[HP] Đồng Thoại (2) – Chương 14


EDITOR: THƯỢNG

BETA: HASU

-o0o-

“Anh cho rằng như vậy là kết thúc sao?” Trong bóng tối, giọng nữ thanh lãnh vang lên vô cùng rõ ràng. Nhưng cách âm chú khiến cho chủ nhân giọng nói ấy và một khác ẩn trong bóng tối nghe thấy.

“Tại sao không?”

“Anh và tôi đều biết chuyện, không phải sao? Anh trai yêu quý.”

“Không, mọi chuyện sẽ kết thúc.” Giọng nam dịu dàng khác hẳn với vẻ lạnh lùng của nữ nhân, trong giọng nói đều đều và nhẹ nhàng có một chút kiên định không thể nghi ngờ.

“Ha ha, tôi đây chống mắt lên xem.” Cô nàng nhìn nam nhân quay lưng về phía mình, trên môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt. Nó không có vẻ là giả dối, cũng không có vẻ là chế giễu, nhưng có một chút chân thành.

Sau đó, cô nàng gỡ bỏ bùa cách âm chú, quay người liếc nhìn hành lang tối tăm phía sau rồi bỏ đi.

“Hắn đã phát hiện ra ngươi rồi.” Một giọng nam có vài ý … vô cùng … vui sướng khi có người gặp họa vang lên từ phía sau cậu bé đang nấp sau một bức tường đá nhô ra trên hành lang dài.

“Rui … Giáo sư Putt …”

Ripter thích thú nhìn cậu bé tóc đen khác với vẻ chững chạc và điềm tĩnh thường thấy trước các bạn học và giáo sư. Cái nhìn hơi giật mình và đôi mắt nâu hơi mở to khiến nhóc hoàn toàn giống với hình ảnh một học viên bị giáo sư bắt quả tang.

“Đi chơi đêm không phải là điều mà một học sinh ngoan nên làm, Zabini, trò nên về phòng đi.”

“Xin lỗi, Giáo sư. Em … Thầy …” Thầy đến khi nào? Ravia Zabini băn khoăn ngước nhìn giáo sư môn Chống Ma thuật Hắc, vô tình chạm vào đôi mắt xanh ngọc điềm tĩnh của hắn, cậu nhóc biết giáo sư đã biết chuyện gì xảy ra tối nay, mọi thứ, thậm chí nhiều hơn nữa.

“Trở về đi, việc đêm nay đừng nói cho người khác biết.”

“Vâng, thưa Giáo sư.” Ravia thành thật trả lời, với giọng điệu mang sự chán nản hiếm thấy.

“Ồ, đúng rồi. Đi chơi đêm, Slytherin trừ 5 điểm.”

 Ripter “sung sướng” nói thêm như thể chợt nhớ ra điều gì đó, đôi mắt xanh như ngọc nhìn thấy Lavia vừa nhấc chân chuẩn bị rời đi, khóe miệng mang vài tia ý cười.

 “Giáo sư, thật là ….” Lavia giận dỗi lẩm bẩm rồi nhanh chóng rời đi, chẳng mấy chốc bóng dáng đã khuất vào bóng tối.

“Trò ấy đi rồi, trò có thể ra ngoài được không?”

 Thấy Ravia đã đi xa, Ripter cố nén cười, vẫy tay và niệm lại cách âm chú, quay lại nói nhẹ nhàng với khoảng không phía sau.

Ánh trăng chiếu qua cửa sổ bên cạnh , ánh trăng thưa thớt mang theo vài tia quang mang soi sáng hành lang tối tăm, Ripter yên lặng nhìn nơi vắng vẻ lộ ra thân ảnh mảnh mai.

“Một câu thần chú rất hay.” Ripter dựa vào tường sang một bên và nhếch môi khen ngợi.

“Rất vinh hạnh, giáo sư Ripter.” Giọng nữ lạnh lùng mỉm cười, như thể cô ấy là những học viên thực sự hạnh phúc khi được giáo sư khen ngợi.

“Angela Michelle, Dean có thể đảm bảo điều đó. Còn trò thì sao?” Ripter xoay nhẹ cây gậy phép mà anh tạo thành một vòng tròn, và chỉ thẳng vào nữ nhân trước mặt.

“Nếu, em nói có thể. Thì ngài sẽ tin sao?”

“Ta tin.”

