[HP] Ánh Sáng Nhạt – Chương 5


EDITOR: THƯỢNG

BETA: LIÊN

-o0o-

Bữa tối khai mạc, lễ phân nhà.    

Đứng ở chiếc bàn dài, Draco đọc từng cái tên của những tân học sinh trên tờ giấy da, khi nhìn thấy tên họ quen thuộc, nét mặt của cậu vẫn không thay đổi, cậu hô lớn mà nhẹ nhàng: “Edward Remus Lupin— -“

Một tên nhóc tóc nâu trong đám người chạy tới, hai mắt đảo quanh, đôi mắt tròn xoe lộ ra một chút ngây thơ tò mò, đem mũ phân loại đội lên dưới ánh mắt bình tĩnh, ngoan ngoãn ngồi xuống trên băng ghế.Chiếc mũ di chuyển trên đầu, sau khi suy nghĩ một chút, hắn mới chậm rãi thông báo: “Gry—ffindorrrr—”

Tiểu sư tử vừa ra lò cởi bỏ mũ phân loại, cười đến mi mắt cong cong, nhóc con hiện tại là bộ dáng của một đứa trẻ được lớn lên trong tình yêu thương năm đó.

Draco nhìn nhóc con đang vui vẻ đi về phía chiếc bàn dài màu đỏ vàng, không thể giải thích được mà sửng sốt, có lẽ là vì cậu nhìn thấy bóng dáng cậu nhóc có hình ảnh của người đã nuôi dưỡng nó.

Người đó, năm mười một tuổi, thì ra trông như vậy sao?

Mười một tuổi của người đó là bao nhiêu?

Cậu đào sâu trong ký ức khuôn mặt cười có chút ngượng ngùng. Cậu thường chú ý những thứ người khác không quan tâm, mọi sự đãi ngộ cậu nhận được đều cẩn thận cất trong tim nhưng hận rằng không thể đem nó đi hồi báo. Đến khi bị người khác xa lánh, cậu lại trốn tránh, không tìm lý do tại sao, rồi lại tự ngược bản thân đã làm sai cái gì.

Có thể có người thực sự cần cả đời để chữa lành những vết thương do tuổi thơ để lại, và cần rất nhiều yêu thương cũng như sự an toàn thì họ mới có thể tin rằng mình đáng được yêu thương và tin tưởng. Cũng không biết, trong mấy năm nay, vị Cứu Thế Chủ ấy đã buông tay hay chưa…

Họ đã xa cách nhau quá lâu, lâu hơn cả thời gian quen nhau … Còn cái gì mà không thể buông bỏ…

Giáo sư Malfoy vẫn tiếp tục đọc sách, rõ có chút thất thần. Teddy rất thành thạo đối phó với sự hiếu kỳ của đám bạn học về cha đỡ đầu của nó, còn tranh thủ cơ hội dưới ánh đèn, đánh giá vị giáo sư “xinh đẹp” này.

Người đó phải không?

——————————————————

Draco sớm phát hiện ra rằng đứa con đỡ đầu của vị cứu tinh thực ra không hề ngoan ngoãn như nhóc thể hiện với mọi người.

Lại lần nữa, cậu phát hiện vài tiếng động nhỏ khi đi tuần tra đêm. Cậu lặng lẽ bước vài bước, quơ tay giữa không trung rồi nắm lấy một chiếc áo choàng tàng hình, để lộ một tên nhóc đang có chút hoảng loạn.

Teddy chớp mắt và thở dài, “Làm sao thầy tìm được em vậy, giáo sư Malfoy? Cha đỡ đầu nói đây là chiếc áo tàng hình tốt nhất trên thế giới!”

Draco có thể nói gì?

Cậu và người kia thật ngốc khi giao áo choàng tàng hình ấy cho một tên nhóc năm nhất, để nó tự ý lén lút đi chơi như này.

“Dạ du, trỏ Lupin,” cậu chậm rãi thông báo với một nụ cười nhếch mép, “Gryffindor bị trừ hai mươi điểm.”

“Thật luôn ?!” Mắt Teddy sáng lên, cái miệng nhỏ nhếch lên. “ Em vừa rồi còn lo lắng bị trừ rất nhiều điểm, không ngờ thầy lại khoan dung độ lượng như vậy…. Cha đỡ đầu nói bọn họ lúc xưa đều bị trừ 50 điểm.”

Môi Draco khẽ giật “Ông ấy thế mà cũng dạy em một số điều tốt. “

” Thầy sẽ tịch thu chiếc áo tàng hình của em à? ” Teddy nghiêng đầu nhìn cậu một cách đáng thương. “Em sẽ bị mắng thậm tệ mất…”

“Dù sao chuyến đi đêm của em cũng sẽ bị phát hiện.”Draco khịt mũi và buông thứ cậu đang cầm. ” Bù lại, ngày mai trò sẽ cùng Giáo sư McGonagall thảo luận về hình phạt của trò.” ( Ý là, Teddy có dùng áo choàng tàng hình lần nữa thì Draco cũng sẽ phát hiện nên Draco mới trả cho Teddy)

Teddy không lo lắng về chuyện của ngày mai, theo sát bước chân Draco và gật đầu liên tục.” Chắc chắn là giáo sư biết cha đỡ đầu của em. ” 

Draco cau mày, và giọng điệu trở nên lạnh lùng.” Vị cứu tinh nổi tiếng, ai mà không biết. ”

Teddy ngừng nói, lon ton chạy theo, với tốc độ ngày càng nhanh.

Sau khi đến cửa phòng chờ Gryffindor và đem nhóc trở lại hang sư tử, Draco quay lại, đi xuống cầu thang vào phòng ngủ của mình.

Cha đỡ đầu của em, cha đỡ đầu của em, nhóc kia vẫn chỉ là một tên nhóc miệng còn hôi sữa thế mà nhóc ta hận không thể treo tên người mà cậu không muốn nhắc tới nhất bên cái miệng nhỏ.

Quyết định quên đi chuyện năm xưa, cậu xoa trán không ngừng nghĩ lung tung, sau khi rửa mặt thì mệt mỏi thả mình xuống ổ chăn.

Trong giấc mơ mờ ảo, có một đôi mắt xanh lục ôn nhu xuất hiện, người nọ rũ mắt nhìn cậu, cành lá xum xuê trên đầu khẽ đung đưa, ánh sáng lập lòe qua khe mắt mơ hồ một khung cảnh mông lung.

 “Tất cả đều là của cậu.” 

Tiếng thở dài nhẹ như gió nắng chiều hôm đó, xuyên qua thời gian dài vắng vẻ lướt qua khuôn mặt đẫm lệ trong giấc ngủ của Draco.

——————————————————

Draco luôn vô thức chú ý đến một nhóc năm nhất. Cậu không nghĩ đầu óc mình có vấn đề. Đứa con đỡ đầu của vị Cứu Thế Chủ với khuôn mặt tươi cười đáng yêu và thành tích xuất sắc trong lớp nhanh chóng đã trở thành học viên ưu tú của Gryffindor, xét năng lực của nhóc, vào các nhà khác cũng rất có tiềm năng phát triển. Muốn xem nhẹ nhóc ấy là chuyện rất khó.

