[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 39: Dobby Đang Ở Đây


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Hôm nay là sinh nhật của Harry.

Cậu vẫn rất thất vọng như cũ vì không có nhận được bức thư nào, nhưng cậu không còn đau khổ giống như trước đây nữa, bởi vì cậu biết điều này không có nghĩa là cậu không có bạn bè, cũng không có nghĩa là bạn bè của cậu đã quên cậu, điều này có nghĩa là, Dobby đang bắt đầu “bảo vệ” cậu.

Điều này khiến Harry không thể nói rõ là đau khổ hay vẫn là không đau khổ……

Cậu cảm thấy rất nghẹn khuất.

Vào ngày này, dượng Vernon lại vui vẻ nói rằng ông đã mời một khách hàng lớn, nếu biểu hiện tốt ông có thể nhận được một đơn đặt hàng kếch xù, đủ để bọn họ lựa chọn một căn biệt thự.

Đương nhiên, Harry nghĩ, mình sẽ làm bộ như mình không có ở nhà ——

Cũng may cậu không để ý đến sự khiêu khích ấu trĩ của Dudley, điều này đã giúp cậu tránh khỏi không bị phạt —— Đi sửa sang lại bãi cỏ dưới ánh nắng mặt trời gay gắt —— Merlin trên cao, thật sự đã rất nhiều năm cậu không làm loại chuyện này.

Khi cậu vội vã ăn xong bữa tối và được dì Petunia kéo lên trên lầu, cậu đứng ở trước cửa và hít sâu rất nhiều lần trước khi vặn tay nắm cửa và mở cửa đi vào.

Dobby, đang đứng ở trên giường. Giống y như lần gặp mặt đầu tiên trong trí nhớ của cậu vậy.

Cậu đã quá quen thuộc với vẻ ngoài của nó —— Hai lỗ tai to như tai con dơi, một đôi mắt màu xanh lục to bằng quả bóng tennis.

Đúng vậy, đôi mắt màu xanh lục.

Ở thời điểm cuối cùng, Dobby đã cứu cậu thoát khỏi nhà giam của Tử Thần Thực Tử, nhưng cũng vì vậy mà bỏ mạng.

Cậu vĩnh viễn đều nhớ rõ ngày đó, đôi mắt không bao giờ có thể phản chiếu ra ánh sáng của Dobby.

Cậu cũng vĩnh viễn nhớ rõ tâm tình của mình, cậu tự đào mộ và chôn cất cho nó.

Dobby trượt từ trên giường xuống dưới, cúi đầu thật sâu, cái mũi thon dài chạm vào tấm thảm.

Trên người nó mặc một chiếc áo gối cũ, bị thủng mấy lỗ ở tay và chân.

“Xin chào.” Harry cố nén suy nghĩ đang quay cuồng ở trong lòng, điều này khiến đôi mắt của cậu hơi đỏ lên.

“A —— Harry Potter!” Dobby hét lên chói tai, Harry nghĩ rằng ở dưới lầu chắc chắn có thể nghe được. “Dobby vẫn luôn muốn gặp cậu, thưa cậu, đây là một vinh hạnh rất lớn……”

Cơn đau đớn đang bành trướng trong ngực của Harry nháy mắt bị chọc thủng bởi giọng nói bén nhọn này, nói thật, nếu là có thể, cậu không có lý do gì mà không cho dượng Vernon hoàn thành mối làm ăn này, cậu cũng không muốn bị dượng Vernon cầm tù ở trong phòng giống như phạm nhân vậy, không ăn không uống chờ Ron tới cứu cậu.

“Câm miệng.” Harry không thể không dùng giọng điệu ra lệnh —— Gia tinh chỉ nghe những lời như vậy.

Dobby lập tức sợ hãi và ngậm miệng lại.

Harry cảm thấy đau đầu. “Nói chuyện nhỏ lại.”

Dobby háo hức nói ngay lập tức, “Dobby đến đây để nói với cậu, thưa cậu…… Rất khó để nói, thưa cậu, Dobby không biết nói từ đâu……”

Harry theo bản năng muốn mời nó ngồi xuống, nhưng Dobby không khống chế được cảm xúc của mình thì sẽ khiến cậu gặp rất nhiều rắc rối.

