[ HP Đồng Nhân ] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 27 : Cái Này Có Được Gọi Là Dẫn Sói Vô Nhà Không?


EDITOR : PATK HOONWOO

BETA : YONA, Tsuki.

-o0o-

Abraxas nghiến răng nghiến lợi ấn ấn bả vai Ansel, kề miệng vào tai y, không bình tĩnh nói: “Anh, em thế nào không biết, chỉ có điều muốn hỏi là chủ nhiệm thầy ấy cũng ở đây?!”

Nhìn biểu cảm bất hảo của Abraxas, Ansel bất giác ngộ ra mình mới là người cho Abraxas leo cây, thuận đường còn mang theo Salazar tới kích thích trái tim bé bỏng của hắn… Nháy mắt, Ansel cũng chả màng cái gì gọi là tình huynh đệ, đưa nhẹ làm rớt bàn tay của hắn, xoay người nhào vào lòng Salazar.

Ô ô TAT, lão sư cứu mạng a, Ino cười rộ lên hảo kinh dị đó!!!

Ôm Ansel, Salazar nhíu mày nhìn Abraxas, hắn thập phần không vui nhìn Ansel quá mức thân mật với Abraxas. Nhìn thấy ánh mắt quen quen của Abraxas mới bỏ áp không vui trong lòng xuống “Ngươi là ai?”

Không đợi Abraxas mở miệng, Ansel đã kéo kéo quần áo của Salazar, nhỏ giọng trả lời dùm người không hề cần chút nào Abraxas: “Abraxas là em trai của con, Ino.”

Lời này có lẽ người khác nghe không hiểu, nhưng Salazar không phải người khác, hắn hiển nhiên nghe hiểu, người trước mặt này không phải ai khác chính là Ino Malfoy, em trai Ansel yêu nhất. ( tình huynh đệ nhé, làm ơn đừng hiểu lầm )

Abraxas đau dạ dày, nhìn mắt Ansel xuất hiện một tia thương cảm: Anh, không thể có chủ nhiệm quên em trai như thế, phải biết rằng em trai anh sẽ tổn thương!!

Dù sao, thân phận của Abraxas cũng bị Ansel tiết lộ cho Salazar, bất quá, Abraxas chả có chút gọi là quan tâm gì lắm đến vấn đề này liền gật gật đầu với Salazar: “Chủ nhiệm, không ngờ con còn có thể gặp lại thầy.”

Ngày xưa Salazar vì tìm kiếm Ansel cho nên liền dọn đồ suốt đêm sau đó rời đi, ai cũng không biết. Chờ đến sáng hôm sau, sau khi ba chủ nhiệm còn lại đều xuất hiện, chủ nhiệm Slytherin vẫn không xuất hiện, chờ đến khi học sinh đi tìm chủ nhiệm của mình trở lại mới biết, chủ nhiệm của bọn họ… cứ thế mà bỏ trốn trong đêm!!!

Tuy nói, đám tiểu xà đã thương tâm rất lâu với chuyện chủ nhiệm của mình bỏ trốn. Duy chỉ có mình Ino thở phào, sau khi thi thể của Ansel biến mất, hắn thực sự rất muốn giết người! ( không phải muốn, mà là làm luôn rồi = = ) Nếu lần này chủ nhiệm có thể tìm được thi thể của Ansel trở về, thì tốt rồi, đối với cảm giác của mấy người khác hắn không để ý lắm. Hắn còn ở Slytherin một ngày thì hắn sẽ tiếp tục làm thủ tịch Slytherin một ngày, cho dù chủ nhiệm của bọn họ không ở đây, Slytherin cũng sẽ không yếu thế hơn những nhà khác. Mặt khác, hắn thực sự không hề thương tâm chút nào.

Lúc này, một trận quấy rầy liền dời lực chú ý của cả ba người sang, Ansel hiển nhiên không buông tha mấy cái náo nhiệt này rồi, cọ cọ Abraxas hỏi “Abra, tên kia là ai?”

Thị lực của hắn rất tốt, bên kia còn có mấy người đeo gia huy của Black, còn có mấy người tóc đỏ, nga, không quen.

“Là Black và Weasley, Black hiện tại có hai nữ nhi đang học ở Hogwarts. Chị lớn tên là Bellatrix Black, ở Slytherin, năm nay hẳn là năm 4 đi. Em nhỏ là Andromeda Black, cũng ở Slytherin, hẳn là năm hai. An chưa bao giờ gặp bọn họ ở Slytherin sao?”. Abraxas tỉ mỉ giới thiệu hai đứa nhỏ của Black, chớp mắt nhìn anh trai nhà mình, chẳng lẽ nửa học kỳ này Ansel hít không khí sống?

Ansel ho khan một tiếng, giải thích “Khụ khụ, anh đến Hogwarts để học tập tri thức mới, không phải đi làm quen, hiển nhiên không biết những người khác năm rồi!”

“Ừm ừm.” Abraxas vì có lão sư đứng đó, cho nên cũng không tiện thân mật với anh trai nhà mình, phải biết rằng, một ngàn năm truớc hắn đã dại dột một lần, cho nên hắn không có nhu cầu lập lại lịch sử, hậu quả rất thàm khốc. Abraxas có chút có lệ xoa xoa đầu Ansel mấy cái, cũng có chút tò mò náo nhiệt của hai nhà Weasley và Black.

“Uy, bọn họ làm sao mà cãi nhau thế?” Ansel không rõ nguyên nhân, trong ấn tượng của y, ngàn năm trước, Black một người rồi lại một người, ai cũng vô cùng ngạo mạn, cho nên y không có tiếp xúc quá nhiều với bọn họ. Nhưng mà, ở nơi công cộng, cãi nhau với người khác… hình như không quá giống tác phong bình thường của bọn họ, chẵng lẽ Black ngàn năm sau lễ nghi đều bị biến dị?

“Đại khí là hai đứa nhỏ mê chơi, nhưng người lớn lại không ưa gì nhau.” Abraxas nhìn mấy đứa nhỏ của Black lôi kéo Weasley chơi cùng, mà người lớn hai nhà không hợp liền… “An, em nói, anh không cần lên tàu nhỉ?”