Khi Angela nghe câu trả lời ngắn gọn và mạnh mẽ của giáo sư, đôi mắt xám hiện lên một tia kinh ngạc, bất giác nhìn vào đôi mắt xanh như ngọc của Ripter, không có sự nghi ngờ như dự đoán, chỉ có sự tín nhiệm cùng vài sự giảo hoạt.

“Em hứa.” Angela cắn môi, im lặng trong vài giây, và chậm rãi nói ra lời hứa của mình.

“Muộn rồi, về đi. Đừng làm hắn lo lắng.” Sau khi nhận được câu trả lời mình muốn, Ripter nhắc nhở nữ nhân bên cạnh rồi rời đi.

Ripter không quay trở lại văn phòng để tận hưởng giấc ngủ của mình vào nửa cuối đêm, mà đi thẳng đến Tháp Thiên văn qua đường hầm bí mật.

Đứng trên Tháp Thiên văn, Ripter mặc kệ để gió lạnh lùa đến, một nụ cười chế giễu nở ra từ khóe miệng. “Angela Michel.” Lẩm bẩm tên của cô gái Slytherin, nụ cười trên miệng Ripter càng sâu. Hắn thực sự không tin một chữ nào.

Nếu không tình cờ nhìn thấy mặt dây chuyền, thì căn bản không hề tin tưởng đứa trẻ đó một chút nào.

Ravia Zabini không biết bọn họ nói gì. Tuy nhiên, sử dụng một số thủ thuật đơn phương để phá vỡ bùa cách âm chú, hắn đã đứng đó sớm hơn và nghe rõ ràng——

“Không sai, Aubrey Barid là do ta giết”.

Aubrey Baird, học sinh chết trong rừng cấm.

Và câu này đến từ Dean Michel, anh trai của Angela Michel

Ripter đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, thực sự rất mệt mỏi. Hắn không còn là Gryffindor nhiệt huyết, can đảm, đáng tin cậy nữa. Thời gian và chiến tranh đã bào mòn lý tưởng và làm cạn kiệt nhiệt huyết của hắn.

Hắn lớn lên trong chiến tranh, nhưng cũng đánh mất con người thật của mình. Đều không phải tự nguyện, nhưng ở thời đại tàn khốc này, khiến hắn cũng không thể dễ dàng giao phó lòng tin cho ai hết.

Hắn chưa bao giờ tin vào Angela Michel, hắn chỉ tin vào chủ nhân của mặt dây chuyền. Hắn không hề biết rõ ràng chuyện đó, Godric nói rằng đó là chấn thương của Salazar. Hắn chỉ biết rằng chủ nhân của mặt dây chuyền sẽ không bao giờ phản bội họ, không hơn không kém.

Ripter vẫn đang dựa vào bức tường đá lạnh lẽo như vậy, thân thể hắn đã trở nên lạnh lẽo vì gió lạnh không ngừng thổi qua, phía đông dần dần lộ ra ánh sáng đỏ cam. Một đêm không ngủ.

Ánh bình minh xua tan màn đêm, ánh sáng trở lại thế giới. Một ngày mới đầy hy vọng nhưng đồng thời cũng đầy những điều khó ngờ.

Đêm nay, đã được định mệnh an bài là một đêm không ngủ. Có quá nhiều âm mưu và bí mật ẩn trong màn đêm hắc ám.

Ripter không biết liệu mình có nên kể cho Salazar mọi chuyện về đêm nay, hay nói với họ những gì hắn biết hoặc đoán. Hắn sợ, sợ khi nói ra những điều không nên nói, sợ lịch sử vô tình thay đổi. Đó sẽ là một cái giá không thể ngờ được.

Chỉ là hắn không hiểu, hắn thực sự là một phần của lịch sử. Sự chán nản của hắn lúc này có lẽ đã sớm nằm trong vận mệnh rồi.

Du hành thời gian, một ma pháp bị cấm bởi Luật Lệnh của Bộ Pháp thuật. Nhiều Pháp sư cho rằng vốn dĩ  luật này là để bảo vệ thời gian, nhưng họ không biết rằng thứ mà họ cố bảo vệ lại chỉ là bản thân họ.

Nếu một pháp sư vi phạm Luật Lệnh trở về quá khứ hoặc đi tới tương lại, có ý đồ thay đổi vận mệnh, cái giá phải trả là thứ không phải chỉ là sinh mệnh bình thường có thể bù đắp được.

