Đốn Gục Xà Tổ – Chương 42: Năm Hai Bắt Đầu


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: TSUKI

-o0o-

Không giống với năm nhất, bởi vì không cần phân nhà, cho nên cũng không cần ngồi thuyền nhỏ vượt qua hồ đen. Lucius và Ansel thêm hai nam sinh khác của Slytherin leo lên một cái xe ngựa.

Ansel nhìn vong mã kéo xe, hình dáng có chút giống bò sát, một thân đen thui vô cùng lớn, một chút thịt cũng không có, lớp da đen dính chặt lên xương, có thể thấy rõ ràng từng miếng xương một. Đầu rất giống với đầu rồng, đôi mắt trắng nhách không có đồng tử, nâng cái đuôi dài màu đen, trên xương lưng có đôi cánh. Khoé miệng nở nụ cười tự giễu, nghe nói chỉ có người tận mắt chứng kiến cái chết mới có thể nhìn thấy vong mã. Hiện giờ y có thể nhìn thấy, phải chăng đây là nói y đời trước trong nháy mắt đó nhìn thấy bản thân mình chết đi? Thật là mắc cười.

Lucius nhìn đôi mắt Ansel vẫn luôn chăm chú vào khoảng không trước xe ngựa, vươn tay kéo kéo góc áo Ansel “Sao thế?”

Ansel phục hồi tinh thần lại, cười cười nhìn Lucius “Không có gì, chẳng qua nhìn thấy vong mã nên có chút tò mò thôi.”

“Vong mã? Ansel, cậu nhìn thấy được vong mã?” Lucius nghe Ansel nói nhìn thấy vong mã liền kinh ngạc một chút, sau đó nhanh chóng quay đầu lại nhìn hai người kia, phát hiện bọn họ không hề nghe thấy mới yên lòng.

Chỉ là, Ansel làm sao có thể nhìn thấy vong mã, cậu chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy cái chết cho dù thế giới phù thuỷ bây giờ rất hỗn loạn, Ansel ở Muggle giới làm sao có thể thấy được nó?

Nhưng mà, Lucius ngươi đừng tưởng ở Muggle giới là hoà bình, số người chết ở thế giới phù thuỷ mỗi năm còn chưa bằng được số muggle chết sau một trận chiến đâu!

“Ừ đúng, chỉ có người đã từng tận mắt chứng kiến cái chết mới có thể nhìn thấy vong mã” Ansel cúi đầu cười một chút, sau đó ngẩng đầu lên nghiêm túc nhìn Lucius “Lucius, tôi nói tôi từng chính mình chết đi, cậu tin không?”

Nhìn khuông mặt nghiêm túc của Ansel, nháy mắt đó Lucius thiếu chút nữa đã thật sự tin lời y nói.

“Lừa cậu chơi thôi, tôi làm sao có thể thấy mình chết được, nếu thế thì tôi đã không ngồi đây bây giờ rồi.” Ansel không đoi Lucius trả lời, ha ha cười, chỉ là không hề nhìn Lucius.

Lucius trầm mặc, nhìn cái bộ dạng này của Ansel, cậu không biết phải nói cái gì, chỉ có thể im lặng ngồi bên cạnh Ansel như một cái cây mà thôi.

Vong mã kéo xe đến trước cửa Hogwarts liền ngừng lại, học sinh bắt đầu xếp hàng trật tự đi vào, đi vào đại sảnh đường trật tự chờ đợi các tân sinh đến. Đồng thời, cũng chờ đợi ma mới vào nhà của mình.

Ansel đi vào dãy bàn Slytherin, không chút nào phân vân ngồi xuống vị trí thủ tịch năm hai, mà Lucius theo sau cũng ngồi xuống bên cạnh y. Chẳng qua, năm nay Ansel không muốn làm cái gì thủ tịch năm, y năm nay….

Mục tiêu là thủ tịch nhà!

Cái gì mà luật hạn chế tuổi cơ chứ, vứt hết một bên đi, ngày xưa Salazar không đến, Ansel có lẽ sẽ tôn trọng chút cái quy định hạn chế tuổi này. Nhưng mà hiện tại, Salazar có đến, Ansel y cũng ứ có bất kỳ băn khoăn nào.

Cho dù là một ngàn năm trước, Ansel khi học năm nhất cũng không phải là thủ tịch gì đó, nhưng thực lực của y bảo kê y. Cái chức thủ tịch nhà kia là chính y dùng thực lực của mình cướp về tay.

Ansel nhẹ nhàng kéo kéo áo Lucius, nhỏ giọng hỏi: “Lucius, thủ tịch năm ngoái là ai?”

Lucius nhìn trái nhìn phải, cuối cùng ánh mắt không dấu viết chỉ chỉ “Chính là ngừi kia, cậu hỏi cái này làm gì?”

“Không có gì, chẳng qua là có hứng thú với cái vị trí đó mà thôi.” Ansel cong môi cười, năm nhất y đã muốn đoạt cái ghế đó “Lucius, năm nay tôi không có hứng thú với thủ tịch năm, thủ tịch nhà nha, ha hả rất có tính khiêu chiến nga.”

Lucius mặt vô cảm, chỉ nhẹ giọng nói bên tai Ansel: “Chỉ cần cậu đừng quăng việc của thủ tịch nhà cho tôi, cậu muốn làm gì cũng được.”

