[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 34: Hẹn Gặp Lại Kẻ Thần Bí


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Trước khi đi xuyên qua ngọn lửa, Draco nhờ Hermione quay trở lại bàn cờ chăm sóc bốn học sinh, Ron cũng đi ra ngoài —— Cậu định viết thư nhờ giáo sư Dumbledore hỗ trợ, ngoài ra cậu thật sự không chuẩn bị tốt tâm lý để đối đầu chính diện với kẻ thần bí.

Draco quăng vài cái bùa giảm thanh cho mình và Theodore, “Các cậu đã mang chiếc nhẫn đại diện cho thân phận của GS mà mình đưa cho các cậu chưa?”

Đó là con rối biến hình thành chiếc nhẫn.

Sau khi nghe được đáp án khẳng định, Draco trầm mặc trong chốc lát, nói, “Sau khi đi vào không được phát ra bất kỳ âm thanh nào. Chỉ nhìn thôi.”

Blaise và Theodore nhìn hắn với vẻ mặt khó hiểu.

Theodore thấy vẻ mặt của Draco trông rất nghiêm túc: “Nói như vậy, bên trong đó không phải là học sinh nhà Gryffindor?”

Draco cuối cùng cũng nói cho bọn họ biết, “Bảo đảm an toàn của bản thân, thì không phát ra bất kỳ âm thanh nào. Các cậu là Slytherin ưu tú nhất. Các cậu là hy vọng tương lai của Slytherin.”

“Đừng nói đến đáng sợ như vậy chứ.” Blaise hơi khẩn trương.

Harry hít một hơi thật sâu, hiện tại cậu rất lo lắng, mặc dù trước khi đi Ron đã tặng cậu một cái ôm nhưng điều đó cũng không thể thay đổi được điều gì.

“Đi thôi.” Giọng nói của cậu hơi khàn khàn, “Nếu có thể, mình một chút cũng không muốn lần thứ hai đi xuyên qua ngọn lửa đen.”

Blaise, Theodore và Draco đều giấu người dưới áo choàng tàng hình, đi theo Harry xuyên qua ngọn lửa.

Bọn họ không nhìn thấy bất kỳ học sinh nhà Gryffindor nào.

Cái này thì, Blaise và Theodore đã sớm chuẩn bị tâm lý.

Nhưng bọn họ không ngờ là sẽ nhìn thấy Quirrell.

“Quirrell.” Harry vẻ mặt vô cảm nói. “Là ngươi.”

Quirrell cười. Hiện tại khuôn mặt của hắn ta không hề run rẩy chút nào.

“Là ta,” hắn bình tĩnh nói, “Ta vừa rồi còn đang suy nghĩ ta có thể ở chỗ này gặp được ngươi không, Potter.”

“Rất rõ ràng. Là đã gặp.” Harry nhìn chằm chằm chiếc khăn quàng cổ của hắn ta, “Chào buổi tối.”

Harry rút đũa phép ra —— “Expelliarmus ——!”

Quirrell không nghĩ tới một học sinh năm thứ nhất cư nhiên có thể bình tĩnh chiến đấu như vậy, còn có thể thông thạo sử dụng bùa giải giới.

Hắn chạy nhanh núp sau lưng tấm gương, từ trong tay áo rút ra đũa phép, theo bản năng quăng ra một lời nguyền chết chóc ——

Nó sượt qua cánh tay của Harry, trên cánh tay lập tức hiện lên một miệng vết thương rất khủng khiếp, Harry khẽ cắn môi: “Có rất nhiều chướng ngại ——!”

Nhưng rất nhanh cậu phát hiện ra thân thể năm nhất này ma lực không đủ ——

Đáng chết!!

Quirrell hơi chật vật búng tay một cái, từ trong không khí bỗng xuất hiện mấy cái dây thừng, trói chặt lấy Harry.

Dưới áo choàng tàng hình, Blaise và Theodore mở to hai mắt, bọn họ nhìn chằm chằm về phía Draco, hy vọng có thể được giải thích.

Draco nhìn bọn họ và ấn ngón trỏ lên môi, ý bảo bọn họ không hành động thiếu suy nghĩ.

“Ngươi rất thích lo chuyện bao đồng, không thể làm ngươi sống thêm ở trên đời này, Potter. Vào đêm Halloween, ngươi lang thang khắp nơi trong trường học. Lúc ấy ta liền biết, ngươi đã nhìn thấy ta đi xem cơ chế của Hòn đá Phù thủy.” Quirrell tiếp tục nói.

…… Ta nhìn thấy nó khi nào!!! Harry âm thầm rít gào trong lòng.

Blaise và Theodore nhìn nhau với ánh mắt đầy kinh ngạc, Hòn đá Phù thủy?!

Theodore nhìn Draco và dùng khẩu hình nói, “Quir —— rell —— muốn —— trộm —— Hòn —— đá —— Phù —— thủy?”

Draco gật đầu.

Theodore mở to hai mắt.

Quirrell lạnh lùng nói, “Được rồi, yên lặng mà nhìn xem, Potter. Ta cần nhìn kỹ chiếc gương thú vị này.”

Harry đã sớm nhìn thấy chiếc Gương Ảo Ảnh. Cậu không chắc lần này mình có thể bắt được nó hay không. Cậu cố gắng thoát khỏi dây thừng —— Cậu không thoát được —— Nhưng điều đó cũng không quan trọng, miễn là kẻ thần bí lấy không được là đủ rồi.

Quirrell dùng tay gõ bốn phía của khung kính, tự lẩm bẩm nói một mình.

Harry không muốn hắn ta tập trung chú ý vào Gương Ảo Ảnh —— Lỡ như không cẩn thận Hòn đá Phù thủy xuất hiện thì sao?

Harry bỗng nhiên nói, “Bạn của tôi nói với tôi rằng để đem quỷ khổng lồ bỏ vào trong trường cần phải có ánh mắt lựa chọn thời cơ thích hợp, sự quyết đoán để thực hiện kế hoạch, ý chí kiên định và quyết tâm không từ thủ đoạn —— Từ phương diện nào đó mà nói, người kia nhất định vô cùng ưu tú.”

Quirrell đi tới phía sau lưng ma kính để xem xét và sửng sốt khi nghe thấy những lời đó. “Rất rõ ràng, bạn của ngươi ưu tú hơn rất nhiều so với ngươi.”

Hắn cười lạnh một tiếng.

