[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 12: Đây Là Giấc Mộng Của Bốn Người


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Pansy lo lắng bất an ngồi ở thư viện. Cô nàng nhìn đồng hồ cát thấy sắp tới giờ giới nghiêm, hoảng loạn không biết làm sao nữa.

Bỗng nhiên một chàng trai to lớn đi tới trước mặt cô, Pansy ngẩng đầu nhìn lên và nhận ra đây là một trong những người đang theo đuổi Alice em gái của Draco, hoặc nên nói là tùy tùng thì thích hợp hơn —— Goyle.

“Có chuyện gì?” Pansy nén xuống cảm giác bất an.

“Draco kêu tôi tới đón cậu.” Goyle nói giọng điệu khô khan, “Trên đường trở về phòng sinh hoạt chung có chút phiền toái. Cậu ấy nói tôi đưa cậu trở về bằng con đường khác.”

“Chỉ có một con đường trở về phòng sinh hoạt chung.” Pansy cảnh giác nhìn Goyle.

“Hogwarts lớn như vậy thì làm sao chỉ có một con đường?” Goyle khô khan nói.

“Vậy cậu cho tôi biết, có vấn đề gì với con đường trước kia?” Pansy bình tĩnh đặt tay lên đũa phép, sẵn sàng chuẩn bị động thủ bất cứ lúc nào.

Goyle không có chú ý đến động tác nhỏ của cô nàng —— hắn luôn rất trì độn.

“Các đàn anh lớp trên đã giăng rất nhiều bẫy nhỏ trên đường đi.” Goyle không biết nói dối cho nên vẫn thành thật nói ra. “Để đối phó với Draco.”

Hô hấp Pansy lập tức trở nên nặng nề, cô nàng kinh hoảng hỏi: “Vậy, vậy hiện tại Draco như thế nào rồi?”

Goyle cười toe toét và lập tức trở nên phấn khích —— có lẽ những đứa con trai luôn sùng bái kẻ mạnh —— “Không biết Draco đã làm thế nào, cậu ấy đã tránh được tất cả! Bọn họ thậm chí còn không biết Draco từ khi nào đã bước vào phòng sinh hoạt chung! Bởi vì bọn họ liên hợp lại và đã sớm trở về đó, để chờ cậu ấy trở về từ bên ngoài và cho cậu ấy trở tay không kịp, hung hăng giáo huấn cậu ấy một phen, nhưng họ lại không nghĩ bị Draco đánh lén từ sau lưng.”

Goyle trông rất hứng thú và tràn đầy ngưỡng mộ, “Cậu không biết Draco đẹp trai như thế nào đâu! Chỉ có một mình cậu ấy! Đối đầu với tất cả các nam sinh! Không hề sợ hãi một chút nào! Cũng không rơi vào thế hạ phong! —— a, tất nhiên là trừ tôi và Crabbe, còn có những người khác, chúng tôi bảo trì trung lập, mặc dù cũng không nhiều người lắm.”

Pansy làm lơ không nghe thấy câu cuối cùng của Goyle, nở một nụ cười yên tâm và kiêu ngạo.

Goyle tiếp tục vụng về cố gắng miêu tả cảnh tượng kích động khi đó, “Sau đó tất cả các nữ sinh ra khỏi ký túc xá của họ,cùng nhau gia nhập vào trận chiến, trợ giúp Draco —— đánh bại tất cả các nam sinh!”

Pansy đen mặt lại.

“Các nam sinh đều không phục, nói Draco là một tiểu bạch kiểm và chỉ biết trốn sau lưng phụ nữ. Draco chiến đấu với họ từng người từng người một.”

*Tiểu bạch kiểm: Con trai nhu nhược.

“Kết quả là không ai có thể sống sót qua năm giây!” Goyle chưa nói đủ, “Draco nói muốn trừng phạt bọn họ, sẽ thí nghiệm thần chú tổ truyền của gia tộc Malfoy lên trên người bọn họ —— hình như là bùa Biến mất. Nghe nói bùa chú này đã cổ xưa lắm rồi và có  một số phát âm không rõ ràng. Sau khi sử dụng, cũng không biết khi nào có hiệu lực. Có lẽ làm quần áo của người đó biến mất —— có thể đó là lúc người đó đang đi học hoặc đang ăn, có lẽ sẽ làm cánh tay người đó biến mất — hoặc chân biến mất — có lẽ sẽ làm người đó không bao giờ có thể có con được nữa —— hoặc là nếu như vô tình, thì cả người đó cũng biến mất.”