Nhìn mặt Salazar càng ngày càng đen, Abraxas yên lặng vuốt mũi, tự suy ngẫm lại hành vi lúc nãy của mình trong lòng, mê man, hình như hồi nãy hắn đâu có nói cái gì không nên nói đâu? Nếu vậy, sao mặt chủ nhiệm… sao càng ngày càng đen thế nhỉ?

Kỳ thật mặt Slazar không phải là đen, mà là do ghen!

Trừ bỏ đứa nhỏ của Black và Weasley, mấy đứa nhỏ khác cũng đã lên tàu. Ansel gật gật đầu, cầm hành lý của mình trong tay Salazar “Anh đi trước.” 

Mới vừa bước được vài bước, Ansel bỗng nhiên quay trở lại, vươn móng vuốt nhỏ kéo kéo quần Salazar muốn hắn khom lưng xuống, Salaz không rõ nguyên nhân nhưng vẫn khom lưng xuống, chờ đợi động tác tiếp theo của Ansel.

Ansel mím môi, nhanh chóng hôn cái chóc lên mặt Salazar, sau đó ôm hành lý của mình phóng lên tàu, không cho bất luận kẻ nào nhìn thấy khuôn mặt hồng hồng của mình.

Salazar có chút ngốc lăng sờ sờ chỗ mới được Ansel hôn, không cao hứng vì thấy Abraxas thân mật với Ansel cũng đã vơi bớt, khoé miệng hơi kéo lên.

Abraxas mặt không có chút biểu cảm gì đứng một bên, nhưng trong lòng ại ưu oán vò vò khăn, đau lòng nhìn thân ảnh của Ansel: Vì sao không hôn em, anh trai, không lẽ chỉ vì chủ nhiệm xuất hiện, anh liền ném em trai của mình sang một bên sao? Tuy rằng em lớn tuổi hơn anh, nhưng trong lòng vẫn tổn thương đấy được không!

Salazar nhìn Abraxas đen mặt mà cảm thấy sung sướng. Quả nhiên lão sư hắn trong lòng Ansel vẫn rất quan trọng, em trai cái gì chứ, cút hết sang một bên đi!! Vì thế tâm trạng Salazar cực kỳ vui vẻ, trong khi tâm Abraxas thì vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, gió thổi một phát là bay hết không còn mảnh nào.

“Lão sư, ngài có muốn đến trang viên Malfoy nhìn một chút không?” Abraxas cung kính nói, tuy nói hắn ghen tỵ chuyện Ansel thân mật với Salazar. Nhưng mà, Salaz cũng là đối tượng mà hắn sùng bái, được rồi, cho tới bây giờ Abraxas vẫn vô cùng sùng bái Salazar. Ngàn năm trước kế thừa Malfoy không có chút cản trở nào cũng thế, kỳ thực hắn rất mong muốn mình có thể được Salazar khen ngợi.

Salazar gảy gảy bàn tính nhỏ, nhanh chóng tính toán : gia tộc Malfoy đã truyền thừa ngàn năm, dược liệu trân quý hẳn là không ít. Vừa vặn hắn đang thiếu vài loại, nói không chừng hắn có thể tìm được ở đó, không sợ Ino không cho, chỉ cần liên quan đến Ansel, cho dù có nói Ino nhường ra cái ghế gia chủ, có khi nó không chút do dự mà làm thiệt.

“Ừm, Al đi học rồi, trong khoảng thời gian này ta cũng k có chuyện gì để làm, không sợ ta quấy rầy trò là tốt rồi.” Salazar cười, chẳng qua hắn nghĩ đến mấy loại dược liệu đó nên mới cười mà thôi.

“Lão sư cứ nói đùa…”, Abraxas hơi rét, nhìn Salazar có chút hối hận. Không biết mời Salazar đến trang viên Malfoy là chuyện tốt… hay là chuyện xấu đây…

HẾT CHƯƠNG 27

[ HP Đồng Nhân ] Chuyện Xưa Ngàn Năm Trước – Chương 3 : Cái Gọi Là Trêu Chọc


EDITOR : YURI OZAKI

BETA : AKKI

-o0o-

Tổng thể mà nói, ấn tượng của Godric với Ariel rất tốt, tuy quá đáng tiếc khi người này không nói được, nhưng bước đi của đối phương thật uyển chuyển nhẹ nhàng, ánh mắt thanh tỉnh, thỉnh thoảng sẽ cười bình đạm không hiểu sao nhìn lại vô cùng thoải mái, hoàn toàn không giống phần lớn mấy phù thủy mà Godric từng gặp trong suốt nhiều năm thám hiểm. 

Ở thời đại này, phù thủy hoặc là che giấu tung tích, cẩn thận sống cùng Muggle, luôn sợ hãi bị phát hiện, hoặc là sống tách biệt, không thân thiết với bất kỳ ai, phần lớn tính tình của họ đều thuộc về loại Godric ghét nhất, người âm trầm có, nhưng hầu hết đều mang theo một bầu không khí gì đó rất u ám, cũng không phải là tà ác gì, chỉ là có chút quái gở.

“Năm nay tôi mười lăm tuổi, còn cậu?” Godric không quản được miệng mình, cười tủm tỉm hỏi, người sau làm một tư thế tương tự như cậu.

“Bằng tuổi tôi a.” Godric càng vui vẻ: “Mấy tháng?”

Như bị lây nhiễm hơi thở vui sướng của Godric, ý cười của thiếu niên tóc đen càng sâu hơn, giơ tay lên so sánh.

“A, lớn hơn tôi!” Godric vỗ vỗ đầu, đánh giá từ trên xuống dưới, giờ mới để ý hình như Ariel cao hơn cậu chút chút, trong lòng Godric thở dài, nhìn qua gương mặt trẻ con của Ariel, không thể tin được lại lớn tháng hơn cậu.

Thật sự Ariel cũng không phải mang gương mặt trẻ con gì, chỉ là nhìn thoáng qua có vẻ nhỏ hơn bạn cùng lứa chút thôi, hắn hiển nhiên đoán được suy nghĩ của Godric từ biểu tình trên mặt, giơ tay tùy ý nghịch nghịch vài lọn tóc vàng của Godric, quay vài vòng, mắt cong cong đầy đắc ý như muốn nói rõ ràng nhìn qua cậu nhỏ hơn tôi mới đúng.