Quirrell đi ra từ phía sau Gương Ảo Ảnh, tham lam nhìn chằm chằm mặt gương.

“Tôi đã thấy Hòn đá Phù thủy…… Tôi đem nó đến dâng cho chủ nhân…… Nhưng nó được giấu ở đâu?”

Harry liều mạng cố gắng thoát khỏi những sợi dây thừng, nhưng cậu ngày càng bị siết chặt hơn.

Được rồi, Harry uể oải nghĩ, nếu không phải mình mới học năm nhất, nếu không phải mình mới mười một tuổi……

Harry muốn cùng Quirrell nói gì đó để kéo dài thời gian, không biết hiện tại giáo sư Dumbledore có vội vàng quay trở về kịp không.

“Ngươi nói chủ nhân của ngươi? Chủ nhân của ngươi là ai?” Harry hỏi. “Hắn ta ở đâu?”

“Ngài ấy ở cùng với ta,” Quirrell bình tĩnh nói, “Ta đã gặp ngài ấy lúc đang đi du lịch khắp thế giới. Lúc ấy ta vẫn là một thanh niên ngây ngốc, với những ý tưởng hoang đường về thiện ác. Là ngài ấy đã chỉ ra sai lầm của ta.

Trên thế giới không có thiện ác đúng sai, chỉ có quyền lực và còn có những hạng người vô dụng không thể giành được quyền lực. Từ đó về sau, ta trung thành và tận tâm cống hiến hết sức lực vì ngài ấy, nhưng ta đã làm ngài ấy thất vọng rất nhiều lần. Ngài ấy vẫn luôn rất nghiêm khắc đối với ta.” Quirrell run rẩy.

“Ngài ấy cũng không tha thứ cho sai lầm của ta một cách dễ dàng. Khi ta không có thể trộm được Hòn đá Phù thủy từ Gringotts, ngài ấy đã rất tức giận. Ngài ấy trừng phạt ta —— Và kể từ đó cũng quyết định giám sát ta chặt chẽ.”

Giọng nói của Quirrell từ từ thấp dần đến không nghe thấy gì nữa.

“Thật đáng thương, ngươi bị tẩy não rồi.” Harry lại một lần nữa nghe thấy những lời nói này, cảm thấy có điều gì đó khác lạ, cậu thương hại nói, “Vốn dĩ ngươi có thể có một sự nghiệp thành công. Các giáo sư đều nói, ngươi là một sinh ưu tú khi còn học ở Hogwarts.”

Quirrell hừ lạnh một tiếng. “Sự nghiệp lớn của ta, chính là đạt được điều mà chủ nhân muốn làm.”

Hắn ta đè thấp giọng nói chửi rủa: “Ta thật sự không hiểu. Chẳng lẽ Hòn đá Phù thủy được giấu trong mặt gương sao? Ta có nên đập vỡ cái gương này không?”

Harry không để ý đến Quirrell, cậu cố gắng lặng lẽ di chuyển về phía bên trái, muốn nhân lúc Quirrell không chú ý đi đến trước mặt cái gương. Chỉ là, sợi dây thừng quấn lấy mắt cá chân của cậu thật sự rất chặt, cậu bị vướng một chút và té ngã trên mặt đất.

Cậu rất chán ghét khi phải lộ ra bộ dáng chật vật trước mặt nhóm tiểu quỷ nhà Slytherin. Harry khó chịu nghĩ.

Quirrell không có để ý tới cậu, hắn ta còn ở nơi đó tự lẩm bẩm một mình.

Blaise và Theodore đã nhìn thấy tất cả, bọn họ nhìn Draco đang im lặng đứng ở một bên, đành phải áp xuống sự bất an và nghi hoặc ở trong lòng.

“Chiếc gương này là như thế nào vậy? Rốt cuộc nó có tác dụng gì? Giúp tôi với, chủ nhân!”

Theodore và Blaise hoảng sợ khi nghe thấy giọng nói trả lời, không còn ai khác ở trong phòng này, giọng nói kia hình như phát ra từ trong cơ thể của Quirrell.

“Lợi dụng thằng bé kia…… Lợi dụng thằng bé kia.……”

Harry muốn biết tại sao kẻ thần bí lại ra chỉ thị như vậy ——

Chẳng lẽ Chúa Tể Hắc Ám cho rằng chuyện hắn không làm được, thì Cậu bé vàng nhất định sẽ làm được?

Hoặc là nói, bởi vì Dumbledore là bạch Phù thủy mạnh nhất, mà Harry là Cậu bé vàng, cả hai đều thuộc về thế lực của bạch phép thuật, và thân phận của cả hai đều không tầm thường, nên quan hệ giữa hai người cũng không bình thường, cho nên giáo sư Dumbledore có thể nói bí mật này cho cậu nghe?

Quirrell quay sang nhìn Harry. “Ồ, Potter, lại đây.”

Hắn vỗ tay lần nữa, và những sợi dây thừng đang trói chặt lấy Harry tự động buông lỏng ra. Harry nắm chặt cánh tay lại và tự động đứng lên.

“Lại đây,” Quirrell nói lại một lần nữa, “Hãy nhìn vào gương và nói cho biết những gì ngươi nhìn thấy.

Harry đi về phía hắn ta.

Quirrell bước lại đứng phía sau lưng Harry.

Harry ngửi thấy một mùi hương kì dị phát ra từ chiếc khăn trên đầu Quirrell, đó là mùi tỏi.

“Có thể tránh xa ta ra một chút không.” Harry nói, “Mùi trên người của ngươi hôi quá.”

Quirrell không để ý tới cậu.

Harry bất mãn đứng trước chiếc Gương Ảo Ảnh.

Cậu nhìn thấy chính mình trong gương, lúc đầu có vẻ mặt vô cảm, nhưng một lát sau lại nở một nụ cười tươi. Trong gương Harry thò tay vào túi, móc ra một cục đá đỏ tươi, sau đó chớp mắt, lại đem cục đá bỏ vào trong túi.

Đúng lúc này, Harry cảm thấy có thứ gì đó hơi nặng thực sự rơi vào trong túi của cậu.

…… Lại đến một lần nữa, Harry vẫn cảm thấy cảnh tượng này thực sự rất tuyệt vời.

“Thế nào” Quirrell sốt ruột hỏi, “Ngươi nhìn thấy cái gì?”

“Tôi nhìn thấy bản thân kết hôn,” cậu thuận miệng nói bừa, “Cô dâu vô cùng xinh đẹp.”