Ngàn năm sau, khi Salazar và Godric lần đầu tiên đứng trước mặt anh, câu đầu tiên của Salazar là “Anh không sai.” Câu thứ hai là “Lần đầu gặp mặt, đây là Salazar Slytherin. ” Nụ cười trên môi của người đàn ông tóc đen nhẹ nhàng và chân thực, và ánh sáng rực rỡ hấp dẫn chảy qua đôi mắt đỏ tía của anh ta. Người đàn ông tóc vàng bên cạnh mỉm cười cởi mở và tự tin, nhìn xung quanh một cách thích thú.

Lúc đó, hắn hoàn toàn chìm đắm trong sự bỡ ngỡ khi nhìn thấy người sáng lập huyền thoại, đến nỗi hắn không nhận thấy sự khác lạ của hai người ấy khi nói chuyện với mình trái ngược với những người khác, thân thuộc và bao dung, giống như những người bạn đã lâu không gặp.

Nhiều năm sau, Ripter không ngừng hồi tưởng lại, nếu lúc đó anh mẫn cảm và bình tĩnh hơn thì mọi chuyện đã khác xưa …

Chỉ tiếc, thế giới này, trước nay đều không có nếu…….

HẾT CHƯƠNG 14

[HP] Đồng Thoại (2) – Chương 13


EDITOR: THƯỢNG

BETA: HASU

-o0o-

Mặt trời lấp ló sau những đám mây lớn bống bềnh trên bầu trời xanh thẳm như đứa trẻ nghịch ngợm chơi trốn tìm với người lớn.

Bọn nhỏ ở Hogwarts tụ tập thành tốp năm tốp ba đi qua hành lang, một số trò bị lạc bởi những bức tường ma thuật và cầu thang biết di chuyển như thể chúng đang sống. Sau đó, tự nhiên có vài âm thanh đáng yêu  “Bùm” ” Pang” cùng những tiếng cười đùa vui vẻ. Mọi thứ vẫn sôi động như thường lệ, tiếng cười vang không ngừng.

Nhưng lúc này, ở phòng sinh hoạt chung của Hogwarts, phòng nghỉ của người sáng lập lại là một nơi yên tĩnh. Salazar nắm trong tay một cây gậy phép màu đen, gậy phép cũng không có gì nổi bật, không có hoa văn phức tập. Nếu không phải nó là một cây gậy phép thì nó cũng chỉ là một thanh gỗ bình thường, và cây gậy phép đen ấy đang tỏa ánh sáng đỏ sẫm mờ nhạt.

Anh không biết phải nói gì để trấn an người yêu của mình, người thân thiết nhất với Salazar là anh, có thể cảm nhận rõ ràng rằng ma thuật của Salazar không còn tĩnh lặng như trước, phẫn nộ mà phức tạp, và Salazar đang cố gắng hết sức bình ổn cơn giận khó kiểm soát của mình…

Đúng vậy, phẫn nộ.

Đã vài giờ trôi qua nhưng hình ảnh đó vẫn còn in lại trong tâm trí họ.

Con dao găm ngắn có cán bạc cắm vào bụng đứa trẻ một cách không thương tiếc, máu tuôn ra ướt đẫm cả bộ quần áo trắng như tuyết, giống như đóa bỉ ngạn nở rộ bên bờ Vong Xuyên. Máu tươi chảy trên thảm cỏ rừng cấm, chảy thành những dòng rãnh nhỏ trên thảm cỏ xanh tươi.  Từ trên cao nhìn xuống, nó như một bộ mặt dữ tợn đang nở nụ cười chế giễu sự bất tài ngu xuẩn của bọn họ. Máu nhỏ từng giọt nhuốm đỏ nền cỏ xanh tươi, biểu trưng cho màu xanh nhuốm sự chết chóc.

Một mảng lớn màu đỏ bao phủ khuôn mặt tái nhợt của đứa trẻ, đôi mắt xám lộ ra sự kháng cự cuối cùng trước khi chết cùng sự sợ hãi, gậy phép rơi xuống vũng máu, thân cây gậy phép nhuốm màu của lời nguyền…

Trong thời đại này, mọi người đang chết dần từng ngày, mỗi thời mỗi khắc đều có người khóc vì mất đi người thân.

Cái chết, đối với bọn họ bốn người mà nói, một chút cũng không xa lạ. Thậm chí có thể nói là quen thuộc đến đáng sợ.

Sát thủ. Đúng vậy. Trong thời đại này, đối với Pháp sư và Muggle mà nói, chỉ có hai loại khả năng ——

Chỉ có giết hoặc bị giết.

