[HP] XUYÊN KHÔNG & TRỌNG SINH – Chương 5: Bắt Đầu Sự Nghiệp Đi Học Tráng Lệ


EDITOR + BETA: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Ngoài dự kiến của Draco, Hermione vốn nên vào nhà Ravenclaw lại vào nhà Gryffindor, nếu nói hắn thừa nhận cô nàng phù thủy này có lẽ là vì sự dũng cảm của cô, nhưng điều hắn kinh ngạc là Neville cũng vào nhà Gryffindor —— tuy rằng lúc đó mũ Phân loại đã do dự rất lâu, nhưng nó vẫn đưa cậu bé vào nhà Gryffindor.

So với bất kỳ người nào thì mũ Phân loại luôn có khả năng nhìn thấy tiềm lực của mọi người, bởi vậy tuy rằng Draco đã rất ngạc nhiên trong chốc lát, nhưng hắn cũng không để trong lòng.

Draco đã nghe qua tên hiệu trưởng của Hogwarts rất nhiều lần và đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy ông ấy.

Đó là một ông già rất có sức sống, đầu tóc và chòm râu đều đã bạc trắng, thoạt nhìn trông có vẻ hòa ái và thân thiết, hình như cái mũi ưng kia từng bị gãy qua một lần, nhìn không được đẹp lắm, nhưng đôi mắt xanh thẳm sau cặp mắt kính kia, thực sự làm người khác cảm thấy rất cuốn hút.

Sau cặp kính hình bán nguyệt kia, đôi mắt màu lam kia sáng ngời, cơ trí, lặng lẽ và ôn hòa.

Đó là một đôi mắt biết nói, cho dù chòm râu kia đã vô tình che khuất hai phần ba dung mạo, không để người khác nhìn thấy vẻ mặt, hắn có thể đọc ra từ trong đôi mắt đó là sự bao dung và nụ cười ôn nhu.

“Khi giáo sư Dumbledore còn trẻ, nhất định là một người rất đẹp.”

Bằng khả năng từng duyệt qua vô số ánh mắt tàn nhẫn, Draco thấp giọng thì thầm với Pansy như vậy.

Pansy mở to hai mắt, giống như cô nàng đã nuốt phải một con ruồi, “Draco, cậu có điên không?”

Draco không thích Pansy nói hắn như vậy, nhưng dù thế nào thì, Pansy cũng quen biết hắn từ khi còn nhỏ, là tình cảm thanh mai trúc mã nên hắn cũng không so đo với cô nàng, hắn coi cô như em gái mà chăm sóc, chứ nếu hắn xem cô là một người con gái, thì hắn đã sớm lười để ý đến cô.

Vì thế hắn đành thì thầm với chính mình, “Chuyện đau khổ nhất trên thế giới này không có gì hơn một anh hùng đã bạc đầu, một người xinh đẹp đã đến tuổi xế chiều a……”

Draco lấy lại tinh thần, tỉ mỉ đánh giá ông lão ngồi ở giữa dãy bàn giáo sư kia, trong đầu thì nghĩ đến bộ dáng lúc trẻ của giáo sư Dumbledore.

Không có nhiều người dám trực tiếp nhìn thẳng vào chỗ ngồi của các giáo sư, Dumbledore nhìn thẳng vào đôi mắt màu xám đang tập trung kia, và nở một nụ cười nhân hậu.

Harry Potter thì không có may mắn như vậy, cậu né tránh ánh mắt của giáo sư môn Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám Quirrell, người đang đội một cái khăn trùm đầu, nhưng lại không cẩn thận va phải ánh mắt của giáo sư Độc dược đang ngồi ở bên cạnh, dọa cậu sợ hãi tới mức ra một thân mồ hôi lạnh.

Cho dù sống lại một lần, giáo sư Snape vẫn là cơn ác mộng đối với cậu.

Mặc kệ lượng máu của cậu đầy bao nhiêu, chỉ cần nhìn thoáng qua khuôn mặt Snape thì cũng có thể chém rớt một nửa lượng máu của cậu trong một giây đồng hồ, nếu nhìn thẳng vào đôi mắt đó, Harry nghĩ cậu sẽ lập tức chết ngay tại chỗ.

—— so với Snape, Harry nguyện ý đối mặt với cái ót của Quirrell hơn.

Mặc kệ là đời trước hay là đời này.

Ron đụng vào eo của Harry, “Harry, cậu nhìn Malfoy kìa.”

Vì thế khi Harry xoay người lại, vừa lúc nhìn thấy hai mắt của Draco sáng lên khi nhìn giáo sư Dumbledore, vẻ mặt của cậu ta thật giống như một con rồng thỏa mãn khi nhìn thấy kho báu của mình vậy.

