[HP] Chuyện Xưa Ngàn Năm Trước – Chương 9: Có Chút Ngốc


EDITOR: YURI OZAKI

BETA: KIU

-o0o-

Godric không còn rối rắm về cái nồi dược kia nữa, thậm chí sau đó cũng không nhắc lại nửa câu.

Mà hành động của Ariel cũng không vì cánh tay phải bị thương mà bị ảnh hưởng chút nào, tới buổi tối, hắn còn như mọi ngày lấy tấm da dê ra dạy Godric viết.

“Tốt hơn hết là thời gian tới cậu đừng dùng tay nữa.” Godric ngăn động tác của Ariel, cậu thật sự khó có thể tưởng tượng được vì sao lại có người gần như đã bị phế mất tay phải mà mặt còn có thể không đổi sắc như thế, như thể chuyện đó cũng không có gì ghê gớm vậy.

Ariel nghĩ nghĩ, rồi chuyển sang tay trái, lưu loát viết một lát, hiệu quả không khác gì dùng tay phải viết, viết xong một câu, hắn nhìn Godric, ý tứ rất rõ ràng: Như vậy được chứ?

Godric bất lực lắc đầu, đồng thời lấy lại bút lông chim trong tay Ariel, thuận tiện cất tấm da dê đi: “Hiện tại cậu đang bị thương, việc cậu cần làm là ngủ một giấc, hiểu không?” Godric nâng cao giọng, nhấn mạnh.

Ariel nheo mắt.

“Cậu rốt cuộc là từ đâu ra vậy……” Godric một mặt cảm thấy người này có thể sống đến bây giờ quả thực là kỳ tích, mặt khác lại cảm thấy lo lắng với cách sống lúc trước của Ariel, thiếu niên này dù xấp xỉ bằng tuổi cậu, nhưng lại không biết phải chăm sóc mình như thế nào.

Thiếu niên nghe vậy quay mặt đi, mím môi thành một đường thẳng tinh tế, sắc mặt âm u cho thấy hắn đang suy tư cái gì đó, đột nhiên, mặt Godric đột nhiên để sát vào tầm mắt hắn, Ariel theo phản xạ có điều kiện muốn lui ra sau, nhưng giây tiếp theo lại lập tức nhịn xuống không nhúc nhích.

Chóp mũi Godric gần như chạm vào mặt Ariel: “…… Cậu sao vậy?”

Ariel chỉ nhìn Godric, không nhúc nhích, nhưng sắc mặt u tối kia đã biến mất.

Giữa lúc hai người giằng co, Godric bỗng cảm thấy hoảng hốt, bởi vì đôi mắt màu đen không chút né tránh kia. Có người nói, từ đôi mắt một người có thể nhìn thấu linh hồn người đó, Godric không biết lời này có căn cứ hay không, nhưng con ngươi Ariel là sắc thái thuần túy nhất cậu từng thấy, chỉ có đơn giản, sạch sẽ, bình thản, không có mưu mô quỷ quyệt dư thừa ẩn chứa trong đó.

Hơi thở nóng hổi rải rác giữa hai người, Godric đột nhiên hoàn hồn lui lại, cậu thất lễ rồi.

Một thoáng im lặng vụt qua.

Godric không có việc gì làm bèn khảy đống lửa hai cái, qua một hồi lâu, cậu quay đầu lại thì thấy Ariel đang ngơ ngác nhìn đống lửa, cậu nghĩ nghĩ, ngồi trở lại cạnh Ariel, cẩn thận nâng cánh tay bị thương của người kia để kiểm tra một phen: “Coi chừng, đừng đè nặng tay…… Ừ, ngủ đi.” Godric dặn dò xong, lập tức nheo mắt đi ngủ.