Cái hạn chế tuổi gì gì đó, Lucius cơ bản là chẳng nghĩ đến nó, hoặc là nói, Lucius thậm chí còn chẳng nghĩ đến phương diện này. Phải biết rằng, một năm qua cậu đã nhìn thấy Ansel dùng ánh mắt rắn độc mà nhìn chằm chằm vị trí của thủ tịch nhà.

Ansel lập tức ngưng cười, phồng mặt lẩm bẩm: “Lucius, cậu thật sự là quá khôn ngoan…”

Bên này Lucius và Ansel nhỏ giọng nghị luận, bên kia tân sinh năm nhất dưới sự dẫn dắt của giáo sư McGonagall, đi vào đại sảnh đường.

Ansel nhìn cô bé tương đối loá mắt trong đám tân sinh năm nhất, hưng phấn chọc Lucius “Lucius, Lucius, vị hôn thê của cậu kìa.”

“Tôi biết….” Lucius thật sự không muốn thừa nhận mình quen cái tên thích làm mất mặt người khác này “Narcissa là năm nhất, tự nhiên sẽ xuất hiện ở đó….”

Còn có, Ansel ngươi hưng phấn vậy làm gì, kia là vị hôn thê của Lucius! “Sweetheart của cậu ở trang viên Malfoy chưa có đến đâu!”

“Khụ khụ” Ansel ho khan, che dấu sự xấu hổ của mình “Không cho tôi hưng phấn chút sao, vị hôn thê kia của cậu không thích tôi nha.”

Lucius nghi hoặc nhìn Ansel, khinh bỉ trong mắt cực kỳ rõ ràng. Không thích đã khiến cậu hưng phấn như thế, ngày nào đó cho cậu một cú, cậu có phải sẽ cao hứng đến điên luôn không? Ansel, cậu là đồ M ( ngươi làm sao biết từ này!!)

M: M trong BDSM, chỉ những người thích bị ngược.

Sắc mặt Ansel tối sầm, trực tiếp duỗi móng vuốt xoay mặt Lucius về phía nhóm tân sinh “Nhìn vị hôn thê của cậu đi!!”

Lucius bị bắt quay đầu nhìn Narcissa, cảm nhận được ánh mắt Lucius, Narcissa nhìn về phía Lucius cười một chút. Nhưng khi nhìn thấy tay Ansle đặt trên mặt Lucius, ánh mắt không khỏi tối sầm lại.

Trải qua một khoảng thời gian, giáo sư McGonagall cuối cùng cũng hô tên Narcissa. Narcissa khẽ nâng cằm, giống như một vị công chúa, đội nón phân loại đặt lên đầu.

Mới vừa đội lên không bao lâu, nón phân loại liền lớn tiếng hô  “SLYTHERIN!!”

Trên cơ bản là toàn bộ nhóm Slytherin đều biết Narcissa đính hôn với Lucius, nhìn thấy Narcissa đã đến, rắn nhỏ ngồi bên cạnh Lucius thức thời nhường lại chỗ của mình cho nàng.

Gia tộc Black, không phải dễ chọc.

Đến khi Narcissa ngồi bên cạnh Lucius, Lucius liền không phản ứng Ansel, không phải trò chuyện với Narcissa, thì cũng là nhìn nhóm tân sinh năm nay. Đối với Ansel không ngừng chế tạo âm thanh bên cạnh mình, Lucius một chút hứng thú cũng không có.

Chờ đến khi tất cả tân sinh đã phân nhà xong, nghe Dumbledore phát biểu mấy câu, bữa tiệc liền bắt đầu.

Ansel nhìn thoáng qua Lucius nãy giờ chẳng thèm nói với mình câu nào, cầm dao nĩa hung hăng tàn sát bừa bãi dĩa thức ăn trước mặt.

“Không phải là làm cho cậu mất mặt chút thôi sao, có cần mang thù đến thế không!” Ansel cắn răng, nhìn Lucius thỉnh thoảng lấy đồ ăn cho Narcissa, xù lông “Lucius, cậu là đồ hỗn đãn trọng sắc khinh bạn!”

Giống như nghe được giọng của Ansel, Lucius bố thí cho Ansel một ánh mắt “Làm sao?”

Ansel căm tức nhìn, ngầm hung hăng dẫn chân Lucius một chút, mới hài lòng cười tủm tỉm nói “Không có gì, chỉ là vừa nãy nhìn thấy con sâu mà thôi.”

Lucius nhịn xuống cảm giác đau đớn dưới chân, cứng đờ cười với Ansel, nỗ lực duy trì hình tượng của mình, không cho hình tượng sang quý lấp lánh của mình biến mất “Phải không…”

Kỳ thật trong lòng, Lucius đang không ngừng ếm cho Ansel ngàn cái Arvada!!

Cho Lucius một dậm, Ansel thư thái vui sướng thưởng thức tiệc. Cuối cùng dưới sự dẫn dắt của thủ tịch nhà, về hầm, ghi nhớ khẩu hiệu mới. Một trận thủ tịch chiến, sắp sửa mở màn.

Bởi vì tân sinh năm nhất có đội ngũ của mình, cho nên lúc này Narcissa không đặc biệt đi bên cạnh Lucius, mà thành thành thật thật về đội ngũ của mình.

Đã không có chướng ngại Narcissa, Ansel cũng không thèm cẩn thận như khi trên bàn dài hồi nãy nữa.