Nhưng cậu cũng biết rằng Dobby luôn hy vọng được các Phù thủy đối xử bình đẳng, nó không giống những con gia tinh được nuôi ở trong nhà, nó luôn khao khát kỳ nghỉ và tiền lương.

Điều này khiến cho Harry cảm thấy có chút nể phục, cậu chỉ vào giường và nói, “Ngồi xuống đi.” Sau đó cậu nói trước khi Dobby lớn tiếng khóc lóc thảm thiết, “Nói chuyện nhỏ lại!!”

“Ngồi —— Ngồi xuống! “Dobby nghẹn ngào nói, “Trước nay…… Chưa từng có……”

Dobby nghẹn ngào nói, “Chưa từng có một vị Phù thủy cho Dobby ngồi xuống! Đối xử giống như người bình thường vậy!”

Harry bất đắc dĩ nhìn nó, cũng may lúc này đây giọng nói của nó nhỏ đi không ít, Harry nghĩ dưới lầu hẳn sẽ không nghe thấy.

Harry làm một vẻ mặt ôn hòa, dẫn Dobby ngồi xuống ở trên giường. Dobby ngồi ở chỗ đó, nấc lên, nhìn qua trông giống như một con búp bê lớn xấu xí.

Cuối cùng nó cũng không khống chế được chính mình, dùng đôi mắt to tràn ngập nước mắt tôn trọng và yêu thương nhìn chăm chú vào Harry.

Harry không muốn thừa nhận điều đó, ánh mắt kia làm lông tơ cả người cậu đều dựng đứng cả lên.

“Được rồi, ngươi tới đây có chuyện gì?” Cậu nói một cách khô khan.

“Có một âm mưu, Harry Potter. Năm nay ở trường Phù thủy và Pháp sư Hogwarts sẽ xảy ra chuyện rất khủng bố.” Dobby nhỏ giọng nói và cả người đều run rẩy, “Dobby biết chuyện này mấy tháng rồi, thưa cậu. Harry Potter không thể đi mạo hiểm. Cậu rất quan trọng, thưa cậu!”

Harry muốn điên cuồng chửi bới những lời này.

“A, ngươi tên là Dobby.” Harry không thể không giả bộ nói một tiếng để chứng minh rằng hiện tại cậu đã biết tên của nó.

“Chuyện khủng bố gì sẽ xảy ra?” Harry yếu ớt hỏi, “Đừng làm ồn!!”

Dobby trông rất buồn cười phát ra một tiếng nghẹn ngào, nhưng Harry dã thành công ngăn cản nó đem đầu của mình đập vào tường.

Harry nắm chặt cánh tay của gia tinh, không cho nó đâm vào tường.

Đột nhiên một cái ý nghĩ khó chịu chợt lóe trong đầu cậu. “Chuyện này có phải có liên quan…… Rất xin lỗi, nó có liên quan đến kẻ thần bí mà ngươi biết không? Ngươi chỉ cần lắc đầu hoặc gật đầu.”

Cậu vội vàng nói thêm một câu, bởi vì Dobby lại khiến người khác lo lắng khi lại nghiêng người về phía vách tường.

Dobby từ từ lắc đầu: “Không phải, không phải kẻ không thể gọi tên kia, thưa cậu.”

Nhưng đôi mắt của Dobby lại mở to, như thể đang cho Harry một gợi ý.

Tâm trạng của Harry từ từ đi xuống.

Dobby là gia tinh nuôi trong nhà của gia tộc Malfoy, mà nó nói đã biết kế hoạch này mấy tháng trước rồi, mỗi lần hỏi ai là chủ mưu thì nó sẽ tự trừng phạt chính mình. Đúng vậy, rất rõ ràng là nó đang nói đến cuốn sổ nhật ký của Lucius.

Nhưng Harry không không khỏi suy nghĩ thêm, là Draco có biết chuyện này hay không?