“Nếu nó nhìn Pansy, thì mình tuyệt đối sẽ cho rằng nó thật lòng yêu Pansy, nhưng mình không rõ vì cái gì mà lại nhìn giáo sư Dumbledore như vậy?” Ron thấp giọng. “Tóm lại, Harry, chúng ta không thể thiếu cảnh giác được. Mình thấy nó không giống như trước kia, nói không chừng là nó cũng giống như chúng ta —— vậy thì càng không được, ai biết rốt cuộc Draco Malfoy muốn làm cái gì đây?”

Harry cho rằng lời Ron nói cũng có đạo lý.

Căn cứ lời kể của bọn họ, Harry là ở lúc cậu 30 tuổi mới trở về đây, nhưng Ron là sau khi đưa con đến Hogwarts, ngủ một giấc xong rồi phát hiện mình đã quay trở về.

Điều này có nghĩa là thời điểm trở về của bọn họ không giống nhau, vậy Draco trở về từ lúc nào? Lỡ như cậu ta cũng trở về từ tương lai, nói không chừng cậu ta sẽ có chủ nghĩa trả thù xã hội thì sao, lỡ như cả gia đình của Draco đều trở lại từ lúc ở cuộc chiến năm thứ bảy thì sao? Nếu là thật thì đó cũng không phải chỉ là con dao sắc nhọn mà Voldemort đâm vào Hogwarts, mà là vô số tin tức tình báo và tài nguyên được đưa trực tiếp đến tay của Voldemort.

“Chúng ta phải theo dõi nó ta.” Ron thì thầm vào tai Harry, “Tuyệt đối đừng để cho nó đến gần Quirrell.”

Harry suy nghĩ một lúc, “Chúng ta cũng không thể nhìn chằm chằm nó hai bốn tiếng được, huống chi còn có cách truyền tin bằng cú mèo.”

Harry và Ron lặng lẽ cau mày lại, bỗng nhiên Ron giãn mày ra, Harry kinh ngạc ngẩng đầu lên —— chẳng lẽ Ron nghĩ ra cách gì rồi?

Nhưng cậu lại nghe thấy Ron rất quen thuộc mà kêu to: “Hermione ——”

Harry: “……”

Ron, có phải cậu quên rồi đúng không, Hermione hiện tại không quen chúng ta?

Harry và Ron thấy một nữ phù thủy từ phía bên cạnh nhô đầu ra, vẻ mặt vô tội và nghi hoặc, “Có chuyện gì?”

Harry hung hăng đạp vào chân của Ron.

Ron kêu lên một tiếng, “…… Mình muốn nói, cậu là một cô gái tốt, cho nên chúng ta làm bạn với nhau đi!”

Hermione nhướn mày, cái này khiến cho cô nàng trông cực kỳ kiêu ngạo.

“Ồ.” Cô lạnh lùng trả lời, sau đó rụt đầu về.

“Này anh bạn, chúng ta còn phải đối mặt một vấn đề nữa.” Ron nhìn Hermione quay đầu lại và cùng nói chuyện với Neville, nhíu mày, nghiêm túc nhìn Harry. “Chúng ta phải làm như thế nào mới có thể đưa Hermione quay trở lại?”

Harry cảm thấy bất an và hụt hẫng, đời trước đã xảy ra rất nhiều chuyện, mới khiến cho bọn họ trở thành những người bạn thân thiết nhất, nhưng mà lần này, có rất nhiều chuyện không thể xảy ra nữa —— ví dụ như Ron không có khả năng chọc cho Hermione trốn vào nhà vệ sinh nữ khóc thút thít, bọn họ cũng sẽ không phàn nàn về việc Hermione rất khó ở chung.

Nhưng mà, nếu không có những điều đó thì bọn họ cũng không thể thiết lập mối quan hệ bạn bè bền vững với Hermione như kiếp trước được.

Nghĩ đến việc lần này sẽ mất đi Hermione, Harry liền cảm thấy rất buồn và vô cùng bàng hoàng, Hermione nghiêm khắc và thông minh, chu đáo, logic sắc bén, cô giống như là chị gái của cậu, cậu và Ron đã sớm có thói quen nghe theo lời của cô, cậu nghĩ cậu không thể thích ứng với cuộc sống thiếu đi một góc của tam giác vàng Gryffindor —— khi nghĩ đến điều này, cậu cảm thấy Ron sẽ điên lên mất thôi.

Cái này làm cho tâm tình của bọn họ liên tục xuống dốc, Harry vốn dĩ đã có kế hoạch hát bài hát của trường mà kiếp trước cậu chưa từng hát bao giờ, kết quả bây giờ cậu cũng đã quên mất rồi.

