[HP] Ký Ức – Chaper 2: Hy Vọng Và Tiếc Nuối.


EDITOR: AKKI

BETA: KYU (YUNA)

-o0o-

Xuyên qua Hồ Đen lạnh băng, Hogwarts sừng sững hiên ngang hiện ra trước mắt.

Hogwarts, lâu đài này đã chứng kiến sự trưởng thành của vô số thế hệ Phù thuỷ, tự cho mình một loại ma lực thu hút sự si mê của người đời.

Nó là điểm khởi đầu của nhóm Phù thuỷ nhỏ, bọn nhỏ trẻ tuổi lương thiện, mỗi đứa ở nơi này sẽ có những khởi đầu khác nhau cho cuộc hành trình của riêng chúng .

Bọn nó sẽ học được những tri thức khổng lồ ở nơi này, bọn nhỏ sẽ tìm được những người bạn có thể giúp đỡ nhau cả đời, thậm chí còn có thể tự tìm cho mình một người bạn đời cùng nhau đi đến cuối cuộc đời. 

Hogwarts còn mang lại cho phù thủy rất rất nhiều điều, đối với nhóm Phù thuỷ không có gia đình, nơi này chính là ngôi nhà thứ nhất của bọn họ.

Cho dù sau này có tốt nghiệp, cho dù có người ở trên đường đời lưu lạc, Hogwarts vẫn như cũ, vẫn luôn chiếm lấy một góc sừng sững tại nơi mềm yếu nhất trong lòng của bọn họ.

Đó chính là thắp cho nhóm phù thuỷ nhỏ một ngọn đèn soi sáng, vận mệnh đã định, bọn họ bị Hogwart hấp dẫn, sau đó sẽ có một ngày, cũng sẽ trở lại nơi mỹ lệ này.

Snape vẫn luôn tin tưởng như vậy.

 Y vẫn luôn tin rằng có một ngày Harry sẽ quay về đây.

Cho nên y mới lựa chọn lưu lại Hogwarts, ở lại đây đã năm năm vẫn luôn không thể tìm được Harry, y chỉ có thể ngu ngốc tiếp tục chờ đợi ở Hogwarts.

Harry mất tích năm năm, tất cả mọi người đều lo lắng suy đoán cậu bé đang ở nơi nào, tất nhiên có nhiều người cho rằng Harry đã bị một Tử thần Thực tử lọt lưới tóm được, bị giết chết, nhưng mà trong danh sách học sinh của Hogwarts, tên của Harry chưa bao giờ biến mất, cho nên Snape và Dumbledore đều hiểu, Harry vẫn còn an toàn.

Khoảng thời gian trước, cú mèo được phái đi gửi thư thông báo nhập học cho Harry đem về thư hồi âm, trên thư hồi âm xác nhận Harry đã nhận được thư thông báo, hơn nữa họ từ chối giáo sư dẫn đường, giúp cậu đi mua đồ dùng học tập.

Harry đã bị một Phù thuỷ mang đi, hơn nữa cũng không bị quẳng cho một gia đình Muggle nào đó!

Đây là kết luận được Snape và Dumbledore thống nhất ý kiến sau khi nhận được thư hồi âm.

Sau đó, Snape cẩn thận nghiên cứu lá thư hồi âm kia, lá thư kia sử dụng một tấm da dê bình thường, bì thư cũng là loại bình thường, nhưng vấn đề xuất hiện ở chỗ, giọng điệu cùng chữ viết xa lạ, Snape không đoán được đó là ai.

Gryffindor vô cùng đơn giản, không thể nào mang thư hồi âm từ chối viết thành một tấm da dê dài như vậy, ngữ điệu trong thư từ chối uyển chuyển, thậm chí còn khiến Snape hoài nghi có phải lá thư thông báo gửi đi được đưa tới cho một học sinh nhỏ thuộc gia tộc quý tộc.

Ngoài ra Snape có thể chắc chắn người viết hồi âm lá thư này là một người từ nhỏ đã được học tập tri thức quý tộc tốt đẹp, Snape chỉ biết trong giới pháp thuật chỉ có cả nhà người bạn tốt của y có được chữ viết hoa mỹ cùng giọng điệu vô nghĩa dài dòng như thế này mà thôi.

Chẳng lẽ người nhận nuôi Harry không chỉ là quý tộc mà còn có một sở thích đem Harry bồi dưỡng trở thành một quý tộc chân chính?

Snape đã suy nghĩ rất nhiều, cho tới khi y ngồi trên ghế dành riêng cho giáo sư, chờ đợi học sinh mới phân viện, y vẫn còn chìm trong suy nghĩ của  mình.

Y không thể nào tự làm rỗng đầu óc.

Nếu không thể khiến chính y bận rộn, suy nghĩ một ít chuyện nọ chuyện kia, y nghĩ y sẽ tông cửa chạy ra ngoài xem xung quanh, chờ đợi thân ảnh trong lòng mong đợi từ lâu xuất hiện.

Y vô cùng nôn nóng không biết cậu bé đó có phải là Harry của y không?

Lúc y vừa đi vào không gian này, y mong đoạt được Harry từ trong tay cái nhà Muggle ngu xuẩn kia, nhưng mà y chưa kịp sắp xếp cho Edward, Nhật báo tiên tri đã ném cho y một cái tin tức thật chấn động khiến y không kịp trở tay.

Harry ở không gian này được hưởng đãi ngộ kém hơn gấp trăm lần so với thời không của y. Nếu không phải bởi vì té xỉu trên đường, được người hảo tâm đưa đi bệnh viện, chỉ sợ cậu sẽ bị nhốt ở cái tủ chén âm tường cho tới khi chết bị người khác vứt ra đường, mới được người khác phát hiện.

Bởi vì đến chậm một bước để Harry bị người khác mang đi, đến nay cũng đã năm năm, y vẫn không thể tìm được nơi ở của Harry.

Tất cả hy vọng của y đều gửi gắm hết vào đêm nay, Harry lúc nào cũng coi Hogwarts là nhà của mình, nếu không ngoài dự đoán, cậu chắc chắn sẽ trở về nơi này.

Y ngồi trên ghế giáo sư, mặt vô cảm nhìn chằm chằm phía dưới.

Rất nhiều người ngồi phía dưới bị đóng băng bởi ánh nhìn của y, cảm thấy run rẩy, nhưng tất cả đều không biết mắt y không hề có tiêu cự.

Không phải chỉ có một mình y, rất nhiều giáo sư khác đang ngồi trên bàn giáo viên cũng bị các học trò bên dưới nhận ra họ đang khẩn trương.

Đã tròn năm năm từ khi Chúa cứu thế biến mất, không ai trong thế giới Pháp thuật này biết cậu đã sống như thế nào.