“Có mấy đàn anh năm thứ sáu không tin điều đó, kết quả hiện tại không biết họ biến mất đi đâu rồi.”

“Nhưng Draco nói rằng bọn họ còn có một sự lựa chọn khác, chính là nghe lời của cậu ấy. Cậu ấy tự cấp cho mình một chức vị ở trong Slytherin, cao hơn Huynh trưởng. Hiện tại Draco là thủ tịch của Slytherin!”

“Tôi dám cá rằng về sau sẽ không còn ai không dám nghe lời cậu ấy.”

Pansy mơ mơ màng màng nghe xong. Cảm thấy giống như đang nghe một câu truyện cổ tích mà mẹ thường kể khi cô còn nhỏ.

Cô thấy vẻ mặt hưng phấn và sùng bái của Goyle không giống như đang giả bộ, vì vậy liền thu gom đồ đạc và đi theo cậu ta, gáp gáp muốn nhìn xem Slytherin đã biến thành bộ dạng gì.

Cô muốn thay đổi.

Cô muốn thay đổi áp lực này, cô muốn thay đổi cái mặt nạ này, cô muốn bạn bè, muốn sự ấm áp, sự tin tưởng, cô muốn giống như Gryffindor vậy, luôn luôn được mọi người khao khát ngưỡng mộ chứ không phải là sợ hãi và chán ghét ——

Không bao giờ giả vờ kiêu ngạo hay từ chối sự thân thiện. Không bao giờ giả bộ lạnh nhạt hay từ chối sự tin tưởng. Không muốn trong lòng tuy đau khổ nhưng trên mặt vẫn phải luôn tươi cười. Không quan tâm, hay tự nhủ với bản thân là Slytherin cao quý đến cỡ nào, huyết thống thuần khiết bao nhiêu, tính cách kiêu ngạo như thế nào……

Vì vậy, cho dù cô cười nhạo Gryffindor có bao nhiêu thô lỗ và bốc đồng, chẳng lẽ cô không hâm mộ tính cách tùy ý và tình bạn khăng khít của bọn họ?

Cho dù cô cười nhạo Ravenclaw suốt ngày chỉ biết đọc sách và không có ước mơ gì, chẳng lẽ cô không hâm mộ tính cách đơn thuần và sự thông minh của bọn họ?

Cho dù cô cười nhạo sự ngu xuẩn và tầm thường của Hufflepuff, chẳng lẽ cô sẽ không hâm mộ tính kiên trì và cởi mở của bọn họ?

Nếu là Draco, có lẽ…… có lẽ sẽ thay đổi được?

Goyle đưa cô dừng lại ở trước một bức tranh xa lạ. Hắn duỗi tay đẩy ngã thanh kiếm của kỵ sĩ trên bức tranh xuống đất. Nam kỵ sĩ đang dựa vào thanh kiếm dài để ngủ lập tức bị đánh thức, hắn giận dữ gầm lên, “Là tên khốn nào!?”

Lúc ông ta đứng dậy, bức tranh chân dung dần dần biến mất và một lối đi xuất hiện trên tường, không biết nó sẽ dẫn đến đâu.

Goyle dẫn đầu bước vào trong. Pansy do dự một lát và bước vào theo.

Lối ra của lối đi bí mật này quả nhiên đối diện với cửa vào phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin.

Sau khi bước ra Pansy kinh ngạc khi thấy lối đi lập tức biến thành một vách tường.

Khi cô nàng bước vào phòng sinh hoạt chung, thì trong phòng đã không còn ai cả, chỉ có Draco đang ngồi trên ghế sofa, dựa vào gối ôm và ngủ thiếp đi với vẻ mặt mệt mỏi.

Goyle lập tức đi về phía ký túc xá của nam sinh để quay trở lại phòng.

Pansy nhìn phòng sinh hoạt chung không dấu hiệu lộn xộn nào, có lẽ là do gia tinh đã thu dọn lại tất cả. Cô đi thẳng đến ghế sofa nơi Draco đang nằm ngủ, quỳ gối trên thảm, cẩn thận nhìn khuôn mặt lúc ngủ của Draco.

Làn da trắng nõn, khuôn mặt thanh tú, lông mi rất dài, sống mũi thẳng, môi mỏng sáng màu, đường nét ưu nhã.

Đại khái có lẽ là vì ánh mắt của Pansy quá nóng bỏng, Draco buồn ngủ mông lung mở hai mắt ra và giọng nói của hắn trầm thấp khàn khàn, “Cậu đã về rồi, không có việc gì là tốt rồi.”