Draco thì vô cùng vui vẻ hát bài hát của trường, bài hát này được viết bởi Ravenclaw, hiện giờ nó đã được lưu truyền hơn ngàn năm rồi, hát lên bài hát này, thật giống như hắn vẫn có thể nhìn thấy nữ phù thủy thông minh lúc trước mang theo ý cười mà viết lên từng lời của bài hát.

Draco hát từ giai điệu này đến giai điệu kia, chạy từ giai điệu này đến giai điệu kia, cuối cùng hắn mỉm cười với cặp song sinh ở dãy bàn Gryffindor, giáo sư Dumbledore hát cùng với bọn họ cho đến khi bài hát kết thúc, mỉm cười vui vẻ và toàn nói những từ làm người khác khó hiểu, tuyên bố bữa tối đã chính thức bắt đầu.

Câu nói kia thật giống như ngôn ngữ của người cá.

Draco suy nghĩ, duỗi tay lấy ly nước bí ngô bỗng nhiên xuất hiện trên bàn, thực tế là, trên chiếc bàn trống, bỗng nhiên xuất hiện vô số món ăn mỹ vị.

Cứ nghĩ tới việc một ngàn năm trước, Hogwarts đã cam kết sẽ cung cấp ba bữa ăn một ngày, nhưng sau một ngàn năm, sự phong phú của thức ăn đã sớm vượt qua tưởng tượng của hắn.

Tuy nhiên có một bàn tay ngăn Draco lấy ly nước bí ngô.

Draco khó hiểu nhìn qua, thấy một nam sinh cao lớn, trên ngực của cậu ta đang đeo huy hiệu đại diện cho huynh trưởng ở trường.

“Xin chào, tôi là Draco……”

“Tôi biết, cậu là Malfoy.” Huynh trưởng lạnh lùng trả lời, “Cho dù cậu là một Malfoy, cậu cũng không thể giống như lũ ngốc Gryffindor kia, cậu không thể theo Gryffindor hát bài hát không có gì nổi bật kia, nhìn thật ngu ngốc.”

Draco nheo mắt lại, “Bài hát không có gì nổi bật?”

Nhớ tới phòng ngủ của Ravenclaw đều chất đầy những tờ giấy nháp, nhớ tới cô nàng đã lật xem bao nhiêu cuốn sách, dụng tâm suy nghĩ để sắp xếp từng từ từng chữ một, cô nàng tìm hiểu những giai điệu hay của toàn bộ thế giới để đưa vào bài hát, sửa đi sửa lại nhiều lần, Salazar còn nói cho cô nàng các từ ngữ thói quen của quý tộc, Hufflepuff thì giúp cô tìm tên những nhóm thực vật phù hợp với âm điệu của bài hát, Gryffindor thì tuyển chọn những học sinh trong bốn Nhà để hợp thành một dàn hợp ca lớn —— thời khắc Ravenclaw viết xong, những học sinh trẻ tuổi của Hogwarts đã hát vang lên một giai điệu du dương và vui vẻ, tuy rằng mỗi người đều hát theo ý của mình, bắt đầu và kết thúc đều không vào đúng nhịp, thỉnh thoảng quên lời, nhưng tất cả mọi người đều rất hạnh phúc.

Vốn dĩ bốn người bọn họ, mục đích ban đầu xây dựng Hogwarts, là muốn cho những phù thủy nhỏ có một ngôi nhà luôn đầy ắp những ký ức hạnh phúc.

Hiện tại đã cách thời đại của bọn họ đã một ngàn năm rồi, thời đó đánh đòn và cấm ăn là hình thức trừng phạt rất bình thường. Draco nhẫn nhịn sự thôi thúc muốn đem người trước mắt nhốt vào một căn phòng tối, hừ lạnh một tiếng, “Anh có tư cách gì mà dám nói những lời này?”

Cho dù những hy vọng và tâm huyết mà tổ tiên đã từng phó thác đã hóa thành những câu nói ngắn ngủi, cũng không còn ai có hiểu được sự kỳ vọng đằng sau những lời nói đó, chỉ còn sự cười nhạo và khinh bỉ của mọi người, Draco nhận ra rằng, mọi người giống như đang cười nhạo và khinh bỉ sự nghiêm túc, cẩn thận của Ravenclaw, giống như mọi người đều vui sướng vì điều này.

“Quyết đấu đi, anh cũng chỉ là một con rệp.”

Draco kiêu ngạo hất cằm lên.

Đây là kiêu ngạo thuộc về tứ đại đầu sỏ, không bao giờ chịu đựng bất kỳ sự xúc phạm hay khiêu khích nào, đây là là dũng khí của Gryffindor. Bọn họ là những con sư tử kiêu hãnh luôn luôn tiến lên, không bao giờ thỏa hiệp.