Dựa theo lý thuyết năm nay nhất định Harry sẽ nhập học, nhưng mà… ai mà biết có chuyện ngoài ý muốn gì xảy ra chứ?

Mọi người đều đang đợi đến lúc phân viện của học sinh mới.

Thời điểm tất cả mọi người chờ đợi cuối cùng cũng tới, giáo sư McGonagall mang theo bọn học trò năm nhất tiến vào.

Snape chỉ cần liếc mắt một cái, y lập tức nhận ra cái thân ảnh gầy gò nhỏ nhỏ kia giữa đám con nít.

Cậu bé này cùng cậu bé y đã nhìn thấy trong quá khứ rất khác nhau, cậu bé này tuy rằng nhỏ con, nhưng mà có thể nhìn thấy cơ thể không gầy gò xanh xao, so với ở không gian của y, cậu bé này khoẻ mạnh hoạt bát hơn nhiều. Hơn nữa năm đó bởi vì sống quá lâu ở giới Muggle, nên lần đầu biết được mình là một Phù thuỷ lại không dám tin, thậm chí là sau khi tới Hogwarts cũng cảm thấy bản thân đang nằm mơ.

Harry đã từng nói với y: “Khi đó, em rất sợ em chỉ đang nằm mơ, nhìn giáo sư McGonagall gọi hết tên người này tới người khác, cũng không tới tên của em, em thậm chí có cả loại ảo tưởng, các giáo sư sẽ cúi người cúi xin lỗi em ‘Xin lỗi, chúng tôi mắc phải một sai lầm nhỏ, cậu không phải là học sinh mới của chúng tôi, chúng tôi sẽ cử người đưa cậu về nhà an toàn.’”

Khi đó, Harry vừa nói vừa nở một nụ cười giễu bản thân, mà y nhớ tới lần đầu tiên gặp được Harry, Harry chỉ cảm thấy khiếp sợ và khẩn trương, y bất giác mỉm cười. 

Mà hiện tại Harry chỉ là có chút tò mò nhìn bốn phía, ngẫu nhiên phát ra mấy âm thanh nho nhỏ, so với những học sinh mới đến từ thế giới Muggle, cậu bé có vẻ thong dong tự tại hơn.

Khi tầm mắt cậu nhóc và y chạm nhau, cậu bé chỉ ngượng ngùng cười, sau đó lễ phép gật đầu, nhanh chóng dời tầm mắt sang nơi khác.

Chỉ cần cái chạm mắt kia đã khiến cho cơ thể của Snape giống như bị sét đánh, toàn thân kêu gào đau đớn, khóc lóc thất vọng.

Không phải em ấy!

Không phải Harry!

Không phải Harry của mình!

Chỉ cần liếc mắt một cái y có thể nhận ra ngay lập tức, đứa trẻ trước mắt kia không phải là người y muốn tìm.

“Ta phải làm thế nào mới có thể tìm được em ấy?”

“Lúc hai người gặp nhau ngươi sẽ biết, hai người các ngươi là linh hồn bạn lữ, tác động lẫn nhau sẽ có cảm giác.”

Snape nhắm mắt lại, một luồng khí nghẹn lại ở yết hầu, lên không được xuống cũng không xong, cảm giác nửa vời khiến y cực kỳ khó chịu.

Giáo sư McGonagall gọi đến tên của Harry, trước tất cả ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người bước lên phía trước, nhận nón phân loại.

nón phân loại nhanh chóng đem em phân tới Gryffindor, em vui vẻ đứng lên, hướng đến bàn dài phía dưới đang hoan hô nghênh đón em.

Tầm mắt của Snape đuổi theo em, cuối cùng tất cả đau khổ trong mắt đều tan đi.

Y đã đợi ngày hôm nay nhiều năm qua, không ngại lại chờ thêm một đoạn nữa, cuối cùng, y vẫn sẽ tìm được Harry, rốt cuộc…. sẽ.

“Edward Snape.”

Vấn đề bùng nổ toàn trường thứ hai, chính là Edward.

Chủ yếu là do dòng họ của bé, khuôn mặt của bé.

Bé cùng người đang đương nhiệm chức giáo sư Độc dược có khuôn mặt tương tự nhau, hơn nữa hai người lại có cùng họ, mọi người có thể dễ dàng đoán ra bé là ai.

Trên thực tế, tuy rằng Edward theo đuôi Snape dọn vào hầm ở, nhưng mà người biết rõ bé lại không có mấy người, ngay cả các học sinh Slytherin, cũng không có mấy người từng gặp mặt bé.

Rất nhiều người nghe nói Snape có một cậu con trai, bởi vì thường xuyên bị phạt cấm túc, nhóm Gryffindor lại có thể thường xuyên chạm mặt cậu bé, bọn họ nhân cơ hội mang chuyện này truyền ra ngoài.

Nhưng mà lại không có bao nhiêu người được diễm phúc chạm mặt bé một lần. Hiện tại, bé vậy mà lại xuất hiện trong đội ngũ học sinh mới, vì thế kế sau Harry Potter lừng danh chính là sự xuất hiện của bé, Edward thành công nhấc lên làn sóng xôn xao một lần nữa.

Snape im lặng nhìn con trai đội mũ phân loại lên đầu, cho dù bị đám đông chú ý, bé vẫn có thể dùng những hành động tao nhã khéo léo như cũ, bé chính là một Slytherin xuất sắc điển hình. Mấy năm nay Snape cũng không đặt nặng việc dạy dỗ lễ nghi và cử chỉ cho đứa con này mà Snape lại cố tình dẫn dắt bé trở thành một Gryffindor, nhưng mà, bản thân bé lại chính là một Slytherin chân chính.

Y từng nghĩ muốn để cho Edward theo họ Potter, gia tộc Potter mấy thế hệ đều là Gryffindor không phải hay sao?

Nhưng mà y chưa từng nghĩ cái gì Harry cũng không có lưu lại, nhưng trước khi chết đã vì Edward quyết định dòng họ.

Edward họ Snape, từ lúc Harry nói ra cái tên này, Edward đã có tên trong danh sách học sinh mới của Hogwarts là ‘Edward Snape’, khi y đến Bộ Pháp Thuật tra danh sách những Phù thuỷ nhỏ, dòng họ vẫn y như cũ, chính là Snape.

Đương nhiên, không phải nói, cha mẹ đặt tên thì không thể sửa đổi, nhưng mà nếu một người muốn sửa đổi mà đến dòng họ gia tộc không còn tồn tại, thì người đó phải làm như thế nào?

Edward là con ruột của Harry, mà bản thân Harry lại là huyết mạch cuối cùng của dòng họ Potter, sau khi Harry chết, Edward có thể kế thừa dòng họ của Harry, sau này trở thành người thừa kế mới của gia tộc Potter.

Vì phòng ngừa gia tộc bị diệt vong, đại gia tộc chính xác là có những quy định như vậy, lúc ấy Snape xác thật cũng muốn dùng lỗ quy định này để đổi tên cho bé.

