[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 16: Cuộc Sống Luôn Không Muốn Cô Đơn


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Sự thật chứng minh Draco không bao giờ tham gia những trận đấu mà hắn không nắm chắc —— hắn sẽ không ngu ngốc để các giáo sư bắt được và trừ một đống đá quý.

Lần này không hạ gục được con quỷ khổng lồ nào mà còn bị bắt, Harry và Ron dường như có thể nhìn thấy được đá quý nhà Gryffindor biến thành số âm.

Vì vậy bốn Gryffindor đi theo sau hai Slytherin và chứng kiến Draco cực kỳ thuần thục ở trong góc ngoặt tìm được một đường hầm trên bức tường.

“Đi từ chỗ này có thể đến thẳng trước cửa phòng sinh hoạt chung nhà Gryffindor. Cẩn thận đừng để bị bắt ở ngay cửa.”

Draco nhỏ giọng dặn dò bọn họ.

Harry trầm trồ đi vào đường hầm.

Ron khiếp sợ nhìn Draco, “Cậu nhất định sẽ trở thành bạn tri kỷ của George và Fred.”

Sau đó khom lưng đi vào đường hầm.

Neville cũng bước vào theo.

Hermione cau mày nhìn Draco, “Mình hy vọng đường hầm này không phải là cậu đi dạ du phát hiện được. Mình hy vọng cậu không vi phạm nội quy trường học.”

Draco mỉm cười, mặt không đổi sắc.

Hermione cũng đi vào.

Pansy không thể không nhìn bóng lưng của cô nàng bao phủ trong bóng tối, nói một cách mỉa mai, “Làm như cô ta không vi phạm nội quy vậy.”

Pansy lo lắng ngẩng đầu lên, “Vậy chúng ta làm sao bây giờ?”

Draco ngẩng đầu nhìn xung quanh, ngẫm nghĩ một lúc, “Đi thôi, đi theo hướng này.”

Mình sẽ cho cậu thấy một trong 37 con đường bí mật đi tới phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin.

Nhân tiện nói thêm, Draco đã từ trong phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin phát hiện thêm 5 lối đi bí mật có thể dẫn tới phòng sinh hoạt chung. Hiện tại hắn đã phát hiện được 20 lối đi bí mật —— kỳ quái nhất là những lối đi bí mật đó có khoảng cách rất gần với tháp Gryffindor.

Nhưng khi Draco và Pansy xuất hiện trong phòng sinh hoạt chung, mọi người đều rất bình tĩnh, và các cô gái nhanh chóng lao đến, đẩy Pansy ra xa và ríu rít ân cần hỏi han Draco.

Sau khi giáo sư Snape bắt đầu tiết lộ ý định hướng dẫn Draco điều chế độc dược trong tương lai, Draco đành phải từ bỏ kế hoạch để đến gặp giáo sư Snape vì mục đích kiếm thêm điểm.

Điều này rất khó, bởi vì hắn phải có một lý do chính đáng.

Cũng may, giáo sư Snape đã chủ động hủy bỏ công việc sau giờ học, dường như chân của ông bị thương mà không rõ nguyên nhân.

Chỉ là bị thương đúng ngày quỷ khổng lồ đột nhập.

Bước vào tháng mười một, thời tiết trở nên rất lạnh, mọi người bắt đầu mặc những chiếc áo choàng rất dày và áo len.

Sau ngày hôm đó, Harry, Ron, Hermione và Draco càng lúc càng thân thiết hơn, Pansy cũng gia nhập nhóm.

Draco chưa bao giờ coi thường trẻ con, Harry và Ron không giống như bộ dáng bên ngoài của họ và cũng không ấu trĩ như những đứa trẻ 11 tuổi, Hermione là một cô bé thông minh, vì vậy hắn đã kể cho bọn họ nghe những suy đoán của mình.

Pansy không quan tâm tới điều này, cô nàng chỉ cần ở bên cạnh là Draco là được rồi.

Mà Harry và Ron đều cảm thấy Draco rất giỏi, bởi vì lúc trước bọn họ cũng không có nghĩ nhiều như vậy.

Không hổ danh là Slytherin. Bọn họ đành phải nói chính mình như vậy.

Hermione cau mày, “Ý của cậu là, giáo sư Snape là người đã thả quỷ khổng lồ ra?”

Draco lắc đầu, “Chưa khẳng định được. Nhưng ông ấy bị thương vào ngày hôm đó, chắc chắn vết thương đó không phải do quỷ khổng lồ gây ra.”

“Hoặc là Quirrell, hoặc là giáo sư Snape, hoặc có lẽ là những người khác, nhưng hiện tại hai người này là khả nghi nhất.”

Draco nói một cách khách quan.

Pansy có chút bất an, cô nàng cho rằng dù thế nào thì Draco phải hướng về Slytherin mới được.

“Quirrell đáng nghi hơn so với chủ nhiệm.” Cô nhìn chằm chằm Draco nói với giọng điệu lo lắng.

Harry “Ừm” một tiếng, “Mình cũng cảm thấy Quirrell đáng nghi hơn.”

Ron gật đầu đồng ý.

Draco nhìn bọn họ một cách kỳ quái, “Tại sao các cậu lại cảm thấy như vậy? Các cậu phải biết rằng việc để quỷ khổng lồ xâm nhập cần phải canh đúng thời điểm, thực hiện kế hoạch quyết đoán, phải có ý chí kiên định và sự quyết tâm không từ thủ đoạn —— từ phương diện nào đó mà nói, thì người nhất định rất giỏi, các cậu không cảm thấy giáo sư Snape rất phù hợp sao? Chẳng lẽ trong mắt của các cậu, giáo sư Snape không giỏi bằng Quirrell sao?” Draco nghi hoặc nói, “Đây chính là thành kiến của Gryffindor sao?”

Pansy đồng ý nói, “Draco nói rất đúng.”

Nói xong cô nàng lại cảm thấy hơi sai sai.

“Không, không, cái này không phải là thành kiến.” Harry vội vàng giải thích, đây chính là sự thật a! Quirrell có thể không giỏi bằng Snape, nhưng Chúa tể Hắc ám thì có thể nha!

Nhưng cậu lại không biết nên giải thích như thế nào, bởi vì hành vi và vẻ ngoài của Snape có tính lừa tình rất mạnh…… Rõ ràng là làm chuyện tốt nhưng cố tình làm biểu hiện và thái độ của ông rất giống trùm cuối.

Harry vắt hết óc để suy nghĩ lý do, không biết tại sao mình phải cực khổ giải thích với Slytherin rằng chủ nhiệm Nhà bọn họ là một người tốt, a a cậu đúng là một tên hỗn đản Gryffindor!

