[ HP Đồng Nhân ] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 26 : Dũng Sĩ Tập Kết


EDITOR : PARK HOONWOO

BETA : PARK HOONWOO

-o0o-

Sau khi lần cấm túc đó kết thúc, những lần sau đó, bài tập độc dược toàn là Moni mang lên, vì phòng ngừa chuyện mình đóng băng bài tập của mình, Moni đã đặc biệt mua một đôi bao tay siêu mỏng có khả năng điều hòa nhiệt độ tốt, bởi thế nên giá khá chát, nói thiệt, nếu không phải Harry bóp cổ cậu thì còn lâu cậu mới chi tiền ra mua cái thứ đó, cậu thà đeo đôi bao tay cotton kia của mình còn sướng hơn.

Bởi vì không bị Snape cấm túc, cho nên Harry thảnh thơi nghênh đón kiểm tra cuối kì. Bước ra khỏi phòng thi, hầu như ai cũng thở ra một hơi nhẹ nhõm, duy chỉ có Ravenclaw và Hermione vẫn còn đang đọc lại đề.

“Được rồi, Hermione, chúng ta thi xong rồi. Cậu có đọc nữa cũng vô dụng thôi.” Moni tay lót sau đầu, miệng ngậm một cọng cỏ, thảnh thơi nằm trên cỏ ngắm trời mây.

“Thủ lĩnh của nhóm yêu tinh nổi dậy………..” Hermione vẫn không để ý đến cậu ta, chỉ lo đọc lại đề của mình lần thứ n.

Harry muốn nói gì đó, đột nhiên nhìn thấy Draco từ xa đi ngang qua, sau lưng còn cố ý thủ thế nói y nên đi đánh BOSS rồi.

Giờ giới nghiêm tối hôm đó, Harry cùng Moni khoác áo choàng tàng hình đi vào hành lang cấm trên lầu bốn, Ron và Draco cũng đã chờ sẵn ở đó.

“A, nào, chúng ta hãy……………. Á!” Moni ngu si vẫn còn khoa tay múa chân gì đó trên cửa sập , đã bị Harry giơ chân ra đạp cho một phát, lọt thẳng xuống.

“Được rồi, đi thôi.” Harry tươi cười nhảy xuống, Ron theo sát phía sau.

“Nhàm chán.” Malfoy nhảy xuống cuối cùng tiện tay ếm vài bùa phóng hỏa, thiêu rụi hết cái tấm lưới satan đang có ý đồ mon men lại gần.

Tiếp tục đi tới, làm lơ cái mớ chìa khoá bay vòng vòng trên đầu, trực tiếp vứt một bùa cắt, phá luôn cái cửa, bàn cờ khổng lồ của giáo sư McGonagall cũng vứt bùa cắt , cái con quỷ khổng lồ làm người khác không thích chút nào cũng bị Qurirrell hạ gục từ lâu.

“Wow ~” Moni đứng trước hành lang hừng hực lửa kinh ngạc cảm thán “Harry, Snape thực sự muốn giết chết cậu phải không?”

“Không, tớ nghĩ chủ nhiệm chỉ muốn test IQ của cậu ta một chút mà thôi.” Chỉ cần lướt sơ qua mớ độc dược trên bàn, Draco lập tức biết được cái nào đúng cái nào sai “Nhưng mà đối với mấy người có tri thức độc dược phong phú thì không cần ngồi suy ngẫm phiền phức như vậy.”

Nhìn mớ độc dược chỉ còn sót lại một ngụm nhỏ, mấy người Harry nhìn nhau, sau đó Ron liền thẳng mớ còn lại vào ngọn lửa “Vì quái gì mà ngày xưa tớ cho rằng độc dược chỉ có thể uống chứ?”

Ngọn lửa dần dần tắt, mấy người Harry lấy một vài món đồ luyện kim do Draco cung cấp tài liệu và Ron đảm đương chế tác.

Ngửa đầu uống cạn bình độc dược ——– Cái này là dược ổn định do Draco căn cứ theo tình trạng mỗi người để nấu, có thể giúp bọn họ khống chế được huyết thống của mình nửa tiếng.

“Ách, cái mùi này……………………..Quá gớm.” Harry nhăn nhó, ngũ quan cứ như xoắn hết cả vào nhau.

Draco trợn trắng mắt, không để ý đến Đầu Bô cho rằng độc dược cũng có thể ngon như nước trái cây nữa.

Thị giác càng ngày càng rõ, móng tay cũng trở nên sắc bén. Draco không hổ là kế thừa Snape, hiệu quả thật tốt. Harry nghĩ thầm.

Mấy người Harry đi xuống cánh cửa cuối hành lang, mở cửa, không có gì bất ngờ, người đằng sau cánh cửa chính là Quirrell.

“Harry Potter, thật bất……………………….Sao các trò lại ở đây!?” Quirrel dưa lưng về phía cửa đang từ từ xoay người lại, há hốc nhìn nhóm Draco, lẽ ra mớ độc dược đó chỉ đủ cho một người giống như kế hoạch của chủ nhân hắn mới đúng chứ!

“Duro!” Người ra tay đầu tiên chính là Moni, đáng tiếc, Quirrell dù sao cũng là người có thể xông vào tới tận rừng Albania, cho nên rất dễ dàng phá bỏ công kích của Moni.

“Τοσύννεφο! (mây điện)” Khoảng không trống rỗng trên đầu Quirrell bỗng nhiên xuất hiện một mớ mây đen, dọa hắn ngẩn cả người, protego của mình bị đánh vỡ lúc nào cũng chả hay, bị một cái Aguamenti của Ron xối thẳng vào mặt. Biết gì không, Quirrell ướt như chuột lột là cột thu lôi tốt nhất đó.

Bởi vì ma lực không đủ, cho nên số Vôn cũng không cao, Quirrell chỉ tê liệt tạm thời, nhưng nhiêu đây cũng đã đủ cho bọn Harry xác nhận sau ót của Quirrell chỉ à Chúa Tể Hắc Ám.

Sau khi xác định được cái này, Harry thừa dịp Quirrell đang mê mang mà vòng sang sau đầu hắn, tẩn cho hắn một cú vào ót, khăn to trên đầu bay ra ngoài, lộ ra gương mặt của Chúa Tể Hắc Ám, cái gương mặt nhìn ngang nhìn xui nhìn ngược cũng không tài nào đẹp nổi: Tuy không có mũi nhưng cái chỗ lẽ ra là mũi vẫn chảy máu, không biết một cái linh hồn có thể rụng răng hay không, nhưng mà Voldemort thiếu hai cái nha.

“………..!” Tình hình đã vượt khỏi kế hoạch của Voldemort, cho dù hắn đã từng làm Chúa Tể Hắc Ám cũng không thể tránh khỏi hoang mang.

