[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 9: Draco Ghen


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Akki

-o0o-

Chương 9: Draco Ghen

Harry đi vào phòng học, tiết này là do giáo sư Lupin dạy. Trong phòng học trống trải không có bàn ghế, ở góc phòng chỉ có một tủ quần áo cũ, trong tủ còn truyền từng tiếng đập mạnh bang bang từ bên trong vọng ra ngoài.

Harry khiếp sợ, đứng bên cạnh tủ quần áo nghe được tiếng động kì dị của ông kẹ bên trong càng làm cậu hốt hoảng hơn trước nhiều.

Giáo sư Lupin đã từng nói qua những việc cần phải chú ý khi đứng trước ông kẹ, còn dạy cho mọi người câu thần chú đánh bại nó, mới bắt đầu để cho bọn học sinh thử đối mặt với ông kẹ.

Quá trình diễn ra có kinh ngạc, có kinh hãi, có kinh sợ, nhưng cả đám học sinh đều miễn cưỡng có thể sử dụng được thần chú mà chống trả.

Tới lượt Harry, giáo sư Lupin dùng ánh mắt cổ vũ Harry bước lên trước.

Mặt Harry vô biểu tình, làm ra vẻ trấn định đi lên trước, mắt thấy giáo sư Lupin dùng chú ngữ mở tủ quần áo cũ ra, từ trong tủ quần áo chui ra một thân ảnh mặc chiếc áo choàng màu đen rách nát, mặt được che lại nhờ mũ áo choàng. Thân ảnh kia âm trầm duỗi ra bàn tay hư thối, khiến người ta cảm nhận được hàn ý lạnh băng đến khó thở.

Harry cảm thấy cả người lạnh lẽo, hô hấp cũng trở nên khó khăn.

“Mau đọc chú ngữ, Harry.”

Harry nghe được lời giáo sư Lupin nói, muốn giơ đũa phép lên đọc chú ngữ, lại phát hiện bản thân vì tiếp xúc hàn khí sớm đã bị đông lạnh tới cứng cả người, không cách nào có thể cử động được. Tiếng thét chói tai đầy hoảng sợ của một người phụ nữ lại vang lên bên tai, theo đó là một tia ánh sáng xanh lục mang đầy chết chóc đánh trúng người nọ.

Harry cảm thấy lồng ngực co rút đau đớn, ý thức dần dần mờ đi.

Không biết đã qua bao lâu, Harry mơ hồ nghe được âm thanh của giáo sư Lupin.

“Harry, Harry, con sao rồi?”

Harry chậm rãi mở to mắt, nhận thấy bản thân sớm đã nằm trên giường ở bệnh thất, giáo sư Lupin ngồi ở mép giường quan tâm nhìn mình.

“Đứa nhỏ, lại đây, mau ăn ít chocolate đi.” Phu nhân Pomfrey đứng ở bên cạnh đưa cho Harry một thanh chocolate. “Ăn xong rồi con sẽ không sao nữa.”

“Cảm ơn người, phu nhân Pomfrey.” Harry nhận chocolate, mặc kệ việc nói chuyện cùng giáo sư Lupin, đã bắt đầu ăn chocolate.

Giáo sư Lupin nhìn nhìn Harry, ngữ khí đầy áy náy, “Thầy thực xin lỗi Harry, thầy không nghĩ ông kẹ sẽ biến thành giám ngục lại ảnh hưởng tới con lớn đến vậy.”

Harry cúi đầu nuốt miếng chocolate trong miệng, bình đạm nói: “Con đã không sao rồi, giáo sư Lupin.”

“Harry……”

“Ta còn có việc, hai thầy trò cứ từ từ.” Phu nhân Pomfrey thấy bộ dáng Lupin còn muốn nói chuyện gì đó với Harry, liền xoay người rời đi.