Godric không phải cao thủ nhìn mặt là đoán được ý nghĩ, nhưng cũng nhìn được ý tứ Ariel muốn biểu đạt qua ánh mắt của đối phương, cậu lắc đầu cố gắng cứu lấy mái tóc mình, bĩu môi, tên nhóc như cậu mới động tay động chân làm gì?

Godric rất thích mái tóc dài vàng óng ả của mình, tuy sư phụ cậu từng nói qua cắt đi hoặc buộc cao lên sẽ tốt hơn, vì nhìn từ sau và nửa mặt rất dễ bị nhận nhầm thành con gái, đương nhiên, ngoại hình của Godric một chút cũng không giống con gái, đẹp trai là đẹp trai, hoàn toàn không dính dáng chút nữ tính nào.

Ariel rũ tay xuống, tiếp tục đi về phía trước

Ngay giây sau Godric liền lẻn lên đằng trước, như giải thích nói: “Tôi nên đi trước mới đúng.” Mù đường. Trong lòng Godric bổ sung.

Ariel dừng một chút, lần này mặt không biểu lộ chút mất tự nhiên nào, theo lời thả chậm tốc độ, còn nghiêng đầu liếc qua Godric, hơn nữa cũng là vì bụng của tên tham ăn này mà phải dừng lại một lúc, cũng nên dẫn đường cho tốt.

Godric nhe răng, không phải sư phụ luôn nói cậu là tên ngốc sao? Sao tên nhóc này nghĩ gì cậu đều nhìn ra được như thế.

Alger là sư phụ của Godric, đương nhiên hiểu rất rõ người đồ đệ này, đồ đệ này của ông cái gì cũng tốt, người cũng thông minh, nhưng lại lạc quan quá mức còn không biết nhìn xa trông rộng, nói không để ý tới cũng được, không quan tâm cũng không sai, Godric rất ít khi suy tư hay để tâm tới những chuyện người khác nói, cũng lười cân nhắc xem biểu cảm thâm sâu của người khác.

“Cậu ăn có khi còn ít hơn mèo.” Godric thình lình mạo hiểm nói một câu, thèm ăn không phải chuyện sai trái gì, cậu vỗ bả vai Ariel: “Cậu nhìn gầy như cọng rơm, nên ăn nhiều vào.”

Mắt Ariel càng híp lại, hắn quơ quơ ngón trỏ ở giữa trán hai người, cuối cùng xẹt qua vài sợi tóc của Godric,ý nói: ‘dù cậu có ăn nhiều chăng nữa cũng chỉ có tóc dài ra, người còn lâu mới lớn được.’

Thật là độc ác! Godric vỗ đầu, trong lòng nhắc mãi, sư phụ a sư phụ, nếu không phải đồ đệ của người là con uống nhầm thuốc, thì hẳn là đã bị đám giám ngục dùng thần chú xuất thần nhập quỷ nào trong lúc vô ý đi, nhíu mày, không nhẹ không nặng hừ một tiếng, Godric quyết định không để ý tới lời trào phúng của Ariel, cũng lười nghĩ nhiều sao mình lại trở thành con giun trong bụng ai đó.

Godric đặt lực chú ý lên mấy ngọn hoa hoa cỏ cỏ trên mặt đất, là một người yêu thích độc dược, cậu cực kỳ có hứng thú với những thực vật không biết tên, lúc này, vừa vặn có một bông hoa màu đỏ tím trước giờ cậu chưa từng nhìn thấy qua, chỉ thấy bông hoa kia có ba cánh, nhụy hoa vẫn là màu xanh, nhưng thứ trông quá đẹp thì thường có độc, cách bông hoa mấy tấc còn có một cây nấm, màu sắc y chang, Godric khom lưng, duỗi tay muốn ngắt bông hoa.

“Đừng chạm vào!”

Âm thanh của một người đàn ông trưởng thành lọt vào tai Godric, ngay lúc đó, Ariel đứng cạnh Godric lập tức kéo cậu ra sau lưng hắn.

Sau đó, thân hình một người đàn ông cao lớn chạy qua bên này, mặc áo chùng màu xám của phù thủy, tầm 30 tuổi, lông mày thô kệch, đôi mắt đen tuyền tràn ngập thần thái, nói chuyện nghe qua có vẻ khá tùy tiện, kế tiếp giọng nói vang tới còn nhanh hơn của người nọ: “Cô bé, thứ kia không thể chạm vào……”

Cô bé?! Godric suýt nữa thì bị Ariel kéo ngã xuống đất, vất vả lắm mới lấy lại được bình tĩnh lại nghe được loại xưng hô này, cậu như bị dẫm phải đuôi lập tức ngẩng đầu: “Ông nói gì?!” Godric lớn tiếng nói.

Ariel nhướng mày, lúc người nào đó cúi đầu quả thật hơi giống con gái, đương nhiên, ngẩng đầu lên thì nhìn thế nào cũng không giống, bộ dáng tức giận này lại càng không giống.

Godric đứng lên, không quên liếc qua trừng Ariel một cái.

Người đàn ông kia cũng vừa nhìn kĩ hơn, ai nha, hóa ra là con trai a, ông cũng không cố ý nhận lầm đâu, chỉ là mái tóc ánh vàng đầy rực rỡ kia lại đặc biệt xinh đẹp động lòng người, chưa kể tới, tay còn đang muốn chạm vào đóa hoa xinh đẹp kia…… Ai, người đàn ông dừng lại, nhanh chóng đổi câu, thành thật xin lỗi: “Thật ngại quá, tôi nhìn nhầm.”

Godric bĩu môi.

“Không thể chạm vào.” Người đàn ông giải thích ngay sau đó: “Đây không phải thực vật.” Nói, ông nhặt một hòn đá nhỏ ném đến chỗ đóa hoa kia, bông hoa đột ngột nhúc nhích, cây nấm bên cạnh nấm bắn ra một thứ chất lỏng màu trắng bọc lấy cục đá, sau đó hai người cùng nhảy ra, tựa như một con nhện phun tơ.