HẾT CHƯƠNG 5

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 4: Nghi Thức Phân Loại


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Cuối cùng bọn họ tìm được con cóc của Neville ở nhà vệ sinh nam.

“Mình cho rằng con cóc này không thích hợp làm thú cưng.” Hermione đứng ngoài cửa mím môi và cau mày lại, cô là Muggle nhưng không ngờ là tìm thấy con cóc trong phòng vệ sinh nam.

Rõ ràng là Neville cũng không nghĩ tới việc này. Cậu cũng đứng ở cạnh cửa, sợ hãi nhìn chằm chằm vào con cóc của mình, sau đó nhìn Draco xin giúp đỡ.

Draco cảm thấy hai đứa nhỏ này đại khái sẽ có một người thuộc nhà Ravenclaw, một người sẽ thuộc nhà Hufflepuff.

Draco rút đũa phép ra —— dựa vào tuổi tác của thân thể này thì pháp lực đang chậm rãi phát triển, chỉ có thể dựa vào đũa phép để ma lực có thể phát huy hoàn hảo.

Trước tiên cậu sử dụng bùa bay, sau đó lại bỏ thêm bùa nổi, cuối cùng dùng bốn dòng nước trong như nước suối.

Con cóc trôi nổi trong không khí đã được rửa sạch sẽ, Neville mới dám vươn tay bắt lấy nó.

“Chờ sau khi nhập học, mình sẽ chỉ cho các cậu một số bùa chú về thú cưng.” Draco cẩn thận lau sạch đũa phép của mình, sau đó cất vào bao đựng đặc chế.

Neville cũng xuất thân từ gia tộc phép thuật, biết rằng mỗi một gia tộc đều có một số bùa chú độc đáo, bởi vậy nên Neville rất cảm kích —— bất quá mấy câu thần chú kia cũng không phải của nhà Malfoy, chỉ là mấy câu bùa chú đơn giản ở thời trước mà thôi, ở thời đại của Godric, thú cưng không có vô hại như con cóc, mèo hay cú bây giờ, điển hình chính là tử xà của Salazar Slytherin —— Basilisk, có đôi khi nếu không cẩn thận, thì sẽ lập tức chết dưới tay thú cưng của mình.

Sẵn tiện nói luôn, thú cưng của Godric chính là một con Griffin.

Đôi mắt Hermione lấp lánh nhìn Draco, “Cậu cư nhiên biết được nhiều bùa chú như vậy! Lúc ở nhà mình đã xem hết tất cả sách giáo khoa, tuy rằng mình đã sử dụng thành công mấy câu bùa chú, nhưng tỷ lệ thất bại rất cao, chỉ là ngẫu nhiên có thể sử dụng, ngẫu nhiên lại không hề có chút phản ứng nào.”

“Mỗi một chú ngữ đều có cách phát âm riêng, đôi khi tư thế cũng điều quan trọng khi sử dụng bùa chú.” Draco khẽ mỉm cười, Neville đứng ở phía sau dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn cậu

“Vậy thì, mình đi thay quần áo trước. Mình không thể mặc quần áo Muggle đến Hogwarts.”

Hành lý của Draco đều ở toa quý tộc phía đầu tàu, dọc theo đường đi thì hầu như tất cả mọi người đều đã mặc áo chùng đen.

Pansy đứng ở trước cửa toa tàu nhìn chung quanh, lúc nhìn thấy Draco, cô mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

“Cậu đã làm cái gì vậy!? Chúng ta sắp tới Hogwarts rồi! Mình nghe nói cậu đi tìm con cóc? Cái quần của Merlin!! Con cóc đó!!”

Hai má cô đỏ lên vì kích động.

Draco một chút cũng không muốn cãi nhau với con gái, chỉ mỉm cười xin lỗi và đi vào trong toa.

Xe lửa ngừng lại, các học sinh năm nhất đi ra khỏi toa tàu, nhất thời cả đoàn tàu vang lên tiếng ồn ào, Draco thay áo chùng, màu đen của áo chùng làm sáng lên làn da nhợt nhạt của cậu.

Sắc mặt của Pansy vẫn không tốt lắm, cô đứng chờ Draco ở cửa với khuôn mặt lạnh lùng.

Thẳng đến khi ngồi thuyền tới Hogwarts, sắc mặt của Pansy mới dịu lại một chút.

Draco đỡ Pansy từ thuyền nhỏ lên trên bờ, nhìn tòa lâu đài với những cảm xúc lẫn lộn, trong trí nhớ của hắn, lâu đài này vẫn còn trẻ và tràn ngập tinh thần phấn chấn, sức sống bừng bừng, khí phách hăng hái, hiện tại, vô số lịch sử đã đọng lại ở đây, nó trở nên trầm ổn, nặng nề, và mang đầy nét tang thương.