Draco lợi hại và thông minh như vậy —— A, đương nhiên là —— Cậu ta nói cậu ta là Godric Gryffindor —— Vậy rốt cuộc là có biết hay không?

“Vậy thì tôi cũng không nghĩ ra ai có thể tạo một sự kiện khủng bố ở Hogwarts.” Harry lơ đãng nói, “Ý tôi là, thứ nhất, có cụ Dumbledore ở đấy, ngươi có biết cụ Dumbledore không?”

Dobby cúi đầu, “Dobby biết rằng Albus Dumbledore là hiệu trưởng vĩ đại nhất kể từ khi thành lập trường Hogwarts tới nay. Dobby nghe nói rằng pháp lực của cụ Dumbledore mạnh hơn rất nhiều khi kẻ không thể gọi tên đang ở thời điểm mạnh mẽ nhất. Nhưng thưa cậu,” Dobby vội vàng nhỏ giọng nói, “Có một số phép thuật mà cụ Dumbledore cũng không…… Không có một người Phù thủy nào sẽ làm!”

Harry ngăn cản không kịp, Dobby nhảy xuống giường, cầm lấy đèn bàn của Harry và đập vào đầu của nó, kèm theo là từng tiếng kêu thảm thiết thê lương.

Harry che mặt và rên rỉ một tiếng, “A, không cần làm như vậy!”

Cậu nghe thấy giọng nói dưới lầu đột nhiên dừng lại, hai giây sau, Harry nghe thấy dượng Vernon bước vào phòng khách và hô lên: “Dudley lại quên tắt TV rồi, đứa nhỏ nghịch ngợm này!”

Harry thở dài.

Dượng Vernon mở cửa ra và Harry nhìn ông một cách ngây thơ, ông lập tức nhìn thấy Dobby đang đứng bên cạnh Harry.

Lập tức ông như người bị mắc nghẹn trong họng, hai mắt trừng to ra như muốn rớt ra ngoài, khuôn mặt ông biến thành màu đỏ tím.

Điều này khiến Harry cảm thấy hơi đáng thương.

“Tôi rất xin lỗi, nhưng đó không phải là lỗi của tôi.” Harry nói, “Nhưng tốt hơn hết là dượng nên chuẩn bị tâm lý, tôi không thể khống chế nó.”

Dượng Vernon bật ra một tiếng rên rỉ từ trong cổ họng, ông tuyệt vọng nói, “Coi như xem ở chúng ta đã nuôi cháu lớn đến như vậy, làm ơn!”

Hắn nhìn Dobby, “Đừng đối xử với chúng ta như vậy, làm ơn!”

Harry không nghĩ tới dượng Vernon sẽ phản ứng như vậy, điều này khiến Harry hơi luống cuống, “A, tôi, tôi cũng không muốn làm cái gì, dượng đừng có……”

Harry không thể không nhìn về phía Dobby, “Xem ra hiện tại ta không tiện tiếp đãi ngươi.”

Dobby cúi đầu thấp xuống, “Vậy thì, Harry Potter, lần sau Dobby sẽ đến tìm cậu……”

Dobby ngươi……

Harry rất muốn nói rằng ngươi không cần đến nữa…… Nhưng nhớ tới đôi mắt màu xanh lục vô thần trong trí nhớ, cuối cùng Harry không nói gì.

Dobby phát ra một âm thanh rất lớn và biến mất ở trên giường.

Dượng Vernon gắt gao nhìn chằm chằm cậu. Harry bắt đầu thu thập hành lý.

“Mày đang làm cái gì?” Dượng Vernon nói.

“Ồ, nó còn sẽ đến tìm tôi.” Harry suy nghĩ một lúc, “Kỳ nghỉ hè này tôi phải ra ngoài tránh.”

“Nhưng mày không có chỗ để đi!!” Dượng Vernon đè thấp giọng nói.

“Có. Tôi có bạn bè.” Harry nói, hơn nữa quán Cái Vạc Lủng luôn có phòng cho thuê.

“Không được!!” Dượng Vernon trừng mắt.