Teddy thường nhận các gói hàng từ nhà và mở gói chúng với sự mong đợi mọi lúc. Dù bên trong có gì, nó đều rất vui. Đám học trò xung quanh thỉnh thoảng còn có thể thấy rất nhiều khía cạnh chưa được biết đến của Đấng Cứu Thế.

Hóa ra giấy viết thư riêng của Harry Potter là loại có mùi chanh (vài con sư tử nhỏ cắn bút ghi nhớ, còn mua loại giống Cứu thế Chủ), và chưa bao giờ thấy anh thay đổi nó.

Hóa ra là Harry Potter mua quần áo cho trẻ con ở cửa hàng quần áo XXX, nói thẳng ra thẩm mỹ quán đó cực kỳ bình thường, và chắc chắn nhân viên là do anh tự mình lựa chọn (nói nhỏ).

Hóa ra Harry Potter có thể nướng bánh ngọt và bánh quy? ! Chúa ơi, Cứu thế chủ có cần nấu ăn ngon đến vậy không? !

Những con vật nhỏ ở Hogwarts cảm thấy rằng hình bóng cao lớn và sáng chói được mô tả trong lịch sử phép thuật hiện đại bỗng trở nên thân thuộc, giống như người cha ngốc của chúng ở nhà.

  “Ông ấy có kể cho cậu nghe chuyện trước khi đi ngủ không?”

  “Ông ấy thực sự thích ăn táo nhất như lời phóng viên nói?”

  “Ông ấy có đánh cậu khi cậu mắc lỗi không?”

……

Teddy cảm thấy có điều gì đó không ổn và nếu chúng tiếp tục hỏi, có lẽ nó phải tiết lộ hãng quần lót mà cha đỡ đầu của nó mất. May mắn, chủ đề lại chuyển sang chuyện yêu đương bí mật của một nhóc trò khác, nó liền nhanh nhẹn chia bánh nhỏ cho mọi người, dừng lại cái miệng lắm chuyện của chúng lại.

Cầm hộp bánh quy, sư tử con nhìn số bánh ít ỏi còn lại, trong lòng hơi buồn. Bộ trưởng Potter bận công vụ nên chỉ gửi cho nó một bữa ăn nhẹ mỗi tuần một lần. Tuần này là món bánh quy việt quất yêu thích của nó. Khuôn cũng là chú kỳ lân nhỏ dễ thương nhất – tiếc chết mất.

Tất nhiên, nó nhanh chóng vui vẻ trở lại. Colbert Alex, bạn học ở cùng ký túc xá, cũng nhận được kẹo của mẹ cậu ấy, kem vị dâu tây, và cho cậu ấy rất nhiều thứ để chia sẻ với mọi người.

Ngoài ra còn có kẹo dẻo của gia đình Elle Patrick. Hương vị thực sự tuyệt vời. Đáng tiếc, nó không có mặt mũi để lấy thêm nhiều kẹo từ cô gái nhỏ ấy. Chờ lát nữa nó sẽ viết thư về nhà, không biết cha đỡ đầu bao giờ mới có thể đọc nó?

Teddy nhai kẹo, quai hàm bắt đầu phình lên, nếm kẹo có vị axit citric, khuôn mặt nhỏ chợt nhăn lại rồi xịt khói như đoàn tàu.

Thật tốt, một đám trẻ vô lo vô nghĩ.

Draco trên băng ghế giáo sư đang từ từ cắt miếng bít tết, không muốn thừa nhận sự chua xót ẩn chứa trong lòng. Qua nhiều năm, người đó từ vụng vụng về về nuôi nấng một đứa trẻ mà giờ đã trở thành một người cha tuyệt vời.

Anh đã mang cho Teddy tất cả những gì anh mong muốn khi còn nhỏ, khiến cho đứa nhóc mất cha mẹ khi vừa chào đời ấy không hề thiếu thốn bất cứ thứ gì, lớn lên như một bông hướng dương đáng yêu.

Thật là đáng ghen tị …

Draco chỉ có thể gặp người đó qua một tờ giấy, nhìn hình bóng người đó trên báo, dựa vào mấy tin tức không biết thực hư mà biết được tình hình anh gần đây, nhìn thấy ánh mắt chan chứa tình yêu vô hạn của anh với Teddy… 

Khi kỳ nghỉ đến gần, Hiệu trưởng McGonagall thông báo Hogwarts sắp tổ chức một đại vũ hội Giáng sinh – còn mời nhiều cựu học sinh xuất sắc tham gia.

Sau khi Teddy được phỏng vấn, người ta biết rằng Harry Potter cũng đã được mời, tỷ lệ học sinh ở lại trường đón Giáng sinh lần đầu tiên đạt 100%. Giải đấu Tam cúp pháp thuật năm đó cũng không được chào đón như vậy.

Là giáo sư duy nhất của Slytherin hiện tại, Draco với tư cách là trưởng Nhà căn bản không có lý do gì để tránh bữa tiệc, điều đó có nghĩa là vào ngày ấy, cậu có thể cách Harry rất gần mà nhìn anh.

Ối giồi, Merlin___

Tưởng tượng đôi mắt xanh lục tuyệt đẹp ấy đang nhìn anh một cách bình tĩnh và lạnh lùng, Draco cảm thấy máu của mình sắp đông lại, anh không chắc mình có thể tiếp tục mỉm cười hờ hững cho đến suốt đêm hội hóa trang.

Trưởng nhà Slytherin, người luôn lịch lãm, điềm đạm trước mặt mọi người, vò tóc mím môi trước gương, gương mặt hiện lên có chút cáu kỉnh, nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương một lúc mới phát hiện ra cậu nên chuẩn bị một bộ lễ phục mới.

——————————————————

Lâu lắm rồi Kingsley Shacklebolt mới trở lại trường Hogwarts. Được ngồi lên vị trí Bộ trưởng bộ Pháp thuật là một sự tín nhiệm và vinh dự, nhưng, đôi khi nó khiến người ta chán nản.

Ông ấy đã trải qua hai cuộc chiến và bị giao nhiệm vụ lo hậu chiến tranh. Ông ấy phải chịu trách nhiệm bình định dân chúng, tổ chức các công việc tái thiết khác nhau, trấn áp những pháp sư hắc ám thỉnh thoảng xuất hiện và chiến đấu chống lại những kẻ già cỗi ngoan cố mỗi ngày, và tranh luận cùng những đối thủ chính trị mỗi ngày. Chết tiệt, tất cả những điều này quá tàn nhẫn đối với một cựu chiến binh.

“Làm thế nào mà Minerva thuyết phục bạn trở thành linh vật? Bằng chứng cho thấy Teddy đã vi phạm nội quy của trường?” Kingsley lặng lẽ nói với những người xung quanh, khuôn mặt ngăm đen lộ ra hàm răng trắng to với nụ cười.

