[HP] Không Phải Là Bạn – Chương 6: Một Ván Cược


AUTHOR: MA

BETA: KYU (YUNA)

-o0o-

Đây là một ván cược.

Harry vẫn chưa nhận được chiếc áo choàng tàng hình, và bây giờ mới chỉ là đầu năm học nữa chứ. Nếu cả ba đứa bị bắt ngay khi đang lẻn theo Quirrell thì không những không ngăn được lão mà còn bị trừ một đống điểm và bị giáo sư Snape đày. Tệ nhất là cả ba đứa chúng nó bị cô lập vì Slytherin vốn không dễ dãi như Gryffindor. Harry cảm thấy mình có trách nhiệm phải bảo vệ cả hai người này bằng tất cả sức lực.

….nhưng sau khi nghe chuyện Draco quăng bà Norris ra ngoài cửa sổ còn Livan dùng phép đập đầu con quỷ thì Harry thấy sự tồn tại của mình là không cần thiết.

Dù sao thì vẫn phải cẩn thận. Mất dấu Quirrell cũng không sao vì cậu vẫn còn nhớ đường. Với cả, Harry đã mài dũa được kĩ năng đương đầu với khó khăn sau 5,6 năm đó rồi. Lần này cậu sẽ chiếm spotlight*!

*Spotlight: có thể hiểu nôm na là chiếm được một vị trí quan trọng, giống như được chiếu đèn trên sân khấu.

“Này đám nhóc kia! Đêm hôm rồi còn đi lang thang đâu đây?”

Lũ nhóc giật bắn. Hoá ra người vừa nói là một bức tranh. Trông ông ta có vẻ nghiêm khắc, chắc không dễ thoát đâu, Harry thầm nghĩ.

Nhưng Livan thì không nghĩ vậy.

“Cụ này, ông chú ban nãy vừa đi ngang ấy, cụ thấy khả nghi không? Tụi cháu đang theo dõi ông chú đó đó. Nghe ngầu cụ nhỉ?”

Draco nghe lời Livan kể cứ như chúng nó là một đám lớp 1 học đòi làm anh hùng, tình cờ chõ mũi vào chuyện của người lớn làm họ khó chịu vậy. Cậu có cảm giác rằng cả đám sẽ bị giữ lại đây nghe thuyết giáo, hoặc tệ hơn là bị bắt và bị trừ điểm.  Cùng với đó, chúng nó sẽ bị cấm túc và phạt dọn nhà vệ sinh một tuần.

Nhưng điều nằm ngoài dự đoán của cả Harry lẫn là Draco là bức tranh bắt đầu sụt sịt và kể về thời thơ ấu của mình.

“Khi đó ta cũng muốn làm anh hùng lắm, nhưng do cái bản mặt lúc nào cũng nhăn nhó này mà ta toàn bị lũ bạn bắt đóng vai phản diện. Nhìn thấy mấy đứa như thế này làm ta cảm động quá đi mất. Thôi, cứ đi đi nhé! Ta sẽ bảo vệ mấy đứa từ đằng sau!”

Hết nhìn thấy hình ảnh một ông già nhăn nhó khóc lóc rồi lại đến nháy mắt một cách lém lỉnh, tam quan của Harry như sụp đổ đến nơi. Thế mà Livan vẫn còn tâm trạng, à không, còn tươi rói hơn trước do được cổ vũ. Cô bé nhanh chóng tạm biệt bức tranh, rồi lôi Harry cùng Draco đang bị sang chấn tâm lý đi về hướng Quirrell.

——-

Chẳng mấy chốc, cả ba đứa đã tới được trước cánh cửa hành lang tầng ba.

Harry sực nhớ tới con Fluffy liền chặn Livan lại. Cậu không hề lường trước được tình huống này, thế nên bây giờ trong người chẳng có thứ gì có thể phát ra tiếng nhạc được cả. Harry ngó vào bên trong. Ba cái đầu của con Fluffy đang ngửi nhau, kế bên nó là một cái đàn hạc.

“Draco, Livan. Hai cậu ở đây chờ mình. Chỉ cần có tiếng nhạc thì con chó to này sẽ ngủ, vừa hay lại có một cây đàn. Để tớ vào trước, khi nào tớ giơ tay lên nghĩa là các cậu được phép đi qua, rõ chưa?” Harry quay lại căn dặn bạn mình kĩ càng. Cậu chưa nghĩ ra cách nào để làm con vật phân tâm trong khi mình chạy đến chỗ cây đàn hết. Nhưng thử còn hơn không, cũng đã đi được đến tận đây rồi.

Khi Harry đang chuẩn bị tinh thần thì Livan kéo cậu lại, sau đó xô cửa chạy thẳng vào phòng.

“LIVAN!!”

Draco bàng hoàng đỡ Harry dậy, rồi sau đó cũng chạy đến chỗ cánh cửa nhưng bị Harry nhanh chóng kéo tay lại.

“Harry! Sao cậu lại cản tớ lại?!”

“Nếu là Livan thì sẽ không làm mà không có kế hoạch đâu.”

Và quả thật vậy, cô bé vừa đi vừa huýt sáo, khiến cho lũ chó nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Khoảng thời gian đó may thay vừa đủ cho Harry và Draco chạy đến chỗ miệng bẫy. Cả ba đứa lật đật nhảy xuống trước khi con chó lại tỉnh dậy.

Khi vừa tiếp đất an toàn thì nhóm ba người lại gặp phải những chiếc dây leo kì dị quấn khắp người, chực chờ kéo họ xuống.

Harry vừa nhìn Draco hoảng loạn đá đám dây leo ra vừa nghĩ, thật hoài niệm…

Trong lúc Harry còn đang bận hồi tưởng, thì Livan đã kịp dùng phép đốt đám dây leo. Còn lầm bầm sao mà đám con trai lại lơ ngơ như vậy. Harry bị chiếm spotlight đến lần thứ ba rồi…

——–

Điểm đến tiếp theo là một căn phòng đầy rẫy chìa khoá đang bay lượn. Ở cuối phòng có một cánh cửa đang khoá kín.

“Nè Draco-“

“Tìm chìa khoá chứ gì, để tớ.”

Nói rồi Draco quơ lấy cái chổi ở gần đó rồi bay lên không trung, miệng lẩm bẩm thứ gì đó mà theo Harry là cái chổi này quá dơ.

Lát sau, Draco quay trở lại và, với tư thế như của một người hùng, mở cánh cửa trước mặt. Còn giải thích được vì sao cậu biết cái chìa bị gãy cánh là của cửa nữa chứ.

Cả bọn vượt qua được căn phòng chứa đầy chìa khoá nhanh hơn Harry tưởng. Họ lập tức đến được khu vực chứa đầy những tàn tích đổ nát trông như quân cờ.

“Ồ? Cờ phù thủy à? Harry, đi trước đi. Ván này cứ để tớ và Draco. Đến lúc để cho dân chuyên vào cuộc rồi.”

“À há? Cậu đang thách thức tớ à? Đua xem ai hạ được vua trước nhé.”

Sau khi đi qua cánh cửa, Harry bắt đầu nghe được những tiếng ầm đừng đầy mãnh liệt và tiếng vỡ vụn thành từng mảnh. Không ngờ hai người này lại có hứng với trò chơi của đám nhà nghèo cơ đấy…

Cậu rón rén đi vào phòng và nhìn thấy Quirrell. Ông ta đang tự động thoại với bản thân mình như thường lệ, đúng hơn là, nói chuyện với kẻ mà ai-cũng-biết-là-ai-đấy.

