[HP] Dược – Chương 4: Sau đó


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Mọi người chờ đợi trong nơm nớp lo sợ, a, còn có thêm trò hề nữa

Harry kéo Snape sang bên Hội phượng hoàng: “Ông ấy là người của phe chúng ta.”

Hội Phượng hoàng và Thần sáng: “……”

Tử thần Thực tử cũng không còn lời nào để chống đỡ, nhưng họ cũng không rảnh quan tâm tên phản đồ, dù sao hiện tại khả năng bên kia sống rõ ràng lớn hơn một chút, quả thật cảm thấy hết sức bất an, phe phòng thủ vốn đã tự có ưu thế, nhưng phe xâm lấn cũng có thêm một người sáng lập “thân thiện”, hình như cũng không kém.

Snape tưởng rằng mình đã chết nhưng vẫn sống đối với sự thay đổi khó đỡ trong hoàn cảnh hiện tại, hận không thể chết thêm lần nữa, hay ông chết rồi, đây là ở cảnh trong mơ?

Một lúc lâu sau, bốn u linh ở các nhà phảng phất nghe được triệu hoán, lập tức phiêu ra ngoài.

*U linh: Hồn ma.

Chờ họ là Salazar, một mình.

“Chủ nhiệm đâu?” Nick nhịn không được hỏi.

“Ta để cậu ấy đi nghỉ ngơi một lúc.” Salazar trả lời, sau đó đi thẳng vào chủ đề: “Nói đi, vì sao họ đánh vào đây?”

Các u linh sống trong các nhà nói chuyện còn tính trung lập, sau khi thuật lại chiến tranh ở vài thập niên trước, Barrow còn nói thêm vài câu học sinh Slytherin là bất đắc dĩ, Helena mắng Tom Riddle một hồi, vì lừa bà trộm mất vương miện Ravenclaw, chờ nữ u linh mắng xong, trong nhất thời bốn u linh đều không nói câu nào, họ kỳ thật cũng không biết người này có phải hậu duệ của chủ nhiệm Slytherin không, nhưng xà ngữ thì tuyệt đối không sai được.

Salazar: “……” Mới bắt đầu yêu đương với mối tình đầu, phù thủy hắc ám tỏ vẻ hoàn toàn không biết hậu duệ là như nào.

Vậy với một người thân thích biết nói xà ngữ nên làm cái gì bây giờ, Salazar có chút đau đầu: “Hắn cũng ở bên trong?”

Nick lắc đầu, thiếu chút nữa rớt, vội ổn định: “Hình như chạy rồi, chủ nhiệm Gryffindor có chút tức giận, nói rồi ném thần chú đi, bùa tấn công bạch vu thuật, là loại truy tung.”

Salazar: “……” Xem ra hắn không cần đau đầu nữa.

Nếu là loại phù thủy hắc ám mang linh hồn tàn khuyết không ra người không ra quỷ sống lại, tuyệt đối không chịu được một kích của bạch vu thuật chính tông.

Chỉ là thời đại này sao lại biến thành như vậy?

Salazar suy tư một lát, liền cất bước, phòng sinh hoạt chung của Slytherin không cần hắn phất tay, liền tự động mở ra, phần lớn bọn nhỏ đều chen vào ký túc xá Slytherin, những người còn lại chen đầy trong phòng sinh hoạt chung, vẫn là Hogwarts tự động bỏ thêm vào đây một thần chú mở rộng không gian tương đối tiện lợi, nếu không tuyệt đối sẽ không chứa hết người.

Thấy người tiến vào là người đàn ông tóc đen, nhóm phù thủy trưởng thành không biết nên bày ra biểu tình gì, họ cũng không mong người tiến vào là Godric Gryffindor, sự tương phản của người sáng lập Gryffindor quá khủng bố.

Salazar vừa vào cửa, nhóm rắn khắc liền kêu lên bắt đầu chào hỏi cùng báo cáo, Salazar dừng một chút, nhìn nhóm Tử thần Thực tử bên kia trước, cùng lúc đó, hai con rắn khắc bò tới gần hai người gần đó nói:【 chính là hắn ta, còn có cô gái này, đặc biệt ác liệt. 】

Ron đứng cạnh Harry không có vào ký túc xá, nhỏ giọng: “Đang nói gì vậy?”

Harry hoàn toàn là trợn mắt há hốc mồm, nhìn tốp năm tốp ba thành viên Hội phượng hoàng đều quay đầu nhìn, ngay cả giáo sư McGonagall cũng nhìn chằm chằm cậu, Harry nuốt nuốt nước miếng nhỏ giọng trả lời: “Họ đang báo cáo, nói khi anh em Carlo làm giáo sư đối học sinh đặc biệt ác liệt, bảo…… Người sáng lập thủ tiêu bọn họ.” Chữ thủ tiêu này là nguyên văn lời nói, đồng thời Harry cũng hiểu rằng Salazar Slytherin này không giống với miêu tả trong lịch sử.

Trong căn hầm yên tĩnh, Harry vẫn có thể nghe thấy rõ ràng dù âm thanh nhỏ đến đâu.

Mặt anh em Carlo tái đi, vừa định xin tha, kết quả một ánh đen trực tiếp đánh vào người, hai người nháy mắt bị thiêu đốt rồi hóa thành tro tàn, không mất đến nửa giây.

Salazar vốn là phù thủy hắc ám, tác phong hành sự dứt khoát nhanh gọn, loại giáo sư bạo hành học sinh này, không giết giữ lại làm gì? Tốt nghiệp từ nhà hắn thì sao? Phù thủy trưởng thành không liên quan tới hắn, nếu hiểu chuyện còn có chút tình cảm đáng nói, loại này rõ ràng không cần thiết, giết bao nhiêu cũng không ngại.

Lúc này, mọi người đều nhìn chằm chằm, hoàn toàn không nói lên lời.

“Hội Phượng hoàng và Thần sáng có thể rời đi, đồng thời thông báo với Bộ phép thuật, Phép thuật Hắc ám không vi phạm lệnh cấm, điểm này ta định đoạt,” Salazar lại chỉ Tử thần Thực tử nào đó, dây thừng màu đen lập tức trói những người này lại: “Giết chóc trong chiến tranh cũng không tính toán gì hết, nhưng phù thủy hắc ám một thân lệ khí này giao cho bộ Phép thuật thẩm phán, nếu có hành vi tra tấn vô cớ, ta sẽ không tham gia.” Trong chiến tranh làm kẻ địch bị thương nhiều bao nhiêu cũng chẳng thể trách ai, nhưng Salazar thập phần phản cảm hành vi tra tấn vô cớ, trên người phù thủy này hoặc nhiều hoặc ít có hơi thở như vậy quanh quẩn.

*Lệ khí: Khí chất của sát nhân.

Học sinh Slytherin chờ ở ngoài đều thở phào nhẹ nhõm, trừ Pansy, cô nhìn cha mẹ mình, cha mẹ cô…… Hắc ám lại huyết tinh, cô một chút cũng không cảm thấy kỳ quái khi họ bị mang đi.

McGonagall lớn gan hỏi: “Voldemort kia…… Thì như thế nào?” So với việc Phép thuật Hắc ám không vi phạm lệnh cấm, hậu duệ Slytherin đã đào tẩu này mới là trọng điểm, bà nghe ra công lý trong lời người sáng lập Slytherin, điều này làm bà có dũng khí đi hỏi vấn đề này.

“…… Ăn một kích của Godric, hắn chết chắc rồi.” Salazar mặt vô biểu tình đáp lại: “Muốn thi thể, tự mình tìm.”

Chúa tể Hắc ám cứ như vậy chết? Mọi người theo đó có vài phần hoảng hốt.

Không ai dám hỏi câu tiếp theo, người sáng lập Gryffindor trong lúc vô ý giết hậu duệ Slytherin, kế tiếp sẽ như thế nào?

Thế nhưng, Salazar tốt bụng giải thích cho họ một câu, vẫn là ngữ điệu lãnh đạm: “Hắn không có quan hệ với ta, còn có vấn đề gì?”

“Ngài Gryffindor có phải rất…… Không vui?” Hỏi chuyện chính là một con sư tử nhỏ nhà Gryffindor, lúc này nó ló đầu ra.

“Cậu ấy rất ổn.” Salazar nói như thế, cuối cùng dùng một câu đuổi khách: “Trừ giáo sư và học sinh, những người khác lập tức rời đi. Ngoài ra, khi chưa được cho phép, không được đến Hogwarts.”

Vốn dĩ sẽ có một cuộc đại chiến, liền lấy kiểu “kinh hoàng” kết thúc như này.

Các gia tộc bên phe Slytherin may mắn thoát nạn vừa về nhà liền gửi một số tiền lớn đến Hogwarts, hành động này quá dễ giải thích: Tu sửa lâu đài.

Trong đó gia tộc Malfoy gửi nhiều nhất, theo ý của Lucius thì đây cũng coi như là tiền mua mạng, ông không muốn bị Gryffindor khủng bố nhớ thương, ngoài ra, ngài Slytherin hiện thân không thể nghi ngờ là sự trỗi dậy của Phép thuật Hắc ám, đây là phúc của phù thủy hắc ám, vị sáng lập Slytherin họ vẫn luôn tín ngưỡng này tuy rằng có hơi lệch lạc so với hình tượng trước đây, nhưng giữ mạng họ cùng duy trì Phép thuật Hắc ám, tuyệt đối vậy là đủ rồi.

Không có Slytherin bình thường nào hy vọng người sáng lập khát máu và điên cuồng giống Chúa tể Hắc ám.