Lupin nhìn phu nhân Pomfrey rời đi, lại quay qua Harry bên cạnh, nhích gần lại một chút. “Harry, thầy vẫn luôn có lời muốn nói với con, con và Malfoy không hợp đâu, hai đứa vẫn không nên yêu nhau, phụ thân thằng bé năm xưa là Tử thần Thực tử, nhà bọn họ cùng kẻ thần bí……”

Harry dừng lại động tác cắn chocolate, cậu ngẩng đầu nhìn Lupin, đánh gãy lời ông nói. “Nếu ba mẹ của con còn sống, nói với con rằng con và Malfoy không hợp, con có lẽ sẽ nghe theo một ít; nhưng giáo sư Lupin là đang dùng thân phận gì để khuyên con, nếu là dùng thân phận giáo sư, cũng không cần phải quá để ý, dù gì chúng ta cũng không thân đến mức như vậy; nếu là dùng thân phận trưởng bối, vậy trước giờ thầy đã làm gì, vì sao bây giờ mới đến quan tâm con.”

“Thầy xin lỗi Harry.” Sắc mặt giáo sư Lupin hơi khó coi, không biết nên giải thích cho Harry hiểu như thế nào. “Thầy nghĩ con vẫn luôn sống rất tốt, nên mới không đến làm phiền cuộc sống của con……”

“Thầy chỉ nghĩ, nếu thầy là bạn của cha mẹ con vì sao không hề tới thăm con, quan tâm con, dù chỉ là một hai lần cũng được.”

Harry buông thanh chocolate, muốn bước xuống giường lại bị Lupin ngăn lại, “Harry con muốn đi đâu, con cần phải nghỉ ngơi.”

Thanh âm Harry lãnh đạm, “Con muốn về ký túc xá nghỉ ngơi, mong thầy tránh ra, giáo sư Lupin.”

Lupin có chút bất đắc dĩ, nhưng vẫn nghiêng mình tránh ra.

Harry xuống giường ra khỏi bệnh thất, cậu không rõ vì sao đến cả giáo sư Lupin cũng bảo cậu và Malfoy không hợp, dù Malfoy là con của một cựu Tử thần Thực tử, Dumbledore cũng không nói gì, thầy dựa vào cái gì phản đối.

“Potter.”

Harry nghe thấy có người gọi cậu, xoay người đã thấy Cedric đến gần. “Sao anh lại ở chỗ này, học trưởng Diggory?”

“Anh nghe nói em bị ngất, nên đến thăm em.”

“Cảm ơn anh học trưởng Diggory.”

Diggory thấy sắc mặt Harry tái nhợt, không nhịn được quan tâm nói: “Potter, sắc mặt em không tốt lắm.”

“Em không sao đâu, học trưởng.”

“Vẫn là để anh dìu em về tháp Gryffindor nghỉ ngơi đi!” Diggory nói xong, nâng tay Harry dậy.

“Không cần đâu học trưởng, em không yếu đuối như vậy……” Harry mới nói được đến đây, Malfoy không biết từ bao giờ đã đứng ngay trước mặt.

Harry chột dạ rút cánh tay lại, tuy chính cậu cũng không biết vì sao lại phải chột dạ.

Draco nhìn Harry lại liếc qua mình, liền lộ nụ cười giả tạo với Diggory, “Học trưởng, năm trên không phải rất bận sao? Học trưởng Diggory sao lại rảnh rỗi như vậy, đến đâu cũng gặp được anh.”

Sắc mặt Diggory bình tĩnh nói: “Anh chỉ là quan tâm đàn em, có gì sai sao?”

“Em thay mặt Harry cảm ơn học trưởng.” Draco nói xong, kéo tay Harry rời đi.

Thẳng đến lúc Draco và Harry đã đi xa, Ron trốn ở một nơi gần đó mới nhảy ra, đến trước mặt Cedric Diggory buồn bực nói: “Học trưởng sao anh lại để Malfoy lôi Harry đi.”

