[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 73


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Buổi tối, Lucius là người duy nhất rời phòng để ăn. Salazar và Abraxas có gia tinh dọn bữa tối lên tận phòng, nên bọn họ sẽ không xuống đây.

Lucius ra khỏi phòng, tròn mắt nhìn bàn cơm thịnh soạn không một bóng người. Này….. là phụ thân dắt Chúa tể Hắc ám bỏ trốn? Hay là Chúa tể Hắc ám cắp phụ thân cậu cao chạy xa bay rồi?

Lucius thở dài, ngồi xuống chỗ của mình im lặng dùng bữa. Quên đi, thân làm con trai, cậu không nên can thiệp vào vấn đề của phụ thân làm gì, cứ ăn no trước, sau đó về phòng làm bài tập.

Gia tinh đặt bữa tối lên bàn và lặng lẽ rời khỏi. Xốc chăn lên, Salazar khoác áo sơ mi, bước xuống giường bưng khay.

Ansel rã rời nằm trên giường, nhìn bộ dạng ít vải của Salazar, khẽ hừ một tiếng, nếu y đã không hơn được Salazar ở phương diện body thì y sẽ áp đảo phương diện khác! Tiềm năng của con người là dương vô cực!

Vì thế, Ansel ngâm nga, nói móc Salazar “Hừ, cuồng khoe thân, não của anh bị tinh trùng xâm lăng rồi hay gì? Quên mất mình là phù thuỷ, ngu ngốc.” Hai chữ ‘ngu ngốc’ này Ansel cũng chỉ thầm nói trong lòng, y không dám nói thẳng mặt hắn. ←← Ví dụ điển hình cho đã yếu rồi còn ra gió.

Salazar không thèm để ý mấy từ ngữ đâm chọt của Ansel, biết Ansel vẫn chưa load được, nên hắn rộng lượng không so đo với y. Đợi ngày nào đó đòi hết vốn lẫn lãi là được.

Bê khay leo lên giường, ôm Ansel vào lòng, dùng nĩa ghim một miếng thịt nướng thơm phức, quơ quơ trước mặt Ansel “Al, đói không? Muốn ăn chứ?”

Ansel cắn răng trừng Salazar, nhảm nhí! Làm sao không đói được, ngoại trừ bữa sáng, hôm nay một miếng bánh y cũng chưa được gặm đã bị tên cầm thú này đè lên giường cày cuốc cả một ngày!!

Ansel há miệng muốn cắn, kết quả động tác Salazar nhanh hơn, nhanh chóng đưa miếng thịt lên miệng nhai nhai, động tác này làm cho Ansel đã tức rồi còn tức hơn.

“Lão sư!” Ansel tức giận phản đối “Em đói!!”

Salazar không để ý gật đầu, chỉ là không có phản ứng gì “Ta biết, ta biết Al đói rồi.”

Ngay sau đó đổi giọng, thiếu đánh cười cười nhìn Ansel “Muốn ăn phải không? Thế tự mình ăn đi.”

Ansel nhìn Salazar, uỷ khuất. Bị tên trứng thúi này chèn ép cả ngày, bây giờ muốn ăn cũng không xong, thật sự là….Merlin, sao lúc người rời đi không thuận tiện mang tên này đi chung cho vui luôn chứ hả!!

Ansel buồn bực, đau lòng, ấm ức. Quay đầu hung hăng cạp một phát lên vai Salazar. Chờ đến khi phát tiết hết ức chế trong lòng, mới ngạo kiều quay đầu qua chỗ khác, không thèm để ý đến Salazar trứng thúi nữa.

“Hừm.” Salazar cảm nhận được đau đớn trên vai, không cần nghĩ cũng biết, Ansel dùng bao nhiêu lực “Al, xem ra em còn khoẻ chán nhỉ, chúng ta làm gì có ích đi? Thể dục thể thao chẳng hạn?”

Lần này Ansel thông minh, không ẹo tới ẹo lui nữa, với mấy câu khiêu khích của Salazar xù lông lên “Salazar Slytherin! Ngày mai em còn muốn xuống giường đi lại đấy!!”

Chứ không phải là như bị liệt, cả ngày phơi bụng trên giường!! Chỉ là, Ansel, hình như cậu nên suy xét tình hình một chút…….Chậc……

Salazar cười cười, hôn lên mặt Ansel một cái, hắn cũng chỉ hỏi chơi thôi. Tuy rằng rất muốn làm như vậy nhưng Ansel…Hiện tại còn khá nhỏ, cho nên Salazar chỉ là muốn chọc Ansel xù lông thế thôi.

“Ngoan, ăn đi, ta đút em.” Biết Ansel thật sự đói rồi, Salazar cũng ném hứng thú trêu chọc của mình sang một bên, toàn tâm toàn ý đút Ansel ăn.