Còn lúc sau thế giới phép thuật có khả năng kỳ thị cùng thành kiến không, đừng nói giỡn, Gryffindor có được người sáng lập lãnh khốc như vậy, nào còn mặt mũi lại làm bộ hận cái này cái kia, biên soạn lịch sử ngu xuẩn như nào mới có thể nói Godric Gryffindor thành người nhiệt tình vui vẻ lại dũng cảm chính nghĩa, một đống chó má.

Giao lại hậu sự cho mấy giáo sư đương nhiệm, Salazar liền độn thổ về phòng được giấu ở sau mật thất, Godric đang ngồi trên giường đọc sách, sách phép thuật hắc ám.

“Tớ đột nhiên phát hiện mình có thể dùng một ít ma lực hắc ám, thực kỳ lạ.” Godric thấy Salazar tới, đầu ngón tay vừa chuyển, xuất hiện một tia lửa màu đen, sau đó lại biến mất, tiếp đó Godric đứng dậy, đi đến bên cạnh bàn: “Ăn chút gì không?”

Vừa nói như vậy, thật đúng là đói bụng, Salazar ừ một tiếng, động tác vẫn ưu nhã như thường khi.

Chờ hai người ăn xong, người tóc vàng quay đầu nhìn Salazar phát ngốc.

“Sao vậy?” Salazar hỏi.

“…… Nếu tớ nói muốn hôn cậu, có phải quá nhanh không?” Godric chưa từng nói qua yêu đương nhẹ nhàng hỏi.

Nếu có thể làm Godric vui vẻ, Salazar đều nguyện ý làm, mà có thể làm hai người đều vui vẻ, tại sao phải nói không? Vì thế không chỉ hôn môi, Salazar trực tiếp mang người tóc vàng lên giường.

“Saar……” Cơ hồ là vô thức lẩm bẩm.

Loại này tình yêu thuần túy không mang theo tạp chất này cọ rửa nội tâm Godric, y chưa bao giờ nghĩ tới y có thể có một ngày như vậy, không cần áp lực, không cần gồng mình, không cần thống khổ, cũng có thể có được Salazar Slytherin.

Với Salazar mà nói, việc này cũng là thể nghiệm mới mẻ lại kích thích, hắn không khỏi đem cảm thụ của bản thân cho đối phương.

Godric lập tức nhịn không được thở dốc, y còn chưa rõ mấy thao tác trong lĩnh vực linh hồn, Salazar lại trực tiếp phóng ra cảm thụ, hoàn toàn trực tiếp cho y kích thích cực lớn, y như bị ném lên mây, vui sướng cùng khoái cảm như vậy vượt xa xa mong đợi. Y đại khái mơ hồ loạn ngữ nói chút từ đơn, sau đó hôn hôn Salazar liền ngủ.

Salazar dùng chăn gói kỹ người yêu, ngữ khí ôn nhu: “…… Tớ cũng yêu cậu.”

Salazar cùng Godric tiếp tục dạy học ở Hogwarts, không có ai dám tùy tiện quấy rầy, sau tên ngu xuẩn nào đó trong Bộ pháp thuật đại ý cảm thấy gió êm sóng lặng liền nghĩ tới cái gì mà lỗ mãng xông đến, sau đó bị Godric treo trên tháp cao, sắp trút hơi thở cuối cùng mới được đưa đến St. Mungo, nghe nói nằm suốt ba tháng mới tốt lên.

Nhóm sư tử nhỏ Gryffindor ở góc độ nào đó mà nói cực kỳ buồn bực, người sáng lập của họ không thích cười, trừ khi dạy học thì không phản ứng họ, người sáng lập Slytherin cách vách tuy cũng không thích cười, nhưng nghe nói sẽ mở lớp học bổ túc phép thuật hắc ám cho nhóm rắn nhỏ, cũng không phải nói họ muốn học phép thuật hắc ám, nhưng nếu so như vậy có thể coi là đã quá tuyệt vọng.

Neville nghe nói người sáng lập Gryffindor là bạch phù thủy cũng là đại sư trị liệu, liền muốn đi tìm hiểu thật hư, nhưng người sáng lập trừ khi lên lớp, thời gian khác hoàn toàn không thấy, rơi vào đường cùng, nó chỉ có thể trực tiếp đặt câu hỏi trên lớp học.

“Trị liệu vết thương từ phép thuật hắc ám?” Người đàn ông tóc vàng thản nhiên hỏi: “Loại nào?”

“Ảnh hưởng từ Curio liên tục.” Neville khẽ cắn môi, vẫn hỏi ra miệng.

“Có thần chú trị liệu, mấy trò không học được.” Người đàn ông tóc vàng dứt khoát nói, dừng một chút, biến ra một tấm da dê ném cho thiếu niên: “Độc dược đi, đơn giản hơn.” Godric dạy bạch ma thuật ở trường, nhưng quá cao thâm, bọn trẻ này đều không học được.

Neville đăm đăm nhìn tấm da dê, thao tác dày đặc tới thành tầng tầng lớp lớp như vậy, còn đơn giản?

Godric không quản sau đó, như cũ dạy xong liền đi, người nằm trong St. Mungo cũng không liên quan tới y.

Neville hoàn toàn không biết nên làm gì bây giờ, Hermione nghiêng người nhìn, sau đó vẻ mặt đau khổ: “Nếu không hỏi giáo sư Snape đi?” Cái này cô cũng không xử lý được. Snape đã được minh oan, như cũ dạy độc dược, Slughorn sớm đã chạy, lão béo tỏ vẻ rất áp lực hai vị ngồi ở bàn giáo sư, nếu không đi tóc của ông sẽ rụng tới trọc mất.

Harry và Hermione đi cùng Neville đến hầm, còn có chủ nhiệm McGonagall tiếp khách, a, đúng rồi, McGonagall vẫn là chủ nhiệm Gryffindor, vì vị chính quy đầu tiên kia không nhận vị trí này, mà chỉ làm giáo sư, hiệu trưởng lại là Snape, Salazar thật ra lại nhận chức chủ nhiệm Slytherin.

“Thế nào?” McGonagall vội vàng hỏi, đây là thứ tốt, thực sự có thể cứu rất nhiều người, hơn nữa bà tin với khả năng của người sáng lập, chữa được toàn bộ bệnh trong St. Mungo cũng không phải nói đùa, nhưng là tính cách cùng tính tình này…… Bọn họ hoàn toàn không có cách.

Snape đọc kỹ, lại yên lặng, cứng nhắc trả lời: “Không dùng được, có dược liệu đã sớm bị diệt sạch, trừ khi điều chỉnh phối phương, nhưng loại độc dược cao thâm này……” Muốn nói lại thôi, để vị kia điều chỉnh còn có thể nhanh chút, đổi lại để ông là người hoàn toàn không hiểu phối phương này tự mình thực nghiệm, ít nhất cũng mất mấy năm.

“Con đi hỏi giáo sư Gryffindor.” Neville đột nhiên lên tiếng.

“Vô ích,” âm thanh đột nhiên vang lên trong hầm, có người đẩy cửa đi vào, là Draco, chuyện xảy ra trên lớp năm bảy đều biết, nó liếc qua Harry, người đã cứu nó một mạng, nên nó mới định tới đây, chuyển tầm mắt qua Neville, nó nói: “Nếu tôi là cậu, sẽ đổi người cầu cứu.”

“…… Ai?” Neville nhất thời không phản ứng.

“Nhất định phải nói rõ sao? Tôi tưởng rằng luôn có người thông minh.” Draco nhẹ giọng nói, nhìn Hermione đứng cạnh Harry.

“Giáo sư Slytherin……” Thiếu nữ tóc nâu lẩm bẩm.

“Chỉ nhờ chuyện của cậu, rồi lập tức quay đầu đi, tính tình người sáng lập của các cậu thật sự không tốt.” Draco dặn dò một câu, cho dù sau này người sáng lập Gryffindor không biểu hiện gì nhiều, nhưng quanh người vẫn luôn có cảm giác lạnh lẽo, bất cứ kẻ nào đều không vừa mắt người đàn ông tóc vàng này, chỉ trừ chủ nhiệm Slytherin của họ, một lần Draco ngẫu nhiên nhìn thấy hai người đi sóng vai, Gryffindor cười với ngài Slytherin, tỏa nắng đến hù chết nó.  

McGonagall hơi do dự mở miệng, nhưng vẫn không nói gì. Vì thế Neville thật sự tìm đến chủ nhiệm đương nhiệm của Slytherin.

Salazar hơi hơi nhíu mày, cuối cùng vươn tay lấy tấm da để viết đầy chữ kia, cải tiến phối phương độc dược với Godric không khó, thậm chí độc dược vẫn luôn là thứ Godric yêu thích.

“Cậu thật đối tốt với bọn nhỏ.” Godric chống cằm, một tay cầm danh sách dược liệu hiện có trong hầm, vừa nhìn vừa nói.

Salazar quay đầu hôn người yêu, cảm xúc ghen tuông quá rõ ràng truyền qua chỗ hắn.

Godric nhướn mày, ngược lại tùy ý viết ra phối phương, thuận tiện viết cả phối phương độc dược chữa các loại vết thương từ phép thuật hắc ám thông dụng khác, hôm sau liền đưa cho Snape: “Không làm được nữa cũng đừng tới tìm ta, ta không có nghĩa vụ cứu chữa ai.”

Người sáng lập Gryffindor chính là lạnh lùng như vậy.

Dù đối phương đã có thể hiểu được, nhưng trong đó lại cần thủ pháp đặc thù, cũng khiến Snape thử đi thử lại mất một tháng, một tháng này sư tử nhỏ Gryffindor mới xem như chứng thực người sáng lập nhà mình lạnh nhạt vô tình, thật sự là nửa phần cũng không quản, thậm chí có một Gryffindor kích động buột miệng thốt ra: “Nếu ngài không quan tâm, vì sao lại tham gia thành lập Hogwarts?” Không quan tâm tới học sinh, không quan tâm tới nhà mình, không quan tâm tới mạng người, cái gì cũng không quan tâm như vậy thì vi sao lại làm người sáng lập của họ, họ không thể lý giải được.