Cuối cùng không còn cách nào khác Harry đành phải nói, “Mình biết ông ấy không được tốt lắm……” Cậu mượn lời nói kiếp trước của Hermione, “Nhưng ông ấy chắc chắn sẽ không đi trộm đồ mà giáo sư Dumbledore cẩn thận cất giữ.”

“Không phải giáo sư nào cũng là thánh nhân.” Draco ôn hòa nói. “Mỗi người đều sẽ có sự ích kỷ của bản thân……”

Harry rơi lệ đầy mặt, ai muốn cậu thuyết phục mình chứ!!!

Chuyện này cuối cùng cũng không giải quyết được gì.

Ron xung phong nhận việc đi tìm chứng cứ để chứng minh Quirrell chính là hung thủ, khi Draco vừa định nói gì đó, Harry lập tức chặn lời lại, “Hung thủ chắc chắn không phải là giáo sư Snape. Không cần nói tiếp chuyện này nữa, mình sắp tham gia trận đấu Quidditch đầu tiên!”

Sự thay đổi đề tài một cách quyết liệt này làm mọi người đều ngây ngẩn cả người

Draco sửng sốt trong chốc lát, “À…… là Quidditch a?”

Một ngàn năm trước Quidditch là một trò vận động rất dã man, thường xuyên bay qua bay lại đối đầu và bắt đầu vật lộn lẫn nhau.

Sau một ngàn năm, Quidditch đã tăng thêm rất nhiều luật lệ, nhưng ít nhất sẽ không có tình huống hai bên đấu đến khi có người chết mới chịu dừng lại.

“Là ngày mai?” Draco suy nghĩ một chút, “Ồ, mình đã nghe được một số lời đồn, cậu có muốn biết không?”

Harry khô khan nói, “Có phải có người nói mình không thể bay lên bằng cây chổi, mà có lẽ sẽ có mấy chục người dõi theo và mong chờ mình bị rơi xuống?”

Draco cười nói, “Chính là như vậy.”

Hắn nói, “Cậu bay rất tốt. Không cần lo lắng đâu.”

Harry không có chút cảm giác lo lắng nào, tuy rằng có chút không quen nhưng mấy tháng huấn luyện này đã giúp cậu tìm lại được cảm giác. Cậu rất tự tin.

Ron do dự một lúc, “Draco, trận đấu ngày mai là Gryffindor đối đầu với Slytherin.”

Draco “À” một tiếng, “Vậy thì sao?”

Ron chớp chớp mắt, “Cậu chắc chắn sẽ hy vọng Slytherin chiến thắng, có đúng không?”

Draco suy nghĩ một chút, nhớ về chuyện một ngàn năm trước khi Gryffindor luôn tự hào trên sân vận động. Chỉ cần Gryffindor đoạt được bóng, Slytherin sẽ bay đến khiêu chiến với tâm tình phức tạp. Godric luôn phối hợp và bị truy đuổi khắp lâu đài.

Slytherin khuôn mặt lạnh lùng, cho dù là đi truy đuổi người khác nhưng vẫn rất bình tĩnh.

Lúc này tất cả học sinh sẽ chạy ra và vây xem bọn họ.

Học sinh nhà Slytherin hét lên: “Chủ nhiệm đại nhân đang báo thù cho chúng ta oa ——”

“Chủ nhiệm thật uy vũ khí phách! Chủ nhiệm anh minh thần võ!”

“Chủ nhiệm không cần vì tụi con bị thương mà làm tổn hại đến tình cảm phu thê của hai người a——”

—— Này, có cái gì đang đến kìa!?

Học sinh nhà Gryffindor cũng không chịu thua kém, kêu gào không hề sợ thiên hạ sẽ hỗn loạn, “Chủ nhiệm! Chủ nhiệm! Chủ nhiệm đi bên này nè!! Chủ nhiệm tụi con sẽ yểm trợ người!”

“Chủ nhiệm thật vất vả —— tụi con sẽ giữ vững kỷ lục bảy lần liên tiếp đoạt chức vô địch không thể lay động ——”

“Chủ nhiệm không cần lo lắng, có câu nói là phu thê đầu giường đánh cuối giường hòa ——”

—— Cậu biết đấy, ở mỗi Nhà đều luôn có mấy học sinh kỳ lạ……

“Chuyện này luôn dựa vào thực lực để nói chuyện.” Draco bình tĩnh nói, “Thiên phú của Harry rất tốt. Lần này có lẽ Gryffindor sẽ thắng.”

Lần này sau khi Gryffindor chiến thắng, cũng sẽ không có Salazar đuổi theo hắn, Draco hình như cảm thấy cả cơ thể hơi ngứa ngáy……

Cuộc sống a, thật là cô đơn như giá rét……

HẾT CHƯƠNG 16

[ HP ] Trọng Sinh Chi Hôi Nghê Hạ – PN6: Đêm Trước Giáng Sinh Ở Thung Lũng Godric (Hạ)


EDITOR: YUKI

BETA : BĂNG

-o0o-

Đúng vậy, Bạch Phù Thủy vĩ đại nhất thế kỷ này……

Bạch Phù Thủy, nhưng ít ai biết được, thứ mà ông am hiểu nhất chính là Biến Hình Thuật? Thật sự đã không còn nhiều người có thể chân chính sử dụng Bạch Vu Thuật, hơn nữa Bộ Phép Thuật lại rất sợ nó. Có lẽ không phải là bây giờ, bởi vì Hogwarts đã khôi phục lại một số chương trình giảng dạy về loại phép thuật này. Hogwart đã mở ra hai môn học mới cho học sinh năm thứ Bảy —— là Hắc Ma Pháp và Bạch Vu Thuật. Chỉ khi O.L.Ws của bạn được điểm O ở Bùa Chú và Độc Dược thì bạn mới có thể lựa chọn một trong hai môn học đó, chỉ được chọn duy nhất một môn và không được phép chọn lại.

Bên ngoài căn nhà, tuyết rơi dày đặc, Dumbledore không hề nhìn ra bên ngoài, mà cầm lấy một ly nước mật ong. Ông cầm ly nước trên tay và chậm rãi uống.

Tom Marvolo Riddle.

Nhắc tới cái tên này, ông liền cảm thấy hối hận.

Đúng vậy, là hối hận.