Ánh mắt Diggory sâu thẳm nhìn chằm chằm vào mắt Ron, “Anh chỉ đồng ý với em tới thăm Harry, cũng không đồng ý cái gì khác.”

“Học trưởng Diggory sao anh lại như vậy, anh không thích Harry sao?” Ron không hiểu được thái độ của Diggory.

“Weasley, chỉ sợ em hiểu nhầm việc gì rồi.” Diggory nghiêm túc nhìn về phía Ron, “Là em luôn nói anh thích Potter, muốn anh theo đuổi Potter, anh thật sự có hảo cảm với Potter, nhưng cũng không có tình cảm như thế đối với trò ấy, anh tiếp cận Potter chỉ là muốn tăng áp lực cho Malfoy, cũng không muốn theo đuổi Potter.”

“Được rồi! Đã vậy, bỏ qua chuyện này đi, hẹn gặp lại học trưởng.” Ron nhụt chí, vừa xoay người tính rời đi, đã bị Diggory bắt lấy cánh tay, ấn nó vào vách tường.

“Anh có nói để em đi sao? Weasley.” Diggory nói, ngày càng tới gần Ron.

Ron, “???”

……

“Draco cậu buông tôi ra, cậu muốn kéo tôi đi đâu?” Harry giãy dụa vài lần đều không thành công, ngược lại còn bị Draco túm tay kéo vào một phòng học trống.

Draco “Phanh” một tiếng đóng cửa phòng học, làm Harry sợ tới mức rụt hai bả vai lại, lùi dần ra phía sau.

“Tôi nghe Blaise nói cậu bị ngất, vô cùng khẩn trương tới thăm cậu, kết quả là nhìn thấy cậu và học trưởng Diggory ân ái, quả nhiên là tôi đến sai thời điểm.” Draco tức giận tiến tới gần Harry.

Harry càng ngày càng lui dần về phía sau, “Giữa tôi và học trưởng Diggory không hề có gì cả.” Sau đó lại nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chưa kể cậu cũng không phải là cái gì của tôi, dựa vào cái gì mà quản tôi.”

Draco giận tới mức cười lớn, kéo Harry qua, mạnh bạo hôn xuống.

Đầu óc Harry vì thế lại trở nên choáng váng, chút sức lực cuối cùng cũng chẳng đủ để giãy giụa.

Draco buông đôi môi đã sưng đỏ của Harry ra, cụng trán của hắn với trán của Harry, “Harry, tôi là ai?”

Harry thở dốc, ngước mắt nhìn mí mắt Draco, không biết vì sao hắn lại hỏi như vậy, nhưng vẫn trả lời hắn. “Draco Malfoy.”

“Tôi là gì của cậu?”

Harry rũ mắt không nói.

“Harry, nhìn tôi.” Draco thấy Harry lại ngước mắt nhìn mình, liền trịnh trọng nói: “Tôi là chồng tương lai của cậu, sau này không cho phép cậu đi gặp Diggory một mình.”

Harry chớp chớp mắt, “Vậy tôi cũng không cho cậu gặp cô gái xinh đẹp nào một mình.”

“Được.” Draco điệu thấp nở nụ cười.

Harry lần nữa rũ mắt, vành tai sớm đã đỏ bừng.

HẾT CHƯƠNG 9

[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 5: Món Quà Của Scorpius


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Park Hoonwoo

-o0o-

Chương 5: Món Quà Của Scorpius
 

Draco nhìn thời gian, mắt thấy còn 50 phút nữa là phải đi học, vội vàng đánh thức Albus.

Albus ngủ gà ngủ gật trong lòng Draco, không nghĩ được gì.

Draco đã nhỏ giọng bên tai bé nói: “Có muốn nhìn thấy daddy đi học không?”

Thân thể nhỏ của Albus dừng một chút, mơ màng ngồi dậy, giơ lên cánh tay nhỏ ý nhờ Draco giúp bé thay áo. Sau khi Draco giúp Albus thay áo xong, tự thay áo ngủ cho mình, sau đó mang Albus đến phòng tắm rửa mặt một chút.