Những ký ức tốt đẹp, khổ sở, vui vẻ, buồn bã, đều bị thời gian vô tình nghiền nát từng chút một, cuối cùng cũng không còn lại gì cả.

Draco nắm chặt tay đặt lên ngực, kìm nén nỗi buồn đang tràn lan trong lồng ngực, trầm mặc không nói gì mà đi theo mọi người, chuẩn bị nghi thức phân loại do giáo sư McGonagall dẫn dắt.

Thẳng đến khi cánh cửa mở ra, hắn mới phản ứng lại, nghi thức phân loại…… Không biết hiện tại, mũ Phân loại có còn ở đây không.

Sự thật nói cho hắn rằng, mũ Phân loại vẫn còn ở đây, nhưng Draco kinh ngạc khi nhìn chiếc mũ vá chằng chịt, dơ bẩn kia, trong một khoảnh khắc trái tim đã vỡ òa đủ loại cảm xúc.

Chiếc mũ chuyển động, và giọng hát khàn khàn của nó vang lên.

Ờ này, ta dẫu không xinh

Nhưng mà chớ xét ngoại hình.

Xét về thông minh, sắc sảo

Đố nón nào qua mặt ta.

Các ngươi cứ đội nón hoa

Mũ cối, mũ nồi tuỳ thích

Không sao, ta đây chấp hết

Nón ta: phân loại Hogwarts.

Những điều giấu chẳng nói ra

Ta đọc được từ trong óc

Hãy chải đầu và vuốt tóc

Đặt lên, ta nói cho nghe.

Người nào vô Gryffindor

Cái lò luyện trang dũng cảm

Người nào vô Hufflepuff

Nơi đào tạo kẻ kiên trung

Khó khăn chẳng khiến ngại ngùng

Đáng tin, đúng người chín trực.

Ai vào Ravenclaw được

Nơi đào luyện trí tinh nhanh?

Vừa ham học lại chân thành

Hoặc Slytherin cũng thế

Dạy cho ta đa mưu túc trí

Làm sai miễn đạt mục tiêu…

Hãy đội lên! Hãy đội nào!

Đừng sợ sệt, nghe ta nói

Nghe ta nói, ta phân loại

Ngươi là ai, ở nhà nào

Hãy bình tĩnh, đội lên nào

Trong vành nón như tay ấm.

Pansy lộ ra biểu tình ghét bỏ, cô nàng oán giận che lỗ tai lại rồi nhìn Draco: “Merlin a, chẳng lẽ Hogwarts không thể tìm một chiếc mũ đẹp nào sao? Nó hát thật khó nghe.”

Draco trầm mặc không nói, một ngàn năm trước, khi lấy nó từ trên đầu xuống, nó là chiếc mũ xinh đẹp cao quý nhất của toàn bộ thế giới phép thuật, Slytherin đã đan nó, Ravenclaw đã cho nó một giọng hát vừa hay vừa vang dội, bốn người bọn họ đã rót tư tưởng của mình vào nó, đã từng mỗi một lần trong nghi thức phân loại, tiếng hát của nó tràn đầy nhiệt huyết, khiến cho tất cả học sinh năm nhất hoan hô hò hét.

Hiện tại, Draco cảm thấy rất buồn.

Giáo sư McGonagall đứng bên cạnh chiếc mũ, bắt đầu đọc lên một cái tên.

“Draco Malfoy!”

Draco do dự trong chốc lát, sau đó lại nhìn về phía bàn dài nhà Gryffindor, màu chủ đạo của nơi đó là màu đỏ và màu vàng, đó là màu của ánh mặt trời, bọn họ sống ở trên tòa tháp rất cao, là nơi duy nhất trong lâu đài có thể gần mặt trời nhất, bọn họ tượng trưng cho ấm áp, sức mạnh và dũng khí.

Đó là học viện một tay hắn sáng lập, là nơi thuộc về hắn.

Chỉ là, từ một ngàn năm trước, hắn đã khám phá ra hết tất cả bí mật của Gryffindor!! Đối với hắn thì Ravenclaw và Hufflepuff căn bản không có bí mật gì cả, chỉ có Slytherin! Không biết Salazar nuôi con tử xà kia ở chỗ nào?! Trong số 37 lối đi bí mật liên kết với hầm thì hắn chỉ tìm được 15 lối đi! Nghe nói trong nhà Slytherin có một bản đồ kho báu, ghi lại kho báu bí mật của Salazar ——!! Chỉ cần vừa nghĩ tới những bí mật mà hắn không biết thì hắn không chờ nổi liền muốn đi khám phá, Draco thật sự không thể kìm chế nhiệt huyết đang sôi trào trong người hắn!