HẾT CHƯƠNG 26

 

 

 

[ Haikyuu + HP ] Anormaly – Oneshort


TRANSLATOR : YONA

BETA : PARK HOONWOO

-o0o-

Tsukishima biết rằng có gì đó không ổn kể từ ngày Hinata Shouyo tự ý đi vào khoang của anh đang ngồi trên chuyến tàu đến Hogwarts. Tsukishima cảm thấy cậu bé này vô cùng phiền phức vì cứ nói đến những chuyện như không hề có ngày mai vậy. Cái đầu nhỏ bé đó như chứa những tiêu cực như để dành cho anh; và sự thật rằng anh là người sinh ra ở thế giới Muggle và cha mẹ của anh đã sốc đến đột quỵ vì phát hiện có con cú đưa thư, họ không chấp nhận anh là phù thủy. Tsukishima có cảm giác khi đặt chân đến Hogwarts, anh hiểu cậu bé tóc cam kia đến mức có thể làm một cuốn tiểu sử về cậu ta vậy. Nếu để nói thật thì sự khó chịu đó anh nói ra cũng không đúng, thay vào đó Tsukishima lại cảm giác có một thứ cảm xúc gì khác cơ. Nhưng nói gì thì nói, anh vẫn quyết tâm tránh cậu hết mức nhất có thể.

Hóa ra sự lo lắng của anh chỉ là thừa thãi, buổi lễ Phân loại đã quyết định hết tất cả mọi thứ. Tsukishima được xếp vào Ravenclaw (nhiều lúc tôi nghĩ ổng phải vào Slytherin chứ nhỉ?) và Hinata – người được coi là kém thông minh hơn với con Blast-Ended Skrewt (một trong những sinh vật được bác Hagrid nuôi làm vật cưng) được xếp vào Gryffindor. Ngay cả khi Tsukishima cảm thấy thần may mắn đang đứng về phía mình thì chuyện xui cũng tới, Ravenclaw đã được xếp học chung với Gryffindor tiết học Độc dược.

Vì vậy, trừ khi một trong hai người từ bỏ môn học này (điều mà anh cảm thấy dường như là không thể vì nghe nói Hinata muốn trở thành một Thần Sáng, và tất nhiên bản thân anh cũng muốn trở thành một vị bác sĩ tài giỏi ở bệnh viện Thánh Mungo. Tuy chưa nói với Hinata về việc này nhưng chắc chắn cả hai không thể bỏ môn Độc dược được!), hoặc có thể Tsukishima hay Hinata sẽ không thể qua được kì thi NEWT, và anh sẽ gặp cậu trong bảy năm tù túng liền!

Mặc dù là vậy nhưng anh đã chịu đựng được hầu hết các rắc rối đó, bởi vì Tsukishima chưa bao giờ cho phép cậu ngồi cạnh mình kể từ khi anh luôn ĐẢM BẢO rằng anh bị những người bạn của mình bao vây. Một khi Hinata để ý thấy chỗ bên cạnh anh trống, liền lập tức nhào đến, và đó là điều mà anh tức tối nhất trong nguyên năm đầu của Hogwarts.

Nhưng rồi, thần may mắn đã không mỉm cười với Tsukishima.

Vào năm thứ sáu, Hinata đã rất ngạc nhiên khi tìm ra được sự “Vượt quá ranh giới” với Tsukishima nhờ tiết học pha chế Tình dược. Và vào ngày định mệnh đó, khi hầu hết các học sinh năm sáu như anh làm bài kiểm tra và Tsukishima phải ở lại vì chưa đủ tuổi cũng như năm học sinh ở lại lớp Độc dược hôm đó; bao gồm cả Hinata. Khoảnh khắc thấy anh một mình cô độc (vâng, Tsukishima là người duy nhất bị bỏ lại phía sau ở nhà Ravenclaw lúc bấy giờ), cậu đã nhanh chân chạy từ cửa phòng đến ghế bên cạnh anh.

“Xin chào, có vẻ như đã lâu chúng ta không nói chuyện kể từ lần cuối hôm đó nhỉ?” Cậu cười, đôi mắt híp híp lại. Chàng trai tóc vàng nhìn Hinata trong sự ngỡ ngàng.

“Ờ, sáu năm trước phải không? Haha, ngỡ như mới ngày hôm qua đấy nhỉ?” Tsukishima nhếch mép, dường như nhận lại sự mỉa mai trong câu trả lời đó là khuôn mặt ngây thơ của cậu (dành cho những bạn chưa hiểu: mỉa mai ở đây trong câu nói của Tsukishima là độ mặt dày của Hinata dù sáu năm vẫn luôn cố gắng để nói chuyện được với anh. Điều đó khiến Tsukishima khá là khó chịu).

“Được rồi, trật tự đi chúng ta vào học.”

Giáo sư của họ bước vào lớp. Thầy ấy cầm cây đũa phép trên tay, theo sau thầy là những cái vạc đang lơ lửng trên không, có vẻ như dành cho bản thân và học trò của mình nhỉ? Từng bước đến bàn chính chứa những đồ dụng cụ, giáo sư nhẹ nhàng phất đũa phép sao cho ánh lửa bập bùng dưới những cái vạc đã yên vị trước mặt của mọi người.

“Hôm nay, vì không có nhiều người học nên chúng ta sẽ chỉ làm dược cơ bản cho qua giờ. Chúng ta sẽ không pha chế bất cứ thứ gì cả, ta muốn các trò kiểm tra loại thuốc này. Nêu ra ưu và nhược của chúng. Hãy viết tất cả vào tờ giấy da, cứ thoải mái bắt cặp mà làm cùng nhau.”

Tsukishima rên rỉ trong lòng, một ngày thực sự không còn gì tệ hơn cả; bị mắc kẹt hai tiết đầu với những bộ não bé nhỏ này anh chắc chắn sẽ phải làm cặp với Hinata! Cậu dường như không nhận ra được nỗi tuyệt vọng đang dâng trào trong người con trai tóc vàng kia, mặc dù, chính Hinata là người đã sửa lại những tính thô lỗ của Tsukishima trong lần đầu gặp mặt (vâng, đây chính là phản ứng của anh khi coi Hinata là kẻ thù của mình, dường như cái đầu cam đó học quá sức nên bận tâm hơi bị nhiều đấy).

Quyết tâm hoàn thành bài tập cho nhanh nhất hết mức có thể, Tsukishima mở cuốn sổ ghi chép cách điều chế thuốc của mình ra vội vàng lật trang. Sau đó anh nghiêng người nhìn cái vạc đang sôi bùng lên những hơi nước bay nghi ngút, và trước khi anh kiểm tra thêm một số thứ nữa thì, Hinata thở hổn hển, đủ lớn để cho riêng hai người nghe được.

“Râu của Merlin, là tình dược!”

Tsukishima quay đầu về phía cậu chàng thấp bé kia, dường như chết lặng bởi những từ ngữ mà cậu nói ra, sao Hinata có thể thông minh đến thế cơ chứ – khác xa lúc mới gặp lần đầu; cậu ấy đã học được những gì trong năm học này vậy? Có phải Hogwarts đã thay đổi con người ta quá nhiều rồi không?

“Làm sao cậu biết?”

“Tớ chỉ đọc được chúng mới hôm qua.” cậu thì thầm nói, thực sự khiến Tsukishima choáng váng bởi những gì cái đầu đỏ (tôi tưởng cam chứ?) ấy học được.

“Tuy nhiên, tớ chỉ nhớ được rằng đáng lẽ phải có ống nước xoắn. Tớ không thể nhớ được những gì ngoài nó, nhưng tớ chắc chắn đó là tình dược.”

Người tóc vàng nghiêng mình nhìn lọ thuốc, cố gắng phân biệt được cái mùi bốc ra nồng nặc từ nó, theo cuốn sách, thứ mà họ cho là bản thân cuốn hút nhất sẽ tỏa ra mỗi mùi khác nhau. 