Ansel đi lại bên cạnh Lucius, tò mò hỏi: “Lucius, cậu năm nay có tham gia thủ tịch chiến hay không?”

“Hiển nhiên sẽ.” Lucius như không có chuyện gì lướt qua Ansel, trong giọng nói còn nghe được một chút nghiến răng nghiến lợi “Năm trước bại bởi cậu, năm nay tôi tuyệt đối sẽ không”

Ansel có lệ gật gật đầu, vỗ vỗ bả vai Lucius cổ vũ: “Ừm, cố lên.”

Năm nay hiển nhiên sẽ không thua y, bởi vì mục tiêu năm nay của y là thủ tịch nhà, mà không phải là thủ tịch năm gì gì đó. Năm trước có vị thủ tịch nhà đè trên đầu mình, quá là ngẹn khuất mà!

Lucius biết Ansel năm nay sẽ không khiêu chiến thủ tịch năm, nhưng mà… sự sỉ nhục năm ngoái Lucius vĩnh viễn không quên được, cho nên não không nhanh bằng miệng, nói thẳng ra.

Lúc này đây, không có Ansel tham dự, dựa theo trình độ của Lucius, lấy được ghế thủ tịch năm là hiển nhiên. Hơn nữa, Ansel nhìn Narcissa rồi lại chuyển hướng sang Lucius, có vị hôn thê đứng đây, Lucius chắc sẽ không làm mất mặt chính mình đi?

Lucius bị Ansel xem đến nổi cả da gà, sờ sờ mớ lông tơ dựng đứng trên cánh tay, cảnh giác hỏi: “Ansel, cậu nghĩ cái gì?”

“Không có nha, tôi cái gì cũng không nghĩ.” Ansel vô tội nhìn Lucius, nhưng thật sự làm Lucius đánh mất cảnh giác.

Luciua nhìn Ansel đi phía trước, lắc lắc đầu, có lẽ do mình nghĩ nhiều rồi.

HẾT CHƯƠNG 42

[HP] Love You


AUTHOR: YONA

-o0o-

Hoon: Trước khi bắt đầu, mình xin tâm sự một chút, Yona, vì năm sau gặp một kỳ thi quan trọng, cho nên đã quyết định rời Team để chăm chút cho việc học của mình, đây là fic cuối cùng bồ ấy viết dưới tư cách là một thành viên của Team.

-o0o-

James có một sở thích mà ít ai biết, đó là thầm nhìn người mình thích mỗi khi có dịp. Cậu là vậy đấy, tựa như những đóa hoa cúc dại trắng nhỏ đung đưa sau sân trường – mỗi ngày đều hướng về vài chậu xương rồng nhú hoa trên thân cây đầy gai.

Severus là một trong những cậu nhóc lầm lì, thái độ đấy đã khiến James sớm đã không ưa nổi. Hắn như vậy, một cây xương rồng với những bó hoa mạnh mẽ cô độc đã có những oải cúc trắng thầm yêu. Đầy gai, nhìn mạnh mẽ nhưng cũng có phần mềm yếu sâu bên trong đấy.

Trời xanh chẳng thấy mây, có đôi nam nữ cùng nhau đi trên hành lang trò chuyện vui vẻ, James nhìn thấy từ xa đã không vừa mắt. Nói gì thì nói, Lily tại sao lại đi cùng hắn? Cậu chúa ghét phải thấy cảnh này, rủ rê mấy đứa bạn ra phá đám cho đỡ bực.

Khoảnh khắc chạy ngang qua Severus, cậu quay lại, đôi mắt nhìn Severus chứa đầy tình thương dành cho hắn rồi quay đầu bỏ chạy mất. Lily chôn chân đứng đấy, mặt thẫn thờ nhìn đống sách rơi dưới sàn cùng với cậu trai đang nhăn mặt bên cạnh.

“Cậu ta là con nít à? Hành động thật lỗ mãng”

Lily hoảng hồn lại nói: “Cậu tức giận cũng chẳng được gì đâu Severus, đi thôi.”

Nhắc đến Gryffindor, trong đầu hắn chỉ coi đó là “những con sư tử dũng cảm nhưng ngu ngốc”. Không suy nghĩ, không cẩn thận, bồng bột y như một đứa trẻ mới bước vào cuộc đời đầy vô tư. Hắn chúa ghét những thể loại đấy, và James chính là mẫu người lí tưởng, đại diện cho những con người đó.

Lily không nói gì, lặng lẽ kéo vạt áo của Severus đi về hướng phòng Độc dược, để lại một cậu nhóc đứng trong góc nhìn bằng ánh mắt lạnh lẽo. James… không thích chúng, James không thích ai đó đụng vào Severus của cậu. Remus mỉm cười, tay khẽ đưa lên nghịch nghịch ngọn tóc xoăn của cậu: “Sao thế, ghen à? Cậu nên biết Snape rất là thích Lily đấy.”

Liếc mắt sang cậu bạn của mình, James cười khẩy một cái rồi bỏ đi, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi hình bóng của hắn. Tính tình của cậu thật ích kỉ, chỉ muốn người đấy chú ý đến mình, làm mọi cách từ bắt nạt đến hạ cái tôi xuống. Thế mà cuối cùng, Severus vẫn không chịu nhìn cậu, dù chỉ là một lần.