Draco ngồi trên cái ghế nhỏ kia, cầm vành nón mà hắn đã từng âu yếm, bàn tay có thể cảm nhận được chất vải rất kém, không ai có thể tin là nó từng cao quý xinh đẹp đến cỡ nào.

—— đây là món quà mà Salazar tặng cho hắn.

Hiện giờ, đến học sinh nhà Gryffindor cũng ghét bỏ nó.

Hắn rũ mắt xuống và nhẹ nhàng đặt nó lên trên đỉnh đầu, vẻ mặt thanh lịch giống như trên đầu đang đội một chiếc mũ xinh đẹp tham gia vào một bữa tiệc sang trọng.

Này, Sfindax.

Đáy lòng hắn quen thuộc gọi lên cái tên mà Hufflepuff đã đặt cho nó.

Mũ phân loại trầm mặc một lúc lâu, và cuối cùng hét to: “Slytherin!”

HẾT CHƯƠNG 4

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 3: Trên Xe Lửa


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Trên sân ga đầy kín những phụ huynh đưa con mình đi học, ngẫu nhiên sẽ có vài con mèo chạy qua chạy lại bên chân họ, mấy con cú ở trong lồng cũng phát ra những tiếng kêu chói tai, Draco lén lút né tránh vợ chồng Malfoy đang đứng trên sân ga, lặng lẽ theo Harry bước lên xe lửa cùng với Ron. Bọn họ tìm thấy một toa tàu trống ở cuối xe, nhìn Harry đang cố gắng hết sức để đem hành lý đặt trên giá để đồ, Draco thuần thục sử dụng bùa Thu nhỏ, giúp bọn họ sắp xếp hành lý. Nhìn thấy Draco sử dụng bùa chú kia vô cùng hoàn hảo và chính xác, lông mày của Harry lập tức dựng thẳng lên.

“Mình chưa bao giờ nhìn thấy xe lửa hơi nước thật cả! Các cậu có muốn đi xem cùng với mình không?” Draco đứng yên tại chỗ, nhìn hai cậu bé đang ngã ngồi trên ghế, đôi mắt lam xám lấp lánh tỏa sáng.

Harry cùng Ron liếc nhau, “A…… Không cần.”

“Thật là đáng tiếc.” Draco hơi thất vọng, hắn kéo cánh cửa toa tàu ra, “Vậy thì, mình đi đây!”

Harry muốn nói lại thôi nhìn cậu rời đi —— Draco vẫn không hỏi tên Harry, cái này làm cho Harry không tìm được cơ hội để nói thật với cậu.

Draco tò mò đi từ toa tàu này sang toa tàu khác, thỉnh thoảng cậu sẽ kinh ngạc kêu lên vài tiếng tán thưởng, nếu có người đến gần sẽ phát hiện cậu đang tự lẩm bẩm một mình, “Cái này thật sự quá thần kỳ! Thật kỳ diệu!”

Lối đi rất nhỏ nên có nhiều người qua lại, ngẫu nhiên sẽ có một số đứa trẻ xuất thân từ Muggle không biết cách xử lý hành lý của mình. Draco vui vẻ bước đến giúp đỡ mọi người —— Bất luận ở thời điểm nào, Godric Gryffindor đều thích kết giao bạn bè.

Thông qua một ít cuộc nói chuyện và quan sát, Draco rất vui sướng phát hiện năm học này sẽ có rất nhiều học sinh thuộc nhà Gryffindor.

Với gương mặt tuấn tú, nụ cười ôn hòa, cái này làm mọi người nhịn không được mà nhìn chằm chằm, đối với màn này Draco chỉ chân thành mỉm cười.

Dọc đường đi ôm theo rất nhiều chocolate, trái cây, sandwich, cùng các loại đồ ăn vặt khác mà các bạn mới quen tặng, Draco vui vẻ đi xem xét từng toa tàu một.

Cậu cuối cùng cũng đi đến đầu xe lửa toa xe quý tộc —— nơi này không có gì đẹp, lần đầu tiên bước lên xe lửa cậu đã xem xét hết toa xe này rồi, Draco xoay người, chuẩn bị đi tìm cô bé xinh đẹp mà hắn mới quen để tiếp tục giao lưu tình cảm.

“Draco!” Pansy phẫn nộ đẩy hai học sinh trước mặt cô ra, rồi vọt tới trước mặt hắn, “Mình thật không dám tin!! Cậu thực sự mặc quần áo Muggle, đi lắc lư khắp nơi! Một câu cũng không nói liền xông ra ngoài! Merlin a, chưa từng có ai dùng lối vào để đi ra ngoài!! Trong trường hợp cậu không thể vào lại, thì cậu có thể không đuổi kịp xe lửa……!!”