Thật là tởm. Trong lòng Godric hết muốn ăn.

“Avis!” Tiếng gào của một người đàn bà trẻ tuổi từ rất xa truyền đến.

“Ở đây!” Người đàn ông lập tức ngẩng đầu đáp lại.

Không lâu sau, lại có thêm một người đi tới, là một nữ phù thủy tóc nâu, chỉ tầm hai mươi tuổi, mắt cũng màu nâu, ngoại hình bình thường, quanh người có một loại không khí rất ấm áp, người đàn bà ló đầu ra, trước đó nhìn qua người đàn ông, rồi mới đặt ánh mắt lên người Godric và Ariel: “Phù thủy?”

Không chờ Godric trả lời, người đàn ông đã trả lời ngay: “Đương nhiên là phù thủy, chúng ta còn có thể gặp được Muggle ở đây sao?”

“Vì sao lại không?” Godric cảm thấy kỳ quái, bên ngoài cũng không có thần chú xua đuổi Muggle gì.

Người đàn ông chớp mắt, ngay sau đó cười lên sang sảng, không chút ngại ngùng vỗ vỗ bả vai Godric: “Đây là lần đầu cậu tới đây đi, nơi này bị gọi là rừng chết, rất nguy hiểm, nhóm Muggle tuyệt đối không dám vào đây tìm chết, hơn nữa……”

“Dọa chết tôi rồi.” Nữ phù thủy tóc nâu trách cứ nhìn người đàn ông, lại nhìn về phía hai người: “Các cậu tới thám hiểm sao? Nơi này có lẽ hơi nguy hiểm, nhưng với phù thủy mà nói cũng không tính là gì.”

Godric gật đầu: “Hai người là?”

“Tôi tên Avis Black, người này là Helga Hufflepuff.” Avis giới thiệu, so với màu sắc đầy xa cách của áo chùng, tính tình người đàn ông này có vẻ rất hiền hoà.

Godric chú ý tới Ariel bên cạnh lùi về sau một bước, như đang phòng bị, mà Godric cũng nâng cao cảnh giác, nguyên nhân rất đơn giản, cậu biết dòng họ Black này, gia tộc Black là gia tộc phù thủy hắc ám nổi tiếng, gia thế chỉ đứng sau gia tộc Slytherin.

Avis cũng không quá để ý phản ứng của hai người: “Các cậu biết tôi?” Hắn hỏi trắng ra.

“Đã nghe qua gia tộc Black.” Godric cũng không dấu, trả lời.

Ariel ngừng việc tìm tòi nhìn Avis, quay đầu qua nơi khác.

“Nghe nói thanh danh của gia tộc Black có thể dọa một đứa trẻ ba tuổi khóc thét.” Helga cười khẽ: “Avis, cậu dứt khoát đổi thành họ của vợ mình đi, tránh bị người khác nghĩ là một tên đại xấu xa.”

“Bọn tôi chỉ hơi kinh ngạc thôi.” Godric vội nói: “Chuyện vừa rồi, cảm ơn.” Cậu nói lời cảm ơn với Avis, người đàn ông này trừ họ ra, một chút cũng không giống người xấu.

“Không có gì.” Avis xua tay, lúc này Godric mới nhìn đến ngón út ở tay trái của đối phương được băng kín bằng vải trắng: “Tay ông?”

Avis nhún vai: “Bị thứ kia phun trúng.” Ông nheo mắt nhìn xuống đất, lại nói: “Vốn dĩ đã nghĩ sẽ trở về không một vết xước làm quà cho đứa nhỏ của tôi.”

“Để tôi nhìn thử được không?” Godric đi lên trước.

“Chỉ là một vết thương nhỏ không đáng ngại.” Elvis vươn tay, nói: “Nhưng cơn đau hơi kì dị thôi,” Nói rồi người đàn ông còn làm mặt quỷ, không có nửa điểm khí thế u ám của người đến từ gia tộc phù thủy hắc ám.

Godric xem xét, nghĩ nghĩ lấy một độc dược từ trong túi ra: “Dược giảm đau, cần không?”

“Đương nhiên, cảm ơn.” Avis không khách khí, lấy nó, lộ ra hàm răng trắng tinh: “Thế là huề. Úc, đúng rồi, hai người là?”

“Tôi tên Godric Gryffindor.” Godric trả lời.

Avis vừa gật đầu vừa nhìn về phía người còn lại.

Ariel không phản ứng, vẫn giữ vững tư thế nhìn qua nơi khác, không nhìn Avis.

“Úc, cậu ta……” Godric nuốt xuống từ “Người câm” xuống, cậu chỉ cổ họng nói, thay đổi cách nói: “Cậu ta không thể nói.”

Avis sờ sờ cằm, nga một tiếng, Helga chớp mắt, hiển nhiên, cô cũng không nghĩ tới đây là người câm, mà là nói: “Bị ong độc màu tím chích sao?”

A? Godric sửng sốt.

Ariel đột ngột quay đầu nhìn Helga.

Godric sờ đầu, trước đó nhìn Ariel, lại nhìn Helga: “Đó là thứ gì?” Cậu cũng đã gặp qua không ít sinh vật huyền bí, nhưng tới nơi này, cứ như biến thành người mang kiến thức hạn hẹp.

“Đây là đặc sản của rừng này, một loại ong độc.” Helga giải thích: “Nọc độc có thể làm tê mỏi thần kinh, động vật nhỏ bị chích sẽ chết trong nháy mắt, nhưng với người thì không gây hại gì lắm, làm tê mỏi chức năng của dây thanh quản, qua gần tháng sẽ ổn thôi.”

Godric bừng tỉnh đại ngộ, cậu quay đầu nhìn Ariel, liền thấy người sau làm vẻ không cam nguyện, lại vẫn nhìn xuống dưới: “Mất cả nửa ngày, cậu không phải……” Godric nói một nửa liền ngừng lại, đối phương cũng chưa bao giờ thừa nhận mình là người câm phải không?

Ariel trừng Godric, có bản lĩnh thì nói hết lời này thử xem.

