[HP] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 83: Hai Chú Nhện


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: ELLEN

-o0o-

Harry vừa thấy không ổn, bên kia mạng nhện đã truyền đến âm thanh.

“Aragog! Mi không phải đối thủ của ta, con dân của ta sẽ ăn luôn hậu đại của mi!” Giống như có ai đó đang chà hai tấm sắt vào nhau vậy.

“Plucken!” Tiếng miếng sắt bị chà vô cùng quen tai vang lên “Hagird đâu rồi?” 

“Mi kêu hậu đại mình rời khỏi lâu đài ta sẽ thả tên khổng lồ lai kia.”  Plucken là thủ lĩnh của đàn nhện tám mắt khổng lồ mà Hogwarts ký khế ước. Nó vẫn luôn muốn ăn học sinh trong Hogwarts, nhưng vì ngại khế ước nên không dám làm, mấy hôm trước khế ước yếu đi, nó mới nhân cơ hội đi vào lâu đài “Hoặc chúng ta có thể hợp tác, con người trong lâu đài có thể chia cho ngươi một phần ba.” 

“Hagrid đâu rồi!!” Aragog không quan tâm con người trong lâu đài, nếu không phải Hagrid tìm nó giúp, nó cũng không muốn đi ghẹo tên Plucken này. Nhưng Plucken dám bắt Hagrid, đừng trách nó cản đường!

“Bảo hậu đại của mi tránh ra, chờ ta bắt được hết con người trong lâu đài ta sẽ thả hắn.” Sau khi Aragog đồng ý, Plucken mới cười khùng khục rời đi.

Nghe thấy Plucken đi xa rồi, Harry mới chuẩn bị dán vào tường đi tiếp, đột nhiên Aragog mở miệng “Con người, đi ra đây!” 

Harry cứng ngắc, cho rằng mình bị phát hiện.

“Nhện, bọn bây vào bằng cách nào thế?” Thanh âm của Chúa Tể Hắc Ám vang lên bên kia tơ nhện, Harry thờ phào nhẹ nhõm. Chúa Tể Hắc Ám đến, thế chuyện của tử xà cứ giao cho hắn ta.

“Mi là…..là tên học sinh ngày xưa hãm hại Hagrid!” Tiếng rít phẫn nộ của Aragog khiến Harry nhớ đến ân oán của Hagrid và Chúa Tể Hắc Ám. 

“….” Chúa Tể Hắc Ám cũng nhớ đến chuyện Myrtle mình đẩy cho Hagrid. Cho nên, con nhện này là cái con ngày xưa tên khổng lồ lai kia nuôi? Nhìn mớ nhện khổng lồ đen nheo nhúc trong hành lang, nhớ lại con nhện chút xíu khi chưa, Chúa Tể Hắc Ám đột nhiên cảm thấy tên người khổng lồ lai kia hữu dụng phết, có thể cho cậu ta phụ trách chăm nuôi sinh vật huyền bí.

“Nhện, tránh!” Chúa Tể Hắc Ám đang vội vã muốn vào mật thất, không muốn dây dưa với Aragog.

“Con người, ta biết mi muốn làm gì. Chủ nhân Rừng Cấm không ở trong lâu đài, ngươi tìm Hagrid dùm ta, ta sẽ nói cho ngươi biết chủ nhân đang ở đâu.” Hèn chi nhện tám mắt khổng lồ tấn công lâu đài, thì ra tử xà không có ở đâu! Harry đột nhiên nhớ lại trên người tử xà có phân nửa linh hồn vũ xà, không phải phân nửa linh hồn ấy tỉnh lại chứ?

“Ta biết tử xà không ở đây, chỉ cần mi tránh ra là được rồi.” Thời điểm Lucius dùng gương hai mặt nói cho hắn biết Hogwarts bị nhện tám mắt tấn công hắn đã biết tử xà không có ở trong lâu đài, may là trong phòng bí mật có phương án dự phòng.

“Con người, ngươi mà không tìm Hagrid cho ta, thế ngươi đứng nhìn con người trong lâu đài thành bữa tối của Plucken luôn đi!” Nó biết phù thuỷ có thần chú tìm người, nhanh hơn mấy con nhện tụi nó lục tung cái rừng Cấm lên rất nhiều.

“…Chết tiệt!” Chúa Tể Hắc Ám từ sau khi thành lập Tử Thần Thực Tử chưa từng bị người đe doạ qua, huống chi cái thứ trước mắt này còn không phải người. 

“Khoan, Chúa Tể Hắc Ám, tôi nghĩ mình có thể giúp.” Sau khi Chúa Tể Hắc Ám đồng ý, Harry mới lên tiếng tỏ vẻ mình có thể giúp đỡ.

“Harry Levins?” Ban đầu hắn khó hiểu vì sao Harry lại ở đây, nhưng chợt nhớ đến chuyện y đến từ quá khứ, biết vài chuyện cũng không lạ “Cậu biết thần chú tìm người?” 

“Biết.” Harry gật đầu.

“Vậy cậu thi triển với tôi.” Thần chú tìm người và chỉ đường là hai bùa chú giống nhau, nhưng cần phải liên tục tiếp ma lực vào để duy trì, cho nên khó phản ứng lại khi bị tấn công.

Đến căn lều bên rừng Cấm của Hagrid, nó đã sụp một nửa. Bước vào rừng Cấm, tuy trời còn đang sáng, nhưng trong đấy yên tĩnh không ngờ.

“Cậu Levins.” Chúa Tể Hắc Ám gọi Harry. Harry niệm thần chú, một tia sáng màu đỏ bắn thẳng vào sâu trong rừng Cấm.

Harry đi trước, Chúa Tể Hắc Ám theo sau. Kích thích ghê, dẫn đường cho Chúa Tể Hắc Ám cứu người, nếu để cho Rita Skeeter biết, chắc lên trang nhất luôn quá. Harry mặt nghiêm túc đi đằng trước, hoàn toàn không nhìn ra mớ suy nghĩ trong lòng.

Càng đi vào trong mạng nhện càng nhiều, xem ra Plucken nhét Hagrid vào hang mình.

Chúa Tể Hắc Ám tiến lên hai bước đi song song với Harry, phòng ngừa Levins bị con nhện nào đó đột ngột nhào ra cắn chết.

Sự thật chứng minh đề phòng này của Chúa Tể Hắc Ám hợp lý vô cùng, mới đi được ba mét, một con nhện từ trong nhảy ra, phun tơ vào Harry.

Chúa Tể Hắc Ám tuỳ tiện đánh tan tơ giải quyết con nhện, Harry một bên làm bộ hoảng sợ, một bên im lặng bắt đầu liên lạc….

Từ khi con nhện kia xuất hiện, dọc đường đi đã không còn con nào nữa, có lẽ đa số đến lâu đài hết rồi, bằng không cho dù có là Chúa Tể Hắc Ám cũng chôn chân nơi đây. Lúc tìm được Hagrid, lão đã bị tơ nhện quấn thành kén treo trên mạng nhện, cái câu “đầu óc ngu si tứ chi phát triển” gì gì đó rất hợp với tình huống này, tại vì Hagrid kia ngủ ngon lành luôn trong cái kén kia!

