[HP] Ký Ức – Chaper 2: Hy Vọng Và Tiếc Nuối.


EDITOR: AKKI

BETA: KYU (YUNA)

-o0o-

Xuyên qua Hồ Đen lạnh băng, Hogwarts sừng sững hiên ngang hiện ra trước mắt.

Hogwarts, lâu đài này đã chứng kiến sự trưởng thành của vô số thế hệ Phù thuỷ, tự cho mình một loại ma lực thu hút sự si mê của người đời.

Nó là điểm khởi đầu của nhóm Phù thuỷ nhỏ, bọn nhỏ trẻ tuổi lương thiện, mỗi đứa ở nơi này sẽ có những khởi đầu khác nhau cho cuộc hành trình của riêng chúng .

Bọn nó sẽ học được những tri thức khổng lồ ở nơi này, bọn nhỏ sẽ tìm được những người bạn có thể giúp đỡ nhau cả đời, thậm chí còn có thể tự tìm cho mình một người bạn đời cùng nhau đi đến cuối cuộc đời. 

Hogwarts còn mang lại cho phù thủy rất rất nhiều điều, đối với nhóm Phù thuỷ không có gia đình, nơi này chính là ngôi nhà thứ nhất của bọn họ.

Cho dù sau này có tốt nghiệp, cho dù có người ở trên đường đời lưu lạc, Hogwarts vẫn như cũ, vẫn luôn chiếm lấy một góc sừng sững tại nơi mềm yếu nhất trong lòng của bọn họ.

Đó chính là thắp cho nhóm phù thuỷ nhỏ một ngọn đèn soi sáng, vận mệnh đã định, bọn họ bị Hogwart hấp dẫn, sau đó sẽ có một ngày, cũng sẽ trở lại nơi mỹ lệ này.

Snape vẫn luôn tin tưởng như vậy.

 Y vẫn luôn tin rằng có một ngày Harry sẽ quay về đây.

Cho nên y mới lựa chọn lưu lại Hogwarts, ở lại đây đã năm năm vẫn luôn không thể tìm được Harry, y chỉ có thể ngu ngốc tiếp tục chờ đợi ở Hogwarts.

Harry mất tích năm năm, tất cả mọi người đều lo lắng suy đoán cậu bé đang ở nơi nào, tất nhiên có nhiều người cho rằng Harry đã bị một Tử thần Thực tử lọt lưới tóm được, bị giết chết, nhưng mà trong danh sách học sinh của Hogwarts, tên của Harry chưa bao giờ biến mất, cho nên Snape và Dumbledore đều hiểu, Harry vẫn còn an toàn.

Khoảng thời gian trước, cú mèo được phái đi gửi thư thông báo nhập học cho Harry đem về thư hồi âm, trên thư hồi âm xác nhận Harry đã nhận được thư thông báo, hơn nữa họ từ chối giáo sư dẫn đường, giúp cậu đi mua đồ dùng học tập.

Harry đã bị một Phù thuỷ mang đi, hơn nữa cũng không bị quẳng cho một gia đình Muggle nào đó!

Đây là kết luận được Snape và Dumbledore thống nhất ý kiến sau khi nhận được thư hồi âm.

Sau đó, Snape cẩn thận nghiên cứu lá thư hồi âm kia, lá thư kia sử dụng một tấm da dê bình thường, bì thư cũng là loại bình thường, nhưng vấn đề xuất hiện ở chỗ, giọng điệu cùng chữ viết xa lạ, Snape không đoán được đó là ai.

Gryffindor vô cùng đơn giản, không thể nào mang thư hồi âm từ chối viết thành một tấm da dê dài như vậy, ngữ điệu trong thư từ chối uyển chuyển, thậm chí còn khiến Snape hoài nghi có phải lá thư thông báo gửi đi được đưa tới cho một học sinh nhỏ thuộc gia tộc quý tộc.

Ngoài ra Snape có thể chắc chắn người viết hồi âm lá thư này là một người từ nhỏ đã được học tập tri thức quý tộc tốt đẹp, Snape chỉ biết trong giới pháp thuật chỉ có cả nhà người bạn tốt của y có được chữ viết hoa mỹ cùng giọng điệu vô nghĩa dài dòng như thế này mà thôi.

Chẳng lẽ người nhận nuôi Harry không chỉ là quý tộc mà còn có một sở thích đem Harry bồi dưỡng trở thành một quý tộc chân chính?

Snape đã suy nghĩ rất nhiều, cho tới khi y ngồi trên ghế dành riêng cho giáo sư, chờ đợi học sinh mới phân viện, y vẫn còn chìm trong suy nghĩ của  mình.

Y không thể nào tự làm rỗng đầu óc.

Nếu không thể khiến chính y bận rộn, suy nghĩ một ít chuyện nọ chuyện kia, y nghĩ y sẽ tông cửa chạy ra ngoài xem xung quanh, chờ đợi thân ảnh trong lòng mong đợi từ lâu xuất hiện.

Y vô cùng nôn nóng không biết cậu bé đó có phải là Harry của y không?

Lúc y vừa đi vào không gian này, y mong đoạt được Harry từ trong tay cái nhà Muggle ngu xuẩn kia, nhưng mà y chưa kịp sắp xếp cho Edward, Nhật báo tiên tri đã ném cho y một cái tin tức thật chấn động khiến y không kịp trở tay.

Harry ở không gian này được hưởng đãi ngộ kém hơn gấp trăm lần so với thời không của y. Nếu không phải bởi vì té xỉu trên đường, được người hảo tâm đưa đi bệnh viện, chỉ sợ cậu sẽ bị nhốt ở cái tủ chén âm tường cho tới khi chết bị người khác vứt ra đường, mới được người khác phát hiện.

Bởi vì đến chậm một bước để Harry bị người khác mang đi, đến nay cũng đã năm năm, y vẫn không thể tìm được nơi ở của Harry.

Tất cả hy vọng của y đều gửi gắm hết vào đêm nay, Harry lúc nào cũng coi Hogwarts là nhà của mình, nếu không ngoài dự đoán, cậu chắc chắn sẽ trở về nơi này.

Y ngồi trên ghế giáo sư, mặt vô cảm nhìn chằm chằm phía dưới.

Rất nhiều người ngồi phía dưới bị đóng băng bởi ánh nhìn của y, cảm thấy run rẩy, nhưng tất cả đều không biết mắt y không hề có tiêu cự.

Không phải chỉ có một mình y, rất nhiều giáo sư khác đang ngồi trên bàn giáo viên cũng bị các học trò bên dưới nhận ra họ đang khẩn trương.

Đã tròn năm năm từ khi Chúa cứu thế biến mất, không ai trong thế giới Pháp thuật này biết cậu đã sống như thế nào.