Cha con hai người vừa đi ra từ phòng tắm, đã thấy Blaise Zabini mở cửa phòng ngủ, thăm dò nhìn về phía họ. “Xem ra tớ không cần gọi hai cậu.”

Draco bế Albus lên, nhướng mày, “Đã giúp tớ soạn sách vở ổn thỏa rồi?”

Blaise khoa trương mà hành lễ nói: “Nguyện ý cống hiến sức lực vì cậu, vương tử điện hạ của tớ.” Nói xong, còn nở một nụ cười.

Draco đảo mắt, “Nhìn bộ dạng quái dị của cậu đi, Albus đã bị cậu chọc cười.” Nói xong, xem xét Albus trong lòng ngực, khẽ vuốt bụng giúp bé thuận khí.

Albus cười đủ rồi, dừng lại một lúc liền tới hỏi Draco: “Daddy, nơi chúng ta đi học sẽ gặp được ba và anh hai sao?”

“Chỉ sợ là không thể rồi bảo bối, tiết buổi chiều Slytherin và Ravenclaw lên lớp cùng nhau, ba của con là Gryffindor.”

“Nga!” Albus chôn khuôn mặt nhỏ vào hõm cổ Draco.

Draco nhận thấy được cảm xúc của Albus trầm xuống, vội dùng tay xoa xoa đầu Albus, “Bảo bối nhỏ Albus, con đã quên chiều tối muốn cùng ba và anh hai dùng cơm với nhau sao?”

“Không có!” Albus ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Draco, “Buổi tối con không muốn chỉ ăn mỗi cháo bột, còn muốn ăn bánh kem trái cây.”

“Được, nhưng chỉ được ăn một miếng.” Draco thấy Albus khôi phục tinh thần, liền ôm nhóc ra phòng ngủ.

Blaise cầm cặp sách theo sau, cảm thấy lo lắng của mình dành cho Draco có phần dư thừa. Chỉ mới chưa được bao lâu, Draco đã càng ngày càng có bộ dáng của người cha tốt.

……

Chiều tối, Draco ôm Albus đi vào đại sảnh, lướt qua bàn nhà Slytherin đến bên cạnh bàn Gryffindor.

Mọi người ban đầu rất náo nhiệt dần an tĩnh lại, toàn bộ đều nhìn chằm chằm Harry và Draco.

Harry cảm thấy không quen, quay đầu ra phía sau, đã thấy Draco ôm Albus đứng ở sau mình, tròng mắt không khỏi trố ra.

Harry nhấp nhấp môi, không biết nên nói gì, dù sao giữa trưa họ vừa cãi nhau.

“Ba ôm.” Albus nói đánh gãy cái tự hỏi của Harry, đưa tay theo bản năng đón lấy Albus chồm ra từ trong lòng ngực Draco nhào lên ngồi trên đùi mình.

Harry hỏi: “Albus muốn ăn gì?”

“Cháo bột, bánh kem trái cây.”

Harry thử gõ lên bàn vài cái, gia tinh nhỏ quen thuộc không xuất hiện đã đem đồ ăn xuất hiện trên bàn.

Harry bưng chén nhỏ lên thổi thổi, xong mới để Albus cầm muỗng nhỏ chậm rãi múc ăn.

Draco thấy Harry chuyên tâm giúp Albus ăn cơm, không có ý định để ý tới mình liền có chút không cam lòng. Anh quay đầu nhìn qua Ron ngồi bên cạnh Harry, ánh mắt ý bảo cậu ta tránh ra.

Ron trừng mắt Draco, khoe khoang nhún vai, bộ dáng “Không đứng lên được”.

Draco chán nản, dùng ánh mắt uy hiếp bảo Ron cút ngay.

Ron lộ ra bộ dáng “Nhất quyết không thỏa hiệp”.

