[HP Đồng Nhân] ĐỐN GỤC XÀ TỔ – Chương 7: Gặp Gỡ


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Đào Nhiên

-o0o-    

Chương 7: Gặp Gỡ 

Bởi vì lên xe lửa tương đối sớm, cho nên Ansel vừa lên đã chạy nhanh đến toa cuối cùng. Một là y chán ghét phiền toái, hai là y thích thanh tĩnh, toa cuối cùng chắc chắn yên tĩnh hơn mấy toa đầu tiên nhiều.

Chẳng qua, Lucius đã đến, đánh vỡ ảo tưởng trong lòng của y.

Bởi vì hình tượng của mình đã bị phá hư, tâm tình không tốt của Lucius làm cậu không đi tìm mấy người bạn quý tộc của mình mà đi đến toa xe cuối cùng. Nguyên bản cho rằng nơi này không có ai Lucius, vừa mở cửa ra người ngồi bên trong, gương mặt không có biểu cảm gì của cậu nhịn không được run rẩy một chút.

Mấy thứ trên bàn tất cả đều là đồ ăn vặt, đồ ăn vật a đồ ăn vặt b, toàn là mấy loại cậu chưa thấy bao giờ! Bất quá, cậu có thể khẳng định mấy thứ đó chắc chắn không phải xuất phát từ bất kỳ tiệm kẹo nào trên thế giới phép thuật!!!

Mặc dù Lucius sinh ra đã là quý tộc. Nhưng mà…… khụ khụ, con nít, ai mà chưa từng ăn đồ ăn vặt chứ, mọi người dám nói mọi người chưa từng ăn không!

Ansel mặt lạnh nhìn sang, muốn nhìn xem đến tột cùng là ai đến quấy rầy không gian riêng tư của y. Khi nhìn thấy Luicus đứng ở cửa, không vui trong lòng lạp tức bốc hơi phân nửa, dù sao cũng là hậu đại của mình. Bất quá, Lucius là hậu đại của em trai y, vậy bình thường y khi dễ, áp bức một chút hẳn là không có vấn đề gì đi. (∩_∩)  mà cho dù có vấn đề đi chăng nữa thì chỉ cần trực tiếp bác bỏ là xong ~

“Vào thì đóng cửa lại, mà không vào cũng làm ơn đóng cửa lại, cảm ơn.” Ansel nuốt đồ ăn trong miệng, nhàn nhạt nói.

Lucius trầm mặc nhìn thoáng qua bên trong toa xe, lại liếc mắt xem xét mấy cái toa ồn ào khác, nhanh chóng đi vào đóng cửa lại, ngồi đối diện Ansel. Tò mò nhìn Ansel, trong lòng nghĩ y có phải hay không là con riêng của phụ thân, nếu thế……… thì làm sao để nói với phụ thân bây giờ?

Ansel nhìn tự cho mình che dấu rất khá Lucius, trong lòng hơi buồn cười, từ trong đống đồ ăn lấy ra một gói chocolate, hỏi: “Cậu ăn không?”

Lucius nhìn thoáng qua cục chocolate có vẻ giống như made in thế giới phép thuật lắc đầu. Phụ thân cậu đã dạy cậu, không lấy đồ người lạ cho, không ăn đồ người lạ đưa, huống chi cái người lạ này…….có nguy cơ rất lớn là người nhà của cậu!!

Ansel nhún vai, xé mở bao bì bên ngoài cắn một miếng. Con nít, chính là quá đề phòng, chun1gta cùng một màu tóc, đề cái quái gì a.

Ansel vừa nhàn nhã tự đắc gặm đồ ăn vặt, vừa nhìn quang cảnh ngoài cửa sổ, trực tiếp lơ đi ánh mắt của Lucius, bình tĩnh tự nhiên ăn vặt. Bị một đứa nhỏ nhìn chằm chằm không phải vấn đề lớn, y bị một đứa nhỏ nhìn chằm chằm đến thần hồn bất an mới là vấn đề lớn.