Dựa theo lý thuyết năm nay nhất định Harry sẽ nhập học, nhưng mà… ai mà biết có chuyện ngoài ý muốn gì xảy ra chứ?

Mọi người đều đang đợi đến lúc phân viện của học sinh mới.

Thời điểm tất cả mọi người chờ đợi cuối cùng cũng tới, giáo sư McGonagall mang theo bọn học trò năm nhất tiến vào.

Snape chỉ cần liếc mắt một cái, y lập tức nhận ra cái thân ảnh gầy gò nhỏ nhỏ kia giữa đám con nít.

Cậu bé này cùng cậu bé y đã nhìn thấy trong quá khứ rất khác nhau, cậu bé này tuy rằng nhỏ con, nhưng mà có thể nhìn thấy cơ thể không gầy gò xanh xao, so với ở không gian của y, cậu bé này khoẻ mạnh hoạt bát hơn nhiều. Hơn nữa năm đó bởi vì sống quá lâu ở giới Muggle, nên lần đầu biết được mình là một Phù thuỷ lại không dám tin, thậm chí là sau khi tới Hogwarts cũng cảm thấy bản thân đang nằm mơ.

Harry đã từng nói với y: “Khi đó, em rất sợ em chỉ đang nằm mơ, nhìn giáo sư McGonagall gọi hết tên người này tới người khác, cũng không tới tên của em, em thậm chí có cả loại ảo tưởng, các giáo sư sẽ cúi người cúi xin lỗi em ‘Xin lỗi, chúng tôi mắc phải một sai lầm nhỏ, cậu không phải là học sinh mới của chúng tôi, chúng tôi sẽ cử người đưa cậu về nhà an toàn.’”

Khi đó, Harry vừa nói vừa nở một nụ cười giễu bản thân, mà y nhớ tới lần đầu tiên gặp được Harry, Harry chỉ cảm thấy khiếp sợ và khẩn trương, y bất giác mỉm cười. 

Mà hiện tại Harry chỉ là có chút tò mò nhìn bốn phía, ngẫu nhiên phát ra mấy âm thanh nho nhỏ, so với những học sinh mới đến từ thế giới Muggle, cậu bé có vẻ thong dong tự tại hơn.

Khi tầm mắt cậu nhóc và y chạm nhau, cậu bé chỉ ngượng ngùng cười, sau đó lễ phép gật đầu, nhanh chóng dời tầm mắt sang nơi khác.

Chỉ cần cái chạm mắt kia đã khiến cho cơ thể của Snape giống như bị sét đánh, toàn thân kêu gào đau đớn, khóc lóc thất vọng.

Không phải em ấy!

Không phải Harry!

Không phải Harry của mình!

Chỉ cần liếc mắt một cái y có thể nhận ra ngay lập tức, đứa trẻ trước mắt kia không phải là người y muốn tìm.

“Ta phải làm thế nào mới có thể tìm được em ấy?”

“Lúc hai người gặp nhau ngươi sẽ biết, hai người các ngươi là linh hồn bạn lữ, tác động lẫn nhau sẽ có cảm giác.”

Snape nhắm mắt lại, một luồng khí nghẹn lại ở yết hầu, lên không được xuống cũng không xong, cảm giác nửa vời khiến y cực kỳ khó chịu.

Giáo sư McGonagall gọi đến tên của Harry, trước tất cả ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người bước lên phía trước, nhận nón phân loại.

nón phân loại nhanh chóng đem em phân tới Gryffindor, em vui vẻ đứng lên, hướng đến bàn dài phía dưới đang hoan hô nghênh đón em.

Tầm mắt của Snape đuổi theo em, cuối cùng tất cả đau khổ trong mắt đều tan đi.

Y đã đợi ngày hôm nay nhiều năm qua, không ngại lại chờ thêm một đoạn nữa, cuối cùng, y vẫn sẽ tìm được Harry, rốt cuộc…. sẽ.

“Edward Snape.”

Vấn đề bùng nổ toàn trường thứ hai, chính là Edward.

Chủ yếu là do dòng họ của bé, khuôn mặt của bé.

Bé cùng người đang đương nhiệm chức giáo sư Độc dược có khuôn mặt tương tự nhau, hơn nữa hai người lại có cùng họ, mọi người có thể dễ dàng đoán ra bé là ai.

Trên thực tế, tuy rằng Edward theo đuôi Snape dọn vào hầm ở, nhưng mà người biết rõ bé lại không có mấy người, ngay cả các học sinh Slytherin, cũng không có mấy người từng gặp mặt bé.

Rất nhiều người nghe nói Snape có một cậu con trai, bởi vì thường xuyên bị phạt cấm túc, nhóm Gryffindor lại có thể thường xuyên chạm mặt cậu bé, bọn họ nhân cơ hội mang chuyện này truyền ra ngoài.

Nhưng mà lại không có bao nhiêu người được diễm phúc chạm mặt bé một lần. Hiện tại, bé vậy mà lại xuất hiện trong đội ngũ học sinh mới, vì thế kế sau Harry Potter lừng danh chính là sự xuất hiện của bé, Edward thành công nhấc lên làn sóng xôn xao một lần nữa.

Snape im lặng nhìn con trai đội mũ phân loại lên đầu, cho dù bị đám đông chú ý, bé vẫn có thể dùng những hành động tao nhã khéo léo như cũ, bé chính là một Slytherin xuất sắc điển hình. Mấy năm nay Snape cũng không đặt nặng việc dạy dỗ lễ nghi và cử chỉ cho đứa con này mà Snape lại cố tình dẫn dắt bé trở thành một Gryffindor, nhưng mà, bản thân bé lại chính là một Slytherin chân chính.

Y từng nghĩ muốn để cho Edward theo họ Potter, gia tộc Potter mấy thế hệ đều là Gryffindor không phải hay sao?

Nhưng mà y chưa từng nghĩ cái gì Harry cũng không có lưu lại, nhưng trước khi chết đã vì Edward quyết định dòng họ.

Edward họ Snape, từ lúc Harry nói ra cái tên này, Edward đã có tên trong danh sách học sinh mới của Hogwarts là ‘Edward Snape’, khi y đến Bộ Pháp Thuật tra danh sách những Phù thuỷ nhỏ, dòng họ vẫn y như cũ, chính là Snape.

Đương nhiên, không phải nói, cha mẹ đặt tên thì không thể sửa đổi, nhưng mà nếu một người muốn sửa đổi mà đến dòng họ gia tộc không còn tồn tại, thì người đó phải làm như thế nào?

Edward là con ruột của Harry, mà bản thân Harry lại là huyết mạch cuối cùng của dòng họ Potter, sau khi Harry chết, Edward có thể kế thừa dòng họ của Harry, sau này trở thành người thừa kế mới của gia tộc Potter.