Như dự tính của Harry, Voldemort đã phát hiện ra cậu và cậu bị Quirrell bắt lôi đến trước gương. Cái bóng phản chiếu trên gương của cậu sau khi cười tinh nghịch và bỏ Hòn đá và túi áo khoác, thì nó còn bồi thêm một cú đấm vào mặt Quirrell. Điều này làm cậu cười phì, sau năm sáu năm thì cuối cùng cậu bé ngày nào cũng đã dũng cảm hơn rồi.

“Này! Mi thấy cái gì đó!”

“Tôi thấy……………. Tôi đấm ông một cái đó!”

Nói rồi Harry nhằm thẳng mũi Quirrell mà đánh, làm ông ta ngã lăn ra đất kêu lên đau đớn. Cậu chớp lấy thời cơ, cầm cây đũa lên rồi bẻ gãy ngọt như mía lùi.

“Giờ thì cười tiếp đi, đồ-không-mũi.”

Harry nói rồi đạp vào mặt Voldemort ở sau đầu Quirrell một cái rồi phủi mông bỏ đi.

…nhưng cậu quên mất khúc cuối vẫn còn một đợt tấn công nữa, thế là Harry ngã lăn ra đất xỉu. Một chiến thắng không hề ngầu chút nào.

——

Draco và Livan sau đó cũng tìm thấy Harry. Bọn họ nhanh chóng báo cho Dumbledore rồi xách Harry xuống phòng y tế. Draco và Livan hẳn nên cảm thấy may vì hôm nay là thứ bảy, vì lúc chúng nó vừa nằm lên giường thì trời đã sáng mất tiêu…

————–

Tiểu kịch trường:

Harry: hôm nay tui là nhân vật chính!

Livan và Draco: né ra hộ bạn ei.

HẾT CHƯƠNG 6

[HP + Twilight] Magical Twilight – Chương 2


TRANSLATOR: JUNE

BETA: KYU (YUNA)

-o0o-

Jasper nhìn chằm chằm Charlie khi ông pha cà phê. Anh cảm thấy khá khó xử khi ngồi trong bếp nhà Swan cùng gia đình Bella. Anh chưa bao giờ vào nhà cô trước đây. Bây giờ anh đã dành vài giờ trong phòng của Bella với cô ấy. Anh đang giả vờ uống một cốc nước trong bếp với bố cô. Jasper cần đi săn nhưng anh không thể rời đi cho đến khi Charlie xong việc. Xúc cảm của anh mỗi lúc một rõ ràng và việc cố gắng  thoát ra khỏi Bella và Charlie đang khiến anh mất kiểm soát. Anh không thể tin rằng Edward lại nhẫn tâm đối xử với cô gái mà Jasper biết rằng anh ấy yêu rất nhiều.

“Sao … cậu làm thế nào mà kể từ đó …” Giọng nói của Charlie vang lên và Jasper gần như nhảy dựng lên vì âm thanh đột ngột ấy.

“Tôi ở lại với một số người bạn cũ ở phía nam.” Jasper giải thích. Đó là sự thật, Peter và Charlotte đều quá hạnh phúc khi cho anh ta một nơi để ở.

“Thật khó khăn, khi mà ở với gia đình không có cô ấy.” Jasper giải thích và Charlie gật đầu.

“Có chuyện gì đã xảy ra với Chief Swan sao?” Anh muốn Charlie tiếp nhận tình hình và giúp anh hiểu được ông đã biết bao nhiêu.

“Tôi không biết. Gia đình cậu đã tổ chức cho Bella một bữa tiệc sinh nhật và tôi nghĩ rằng có chuyện gì đó đã xảy ra. Con bé đã rất kích động khi về nhà và tỏ ra căng thẳng trong vài ngày gần đây, nhưng nó không nói gì về điều đó. Và hôm nay tôi về nhà… tôi đã tìm thấy tờ ghi chú vào hôm qua. Tôi đợi nhưng con bé không quay lại, tôi đã gọi một nhóm tìm kiếm. Cậu đã tìm thấy nó và phần còn lại như chúng ta đã biết. Cảm ơn vì điều đó, nếu cậu không ra khỏi đó, tôi không biết bao giờ chúng tôi mới tìm thấy nó. “

“Không có vấn đề gì, cảnh sát trưởng Swan. Bella không đáng phải chịu bất cứ điều gì từ anh trai tôi. Edward rất cứng đầu. Bella nói với tôi rằng có một tai nạn trong bữa tiệc, cô ấy không thể kiểm soát tình anh em và đã bị đẩy ngã vào chiếc bàn có những chiếc đĩa thủy tinh. Cộng thêm việc cô ấy ngã vào đống lửa đã khiến Edward tự trách mình. Edward cho rằng anh ta liên tục đẩy cô vào tình thế nguy hiểm. Điều đó có thể không có nghĩa lý gì với chúng tôi nhưng Edward … Bella là bạn gái đầu tiên của anh ta.”

“Không có nghĩa là tôi sẽ không bắn cậu ta nếu cậu ta quay trở lại.” Jasper cười khẽ, gật đầu, anh không thể trách Charlie vì đã bảo vệ con gái mình.

“Cậu sẽ ở lại Forks hay đi theo gia đình?”

“Tôi quyết định ở lại. Tôi cần phải xem xét ngôi nhà, hy vọng họ không đóng gói đồ đạc của tôi. Tôi đã mười tám tuổi nên tôi không cần người giám hộ. Tôi sẽ trở lại trường để hoàn thành kì thi mà tôi trượt cuối năm ngoái. “

“Việc đó sẽ biến cậu thành học sinh cùng năm với Bella. Đừng… đừng đến quá gần nó trừ khi cậu thực sự định ở lại. Tôi không muốn con bé bị tổn thương bởi hai Cullen.” Charlie đe dọa.

“Alice là cuộc sống của tôi, và Bella là bạn thân nhất của cô ấy. Cô ấy sẽ tìm cách trở về từ cõi chết để tự mình giết tôi nếu tôi làm tổn thương Bella. Cả hai chúng tôi đều cần một người bạn ngay bây giờ.”

“Tốt. Cậu có thể ngủ ở ghế dài trong đêm nay. Tôi không muốn cậu lái xe muộn như thế này.”

“Tôi sẽ ổn thôi.”

“Coi như là vì tôi đi!”

Jasper gật đầu và bước tới ngủ trên chiếc ghế dài.

_______________________________________________________

Harry cau mày khi nhìn qua các kệ sách. Cậu có thể cảm thấy mọi người đang nhìn chằm chằm và bàn tán về mình, cậu luôn ý thức quá mức về việc mọi người đang nhìn mình khi nào, và các trận chiến đã khiến khả năng đó trở nên mạnh mẽ hơn. Mặc dù cậu đã nghe được một mẩu chuyện phiếm khác, nhưng rõ ràng con gái của cảnh sát trưởng đã hẹn hò với một Cullen và anh ta đã không chỉ đơn thuần làm cổ thất vọng khi chuyển nhà đi. Cô ấy đã được tìm thấy vài giờ sau đó trong rừng. Nếu cậu biết chuyện gì đang xảy ra thì cậu sẽ giúp đỡ. Harry đã rong ruổi trong rừng Cấm đủ để trở thành một người theo dõi cực kỳ ổn trong những vòm lá.