Chúa Tể Hắc Ám nhìn tên khổng lồ lai đang ngáy như sấm trước mặt, kìm xúc động quăng một cái Avada ra. Đen mặt cứu Hagrid, cho dù có rớt mạnh trên mặt đất, lão vẫn sẽ ngủ như đúng rồi.

“Levins, cậu mang cậu ta theo tôi!” Hắn dẹp cái quyết định mời chào Hagrid vào Tử Thần Thực Tử của mình, đây tuyệt đối là thứ quyết định ngu nhất của hắn đó giờ.

Harry dùng bùa trôi nổi kéo Hagrid chạy theo sau, Chúa Tể Hắc Ám trực tiếp vứt cho mấy con nhện bao vây đằng trước một cái bùa nổ, nhưng mà nhiều nhện quá, mới được vài giây đã lấy thân lấp chỗ trống xong. 

HẾT CHƯƠNG 83

tuyển mem

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 39: Dobby Đang Ở Đây


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Hôm nay là sinh nhật của Harry.

Cậu vẫn rất thất vọng như cũ vì không có nhận được bức thư nào, nhưng cậu không còn đau khổ giống như trước đây nữa, bởi vì cậu biết điều này không có nghĩa là cậu không có bạn bè, cũng không có nghĩa là bạn bè của cậu đã quên cậu, điều này có nghĩa là, Dobby đang bắt đầu “bảo vệ” cậu.

Điều này khiến Harry không thể nói rõ là đau khổ hay vẫn là không đau khổ……

Cậu cảm thấy rất nghẹn khuất.

Vào ngày này, dượng Vernon lại vui vẻ nói rằng ông đã mời một khách hàng lớn, nếu biểu hiện tốt ông có thể nhận được một đơn đặt hàng kếch xù, đủ để bọn họ lựa chọn một căn biệt thự.

Đương nhiên, Harry nghĩ, mình sẽ làm bộ như mình không có ở nhà ——

Cũng may cậu không để ý đến sự khiêu khích ấu trĩ của Dudley, điều này đã giúp cậu tránh khỏi không bị phạt —— Đi sửa sang lại bãi cỏ dưới ánh nắng mặt trời gay gắt —— Merlin trên cao, thật sự đã rất nhiều năm cậu không làm loại chuyện này.

Khi cậu vội vã ăn xong bữa tối và được dì Petunia kéo lên trên lầu, cậu đứng ở trước cửa và hít sâu rất nhiều lần trước khi vặn tay nắm cửa và mở cửa đi vào.

Dobby, đang đứng ở trên giường. Giống y như lần gặp mặt đầu tiên trong trí nhớ của cậu vậy.

Cậu đã quá quen thuộc với vẻ ngoài của nó —— Hai lỗ tai to như tai con dơi, một đôi mắt màu xanh lục to bằng quả bóng tennis.

Đúng vậy, đôi mắt màu xanh lục.

Ở thời điểm cuối cùng, Dobby đã cứu cậu thoát khỏi nhà giam của Tử Thần Thực Tử, nhưng cũng vì vậy mà bỏ mạng.

Cậu vĩnh viễn đều nhớ rõ ngày đó, đôi mắt không bao giờ có thể phản chiếu ra ánh sáng của Dobby.

Cậu cũng vĩnh viễn nhớ rõ tâm tình của mình, cậu tự đào mộ và chôn cất cho nó.

Dobby trượt từ trên giường xuống dưới, cúi đầu thật sâu, cái mũi thon dài chạm vào tấm thảm.

Trên người nó mặc một chiếc áo gối cũ, bị thủng mấy lỗ ở tay và chân.

“Xin chào.” Harry cố nén suy nghĩ đang quay cuồng ở trong lòng, điều này khiến đôi mắt của cậu hơi đỏ lên.

“A —— Harry Potter!” Dobby hét lên chói tai, Harry nghĩ rằng ở dưới lầu chắc chắn có thể nghe được. “Dobby vẫn luôn muốn gặp cậu, thưa cậu, đây là một vinh hạnh rất lớn……”

Cơn đau đớn đang bành trướng trong ngực của Harry nháy mắt bị chọc thủng bởi giọng nói bén nhọn này, nói thật, nếu là có thể, cậu không có lý do gì mà không cho dượng Vernon hoàn thành mối làm ăn này, cậu cũng không muốn bị dượng Vernon cầm tù ở trong phòng giống như phạm nhân vậy, không ăn không uống chờ Ron tới cứu cậu.

“Câm miệng.” Harry không thể không dùng giọng điệu ra lệnh —— Gia tinh chỉ nghe những lời như vậy.

Dobby lập tức sợ hãi và ngậm miệng lại.

Harry cảm thấy đau đầu. “Nói chuyện nhỏ lại.”

Dobby háo hức nói ngay lập tức, “Dobby đến đây để nói với cậu, thưa cậu…… Rất khó để nói, thưa cậu, Dobby không biết nói từ đâu……”

Harry theo bản năng muốn mời nó ngồi xuống, nhưng Dobby không khống chế được cảm xúc của mình thì sẽ khiến cậu gặp rất nhiều rắc rối.

Nhưng cậu cũng biết rằng Dobby luôn hy vọng được các Phù thủy đối xử bình đẳng, nó không giống những con gia tinh được nuôi ở trong nhà, nó luôn khao khát kỳ nghỉ và tiền lương.

Điều này khiến cho Harry cảm thấy có chút nể phục, cậu chỉ vào giường và nói, “Ngồi xuống đi.” Sau đó cậu nói trước khi Dobby lớn tiếng khóc lóc thảm thiết, “Nói chuyện nhỏ lại!!”

“Ngồi —— Ngồi xuống! “Dobby nghẹn ngào nói, “Trước nay…… Chưa từng có……”

Dobby nghẹn ngào nói, “Chưa từng có một vị Phù thủy cho Dobby ngồi xuống! Đối xử giống như người bình thường vậy!”

Harry bất đắc dĩ nhìn nó, cũng may lúc này đây giọng nói của nó nhỏ đi không ít, Harry nghĩ dưới lầu hẳn sẽ không nghe thấy.

Harry làm một vẻ mặt ôn hòa, dẫn Dobby ngồi xuống ở trên giường. Dobby ngồi ở chỗ đó, nấc lên, nhìn qua trông giống như một con búp bê lớn xấu xí.

Cuối cùng nó cũng không khống chế được chính mình, dùng đôi mắt to tràn ngập nước mắt tôn trọng và yêu thương nhìn chăm chú vào Harry.

Harry không muốn thừa nhận điều đó, ánh mắt kia làm lông tơ cả người cậu đều dựng đứng cả lên.

“Được rồi, ngươi tới đây có chuyện gì?” Cậu nói một cách khô khan.