Mùa đông đến, tuyết rơi dày đặc cả một sân trường rộng lớn. Những cơn gió thổi mạnh cùng tiếng rít như sắp có trận bão tuyết khiến Sảnh Đường im lặng vắng bóng học sinh thật âm u. Severus ngồi ở bên dãy bàn nhà Slytherin, mắt nhìn cuốn sách độc dược, tay kia cầm ly nước bí giữ khăng khăng như sợ ai đó lấy mất.

James năm nay không về nhà, bởi vì khi xin ở lại, cậu có thể tiếp cận hắn dễ dàng hơn mà không có Lily xen vào. Sirius thật chu đáo, trước khi đi dặn dò James thật kĩ như thể cậu mới là con nít lên ba. Nói gì thì nói, anh vẫn là lo rằng bạn thân của mình khi ở với tên mặt lạnh bên Slytherin kia sẽ có chuyện.

“Snape!”

Khẽ ngước đầu lên nhìn người con trai tóc xoăn đen, hắn tỏ vẻ ngán nhẩm, đôi mắt muốn tránh né như thể chưa nghe được gì. James gượng cười, đôi tay đưa lên dần hạ xuống đầy ngại ngùng, cậu tiến lại gần, môi nở nụ cười tươi rói: “Snape, cậu không về nhà sao?”

Severus chẳng buồn ngước mặt lên: “Không có chỗ về.”

Ngồi xuống trước mặt hắn, cậu nhếch môi cười, chân đưa đến chạm khẽ vào chân người trước mặt. Severus có chút giật mình, song lại nhìn James bằng ánh mắt đầy kinh tởm lẫn khinh bỉ: “Tôi không ngờ cậu là gay.” James hơi ngớ người ra, song lại bật cười nghiêng ngả, tiếng cười đó thật khiến hắn khó chịu.

“Vậy cậu là người kì thị chúng sao?”

“Cứ cho là vậy đi.”

James lặng lẽ để chân về, tựa mặt lên tay nhìn Severus chăm chú. Thật sự nhiều điểm ở hắn làm cậu say đắm, lúc đầu nhìn thì có vẻ không ưa, càng nhìn mới biết hắn đẹp như nào. Vẻ đẹp phi giới tính này, thật khiến người khác mê muội. Nhìn Severus mãi cũng chán, cậu ngước đi chỗ khác, mắt đưa về phía cửa sổ mà ngắm khung cảnh ngoài đấy.

Hắn lúc này mới ngước lên, đôi mắt có chút kì thị nhìn cậu. Làn da trắng đấy, tam quan cũng tương đối ổn, chỉ có điều, cái kính kia sao trông quê mùa đến lạ. Severus cũng chẳng biết, tại sao lúc đấy hắn lại bảo cậu cởi kính ra, giọng điệu nghe như muốn ra lệnh cho người khác. James có chút bất ngờ, song lại làm theo lời của hắn mà gỡ kính xuống.

Chính vẻ đẹp này, cho đến lúc chết Severus cũng không quên được.

Đôi mắt tựa như những đóa hoa cúc, ngây thơ đến lạ, như một vị thiên sứ ở trên cao nhìn xuống nhân gian.

Nếu như Lily có vẻ đẹp tựa vị tiên nữ, đầu dịu dàng thông cảm thì James lại đẹp đến ngây thơ, giống như đang câu dẫn mọi loại đối tượng giới tính. “Cậu… ổn chứ?” Hơi nghiêng đầu nhìn Severus, chiếc áo sơ mi không cài cúc đầu ấy lộ ra xương quai xanh quyến rũ khiến người ta nhìn vào chỉ muốn nhào đến chiếm lấy thân hình nhỏ bé kia, hắn nheo mày, tránh né ánh mắt đi chỗ khác.

“Cậu mặc vậy mà không thấy lạnh? Bộ muốn câu dẫn tôi lắm à, đồ dơ bẩn?”

Hắn biết, những lời mình nói ra nghe sao thật vô tâm, thẳng thừng đâm những con dao nhọn vào trái tim của đối phương. James đứng dậy, tay giơ giơ đũa phép rồi mỉm cười, khoác đại lên mình bộ áo trùng rồi bỏ đi. Những câu nói của Severus, nghe thật đau quá đi mất, nếu còn đứng ở đấy lâu thêm nữa, sợ rằng nước mắt cậu lại chảy ra mất lúc nào, đến khi đó hắn sẽ coi cậu là gì đây?

Buổi tối thường tụi bạn sẽ giúp cậu bớt chán đi, nhưng giờ mọi người về nhà hết rồi, vậy thì ai sẽ chơi cùng đây? James ngáp ngắn ngáp dài, đầu óc vẫn chưa muốn ngủ, thế thì cậu thử lấy đồ của mình ra để nghịch cũng được ấy chứ? Lục lọi một hồi, James cuối cùng cũng tìm ra được một thứ… khá là thú vị chăng?

Cái áo sơ mi của cha cậu, tại sao nó lại ở trong đây? Chưa kể nhìn nó mỏng đến kì lạ, mặc thử vào người mình, cậu ngạc nhiên, thoải mái lắm! Dù biết là mình đã ở năm cuối, là đàn anh của cấp dưới nhưng với tính cách trẻ con như vậy thật khiến người khác ngán ngẩm. Đang tung tăng định viết thư cho tụi bạn kể về những điều hay ho của mùa đông giáng sinh năm nay, James chợt nhận ra, cậu chưa làm bài tập độc dược!?