Khi ngủ, Godric thích giữ chút khoảng cách với người khác, vai dựa vai luyện chữ cùng một người và vai sát vai ngủ cùng một người là hai chuyện khác nhau, cho nên tối nay Godric có chút không quen, cậu vốn định kéo giãn khoảng cách, nhưng do vết thương của Ariel nên cậu không làm, nhưng thành thật mà nói, thật ra giữa hai bên cũng không có liên hệ nhân quả gì.

Ban đêm không có gió, tuy đã nhắm hai mắt nhưng Godric vẫn khó có thể đi vào giấc ngủ, cậu phát hiện ra các giác quan của mình trở nên cực kì rõ ràng và mẫn cảm, nhiệt độ cơ thể không thuộc về mình nơi bả vai cùng với tiếng hít thở dài mà nhẹ nhàng đều đang nhắc nhở cậu về sự tồn tại của một người khác ở bên cạnh. 

Godric mở mắt, hơi hơi nghiêng đầu.

Hình như đây là lần đầu tiên cậu thấy Ariel ngủ? Godric đột nhiên nhận ra cho tới nay Ariel đều ngủ muộn hơn cậu, dậy sớm hơn cậu, cậu chưa bao giờ thấy dáng vẻ lơi lỏng không đề phòng của đối phương.

Giống một con mèo.

Trong đầu Godric không tự chủ được hiện ra hình ảnh một con mèo đen cuộn tròn lại ngủ dưới ánh mặt trời, thật sự rất giống, Godric lại nhìn thoáng qua, lông mi Ariel cũng rất dài. Qua thật lâu, Godric mới thu hồi tầm mắt, một lần nữa nhắm mắt lại.

Bên cạnh có thêm một người thật sự không quen, nhưng cũng không phải không thể chịu đựng, Godric mơ mơ hồ hồ nghĩ, dần dần tiến vào mộng đẹp.

……

Vết thương của Ariel khiến hai người đi chậm lại nhiều hơn, tần suất nghỉ ngơi cũng cao lên.

Dù Ariel không để ý vết thương của mình, nhưng Godric vẫn khăng khăng muốn lấy nghỉ ngơi là chủ, cậu cũng tích cực giảng giải cách chính xác để chăm sóc bản thân cho đối phương.

“Tay cậu còn đau không?” Vừa đổi băng gạc cho Ariel, Godric vừa hỏi. Cậu không biết sao lại thế này, tốc độ khôi phục vết thương của Ariel khá chậm, sau khi rửa sạch, Godric phát hiện miệng vết thương vẫn chưa hoàn toàn khép lại, nhưng tốt xấu gì cũng không xuất hiện tình huống sưng mủ nhiễm trùng.

Ariel chăm chú nhìn Godric băng bó, không có phản ứng.

Godric thắt một cái nơ xinh đẹp, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Ariel, có chút bối rối, một lúc lâu sau mới xoay người cắt một miếng thịt thỏ từ trên giá thịt nướng rồi đưa qua: “Nếm thử đi, xem tớ nướng có mặn không?”

Từ sau khi Ariel bị thương, việc nướng thịt cũng bị Godric ôm đồm, đương nhiên, gia vị vẫn là do Ariel cung cấp.

Ariel nhận lấy không chút do dự rồi bắt đầu ăn một cách thanh nhã, ngay sau đó Godric cũng cắt cho mình một phần, cắn một miếng, nhíu nhíu mi, quay đầu lại hỏi: “Cậu thấy chín chưa?”

Ariel nghe vậy ngẩng đầu, trả lời cậu chính là một gương mặt ngơ ngác.

Godric sờ sờ cằm, trong đầu có cái gì chợt lóe lên, một lát sau, cậu móc khoai tây đã lâu không ăn từ trong túi ra, đưa cho Ariel: “Cậu nếm thử.”

Ariel theo lời cắn một cái.

“Thấy nhạt không?” Godric lập tức hỏi.

Ariel rốt cuộc cũng nhận ra điều gì đó, đầu tiên là nhìn khoai tây, sau đó lại nhìn thịt nướng chưa ăn xong trong tay, cuối cùng là nhìn Godric.