“Có một âm mưu, Harry Potter. Năm nay ở trường Phù thủy và Pháp sư Hogwarts sẽ xảy ra chuyện rất khủng bố.” Dobby nhỏ giọng nói và cả người đều run rẩy, “Dobby biết chuyện này mấy tháng rồi, thưa cậu. Harry Potter không thể đi mạo hiểm. Cậu rất quan trọng, thưa cậu!”

Harry muốn điên cuồng chửi bới những lời này.

“A, ngươi tên là Dobby.” Harry không thể không giả bộ nói một tiếng để chứng minh rằng hiện tại cậu đã biết tên của nó.

“Chuyện khủng bố gì sẽ xảy ra?” Harry yếu ớt hỏi, “Đừng làm ồn!!”

Dobby trông rất buồn cười phát ra một tiếng nghẹn ngào, nhưng Harry dã thành công ngăn cản nó đem đầu của mình đập vào tường.

Harry nắm chặt cánh tay của gia tinh, không cho nó đâm vào tường.

Đột nhiên một cái ý nghĩ khó chịu chợt lóe trong đầu cậu. “Chuyện này có phải có liên quan…… Rất xin lỗi, nó có liên quan đến kẻ thần bí mà ngươi biết không? Ngươi chỉ cần lắc đầu hoặc gật đầu.”

Cậu vội vàng nói thêm một câu, bởi vì Dobby lại khiến người khác lo lắng khi lại nghiêng người về phía vách tường.

Dobby từ từ lắc đầu: “Không phải, không phải kẻ không thể gọi tên kia, thưa cậu.”

Nhưng đôi mắt của Dobby lại mở to, như thể đang cho Harry một gợi ý.

Tâm trạng của Harry từ từ đi xuống.

Dobby là gia tinh nuôi trong nhà của gia tộc Malfoy, mà nó nói đã biết kế hoạch này mấy tháng trước rồi, mỗi lần hỏi ai là chủ mưu thì nó sẽ tự trừng phạt chính mình. Đúng vậy, rất rõ ràng là nó đang nói đến cuốn sổ nhật ký của Lucius.

Nhưng Harry không không khỏi suy nghĩ thêm, là Draco có biết chuyện này hay không?

Draco lợi hại và thông minh như vậy —— A, đương nhiên là —— Cậu ta nói cậu ta là Godric Gryffindor —— Vậy rốt cuộc là có biết hay không?

“Vậy thì tôi cũng không nghĩ ra ai có thể tạo một sự kiện khủng bố ở Hogwarts.” Harry lơ đãng nói, “Ý tôi là, thứ nhất, có cụ Dumbledore ở đấy, ngươi có biết cụ Dumbledore không?”

Dobby cúi đầu, “Dobby biết rằng Albus Dumbledore là hiệu trưởng vĩ đại nhất kể từ khi thành lập trường Hogwarts tới nay. Dobby nghe nói rằng pháp lực của cụ Dumbledore mạnh hơn rất nhiều khi kẻ không thể gọi tên đang ở thời điểm mạnh mẽ nhất. Nhưng thưa cậu,” Dobby vội vàng nhỏ giọng nói, “Có một số phép thuật mà cụ Dumbledore cũng không…… Không có một người Phù thủy nào sẽ làm!”

Harry ngăn cản không kịp, Dobby nhảy xuống giường, cầm lấy đèn bàn của Harry và đập vào đầu của nó, kèm theo là từng tiếng kêu thảm thiết thê lương.

Harry che mặt và rên rỉ một tiếng, “A, không cần làm như vậy!”

Cậu nghe thấy giọng nói dưới lầu đột nhiên dừng lại, hai giây sau, Harry nghe thấy dượng Vernon bước vào phòng khách và hô lên: “Dudley lại quên tắt TV rồi, đứa nhỏ nghịch ngợm này!”

Harry thở dài.

Dượng Vernon mở cửa ra và Harry nhìn ông một cách ngây thơ, ông lập tức nhìn thấy Dobby đang đứng bên cạnh Harry.

Lập tức ông như người bị mắc nghẹn trong họng, hai mắt trừng to ra như muốn rớt ra ngoài, khuôn mặt ông biến thành màu đỏ tím.

Điều này khiến Harry cảm thấy hơi đáng thương.

“Tôi rất xin lỗi, nhưng đó không phải là lỗi của tôi.” Harry nói, “Nhưng tốt hơn hết là dượng nên chuẩn bị tâm lý, tôi không thể khống chế nó.”

Dượng Vernon bật ra một tiếng rên rỉ từ trong cổ họng, ông tuyệt vọng nói, “Coi như xem ở chúng ta đã nuôi cháu lớn đến như vậy, làm ơn!”

Hắn nhìn Dobby, “Đừng đối xử với chúng ta như vậy, làm ơn!”

Harry không nghĩ tới dượng Vernon sẽ phản ứng như vậy, điều này khiến Harry hơi luống cuống, “A, tôi, tôi cũng không muốn làm cái gì, dượng đừng có……”

Harry không thể không nhìn về phía Dobby, “Xem ra hiện tại ta không tiện tiếp đãi ngươi.”

Dobby cúi đầu thấp xuống, “Vậy thì, Harry Potter, lần sau Dobby sẽ đến tìm cậu……”

Dobby ngươi……

Harry rất muốn nói rằng ngươi không cần đến nữa…… Nhưng nhớ tới đôi mắt màu xanh lục vô thần trong trí nhớ, cuối cùng Harry không nói gì.

Dobby phát ra một âm thanh rất lớn và biến mất ở trên giường.

Dượng Vernon gắt gao nhìn chằm chằm cậu. Harry bắt đầu thu thập hành lý.

“Mày đang làm cái gì?” Dượng Vernon nói.

“Ồ, nó còn sẽ đến tìm tôi.” Harry suy nghĩ một lúc, “Kỳ nghỉ hè này tôi phải ra ngoài tránh.”

“Nhưng mày không có chỗ để đi!!” Dượng Vernon đè thấp giọng nói.

“Có. Tôi có bạn bè.” Harry nói, hơn nữa quán Cái Vạc Lủng luôn có phòng cho thuê.

“Không được!!” Dượng Vernon trừng mắt.

“Đừng lo lắng về những bức thư sấm kia.” Harry biết giáo sư Dumbledore đã để lại bức thư sấm cho vợ chồng Dursley, cậu phải sống ở đây vì ma thuật máu của mẹ mình, vì để phòng ngừa các cuộc tập kích của Voldemort và các thương tích ngoài ý muốn.

Nhưng cậu biết rõ là hiện tại Voldemort không có thời gian rảnh rỗi kia.

“Tại sao mày lại biết……!” Dượng Vernon trông có vẻ rất ngạc nhiên.

“Tôi sẽ quay trở về vào kỳ nghỉ hè năm sau. Mấy ngày nữa bạn của tôi có thể đến tìm tôi, tôi hy vọng dượng sẽ không báo cảnh sát khi nhìn thấy một chiếc ô tô bay. Nếu không thì nó sẽ rất phiền toái.” Harry nhanh nhẹn nhảy lên, và dùng kiểu chữ rồng bay phượng múa để viết một bức thư và để lại ở trên giường gửi cho Ron.