Nhưng cậu sống đủ xa để không bị sự náo động làm phiền. Có lẽ cậu nên tìm một nơi gần thị trấn hơn? Không, cậu cần không gian.

Harry bắt đầu học trung học vào ngày hôm sau. Bị những thanh thiếu niên lũ lượt tra khảo, có lẽ Harry sẽ đến khu rừng để thư giãn và gác lại bản năng thời chiến của mình. Ồ hẳn rồi, trường học làm gì mà vui đến thế khi mà cậu liên tục bị nhòm ngó tấn công. Liệu cậu có đủ thoải mái để thử kết bạn ở đây không? Không, cậu sẽ không để quá khứ cai trị cuộc sống của mình, cậu kết bạn và sẽ tận hưởng cả một năm cấp ba buồn tẻ. Harry hy vọng thế.

“Chào buổi sáng, Bella.”

Bella ngạc nhiên vấp phải cầu thang, nhưng ngay sau đó cô nhìn lên và cười nhẹ với Jasper.

“Chào.” Cô trả lời, đi vào bếp.

“Cậu không sao chứ?” Anh hỏi, theo sau cô.

“Cậu từng nói với tôi cậu là một nhà ngoại cảm cơ mà.” Cô quay lại, không lo lắng vì Charlie đã đi làm. Jasper thở dài và ngồi xuống ghế.

“Cậu không nên đau buồn mãi, Bella. Những gì Edward làm thật tàn nhẫn và nguy hiểm đối với cậu, nhưng tôi biết anh ấy yêu cậu. Tôi cảm nhận được điều đó, nhận thấy anh ấy chiến đấu với cơn khát của mình từ ban đầu và sau đó dần nhượng bộ từ sự cố hỏng van xe. Tôi có thể cảm nhận được cậu đã đáp lại tình yêu đó nhiều như thế nào.” Jasper cố khuyên nhủ, dù biết rằng cô không thể chỉ đẩy những cảm xúc đó xuống sâu và bỏ qua chúng, nhưng mà không phải là không có kết quả.

“Đó là …” Cô nói nhỏ, bàn tay nắm chặt đến mức trắng bệch.

“Không chỉ có anh ấy. Họ rời đi mà không nói lời từ biệt. Carlisle, Esme,  Emmett, rồi cả Rosalie nữa, tôi không còn gặp ai trong số họ sau Sinh nhật của anh ấy. Họ nói rằng họ yêu tôi! Chúng tôi là gia đình và họ đã…”

“Bỏ rơi cậu.” Jasper tiếp lời, cô gật nhẹ đầu, cố gắng không khóc.

“Chờ đã… Rosalie?” Anh ngạc nhiên hỏi. Rosalie chưa bao giờ cố gắng che giấu cảm xúc của mình đối với Bella nên có thể đã có điều gì đó thay đổi.

“Ừ, khi … khi chúng tôi trở về từ Phoenix, cô ấy đã xin lỗi và bắt đầu xuất hiện cạnh tôi nhiều hơn. Edward nói rằng tôi đã gây ấn tượng với cô ấy … trong suốt cuộc chiến.”

Khẽ thì thầm nghẹn ngào, Jasper nuốt nước bọt, cố gắng để không chìm đắm trong nỗi đau mà những ký ức đó gây ra.

Nhìn thấy Alice của anh xinh đẹp như vậy khiến cho vết thương đóng vảy đã lâu lại nứt ra, như thể không phải một năm trôi qua kể từ khi Victoria giết cô vậy. Nhưng Rosalie nhìn thấy Bella trong cuộc chiến? Anh chợt nhớ ra điều gì đó mà anh đã quá tức giận để mà lưu tâm vào thời điểm đấy. Mặc dù đang đau đớn vì nọc độc của James, nhưng Bella vẫn lê mình qua sàn studio, nắm lấy chân của Victoria và cố gắng ngăn cô ấy làm Alice bị thương.

Giá như họ có thêm cảnh báo. Họ đã xử lý James ổn thỏa cho đến khi Victoria xuất hiện bất ngờ và tấn công Alice. Rosalie và Esme không bị tụt lại xa và chính Rosalie đã cố gắng trả thù cho Alice, nhưng Victoria đã quá nhanh, cô ta đã chạy trốn ngay khi có cơ hội. Esme đã đến gặp Bella để cố gắng giúp đỡ cô, Carlisle nhanh chóng tham gia cùng cô khi những người du mục bị khuất phục. Anh biết Edward đã tìm cách hút nọc độc ra khỏi vết thương của Bella và sau đó lòng nóng như lửa đốt, anh ta vội vàng đưa Bella đến bệnh viện và sau đó đã nhanh chóng chạy đi. Không thể tự mình đối mặt với nỗi đau của họ, anh đã chạy cho đến khi thấy mình ở bên ngoài chỗ của Peter.

Cuối cùng Edward quyết định quay lại Forks nhưng vẫn chưa sẵn sàng để gặp bất kỳ ai. Đó là lý do tại sao anh ta đã ở trong rừng. Anh đã nghe thấy mọi người la hét vì Bella và trở nên lo lắng khi cảm thấy họ hoảng sợ. May mắn thay, anh đã tiếp thu cảm xúc và mùi hương của cô rất nhanh. Nhìn thấy Bella như vậy khiến Jasper rất đau lòng. Nó cũng khiến anh tò mò không biết gia đình mình đang ở đâu nhưng rồi anh lại nghe thấy cô ấy thì thầm ‘Anh ấy đi rồi’ lặp đi lặp lại khiến anh cảm thấy tồi tệ. Chắc chắn Edward đã lại là một tên ngốc.

Jasper không thể tin được anh trai mình lại tàn nhẫn với người con gái mình yêu như vậy. Và không đời nào Edward lại có thể hết yêu cô nhanh chóng như vậy. Có lẽ Edward đã nghiền nát cô, với tất cả những điều ảnh đã nói, chỉ để phá vỡ tình yêu này. Sẽ mất một thời gian để cô ấy hồi phục, đó là nếu cô ấy không để bản thân chìm nghỉm trong mớ cảm xúc u uất này.

“Edward đã nói gì vậy, Bella?” Anh hỏi, êm đềm, nhẹ nhàng.

“Anh ấy nói rằng anh ấy đã chán, mệt mỏi với việc giả làm con người. Rằng tôi là kẻ khiến anh ấy mất tập trung và anh ấy sẽ sớm tìm một người khác. Bắt tôi hứa sẽ không làm bất cứ điều gì ngu ngốc vì lợi ích của Charlie. Lạy Chúa, làm sao anh ấy nói được những thứ như thế?” Bella đau lòng, nức nở trong im lặng.

“Tôi biết.” Anh ngập ngừng đưa tay về phía cô, và Bella nhào vào vòng tay anh, bám víu lấy sự thoải mái bé nhỏ ấy. Jasper cố gắng hết sức để kiềm chế, mặc dù anh nghi ngờ mình có thể tiếp tục kiểm soát nó hay không nếu Bella chảy máu. Anh không thể trách Emmett vì đã tấn công Bella, mặc dù anh biết Emmett sẽ tự trách vì suýt làm tổn thương em gái nhỏ của mình.

“Hôm nay có muốn nghỉ không?” Jasper chợt lên tiếng, anh nhận ra cô đang lắc đầu trong lòng mình.

“Chuyện này đủ tệ rồi.” Cô thì thầm.

“Được rồi. Chuẩn bị đi và tôi sẽ chở cậu tới trường.”