Ansel “Aaa” một cái, mở miệng ngoạm thức ăn Salazar đút, nhìn biểu cảm dịu dàng đến sắp vắt ra nước của Salazar, hơi lúng túng đỏ mặt nói “Lão sư, em có thể tự ăn….”

Salazar nhướng mày, trầm trầm nói “Al, có phải em không muốn ăn nữa không? Bụng ta còn đói đấy.”

Ansel nhìn đôi mắt hơi loé lên của Salazar, không dám cựa quậy, Salazar đút gì, y ăn đó. Cuối cùng, không thèm kiêng nể trực tiếp chỉ huy Salazar đút cái này cái kia cho mình,

Nói tóm lại, Ansel này, tuyệt đối không thể cưng chiều quá được!

“Abra, anh đã giải thích gì với Lucius?” Bị Abraxas đánh thức, được Abraxas giúp dựa đầu vào gối, tò mò hỏi.

Abraxas nghiêm túc đút Riddle ăn, ngẩng đầu cười “Lucius không hỏi, anh cũng chưa nói.”

Nhìn bộ dạng trốn được ngày nào hay ngày đó của Abraxas, Riddle trầm mặc, sắc mặt cứng ngắc “Abra, đừng nói là anh…có ý định giấu nó luôn nhé.”

“Sẽ không” Abraxas cẩn thận cắt nát bò bít tết, dùng muỗng đút Riddle “Chờ sau này tìm lúc thích hợp rồi giải thích với Lucius.”

Mắt Riddle nhìn chằm chằm cái muỗng trong tay Abraxas, nghiến răng nghiến lợi nói “Abra, tôi không phải con nít!

Dằm nát như thế, ngay cả nhìn anh còn không muốn, huống chi là nuốt!!

“Hử” Abraxas khó hiểu nhìn qua dĩa bò, trên mặt có chút xấu hổ “Khụ khụ…. không phải… anh sợ em không ăn được đồ cứng.”

“Tôi tin rằng răng của mình vẫn còn rất tốt!” Riddle giật cái nĩa, cách ly mớ đồ ăn bị Abraxas làm ô nhiễm.

Abraxas uất ức, hắn tốt bụng giúp đỡ, thế mà lại bị ghét bỏ……

Riiddle dừng động tác, nghiêng đầu ném cho Abraxas một vấn đề “Abra, tuy rằng hiện tại tôi đang…..” Thứ lỗi cho anh, anh thật sự không muốn nói cái từ đó ra! “Nhưng mà, nghe bác sĩ của St. Mungo nói, hoạt động nhiều chút tốt hơn.”

Abraxas trẻ con chớp chớp mắt, vươn tay sờ sờ cái bụng ba tháng của anh, sau đó gật đầu. Đối với mấy người có chuyên môn, Abraxas rất tin tưởng.

“Cho nên” Riddle xấu xa cười, “Anh vẫn nên suy nghĩ làm sao ngày mai có thể giải thích với Lucius về việc tại sao một Chúa tể Hắc ám đang mang thai lại có mặt ở trang viên Malfoy đi.”

Nói xong, vui vẻ tận hưởng bữa tối của mình, vứt Abraxas đã hoá đá sang một bên. Đặc quyền của Chúa tể Hắc ám là gì? Đó là ném vấn đề của mình cho cấp dưới, cho thuộc hạ đi giải quyết dùm. Đương nhiên, điều này hoàn toàn có thể áp dụng với bạn lữ.

Abraxas cứng đờ, hắn còn đang mừng thầm vì không cần đối mặt với ánh mắt phức tạp của Lucius, hiện tại……..quả thật: Tránh được mùng một, nhưng không thoát được mùng năm mà. Là ai nghĩ ra câu này thế, hắn nhất định phải đi thắp một nén nhang mới được!

Hắn nhìn sang Chúa tể Hắc ám, trong lòng rối rắm, nếu biết có ngày này hắn đã không nói với Lucius rằng mẹ của nó đã qua đời sau khi nó sinh ra. Mà nói rằng, Chúa tể Hắc ám là mẹ của con đấy, chờ đến khi ma lực trở nên mạnh mẽ hơn thì đi tìm mẹ con!

Một lời nói dối phun ra, thì một đám khác cũng không biết từ đâu chạy đến, giống tuyết mà bao phủ xung quanh hắn, cuối cùng, tự mình vùi mình trong trái cầu ba xạo này luôn.

Abraxas đau đầu, làm sao giải thích với Lucius bây giờ, đây là một vấn đề rất nghiêm trọng.

Vốn dĩ Riddle cũng khá vui vẻ, chỉ là, cả tối Abraxas vẫn luôn duy trì tình trạng này, làm trong lòng Riddle có chút áy náy.