Nụ cười trên môi thật méo mó, cậu khoác đại áo trùng vào, yểm bùa giữ ấm trên cơ thể chỉ mặc mỗi quần đùi và áo sơ mi rộng thùng thình trễ vào mà khoác thêm áo choàng tành hình. Nói gì thì nói, vẫn là nên an toàn thì hơn vì huynh trưởng nhà Slytherin đang đi tuần cùng giáo sư của họ, thấy được cảnh này thì James đi lạy Merlin mấy chục lần cho đỡ nhục.

“Sách độc dược… đâu rồi?”

Giữa thư viện âm u, trong một góc đọc sách nhỏ thấp thoáng ánh đèn dầu kêu tách tách nghe vui tai được để ở trên bàn. James nheo mày, cậu lại bỏ quên kính ở nhà, điều này có đáng ăn đập không cơ chứ?! Tiếng sột soạt khi mở từng trang sách, tiếng bút ghi chép lại trên mảnh giấy da kêu đều trong không  gian yên tĩnh. Severus đang đọc sách ở kia cũng từ từ gập lại, ừ thì hắn đang đọc trộm đấy, nhưng ngoài hắn còn ai nữa sao? Nếu Severus nhớ không nhầm thì lúc nãy đội đi tuần đã đi qua khu vực này rồi mà?

Khẽ đóng sách lại rồi bước đến gần, Severus mím môi, lồng ngực thở đều trên khuôn mặt lạnh toát đầy đáng sợ. Đến gần hơn nơi phát ra ánh sáng của đèn cầy, Severus trốn sau giá sách, ngó nhìn cây bút không người cầm đang tự động viết trên giấy da. Lùi lại một bước, hắn nhắm mắt, bắt đầu suy nghĩ về hiện tượng mình vừa thấy ban nãy.

Một là có một sinh vật huyền bí nào đó đang nghịch ngợm;

Hai là những con ma đang ghi chép gì đó;

Và ba… chắc chắn là con người!

Trong ba trường hợp trên, trường hợp khả thi nhất chỉ có một và ba. Để chắn chắn điều này, anh giơ đũa phép lên, chạy thật nhanh ra rồi chĩa đũa phép định hô to thì một giọng nói vang lên. Mái tóc xoăn dần dần lộ ra trong góc sáng, James sợ hãi, đôi chân run run do cái lạnh vì bùa yểm sắp hết tác dụng, chưa kể cậu lại không mang theo đũa phép.

Severus trố mắt nhìn người con trai trong bộ dạng “mặc như không mặc” kia mà há hốc: “Potter? Cậu… cậu làm gì ở đây?”. James gượng cười, tay đưa ra sau đầu gãi gãi thay cho tình huống đầy xấu hổ của mình. Nếu được cậu muốn đổi lại lời nói khi nãy, thà rằng để huynh trưởng nhà Slytherin nhìn thấy còn hơn là đối mặt với hắn – Severus Snape.

“Tôi hỏi cậu làm gì ở đây?” Vốn dĩ đã thấy khó chịu vì cách ăn mặc của James, hắn tiến lại gần khiến cậu giật thót, vô thức lùi ra sau rồi đụng lưng vào tường.

“James Potter, cậu ăn mặc kiểu vậy mà coi được à? Tôi đâu nhớ học sinh nhà Gryffindor lại có những người như vậy. Hay, tôi có thể coi cậu là thành phần đặc biệt?”

James chỉ biết cúi đầu, hai tay bấu vào da thịt của mình để che đi những cái run vì lạnh. Khuôn mặt đỏ ửng, áo rộng trễ vai, quần ngắn để lộ ra bắp đùi thon thả trắng nõn, cậu muốn hắn phải làm gì đây? Severus thở dài, từ từ cởi áo trùng của mình ra khiến James nhắm chặt mắt lại, giọt nước mắt cũng từ từ rơi xuống vì bộ dạng của mình bây giờ. Cũng trách là do cậu ngu quá đi.

“Trời lạnh, mặc vậy cậu coi được sao?”

Từ từ cúi xuống nhìn khuôn mặt của cậu, Severus mỉm cười dịu dàng hôn lên khóe mắt ướt đẫm nước, nhẹ nhàng lau bên kia rồi xoay người bỏ đi. James đứng đó, hơi bất ngờ về hành động của hắn. Vội vàng cầm đèn chạy theo Severus, cậu mỉm cười: “Severus, tôi… yêu cậu lắm đấy!”

Hắn đỏ hai vành tai, tay đưa lên mái tóc xù của cậu mà xoa xoa: “Đồ ngốc nhà Gryffindor , tôi cũng yêu cậu.”

Thích là gì vậy nhỉ? Là theo đuổi, là vô sỉ nhìn người ta mỗi khi có cơ hội hay thậm chí muốn thân một cách vô tư. James thích Severus, cậu không ngại thể hiện cho mọi người biết, đó là cách thích một người của James Potter. Severus, lạnh lùng ngạo kiều, hắn bên ngoài vậy đấy nhưng bên trong lại vô cùng mềm yếu, trải qua bao tổn thương hình thành nên một con người lãnh cảm.

Đâu phải bông cúc nào cũng ngây thơ trong trắng? Chúng có một cá tính theo riêng mình.