Quirrell lại bắt đầu hùng hùng hổ hổ chửi rủa.

“Cút ngay.” Hắn ta nói.

Khi Harry bước sang một bên, cậu cảm thấy Hòn đá Phù thủy đang dán sát ở trên đùi của mình —— May mắn là chiếc túi của cái quần hôm nay cậu mặc vừa với kích cỡ của nó.

Harry cố gắng di chuyển về phía Draco.

—— Tứ đại đầu sỏ cầu ôm đùi!

Quirrell đưa lưng về phía cậu, rất rõ ràng là Voldemort đang ở trên cái ót của Quirrell vẫn luôn giám sát Harry, cậu vừa mới đi mấy bước liền nghe thấy một giọng nói sắc nhọn, mà môi của Quirrell căn bản không nhúc nhích.

“Nó đang nói dối…… Nó đang nói dối……”

“Potter, quay lại đây ngay!” Quirrell la lên, “Nói thật cho ta biết! Vừa rồi ngươi nhìn thấy cái gì?”

Cái giọng nói bén nhọn kia lại vang lên.

“Để ta nói chuyện với cậu bé! Nói chuyện trực tiếp mặt đối mặt……”

Harry nghĩ, Blaise và Theodore, các cậu nhất định phải vững vàng. Các cậu là học sinh ưu tú nhất Slytherin, các cậu là hy vọng tương lai của Slytherin nha……

“Chủ nhân, thể lực của người vẫn còn chưa khôi phục!”

“Chút sức lực này, ta vẫn có……”

Thần kinh của Harry căng thẳng, trong lòng lặng lẽ la lên  —— Phía trước có ma lực lớn, những người không cần chiến đấu cần phải rút lui ngay lập tức!!

Blaise và Theodore cảm thấy có điều gì đó đáng sợ sắp xảy ra. Bọn họ ngơ ngác nhìn Quirrell đang giơ tay cởi bỏ chiếc khăn đang trùm trên đầu của hắn ta.

Khi chiếc khăn quàng rất lớn rơi xuống, cái đầu của Quirrell trông nhỏ một cách kỳ cục.

Sau đó, hắn ta chậm rãi xoay người sang hướng khác.

Blaise và Theodore cực kỳ sợ hãi mở to hai mắt, dường như bọn họ muốn hét lên.

Miệng của Blaise cứ lúc đóng lúc mở mà không phát ra tiếng động nào, đôi mắt vô hồn của hắn nhìn chăm chú về phía trước, “Không, không, không……”

Theodore ngồi dưới đất với hai chân mềm nhũn, sắc mặt trắng bệch.

Vốn dĩ nên là cái ót của Quirrell, lại xuất hiện một khuôn mặt trên đó.

Gương mặt kia trắng bệch giống như phấn viết chữ, đôi mắt thì đỏ rực, lỗ mũi phía dưới thon dài giống như rắn, trông rất dữ tợn khủng khiếp.

“Harry Potter……” Hắn ta thì thầm nói.

“Ngươi nhìn xem coi ta đã biến thành cái dạng gì!” Khuôn mặt kia nói, “Chỉ còn lại bóng và hơi! Khi ta xài chung cơ thể với người khác, thì ta mới có được cơ thể!

—— Nhưng luôn có một số người tự nguyện để ta tiến vào linh hồn và đầu óc của họ, mấy tuần trước ta đã khôi phục được một ít sức lực khi uống máu kỳ lân.”

Draco nheo đôi mắt lại.

“Một khi ta có được thuốc trường sinh bất lão, ta có thể một lần nữa tạo ra cơ thể của riêng mình! Được rồi, tại sao ngươi không đem Hòn đá Phù thủy ở trong túi của ngươi cho ta?”

Chết tiệt! Chúa Tể Hắc Ám trọng sinh sao!?

Harry cúi đầu nhìn túi quần của mình, thấy rõ ràng là nó đang phồng lên, nhưng Quirrell vẫn chưa phát hiện ra!

Đây là sự khác biệt giữa kẻ ngu ngốc và Chúa Tể Hắc Ám sao?

“Ngươi biến thành như vậy cũng là do ông tự tìm lấy.” Harry nhịn không được chế nhạo lại hắn ta. Ai kêu ngươi não tàn đến mức cắt miếng chính bản thân mình!

“Tất cả đều là lỗi của ngươi!!” Khuôn mặt kia hung tợn nói, “Tốt hơn hết là ngươi nên tự cứu lấy cái mạng nhỏ của mình và quy phục ta! Bằng không ngươi sẽ có kết thúc giống như cha mẹ của ngươi vậy! Trước khi chết bọn họ đã cầu xin ta tha mạng……”

“Đừng nói dối!! Đồ quái vật mặt rắn!” Harry hét lớn, cậu phẫn nộ nói, “Ngươi không được nhục mạ cha mẹ ta!”

Quirrell lui về phía sau để tiến lại gần cậu hơn, và Voldemort vẫn cứ nhìn chằm chằm vào cậu. Hiện giờ trên khuôn mặt kia lộ ra một nụ cười dữ tợn.

“Thật cảm động a.……” Kẻ thần bí nói với giọng điệu nghẹn ngào, “Ta luôn luôn rất kính nể lòng dũng cảm…… Đúng vậy, nhóc con, năm đó cha mẹ của ngươi rất dũng cảm. Đầu tiên ta động thủ giết chết cha ngươi trước, hắn thà chết chứ không chịu khuất phục, dũng cảm chiến đấu với ta……”

Harry tức giận đến đỏ cả mắt.

“Thật ra mẹ của ngươi không cần phải chết, cô ta liều mạng để bảo vệ ngươi…… Được rồi, đưa Hòn đá Phù thủy cho ta, đừng để mẹ ngươi bỏ mạng một cách vô ích vì ngươi.”

“Mẹ của ta sẽ không bỏ mạng một cách vô ích vì tôi.” Harry lạnh lùng nói, “Bởi vì ta muốn giết ngươi, báo thù cho bọn họ!”

Harry nhảy dựng lên, bắt lấy cánh tay của Quirrell và không chịu buông tay ra.

Đã rất lâu rồi vết sẹo của Harry không đau như vậy ——

Quirrell hét thảm thiết, cố gắng liều mạng ném Harry ra.