“Đừng lo lắng về những bức thư sấm kia.” Harry biết giáo sư Dumbledore đã để lại bức thư sấm cho vợ chồng Dursley, cậu phải sống ở đây vì ma thuật máu của mẹ mình, vì để phòng ngừa các cuộc tập kích của Voldemort và các thương tích ngoài ý muốn.

Nhưng cậu biết rõ là hiện tại Voldemort không có thời gian rảnh rỗi kia.

“Tại sao mày lại biết……!” Dượng Vernon trông có vẻ rất ngạc nhiên.

“Tôi sẽ quay trở về vào kỳ nghỉ hè năm sau. Mấy ngày nữa bạn của tôi có thể đến tìm tôi, tôi hy vọng dượng sẽ không báo cảnh sát khi nhìn thấy một chiếc ô tô bay. Nếu không thì nó sẽ rất phiền toái.” Harry nhanh nhẹn nhảy lên, và dùng kiểu chữ rồng bay phượng múa để viết một bức thư và để lại ở trên giường gửi cho Ron.

Harry mở bao bố quấn quanh chiếc Nimbus 2000. May mắn là hành lý của cậu không nhiều lắm, quần áo, sách giáo khoa và mọi thứ khác đều được cất vào trong một chiếc vali nhỏ bị vỡ. Harry nắm chặt đũa phép ở trong tay, cưỡi lên chổi bay, cậu treo chiếc vali ở trên chổi, sau đó lại tiếp tục treo cái lồng của Hedwig lên.

Cậu cưỡi lên chổi bay và nhìn vẻ mặt kinh ngạc của dượng Vernon, Harry cảm thấy người dượng này cũng không đáng ghét như vậy.

“Hẹn gặp lại vào mùa hè năm sau.” Harry mặc áo choàng tàng hình vào, dượng Vernon chỉ thấy một tia sáng màu bạc chợt lóe qua ở trên tay của Harry, cả người cậu đều biến mất không thấy.

Dượng Vernon bình tĩnh lại, ông phát hiện có rất nhiều chuyện mà ông không thể chấp nhận được đã xảy ra, ngoài việc chấp nhận nó thì ông không còn cách nào khác, thật ra thì ông cảm thấy không khó để chấp nhận như ông đã nghĩ.

Ngoại trừ đi xuống lầu với  đôi chân hơi mềm nhũn, thì thoạt nhìn trông ông rất bình tĩnh.

—— Nhưng đến cuối cùng ông vẫn không có bắt được đơn đặt hàng kia.

HẾT CHƯƠNG 39

tuyển mem

[HP + TW] Magical Twilight – Chương 15


TRANSLATOR: JUNE

BETA: BAMBI

-o0o-

Jasper cứng người bởi hơi ấm trong một tích tắc, sau đó anh kéo Harry đến gần cơ thể lạnh ngắt của mình, hôn cậu. Anh cảm thấy có đôi tay ấm áp vòng lấy mình, vuốt ve tấm lưng anh cách một lớp áo. Jasper tự nhắc mình có chừng mực. Họ tách nhau ra, lấy không gian để thở. Anh phát hiện mình đang nhìn chằm chằm cặp má ửng hồng và đôi mắt xanh lục óng ánh. “Harry…” Một ngón tay đặt lên môi anh, ngăn lời anh sắp nói. Rồi, bốn cánh môi lại áp lên nhau, anh bất ngờ khi mình được phép hôn sâu hơn, Harry còn không hề e ngại hàm răng của anh.

Harry lùi người lại, chống khuỷu tay lên và nhìn chằm chằm Jasper. Cậu không thể nhìn ra chút dư âm nào từ sự “nghịch ngợm” vừa rồi của họ, một điều cực kỳ bất công, bởi Harry biết, lúc này mình đang có một cái đầu rối bù và một gương mặt đỏ rực. Harry nhoẻn miệng cười, vuốt tóc Jasper, mấy lọn tóc vàng lướt qua kẽ ngón tay cậu và Jasper rên hừ hừ. “Anh thật sự sẵn sàng rồi chứ? Em không cần anh vội vã đâu, Jasper. Thời gian anh và Alice ở bên nhau còn lâu hơn số năm mà em tồn tại trên đời nữa, khoảng thời gian ấy không dễ để cho qua.”