Lúc y nhập học là năm 1938, đó là thời điểm Gellert và nhóm Thánh đồ xảy ra vấn đề, khi đó bản thân vì tương lai của Gellert nên đã có chút lo lắng. “Vì lợi ích lớn hơn”, câu nói phương châm của nhóm Thánh đồ này chính là xuất phát từ miệng của ông. Nguyên văn lời nói là: Chúng ta được trao năng lực, năng lực này giúp chúng ta có quyền lực để thống trị, chúng ta chiến đấu để thống trị là vì lợi ích lớn hơn. Ông tin rằng ngoại trừ Gellert, mọi người không biết rằng vị Bạch Phù Thủy trông vô dục vô cầu Albus Dumbledore năm đó thế nhưng cũng có dã tâm lớn đến vậy. Nhưng mà ai lại không có một thời tuổi trẻ như vậy?

*Vô dục vô cầu: Không có tham lam, tham vọng.

Đúng vậy, năm 1938, là năm ông đi đón đứa nhỏ này.

Y là một chàng trai rất đẹp, bá đạo, tính tình kỳ lạ, và là một người độc lai độc vãng.

*Độc lai độc vãng: Chỉ cô độc một mình.

Mọi người đều cho rằng ông nhìn thấy hình bóng Gellert ở trên người y cho nên mới đặc biệt chú ý. Mà trên thực tế, nói ông nhìn thấy hình bóng của Gellert, không bằng nói rằng ông thấy chính bản thân mình. Đúng vậy, là một Albus khác. Cho nên, ông lo lắng, sợ hãi. Không biết làm thế nào để đối xử với một đứa trẻ như thế này. Ông đứng ở một bên nhìn thấy Gellert hoàn thành giấc mộng của hai người, bên kia thì nhìn thấy một đứa trẻ có tính cách rất giống bản thân. Sau đó ta nhận ra rằng đứa trẻ này còn vô tình hơn cả ông, đúng vậy, y vốn dĩ sống một mình trong một cuộc sống vô tình như vậy. Y không có Ariana, không có Aberforth, không có Candela, và hơn hết là không có Gellert.

Bản chất ban đầu của con người rốt cuộc là thiện hay ác?

Trẻ con giống như một tấm gương, nếu bạn đối xử tốt với nó, thì nó sẽ mỉm cười với bạn, còn nếu bạn tàn ác với nó, thì nó sẽ trả thù lại bạn.

Đứa trẻ này từ nhỏ đã lớn lên ở cô nhi viện, cô nhi viện này là một nhà thờ, đương nhiên đây không phải là một nơi tốt để một tiểu phù thủy sinh sống. Và cũng chính ở nơi này đã nuôi dưỡng sự tàn nhẫn và vô tình của y. Tất nhiên, cũng không thể loại trừ tính cách này được di truyền từ bố mẹ y.

Y không phải là một đứa trẻ an phận, cũng không có người nào dạy y thế nào là tốt, đồng thời trời sinh tính cách của y đã là độc đoán.

Ông không biết…… Có lẽ giống như lời của người khác nói, ông không thích hợp để làm một người thầy đắp nặn linh hồn. Tóm lại, việc ông theo dõi và nghi ngờ hắn đã khiến y đi càng ngày càng xa những gì mà ông đã từng hy vọng. Đặc biệt là khi y luôn tìm tòi học hỏi ở trường, và sau khi biết được thân thế của mình, y càng trở nên ngông cuồng tự đại. Y giữ im lặng về những việc xấu xa trong quá khứ của mình, và cũng không hề tỏ vẻ hối hận. Đối với một thiếu niên như vậy, ông không thể nhìn thấu tương lai.

Năm 1945, sau khi trận quyết đấu giữa ông và Gellert kết thúc, ông mới kinh ngạc phát hiện ra rằng y đã rời khỏi Hogwarts. Một dịp tình cờ, ông đến khu sách cấm để mượn sách và thấy cuốn 《 Mũi Nhọn Hắc Ám 》mà lúc còn trẻ từng đọc qua, nhưng khi xem lại lần nữa, ông thấy được tên của hắn. Vì thế một nỗi lo lắng dần hiện lên trong lòng ông, nhưng mà thiếu niên kia đã rời đi. Ông chỉ có thể cầu nguyện với Merlin, hy vọng đứa trẻ này sẽ không mang lại tổn thất cho Thế Giới Phép Thuật……

10 năm sau ông mới gặp lại y, không biết rốt cuộc hắn đã trải qua những chuyện gì, nhưng chỉ trong nháy mắt là ông có thể lập tức nhận ra y. Đúng vậy, y đã không còn anh tuấn như lúc xưa. Khuôn mặt tái nhợt giống như người sắp chết, trông vặn vẹo kỳ quái, đôi mắt như vĩnh viễn chứa đầy tơ máu. Ông đoán, đây có lẽ là chuyện ông không muốn đã xảy ra rồi. Mặc dù ông muốn giữ y ở dưới mí mắt của mình, nhưng một thanh niên với tính cách ác liệt như thế này làm sao có thể dạy dỗ để trở thành tương lai của Thế Giới Phép Thuật? Ông phải thừa nhận rằng khi đó ông vừa tiếp nhận chức hiệu trưởng, cũng không suy nghĩ sâu xa, tất cả đều vì Hogwarts!

Đối với sai lầm của y, ông chỉ có thể nói rằng đó chính là hối tiếc của cả cuộc đời ông.

Dumbledore nhìn ngọn lửa sưởi ấm trong lò sưởi, đứa trẻ kia cuối cùng cũng đã chết, cho dù còn dư lại một chút linh hồn, nhưng nó không còn là Tom Marvolo Riddle, cũng không phải là Voldemort.

Ông cũng không đồng cảm vì đứa trẻ này, so với việc đồng tình vì đứa nhỏ này ông nguyện ý đồng tình những người còn sống hơn, quan tâm đến những người chưa từng có được hoặc thiếu vắng tình thương. Đúng vậy, Voldemort đã chết —— Dumbledore hiểu rõ điều này. Tom đã sai ngay từ đầu, y cho rằng nhược điểm của bản thân chính là cái chết, kỳ thật nhược điểm chân chính của y là không hiểu thế nào là tình yêu và không hề tin tình yêu thật sự tồn tại. Y chưa bao giờ thực sự yêu thương người khác và cũng khinh thường điều kỳ diệu mà y cho là ‘Ấu trĩ, hoang đường’. —— Cho nên, y vẫn luôn tứ cố vô thân; cho nên y chưa bao giờ thực sự sống; cho nên, y nhất đinh sẽ bị giết bởi người nhận cảm được tình yêu .

*Tứ cố vô thân: Đơn độc, không có nơi nương tựa.

Dumbledore bỗng nhiên nhớ tới Harry và Severus, bọn họ đang yêu nhau, chuyện này thật sự rất tốt. Hai người hiểu được tình yêu là gì thì sẽ không bao giờ đánh mất.