Pansy mỉm cười vui vẻ nhìn Draco, “Mình đã về rồi. Cậu có khỏe không?”

Draco dường như không thể mở mắt ra được. Hắn nhắm mắt nằm, nói chuyện một cách mơ hồ, “Mình rất mệt, mình đã tiêu hao quá nhiều pháp lực, hiện tại một chút sức lực mình cũng không có.”

Pansy vươn tay nghịch mái tóc mềm mại của Draco dưới ánh đèn ấm áp tỏa ra màu vàng kim rất đẹp và rải rác trên trán của Draco.

“Draco, tại sao cậu lại làm điều này nha……” Pansy thấp giọng hỏi.

Draco dường như rất buồn ngủ. Ý thức của hắn đã ngủ say từ lâu, thì thầm  nỉ non theo bản năng: “Mình muốn Hogwarts…… Có bốn học viện…… Gryffindor, đến từ đầm lầy hoang vu, hắn rất dũng cảm, vĩnh viễn đối xử chân thành với bạn bè…… Ravenclaw, đến từ một dòng sông yên bình, cô dịu dàng và xinh đẹp, và có trí tuệ vô song…… Hufflepuff, đến từ một thung lũng rộng lớn, cô khoan dung và tốt bụng…… Slytherin, đến từ phía bên kia của vũng bùn…… Hắn…… Hắn rất tốt…… Bọn họ có chung một ước mơ, một nguyện vọng, là dạy dỗ các phù thủy nhỏ thành tài…… trường Hogwarts là được thành lập như thế……”

Giọng nói của Draco dần dần thấp xuống.

Pansy bất mãn lẩm bẩm, “Vì cái gì mà Slytherin chỉ được hình dung bằng hai từ ‘rất tốt’?! Ai muốn nghe cậu đọc thuộc lịch sử của Hogwarts……!”

Draco không có nghe thấy lời oán giận của cô nàng, hắn đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.

Hắn đã có một giấc mơ.

Khi đó bọn họ vẫn còn rất trẻ. Lúc đó mái tóc của hắn vẫn còn màu đen và có một gương mặt rất đẹp, hắn có một đôi mắt màu đen như hắc diệu thạch, mái tóc đen dài như lông quạ.

*Hắc diệu thạch: Đá vỏ chai.

Cuối cùng, gương mặt của hắn dần dần già đi, và bị che khuất bởi chiếc mũ trùm đầu màu đen. Tư thế hiên ngang thẳng đứng của hắn cũng dần dần cong xuống. Hắn không thể nhìn thấy gương mặt già nua của chính mình. Chỉ thấy mái tóc đen lộ ra từ mũ trùm đầu dần chuyển từ màu hoa tiêu sang màu trắng.

Sau đó một hắn già nua xoay người lại. Kể từ đó hoàn toàn biến mất.

Hắn có một người bạn, tuy rằng có đôi khi người đó rất độc miệng, nhưng lại thường rất trầm mặc và ôn nhu. Tuy nhiên bản chất của người ấy là một người nhạy cảm và phức tạp, hơn nữa còn rất cố chấp và cực đoan.

Dưới vẻ bề ngoài xa cách, Salazar Slytherin là một người cao ngạo và thụ động. Hắn có thế giới quan và giá trị quan của riêng mình. Khi có sự vật sự việc gì đó xung đột với suy nghĩ, thì hắn sẽ khăng khăng kiên trì những ý nghĩ của riêng mình và sẽ không bao giờ vì người khác mà xem xét việc điều chỉnh hay thay đổi suy nghĩ của mình  —— ngay cả Gryffindor, người bạn thân thiết nhất, Salazar cũng tuyệt đối không bao giờ nhượng bộ.

Điều này làm cho rất nhiều người cảm thấy việc ở chung với hắn là một điều vô cùng khó khăn. Chỉ có Godric, người có thể làm bạn tốt với tất cả mọi người, sẽ không bao giờ rời đi vì tính khí kỳ lạ của y.

Ở trong giấc mơ, vấn đề kia vẫn tồn tại như cũ, “Tại sao cậu lại làm điều này……?”

Tại sao……?

Bởi vì đây chính là giấc mộng của bốn người bọn họ.