Godric cười mỉm tránh đi tầm mắt của đối phương, tất nhiên cậu sẽ không nói hết lời, lúc trước chỉ nói cảm nhận về phương hướng của Ariel, đối phương đã suýt nữa trở mặt, được rồi, không biết rõ ràng là mình không đúng.

Helga đánh giá nhìn thiếu niên tóc đen, một lúc lâu sau, nói: “Ong độc màu tím sống ở một phía rừng khác, các cậu đến tột cùng là tính đến giữa rừng…… Hay là ra ngoài?” Theo đạo lý mà nói, bị ong độc chích trúng, đồng nghĩa với việc người này đi tới từ hướng khác của khu rừng, đã đi qua giữa rừng, rồi mới ra tới hướng này, nhưng hai thiếu niên này lại cố tình đi hướng vào giữa rừng, điều này không khỏi làm Helga nghi hoặc.

“…… Ha ha ha……” Godric hiểu được ý của người đàn bà nọ, không nhịn được cười to, hoá ra tên nhóc này cầm bản đồ đi cả một vòng tròn lớn vẫn không thể đến được chỗ thác nước ở giữa rừng, kỳ quái thật hắn dùng mất tám ngày để làm gì, thú vị, thật sự thú vị.

Ánh mắt Ariel trầm xuống, hắn nhấc chân đá Godric một cái, người sau không phòng bị mà đột ngột bị đạp một cái, che mông lại nhảy qua một bên, cũng không giận người kia, ngược lại cảm thấy người này đáng yêu một cách kỳ lạ, vì thế cười hì hì khoe ra hàm răng trắng tinh.

HẾT CHƯƠNG 3

[ HP Đồng Nhân ] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 26 : Đến Hogwarts Xem Kịch


EDITOR : PARK HOONWOO

BETA : YONA, Tsuki.

-o0o-

Rốt cuộc cũng có thể dỗ Ansel ngủ, Salazar nhẹ nhàng thở ra, đang chuẩn bị chui vào ngủ chung thì phát hiện áo choàng của mình vẫn còn trên người… Cố gắng không đánh thức Ansel, Salazar cẩn thận cởi áo choàng ra, sau đó nhét Ansel vào ổ chăn trên giường, đến lúc sắp cởi được áo choàng xuống, thì quần áo lại bị Ansel túm chặt. Salazar vừa định gỡ móng vuốt của Ansel ra khỏi quần áo của mình, lại bị âm thanh mê mang uỷ khuất của y kêu đến mềm lòng. Cuối cùng quyết định không cởi ciếc gì hết, chui vào trong chăn ôm Ansel vào lòng, thoải mái đi ngủ.

Đương nhiên, thoải mái đi ngủ này cũng chỉ có mình Ansel được hưởng, Salazar sau khi tỉnh lại khẳng định thế nào cũng đau cổ, đau eo. Mùa đông không thay bớt đồ mà đi ngủ, ai mà có thể ngủ thoải mái chứ. Bất quá, Salazar nguyện ý thì nhà mi quan tâm làm quái gì.

Cho nên, sau khi tỉnh ngủ có đau nhức gì đó cũng là ngươi tự tìm a, Salazar!

Tháng ngày Salazar và Ansel hạnh phúc cùng nhau cứ thế trôi qua, tới ngày trở lại trường, Ansel nước mắt lưng tròng xách hành lý không muốn đi, cứ bước một bước lại quay đầu lại lưu luyến nhìn lão sư nhà mình, ngữ khí ưu oán dị thường: “Lão sư…”

Salazar bị đôi mắt ưu oán của Ansel đánh bại, bế Ansel vào lòng, xoa loạn đầu của y, cầm hành lý của lên, sủng nịnh cười “Được rồi, đừng khóc, ta đưa em đến sân ga 9 ¾ nhé?”

“Tuyệt cú mèo!!” Ansel hoan hô, nhào vào lòng Salazar ‘chụt’ một phát lên mặt hắn, trên mặt tràn đầy hạnh phúc “Kìa lão sư, chúng ta đi nhanh lên nào.”

Salazar ngơ ngác sờ sờ chỗ mới được Ansel hôn, chưa kịp hồi phục lại tinh thần đã bị y lôi lên phía trước “Al?”

Ansel nắm tay Salazar, hồi nãy nhìn thấy bộ dáng sửng sờ của Salazar, y rất không vui, cứ có cảm giác hình như hắn đang nhớ đến cái lão sư tử chết tiệt kia “Lão sư, người có phải hay không… rất muốn trở về?”

Salazar một tay bế Ansel lên, thần sắc khó khăn dò hỏi y : “Al, vì sao lại đột nhiên hỏi ta có phải hay không rất muốn trở về?”

Gặp Salazar, Ansel rất nhanh liền thoái hoá thành một đứa con nít, y tựa đầu vào bả vai rồi ôm cổ hắn “Mấy ngày gần đây lão sư cứ luôn sững sờ, cho nên liền muốn hỏi một chút… Lão sư người có phải hay không muốn trở về.”

Y tuyệt đối không phải vì nhìn lão sư giống như đang nhớ Gryffindor mới cố tình tỏ ra uỷ khuất!!!

Salazar cứng họng, nhìn nhóc con 18 tuổi trên tay, với cái tuổi này mà ở Hogwarts là đã tốt nghiệp được một năm rồi, cư nhiên… Còn biệt nữu bất chợt. Bất quá cái biệt nữu này, Salazar hắn rất vui vẻ chịu đựng.

“Lại tuỳ hứng, đừng có lấy suy nghĩ của mình rồi cho rằng ta cũng nghĩ như vậy” Salazar không lấy tay gõ trán y được, bèn lấy trán của mình cụng cụng với trán của y, “Ta không hề có suy nghĩ muốn trở về, có thì cũng chỉ là em có. Còn nữa, cho dù có muốn trở về, ta cũng không có biện pháp a.”

Từ 1000 năm trước xuyên đến 1000 năm sau, ngay cả quá trình hắn còn không biết, huống chi tìm cách trở về.

Nhìn Ansel ngây ngốc xoa đầu cười, Salazar bất đắc dĩ, ôm Ansle trực tiếp đến sân ga 9 ¾. Sau đó, vẻ mặt không yên tâm lải nhải, sợ rằng Ansle sẽ bị thương.