Trong cuộc chiến với Voldemort, Dumbledore biết rõ bản thân đã phạm phải rất nhiều sai lầm, có lẽ danh hiệu Bạch Phù Thủy đã khiến ông quá cố chấp về kết quả của trận chiến. Chẳng qua, đối với bản thân Dumbledore mà nói, việc thành lập Hội Phượng Hoàng cũng là ‘Vì lợi ích lớn hơn’, nhưng nó cũng không còn là ‘Cuộc tranh đấu giành quyền thống trị’ như lúc còn trẻ nữa, mà là bởi vì tương lai của thế giới phép thuật và vì lợi ích của rất nhiều người. Rốt cuộc cái gọi là thuần huyết đối với Thế Giới Phép Thuật thật sự quá là ít. Hơn nữa Muggle còn có giáo hội, một khi Voldemort giết quá nhiều người Muggle sẽ khiến cho giáo hội chú ý. Cho nên, có khả năng toàn bộ Thế Giới Phù Thủy có thể lại mở ra những năm cuối của thời kỳ Trung Cổ.

Ông chưa bao giờ nghĩ là sẽ gặp lại Gellert một lần nữa, đúng vậy, Ariana đã trở lại, cho dù chỉ là một hồn ma, nhưng nó cũng đã khiến ông cảm thấy được an ủi.

Khi ông gặp Gellert lần nữa, hắn vẫn giống như vị vua trong trí nhớ của ông, làm mọi người cảm thấy kinh ngạc. Từ lúc tạm biệt ở Rome, ông chưa bao giờ đi thăm hắn, không phải là ông không muốn đi, mà là không dám. Hắn vẫn cứ bình tĩnh và lãnh đạm như vậy, khí thế vẫn mạnh mẽ như cũ, nhưng lại mang thêm một chút tang thương, và càng thêm kính sợ. Ông quá hiểu hắn, cho nên khi thấy màn cầu hôn kia, ông liền biết rõ người Pháp kia đã bị liệt vào danh sách đen của hắn.

Đó cũng là lần đầu tiên ông nhìn thấy Schatz. Nó thật sự rất giống ông khi còn trẻ, nhưng nó lớn lên bên cạnh Gellert, nên tính cách cũng giống như hắn…… Sau đó nghe nói khi Gellert vào ngục Nurmengard, thì nó là người luôn xử lý việc liên quan đến các Thánh Đồ. So với các Tử Thần Thực Tử vì muốn có được quyền lực hoặc là sợ bị Voldemort trả thù mà gia nhập, thì Thánh Đồ lại rất khác biệt, bọn họ có khái niệm hoàn chỉnh, toàn bộ ý niệm đều xuất phát từ tay của bọn họ sau đó được hoàn thiện bởi Gellert. Thời đại Voldemort thống trị lấy hủy diệt làm tiêu chí, hơn nữa còn công khai ủng hộ bạo lực; mà thời đại Gellert thống trị lấy lợi ích làm tiêu chí, đây là sự khác biệt lớn nhất.

Chưa đầy một năm, Dumbledore thất vọng phát hiện rằng Schatz chưa bao giờ nhìn ông, cho dù ông biết đứa nhỏ này không tha thứ cho ông là bởi vì những bất hạnh của Gellert, nhưng ông vẫn cảm thấy rất thất vọng. Nó thậm chí còn không muốn con gái của nó nhận kẹo của ông, cuối cùng vẫn là vì bạn lữ Martin của nó cảm thấy ông đáng thương nên mới để đứa nhỏ nhận kẹo của ông và nói lời cảm ơn.

Nghĩ đến đây, Dumbledore suy sụp rất lâu. Ông vẫn nhớ như in cảnh tượng chia tay Gellert ngày hôm đó, là ở trong Quán Đầu Heo của Aberforth. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, ông cũng không dám tin rằng vào lúc mà ông không hề hay biết hai người họ đã hoà hảo lại với nhau. Sau khi ngồi vào ghế, họ đã có một cuộc đối thoại ——

“Al, tôi nghĩ, ít nhất bây giờ tôi có thể gọi em như vậy, đúng không?”

“Đương nhiên.” Gel thân ái, tất nhiên, tôi hy vọng anh có thể gọi tôi như vậy.

“Như vậy về Si Sa, tôi nghĩ em đã hiểu rõ, tôi đã tìm thấy cây ma thuật Kerns, chính là như vậy đó. Hy vọng em không cần để ý lắm, đứa trẻ kia tính tình không tốt lắm, tôi nghĩ em sẽ không so đo với thằng nhóc đó?”

“Đương nhiên.” Gel, đương nhiên là như vậy rồi, tôi sẽ không so đo với đứa trẻ đó.

“À, đúng rồi, cái này là cho em, tôi nhớ rõ tháng trước là sinh nhật em. Tuy rằng hơi muộn, nhưng cũng chúc em sinh nhật vui vẻ, Al.”

“Cảm ơn.” Gel, anh luôn luôn mang đến những điều bất ngờ.

“Vì vậy, Al, tôi nghĩ là, chúng ta cũng đã lớn tuổi rồi, có rất nhiều việc cũng nên chấm dứt rồi, em sẽ không phản đối đúng không?”

“Không phản đối.” Gel, chúng ta cũng nên có một kết thúc……

“Tôi rất vui khi chúng ta đều có chung suy nghĩ. Al, ban đầu chính tôi là người đã phá đi lớp giấy này. Vậy thì, việc có kết thúc hay không là do chính em quyết định.”

“……” Tại sao không phải anh quyết định? Anh biết rõ rằng nếu để cho tôi quyết định thì mọi thứ sẽ kết thúc…… Tôi già rồi, Gel thân yêu, tôi không còn là cậu thiếu niên dũng cảm như lúc trước nữa.

“Al?”

“Kết thúc…… Đi.” Đúng vậy, tôi đã quá già rồi, Gellert.

“Như vậy, Albus, cảm ơn em.”

“……” Cảm ơn tôi vì cái gì? Vì đã khiến anh vui, hạnh phúc, hay là vì cuối cùng anh cũng được giải thoát?

Mọi thứ cứ như vậy mà kết thúc, hạnh phúc của bản thân vừa mới chớm nở đã lập tức khô héo, cho dù nó đã kéo dài suốt 100 năm.

“Ting…… Ting…… Ting……” Tiếng chuông vang lên khắp căn phòng báo hiệu hiện tại là mười hai giờ.

Đã trễ như vậy rồi…… Giáng Sinh cũng đến rồi.