Thời đại chiến tranh, kẻ yếu chết, kẻ mạnh sống.

 Đây là nguyên tắc của thế giới này. Muốn bảo vệ người khác, vậy đầu tiên ngươi phải thật mạnh để có bảo vệ mình mà không phải trở thành “con cừu” để người khác tùy ý săn bắt, hành hạ.

“Sala…….” Godric nhẹ nhàng gọi, đứng dậy đi trước mặt đến Salazar.

Nghe Godric gọi mình, Salazar vô thức ngẩng đầu lên, màu đỏ tía tuyệt đẹp đối diện màu xanh thăm thẳm…….

“Khụ khụ —— khụ khụ ——”

“Mặc dù tớ biết rằng làm phiền cuộc âu yếm của mấy người yêu nhau là vô phép, nhưng hai vị tiên sinh thân yêu của tớ có thể tiếp tục vào một thời điểm khác không?” Helga nhẹ nhàng trêu chọc, phá vỡ sự im lặng và phẫn nộ ban đầu.

Godric quay đầu lại, hơi trừng mắt và khóe miệng nhếch lên, bắt đầu bước tới chỗ Helga.

Nhưng chỉ cần liếc mắt một cái, Godric liền hiểu.

Đôi mắt nâu nhạt lúc nào cũng ánh lên ánh sáng dịu nhẹ  thường ngày, bây giờ lại là một mảnh lạnh băng.

Hufflepuff, nhà này lấy tính chính trực và lòng trung thành làm gốc. Các học viên của Hufflepuff rất hào phóng, trung thành và không giỏi thể hiện bản thân, vì vậy mà sau một nghìn năm, mọi người dần bỏ qua trường đại học này với lấy lửng vì tiêu chí học viện. Họ chỉ nhìn thấy sự dũng cảm và không biết sợ của Gryffindor, trí tuệ và kiến thức của Ravenclaw, sự cao quý và quyền lực của Slytherin, mà họ không phát hiện ra rằng Hufflepuff đang ẩn mình dưới lòng trung thành và sự hào phóng, và hy sinh mạng sống của mình cho bạn bè. Sự chân thành và sự tự tin, quyết tâm đều ẩn dưới nụ cười dịu dàng.

Gấu mật không phải là chúa tể của đồng cỏ cũng không phải là vua của bầu trời, cũng không phải là một kẻ săn mồi xuất chúng, điềm tĩnh và mạnh mẽ, nhưng những chiếc nanh ẩn trong miệng của nó cũng đủ để nghiền nát một cái xẻng cứng!

“Bây giờ, Salazar, Godric, tớ nghĩ chúng ta cần xử lý học viên thôi.” Giọt nước mắt đang lên dần nên Helga hơi cúi đầu xuống, che đi đôi mắt nâu khiến người ta khó mà biết cô đang nghĩ gì.

“Rowena đến Rừng Cấm tìm Clovis, hy vọng có được sự giúp đỡ của Long tộc và Yêu tộc để hoàn thành ma pháp trận phòng thủ. Felix ở thế giới này không thể sử dụng sức mạnh như ở thế giới kia, Charles và Deng Puth cũng yêu cầu người hỗ trợ. Bây giờ Hogwarts chỉ có ba chúng ta và Ripter, còn hai giáo sư … thậm chí cả học sinh … “Chúng ta đều không thể hoàn toàn tin tưởng”. 

Salazar không có nói thêm gì nữa. Helga và Godric đều hiểu rõ.

Một ngày trước khai giảng, Charles gửi tới một tin khẩn chỉ có một câu——

“Muggle mang dòng máu Pháp sư.” Pháp sư mang dòng máu Muggle hoặc là hỗn huyết.

Nếu như nói, cuộc chiến giữa Muggle và các Pháp sư bắt nguồn từ nỗi sợ với những người có sức mạnh.

Vậy thì, tại sao chúng ta – những người cùng có sức mạnh, vẫn phải đối đầu với nhau?

Đêm đó, Salazar đã không hỏi câu hỏi ngu ngốc này. Godric, Rowena và Helga cũng không hỏi. Họ chỉ lặng lẽ nhìn vào mấy chữ đó, và sau đó mọi thứ diễn ra như bình thường.