“Anh tưởng nhớ cô ấy, anh nghĩ sẽ luôn thế.” Anh nhẹ nhàng thừa nhận, không giống một người vẫn còn day dứt. “Anh không có cảm giác là chúng ta đang gấp gáp, mà lại cảm thấy rất thích hợp khi ở bên em. Anh nghĩ Alice và anh, bọn anh không phải bạn đời, bọn anh yêu nhau, nhưng không phải bạn đời thực thụ, hoặc là anh cảm thấy khác hẳn với khi ở bên em.” Jasper là người ít nói, nhưng với Harry, anh thấy mình nói chuyện rất dễ dàng.

“Bởi thế nên, chuyện gì đến thì chúng ta sẽ tiếp nhận.” Harry đề nghị và Jasper gật đầu.

“Em ngủ tiếp đi, vẫn còn sớm.” Jasper nói và Harry nằm xuống, cuộn mình trong vòng tay anh, chẳng nề hà sự lạnh lẽo từ vòng tay ấy.

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

Bella dán kín chiếc thùng cuối cùng và nhìn xung quanh, lúc này căn phòng trông thật trống trải. Ngày mai, công ty chuyển nhà sẽ đến để chuyển mấy cái thùng của cô, Jake, Harry và Jasper đến ngôi nhà mới của họ ở Minneapolis. Bọn họ sẽ học ở Đại học Minnesota, Bella nghi là Jasper hoặc Harry đã can thiệp để cả bọn vào cùng trường. Cô sẽ học Anh Văn và Lịch sử. Jasper theo ngành Tâm lý học và Lịch sử, Harry cũng chọn Lịch sử còn Jake thì học Kỹ sư dân dụng. Cô vui vì mình sẽ có một môn chung với Harry và Jasper trong cả tá môn học khác nhau. Xét đến năng lực của Jasper, mọi người đoán Tâm lý học sẽ như trò đùa với anh. Jake vô cùng hoảng loạn nhưng cả bọn họ sẽ ở đó để hỗ trợ và giúp đỡ nếu cậu cần.

Trước đây, khi cô mơ về trường Đại học, nó khác thế này. Cô luôn tưởng tượng mình sẽ hoàn toàn tập trung vào việc học, không chơi cùng ba người bạn thân nhất của mình, một trong số đó là bạn trai của cô. Bây giờ cô lại chuẩn bị ở chung một căn nhà nằm ngoài khuôn viên trường, cùng ba chàng trai khác, mẹ cô đã rất hoảng sợ. Cô có thể giải quyết nỗi lo đó bằng cách khai ra Harry và Jasper, nhưng cô không muốn đánh mất sự tín nhiệm của họ chỉ để làm mẹ mình bớt lo. Bella mừng cho họ, họ cần có nhau.

Bella kiểm tra vali của mình rồi xuống cầu thang để ăn bữa ăn cuối, với tất cả mọi người. Họ sẽ dùng xe tải của Harry, Jasper lái, Harry đi xe máy của mình và Jake lái “con thỏ” mà cuối cùng cậu cũng sửa xong. Chiếc xe tải của cô ở nguyên đó, dù cô đã nói với bố rằng ông có thể bán nó nếu ông muốn. Bella yêu chiếc xe tải của mình nhưng cô thừa nhận là nó đi đường dài không nổi. Toàn bộ hành lý của họ sẽ được chất lên xe tải, để Harry đỡ phải dùng mấy cái túi và ếm bùa thu nhỏ lên chúng.

“Bella, sẵn sàng chưa?” Charlie hỏi, cô đang ngồi ở bậc thềm dưới cùng để đi ủng vì trời mưa.

“Sẵn sàng.” Cô đứng và nắm lấy chiếc áo gió của mình, sau đó theo ông ra khỏi nhà. Để tiết kiệm, Harry và Jasper đưa cả bọn đi ăn tối ở Port Angeles. Vì Charlie cũng đi nên họ đã khiến Billy Black đồng ý đến nốt. Ông không hài lòng về việc Jake rời đi nhưng ông chẳng có lý do gì để ngăn con trai mình cả, Jake không đáp lại Sam – con đầu đàn nữa, nên nhóm người sói cũng không thể giữ cậu lại.