Vì phòng ngừa gia tộc bị diệt vong, đại gia tộc chính xác là có những quy định như vậy, lúc ấy Snape xác thật cũng muốn dùng lỗ quy định này để đổi tên cho bé.

Nhưng mà, chính là vô dụng.

Bởi vì gia tộc Potter đã không còn tồn tại trên thế giới này.

Sau khi chiến tranh kết thúc không lâu, Harry trăm vội ngàn vội cũng nhín chút thời gian tới xử lý tài chính của bản thân ở Gringotts, hơn nữa còn khóa chặt mãi mãi trang viên cùng tài sản, cậu đem tài sản riêng của bản thân cùng với toàn bộ đồ vật này kia toàn bộ sát nhập vào tài khoản của Snape ở Gringotts, sau đó còn đi tới Bộ Pháp Thuật làm một loạt thủ tục.

Từ đó tới lúc Harry mất đi, gia tộc Potter, đã hoàn toàn trở thành lịch sử.

Gia tộc Potter đã không còn tồn tại, Edward chỉ có thể mang họ Snape.

Snape vẫn còn nhớ rõ, khi Granger vừa khóc vừa chính miệng đem mấy tin này nói cho y biết, lúc đó y chỉ có dại ra.

“Cậu ấy nói nếu ngài không thích Potter, thì cậu ấy sẽ trở thành Snape, cậu ấy đem tất cả bản thân đều cho ngài, vốn dĩ cậu ấy muốn cho ngài một bất ngờ, cậu ấy nói chỉ cần ngài đồng ý mỗi năm cùng cậu ấy đi nhìn cha mẹ của cậu ấy, không còn gì tốt hơn, nhưng mà….. con vẫn không thể tin cậu ấy đã vĩnh viễn không đợi được ngày này.”

Vào năm chiến tranh kết thúc, bởi vì nhu cầu sử dụng độc dược quá cao, Snape cuối cùng lựa chọn thừa kế nhà Prince, bởi vì chỉ có ở trang viên Prince, y mới có thể tìm được rất nhiều phương pháp phối dược để chữa trị vết thương của pháp thuật hắc ám, ở thế kỷ chiến loạn, thời gian chính là điểm mấu chốt, y không dư nhiều giờ để chậm rãi đi nghiên cứu dược giảm bớt sức ảnh hưởng của Crucio, không có thời gian đi nghiên ra cách pha chế chính xác của độc dược với những vết thương bị trúng ác chú.

Thời cuộc yêu cầu y phải tạo ra một phối phương không có sai sót. Sau đó phải nhanh chóng làm ra một loạt những loại độc dược đi cứu mọi người.

Nhưng trong mắt Snape gia tộc Prince lại là một gánh nặng, y đã từng nghĩ chờ sau chiến tranh kết thúc, y sẽ quay về Spinner End’s, chú tâm vào chế tạo độc dược.

Harry đồng ý với ý kiến này của y “Em muốn cùng anh tạo thành một gia đình” Harry mỉm cười nói với y, chiến tranh đã cướp đi nụ cười thuần khiết của chúa cứu thế, lại làm cậu càng trưởng thành, cũng càng thêm ưu tú “Chúng ta sẽ có một phương thuốc ấm áp nho nhỏ, sẽ có mấy đứa nhóc con nghịch ngợm, em sẽ nỗ lực dạy tụi nhỏ trở thành Gryffindor, sau đó mỗi ngày đều đến trêu chọc làm cho anh trán nổi gân xanh.”

Cậu cười lớn, vui vẻ sảng khoái nói ra kế hoạch của cậu ấy.

Harry từ người người thừa kế Hội Phượng Hoàng, sau đó trở thành thủ lĩnh Hội Phượng Hoàng, nụ cười xuất hiện trên môi cậu càng ngày càng ít, cách làm việc cũng càng ngày càng tàn nhẫn, mệt mỏi, tâm trạng ngày càng nặng nề. 

Chỉ khi đối mặt với Snape, cậu mới có thể buông lỏng đề phòng mà thả lỏng, tuỳ ý nghịch ngợm.

Cũng bởi vì tình hình như vậy, biết Harry vất vả nên mọi người mới không lên tiếng phản đối hai người họ bên nhau.

Y có thể làm Harry vui vẻ, đây là mong muốn của tất cả mọi người nhưng mà họ không thể làm được, vậy thì cứ tuỳ ý chỉ cần chú trọng điểm này là đủ rồi.

“Tuy rằng pháp lực của em cường đại, nhưng mà ta cũng không cho rằng chuyện này với cơ thể này em có thể mang thai mấy đứa nhỏ”. Khi đó, giữa hai người đã xảy ra quan hệ, cho nên đối với những việc này thật ra cũng không khó mở miệng “Thậm chí có lẽ ma lực của em cũng không cường đại như trong truyền thuyết, có thể làm cho em mang thai đứa nhỏ.”

Harry ngẩn người, sau đó bỗng nhiên hùng hổ nhảy dựng lên: “Em mặc kệ có hay không có, không phải chỉ cần anh nghiên cứu ra một bình dược sinh con là giải quyết được hết sao, đừng nghĩ là em không biết có loại độc dược này nha, hôm trước em nhìn thấy trên một cuốn sách ở thư phòng.”

Sau đó, Snape hạ quyết tâm không bao giờ cho Harry bén mảng tới thư phòng của gia tộc Prince!

Trong khi y đang miên man suy nghĩ, Harry bỗng nhiên ôm lấy y.

Y run rẩy cơ thể một chút, sau đó cúi đầu hôn khẽ lên vầng trán trắng nõn của Harry.

“Sev, chúng ta sẽ có một gia đình.”

Harry tự tin khẳng định với y.

Snape hôn một đường xuống môi cậu, trong lúc mơ mơ màng màng Harry nghe được đáp án của Snape: “ừ.”

Harry thật sự muốn cùng Snape xây nên một gia đình, cho nên sau này khi cậu biết mình đang mang thai thì không nói cho bất cứ ai, chẳng sợ khi đó quan hệ của cậu và Snape đã lạnh tới mức đóng băng rồi, nhưng mà cậu vẫn muốn hạ sinh đứa nhỏ này.

Hơn nữa lại vì y mà đặt tên “Edward Snape”.