Đâu phải cây xương rồng nào cũng mạnh mẽ? Chúng cần được che chở, nhất là khi ở một mình.

Tình yêu có lẽ không phải nhất thiết là phô bày, cũng chẳng phải lặng lẽ một cách im tiếng vô tâm. Chúng là tình cảm giữa hai con người, là khi cả hai người cùng nghĩ rằng, mình sinh ra… là để gặp được đối phương.

“Mùa đông năm đấy, gặp được em, bông cúc trắng đẹp nhất mà tôi từng thấy.”

“Do you love me?”

“Always!”

Lời cuối cùng của người viết: fic này là fic cuối cùng của tôi khi hoạt động trong team, tôi đã hoàn thành nó một cách hoàn hảo nhất khả năng của mình. Ở tại đây, tôi muốn gửi lời đến các thành viên trong nhóm, tôi yêu các cậu, cảm ơn vì đã giúp đỡ tôi trong suốt thời gian qua. Cố gắng lên nhé, tôi vẫn sẽ luôn đồng hành cùng team của cậu! Chaiyo!!!

 

[HP] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 40: Nhật Ký Được Bảo Vệ Chặt Chẽ


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: AKKI

-o0o-

Không biết có phải lời cầu nguyện của Harry có tác dụng hay không, mãi cho đến tận khai giảng năm hai Snape cũng không có xuất hiện lại một lần nào nữa.

Bữa sáng hôm nay cú mèo đến đưa thư, từ cái danh sách giáo khoa dài đằng đẵng kia đã biết giáo sư Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám năm nay vẫn là cái bao cỏ đó.

Sirius vì muốn sửa sang lại gia sản Black đã bị Bộ Phép Thuật ăn mòn bấy lâu nay, mà Lupin lại phải nhìn chằm chằm người nào đó đề phòng hắn bỏ trốn vì hết kiên nhẫn nào. Cho nên sau khi thoát khỏi cái ôm chặt của Sirius, Harry đến Hẻm Xéo một mình.

“Harry ~” Cũng không biết Moni làm sao có thể tìm được người bạn Harry cùng tuổi thấp hơn mình cả một cái đầu từ đám đông trong Hẻm Xéo – đa số là nữ, mang theo giọng điệu lửng lơ cá vàng bổ nhào tới trên người Harry “Làm sao bây giờ nghe Draco nói Snape muốn tìm chúng ta tính sổ!”

Đến gần Harry mới biết nào phải là lửng lơ cá vàng, rõ ràng là đang run lẩy bẩy “Yên tâm, tớ đã xử lý tốt.”

“Thật tốt quá…” Moni thở phào nhẹ nhõm, ‘truyền thuyết rắn chúa trong hầm tính sổ’, tùy tiện nói cũng có thể hù chết cậu.

“Nhưng mà, đó là nếu Obliviate không mất đi hiệu lực…” Harry đột nhiên trầm mặc.

“…. Sẽ thế nào?”

“Moni, không biết thế giới phép thuật Đức có ai đó tương đối nổi danh, hơn nữa có thể khiêng được tấm thân nặng trình trịch của Snape lên hay không. Chúng ta yêu cầu hắn giúp chúng ta toàn thây, để ngừa Snape nấu chúng ta thành độc dược.” Mắt thấy Moni thanh âm hơi run đã biến thành run rẩy toàn thân, Harry cũng chỉ có thể bất đắc dĩ khuyên bảo cậu: “Hãy tận hưởng những ngày sắp đến như ngày cuối cùng của cuộc đời đi!”

Cậu thật sự đang an ủi sao!? Moni đã bị dọa đến mức da đen cũng dần biến thành trắng.

Kéo cái thây cứng ngắc như bị bóng đè, gian nan đi qua hiệu sách. Phụ nữ hâm mộ thần tượng quá khủng bố, cái thể chất sau khi thức tỉnh huyết thống này của mình mà cũng muốn bị hất văng ra! Rốt cuộc sau khi trăm đắng nghìn cay, Harry bởi vì dòng người điên cuồng nên không thể không đổi đích đến thành quầy thu ngân. Với lại, Moni không biết đã bị đám người này đạp đi đâu mất rồi.

Bi ai nhất chính là, vừa mới tính tiền xong muốn ôm của chạy lấy người, vai Harry bỗng nhiên bị đè lại “Nhìn này! Harry Potter!” Ăn mặc lòe loẹt cộng với giọng nói đã chứng minh người đến chính là ngôi sao của hiệu sách hôm nay, Gilderoy Lockhart.

“Harry Potter tự mình đi vào hiệu sách chỉ để mua một bộ ‘Bút ký phiêu lưu’ của tôi. Xem ra Cậu Bé Vàng cũng là một người hâm mộ của tôi!” Mắt thấy trong tay Harry là một chồng sách “Tôi vinh hạnh nói cho mọi người một tin tốt, từ khai giảng năm nay cho đến mai sau của Hogwarts, tôi, Gilderoy Lockhart, sẽ đảm nhiệm chức giáo sư Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám!”

Hiệu sách tức khắc vang lên nhiều tiếng hét chói tai khác nhau, mấy âm thanh này đa số đều đến từ học sinh của Hogwarts – nữ sinh.

“Nào, Harry, cười một cái.” Lockhart đè lại bả vai Harry lại, ép y nhìn vào ống kính của phóng viên.