Hermione ngồi ở đối diện Harry, Scorpius, kiên nhẫn rồi kiên nhẫn, rốt cuộc nhịn không được trợn trắng mắt, buông cốc nước bí đỏ đã uống được một nửa, cầm lấy sách trên bàn. “Hai tên quỷ ấu trĩ các cậu, không để ý đến việc làm Harry mất mặt thì cứ tiếp tục.” Nói xong, đứng dậy rời đi.

Ron sờ mũi, vừa cúi đầu gặm đùi gà ăn còn chưa xong trên tay, vừa liếc qua bàn Hufflepuff.

Cedric rõ ràng bị Harry, Draco, còn có hai đứa trẻ Malfoy làm cho phân tâm. Nhưng vừa tiếp xúc với tầm mắt của Ron, liền không cảm xúc cúi đầu tiếp tục ăn tối.

Ron có chút nhụt chí, học trưởng Diggory vì sao lại không chịu tin tưởng cậu chứ! Không được, mình nhất định phải thuyết phục được học trưởng Diggory, khiến cho anh ấy phải nhanh chóng theo đuổi Harry.

Draco ngồi ở vị trí Hermione ngồi lúc nãy, trước đó giúp Scorpius chọn trái cây, điểm tâm, sau đó nhìn qua Harry.

Ánh mắt Draco quá mức nóng bỏng, làm Harry không lơ đi được, y liếc liếc Draco một cái, hỏi: “Cậu không ăn sao?”

“Ăn!” Draco nói xong, vẫn không nhúc nhích.

Harry bất đắc dĩ cầm lấy bò bít tết ở giữa bàn, hỏi: “Ăn bò bít tết không?” Thấy Draco gật đầu, liền đặt trước mặt anh.

Động tác Draco ưu nhã cắt bò bít tết, cắt xong còn đẩy đến trước mặt Harry. “Cậu vừa rồi chưa có ăn no đi! Ăn thêm bằng này đi.” Nói xong, ưu nhã ăn phần bò bít tết còn lại. Harry có chút thụ sủng nhược kinh, cầm lấy nĩa ngơ ngác ăn bò bít tết đã được cắt xong.

Neville ngồi ở đối diện Harry bị bắt ăn một mồm cẩu lương, cảm thấy ăn không tiêu, thất thố nhìn qua.

Draco trừng mắt liếc qua của người nọ, khiến cho một thiếu niên mập mạp phải đứng lên, “Tớ ăn no rồi, mấy cậu cứ từ từ ăn.” Nói xong, cậu chạy đi như có người đuổi theo phía sau.

Harry và Draco ăn cơm xong, cùng Scorpius và Albus chơi một lúc, hai người liền mang bọn trẻ rời khỏi sảnh đường. Không phải Draco không vội việc chữa trị quan hệ của anh và Harry, mà là chuyện này không thể vội.

Harry mang Scorpius trở lại tháp Gryffindor, thấy Ron đang cho Scabbers ăn bánh mì, còn đang lẩm bẩm: “Động vật nhỏ đáng thương, mấy ngày nay bị Crookshanks dọa sợ tới mức không thể ăn được gì.”

Scorpius nhìn Scabbers đang gặm bánh mì, khóe miệng hơi nhếch lên, nhóc hình như đã quên điều gì đó rất quan trọng, trước mắt chính là chuyện này.

Scabbers run run, dừng lại động tác nhấm nuốt, không hiểu sao lại có cảm giác bị tính kế.

……

Ngày hôm sau, thời điểm Scabbers tỉnh lại, ông ta liền phát hiện mình đang bị nhốt trong lồng sắt dành cho chuột hamster. “Kỉ kỉ……” Scabbers hoảng loạn chạy quanh lồng sắt, sau đó thấy khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ, nghiền ngẫm tươi cười của Scorpius lộ ra.

“Ba, con có quà tặng cho người.” Scorpius đem lồng sắt hamster đưa ra trước mặt Harry.