“Bình tĩnh, bình tĩnh……” Draco rút bàn tay ra rồi nắm lấy cằm cô nàng —— đây là động tác trấn an quen thuộc của cậu. Động tác này làm khuôn mặt của Pansy đỏ lên. “Yên tâm đi, sẽ không có việc gì đâu.”

Draco cười tủm tỉm nhìn cô, đúng lúc này, xe lửa phát ra một tiếng “Ô ——” rất dài, xe lửa chuyển động.

Draco mở to hai mắt, vui sướng kêu một tiếng, “Oa a! Cái này thật không thể tưởng tượng! Pansy, cậu có biết xe lửa này chuyển động như thế nào không??”

“Mình không cần biết mấy cái đó đâu!” Pansy đỏ mặt né tránh ngón tay thon dài của Draco, nhìn vẻ mặt đơn thuần vui sướng của cậu, cái loại thần thái rạng rỡ lóa mắt giống như ánh mặt trời. “Tóm lại, nếu cậu còn như vậy, mình sẽ viết thư nói cho ba của cậu ——”

“Xin hỏi, các cậu có nhìn thấy một con cóc nhảy qua đây không?” Bỗng nhiên có một giọng nữ xa lạ vang lên, giọng điệu vừa nhanh vừa vội kia, rất tự nhiên.

Pansy nhíu mày, xoay người nhìn sang, thì thấy một cô nàng có mái tóc xoăn xù, ngũ quan bình thường, răng cửa hơi to, “Mình đang đi tìm con cóc cho Neville.” Cô nàng giải thích.

Pansy lãnh đạm lắc lắc đầu, “Tôi không thấy.”

Draco tò mò đánh giá cô nàng,thoải mái hào phóng đón nhận ánh mắt của cô, nhẹ nhàng cười, “Xin chào, cậu thật đáng yêu, mình tên là Draco Malfoy, cậu tên là gì?”

Cô nàng ngẩn người, cô chớp chớp mắt, sau đó mới phản ứng lại, “Cảm ơn, mình tên là Hermione Granger.”

“A? Granger?” Draco nhanh chóng tìm được điểm để bắt chuyện với cô nàng, “Mình có một người bạn, cậu ấy cũng có họ là Granger.”

“Draco,” Pansy không khách khí cắt đứt cuộc nói chuyện của họ, “Cậu lại kết bạn với những loại người không đứng đắn đó!!”

“Thục nữ không nên nói từ không đứng đắn này.”

Đây là một cô bé ấu trĩ hay tranh sủng, Draco dùng ánh mắt đời trước hắn hay giáo huấn các học sinh gây rắc rối để giáo huấn Pansy, hắn cho rằng ánh mắt kia bao gồm khiển trách, thất vọng, và một chút an ủi, nhưng trên thực tế ánh mắt kia rất ôn nhu và bao dung —— học sinh Gryffindor dưới ánh mắt cổ vũ này, đã sáng tạo nên kỷ lục làm người khác kinh ngạc cảm thán không thôi —— nhưng mặt khác mà nói, cái ánh mắt này giống như đang ra lệnh khiến người khác phải tỉnh táo lại.

Pansy đỏ mặt cắn răng lùi lại ba bước, chạy vào toa xe.

Từ ý nghĩa trên, ánh mắt này rất cường đại, cho dù là người lạnh lùng như Slytherin, cũng liên tiếp bại trận bởi ánh mắt này.

“Cô ấy là một cô gái tốt, hy vọng cậu không để trong lòng. Mình nghĩ mình có thể giúp cậu đi tìm con cóc đó.” Draco nhìn Hermione mỉm cười. “Nếu cậu không ngại.”

“Đương nhiên không ngại.” Hermione mím môi, đôi mắt màu hổ phách lộ ra ý cười.

“Hermione, mình không có tìm được…… A……” Một cậu bé hơi tròn với khuôn mặt uể oải đi tới, nhìn thấy Draco, cậu bé kinh ngạc không ít.

“Xin chào, mình là Draco Malfoy.” Draco thân thiện mỉm cười.

Neville không được tự nhiên mà lui về sau một bước, ánh mắt đảo quanh mái tóc bạch kim kia, “Mình…… Mình là Neville Longbottom.”

“Thật vui khi được gặp cậu.” Draco lịch sự trả lời, “Cậu là chủ nhân của con cóc đi lạc đúng không?”

“Đúng vậy……”

Đi theo sau lưng Draco đến từng toa tàu cậu đã hỏi qua, Neville rất ngạc nhiên khi có rất nhiều người quen biết với Draco —— và hiển nhiên, quan hệ cũng không tệ lắm.