Người đàn ông tóc vàng trên mặt không có nửa phần dao động, lười nhác nhìn nhóm rắn nhỏ bên kia lớp học: “Salazar thu nhận nhiều đứa nhỏ, cần một trường học để chứa hết, vậy thôi.”

Các học sinh: “……”

Có muốn chuyển nhà không? Slytherin hoan nghênh ngươi…… Mới là lạ.

Người bệnh trong St. Mungo lục tục chuyển biến tốt, bất kể là tình hình nào, đây dù sao cũng là một chuyện tốt.

Tranh chấp quyền lợi trong Bộ Pháp thuật bắt đầu vòng đua mới, nhóm Slytherin không thể không chiếm một vị trí nhỏ, cho dù người sáng lập hoàn toàn không can thiệp vào chuyện bên ngoài thì cũng không ai dám xúc phạm trắng trợn, phép thuật hắc ám được hợp pháp hóa, còn nhóm Gryffindor, cha không thương mẹ không yêu, cũng xuống dốc hạ phong cực lớn, nhóm phù thủy đều rất đúng mực nắm chắc chừng mực, thật quá đáng, Slytherin sẽ không ngại cúi đầu trước ngài Slytherin, mà ngài Gryffindor? Nhóm Gryffindor căn bản không thể trông cậy được, bọn họ nếu làm gì sai, ngài Gryffindor có thể “đại nghĩa diệt thân”.

Ngày qua ngày, Hogwarts không chấp nhận bất cứ gì quyền hạn nào của Bộ phép thuật. Godric bắt đầu cho bọn trẻ sắc mặt tốt là sau khi y có con, Salazar yêu trẻ con như thế, Godric tất nhiên nguyện ý lấy độc dược sinh con muốn một đứa, sau khi sinh con gái, Godric tươi cười càng nhiều, cắn nuốt mang đến bóng ma cho y cũng dần dần rời xa.

Đến khi con của Ron và Hermione đi học, tất cả thư gửi về đều nói giáo sư Gryffindor thú vị như nào, cùng chơi cùng nháo với họ, điều này làm vợ chồng Weasley không thể thích ứng, người họ đọc được trong thư kia chẳng lẽ là người sáng lập mạo danh?

Hogwarts.

Salazar ru con gái ngủ, sau đó trở về phòng ngủ nằm trên giường đọc sách, hắn vừa ngẩng đầu là có thể thấy Godric còn ngồi bên bàn làm phát minh nhỏ, tất cả đều vì có thể khiến con gái vui vẻ, biến chuyển của Godric mấy năm nay hắn đều tận mắt thấy, thẳng thắn mà nói, nếu ngay từ đầu không có biến cố khi còn bé, đây vốn là bộ dáng Godric nên có, hiện giờ chẳng quay trở về đúng tính cách mà thôi.

“Đang đợi tớ sao?” tiếng cười khúc khích cắt ngang dòng suy nghĩ của Salazar, đập vào mắt anh là một gương mặt rạng rỡ.

Salazar liền kéo người yêu đến bên cạnh.

Godric đã nắm giữ được ít kỹ năng nhỏ trong lĩnh vực tinh thần, lúc này càng chủ động khiêu khích đối phương, nghênh đón y tất nhiên là sự ôn nhu của Slytherin.

“Saar……” Một ngày tốt đẹp trôi qua Godric vừa lẩm bẩm vừa hôn môi đối phương: “Ngủ ngon.”

“Ngủ ngon, ngày mai gặp.” Âm thanh giàu từ tính vang lên bên tai.

Godric mỉm cười chìm vào giấc ngủ, như vậy ngày mai lại là một ngày tốt đẹp.

Cho dù tất cả gian nguy đều là bất đắc dĩ, cảm ơn cậu, chúng ta cuối cùng đã có thể bên nhau trọn đời.

HẾT

[HP] Dược – Chương 3: Thức tỉnh


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Năm 1997.

Hogwarts đại chiến.

Giáo sư McGonagall sử dụng thuật triệu hoán đánh thức toàn bộ tượng đá, thịch thịch thịch, các binh sĩ nhảy xuống lâu đài đi phòng ngự, McGonagall nói đùa với Molly Weasley bên cạnh: “Tôi đã muốn dùng thần chú này từ lâu rồi.”

Hội Phượng hoàng cùng Thần sáng đang ở trạng thái phòng thủ, các học sinh cũng rời đi, đều cầm đũa phép chuẩn bị tham chiến, cặp song sinh vui tươi hớn hở chạm bả vai nhau, cổ vũ đối phương, rất nhanh, phần đầu của trận chiến chiến bắt đầu. Nhóm Tử thần Thực tử đầu tiên lao vào, ánh sáng hồng và xanh lục lập lòe qua lại, chỉ là vừa mới bắt đầu đánh, đột nhiên toàn bộ cầu thang của lâu đài dường như có ý thức, ném những phù thủy đứng trên đó xuống đất, bất kể là phe nào cũng bị, giây tiếp theo, phù thủy hai bên đều không thể phát ra bất cứ âm thanh nào, yết hầu của họ như bị cái gì đó bóp chặt.

Chuyện gì thế này?

“Các ngươi quá ồn.” Âm thanh của người trưởng thành vang lên, phảng phất như ở ngay bên tai.

Mọi người hoảng sợ nhìn xung quanh, cuối cùng cũng có người nhìn thấy một thân ảnh, một người đàn ông tóc vàng mắt xanh mặc áo chùng màu trắng đứng dựa vào lan can trên lầu nhìn họ.

Người đàn ông lạnh mặt, thanh âm trầm thấp: “Đánh nhau trong nhà ta? Muốn chết tới điên rồi?”

Có ý gì, trong nhất thời không ai nghe hiểu.

Lúc này, một u linh lướt lên, có vẻ khiếp sợ lại kích động, là Nick suýt mất đầu: “Chủ nhiệm?!”

*U linh: Hồn ma

U linh ở nhà Ravenclaw cũng không tin được hai mắt của mình: “Giáo sư Gryffindor?”

Hai phe bị bắt ngừng đánh chậm rãi hiểu ra, đều lộ ra biểu cảm khó tin, chỉ khác là một phe mang theo kinh hỉ, một phe mang theo sợ hãi.

*Kinh hỉ: Hồ hởi

Người đàn ông tóc vàng nheo mắt, không để ý tới u linh, cảm nhận được điều gì, đột nhiên cười nhạo: “Vậy mà có người chạy…… Thật to gan.” Y vung đũa phép, một chùm tia sáng bắn ra, phảng phất xuyên không gian rồi nháy mắt biến mất.

Nhưng ngay cả khi thần chú chỉ hiện ra một lát, cũng đã bộc lộ ra pháp lực cường đại.

Điều này làm một ít người còn đang ngo ngoe rục rịch không dám động, cái quần của Merlin, người sáng lập Gryffindor sao vẫn còn sống? Vì sao lại đột nhiên xuất hiện?

Đột nhiên xuất hiện đúng là Godric, y lại vung đũa phép, một ít đốm sáng xuất hiện trên đồng phục của học sinh: “Đi, tính cả toàn bộ phù thủy trong rừng cấm, tất cả đều mang tới đây cho ta……” Ánh sáng bắt đầu mơ hồ dẫn đường, Godric nhìn phía dưới, lạnh lùng bỏ thêm câu: “Học sinh còn có một số đặc quyền, còn các ngươi, phá hủy phòng ta ở? Nghĩ ra một lý do cho tốt, nếu không, không cần rời đi…… Hai phe đều thế.”

Câu này vừa dứt, những người mang theo kinh hỉ cũng cứng lại, họ há mồm muốn nói cái gì, nhưng hiển nhiên thần chú khóa miệng cực kì cao cấp này còn chưa được giải trừ, điều này có nghĩa là, người đàn ông kia giờ phút này sẽ không nghe. Thần chú khóa miệng trên người học sinh cũng không được giải trừ, cho dù là học sinh Gryffindor phấn khích cũng cảm thấy có chỗ không đúng, càng miễn bàn đến nhóm Slytherin sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn làm theo chỉ thị rời lâu đài.

Trong rừng cấm còn một nhóm Tử thần Thực tử, tên chạy trốn tất nhiên là Chúa tể Hắc ám, vợ chồng Lucius nhìn nhau, vốn dĩ cũng muốn chạy, nhưng thần chú định thân như có một sức mạnh không cho phép họ rời đi, mà Bella không chút để ý tới cảm giác này, xoay người đi theo hướng Chúa tể Hắc ám, biến cố lập tức xuất hiện, một tia sáng lóe lên, hung hăng nện Bella một cái, lập tức ngã xuống đất run rẩy, miệng phun ra máu tươi, không bao lâu sau liền không còn thở.

Dứt khoát nhanh gọn đến quỷ dị giết chết một người như thế, lần này, không ai dám động đậy, cũng không ai cảm thấy mình mạnh hơn Bella bao nhiêu.

Sắc mặt Lucius trắng bệch, Narcissa càng là giống như ma, con trai bà ra sao rồi, có còn sống không! Ngay sau đó, bà thấy con trai mình: “……” Bà mở miệng, nhưng kêu không thành tiếng, nước mắt đảo quanh hốc mắt.