“Cậu định làm gì hôm nay?” Cô hỏi, lau khô mắt và đứng dậy.

“Tôi sẽ đăng ký học lại. Chúng ta sẽ học cùng lớp vì tôi đã trượt quá nhiều vào năm ngoái.” Anh hít một hơi thật sâu trước khi đề nghị, không chắc cô ấy sẽ muốn mình ở bên cạnh đến mức nào.

“Tôi có thể xem thử tôi có thể nhận được bao nhiêu lớp học giống như của cậu không nhỉ? Tất nhiên là nếu cậu muốn.” Anh nhìn Bella và cô thực sự mỉm cười nhẹ khi gật đầu.

“Tôi thích điều đó.”

“Được rồi, sẵn sàng thôi.” Anh không thể không cười toe toét khi nghe thấy tiếng cô đi nhẹ trên cầu thang.

_________________________________________________

Jasper đi bên cạnh Bella, hướng về phía lớp học đầu tiên của cô. Anh sẽ thả cô ở đó trước khi đến văn phòng. Mọi người trong bãi đậu xe đều nhìn chằm chằm vào họ, cho đến khi tiếng động cơ ồn ào của một chiếc xe máy lao tới khiến họ chú ý. Jasper quay lại với Bella, vừa lúc chiếc xe đến và đậu lại. Tay tài xế này mặc một bộ đồ da bó, duỗi người rồi cởi bỏ mũ bảo hiểm, để lộ mái tóc đen dài đến vai, nước da trắng ngần và đôi mắt ngọc lục bảo xuyên thấu. Jasper có thể nghe thấy tiếng thở dồn dập của nhiều phụ nữ khi người kia bước xuống xe và lấy chiếc ba lô. Cậu ta không cao bằng bất kỳ người đàn ông Cullen nào, nhưng lại có vóc dáng của một vận động viên điền kinh và những đặc điểm khá nữ tính. Nhìn chung, cậu ta là một chàng trai đẹp mắt, và Jasper gần như bị choáng ngợp bởi dục vọng tràn ra từ tất cả các nữ sinh, hay thậm chí là một số nam sinh.

Trong một giây, viên ngọc lục bảo topaz chợt mở rộng vì cú sốc trước khi ngó lơ mà đi tiếp. Jasper cau mày bối rối khi cảm nhận được mùi vị của con người. Sốc, lo lắng và sau đó là thư giãn bất đắc dĩ. Anh nhìn cậu ta đi về phía văn phòng và nhận ra tại sao cách cậu ta di chuyển có vẻ quen thuộc. Cậu ta đang di chuyển như một người lính, như một ai đó đang canh chừng một cuộc đánh úp bất cứ lúc nào, giống như cách mà bản thân Jasper vẫn thường bước đi. Cậu ta là ai? Đây không phải là lần đầu tiên Jasper ao ước năng lực của Edward đến thế.

Harry tắt máy và cởi bỏ mũ bảo hiểm. Cậu siết chặt lá chắn tinh thần của mình từ khi bước xuống và nắm chặt lấy ba lô. Cậu có thể cảm nhận những ánh mắt nhìn chằm chằm mình và những lời thì thầm bàn tán. Harry căng thẳng khi nhìn qua bãi đậu xe. Cậu sững người khi đôi mắt topaz chạm vào mắt anh. Ma cà rồng. Cậu nhận thấy cô gái bên cạnh anh là một con người và dường như kẻ kia biết rõ về điều đó. Cậu buộc mình phải bỏ qua anh và đi tiếp. Dù sao thì Topaz cũng là dấu hiệu của một kẻ ăn thịt động vật, nhưng anh ta sẽ không để mắt tới. Harry hít một hơi thật sâu và đi về phía văn phòng.

Ồ, hình như hơi nhiều học sinh nghĩ rằng đây sẽ lại là một năm học nhàm chán và vô vị.

HẾT CHƯƠNG 2

HẾT CHƯƠNG 2

[HP + Twilight] Magical Twilight – Chương 1.2


TRANSLATOR: JUNE

BETA: KYU (YUNA)

-o0o-

Ai đó đã gào thét tên cô. Âm thanh bị vùi xuống, bị bóp nghẹt bởi cái sự ẩm ướt, nhưng đó chắc chắn là tên của cô. Cô không nhận ra giọng nói đó. Cô cân nhắc xem nên trả lời hay không, nhưng cô hơi bối rối, và đã lãng phí mất một thời gian dài để đưa ra kết luận rằng cô nên trả lời. Đến lúc đó, âm thanh đã dừng lại.

Một lúc sau, cơn mưa làm cô tỉnh giấc. Cô không nghĩ rằng mình thực sự đã ngủ; cô chỉ đang chìm đắm trong một sự sững sờ không suy nghĩ, dùng hết sức cố gắng đến mức tê dại, khiến cô không thể nhận ra những gì cô không muốn biết. Cơn mưa làm cô cảm thấy phiền. Trời lạnh. Cô buông vòng tay đang ôm đôi chân, đưa lên che khuất mặt mình.

Sau đó cô lại nghe thấy tiếng gọi. Lần này thì xa hơn, và đôi khi có vẻ như có nhiều giọng nói đang gọi cùng một lúc. Cô cố gắng hít thở sâu. Cô nhớ rằng cô nên trả lời, nhưng cô không nghĩ rằng họ sẽ có thể nghe thấy cô. Liệu cô còn sức để hét đủ lớn không?

Đột nhiên, có một âm thanh khác, gần đến giật mình. Âm thanh quen thuộc của quần áo lắng lại như thể chủ nhân của nó đang di chuyển cực nhanh. Cô nhìn lên, hy vọng vụt qua mắt cô trong một giây nhưng đó không phải là anh. Cô tự hỏi mình có nên cảm thấy sợ không. Cô đã không – chỉ tê liệt. Không sao hết.

“Bella.” Một giọng nam cao quen thuộc cất lên và chàng ma cà rồng quỳ xuống bên cạnh cô. “Cậu đang bị thương?” Anh hỏi, bất chấp sự thật rằng mình có thể ngửi thấy mùi máu.

“Jasper.” Cô thở gấp, đưa tay đón lấy anh một cách mù quáng. Họ chưa bao giờ thân thiết, thậm chí cô còn chưa gặp anh kể từ khi về Phoenix, và Edward luôn nói rằng anh ấy nguy hiểm. Nhưng hiện tại thì anh đã quen và đó là tất cả những gì quan trọng. Cánh tay cứng rắn lạnh lẽo ôm lấy cô và rồi chúng nhanh chóng di chuyển.

“Chief Bella.” Jasper gọi, nhưng cô không để tâm.

“Bella!” Cô nghe thấy tiếng hét của Charlie và sau đó bàn tay ấm áp đặt lên cô.

“Cô ấy không sao, chỉ bị ướt và người thì rét run.” Jasper nói qua đầu cô và cô lại gần anh hơn.

“Làm sao cậu tìm được nó?”

“Tôi đang ra ngoài đi bộ, chỉ mới đến nơi và chưa sẵn sàng để gặp mọi người. Rồi tôi nghe thấy tiếng hét và sau đó thì tìm thấy cô ấy trong chỗ kia.” Jasper giải thích và Bella cảm thấy mọi thứ đang dần chuyển động trở lại. Sau đó anh đang hạ thấp cô và cố gắng đặt cô xuống. Bella thút thít và bám chặt hơn.