Ngay cả khi ông hối tiếc vì không thể ở nhà và tận hưởng cuộc sống cá muối thoải mái trong lễ Giáng sinh, ông vẫn không thể không mỉm cười. Ông dám ở trước mặt bao người cùng Cục trưởng bộ Pháp luật xụ mặt nói chuyện phiếm. Rồi ngày mai đám báo chí lại viết ra năm bảy bài báo xuyên tạc linh tinh, cấp dưới phụ trách kiểm soát dư luận của bộ lại ngồi khóc ngay trước mặt ông nữa mà  xem.

Nở nụ cười khách sáo, Harry nhìn chung quanh một hồi, “Thật hiếm thấy không khí sôi nổi như vậy, ta cũng muốn trở lại.”

Một lượng lớn những bông tuyết sáng rải rác trên trần nhà, và biến mất không dấu vết từ vị trí cách mặt đất hơn một mét. Những cây thông Noel xung quanh đầy những vòng hoa, đèn và ngôi sao nhiều màu sắc, đặc biệt là cây thông ở giữa khán phòng dường như sắp chọc thủng trần nhà, tuyết trắng trên cành lá xanh hòa giữa tiếng nhạc và tiếng cười. Rơi xuống sột soạt, chúng trở thành những con rối nhỏ với ánh sáng.

“Ôi Harry! Tôi rất vui vì cậu đã đến!”

Giọng nói của Hagrid lớn đến chọc thủng màng nhĩ người khác, gã ôm Harry mạnh đến  mức khiến hai chân Harry sắp không chạm tới đất như một đứa trẻ bị người khổng lồ bắt đi.

Harry vỗ nhẹ vào vai gã, bình tĩnh nói, “Cảm ơn, bác Hagrid, Merry Christmas, nhưng nếu cháu có thể, cháu muốn đứng trên mặt đất và nói chuyện cùng bác.”

“Được rồi haha, Merry Christmas- Hi Kingsley!”

Sau Harry, Kingsley cũng nhận được một cái ôm nồng nhiệt không kém. Kingsley ho sặc sụa và hy vọng rằng ông ta sẽ không trở thành bộ trưởng đầu tiên chết trong một cái ôm. Các đồng nghiệp và đối thủ của ông sẽ cười ngất đi rồi nói, “Merry Christmas–“

“Cha nuôi!” Teddy trong chiếc áo khoác nai sừng tấm màu đỏ phấn khích chạy đến, đôi gạc dài trên đầu nó bị hất ra rồi chạy tới trong vòng tay rộng mở của anh, “Giáng sinh vui vẻ ~”.

“Con cũng vậy, Teddy,” mắt Harry dịu đi ngay lập tức khi anh đang ngồi xổm, anh ấy thích thú chọc vào gương mặt được trang điểm lồng lộn của nó, “Đây lại là trò chơi gì đây?”

Teddy không kìm được mà nắm lấy chiếc gạc treo lơ lửng, có vẻ hơi đau khổ, “Thật kỳ lạ, đúng không, nhưng các đàn chị  nói đây là truyền thống của Hogwarts, và các tân học sinh phải ăn mặc như thế này— “

Harry nhướng mày quét khóe mắt qua khán phòng, thì thấy rằng mấy con sư tử con năm nhất đều ăn mặc như những con vật nhỏ ngoe nguẩy trong đám đông rất thú vị.

“Hóa trang tuyệt đấy,” anh hơi dừng lại ở góc khán phòng, sau đó kiềm chế thu lại, mỉm cười thốt lên, “ Đúng là “truyền thống” thú vị, xem ra mấy năm nay trường càng trở nên sôi động rất nhiều. “

Trường Hogwarts đã hàng nghìn năm sừng sững như một nơi che mưa che nắng, luôn có thể đón nhận những đứa con của mình, cuộc sống ở đây nên êm đềm và thoải mái.

Chỉ những ai từng trải qua sóng gió mới cảm nhận được sự quý hiếm của nó.

Harry ấn vào vai Teddy, vẫn mỉm cười ôn nhu khi anh ngước mắt lên, đưa tay về phía Giáo sư McGonagall cách đó không xa.

“Giáng sinh vui vẻ, giáo sư.” Nhẹ ôm lấy vị giáo sư già đã gầy đi một chút so với những năm trước. Harry thật lòng mong anh sẽ có cơ hội gửi lời chúc mừng như vậy thêm nhiều năm tới. ”Mong rằng Teddy không làm phiền cô. ”

“Con ngoan mà”. Teddy nghe được, lập tức ngẩng đầu nhỏ lên chém gió một câu.

“Tất nhiên rồi —Teddy không bị trừ điểm nhiều như các trò lúc xưa và cũng không khiến tôi gặp nhiều rắc rối.” Giáo sư McGonagall xoa xoa đầu nó, dùng những hành động thực tế để chứng tỏ sự thật tàn nhẫn rằng bà đang thiên vị nó chứ không phải anh. 

Nhìn thấy người học trò đã cao hơn mình một cái đầu đang làm nũng với cái miệng hơi bĩu ra, mọi nếp nhăn trên gương mặt bà dãn ra, bà mỉm cười hạnh phúc.

“Chào mừng trở lại, Harry.”

HẾT CHƯƠNG 5

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 35: Ba Ngày Nằm Viện


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Khi Harry mở mắt ra, thấy giáo sư Dumbledore đang ngồi bên cạnh mép giường của cậu.

Điều này khiến cậu yên tâm ngay lập tức.

Rất nhiều người cả đời cũng không có một trưởng bối có thể tin cậy được, nhưng Harry rất may mắn, cậu biết giáo sư Dumbledore chính là một người như vậy.

“Con tỉnh rồi.” Giáo sư Dumbledore cười tủm tỉm nói. “Chào buổi chiều, Harry.”

Harry nhìn xung quanh. Cậu nhận ra rằng mình đang ở trong bệnh viện. Cậu đang nằm trên chiếc giường bệnh đơn sơ trắng tinh, chiếc bàn bên cạnh đã chất đống thành một ngọn núi nhỏ, dường như nửa cửa hàng bánh kẹo đã được dọn đến đây rồi.

“Tất cả đều là quà tặng do bạn bè và người hâm mộ tặng cho con.” Dumbledore mỉm cười nói, “Chuyện xảy ra giữa con và Quirrell trong hầm tối hoàn toàn là điều bí mật, mà bí mật thì luôn được truyền đi nhanh chóng —— Chuyện này học sinh Slytherin đã làm ra cống hiến rất lớn —— Cho nên, tất cả giáo viên và học sinh trong trường đều biết. Theo ta được biết, bạn của con là Fred và George Weasley vốn định tặng cho con một chiếc bồn cầu. Chắc chắn là bọn họ muốn đùa giỡn với con, nhưng phu nhân Pomfrey cảm thấy nó không được vệ sinh và đã tịch thu nó.”

“Con ở đây bao lâu rồi ạ?” Harry nhếch miệng cười, dường như cảm thấy lời nói của giáo sư Dumbledore rất thú vị.

“Hai ngày. Nếu biết con đã tỉnh lại thì trò Weasley, trò Granger và trò Malfoy nhất định sẽ nhẹ nhàng thở phào. Bọn họ vẫn luôn rất lo lắng.”

“Vậy, Hòn đá Phù thủy đâu ạ?”