Harry nhận lấy lồng sắt, nhìn khuôn mặt nhỏ cầu khen ngợi của Scorpius, không biết nên nói như thế, Scabbers là vật cưng của Ron, không thể xem như lễ vật mà tặng cho cậu.

Ron nghe được tiếng kêu của Scabbers, vội vàng đi tới, “Harry cậu đang làm cái gì vậy? Như thế nào lại đem Scabbers nhốt vào trong lồng sắt, mau thả nó ra.”

“Ron cậu nghe tớ giải thích……” Không chờ Harry nói hết câu, Scorpius liền ngăn cản Ron lại. “Không được, đó là quà của con tặng cho ba.”

“Nhóc con, đang nói ngốc cái gì vậy, Scabbers là sủng vật của anh.”

“Ông ta không phải.” Scorpius quay đầu nhìn về phía lồng sắt chứa Scabbers, “Bởi vì ông ta là Peter Pettigrew, tuy là trưởng bối của ba, nhưng lại bán đứng cha mẹ của ba, hại bà ngoại ông ngoại chết sớm, do bị kẻ thần bí giết.”

Harry cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, sắc mặt trắng xanh, nhẹ buông tay, lồng sắt rơi xuống đất. “Scorpius, em nói là thật sao?”

“Đương nhiên là thật.” Scorpius vừa dứt lời, Scabbers trong lồng sắt, “Kỉ kỉ……” Thét chói tai cùng thân hình ngày càng trở nên to ra.

HẾT CHƯƠNG 5

[HP Đồng Nhân] ĐỐN GỤC XÀ TỔ – Chương 4: Gringotts


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Đào Nhiên

-o0o-

Chương 4: Gringotts

Quên đi, Ansel ngồi dậy, cau mày kéo kéo đồng phục vừa dài vừa rộng trên người. Đây là đồng phục y mặc khi y 16 tuổi, hiện tại y mới 9 tuổi, nếu có thể vừa thì…….. hơi quái!

Niềm vui vì trọng sinh đã làm cho Ansel quên mất mình phải đi khảo sát tình huống của phù thuỷ 1000 năm sau, ngược lại, lại lăn lê bò toài ở trang viên của mình tận hai năm, đến khi nhận được thư thông báo nhập học của Hogwarts mới trì độn vỗ đầu.

Trước khi nhập học cần đếm Hẻm xéo mua dụng sụ học tập đi? Trài qua hơn 1000 năm, hẻm xéo chắc đã thay đổi rất lớn nhỉ? Muốn đến hẻm xéo phải có tiền mới mới được, mà rút tiền ở Gringotts chắc phải cần chìa khoá, chìa khoá lúc nào cũng là do lão sư bảo quản, hiện tại, chắc thầy ấy đã giao nó cho Edda rồi phải không?

“Edda!” Ansel dựa vào thành giường, kêu gia tinh của mình

“Tiểu chủ nhân!” Edda kích động xuất hiện trước mặt Ansel, giật giật lỗ tai to tướng của nó, “Tiểu chủ nhân gọi Edda, ngài có gì muốn phân phó sao?”

“Uhm…….. ta có một cái chìa khoá ở Gringotts, lão sư chắc là giao cho ngươi bảo quản phải không.” Tuy rằng y vẫn không thích gia tinh quá nhiệt tình như vậy, muốn dạy dỗ nó một chút, bất quá việc đó không phải là việc ngày một ngày hai có thể làm được.

“Đúng vậy, tiểu chủ nhân! Chìa khoá chủ nhân Slytherin giao cho Edda, Edda vẫn luôn mang nó theo bên người, Edda ngay lập tức lấy nó ra cho ngài!” Nói, Edda lấy từ trong người ra một cái chìa khóa tinh xảo, đưa cho Ansel, “Tiểu chủ nhân.”

“Uhm.” Ansel cầm chìa khóa, suy nghĩ một chút sau đó lại nói, “Lão sư, thầy ấy có nói gì nữa không?”