Mặt Draco cắt không còn giọt máu, học sinh nhà Slytherin chọn hướng rừng Cấm, Hufflepuff cùng Ravenclaw tìm vị trí khác trong lâu đài, nhóm Gryffindor đến những nơi trống bên ngoài lâu đài, trên đường đi, phù thủy ở bên ngoài còn không rõ nguyên do tiếp tục giơ đũa phép chiến đấu, nhưng trước khi kịp động thủ liền lập tức ngã xuống đất run rẩy, chẳng phân biệt phe nào, còn có ý định rời khỏi Hogwarts, lập tức bị tia sáng kia trực tiếp đánh trúng khiến không còn hơi thở.

Draco vung đũa phép, viết chữ trên không trung: Đến lâu đài.

Tay thiếu niên tóc bạch kim run rẩy, vung đũa phép viết thêm một câu: Người sáng lập Gryffindor xuất hiện, không cho phép bất cứ kẻ nào rời đi, cũng không cho phép bất cứ kẻ nào hành động thiếu suy nghĩ, kể cả các giáo sư.

Đúng vậy, cho dù là các giáo sư đương nhiệm của Hogwarts, cũng không được ưu tiên.

Tin tức gây sốc này càng làm nhóm Tử thần Thực tử muốn rời đi, nhưng cũng biết nếu quả quyết rời đi lại càng không xong, Narcissa không e dè đặt tay lên vai con trai trấn an, trong khi Lucius đang nghĩ xem phải làm gì tiếp theo. Khi gia nhập vào thế lực hắc ám, ông tuyệt đối không bao giờ nghĩ tới sẽ gặp bạch phù thủy mạnh nhất ở phe địch.

Một khi Godric Gryffindor hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho họ.

Nhóm phù thủy ở lại đại sảnh phát hiện người sáng lập này căn bản không để ý họ, một số người liền bắt đầu chữa thương, thấy người sáng lập vẫn không phản ứng, phu nhân Pomfrey lập tức đi qua đó, phân phát độc dược, chữa trị cho người bị thương, nhóm Tử thần Thực tử tụ lại một góc ở trong lâu đài, dù họ điên cuồng đến đâu cũng không ai là tên ngốc, biết rõ là sẽ không người nào muốn chết vì khiêu khích.

Ban đầu, McGonagall còn muốn đi lên, nhưng cầu thang không chịu hợp tác, nên bà đã đi xuống.

Mọi người đều thận trọng, cặp song sinh Weasley hoạt bát cũng vậy, tận lực không phát ra tiếng động, cho dù là tiếng bình độc dược va chạm cũng không có, điều này làm Đại sảnh đang bận rộn trở nên yên tĩnh đến quỷ dị.

Lần lượt các học sinh trở về, nhóm Tử thần Thực tử lập tức đi đến một góc nào đó, những người có con thì đứng cạnh con mình, tỷ như vợ chồng Malfoy, Goyle cùng Crabbe, một cô bé năm hai Slytherin còn giữ chặt cha mẹ mình là Tử thần Thực tử không buông.

Cuối cùng một đám học sinh Hufflepuff trở lại, trừ những phù thủy run rẩy bị trôi nổi mang về, họ còn trôi nổi về một người rõ ràng đang bị trúng độc, cựu chủ nhiệm của Slytherin, hiệu trưởng trước đây của Hogwarts. Họ không chắc liệu người chết cần mang về hay không, liền dùng bùa nổi lơ lửng toàn bộ mang về.

Harry ngẩn ra, cậu mới vừa nhìn thấy ký ức của Snape, vì thế cậu vội kéo phu nhân Pomfrey, chỉ qua bên kia: Cứu ông ấy.

Trong một khoảng khắc, ánh mắt mọi người đều đặt trên người Harry.

Sao lại thế này?

Godric cũng để ý tới rồi, y nghĩ nghĩ, một luồng ánh sáng trắng vụt qua, đánh vào người đàn ông gần như không còn sống, sau đó y nghiêng đầu phun ra một ngụm máu đen, những phù thủy có chức vụ ở Hogwarts đều có dấu ấn phép thuật, Godric nhìn người đàn ông này, liền thuận tay kéo sống lại.

Snape mới dậy không mấy tỉnh táo, mơ mơ màng màng.

Godric cuối cùng cũng đi xuống cầu thang, quét một vòng, lên tiếng: “Vấn đề thứ nhất, tử xà trong mật thất Slytherin là ai giết?”

Ai cũng không đoán được câu đầu tiên người sáng lập đại nhân hỏi sẽ là cái này.

Tầm mắt củamọi người dừng lại trên người Harry Potter, thiếu niên mắt xanh cực kỳ mờ mịt.

Con rắn kia tuy không phải Salazar nuôi, nhưng nếu người tỉnh trước là Salazar, đẩy cửa ra liền thấy thi thể một con rắn, nhất định sẽ không vui, chỉ là Godric không nghĩ tới là học sinh làm: “Vì sao?” Y hỏi.

Harry còn đang bàng hoàng, nhóm Gryffindor khác đã múa may đũa phép bắt đầu tranh nhau trả lời, đều là câu trả lời không khác nhau mấy: Mấy năm trước, tử xà tập kích học sinh xuất thân Muggle, Harry là vì cứu người. Toàn bộ đều là lỗi của Slytherin.

Khi Ron còn chuẩn bị viết ra người sáng lập Slytherin như thế nào, Hermione đã hoảng loạn ngăn lại và kéo bạn trai mình xuống. Nữ phù thủy thông thái đã nhận ra điều không ổn, hơn nữa, người sáng lập thế nào, tuyệt đối không phải điều họ nên bình luận, chứ đừng nói là nói trước mặt một người.

Nhưng mở đầu của Ron đã khiến Godric chú ý, y nhìn chằm chằm thiếu niên tóc đỏ vài giây: “…… Không có lần sau.”

Ron sửng sốt, không kịp phản ứng lại.

“Hoặc trò có ý định tìm chết thì được.” Godric bổ sung thêm một câu.

Godric Gryffindor cho dù là bạch phù thủy cũng mang tính tình lạnh lùng vô tâm cả đời, toàn bộ những tình cảm y còn sót lại đều đặt trên người Salazar, hiện giờ cắn nuốt không còn tồn tại, thì y cũng chỉ vì Salazar mà tỏa nắng, những điều khác trong mắt y không đáng một đồng, cho dù là bọn nhỏ. Ác ý thiếu hiểu biết của bọn nhỏ có thể khủng khiếp bao nhiêu, Godric từng biết qua, y không thích bọn nhỏ, không thích thế giới này, y chỉ thích Salazar.

Ý tứ giữ gìn rõ ràng như thế, làm những người ở đây nghẹn họng trân trối nhìn, ai nói người sáng lập hai nhà là thù địch? Rõ ràng không giống, hơn nữa Gryffindor tượng trưng cho ánh sáng và chính nghĩa cũng không thích hợp, mạng người trong miệng vị bạch phù thủy này có vẻ nhẹ như cỏ rác.

Bạch phù thủy có chút thiên hướng Bạch ma vương.

Nhóm Tử thần Thực tử không biết vì sao dừng lại một chút, lại bị câu tiếp theo đánh cho mông lung.

“Vấn đề thứ hai, là phe nào xâm lấn?” Godric lần thứ hai mở miệng.

Không cần ai trả lời, bất kể là hướng đũa phép chỉ hay ánh mắt tụ tập lại đều đủ để thuyết minh sự thật.

“Đủ thời gian rồi, cho ta một lý do không giết, hoặc các ngươi có cách mua mạng…… Bắt đầu từ kẻ xâm lấn,” ánh mắt Godric lạnh lùng đảo qua, đầu tiên dừng ở những Tử thần Thực tử đứng trong chỗ học sinh Slytherin: “Các ngươi trước? Yên tâm, Hogwarts sẽ thu nhận từ cô nhi cho đến trưởng thành.” Cùng lúc đó, y giải trừ thần chú khóa miệng của những người này.

Draco sợ hãi tới cực hạn rồi, nó kéo tay mẹ mình.

Lucius cảm thấy mình đang đối mặt với một Chúa tể Hắc ám khác, ông liều mạng sắp xếp lời nói, nhưng mà, người nhặt dũng khí lên trước lại là Narcissa, bà cung kính hành lễ, sau đó mới nói: “Ngài có yêu cầu gì, gia tộc Malfoy nguyện dốc hết sức hoàn thành.”

Godric sửng sốt: “…… Malfoy?” Y lẩm bẩm.

Khi tỉnh lại, Godric liền dùng thần chú hiện ra thời gian, y biết đây là ngàn năm sau, nhưng y lại không nghĩ rằng có gia tộc có thể truyền tới ngàn năm, sau đó y lại nghĩ tới cái gì, nhìn về phía thiếu niên tóc đỏ: “Như vậy, đó là Weasley?” Màu tóc dễ thấy làm y nhanh chóng nhận ra.

Ron đã được Molly che chở, quanh người đều là một vòng tóc đỏ, họ thận trọng gật đầu.

“Huyết thống của phù thủy hắc ám chạy đến nhà ta làm gì?”Godric cảm thấy châm chọc: “Phá vỡ truyền thống gia tộc?” Phù thủy hắc ám sẽ không vào Gryffindor, bạch phù thủy cũng sẽ không vào Slytherin, điều này gây bất lợi trong việc dạy dỗ học sinh.

Đột nhiên bị gắn mác là phù thủy hắc ám, một nhà Weasley đều choáng váng.

Godric không đi sâu vào vấn đề này, mà là nhìn về phía người đàn bà vẫn đang cung kính, quay lại chủ đề: “Ta cần yên tĩnh, các ngươi lại đánh thức ta.” Dừng một chút: “Vấn đề thứ ba, ta phải giết bao nhiêu người mới có thể làm các phù thủy hiện tại hiểu chuyện chút, không được phép xông loạn vào nhà riêng?” Godric quả thật còn chưa tới lúc tỉnh dậy, lúc này mới có tâm trạng thích hợp, với y mà nói, cho dù kẻ xâm nhập có là phù thủy, đều có thể giết.