“Không sao đâu Bella, tôi chỉ đang đặt cậu trên ghế salon để bác sĩ nhìn qua thôi.” Jasper nhẹ giọng thì thầm. Anh bước ra xa và một người đàn ông lớn tuổi tiến lại gần.

“Tiến sĩ Gerandy?” Cô hỏi và anh gật đầu, mỉm cười.

“Đúng vậy bảo bối. Cô có bị thương không Bella?”

“Không.” Cô thì thầm. Anh không thể làm gì để bù đắp lại những điều đã làm tổn thương cô. Cô thấy Jasper cau mày, và sau đó một làn sóng bình tĩnh tràn qua cô.

“Cô bị sao vậy? Cô bị lạc trong rừng à?” Bác sĩ Gerandy nhấn mạnh.

“Vâng, tôi bị lạc.”

“Cô có mệt không?” Cô gật đầu và bác sĩ đứng dậy.

“Tôi không nghĩ có chuyện gì với cô ấy,” Bella nghe thấy tiếng bác sĩ lẩm bẩm với Charlie sau một lúc.

“Chỉ là kiệt sức thôi. Hãy để cô ấy ngủ đi, và tôi sẽ đến kiểm tra cô ấy vào ngày mai,” bác sĩ Gerandy dừng lại. Anh ta chắc hẳn đã nhìn đồng hồ, vì anh ta nói thêm, “Chà, thực ra là muộn hơn hôm nay.” Có một âm thanh cót két khi cả hai cùng bước ra khỏi ghế dài để đứng dậy.

“Có thật không?” Charlie thì thầm. Giờ đây giọng nói của họ đã xa dần. Bella cố gắng nghe ngay cả khi Jasper lại tiến lại gần cô.

“Bọn họ rời đi?”

“Bác sĩ Cullen yêu cầu chúng tôi không nói bất cứ điều gì,” Bác sĩ Gerandy trả lời. “Lời đề nghị rất đột ngột; họ phải lựa chọn ngay lập tức. Carlisle không muốn bỏ lỡ đợt sản phẩm này.”

“Một lời cảnh báo nhỏ có lẽ tuyệt đấy,” Charlie càu nhàu.

Bác sĩ Gerandy có vẻ khó chịu khi anh ta trả lời. “Vâng, đúng vậy, trong tình huống này, chúng ta nên yêu cầu một số cảnh báo.” Bella thấy Jasper cau mày nhìn cô và cô nhận ra Jasper không biết chuyện gì đã xảy ra. Họ ngồi im lặng khi nhóm tìm kiếm tan rã và về nhà cho đến khi chỉ còn Charlie và họ.

“Nếu cậu vừa mới trở về, tôi cho rằng cậu không biết gia đình đã xảy ra chuyện gì?” Charlie hỏi và Jasper lắc đầu.

“Tôi không có bất kỳ liên lạc nào kể từ khi …” Jasper ngắt lời Charlie. Charlie gật đầu. Bella cố gắng ngồi dậy. Jasper đã tự động giúp đỡ cô.

“Bella.”

Cô nhìn Charlie.

“Edward để con một mình trong rừng?”

Cô chậm rãi gật đầu.

“Làm sao bố biết tìm con ở đâu?” Cô hỏi, từ từ tiến lại gần Jasper, tìm kiếm sự an ủi khiến cô thư giãn khi một làn sóng bình tĩnh khác ập đến.

“Tờ ghi chú của con.” Charlie đưa một tờ giấy, và cô thấy Jasper cau mày với nó.

Tờ ghi chú viết: “Đi dạo với Edward dọc đường mòn. Sẽ trở lại sớm, B.”

“Khi con không quay lại, bố đã gọi cho nhà Cullen, và không ai trả lời,” Charlie nói với một giọng trầm. “Sau đó bố gọi điện đến bệnh viện, và bác sĩ Gerandy nói với bố rằng Carlisle đã biến mất.”

Jasper một lần nữa chú ý đến Charlie.

“Họ đã đi đâu?” – Bella lầm bầm.

“Edward không nói cho con sao?” Charlie hỏi, nhìn cô chằm chằm. Cô lắc đầu và nắm chặt cánh tay Jasper hết sức có thể để cố gắng chống chọi với cơn đau.

“Carlisle đã nhận việc tại một bệnh viện lớn ở Los Angeles. Bố đoán người ta đã đút cho cậu ta một mớ tiền.”

Cô trao đổi ánh mắt với Jasper. Sunny LA là nơi cuối cùng họ đã đến.

“Bố muốn biết liệu Edward có bỏ rơi con một mình giữa rừng không,” Charlie nhấn mạnh.

“Đó là lỗi của con. Anh ta đã để con ngay tại đây trên con đường mòn, trong tầm nhìn của ngôi nhà… nhưng con đã cố đi theo dõi ảnh.” Charlie bắt đầu nói về điều gì đó; nhưng Bella bịt tay lại một cách đầy trẻ con.

“Con không muốn nói chuyện này nữa, bố ạ. Con muốn về phòng. Làm ơn, Jasper.” Trước khi Charlie có thể trả lời, cô đã bò dậy khỏi chiếc ghế dài và lảo đảo lên cầu thang, kéo Jasper đi theo mặc dù cô biết anh đang đến theo ý mình. Cô không thể di chuyển anh nếu anh không muốn.

Ai đó đã ở trong nhà để lại một mảnh giấy nhắn cho Charlie, một mảnh giấy sẽ dẫn việc ông ấy đến tìm cô. Ngay từ phút cô nhận ra điều đó, một sự nghi ngờ khủng khiếp bắt đầu nảy sinh trong đầu cô. Bella chạy về phòng, đóng cửa và khóa lại sau lưng Jasper trước khi cô chạy đến chỗ đầu đĩa CD bên giường. Mọi thứ trông giống hệt như lúc cô đi khỏi nhà. Bella ấn xuống đầu máy CD.

Móc chốt và nắp từ từ mở ra.

Nó trống rỗng.

Cuốn album mà Renee đưa cho cô nằm trên sàn bên cạnh giường, nơi cô đặt nó lần cuối. Bella run rẩy mở vỏ của nó. Cô không cần phải lật trang đầu tiên nữa. Các góc kim loại nhỏ không còn giữ được hình ảnh ở đúng vị trí. Trang giấy trống trơn ngoại trừ chữ viết tay của cô nguệch ngoạc ở dưới cùng: Edward Cullen, nhà bếp của Charlie, ngày 13 tháng 9. Bella dừng lại ở đó, chắc chắn rằng anh đã rõ rất tường tận.

“Cứ như thể tôi chưa từng tồn tại,” anh đã nói với cô như vậy. Cô gục xuống, ôm cuốn album vào ngực, khóc nức nở. Vòng tay lạnh giá ôm lấy cô ngay cả khi cảm giác ấm áp dễ chịu bao trùm.

Bella quay người lại, vùi mặt vào ngực Jasper. Bây giờ anh là tất cả những gì cô còn lại trong gia đình Cullen, và anh thậm chí còn không biết chuyện gì đang xảy ra. Nỗi đau vì Alice còn nguyên vẹn. Alice thân yêu sẽ không bao giờ rời bỏ cô.

“Bella? Hãy nói với tôi. Tôi cần biết chuyện gì đã xảy ra.” Giọng nói mượt mà của Jasper vang lên. Cô từ từ nhìn vào đôi mắt bơ vơ đầy lo lắng.