—— Khi Hogwarts chỉ mới xuất hiện

Những người sáng lập đã nghĩ ra bao chuyện

Cùng thống nhất với nhau trong một mục đích sau cùng

Họ đã có cùng một nỗi khát khao chung

Để tạo ra ngôi trường phù thuỷ hùng mạnh nhất

Họ đã bên nhau mơ cùng một giấc

“Chúng ta sẽ cùng dựng xây và dạy dỗ tại đây”

Bốn người sáng lập ấy đã quyết định ngay

Ngay cả trong giấc mộng đêm khuya lạnh giá

Cũng chẳng nghĩ rằng sẽ có ngày phải chia xa,

Tình bạn ấy, thế gian làm sao có

Với Slytherin và Gryffindor luôn gắn bó

Với tình nghĩa chẳng đôi bạn nào hơn

Hufflepuff và Ravenclaw luôn mãi keo sơn

Nhưng vì sao mà chẳng còn chút tình thân

Để khiến cho tình bằng hữu bỗng nhiên tan vỡ.

(Lời bài hát của mũ Phân loại trong Harry Potter và Hội Phượng Hoàng)

HẾT CHƯƠNG 12

[HP] Đồng Thoại (2) – Chương 12: Tĩnh hảo


EDITOR: THƯỢNG

BETA: HASU

-o0o-

Màn đêm buông xuống, thanh niên tóc đen im lặng ngồi bên hồ nước đen, có chút thẫn thờ nhìn mặt hồ phản chiếu ánh sao trên nền đêm đen tối, gió đêm hòa quyện cùng mùi củ tươi mát, khẽ thổi bay bay tóc mái trên trán thanh niên, một sự tĩnh lặng trong đôi mắt màu rượu đỏ.

Không biết sau bao lâu, phía sau hắn truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, cảm giác ma lực quen thuộc khiến thanh niên tóc đen đem gậy phép nắm trong tay từ lúc phát hiện tiếng động bỏ lại trong túi, khóe môi cong lên.

“Salazar.”

Godric đi tới phía sau Salazar, thuận thế ôm lấy người trước mặt, đem hơi ấm từ cơ thể mình truyền cho người kia, mái tóc vàng lưa thưa xõa trên áo đen Salazar. 

“Sẽ không sao đâu, không phải Cassandra nói chúng ta nên thuận theo ý trời sao?” Biết người yêu tâm tư kín đáo nhất định lại nghĩ tới lời tiên năm đó của Cassandra, Godric nhẹ giọng an ủi.

Trelawney tiên đoán không bao giờ sai. Godric cũng biết anh an ủi thế nào cũng vô dụng. Chỉ là, còn có thể làm gì khác nữa? Bọn họ không biết khi nào lời tiên đoán thành hiện thực, 5 năm yên ổn khiến họ vô cùng trân trọng mọi thứ hiện tại, thậm chí có lúc họ còn tự lừa dối bản thân tiên đoán của Trelawney nhất định không thành sự thật.

“Nhưng…”

Salazar xoay người, vừa định phản bác thì đã bị Godric thừa cơ cúi xuống chặn cánh môi hắn.

Godric mạnh mẽ xâm chiếm mọi ngóc ngách nơi khoang miệng Salazar, không khỏi đắm chìm trong cảm giác lâng lâng đó, cho đến khi hô hấp hai người khó khăn, anh mới lưu luyến buông đôi môi đã có hơi sưng đỏ của Salazar. Godric liếm môi hài lòng, thản nhiên trước ánh nhìn khinh bỉ của Salazar.

“Sư tử ngốc, đừng cho tớ loạn phát tình!”“Salazar ~~” Salazar nhìn con sư tử vàng trước mắt cười đến sáng lạn gọi tên hắn, trong lòng vừa nguyền rủa anh vừa niệm chú Avadra liên tục.

Được rồi, hắn cũng đang ngày càng dung túng cái đầu không biết kìm chế của con sư tử vàng này rồi, thế nên mới bị hắn ăn mất!

Trên thực tế, mấy năm gần đây, mấy hành động nứng đực của Godric đều được Salazar tìm mọi cách chữa trị nhưng hôm sau lại chứng nào tật nấy, cứ như thế thành một vòng lặp thứ N. Cuối cùng Salazar đành mắt nhắm mắt mở mặc kệ Godric tiếp cận hết lần này đến lần khác.Và kết quả, chúng ta đều có thể tự tưởng tượng ra. Tỷ như hiện tại. Cho nên, sự thật lần nữa nói lên rằng, sinh vật tên Gryffindor tuyệt đối là những tên thích cứng chứ không thích mềm, và độ mặt dày của mấy tên này nhất định không được xem thường!