“Chúng ta sẽ có một gia đình nho nhỏ thật ấm áp, còn có mấy nhóc con, em muốn đem bọn nhỏ dạy thành Gryffindor, mỗi ngày ồn ào nhốn nháo thật náo nhiệt. Còn có thể vào lúc anh đang làm độc dược thì đi phá anh, nhưng mà anh không được đổ tức giận lên đầu bọn nhỏ, bởi vì bọn nhỏ vẫn còn là con nít. Cho nên anh cũng chỉ có thể nhẫn nại, nếu anh mà dám mắng mấy đứa nhỏ, bọn nhỏ sẽ khóc khiến cho anh phải phiền não nhưng mà làm thế nào anh cũng sẽ mềm lòng, Merlin biết em thật sự đem mấy cái nồi độc dược của anh vĩnh viễn trở thành tình địch đó, sau này nếu mà có con, anh nhất định phải thật cẩn thận nha, ha ha!”

Lời nói sung sướng của Harry vẫn còn quanh quẩn bên tai Snape, y nhanh chóng xốc lại tinh thần của bản thân khi Edward được nón phân loại đưa ra quyết định tốt nhất của nó, Edward ưu nhã tiến thẳng tới dãy bàn dài nhà Slytherin.

Không có người nào biết, lúc Snape đưa tay sửa sang lại đầu tóc, y cũng thuận tiện lau đi mấy giọt nước nơi khóe mắt của mình.

Những lời nói của Harry năm đó vẫn còn vang vọng bên tai y, nhưng mà hết thảy mọi thứ sẽ không thể trở thành hiện thực.

Hình dáng và dòng họ của Edward tất cả đều thừa kế từ y, cách đối nhân xử thế cũng là thừa kế của y, Edward là con trai của y, nhưng mà một vị ba ba khác của bé chính là Harry!

Nhưng mà nhìn xem, hiện tại Edward chẳng có chút nào dính dáng tới Harry.

Trừ bỏ tên của bé, bé chỉ là con trai của Snape, ở trên người của bé, Snape không thể tìm thấy một chút bóng dáng nào của Harry.

Đây là lần đầu tiên y hy vọng đứa con của mình sẽ là một Gryffindor chân chính.

Ít nhất, như vậy có thể chứng minh, Harry đã từng xuất hiện trong thế giới của y….

Mà đúng lúc này, giọng giáo sư McGonagall có chút mơ hồ lần nữa ngắt quãng lại vang lên: “Tom….. Riddle…..”

————————–

Tác giả có lời muốn nói: Đó là do ngày đó đánh bản thảo thật tốt mà lại quên lưu, Nguyệt Nguyệt sửa đổi lại lần nữa, sau đó lại phát hiện ra khúc cuối không biết kết thế nào, thành ra lại viết thêm một hơi hơn 4000 từ nữa~~ 

Editor có lời muốn nói: ĐM tác giả, bà đánh thêm 4000 từ tui ngồi hộc mặt ra đánh thêm một lô từ mà muốn ói máu. Cũng ĐM Giáo sư quá khứ ngài đối xử với Harry cưng của tui, đậu mè tui muốn giơ ngón giữa với ngài ghê. Làm muốn cục súc ghê ~~~~

HẾT CHƯƠNG 2


[HP] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 63: Rất Vui Lòng


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Snape cảm thấy Harry Potter hôm nay rất không bình thường —— tuy rằng trước giờ mấy người nhà Potter chẳng có ai bình thường —— đầu tiên là mặt mày đau khổ liếc hắn mấy cái, sau đó trên đường hắn đến Bệnh Thất đưa độc dược cho Promfrey lại ‘trùng hợp’ gặp y vô số lần, trở lại văn phòng vừa mới ngồi xuống uống được một ngụm cà phê thì Medusa lại nói Potter đứng ngoài cửa nhìn đến mức muốn lủng tường rồi.

“Potter!” Snape đột nhiên mở cửa, làm Harry giật mình lùi về phía sau “Mi hôm nay như ký sinh trùng trên người cá mập bám theo ta là vì muốn ta thấy bộ dạng nhảy nhót của giống với Weasley khi ăn rong biển Freiberman của mi hả?”

“Không phải… cái này….” Snape nhíu mày nhìn Harry ấp úng mãi.

“Potter, nếu mi không có việc gì thì đừng đứng đây làm chướng mắt ta, có mi ở đây dược liệu của ta chẳng bao giờ bổ sung được.” Cái này không phải châm chọc, vì mấy nghiên cứu gần đây cần xài đến độc rắn, nên hắn nuôi mấy con rắn trong phòng, kết quả hơi thở griffin của Harry bên ngoài ảnh hưởng đến đám rắn, làm tụi nó sợ đến mức co lại thành một cục, con nào con nấy cứ như cá chạch.

“Cái đó, giáo sư….” Thấy biểu cảm như nhìn thằng ngu của Snape, Harry thở dài “Giáo sư, ngài có hứng thú với độc dược cấp bậc thầy chứ?”

“Vào đi.” Snape phất áo choàng ngồi xuống sofa, mà Harry có chút hối hận nhìn cửa văn phòng đang dần khép lại.

“Nói đi, độc dược gì.” Có thể làm Potter ấp úng như vậy, hắn cảm thấy rất hứng thú.

Harry hít sâu “Độc dược tách linh hồn.”

Snape nhíu mày “Đừng nói với ta mi ngay cả Chiết tâm Trí thuật cũng không biết.”

“Không, cái con cần là đặc tính hút linh hồn của nó.” Harry giải thích.

“Potter, mi muốn cho ai dùng loại độc dược này?” Loại độc dược ác độc này nếu không phải do dược liệu không còn nữa, thì cũng đã sớm bị Bộ Phép thuật tiêu huỷ.

“Tử xà, trên người nó có phân nửa linh hồn của vũ xà.”

“Mi làm sao biết được?” Snape ẩn ý hỏi.

“Hôm qua con và Moni đến phòng bí mật, huyết thống của Moni có thiên phú rất độc đáo trên phương diện linh hồn này.”

“Harry Potter! Lần trước mi suýt nữa bị tử xà nuốt vào bụng, thế mà ngày hôm qua còn mang theo ‘bữa khuya’ xông vào đó, mi cho rằng chỗ đó là công viên trò chơi của Muggle hay gì!” Snape hận không thể bóp chết nhãi com Potter trước mặt, tránh y chết tại nơi nào đó hắn không biết “Ngay cả tử xà mi còn không giải quyết được, mà còn đi khiêu chiến vũ xà!”

“Không phải, nó chỉ có phân nửa linh hồn…” Harry yếu ớt giải thích.

“Nửa?! Linh hồn của Chúa Tể Hắc Ám chỉ còn một phần tám đó! Hắn ta suýt chút nữa thống trị Thế giới Phép thuật Anh rồi đấy biết không!” Snape hoàn toàn vứt bỏ phong cách châm chọc sỉ vả, trong phòng lúc này bị tiếng quát của Snape bao phủ “Mi lấy não mình ép nước bí đỏ uống rồi hả!”