“Xin lỗi, con còn có việc!” Hung hăng hất văng cánh tay trên vai xuống, sau đó xách theo sách của mình lễ phép thủ thế hẹn gặp lại.

Ở trong đám người quay đầu lại nhìn Lockhart, cầm lấy cuốn sách fan đưa mình bằng tay trái, sau đó đặt lên bàn ký tên.

Tại sao bố mày không bẻ gãy cánh tay của mi đi luôn! Harry nhìn cánh tay dù đau nhưng không lâu sau đã có thể vung qua quơ lại bình thường, vẫn là nụ cười lòe loẹt ngu ngốc đó.

Trước cửa hiệu sách đột nhiên truyền đến một tiếng hô hoảng hốt, Harry nhón chân nhìn lên —- chiều cao quá khiêm tốn — Lucius Malfoy vẫn đánh nhau với Arthur Weasley như cũ.

Nhíu chặt mày, đời trước bọn họ đánh nhau là vì Lucius Malfoy muốn xử lý quyển nhật ký, đời này là vì cái gì? Chẳng nhẽ Draco còn chưa lấy được sổ nhật ký?

Trên thực tế Harry đoán rất đúng, Draco quả thật không lấy được quyển nhật ký. Loại vật phẩm nguy hiểm thế này, Lucius làm sao có thể để khơi khơi ra đấy, tạm thời bỏ qua vị trí cực kỳ bí mật, chỉ mỗi vòng phòng hộ cảm ứng phép thuật cũng đã cho một tá, còn không nói tới mấy vòng công kích khác. Bởi vì ma lực không đủ, không thể cởi bỏ thần chú, Draco sau khi vất vả tìm được quyển nhật ký cũng chỉ có thể mỏi mắt trông mong giống như thùng sắt, trông mong đến ngày ba mình đưa quyển nhật ký cho Ginny Weasley.

Cuối cùng hôm nay ba của cậu cũng đánh nhau với ông lông đỏ rồi, thừa dịp mọi người xung quanh vẫn còn đang chú ý đến chiến trường, vứt cho lông đỏ một cái ánh mắt: {Ây! Lông đỏ!}

{Gì?} Ron đáp lại.

{Quyển nhật ký!} Nhìn nhìn cái bịch của Ginny Weasly.

{Cậu vẫn chưa lấy được?! Thật vô dụng!} Ron khinh bỉ.

{Cậu cho rằng thư phòng nhà tớ giống như nhà bếp nhà cậu có thể tùy ý ra ra vào vào sao!} Draco căm tức nhìn.

{……..Đơn giản thôi, nhìn không hiểu!} Ron nghi hoặc.

{…Cậu đi lấy quyển nhật ký là được.} Thật là dại dột muốn chết! Moni còn thông minh hơn cậu! Draco xem thường.

Tác giả: Quyết định, Moni vẫn là nên ghép với Draco đi ~

Hoon: Uầy, Moni và Draco à, giờ tui mới biết á, tình hình là không biết vì sao nhìn mắt nhau cũng có thể đoán ra được người khác nghĩ gì, trình độ ăn ý của Draco và Ron đã đến mức thượng thừa mất rồi.

Akki: tui biết lâu rồi editor mà chưa đọc sơ cả bộ á. Ít nhất cũng chap đầu chap cuối chớ.

HẾT CHƯƠNG 40

Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 36: Công Cuộc Tìm Đường Chết


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: AKKI

-o0o-

Hiện tại là mười giờ tối, Draco vẫn một thân lễ phục hoa mỹ đứng dưới cột đèn tại một con đường nào đó ở giới Muggle, bởi vì lúc nãy đi vội quá, cho nên đũa phép vẫn chưa kịp lấy, càng quan trọng hơn là cậu đang duy trì hình dạng bán tinh linh của mình.

“Hắt xì.” Một cơn gió thổi qua, Draco rùng mình. Cậu sắp bị đông tới chết rồi, lễ phục đúng là không ấm chút nào hết! Tại sao lông đỏ còn chưa đến nữa!

“Két–” Đột nhiên một chiếc xe buýt hai tầng xuất hiện trước mặt Draco, tiếng thắng xe lớn tới mức làm cậu phải bịt chặt đôi tai cực kì thính sau khi thức tỉnh nửa huyết thống của mình.

Cảm giác có người đi đến trước mặt mình, sau đó trước mắt tối sầm, trên đầu có thứ gì đó trùm lên “Ố là la, ra ngoài chơi không mang đũa phép, cậu đang tìm cách tự tử sao?”

Xốc quần áo lên, xác định xe đò hiệp sĩ đã đi rồi, Draco túm lấy quần áo của mình, sau đó ghét bỏ vuốt vuốt lại mái tóc đã rối tung “Dưới cái loại tình huống này, cậu có thể nhớ rõ về phòng ngủ lấy đũa phép sao?”

“Nhưng mà sao Snape lại đột nhiên nhớ lại?” Ron đau đầu nhớ đến tin Draco gửi cho mình —- bởi vì quan hệ của hai gia tộc Malfoy và Weasley, Ron mô phỏng máy liên lạc bằng galleons của Hermione, dùng mặt dây chuyền làm phương tiện liên lạc. (Ý Ron là quan hệ “vô cùng tốt”: của hai nhà, làm cho Draco và Ron không thể tự tiện gửi cú cho nhau được.)