Godric giống như ngàn năm trước sau lưng giết vô số người, thời đại này có hoà bình hay không với y không sao cả, cách y đối nhân xử thế không cần thay đổi.  

Narcissa gần như không thể đứng vững, trong giọng người đàn ông này có đầy sát ý và huyết khí, trực giác nói cho bà, người đàn ông này thật sự chỉ đang hỏi một số thứ, không coi đây là mạng người.

“Godric……” Âm thanh một người đàn ông khác xen vào, cũng là xuất hiện bằng cách độn thổ, tất nhiên là Salazar tóc đen mắt đen, sau đó thở dài: “Cậu không cần như vậy.”

“…… Không cần như nào?” Người đàn ông tóc vàng chậm rãi xoay người.

“Không cần sử dụng cách như vậy.” Salazar hơi ngừng lại, thêm một câu: “Cũng không cần đe dọa học trò của tớ.” Đám trẻ này đã có đứa rớt nước mắt rồi, bất kể là nhà nào.

Godric trầm mặc không nói.

“Barrow, mang mọi người qua chỗ ta đi.” Salazar ngay sau đó phân phó.

“Vâng, chủ nhiệm.” U linh Barrow chưa bao giờ mở miệng trước mặt người khác hiện ra, cũng bảo mọi người đi theo.

Mọi người vừa mới có cảm giác hít thở không thông, hiện tại càng thiếu chút nữa không thở nổi, lại xuất hiện thêm một người sáng lập, còn là Slytherin! Người nam nhân này tuy nhìn nghiêm túc lãnh đạm, mở miệng lại ôn hòa hơn nhiều so với người sáng lập Gryffindor.

Nhóm Slytherin động đậy đầu tiên, mắt nhìn người sáng lập, sau đó lòng còn sợ hãi rời đi, ba u linh ở ba nhà khác vội vàng đuổi theo, họ chưa bao giờ gặp qua giáo sư Gryffindor đáng sợ như vậy. Ai cũng không dám ở lại nghe, vì thế một đám người chen vào địa bàn của Slytherin, bao gồm cả Snape mới được cứu tỉnh, sau đó thần chú khóa miệng cũng được cởi bỏ hết.

“Người đó thật sự là ngài Gryffindor?” Có đứa trẻ khóc nức nở hỏi u linh Nick.

Nick gật đầu rồi trầm mặc, ông cũng không biết tại sao lại như vậy, năm đó truyền ra tin đồn hai người mất tích liền không còn thấy tăm hơi.

Trong Đại sảnh chỉ còn hai người, u linh rời đi, ngay cả người trong khung ảnh lồng kính trên tường cũng chạy mất.

“……Tớ vốn là như thế này.” Godric lạnh lùng nói.

“Tớ biết.”

“Cũng không muốn cười với họ.” Godric tiếp tục.

“Cậu không cần.”

“Tớ không phải trách nhiệm của cậu.” Cuối cùng Godric nói như thế, y chưa bao giờ muốn Salazar trả cái giá lớn như đồng sinh đồng tử để cứu y, hà tất gì, cột hai người lại với nhau, đến đường lui cũng không có.

Đến tột cùng là ai bức ai không còn đường lui.

Vì thế giới tinh thần liên thông, nếu Salazar muốn, có thể chạm đến cảm xúc của Godric, chỉ cần đối phương không ngăn cản: “Nếu không có cậu lao lực tâm cơ, tớ sẽ không còn ở đây, là cậu kéo tớ lại.”

“Cho dù là tớ không có lòng tốt?”

“Cậu không hề không xong, Godric, có tớ ở đây, cậu vĩnh viễn sẽ không biến thành bộ dáng tệ nhất.” Trước kia Salazar không nghĩ tới trong vấn đề cảm tình, hắn sẽ là phe chủ động: “Cậu không cần miễn cưỡng, như vậy là được, tớ cảm thấy rất ổn.” Godric chưa bao giờ có ý muốn chủ động tổn thương người khác, chỉ có thể nói là do thế sự vô thường, những ác ý không quan trọng đó đều có thể hóa thành công kích sắc bén tấn công Godric, đó là một cách tự bảo vệ mình, chỉ là quá mức mà thôi.

Salazar đi lên trước, kéo người tóc vàng qua, lần này hôn môi.

Godric trợn to mắt, toàn bộ cảm xúc và phương pháp để y thấu hiểu người khác đều đến từ năng lực của cắn nuốt, một khi mất đi, y không thể thích ứng, y không dám thông qua thế giới tinh thần nhìn trộm tâm của Salazar, y không xứng, thế nên y không tự chủ được dùng cách ngu ngốc nhất để thăm dò, thử xem Salazar có hối hận không. Y là người không xong như vậy, lại liên lụy đến Salazar khiến hắn mất đi tất cả, ngàn năm nay, ngăn cách đệ tử của Salazar, học sinh của hắn, bạn bè của hắn, chỉ còn lại mình y.

Người đàn ông tóc vàng duỗi tay ôm lấy Salazar, hơi hơi vùi đầu vào vai Salazar, cuối cùng lẩm bẩm: “…… Thực xin lỗi.”

“Cậu còn ở đây, là đủ rồi.” Salazar sờ mái tóc vàng dài của Godric: “Tớ nói cậu là người tớ thích, cũng không phải lời nói dối, tớ không miễn cưỡng bản thân.”

“Chính là……” Trong lòng Godric kích động.

“Cậu là không tin tớ, hay không tin vào bản thân?” Salazar hỏi lại, cũng nhắc nhở: “Cậu có thể cảm giác được nội tâm của tớ, không phải sao?”

Salazar hầu như không có cảm xúc tiêu cực, mà sau khi biết sự thật, toàn bộ cảm xúc tiêu cực của Salazar đều là vì Godric mà sinh ra, áy náy vì bất cẩn của bản thân, bi thương cho hoàn cảnh khổ sở ngày nhỏ của Godric, đau đớn vì Godric phải chịu đau đớn, dù trước đây chưa từng nói qua về chuyện yêu đương, nhưng người mình thích nhiều năm như vậy lại sống không bằng chết ngay trước mặt hắn, tâm trạng của hắn sao có thể dễ dàng bình phục.

Cho dù là chết, cũng phải đi giữ gìn những thứ rõ ràng không đáng để tâm, chỉ vì hắn.

Nếu nói yêu một người nên đối tốt với người này, như vậy Godric đã yêu hắn quá nhiều, đến cả mạng cũng suýt nữa ném đi.

Mà trên thực tế trước đây Salazar cái gì cũng chưa làm, hắn chỉ là trời sinh tính lạnh nhạt thôi: “Chúng ta còn có tương lai rất dài, còn có thể cùng đi làm rất nhiều chuyện, Godric, tớ sẽ ở bên cậu.”

Godric dùng giọng mũi ừ một tiếng, sức mạnh tinh thần dọc theo hư vô đi đến thế giới tinh thần, sau đó chậm rãi thăm dò bước vào lãnh địa của Salazar, hạnh phúc dạt dào bên trong, tình yêu tỏa ra hoàn toàn không chứa được hết, những điều đó như một ngọn đuốc, thắp sáng thế giới của Godric.

HẾT CHƯƠNG 3

[HP] Dược – Chương 2: Nguyên do


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Salazar bình tĩnh lại, bắt đầu phác họa một ma văn phức tạp, ma lực màu đen quấn quanh hắn và Godric, ma văn này có thể dẫn hắn đến thế giới tinh thần của Godric, có thể coi như bản cao cấp của Chiết tâm trí thuật. Salazar chưa bao giờ dùng loại ma văn này để xem trộm riêng tư của người khác, càng đừng nói là dùng lên Godric, nhưng lúc này Salazar không còn biện pháp nào tốt hơn.

Godric là một bạch phù thuỷ rất mạnh, Salazar không chắc mình có thể ngăn được y tự tử vào lần tới, cái đó không phải chuyện tập trung quan sát là có thể làm được. Hiện tại hắn phải biết chuyện gì đã xảy ra.

Thế giới tinh thần là nội tâm của một người, mà khi một người nội tâm hỗn loạn, thì thế giới tinh thần cũng sẽ hỗn loạn theo, Salazar đã chuẩn bị sẵn tinh thần, nhưng đến khi hắn chân chính đứng trong thế giới tinh thần của Godic, hắn vẫn rất kinh hãi, không thể dùng từ một mớ hỗn loạn để hình dung, nơi này tràn ngập máu và hắc ám, thậm chí còn bị phá thành từng mảnh nhỏ.

Làm quái nào bên trong bạch phù thuỷ lại bị hắc ám bao phủ đến thế này.

Bao trùm không trung là một màu u ám, như thể không trung bị cắt thành nhiều mảnh nhỏ mà lộ ra chút ánh sáng le lói, không đủ chiếu sáng thế giới, nhưng ánh sáng le lói đó là ma lực của Godric, mặt đất hoang vu không có một ngọn cỏ, khắp nơi đều là sỏi đá đen như mực, nơi nào cũng có vết máu, phía trước là một vách đá, bên dưới còn có ngọn lửa màu đen đang cháy không ngừng, như có thể thiêu rụi tất cả, giữa không trung bị bụi mù che phủ, đau đớn, mệt mỏi, thậm chí còn có tuyệt vọng, tất cả cảm xúc đó liên tục tập kích kẻ xâm lấn là Salazar.