“Abra, nếu không……..Tôi về trang viên Voldemort nhé, có gia tinh hẳn là không sao đâu.” Không thể không nói, Riddle cậu rất có tố chất làm hiền thê đấy…………. Còn chưa gả đó, mà đã bắt đầu nghĩ cho Abraxas rồi.

“Không cần” Abraxas cười, đứng dậy ịn lên trán Riddle một nụ hôn “Tom, một mình em ở trang viên Voldemort anh không yên tâm, anh hiểu Lucius, hẳn là sẽ không có…..ừm, phản ứng nào quá khích đâu.”

Thấy Abrxas muốn rời đi, Riddle vội vàng níu tay hắn lại “Abra, hiện tại anh muốn đi đâu?”

“Đi tìm Lucius, sớm muộn gì cũng phải nói, hiện tại cho Lucius một buổi tối để tiếp thu đi” Abraxas vén tóc mái có chút chướng mắt của Riddle lên, đối diện vối đôi mắt đỏ của anh, khoé miệng kéo lên nụ cười dịu dàng “Tom, mong lần này em sẽ sinh cho anh một công chúa nhỏ.”

Nói xong Abraxas nhanh chóng chuồn đi trước khi Riddle xù hết lông lên, tránh cho mình gặp tai ương.

Đến trước của phòng Lucius, Abraxas hít một hơi, sau đó mỉm cười, thì ra hắn cũng có lúc không dám đối mặt với con trai của mình….thật là…….nói gì bây giờ, haizzz.

Abraxas nhẹ nhàng gõ cửa phòng, nói: “Lucius, là ba, ta có thể vào hay không?”

Trong phòng yên lặng một lát, sau đó mới nghe Lucius lên tiếng “Phụ thân vào đi.”

Abraxas mở cửa, nhìn Lucius đang ngồi trên bàn viết gì đó, trên mặt có chút ngượng ngùng “Lucius, không quấy rầy con chứ?”

Về phía Abraxas có hơi chột dạ, là vì mình đã giấu diếm thân phận của Lucius, làm cho Abraxas khi đối mặt với Lucius……..trong lòng có chút……khụ khụ………..

HẾT CHƯƠNG 73

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 20: Cảm Thấy Sẽ Không Yêu Nữa


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

“Đúng vậy,” Draco cười tủm tỉm và nhìn vẻ mặt viết rõ ‘Trò này không vui đâu’ của Harry, “Cậu bé vàng —— a, cậu bé vàng trọng sinh, rất vui khi được quen biết cậu.”

“…… Cậu cậu cậu cậu……” Harry chỉ vào Draco, cả người run lên, “Cậu cậu cậu, cậu tại sao lại……”

Draco ngồi ở mép giường thản nhiên xoay xoay cây đũa phép, “Bởi vì các cậu thật sự rất không giống học sinh năm nhất, vì vậy mình đã đi hỏi Ron.”

Harry quyết định khi cậu quay về sẽ lập tức cắn chết Ron, “Vậy, cậu muốn làm cái gì?” Harry cảnh giác hỏi.

Draco buồn rầu nhìn cậu, “Hình như cậu không tin mình là Godric Gryffindor?”

“Đột nhiên có người bước ra và nói với cậu rằng người đó là Merlin vậy cậu có tin không a!?!? Còn không thì cậu nói với mình cậu là Chúa tể Hắc ám trọng sinh!!!!” Harry phát hỏa lật bàn.

“Hơn nữa cậu giống Gryffindor ở chỗ nào!!! Gryffindor làm sao có thể vào nhà Slytherin a!!! Cậu có biết khi nhìn những viên đá quý nhà Slytherin, nima thật sự là làm cho người khác cảm thấy rất tuyệt vọng!!!”

Draco nhẹ nhàng giơ ngón tay lên, “Suỵt —— tuy rằng hiện tại là giờ nghỉ ngơi, nhưng cũng đừng quấy rầy hàng xóm của mình!? Cậu biết không những hàng xóm nhân ngư của mình tương đối hung dữ.”

Harry thở hổn hển ngồi trên mặt đất, mặt đỏ bừng vì kích động.

Cả ngày hôm nay quả thực tràn đầy năng lượng!? Thấy được Salazar Slytherin một ngàn năm trước còn chưa tính, sau khi ra khỏi thì lại gặp một Slytherin tự xưng mình là Gryffindor!! Vẫn là Draco Malfoy a!!!! Toàn bộ tam quan của cậu đều hỏng rồi sao!!