“Làm sao tớ biết!” Draco hới muốn nổi điên “Chủ nhiệm chắc chắn đang đi tìm Harry, cậu nói cho cậu ấy chưa?”

“…. Nói ở trên xe rồi, Harry nói cậu ấy sẽ giải quyết.” Ron nghiêm mặt, có hơi cứng nhắc khi nói đến vấn đề này.

“Giải quyết thế nào?” Đầu Bô muốn giải quyết chủ nhiệm sắp phát khùng như thế nào? Draco giật mình, trừng lớn hai mắt.

“…. Obliviate.” Ron cười ha hả.

—– Người đến không có ý tốt —-

Snape vừa mới độn thổ đến trước cửa nhà cũ Black, cổng lớn đã mở, Potter to gan lớn mật kia mang theo vẻ mặt ghê tởm, tươi cười nịnh nọt đi ra.

“Đã lâu không gặp, giáo sư Snape.” Harry chột dạ túm áo choàng. Merlin a! Hôm nay con còn có thể sống sót sao?

“A, Obliviate của cậu Potter đã đạt tiêu chuẩn chuyên nghiệp!” Hiện tại nghĩ đến cái mớ té kia, nhất định là do tên Potter chết tiệt này đập! “Cậu Potter có lẽ không muốn lên lớp, xét thấy mi thành công ám toán được giáo sư của mình hết lần này đến lần khác!”

“Cái đó, giáo sư…” Harry vừa chột dạ kéo kéo nút áo ở cổ tay, vừa trộm nắm chặt đũa phép.

“Expelliarmus! Accio đũa phép!” Từ khi bắt đầu cảnh giác, Snape thân là gián điệp hai mang phát hiện ra động tác nhỏ của Harry dễ như trở bàn tay thậm chí còn nhanh chóng phản ứng lại.

Cất đũa phép của Harry vào trong người, dùng đũa phép của mình chỉ thẳng vào đầu Harry “Tại sao mi cứ hết lần này đến lần khác ám toán ta?”

“……” Nhìn vào túi áo của Snape, Harry lộ ra biểu cảm tuyệt vọng “Giáo sư, nếu con nói, thầy có thể tha thứ cho con sao?”

“Cậu Potter, mi cảm thấy ta là một người khoan hồng độ lượng đến mức có thể tha thứ  cho một con quỷ khổng lồ đáng chết dám lấy đá đập vào đầu mình sao?” Đầu đũa phép của Snape bắt đầu xẹt xẹt ra tia lửa, đây là dấu hiệu của ma lực bạo động. (Nhắc nhẹ, này là lần đầu Harry Obliviate Snape nè, lấy đá đập đầu giáo sư rồi mới xóa trí nhớ)

“Con cũng cảm thấy không phải…..” Đột nhiên một bình xịt xuất hiện trong tay, nhắm thẳng vào mặt Snape. Bình xịt là loại vũ khí giết người phóng hỏa rất nổi tiếng ở thế giới phép thuật —- Ừm, thuốc mê. “Cho nên con chuẩn bị cả hai tay.”

Thuốc mê quả không phụ thanh danh của mình, chưa đến hai giây sau, Snape đã ngã cái rầm xuống đất. Harry một bên thở dài, một bên rút đũa phép của mình ra khỏi túi của Snape, sau đó nhét đũa phép của hắn vào lại túi, cúi người khiêng giáo sư của mình lên.

Gian nan khiêng Snape — sức lực không phải là vấn đề, vấn đề là cái thân một mét tám của Snape quá cao so với thân thể trẻ vị thành niên của Harry — độn thổ đến Đường Bàn Xoay, vì tìm khắp người Snape cũng không thấy chìa khóa, cho nên dùng chân đạp cửa đi vào.

Bỏ Snape lên sofa, do dự vài phút, cuối cùng yên lặng xin lỗi, dùng Chiết Tâm Trí Thuật, cho dù là một đại sư Bế Quan Bí Thuật cũng không có khả năng duy trì được nó khi đang hôn mê.

Nhìn đến Snape uống rượu đến say bí tỉ bên mộ của Lily Evans, Harry kêu rên trong lòng, lần tiếp theo Snape khôi phục ký ức thì y nhất định xong đời!

Sửa chữa ký ức một lần nữa, làm cho Snape nghĩ rằng mình sau khi say thì lảo đảo về nhà rồi ngã lên sofa. Lấy một bình rượu ra khỏi tủ, đổ lên sàn nhà, mặc niệm cho bình rượu ngon đã cống hiến cho cống thoát nước. Dọn xong bình rượu và ly rượu, sửa lại cánh cửa bị mình đạp rớt, trước khi đi còn xin lỗi Snape lần cuối.

Độn thổ về nhà cũ Black, nếu không phải Sirius và Lupin hôm nay đã đến Bộ Phép Thuật, Harry tuyệt đối không có thời gian xử lý được Snape đang nổi cơn thịnh nộ.

Qua loa ăn tối, Harry trước khi ngủ nhìn trần nhà, yên lặng thở dài cho cái tương lai nhất định sẽ chết chắc của mình.

Hy vọng đời này kiếp này Snape đừng có cơ hội nhớ lại. Harry nhỏ giọng cầu nguyện với Merlin.

HẾT CHƯƠNG 36

Design a site like this with WordPress.com
Get started