“Ở đó … có một vụ tai nạn. Họ tổ chức cho tôi một bữa tiệc mừng tuổi mười tám và tôi đã tự cắt vào tay mình. Đó chỉ là một vết cắt trên giấy nhưng …”

“Có người tấn công?” Anh hỏi, rõ ràng là không ngạc nhiên và cô gật đầu.

“Đó không phải lỗi của anh ấy. Tôi biết điều đó, Emmett sẽ không bao giờ làm tổn thương tôi. Chỉ có Carlisle là có thể ở lại. E …” Cô thở hổn hển vì đau đớn khi nghĩ đến tên anh nhưng hít một hơi thật sâu và tiếp tục.

“Edward đã đẩy tôi ra và tôi bị đâm vào bàn. Những chiếc đĩa vỡ vụn, chúng khiến cánh tay của tôi bị đứt.” Cô cho anh ta xem phần tay bị băng lại.

“Tất cả họ phải rời đi trong khi Carlisle khâu lại. Sau đó Edward đưa tôi về nhà và anh ấy là người duy nhất tôi nhìn thấy. Anh ấy trông rất…xa cách, nhưng tôi nghĩ anh ấy chỉ đang cố gắng vượt qua những gì đã xảy ra.” Cô dừng lại và sự bình tĩnh của Jasper khiến cô run rẩy mỉm cười.

“Hôm nay xảy ra chuyện gì?” Anh nhẹ giọng hỏi.

“Edward muốn nói chuyện với tôi. Anh ấy nói… anh ấy nói gia đình sẽ rời đi và tôi hỏi chúng tôi sẽ đi đâu nhưng … nhưng anh ấy không để ý  tôi. Anh ấy nói rằng anh ấy không yêu tôi, rằng tôi khiến anh ấy phân tâm. Và những người khác đã biến mất. Tôi cố gắng theo dõi anh ấy nhưng anh ấy quá nhanh. “

Jasper siết chặt vòng tay ôm cô.

“Tôi xin lỗi, Bella.” Anh thì thầm và cô gật đầu.

“Cậu ổn với chuyện này chứ? Tôi nghĩ là cậu…” Cô nói nhỏ và anh cười nhẹ.

“Không sao đâu, tôi đã làm việc theo sự kiểm soát của mình kể từ khi …” Anh khó chịu kéo dài ra và cô lại ôm anh.

“Tôi không biết liệu tôi có thể xử lý vết thương hở hay không nhưng điều này tạm ổn. Tôi cũng đã cho ăn trước đó.” Cô gật đầu và thoải mái dựa vào anh.

“Anh sẽ về sớm chứ?” Cô hỏi, anh nhìn qua những sợi tóc nhìn xuống cô. “Để tìm những người khác?”

“Không. Tôi sẽ ở lại chừng nào cậu cần đến tôi, Bella. Edward lẽ ra không bao giờ nên bỏ mặc cậu như vậy. Victoria vẫn ở ngoài đó và có thể sẽ đến tìm cậu.”

“Cảm ơn cậu.” Cô mỉm cười và dần dần chìm vào giấc ngủ.

HẾT CHƯƠNG 1.2

[HP] Khi Hy Vọng Giáng Lâm – Chương 3


EDITOR: AKKI

BETA: KYU (YUNA)

-o0o-

BETA: AKKI + KYU

017

Harry ôm chậu hoa của mình trong lòng, cùng với “Người giám hộ” Voldemort trong lốt bạn cùng lớp, đang trên đường trở về phòng của họ.

“Tom, anh sẽ buồn sao?”

“Buồn cái gì?”

“Những người bây giờ có thể chấp nhận mệnh lệnh triệu tập của anh, họ hoặc ít hoặc nhiều đã phản bội anh.” Harry thì thầm với Voldemort, vì sợ rằng bản thân cậu không cẩn thận chọc giận Chúa Tể Bóng Tối có tâm trạng hỉ nộ vô thường.

“Ta không quan tâm.” Có lẽ hắn nên tức giận. Trong nhiều năm qua, hắn chỉ có một mình, phải ở một nơi xa xôi hẻo lánh như vậy sống qua ngày, không hề có ai ghé qua hỏi thăm. Nhưng lúc này hắn lại không thể nhận ra sự tức giận của mình. Ngược lại, hắn lại thấy hạnh phúc vì có một cuộc sống bình lặng đến thế.

“Nếu họ thực sự liều mạng để tìm kiếm ta, như vậy ta sẽ không có thời gian chăm sóc cho Harry. Đa số mọi người hợp lại với nhau chỉ vì lợi ích chung. Nếu ta không hiểu những điều này, năm đó bọn họ sẽ không đi theo ta.”

Harry nghiêm túc nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Voldemort, “Em không ở lại với Tom vì lợi ích, như vậy là bất đồng với Harry kia phải không?”

Người đàn ông đang di chuyển như máy móc ở phía trước đột ngột dừng lại, hắn nhìn chằm chằm vào cậu bé bên cạnh, “Cho nên, Harry, em không bao giờ có thể phản bội ta.”

Tinh thần của Harry đột nhiên hoảng loạn.

Có lẽ đây là những gì đã xảy ra trong cuộc đời, giống như Định Luật Murphy vậy. Điều bạn càng lo lắng, nó sẽ càng phát sinh, điều bạn càng lo sợ, nó sẽ càng xảy hiện nhiều hơn.

018

Mặc dù là phòng dành cho khách, nhưng mà bởi vì thân phận của Harry hết sức đặc biệt, Malfoy đã trang trí toàn bộ ngôi nhà càng thêm huy hoàng tráng lệ, cùng với những món đồ chơi tuyệt vời của trẻ con. Thứ duy nhất không phù hợp chính là chậu cây mà Harry đang ôm trong ngực.

Từ khi Tom mua cho cậu cái chậu hoa này, Harry không bao giờ để nó rời khỏi tầm mắt của bản thân. Tất cả mọi người đều nghĩ rằng cái bông hoa trong chậu này không sống được, nhưng Harry vẫn luôn tin chắc rằng đây là một chậu hoa hồng.

“… Chiếc hộp Pandora đã mở, bệnh tật, thảm họa, tội lỗi, lòng tham, v.v. đã bay ra, và từ đó nhân loại không còn hạnh phúc nữa. Khi hy vọng muốn bay ra khỏi chiếc hộp, Pandora đã nhanh chóng vĩnh viễn đóng lại chiếc hộp, vì vậy cả đời mọi người mới có thể tìm kiếm được hy vọng. “

Chuyện kể trước khi đi ngủ, vốn dĩ nên là một điều ấm áp, nhưng lại bị chất giọng khàn khàn và khuôn mặt xấu xí của người đàn ông biến khung cảnh này trở nên thập phần đáng sợ.

“Hy vọng …” Harry lẩm bẩm, “Hy vọng thực sự có thể chống lại sức mạnh của thảm họa sao ạ?”

“Ở trong mắt của ta, hy vọng còn mạnh hơn thảm họa rất nhiều.”

Thảm họa khiến hắn phát điên, nhưng hy vọng đã dẫn đường hắn trở lại.

“Em hy vọng chậu hoa này sẽ nở ngay bây giờ.”

“Nó sẽ không nở hoa đâu…” Voldemort cau mày, “Đây chỉ là một cái cây bình thường mà thôi.”

“Nếu mà bông hoa này thực sự nở, Tom có thể chấp nhận một yêu cầu của em được không.”

“Như vậy, hy vọng phép màu có thể xảy ra, em thực sự có thể nuôi sống nó.”