Harry mở bao bố quấn quanh chiếc Nimbus 2000. May mắn là hành lý của cậu không nhiều lắm, quần áo, sách giáo khoa và mọi thứ khác đều được cất vào trong một chiếc vali nhỏ bị vỡ. Harry nắm chặt đũa phép ở trong tay, cưỡi lên chổi bay, cậu treo chiếc vali ở trên chổi, sau đó lại tiếp tục treo cái lồng của Hedwig lên.

Cậu cưỡi lên chổi bay và nhìn vẻ mặt kinh ngạc của dượng Vernon, Harry cảm thấy người dượng này cũng không đáng ghét như vậy.

“Hẹn gặp lại vào mùa hè năm sau.” Harry mặc áo choàng tàng hình vào, dượng Vernon chỉ thấy một tia sáng màu bạc chợt lóe qua ở trên tay của Harry, cả người cậu đều biến mất không thấy.

Dượng Vernon bình tĩnh lại, ông phát hiện có rất nhiều chuyện mà ông không thể chấp nhận được đã xảy ra, ngoài việc chấp nhận nó thì ông không còn cách nào khác, thật ra thì ông cảm thấy không khó để chấp nhận như ông đã nghĩ.

Ngoại trừ đi xuống lầu với  đôi chân hơi mềm nhũn, thì thoạt nhìn trông ông rất bình tĩnh.

—— Nhưng đến cuối cùng ông vẫn không có bắt được đơn đặt hàng kia.

HẾT CHƯƠNG 39

tuyển mem

[HP + TW] Magical Twilight – Chương 15


TRANSLATOR: JUNE

BETA: BAMBI

-o0o-

Jasper cứng người bởi hơi ấm trong một tích tắc, sau đó anh kéo Harry đến gần cơ thể lạnh ngắt của mình, hôn cậu. Anh cảm thấy có đôi tay ấm áp vòng lấy mình, vuốt ve tấm lưng anh cách một lớp áo. Jasper tự nhắc mình có chừng mực. Họ tách nhau ra, lấy không gian để thở. Anh phát hiện mình đang nhìn chằm chằm cặp má ửng hồng và đôi mắt xanh lục óng ánh. “Harry…” Một ngón tay đặt lên môi anh, ngăn lời anh sắp nói. Rồi, bốn cánh môi lại áp lên nhau, anh bất ngờ khi mình được phép hôn sâu hơn, Harry còn không hề e ngại hàm răng của anh.

Harry lùi người lại, chống khuỷu tay lên và nhìn chằm chằm Jasper. Cậu không thể nhìn ra chút dư âm nào từ sự “nghịch ngợm” vừa rồi của họ, một điều cực kỳ bất công, bởi Harry biết, lúc này mình đang có một cái đầu rối bù và một gương mặt đỏ rực. Harry nhoẻn miệng cười, vuốt tóc Jasper, mấy lọn tóc vàng lướt qua kẽ ngón tay cậu và Jasper rên hừ hừ. “Anh thật sự sẵn sàng rồi chứ? Em không cần anh vội vã đâu, Jasper. Thời gian anh và Alice ở bên nhau còn lâu hơn số năm mà em tồn tại trên đời nữa, khoảng thời gian ấy không dễ để cho qua.”

“Anh tưởng nhớ cô ấy, anh nghĩ sẽ luôn thế.” Anh nhẹ nhàng thừa nhận, không giống một người vẫn còn day dứt. “Anh không có cảm giác là chúng ta đang gấp gáp, mà lại cảm thấy rất thích hợp khi ở bên em. Anh nghĩ Alice và anh, bọn anh không phải bạn đời, bọn anh yêu nhau, nhưng không phải bạn đời thực thụ, hoặc là anh cảm thấy khác hẳn với khi ở bên em.” Jasper là người ít nói, nhưng với Harry, anh thấy mình nói chuyện rất dễ dàng.

“Bởi thế nên, chuyện gì đến thì chúng ta sẽ tiếp nhận.” Harry đề nghị và Jasper gật đầu.

“Em ngủ tiếp đi, vẫn còn sớm.” Jasper nói và Harry nằm xuống, cuộn mình trong vòng tay anh, chẳng nề hà sự lạnh lẽo từ vòng tay ấy.

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

Bella dán kín chiếc thùng cuối cùng và nhìn xung quanh, lúc này căn phòng trông thật trống trải. Ngày mai, công ty chuyển nhà sẽ đến để chuyển mấy cái thùng của cô, Jake, Harry và Jasper đến ngôi nhà mới của họ ở Minneapolis. Bọn họ sẽ học ở Đại học Minnesota, Bella nghi là Jasper hoặc Harry đã can thiệp để cả bọn vào cùng trường. Cô sẽ học Anh Văn và Lịch sử. Jasper theo ngành Tâm lý học và Lịch sử, Harry cũng chọn Lịch sử còn Jake thì học Kỹ sư dân dụng. Cô vui vì mình sẽ có một môn chung với Harry và Jasper trong cả tá môn học khác nhau. Xét đến năng lực của Jasper, mọi người đoán Tâm lý học sẽ như trò đùa với anh. Jake vô cùng hoảng loạn nhưng cả bọn họ sẽ ở đó để hỗ trợ và giúp đỡ nếu cậu cần.

Trước đây, khi cô mơ về trường Đại học, nó khác thế này. Cô luôn tưởng tượng mình sẽ hoàn toàn tập trung vào việc học, không chơi cùng ba người bạn thân nhất của mình, một trong số đó là bạn trai của cô. Bây giờ cô lại chuẩn bị ở chung một căn nhà nằm ngoài khuôn viên trường, cùng ba chàng trai khác, mẹ cô đã rất hoảng sợ. Cô có thể giải quyết nỗi lo đó bằng cách khai ra Harry và Jasper, nhưng cô không muốn đánh mất sự tín nhiệm của họ chỉ để làm mẹ mình bớt lo. Bella mừng cho họ, họ cần có nhau.

Bella kiểm tra vali của mình rồi xuống cầu thang để ăn bữa ăn cuối, với tất cả mọi người. Họ sẽ dùng xe tải của Harry, Jasper lái, Harry đi xe máy của mình và Jake lái “con thỏ” mà cuối cùng cậu cũng sửa xong. Chiếc xe tải của cô ở nguyên đó, dù cô đã nói với bố rằng ông có thể bán nó nếu ông muốn. Bella yêu chiếc xe tải của mình nhưng cô thừa nhận là nó đi đường dài không nổi. Toàn bộ hành lý của họ sẽ được chất lên xe tải, để Harry đỡ phải dùng mấy cái túi và ếm bùa thu nhỏ lên chúng.

“Bella, sẵn sàng chưa?” Charlie hỏi, cô đang ngồi ở bậc thềm dưới cùng để đi ủng vì trời mưa.