Cơn đau của Harry càng ngày càng tồi tệ hơn, trước mắt cậu mọi thứ đều biến thành màu đen, chỉ có thể nghe thấy tiếng hét khủng khiếp của Quirrell và tiếng rít gào hung tợn của Voldemort: “Giết nó! Giết nó!”

Ngoài ra còn có những giọng nói khác vang lên: “Harry! Harry!”

Nhưng có lẽ đây là ảo giác trong đầu của cậu ——

Có thể là người không?

…… Mẹ?!

Cậu bỗng nhiên cảm thấy cánh tay của Quirrell đã buông khỏi cậu, Harry đau đớn đến mức không mở mắt ra được ——

Cậu cảm thấy rất chóng mặt ——

Trong lúc mơ mơ màng màng cậu thấy cây đũa phép của Quirrell hướng thẳng vào cậu ——

Đồng thời phía sau lưng Quirrell, Draco cởi chiếc áo tàng hình ra, giơ đũa phép lên ——

Cậu thậm chí còn cảm thấy có người xuyên qua ngọn lửa màu đen kia ——

Giáo sư Dumbledore tới ——

Hẹn gặp lại, Chúa Tể Hắc Ám ——

Harry chìm vào bóng tối.

HẾT CHƯƠNG 34

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 33: Qua Cửa Sập


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Khi bạn và một số người nào đó trải qua một sự kiện cùng nhau, mọi người không thể không sinh ra hảo cảm với nhau. Đã từng cùng nhau đánh ngất một con quái vật cao mười hai feet Anh, mà hiện tại, sau khi cùng nhau vượt qua con chó ba đầu, và chạy thoát khỏi lưới quỷ quấn chết người, sử dụng chổi bay để bắt lấy chìa khóa chính xác trong đám chìa khóa đầy màu sắc —— Chính là sự kiện như vậy.

Khi mấy học sinh nhà Slytherin hợp tác với Harry bao vây nhóm chìa khóa, và cuối cùng Harry bắt được chìa khóa một cách xuất sắc, Blaise – người chua ngoa nhất cũng mỉm cười và thừa nhận rằng Harry bay rất giỏi.

Draco đứng trên mặt đất mỉm cười, nhìn bọn họ hưng phấn đáp xuống đất.

Godric nhiệt tình yêu thích mạo hiểm. Hắn và các bạn bè tốt nhất của hắn đã gặp gỡ nhau trong các chuyến thám hiểm.

Không còn biện pháp nào có thể tăng tiến tình cảm hơn so với cái này —— Đây chắc chắn là một đoạn ký ức khó quên.

Draco chỉ cần cẩn thận chú ý đừng làm hồi ức khó quên này biến thành hồi ức đẫm máu là được rồi.

Harry đưa chìa khóa cho Blaise —— Chiếc chìa khóa bị bắt hai lần, lông chim rối xù, trông có vẻ hơi tiều tụy.

Draco đứng ở phía sau đám người, âm thầm lặng lẽ bổ sung áo giáp phòng hộ cho mọi người, rồi dựa lưng vào tường.

“Chuẩn bị xong chưa?” Blaise lau mồ hôi trên trán, tuy rằng Slytherin vẫn luôn nghiêm chỉnh, nhưng một đường đi xuống dưới đây vẫn có chút chật vật.

Mọi người nhìn thoáng qua Draco, người đang cầm đũa phép và đứng ở cuối cùng. “Ừ.”

Blaise hít sâu một hơi, liều mạng nhét chìa khóa vào trong lỗ khóa —— Hắn đẩy cửa ra, mọi người đều nín thở lại hết.

Căn phòng thứ hai hoàn toàn tối đen cái gì cũng không nhìn thấy, nhưng khi bọn họ bước vào phòng thì các ngọn đuốc trong căn phòng sáng rực lên, chiếu sáng lên một cảnh tượng khiến người khác cảm thấy kinh ngạc.

Trước mặt bọn họ là một bàn cờ khổng lồ, những cái quân cờ đó còn cao lớn hơn so với bọn họ —— Hơn nữa những quân cờ cao chót vót đó đều không có mặt.

Cũng may ở đây rất đông người, mọi người cũng không sợ hãi trước những quân cờ trông giống như phim kinh dị.

“Cái này thật sự rất ngầu.” Một học sinh Slytherin nói.

Blaise kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt này, “Draco, sau cậu có thể tìm được nơi này? Quá đẹp!”

Harry:…… Không muốn nói gì hết.

Ron:…… Ngươi đi gõ một chút coi đẹp hay không đẹp.

Rất nhanh bọn họ đều nhận ra rằng đây chính là cửa ải mà họ phải vượt qua. Nhiều người trong Slytherin rất am hiểu về cờ phù thủy và bọn họ đều nóng lòng muốn thử.

“Nhưng chúng ta làm sao di chuyển được chúng? Chúng nó to lớn như vậy?” Một học sinh mặt đầy tàn nhang nhà Slytherin tên là Warren nói. Vừa rồi cậu ta bị lưới quỷ quấn rất thảm thiết cho nên quần áo bị thiếu một cái ống tay áo.

Ron nhịn không được hừ một tiếng, cậu đi đến bên cạnh hắc kỵ sĩ và sờ vào con ngựa của hắc kỵ sĩ, ngay lập tức, quân cờ liền sống lại, và con ngựa bào móng xuống dưới đất.

Mọi người phát ra tiếng kinh hô, Blaise hét lên một tiếng khinh thường nhìn Ron.

“Chúng ta cần phải thay thế mặt của các quân cờ để chơi được ván cờ này.” Ron nói.

Mọi người nhìn nhau, một lúc sau, bốn học sinh nhà Slytherin lấy hết can đảm đứng lên.

“Hãy để bọn họ thử trước.” Draco nói, “Không cần cậy mạnh.”

Bốn học sinh kia có chút khẩn trương gật đầu đồng ý, bọn họ thảo luận trong chốc lát, dường như là đang quyết định muốn thay thế quân cờ nào.

Khi bọn họ quyết định xong, bọn họ bước lên bàn cờ với vẻ mặt trầm trọng.

Những người còn lại đứng sang một bên và theo dõi, nhưng rất nhanh sau đó bọn họ đã cãi nhau —— Không ai muốn mình bị rớt xuống sân khấu.

Blaise cười lạnh một tiếng, “Một đám……”

Cậu ta thấy Draco, dường như nghĩ tới điều gì đó và không nói nữa.