Nhưng mà, chính là vô dụng.

Bởi vì gia tộc Potter đã không còn tồn tại trên thế giới này.

Sau khi chiến tranh kết thúc không lâu, Harry trăm vội ngàn vội cũng nhín chút thời gian tới xử lý tài chính của bản thân ở Gringotts, hơn nữa còn khóa chặt mãi mãi trang viên cùng tài sản, cậu đem tài sản riêng của bản thân cùng với toàn bộ đồ vật này kia toàn bộ sát nhập vào tài khoản của Snape ở Gringotts, sau đó còn đi tới Bộ Pháp Thuật làm một loạt thủ tục.

Từ đó tới lúc Harry mất đi, gia tộc Potter, đã hoàn toàn trở thành lịch sử.

Gia tộc Potter đã không còn tồn tại, Edward chỉ có thể mang họ Snape.

Snape vẫn còn nhớ rõ, khi Granger vừa khóc vừa chính miệng đem mấy tin này nói cho y biết, lúc đó y chỉ có dại ra.

“Cậu ấy nói nếu ngài không thích Potter, thì cậu ấy sẽ trở thành Snape, cậu ấy đem tất cả bản thân đều cho ngài, vốn dĩ cậu ấy muốn cho ngài một bất ngờ, cậu ấy nói chỉ cần ngài đồng ý mỗi năm cùng cậu ấy đi nhìn cha mẹ của cậu ấy, không còn gì tốt hơn, nhưng mà….. con vẫn không thể tin cậu ấy đã vĩnh viễn không đợi được ngày này.”

Vào năm chiến tranh kết thúc, bởi vì nhu cầu sử dụng độc dược quá cao, Snape cuối cùng lựa chọn thừa kế nhà Prince, bởi vì chỉ có ở trang viên Prince, y mới có thể tìm được rất nhiều phương pháp phối dược để chữa trị vết thương của pháp thuật hắc ám, ở thế kỷ chiến loạn, thời gian chính là điểm mấu chốt, y không dư nhiều giờ để chậm rãi đi nghiên cứu dược giảm bớt sức ảnh hưởng của Crucio, không có thời gian đi nghiên ra cách pha chế chính xác của độc dược với những vết thương bị trúng ác chú.

Thời cuộc yêu cầu y phải tạo ra một phối phương không có sai sót. Sau đó phải nhanh chóng làm ra một loạt những loại độc dược đi cứu mọi người.

Nhưng trong mắt Snape gia tộc Prince lại là một gánh nặng, y đã từng nghĩ chờ sau chiến tranh kết thúc, y sẽ quay về Spinner End’s, chú tâm vào chế tạo độc dược.

Harry đồng ý với ý kiến này của y “Em muốn cùng anh tạo thành một gia đình” Harry mỉm cười nói với y, chiến tranh đã cướp đi nụ cười thuần khiết của chúa cứu thế, lại làm cậu càng trưởng thành, cũng càng thêm ưu tú “Chúng ta sẽ có một phương thuốc ấm áp nho nhỏ, sẽ có mấy đứa nhóc con nghịch ngợm, em sẽ nỗ lực dạy tụi nhỏ trở thành Gryffindor, sau đó mỗi ngày đều đến trêu chọc làm cho anh trán nổi gân xanh.”

Cậu cười lớn, vui vẻ sảng khoái nói ra kế hoạch của cậu ấy.

Harry từ người người thừa kế Hội Phượng Hoàng, sau đó trở thành thủ lĩnh Hội Phượng Hoàng, nụ cười xuất hiện trên môi cậu càng ngày càng ít, cách làm việc cũng càng ngày càng tàn nhẫn, mệt mỏi, tâm trạng ngày càng nặng nề. 

Chỉ khi đối mặt với Snape, cậu mới có thể buông lỏng đề phòng mà thả lỏng, tuỳ ý nghịch ngợm.

Cũng bởi vì tình hình như vậy, biết Harry vất vả nên mọi người mới không lên tiếng phản đối hai người họ bên nhau.

Y có thể làm Harry vui vẻ, đây là mong muốn của tất cả mọi người nhưng mà họ không thể làm được, vậy thì cứ tuỳ ý chỉ cần chú trọng điểm này là đủ rồi.

“Tuy rằng pháp lực của em cường đại, nhưng mà ta cũng không cho rằng chuyện này với cơ thể này em có thể mang thai mấy đứa nhỏ”. Khi đó, giữa hai người đã xảy ra quan hệ, cho nên đối với những việc này thật ra cũng không khó mở miệng “Thậm chí có lẽ ma lực của em cũng không cường đại như trong truyền thuyết, có thể làm cho em mang thai đứa nhỏ.”

Harry ngẩn người, sau đó bỗng nhiên hùng hổ nhảy dựng lên: “Em mặc kệ có hay không có, không phải chỉ cần anh nghiên cứu ra một bình dược sinh con là giải quyết được hết sao, đừng nghĩ là em không biết có loại độc dược này nha, hôm trước em nhìn thấy trên một cuốn sách ở thư phòng.”

Sau đó, Snape hạ quyết tâm không bao giờ cho Harry bén mảng tới thư phòng của gia tộc Prince!

Trong khi y đang miên man suy nghĩ, Harry bỗng nhiên ôm lấy y.

Y run rẩy cơ thể một chút, sau đó cúi đầu hôn khẽ lên vầng trán trắng nõn của Harry.

“Sev, chúng ta sẽ có một gia đình.”

Harry tự tin khẳng định với y.

Snape hôn một đường xuống môi cậu, trong lúc mơ mơ màng màng Harry nghe được đáp án của Snape: “ừ.”

Harry thật sự muốn cùng Snape xây nên một gia đình, cho nên sau này khi cậu biết mình đang mang thai thì không nói cho bất cứ ai, chẳng sợ khi đó quan hệ của cậu và Snape đã lạnh tới mức đóng băng rồi, nhưng mà cậu vẫn muốn hạ sinh đứa nhỏ này.

Hơn nữa lại vì y mà đặt tên “Edward Snape”.

“Chúng ta sẽ có một gia đình nho nhỏ thật ấm áp, còn có mấy nhóc con, em muốn đem bọn nhỏ dạy thành Gryffindor, mỗi ngày ồn ào nhốn nháo thật náo nhiệt. Còn có thể vào lúc anh đang làm độc dược thì đi phá anh, nhưng mà anh không được đổ tức giận lên đầu bọn nhỏ, bởi vì bọn nhỏ vẫn còn là con nít. Cho nên anh cũng chỉ có thể nhẫn nại, nếu anh mà dám mắng mấy đứa nhỏ, bọn nhỏ sẽ khóc khiến cho anh phải phiền não nhưng mà làm thế nào anh cũng sẽ mềm lòng, Merlin biết em thật sự đem mấy cái nồi độc dược của anh vĩnh viễn trở thành tình địch đó, sau này nếu mà có con, anh nhất định phải thật cẩn thận nha, ha ha!”