“Chủ nhân Slytherin có nói tiền bên trong không cho tiểu chủ nhân xài tuỳ ý.” Nói xong, Edda bỗng nhiên đi qua đập đầu vô tường, “Đều là Edda sai, đều là Edda sai!”

Ansel bất đắc dĩ dỡ trán, y đến giờ vẫn chưa biết nó sai chỗ nào mà nó đã đi đập đầu vô tường rồi, “Được rồi, Edda, ngươi lui xuống trước đi.”

“Vâng, tiểu chủ nhân.” Edda ngừng đập đầu vào tường, mắt to ngấn nước biến mất trước mặt Ansel.

Ansel thở dài nhìn chìa khoá trên tay mình, khoé miệng giật giật. Lão sư…… thật đúng là hiểu y thật. Ngày xưa cái chìa khoá này nằm trên tay lão sư là vì y căn bản không biết tiết kiệm. Hiện tại đã 1000 năm rồi mà vẫn còn dặn dò gia tinh nói câu này cho y nghe……Thật là, một chút cũng không tin y!!!

Bất quá, không tin cũng là có nguyên nhân…………… dù sao y cũng là người có tiền án………

Không cho xài thì liền không xài, đi dạo hẻm xéo một vòng trước, có lẽ sẽ không có gì y muốn mua đâu! Ansel nhét chìa khoá vô trong túi áo, trực tiếp độn thổ đến hẻm xéo.

Ai biết 1000 năm sau cửa vào hẻm xéo có biến mất đâu không chứ!!! ( anh đã ám ảnh vụ cái cửa vô nhà )

Bước vào hẻm xéo, Ansel đã thấy toà nhà cao ngất màu trắng bắt mắt nhất hẻm xéo ———- Ngân hàng phù thuỷ Gringotts.

Ansel sờ sờ cằm, việc đầu tiên cần làm khi đến hẻm xéo chắc chắn là phải đi may đồ cho vừa người rồi, sau đó cần đi mua một con gì đó có thể gửi thứ mà lâu lâu mới xài 1 lần —- thư. Mà muốn có mấy cái đó tất nhiên là phải có —— Galleons. ( tui thấy lão sư của anh nói đúng đấy, mới bước vào mấy phút là muốn mua đồ tào lao rồi )

Như vậy, trạm đầu tiên là —— Gringotts.

Ansel bước qua cánh cửa làm bằng đồng thau lấp la lấp lánh, trước cửa đứng hai bảo vệ cũng là yêu tinh mặc đồ đỏ nạm vàng. Nhìn Ansel bước vào liền khom lưng hành lễ với y.

Qua cửa đầu tiên, bên trong còn có một cái cửa nữa, bất quá nó có màu bạc, trên cửa còn có khắc mấy dòng

Hễ tham thì thâm.

Những ai hưởng mà không hiến,

Đến phiên thì trả gấp nhiều lần vay.

Vậy cho nên nếu khám phá được.

Dưới sàn, kho tàn không phải của mình.

Thì, quân trộm cắp, hãy coi chừng.

Cái mi lãnh đủ không phải kho tàng đâu.

Lãnh đủ? Nhìn cái hàng cuối cùng, Ansel lại kéo kéo tóc mình, mỉm cười nói: “Có lẽ bị rồng ăn luôn nhỉ, không biết, con rồng bây giờ với con rồng ngày xưa có giống nhau không?”

Đi qua cánh cửa màu bạc đó, Ansel từ từ đi vào con đường được lát cẩm thạch, bên trong ước chừng có khoảng trên dưới 100 yêu tinh khác nhau, có con đang kiểm tra sổ sách sau quầy, có con đang tính toán đơn vị tiền tệ để đổi, số còn lại kiểm tra đá quý bằng cái cặp mắt kính dày cui của chúng nó.

Ansel đi đến trước mặt một con yêu tinh đeo mắt kính đang cầm bút lông chim trong tay viết gì đó, y lấy chìa khoá trong tay ra, đặt trên bàn nói: “Lấy đồ.”