“Sẵn sàng.” Cô đứng và nắm lấy chiếc áo gió của mình, sau đó theo ông ra khỏi nhà. Để tiết kiệm, Harry và Jasper đưa cả bọn đi ăn tối ở Port Angeles. Vì Charlie cũng đi nên họ đã khiến Billy Black đồng ý đến nốt. Ông không hài lòng về việc Jake rời đi nhưng ông chẳng có lý do gì để ngăn con trai mình cả, Jake không đáp lại Sam – con đầu đàn nữa, nên nhóm người sói cũng không thể giữ cậu lại.

Bất chấp sự căng thẳng giữa Billy và đám con trai, bữa tối diễn ra tốt đẹp và rồi mọi người trở về ngủ đêm cuối ở nhà. 

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

Họ tìm được một nơi bốn phòng ngủ để làm cái vỏ ngoài nhưng chỉ có hai trong số các phòng ngủ được sử dụng. Bella và Jake quyết định chuyển chung một phòng. Nó không hào nhoáng như mấy căn của nhà Cullen hay kỳ lạ như hầu hết những ngôi nhà phù thủy. Nó ấm cúng mà vẫn thoáng mát, đủ rộng cho nhiều người ở. Sau đó, bọn con trai ra ngoài và trở lại với một chiếc jeep mới toanh, dành riêng cho Bella. Cô cố gắng phản đối nhưng họ không nghe, bởi cô cần phương tiện di chuyển riêng và một chiếc Jeep thì cứng cỏi nhưng có thể đi được những con đường gồ ghề, nếu cần.

Ngày đầu tiên đến lớp, Bella nhẹ nhõm cả người vì tiết đầu tiên của cô là tiết chung với Harry. Cậu cũng chưa từng học đại học nhưng cậu có sự tự tin mà đôi khi cô vẫn thiếu. Bella chỉ học hai lớp học, và cô thấy nó rất khác với cấp ba.

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

Bella vỗ tay và cổ vũ khi mấy tên con trai thực chiến kiểu tự do với nhau, cả ba tên cùng đánh. Harry có thể tham gia vì cậu ấy có phép thuật, nhưng với tư cách là một con người bình thường, cô ngồi quan sát sẽ an toàn hơn. Muốn bảo vệ tâm trí của mình khỏi người đọc tâm trí thì phải có người đọc tâm trí làm thế mới hữu dụng. Vì vậy, nếu Edward xuất hiện trở lại hoặc Bella gặp phải Aro thì cô ấy sẽ ổn thôi, còn chuyện khác thì để đám con trai lo. Thật không may, bạn đời của một con sói không có thêm tí siêu năng lực nào cả, cô ấy sẽ không trở thành ma cà rồng nếu cô ấy ở cùng Jake, nếu không, họ không biết điều đó sẽ ảnh hưởng đến họ như thế nào.

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

Harry căng thẳng khi có thứ gì đó kích hoạt đám bùa chú, Jasper nghiêng đầu, chăm chú lắng nghe rồi giơ sáu ngón tay lên. Harry thúc vào Jake đang đứng và cậu ta thoát y, biến thành một con sói, sau đó kéo Bella vào tầng hầm được trông chừng kỹ lưỡng, nói đơn giản là họ đã xây hầm trú bom riêng.

“Không phải ma cà rồng.” Jasper rỉ tai Hary, cậu nhăn mặt.

“Là phù thủy. Vào hầm đi, anh đã thấy em có thể làm gì với Victoria mà. ”

“Anh không thể để em chiến đấu một mình.”

“Chắc gì em sẽ phải chiến đấu, còn phụ thuộc vào đối tượng tới là ai cơ.” Cậu quay sang hôn má Jasper. “Ít nhất thì anh có thể trốn đi cho khuất chứ?” Harry cầu xin và Jasper gật đầu, một cách miễn cưỡng, khi Harry tiến đến cánh cửa và kéo nó ra, đặt một thần chú bảo vệ quanh mình.  “Tôi có thể giúp gì cho anh?” Cậu hỏi, thầm rên rỉ khi nhìn rõ người vừa tìm thấy mình. Hội gà tây chiên*, tuyệt vời. Làm gì có ngày nào khác tồi hơn hôm nay cơ chứ?

*Trong truyện gốc là Hội phượng hoàng á:))

TBC…

HẾT CHƯƠNG 15

[HP] Chồng Chồng Nhà Chúa Tể Hắc Ám Muốn Ly Hôn?! – Chương 3: Xuyên Không


EDITOR: YURI OZAKI

BETA: KIU

-o0o-

Hogwarts.

Cheryl uể oải đi lang thang trong vườn trường, ánh trăng sáng tỏ chiếu lên bóng dáng cô đơn lạ thường kia, đã hơn nửa đêm, nhưng Chery lại không muốn trở về chút nào, may là cô ở một mình một phòng ngủ, cũng không đến mức gây thêm phiền toái không cần thiết cho bạn cùng phòng.

Vào tiệc tối hôm nay, tin tức của Thời báo nhà mạo hiểm khiến đại sảnh nổ tung, so với người ngoài hoàn toàn không hiểu nội tình, thì họ làm con cái ít nhất cũng biết lần sóng gió này là do em gái Beryl gây nên. Sau hôm đó, họ luôn ở trường dạy học dạy học, đọc sách đọc sách, tất nhiên là không biết thêm thông tin gì về hai người kia. Ở bàn dài Slytherin, anh ba Spike ngồi cạnh cô bĩu môi: “Yên tâm, không có chuyện quái gì đâu.” Giây tiếp theo liền quơ quơ tay với Ariana —— đại biểu dự thi hai trường không ngồi trên cùng một bàn.

Cheryl từ nhỏ đã thích ba ba nhất, ở trong mắt cô, ba ba không phải là đối thủ của cha về mặt thực lực, một khi có chuyện gì xảy ra, tiềm thức cô sẽ cảm thấy ba ba ở thế yếu, không khỏi lo lắng, nhưng bao nhiêu năm trôi qua, cô cũng nhìn ra hai người thật sự yêu nhau, chỉ là khi tin tức này vừa xuất hiện, cô không khỏi lại suy nghĩ miên man, cô không để bụng việc ba ba ngoại tình với nhóm thủy yêu, cô chỉ sợ ba ba chọc cha tức giận, cha khó chịu lên rồi bắt nạt ba ba thì làm sao bây giờ, hoặc ba ba thật sự muốn ly hôn —— đương nhiên khả năng này cực kì cực kì nhỏ bé, có đi chăng nữa thì cha cũng sẽ không buông tay đâu. Cheryl hy vọng ba ba mỗi ngày đều vui vui vẻ vẻ, mặc kệ khi ba ba đánh nhau nhìn lợi hại cỡ nào, trong mắt cô, ba ba luôn là người dịu dàng ôm cô còn dỗ cô ngủ, đâu giống cha, chỉ biết dọa cô.

Còn em gái, Cheryl nghĩ tới em gái thì càng uể oải hơn, cha luôn bá chiếm ba ba, mà cô thật vất vả mới có quân đồng minh thì lại bị một con dơi nhỏ bắt đi mất rồi, cách một tấm kính hai mặt, cô nhìn ra em gái rất thích vị vương tử con dơi kia, thảo luận vui vẻ ra mặt, vì thế, chỉ còn cô.