“Cốc cốc cốc……” Tiếng gõ cửa vang lên khiến Dumbledore đứng dậy đi mở cửa.

“Đến liền đây, Aberforth, em lại quên mang theo chìa khóa sao?” Dumbledore vừa lớn tiếng hỏi, vừa đi ra mở cửa.

“Albus, là tôi…… Không phải là Aberforth.” Ngoài cửa, một ông lão đang đứng trong tuyết.

“Cái……” Nhìn ông lão đứng trước mặt mình, Dumbledore vẫn không thể tin vào hai mắt của mình, “Sao anh lại tới đây?”

“Tôi muốn tặng cho em một món quà đặc biệt, Albus. Lò sưởi trong tường của em không có đường dây liên kết quốc tế. Cho nên tôi mới tới đây trước.” Gellert nở nụ cười, “Như thế nào? Không mời tôi vào nhà ngồi một chút sao?”

“À, xin lỗi, mời vào……”

“Cảm ơn.” Gellert bước vào nhà và nhìn đồ đạc đơn giản trong phòng. Không khỏi nhớ tới chuyện đã từng phát sinh ở nơi này vào rất nhiều năm trước đã thay đổi mọi thứ.

“Có chuyện gì vậy?” Albus nhìn thấy vẻ mặt sững sờ của Gellert.

“Không có việc gì đâu.” Gellert đi đến bếp lò để sưởi ấm.

“Ở đây tôi chỉ có mật ong……”

“Tôi biết, cho nên tôi đã chuẩn bị dược chống lạnh……”

“Được.”

Một lúc sau, hai ly nước uống sền sệt xuất hiện trước mắt họ.

“Em……”

“Anh……”

Hai người đồng thời mở miệng rồi lại im lặng vì xấu hổ.

“Anh tới đây có chuyện gì vậy?”

“Albus, mấy năm nay tôi không nhận được món quà nào của em……”

“Cho nên?”

“Tôi tới đây, ngoài việc muốn tặng một món quà đặc biệt cho em, nhưng tôi cũng muốn xin một món quà. Dù với tư cách là bạn bè thì cũng nên tặng quà, Albus.” Gellert nhìn Albus.

“Anh muốn cái gì?” Albus hỏi.

“Tôi muốn quyền được theo đuổi em.” Đây không phải là giọng điệu thương lượng, và cũng không hề có chút do dự nào.

Albus Dumbledore hoàn toàn bị sửng sốt. Vài giây sau, ông ngước mắt lên và nhìn ông lão trước mặt, hắn chính là Gellert…… Grindelwald —— là người ràng buộc cả đời ông.

“Không, rất xin lỗi, tôi không thể đưa được.” Dumbledore nghe thấy giọng nói của chính mình, “Rất lâu trước đây, tôi đã đưa nó cho một người, hắn thuần thục sử dụng quyền lợi này một cách triệt để, hơn nữa hắn vẫn luôn lưu giữ kết quả, Gel thân yêu.”

“Al……”

Tuyết rơi dày đặc bên ngoài ngôi nhà, giống như lễ Giáng Sinh một trăm năm trước, khi hai thiếu niên đứng bên cửa sổ ——

“Al, em nghe này ——”

“Cái gì?”

“Nghe thấy không?”

“Ồ, phải rồi, đó có phải là tiếng tuyết rơi không?”

“Đúng vậy, mẹ tôi nói rằng đó là khúc nhạc dạo của mùa xuân hạnh phúc……”

……

Tuyết rơi như những chiếc lá rụng. Vào đêm giao thừa, nó lơ lửng ở trên không trung, vắt kiệt chút sức lực cuối còn sót lại, để hoàn thành điệu nhảy cuối cùng.

HẾT PN6

[ HP ] Trọng Sinh Chi Hôi Nghê Hạ – PN5: Đêm Trước Giáng Sinh Ở Thung Lũng Godric (Thượng)


EDITOR: PARK HOONWOO + AKKI

BETA : AKKI

-o0o-

“Jinglebells, jinglebells, jinglealltheway! Owhatfunitistorideinaone – horseopensleigh……” Một loạt âm thanh tuyệt vời truyền ra từ nhà thờ trong thung lũng, một lão nhân ngồi trong căn phòng nhỏ tối tăm, thở dài nhìn cái sân đã bị tuyết phủ thật dày không còn gì khác ngoài một cành táo khô.

Lễ giáng sinh năm nay Ariana bị Aberforth đón đi rồi, nói là Hogsmeade có vũ hội bên lửa trại, rất có không khí lễ. Ariana vẫn còn hơi trẻ con, tự nhiên là thích náo nhiệt nhất. Vì thế, lúc này chỉ còn lại một người ngốc trong căn phòng nhỏ tối tăm này.

Không biết lúc này, Gellert đang làm cái gì nhỉ?

Có lẽ hắn đang cạn ly với nhóm Thánh Đồ của mình chăng? Hay đang cùng trang trí cây thông với Angel và em trai con bé? Đúng rồi, nghe nói năm năm trước Harry và Severus tặng Martin và Schatz độc dược sinh con kiểu mới, làm cho cả hai đồng loạt trở thành dựng phu? Này vẫn là bạn tốt Hussein nói với mình, nhưng đó đã là chuyện của 5 năm trước rồi, cũng không biết hiện tại thế nào? Nói vậy Angel cũng trở thành học sinh của Durmstrang đi………………

Mùa thu năm ngoái, Harry đã tới, một mình cậu. Cậu nói mình phải rời khỏi Anh Quốc mấy năm, lại đây nhìn Ariana một chút. Nhìn ra được, vị gia chủ Potter trẻ tuổi này có tâm sự, trên mặt cũng toàn vẻ mỏi mệt. Sau khi mình rời đi bốn năm, Harry sau khi tốt nghiệp liền cải cách Wizengamot và Bộ Phép Thuật tương đối thành công, tuy rằng đụng chạm đến lợi ích của không ít người, nhưng cậu nhóc vẫn sấm rền gió cuốn mà cải cách hết tất cả! Làm tất cả mọi người khó thể tin, dũng khí, sự thống trị, quyền mưu, đối với đối thủ không chút lưu tình……… Những cái lão gia hoả đó ai cũng khen đứa nhỏ này không dứt miệng. Nhưng làm mấy năm như vậy cũng mệt mỏi đi? Đúng vậy, cậu còn phải chiếu cố gia đình mình nữa. Đứa nhỏ Severus kia, trước giờ vẫn luôn không biết cách chăm sóc sinh hoạt của mình, nghe nói hai người vì cãi nhau, cho nên Harry mới rời đi, nói là còn chuyện quan trọng muốn làm. Cho nên, tất cả mọi thế lực trên tay cậu bây giờ cũng đều do vợ chồng tiểu Malfoy cùng với vợ chồng Zabini quản. Tuy vậy một năm này cũng chẳng có sự kiện lớn gì phát sinh, điều này chứng tỏ hậu sinh khả uý a.