“Là cô ấy không phải là nó,” Harry nhấn mạnh nói, lại đột nhiên cười, “Em luôn nghĩ Tom là một người không tin vào phép màu và hy vọng vào những điều tương tự như vậy.”

Voldemort im lặng trầm mặc.

Mọi người đều muốn tin tưởng vào phép màu và hy vọng, chẳng qua hắn không bao giờ có may mắn giữ chân được họ, “Ta thích tin vào sự chăm chỉ và kiên trì hơn những thứ viển vông này.” Sau đó, Voldemort tắt đèn phòng ngủ và chuẩn bị rời đi.

“Tom không ngủ cùng với Harry à?” Nhìn Voldemort sắp rời đi, Harry kỳ quái hỏi hắn.

“Em sẽ sớm phải sống ở trường, em phải học cách thích nghi với những lúc một mình.”

Cánh cửa phòng ngủ bị đóng lại thật mạnh, trong chăn chỉ có một người, nên không đủ ấm. Harry ôm chặt lấy bản thân và lăn sang một bên ngủ. Chậu cây của cậu được đặt nằm ngay bên cạnh.

Harry chỉ cảm thấy rằng nếu hắn là một người sẵn sàng tin vào hy vọng và phép màu, thì hắn không hẳn sẽ vô vọng.

019

Thư phòng nhà Malfoy

“Lord, đây là đồ vật ngài để lại cho con bảo quản. ” Malfoy lớn cúi đầu thanh lịch nói với Voldemort.

“Rất tốt, Lucius, mọi chuyện xử lý tới đâu rồi?”

“Phần lớn Tử thần Thực tử vượt ngục khiến cho Bộ Pháp thuật không yên tâm nhưng may mắn thay, cho đến nay chúng ta vẫn còn chưa bị cho là mục tiêu.”

Lucius tận chức tận trách báo cáo chuyên cần cho Chúa Tể Bóng Tối, nhưng có thể nhận ra người nọ không hề chú tâm nghe. Sau khi khuôn mặt của Chúa Tể Bóng Tối bị hủy dung, Lucius không thể nhận ra hỉ nộ ái ố từ khuôn mặt của người này, khiến gã luôn cảm thấy lo lắng, ngay cả khi đây không phải là khi Chúa Tể Bóng Tối đang phát điên rồ.

“Malfoy nhỏ cũng sẽ đến Hogwarts à?”

Câu hỏi không suy nghĩ của Voldemort khiến cho Lucius ngạc nhiên, “Vâng, thưa Lord.”

“Tôi muốn che giấu thân phận của Harry, giai đoạn này quá nhạy cảm, ta tin rằng gia đình Malfoy và Snape, hắn có thể chăm sóc cho Harry thật tốt.”

“Vâng.” Lucius dường như đánh giá thấp tầm ảnh hưởng của Harry đối với Voldemort. Thực tế, ngay cả khi Harry đến Hogwarts dưới danh tính của Tử thần Thực tử, các giáo sư không thể bận tâm tới một đứa trẻ bình thường như vậy quá nhiều.

“Đi xuống đi.”

020

“Xin chào, tên tôi là Draco Malfoy, là chủ nhân nhỏ ở đây và tôi cho phép bạn gọi tôi là Draco.”

Harry khẽ mỉm cười, cậu lúc trước không hề nhận ra Draco khi còn bé lại dễ thương như thế này.

Người quý tộc bạch kim nhỏ bé tội nghiệp không biết rằng Chúa Tể Bóng Tối đang ở trong chính ngôi nhà của mình, nhưng cậu nhỏ lại tò mò khi nhìn thấy một bạn nhỏ khác ngoài nó xuất hiện trong nhà của mình, cho nên mới có thể nhìn thấy một màn này.

“Tên tôi là Harry.”

Xới đất, nhổ cỏ, bón phân và phun độc dược dinh dưỡng cho rễ cây phát triển, mặc dù hầu hết mọi người cho rằng chất dinh dưỡng bị Harry lãng phí, có thể mua thêm hàng trăm chậu hoa khác.

“Họ của ngươi là gì?” Giới quý tộc luôn dựa vào họ để thể hiện địa vị. Vừa nãy Harry tự giới thiệu mình quá đơn giản, và Draco bé nhỏ tất nhiên là không hài lòng.

“Cho đến nay tôi không hề có họ.” Câu trả lời của Harry khiến Draco có chút bối rối. Trong mắt của quý tộc nhỏ, dòng họ đã có sẵn từ lúc còn chưa được sinh ra, làm sao mà không có cho được.

Lòng dạ hẹp hòi của rắn con Slytherin tương lai âm thầm ghi một bút cho Harry.

Harry cẩn thận trả lời, trên thực tế, Tom không bao giờ nói cho biết Harry rằng họ của cậu là Potter. Nhưng đồng thời, hắn không bao giờ che giấu sự thật rằng hắn không phải là cha ruột của Harry, vì vậy nếu chỉ là ‘Một cậu bé Harry mười tuổi’ mà nói, cậu thực sự không biết họ của mình là gì, hoặc thậm chí là cha mẹ và gia đình.

Harry tiếp tục mân mê cái cây trồng trong chậu của mình, khiến Draco có phần không hài lòng với vẻ nghiêm túc của mình.

Một cái trang trí rất không Slytherin chút nào, chậu hoa bình thường tới không thể bình thường hơn, một cành cây khô trụi lủi và một vài lá thưa thớt, yếu ớt tới nỗi có thể rơi bất cứ lúc nào, và các cạnh của phiến lá có một cái màu không hề khoẻ tý nào.

“Cái gì đây?” Đôi mắt của Draco biểu hiện sự ghê tởm khi nhìn vào vật thể không phù hợp với gu thẩm mỹ của chính mình.

“Một bông hồng, Elpis.”

“Cái gì?”

“Tên tôi đã đặt cho nàng.”

“À?” Hoa hồng cũng có một cái tên? Draco sững người một lúc trước khi chậm rãi nói, “Cái tên có vẻ hơi lạ.”

“Elpis là tên của nữ thần hy vọng, và tôi tin rằng cô ấy cũng có thể mang lại hy vọng.”

Nụ cười rạng rỡ của Harry làm Draco choáng váng một chút.

Tiểu quý tộc đột nhiên hồi phục lại tinh thần và Harry một lần nữa lại mân mê chậu cây quý giá của mình.

Không hài lòng khi Harry chỉ nhìn chằm chằm vào cái chậu cây xấu xí và phớt lờ mình, Draco cứng rắn nói, “Chú ý, là nó, không phải cô ấy, nó chỉ là một bông hoa, và rõ ràng, không phải là một loại cây quý.”

Nói xong Draco liền quay người đi thẳng. Harry nhìn chằm chằm vào hình bóng Draco rời đi, và hơi nhếch lên khóe môi.

Trên thực tế, Draco thực sự dễ thương khi còn bé.

021

“Tom, đã hai tháng rồi, nhưng Elpis không có thay đổi.” Harry treo người trên cổ người đàn ông và chu chu cái miệng nhỏ càu nhàu làm nũng với người đàn ông.

“Elpis?”

Voldemort có chút bối rối.

“Đó là chậu cây hoa hồng anh tặng cho em. Em đặt tên cho cô ấy là Elpis, nữ thần hy vọng.”

“Hy vọng… Quả nhiên em vẫn chưa từ bỏ ý định đó nhỉ, Harry.” Voldemort sững sờ trả lời lại.

“Đó là một bông hồng!” Harry giận dữ kêu lên.