Salazar suýt nữa té ngã, cái này quá mức với hắn rồi, ở nơi này cũng đồng nghĩa với tinh thần hắn cũng không thể phòng ngự, ngay sau đó, một tia sáng nhè nhẹ xuất hiện, chậm rãi quấn quanh cổ tay Salazar, đồng thời, tất cả những cảm xúc tiêu cực đều bị đẩy đi, Salazar thở phào một hơi.

“Phù thuỷ hắc ám mạnh nhất chết ở nơi này, thì thật nực cười.” Một thanh âm nhàn nhạt vang lên.

Salazar ngẩn đầu, sau đó, hắn thấy Godric, là Godric tóc vàng mắt xanh đã trưởng thành đứng cách không xa bên kia hồ, trên mặt không còn nụ cười ngày xưa nữa, mà là liếc mắt nhìn hắn một cái, sau đó ngồi bên cạnh hồ màu đen thất thần.

Salazar đi qua, nhìn cái hồ một chút, sau đó lực chú ý toàn bộ dồn lên Godric “Đã xảy ra chuyện gì?”

“….. Đi ra ngoài đi, Saar, cậu không nên đến.” Godric giống như đang tự lầm bầm.

Salazar lựa chọn ngồi xuống “Này không giống cậu.” Chưa thử đã dễ dàng từ bỏ này không phải bản tính của Godric.

Người tóc vàng đột nhiên bật cười, một nụ cười mỉa mai, nhẹ nhàng nhưng đay nghiến đến lạ “Tớ như thế nào, cậu từ trước đến giờ vẫn chưa bao giờ biết, cậu cái gì ….. cũng không biết.”

“Tớ đang nghe.” Salazar không thoải mái trong lòng, nhưng vẫn kiên trì nhìn Godric, tuy rằng đối phương không nói gì nữa, vì thế Salazar lựa chọn hỏi trước “Nơi này từ khi nào biến thành như vậy?”

Người đàn ông tóc vàng ngửa đầu, trên mặt lộ ra biểu cảm kỳ quái, sau đó quay đầu nhìn Salazar “Nơi này chưa bao giờ thay đổi.”

Salazar mở to hai mắt, cảm tình vốn hờ hững của hắn không biết vì sao bỗng nhiên trào lên nhiều cảm xúc khác nhau, tất cả đều bắt nguồn từ chính bản thân hắn, khiếp sợ, bàng hoàng, còn có đau lòng, tim hắn chưa bao giờ đau như vậy, Godric đối với hắn không chỉ đặc biệt, tuy rằng hắn không nghĩ nhiều, nhưng Godric đối với hắn mà nói…..

“Hiểu chưa? Trước giờ tớ không phải như cậu vẫn nhìn thấy.” Godric lại tiếp tục lãnh đạm “Đi ra ngoài đi, đừng đến nữa.”

Salazar ngơ ngác nhìn người tóc vàng, thế giới tinh thần vẫn luôn thế, như vậy nụ cười Godric trước giờ chỉ là đóng kịch, sự nhiệt tình đối với học sinh cũng chỉ là giả dối, thứ duy nhất là thật chỉ có Godric đang chịu đau khổ, hắn cảm nhận một chút liền khó chịu không thôi, vậy Godric vẫn luôn chịu đựng nó sẽ thế nào: “Godric….”

“Cậu rốt cuộc muốn thế nào?” Giọng nói của người tóc vàng bắt đầu mất kiên nhẫn.

Trước giờ vẫn luôn là Godric tươi cười dính lấy Salazar, lần này Salazar đột nhiên vươn tay bắt lấy cánh tay Godric, nắm chặt không buông “Vì cái gì?” Tại sao lại như vậy, vì sao Godric trước giờ đều không nói.

Cứ như vậy rời đi không được sao? Vì sao cứ phải ép buộc y, biện pháp duy nhất Godric có thể dùng để xua đuổi Salazar chỉ có thể là công kích đối phương, nhưng đó là trong tình thế bắt buộc, vì thế y nghiêng người về phía trước, đầu ngón tay chạm vào mặt hồ một chút, đột nhiên, nước hồ đen bị cuốn lên trên không trung, hình thành một màn hình nước lớn, hình ảnh dần hiện ra.

Đó là một thị trấn hẻo lánh, đi lại gần còn có một toà nhà của giáo hội, theo đó là tiếng hét chói tai hết đợt này đến đợt khác, một đứa nhỏ tóc vàng từ bên trong đi ra, ma lực màu trắng lơ lửng xung quanh y, nhưng cùng lúc đó, một mớ vật chất màu đen hình thành một cơn lốc xoáy, đi đến đâu xác chết chất đống đến đó, không bao lâu sau, thị trấn nhỏ liền không còn ai còn thở. Mà cơn lốc màu đen bên người đứa nhỏ cũng biến mất.

Salazar khó thể tin, từ góc độ này, hắn có thể nhìn ra đó là cái gì “…… Cắn nuốt.” Chuyện này không có khả năng, cho dù trên người đứa nhỏ ma lực không ổn định có thể xuất hiện cắn nuốt, nhưng nó không có khả năng xuất hiện trên người Godric, không chỉ có thuộc tính ma lực bài xích, còn có….. Người cắn nuốt không thể nào sống lâu, giáo hội …. Bọn chúng đã làm cái gì?

“Giáo đình thông qua thủ đoạn nào đó bắt giữ người cắn nuốt sau đó đoạt lấy cắn nuốt từ trên người bọn họ, có ý đồ muốn dùng nó đối phó với phù thuỷ” Godric nhìn mình trong quá khứ bình tĩnh giải thích “Tỷ như cấy nó vào một phù thuỷ nhỏ nào đó, cho nó cắn nuốt hết ý thức của đứa nhỏ, biến nó thành một vũ khí…. Thí nghiệm này thất bại, tất cả những đứa nhỏ đó toàn bộ chết sạch, mà tớ, không ai có thể tưởng tượng được, tớ thế nhưng có huyết thống bạch phù thuỷ, dưới bài xích thuộc tính, tớ không có chết, cũng không bị cắn nuốt, tuy nhiên chính là thứ này không biến mất. Cứ như một ấn ký nào đó mà quấn chặt vào linh hồn của tớ, hơn nữa ngày càng cường đại và quái dị.”

Godric vung tay, hình ảnh không ngừng thay đổi, đều là quá khứ của y, một vài hình là khi y còn nhỏ, đến tận khi thành niên cũng không kết thúc “Tớ có thể cảm nhận được cảm xúc tiêu cực của người khác, phiền chán, sợ hãi, khủng hoảng, thậm chí đơn giản là không vui, mấy thứ này bị nhân lên vô số lần, thường xuyên xâm nhập vào đại não của tớ, Bế quan bí thuật cũng không thể ngăn cản, sau đó nó mất kiểm soát, đồng thời dao động cảm xúc của tớ cũng sẽ mất khống chế theo nó, dần dần, đến khi tớ trưởng thành, tớ biết được muốn giảm bớt cảm xúc tiêu cực của người khác thì phải khiến đối phương không ghét mình, tớ học cười, học nhiệt tình đối đãi với người khác, học giả nhân giả nghĩa, hơn nữa khi bạch ma lực của tớ dâng lên, tớ cũng có thể khống chế nó, khi bị kích thích đến mức muốn giết người, tớ cũng sẽ tự mình động thủ.” (ý là tự tổn thương chính mình để ngăn lại)

Salazar đột nhiên nhớ đến Godric nhỏ nắm lấy tay hắn, là bởi vì trên người hắn không có bất kỳ cảm xúc chán ghét nào? Hắn đột nhiên hiểu vì sao ngày xưa Godric lại kiên trì muốn hắn lưu lại đến thế, bạn bè cho dù có thân đến mấy cũng sẽ có lúc oán giận nhau, Salazar lại là trường hợp đặc biệt, hắn chưa bao giờ tức giận với Godric, cho dù có nói vài câu ngoài miệng, nhưng nội tâm của hắn cũng chẳng có chút dao động nào, bởi vì mấy chuyện thị phi nhỏ xíu đó trước giờ đều không quan trọng với Salazar.

Nếu so sánh với người bình thường, cảm xúc của Salazar phải nói là thiếu hụt đến đáng thương, đặc biệt là cảm xúc tiêu cực, cho dù là khi giết người, hắn cũng tâm lặng như nước xem đó như là chọn lọc của tự nhiên, cá lớn nuốt cá bé.

Điều này vô tình hấp dẫn Godric.

Godric không chút cảm tình nào trần thuật, Salazar lại nghe ra thêm vài thứ, ma lực tương khắc trong cơ thể Godric vốn sẽ làm y khó chịu, sự khó chịu này sẽ kích thích đến cảm xúc của y. Mấy năm qua, Godric ngoại trừ đeo mặt nạ cảm xúc lên mặt…… kỳ thật mục đích ban đầu cũng bởi vì sống sót, chỉ suốt ngày vô lo vô nghĩ nở nụ cười, cùng với tâm lạnh như băng mới có thể sống sót được. Salazar áp chế cảm xúc ngổn ngang trong lòng mình xuống “Ma pháp của tớ có thể ngăn chặn dao động của cắn nuốt.” Phép thuật hắc ám cũng có rất nhiều công dụng.

“Nếu vậy thì sao?” Thanh âm của Godric đột nhiên phập phồng “Khi gặp được cậu tớ liền biết cậu không giống người khác, ở bên cạnh cậu mới có thể khiến tớ thoải mái một chút, cho nên tớ mới trăm phương nghìn kế nỗ lực giữ chân cậu. Nhưng đó là một loại thuốc, và tớ không có hứng với việc trở thành con nghiện.”