Lão nhân ngồi trên ghế bập bênh siết chặt đống chăn trên người mình hơn, mùa đông năm nay thật sự quá lạnh mà.

Nếu năm đó mình không làm cho Gellert rời đi, nếu năm đó mình rời đi theo Gellert, như vậy có phải hay không mình cũng sẽ không cần phải cô đơn như vầy?

Cảnh vật không thay đổi, nhưng mà lại cảnh còn người mất.

Cây táo khô quắt ngoài kia, mùa thu năm nay, vẫn kết trái đầy cây. Cho dù hiện tại nhìn giống như sắp chết đến nơi, nhưng đợi đến khi màu xuân đến sức sống lại tràn đầy.

Ông nhớ rõ, mười một năm trước, dưới cái cây kia, một nam hài tóc vàng quỳ xuống trước mặt nam hài tóc nâu, chiếc nhẫn được đeo vào ngón giữa tay trái của mình. Có lẽ hết thảy đã trở thành một thói quen đi. Mang theo nhẫn hắn tặng, sử dụng cây đũa phép hắn đưa, giả bộ làm như cái phần tình cảm đó vẫn chưa bao giờ biến mất. Đúng vậy, làm như………….

Đã từng kiên định cho rằng đối phương chính là người mình sẽ ký thác nửa đời còn lại, đã từng hy vọng sẽ đi du lịch khắp nơi cùng với người đó, đã từng hy vọng hai người sẽ cùng nhau thực hiện những kế hoạch to lớn, nhưng mà tất cả đều bị trận chiến lần đó, bị ánh sáng màu xanh lá cây đó đánh cho vỡ nát………………….

Gellert, ta sớm nên nghĩ đến, năm ấy ta vì nhớ ngươi mà say rượu ở quán bar, nhìn thấy ảo giác, người muốn trải qua một đêm với ta………………… Buồn cười chính là sau khi tỉnh lại, ta thế nhưng cho rằng cái đó chỉ là ảo giác.

Ta không biết ngươi đã nghĩ gì khi sử dụng cây Cohens trong truyền thuyết để giáo dục con của chúng ta? Ta cũng không biết khi ngươi che chở, dạy dỗ đứa nhỏ rất giống ta kia, ngươi đã nghĩ gì?

Chỉ nhớ rõ, thời gian cứ thế trôi đi, mọi người đối với ngươi ngày càng sợ hãi, ta lấy thân phận một người ngoài nhìn ngươi lần lượt chạm đến những thế lực cổ xưa đó, ta biết, những sự hy sinh đó, đều là vì mục đích vĩ đại hơn……………. Đáng tiếc là, ta vô pháp đứng bên cạnh ngươi.

Chúa Tể Hắc Ám……………………….

Nhớ rõ lần đầu tiên nghe được có người gọi Gellert như vậy, là năm 1925, năm ấy, chính mình vừa mới nhận được thư mời làm Giáo sư biến hình của Hogwarts. Còn nhớ rõ hai mươi năm đầu đó, vẫn chưa bao giờ cho rằng Hogwarts sẽ là điểm dừng chân cuối cùng của mình, nhưng hai mươi năm sau, sau khi trận quyết đấu đó diễn ra, có thể sống hết quãng đời còn lại ở Hogwarts liền hoàn thành nguyện vọng cuối cùng của mình đi? Chính là, hiện tại………………………………..

Dumbledore thở dài, dùng đầu đũa phép trưởng lão làm cho lò sưởi cháy mạnh hơn một chút. Mùa đông này thật lạnh mà, đặc biệt là lễ giáng sinh hôm nay……………….. Bài thánh ca như hoà tan truyền vào trong tai, tuyết lại bắt đầu rơi.

Người luôn luôn sợ hãi những thứ đối lập mà cường đại hơn mình.

Khi thế lực Gellert khuếch trương đến cực đại, mọi người đều sợ hãi, Thánh Đồ cũng xuất hiện nhiều đến mức không thể đếm được. Toàn Châu Âu đều sợ hãi Gellert, vì thế, mọi người liền đem ánh mắt chuyển hướng về Anh Quốc mà hắn ta không dám nhúng chàm.

Có người ủng hộ liền có người phản đối, nhóm người phản đối của Gellert liền bắt đầu tìm kiếm lý do tại sao hắn ta không nhúng chàm Anh Quốc, nhóm người phản đối đó rất nhanh liền biết được, Gellert không dám nhúng chàm Anh Quốc là vì sợ hãi mình bị đồn đãi.

Vì thế…………..

Một trận quyết đấu cứ thế mà tự động diễn ra!

Đúng vậy, khi ta ở giữa nhóm người phản đối ngươi vây quanh đi đến bục dưới của đấu trường La Mã, khi đó cũng là lần đầu chúng ta gặp lại nhau hơn nửa thế kỷ, ngươi vẫn khiến ta phải loá mắt như cũ, vẫn là một đầu tóc vàng, vẫn là nụ cười rụt rè lại tôn quý lại một lần nữa làm ta choáng váng, cho dù có là thần Apollo, cũng đều không có loá mắt như ngươi.

“A, cho ta nhìn xem, các ngươi lại chọn lựa một đối thủ như thế nào cho ta ……” A, đúng vậy, ngươi năm đó là nói như thế này.

“Một lũ ngu xuẩn a, các ngươi nhớ kỹ cho ta Gellert Grindelwald cả đời chỉ có thể thất bại bởi chính mình!” Chính xác như thế, Gellert, ngươi kiêu ngạo đủ để nói ra những lời này.

……

Ánh sáng từ những câu thần chú đánh tới chiếu rọi khuôn mặt của chúng ta, ta ngay tại trung tâm của mấy câu thần chú kia cho rằng chính mình sẽ bị một cái ma pháp chú của ngươi đánh bại, ánh mắt ngươi khi đó lãnh tĩnh, lạnh lùng, giống như muốn đem tâm của ta đông lạnh chế trụ…… Ta vì kéo dài thời gian giao thủ của chúng ta, chậm rãi xuất ra toàn lực. A, Gellert ngươi vẫn là như vậy giữ lời hứa, đúng vậy, ngươi cả đời chỉ có thể thất bại bởi chính mình ——

Cái chú ngữ kia, thật sự cũng không trí mạng, nhưng ngươi lại cố tình từ bỏ…… Khiến cho người ta kinh ngạc, Gellert, ta hãy còn nhớ rõ ngươi khi đó sảng khoái cười to, muốn một sợi tóc dài của ta. Ngươi bị người khác ếm lên cấm chú, sau đó bị mang đi. Bọn họ muốn ta bẻ gãy đũa phép của ngươi, ta cũng đánh gãy luôn đũa phép của chính mình, đem đũa phép của ngươi nâng niu ở trên tay.