“Gần đây Tom có ​​bận hay không? Vẫn luôn không có thời gian dành cho Harry.”

Voldemort gật gật đầu, gần đây hắn vẫn luôn điều tra Horcruxes (Trường sinh linh giá) và hắn không thể tin tưởng giao chúng vào tay người khác, vì vậy hắn vẫn luôn rất bận rộn.

Harry gục đầu nhỏ xuống, ôm chậu cây quý giá của mình vào lòng, “Hy vọng của Tom là gì”

Voldemort dường như ngây ngẩn cả người, sau một lúc lâu hắn mới trả lời: “Ta không biết.”

Nhìn vào sự trống rỗng và bàng hoàng trong đôi mắt đỏ ngầu của người đàn ông, Harry cảm thấy mình không có biện pháp để ghét hắn chút nào.

022

Sau đó …

Chà, kỳ thật cũng chẳng bao lâu nữa sẽ tới sinh nhật lần thứ mười một Harry.

Sinh nhật ngày đó cũng giống như của mọi phù thủy ở mười một tuổi ở Anh Quốc này. Bọn họ sẽ nhận được một món quà đặc biệt. Voldemort ôm Harry và hỏi cậu thích đến học viện nào. Harry nói một cách dứt khoát – Hufflepuff.

“Harry không muốn khiến Tom thêm phiền phức.”

Thật sự, Hufflepuff chính xác là học viện khó hiểu nhất, cho dù Harry có nhớ về Gryffindor như thế nào, nhưng cậu vẫn muốn đến Học viện của những lửng con.

Ngoài ra, Harry cuối cùng cũng “biết” dòng họ thật sự của mình. Thư nhập học ghi rõ rằng Harry Potter, Voldemort không thể làm gì với nó, và hắn cũng không cố tình che giấu nó.

Harry cau mày. Rõ ràng, chuyến đi Hogwarts của cậu không thể nào có thể điệu thấp được nếu như cậu không muốn như thế.

023

Hẻm Xéo

Harry từ chối lời khuyên được đồng hành của cha và con nhà Malfoy. Thực tế, cậu thích cảm giác được ở bên Tom hơn.

Cậu bị một đứa bé chặn lại trước cửa tiệm sách Flourish and Blotts, “Xin chào, xin chào.”

Giọng nói đột ngột phát ra làm Harry giật mình. Cậu chỉ vừa muốn nói, ta không quen biết ngươi, nhưng vẻ ngoài của cậu bé lại làm cậu ngạc nhiên.

Mái tóc đen vô tổ chức, đôi mắt màu xanh ngọc bích, khuôn mặt rõ ràng giống y như đúc Harry, thân phận của cậu bé rõ rang y như ban ngày, chưa kể James, Lily và Sirius còn đứng ngay bên cạnh, Harry không thể đoán ra được thì cũng thật là một đứa ngốc hết thuốc chữa.

“Hai chúng ta lớn lên trông thật giống nhau, tôi tên là Billy Potter.” Billy mỉm cười ân cần, khi so sánh với vóc dáng của Harry thì hơi cường tráng hơn một chút. Hơi thở trên cơ thể của anh rất giống với Lily. Harry hoàn toàn tin rằng anh chính là một ánh mặt trời nhỏ thật lương thiện.

Gần như trong giây tiếp theo, Harry ngay lập tức cảm nhận được ý định giết người của người đàn ông bên cạnh mình. Cậu hiểu rất rõ về người đàn ông của mình. Hiện tại Billy Potter là người mang trên mình cái danh hiệu ‘Cứu thế chủ’. Sát ý của Tom ngay lập tức đánh thức Harry.

“Hai chúng ta thật sự không hề quen biết nhau,” Harry cố ý xem nhẹ nước mắt trên khóe mắt của Lily cùng với việc James đang muốn nhảy bổ lên phía trước, cậu cứng nhắc lôi kéo tay Tom nhanh chóng rời đi.

“Harry có muốn hỏi ta cái gì hay không?” Ngữ điệu trong giọng nói của Tom tỏ ra rất nguy hiểm, Harry không chút nghi ngờ nào nếu như bản thân cậu mà đi chất vấn hắn, người nam nhân này tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cậu.

Hắn sẽ giết mình sao?

Harry không nhịn được tự hỏi bản thân cậu vấn đề này, nhưng mà cậu không có ý đồ muốn đi khiêu chiến giới hạn của người đàn ông này.

Cậu chỉ đơn giản nhìn chằm chằm gương mặt xa lạ sau khi uống thuốc Đa dịch, cậu nghĩ chắc hẳn Tom không hề biết, đôi mắt của hắn đã hoàn toàn biến thành màu đỏ như máu, hơn nữa trong mắt không hề có một chút sát ý nào, trong đó chỉ có tuyệt vọng và thống khổ.

Harry nhỏ giọng ở bên tai Tom nỉ non, “Em cái gì cũng không muốn biết, Harry chỉ cần có Tom là đủ rồi.”

Giọng nói vừa mới thoát ra ngoài, cặp mắt màu đỏ máu của người kia ngay lập tức biến thành màu đen tuyền, giống như tất cả những chuyện vừa xảy ra chỉ là ảo giác mà thôi.

Harry đem cả cơ thể treo tòng teng trên cổ Tom, “Vừa rồi cả người của Tom thật là đáng sợ.”

Voldemort cảm thấy lời này nghe tới tai có một chút ý tứ châm chọc, cả ngày bản thân hắn đeo lên một gương mặt rắn lạnh lùng thế kia, mà đứa nhỏ lại bị gương mặt bình thường sau khi uống Thuốc Đa dịch của hắn dọa sợ?

“Tom tức giận thật sự làm cho người ta khiếp sợ.” Harry nhỏ giọng giải thích bổ sung, dường như còn có chút ý tứ muốn lên án, lại còn giống như thêm chút ý vị khi dễ đối phương.

Voldemort nghĩ nghĩ sau đó nói, “Có lẽ là gần đây ta lại bắt đầu… trở nên có chút điên cuồng.”

Ngữ khí bình đạm của hắn làm cho Harry có cảm giác việc mất đi lý trí cũng không hề có chút nào đáng sợ, mà chỉ giống như một việc nhỏ mà bình luận một câu: “Thời tiết hôm nay thật là tốt.”

“Điên cuồng?” Harry tỏ vẻ khó hiểu, “Tại sao những lúc Tom ở lâu đài sẽ không như vậy mà?”

“Bởi vì hiện tại ta cần phải làm một chút việc quan trọng cho nên chỉ cần điên cuồng là đủ, lý trí sẽ chỉ khiến ta thêm thất bại càng nhanh mà thôi.”

Harry có chút ngây ngẩn cả người, chỉ là không nghĩ tới Voldemort sẽ trả lời như vậy.

“Khó tới mức Tom không cần lý trí sao?”

Voldemort lảng tránh không trả lời câu hỏi của Harry.

“Chúng ta nên đi mua đũa phép thôi.”

Harry ngốc nghếch gật gật đầu, nhanh chóng đuổi kịp người đàn ông đang bước đi phía trước, không biết vì lý do gì, mà trong lòng luôn có chút bất an.

Voldemort lôi kéo cánh tay nhỏ nhắn của Harry, lại không hề hé lộ cho cậu, thật ra lý trí của bản thân đã sớm bị hắn vứt bỏ.

HẾT CHƯƠNG 3

Design a site like this with WordPress.com
Get started