Và số phận một lần nữa lại đẩy anh vào đường cùng…

Không có gì làm anh ngạc nhiên khi mùi sách trộn lẫn vào mùi mưa những lúc như này. Nhưng ngay sau đó thứ hương cam bằng cách nào đó phát ra mạnh mẽ khiến anh chú ý và tự nhắc nhở mình vào sáu năm trước tại phòng sinh hoạt chung.

“Không… không thể nào là,”

Hinata, người đang phát ra thứ hương thơm mạnh mẽ khiến người tóc vàng sốc, thầm thì với cậu.

“Làm thế nào mà nó có mùi được?” Hinata ngước lên, đôi đồng tử màu nâu to tròn hướng về Tsukishima rồi lắc đầu thở dài vô vọng.

“Như tôi đã nói, mùi hương dựa theo đặc điểm nổi bật nhất của họ mà tỏa ra”, anh nói. Hinata nghiêng người về phía các vạc, cố gắng ngửi lấy mùi thuốc đang bốc ra từ nó. 

“Hm, tớ có thể ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ của bạc hà đâu đây.”

“Và cả mùi của Katsudon nữa ~ Ah, bây giờ thật đói a.”, cậu tiếp tục than vãn, Tsukishima nhíu mày tỏ vẻ khó chịu khi trong não của người con trai nhỏ bé lại có thể liên tưởng đến thức ăn lúc bấy giờ.

Nhưng rồi Hinata vẫn mang trong mình khó chịu, cau mày trực tiếp kiểm tra chất dung dịch thuốc kia.

“Hmm, tớ không nghĩ rằng mình lại bị thu hút bởi mùi hương quế này đâu.”

Tsukishima sáng mắt, anh nhanh chóng quay đầu về phía cậu chàng đang đứng suy ngẫm kia.

“Quế?”. Tsukishima hỏi lại lần nữa, nó chắc chắn không phải là một câu thổ lộ…

“Tớ cũng không biết, có lẽ là không, nhưng tớ chắc chắn là hương quế,” Hinata vừa nói vừa lắc đầu. Dường như cậu ta nhận ra được một thứ gì đó, liền nhanh chóng túm lấy cổ tay áo của Tsukishima đưa lên mũi ngửi. Tsukishima nhìn xuống cậu mà cười cười, nửa bực mình, nhưng nửa kia lại rất thích thú cách cậu đang làm.

“Là của cậu!” Hinata chỉ ngón tay về hướng Tsukishima

“Là của tôi cái gì?”

“Mùi nước hoa của cậu! Nó khá là quen thuộc với cái mùi nhẹ nhàng, nhưng cũng nhớ rằng đừng xịt chúng nhiều quá nhé.” Cậu nói.

Bây giờ Tsukishima chắc chắn rằng bản thân đang mất đi sự tỉnh táo từ câu nói của cậu. Khác với Hinata, người không thực sự hiểu được mùi của tình dược hoạt động như thế nào. Tsukishima quá hiểu rõ về vấn đề này nên anh biết rằng cậu là đang chỉ ngửi thấy cái mùi nước hoa từ vạc chứ không phải anh, vì bản thân anh đã chẳng xịt bất cứ thứ gì lên áo choàng trong ngày hôm nay cả.

“Ôi Merlin, tại sao lại như vậy chứ?”

Cuối cùng cũng có thể hiểu rõ được rằng anh, Tsukishima Kei, vô tình bị Hinata thu hút… nhưng tại sao lại là cái người đầu cam đấy chứ, Tsukishima không biết nên làm gì trong tình huống như vậy cả! Anh có nên hạnh phúc khi tình cảm của mình được đáp trả, nhưng anh sẽ nói như thế nào về nó đây? Hay anh nên đến Bệnh Thất để xin một liều dược chữa đi cái bệnh điên rồ này?

Tuy nhiên, điều này đã minh chứng cho sự kì lạ của sáu năm trước, khi Tsukishima và Hinata lần đầu gặp nhau, ngoài cái cảm giác khó chịu ra, tất nhiên rồi. Bây giờ nhớ ra thì cũng chẳng phải quá sớm, anh cảm thấy bụng mình quặn lên và có cảm giác như có một đàn bướm bay trong đấy (tôi thấy phép so sánh của tác giả thú vị phết :Đ)

-.-.-.-.-

“Được rồi, đến giờ rồi! Trò Kageyama, hãy đứng dậy thu bài của mọi người lại và nộp lên cho tôi.”

Một cậu bé tóc đen từ phía bên nhà Gryffindor đứng dậy, thu thập các giấy tờ da (tuy nhiên số lượng bài rất ít, chỉ có ba bài trong số các bài) và đưa chúng lên vị giáo sư kia.

“Được rồi. Lớp học đến đây là kết thúc! Tạm biệt các em.”

Tsukishima nhét cuốn sách của mình lại vào trong túi rồi đeo nó lên vai, bắt đầu nhanh chân bước ra khỏi nơi mà anh cho là địa ngục tăm tối. Hinata cũng vội vàng đứng dậy, nhanh chóng đã bắt kịp được người con trai tóc vàng kia. Tsukishima khẽ thở dài, anh quay đầu lại nhìn người nhỏ bé dưới mình.

“Đi theo tôi.” Anh nói, Hinata chớp chớp vài cái rồi ngoan ngoãn đi theo anh.

Tsukishima dẫn cậu đến một hành lang vắng vẻ, anh đứng lại. Quay người đối diện với cậu, anh thở dài một lần nữa rồi nói.

Anh nên nói gì đây?

“Này, tôi nghĩ rằng là tôi đang bị thu hút bởi cậu và… tôi biết cậu…”

Không, thật ngu ngốc! Anh không phải Kageyama mà nói những lời như vậy!

“Hinata, từ giờ chúng ta sẽ hẹn hò!”

Anh đang nói gì vậy? Một câu mệnh lệnh ư?

“Này, tôi đã ngửi thấy mùi dầu gội của cậu ở đống tình dược và tôi biết cậu cũng ngửi thấy nước hoa của tôi từ chúng. Theo như trong sách, mùi hương tình dược tỏa ra chính là mùi thu hút nhất của người đó. Và thế nên tôi kết luận, chúng ta đang bị thu hút lẫn nhau, mặc dù không muốn thừa nhận nhưng tôi nghĩ chúng ta sẽ trở thành một cặp đôi.”

Anh đang làm gì vậy? Thuyết minh một bài luận văn dài trước mặt cậu?

Trong khi Tsukishima như đang tranh cãi với chính lí trí của mình thì Hinata chỉ đứng đó nghiêng đầu nhìn người con trai tóc vàng vật lộn với chính bản thân anh.

“Tsukishima?” Cậu mở lời trước, phá vỡ tĩnh lặng do anh gây nên trong năm phút đồng hồ.

Tsukishima thoát ra khỏi đống suy nghĩ trong đầu, anh hít một hơi dài, nhìn xuống người con trai thấp bé kia.

“Cậu đã ngửi thấy mùi hương của tôi…”

“Nó gây phiền phức cho cậu?”

Hinata nhướng mày, tỏ vẻ bối rối rõ rệt. Tsukishima muốn đập đầu vào cái tường gần nhất, anh đã nói cái gì vậy chứ?!

“Tôi đã không sử dụng nước hoa trong hôm nay.”

“Hả? Vậy thứ tớ ngửi thấy là gì vậy?”