Nói cách khác, tuyệt đối không được mềm lòng”Xem ra chúng ta trở về không đúng lúc cho lắm nhỉ? Thì ra, ban đầu người nào đó nhiệt tình kêu tớ và Rowena đi du ngoạn là do có mục đích riêng hay sao ~” Một giọng nữ nhẹ nhàng từ phía sau hai người truyền đến, dịu nhàng bước tới. 

Salazar và Godric quay người nhìn Helga mỉm cười dịu dàng, rõ ràng toát ra khí thái nhu hòa mà tại sao họ lại cảm thấy có gì đó sai sai. Quả nhiên lúc trước không nên giao Helga cho tên quái vật ngàn năm tuổi đó!

Kết quả là, đại xà tổ vĩ đại và tổ sư tử của chúng ta đã cùng đưa ra quyết định đầy đen tối.

“Rowena, Clovis, các ngươi có vẻ rất vui a.” Salazar không chút khách khí phóng một hắc ma pháp qua bên trái, cắn răng nói.

Ma lực cắt ngang không khí, hai bóng người từ từ xuất hiện từ nơi rõ ràng ban đầu không có ai. “Salazar, cậu cũng độc ác quá a~~” Rowena thản nhiên dựa vào người Clovis, xem mấy người kia diễn trò, thật sự nhìn cô quá rảnh rỗi thích thú đi. Còn về cái phép ma thuật Salazar tùy ý phóng ra, người sáng lập Ravenclaw sao lại không né được cái phép thuật nhỏ như vậy, thế cái màn lăn lộn kia là ý gì ! Huống chi, bên cạnh cô còn có trưởng tộc Long tộc…

“Rowena, nhìn kìa, ta bị phát hiện rồi.” Clovis phàn nàn với Rowena. Cô hỏi vì sao

Clovis tiếc nuối? Đương nhiên là vì hắn chưa diễn xong … Tên này đúng là sợ thế giới chưa loạn đủ. Bộ dạng tộc trưởng Long tộc uy nghiêm, tao nhã, cao quý trước này đều là lừa người.Thực ra là cuộc sống này quá bình dị thôi. Sau khi ăn no, tiếp theo hắn chỉ muốn xem kịch, làm trò giải cho nhân (long ) sinh.

Mà xem ra, sống nhàn nhã quá cũng không phải chuyện tốt. 

Trước lời phàn nàn của Clovis, Rowena nhẹ nhàng vén mái tóc bạch kim của Clovis lên… Đôi mắt nâu đầy gian xảo, cô cười nói: “Gần đây tớ còn thiếu một vài tài liệu thí nghiệm…” Cuối câu cố ý kéo dài khiến Clovis lập tức rùng mình, cung cung kính kính xin lỗi lão bà đại nhân đi…

Bạn hỏi vì sao là lão bà đại nhân? Cái này sao…… Chà, quay lại chuyến thám hiểm rừng cấm của bốn người Rowena, Helga, Salazar, Godric, một con rồng nào đó đối với Ưng tổ nhà ta là yêu từ nhất kiến chung tình, nhị thế khuynh tâm, tam thất ở rể ! Hắn triển khai hàng loạt kế hoạch theo đuổi lão bà, cuối cùng bị Ưng tổ chúng ta hành hạ từ đầu đến cuối nhưng rốt cuộc hắn cũng thắng lợi và ôm được mỹ nhân về. 

Thật đáng mừng, thật đáng mừng.

Một ngày trước khai giảng học kỳ mới của Hogwarts một ngày, bốn người sáng lập lại một lần nữa tụ họp, gió đêm thổi qua đem tiếng cười đi về nơi phương xa, bầu trời đầy sao như nhân chứng, làm chứng cho sự gắn kết  của bốn nhà sáng lập, lưu giữ những kỉ niệm tốt đẹp của họ. Và lâu đài Hogwarts nguy nga bên cạnh cũng trở thành nhân chứng tốt đẹp nhất, khắc ghi tình bạn của họ, ngàn năm bất biến.

Năm tháng êm đềm.

Chỉ tiếc, bốn chữ này, ở cái thời chiến tranh nổi lên khắp nơi rốt cuộc cũng chỉ là hy vọng xa vời.