“Chỉ cần là một bên biến mất khỏi thế giới, không phải là ổn cả sao?” Salazar đã từng ngẫu hứng hỏi một đứa trẻ câu hỏi không thể trả lời này. Đứa trẻ ngây thơ và non nớt mỉm cười và khẳng định trả lời hắn bằng một câu nghi vấn.

Thật đơn giản, một cây làm chẳng nên non.

Sau đó, Salazar chỉ mỉm cười và xoa xoa mái tóc mềm mại của đứa trẻ, nắm lấy tay nó và đưa nó trở lại với bạn bè của mình, sau đó quay người rời đi.

Ngày hôm đó, hắn đã có câu trả lời. Một câu trả lời sẽ không bao giờ xảy ra.

“Tớ sẽ không bao giờ cho phép học viên của mình bị hại ở Hogwarts. Đây không phải là chiến trường. Dù là ai, tớ cũng muốn hắn ta phải trả giá.” Dừng lại một chút, Salazar nói tiếp với những lời còn dang dở của mình.

Đây là nơi của chúng ta, không phải ai cũng có thể đến phá đám!

*******************************************************

Trời đã về đêm, trường Hogwarts thật yên tĩnh. Trong bữa tối, ba người Salazar đã thông báo cho học viên về những gì đã xảy ra trong ngày, và giờ giới nghiêm đã được đặt ra lúc đó, mọi hoạt động ban đêm của học sinh bị nghiêm cấm.

Ngay sau khi tin tức được công bố, nó nhất định đã gây ra một phen hoảng loạn, xét cho cùng, đối với những đứa trẻ nhỏ này, Hogwarts đã cho chúng cảm giác quá bình yên đến nỗi khiến chúng quên đi sự tàn khốc và chết chóc của thế giới bên ngoài. Hơn nữa, đó là những người bạn học đã học và sống cùng chúng.

Đáng mừng là sau ít phút, học viên của các nhà đã bình tĩnh trở lại.

Ripter ngồi ở chỗ giáo viên, quan sát động tĩnh của học viên bên dưới, khóe miệng bất giác cong lên một đường vòng cung nhỏ, đôi mắt xanh ngọc trong veo tràn đầy tán thưởng.

Nếu là ông ở vị trí bọn chúng, khi đó nhất định ông sẽ gây ra một trận náo loạn. Ripter thầm nghĩ. Bất giác thử so sánh những đứa trẻ này với những đứa trẻ trước đó, thật sự kém quá nhiều.

Ripter nghiêng đầu nhìn Helga và những người khác đang ngồi bên cạnh mình, và không thể không nhớ lại khi Rowena lần đầu tiên nói tên cô, hắn đã rất xấu hổ đến nỗi đơ người vài giây mới kịp phản ứng. Khi đó đến thời đại này chưa bao lâu, đối với hắn rất nhiều chuyện đều có cảm giác không chân thật, luôn có cảm giác bị loại trừ. ( !!?)

Hắn đã sống ở thời đại này gần mười năm, mọi thứ đều không còn cảm giác bỡ ngỡ như ban đầu, những người đang ngồi bên cạnh hắn rất chân thành … Nhưng mà, thời gian đó đã gần đến rồi.

Ripter chạm vào chiếc đồng hồ quả quýt được cất cẩn thận trong túi qua lớp quần áo, và cười thầm. Dù sao hắn, Rui Yula chung quy cũng không thuộc về thời đại này, mười mấy năm nay, hắn đã mong sớm được trở về bên ái nhân, bạn bè của mình. Tuy nhiên, khi thời khắc này sắp đến, hắn lại …

“Ript, cậu bị sao vậy?” Helga lo lắng hỏi. Người bạn tốt mà bọn họ quen biết nhiều năm này, từ khi trở về lại trở nên rất xa lạ, luôn vô thức lộ ra một tia buồn bã .

“Tớ không sao, Helga. Đừng lo lắng.” Ripter nở một nụ cười nhạt, ý bảo cô nàng bên cạnh hắn đừng lo lắng.

Tớ, chỉ là đột nhiên phát hiện ra các cậu đã sớm tồn tại trong tâm trí của tớ.

HẾT CHƯƠNG 13

[HP] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 63: Rất Vui Lòng


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Snape cảm thấy Harry Potter hôm nay rất không bình thường —— tuy rằng trước giờ mấy người nhà Potter chẳng có ai bình thường —— đầu tiên là mặt mày đau khổ liếc hắn mấy cái, sau đó trên đường hắn đến Bệnh Thất đưa độc dược cho Promfrey lại ‘trùng hợp’ gặp y vô số lần, trở lại văn phòng vừa mới ngồi xuống uống được một ngụm cà phê thì Medusa lại nói Potter đứng ngoài cửa nhìn đến mức muốn lủng tường rồi.