“…… Godric.” Salazar nghe ra rất nhiều ý ngầm, quá mức rõ ràng, mục đích Hogwarts tồn tại đối với Godric chỉ là lưu hắn lại, còn có, y đã cố gắng bộc lộ hết sự tàn nhẫn của mình, chẳng qua, lần đầu tiên Salazar cảm thấy bản lĩnh nói dối của Godric thật kém cỏi “Mục đích trước không quan trọng, mà hiện tại ….. ma lực của cậu còn đang bảo hộ trên cổ tay tớ, cậu xem.” Dừng lại một chút, Salara ôn nhu cười “Cậu nên tin tớ, sẽ có biện pháp.”

Lần này, người đàn ông tóc vàng quay đầu ngơ ngẩn nhìn Salazar, sau đó nghẹn ngào cười rộ lên “Cậu vẫn không hiểu….”

Ngay sau đó, chỉ vàng trên cổ tay Salazar đứt, toàn bộ thế giới trong mắt hắn lập tức quay cuồng, cảm xúc đan chéo cuồng bạo đánh úp hắn.

Trong một thời gian dài, cảm xúc tiêu cực của người ngoài liên tục tồn đọng lại trong nội tâm của Godric liên tục quấy phá, mà hiện giờ, lại thêm rất nhiều cảm xúc tiêu cực của chính Godric, thậm chí không phân biệt tốt xấu đồng loạt xé rách tâm hồn của y.

Nụ cười của Godric đối với hắn trước giờ là thật.

Godric ỷ lại hắn cũng là thật.

Ngoài ra còn có cảm giác mãnh liệt của tình yêu nồng cháy, xen lẫn tuyệt vọng. Godric ban đầu chỉ muốn một liều thuốc, chỉ là y không dự đoán được cảm xúc của mình sẽ thay đổi, cảm xúc phập phồng khiến tình trạng thân thể ngày càng nguy cấp, bức y đến giới hạn của bản thân.

Ý thức của Salazar mạnh mẽ bị đuổi ra ngoài, đồng thời hắn cũng hiểu được,

Godric yêu hắn.

Cảm xúc như vậy khiến Godric đứng trước bờ vực mất kiểm soát.

Godric cũng không phải sợ làm bị thương một người vô cùng mạnh là hắn đây, mà là sợ sẽ tổn thương đến những người khác trong Hogwarts, không phải bởi vì Godric đề ý đến mấy người này, mà là Salazar để ý.

“Tớ đưa những thứ cậu thích đến trước mặt cậu cũng vì giữ cậu lại” Thanh âm thở dài như vẫn còn đang lẩn quẩn bên tai hắn “Không muốn phá vỡ nó để làm cậu buồn, cho nên, đừng cho tớ cơ hội này ….. thực xin lỗi.”

Ánh mắt Salazar lại lần nữa trở lại phía đầu giường, bộ dáng đứa nhỏ đang ngủ đó không hề lộ chút xíu không ổn nào, ai ngờ được sâu trong nội tâm lại giãy dụa và thống khổ như vậy.

Nhóm rắn khắc rít lên sợ hãi, rồi sau đó lần lượt im lặng, chủ nhân cứ thế yên lặng ngồi bên cạnh đứa nhỏ đó, sao trông bi thương đến thế.

Salazar có thích Godric không?

Đáp án đương nhiên là có, đây là người đàn ông xán lạn cùng lóa mắt thế nào chứ.

Vậy nếu xán lạn này nọ tất cả đều là giả dối, Salazar sẽ còn thích Godric sao? Tại sao lại không? Những lần làm bạn đó không phải giả, ấm áp y mang đến cho hắn cũng không phải giả.

Godric không muốn bộc lộ con người thật của mình, không muốn Salazar biết được, nhưng y lại tự nguyện chết trong tình cảm mình dành cho hắn.

“Cậu là không tin tớ, hay là không muốn tin chính bản thân mình?” Salazar lẩm bẩm, hắn vươn tay ôm đứa nhỏ vào lòng, Godric dùng rất nhiều ma lực của mình để áp chế cắn nuốt, thân thể không chịu nổi quay về trạng thái lúc nhỏ, mà khi trở về trạng thái lúc nhỏ có một điểm lợi, đó là ma lực của cắn nuốt cũng trở lại thời kỳ sơ khai, Salazar cẩn thận truyền ma lực của mình vào người Godric, hắn muốn xây một vòng tuần hoàn, tu sửa lá chắn tinh thần ngăn cách cắn nuốt bao vây, cũng có nghĩa là bên trong hàng rào của Salazar, bạch ma lực của Godric đang lưu chuyển.

Thay đổi cách xung đột giữa hắc và bạch mà thôi.

Chỉ là Salazar có thể khống chế ma lực khiến nó không đi công kích Godric, nhưng lá chắn chắc chắn sẽ suy yếu, và hắn sẽ phải tạo liên kết không ngừng cung cấp ma lực.

“Cậu điên rồi sao?” Đứa nhỏ bỗng nhiên tỉnh lại, vươn tay muốn đẩy hắn đi.

“Không ngại.” Ngữ khí Salazar lạnh lùng, cũng đã sắp xếp suy nghĩ của mình “Ma lực thuần khiết vốn có khả năng tinh lọc, nhưng cậu bị dây dưa quá sâu, chịu ảnh hưởng quá nặng nên mới không thể tinh lọc được, có tớ áp chế, cậu đi xử lý một chút đi, có thể làm được.”

“Không đơn giản như vậy!” Đây không phải là chuyện ngày một ngày hai có thể làm được.

“Chuyện bên ngoài tớ sẽ xử lý, cậu tập trung chữa trị bản thân” Salazar thở dài, ôm chặt hơn “Hiện tại, ngủ.” Dưới những ác ý đó, Godric chưa thể an ổn ngủ một giấc.

“…. Tớ không phải con nít.” Godric không động đậy nữa, y lẩm bẩm.

“Ừ, cậu là người tớ thích.” Salazar trực tiếp đáp lại “Cậu sẽ không chết.”

Godric lần này ngơ ngẩn, y còn chưa chuẩn bị tâm lý được thích lại, nhưng vui sướng tràn đầy nhanh chóng xuất hiện, lần này không có cắn nuốt quấy nhiễu, y chính là đơn thuần hạnh phúc “….. Saar, đừng chết, nếu không tớ sẽ huỷ diệt hết tất cả.” Nói xong, y liền nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ sâu.

Salazar “…”

Godric nói đúng một chuyện, Salazar đúng là không thể truyền ma lực của mình liên tục như vậy, cứ thế mãi, hắn đảm bảo sẽ là người chết trước. Làm sao mới có thể ổn định đường truyền? Salazar nhanh chóng dùng ma lực vẽ ra từng dải từng dải ma văn bao xung quanh hai người, cố gắng cân bằng cả hai, đến khi vẽ xong nét cuối cùng, ma văn chỉnh tề thành hình, nhưng tại giây tiếp theo lại phát nổ.

Chuyện duy nhất Salazar có thể làm được là ôm chặt Godric vào lòng.

Tiếng nổ mạnh làm Rowena và Helga không ngủ được chạy đến, hai người hoảng loạn phóng đến, sau đó phát hiện ….. con nít từ một hoá hai, một Godric tóc vàng mắt xanh, một Salazar tóc đen mắt đen.

Salazar: “Xảy ra vài chuyện ngoài ý muốn.” Tuy âm thanh non nớt, nhưng tâm trí khẳng định đã trưởng thành.

Đứa nhỏ tóc vàng bị đánh thức, mở mắt ra lại không nói lời nào, chớp mắt nắm tay Salazar, hiển nhiên là Godric ver trẻ con.

Salazar không nói nữa, kéo Godric đi qua phòng khác.

Rowena, Helga “….”

Ma văn Salazar vẽ đã thành công, nhưng cái giá hắn cần trả là ma lực còn lại của mình chỉ bằng một đứa nhỏ, ý thức Godric còn tồn tại sâu bên trong cơ thể, cho nên biểu hiện bên ngoài cũng chỉ là một đứa nhỏ, hơn nữa đứa nhỏ này rất dính hắn, có lẽ sau khi cắn nuốt bị áp chế khiến bản năng trẻ con đi theo hắn.

Nhưng mà, hai vị chủ nhiệm biến thành bộ dạng này cũng không thích hợp nói ra bên ngoài, hiện tại trường học vẫn hoạt động bình thường, nhưng chuyện này nếu bị lộ ra có thể khiến Hogwarts gặp nguy hiểm. Vì thế, hai ngày sau Salazar nhờ Rowena thả tin, nói rằng hai người ra ngoài. Sau đó, hắn mang theo Godric đến mật thất Slytherin, bắt đầu một cuộc sống ẩn dật khác.

Godric trưởng thành vẫn chưa xuất hiện, cho nên đứa nhỏ tóc vàng cực kỳ thích ngủ, ngoài ăn, thì cũng là ngủ, cứ như ngủ bù lại những năm qua.

Salazar một bên tiến hành nghiên cứu cắn nuốt, một bên vẽ trận pháp ổn định cảm xúc, nếu đối tượng không phải Godric, hắn còn có thể thử xem có nên trực tiếp rút cắn nuốt ra hay không, nhưng hắn chịu không nổi hậu quả của nó, không lâu sau, Salazar không thể tiếp tục nghiên cứu, hắn cũng bắt đầu thích ngủ.

Hiển nhiên, ma văn liên kết hai người sinh ra chút tác dụng phụ.

Nếu cứ tiếp tục thế này mà không ngắt kết nối …. Salazar mất mạng chỉ là việc một sớm một chiều.