Tsukishima nắm lấy bờ vai của người trước mặt, nói với tốc độ nhanh chóng (hay đúng hơn là gằn từng chữ một).

“Tôi – đã – không – sử – dụng – nước – hoa của tôi nhưng cậu – lại – ngửi – thấy – nó – nên – vì – thế…”

“Ây ây, Tsukishima, bình tĩnh đi nào! Thành thật mà nói thì tớ chẳng hiểu cậu đang nói cái gì cả!”

Hinata hơi run nhìn Tsukishima một lúc, khẽ nhắm mắt lại rồi thở dài.

“Được rồi. Vậy cậu nói rằng, hôm nay cậu không hề sử dụng nước hoa nhưng tớ vẫn ngửi thấy được trong cái tiết học dược đấy?”

“Đúng!”

“Ừm, cái này bình thường mà?”

Tsukishima vỗ trán mình một cái.

“Không ổn, chẳng có ích gì khi cậu tự nói ra những lời lẽ như vậy cả!”

“Gì cơ?”

Tsukishima quyết định rồi! Anh nhìn thẳng vào đôi đông tử màu nâu kia mà nói.

“Tiến gần lại đây đi.”

“Huh?”

“Tôi bảo là cậu lại gần đây!”

Hinata không biết được chuyện gì đã xảy ra với anh, chỉ biết ngoan ngoãn nghe lời.

“Vì thế,”

Sau đó, mọi thứ diễn ra quá nhanh! Tsukishima cúi xuống và chiếm lấy bờ môi của ai kia, Hinata chết lặng, và việc tiếp theo của cậu là vòng tay qua cổ người cao hơn mình kia, kéo anh lại gần hơn ban đầu. Tsukishima đẩy Hinata lại vào tường, mũi của cậu va nhẹ và kính nhưng anh không quan tâm. Điều duy nhất khiến anh điên cuồng là bờ môi mềm mại của cậu, mái tóc bông xù của Hinata, vòng eo thon thả, mọi thứ của cậu đều khiến anh phát điên lên.

Họ chỉ dừng lại khi Hinata cảm thấy phổi của mình cần tiếp thêm dưỡng khí và Tsukishima cảm thấy cổ mình thật đau rát.

“Vì thế…” Hinata lên tiếng, sau đó lại im lặng, “Từ khi nào mà?” cậu hỏi.

“Sáu năm trước, tôi nghĩ vậy. Nhưng bây giờ tôi mới nhận ra được tình cảm này.” Tsukishima vô tư trả lời. Bây giờ anh đã không còn phải đấu tranh tư tưởng nữa rồi, anh đã có thể là chính mình một lần nữa.

“Thật tuyệt…” Hinata dừng lại suy nghĩ, “Tớ nghĩ bữa tối đã bắt đầu rồi đấy, tại sao chúng ta không đến Sảnh Đường đi nhỉ? Tớ đói quá, hi vọng họ sẽ phục vụ kastudon trong ngày hôm nay.” Hinata cầm lấy tay của chàng trai cao hơn mình và bắt đầu kéo anh đi. Tsukishima khịt mũi, nhưng anh không hề rụt tay lại.

“Có vẻ mọi chuyện đều ổn thỏa.”

Sau đó, họ bắt đầu nắm tay nhau đến Sảnh Đường. Điều làm cho các học sinh ở đấy điêu đứng nhất chính là một con sư tử tuy ngốc nghếch nhưng dũng cảm của Gryffindor đã hẹn hò với một con đại bàng lười biếng nhưng nhạy bén của Ravenclaw.

End.

P/S: Xin chào, đây là lần đầu tiên viết fic bằng tiếng anh của tôi, vì vậy mong mọi người thứ lỗi cho bất kì sai sót về từ vựng nào trong đây. Tôi thường không viết bằng tiếng anh, đây là ngôn ngữ nước ngoài đầu tiên của tôi.

Mặc dù vậy, tôi rất hi vọng các bạn thích câu truyện nào, vì tôi yêu TsukiHina rất nhiều, tôi đã không thể kiềm chế được và viết ra một đoản dành cho họ.

Thế là hết rồi, hẹn gặp lại lần sau nhé!

HẾT

 

 

[ HP Đồng Nhân ] Đồng Thoại(2) – Chương 2 : Helga Hufflepuff


EDITOR : THƯỢNG

BETA : PARK HOONWOO

-o0o-

“Sarah, lại đây nhanh!” Godric đứng phía sau Salazar hét lên.

“Godric, ngươi không cần lúc nào cũng tốt bụng như vậy.  Ngươi biết nơi này gần ngay địa bàn của bọn giáo đình.” Salazar bất đắc dĩ nhắc nhở, cũng không biết đây là lần thứ bao nhiêu hắn nhắc nhở Godric rồi.

“Salazar, ngươi xem, cô ấy vẫn còn thở.” Godric ngồi xổm bên cạnh một cô gái, không biết nên làm gì.

Salazar cảm thấy niềm tự hào về tên ngốc hắn vớ phải đang nhanh chóng giảm xuống, “Có lẽ cô ta bị trôi dạt vào đây.” Salazar nhìn quần áo cô gái bị ướt đẫm, ngực phập phồng, chứng tỏ cô ấy vẫn còn sống.

“Sarah, chúng ta cứu cô ấy được không? ” Một lát sau, Godric phấn khích nói.

Salaza có chút phức tạp liếc mắt nhìn Godric một cái. Ba năm, thời gian như nước chảy, hắn và Godric vẫn luôn đồng hành cùng nhau phiêu du khắp nơi. Bọn họ có khi sẽ đi ngang qua một vài thôn trang, thỉnh thoảng lại tiện tay trả thù vài tên Pháp sư. Đôi khi lại đi vào những khu rừng vô danh, đối đầu với bao ma thú nguy hiểm. Ba năm đó, bọn họ gặp rất nhiều nguy hiểm cũng được rất nhiều. Những pháp sư được họ cứu giúp đều ngầm liên hiệp. Một trong số đó biết tới Hội pháp sư, tập hợp thêm người, nhân số càng lúc càng tăng. Hiện tại, Hội cơ bản đã có thể đối địch với bọn giáo đình. Năm này, người Giáo đình càng ngày càng cảnh giác trước sự lớn mạnh của Hội Pháp sư mà không dám ngang nhiên tàn sát Pháp sư như trước. Bởi vì, trước kia, cha Salazar và người của gia tộc Slytherin đều là những hắc pháp sư quyền lực nên hiển nhiên hắn trở thành Hắc pháp sư đứng đầu. Đương nhiên, địa vị đó đều nhờ thực lực của hắn, trong thời đại này, chỉ có thực lực mới làm nên chuyện, những thứ khác chỉ làm nền.

Thời gian ba năm này cũng đủ để hắn hiểu con người Godric. Gryffindor rốt cuộc là dạng người gì?—— Thực sự quá tin người quá mức. Từ ngày cùng hắn du hành, anh đã rời bỏ giáo đình. Trong chuyến đi, anh kết giao rất nhiều bằng hữu, ai anh cũng chân thành đối tiếp, quan hệ với mọi người rất tốt mặc dù những người đó chỉ là khách qua đường của cuộc đời anh. Anh sẽ hết mình giúp đỡ họ, bị họ đâm sau lưng cũng không nghĩ đến chuyện trả thù. Sau đó, anh vẫn tiếp tục làm bạn với họ.