Ở lúc đi qua được một phần ba toa tàu, trong lòng ngực Draco đã chất đầy các món quà nhỏ, Neville cũng đang ăn một cái sandwich, nước mắt trên mặt đã sớm được Draco dùng khăn tay lau sạch sẽ.

“Này! Ron!!” Sau khi miễn cưỡng nói lời chào tạm biệt với một cô bé phương Đông tên Qiu Zhang, Draco vui sướng kéo cánh cửa toa tàu cuối cùng ra.

Harry cùng Ron đồng thời ngẩng đầu lên.

Hermione bước vào từ bên người Draco, “Các cậu có thấy con cóc của Neville không?”

Ron nhỏ giọng nói thầm một câu: “Cô nàng này thật khó chịu.”

Lời nói này ngoại trừ Harry thì không có ai nghe rõ, Harry lắc lắc đầu, “Tụi mình không có nhìn thấy, nhưng mà mình nghĩ  nó sẽ tự quay về.”

“Đúng rồi, Hermione, đây là người bạn mà mình nói với cậu người có cùng họ Granger với cậu.” Draco giới thiệu bọn họ với nhau, “Người có đôi mắt màu xanh như ngọc lục bảo tên là Ron Granger, còn người có mái tóc đỏ rực như ngọn lửa này tên là Ron Weasley.”

Khuôn mặt của Harry và Ron đồng thời đỏ lên.

“Cô nàng tốt bụng cùng chính nghĩa này tên là Hermione Granger. Còn người có gương mặt tròn tròn đáng yêu này tên là Neville Longbottom.”

Harry và Ron giả bộ nhiệt tình chào hỏi —— “Thật vui khi được quen biết các cậu.”

Trước mặt bọn họ là một đống lớn đồ ăn vặt, Harry lịch sự hỏi: “Các cậu có muốn ăn một chút không?”

Draco đem mấy món quà tặng ở trong tay đặt lên bàn, “Mình vẫn luôn muốn ăn kẹo đủ vị! Thật tuyệt khi ăn được vị cà chua và thịt bò! Nhưng mình phải ăn một cái sandwich trước, mình được một đàn anh Gryffindor tặng đó, a đúng rồi, đó là anh trai của cậu, có phải không?”

Draco nhìn về phía Ron với vẻ mặt ngưỡng mộ, “Anh ấy rất tốt. Sandwich của mẹ cậu làm cũng rất ngon.”

Ron đau khổ nhưng lại cũng có vui vẻ, “Cảm ơn, ở đó còn một ít sandwich, nếu cậu thích…… Tuy nhiên chúng có chút mặn……”

Draco hài lòng ăn xong miếng sandwich và rời đi —— bọn họ chuẩn bị tiếp tục đi vào WC để tìm con cóc đi lạc kia.

“Mình thật không dám tin, người đó là Malfoy.” Ron cảm thán, “Tên gia hỏa này thế nhưng lại được rất nhiều người yêu thích.”

Ron dừng một chút, lại bổ sung nói: “Đặc biệt là lúc nó đứng bên cạnh Hermione. Mình không hiểu, nếu chúng ta đều ở đây, vậy thì Hermione đâu rồi?”

Harry nhún vai, ý bảo cậu cũng không thể trả lời vấn đề này.

Ron nhíu mày, “Tuy nhiên, chúng ta vẫn không thể thiếu cảnh giác, người kia chính là Draco Malfoy. Mặc kệ như thế nào thì,” Ron không tình nguyện thừa nhận, “Đời trước nó đã đánh bại giáo sư Dumbledore, có được cây đũa phép Cơm nguội —— với lại nhà bọn họ đều là Tử Thần Thực Tử.”

Tâm trạng Harry có chút trầm xuống, cậu nhớ tới nụ cười của Draco, lại nhớ tới khuôn mặt lạnh nhạt đời trước của cậu ta, nhớ các loại bộ dáng khiêu khích của Draco, cả khuôn mặt ngạo mạn khi ở Cúp Quidditch Thế Giới và vào năm thứ sáu, lúc nó dẫn theo Tử Thần Thực Tử xâm nhập Hogwarts……

Nhưng cậu lại nhớ tới năm thứ bảy, lúc cậu nắm lấy tay nó, dẫn nó thoát khỏi ngọn lửa rực cháy trong Phòng Yêu Cầu, cậu nhìn thấy ngọn lửa hiện lên trong đôi mắt lam xám đó, trông tươi sáng và ấm áp, đó là một khuôn mặt sợ hãi và bất lực.

Hình ảnh cuối cùng dừng lại trong đầu cậu, chính là ở trên sân ga, là khuôn mặt bình thản và lãnh đạm của một Draco Malfoy.

HẾT CHƯƠNG 3

Design a site like this with WordPress.com
Get started