Có lẽ là bởi vì đã chơi cờ quá lâu, bốn học sinh đang lớn tiếng ầm ĩ không ý thức được là Bạch Hoàng Hậu tự di chuyển, nó xuất hiện sau lưng họ và giơ tay lên —— Chắc chắn là rất đau —— Đánh xuống. Lập tức bốn học sinh đều ngã xuống mặt đất, Bạch Hoàng Hậu vẻ mặt vô cảm ném bọn họ ra ngoài.

Mấy học sinh nhà Slytherin la lên một tiếng, vội vã chạy qua.

Sắc mặt của Theodore hơi tái nhợt, “Bọn họ sẽ không chết?”

Draco đi qua kiểm tra một chút, “Không sao, chỉ là hôn mê thôi.”

Điều này khiến cho mọi người cảm thấy hơi hoảng hốt.

“Nhanh lên, thời gian của chúng ta không nhiều lắm. Nói không chừng học sinh nhà Gryffindor đã sớm thông qua căn phòng này rồi.”

Draco nhẹ nhàng nói, đối với một phù thủy đã lăn lộn lớn lên trong hoàn cảnh hiểm ác của một ngàn năm trước mà nói, vậy thì hôn mê không tính là vấn đề gì lớn.

Dường như bởi vì Draco nói nhẹ nhàng bâng quơ, mọi người đều cho rằng bản thân quá khẩn trương nên chuyện nhỏ xé to.

Draco đặt bốn người hôn mê bất tỉnh sang một bên.

Trừ bốn người bị loại. Dư lại còn có bảy người.

Slytherin còn dư lại ba sinh viên năm thứ nhất.

Blaise và Theodore liếc nhìn nhau, còn có Vichy, “Lần này đến lượt chúng ta.”

“Là ba người sao? Các cậu cần phải suy nghĩ cho kỹ. Nếu lần này vẫn thất bại, thì chính là cả nhóm đều thất bại.” Draco nói.

“Luôn luôn phải có sự hy sinh.” Blaise nhìn về phía Theodore và Vichy.

Theodore nhướng mày mỉm cười, “Tại sao không phải là cậu?”

Harry:…… Cái này có gì tốt mà phải cãi nhau.

Ron: Không thể hiểu nổi sự kiên trì của quý tộc……

Vichy thở dài, “Không sao hết, ăn luôn mình cũng được.”

Vẻ mặt của Blaise rất rõ ràng —— Cần cậu phải nói sao?

Cậu ta nói, “Chỉ cần một người chiến thắng ván cờ vua này.”

Theodore mỉm cười và không nói lời nào.

Harry: Sự khác biệt giữa bọn họ và nhóm đầu tiên là họ đã cãi nhau sau khi nhóm đầu tiên ra sân, và bọn họ đã cãi nhau trước khi lên sân đấu có đúng không……

Ron: Thật ngu ngốc……

Draco không nói lời nào —— Đây là hậu quả của việc không có con gái!

Nhớ đến trước đây nếu gặp phải chuyện gì, Rowena cùng Helga không cần nói gì hết, hắn và Salazar liền lập tức nhận mệnh xông lên giải quyết.

“Hermione, cậu cũng đi.” Draco nói.

Ba người đang giằng co lập tức ngẩng người.

Blaise mím môi —— Cậu chán ghét những phù thủy có xuất thân từ Muggle và những kẻ phản bội thuần huyết, nhưng giáo dục quý tộc từ nhỏ đã dạy cậu phải ưu tiên phụ nữ trước.

Cô gái này cũng không tệ lắm. Blaise cố gắng thuyết phục bản thân, tốt xấu gì thì ngay từ đầu cô ấy cũng biết đó là lưới quỷ —— Được thôi mặc dù điều đó cũng không giúp ích được gì.

Theodore nhướng mày lên, nhìn về phía Draco, “Cô ấy là ——”

Draco lộ ra một nụ cười không kiên nhẫn, “Mình nói rồi, phục tùng kẻ mạnh. Nếu huyết thống của cậu không thể đánh bại mình, vậy thì ngậm miệng lại đừng thảo luận về vấn đề huyết thống nữa. Ngoài ra, vì để đạt được mục đích, mình không hiểu tại sao các cậu phải tính toán chi li trong quá trình này vậy.”

Blaise và Theodore liếc nhìn nhau, Blaise nói: “Mục đích gì? Cậu muốn tụi mình hy sinh để Gryffindor giành chiến thắng sao?”

Harry nhịn không được mở miệng nói: “Thật ra không có nghĩa là cuối cùng chỉ có thể giữ lại một người.”

Lúc trước sau khi Ron ngã xuống, cậu và Hermione đều vượt qua.

Harry có hơi hiểu được cách suy nghĩ của Slytherin. Người bình thường đều suy nghĩ là làm thế nào mà không để người nào phải hy sinh mà là toàn bộ đều vượt  qua, mà cách suy nghĩ của Slytherin là cố gắng hết khả năng để người khác hy sinh chỉ để bảo đảm cuối cùng chính mình vượt qua.

Rất rõ ràng là Harry đã đoán đúng rồi, bởi vì Blaise và Theodore đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, giống như bọn họ chưa bao giờ nghĩ đến có khả năng xảy ra chuyện này vậy.

Draco thở dài.

Blaise và Theodore nhanh chóng kết liên minh —— Gia tộc của bọn họ đều ở trong vòng tròn trung tâm Slytherin, mà gia tộc của Vichy là một gia tộc nhỏ phụ thuộc vào gia đình của Nott —— Gia tộc Theodore. Vì vậy Vichy một mình đi về phía quân cờ trắng.

Harry nhìn gương mặt vô cảm của Vichy, có chút khổ sở, trông cậu ta nhỏ bé như vậy.

“Thật không công bằng. Bọn họ không có hỏi liệu cậu ấy có muốn hay không……” Harry nhỏ giọng nói và dừng lại, cậu cũng hiểu rõ là tiếng cảm thán của mình không có ý nghĩa như thế nào.

HẾT CHƯƠNG 33

[TW + INUYASHA] Thì Ra Là Khuyển – Chương 12


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: EMMA

-o0o-

Edward dạo gần đây càng ngày càng quái lạ, Carlisle sau một lần chú ý quan sát. Y đưa ra một kết luận: Tên nhóc to xác này tuy có được sinh mệnh vĩnh hằng, nhưng cậu cũng không vui vẻ gì cho lắm, tín ngưỡng của bản thân trong một đêm bị hắn bẻ gãy hoàn toàn, loại thống khổ và dày vò này hẳn chỉ mình cậu biết.