Cái gì? Bạn nói tôi đang quá phóng đại sao!? Em gái bạn, nếu Salazar dùng khuôn mặt của Ron đứng ở trong phòng sinh hoạt chung nhà Gryffindor, mặc một chiếc áo choàng trên ngực có thêu biểu tượng của Gryffindor và đeo một chiếc cà vạt màu đỏ vàng một cách tỉ mỉ và nói với bạn rằng mình là Salazar Slytherin một trong bốn nhà sáng lập —— không không không, mặt Ron chưa đủ kinh hoàng a!! Chắc khuôn mặt của Neville sẽ đủ gây sợ hãi tột độ a a a a a a a ——

Sau khi Harry gào thét xong rốt cuộc cũng từ từ bình tĩnh lại. Draco chờ cậu hạ nhiệt rồi nói, “Bình tĩnh đi, phải suy nghĩ cẩn thận lại. Ron đã nói với mình rồi, Draco các cậu từng gặp hoàn toàn khác so với mình đúng không?”

“Mình chưa từng che giấu bản tính của chính mình.” Giọng điệu của Draco rất kiêu ngạo, hắn nghiêng đầu nhìn Harry đang gắt gao trừng mắt nhìn, “Sở dĩ mình tiết lộ thân phận với cậu là vì Ron nói với mình rằng kẻ thần bí kia sẽ quay trở lại lần nữa, có đúng không?”

“Năm thứ hai sử dụng Trường sinh linh giá thiếu chút nữa đã hút đi linh hồn của một Gryffindor năm thứ nhất, năm thứ tư thì giết chết một học sinh nhà Hufflepuff, còn sử dụng cấm thuật làm người chết sống lại…… Ủng hộ quý tộc, hãm hại các phù thủy máu lai và Muggle ——”

Giọng nói của Draco càng ngày càng lạnh lùng, “Mình tuyệt đối sẽ không cho phép người như vậy còn sống trên thế giới này.”

Em gái ngươi dám làm tổn thương đến các nụ hoa của Hogwarts!!!

“Dù sao hiện tại mình vẫn còn nhỏ. Nếu ở một ngàn năm trước khi ma lực của mình rất mạnh, mình sẽ không cần hợp tác với cậu,” Draco nhìn Harry, “Nhưng điều quan trọng nhất không phải là ma lực, mà là những kinh nghiệm, và ký ức về Hogwarts, có thể giúp đỡ các cậu rất nhiều —— thật ra cậu cũng không dám chắc chắn rằng bản thân có thể một lần nữa đánh bại Người đó, có đúng không?”

Harry nhìn người trước mặt không nói lời nào.

Draco mỉm cười rất chắc chắn, “Godric Gryffindor kết đồng minh với cậu nha? Nếu đồng ý thì cậu sẽ là đồng minh của bốn nhà sáng lập đấy? Cậu có thể cùng nhau chiến đấu với một trong bốn nhà sáng lập?”

Ngươi…… Em gái ngươi!!

Loại cám dỗ không thể cưỡng lại này ——

“Tôi không tin cậu là Godric Gryffindor!!!” Harry kích động nhảy dựng lên và xông ra ngoài không thèm quay đầu lại.

“Hừm, cậu nhất định sẽ đồng ý.” Draco mỉm cười tràn đầy tự tin nhìn về phía cửa sổ trong suốt.

Bỗng nhiên có một nhân ngư da xanh xông ra giận dữ cằn nhằn với cậu, Draco cảm thấy chột dạ, “Ừm, làm ồn đến các ngươi sao? Xin lỗi xin lỗi, lần này không phải ta —— được được, lần sau ta sẽ chú ý! A, có chuyện gì thì từ từ nói với ta, đừng có dùng nĩa chọc cửa sổ chứ, đồ đáng ghét!!! Đã một ngàn năm rồi tộc nhân ngư các ngươi vẫn đáng ghét như vậy!!!”

Hogwarts lúc ba giờ sáng, Cậu bé vàng chạy loạn như điên, nhưng không đụng phải hồn ma nào, cũng không gặp phải giáo sư tuần tra ban đêm, và trốn được Filch ——

Cậu lao vào phòng sinh hoạt chung nhà Gryffindor —— nima hiện tại cậu có bóng ma tâm lý đối với từ Gryffindor này!!

Một tay dựng Ron dậy khỏi giường, cảm ơn kỳ nghỉ, những người khác trong phòng ngủ đều đã về nhà hết rồi, cậu không cần phải nhịn đến hôm sau mới có thể kéo Ron đến chỗ không có người để hỏi rõ ràng.

“Cậu cậu —— cậu đã nói gì với Draco!?” Hai tay của Harry đều run lên vì tức giận, “Lỡ như nó là thuộc hạ của kẻ thần bí, thì cậu phải biết rằng chúng ta chắc chắn sẽ chết đó!?”

Ron mơ mơ màng màng bị Harry dọa sợ chết khiếp —— “Mình không nói gì nhiều ——!!”