Salazar từng hỏi Godric tại sao lại làm thế, Godric chỉ cười trừ, “Bọn họ là bằng hữu của ta.” Đúng vậy, chỉ là bằng hữu. Vậy ta là cái gì ? Salazar không hiểu sao lúc ấy hắn lại thắc mắc như vậy. Bản thân hắn ở thế giới này đã gây ra rất nhiều chuyện xấu, nhiều đến khiến chính hắn cũng phải kinh ngạc. Slytherin trước giờ rất ích kỷ, bọn họ thiệt bao nhiêu thì kẻ khác cũng phải bị thiệt bấy nhiêu.

“Vậy ngươi mang cô ta về. Đừng mong ta giúp ngươi.”

“Sarah, ngươi quá vô tình mà.” Godric kêu lên.


Sơn cốc Godric

Sơn cốc Godric, gia tộc Gryffindor sinh con nối dõi tại đây, cũng là nơi cuối cùng gia tộc Gryffindor sinh sống. Năm đó, Godric quyết định rời đi, cha anh liền dẫn những còn lại của gia tộc Gryffindor ở ẩn tại đây. Bốn phía sơn cốc Godric đều có rất nhiều bùa Phòng thủ cực mạnh cùng huyết thống ma pháp, người ngoài muốn vào được nhất thiết phải cần sự cho phép của họ.

“Sarah, ngươi để ý cô ấy một chút, ta đi làm ít ma dược.” Godric nói xong liền vội vàng chạy tới kho dược.
“Ân…. Mẹ… ơi…… M….” Trên giường, cô gái bất an nỉ non, giãy giụa mở mắt.

“Đừng lộn xộn, cứ nằm đó.” Giọng nói thanh lãnh từ phía trên truyền tới, Hullepuff nhìn lên, thấy Salazar đứng mép giường.

“Cảm ơn ngươi đã cứu ta.” Hullepuff nhẹ giọng nói lời cảm ơn. Khẩu khí đối phương tuy không thân thiện cho lắm nhưng cô cảm nhận rất rõ sự quan tâm từ lời nói của hắn. Còn thấy cô hơi run, hắn đem chậu than để gần lại giường rồi cũng tới mép giường ngồi.

“Sarah, cô ấy tỉnh rồi sao?” Sau một hồi ồn ào, Godric xuất hiện ở phía sau Salazar, trong tay cầm mấy bình ma dược tốt vừa mới làm.

“A, ngươi tỉnh rồi. Ta là Godric. Gryffindor, hắn là Salazar. Slytherin. Nơi đây là nhà của bọn ta.” Godric cười hì hì giới thiệu. ” Đúng rồi, uống thuốc ta mang tới đã.” Nói xong liền đưa thuốc cho Hullepuff.

“Cảm ơn các ngươi, Ta là Helga Hufflepuff.” Hufflepuff uống thuốc Godric mang lên, hai má tái nhợt dần hồng hào trở lại, mái tóc dài màu bạch kim rối xõa sau lưng. Không phải màu vàng lóa mắt như tóc Godric, lại có cảm giác hài hòa hơn nhiều.

“Hufflepuff?” Nghe thấy cái tên này, Salazar như là nhớ ra cái gì đó, chôn dấu sâu trong kí ức thời hắn còn nhỏ bỗng lóe lên. Trong trí nhớ hắn, trước khi mẹ hắn tới gia tộc Slytherin có một người em gái, từ dung mạo đến sự thông minh đều giống hệt nhau — Rowena Ravenclaw.

“Slytherin… Hình như ngươi chính là người anh trai mà Rowena đã kể. ” Nhớ tới người bạn tốt, nhớ cái miệng đó thỉnh thoảng cãi nhau với cô, Hullepuff cười nói.

“Rowena, em ấy có khỏe không?”  Nhớ trước kia, hắn coi cô như em gái ruột, Salazar vẽ bên miệng một ý cười ôn hòa. Cô gái rất hoạt bát, hiếu động, đôi mắt giảo hoạt chớp động, đó là những tháng ngày ấm áp, vô ưu vô lo.

“Ta cùng Rowena cùng nhau sống ở một thôn trang nhỏ. Lúc đó thực sự rất rảnh rồi, Rowena mỗi ngày không có việc gì làm nên cô ấy thử tìm cái gì đó mới lạ. Sau đó, Rowena vô tình cứu một người Muggle, tên William. Bọn ta cứu giúp hắn một thời gian. Sau khi vết thương lành lại, hắn chào từ biệt bọn ta rồi rời đi. Không bao lâu sau, khi có một đám giáo đình tìm tới,  bọn ta mới biết William là con trai út của Andrew. William sau khi trở về vô ý nói ra tên Rowena cho đám giáo đình.” Hullepuff chậm rãi tự thuật nói.

“Thật sự chỉ là vô tình sao?” Salazar cười, khẽ hỏi, màu rượu đỏ trong mắt chớp động.

“Ta không biết, cho nên ta chỉ có thể đoán rằng hắn là vô tình.” Hullepuff nhẹ giọng nói. Thế giới này tràn ngập phản bội và lừa gạt, chúng ta vĩnh viễn không biết khi nào bản thân sẽ bị bán đứng, cho nên ta chỉ có thể lựa chọn tìm hiểu trước khi tin tưởng. Nếu một người luôn nghi kỵ người khác, một ngày nào đó hắn cuối cùng cũng không cách nào phân biệt ra dối trá với chân thật. Trong căn phòng ấm áp, không khí trầm mặc ở trong nháy mắt lan bao trùm, “Chúng ta sẽ có đáp án thôi.” Godric cười, đánh vỡ yên tĩnh. “Chúng ta cùng đi tìm đáp án, Hullepuff.”

“Cảm ơn ngươi, Godric.” Như là bị Godric làm cho say nắng, Hull đỏ bừng, ôn nhu cười cười, màu cà phê trong mắt sóng sánh ôn hòa.

everything happens for a reason
( —— thế giới này, không có ngẫu nhiên. )

HẾT CHƯƠNG 2

[ HP Đồng Nhân ] Kitty Paradise – Chương 4


TRASLATOR : AKKI

BETA : MIN

-o0o-

Đôi mắt xanh lục – lam khẽ chớp và mở to ngái ngủ nhìn chằm chằm xung quanh chiếc giường nhỏ, nhìn lên các tia sáng ấm áp xuyên qua những cái lỗ nho nhỏ trên tấm màn phủ kín giường của họ. Một bé mèo đen nhỏ ngáp dài, tiếp tục tìm kiếm và nhanh chóng phát hiện ra anh trai nhỏ đang cuộn tròn phía đối diện. Cô mèo duỗi người, móng cào cào xuống tấm đệm và uốn cong móng vuốt nhỏ bé của mình trước khi cô đi đến bên cậu bé và vồ lấy. Felix, dậy đi! Trời sáng rồi!

Felix, một con mèo lông đen mịn khác mở đôi mắt màu xanh lam – lục của bé ra, chớp chớp mắt với em gái của mình và nhanh chóng đóng chúng lại, Ngẩu đi. (bé cưng nói ngọng nha)

Coi nào Felix, đứng dậy đi, dậy đi! Raja kêu lên, nhìn cậu bé vung đuôi với cô nhóc phía sau đang nhảy tưng tưng lên trong không trung.