Khoảnh khắc đó trong nháy mắt, ta hiểu được ngươi chưa từng nói ra ý đồ thật sự —— lý lịch của ta lại nhiều ra một cái quang vinh tại trong mắt thế nhân: Năm 1945 đánh bại Hắc Phù Thủy Gellert Grindelwald. Đúng vậy, ta sớm nên nghĩ đến, ngươi đã dùng chính ngươi cho lời chào bế mạc, vì bản thân ta gây dựng nên một sân khấu vinh quang.

Thắng làm vua thua làm giặc, mọi người có thể dựa theo cuốn《 Lịch Sử Phép Thuật 》để làm ví dụ cho cái điều đương nhiên này, ngươi lại như thế nào mà không rõ?

Từ đó, mọi người liền kêu ta: Bạch Phù Thủy vĩ đại nhất Thế kỷ này, Albus Dumbledore.

HẾT PN5

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 14: Đêm Trước Ngày Halloween


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Ba giờ rưỡi chiều, mọi người bước xuống bậc thang đi ra bãi cỏ.

Thời tiết rất sáng sủa, bầu trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, làn gió nhẹ thổi bay những sợi tóc mềm mại của các cô gái và vạt áo chùng của các chàng trai.

Đám cỏ tươi tốt dưới chân họ cũng phập phồng theo làn gió, khu rừng đen tối ở phía xa xa chính là rừng Cấm, Harry đứng trên bãi cỏ ngắm nhìn về phía khu rừng, Ron dừng lại bên cạnh cậu và nghi hoặc hỏi: “Này anh bạn, cậu đang nhìn cái gì vậy?”

Harry nheo mắt, “Mình nhớ hồi khai giảng năm thứ hai tụi mình bị cây Liễu Roi đánh……”

Ron trầm ngâm suy nghĩ, “Lúc năm thứ ba vì muốn đi vào mật đạo mà tụi mình bị cây Liễu Roi đánh, cậu có muốn xếp nó vào chương trình huấn luyện không?”

Nghĩ đến đây, Harry đột nhiên phát hiện có vô số phiền toái đang chờ đợi ở phía trước. Lại nói tiếp, Halloween cũng sắp đến rồi, gương mặt của Harry tái xanh khi cậu nhớ tới mùi hương quái lại trên người con quỷ khổng lồ kia, cùng với chính cậu đã đem cây đũa phép thân yêu nhét vào trong lỗ mũi của nó.

Harry đi đến sân cỏ nơi tiết học Bay sẽ diễn ra với khuôn mặt tái xanh.

Các học sinh nhà Slytherin đã tới rồi và Harry phát hiện ra rằng bọn họ đang vây quanh Draco một cách chủ động hay vô ý.

Mấy cô gái dường như rất lo lắng và Draco vẫn luôn cố gắng an ủi bọn họ.

Harry cảm thấy 80% là các cô gái đang giả bộ, mượn cơ hội này để làm nũng.

Pansy đứng ở một bên, ánh mắt hận không thể ăn sống các cô gái đó.

Draco dùng ngôn ngữ đơn giản để truyền đạt lại những điểm cần chú ý khi bay —— tuy không đảm bảo bọn họ đều sẽ bay tốt, nhưng ít nhất có thể bảo đảm rằng bọn họ sẽ không thiếu một cánh tay hay chân khi lăn xuống từ trên chổi.

Neville và Hermione đứng ở một nơi yên tĩnh có thể nghe rõ và âm thầm ghi nhớ. Nhiều Gryffindor tiến lại gần hai người bọn họ và cùng nhau yên lặng lắng nghe. Ngoại trừ luôn luôn đối đầu giằng co, học sinh nhà Gryffindor và Slytherin chưa bao giờ hòa bình khi ở gần nhau như vậy, vì vậy bọn họ theo bản năng mà siết chặt cơ thể .

Giáo sư dạy bọn họ vẫn là bà Hooch, bà có một mái tóc ngắn màu xám, đôi mắt màu vàng và ánh mắt sắc bén như diều hâu.

Draco đang đứng ở phía ngoài cùng bên phải, là người đứng gần Gryffindor nhất, Neville đứng bên cạnh hắn, tuy rằng cậu ấy đang rất lo lắng nhưng cũng rất bình tĩnh.

Bà Hooch yêu cầu bọn họ cầm cây chổi trong tay, Draco thấp giọng an ủi Neville, “Cậu có thể làm được.”

Khi Neville hét lên lần thứ ba “Lên!” cây chổi của cậu rốt cuộc cũng động đậy —— nó chuyển từ trạng thái nằm bất động sang lăn một vòng trên bãi cỏ.

“Không tệ, có tiến bộ.” Draco nói, nhìn cậu rất chân thành, cậu chỉ hô một tiếng và cây chổi đã ngoan ngoãn nhảy vào trong tay, trong cả hai nhà chỉ có Draco và Harry làm được việc này.

Ron cảm thấy uể oải vì bản thân đã sống lại một lần nhưng phải hô đến hai lần cây chổi mới nhảy vào trong tay cậu. Harry an ủi nói, “Nhìn đi, cậu là người duy nhất hô hai lần là thành công.”

Ron lẩm bẩm, “Mình còn nghĩ rằng mình chỉ cần hô một lần.”

Harry cũng không thể nói với bạn của mình rằng vấn đề ở đây chính là thiên phú của mỗi người.

Tiết học diễn ra rất thuận lợi, Harry nhịn không được luôn nhìn về phía của Draco, rất nhiều cô gái đang vây quanh người cậu ta ríu rít hỏi một số vấn đề ngớ ngẩn.

Ví dụ như: “Draco, nếu mình muốn bay sang bên phải, thì mình nên xoay cán chổi ở chỗ nào?”

“Draco, cán chổi này của mình luôn lắc lư, có chuyện gì xảy ra với nó vậy?”

“Draco, cậu có thể dạy mình cách bay được không?”

“Draco……”

Neville háo hức cầm lấy cây chổi của mình, nhìn Draco đang được vây quanh bởi một đám người —— cậu mới là người cần được hướng dẫn nhất.

Ron không thể không nói, “Có lẽ cậu nên đến chào hỏi Draco một cái và cả hai  cùng nhau diễn một vở kịch?”