Lời nói sung sướng của Harry vẫn còn quanh quẩn bên tai Snape, y nhanh chóng xốc lại tinh thần của bản thân khi Edward được nón phân loại đưa ra quyết định tốt nhất của nó, Edward ưu nhã tiến thẳng tới dãy bàn dài nhà Slytherin.

Không có người nào biết, lúc Snape đưa tay sửa sang lại đầu tóc, y cũng thuận tiện lau đi mấy giọt nước nơi khóe mắt của mình.

Những lời nói của Harry năm đó vẫn còn vang vọng bên tai y, nhưng mà hết thảy mọi thứ sẽ không thể trở thành hiện thực.

Hình dáng và dòng họ của Edward tất cả đều thừa kế từ y, cách đối nhân xử thế cũng là thừa kế của y, Edward là con trai của y, nhưng mà một vị ba ba khác của bé chính là Harry!

Nhưng mà nhìn xem, hiện tại Edward chẳng có chút nào dính dáng tới Harry.

Trừ bỏ tên của bé, bé chỉ là con trai của Snape, ở trên người của bé, Snape không thể tìm thấy một chút bóng dáng nào của Harry.

Đây là lần đầu tiên y hy vọng đứa con của mình sẽ là một Gryffindor chân chính.

Ít nhất, như vậy có thể chứng minh, Harry đã từng xuất hiện trong thế giới của y….

Mà đúng lúc này, giọng giáo sư McGonagall có chút mơ hồ lần nữa ngắt quãng lại vang lên: “Tom….. Riddle…..”

————————–

Tác giả có lời muốn nói: Đó là do ngày đó đánh bản thảo thật tốt mà lại quên lưu, Nguyệt Nguyệt sửa đổi lại lần nữa, sau đó lại phát hiện ra khúc cuối không biết kết thế nào, thành ra lại viết thêm một hơi hơn 4000 từ nữa~~ 

Editor có lời muốn nói: ĐM tác giả, bà đánh thêm 4000 từ tui ngồi hộc mặt ra đánh thêm một lô từ mà muốn ói máu. Cũng ĐM Giáo sư quá khứ ngài đối xử với Harry cưng của tui, đậu mè tui muốn giơ ngón giữa với ngài ghê. Làm muốn cục súc ghê ~~~~

HẾT CHƯƠNG 2


[HP] Đồng Thoại (2) – Chương 17


EDITOR: THƯỢNG

BETA: HASU

-o0o-

Vào đêm cuối cùng, Angela nói tất cả những gì cô biết. Sự việc ban đầu thực ra rất đơn giản, nhưng đó lại là một âm mưu phản bội. Cô và Dean là thành viên của Arman Gatlin, và Cha Arman Gatlin là lãnh đạo của Giáo đình, ủng hộ chủ phái hòa bình, cùng tồn tại với các phù thủy. Tuy nhiên, tất cả những điều này chỉ là mặt ngoài của hắn. Mục tiêu thực sự của Cha Alman Gutlin là lấy lòng tin của các pháp sư nhân danh hòa bình, thu thập tri thức của họ, và sau đó đem những cái đó đi xóa sổ thế giới.

Angus Gallemore và Aubrey Baird được người lãnh đạo phe chiến tranh chính của Giáo đình, cha Cyril Gallemore cử đi. Cha Gutlin tỏ ra bất hòa bởi lý tưởng của họ trái ngược nhau và luôn có thái độ bất không chịu hợp tác với họ.

Bốn người họ là những người có phép thuật hiếm có ở Giáo đình, vì vậy họ được Giáo đình bí mật cử đến Hogwarts để thu thập thông tin về cho hội. Tuy nhiên, ngoài Angus Gellermore, tất cả những người còn lại đều chỉ là thanh thiếu niên. Họ không hiểu ân oán giữa Pháp sư và Muggles, họ chỉ muốn bảo vệ sự tốt đẹp hiện tại.

Đó là lý do tại sao những điều sau này đã xảy ra. Lý do sở dĩ khiến Aubrey Baird chọn tự tử là sự mâu thuẫn giữa tín ngưỡng và thứ cậu muốn bảo vệ. Cậu đã dùng mạng sống của mình để bảo vệ những thứ ấy và đồng thời cũng dùng tính mạng của mình để tỏ lòng thành kính với tin ngưỡng của mình.

************************************************************

Ngày hôm sau, mặt trời ban mai vẫn còn từ từ dâng lên, ánh nắng ấm áp rực rỡ chiếu rọi khắp muôn nơi. Học sinh Hogwarts vẫn đến lớp như bình thường, vẫn cười đùa vui chơi như xưa.

Bên hồ nước đen, cô nàng tóc nâu lặng lẽ tựa vào gốc cây lớn bên sông, mặt trời chiếu những tia sáng len lỏi qua từng lớp lá xanh.

“Tại sao trò không vào lớp?”

“Em chỉ muốn đến đây xem trường Hogwarts một chút .” Cô nàng khẽ lắc đầu, sau đó cười nhạt, không phải nụ cười hoạt bát vui vẻ thường thấy trên gương mặt cô ngày xưa mà là nụ cười nhàn nhạt lộ ra sự yên tĩnh, cao quý và nhã nhặn.

“Đây sẽ mãi là nhà của trò, trò sẽ không đi đâu cả.” Salazar nhìn nữ tử dịu dàng và ôn hòa đang mỉm cười trước mặt anh, dừng lại và gọi tên cô, “Angela.”

“Em tin thầy, hiệu trưởng. Angela thích thầy, và luôn thích thầy.” Cô nàng tóc nâu quay sang bên và nhìn Salazar đứng bên cạnh, đôi mắt xám lặng lẽ nhìn Salazar. Rồi nói, “Thầy đã phát hiện ra, phải không? Em không phải là Angela Michel.”

Salazar không nhìn cô gái bên cạnh, mà vẫn nhìn hồ nước lấp lánh dưới ánh nắng trước mặt , trong đôi mắt đỏ tía mang những cảm xúc phức tạp. “Gọi ta là Salazar.

“Tại sao?” Cô nàng sửng sốt, cô sớm đoán được sự bình tĩnh của Salazar từ lâu, nhưng những lời sau đó khiến cô nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào, và cô theo phản xạ, đặt nghi vấn trong lòng.

“Tại sao trò lại muốn rời đi?” Salazar phớt lờ câu hỏi của cô nàng, nhưng lại bình đạm hỏi một câu khác.

“Cảm giác. Ngay khi em tỉnh dậy trong cơ thể này vào ngày đầu tiên, em không biết tại sao mình nhập vào Angela bằng cách nào sau khi chết.” Em không biết tại sao nó lại tồn tại ở đây, hay tại sao em lại rời đi.