Salazar cau mày, nghĩ ngàn năm trước hắn tốt xấu gì cũng là chủ nhiệm của Slytherin, là giáo sư ở Hogwarts, cho dù Ansel có xảy ra chuyện gì hắn cũng có thể dễ dàng giải quyết. Nhưng mà hiện tại tuy nói hắn là nhà sáng lập nhà Slytherin, nhưng tên của hắn không hề có mặt trong dánh sách giáo sư ở trường, nếu Ansel thực sự bị người khác khi dễ, hắn làm sao có thể kịp thời biết được. ( Tôi không thiết nghĩ người có thể khi dễ Ansel có tồn tại trong Hogwarts )

“Nếu không, Al đừng đến Hogwarts nữa, về trang viên đi, ta dạy cho em.” Salazar vừa nhìn thấy đứa nhỏ mình nuôi lớn đến như vậy muốn rời đi, bèn đau lòng, hắn không muốn thả y đi.

Ansel chớp chớp mắt, không chút do dự cự tuyệt đề nghị của Salazar, “Lão sư, không phải người nói phải cùng bạn bè học tập mới có thể tiến bộ sao. Tự phong bế chính mình, cái gì cũng không học được.”

Được rồi, y thừa nhận, y đến Hogwarts cũng chỉ để xem kịch… Diễn viên tài năng trong Hogwarts cực kỳ nhiều, không chỉ thế còn rất xinh đẹp, nhìn cảnh bốn nhà ngày nào cũng nhao nhao cắn nhau cũng không tệ, một cách giải trí khá tốt.

Salazar thở dài, giúp đứa nhỏ nhà mình sửa lại cà vạt, vỗ vỗ áo choàng một hạt bụi cũng không có, chính là không nghĩ nhanh như vậy Ansel liền phải đi học.

Những nữ phụ huynh xung quanh, nhìn một người thậm chí còn tuấn mỹ hơn cả Chúa Tể Hắc Ám, đã thế còn ôn nhu sủng nịnh đứa nhỏ nhà mình, tim không khỏi đập nhanh hơn một chút.

Abraxas đến đưa Lucius đi học nhìn thấy thân ảnh của Ansel, đanh chuẩn bị tiến lại ôm anh trai biến mất cả kỷ lễ một lá thư cũng chả thèm gửi cho hắn một cái. Kết quả vừa mới bước được vài bước liền đứng lại. Biểu cảm quý tộc trên mặt có chút muốn hỏng rồi, hắn… hắn… hắn đang nhìn thấy gì vậy!!! Cái người ôn nhu dặn dò anh trai nhà mình, là giáo sư Salazar?!! Sao có thể, người 1000 năm trốn trại tập thể hay gì!!

… Trốn trại tập thể cái gì, kỳ thật là ba người trốn được không?!!

Rối rắm, rối rắm và rối rắm, hỏng mất rồi, Abraxas bảo Lucius lên tàu trước, sau đó sửa sang lại áo choàng của mình một chút mới bước đến chỗ của Ansel. Tuy nói Abraxas bất mãn Salazar bá chiếm Ansel, nhưng sự sùng bái của hắn đối với Salazar tuyệt đối không ít hơn anh trai mình một miếng nào, dù sao Salazar cũng là chủ nhiệm của bọn Họ.

Abraxas đi lại, chuẩn bị hành lễ liền cứng người, trong lòng không rõ ràng lắm vị chủ nhiệm nhà mình này có muốn tiết lộ thân phận không?

Thấy Abraxas, Ansel liền vui sướng nhào lên “Abra ~~~~ , em cũng không biết gửi thư cho anh, xem ra, trong lòng em, anh một chỗ đứng cũng không có !!!”

Biết cái gì gọi là trả đũa không? Hành vi của Ansel lúc này tuyệt đối chính là trả đũa!! Còn là loại trả đũa cực kỳ ác!!

Abraxas đen mặt tiếp được Ansel, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn uỷ khuất của anh trai nhà mình: Anh, khó dễ kiểu này có thể giết người đấy! Huống chi, em làm sao biết anh ở cái chỗ nào! Ngay cả địa chỉ còn không nói, nói có việc cần đi liền phắng! Tâm em còn đang bị thương này, em làm em trai anh còn chả bằng lão sư Salazar của anh!!

HẾT CHƯƠNG 26

[ HP Đồng Nhân ] Trở Về Thế Giới Phép Thuật – Chương 145: Tiệc trà chiều của gia tộc Black


EDITOR : YURI OZAKI

BETA : AKKI

-o0o-

Những chuyện xảy ra trong bài thi ở buổi sáng, ngay chiều đó báo chí đã bay đầy trời, so với kết quả chiến thắng tuyệt đối của học viện Hogwarts, điều còn oanh động hơn chính là con trai của gia tộc Mafloy có chuyện không thể nói với một phù thủy Gryffindor gốc Muggle. Chuyện của Godric ngược lại không tạo ra ảnh hưởng lớn gì, dù sao cái tên Gorril Jean này chưa từng tạo nên tin tức gì, nhiều lắm cũng chỉ là một học sinh vô cùng ngưỡng mộ giáo sư của mình mà thôi.

Trên《 Nhật báo tiên tri 》, toàn bộ lời của Rita Skeeter nói chính là ba hoa chích choè, người phụ nữ này trước đây từng mất tích một thời gian có vẻ đã trải qua không ít khổ sở, biểu hiện trực tiếp nhất là không hiểu sao cô sợ việc biến thân thành Animagus, cũng vì thế, cô mất đi không ít cơ hội thám thính được những tin tức tốt.

Buổi trưa qua đi, Sirius ở nhà đọc báo, thấy tiêu đề vô cùng nổi bật ‘Quý tử nhà Mafloy cùng một thiếu nữ hoàn toàn không thuộc giới quý tộc máu trong yêu nhau’ liền cảm thấy thật sung sướng, hắn nhớ Harry từng nói qua Mafloy nhỏ kia cũng không tệ lắm, gia tộc Mafloy lần này xuất hiện một kẻ dị tộc sao? Sirius lại nghĩ tới người chị họ Andromeda kia, người chị họ mà hắn thích nhất vì gả cho Muggle mà bị đá ra khỏi nhà. 