Được rồi, được rồi. Anh đứng dậy đây, cậu bé ngáp nói và duỗi người. Cậu bé di chuyển cơ thể nhỏ bé của mình trước khi cô nhóc có thể nhảy lên người cậu nhỏ lần nữa.

Yay! Cô nhóc kêu lên, nhảy quanh không gian nhỏ và nhét mình vào cái chăn, Hôm nay chúng mình nên làm gì đây? Cô nhóc hỏi trong khi nằm ngửa, móng vuốt nhỏ bị mắc vào tấm chăn phía trên.

Felix nghiêng đầu sang một bên, Mmm, anh không biết. Chúng ta chưa khám phá ở đâu sao?

Nơi có tất cả ánh sang hả?

Không, chúng ta đã làm điều đó một lần trước đây.

Oh… Hay cái nơi tối tối ở dưới cầu thang nhé?

Daddy nói không được xuống đó nhớ không?

Oh yeah, cô bé trầm ngâm nói cụp hai tai của mình vào đầu, Vậy còn cái nơi to lớn với rất nhiều các cửa sổ và bàn?

Felix nghĩ một lúc, Anh không nghĩ chúng ta đã khám phá nơi đó qua đâu… Được rồi! Chúng ta sẽ đến đó! Cậu bé vồ lấy em gái mình. Hai đứa nhỏ tiếp tục chơi đùa xung quanh một lúc cho đến khi họ nghe thấy một tiếng động.

Hai đứa dừng việc huyên náo lại và vểnh tai lên để lắng nghe. Sự kiên nhẫn của hai chú mèo con đã được đền đáp bằng âm thanh mở cửa và tiếng bước chân mềm mại.

Ba ơi! Raja lầm bầm và cả hai nhảy chuồm chuồm lên để lật mở mớ chăn đang trùm lấy cả hai. Tấm chăn trên giỏ đã được di chuyển đi và hai đứa nhỏ đã nhìn thấy khuôn mặt của ba mình. Hai con mèo nhỏ tranh giành nhau để được tiếp cận cậu trước.

Ba ơi!

Ba ơi!

Tránh ra. Anh trước!

Không, em trước. Ba yêu em hơn!

Đâu có, Ba yêu anh nhiều hơn!

Họ tiếp tục vật lộn để thu hút sự chú ý của cậu, nhưng ba của họ chỉ thầm cười nhẹ và bế cả hai lên, “Hai thiên thần nhỏ của ba sáng nay thế nào?”

Được rồi, cả hai cùng lầm bầm với cậu và thè lưỡi nhỏ liếm nhẹ mặt cậu vào mỗi buổi sáng khi cậu đang âu yếm, gần gũi hai đứa nhỏ.

Harry trao cho mỗi chú mèo con một nụ hôn nhẹ trên đỉnh đầu đầy lông rồi đứng dậy và đi vào phòng ngủ. Cậu luôn đặt chúng xuống sàn và để chúng tự khám phá xung quanh căn phòng nhỏ luôn trong tầm mắt khi cậu thay quần áo.

Felix luôn nhìn quanh căn phòng với ánh mắt tò mò, Daddy đâu rồi?

Raja chớp mắt và nhìn xung quanh cảm thấy quái lạ, Em không biết. Hay hỏi ba nha. Hai chú mèo nhỏ chạy đến chỗ Harry và nhảy chồm lên đôi chân của cậu để thu hút sự chú ý, truyền đạt lại câu hỏi của hai đứa nhỏ với những tiếng kêu meo meo nài nỉ và vẻ mặt tràn đầy tò mò.

Harry nhìn xuống hai đứa nhỏ và cố gắng để hiểu được những gì mà hai đứa đang muốn. Phải mất một lúc lâu trước khi cuối cùng cậu cũng hiểu ra, “Ah. Hai con đang tìm Daddy phải không?”

Dạ đúng! Hai đứa kêu lên.

“Lắng nghe nào. Thử xem hai con có thể tìm thấy anh ấy không nào,” Ba của hai đứa nhỏ nói.

Cả hai dừng lại và vểnh tai lên để lắng nghe. Raja nghe thấy tiếng gì đó đầu tiên và đi đến trước một cánh cửa nơi bé con có thể nghe thấy được tiếng nước chảy. Cô bé đặt bàn chân trước của mình lên cửa và quay lại nhìn ba mình với một tiếng grừ… grừ… nho nhỏ, Daddy đang ở đây!

“Raja rất tốt,” Ba cô nói và đưa tay gãi gãi sau tai cô bé. Cô nhóc cười rạng rỡ vì được khen ngợi và tránh sang bên khi Harry mở cửa. Cả hai đứa đều rên rỉ khi nhìn thấy daddy của mình đứng trước bồn rửa mặt cạo râu và di chuyển nhẹ nhàng đến chỗ hắn, nhưng đường đi của họ lại bị chặn bởi một bàn chân. “Ah ah. Ở lại đây,” ba của hai người lên tiếng cảnh báo.

Awww, cả hai đều thất vọng.

Harry đi vào phòng tắm, “Cặp song sinh đã thức dậy rồi.”

“Có phải chúng ở bên ngoài không?” Cha của họ hỏi và nhìn ra cửa chỗ hai đứa nhỏ đang đứng, “Ta sẽ ra ngay.”

“Anh đã bỏ lỡ một chỗ này,” Harry nói.

“Ở đâu?” Tom hỏi rồi nhìn vào gương.

Harry tiến lên và hôn lên miệng hắn, “Đó. Em lấy rồi.”

“Em thật câu dẫn,” Tom nói, túm lấy cậu và làm nụ hôn sâu thêm.

Trong khi hai người cha vô lương tâm của họ bận rộn chiếm lấy nhau, Raja đã chờ đợi đến mất kiên nhẫn và vượt qua ngưỡng cửa để vào phòng tắm và đi về phía cha cô.

Raja, chúng ta phải ở lại đây, Felix nói.

Nhưng em muốn gặp Daddy. Coi nào!

Nhưng… Felix nói, bước đi qua lại ngay trước cửa.

Thôi nào,anh là đồ mèo chết nhát!

Anh không phải là một con mèo chết nhát! Felix giận dữ rồi ngập ngừng đưa chân bước vào phòng tắm và đi theo sau em gái mình; nỗi sợ hãi với cái bồn tắm rộng lớn. Cậu bé vẫn còn nhớ cái lần trượt chân rơi vào cái hố khổng lồ tối đen bên dưới nó. Đó là điều đáng sợ và thật tối, nên cậu nhỏ không bao giờ muốn bị mắc kẹt ở đó một lần nào nữa.

Hai bé mèo con tìm đường đến chỗ hai người cha vô lương và nhảy nhót xung quanh họ để thu hút sự chú ý, vui vẻ nhai mấy cái gấu quần và gắn mấy cái móng vuốt tý hon vào ống quần của họ.

Ba của đôi song sinh cuối cùng cũng phải nhìn xuống và cậu lại thở hổn hển bất lực, “Ba đã nói gì hả?” cậu kêu lên và nhanh chóng nhặt cả hai lên để xem chúng có bị thương chỗ nào hay không.

“Hai đứa nhỏ đều không sao đâu, mèo con,” Tom nói cướp Raja ra khỏi tay cậu và vuốt ve tai cô bé, “Hai đứa nhỏ chỉ đến để nói xin chào mà.”