Cuối cùng, Lucius rốt cuộc kiên trì không nổi, đem vấn đề mình nghẹn trong lòng hỏi: “Cái kia…..” Lucius rối rắm nhìn thoáng qua Ansel, “Cậu thật sự họ Malfoy sao?”

“Đương nhiên,” Ansel vuốt vuốt cái đầu bạch kim của mình, cười tủm tỉm khi dễ Lucius, “Nhìn màu tóc của tôi còn không biết sao?”

Lucius càng vì câu nói của Ansel mà rối rắm, nhìn dung mạo có nhìn quái nào cũng không giống cậu của Ansel, hiếu kỳ trong lòng đã chiến thắng lý trí, “Tôi……..trước giờ đều không nhớ rõ mình có em trai….”

Mẹ của Lucius sau khi sinh cậu ra liền qua đời, có thể nói Lucius là do một mình Abraxas nuôi lớn. Nhưng kỳ quái là, tình phụ tử của Lucius và Abraxas cũng không quá mức thân hậu, Lucius chỉ là muốn thân cận nhưng không dám di thân cận, mà Abraxas cũng không để ý quá nhiều. Bất quá, mọi người đều đồn thổi là Abraxas rất phong lưu, nhưng Lucius có thể bảo đảm, Abraxas chưa bao giờ mang bất cứ loại nữ nhân gì về trang viên Malfoy. Trên người cũng không có mùi nước hoa của nữ nhân cho dù có trở về từ nơi nào đó đi chăng nữa. Đến nỗi Lucius vẫn luôn thắc mắc mọi người dựa vào cái gì mà nói phụ thân cậu phong lưu.

“Có lẽ, tôi lớn hơn cậu, chứ không phải nhỏ hơn cậu đâu?” Ansel một tay chống cằm, mi mắt cong cong nhìn Lucius, ánh mắt còn mang theo một tia hai hước.

Nhìn cái bộ dạng này của Ansel, Lucius đứng hình vài giây, tuy rằng ánh mắt vẫn chưa quá hoàn thiện, nhưng từ cái bộ dạng hiện tại mà nói, không quá khó để đoán được người trước mặt cậu này về sau sẽ………………mê người thế nào.

Mái tóc hơi dài màu bạch kim của y nhu thuận nằm trên đầu, tóc mái trước trán vì chuyển động của xe lửa mà hơi bay bay, đôi mắt đen lẹt có một tia đỏ sậm, khuôn mặt hơi mập của trẻ con mơ hồ mang theo biểu tình kiêu căng, nói là đáng yêu nhưng lại tăng thêm một chút phong tình.

“Uy uy.” Nhìn Lucius ngây người, Ansel có chút không kiên nhẫn cong ngón tay gõ gõ mặt bàn, đánh thức Lucius, “Về nào, không cần nhớ nhà đến vậy.”

Lucius nhanh chóng hồi thần khi nghe Ansel nói, nghĩ đến mình cư nhiên ngây người, đã thế còn ngây người với cái người con riêng hư hư thực thực của phụ thân mình mà ngây người, trong lòng không khỏi xấu hổ. Nhưng sau khi nghe câu nói đó của Ansel, cậu liền dở khóc dở cười, cậu nhớ nhà hồi nào vậy?

Lucius mím môi, khôi phục lại biểu cảm mình đã từng học, cái biểu cảm có mà cũng như không ( mặt than ấy ) nhàn nhạt xin lỗi Ansel dù thật sự trong giọng nói chẳng có ý tứ xin lỗi chi cả, “Xin lỗi.”

Ansel tập mãi thành quen, mấy cái quý tộc máu trong của Slytheirn, mặc kệ là người lớn hay trẻ nhỏ, biệt nữu đã là tính từ chung của bọn họ luôn rồi. Y quen lâu rồi, ai biểu ngày xưa bên cạnh y có một đại biệt nữu cộng thêm một tiểu biệt nữu làm chi. Hai người thậm chí còn so xem coi ai biệt nữu hơn, đúng ấu trĩ…………

Bất quá, Ansel nằm dài ra bàn nhắm mắt lại, trong lòng ưu thương. Ấu trĩ thì sao chứ, y vẫn cứ muốn quay vê lúc đó, còn hơn là ở lại đây, một mình.