Lần này Edward lại đi sớm về trễ (chỉ đối với ma cà rồng mà thôi), y ngăn Edward không thể hiện biểu cảm âm u lại.Tuy sự chú ý của hắn dành cho  Edward đã bị phân đi một ít kể từ khi Sesshoumaru đến, nhưng hắn vẫn luôn rất quan tâm đến vị thiếu niên mình xem như con trai này, đặc biệt là khi cậu ấy gặp phải vấn đề mà bản thân không giải quyết được.

“Edward, ta nghĩ con không ngại nói chuyện với ta đâu phải không?” Carlise gọi Edward khi cậu chuẩn bị rời đi. Trong giọng nói mang nghĩa không thể cãi lại.

Edward chần chừ một lúc,cuối cùng vẫn quay chân lại, đi đến bên cạnh Carlise. Nhưng chỉ cần nhìn qua là có thể thấy được cậu ta đang bất an và hồi hộp thế nào.

Carlise đã cảm thấy hơi sai sai kể từ giây phút Edward bước vào nhà, nhưng ngặt nỗi hắn không quá để ý đến nó. Nhưng cái mùi máu tươi nồng đậm kia theo bước chân của Edward ngày càng rõ ràng, tất cả mọi thứ đều nói lên, Edward…. ta muốn uống máu của ngươi !

Carlise thất vọng nhắm mắt, chờ đến khi hắn mở mắt lại, toàn bộ cảm xúc đã được áp chế hoàn toàn, hắn biết… cho dù Edward uống máu người, thì sâu trong lòng cậu chắc chắc rất đau đớn, Carlise hiểu rõ tính cách Edward có thể khẳng định những người bị cậu ta uống máu có thể là tội phạm tàn ác nào đó.

Vì tránh để Edward càng thêm chán ghét bản thân mình, Carlise vội vàng dùng năng lực của bản thân điều khiển cảm xúc cậu ta.

“Xin lỗi Carlise, làm ngài thất vọng rồi, con quả nhiên là con quái vật đánh mất linh hồn mà, ngay cả ham muốn của bản thân cũng không kiểm soát được!” Ngữ khí Edward thấp dần là nói cho Carlise nghe, cũng như tự nói cho chính bản thân mình.

“ Ngươi biết điều thì tốt.” Sesshoumaru đứng bên cạnh không chút thương tình tạt cho gáo nước lạnh, như thể khinh thường mấy loại người hèn nhát này!

Carlise một bên đang chuẩn bị giảng giải cho Edward muốn khóc luôn, hắn không cho rằng Edward vẫn đang trong độ tuổi thiếu niên có thể thừa nhận được cái gáo nước lạnh kia của Sesshoumaru đâu, đặc biệt là vào lúc cậu ta yếu ớt cần người an ủi như vậy nữa.

Edward không phản ứng gì lắm với câu nói của Sesshoumaru, nhưng không biết là tự động xem nhẹ nó hay là bị nó kích thích đến mức nói không nên lời nữa. Edward nhìn thấu sự sầu lo của Carlise đối với tình trạng hiện giờ của mình, cũng biết rõ nếu mình không tự vượt qua cái chướng ngại này, thì bất cứ an ủi nào cũng đều vô dụng. Chẳng qua sự quan tâm đến từ người nhà thân thiết vẫn khiến nội tâm cậu ấm áp phần nào.

Esme vừa nãy ra ngoài săn thú nên không nắm rõ tình hình lắm, tuy năng lực của cô lại là “tình yêu vô bờ bến” nên cô có sự ràng buộc khác thường đối với người nhà, nhưng cô vẫn không hỏi bất kì câu hỏi nào, chỉ đơn giản cho Edward một cái ôm cùng nụ cười trấn an, bao nhiêu đó đã đủ rồi.

Ba người nhìn Edward đang trở lại căn phòng với họa tiết trang trí đơn giản của mình, suy nghĩ trong đầu không ai giống ai.

Carlise sợ hãi Edward vì mê mụi mà làm ra mấy hành động vi phạm luật lệ do Volturi đặt ra; Sesshoumaru tuy rằng bình thường trông khá lạnh nhạt, cũng chẳng nói nhiều, nhưng ở chung với nhau lâu vậy rồi, y vẫn có chút công nhận chàng trai có năng lực độc đáo này, chẳng qua là y có phần không được tự nhiên, nên không có cách nào dùng ngôn ngữ biểu đạt nên suy nghĩ của mình mà thôi.

Esme vô cùng thích chàng trai mình gặp sau khi sống lại,nhưng mà cả ba người bọn họ không thể can thiệp nhiều hơn nữa vào suy nghĩ của Edward, tất cả những gì bọn họ có thể làm được chỉ đơn giản là hỗ trợ, cộng với sự bao dung.

Cứ nghĩ nên để Edward suy ngẫm một mình là tốt nhất, đáng tiết bọn họ đã đánh giá thấp tâm sự này của Edward. Thế nên cả ba đều vô cùng kinh ngạc khi phát hiện Edward không ở nhà vào ngày hôm sau.

“Thằng bé đi đâu rồi? Cảm xúc bây giờ của nó rất không ổn định, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ!” Esme lo lắng nói.

Carlise không lên tiếng, câu hỏi này hắn không trả lời được, Volturi mấy năm nay tuy không nhúng tay quá nhiều vào chuyện của mấy gia tộc bọn họ, nhưng dã tâm muốn gom tất cả ma cà rồng có khả năng đặc biệt vào dưới trướng mình cũng chưa biến mất. Hắn không biết lần bỏ đi biệt tích của Edward sẽ gặp phải chuyện gì, nên không có cách khác nào bảo đảm cậu sẽ không gặp phiền phức.

“Hai người cho rằng cậu ta quá yếu ớt rồi đấy, tuy rằng so với hai người thì cậu ta vẫn là con nít, nhưng tính theo tuổi con người thì cậu ta già lắm rồi đấy, những gì cần biết cậu ta đểu biết, không cần quá lo lắng.” Sesshoumaru đứng im lặng một bên, cuối cùng cũng không nhịn được nữa, nhàn nhạt bình luận.