“Đúng, nhưng…”

“Anh nghĩ rằng hai đứa đã học được một bài học đắt giá về bồn tắm rồi.”

Con không sao đâu ba, Felix rên grừ grừ và liếm ngón tay của cậu.

Harry thở dài và ôm cậu nhỏ của mình thật chặt, “Đừng làm cho ba phải sợ như thế nữa nhé.”

Được rồi mà ba ơi, Felix đồng ý và rúc vào người cậu.

Daddy, con đang đói, Raja đột nhiên xông vào.

Con cũng vậy, con cũng vậy!

Tom cười khúc khích vì những động tác nhiệt tình quá mức của Raja và cái bụng nhỏ lại đột ngột gầm lên, “Anh nghĩ hai đứa đang đói.”

Harry gật đầu, “Vậy chúng ta cùng đi ăn thôi.”

xxx

Anh nghĩ đó là lối này. Felix chạy xuống đại sảnh với Raja ngay đằng sau.

Hai con mèo nhỏ đi hết dãy hành lang sáng sủa cho đến khi đến trước một cánh cửa đôi trông lạ mắt.

Aww! Cửa đóng rồi, Raja phàn nàn.

Chết tiệt! Felix nói nhìn xuống bàn chân nhỏ của mình sau đó lại nhìn lên tay nắm cửa ở rất cao. Cậu nhỏ vẫy đuôi tới lui trong khi suy nghĩ. (Felix con học xấu)

Bây giờ chúng ta nên làm gì? Em gái của cậu bé ngồi xuống bên cạnh anh trai mình và nhìn chằm chằm vào cánh cửa.

Cho anh một vài giây… Cậu bé tiếp tục suy nghĩ cho đến khi có ý tưởng mới nảy ra. Nó có thể hoạt động, nó có thể trước khi… hmm…

Cái gì có thể hoạt động vậy? Nói cho em biết, nói cho em biết đi!

Cậu nhỏ đứng dậy rồi đặt bàn chân lên cánh cửa và đẩy, Thôi nào, mở ra! Giúp anh với Raja!

Cả hai đẩy cửa hết sức có thể, Mở, mở, mở! Hai đứa hô vang. Như thể nghe thấy lời cầu xin của họ, có tiếng cách và cánh cửa hé mở.

Yay! Raja nhảy lên hào hứng. Chúng ta làm được rồi!

Đi nào! Felix đã đi vào trước.

Ái chà! Trong đây tối quá, Raja chớp mắt, nhìn xung quanh và để mắt của mỉnh thích nghi dần với bóng tối.

Anh nghĩ rằng có những tấm gương ở đây, Felix chạy vụt sang bên trái.

Chúng không phải là gương, cô bé nói theo anh trai và cũng lao vào bóng tối, Chúng là… Chúng là… những cái cửa sổ! Chính là nó! Các cửa sổ!

Gì cũng được.

Ha ha, anh đã hiểu sai! Cô bé nghêu ngao hát, nhưng anh trai lại mặc kệ cô.

Cả hai dừng lại trước mấy tấm màn dài che hết các cửa sổ và quay đầu lại để họ có thể nhìn lên phía trên. Trông giống như họ đã ra đi mãi mãi ấy.

Đó là những cửa sổ thật to lớn, Raja nhận xét.

Yup, Felix đồng ý.

Làm thế nào để chúng ta có thể mở chúng ra?

Thử tìm cái đung đưa xem như trong phòng của ba và daddy ấy.

Đung đưa sao, đã hiểu, Raja nói và lắc lư bên dưới tấm màn, Ánh sáng! Cô kêu lên.

Yeah?

Yup! Thực sự quá sáng! Em có thể nhìn thấy bên ngoài luôn!

Quá tuyệt. Anh sẽ kiểm tra bên này, em thì đi theo lối đó. Xem nếu em có thể tìm thấy nó không.

Okay, cô bé nói và bắt đầu đi dọc theo rìa của cửa sổ.

Thấy gì không? Felix gọi.

Không, câu trả lời yếu ớt từ Raja vọng đến. Ow!

Cậu nhỏ dừng bước giữa và ngoái tai lại phía sau, Chuyện gì xảy ra vậy?

Em bị đập vào mũi rồi, câu trả lời vọng đến, rồi một tiếng sụt sịt vang lên.

Aw, em đừng khóc lớn.

Em không có khóc… nó thật sự rất đau.

Chỉ cần tiếp tục tìm kiếm. Sau vài phút chạy loang quanh trong bóng tối, Felix nghe thấy tiếng hân hoan khóc lớn của em gái mình.

À ha! Tìm thấy cái đung đưa rồi!

 (Tới đây tui mới biết hai đứa nhỏ nó nói cái gì ah, ý nó tìm cái dây tua rua kéo rèm lên á)

Được rồi. Anh đang đến đây! Cậu nhỏ gào lên và quay đầu để đi đến chỗ Raja đang ở. Khi bé con đi đến cuối mép cửa sổ, mèo nhỏ thấy những gì em gái đang nhìn, anh cũng bị mê hoặc theo.

Yup, chính là nó, Felix phấn khích nói, Anh đầu tiên! Anh chàng kêu lên và nhảy chồm lên nó; vương móng vuốt của mình vào trong mấy sợi chuỗi lấp lánh.

Hey! Không công bằng. Em đã thấy nó trước cơ! Raja rên rỉ và cũng hung phấn nhảy lên nó.

Họ tiếp tục chơi đùa với những chiếc tua lấp lánh, hoàn toàn quên mất ý định ban đầu họ đến đây để làm gì cho đến khi với cả hai trọng lượng kết hợp lại, màn cửa liền mở ra một phần khe hở ở giữa và chiếu vào trong căn phòng một luồng ánh sáng.

Cặp song sinh đứng hình nhìn vào cảnh tượng trước mắt. Ái chà! Cả hai cùng nói khi tò mò nhìn ngắm xung quanh. Căn phòng không có nhiều thứ để nhìn, đập vào mắt người khác là những tấm vải trắng và bụi phủ lên mọi thứ, nhưng với hai hình dạng nhỏ bé và trí tưởng tượng cực kỳ phong phú của hai đứa nhỏ, thì đó lại là sân chơi tuyệt đỉnh.

Raja là người đầu tiên thoát khỏi cái nhìn đầy mê muội, cô nhóc quay lại và liếc anh trai mình, Chính là anh! Cô hét lên và nhanh chóng lủi xuống dưới một trong những cái bàn to.

Hay! Quay lại đây! Anh trai cô hét lớn và đuổi theo cô nhỏ.

Trong vài giờ tiếp theo, họ chơi đùa xung quanh phòng khiêu vũ lớn với trò người tốt / kẻ xấu, đuổi bắt và trốn tìm. Hai đứa chạy loăng quăng như hai con thoi, vào và ra khỏi mấy cái chân bàn ghế và nhảy bổ lên cả mấy tấm khăn trải bàn, thậm chí còn cố gắng kéo một số tấm vải xuống đất rồi sau đó bị đè bẹp dưới cả khối vải lanh mà hai đứa lại biến thành một trò chơi mới gọi là ‘giải cứu’ nơi một trong hai đứa phải tìm ra người đang kêu to ‘giải cứu’ và cứu người kia khỏi nanh vuốt của con quái vật màu trắng đầy nguy hiểm. Vào thời điểm ba của đôi song sinh tìm thấy họ, họ trông rất buồn ngủ.