“Cậu nói với nó là chúng ta trọng sinh!!!” Harry rít gào.

Ron dùng sức tránh khỏi tay của Harry, “Draco đứng về phía chúng ta!”

Harry tức muốn xịt máu lên mặt Ron, “Cậu tin những chuyện ma quỷ hắn nói!? Cậu tin hắn là Godric Gryffindor!?”

Ron mặt đầy chấm hỏi nhìn cậu, “Hả? Godric Gryffindor ——? Harry não cậu lên giàn thiêu rồi hả?”

Ron yếu ớt ngã xuống giường, “Cậu không có ở đó, nên cậu không biết lúc đó là cảnh tượng thế nào, Draco khi đó —— mình thật sự không muốn nhớ lại! Lúc đó mình không thể không nói hết tất cả mọi chuyện cho nó! Giọng điệu, thần thái, cách sắp xếp ngôn từ của nó —— nói thật, sau khi trải qua mình thấy những hành động bức cung tra tấn thật sự quá nhẹ nhàng. Draco chưa làm cái gì hết, chỉ đơn giản là nói chuyện, vẫn có thể đào hết tất cả mọi chuyện mà cậu vẫn cảm thấy can tâm tình nguyện.”

“Lời nguyền?” Harry cẩn thận đánh giá trạng thái tinh thần của bạn tốt.

“Này này này, tuy rằng mình không có năng lực lợi hại chống lại lời nguyền như cậu, nhưng lời nguyền bình thường cũng không có hiệu quả đối với mình!?” Ron nổi đóa khi bạn tốt nghi ngờ năng lực của bản thân. “Nhưng nó không có tập trung hỏi về vấn đề cụ thể, cho nên mình vẫn giấu một số chi tiết.”

Ron đứng dậy nhỏ giọng nói chuyện với Harry, “Dù sao thì Draco cũng là học sinh nhà Slytherin……”

Trong đầu Harry không ngừng suy nghĩ về câu nói của Draco —— “Hình như cậu không tin mình là Godric Gryffindor?”

Sau đó lại nghe tiếp một câu “Dù sao thì Draco cũng là học sinh nhà Slytherin……”, Harry ngã gục xuống giường Ron, yếu ớt nói: “Mình thật sự rất tuyệt vọng đối với cái thế giới vừa lộn xộn vừa vô tình vừa lạnh lùng vừa vô lý này, tam quan của mình hoàn toàn vỡ nát rồi!!!”

Ron không để ý tới Harry, “Hơn nữa cậu ta vẫn là người của gia tộc Malfoy, mình không có nói cho cậu ta biết về căn phòng bí mật và Tử xà. Mình chỉ nói là có người đặt cuốn sổ nhật ký của Chúa tể Hắc ám vào trong vạc của Ginny em gái mình, lừa Ginny giúp linh hồn của người đó trở nên mạnh mẽ, và Ginny suýt nữa là đã bỏ mạng.”

Harry ló nửa khuôn mặt ra khỏi chăn, “Điều này chỉ chứng minh là ít nhất cậu còn có đầu óc. Còn những chuyện khác thì sao?”

Ron cúi đầu thú nhận, “Ngoại trừ năm thứ bảy chúng ta ở bên ngoài tìm cách làm sao để tránh sự săn lùng của Chúa tể Hắc ám, thì về cơ bản mình đã nói hết mấy cái Trường sinh linh giá ở chỗ nào, và cách chúng ta tiêu diệt chúng.”

Em gái nó ……!!! —— Thôi được rồi, ít nhất có thể khắc phục lại một chút trọng điểm……

“Không phải cậu nói là Draco đào từ cậu không sót một mảnh sao?” Harry châm chọc nói.

“Thành thật mà nói, đó là bởi vì cậu ấy không có hỏi cụ thể những điều này, mình liền lựa nhặt và đem những chuyện ít quan trọng nói cho Draco biết. Nếu cậu ta thật sự hỏi cụ thể từng chi tiết……” Ron vẻ mặt như đưa đám, “Harry xin lỗi cậu a. Mình thật sự chịu đựng không nổi ——”

Harry bất đắc dĩ thở dài, hai mắt vô thần và đầu óc trống rỗng, mọi chuyện xảy ra hôm nay khiến tinh thần và thể xác của cậu đều bị rút cạn: “Mình mệt mỏi quá, cảm thấy sẽ không yêu ai nữa……”

“Không được, Ginny còn đang đợi cậu đó, tuy rằng Ginny không trọng sinh, nhưng cậu cũng không thể phụ lòng em gái mình!” Ron nói ngay thẳng, “Đúng rồi, vừa rồi cậu nói gì về Godric Gryffindor?”

“A, không có gì……” Harry bắt đầu đem chuyện cậu bị hút vào quả cầu ký ức và chuyện đã trải qua nói lại.