“Em nên về ngủ.”

Một âm thanh đánh gãy suy nghĩ của Cheryl, thiếu nữ quay đầu, thấy rõ người tới thì đáng thương lẩm bẩm: “Anh hai……”

Đảm nhiệm vị trí trợ giáo pháp thuật hắc ám, Jerry sờ sờ đầu em gái, dịu dàng nói: “Em đó, làm bộ làm tịch một chút là có thể lừa người ta xoay vòng vòng, sao điều nên thấy rõ thì lại luôn không thấy rõ vậy, ba ba…… Trước giờ đều không cần em lo lắng.”

Cheryl ngốc ngốc nhìn anh hai: “Em không hiểu.”

“Khách quan mà nói, họ là những bậc phụ huynh rất tốt, có trách nhiệm, luôn quan tâm, bảo vệ, làm bạn, có lẽ nó không thể so sánh với hình thức ở chung giữa cha con ở các gia đình khác, nhưng họ dùng phương thức độc nhất yêu thương chúng ta, có thể trở thành con của họ, là một chuyện may mắn,” Lời nói của Jerry bay bổng rồi từ từ phiêu tán trong không trung: “Cheryl, em cảm thấy trong nhà, ba ba thích nhất ai?”

Cheryl cắn môi, trong bốn đứa con trong nhà, cô được ba ba yêu thương nhất là điều không thể nghi ngờ.

Jerry nhìn thấy dáng vẻ nhăn mày của em gái thì không khỏi cảm thấy hơi buồn cười: “Ba ba về cơ bản là không có dáng vẻ của trưởng bối, rất tùy tính, ông ấy thích con gái, trước giờ luôn ngóng trông có một cô con gái là đủ, cho nên cẩn thận tính toán, em là người được ông ấy mong đợi nhất khi sinh ra, ba người chúng ta thì không, vì thế ba ba cũng ưu ái em nhất.”

“Hả?” Lần đầu tiên Cheryl nghe được cách nói như vậy.

“Cha từng đề cập qua, trước kia ba ba có em gái, tên của em là lấy nguyên tên người cô này.” Jerry ngẩng đầu nhìn ánh trăng, đâu giống tên của họ, nếu không phải dùng để ghép với tên cha, thì chính là tùy tiện lấy. Đương nhiên, hắn cũng không để ý, khi còn nhỏ hắn vẫn luôn cảm thấy hai ba ba của hắn siêu cấp ngầu, không ai so được, hiện tại hắn đã kết hôn, từ tận đáy lòng, hắn đặt Lily lên vị trí hàng đầu, cho nên thật ra cũng không khó hiểu lắm. Chỉ là khi đặt trên người hai ba ba của hắn, tình cảm của họ cực đoan hơn một chút thôi: “Nhưng dù có yêu thương đến mấy thì cũng không bằng được với tình cảm của ba ba đối với cha, có lẽ chờ đến khi em tìm được người trong lòng thì mới có thể hiểu được chuyện điều này.”

Cheryl nghe buổi nói chuyện này xong còn cảm thấy hỗn loạn hơn.

“Thế giới của hai người họ không phải thứ mà người ngoài có thể tham gia hay nghi ngờ, người ngoài này bao gồm cả chúng ta.” Jerry than nhẹ: “Còn Beryl, em ấy có cuộc sống của em ấy, em cũng nên nghĩ thoáng chút.”

Hai anh em đến cửa ký túc xá Slytherin, em gái đáng thương độc thân uể oải đi vào, Jerry bất đắc dĩ lắc đầu, chỉ sợ là chờ đến khi Cheryl tìm được người chỉ thuộc về mình thì cô mới có thể nghĩ thông được.

Cheryl nhẹ nhàng đi về phòng mình, ý của anh trai là ba ba vui vẻ nhất khi ở cạnh cha? Và ba ba thật ra không quan tâm cô nhiều như vậy. Cheryl khịt mũi, anh trai đang an ủi cô sao? Sao lại cho cô một cảm giác không ai muốn cô, cô cũng muốn tìm bạn trai, nhưng lại không có ai khiến mắt cô sáng ngời được.

Đến khi đẩy cửa phòng ra, Cheryl cả kinh, vì bên trong đã có người ngồi, dáng vẻ thiếu niên, lười biếng chống cằm chào hỏi cô: “Đi dạo đêm?” Toàn thân thiếu niên chỉ độc một màu lam, dưới chân không đi giày bó, mà là một đôi dép lê, tất cả đồ trên dưới đều là màu lam.

“Ba ba?” Cheryl cảm thấy khí chất này không ai khác chính là ba ba mình: “Người sao lại……”

“Mật đạo quá lùn, cong eo mệt, cực khổ lắm mới về lại trường, nếm thử cảm giác tuổi trẻ một phen.” Justin đứng lên, cười tủm tỉm cúi sát vào con gái: “Ta tới chơi với con gái bảo bối của ta, vui vẻ, chứ?”

Cheryl nhịn không được cười rộ lên: “Ba ba thật là, đây là ký túc xá nữ.”

“Không sao đâu, ta có hỏi đống rắn đá rồi, nếu nó đã chỉ đường, vậy nghĩa là viện trưởng cũng không ngại.” Justin gãi gãi đầu.

Cheryl nhìn ba ba trẻ tuổi như vậy, tâm tình nháy mắt tốt lên rất nhiều, tạm thời gạt bỏ lý do thoái thác của anh hai sang một bên, cô cười trêu ghẹo: “Ba ba thật sự không về nhà?”

“Không cần gấp gáp.” Justin sau đó vào thẳng vấn đề chính: “Bảo bối, con thích kiểu con trai gì?” Dừng một chút: “Hoặc là con gái?”

Cheryl: “……” Lúc này cô thật sự không cảm thấy uể oải.

“Độc thân không tốt cho sự khỏe mạnh của thể xác và tinh thần.” Justin nghiêm trang bịa chuyện: “Hay để dì Laura của con giới thiệu cho con mấy loại khác?” Con gái bảo bối của y đã mười sáu, nhưng lại chưa từng yêu đương lần nào, thật sự là có chút không đúng.

“Ba ba……” Cheryl vừa thẹn thùng vừa xấu hổ.

“Có chuyện gì không thể nói với ta?” Justin kéo con gái ngồi trên sô pha: “Nếu con thích loại hình như ta, ta cũng có thể đào cả thế giới cho con, ánh mắt cao cũng không phải chuyện gì sai lầm.”

Lần này Cheryl cười đến mức cơ thể run run không ngừng, sau một hồi dựa sát vào ba ba thời trẻ, cô lẩm bẩm: “Con cũng không biết,” vất vả nghĩ nghĩ, Cheryl lại nói: “Có người theo đuổi con, chỉ là con không có cảm giác, con muốn…… Chỉ cần liếc mắt một cái đã khiến con rung động.”

Justin không chút khách khí trợn trắng mắt: “Hồi ta còn ngồi trên ghế nhà trường đọc sách, một Malfoy đã khiến ta rung động bảy năm, chỗ con có một đám Malfoy, còn ngại không đủ rung động?”