Nhưng này không phải lựa chọn của Salazar, nếu không thể chống cự tác dụng phủ của nó, vậy chỉ có thể thuận theo, hắn hiểu rất rõ đạo lý này, Godric không chỉ cần tinh lọc cắn nuốt, phục hồi những mảnh nhỏ tinh thần kia cũng cần rất nhiều thời gian, Salazar lấy toàn bộ đá phép thuật ra bày trận bổ sung ma lực, có thể cung cấp một chút ma lực vào thời điểm hai người yếu nhất, quan trọng là thời gian phải dài.

Sau đó, Salazar tiến vào thế giới tinh thần của Godric, cố gắng cung cấp cho y chút động lực và năng lượng, hai thế giới linh hồn không biết vì sao chậm rãi kết nối vào nhau, sau đó, Salazar hoàn toàn lâm vào tình trạng ngủ say. Liên kết như vậy không thể cắt, đồng thời cũng có nghĩa cả hai sẽ đồng sinh đồng tử, dù sao nếu một người chết đi, tinh thần người còn lại cũng có thể sẽ hỏng mất, phù thuỷ cường đại đến mấy đi chăng nữa cũng khó có thể sống một mình.

Tình yêu là như thế nào, Salazar không biết, bọn họ chưa kịp trải nghiệm, nhưng nếu không giữ chặt Godric, hắn chắc chắn sẽ mất y, hắn không thể mất y.

HẾT CHƯƠNG 2

[Haikyuu] Giáng Sinh Của Nekoma – Oneshot


TRANSLATOR: YURI OZAKI

BETA: AKKI

-o0o-

“Chúng ta sẽ có một bữa tiệc Giáng sinh cùng với đội,” Kuroo tuyên bố khi bước vào phòng Kenma. “Đương nhiên, em cũng phải đến.”

Kenma thậm chí còn không buồn rời mắt khỏi trò chơi mà cậu đang chơi bằng bảng điều khiển cầm tay của mình.

“Không,” là câu trả lời ngắn gọn và đơn giản của Kenma.

“Ôi thôi nào, Kenma,” Kuroo khoanh tay, dựa lưng vào cửa. “Anh, Yaku và Kai sẽ rời đội sau giải quốc tế. Đây là cơ hội cho tất cả chúng ta tận hưởng trước khi giải đấu bắt đầu. Sẽ rất vui.”

Kenma nghĩ một lúc. Kuroo chắc chắn đã có lợi thế trong vấn đề này, nên Kenma chỉ cần nhìn qua là đã thấy mặt Kuroo lập tức sáng lên.

“Ồ phải, nhân tiện, đừng quên mang theo quà,” Kuroo nói trước khi rời đi. Kenma gật đầu, không nói gì.

Toàn bộ đội Nekoma đã tập trung trong phòng câu lạc bộ của họ vào ngày trước đêm Giáng sinh và đặt quà dưới gốc cây Giáng sinh. Sau khi mọi người đã xong, Kuroo lại nói.

“Và giờ thì từng người một sẽ đi và chọn cho mình một món quà ngẫu nhiên. Món quà đầu tiên cậu cầm là của cậu,” anh vừa giải thích vừa đi quanh phòng câu lạc bộ. “Tôi sẽ là người đầu tiên.”

Kuroo lấy một món quà dưới gốc cây Giáng sinh. Sau đó đến Yaku. Những người khác nhún vai, cũng làm y như vậy. Cuối cùng mỗi người đều lấy được một món quà cho mình và ngồi xuống. Lev là người phấn khích nhất trong cả bọn và đã sẵn sàng mở món quà của mình bất cứ lúc nào nhưng tất nhiên là Kuroo đã mắng nhóc vì điều đó.

“Giờ thì, mấy đứa kiên nhẫn đi, các con của ta.”

“Cậu gọi ai là con cơ?! Tớ lớn hơn cậu vài tháng đó!” Yaku bắt đầu la hét khiến Kai cũng phải lên tiếng.

“Chúng ta hãy mở quà của mình cùng lúc và xem chúng ta có gì.”

Mọi người đồng ý và Lev đã được cho phép mở quà của mình. Đó là một gói nhỏ, vì vậy Lev mở rất nhanh. Khi nhóc nhìn thấy thứ gì bên trong, mắt nhóc lấp lánh.

“NÓ THẬT DỄ THƯƠNG!”

Món quà Lev có là một bức tượng mèo may mắn.

Fukunaga lặng lẽ lẩm bẩm “Không có gì” và Lev thực sự đã nhào lên người bạn nhỏ hơn của mình để nói “Cảm ơn” không ngừng. Lev chỉ buông Fukunaga ra khi Yaku đá nhóc. Kuroo chỉ cười trước tất cả những gì xảy ra.

Inuoka ngồi cạnh Lev, nên được quyết định là người mở quà tiếp theo. Hóa ra là “Pokemon Sun”.

“Cảm ơn rất nhiều, Kenma-san!” Inuoka vui vẻ nói. “Tôi sẽ trân trọng nó!”

Kenma gật đầu và nở một nụ cười nhỏ.

“Không có gì.”

Yaku là người tiếp theo. Anh mở món quà của mình và chỉ có thể nhìn chằm chằm nó mà không rõ nên phản ứng như thế nào. Anh được tặng một đôi vớ đan. Những đôi tất rất đẹp và có thể rất ấm, nhưng chúng quá lớn so với anh.

“Anh có thích nó không, Yaku-san?” Lev nhiệt tình hỏi. “Chúng được đan bởi chính tay bà em! Bà ấy đan cho em vài đôi, nên em quyết định tặng một đôi cho ai đó. À, nhưng có lẽ chân anh hơi nhỏ để dùng nó, Yaku-san.”

Lúc đầu, Yaku khá bình tĩnh khi nghe tiếng bập bẹ của Lev nhưng sau khi Lev xúc phạm tới chiều cao của anh thì khác, Yaku nhanh chóng đứng dậy và đá Lev lần nữa.

Shibayama là người tiếp theo. Anh cẩn thận mở món quà của mình. Nhưng cậu chàng đáng thương đã thất vọng ngay khi nhìn thấy thứ ở trong. Là tạp chí thời trang của con gái.

“Ahh tất cả họ đều rất dễ thương!” Yamamoto, người đang ngồi ngay cạnh Shibayama, mơ màng nói.

Shibayama thở dài, không nói. Rõ ràng anh và Yamamoto có ý tưởng khác nhau về cái gọi là món quà Giáng sinh tốt.

Yamamoto là người tiếp theo. Khá giống với Lev, anh được tặng một bức tượng, hơi khác một chút vì đó là một bức tượng nhỏ shiba inu.

Inuoka lo lắng gãi má.

“Ừm, nó được giảm giá và vì tớ không biết ai sẽ nhận được nó, tớ đã nghĩ nó sẽ rất tuyệt.”

“Nó rất tuyệt, cảm ơn!” Yamamoto đảm bảo với người đồng đội của mình, người mà cảm thấy thật nhẹ nhõm sau khi nghe những lời này.

Đến lượt Kai. Món quà của anh được gói khá gọn gàng, nên Kai cũng rất cẩn thận khi mở nó. Và anh không thất vọng. Kai có hai miếng đệm đầu gối mới. Chắc chắn rồi, chúng rõ ràng đến từ một thương hiệu rẻ hơn của cái anh đang dùng nhưng vẫn là một món quà rất tuyệt. Shibayama rụt rè giơ tay.

“Ừm, nó là của em. Cửa hàng nhà em thường có giảm giá trong Giáng sinh, nên em nghĩ chúng sẽ hữu ích với bất kì ai ở đây.”

Kai mỉm cười ấm áp với cậu libero nhỏ hơn.

“Cảm ơn, Shibayama. Em thật chu đáo.”

Shibayama rõ ràng cảm thấy xấu hổ khi mình được khen bởi senpai nên đã nhìn chằm chằm xuống đất và lặng lẽ lẩm bẩm “Không có gì”.

Cuối cùng cũng đến lượt Kuroo. Anh vui vẻ cười toe toét và nhanh chóng mở món quà của mình. Nụ cười đó ngay lập tức biến mất khi anh nhìn thấy thứ bên trong.

“Cái này là cái gì?” Anh hỏi to, nghe có vẻ khó chịu.

“Một món quà,” Yaku trả lời, nghe cũng có vẻ khó chịu.

Món quà trong câu hỏi là một đĩa CD với các bài hát Giáng sinh cùng một số đèn cho lễ Giáng sinh.

“Cậu gọi đó là một món quà?!” Kuroo đứng dậy.

“Có một vấn đề gì với nó?! Đây là Giáng sinh, nên món quà của tớ là hoàn toàn phù hợp!” Yaku cũng đứng dậy.

Trong khi Kuroo và Yaku đang cãi nhau về món quà mà Yaku tặng cho Kuroo, Kenma và Fukunaga mở quà. Kenma phát hiện ra cậu nhận được ít taiyaki trong khi Fukunaga có một chiếc mũ và khăn đan.

“Chà, mình có thể đoán được ai đã mua cái này… “Kenma nói và để ý thấy Kuroo và Yaku vẫn đang cãi nhau, Kenma và Shibayama mỗi người lấy một cái taiyaki rồi rút lui khỏi chỗ của mình để tìm nơi yên tĩnh cũng như yên bình hơn.

Sau khi cuối cùng cũng được giải quyết tranh luận với Yaku, Kuroo đề nghị mọi người hát Jingle Bells nhưng Lev và Inuoka là những người duy nhất sẵn sàng hát nên kế hoạch bị hủy. Cả đội ở lại phòng câu lạc bộ lâu hơn một chút trước khi ra về.

“Kuroo,” Kenma nói trên đường về nhà.

“Sao thể?”

“Quà của anh cũng thật tệ,” Kenma nói và đi vào trong nhà, để mặc Kuroo sững sờ bên ngoài.

“CÁI GÌ?!”

HẾT

Design a site like this with WordPress.com
Get started