trả lời được câu hỏi.” Đầu ưng gần như hét toáng lên “Cho nên buông đũa phép của mi xuống!”

“Nếu tôi Ron Weasley ở đâu, tôi còn tới nơi này tìm sao?!” Draco hung tợn chọc chọc miệng đầu ưng.

“Nhưng nếu ngươi không trả lời được câu hỏi của ta thì ta không thể cho ngươi vào, đây là quy định cũng như quy tắc!” Đầu ưng cũng thề chết không phục.

“Ngươi không thể đổi câu hỏi sao!”

“…………… Là hậu duệ Weasley đủ điều kiện, Ron Weasley ở Ravenclaw có chút đặc quyền.”

“Ví dụ?”

“Chăm chăm hỏi một người một câu duy nhất.” Đầu ưng cũng bất chấp tất cả khai ra hết.

“Ron Weasley!” Mặt Draco đã tối đến mức sắp đóng băng luôn xung quanh “Tôi không thể tưởng được cậu ta lại có thể có đầu óc đến như thế.”

Lại tàn nhẫn nhìn chằm chằm trong chốc lát, xác nhận cửa hoàn toàn không có khả năng mở ra, hừ lạnh một tiếng xoay người rời đi.

Draco chân trước bước khỏi tòa tháp, cửa lớn Ravenclaw sau lưng đã mở ra, Ron đi từ trong ra, vỗ vỗ đầu ưng, “Cảm ơn, anh em.”

“Nếu không phải ngươi đã chỉ định cậu ta phải trả lời duy nhất một câu hỏi, ta đã mở cửa khi cậu ta rút đũa phép ra.” Đầu ưng há mồm cắn tay Ron, đáng tiếc cắn không được. “Ta chỉ là một người canh cửa, thậm chí còn không giống mấy lính canh cửa bình thường, cho nên mắc mớ vì mấy bây làm khó ta mãi thế!”

“Khụ khụ, xin lỗi người anh em.” Ron xấu hổ khụ hai tiếng.

“A, tớ cảm thấy người cậu nên nói xin lỗi là tớ mới phải.” Một giọng nói truyền tới từ bên kia đầu ưng.

“Cái gì?” Ron còn chưa phản ứng kịp, một bàn tay đột nhiên vươn ra từ phía sau túm cổ áo cậu “Wow, xem tớ bắt được gì ~”

“Weasley, cậu có bản lĩnh thì trực tiếp xuyên cửa đi vào, nếu không chúng ta có vài chuyện cần bàn đấy!” Ron máy móc xoay đầu, đập vào mắt chính là nụ cười trời sập đất nứt của Draco.

Vừa cố gắng kéo tay Draco xuống, vừa dùng sức đẩy cửa “Mau mở cửa!”

“Xin hỏi Malfoy tiên sinh vừa nãy đã đi bao nhiêu bước sau khi rời đi mà lại vòng trở lại~” Đầu ưng dùng cái giọng giống nón phân loại mà ngân câu hỏi.

“Không không không không cần graaa graooooo —–“

Draco thần thanh khí sảng đi trên bãi cỏ, tùy tay ném một cái bình nhỏ trống không xuống đất, trên bình nhỏ còn có dán logo của tiệm độc dược thằn lằn lửa.

Hôm nay Ravenclaw vẫn an tĩnh giống bình thường, trừ bỏ cái đống vẫn luôn nôn mửa cái gì đó trước cửa …………. “Oẹ……… đáng chết……….. oẹ…………. cái cỏ này, chết tiệt……… oẹ………….. Malfoy! Oẹ!”

—– Buôn may bán đắt ——

Hết năm nay là hết năm học, tiệc cuối năm hôm nay ai cũng phấn khởi bàn luận mình sẽ làm gì vào kỳ nghỉ hè.

Sau một lát, Dumbledore cuối cùng cũng đến, đại sảnh đường ồn ào nhanh chóng chìm vào im lặng. “Lại một năm trôi qua!” Dumbledore cao hứng phấn chấn nói, “Trước khi chúng ta vùi đầu vào mỹ thực, chúng ta cần phải tiến hành nghi thức trao cúp nhà, số điểm của bốn nhà như sau : Hạng bốn, Gryffindor, 238 điểm; hạng ba, Hufflepuff, 352 điểm; Ravenclaw 426 điểm và Slytherin 472 điểm.”

Cho dù Slytherin vẫn luôn rụt rè cũng bạo phát, vỗ tay chúc mừng nhà mình đoạt cúp, Harry nhìn thấy có mấy người thậm chí hưng phấn đến mức đập bàn “Nhưng mà…..”

Slytherin ngừng hoan hô, Draco cầm ly thủy tinh trước mặt nhấp một ngụm nước. Cho dù đã sớm biết nhưng vẫn không tránh được thất vọng.

“Chúng ta có vài điểm cần được cộng! Đầu tiên là trò Moni Cruise………” Moni bụm mặt, cảm nhận được ánh mắt giết người xuất phát từ Draco “Làm một Gryffindor anh dũng không bỏ rơi bạn bè trong lúc hoạn nạn, lquên mình ở thời khắc mấu chốt (vì để giải thích mình và Harry cùng với Draco bị uy hiếp thoát khỏi bàn cờ như thế nào, Moni đã tuyên bố mình đồng quy vu tận với nó, vì để gia tăng mức độ đáng tin, cậu thậm chí còn đi khiêu khích quân Hậu), cho nên Gryffindor cộng một trăm điểm.”

Học sinh Gryffindor bắt đầu hoan hô nhảy nhót “Còn có trò Harry Potter, cũng anh dũng không sợ, thân thủ mạnh mẽ (nhảy lên chụp chìa khóa), Gryffindor cộng một trăm điểm.”

438 điểm, họ không phải hạng bét là được rồi. Học sinh trên bàn dài Gryffindor đã đứng dậy vỗ bàn rồi “Còn có……………”

Gryffindor yên tĩnh lại, trên mặt mọi người đều ngạc nhiên “Vì sự dũng cảm của trò Harry Potter, cùng với bảo vệ tài sản nhà trường, Gryffindor thêm năm mươi điểm!”

“Yeahhhhhhhhh!!” Tiếng hoan hô của nhóm Gryffidor mém dỡ luôn nóc nhà, mấy vách tường của đại sảnh đường cũng run nhè nhẹ.

Harry gục đầu, thiếu nữa đập mạnh vào bàn. Y sắp bị ánh mắt của Snape trên bàn giáo sư chọc thủng một lỗ rồi!

“Cho nên, chúng ta cần phải sửa lại trang trí một chút!” Dumbledore vỗ vỗ tay, lá cờ tượng trưng cho nhà thắng cúp nhà đổi từ màu bạc và xanh lá cây của Slytherin thành màu vàng và đỏ của Gryffindor, trên lá cờ còn có một con sư tử uy phong đang gầm.

Gian nan ăn xong bữa tối dưới ánh mắt giết người của Draco và Snape, Harry và Moni nâng nhau về ký túc xá.

Hôm sau, thư thông báo chuyển đến tay của từng học sinh, cảnh cáo bọn họ không được phép sử dụng phép thuật trong kỳ nghỉ hè, Harry chỉ tùy ý nhìn một chút rồi cũng ném vào thùng rác.

Sao Thiên Lang nhỏ còn đang chịu tội ở Azkaban, y làm sao có thể không xài phép thuật! Ngồi trên xe của dượng Vernon, Harry ngẩng đầu nhìn phương xa, mỉm cười thản nhiên.

HẾT CHƯƠNG 29

 

 

 

 

 

 

Design a site like this with WordPress.com
Get started