“Giáo sư, bình tĩnh.” Harry cười gượng lui về góc tường, biểu cảm của Snape quá hung dữ, “Chỉ cần hút được linh hồn vũ xà ra là được, không cần lo chuyện tử xà, nó không thể làm hại học sinh Hogwarts, lần trước đến nó không phải không mở mắt sao?”

“Ta có thể cho mi một bình độc dược có thể giết chết tử xà.” Snape nhíu chặt mày.

“Giáo sư, tử xà không thể chết, con đã từng nói sinh vật huyền bí trong rừng Cấm có ký kết khế ước với Hogwarts, tử xà mà chết thì khế ước đó sẽ trở thành đồ bỏ, năm đó khi nếu lớp phòng vệ của Hogwarts không bị vũ xà phá huỷ thì đám sinh vật huyền bí đó sẽ không làm ầm ĩ lên như vậy.” Harry nhìn Snape nhíu mày ngồi lại trên sofa, tự hiểu hắn đã bắt đầu suy nghĩ lại “Chỉ cần có dược tách hồn là có thể trực tiếp giết chết linh hồn vũ xà, mà sau khi tử xà lấy được quyền khống chết cơ thể, con có thể dùng xà ngữ để nó nghe lệnh mình.”

“…..Potter, sớm muộn gì mi cũng sẽ chơi chết cái mạng nhỏ của mình.” Snape nghiến răng nghiến lợi, “Ta có thể giúp mi nấu, nhưng trước khi mi đến phòng chứa bí mật phải nói với ta.”

“Không thành vấn đề.” Harry vui vẻ đáp ứng.

“Lấy công thức ra đây.” Nhìn ánh mắt nghi hoặc của Potter, Snape tức giận quát “Cho dù nó không phải loại độc dược bị cấm, nhưng công thức của nó rất ít người sở hữu, ta có từng thấy qua nhưng đó cũng chỉ là bản không hoàn chỉnh.”

“Cụ thể thì con không biết, nhưng con biết loại dược liệu còn thiếu….” Harry không dấu vết lui về góc tường.

“Nói!”

“Răng năng dính máu của Griffin!” Harry nhắm mắt chưa thấy quan tài chưa đổ lệ lên tiếng.

“….” Harry không nghe Snape nói gì, mở mắt ra thì thấy hắn đang lấy một cái kìm mini từ trong tủ ra sau đó nhếch mép “Potter, nếu mi sớm nói cho ta biết, ta sẽ rất vui lòng nấu nó cho mi.”

“!” Nhìn Snape như nữ thần báo tử đi về phía y, Harry rất không có tiền đồ phá cửa bỏ chạy.

HẾT CHƯƠNG 63

[HP] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 61 + Chương 62


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Chương 61

Sáng hôm sau, Harry bị cái lạnh thấu xương đánh thức.

“Moni!” Harry ném cái tay trên mặt mình của Moni ra, bật dậy, hai người khác trong phòng cũng đã rời đi.

“Cấm túc hôm qua thế nào?” Trong giọng nói tràn ngập ác ý vui vẻ khi có người gặp hoạ.

“Đừng nhắc đến nó nữa, tử xà đột nhiên trở về, thiếu chút nữa chơi chết cái mạng nhỏ này rồi.” Harry quay ra sau ngáp một cái.

“Cậu không…..chậc, cậu có vẻ lành lặn mà.” Moni đen mặt nhìn Cậu Bé Vàng to gan kia ngáp một cái “Giáo sư không sao chứ?”

“Không sao.” Harry lắc lư đi rửa mặt, trông có vẻ bơ phờ, nhưng đôi mắt híp lại kia đã hoàn toàn tỉnh táo “Moni, tử xà hôm qua lúc tấn công tớ vẫn luôn nhắm mắt, hơn nữa ngay từ đầu nó đã nhắm vào tớ thì phải.” Hôm qua tử xà sau khi mở miệng vốn có thể dễ dàng giết chết y lại đổi kế hoạch quay sang tấn công “Hơn nữa tử xà không phản ứng lại với xà ngữ.”

“Không phản ứng với xà ngữ?” Moni sửng sốt.

“Cũng có thể là tớ nghĩ nhiều, dù sao tử xà đời trước cũng không phản ứng với xà ngữ của tớ.” Harry dựa vào khung cửa phòng tắm “Tối hôm nay chúng ta lại đến mật thất một chuyến đi, để xem rốt cuộc vì sao tử xà lại thành ra thế này.”

Moni gật đầu đồng ý, sau đó đến Đại sảnh đường cùng Harry, trên đường tình cờ gặp Gilderoy – bao cỏ – Lockhart “Harry, thật trùng hợp, tôi đang tìm trò đó. Vì trò là fan trung thành của tôi, đây là ảnh có chữ ký mới nhất, đừng kích động nhé, phúc lợi dành cho fan trung thành đó.” Nói xong bao cỏ còn hôn gió với mấy fan não tàn xung quanh, sau khi lấy được vài tiếng hét chói tai mới rời đi.

“….” Harry nhìn mớ ảnh chụp không đắt hàng lắm trong tay gần đây “Mấy vị tiểu thư bên kia ơi, ảnh có chữ ký mới nhất của Lockhart, mọi người muốn không?”

Mấy fan não tàn nhìn nhau, sau đó sờ sờ túi tiền “Nhiêu?”

“Một Galleon, tất cả đều là của cậu.” Harry nhe răng cười vô cùng thiện lành.

“Tôi mua!” Một nữ sinh trả tiền.

“Không không không, tôi trả 2 Galleons, bán cho tôi.” Một nữ sinh kích động khác.

“Tôi ra ba, cho tôi, cho tôi!”

Moni nhìn Harry nhẹ nhàng nhận 3 Galleons, mặt vô cảm quay đi. Dùng mấy tờ giấy rác rưởi lừa tiền con gái nhà lành, liêm sỉ của Cậu Bé Vàng Harry Potter cậu đâu ròi hả!

Bán lấy tiền rồi! Harry híp mắt cười, trong mắt còn xuất hiện ánh sáng tham tiền vàng choé.

Biểu cảm đó làm Moni chỉ muốn trét súp bơ lên mặt Harry.

Tiết Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám đó Moni lại lần nữa ‘được’ Lockhart mời lên bảng biểu diễn, làm mặt của cậu sau khi tan học dữ tợn y như nội tâm, Harry lại cười đau hết cả bụng lần nữa, Draco nhíu mày nhìn Moni xoa xoa mặt với ý muốn làm nó trở về nguyên dạng, lúc đi ngang qua còn lặng lẽ bỏ tờ giấy vào túi Moni, mà Harry mắt sắc bén thấy được màn này.