“Raja, hai đứa có ở đây không?”

Ngay đây nè ba ơi, hai đứa nhỏ meo meo kêu to và chạy đến nơi giọng nói phát ra giọng nói của ba mình.

Đôi tai của Harry dựng lên khi cậu nghe thấy mấy tiếng meo meo của hai đứa nhỏ và đi vào sâu hơn, sự nhẹ nhõm được hiển hiện trên khuôn mặt cậu. “Ba thực sự mong hai đứa sẽ không chạy trốn như thế, hai com làm cho ba sợ hãi đó,” cậu nói và nheo mắt nhìn trong bóng tối để cố gắng tìm thấy hai con mèo nhỏ nghịch ngợm của mình. Nó thực sự quá tối phía trong căn phòng chỉ có một khe hở nhỏ trên rèm cửa để bắt lấy ánh sáng, ngay cả đối với một phù thủy cho dù có đặc điểm của mèo.

Xin lỗi ba. Bọn con chỉ muốn được vui vẻ và chơi và chúng con đã tìm thấy nơi này, căn phòng tối và đáng sợ rồi chúng con đã tự mở những thứ đó ra và sau đó có ánh sang, con và Raja chơi đùa và chúng con—-  Felix kêu meo meo loạn cả lên khi hai đứa nhỏ tìm thấy ba của mình và nhảy loạn lên dưới chân cậu.

Anh có biết ba không thể hiểu lời nói của chúng ta mà, Raja ngắt lời cậu nhỏ.

Yeah, anh biết, nhưng anh vẫn muốn nói với ba nha.

… Raja lại im lặng một lúc trước khi cô nàng cũng bắt đầu nói chuyện với ba của mình kể cho ba nghe câu chuyện của cô nhóc.

“Tìm thấy hai đứa chưa?” Một giọng nói phát ra từ phía cánh cửa.

Daddy! Cả hai reo hò khi nghe thấy giọng nói.

“Yeah. Hai đứa đang ở ngay đây,” Harry nói, “Đợi đã, để em chỉ…”, cậu kéo cái dây đã bị phá hỏng ở phía dưới và mở rộng rèm cửa ra hết cỡ.

Whoa! Cặp song sinh thở hổn hển một lần nữa với sự kinh hãi hơn khi căn phòng được tiết lộ đầy đủ.

“Em đã quên mất căn phòng này đó,” Harry nói rồi nhìn xung quanh. Cậu vỗ tay và quay sang Tom, đôi mắt sáng ngời đầy hứng khởi, “Chúng ta có thể tổ chức đám cưới ở đây!”

“Ở đây?” Tom bối rối hỏi lại.

“Yeah. Đám cưới có thể diễn ra ở sân sau và tiệc cưới có thể diễn ra ở đây… Oh! Sẽ thật hoàn hảo!”

Raja nhìn sang anh trai mình, Cái we-wed-ding là gì ạ? (khúc này Raja hỏi dễ thương quá nên tui để thế nha)

Anh không biết, Felix nói và ngồi xuống dưới chân ba mình để chờ cậu chú ý đến hai đứa.

“Em có chắc không?” Tom hỏi nhìn xung quanh và lắc lắc một trong những chiếc khăn trải bàn gần đó khiến lớp bụi dày bay bổng lên không trung, “Ở đây à?”

“Yeah!” Harry nhiệt tình nói, “Tất nhiên là phải dọn dẹp trước rồi… Nhìn người hai đứa nè!” Ba của họ kêu lên khi cuối cùng cậu cũng bắt gặp cảnh hai đứa nhỏ kiên nhẫn ngồi dưới chân mình và cơ thể thì phủ đầy bụi bẩn, “Hai đứa con đã làm gì vậy hả?” cậu hỏi nhặt cơ thể hai đứa lên.

“Trông chúng giống như vừa bơi trong bụi bẩn xong”, Tom nói nhìn sang xung quanh và phát hiện ra một vài cái bàn bị mất vải phủ.

Harry nói với đôi song sinh, “Well,” cậu nói và nhìn xuống khuôn mặt ngây thơ đầy lông của họ với một nụ cười nhe răng không quá trong sáng, “Hai đứa biết điều đó có nghĩa là gì đúng không.”

Không!

xxx

Không có sức để phản kháng nhiều như thường lệ do kiệt sức, Raja và Felix được đưa vào bồn rửa tay trong phòng tắm để tắm rửa.

Em ghét bị ướt, Raja phàn nàn khi cô bé cố gắng bám vào tay ba mình.

Anh cũng vậy, Felix đồng ý, cố gắng thoát ra khỏi bồn rửa tay trước khi trượt vèo xuống nước.

“Coi nào Felix, để ba tắm rửa xong cho em gái sau đó con có thể ra ngoài,” Harry dừng lại tay cọ rửa lại một chút, “Daddy của con đâu rồi? Không khó để tìm một chiếc khăn chứ nhỉ.”

Hi hi. Daddy thật là buồn cười, Raja nói khi cô đang được rửa sạch xà phòng.

Anh hy vọng daddy sẽ sớm đến đây, anh muốn ra ngoài, Felix càu nhàu cố gắng thoát ra khỏi dòng nước xà phòng đang đổ xuống từ trên cao mà không gặp may mắn chút nào.

“Tom! Anh đang ở đâu vậy?”

“Tới đây!” Tom bước vào phòng tay cầm hai cái khăn, “Không còn cái nhỏ nào nữa rồi, Anh phải đi lấy một cái từ phòng giặt đồ. Anh không biết chúng ta đã xài chúng nhanh như thế này.”

“Với hai cái đứa giặc con này thì không có gì là lạ hết. Ở đây này,” câu đưa Raja cho hắn lau khô.

Daddy! Cô rên rỉ và liếm ngón tay hắn.

“Xin chào bé con,” Tom quấn cô nhóc vào khăn và bắt đầu tỉ mỉ lau khô lớp long mịn. Cô vui vẻ mếu máo và háo hức nằm xuống để hắn xoa xoa cái bụng nhỏ.

Harry cười khúc khích trước sự nhiệt tình của con gái cưng với việc cô bé thích lau khô và nhặt Felix lên rồi quấn cậu nhỏ lại trong một chiếc khăn long khác. “Xong. Tất cả đã khô ráo và sạch sẽ,” cậu nói rồi bước ra khỏi phòng tắm và đến phòng cho trẻ, “Bây giờ là thời gian cho một giấc ngủ ngắn.”

Cả hai đều kêu meo meo nho nhỏ nhưng không đánh nhau, hai đứa nhanh chóng ngủ thiếp đi.

“Chúc ngủ ngon mèo con của ba,” Harry nói với cặp song sinh, “Ba yêu hai đứa.”

“Yêu con,” cha họ nói khi ông hôn lên đỉnh đầu cả hai và đặt chúng vào giỏ nhỏ.

Con cũng yêu ba, daddy, hai đứa nhỏ trả lời.

Cả hai ngáp dài đầy buồn ngủ và cuộn tròn quanh nhau sau một ngày dài khám phá mọi thứ. Vẫn còn rất nhiều điều nữa để khám phá về ngôi nhà của họ, nhưng điều đó sẽ phải đợi một thời gian khác…

Hoặc ít nhất là cho đến sau giấc ngủ trưa của cả hai.

HẾT CHƯƠNG 4

Design a site like this with WordPress.com
Get started