Bất chấp sự căng thẳng giữa Billy và đám con trai, bữa tối diễn ra tốt đẹp và rồi mọi người trở về ngủ đêm cuối ở nhà. 

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

Họ tìm được một nơi bốn phòng ngủ để làm cái vỏ ngoài nhưng chỉ có hai trong số các phòng ngủ được sử dụng. Bella và Jake quyết định chuyển chung một phòng. Nó không hào nhoáng như mấy căn của nhà Cullen hay kỳ lạ như hầu hết những ngôi nhà phù thủy. Nó ấm cúng mà vẫn thoáng mát, đủ rộng cho nhiều người ở. Sau đó, bọn con trai ra ngoài và trở lại với một chiếc jeep mới toanh, dành riêng cho Bella. Cô cố gắng phản đối nhưng họ không nghe, bởi cô cần phương tiện di chuyển riêng và một chiếc Jeep thì cứng cỏi nhưng có thể đi được những con đường gồ ghề, nếu cần.

Ngày đầu tiên đến lớp, Bella nhẹ nhõm cả người vì tiết đầu tiên của cô là tiết chung với Harry. Cậu cũng chưa từng học đại học nhưng cậu có sự tự tin mà đôi khi cô vẫn thiếu. Bella chỉ học hai lớp học, và cô thấy nó rất khác với cấp ba.

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

Bella vỗ tay và cổ vũ khi mấy tên con trai thực chiến kiểu tự do với nhau, cả ba tên cùng đánh. Harry có thể tham gia vì cậu ấy có phép thuật, nhưng với tư cách là một con người bình thường, cô ngồi quan sát sẽ an toàn hơn. Muốn bảo vệ tâm trí của mình khỏi người đọc tâm trí thì phải có người đọc tâm trí làm thế mới hữu dụng. Vì vậy, nếu Edward xuất hiện trở lại hoặc Bella gặp phải Aro thì cô ấy sẽ ổn thôi, còn chuyện khác thì để đám con trai lo. Thật không may, bạn đời của một con sói không có thêm tí siêu năng lực nào cả, cô ấy sẽ không trở thành ma cà rồng nếu cô ấy ở cùng Jake, nếu không, họ không biết điều đó sẽ ảnh hưởng đến họ như thế nào.

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

Harry căng thẳng khi có thứ gì đó kích hoạt đám bùa chú, Jasper nghiêng đầu, chăm chú lắng nghe rồi giơ sáu ngón tay lên. Harry thúc vào Jake đang đứng và cậu ta thoát y, biến thành một con sói, sau đó kéo Bella vào tầng hầm được trông chừng kỹ lưỡng, nói đơn giản là họ đã xây hầm trú bom riêng.

“Không phải ma cà rồng.” Jasper rỉ tai Hary, cậu nhăn mặt.

“Là phù thủy. Vào hầm đi, anh đã thấy em có thể làm gì với Victoria mà. ”

“Anh không thể để em chiến đấu một mình.”

“Chắc gì em sẽ phải chiến đấu, còn phụ thuộc vào đối tượng tới là ai cơ.” Cậu quay sang hôn má Jasper. “Ít nhất thì anh có thể trốn đi cho khuất chứ?” Harry cầu xin và Jasper gật đầu, một cách miễn cưỡng, khi Harry tiến đến cánh cửa và kéo nó ra, đặt một thần chú bảo vệ quanh mình.  “Tôi có thể giúp gì cho anh?” Cậu hỏi, thầm rên rỉ khi nhìn rõ người vừa tìm thấy mình. Hội gà tây chiên*, tuyệt vời. Làm gì có ngày nào khác tồi hơn hôm nay cơ chứ?

*Trong truyện gốc là Hội phượng hoàng á:))

TBC…

HẾT CHƯƠNG 15

Design a site like this with WordPress.com
Get started