“Viết cái gì vậy?” Harry tò mò nhìn tờ giấy, trên đó viết: Tối nay đến phòng Yêu Cầu.

Moni quay đầu vừa định mở miệng đã bị Harry chặn họng “Không được!” Tối nay phải đến phòng bí mật, cái này quan trọng hơn chuyện yêu đương nhiều “Ngày mai là thứ bảy, hai người cứ việc hẹn hò cả ngày, nhưng hôm nay tuyệt đối không được.”

Moni ghét bỏ liếc Harry, ánh mắt chậm rãi viết “Quấy rầy người khác yêu đương sẽ bị sét quánh.”

Harry cười tủm tỉm không nói gì, mặc kệ, tối nay nhất định phải đến phòng bí mật với tớ.

Sau khi bữa tối kết thúc, Harry nhất quyết túm Moni tránh khỏi nhóm người, đi đến nhà vệ sinh lầu hai.

Myrtle không biết trốn đâu mất, nhà vệ sinh chỉ còn mỗi tiếng tí tách của nước. Khi mở cửa ra, Moni che mũi, mặt ghét bỏ không muốn nhảy xuống. Harry giơ chân đạp một phát vào lưng tên thích ở sạch sẽ phía trước, sau đó cũng nhảy xuống.

“Oái!” Moni bò dậy —— cậu hôn đất mẹ rồi.

Harry lấy tay che miệng cậu lại trước khi Moni phàn nàn oán giận, ra hiệu im lặng, Moni gật đầu tỏ vẻ đã biết. Harry cẩn thận dẫn Moni đi theo đường hôm qua, vẫn ở cái ngã rẽ kia, vừa đi qua khỏi đã thấy tử xà nằm đó.

Không dám bước lại gần, Harry quay đầu ra hiệu cho Moni nhìn, kết quả Moni vừa thấy nó đã mở to hai mắt mém hoảng hốt la lên, nếu không phải Harry nhanh tay che miệng cậu lại thì hôm nay y phải chơi trò mạo hiểm thoát khỏi miệng tử xà lần nữa rồi.

Moni túm áo choàng Harry, ý bảo chạy nhanh đi, tuy rằng không hiểu vì sao Moni lo lắng hoảng hốt như vậy, nhưng Harry cũng vội vàng chạy khỏi phòng bí mật.

“Uầy, Moni, cậu làm sao thế? Đừng nói ngay cả Vũ xà cũng thấy rồi mà lại bị một con tử xà dọa sợ thành như vậy nhé.” Harry khó hiểu, Moni hình như đang rất tức giận.

“Đó mà là tử xà hả! Đó là vũ xà đấy!” Moni gầm nhẹ.

“Không thể được!” Nếu là vũ xà thì đời trước y chắc chắn không thể giết chết nó, mà y cũng không nghĩ rằng vũ xà sẽ nghe lời Tom Riddle.

“Trên người con tử xà kia có nửa linh hồn còn lại của vũ xà!” 

HẾT CHƯƠNG 61

[ HP ] Trọng Sinh Chi Hôi Nghê Hạ – PN7: Tôi Tên Là Teddy


EDITOR: YUKI

BETA : BĂNG

-o0o-

Tôi tên là Teddy Black, tên đầy đủ là Edward Lupin Black, và Teddy là nhũ danh của tôi, nhưng mọi người đều thích gọi tôi là Teddy, cho nên tôi có một biệt danh là —— Teddy Black.

Tên này là do cha đỡ đầu đặt cho tôi, cha đỡ đầu là ân nhân của cha tôi, là học sinh của ba ba tôi, cũng là người mà daddy tôi cảm thấy áy náy nhất.

Ừm, bạn không có nhìn lầm đâu, tôi có một người cha và một người ba ba, một người daddy. Bọn họ là ba người khác nhau, không giống anh Sol, chị Cyn, anh Will, và em Benny là người nhỏ nhất ở trong nhà. Bọn họ gọi chú Severus là cha, gọi cha đỡ đầu là daddy. Nhưng đối với bốn người bọn họ thì họ gọi chú Severus hay cha đỡ đầu là ba ba đều được. Nhưng ở nhà tôi thì không được, daddy và ba ba cùng nhau sinh ra tôi. Nói chính xác thì cha của tôi, phải là chú của tôi, là em trai của daddy. Tuy nhiên, bởi vì sức khỏe của cha tôi có chút không tốt và không thể có con được. Cho nên vì muốn cho cha tôi cảm thấy có một gia đình, ba ba và daddy của tôi đã thương lượng với nhau rất lâu và bắt đầu từ năm tôi sáu tuổi, tôi đã sửa miệng kêu chú Regulus là ‘Cha’.

Tôi năm nay đã 11 tuổi, tôi đã nhận được thư thông báo nhập học vào đúng ngày sinh nhật của mình, mặc dù mỗi phù thủy nhỏ đều sẽ nhận được thư, nhưng cha, ba ba và daddy, còn có cha đỡ đầu vẫn rất vui khi tôi nhận được thư. Vì sinh nhật của tôi là ở tháng 2 và còn rất lâu nữa mới tới thời gian đi học, cho nên bọn họ cũng không sốt ruột dẫn tôi đi mua đồ. Bọn họ nói vào lúc nghỉ hè họ sẽ đưa tôi đến Hẻm Xéo.

Tôi họ Black, mà không phải là Lupin. Bởi vì gia tộc Black đang rất cần một người thừa kế và cũng không ai biết được khi nào cha tôi sẽ rời đi. Chỉ cần cha đỡ đầu ở nước Anh, thì hầu như ngày nào ông cũng đến nhà cũ để kiểm tra sức khỏe của cha. Cha đỡ đầu là một người rất lợi hại. Tôi nghe nói rằng cách đây 12 năm ông đã đánh bại một phù thủy vô cùng xấu xa, còn nữa khi tôi mới được 3 tuổi ông đã đi cứu tộc Tinh linh, ông là một anh hùng truyền kỳ trong thế giới phép thuật. Nhưng tôi và anh Sol, chị Cyn, anh Will, và em Benny đều không tin điều đó, bởi vì cha đỡ đầu còn rất trẻ và luôn ôn hòa. Làm sao một người ôn hòa như vậy lại có thể đánh nhau với một phù thủy xấu xa được? Nếu như thật sự đánh nhau mà lỡ như đánh không lại thì biết làm sao bây giờ? Phải biết rằng, chú Severus đáng sợ như vậy cũng chưa bao giờ nói nặng lời dù chỉ một câu với cha đỡ đầu.

Đương nhiên, đối với suy nghĩ của chúng tôi, cha đỡ đầu luôn mỉm cười và nói: “Đúng vậy, ta chỉ là một phù thủy rất bình thường. Điểm đặc biệt duy nhất của ta là có Sev và các con.”