Trong hầm Hogwarts, chân con cú đang đậu trên bàn của Salazar có buộc một bức tin khẩn từ phương xa gửi đến; phương xa, một thanh niên tóc đen mắt xanh đang gắng sức để tới Hogwarts; trong rừng cấm, trưởng lão tộc Nhân mã nhìn sao Hỏa sáng rõ trên nền trời đêm, sao băng xẹt qua phía chân trời, báo trước một sinh mệnh đã lìa đời và chiến tranh đã đến. Sau một nghìn năm, người thanh niên có mái tóc vàng bạch kim đang ngồi lo lắng trên chiếc ghế dựa tinh xảo được trang trí thủ công, trong tay cầm đồng hồ quả quýt tỏa ra hơi lạnh của kim loại trái ngược hoàn toàn với cảm xúc bực bội của thanh niên …

Hắc ám đã tới gần…….Sự thật và dối trá, hy vọng và tuyệt vọng. Khi  hy vọng dối trá bị loại bỏ, những gì còn lại…Có phải chỉ là tuyệt vọng thật sự?

HẾT CHƯƠNG 12

[HP] Đồng Thoại (2) – Chương 11: Gặp lại


EDITOR: THƯỢNG

BETA: HASU

-o0o-

“Thật sự không phải chúng ta phải làm vậy sao…” Godric dừng lại một chút, nheo mắt cười tiếp tục,

 “Không phải sao?”

“Không thể tin được, chúng ta lại bị phát hiện nhanh như vậy, tại cậu.” “Rowena” vẻ mặt ngạc nhiên nhìn “Helga” nói, trong giọng nói vừa oán giạn vừa nũng nịu.

“Được rồi, Caroline.” “Helga” trấn an vỗ vai “Rowena” an ủi . ( !!? )

“Chính là…..”

“Xem ra luyện tập chưa đủ a.”

“Nhưng ……”

“Sao?”

“Tại cậu, nếu không chúng ta…….”

“Như vậy không được đi.”

…………

Godric mặt đầy hắc tuyến nhìn hai tên giả mạo Rowena và Helga mà không biết nói gì. Hai tên này hoàn toàn xem nhẹ anh và Salazar!!!

“Này! Các cậu xong chưa!? “Không thể chịu được nữa, đạt tới giới hạn sức chịu đựng rồi. Rốt cuộc sư tử vàng nhà ta đã bùng nổ ~~

“Godric.” Salazar duỗi tay giữ lại tay phải muốn rút bảo kiếm Gryffindor của Godric.

“Salazar?” Godric nghi hoặc nhìn Salazar.

Salazar không trả lời Godric mà quay sang ưu nhã cúi đầu chào phía bên cánh rừng.

“Haha, thật là thông minh, không hổ là hậu duệ của hắn.” Giọng nói ôn hòa từ giữa rừng rậm vang lên, mang theo ý hoài niệm.

“Ngài là Amersel Warrowe phải không?” Salazar nhìn người thanh niên từ giữa rừng rậm đi ra, không, có lẽ nên nói là yêu tinh. Vị yêu tinh cao gầy chậm rãi từ ánh sáng giữa khu rừng bước ra, mái tóc vàng dài dưới ánh nắng chiếu rọi như ánh hào quang rực rỡ.

“Thật sự không ngờ lại có thể nhìn thấy hậu duệ của hắn.” Vị yêu tinh nhan sắc tuấn mỹ chăm chú nhìn Salazar, như thể nhìn xuyên thấu hắn.

Godric thấy Amersel nhìn chằm chằm Salazar, có chút bực bội bước tới trước một bước, chắn trước người Salazar, tay phải giữ chặt tay Salazar, ” Mọi người, cứ nhìn chằm chằm nhau như vậy có vẻ không được tự nhiên lắm.”

Salazar nhìn hành động Godric như tên nhóc đang ghen tuông, nhẹ giọng bật cười, đôi mắt màu rượu đỏ đầy ôn nhu.

“Salazar!” Godric cũng cảm thấy hành động mình cũng quá ấu trĩ đi, có chút ngại ngùng gọi tên Salazar.

“Thật xin lỗi, làm ngài phải chê cười rồi, trưởng lão Warrowe.” Salazar biết họ sẽ không gặp nguy hiểm từ khi thấy Amersel, đây là vị trưởng lão trong bức họa mà khi hắn còn nhỏ tò mò tiến vào mật thất gia tộc đã thấy. Hắn từng thấy nó bên cạnh bức chân dung ông cố hắn, tận cuối bức họa có ghi một dòng chữ —— ” Quá khứ tốt đẹp sẽ không phai nhạt theo thời gian “. Sau đó, hắn biết thêm về mối quan hệ của ông cố hắn và Amersel trong các ghi chép của ông cố hắn, điều này cũng giúp hắn hiểu được ý nghĩa của dòng chữ cuối bức họa ấy.