“…… Sao lần nào gặp được chuyện như thế này đều là cậu vậy!” Ron hâm mộ ghen tị đẩy Harry người đang chiếm giường của cậu, “Cho mình một chỗ, ở bên ngoài lạnh lắm.”

Harry dịch vào bên trong nhường chỗ, Ron lập tức lao vào trong chăn, nghiến răng nghiến lợi bắt đầu cắn chăn.

“Cái đó không phải là trọng điểm có biết không hả!! Vấn đề ở đây là Draco nói hắn là Godric Gryffindor a!”

Harry buồn bã trừng mắt nhìn Ron, “Gryffindor a!! Người sáng lập ra học viện Gryffindor!! Là một trong bốn nhà sáng lập một ngàn năm trước!!! Mỗi một cuốn sách viết về lịch sử đều không thể không viết một đống chuyện liên quan đến người này!!!”

Thung lũng Godric là được đặt theo tên của người ấy a! Cậu vẫn luôn cảm thấy rất kiêu ngạo vì được sinh ra ở thung lũng Godric!!! Năm thứ hai trong tình cảnh tuyệt vọng cậu đã rút ra thanh kiếm Gryffindor và đã tôn kính người như thần a!!!!

Ở trong thời điểm khó khăn cậu luôn tự nhủ với bản thân cậu là người rút ra thanh kiếm Gryffindor!!! Cậu là Gryffindor chân chính!! Không được sợ hãi không được cúi đầu nhất định phải kiên trì a!!!

Nima Godric Gryffindor là chỗ dựa tinh thần của cậu a!!! Kết quả chỗ dựa tinh thần lại dùng thân thể của kẻ thù luôn đối đầu với cậu ở kiếp trước, đứng ở trong phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin, mặc một chiếc áo choàng dài trên ngực thêu huy hiệu nhà Slytherin và một chiếc cà vạt có màu xanh lá và bạc, nói với cậu rằng —— bản thân mình chính  là Godric Gryffindor a!!!!”

HẾT CHƯƠNG 20

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 19: Hồi Ức Của Salazar


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Harry phát hiện ra rằng đây không phải là một ký ức hoàn chỉnh, mà chỉ là một đoạn ký ức tàn khuyết.

Dường như ngay từ đầu vì chuẩn bị món quà sinh nhật cho một người bạn nên Slytherin đã xây dựng một mật đạo —— Quà sinh nhật của Godric thực sự là một mật đạo!!

Harry im lặng không nói, phải nói là, thật sự không hổ danh là bốn nhà sáng lập sao…… Luôn cảm thấy nó thật sự khác biệt so với người thường một chút a!

Xung quanh bỗng nhiên trở nên mờ ảo, Harry đoán rằng đại khái là cậu sắp bước vào đoạn ký ức tiếp theo.

Quả nhiên, một lúc sau bốn phía xung quanh trở nên rõ ràng, mật đạo vừa mới sửa chữa nửa chừng đã kéo dài thêm một đoạn không biết.

Tuy nhiên, Slytherin vẫn đứng ở nơi đó, lần này ông không dùng mũ áo choàng để che kín khuôn mặt nữa.

Đó là một khuôn mặt cực kỳ đẹp trai và sắc sảo.

Vẻ mặt của Slytherin có chút hoang mang và mất mác, “Godric còn chưa tìm ra mật đạo này a…… Chẳng lẽ rất khó phát hiện ra con sư tử ở dưới con rắn trên hành lang tầng bốn sao?”

Harry có một loại cảm giác là cậu sắp phát hiện ra câu chuyện bát quái rất lớn ở một nghìn năm trước.

Slytherin vươn tay đặt ở trên tường, có vẻ như đang rất tiếc cho tâm huyết của mình, nhẹ nhàng thở dài, “Godric a……”

Slytherin hoang mang cau mày: “Rowena tốt như vậy sao……”

Rowena Ravenclaw?

Harry âm thầm đoán ra tên của những nhân vật chính.

Xung quanh lại mờ ảo một lần nữa —— Ký ức tàn khuyết này cũng tàn khuyết quá đi!! Hơn nữa có nhiều ký ức như vậy —— Nghĩa là nói, về sau Slytherin sẽ đến rất nhiều lần nữa sao?

Nói theo cách khác là…… Godric vẫn chưa bao giờ phát hiện ra mật đạo này sao……? Harry âm thầm khinh thường năng lực của sư tổ —— Con sư tử ở dưới con rắn trên hành lang tầng bốn rất khó phát hiện ra sao!

Nếu Godric mà nghe thấy được thì tuyệt đối sẽ gào lên —— Ngươi tự làm thử đi!!! Hơn nữa, không phải rốt cuộc ta đã tìm thấy nó rồi sao!!!