Yêu tinh đó cầm chìa khoá lên, một tia kinh ngạc xẹt qua đáy mắt của nó nhưng rất nhanh liền biến mất, nó đặt chìa khoá lại trên bàn, kêu một con yêu tinh khác: “Sora!”

Yêu tinh được gọi đi đến, yêu tinh ghi sổ trên bàn nói với nó: “Sora, mang vị khách này đến hầm số 3.”

“Hầm số 3?” Sora hơi kinh ngạc một chút khi nghe con số này, nhưng sau đó lại nói với Ansel: “Xin hãy đi theo tôi.”

Lúc đầu, sắc mặt Ansel vẫn rất bình thường, nhưng nó chỉ bình thường cho đến khi y nhìn thấy cái xe tự vận hành nhỏ xíu, sắc mặt y nhanh chóng thay đổi, nói với Sora: “Ta có thể không ngồi được không.”

Sora mỉm cười với Ansel, đang lúc y cảm thấy có chút hy vọng thì nó tạt một gáo nước lạnh vô mặt y: “Không thể, đây là lối đi duy nhất.”

Ansel đột nhiên cảm giác được dạ dày mình hình như đang rất đau thì phải 1000 năm rồi, quái nào nó vẫn chỉ có một lối vào duy nhất chứ!!!

“Kia, cái đó có thể nào chạy chậm xíu được không?” Ansel mỉm cười, nội tâm nhỏ máu nói.

“Xin lỗi, chỉ có một tốc độ duy nhất, được rồi, lên xe đi.” Sora dẫn đầu ngồi vào trong toa xe, quỷ dị cười nhìn Ansel…… nó đích xác là đang cười nhạo y.

Ansel cắn chặt răng đi đến, ngồi liền ngồi, có gì đặc biệt hơn người chứ! Cùng lắm thì, cùng lắm thì ói lên người nó là xong!!

Trải qua một quảng đường dài, xe rốt cuộc cũng đã dừng lại, Ansel trắng bệt leo xuống, thật may mắn trước khi đi y không ăn gì, nếu không chắc y ói ra hết rồi!

Sora lấy chìa khóa mở hầm bạc ra, Ansel nhìn thấy bên trong chồng chất tùm lum thứ, sắc mặt mới vui hơn một chút. Ansel đi vào, lấy một cái túi bỏ từng núi từng núi Galleons vào. Theo sau đó là một nụ cười cực kỳ âm trầm, nếu không đủ xài, liền đến trang viên lão sư cướp sạch, dù sao đồ của lão sư là của y, mà đồ của y hiển nhiên vẫn là đồ của y.

Lấy tiền xong, Sora đóng hầm bạc lại, đem chìa khóa trả cho Ansel, lại leo lên xe. Ansel lại trắng bệt leo vào phía sau, nhất định, y nhất định nếu không phải bí quá thì sống chết cũng không đến đây lấy tiền!!!

Không có tiền xài, cứ đến trang viên của lão sư cướp sạch!!!

Ansel vừa thề xong, xe liền ngừng lại. Ansel leo xuống, lảo đảo ra khỏi Gringotts, đỡ cái cây bên ngoài nôn khan.

Tuyệt đối, tuyệt đối không bước vào đây lần nào nữa, y đã chịu đủ cái xe ở đây rồi!!!

Chờ đến khi bớt khó chịu, Ansel liền đứng thẳng, xem xét bộ quần áo trên người, khoé miệng giật giật, thì ra…… y 11 tuổi lùn hơn khi y 16 nhiều như vậy!! Vậy thì, vẫn là đi may đồ trước đi.

Như vậy, uhm?

Ansel đi vài bước, liếc mắt liền thấy biển hiệu Trang phục cho mọi dịp của phu nhân Malkin.

HẾT CHƯƠNG 4

 

 

 

 

Design a site like this with WordPress.com
Get started