“Colwyn … Y…” Có ổn không?

“Trưởng lão Warrowe, ông cố đã qua đời từ rất nhiều năm về trước rồi.” Salazar biết rõ biểu tình của vị yêu tinh này là muốn hỏi gì, nhẹ giọng nói.

“Thật sao?” Amersel nhìn Salazar, người có phần giống với nam tử đã mất ấy, màu xám bạc trong mắt toát ra một chút buồn bã. Sớm đã biết vậy rồi mà? Vào lúc người kia rời bỏ ông, ông liền hiểu. Giữa bọn họ chẳng còn gì ngoài những kí ức. Chỉ là không ngờ gần một trăm năm trôi qua, những hình ảnh ấy dường như vẫn còn xuất hiện trước mặt ông. Thời gian lấy đi tất cả nhưng cũng lưu giữ tất cả.

“Trưởng lão Amersel, trưởng lão Amersel, ngài làm sao vậy?” Hai hắc yêu tinh ban nãy biến thành Rowena và Helga đã trở lại nguyên hình, lo lắng kính trọng nhìn trưởng lão. Các cô chưa bao giờ thấy vị trưởng lão đáng kính của mình lại trở thành bộ dạng bi thương như này.

“Không sao, Caroline, Octavir.” Amersel cười cười xoa đầu các nàng, khóe môi nở nụ cười nhu hòa, màu xám bạc trong mắt không còn buồn bã, giờ đã bình lặng lại. “Các con học hóa thân rất tốt.” Amersel khích lệ nói.

“Làm gì có! Hai tên Pháp sư này mới nhìn đã phát hiện ra rồi.” Caroline vừa nghe đã dậm chân nói.

“Đó không phải do ngươi, Caroline. Ảo thuật này không có hiệu quả với những người mạnh hơn. Loại ảo thuật này chỉ có thể sử dụng để đánh lừa người bình thường thôi. Ảo thuật cao cấp thể nào đi nữa cũng chỉ là ảo thuật, bất quá cũng là thứ giả mạo thôi.”

“Nhưng mà …”

” Được rồi, Caroline.” Amersel bất đắc dĩ ngắt lời nàng yêu tinh lắm lời kia. “Mời hai vị theo ta, ta nghĩ nơi này không hợp để nói chuyện.”

Salazar và Godric đi theo EAersel tới nơi ở của yêu tinh, yêu tinh lớn bé đều tò mò nhìn hai người họ suốt dọc đường đi, rốt cuộc mấy trăm nay rồi mới có người tới lãnh địa của họ. Tộc hắc yêu tinh không được phép bước ra khỏi lãnh địa của họ, chỉ được ẩn cư tại đây, sinh hoạt rất đỗi bình thường, bên ngoài bố trí vô số kết giới và ma pháp trận đề phòng tránh người ngoài xâm nhập vào.

 Bởi vậy, rất nhiều yêu tinh chưa từng gặp qua Pháp sư thậm chí là người bình thường, bọn họ chỉ được nghe các lão yêu tinh lớn tuổi kể chuyện xưa mới biết nhân loại có bề ngoài giống họ.

“Trưởng lão Warrowe, ngài có thể nói cho ta biết bằng hữu bọn ta đang ở đâu không?” Salazar nhìn Amersel ngồi đối diện, không nhịn được mà hỏi, trực giác mách bảo hắn yêu tinh, nơi này không có ác ý với bọn họ nhưng còn quá nhiều điều chưa biết về họ, cần cẩn thận không được đem nhược điểm lộ ra ngoài.

“Haha, ngươi quả nhiên rất giống y.” Slytherin chỉ ân cần với người nhà của mình, trái ngược hoàn toàn với cách cư xử cao lãnh với người ngoài. 

Amersel cười khẽ nói.

“Bạn bè các ngươi…”

“Godric, Salazar.” Amersel đang định nói tiếp thì bị một giọng nói chen ngang.

“Rowena!?” Godric kinh ngạc nhìn nữ tử đột nhiên xuất hiện trước mặt họ.

“Godric, bất quá cậu có thể dừng nhìn mình với ánh mắt như gặp quỷ được không?” Rowena nhìn Godric trêu đùa, thanh âm nhẹ nhàng.