Slytherin hết lần này đến lần khác xuất hiện, hoặc là bực bội hoặc là vui vẻ hoặc là trầm mặc.

“Godric đến giờ mà cậu vẫn chưa tìm thấy được…… Cậu thật sự ngu ngốc.”

“Godric cậu có thể đừng chỉ cần nhìn thấy phụ nữ là không thể đi nổi nữa được không!!”

“Godric cậu có dám không phụ họa theo Rowena nữa không!!”

“Godric thỉnh thoảng cậu có thể đứng về phía tôi được không!!”

“Godric cậu là tên khốn trọng sắc khinh bạn!!”

“Godric cậu thực sự dám cãi nhau với tôi!!!”

Godric Godric Godric…… Hầu như là lần nào cũng nhắc đến Godric.

Có vẻ là…… Slytherin và Gryffindor thật sự là bạn bè rất tốt a……

Nhưng Harry vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.

Mỗi một lần xuất hiện đều chỉ ngắn ngủi có vài giây, mà khi xuất hiện thì càng lúc càng trầm mặc hơn lần trước, khi Slytherin xuất hiện một lần nữa, ông ấy trông rất cô đơn.

Slytherin nhìn vách tường và ngơ ngẩn vươn ngón tay ra, dường như đang vô thức viết cái gì đó ——

Gryffindor Gryffindor Gryffindor……

Một lần lại một lần, một lần lại một lần.

Sau đó người đó dừng lại một chút. Rồi viết tiếp.

Godric Godric Godric Godric……

“Đồ ngốc đồ ngốc đồ không có đầu óc!” Slytherin bỗng nhiên tức giận hét lên, làm Harry giật mình.

Được rồi, thật sự là một uất ức rất mạnh mẽ……

“Cậu thật sự vẫn chưa tìm ra…… Hiện tại cậu vẫn chưa tìm được……” Slytherin tức giận thở dài một cách yếu ớt, ngẩn ngơ nhìn bàn tay của mình, sau đó tự nói với bản thân: “Salazar Slytherin, kết hôn vui vẻ.”

Harry không hiểu, kết hôn không phải là một chuyện rất đáng để vui mừng sao? Chẳng lẽ Slytherin không yêu cô dâu của mình?

Xung quanh lại mờ đi một lần nữa.

Slytherin dường như dần dần không nghĩ đến việc mật đạo vẫn chưa được tìm thấy nữa mà đem mật đạo này biến thành một hốc cây bí mật của mình.

Mỗi lần Slytherin tức giận dường như đều là vì Gryffindor.

Bộ dáng khi Slytherin xuất hiện càng ngày càng già đi, tính tình cũng ngày càng hung bạo.

Hoàn toàn đã không thể nhìn thấy bộ dáng điềm tĩnh và ưu nhã của lúc còn trẻ, ông vô cùng nóng nảy và bướng bỉnh.

—— Chẳng lẽ gia tộc Slytherin đều như vậy sao? Harry nghĩ đến Tom Riddle lúc trẻ, đó quả thật là một thanh niên ưu tú có thể mê hoặc trái tim mọi người, mà cuối cùng lại biến thành một Chúa tể Hắc ám mặt rắn……

Harry không muốn đánh giá gì. Thật sự khi nghĩ lại chuyện cũ thì cảm thấy rất kinh hoàng.

Một lần cuối cùng, lần cuối cùng Slytherin xuất hiện, ông một lần nữa đội mũ áo choàng lên, mái tóc dài màu đen đã nhuốm màu năm tháng biến thành màu trắng chói mắt ở trên áo choàng màu đen.

“Thì ra là như vậy.” Đã rất lâu rồi Harry chưa nghe thấy Slytherin dùng ngữ khí điềm tĩnh này. Giống như cuối cùng ông đã tìm ra lời giải của một câu đố hóc búa mà nhiều năm vẫn không thể giải được.

Lại một lần nữa Slytherin nở rộ hào quang lúc còn trẻ.

Ông giơ tay viết lên vách tường và nói: “Halbo biết tất cả mọi thứ rồi.”

Nhưng sau khi do dự trong chốc lát,  lại vẫy đũa phép, những từ hoa lệ kia lập tức bị che dấu.

“Mình phải đi rồi.” Slytherin cúi đầu nhìn cây đũa phép của mình và nói, “Chắc cậu sẽ rất tự trách bản thân.”

Ông chỉ cây đũa phép vào huyệt thái dương của mình. Harry chưa thấy qua có người trong một lúc sẽ rút ra rất nhiều ký ức như vậy. Ông thì thầm niệm một câu thần chú, màn sương trắng tinh kia đã bị ngọn lửa đốt thành tro tàn và nằm rải rác khắp mặt đất.