Tôi biết hiện tại cha đỡ đầu có bốn người con đỡ đầu, tất cả đều là con của các gia tộc lớn nhất thế giới phép thuật —— con gái lớn của gia tộc Grindelwald chị Angelique; em trai Ellen Zabini người thừa kế gia tộc Zabini; em trai Scorpio Malfoy người thừa kế gia tộc Malfoy; và tôi, Edward Black người thừa kế duy nhất của gia tộc Black.

Cha đỡ đầu của tôi là một người ba ba rất tốt đối với anh Sol, chị Cyn, anh Will và em gái Benny, điều tôi hâm mộ nhất chính là bọn họ luôn luôn có thể ăn được điểm tâm do đích thân cha đỡ đầu làm. Mặc dù tay nghề của Kreacher rất tốt, nhưng tôi vẫn muốn ăn món gì đó do ba ba, daddy hoặc cha đích thân làm, cho dù không ngon cũng không thành vấn đề. Nhưng cả ba người bọn họ trước nay chưa bao giờ biết bếp ở nơi nào. À, có lẽ ba ba có khả năng biết được, nhưng xét thấy thái độ của Kreacher đối với đồ ăn thì có lẽ tôi sẽ không bao giờ ăn được món do ba ba làm. Bởi vậy, tôi vô cùng chán ghét con gia tinh này, con gia tinh đã ở bên daddy và cha từ khi họ còn nhỏ. Mỗi khi nhìn thấy những cái đầu gia tinh ở nhà cũ Black, tôi luôn luôn tự hỏi —— có phải những gia chủ kế thừa gia tộc ở những đời trước đều rất ghét gia tinh không, sau đó khi bọn họ trở thành gia chủ, thì sẽ giết chết những con gia tinh mà mình chán ghét? Tuy nhiên, ít nhất tôi không có nhìn thấy cảnh tượng như vậy ở trang viên Potter của cha đỡ đầu và trang viên Malfoy của dượng Lucius —— có lẽ, chỉ có những con gia tinh ở gia tộc Black mới đáng sợ như vậy?

Daddy là một Thần sáng, nghe nói daddy đã là Phó Cục trưởng Thần sáng, nói tóm lại là daddy là một người rất dũng cảm và vô cùng bận rộn, nhưng nếu như có thời gian rảnh rỗi thì daddy sẽ biến thành một con chó to chơi với tôi. Có đôi khi tôi cảm thấy daddy thậm chí còn giống một đứa trẻ hơn so với tôi. Daddy luôn có vô số những câu chuyện ‘Ngu ngốc’, và ông luôn kể tôi nghe những câu chuyện truy bắt tội phạm. Tuy rằng kết thúc luôn là ông bắt được tội phạm cực kỳ hung ác, tuy rằng kết cục câu chuyện luôn ‘Ngô nghê’ như vậy nhưng tôi vẫn bị hấp dẫn bởi quá trình truy bắt dũng cảm hấp dẫn của các Thần sáng. Những câu chuyện xưa của daddy luôn tràn ngập chủ nghĩa anh hùng không hề sợ hãi. Tuy rằng tôi không ủng hộ việc hy sinh không cần thiết, nhưng tôi chưa bao giờ nói với daddy là tôi không thích nghe những câu chuyện xưa của ông ấy, bởi vì cha đỡ đầu đã nói với tôi rằng daddy kể chuyện cho tôi nghe là vì daddy yêu tôi. Công việc của daddy rất bận rộn và nguy hiểm, nếu daddy không yêu tôi thì làm sao mỗi ngày dù ông rất mệt mỏi nhưng vẫn kể chuyện cho tôi nghe và hôn chúc ngủ ngon?

Mà ba ba là giáo sư của Hogwarts, và giống như chú Severus, mỗi tuần hai người bọn họ luôn luôn về nhà một lần. Hơn nữa chúng tôi là con của hội đồng trường học, từ khi còn nhỏ tôi và bộ ba (gồm anh Sol, chị Cyn và anh Will) thường xuyên đến Hogwarts, đặc biệt là bộ ba bởi vì có một thời gian cha đỡ đầu không ở đây. Vì vậy, chú Severus luôn cảm thấy không ổn khi gửi họ đến nhà cũ Black, trang viên Malfoy, trang viên Zabini hay là gửi bọn họ đến trang viên Potter để gây phiền toái cho mấy người sáng lập. Dù sao đây cũng là con của mình, đặc biệt sau vụ việc đã xảy ra với anh Will, chú Severus không dám tùy tiện gửi bọn họ nữa, cho nên, chú thường để bộ ba chơi đùa ở Hogwarts, nên tôi cũng đến Hogwarts chơi chung với họ. Tôi, Ellen, Scorpio, đều rất thích chơi chung với bộ ba. Bọn họ có tính cách rất khác nhau: anh Sol luôn tùy tiện, tuy thô lỗ nhưng cũng rất tinh tế, cách nói chuyện và làm việc luôn khiến người khác phải nghe theo; chị Cyn thì hơi đáng sợ, bởi vì chị ấy luôn có thể đoán được cả ngày hôm nay bạn đã đi đâu và làm cái gì, càng đáng sợ hơn là, chị ấy có thể kể ra hôm qua bạn đã làm cái gì, hơn nữa chị ấy cũng không thích làm nũng hay có hành vi giận chó đánh mèo, chị ấy luôn rất bình tĩnh, chị ấy sẽ không tùy tiện nổi nóng, giống như cha đỡ đầu và chú Severus; anh Will thoạt nhìn luôn tươi cười, trông ôn hòa và vô hại, có điểm thân thiết, nhưng trong vài giây anh ấy có thể lập ra một kế hoạch chính xác để bạn tự nguyện rơi xuống hồ nước cách đó ba mét. Tóm lại, bộ ba là một nhóm mà những đứa trẻ tuổi xấp xỉ không thể chọc vào, mà em trai Benny chính là tiểu vương tử trong lòng bàn tay của bọn họ, lại càng không thể chọc vào được.