Cheryl bĩu môi: “Người rõ ràng biết ý của con không phải như vậy.”

“Ta nghe hiểu, ít nhất thì con muốn một tình yêu sét đánh, sau đó có thể lâu dài không thì phải thử chút?” Justin thở dài: “Quả nhiên là yêu cầu cao.”

“Cũng không cần phải y chang như vậy,” Cheryl liệt kê: “Anh tuấn, ôn nhu, chung thủy* thành thật chút.”

(*từ gốc là trung hậu, tra Google thì từ này có khá nhiều nghĩa, nghĩa hợp với ngữ cảnh nhất là “có những tình cảm tốt đẹp và chân thành, trước sau như một, trong quan hệ đối xử với mọi người” nên tớ để là chung thủy.)

Lúc này Justin kinh ngạc, những cái khác còn dễ nói, nhưng chung thủy thành thật hình như không hợp với nhà mình lắm, vừa nghe đã thấy giống thuộc tính của Hufflepuff, nghĩ nghĩ, y lại nói: “Trong học viện cũng có một đám Weasley.” Tuy không phải Hufflepuff, nhưng không thiếu sự chung thủy thành thật.

“Không thích màu đỏ.” Cheryl ngượng ngùng nói.

Con gái chắc chắn là cuồng cái đẹp, nhưng lại cố ý không cuồng cái nhà ai cũng đẹp trai kia, Justin quyết định đi từng bước: “Thích màu gì?”

“Tóc đen, mắt xám? Trầm ổn mà trang nhã.” Cheryl buông ra: “Ngũ quan sáng suốt, cũng cần có hương vị trang nhã.”

Thật khó hầu hạ, Justin thở dài, trong lòng chợt nảy ra một ý tưởng: “Nếu không con đi theo Beryl đến lâu đài cổ sống vài ngày đi, bọn quỷ hút máu kia diện mạo không kém, con đi chọn?”

Ánh mắt Cheryl sáng lên, nhưng lập tức từ bỏ, lẩm bẩm nói: “Mới không thèm, em ấy là đi làm vương phi, con không thèm làm người thêm vào.”

Còn vương phi? Justin không nhịn được mà bật cười, sau đó xoa xoa đầu con gái.

“Ba ba, nếu không ai muốn con, người có khi nào cũng không cần con không?” Cheryl quay đầu lộ ra một gương mặt đáng thương.

Justin bình tĩnh nhìn con gái, không nói thêm lời cha con tình thâm an ủi gì nữa, mà là nói: “Một người xuất sắc, mấy thứ như tình yêu này, trước giờ đều không cầu mong, cũng không cần thiết, sự huy hoàng của con nằm ở chính con, bên nhau vĩnh viễn chỉ là một bộ phận một viên gạch góp thêm vào mà thôi.”

Cheryl thu vẻ mặt đau khổ vào, ngây ngốc: “Các người, con cho rằng, con……” Cô va va đập đập, chưa từng yêu đương nên cô vốn không hiểu tình yêu lắm, tình yêu của hai người cha lại khác người, anh hai còn nói trộn lẫn một hồi, cô lúc thì cảm thấy hai cha yêu nhau, lúc thì lại cảm thấy không đúng, dừng một chút, Cheryl cuối cùng hỏi ra miệng: “Tình yêu của ba ba cũng là góp một bộ phận góp một viên gạch?”

Justin nhớ lại thứ gì đó, sau đó nói: “Về tình yêu, ta và cha con khi đó sợ là đến một miếng gạch vụn cũng không phải,” chậm rãi nói, khóe miệng y nổi lên một tia ý cười: “Ta và hắn đều là người khinh thường tình cảm, nhưng càng như thế, đến cuối cùng, lại càng đáng quý.”

Cheryl cúi đầu trầm tư, trong lòng vừa xúc động vừa chấn động, cô chú ý tới hàm ý trong lời ba ba, có vẻ y đã từng rất lạnh nhạt: “Mới không phải, ba ba dịu dàng như vậy.” Cô lẩm bẩm.

“Nghe qua câu yêu ai yêu cả đường đi chưa?” Justin có lẽ ít khi nói rõ, nhưng hành vi cử chỉ lại chưa bao giờ có ý che giấu tình cảm của mình, cho nên ba đứa con khác đều dần dần hiểu ra, chỉ có đứa nhỏ này còn hơi ngây người: “Con gái ngốc, nếu người này không phải cha con, ta có thể sinh nhiều con như vậy? So với ta, hắn còn thích trẻ con hơn.” Mà cuối cùng đám nhỏ lại bị hắn dọa đến chỉ biết nhìn mình.

Justin không bao giờ bận tâm đến việc con mình sẽ được ai nuôi, nhưng người chồng mắt đỏ có vẻ ngoài hung ác kia của y, tuy mặt lạnh, nhưng đôi khi còn bảo vệ con mình hơn y, đây có lẽ là phẩm chất tốt đẹp trong huyết thống Slytherin.

Cheryl: “……” Cô thật sự không nhìn ra.

Trong lúc nhất thời, căn phòng trở nên yên tĩnh, không ai mở miệng nói lời nào.

Justin tùy ý đánh giá căn phòng, mọi thứ về Slytherin luôn làm y cảm thấy thân thiết, sau một hồi, y nhớ tới một việc: “Cúp tam pháp thuật, là dùng Chiếc cốc lửa để quyết định các tuyển thủ dự thi?”

“À, đúng vậy.” Cheryl cũng hoàn hồn từ trong đống suy nghĩ linh tinh của mình, dù ba ba đã nói như vậy, nhưng cô vẫn thích ba ba hơn, cha hung dữ với cô chính là hung dữ với cô, kết quả càng quan trọng hơn, đối với cô như bảo bối chính là đối với cô như bảo bối.

Justin lâm vào suy tư.

“Làm sao vậy?” Cheryl kỳ quái.

“Ta nhớ rõ món đồ chơi kia còn có cách sử dụng khác,” khi đó Justin còn chưa vào trường, sau này học tỷ Laura có đề cập qua với y: “Chiếc cốc lửa có thể phun ra tên bạn đời tương lai, giới hạn cho con trai vị thành niên sử dụng……” Justin vừa nói vừa đứng dậy, còn nhún vai: “Trước kia là vậy, bây giờ, không hỏi thử sao biết được, bảo bối, đi xem?”

Cheryl à tiếng: “Còn có thể dùng như vậy?” Thần kỳ như thế? Cô lập tức đứng dậy đi theo.

Justin vừa mới bước một bước, lại dừng lại, tiện tay biến ra một tấm da dê, viết vài nét bút ít ỏi xuống giấy.

“Ba ba?” Cheryl kỳ quái.

“Nếu thật sự có tên, ta sẽ đưa con đi tìm, để lại lời nhắn trước, đợi lát nữa trở về.” Justin nói xong, liền dắt con gái ra cửa, còn không quên ếm thêm một thần chú giảm âm lên dép lê.