“Potter!” Snape đột nhiên mở cửa, làm Harry giật mình lùi về phía sau “Mi hôm nay như ký sinh trùng trên người cá mập bám theo ta là vì muốn ta thấy bộ dạng nhảy nhót của giống với Weasley khi ăn rong biển Freiberman của mi hả?”

“Không phải… cái này….” Snape nhíu mày nhìn Harry ấp úng mãi.

“Potter, nếu mi không có việc gì thì đừng đứng đây làm chướng mắt ta, có mi ở đây dược liệu của ta chẳng bao giờ bổ sung được.” Cái này không phải châm chọc, vì mấy nghiên cứu gần đây cần xài đến độc rắn, nên hắn nuôi mấy con rắn trong phòng, kết quả hơi thở griffin của Harry bên ngoài ảnh hưởng đến đám rắn, làm tụi nó sợ đến mức co lại thành một cục, con nào con nấy cứ như cá chạch.

“Cái đó, giáo sư….” Thấy biểu cảm như nhìn thằng ngu của Snape, Harry thở dài “Giáo sư, ngài có hứng thú với độc dược cấp bậc thầy chứ?”

“Vào đi.” Snape phất áo choàng ngồi xuống sofa, mà Harry có chút hối hận nhìn cửa văn phòng đang dần khép lại.

“Nói đi, độc dược gì.” Có thể làm Potter ấp úng như vậy, hắn cảm thấy rất hứng thú.

Harry hít sâu “Độc dược tách linh hồn.”

Snape nhíu mày “Đừng nói với ta mi ngay cả Chiết tâm Trí thuật cũng không biết.”

“Không, cái con cần là đặc tính hút linh hồn của nó.” Harry giải thích.

“Potter, mi muốn cho ai dùng loại độc dược này?” Loại độc dược ác độc này nếu không phải do dược liệu không còn nữa, thì cũng đã sớm bị Bộ Phép thuật tiêu huỷ.

“Tử xà, trên người nó có phân nửa linh hồn của vũ xà.”

“Mi làm sao biết được?” Snape ẩn ý hỏi.

“Hôm qua con và Moni đến phòng bí mật, huyết thống của Moni có thiên phú rất độc đáo trên phương diện linh hồn này.”

“Harry Potter! Lần trước mi suýt nữa bị tử xà nuốt vào bụng, thế mà ngày hôm qua còn mang theo ‘bữa khuya’ xông vào đó, mi cho rằng chỗ đó là công viên trò chơi của Muggle hay gì!” Snape hận không thể bóp chết nhãi com Potter trước mặt, tránh y chết tại nơi nào đó hắn không biết “Ngay cả tử xà mi còn không giải quyết được, mà còn đi khiêu chiến vũ xà!”

“Không phải, nó chỉ có phân nửa linh hồn…” Harry yếu ớt giải thích.

“Nửa?! Linh hồn của Chúa Tể Hắc Ám chỉ còn một phần tám đó! Hắn ta suýt chút nữa thống trị Thế giới Phép thuật Anh rồi đấy biết không!” Snape hoàn toàn vứt bỏ phong cách châm chọc sỉ vả, trong phòng lúc này bị tiếng quát của Snape bao phủ “Mi lấy não mình ép nước bí đỏ uống rồi hả!”

“Giáo sư, bình tĩnh.” Harry cười gượng lui về góc tường, biểu cảm của Snape quá hung dữ, “Chỉ cần hút được linh hồn vũ xà ra là được, không cần lo chuyện tử xà, nó không thể làm hại học sinh Hogwarts, lần trước đến nó không phải không mở mắt sao?”

“Ta có thể cho mi một bình độc dược có thể giết chết tử xà.” Snape nhíu chặt mày.

“Giáo sư, tử xà không thể chết, con đã từng nói sinh vật huyền bí trong rừng Cấm có ký kết khế ước với Hogwarts, tử xà mà chết thì khế ước đó sẽ trở thành đồ bỏ, năm đó khi nếu lớp phòng vệ của Hogwarts không bị vũ xà phá huỷ thì đám sinh vật huyền bí đó sẽ không làm ầm ĩ lên như vậy.” Harry nhìn Snape nhíu mày ngồi lại trên sofa, tự hiểu hắn đã bắt đầu suy nghĩ lại “Chỉ cần có dược tách hồn là có thể trực tiếp giết chết linh hồn vũ xà, mà sau khi tử xà lấy được quyền khống chết cơ thể, con có thể dùng xà ngữ để nó nghe lệnh mình.”