Toàn bộ mật đạo lại bắt đầu bị bóp méo một lần nữa.

Harry bị ném ra ngoài.

Khi mở mắt ra, Harry cảm thấy rất may mắn là học sinh nhà Slytherin đều ở một mình một phòng.

Draco nằm ở trên giường dường như bị cậu đánh thức, nghi ngờ chĩa đũa phép về phía cậu.

“Harry?” Hắn có chút không thể tin được, “Cậu phát hiện ra mật đạo từ Gryffindor đến thẳng phòng ngủ của mình sao?”

Đầu óc Harry choáng váng đoán hiện tại đã là ban đêm, “Mấy giờ rồi?”

“Ba giờ sáng, mình nghĩ khoảng cỡ đó.” Draco nói, hắn nhướng mày, “Nói như vậy là cậu vẫn chưa quay về? Chắc Ron sắp phát điên lên rồi.”

Harry thở dốc một chút nói, “Mình bị hút vào trong quả cầu ký ức của Neville.”

Cậu kể lại một lần chuyện đã xảy ra ở trong thư viện, Draco đi chân trần túm lấy cặp sách đang nằm ở dưới mông Harry, từ bên trong móc ra quả cầu pha lê đã vỡ tan tành.

Trong bóng đêm, đôi mắt màu xám của Draco phản chiếu mặt nước của hồ Đen, hiện lên tia sáng lạnh lùng.

Harry muốn nói sang chuyện chuyện khác, cậu chột dạ nói: “Mình thật sự không phải cố ý…… Cậu có muốn biết mình đã nhìn thấy cái gì không?!”

Vẻ mặt Draco không nhìn ra vui buồn, vẫy đũa phép và lấy ra hết những mảnh vỡ pha lê còn sót ở trong cặp sách. “Nói đi.”

“Lần đầu tiên mình nhìn thấy chính là một mật đạo được xây dựng một nửa —— nhưng mình không biết cái mật đạo đó ở đâu —— Slytherin, Slytherin đội một cái mũ trùm đầu, đứng ở nơi đó và chỉ lộ ra một cái cằm.” Harry vuốt cằm của mình một chút.

Draco liếc mắt nhìn một cái, “Cằm của hắn so với cậu đẹp hơn rất nhiều.”

Harry “Khụ” một tiếng, “Hình như vì sinh nhật của Godric mà ông ấy đã xây dựng một mật đạo, cậu biết không, quà tặng cho Godric Gryffindor là một cái mật đạo! Thật sự rất khác biệt so với người thường.”

Draco lạnh lùng nói: “Phải không? Mình thấy nó không tệ. Mật đạo là món quà sinh nhật mình thích nhất.”

“Salazar vẫn luôn rất rối rắm là tại sao Godric vẫn chưa tìm thấy mật đạo.”

Draco khó chịu nheo mắt, “Nếu dễ dàng phát hiện ra thì sao còn được gọi là mật đạo nữa!”

“Quan hệ giữa Slytherin và Gryffindor thật sự không tệ đâu…… Cậu biết không, Gryffindor dường như đang theo đuổi Ravenclaw!”

Draco sặc, “…… Nhớ đến chuyện cũ cảm thấy thật sự khủng khiếp.”

“Sau đó bọn họ lại cãi nhau. Salazar nói rằng bản thân phải đi,” Harry cố gắng kể lại những điểm chính, “Ông ấy viết ở trên vách tường trong mật đạo và nói ‘Halbo đã biết hết tất cả’, nhưng không biết vì sao lại dùng thần chú để che đậy những từ đó.”

Thật ra, trọng điểm vẫn còn nữa…… Quan trọng hơn là điểm quan trọng đã hoàn toàn bị bỏ qua.

Draco rũ mắt xuống, giống như đang suy nghĩ về những lời đó.

Harry suy nghĩ một lúc rồi nói, “Lối vào mật đạo đó hình như ở trên hành lang tầng bốn. Slytherin nói, có một con sư tử dưới một con rắn ——”

Draco không ngẩng đầu lên tiếng phản bác, “Đó là lối ra. Lúc đó hắn xây dựng mật đạo từ phòng sinh hoạt chung, nhưng lúc xây dựng mật đạo cho mình, cũng không nghĩ tới một ngàn năm sau mình ở trong phòng sinh chung nhà Slytherin. Cái mật đạo vốn dĩ nên là từ hành lang tầng bốn đến thẳng phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin, nhưng hiện tại thì nó lại từ phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin đi thẳng tới hành lang tầng bốn.”

“…… Chờ đã, cậu nói là xây dựng cho ‘cậu’?” Harry hoảng sợ.

HẾT CHƯƠNG 19

Design a site like this with WordPress.com
Get started