Nghe những lời đó, Salazar cảm thấy nhói trong tim, điều mà hắn đã từng cảm thấy. Đó là——

Nỗi đau của sự ra đi..

Salazar đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài mềm mại của cô, ấm áp mềm mại mang theo hơi ấm khiến người ta an tâm, cũng giống như người đó, cô vẫn luôn trong trí nhớ của hắn …

Cô nàng nhắm mắt lại, cảm nhận được nhiệt độ trong lòng bàn tay của Salazar, tầm nhìn của cô trở nên có chút mờ mịt vì sương mù không thể kiểm soát mà ngưng tụ trong mắt. “Salazar, em xin thầy một điều cuối cùng, được không?” Sau một lúc lâu, cô nói nhỏ.

“Ta sẽ giúp.”

“Haha.” Nghe câu trả lời của Salazar không chút do dự, cô mỉm cười, môi vẽ lên một đường cong hoàn hảo. “Sao không hỏi em có chuyện gì?.” Cô nàng nói, và lấy ra một mặt dây chuyền từ cánh tay có màu khác với viên đá quý ở giữa mà cô ấy treo trên ngực.

Hai viên đá quý, một màu tím và một màu xanh lam, tỏa ra một thứ ánh sáng chói lọi dưới ánh sáng mặt trời, sự lẫn lộn của màu tím và sự thuần khiết của màu xanh lam.

Khi cô nàng lấy mặt dây chuyền ra, lông mày của Salazar khẽ nhăn lại, cảm giác tồi tệ lan tràn trong lòng.

“Ta ở bên Angela gần mười năm. Có thể nói ta gián tiếp theo dõi đứa nhỏ này lớn lên. Có lẽ bởi vì đứa nhỏ này ở cùng ta từ nhỏ, nên sẽ không có do dự như Dean, bế tắc như Aubrey.” Ngay từ ban đầu, lựa chọn của cô ấy chính là Pháp sư. Tuy nhiên, Angela khác với Dean. Cô ấy chỉ là một người bình thường và cô ấy không có ma lực. “

“Cái gì!” Salazar nắm lấy tay cô không màng lễ nghi, như để xác nhận điều gì đó, đôi mắt đỏ tía của hắn gần như cố chấp nhìn chằm chằm vào đôi mắt xám của cô nàng.

“Pháp lực đến từ linh hồn. Em chia pháp lực của mình thành hai phần và cất giữ chúng trong hai viên ngọc này. Đây là thành quả tốt nhất của em qua bao năm.” Cô nói đến đây, bất giác mang lên vài phần kiêu hãnh và tự hào.

Ngay cả Rowena cũng không thể làm được điều này? Có thể giúp Muggles sở hữu sức mạnh ma thuật, điều này quả thực là phi thường.

“Trò muốn chết sao !” Salazar thấp giọng gầm gừ, cảm xúc dâng trào trong phút chốc khiến hắn không thể kiềm chế.

“Dù sao cũng muốn biến mất. Nếu không, Angela sẽ không thể ở trở lại. Dù em có ở lại đây, cô ấy cũng sẽ không vui.” Cô nhẹ nhàng nhấc tay Salazar lên, môi nở một nụ cười điềm tĩnh khiến người ta say mê. “Thay vì để ma lực biến mất với mình, thà rằng để lại nó cho những người quan trọng với ta có khi lại là điều tốt.”

“Angela và Salazar là những người quan trọng nhất của em.” Những người quan trọng nhất. Cô vừa nói, nụ cười trên môi càng ngày càng dịu dàng khiến người ta say mê. 

Salazar cố nén lại cảm xúc đang hỗn loạn trong lòng, mở miệng, “ Trò có thể cho ta biết tên trò không?”.

Cô hơi nghiêng đầu, đặt tay lên má phải, im lặng trong vài giây rồi cười tinh nghịch, giơ một ngón tay trước mặt Salzar lắc lắc rồi cười nói, “ Angela Michel là em, trưởng nhà.”

Sau khi cô nói xong, cô đặt mặt dây chuyền vào tay Salazar, “Vẫn còn thiếu vài bùa chú bảo vệ. Em đoán đã quá muộn để hoàn thành nó, vì vậy em đành giao nó cho trưởng khoa. Anglela em cầu xin người.”

“Ừ” Salazar đồng ý theo bản năng.

Nhận được câu trả lời mong muốn, đôi mắt cô nàng lóe lên một tia giảo hoạt, cô nhanh chóng vươn tay ôm lấy Salazar đang cứng đờ vì hành động bất ngờ của cô. “ Cảm ơn.” Và, em yêu người, người em trai yêu quý của ta. Cô nói thầm trong lòng. 

Salazar im lặng ôm lại cô, ánh mặt trời xuyên qua lớp lá phủ lên người họ một vầng hào quang vàng nhạt.

Một lúc sau, cô rời khỏi vòng tay ấm áp của Salazar, nở nụ cười rạng rỡ, xoay người rời đi.

Salazar không nói lời nào, chỉ đứng đó, nhìn bóng dáng cô nàng từng bước rời xa tầm mắt của mình. Vài giọt nước trong suốt từ từ chảy dài trên đôi má trắng nõn …

Chị Jennifer …

Làm sao em có thể không phát hiện ra pháp lực ấm áp quen thuộc ấy kia chứ…

Cho nên khi đó mới thuận theo cảm xúc  cứu Angela và Dean .

Salazar đấm vào thân cây, và một dòng màu đỏ tươi nhỏ xuống đầu ngón tay.

“Sala, đừng làm thế, ta sẽ ở bên em. Mãi mãi.” Godric đau khổ nắm tay Salazar, và hơi siết chặt đối phương vào vòng tay của mình.

“Ripter …”

“Ripter đã quay lại.” Godric nói, đưa một chiếc đồng hồ quả quýt bằng vàng trong túi cho Salazar, “Ripter nhờ ta đưa nó cho em.”

“Đây là… dụng cụ quay ngược thời gian?” Salazar mờ mịt hỏi. Nếu phán đoán của hắn là đúng thì chiếc đồng hồ này không phải là chiếc đồng hồ quả quýt bình thường mà là dụng cụ thời gian cao cấp!

“Ừ, Ripter nói cái này là do em ở tương lại tặng cho hắn.”

“ Du hành thời gian ?”

“Đúng vậy, Ripter đã sử dụng nó để trở lại một nghìn năm quá khứ. Đúng rồi, Ripter không phải Ripter. Hắn nói hắn tên Harry, Harry Potter.”

Harry Potter, Ripter Yula. Một cách đặt tên nực cười như vậy, thực sự là hắn nghĩ ra nó sao?” Salazar trêu chọc Harry không thương tiếc.