“…..Potter, sớm muộn gì mi cũng sẽ chơi chết cái mạng nhỏ của mình.” Snape nghiến răng nghiến lợi, “Ta có thể giúp mi nấu, nhưng trước khi mi đến phòng chứa bí mật phải nói với ta.”

“Không thành vấn đề.” Harry vui vẻ đáp ứng.

“Lấy công thức ra đây.” Nhìn ánh mắt nghi hoặc của Potter, Snape tức giận quát “Cho dù nó không phải loại độc dược bị cấm, nhưng công thức của nó rất ít người sở hữu, ta có từng thấy qua nhưng đó cũng chỉ là bản không hoàn chỉnh.”

“Cụ thể thì con không biết, nhưng con biết loại dược liệu còn thiếu….” Harry không dấu vết lui về góc tường.

“Nói!”

“Răng năng dính máu của Griffin!” Harry nhắm mắt chưa thấy quan tài chưa đổ lệ lên tiếng.

“….” Harry không nghe Snape nói gì, mở mắt ra thì thấy hắn đang lấy một cái kìm mini từ trong tủ ra sau đó nhếch mép “Potter, nếu mi sớm nói cho ta biết, ta sẽ rất vui lòng nấu nó cho mi.”

“!” Nhìn Snape như nữ thần báo tử đi về phía y, Harry rất không có tiền đồ phá cửa bỏ chạy.

HẾT CHƯƠNG 63

[HP] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 61 + Chương 62


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Chương 61

Sáng hôm sau, Harry bị cái lạnh thấu xương đánh thức.

“Moni!” Harry ném cái tay trên mặt mình của Moni ra, bật dậy, hai người khác trong phòng cũng đã rời đi.

“Cấm túc hôm qua thế nào?” Trong giọng nói tràn ngập ác ý vui vẻ khi có người gặp hoạ.

“Đừng nhắc đến nó nữa, tử xà đột nhiên trở về, thiếu chút nữa chơi chết cái mạng nhỏ này rồi.” Harry quay ra sau ngáp một cái.

“Cậu không…..chậc, cậu có vẻ lành lặn mà.” Moni đen mặt nhìn Cậu Bé Vàng to gan kia ngáp một cái “Giáo sư không sao chứ?”

“Không sao.” Harry lắc lư đi rửa mặt, trông có vẻ bơ phờ, nhưng đôi mắt híp lại kia đã hoàn toàn tỉnh táo “Moni, tử xà hôm qua lúc tấn công tớ vẫn luôn nhắm mắt, hơn nữa ngay từ đầu nó đã nhắm vào tớ thì phải.” Hôm qua tử xà sau khi mở miệng vốn có thể dễ dàng giết chết y lại đổi kế hoạch quay sang tấn công “Hơn nữa tử xà không phản ứng lại với xà ngữ.”

“Không phản ứng với xà ngữ?” Moni sửng sốt.

“Cũng có thể là tớ nghĩ nhiều, dù sao tử xà đời trước cũng không phản ứng với xà ngữ của tớ.” Harry dựa vào khung cửa phòng tắm “Tối hôm nay chúng ta lại đến mật thất một chuyến đi, để xem rốt cuộc vì sao tử xà lại thành ra thế này.”

Moni gật đầu đồng ý, sau đó đến Đại sảnh đường cùng Harry, trên đường tình cờ gặp Gilderoy – bao cỏ – Lockhart “Harry, thật trùng hợp, tôi đang tìm trò đó. Vì trò là fan trung thành của tôi, đây là ảnh có chữ ký mới nhất, đừng kích động nhé, phúc lợi dành cho fan trung thành đó.” Nói xong bao cỏ còn hôn gió với mấy fan não tàn xung quanh, sau khi lấy được vài tiếng hét chói tai mới rời đi.

“….” Harry nhìn mớ ảnh chụp không đắt hàng lắm trong tay gần đây “Mấy vị tiểu thư bên kia ơi, ảnh có chữ ký mới nhất của Lockhart, mọi người muốn không?”

Mấy fan não tàn nhìn nhau, sau đó sờ sờ túi tiền “Nhiêu?”