“Có vẻ như ta không thể phân tán lực chú ý của con……” Giáo sư Dumbledore mỉm cười, “Được rồi, Chúng ta hãy nói về Hòn đá Phù thủy.

Giáo sư Quirrell không thể cướp nó đi từ tay của con, ta đã tới kịp và ngăn cản hắn —— Tuy nhiên ta cần phải nói một câu, kỳ thật là trò Malfoy đã ngăn cản hắn tốt hơn ta —— Mà con thì, đối phó với hắn rất tốt khi chỉ có một mình con.”

“Ta còn lo lắng rằng đã quá muộn.” Dumbledore thở phào nhẹ nhõm.

“Sẽ không, nếu con không giữ nổi, vẫn còn có Draco ở đó.” Harry nói.

“Không phải Hòn đá Phù thủy, con ạ, ta nói chính là con. Con vì bảo vệ Hòn đá Phù thủy mà suýt nữa đã mất mạng. Ở khoảnh khắc đáng sợ kia, ta sợ hãi cho rằng con thực sự đã chết. Còn Hòn đá Phù thủy, nó đã bị hủy.”

Harry không thể nhớ nổi những gì giáo sư Dumbledore nói có giống kiếp trước không, nhưng cậu biết lúc cậu nằm trong bệnh viện đã khác kiếp trước rồi, hơn ai khác cậu biết rõ mình sắp phải một lần nữa đối mặt với tương lai, trong tương lai còn có rất nhiều chuyện —— So với chuyện này, đáng sợ hơn rất nhiều.

“Con phải đối mặt với nó.” Harry nghiêm túc nói, “Xin đừng vì con mà lo lắng.”

Harry đã từng tức giận vì sự che giấu của giáo sư Dumbledore và cũng từng cảm thấy thất vọng với giáo sư Dumbledore, nhưng cuối cùng sự kính trọng của cậu đối với giáo sư Dumbledore đã vượt qua mọi thứ khác.

Ông cụ này đáng được nhận sự kính trọng cao nhất.

“Như vậy thì thầy sẽ không còn mệt mỏi nhiều nữa?” Harry nhìn vào đôi mắt màu lam sau thấu kính của giáo sư Dumbledore —— Đôi mắt kia vô cùng xinh đẹp. Nó tràn ngập ôn nhu và kiên định, giống như bầu trời bao la, nhưng một khi nhiễm phải bi thương thì sẽ lập tức biến thành đại dương đầy sóng gió, nhấn chìm người khác.

Giáo sư Dumbledore hơi kinh ngạc —— Harry suy nghĩ một lúc, cảm thấy lời nói vừa rồi phát ra trong miệng một học sinh năm nhất, có vẻ giống như tự cho mình là đúng.

Nhưng giọng điệu của giáo sư Dumbledore có vẻ rất vui vẻ, “Cảm ơn con, Harry. Cảm ơn con.”

Nhưng sau đó ông ấy lại trở nên rất thận trọng, “Chỉ là ta hy vọng con hiểu rõ những việc này nguy hiểm như thế nào —— Con có khả năng sẽ chết.”

Harry mỉm cười, “Cái chết giống như một giấc ngủ sau một ngày dài. Hơn nữa, đối với người có đầu óc rất tỉnh táo mà nói, cái chết chỉ là bắt đầu một cuộc phiêu lưu mới.”

Cậu nhớ lại những chuyện đã xảy ra sau cái chết của cậu ở kiếp trước, những lời này giống như giáo sư Dumbledore đã nói với cậu, tuy rằng cậu không nhớ rõ chính xác là khi nào —— Giáo sư Dumbledore có rất nhiều lời nói vô cùng hợp lý.

“Con biết rằng việc đối đầu với Voldemort không phải là một việc dễ dàng. Nếu chúng ta cúi đầu với hắn, bất luận muốn có bao nhiêu giàu có và quyền lực, chúng ta đều có thể có được thứ mình muốn! Hai thứ này vẫn luôn luôn là thứ mà con người muốn có nhất…… Vấn đề là, con người luôn cố tình lựa chọn thứ có lợi nhất cho bọn họ.”

Giáo sư Dumbledore ngạc nhiên ngồi xuống, trong lúc nhất thời ông không biết phải nói gì mới tốt.

“Thưa giáo sư,” Harry nói, “Thưa giáo sư, cho dù Hòn đá Phù thủy không còn nữa, nhưng Vol…… Ý con là, kẻ thần bí?”

“Cứ gọi hắn là Voldemort, Harry. Nên sử dụng xưng hô chính xác đối với mọi thứ. Nếu sợ hãi một cái tên, càng củng cố rằng bản thân cũng sợ hãi về nó.”

Mẹ nó! Tuy biết rằng là như vậy, nhưng chính là thuận miệng kêu vậy suốt bảy năm sau đó vừa vặn sửa miệng kêu lại khi bắt các Tử Thần Thực Tử!

Harry chửi thầm và sửa miệng: “Là, thưa giáo sư. Là như thế này, Voldemort chắc chắn sẽ cố gắng tìm cách khác để quay trở lại, đúng không? Ý của con là, hắn ta cũng không có biến mất, đúng không?”

“Đúng vậy, Harry, hắn không có biến mất. Hắn ta vẫn đang trốn ở nơi nào đó, có lẽ đang tìm kiếm người nào đó nguyện ý chia sẻ cơ thể với hắn.

Hắn ta không phải sống một cách chân chính, cho nên cũng sẽ không bị giết chết.

Lúc đó hắn chỉ lo trốn thoát một mình, hoàn toàn không quan tâm đến sự sống chết của Quirrell; hắn tàn nhẫn độc ác đối với kẻ thù, và lạnh lùng vô tình đối với những người đi theo hắn.

Tuy nhiên, Harry, có lẽ con có thể trì hoãn hắn lại để hắn không thể lấy lại sức mạnh ngay lập tức, trong tương lai cần một người chuẩn bị đầy đủ để quyết đấu một trận chiến sống còn với hắn. Nhưng nếu hắn bị trì hoãn hết lần này đến lần khác, có lẽ hắn sẽ không thể nào khôi phục lại sức mạnh của mình.”

Harry nhìn Dumbledore, “Làm như thế nào để hắn không thể sống một cách chân chính? Vì sao chúng ta tiêu diệt một cái lại có một cái khác xuất hiện?”

Dumbledore dường như rất ngạc nhiên khi Harry hỏi câu hỏi này.

“…… Là bởi vì hắn sử dụng phép thuật hắc ám tà ác sao?” Harry cố gắng hướng dẫn giáo sư Dumbledore, nhưng vẻ mặt của giáo sư Dumbledore lại không hề lộ ra bất kỳ sơ hở nào.

Harry đành phải chuyển sang đề tài khác: “Thầy nói cần một người khác chuẩn bị đầy đủ thật tốt để quyết đấu một trận chiến sống còn với hắn? Vậy người đó là ai?”

Giáo sư Dumbledore chớp mắt nhìn cậu.

Harry không cần hỏi cũng biết, người đó chính là giáo sư Dumbledore.