“Đúng vậy, tên khốn đó đã không nói gì với chúng ta cho đến tận phút cuối, lần sau gặp lại nhất định phải trả thù hắn cho đã đời.” Godric mỉm cười nói đùa, hùa theo người yêu tính kế trả thù bạn tốt của họ. “Hẹn gặp lại.” Cảm xúc sẽ không tan biến dù cho người có rời đi, chúng sẽ luôn khắc sâu trong tim và trong kí ức của chúng ta.

“Em tin tưởng anh.” Sau lưng cảm nhận được nhiệt độ ấm áp, Salazar khóe miệng nở nụ cười nhẹ, hắn nhẹ nhàng nói, mệt mỏi nhắm mắt lại, an tâm giao trọng lượng của mình ngã về người phía sau. 

Cảm ơn ngươi, Godric.

Và, em yêu anh.

Grow old along with me, the best is yet to be.

( —— nắm lấy tay người, cùng nhau đầu bạc răng long. )

***************************************************

Ngàn năm sau, một tia sáng vàng chói lọi lóe lên trong phòng ngủ của tộc trưởng trang viên Malfoy, tộc trưởng Malfoy đang ngồi trên ghế bành vội vàng đứng dậy ôm lấy bóng dáng vừa xuất hiện sau ánh đèn vàng. Cảm giác quen thuộc trở lại trong vòng tay cậu, gia trưởng trẻ tuổi Malfoy không khỏi nở một nụ cười ấm áp.

“Em về rồi, Draco.” Harry ôm chặt lấy người tình đã lâu ngày xa cách của mình, và đôi mắt xanh lục tuyệt đẹp của hắn rơi lệ.

“Anh yêu em.” Draco hôn lên đôi môi mềm mại của Harry và thì thầm thứ lời nói yêu thương đơn giản nhất.

Nghe vậy, Harry mỉm cười, dùng tay kéo cổ Draco, đặt đầu lại lên môi đối phương, giữa môi răng cậu đáp: “Em cũng vậy.”

Ta đã trải qua bao năm tháng chông gai, qua dòng song đục ngầu, thân người đầy mệt mỏi, cuối cùng cũng được trở về trong vòng tay anh.

Bảo bối, anh yêu em.

TOÀN VĂN HOÀN

[HP] Đồng Thoại (2) – Chương 16


EDITOR: THƯỢNG

BETA: HASU

-o0o-

“Tôi nghĩ tôi cần một lời giải thích, Gallermore.” Một giọng nói vô cảm phát ra sau cái cây đằng sau Angus Gallermore mang theo sát khí lạnh băng.

Giọng nói đột ngột khiến Angus và Dean sững sờ. Sự trầm mặc lan tỏa trong tích tắc.

“Không biết ngài Gallemore có sẵn sàng cho tôi một lời giải thích thỏa đáng được hay không?” Salazar mỉa mai nhìn Angus, đôi mắt đỏ tía đầy tức giận khi bị lừa dối.

Khuôn mặt tái nhợt của Dean càng tái nhợt hơn khi đối diện với sự xuất hiện đột ngột của Salazar và Godric, cậu nhóc cúi đầu xuống, tóc mái dài xõa xuống che đi đôi mắt và che cả cảm xúc hỗn loạn dâng trào trong cậu nhóc.

Ánh mắt của Godric khác với Salazar. Ngay từ đầu anh đã dồn hết sự chú ý vào Dean, có lẽ vì anh ấy biết rằng Salazar chắc chắn sẽ coi chừng chặt chẽ Angus, có lẽ là bởi anh biết người yêu mình hiếm khi lừa mình dối người, không muốn tin những chuyện xảy ra trước đó liên quan tới đứa nhóc mà bọn họ yêu thương này, cũng không muốn tin rằng một đứa trẻ như vậy… sẽ là một tên phản bội. Một kẻ phản bội.

Godric cười khổ, đôi mắt xanh biếc của anh không còn trong sáng như trước mà ảm đạm, không chút ánh sáng. Những ngón tay lạnh lẽo siết chặt cây gậy phép.

“Giải thích?” Angus dường như nghe thấy một vài câu nói hài hước, liền cười haha, trong tiếng cười mang theo vẻ khinh thường và châm biếm sâu sắc. Khuôn mặt đẹp trai ban đầu với vẻ mặt hiền lành và khiêm tốn ngày xưa bây giờ hoàn toàn trái ngược, trở nên dữ tợn. “Salazar Slytherin, không ngờ ngươi lại có lúc như vậy! Đại danh thủ lĩnh đứng đầu bọn Pháp sư hóa ra cũng chỉ thế này!”

Salazar lạnh nhạt nhìn nụ cười gần như gớm ghiếc của Angus lúc này, không nói lời nào. Anh đang đợi câu trả lời của người khác, một câu hỏi nhưng lại là hỏi hai người. Cả bốn người có mặt đều hiểu.

“Xin lỗi, giáo sư Slytherin, viện trưởng.” Cậu nhóc trầm mặc cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói khàn khàn. “Aubrey Baird là do em …” giết.

“Ngươi đang nói dối, Dean.” Salazar nhìn Dean đang đứng sau lưng Angus, và vô cảm cắt ngang lời cậu nhóc. Với một sự chắc chắn khiến tất cả mọi người có mặt đều ngạc nhiên.

“Sala …” Godric sửng sốt khi nghe điều này, nhưng sự thật đã rõ ràng … Tại sao Salazar lại chắc chắn rằng Aubrey Baird không bị giết bởi Dean? !

“Aubrey Baird cũng là một thành viên của Giáo đình. Ngươi biết rõ điều này, phải không? Gallermore. Aubrey Baird là một đứa trẻ được Cyril Gallermore nhận nuôi.”

“Ngươi… đã biết lâu rồi?” Nghe được câu nói này, Angus vốn dĩ tỏ vẻ khinh thường, lộ ra vẻ hoảng sợ. Mọi thứ đang phát triển theo chiều hướng ngoài tầm kiểm soát của hắn. Với vẻ mặt bình tĩnh như vậy, Angus có cảm tưởng rằng người trước mặt mình đã biết hết tất cả …

Chẳng lẽ là? Godric nhìn Salazar như thể đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, và sau đó nhìn thấy ánh mắt kiên định của người kia. Mọi thứ trở nên rõ ràng ngay lập tức.

Salazar không hoàn toàn chắc chắn, hắn chỉ đang đánh cược. Đánh cược để kẻ giết người nói ra sự thật. Con dao găm cắm trong bụng của Aubrey Baird có khắc dấu của Giáo đình, nhưng điểm khác biệt là tay cầm của con dao găm cũng được khắc hình mạn đà la. Bản khắc của mạn đà la đại diện cho Cyril Gallemore ở Giáo đình.