Harry miễn cưỡng liếc nhìn Neville một cái, sau đó cậu bỏ cuộc, “Cậu đừng quên là nếu muốn làm theo cách cậu nói thì Neville phải bị quăng khỏi cây chổi và gãy một cánh tay, sau đó Bà Hooch rời đi, Draco cướp lấy quả cầu ký ức, nhưng chúng ta làm thế nào có thể đảm bảo được rằng hôm nay giáo sư McGonagall có thể trùng hợp thấy được?”

“Đợi tới năm hai rồi mình tham gia đội Quidditch cũng được.” Harry thở dài, “Chỉ là, Nimbus 2000……”

Ron vỗ vỗ vai Harry, “Anh bạn, cậu đừng quên, là trước khi cậu tham gia vào đội, thì đội Nhà của chúng ta luôn luôn thua thảm bại trước Slytherin……”

“Vậy cậu muốn mình làm gì bây giờ?!” Harry bực bội ngồi trên cán chổi, hai chân giẫm một cái, lập tức lao lên bầu trời.

Gió thổi qua bên tai cậu, tất cả lo lắng và phiền não đều xua đi, các cô gái đứng trên mặt đất cuồng nhiệt thét chói tai, cảm giác bay lượn vẫn tuyệt vời như cũ, Harry đem tất cả kỹ năng bay mà cậu đã học được biểu diễn một lần, những lần đột nhiên lao xuống đất hay những khúc cua gấp, cậu cảm thấy máu huyết đang sôi trào, khiến cả người cậu đều muốn bùng cháy, từng cái tế bào đang reo hò, cái loại cảm giác đơn thuần vui sướng gần như đang nhấn chìm cậu.

Bay cao hơn, bay xa hơn ——

“Potter!!” Một tiếng trách mắng nghiêm khắc làm Harry sợ tới mức run lên —— đó là giáo sư McGonagall đang nghiêm mặt nhìn cậu.

Khi cậu tiếp đất một cách tuyệt đẹp, cậu nhìn thấy ánh mắt vừa vui mừng và lo lắng của Draco, cái ánh mắt “Nhà mình có học sinh trưởng thành” này là như thế nào vậy?!

Harry hoan thiên hỷ địa được giáo sư McGonagall dẫn đi, Ron nhìn cậu rời đi với ánh mắt cực kỳ hâm mộ.

* Hoan thiên hỉ địa: vui sướng khôn cùng

Bà Hooch vừa khó chịu vì Harry bay quá cao lại vừa ngạc nhiên khi thấy thiên phú kinh người của cậu, bà nghiêm khắc nhìn chằm chằm Draco, người cũng biểu hiện thiên phú kinh người giống như Harry.

Draco tỏ vẻ mình đã già rồi và không thể bay nữa, vì thế  cậu chỉ bình thản ở trên mặt đất trả lời các câu hỏi.

Không biết vì cái gì, sau khi Harry trở thành tầm thủ trẻ tuổi nhất được gia nhập đội Quidditch, cậu giống như đang trốn tránh Draco.

“Mình cảm thấy giống như mình đang chơi khăm” Harry oán giận với Ron khi hai người đang chơi cờ phù thủy. “Vốn dĩ Draco nên cướp quả cầu ký ức…… đáng lẽ Draco muốn mình bị thôi học, cho nên sau đó mình trở thành tầm thủ thì không cảm thấy có gì không đúng, chỉ là, thiên phú của Draco tốt như vậy, cho nên điều này không công bằng với cậu ấy……”

“Mình biết cậu không có.” Ron an ủi Harry, “Cậu không cố ý muốn trở nên nổi bật. Hơn nữa, cậu không có phải muốn tiến vào đội Nhà mà khiến Neville bị gãy cổ tay có đúng không nào? Cậu không có làm tổn thương bất kỳ ai, hơn nữa cậu vốn dĩ nên là một thành viên của đội.”

Ron tiếp tục nói, “Cậu là một huyền thoại.”

Sau đó Ron dứt khoát điều khiển Hoàng Hậu Trắng giết chết Kỵ Sĩ Đen của Harry.

Ron phấn khích nói, “Haha, mình đã thắng được huyền thoại rồi!”

Harry tức giận nhìn Ron.

Ron lập tức thu hồi gương mặt tươi cười lại, tiếp tục an ủi với vẻ mặt xin lỗi, “Đừng như vậy, anh bạn, cậu xứng đáng được với điều đó. Merlin ơi hơn nữa điều này cũng không liên quan đến một chút móng tay nào với Draco. Cậu suy nghĩ quá nhiều rồi.”

“Draco cũng nghĩ như vậy à?” Harry không được tự nhiên hỏi, “Lỡ như cậu ấy cảm thấy mình cố tình muốn nổi bật vì muốn làm thành viên của đội Nhà mà không từ thủ đoạn?”

Ron “A” một tiếng. “Dù mình an ủi cậu thế nào cũng vô dụng. Cậu chẳng qua chỉ muốn nghe một lời từ Draco mà thôi.”

“Nhưng mình không dám đi.” Harry uể oải nói, “Nói thật, mình đã xem cậu ấy như một người bạn của mình. Mình không muốn cậu ấy cảm thấy thất vọng về mình hoặc nghĩ rằng mình là một con người xấu xa.”

Tình trạng này diễn ra trong vài tháng, cho đến tận đêm trước ngày Halloween.

Đối với chuyện bữa tiệc Halloween bị phá hư bởi lũ quỷ khổng lồ của Quirrell, Harry và Ron tỏ vẻ họ cũng không còn cách nào ngoài việc đến bữa tiệc sớm hơn một chút, cố gắng ăn nhiều hơn một chút trước khi quỷ khổng lồ xuất hiện.

Nhưng Ron rất sợ cậu sẽ ói ra toàn bộ thức ăn khi ngửi thấy mùi hương kỳ lạ của quỷ khổng lồ.

“Hoặc chúng ta có thể gói đồ ăn lại và Hermione không cần chúng ta tới cứu, chúng ta hoàn toàn có thể đi theo Huynh trưởng quay trở về phòng sinh hoạt chung và ngồi ăn ở đó. Cậu thấy ý kiến này thế nào?” Harry kiến nghị.

“Nhưng,” Ron nghĩ đến cảnh mọi người đều vội vàng rời khỏi, mà hai người bọn họ thì bận rộn đóng gói đồ ăn, “Chắc là điều đó có vẻ không ngu ngốc lắm đâu nhỉ.”

HẾT CHƯƠNG 14

Design a site like this with WordPress.com
Get started