Nhưng khi cậu nhớ đến sự mất mát và đau khổ sau cái chết của giáo sư Dumbledore, và một lần nữa khi thấy giáo sư Dumbledore sống sờ sờ trước mặt mình —— Tuyến nước mắt của học sinh năm nhất luôn phát triển rất tốt.

“Ồ, Harry.” Giáo sư Dumbledore hơi bối rối.

“Con không muốn bất cứ ai phải chết……” Harry thút tha thút thít nức nở nói, cậu cố gắng kìm lại những giọt nước mắt, nhưng cậu không thể nhịn được —— Đáng chết, kỳ thật cậu một chút cũng không muốn nhẫn nhịn —— Sau khi Dumbledore chết, cậu chịu đựng rất nhiều oán giận ủy khuất và đau khổ, nhưng không có người nào có thể khuyên cậu và an ủi cậu. “Thật ra con vẫn luôn muốn nói, giáo sư Dumbledore, mỗi chiếc áo choàng của thầy đều rất là đẹp.”

Harry nói một cách chân thành.

“A, cảm ơn.” Giáo sư Dumbledore mỉm cười, “Minerva vẫn luôn nói rằng ta mặc như vậy là không đàng hoàng, nhưng ta nghĩ nếu mọi người đều mặc áo choàng màu đen, trông nghiêm trang như vậy thì nơi này sẽ nặng nề tới mức nào. Con thích áo choàng hôm nay của ta không? Harry?”

Harry với hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn giáo sư Dumbledore hôm nay mặc chiếc áo choàng dài màu lam, và trên đó có rất nhiều ngôi sao màu bạc.

“Rất đẹp.” Harry hít hít mũi, tán thưởng nhận xét, “Đẹp giống như trong truyện cổ tích vậy.”

Giáo sư Dumbledore trông rất cảm động, ông nói: “Ngoài ra, ta phải cảm ơn con vì món quà Giáng Sinh.”

Harry mỉm cười với ông, nụ cười kia có hơi áy náy —— Đời trước cậu chưa bao giờ tặng món quà nào cho giáo sư Dumbledore  —— “Từ giờ trở đi mỗi năm con đều tặng, có được không?”

“Đương nhiên. Ta sẽ rất mong chờ nó.” Giáo sư Dumbledore chớp chớp mắt nhìn cậu, “Khi vào đông ta vẫn luôn mang vớ con tặng. Nhưng hiện tại thì quá nóng.”

Harry nín khóc và mỉm cười.

“Vậy thì, con có thể biết là,” Harry phải hỏi những chuyện mà cậu không hiểu khi còn là học sinh năm nhất, chẳng hạn như, “Tại sao Quirrell không thể chạm vào con?”

“Ồ, đương nhiên rồi.” Giáo sư Dumbledore nói một cách từ ái, “Đó là vì mẹ của con đã chết vì cứu con. Nếu có điều gì mà Voldemort không thể hiểu rõ, thì đó chính là yêu.

Giống như tình yêu mãnh liệt của mẹ con dành cho con và sẽ luôn lại ấn ký ở trên người của con. Không phải vết sẹo, cũng không phải dấu vết có thể nhìn thấy được.

Được một người yêu sâu đậm như vậy, cứ việc người kia vì chúng ta mà chết, cũng sẽ lưu lại một bùa hộ mệnh vĩnh viễn cho chúng ta.

Nó ẩn dưới làn da của con. Cũng bởi vì nguyên nhân này, Quirrell không thể chạm vào con. Nội tâm của Quirrell tràn đầy thù hận, tham lam và tham vọng, đã bán đứng linh hồn của mình cho Voldemort, cho nên khi hắn ta chạm vào người có ấn ký tốt đẹp như vậy thì sẽ cảm thấy đau đớn đến mức không thể chịu được.”

Harry nghĩ, có lẽ đây là tác dụng của bùa huyết thống mà mẹ cậu lưu lại cho cậu trước khi chết.

“Con cũng yêu mẹ của con.” Harry cúi đầu nói.

Sau khi cậu hỏi xong làm thế nào mà cậu có thể lấy được Hòn đá Phù thủy, bà Pomfrey đã nhanh chóng đuổi giáo sư Dumbledore đi ra ngoài.

Giáo sư Dumbledore trông rất vui vẻ khi ông rời đi, Harry cũng cảm thấy rất vui vẻ.

Bà Pomfrey, y tá trưởng của Bệnh thất, là một người phụ nữ lương thiện và rất nghiêm khắc.

Harry năn nỉ bà rất lâu, bà mới đồng ý Ron và Hermione, thậm chí một vài học sinh nhà Slytherin vào thăm.

Vẻ mặt của bọn họ trông rất tái nhợt, nhưng tinh thần của họ cũng không tệ lắm.

“Chào, Blaise, Theodore.” Harry nói, cậu hơi thất vọng vì Draco không tới.

“Harry!” Hermione thoạt nhìn trông như muốn khóc, nhưng cô nàng cố gắng kìm lại. “Mình đã nghe hết rồi, thật đáng sợ……”

Blaise nói, “Vậy cuối cùng Hòn đá Phù thủy ở đâu?” tò mò hỏi. Khi giọng điệu của cậu ta không còn châm chọc nữa, mọi người rất dễ dàng phát hiện giọng nói của cậu rất hay.

Nhưng cậu nhanh chóng nói tiếp, “Không thể nói thì thôi.” Cậu ta giả vờ không quan tâm chỉ thuận miệng hỏi một câu.

Harry cảm thấy cái miệng luôn không nói lời thành thật của Slytherin cũng rất đáng yêu. Cậu trả lời rằng Hòn đá Phù thủy đã bị phá hủy.

“Vậy thì Hòn đá Phù thủy đã không còn nữa?” Cuối cùng Hermione hỏi, “Flamel sắp chết rồi?”

“Giáo sư Dumbledore nói rằng đối với những người có đầu óc vô cùng tỉnh táo, thì cái chết chỉ là một cuộc phiêu lưu mạo hiểm khác.” Harry nói.

“Trước kia mình không nên cảm thấy thần kinh của giáo sư Dumbledore không bình thường.” Ron nói. “Ông ấy là anh hùng trong lòng của mình.”

Ron giải thích với Harry, “Cậu là cấp bậc huyền thoại, giáo sư Dumbledore là sử thi.”

Blaise nhịn không được cười một tiếng.

“Sau đó chuyện gì đã xảy ra với hai người?” Harry nói.

“Ồ, mình đã thuận lợi quay trở lại.” Hermione nói, “Mình phải mất thời gian khá lâu mới đánh thức được bốn người kia, sau đó tụi mình thấy Ron quay trở lại. Sau đó tụi mình chạy nhanh đến chuồng cú, muốn liên lạc với giáo sư Dumbledore, không ngờ lại đụng phải thầy ấy ở hành lang. Thầy ấy đã biết. Thầy ấy chỉ nói một câu: ‘Harry nhìn chằm chằm hắn, phải không’ sau đó liền chạy nhanh lên lầu bốn.”

“Cậu nói xem, Dumbledore có phải muốn cậu làm như vậy không?” Hermione nói, “Thầy ấy dẫn đường để cậu đi làm chuyện đó?”