Sirius nghiêng đầu cười, nếu lời báo nói là thật, chỉ sợ Mafloy lớn đã tức đến phát điên rồi. Tuy rằng hắn không quá thân với Draco, nhưng nếu đứa bé kia mà bị đuổi ra khỏi nhà, vậy bất kể thế nào thì hắn hay Andromeda đều rất vui long mà giúp đỡ.

Đang mải nghĩ ngợi, một con cú mèo đầu ưng bay tới.

Thư? Sirius buồn bực, ai lại tìm hắn ngay lúc này, kéo bức thư xuống, hắn ngẩn người, chỗ niêm phong của bức thư rõ ràng là gia huy của gia tộc Mafloy.

Sirius:

Thật lâu không gặp. Không biết cậu có hứng uống một ly trà chiều cùng nhau chứ?

Chị họ của cậu, Narcissa.

Sirius chớp mắt, hắn đọc lại bức thư một lần nữa, phía dưới bên phải bức thư còn bổ sung thêm một địa chỉ rõ ràng, là tên một nhà hàng nhỏ ở làng Hogsmeade.

Sirius gãi đầu, chẳng lẽ con trai chị ấy thật sự bị đuổi ra ngoài? Sirius cũng không phải là ghét bỏ gì người chị họ này, năm đó mình bị phân tới Gryffindor, Narcissa vẫn chăm sóc hắn như cũ, sở dĩ sau này không gặp mặt nữa hoàn toàn là vì hắn không quen nhìn thấy Narcissa phục tùng theo an bài của gia tộc, mà gả cho tên Mafloy đáng ghét chết tiệt kia.

……

Làng Hogsmeade.

Narcissa đang ngồi trong một gian phòng khá tốt, đối diện bà là Andromeda.

Andromeda Tonks là chị họ của Narcissa, năm đó cô chọn vào nhà Ravenclaw, xuất thân từ gia tộc lâu đời lại chọn Ravenclaw cũng không có gì dị nghị, cuối cùng điều làm cho Andromeda bị đuổi ra khỏi nhà là vì cuộc hôn nhân của cô.

“Narcissa, nhiều năm rồi không gặp.” Người phụ nữ tóc đen dài, mắt xám nở nụ cười cảm khái, cô cũng không nghĩ tới có một ngày người em gái này sẽ tìm tới cô, lại nói thế nào thì, người em này cũng đã là một Mafloy.

“Chị hẳn đã rất hạnh phúc.” Nhìn gương mặt tươi cười đầy ôn hòa của Andromeda, Narcissa khẳng định nói.

Sau khi nghe được lời Andrea khuyên nhủ vào buổi sáng, Narcissa có cảm giác ẩn ẩn lo lắng, đặc biệt với những từ Andrea dùng để nhắc tới Elise, cố chấp, nhưng nếu là Slytherin thì đều có tính cách đặc biệt này, nhưng khi đặt trên người gia tộc Black thì lại càng làm cho người ta sởn tóc gáy hơn.

Tuy Narcissa rất ít khi biểu đạt ý nghĩ của mình, nhưng bà lại rất thông minh, bà đã chú ý tới rất nhiều chi tiết: Kreacher rất nghe lời, chỉ có duy nhất một lần khi nhìn thấy Elise, lời người này nói —— nhắc tới Azkaban và bộ phép thuật.

Narcissa đã từng thử trộm hỏi qua gia tinh trong nhà, mà các gia tinh trong trang viên gia tộc, chúng cũng không biết Leanly và Andrea trở về, bởi vậy có thể thấy được, hai vị này cũng không muốn can thiệp quá sâu vào điều gì, họ cư xử với hậu duệ nhà mình có thể coi là hiền hoà. Còn có vị Roger vẫn luôn răng dạy mình và chồng kia, nhìn từ cách nói chuyện, cũng là một người khá tùy ý, vị Weasley cải trang tới trường đi học kia nữa, càng không cần phải nói tới.

Cố tình chỉ có mình Elise Black, số 12Quảng trường Grimmauld khẳng định đã thuộc quyền khống chế của cô ấy, hơn nữa cô ấy còn biết tới Bella, thành viên khác trong gia tộc nhất định cũng đã rất rõ ràng tình huống này. Narcissa càng nghĩ càng sợ hãi, nữ tộc trưởng gia tộc Black, tuyệt đối không đơn giản, cũng không biết “Tính tình không ổn” trong miệng Andrea rốt cuộc là theo cấp bậc nào.

“Ân.” Trong đầu Andromeda hiện ra gương mặt của chồng và con gái mình: “Chị cũng không hối hận về sự lựa chọn lúc trước.”

Lúc này, cửa bị đẩy ra.

“Andromeda?” Sirius vừa vào cửa liền kinh ngạc phát hiện trừ Narcissa đang ngồi, cư nhiên còn có Andromeda.

“Sirius? “Andromeda cũng lắp bắp kinh hãi, sau đó cô nhìn qua Narcissa.

“Đã lâu rồi chúng ta không tụ lại một chỗ nói chuyện cùng nhau.” Narcissa ý bảo Sirius lại đây ngồi.

Sirius sảng khoái ngồi xuống, nhìn thẳng Narcissa, cuộc gặp mặt này quá đột ngột: “Con trai chị không xảy ra chuyện gì chứ?” Điều duy nhất Sirius có thể nghĩ đến chỉ có cái này, vì thế hỏi thẳng ra ngay.

Andromeda cũng đã đọc báo hôm nay, cô lo lắng nhìn em gái nhỏ của mình: “Điều trên báo nói là thật sao?”

Narcissa sửng sốt, không nghĩ tới Sirius lẫn Andromeda đều nghĩ đến cái này đầu tiên, bà hơi nhếch khóe miệng: “Xem như là thật.”

Sirius lập tức vung nắm đấm lên: “Tên Mafloy chết tiệt kia làm khó chị?” Ngữ khí phẫn nộ giống như nói nếu Malfoy giận chó đánh mèo với bà liền hung hăng cắn cho ông ta một cái.