Hắn vốn còn đang lo lắng không thôi nhìn Sesshoumaru, Carlise bừng tỉnh, ba mẹ  nào cũng thế này, cho dù con cái có bao nhiêu tuổi đi chăng nữa, thì trong mắt họ vẫn chỉ là một đứa con nít mà thôi. Đối với Carlise thật sự mà nói, Edward giống như con trai hắn vậy, quan tâm quá mức, ngược lại có thể khiến quan hệ của cả hai trở nên căng thẳng. Sesshoumaru đang nhắc nhở hắn, lần này nên để cho Edward tự giải quyết vấn đề của mình!

Esme một bên có chút phức tạp, nhìn sự ăn ý không ai có thể phá hỏng giữa hai người kia, lòng cô đau đớn vô cùng, không phải chưa từng nghi ngờ ánh mắt của Carlise mỗi lần nhìn Sesshoumaru đều chất chứa ôn nhu mà ngay cả bản thân hắn cũng không biết, đó là ánh mắt khác hoàn toàn với ánh mắt dành cho người nhà. Ai được ánh mắt đó nhìn một cách chăm chú, hẳn sẽ rất hạnh phúc, nhưng ánh mắt đó không phải nhìn cô, điều này vừa nghĩ lại đã khiến lòng cô chua xót không nguôi.

Có lẽ nhận ra cảm xúc mà Esme thay đổi, nên Carlise dùng ánh nhìn thắc mắc. Esme khó khăn quay đầu, không muốn cho Carlise biết, nếu ngay từ đầu đã là đơn phương, thế cũng chẳng cần cho mọi người biết làm gì, thế này là được rồi, mất công cả hai lại xấu hổ.

Sesshoumaru biết cảm xúc của cô lúc này, cảm thấy vô cùng hài lòng với hành động chặn đứng suy nghĩ về Esme trong lòng Carlise của mình. Nhưng mà, Carlise theo phương diện nào đó quả thật là một tên đầu gỗ mà!

Edward sau khi rời khỏi nhà liền bắt đầu long nhong khắp nơi, cậu uống máu mấy tên phạm pháp, và mấy tên côn đồ hung ác, cơ thể tràn đầu cảm giác thoả mản mà trước đây chưa từng có, nhưng lỗ hổng trong linh hồn lại càng ngày càng lớn, không bao lâu nữa, hoàn toàn có thể cắn nuốt toàn bộ linh hồn Edward.

Bóng tối là thiên đường của tội phạm. Thiếu nữ xinh đẹp trở về từ yến tiệc linh đình, có lẽ vừa mới khiêu vũ một khúc với thiếu niên anh tuấn mình thầm thương trộm nhớ, nên tâm trạng phấn khích đến mức không chú ý phía sau mình có nguy hiểm  đến khi lưỡi dao lạnh kề sát vào cổ.

Nước mắt thấm ướt hàng mi dài của cô gái, nhu nhược động lòng người. Đáng tiếc người nàng gặp phải lại là tên ác ôn vô tình, hắn chỉ thưởng thức máu tươi rực rỡ mà thôi.

Đến khi cô gái không rõ tên họ kia nhắm mắt chờ đợi kết quả, thì kết quả cô gái nhận được không phải lưỡi dao lạnh băng, mà là một cơn gió cùng với âm thanh đồ vật rơi xuống đất.

Mở mắt trong chờ mong, cảnh tượng trước mắt lại không phải kỵ sĩ trong tưởng tượng, mà lại là địa ngục máu tươi tung toé khắp nơi, tiếng ừng ực truyền đến từ bóng tối, mùi hương rỉ sét tràn ngập không khí, khiến cô gái không chịu nổi mà ngất xỉu.

Edwar trong bóng tối, hai măt trống rỗng giải quyết bữa tối, đạm mạc quay đầu nhìn người đang té xỉu, không chút để ý rời khỏi, cũng chẳng thèm quan tâm rằng chuyện  này có thể để lộ thân phận của mình hay không, có lẽ biết, mà cậu cảm thấy chẳng sao cả.

Sau khi cậu rời khỏi, hẻm nhỏ đã trở lại sự  yên tĩnh ban đầu,chỉ có cô gái ngất xỉu và thi thể lạnh giá  của gã đàn ông. Bỗng nhiên cô  đang ngất xỉu bỗng mở mắt, trong mắt chẳng có chút mê mang nào, lại tràn đầu hứng thú. Chán ghét nhìn qua thi thể cách đó không xa, cô gái vứt mái tóc của mình xuống, trong lòng thầm mắng tên nhóc không chỉ quấy rầy việc kiếm ăn của mình mà còn không chịu dọn dẹp kia! Ánh sáng yếu ớt chiếu vào hẻm nhỏ, đôi mắt cô gái xinh đẹp kia loé lên tia ánh đỏ lạnh lẽo!

[TW + HP] Magical Twilight – Chương 9


TRANSLATOR: JUNE

BETA: BAMBI

-o0o-

Jasper nhìn Harry ngủ một cách yên bình, vui mừng vì cậu pháp sư nhận sự giúp đỡ từ anh, để ngủ. Anh ghét việc cảm giác được hay thậm chí là nghe thấy tiếng Harry lạc lối trong ác mộng của quá khứ. Với tất cả những việc anh đã làm và chứng kiến, anh mừng vì mình không thể ngủ để ​​những cơn ác mộng của mình sẽ còn tệ hơn gấp ngàn lần này quầy rầy. Đêm nay,Bella đã ổn trong Vòng An Toàn cùng với bố cô ấy. Sau đó, bố Bella đưa bố của Jacob đi câu cá vào ngày kế, vì vậy hai gia đình đã ở cùng nhau vào cuối tuần. Victoria dường như biết khá nhiều và đi xa hơn đến vùng đất của bộ lạc, nhưng điều đó đã cho họ một cuối tuần để dụ ả ra. Anh ghét việc để Harry vào cuộc nhưng cậu đã chứng minh rằng cậu có thể chiến đấu, và ngọn lửa mà cậu tạo ra… Jasper biết nó sẽ hạ gục đồng loại của mình.

“ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “

Jacob ngồi cạnh Bella, cánh tay của họ khẽ chạm nhau khi họ ngồi quanh đống lửa trại với các thành viên khác của Pack. Cậu cảm thấy tay cô nắm chặt thành đấm mỗi khi có người nói không tốt về nhà Cullen và thật kỳ lạ là sau khi hiểu Jasper hơn, cậu lại đồng tình với cô. Đúng là ma cà rồng săn người, nhưng nhà Cullen không phải là mối đe dọa. Jasper thậm chí còn đang dạy cậu cách chiến đấu với đồng loại của anh ta. Bởi anh ấy tin Jake sẽ không đâm sau lưng mình, và Jacob tôn trọng anh vì điều đó, cũng vì cách anh giúp bảo vệ Bella khỏi con ả hút máu tóc đỏ ấy. 