Theodore nhịn không được nói, “Nếu ông ta thực sự như vậy, ý mình là —— Điều đó thật sự đáng sợ, cậu có thể mất mạng.”

“Không, không phải như vậy,” Harry như nghĩ đến điều gì đó và nói, “Giáo sư Dumbledore là một người rất thông minh. Mình cho rằng thầy ấy muốn cho mình một cơ hội. Thầy ấy dường như biết một ít việc đang diễn ra ở đây. Mình cảm thấy thầy ấy rõ ràng đang biết chúng ta đang tính toán làm cái gì. Thầy ấy không ngăn cản chúng ta mà ngược lại còn dạy chúng ta những đồ vật hữu dụng. Thầy ấy giống như nghĩ rằng nếu có thể, thì mình có quyền đối mặt với Voldemort.”

Bọn họ thở hổn hển.

Ron đã trải qua quãng thời gian bị Tử Thần Thực Tử theo dõi khi nói ra cái tên này, cái này khiến cậu khắc sâu hơn sự đáng sợ của cái tên này, cậu hơi bực bội nhìn Harry, “Cậu có nhớ rõ là tại sao không thể nói ra cái tên này không!”

Harry nở một nụ cười xin lỗi —— Không biết hiện tại Voldemort có cảm nhận được có người gọi tên hắn không, nhưng hắn lại không có sức mạnh để trả thù, nói không chừng hắn ta sẽ đoán người nói tên của hắn là giáo sư Dumbledore, hay vẫn là tên nhóc con Harry Potter……

“Có thể đừng nói ra cái tên kia không!” Giọng điệu của Blaise hơi run rẩy, nhưng không hề có ác ý, “Nhưng cậu ta nói đúng. Không có ai mạnh hơn so với cậu.”

“Đây là chỗ mà Dumbledore không bình thường so với người khác.” Nói một cách kiêu ngạo, rồi lại từ từ hạ xuống, “Nghe này, ngày mốt cậu nhất định phải tham gia bữa tiệc kết thúc năm học. Tất nhiên là điểm đã được tính hết rồi, Slytherin giành được vị trí thứ nhất. Không ít người cảm thấy Draco đã làm phép lên chiếc đồng hồ cát nhà Slytherin để những viên đá quý trong đó không ngừng tăng lên! Cậu bỏ lỡ trận đấu Quidditch cuối cùng, không có cậu, chúng ta thua thảm hại trước đội nhà Ravenclaw. Nhưng thức ăn trong bữa tiệc vẫn rất ngon.”

Blaise và Theodore liếc nhìn nhau.

Đúng lúc này, bà Pomfrey xông vào.

“Các trò đã ở đây gần mười lăm phút, mau đi ra ngoài cho ta.” Bà kiên quyết nói.

HẾT CHƯƠNG 35

[HP/SNARRY] Chuyện Bí Mật Của Lâu Đài – Chương 1: Mở Đầu


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Đêm, màn đêm vô tận bao trùm đỉnh đầu cậu. Cậu muốn mở mắt nhìn thấy ánh sáng, nhưng chỉ nhìn thấy những đám mây đen âm u.

Cậu muốn hét lên, nhưng…… Cậu không thể, chỉ là cái miệng này, nó giống như đang phát ra tiếng tê tê khiến cậu cảm thấy rùng mình…… Đúng vậy, rùng mình. Cậu cố gắng muốn đứng dậy, nhưng trên đùi giống như không có chút sức lực nào hết.

Cậu cần phải rời khỏi nơi này!

“Chủ nhân…… Chủ nhân!” Giọng nói run rẩy và nịnh nọt khiến cậu cảm thấy rất ghê tởm.

“Đuôi Trùn, cái tên ngốc này!” Cậu nghe thấy bản thân đang tê tê nói chuyện, “Nhìn Nagini, đi xem mau!”

“Chủ nhân…… Tôi lập tức đi ngay, chủ nhân!”

Đuôi Trùn…… Là ai?! Cậu muốn giơ đũa phép lên và quăng cho tên phản bội này một lời nguyền, nhưng cậu không thể di chuyển, toàn thân mềm yếu vô lực như trẻ mới sinh.

Trước mặt cậu là bóng tối, có tiếng cọ xát…… Đúng vậy, tiếng cọ xát…… Đó là…… Một con rắn!

Một con rắn!

Một con rắn rất lớn đang bò đến bên cạnh cậu, dùng giọng điệu vừa ấm áp vừa lạnh lùng nói: “Ta có thể ăn thịt gã kia không?”

“Không, Nagini, ngươi không thể ăn hắn……” Cậu nghe thấy chính mình nói như vậy, “Tên đó vẫn còn hữu dụng, đối với chúng ta mà nói, tên đó vẫn còn hữu dụng…… Nếu Bậc Thầy Độc Dược của ta ở đây, ngươi có thể ăn cái —— Tên phế vật này!”

Không! Từ khi nào mà cậu có một Bậc Thầy Độc Dược?

“Không biết hương vị của tên kia như thế nào?” Trong mắt con rắn kia lóe lên tia sáng lạnh lùng, “Đúng vậy, ta nhớ rõ hắn…… Severus Snape, một tên máu lai, ngài từng nói ta, ta nhớ rõ……”

“Nagini, ngươi vĩnh viễn là bạn trung thành nhất của ta…… Chúa Tể Hắc Ám vĩnh viễn nhớ rõ ngươi là người bạn trung thành nhất của hắn, Nagini……”

“Đúng vậy, thân ái, Nagini vĩnh viễn trung thành với ngài……”

Chúa Tể Hắc Ám?!

Rắn…… Rắn?!

Không! Cậu không phải là Chúa Tể Hắc Ám! Cậu không phải! Cậu là Harry Potter!

Bóng tối vô tận…… Cùng với…… nặng nề không thể hô hấp được. Cậu muốn hét lên, hoặc là, cứ như vậy mà chết đi —— Cậu không phải là Chúa Tể Hắc Ám, cậu không phải Voldemort, không phải!

Hô hấp…… Không, cậu không thể hô hấp!

Không thể…… Không thể……

“Harry! Harry!”

“Ôi! Harry! Làm ơn…… Cậu tỉnh dậy đi!”

“Harry! Anh bạn! Tỉnh dậy đi!”

“Harry……”

“Hai người các trò, mau ra ngoài cho ta!”

“Nhưng, thưa bà, tụi con……”

Quá…… Ồn.

“Thưa bà…… Làm ơn…… Tụi con sẽ yên lặng, có thể để tụi con ở lại đây chờ cậu ấy tỉnh dậy…… Được không ạ?”

Đây là giọng nói của Hermione…… Đúng vậy, là Hermione!

Harry cố gắng mở mắt ra, nhưng cậu không thể làm được. Đầu đau kinh khủng, vết sẹo trên trán nóng như lửa thiêu, ngực rất khó chịu, giống như trong lòng cậu có một ngọn lửa đang thiêu đốt…… Cậu muốn lao tới sân Quidditch để phát tiết ngọn lửa ra ngoài, nhưng …… Cậu không thể làm được!

Tại sao mở mắt lại khó khăn đến như vậy?