“Ngươi nói đúng, Salazar Slytherin.” Angus liếc nhìn Salazar, người vẫn đang bình tĩnh, ánh mắt trở nên cay độc, chế nhạo, rồi tiếp tục tự nói, “Nhưng , Aubrey Baird … sự thật là đệ tử đáng tự hào của ngươi đã giết nó, Dean Michel là … “

“Ngươi nói bậy!” Trong trẻo giọng nữ cắt ngang lời nói tiếp theo của Angus.

“Ha hả, đêm nay thật là náo nhiệt.” Angus cười như không cười nhìn thân ảnh đột nhiên xuất hiện của Angela Michel và Ripper.

“Anh đã giết Aubrey! Angus Gallermore, tên điên!”

“Một tên điên?! Haha, ta là một kẻ điên. Còn ngươi thì sao? Aubrey Baird, bị ngươi đuổi tới chết, không phải ta! Đồ hèn hạ.” Angus khinh thường nói.

“Angela.” Godric, người chưa nói câu nào, đột nhiên nhẹ giọng nói, mái tóc vàng trông mờ nhạt trên nền đêm đen. Thật ra, anh và Salazar đã phát hiện ra Angela và Ripper ẩn náu ở phía bên kia trước đó, nhưng họ không vạch trần ra. Bây giờ anh không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh đã sống nhiều năm như vậy cũng coi như uổng phí.

 Tờ giấy đó không phải của Dean Michele, mà là của em gái cậu — Angela Michelle.

Về nguyên nhân tại sao, nó có lẽ là tất cả những gì họ nghe thấy bây giờ.

“Giáo sư Godric…”

“Những gì bọn ta muốn không phải là lời xin lỗi.”

 Những gì bọn ta muốn là sự thật.

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, nữ tử tóc nâu mím môi từ từ tiết lộ sự thật “Aubrey đã tự sát. Cậu ấy đã chết dưới lời nguyền Avada của chính mình”.

“Hừm!” Angus khinh khỉnh khịt mũi khi nghe cô nhóc kể nguyên nhân cái chết thực sự của cậu bé. Ngay sau khi mọi người nghe được sự thật, một luồng sáng xanh nhanh chóng phóng ra từ cây gậy phép của hắn ta, tới Salazar …

“Thực sự là ngu ngốc.” Salazar châm chọc nhìn Angus nhất thời không thể ngờ bụng mình trong nháy mắt bị thương.

“Haha, ngươi thật xứng làm thủ lĩnh hắc đạo, thật sự rất lợi hại.” Angus thở hổn hển quỳ rạp trên mặt đất, máu tươi không ngừng từ trong bụng chảy ra.

 “Nhưng ta vẫn thắng.”

“Dean!” Angela kêu lên, ôm lấy thân ảnh anh trai đang dần ngã xuống.

“Có chuyện gì vậy ?!” Godric mau chóng chạy đến Angela cùng Ripute xem xét Dean đã ngã vào vòng tay của Angela.

“Chết tiệt!” Godric nguyền rủa. Một con dao găm giống như con dao găm vào bụng Aubrey Baird giờ đã găm vào ngực Dean. Mục tiêu của Angus ngay từ đầu không phải là Salazar, mà là Angela.

“Thích xen vào chuyện người khác, nó đáng bị như vậy!” Angus cười ác độc nói. “Angela Michel, ta muốn chôn ngươi cùng Aubrey.”

“Nói cho ta rõ ràng!” Salazar giẫm lên bụng Angus đầy tức giận, sát khí lạnh lùng ẩn chứa trong đôi mắt đỏ tía.

Angus đau đớn vật vã thở ra, chật vật vặn vẹo trên mặt đất, thỉnh thoảng vẫn phát ra tiếng cười quái dị.

“Cái tên ngu ngốc kia bởi vì bị các ngươi làm cho động tâm, vọng tưởng phản bội chúng ta, hắn đáng chết, đáng chết. Mà nữ nhân kia, ta chiếu cố hắn nhiều năm như vậy, hắn thế nhưng vì nữ nhân kia vứt bỏ ta! Hắn chết cũng không đủ. Ha ha…. Ha ha……” . Tiếng cười vào ban đêm yên tĩnh vang vọng thật chói tai.

Salazar kinh tởm liếc nhìn tên đàn ông vẫn đang cười khuẩy, trong miệng niệm một tiếng, người đàn ông dưới chân không còn phát ra tiếng động nữa.

Mạn đà la đỏ tượng trưng cho tình yêu đẫm máu.

Aubrey Baird chết vì lời nguyền giết chóc của chính mình, và con dao găm là kiệt tác của người đàn ông đã chết này.

Tình yêu méo mó.

HẾT CHƯƠNG 16

[HP] Đồng Thoại (2) – Chương 15


EDITOR: THƯỢNG

BETA: HASU

-o0o-

“Dean, đợi lát nữa sau giờ học thay ta nấu ăn nhé. Ta có tài liệu cần làm trong văn phòng của mình.” Helga gọi lại Dean, người đang chuẩn bị chơi đấu vật với đồng bạn của mình.

Dean Michel và em gái cậu, Angela Michel là những đứa trẻ được Salazar và Godric nhận về sau khi thành lập trường Hogwarts. Cách đây vài năm, trên đường đi ngang qua một ngôi làng, dân làng và một vài tên giáo đình định thiêu chết hai anh em, Godric và Salazar đã giải cứu họ. Sau khi biết rằng cha mẹ của họ đã qua đời, cả hai đã đưa họ về Hogwarts. Nhưng thật tình cờ, Dean và Angela lần lượt vào Slytherin và Gryffindor.

Rowena và Helga từng trêu rằng đây là số phận giữa bốn người họ, nếu không họ đã vào hai nhà Slytherin và Gryffindor thay vì Ravenclaw và Hufflepuff.

“Được rồi, Giáo sư Hufflepuff.” Dean cười đáp.

Helga mỉm cười bước tới và xoa xoa mái tóc nâu mềm mại của Dean. Trong vài năm qua, cô nhận ra đứa nhóc này và em gái cậu đều rất thông minh và xuất sắc, nhưng Angela lại đặc biệt có tài trong ma thuật hắc ám. Và Dean rất quan tâm đến độc dược, chỉ trong vòng 4 năm, cậu đã có thể tự mình pha chế được rất nhiều loại độc dược phức tạp.

“Dì Helga … cháu …” Cảm nhận được nhiệt độ từ trên đầu truyền đến, Dean vô thức dùng xưng hô thân mật gọi Helga.

“Ừ? Có chuyện gì vậy?” Helga nhẹ nhàng hỏi đứa trẻ trước mặt vừa gọi tên mình, trong giọng nói mang theo sự bao dung, chiều chuộng của trưởng bối đối với vãn bối.