“Chiếc cốc lửa đặt trong phòng cao nhất ở lầu một.” Cheryl cực kì mong đợi có thể tìm được bạn trai, cộng thêm với việc đi lang thang với ba ba thời trẻ nên cô vội vàng chỉ đường.

Một đường thông thuận, nhạc đệm duy nhất là bóng ma sống tại Slytherin đột nhiên xông ra, nhưng khi Cheryl còn đang ngẩn người, thì đã bị Justin cười như không cười phất tay dọa chạy mất dép.

Justin: “……” Baron vẫn không đáng yêu như vậy.

Ngọn lửa hư ảo to lớn quay cuồng trong Chiếc cốc lửa, chiếu sáng cả căn phòng nho nhỏ.

Cheryl tỏ thái độ rất thành khẩn: “Chiếc cốc lửa, xin hãy nói cho tôi biết bạn đời tương lai của tôi tên gì, làm phiền ngươi.”

Không có phản ứng.

Justin cười, vật phẩm pháp thuật có thể bảo tồn tới ngàn năm, chắc chắn sẽ có linh hồn, y từ từ bước qua, chậm rãi vươn tay, móng tay màu lam xẹt qua Chiếc cốc lửa: “Ta biết ngươi có thể, ngươi chính là kiệt tác do Olivander làm ra ……” Dần dần đặt cả bàn tay lên, đầu ngón tay đụng vào một dấu vết dễ thấy: “Ồ, đây chắc là dấu vết do Roger Zabini gây ra năm đó? Thật đáng thương.”

Lời này vừa nói ra, ngọn lửa quay cuồng đột nhiên rụt lại một chút.

“Nó nghe hiểu!” Cheryl lập tức hưng phấn kêu.

“Đến cả tên thô bạo đó ngươi cũng cho tên, chắc sẽ không keo kiệt đến mức không giúp con gái ta đâu nhỉ?” Tay Justin hơi hơi dùng sức, còn mang theo một chút ma lực, y hạ giọng nói: “Olivander không lâu sau đó đã dọn khỏi Hogwarts, ta nghe nói là do ta? Ông ta có nói qua với ngươi chưa?” Đối với người luôn theo đuổi cảm giác an toàn như Olivander thì đúng là ông bị khí chất tràn đầy biến thái của Justin dọa đi, đương nhiên, Justin rất vô tội, y hoàn toàn không quan tâm.

Chiếc cốc lửa dù ngốc đến đâu thì cũng cảm nhận được sự uy hiếp, nó đúng là có khả năng này, ngàn năm sau thậm chí cũng không còn hạn chế giới tính người sử dụng nữa, nhưng nó không dám phun tấm da dê cho cô bé phía dưới, nó sợ càng chọc giận tên thiếu niên giả bên cạnh này.

Justin nheo mắt, nếu không làm được, Chiếc cốc lửa cũng có thể phun ra một tin tức nói rõ nó không thể, nhưng rõ ràng có thể nghe hiểu mà lại không để ý tới là có ý gì? Vật phẩm pháp thuật cơ bản đều không biết nói dối, đầu ngón tay Justin dùng sức, tập trung ma lực trên móng tay, ấn xuống.

Ngọn lửa trong Chiếc cốc lửa càng run rẩy mạnh hơn nữa, nó thật muốn khóc, còn không phun ra thì nó lập tức phải chết, vì thế nó ra sức phun, một tấm da dê nhỏ bắn ra, Justin lập tức bắt vào tay.

Trong mắt Cheryl mang theo một chút háo hức.

Justin nhìn nó, sau đó lại nhìn Chiếc cốc lửa, im lặng.

“Ba ba?” Cheryl không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cũng biết có điều gì đó không ổn.

Justin cố gắng nhớ lại những gì học tỷ Laura đã nói, thật ra hai người thảo luận Chiếc cốc lửa, là vì đó là sau khi anh em Flamel chết không lâu, học tỷ cảm thán, nói là Olivander đã làm ra một cái ly có thể phun tên bạn đời, nhưng lại phun cho anh em Flamel hai tấm giấy trắng, lúc đó giải thích là người vợ tương lai có lẽ còn chưa sinh ra, nhưng thực tế là anh em Flamel không thể sống được đến khi cưới vợ.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Justin trở nên mơ hồ.

Cheryl cẩn thận tiến lên, liếc mắt nhìn: “Một tấm giấy trắng? Ý là con không có bạn đời?” Giọng nói mang theo sự thất vọng, tuy ba ba nói tình yêu còn tùy duyên, nhưng sâu trong nội tâm cô vẫn muốn.

Justin cũng không lừa trẻ nhỏ, y lên tiếng: “Hai người cuối cùng có hai tấm giấy trắng đã không sống được bao lâu.”

Cheryl mờ mịt, sau đó hiểu ra, cô sợ hãi nhìn ba ba mình.

Ngọn lửa đột nhiên lại bùng lên, giương nanh múa vuốt, hình như muốn nói cái gì đó, nhưng lại có chút chần chờ.

Justin không trấn an con gái nữa, mà nhanh chóng kiểm kê rõ ràng các khả năng: “Không có bạn đời, bạn đời không sinh ra, bản thân qua đời, hoặc là bạn đời đã qua đời…… Nếu ngươi không nói rõ chút, hừ……”

Chiếc cốc lửa hoàn toàn không còn cách nào khác, vừa nghĩ đường lui vừa không nề hà phun ra thêm một tờ giấy.

Cheryl hoang mang, người duỗi tay lấy tờ giấy vẫn là Justin, mắt y nhìn, lần này là tên, nhưng rõ ràng, y chưa từng nghe qua cái tên này: “Cedric Diggory, là ai?”

Cheryl hoàn hồn: “…… Chưa từng nghe qua.”

Chiếc cốc lửa như thể đã hạ quyết tâm rất lớn, một ngọn lửa cực lớn nháy mắt bao bọc Justin.

“Ba ba!” Cheryl hoàn hồn, theo phản xạ có điều kiện lấy đũa phép ra, phóng một thần chú thanh tuyền mạnh.

Justin không cử động, trong đầu hiện ra một đoạn ngắn nào đó, là ký ức của Chiếc cốc lửa, một nghĩa trang, một mảnh hoang vắng, thiếu niên trợn to hai mắt chết không nhắm mắt, Harry Potter thét chói tai, và…… Ma Vương mặt rắn sống lại.

Thật mẹ nó mấy cái báo ứng tuần hoàn trong nhân quả.

Thần chú của Cheryl không có bất kì hiệu quả gì, cùng lúc đó, Chiếc cốc lửa nổi lên một ngọn lửa khác, ngọn lửa lần này lại đánh úp hai người, Justin lập tức ôm chầm con gái, tiếng gió sắc bén và nhiệt độ gào thét bên tai.

Giây tiếp theo, căn phòng không một bóng người.

Ngọn lửa trong Chiếc cốc lửa làm ra hình dạng thở dài, hình như rốt cuộc cũng nhẹ nhàng thở ra được, ít nhất hôm nay tránh được một kiếp.

HẾT CHƯƠNG 3

Design a site like this with WordPress.com
Get started