Lão sư…………….

Nhìn Ansle nằm dài ra bàn có vẻ như là ngủ rồi, Lucius liền lâm vào trầm tư, nếu nói bây giờ Ansel ngủ rồi thì có đánh chết cậu cũng không tin. Mấy cái giáo dục quý tộc lâu nay cậu học cũng không phải để trưng cho đẹp, sẽ không có ai mang yếu ớt của mình ra triển lãm cho người khác coi hết, huống hồ, người trước mặt bây giờ chỉ là một người xa lạ.

Bất quá, người này………..rốt cuộc là ai chứ, không phải em trai của cậu mà cậu càng không nhớ gia tộc mình có nhánh phụ?

HẾT CHƯƠNG 7

[HP Đồng Nhân] ĐỐN GỤC XÀ TỔ – Chương 2: Biến Thành Trang Viên Rách Nát?


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Đào Nhiên

-o0o-

Chương 2: Biến Thành Trang Viên Rách Nát?

Ansel đi theo Severus vào đường Bàn Xoay, nơi này rất âm u, hơn nữa khắp nơi đều là cái thứ mùi hôi thối khó mà chịu đựng được. Ansel thân làm thiếu gia mười mấy năm cảm thấy cái chỗ này thật sự rất không thích hợp cho người ở, nếu không phải y muốn giúp nhóc con biệt nữu này về nhà thì chắc chắn y đã sớm độn thổ rời khỏi đây rồi.

“Sev, nhà em ở đâu?” Ansel nhìn xung quanh, nhíu nhíu mày, nếu sống ở đầu đường Bàn Xoay còn đỡ, nơi này càng vào sâu càng hỗn loạn, mấy đứa nhỏ như Severus ngày nào cũng ra ra vào vào cái chỗ này, thật sự không có vấn đề sao? Không hiểu ba mẹ bọn chúng nghĩ cái quái gì?

“Đến rồi.” Severus ngừng lại, đi đến trước một cái nhà thậm chí còn rách nát hơn so với mấy cái xung quanh, cúi đầu nhàn nhạt nói, “Nơi này là nhà em.”

“Uhm, nếu đến rồi, vậy sao không gõ cửa đi?” Ansel tò mò nhìn Severus, y không hiểu Severus đang nghĩ gì a. Nếu đã đến trước cửa nhà rồi, vậy tại sao không gõ cửa?

“Em về nhà rồi.” Severus không trả lời Ansel, chỉ nhàn nhạt nhắc lại một lần nữa.

Ansel gật gật đầu, không biết là y không biết thật hay đang làm bộ không biết, làm Severus tức phát điên, “Anh biết mà, cho nên em đi gõ cửa đi, nói ba mẹ ra mở cửa cho, không thì lấy chìa khóa mở cửa vào, đứng đây làm gì?”

Severus không nói gì, chỉ ngẩng đầu lên, bình tĩnh nhìn Ansel.

“Làm sao vậy? Trên mặt anh có cái gì dơ sao?” Ansel sờ sờ mặt mình xong giơ ra trước mặt nhìn, không có dính bùn hay cái gì mà.

“Không phải” Severus thu hồi ánh mắt của mình lại, trong lòng hơi rối rắm, “Em chỉ thấy bộ đồ anh mặc hơi kỳ quái mà thôi, còn có, em về nhà rồi, anh có thể đi được hay chưa?”

“Tại sao phải đi? Anh còn chưa gặp ba mẹ của Sev đâu. Còn có, bộ đồ anh mặc rất kỳ quái sao? Anh cảm thấy nó bình thường mà, so với mấy bộ bình thường ngoại trừ khác tên thì cũng đâu khác cái gì nữa đâu.” Ansel xoa cằm, nghiêm túc nói, bất quá bộ đồ y đang mặc thật sự không giống bộ tiểu Sev đang mặc, với lại y cũng hơi tò mò ba mẹ Sev ra sao.