Sau vài giây im lặng, Dean nhẹ giọng nói: “Không có gì đâu, dì Helga.” Chỉ là thực sự rất vui khi được gặp dì. Cậu nhóc vừa nói vừa khẽ nhíu mi để che đi cảm xúc đang trào dâng nơi khóe mắt không kìm chế được.

“Được rồi, chúng ta vào lớp đi. Nếu không, giáo sư Gale sẽ đến chỗ ta đòi trò mất.” Thấy cậu nhóc trước mặt đang ngẩn ngơ, cô thích thú sờ lên mái tóc nâu mềm mại của cậu, thay đổi chủ đề.

Làn gió lướt qua hành lang rộng, mang theo hương cỏ và nắng, thổi nhẹ mái tóc nâu của Dean như một đứa trẻ nghịch ngợm, và những góc áo choàng bên dưới bay lên tạo thành những vòng tròn bất thường. Helga mỉm cười nhìn hai học viên biến mất khỏi tầm mắt của mình.

Vào buổi chiều ngày hôm nay, Helga mãi cho đến nhiều năm sau vẫn còn nhớ rất rõ, nụ cười mà đứa trẻ tên Dean Michelle này đã để lại cho cô trước khi rời đi cùng người đồng bạn —— kiên định, sáng như ánh sáng mặt trời.

Cũng chính vào buổi chiều ngày hôm nay, Helga đã bỏ lỡ cơ hội duy nhất để cứu đứa trẻ đáng tự hào nhất của họ …

******************************************************

“Godric.” Salazar mặt vô cảm đưa cho Godric một tờ giấy bạc.

“Chuyện gì vậy, Sala?” Godric hơi nghi ngờ kết quả Salazar đưa qua tờ giấy.

“Em biết tất cả sự thật. Nửa đêm mọi người đợi em bên rừng cấm.” Trên tờ giấy da hơi ố vàng, dòng chữ đen rõ ràng, súc tích.

“Đây …” là chữ viết tay của Dean. Godric dừng lại, nhìn vẻ mặt phức tạp của Salazar, nhưng cuối cùng không nói hết những lời còn lại.

Không phải không muốn mà là đã không cần thiết nữa.

Đối phương không hề che giấu, mà họ sẽ tuyệt đối không thừa nhận lỗi lầm của mình!

“Đi thôi, Godric.” Salazar đứng dậy, đem một bộ quần áo khoác lên bên ngoài, vẻ mặt bình tĩnh.

Godric cau mày, bất giác nắm chặt thanh kiếm Gryffindor đã mang theo bên mình. Một linh cảm xấu trỗi dậy trong lòng anh.

Cười khổ uống hết nước lạnh còn sót lại trong cốc trên bàn, chất lỏng mát lạnh chảy xuống cổ họng vào dạ dày, lạnh vô cùng.

Salazar và Godric lần lượt sử dụng một câu thần chú, rồi rời khỏi căn hầm đi về phía Rừng Cấm.

Đúng vậy, đi thôi. Lý trí nói với họ rằng họ nên tăng tốc và nhanh lên ngay bây giờ, nhưng nỗi lo lắng trong lòng họ cứ dồn dập, khiến họ phải giảm tốc độ.

Trong đêm đen, Rừng Cấm mờ ảo hiện ra trước mặt Salazar và Godric, vầng trăng sáng lặng lẽ ló ra khỏi những tầng mây, mang đến cho thế giới một màn đêm sáng tỏ.

“Dean Michel, ngươi muốn làm cái quái gì thế này! Ngươi đã quên mình là ai rồi sao?” Một giọng nói cố ý hạ thấp từ phía trước truyền đến, rõ ràng là đang tức giận.

Không có cách âm chú? Sao có thể như thế được? Salazar và Godric nhìn nhau đầy ẩn ý, cuộc trò chuyện này rõ ràng không nên công khai. Chẳng tốt đẹp gì nếu ở trong rừng cấm vào lúc nửa đêm? Như vậy…

Chắc chắn là có người phá hủy cách bùa chú cách âm. Ngoài ra, giọng nói đó ——

Angus Gale. Giáo sư của họ về kỹ năng chiến đấu gần.

Salazar và Godric từ từ tiếp cận Angus Gale và Dean.

“Chuyện này không liên quan gì đến thầy đúng không? Giáo sư Angus Gale. Không, Angus Galemore.” Dean bình tĩnh đối mặt với giáo sư cận chiến của mình, giọng điệu lạnh lùng không một chút cảm xúc.

Gallemore! Salazar và Godric đều ngạc nhiên. Họ đều biết tên này.

Cyril Gallemore. Một trong những linh mục của Giáo đình, thủ lĩnh của phe chủ chiến.

“Dean Michel! Ngươi muốn phản bội sao?!” Nhìn cậu bé mắt nâu trước mặt bình tĩnh gọi tên thật của hắn, Angus Gallermore hỏi với vẻ mặt hung dữ.

“Haha, ta nghĩ ngươi hình như hiểu lầm chuyện gì đó? Ta chưa bao giờ trung thành với Cha Cyril Gallermore.” Dean cười chế giễu như thể cậu vừa nghe thấy điều gì đó buồn cười. Kính ngữ trong lời nói ấy hàm chứa sự khinh thường sâu sắc.

“Ngươi! Đừng quên, Cha Aalman Gatlin cũng là một thành viên của Giáo đình.”

“À thế à?” Dean thay đổi biểu cảm, bỡn cợt nhìn Angus Gellermore đang giận dữ trước mặt mình.

“À thế làm sao mà à?” Angus Gellermore cười như thể nghe một trò đùa, “Hắn cũng là thành viên của Giáo đình, Dean Michel. Đối với họ, ngươi là một kẻ phản bội! “

Kẻ phản bội. Nghe thấy ba chữ này, sắc mặt Dean lập tức tái đi, đôi mắt nâu hiện lên vẻ buồn bã. Tất nhiên, chỉ trong chốc lát, mọi cảm xúc đều bị ẩn sâu trong mắt cậu.

“Bây giờ, Angus Gallermore, chúng ta căn bản không giống nhau.” Dean nỉ non nói một câu.

Sau khi nghe được câu trả lời này, Angus Gellermore cười đắc thắng, “Dean Michel, ngươi không là gì cả. Đây là lời cảnh báo cuối cùng, đừng cản trở ta! Nếu không, Aubrey Bayer chính là kết cục của ngươi. “

Angus Gellermore cúi đầu liếc mắt nhìn Dean, buông ra một câu liền muốn rời đi. Nhưng khi hắn vừa bước một bước, một giọng nói lạnh lùng chen ngang hắn.

“Tôi nghĩ tôi cần một lời giải thích, Gallermore.” Một giọng nói vô cảm phát ra sau cái cây đằng sau Angus Gallermore mang theo sát khí lạnh băng.

HẾT CHƯƠNG 15

Design a site like this with WordPress.com
Get started