“Rowena.” Giọng nói thanh lãnh chen ngang cảm xúc vui sướng, Salazar cảm thấy sự bất an trong lòng không ngừng lớn lên, trưởng lão Warrowe muốn nói lại thôi, còn cặp mắt nâu kia sau niềm sung sướng tương ngộ liền lộ ra vẻ lo lắng vô cùng.

“Quả nhiên liếc mắt một cái đã nhìn ra.” Người này quả thực rất giống người đó, có thể dễ dàng nhìn thấy bản thân ông.

“Ha ha, Slytherin gia chủ, quả nhiên danh bất hư truyền.”

“Không dám nhận, Salazar Slytherin cảm tạ sự trợ giúp của ngài.” Salazar lịch sự hành lễ với nam tử tóc bạc xuất hiện cùng Rowena.

“Vậy, tôi đoán ngài Slytherin đã biết thân phận của ta?” Nam tử tóc bạc thích thú nhìn Salazar.

“Không, tôi không biết. Tôi chỉ biết cậu không có địch ý, còn giúp bạn bè tôi.”

“Chỉ dựa vào một cái liếc mắt sao?” Sức mạnh phán đoán thật đáng sợ. Nam tử tóc bạc không ngừng đề cao Salazar, quả thực là người xứng đáng.

“Đã lâu không gặp, Clovis.” Sau hồi lâu bị phớt lờ, Amersel rốt cuộc lên tiếng.

“Đúng vậy, Amersel, ngươi chưa hề thay đổi chút nào.” Nghe nhắc tên, nam tử Clovis tóc vàng trở lại vẻ điềm tĩnh ban đầu, thản nhiên chào hỏi trưởng lão yêu tinh, bên môi nở nụ cười rạng rỡ.

“Được rồi, đừng tám nhảm với ta, còn không mau giới thiệu bản thân ngươi đi, nếu không sẽ làm mất hết thể diện gia tộc mất.” Amersel bất lực nhìn Clovis không nói lên lời. Bất quá, thanh niên kia thật sự lợi hại, ngoại trừ nữ tử kia, vậy mà qua vài câu nói đã khiến Clovis thừa nhận bọn bọ mà không lộ ra tính cách cố kỵ chỉ với người nhà. ( !? ;-;)

“Một lần nữa, xin tự giới thiệu, Clovis Immersari, tộc trưởng Long tộc.” Clovis ưu nhã nói với Salazar và Godric, bình tĩnh và lịch thiệp như khi hắn vừa xuất hiện.

“Salazar Slytherin.”

“Godric Gryffindor. Rất vui được gặp ngài, tộc trưởng Immersari. Nhưng đây là lần đầu tiên ngài giới thiệu bản thân với chúng tôi.” Godric nói một câu hàm ý sau cùng. Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì thằng nhãi Clovis ban nãy đã nhìn chằm chằm vào Sarazar và một con sư tử nào đó nổi máu ghen tuông… =_=

“Ha ha, không cần tộc trưởng gì đó, gọi Clovis là được.” Clovis có tính phế thải ( bản gốc tôi tra cũng thế ) pha trò nói, quả nhiên khí chất nhã nhặn ban đầu đều là giả!

“Xem ra tớ tới đúng lúc rồi.” Giọng nói dịu dàng từ cửa truyền tới. Mấy người Salazar vừa quay đầu thì thấy một bóng hình quen thuộc đứng đó.

“Helga, may quá, cậu vẫn ổn.” Rowena nhanh chóng bước tới trước mặt Helga, kéo tay cô, cẩn thận xem xét.

Helga ngẩng đầu, màu cà phê trong mắt xuất hiện thân ảnh ba người Salazar, không biết vì sao hai mắt có chút khô khốc, chớp chớp mắt, ngây ngốc nhìn bạn bè bên cạnh, một cảm giác ấm áp trong tim lan tỏa.

“Chào mừng trở về, Helga.” Ba giọng nói đồng thanh vang lên. Một câu nói đơn giản như vậy lại vô cùng ấm áp khiến người ta không kìm được rơi lệ.

“Tớ về rồi, các cậu.”

“Tớ đã trở về, đại gia.”

Tác giả có lời muốn nói: Ta tạp văn… Tạp không có thuốc nào cứu được ==

Nếu là ta tại đây chương đánh thượng THE END, trừ bỏ mỗi chỉ ngoại sao người sẽ ném gạch đi ==

P/S: Này chương các loại phế, chờ ta có cảm giác lại đến tu đi….

HẾT CHƯƠNG 11

Design a site like this with WordPress.com
Get started