Mặt Severus trầm xuống, nhìn Ansel một cái sau đó dứt khoát xoay người đi gõ cửa, “Không cần gọi em là Sev nhỏ, gọi em là Snape.”

“Sao thế, không cần nghiêm túc như vậy mà,” Ansel nhìn Severus đi gõ cửa, chính mình cũng đi theo, “Một đứa nhỏ là phải cười nhiều lên, không cần suốt ngày làm cái mặt như người lớn đó.”

Severus không phản ứng Ansel, chính xác hơn mà nói là cậu lười phản ứng với Ansel. Severus gõ lên cửa vài cái liền ngừng lại, im lặng đứng trước cửa chờ người mở.

Không lâu sau, tiếng bước chân càng ngày càng lớn, rồi cuối cùng biến mất, theo đó là một âm thanh ‘lách cách’ vang lên. Nhưng cửa chỉ mở ra chút xíu, đủ cho một người đi vào, một nữ nhân ló đầu ra bên ngoài, cảnh giác nhìn xung quanh, đến khi nhìn thấy người đứng trước cửa là Severus mới ngừng cảnh giác, “Sev, vào đi.”

Không đợi Severus đi vào trong nhà, Ansel liền rất có lễ phép mở miệng nói: “Chúc cô một ngày tốt lành, con là bạn mới của Severus, Ansel.”

Nghe được âm thanh, Eileen Prince mới nhìn về phía Ansel, sửng sốt nhìn nhìn bộ đồ trên người Ansel, thần sắc xuất hiện một tia cảnh giác, “Bạn của Sev?”

“Đúng vậy, con là bạn mới của Sev, Snape phu nhân.”Ansel cười tươi, nụ cười của y làm cho người ta không tìm được bất kỳ khuyết điểm nào. Nhưng mà, một thân đồng phục của Hogwarts của Ansel đã làm Eileen Prince cảnh giác.

“Ở bên ngoài làm gì, để cho người khác biết hai người là quái vật sao?!!!” Ansel vừa nói xong, liền nghe từ trong phòng truyền ra một tiếng hét tức giận, cảnh giác trên mặt Eileen Prince biến mất, thay vào đó là hoảng sợ cùng đau buồn.

“Sev, vào nhanh lên.” Eileen Prince cũng không chờ Severus và Ansel tạm biệt, ngay lập tức kéo Severus vào, khóa cửa lại, đem Ansel nhốt ở ngoài.

Ansel lẳng lặng đứng ngoài cửa, nghe âm thanh lách ca lách cách không chút bình thường nào trong nhà, nhẹ nhàng cười, “Ngươi bị người ta ghét bỏ rồi, haizzz.” Ansel nhẹ nhàng vuốt vuốt khoé mắt của mình, lầm bà lầm bầm, “Vẫn là đến trang viên của mình chút đi, nó giờ chắc dơ lắm, dù sao chủ nhân của nó cũng đã đi 1000 năm rồi mà. Mà chắc là Brett sẽ thu thập sạch sẽ nhỉ? Nhưng tiền đề là nó phải sống được 1000 năm đã. Bất quá, chắc phải có gia tinh khác đến chứ……”

Ansel đen mặt, xem ra không thể trực tiếp độn thổ vào trong trang viên được rồi, vẫn là nên độn thổ đến trước cửa trang viên, sau đó tự mình cuốc bộ vào thôi. Bằng không, y sợ là tro bụi bên trong có thể thay cho y một bộ đồ mới luôn mất. ( ý  là Ansel sợ mình bị bụi bao phủ ấy )

“Severus Snape, goodbye, sớm hay muộn gì chúng ta cũng sẽ gặp lại thôi, sẽ không lâu đâu.” Ansel nham hiểm cười, cuối cùng biến mất trước cửa ngôi nhà.