Harry muốn thét lên đầy chói tai, cậu thực sự cần phải hét lên. Làm sao mà cậu có thể trở thành…… Trở thành Voldemort? Thậm chí cậu còn nhìn thấy con rắn kia…… Con rắn tên là Nagini kia…… Còn có…… Còn có Peter Pettigrew!

Đúng rồi! Còn có…… Còn có Snape! Snape ——

“S —— Snape!”

“Harry!” Ron đang đứng ở phía cửa sổ lập tức bổ nhào về phía Harry, tuy rằng cậu không biết tại sao Harry lại kêu tên của Snape, nhưng cậu đã phớt lờ chuyện này khi nhìn thấy Harry tỉnh lại, “Harry?”

“Được rồi, trò Weasley, trò đứng sang một bên đi. Ta phải làm kiểm tra cho trò Potter.” Bà Pomfrey đi đến mép giường, ném Ron sang một bên và vẫy đũa phép, “Trò Potter, trò đã tỉnh rồi, rất tốt.” Bà dùng đủ loại bùa chú lên người Harry, nhìn phản ứng của bùa chú. Một lúc lâu sau, bà buông đũa phép xuống, quay người lại và lấy ra một cái khay lớn trong tủ, trên đó đặt đủ loại độc dược khác nhau, “Hiện tại, hãy uống hết những thứ này, trò Potter.”

“Ưm…… Vâng.” Mở chăn ra, Harry ngồi dậy, hiện tại đầu óc của cậu không dùng nổi…… Có một số chuyện cậu muốn biết, và cũng muốn chứng minh một số chuyện, nhưng cậu lại không biết nên nói chuyện này với ai…… Hay là Sirius? Hoặc có lẽ là Remus.

“Ôi, Harry……” Đôi mắt của Hermione đỏ hoe vì khóc, cô đứng ở mép giường nhìn cậu, cả người đều toát ra một loại cảm xúc gọi là  “lo lắng”, “Cậu còn…… Có khỏe không?”

“Mình không sao……” Cậu ngửa đầu uống hết một lọ độc dược mà không biết là hương vị gì, Harry thở hổn hển một hơi, “A, cái hương vị này……”

“Trò tưởng đây là nước mật ong hay nước bí đỏ sao, trò Potter?” Bà Pomfrey rất không hài lòng với đánh giá của Harry về lọ thuốc, “Bây giờ, uống hết những thứ này, sau đó trò phải nằm trong Bệnh Thất hai ngày!”

“Nhưng…… Không phải đã đến kỳ nghỉ rồi ạ?” Ron hỏi.

“Kỳ nghỉ thì sao? Cả người trò ấy đều có vấn đề —— Suy dinh dưỡng, linh hồn không ổn định, tất cả đều nhẹ hết, đúng không…… Đúng không!” Bà Pomfrey đứng ở đó như một nữ vương, “Hiện tại, trò Granger, trò Weasley, hai người các trò có thể đi bắt chuyến tàu của các trò hay không?”

“Còn Harry thì phải làm sao bây giờ?!” Hermione hét lên với giọng điệu gay gắt.

“Sẽ có ai đó đưa trò ấy trở về.”

“Ưm……” Đột nhiên, Hermione không nói được gì nữa, cô nàng không thể lại hét lên lần nữa, đặc biệt là khi câu hỏi của cô nàng đã được trả lời.

“Vậy thì bây giờ, các trò nhanh chóng rời khỏi đây, bệnh nhân cần được yên tĩnh.” Bà Pomfrey đuổi hai học sinh nhà Gryffindor đi khỏi, quay đầu nhìn lại thì thấy Cứu thế chủ vẫn còn đang uống độc dược.

Ánh mặt trời xuyên thấu qua ô cửa kính chiếu vào trên người Cậu Bé Vàng. Cậu bé chỉ mới mười bốn tuổi nhưng thoạt nhìn trông không khác mấy so với những học sinh năm thứ hai…… Cậu thậm chí còn không cao lớn khỏe mạnh như cô nàng biết tuốt có xuất thân từ Muggle. Một đứa trẻ như vậy, số mệnh của cậu không hề đơn giản chút nào……

Bà Pomfrey thở dài một hơi. Bà bước qua thu dọn những lọ độc dược đã uống xong, ngoài ra còn chuẩn bị một khay thức ăn lớn dành cho cậu.

“Trò phải ăn hết những thứ này, nếu không sẽ không có đủ năng lượng, cậu bé.” Từ khi cậu bước vào Hogwarts, hầu như mỗi năm cậu đều phải ở vài ngày trong Bệnh Thất, mà có lẽ đây là lần cuối cùng của năm nay —— Bà xoa đầu của Harry, xoay người và rời khỏi.

Thấy bà rời đi, Harry xốc chăn lên và đi xuống đất, cậu nhìn ra ngoài bằng cửa sổ, ở đằng xa, có một đám khói màu đen đang bay lên bầu trời —— Đó là tàu tốc hành Hogwarts. Đây là ngày cuối cùng của năm thứ ba. Tất cả mọi người đều phải đi tàu tốc hành Hogwarts để về nhà, ngoại trừ cậu.

Đi chân trần quay trở lại giường, khay thức ăn khiến dạ dày cậu run rẩy, cậu ăn không vô.

HẾT CHƯƠNG 1

[TW + HP] Magical Twilight – Chương 10


TRANSLATOR: JUNE

BETA: BAMBI

-o0o-

Jasper nhìn Harry, Bella và Jacob nằm dài trên sàn chơi điện tử. Thật bất ngờ nhưng anh thực sự đã quen với mùi ẩm của chó bị ướt. Ban đầu, Harry có giấu đi mùi hương của cả hai, nhưng cậu nới lỏng trong mấy tháng để họ thích nghi với mùi của nhau. Không có Victoria, cuộc sống đã ổn định lại và điều thú vị nhất sắp tới là các kỳ thi cuối năm. Chẳng bao lâu nữa ba người họ sẽ tốt nghiệp, sau đó thì sao? Bella muốn học đại học, nhưng điều đó có nghĩa là cô phải xa Jake, trừ khi cô đợi một năm. Anh không thực sự quan tâm lắm về mấy chuyện đó; anh đã học đại học vài lần rồi. Có vẻ Harry đang đi học vì lý do tương tự Jasper, cảm giác rất đáng mong đợi. Vậy nên, họ sẽ theo Bella đến trường đại học, hay làm gì đó khác? Và điều gì sẽ xảy ra nếu Edward chui ra từ xó nào đó và đến tìm Bella?

“Cần một đồng xu không?” Harry hỏi và Jasper nhìn cậu, thấy rằng trò chơi đã kết thúc.

“Tôi đang nghĩ về tương lai.” Anh thừa nhận khi Harry ngồi xuống chiếc ghế dài bên cạnh anh.

“Tôi không có kế hoạch gì sau khi tốt nghiệp. Việc đó sẽ phụ thuộc vào Bella và Jake, đó là nếu tất cả chúng ta vẫn ở cùng nhau? “

Jasper không cần phải là một Empath mới thấy được sự hồi hộp của Harry. “Jake sẽ không bao giờ xa Bella, và chúng ta đã hứa sẽ gắn bó với nhau.” Anh nói, cảm thấy Harry thả lỏng hơn chút ít. 

“ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “

Harry loay hoay với chiếc áo sơ mi của mình trong lúc nhìn vào gương. Hôm nay là ngày tốt nghiệp. Cậu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tốt nghiệp trung học muggle nhưng giờ cậu đang ở đây. Đôi lúc cậu tự hỏi, lễ tốt nghiệp Hogwarts sẽ thế nào, nhưng cậu đẩy câu hỏi đó ra sau đầu ngay sau đấy. Đó là quá khứ, còn đây là cuộc sống của cậu hiện tại. Cậu từ bỏ việc sửa sang đầu tóc và túm lấy áo khoác, đi xuống lầu. Jasper đã ở sẵn trong xe, họ sẽ gặp nhà Swan ở trường. Harry nhanh chóng khóa cửa nhà lại, sau đó cậu bước xuống bậc thềm. Cậu ngồi vào ghế phụ và cười toe toét với Jasper, anh cũng cười đáp lại. “Vậy, đây là lần tốt nghiệp thứ mấy của anh?”

Jasper cười. “Không nhiều lắm đâu, dù sao tôi cũng gia nhập nhà Cullen trong những năm năm mươi.  ”

“Sau khi học trường Hogwarts, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ tốt nghiệp một trường cấp ba bình thường. Cảm giác lạ thật. ”

“Hãy sẵn sàng với các bậc phụ huynh khóc lóc và những bài phát biểu ngô nghê.”

“Sướng nhỉ.” Cậu càu nhàu và Jasper cười, trong lúc đang tấp xe vào bãi đậu xe của trường. “Tàu tuần dương” của Charlie rất dễ phát hiện, nên họ được Bella và Jacob. đã tìm đường để tham gia cùng Bella và Jacob. Harry cười toe toét khi thấy Bella thực sự mặc một chiếc váy và bị cô ấy trừng. 

“Được rồi, ba người nên vào trong đi. Chúng ta sẽ gặp lại nhau sau buổi lễ. “

“Chúc vui vẻ.” Jake cười toe toét và hôn lên má Bella, khiến cô đỏ mặt. Cả ba nhanh chóng tiến vào bên trong để mặc áo choàng và được sắp xếp theo thứ tự bảng chữ cái. Là một Potter, Harry là người cuối cùng trong ba người bước lên sân khấu, mỉm cười nhận bằng tốt nghiệp, được Charlie và Jake cổ vũ. Sau khi mọi thứ đã xong, họ rời đi và quay lại nhà Charlie để có một đêm yên bình cùng pizza và phim. Với đề nghị tài trợ của Harry và Jasper, họ có đủ tiền đi bất cứ đâu để ăn tối, nhưng không ai thực sự thích mấy nhà hàng và những bữa ăn sang trọng. Charlie cuối cùng cũng đi ngủ, nhưng bọn họ thì gần như thức trắng đêm trò chuyện cho đến khi Bella ngủ thiếp đi đầu tiên, sau đó là Jake 

Harry nằm dài trên sàn, cậu đặt một chiếc gối dưới đầu, đắp một tấm chăn trên người, Jasper nằm cạnh cậu, tiếng TV đã được vặn đến mức khá nhỏ để họ có thể nói chuyện. Jasper ngạc nhiên và hài lòng khi Harry ngủ thiếp đi, đầu tựa vào cánh tay anh. Một hành động này khiến anh cảm thấy mình được chấp nhận, nhiều hơn những gì anh nhận được trong nhiều thập kỷ. Đúng, anh đã từng là một Cullen nhưng chính anh luôn cảm thấy sự cảnh giác nhất định từ bọn họ, trừ Alice. Ngay cả “người song sinh” của anh cũng đã biết tôn trọng những khả năng của anh. Những vết sẹo của anh nổi bật như một lời cảnh báo rõ ràng cho tất cả đồng loại, và mặc dù có thể nhìn thấy chúng nhưng Harry không hề cảm thấy sợ hãi. Ngay cả Jake cũng đã mất đi sự cảnh giác từ bản năng mà đồng loại của cậu dành cho ma cà rồng , còn Bella thì chưa bao giờ sợ anh. Thật là… kỳ diệu khi được tin tưởng như vậy. Nhưng với Harry, còn có cảm giác gì đó khác, và nó khiến anh sợ hãi. Anh từng yêu Alice; cô ấy là người duy nhất anh thực sự yêu. Những gì anh có với Maria không phải là tình yêu, dù anh đã nghĩ vậy vào thời điểm đó. Anh đã tin rằng anh và Alice là Bạn đời, nhưng nếu đúng như vậy thì tại sao anh lại “bình phục” sau cái chết của cô? Anh phải giống như Marcus, than khóc hàng thế kỷ chứ? Tuy nhiên, khi nhìn vào mái tóc đen đang vướng lại trên cánh tay mình, nhìn vị pháp sư trẻ, Jasper cảm thấy ấm áp. Anh chưa bao giờ quan tâm đến những người đàn ông khác, vậy cảm giác này là thế nào? Mặc dù không ai nói tới, nhưng anh biết rằng có rất nhiều người lính trong cuộc Nội chiến đã ‘an ủi’ lẫn nhau, kể cả trong các cuộc Chiến tranh phía Nam cũng vậy, anh đã từng chứng kiến điều đó. Anh chưa cảm thấy mình cần đến điều đó cả. Nhưng bây giờ có gì đó đang thay đổi, và anh không biết mình nên làm gì.

“ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “

Carlisle cúp máy và cau mày, không biết phải làm gì bây giờ. Đợi đến lúc Edward biết rằng ông đã gọi điện đến bệnh viện Forks để nói chuyện với các bác sĩ khác, anh sẽ không vui, đặc biệt là khi anh biết dường như Jasper đã trở lại và thân thiết với Bella. Có những ngày ông ước, rằng họ không quay về Forks, thì có lẽ gia đình ông sẽ vẫn vẹn toàn và hạnh phúc. Alice đã để lại một lỗ hổng không bao giờ có thể lấp đầy, và không phải vì cô có thể nhìn thấy tương lai. Cô ấy từng rất hạnh phúc và tràn đầy sức sống, mà bây giờ cô ấy đã không còn nữa. Ông không biết liệu Jasper có trở về nếu không có cô ấy hay không. Rosalie và Emmett đã đi tuần trăng mật vòng quanh thế giới, không biết khi nào họ sẽ trở lại. Edward bây giờ ở nhà suốt, và anh vẫn còn chán nản. Nói cho cùng, anh ta đã bỏ lại người mình yêu và từ những gì nghe được thì có vẻ cô ấy đang hẹn hò với, chắc vậy, Jacob Black. Nhưng bọn họ thực sự là Bạn đời thì sao? Carlisle dựa lưng vào ghế và nhắm mắt lại, ước gì mình có thể ngủ được. Edward định làm gì đây?

TBC….

HẾT CHƯƠNG 10

HẾT CHƯƠNG 10

Design a site like this with WordPress.com
Get started