Ba ba là một người rất ôn hòa, tôi thường nghĩ rằng nếu không phải bởi vì ba ba có ‘Vấn đề xù lông nhỏ’, thì có lẽ daddy sẽ không lấy được ba ba. Đương nhiên, với tư cách là giáo sư Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám dạy dỗ các phù thủy, sức chiến đấu của ba ba không thể kém hơn daddy. Ba ba rất yêu tôi. Tôi vẫn nhớ một cuộc bạo động phép thuật khi tôi còn nhỏ, chú Severus không ở nhà, cha đỡ đầu không ở nước Anh, daddy đang thực hiện nhiệm vụ, và cha đang có một cuộc đàm phán, Kreacher lại không nghe lời ba ba. Ngày hôm đó chính là trăng tròn, tuy rằng ba ba sẽ không mất đi lý trí hoặc bị cưỡng chế biến thân, nhưng ở đêm trăng tròn ba ba không thể sử dụng Floo hay độn thổ, nhưng vì tôi, ba ba đã vội vàng sử dụng hệ thống Floo để đưa tôi đến bệnh viện St. Mungo, kết quả là ba ba đã hôn mê suốt một tháng, hơn nữa tất cả nỗ lực điều trị Lang dược trước kia đều biến thành kiếm củi ba năm thiêu một giờ*. Điều này làm tôi rất cảm động và cũng khiến tôi thực sự rất chán ghét Kreacher.

* Kiếm củi ba năm thiêu một giờ: Ý chỉ vì một sai lầm nhất thời mà khiến cho tất cả cố gắng, nỗ lực trước kia đều biến mất.

Tiếp theo là cha tôi, tuy rằng cha không muốn tôi gọi ông là ‘Cha’, nhưng tôi biết cha cũng thích tôi. So với bộ ba, tôi cũng không sống thường xuyên ở Hogwarts, bởi vì ba ba có một ‘Vấn đề xù lông nhỏ’, ông sợ dọa tôi hoảng sợ, cho nên tôi được lớn lên dưới sự chăm sóc của cha. Điều khiến tôi cảm thấy rất khó tin chính là cha và daddy là anh em nhưng bọn họ lại không giống nhau chút nào. Nói về ngoại hình, đường nét khuôn mặt của daddy cứng rắn hơn, còn cha thì thanh tú hơn; còn nói về cách đối nhân xử thế thì, daddy là một Gryffindor, còn cha thì là một Slytherin chân chính. Nói một cách đơn giản, thì bọn họ là hai thái cực trái ngược nhau. Cha rất quý trọng và cũng rất thích tôi, ông và cha đỡ đầu luôn nhớ sinh nhật của tôi, sau đó sẽ vô cùng cẩn thận chuẩn bị quà tặng cho tôi. Nhưng sức khỏe của cha không tốt, cộng với rất nhiều công việc trong gia tộc Black khiến ông bận rộn, nhưng ông không hề khiến tôi có cảm thấy rằng ông không quan tâm đến tôi. Cho nên, tôi rất thích cha.

Ngoài cha, tôi cũng rất thích dì Narcissa. Thành thật mà nói, xét về tuổi tác thì tôi nên gọi anh Draco nhà dì Narcissa là chú Draco. Quan hệ trong các gia đình quý tộc luôn luôn lộn xộn như vậy sao? Tuy nhiên, vì lợi ích của gia tộc Black, thì gọi ai đó thân thiết một chút cũng không có gì sai.

Tôi là người thừa kế của gia tộc Black, người mà tôi ngưỡng mộ nhất chính là cha đỡ đầu của tôi, đương nhiên không phải là tôi nghe những ‘Sự tích anh hùng’ được truyền tai, mà là bởi vì học thức uyên bác và khí thế cao quý của cha đỡ đầu, quả thực cha đỡ đầu chính là một người hoàn mỹ. Cái gì cha đỡ đầu cũng biết và biết rất nhiều thứ. Rất thông minh và luôn đối xử hòa nhã với người khác, quả thật xứng đáng là gia chủ gia tộc Potter mà mọi người ca ngợi. Mục tiêu của tôi là muốn trở thành một người giống như cha đỡ đầu vậy, vì cha đỡ đầu là một Slytherin, nên mục tiêu của tôi là vào nhà Slytherin. Tôi chỉ mong chiếc mũ rách nát kia không phát điên và đưa tôi vào nhà Gryffindor. Tuy rằng Gryffindor có anh em của tôi, và chủ nhiệm nhà Slytherin là chú Severus một người không dễ chọc, nhưng tôi vẫn không muốn đến Gryffindor.

Nói về chú Severus, chú ấy là bạn lữ của cha đỡ đầu, đồng nghiệp của ba ba và là bạn tốt của cha, nhưng không biết tại sao mà daddy lại không thích chú ấy. Thành thật mà nói, tôi cũng không thích chú ấy lắm. Thậm chí ba người bao gồm chị Angelique, Ellen, Scorpio vẫn cảm thấy rùng mình khi nhìn thấy chú ấy…… Nhưng bộ ba và em Benny luôn nói chú ấy là người cha tốt nhất, tuy rằng tôi có chút không đồng ý lắm, nhưng tôi chưa bao giờ thấy chú ấy trách mắng con cái, có lẽ chú ấy thật sự giống như lời họ nói, có một số việc không thể chỉ đơn thuần nhìn vẻ bề ngoài. Hơn nữa, cha đỡ đầu luôn nở một nụ cười rất khác biệt với chú ấy —— có chút nghịch ngợm, có chút ngốc nghếch, và ánh mắt của chú ấy khi nhìn cha đỡ đầu cũng rất dịu dàng, phảng phất như khắp đất trời này chỉ có một mình cha đỡ đầu vậy. Cha và ba ba đều nói với tôi rằng họ rất yêu đối phương. Hơn nữa, nếu không có điều gì bất ngờ xảy ra, bảy năm tiếp theo của tôi đều nằm dưới quyền của chú ấy, vì vậy tôi chỉ hy vọng là mình sẽ chép《 Hành vi thủ tục Slytherin 》, 《 Tinh thần quý tộc 》và《 Nội quy gia tộc Black 》ít đi vài lần.

Tôi là Teddy, 11 tuổi, Teddy Black.

Tên đầy đủ của tôi là: Edward Lupin Black.

Cha của tôi là: Regulus Arcturus Black.

Ba ba của tôi là: Remus John Black Lupin.

Daddy của tôi là: Sirius Orion Lupin Black.

Cha đỡ đầu của tôi là: Harry James Slytherin Gryffindor Atustivan Ravenclaw Hufflepuff Peverell Prince Potter.

Người tôi sợ nhất là: Severus Snape Potter Prince.

Người tôi ngưỡng mộ nhất là: Cha đỡ đầu của tôi.

Người lớn phái nữ mà tôi cảm thấy thân thiết nhất là: Narcissa Malfoy.

Người tôi ghét nhất là: Trước mắt thì không có ai.

Ước mơ lớn nhất hiện tại của tôi: Được vào nhà Slytherin.

Mục tiêu theo đuổi cả đời của tôi là: Giống như cha đỡ đầu, trở thành một Slytherin hoàn mỹ, bảo vệ tốt người thân và vinh quang của gia tộc Black.

HẾT PN7

Design a site like this with WordPress.com
Get started