Ansel độn thổ đến nơi, thiếu chút nữa là té đập mặt rồi. Y nội tâm rối rắm kéo cái mớ dây leo quấn trên chân mình xuống, dị thường buồn bực: “Lão sư thật là, sao có thể xây trang viên của mình ở đây chứ, mặc dù 1000 năm trước đây đúng là chỗ tốt thật, nhưng ít nhất thầy ấy cũng phải suy xét đến 1000 năm sau chứ, aaaaaaaa!!!”

Phát tiết hết mớ oán giận trong lòng xong, Ansel chậm rãi đi vào trang viên của mình, “Tuy rằng thật sự rất chán ghét lão sư không chịu suy xét đến 1000 năm sau, nhưng mà, lão sư, Al rất nhớ thầy.”

Nhớ rõ lúc ấy, khi y xuyên đến thân thể này, cái đầu tiên y nhìn thấy chính là một mảng phế tích cộng thêm cái thân thể y xuyên vào chỉ mới 7 tuổi, mà tiểu Ino lại cực kỳ hoảng sợ, tay nắm áo y, giương đôi mắt ngập nước mềm mại gọi y: “Anh ơi, anh ơi.”

Ansel thở dài, em trai mình thương yêu mấy năm, bây giờ lại bị ngăn cách bởi 1000 năm, không biết nhóc con kia thế nào, chỉ mong tiểu Ino có thể kế thừa được vinh quang của gia tộc, có lẽ, tiểu Ino một ngàn năm trước đã đem gia tộc phát triển càng ngày càng huy hoàng đi.

“Làm sao đây? Lâu vậy rồi vẫn chưa vào cửa trước của trang viên? Nó có thể không còn nữa hay không?”

HẾT CHƯƠNG 2

P/S: Cái tựa đề đấy, mình để giống bản gốc, tại chẳng biết dịch nó ra làm sao, nếu có ai biết nghĩa thì conment cho mình nhé.

 

 

 

 

[HP Đồng Nhân] ĐỐN GỤC XÀ TỔ – Chương 1: Ngàn Năm Sau


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Đào Nhiên

-o0o-

Chương 1: Ngàn Năm Sau

Một ánh sáng xanh xẹt qua, y chính thức lâm vào bóng tối. Lần này, rốt cuộc y cũng đã chết? Ansel tự giễu cười cười, lão sư, thực xin lỗi. Ngay sau đó y liền mất ý thức.

“A” Ansel chậm rãi mở to mắt, dùng tay vỗ vỗ trán, chỉ cảm thấy cảm giác đau đớn đang tràn ngập tâm trí y, nhìn tay chân nhỏ xíu của mình, trong lòng rối rắm. Tại sao, rốt cuộc vẫn không chết được sao? Chết thì chết đại đi, rồi còn sống lại, ông trời, ngài trêu người quá rồi đó?! Từ thế kỷ 21 xuyên đến Anh Quốc 1000 năm trước, rồi lại từ Anh Quốc 1000 năm trước xuyên đến bây giờ, mạng của y thật sự là rất lớn a. Bất quá, hiện tại đang là năm bao nhiêu.

Ansel chậm rãi đứng dậy, bởi vì thời gian hôn mê tương đối lâu, cho nên thân thể run rẩy khá lâu mới có thể đứng được. Chờ đến khi y có thể đứng vững được, Ansel mới chú ý đến hoàn cảnh xung quanh mình.

Hoàn cảnh xung quanh chỉ cấp cho Ansel hai cảm giác, rách nát, dơ bẩn, cảm giác thứ hai chính là, kỳ thật cái chỗ này chính là khu ổ chuột đi? Phải không, đúng chứ?!!!

Ansel thật sự rất bất dắc dĩ với ông trời, xuyên lần đầu tiên, ông ta ném y đến một cái chỗ nhìn là biết phế tích, đã thế y còn bị một tiểu shota dễ thương kéo áo, hai con mắt ướt nước nhìn y. Còn bây giờ, mặc dù không có đứa nhỏ nào, nhưng mà tại sao ông ta vẫn phải ném hắn đến cái nơi rách tung toé như vầy chứ?! Không thể ném y vào một cái lâu đài nào đó hoa hoa lệ lệ một chút được sao?!!!