“Một Galleon, tất cả đều là của cậu.” Harry nhe răng cười vô cùng thiện lành.

“Tôi mua!” Một nữ sinh trả tiền.

“Không không không, tôi trả 2 Galleons, bán cho tôi.” Một nữ sinh kích động khác.

“Tôi ra ba, cho tôi, cho tôi!”

Moni nhìn Harry nhẹ nhàng nhận 3 Galleons, mặt vô cảm quay đi. Dùng mấy tờ giấy rác rưởi lừa tiền con gái nhà lành, liêm sỉ của Cậu Bé Vàng Harry Potter cậu đâu ròi hả!

Bán lấy tiền rồi! Harry híp mắt cười, trong mắt còn xuất hiện ánh sáng tham tiền vàng choé.

Biểu cảm đó làm Moni chỉ muốn trét súp bơ lên mặt Harry.

Tiết Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám đó Moni lại lần nữa ‘được’ Lockhart mời lên bảng biểu diễn, làm mặt của cậu sau khi tan học dữ tợn y như nội tâm, Harry lại cười đau hết cả bụng lần nữa, Draco nhíu mày nhìn Moni xoa xoa mặt với ý muốn làm nó trở về nguyên dạng, lúc đi ngang qua còn lặng lẽ bỏ tờ giấy vào túi Moni, mà Harry mắt sắc bén thấy được màn này.

“Viết cái gì vậy?” Harry tò mò nhìn tờ giấy, trên đó viết: Tối nay đến phòng Yêu Cầu.

Moni quay đầu vừa định mở miệng đã bị Harry chặn họng “Không được!” Tối nay phải đến phòng bí mật, cái này quan trọng hơn chuyện yêu đương nhiều “Ngày mai là thứ bảy, hai người cứ việc hẹn hò cả ngày, nhưng hôm nay tuyệt đối không được.”

Moni ghét bỏ liếc Harry, ánh mắt chậm rãi viết “Quấy rầy người khác yêu đương sẽ bị sét quánh.”

Harry cười tủm tỉm không nói gì, mặc kệ, tối nay nhất định phải đến phòng bí mật với tớ.

Sau khi bữa tối kết thúc, Harry nhất quyết túm Moni tránh khỏi nhóm người, đi đến nhà vệ sinh lầu hai.

Myrtle không biết trốn đâu mất, nhà vệ sinh chỉ còn mỗi tiếng tí tách của nước. Khi mở cửa ra, Moni che mũi, mặt ghét bỏ không muốn nhảy xuống. Harry giơ chân đạp một phát vào lưng tên thích ở sạch sẽ phía trước, sau đó cũng nhảy xuống.

“Oái!” Moni bò dậy —— cậu hôn đất mẹ rồi.

Harry lấy tay che miệng cậu lại trước khi Moni phàn nàn oán giận, ra hiệu im lặng, Moni gật đầu tỏ vẻ đã biết. Harry cẩn thận dẫn Moni đi theo đường hôm qua, vẫn ở cái ngã rẽ kia, vừa đi qua khỏi đã thấy tử xà nằm đó.

Không dám bước lại gần, Harry quay đầu ra hiệu cho Moni nhìn, kết quả Moni vừa thấy nó đã mở to hai mắt mém hoảng hốt la lên, nếu không phải Harry nhanh tay che miệng cậu lại thì hôm nay y phải chơi trò mạo hiểm thoát khỏi miệng tử xà lần nữa rồi.

Moni túm áo choàng Harry, ý bảo chạy nhanh đi, tuy rằng không hiểu vì sao Moni lo lắng hoảng hốt như vậy, nhưng Harry cũng vội vàng chạy khỏi phòng bí mật.

“Uầy, Moni, cậu làm sao thế? Đừng nói ngay cả Vũ xà cũng thấy rồi mà lại bị một con tử xà dọa sợ thành như vậy nhé.” Harry khó hiểu, Moni hình như đang rất tức giận.

“Đó mà là tử xà hả! Đó là vũ xà đấy!” Moni gầm nhẹ.

“Không thể được!” Nếu là vũ xà thì đời trước y chắc chắn không thể giết chết nó, mà y cũng không nghĩ rằng vũ xà sẽ nghe lời Tom Riddle.

“Trên người con tử xà kia có nửa linh hồn còn lại của vũ xà!” 

HẾT CHƯƠNG 61

Design a site like this with WordPress.com
Get started