Narcissa đột nhiên cười rộ lên, bà nhớ tới khi Sirius còn nhỏ, nhìn hắn y như một người bảo vệ to lớn đứng cạnh mấy người chị lớn của mình, nếu có ai bắt nạt họ, hắn liền hung hăng đánh người đó: “Không có, Lucius luôn rất tốt với chị.”

Hừ một tiếng, Sirius quay đầu, tên tử thần thực tử ngạo mạn độc ác kia tốt chỗ nào? Con công suốt ngày chỉ biết làm điệu đáng chết!

“Vậy con trai em…” Andromeda do dự tìm từ, cô không cho rằng gia tộc Malfoy muốn có một phu nhân là phù thủy gốc Muggle.

“Không cần lo, anh ấy sẽ tiếp thu được thôi.” Narcissa nhún vai: “Nếu đây là lựa chọn của rồng nhỏ.”

Biểu tình Sirius như gặp quỷ: “Chị xác định ‘anh ấy’ mà chị đang nói là Lucius Malfoy?”

“Anh ấy là người tốt, chỉ là hai người không muốn tin tưởng thôi,” vì chồng mình biện hộ một câu, Narcissa nói sang chuyện khác, hôm nay bà tới đây cũng không phải để nói về con trai bà: “Hai người không cảm thấy hiện giờ cả Hogwarts lẫn thế giới phép thuật đều biến đổi không ít sao?”

“Biến đổi?” Andromeda lặp lại, Hogwarts thì cô không biết, nhưng Slytherin trở nên khoan dung hơn với thế giới phép thuật rất nhiều.

Sirius nhíu mày, hắn nhớ tới quan hệ giữa Harry và học sinh nhà Slytherin nào đó quả thật rất tốt, lại nghĩ tới quan hệ giữa cặp song sinh Weasley với Gorril Jean cũng rất tốt, đột nhiên, hắn lại nhớ đến Tom Riddle, nam hài Gryffindor làm người ta nhìn cái là thích này còn nghỉ hè ở trang viên nhà Malfoy: “Mấy năm nay ở trong Azkaban có phải em đã bỏ lỡ cái gì hay không?”

“Quả thật có nảy sinh chút biến hóa.” Narcissa ám chỉ, lời này bà không thể tuỳ tiện nói thẳng ra.

“Nhưng chiến tranh vẫn còn tiếp tục.” Chồng của Andromeda làm ở bộ phép thuật, con gái lại là thần sáng, cô biết rõ nhóm Tử thần Thực tử đang ngo ngoe rục rịch trở lại, tuy cô cũng không rõ Malfoy có phải là một trong những người đó hay không, nhưng cô biết chỉ cần Chúa Tể Hắc Ám còn sống, giữa Slytherin và Gryffindor luôn có sự ngăn cách, từng người đều có vài thứ dù như thế nào không muốn cũng bắt buộc phải làm. “Biến hóa” theo lời Narcissa có thể chống đỡ được bao lâu?

“Bọn em đã chọn xong lập trường của mình.” Sirius bỏ thêm một câu: “Hội Phượng Hoàng và Tử thần Thực tử không có khả năng hợp lại thành một, cũng như con của chị không có khả năng đã chọn phù thủy gốc Muggle mà còn có thể vẫn đứng bên cạnh cha thằng bé.” Lucius Malfoy là một Tử thần Thực tử, Sirius chắc chắn tin tưởng vào điều này.

“Sirius, em cho rằng toàn bộ Slytherin đều tà ác?” Narcissa ngẩng đầu.

“…Đại đa số đều thế.” Sirius không che dấu sự chán ghét của chính mình: “Bảo thủ luôn không chịu thay đổi, ích kỷ, máu lạnh lại vô tình……”

“Sirius…” Andromeda đánh gãy lời của cậu em họ, lại chuyển nhìn qua Narcissa: “Em ấy cũng không phải…”

Narcissa nghiêng đầu không nói lời nào.

“..Xin lỗi.” Sirius đứng lên: “Em có việc cần về trước.”

Chờ đến khi Sirius tới cửa, Narcissa lên tiếng: “Số 12 Quảng trường Grimmauld.”

Ừ? Sirius quay đầu.

“Không được làm ra chuyện gì bất lợi với vị Slytherin đang ở nơi đó.” Narcissa suy tư, ném xuống một câu như vậy.

Chân Sirius dừng một chút, không hỏi gì liền ra ngoài, mặt tỏ vẻ khó hiểu, quả thật hắn nghe không hiểu, nhưng hắn cũng không muốn ở lại tiếp tục đề tài này.

“Rốt cuộc là sao vậy?” Andromeda cầm tay cô em gái đang đặt trên bàn, hiện tại cô đã xác định được Narcissa thật sự có chuyện muốn nói.

“Cẩn thận một chút, Andromeda, cái này không liên quan tới Chúa Tể Hắc Ám.” Narcissa miễn cưỡng cười: “Toàn bộ đồ trong gia tộc Black cũng không thuộc về Sirius, kể cả khi bộ phép thuật có đồng ý với em ấy.”

“Cái gì?” Andromeda cả kinh, chuyện này không có khả năng, nếu Sirius không có quyền tiếp quản là không được bước chân vào nhà cũ.

“Em chỉ có thể nói được bằng này.” Narcissa đứng lên: “Em phải về, Andromeda, nếu xảy ra chuyện gì, chị có thể tìm em.”

Andromeda đờ đẫn gật đầu, cô đã ngửi được mùi không tầm thường, không liên quan tới Chúa Tể Hắc Ám, nhưng Narcissa lại gọi cô và Sirius tới đây, nói như vậy: “Bella đâu? Có liên quan tới con bé sao?”

Narcissa hơi gật đầu, bà biết Andromeda có thể hiểu rõ ý tứ của bà: “Con bé giống chúng ta, đều là Black. Chỉ tiếc vẫn còn đang ở Azkaban, em cũng không có cách nào cảnh báo cho Bella biết.”

“Cẩn thận từ lời nói đến việc làm, Andromeda.” Nói xong câu này, Narcissa liền rời đi.

HẾT CHƯƠNG 145

Design a site like this with WordPress.com
Get started