Ansel thở dài, xuyên thì cũng đã xuyên rồi, hiện tại ngốc mãi ở đây cũng không phải biện pháp hay gì. Nhưng mà, Ansel vừa mới đi được hai bước đã vấp té lảo đảo đập mặt xuống đất. Y im lặng ngồi dậy, xoay người nhìn kỹ cái ‘chướng ngại vật’ kia thì phát hiện ‘chướng ngại vật đó’ lại là một đứa nhỏ, độ tuổi không sai lệch lắm với em trai nhỏ y gặp ngàn năm trước. Quần áo rách nát, thậm chí còn không vừa, khuôn mặt bẩn hề hề, à không, chính xác mà nói toàn thân đứa nhỏ này chỗ nào cũng bẩn hề hề.

Ansel nhìn xung quanh một chút, sau đó tìm một chỗ sạch sẽ ngồi xuống, vươn tay chọt chọt khuôn mặt nhỏ vừa nhìn là biết do ăn không đủ no của đứa nhỏ kia. Ansel chọc một chút, lại chọt một chút nữa, y nghiện cái trò này mất rồi, tuy gương mặt nhóc con này một miếng thịt cũng không có, nhưng xúc cảm cực kỳ tốt a. Vì thế, Ansel lại tiếp tục chọt, chọt và lại chọt, chọt đến mức nhóc con đang ngất xỉu cũng tỉnh…

“Anh là ai?” Sev nhỏ mở to mắt, đầu tiên là mê mang nhìn bốn phía, chờ đến khi cậu cảm giác được có một người xa lạ đang ở bên cạnh mình, lập tức cảnh giác ngồi dậy nhích xa Ansel ra.

Ansel nhìn cái đứa nhỏ không hề có một chút ngay thơ, thật thà nào trước mặt, ngược lại lại là cái vẻ mặt già dặn, trong lòng có chút đau. Nhớ đến ngày xưa em trai y rất hiếu động, hiếu động đến mức đôi khi làm y rất đau đầu. Không biết sau khi y chết, tiểu Ino thế nào, với cả lão sư nữa, không biết thầy ấy có thương tâm hay không?

Ansel ném cái bi thương trong lòng mình ra ngoài, nở một nụ cười mà y tự cho là rất rất thân thiết nhìn tiểu Sev:  “A, anh là Ansel, em tại sao lại ở chỗ này thế?”

Tiểu Sev mới 6 tuổi nhìn nụ cười của Ansel, nó thật sự rất là……. Nó thật sự làm cậu nói không nên lời, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên có người quan tâm đến cậu, cậu rất vui: “Em tên là Severus, Severus Snape. Nhà em ở đây.”

Ansel nhìn theo ngón tay Sev nhỏ, căn nhà đó, thật sự là rất âm u và cực kỳ rách nát. Quả nhiên không phải nơi mà nhà giàu ở, bất quá, cái tên Severus Snape này. Ừm… Hình như rất giống cái tên của cái người giáo sư gì gì đó của Harry Potter đi. Nếu nói thế, vậy nơi này chẳng phải đường Bàn Xoay sao?

“Nơi này…… Có phải hay không….. Là đường Bàn Xoay gì gì đó…….?” Ansel nắm tay tiểu Sev khẩn thiết nói, “Như vậy, hiện tại là năm bao nhiêu vậy?”

“Nơi này là đường Bàn Xoay.” Sau đó Sev nhỏ có chút kỳ quái mà nhìn thoáng qua Ansel, “Hiện tại là năm 1966.”