Jacob rất ngạc nhiên khi họ được mời đến buổi lửa trại này. Nói cho cùng, cậu gần như bị đá khỏi nhóm Pack cho từ khi gặp Jasper, Harry và Bella trong rừng. Cậu thầm rên lên, nhận ra lý do họ được mời khi các Trưởng lão bắt đầu lên tiếng. Bố của cậu đã không còn trong đó từ khi ông đi câu cá với Charlie, nhưng mà, đùa nhau à? Cậu biết về những truyền thuyết và cậu cũng biết dù có nghe chúng không ảnh hưởng được cậu và Bella. Cậu cảm thấy người Bella căng lên bên cạnh khi các bô lão kể chuyện. Cậu siết chặt tay cô. Cô liếc sang Jacob, cười nhẹ, lại hơi ngập ngừng. Bella là Dấu ấn của cậu, cậu sẽ làm mọi thứ vì cô, nên cậu luôn để cô tuỳ ý, nhưng Jacob ước bọn họ có thể tiến xa hơn thế nữa. Giá như Edward không làm tan nát trái tim cô. Bây giờ hắn là tên ma cà rồng mà cậu muốn cắm vuốt nhọn của mình vào, xé toạt hắn ra. 

“ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “

Jasper chạy qua hàng cây, nhìn thấy vệt đỏ phía trước, một con cáo nhỏ bám lấy anh để tiện đi lại. Khi Victoria bắt đầu rẽ, con cáo nhảy khỏi người anh, biến lại thành người giữa không trung và cưỡi chổi đuổi theo ả. Cuối cùng, họ dồn được ả vào sát một vách đá sâu trong khu rừng, cách xa Forks. Ả ta khom người cảnh giác. Ả cố tìm lối thoát, kể cả sau khi Harry đã xuống chổi, tiến lại chỗ ả cùng Jasper. Ả tin rằng Harry yếu hơn mình và có thể thoát ra từ chỗ cậu. Một khối lửa xoáy đụng vào Victoria, ả hét lên rồi lùi lại.

“Giao con người đó cho tao!” Con ả gầm gừ.

“Bella được tao bảo vệ.” Jasper trả lời.

“Cullen.” Ả ta chế nhạo và Jasper cười khẩy, giọng trầm xuống.

“Thực ra là Whitlock.”

Nếu ma cà rồng có thể tái nhợt, chắc hẳn mặt Victoria sẽ trắng bệch. Con ả biết cái tên đó và ả thật sự nghĩ là anh ta đã chết sau một thời gian dài không có tin tức. Anh ta đã thực sự sống với đám “ăn chay” thảm hại đó suốt thời gian qua sao?  Và tên tóc đen có thể điều khiển lửa kia là ai? 

“Hãy thề bằng mạng sống của mình là mày sẽ rời khỏi đây, không bao giờ tìm cách hãm hại Bella hoặc bọn tao nữa, dù là để người khác làm, và mày có thể đi. Nếu không, mày sẽ chết ngay đây.” Con người tóc đen nói một cách bình tĩnh.  

Victoria bật cười. Ả không tin cậu, hơn nữa con người kia còn là bạn đời của người khác. Con nhỏ đó sẽ chết dưới tay của mình, ả tin chắc vậy.

Jasper cảm nhận được cảm xúc của ả, lắc đầu trước khi bắt đầu giết chóc. Ả ta cố gắng trèo lên vách đá nhưng bị một cái hất tay của Harry làm cho trượt xuống, không thể bám lại được. Harry nhìn Jasper xé xác con ả, rồi chất đống các bộ phận lại và để Harry đốt chúng. Jasper nhìn xác ả bị đốt, liếc sang Harry, không chắc liệu cậu sẽ chấp nhận sau khi thấy việc anh làm. Đôi mắt xanh lục khóa chặt vào ngọn lửa, Jasper cảm thấy bản thân mình thư giãn khi cảm nhận được cảm xúc bình lặng của Harry, không hề chửi rủa anh là quái vật vì những gì anh đã làm. Harry nhìn anh, cười nhẹ. “Được chứ?” Người phàm hỏi và Jasper gật đầu. “Chúng ta nên cho Bella biết là bây giờ cô ấy đã có thể an tâm mà ngủ rồi.” Harry đưa tay ra, Jasper nắm lấy. Giống như Bella, Harry không hề nao núng trước làn da lạnh băng của anh. Anh cảm nhận được phép thuật của Harry tụ lại rồi biến mất.

“ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “

Harry bật cười khi Jacob xoay người Bella một cách hào hứng. Họ vừa báo cho hai người tin vui và Bella cảm thấy nhẹ nhõm là điều hiển nhiên. Cô ấy khiến cả hai ngạc nhiên khi hôn lên má mỗi người để cảm ơn. Harry cắn môi để không cười khi Bella suýt ngã nhào vì Jacob thả cô ra, sau đó cậu mỉm cười khi thấy cô hôn người sói. Cậu nhìn Jasper, thấy được vẻ hạnh phúc trên khuôn mặt của Empath* khi anh tiếp thu những cảm xúc trong phòng. Jasper bắt gặp cậu đang quan sát mình và cười nhẹ. Harry tiến lại gần và nắm lấy tay anh, bóp nhẹ. “Thật ngọt ngào, nhỉ?” Cậu hỏi.

*Empath là người cảm nhận được cảm xúc của người khác như Jasper

“Cực kỳ. Thật tốt khi thấy cô ấy vượt qua được Edward, và Jacob sẽ không bao giờ làm cô ấy tổn thương.” Jasper đồng ý với cậu. Harry gật đầu, thoáng buồn khi nhìn họ, ước gì mình có thể tìm được một người như thế. Jasper thấy sự thay đổi trong cảm xúc của người đối diện, nhẹ nhàng ôm lấy cậu.

Harry chớp mắt, bất ngờ, nhưng mỉm cười rồi ôm lại. “Cảm ơn.” Cậu thì thầm.

TBC….

HẾT CHƯƠNG 9

Design a site like this with WordPress.com
Get started