Năm 1966, đường Bàn Xoay và Severus Snape, như vậy, nơi này vẫn là thế giới phép thuật á hả? Chẳng qua nó là thế giới 1000 năm sau thôi phải không? Như vậy, nếu y đến Hogwarts thì có phải vẫn sẽ chiêm ngưỡng được pho tượng của lão sư phải không? Hay là, ở Hogwarts một bức tượng của lão sư cũng không có, y chỉ còn cách dựa vào hồi ức……

Ansel ngồi dưới đất, nhắm mắt dưỡng thần, chờ đến khi y cảm nhận được ma lực trong cơ thể, Ansel mới nhàn nhạt thở ra. Vừa rồi y chỉ lo xem hoàn cảnh xung quanh mình, quên xem xét mình có ma lực hay không…… Tuy rằng ma lực hiện tại của y không bằng 1000 năm trước, nhưng chí ít chỗ này vẫn là thế giới phép thuật, y không cần tốn sức vì chỗ ở cũng như là cơm ăn áo mặc.

“Sev nhỏ, em muốn đi cùng anh không?” Nhìn tiểu Sev nhỏ như vậy, lại là đứa nhỏ đầu tiên y gặp khi xuyên đến đây Ansel theo bản năng xếp cậu vào trong vòng bảo vệ của mình. Huống chi, chỗ này hiện tại đích thị là khu ổ chuột, ăn không đủ no hay không có quần áo mặc là bình thường, nhưng là, nhìn mấy vết thương lớn nhỏ khác nhau trên người tiểu Sev, nhìn chúng nó là biết tiểu Sev chắc thường xuyên bị ba mẹ đánh đập lắm. Mà y cũng mơ hồ nhớ được một chút, tuổi thơ của giáo sư Snape trước khi đến Hogwarts hình như không được đẹp lắm, thường xuyên bị ba cậu đánh, tuy rằng thật sự là khi cậu đến Hogwarts cũng chả khá khẩm hơn được bao nhiêu……

Sev lắc đầu, run rẩy đứng dậy: “Em phải về nhà.” Nói xong liền vứt Ansel lại, một mình lê bước về nhà.

Ansel sửng sốt một chút, sau đó lại gõ đầu của mình. Y đúng thật là ngốc, lần trước tên nhóc Ino đi theo y là bởi vì y là anh trai của nó, mà nhóc Sev, hiện tại y một miếng quan hệ với Sev cũng không có, dựa vào cái gì mà muốn thằng bé đi cùng y chứ? Nói không chừng, trong lòng tên nhóc Sev lúc này, y chính là một tên buôn người ấy chứ.

Ansel vội vàng theo sau, đỡ lấy cánh tay của Sev cười nói: “Không bằng bây giờ anh đưa em về nhà nhé, thế nào?”

Sev nhỏ nhìn thoáng qua cái nụ cười có chút ngu ngốc trên mặt Ansel, khuôn mặt gầy gò của cậu sinh ra một chút bất đắc dĩ “Kệ anh.” Nhìn bộ dạng của người này, nếu cậu không đồng ý cho anh ta đưa cậu về nhà, anh ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cậu.

Ansel cười tươi, phải biết, tìm một nhóc con rất dễ dàng, nhưng mà tìm một nhóc biệt nữu thì không dễ chút nào. Mà tiểu Sev, vừa lúc chính là đứa cầm đầu trong cái đám biệt nữu cực kỳ khó kiếm đó, bất quá, trình của tiểu Sev vẫn thua lão sư của y và tiểu Ino nhiều lắm.

HẾT CHƯƠNG 1

 

 

 

 

 

 

 

[HP Đồng Nhân] ĐỐN GỤC XÀ TỔ – Văn Án


HD wallpaper: houses dogs harry potter hufflepuff gryffindor ...

Đã chết một lần, đã xuyên một lần, thế quái nào lại xuyên thêm lần nữa.

Ông trời, ông nói đại tui đã đắc tội cái quái gì với ông đi, không cần chỉnh tui như vậy đâu!!!

Kỳ thật chính là, từ thế kỷ 21 xuyên đến thế giới phép thuật 1000 năm trước, lại từ ngàn năm trước xuyên đến 1000 năm sau.

Ansel trịnh trọng hỏi: “Ông trời, ông có chắc là ông không chơi tôi chứ?!”

Design a site like this with WordPress.com
Get started