Godric trợn to mắt, cậu cuối cùng cũng hiểu cảm giác quái quái trong lòng là cái gì rồi, hỏi Ariel vết thương có đau không, đối phương cần phải nghĩ nửa ngày mới có thể đưa ra đáp án, thịt cậu nướng chưa chín, nhưng đối phương ăn xong một lúc lâu cũng không đưa ra dị nghị, hương vị do cậu vô tình làm quá mặn, cũng không thấy có chút phản ứng nào, thay bằng khoai tây về cơ bản là không có vị gì, đối phương cũng không có phản ứng.

Có đau không, mặn không, chín không, nhạt không, dường như rất khó đánh giá hoặc là không biết nên đánh giá thế nào.

Godric gãi gãi đầu, lần thứ hai chỉ thịt nướng, hỏi: “Ăn ngon không?”

Ánh mắt Ariel nhìn đồ ăn trong tay, lắc đầu.

Khóe miệng Godric giật giật, lại chỉ cánh tay bị thương của Ariel, hỏi: “Cảm thấy vết thương không nặng?”

Ariel gật đầu.

Godric cắn môi, giây tiếp theo lấy ra tấm da dê trong túi, chỉ vào chữ viết như vẽ bùa quỷ của mình lúc trước: “Lực dùng bút không đều?”

Ariel trả lời bằng một gương mặt mờ mịt.

Godric nhìn chằm chằm thiếu niên tóc đen, sau đó yên lặng cất tấm da dê.

Cậu đã hiểu.

Ở phương diện tự mình cảm giác, Ariel chỉ biết dùng bản năng để phán đoán trong phạm vi lớn, cho nên hắn có thể phán đoán ra đồ ăn ăn ngon không, nhưng không thể nhận xét chi tiết về độ mặn nhạt, có thể phán đoán vết thương nghiêm trọng với hắn hay không, nhưng không phân biệt rõ mức độ đau đớn, có thể chỉ ra chữ viết đẹp hay không, nhưng không nhận xét được không tốt ở đâu.

Thế nhưng, tại sao lại như vậy?

Godric cầm lấy một bình gia vị trong đó, rắc thật nhiều muối ăn lên khoai tây, đưa cho Ariel cắn một miếng.

Ariel cắn một miếng, vẻ mặt bình thường.

“Ăn ngon không?” Godric hỏi.

Ariel sửng sốt, sau đó lắc đầu.

“Vị này là mặn, quá mặn đương nhiên sẽ không thể ăn.” Godric giải thích cặn kẽ, sau đó lại chỉ thịt nướng: “Cậu cảm thấy thịt mặn không?”

Lần này, Ariel gật đầu rất nhanh chóng.

Hóa ra không phải là phản ứng trì độn, mà là do không ai dạy cậu ấy, trái tim Godric run rẩy, đây rõ ràng là kiến thức thông thường mà trẻ nhỏ nên học, không phải sao?

“Đưa thịt cho tớ đi, nó còn chưa chín.” Godric rầu rĩ nói, lấy đồ trong tay Ariel về, đặt lên giá, Ariel đờ đẫn nhìn đống lửa.

Godric chỉ cảm thấy trong lòng không thoải mái, nhìn thiếu niên tóc đen an tĩnh kỳ cục gần như không có cảm giác tồn tại kia, sau một lúc lâu lại hỏi: “Nếu không ngon, tại sao lại ăn?”

Ánh mắt thiếu niên tóc đen rất thản nhiên, mang theo lẽ đương nhiên nào đó nhìn Godric —— không phải cậu bảo tớ ăn sao?

Godric xem hiểu, cậu hơi há mồm muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói gì cả.

HẾT CHƯƠNG 9

[HP] Binh Hoang Mã Loạn Đích Ái Tình – Chương 5.2


EDITOR: ALISIA

BETA: KIU

-o0o-

046

Đến thăm nhà mới

Ở bên cạnh khu vực nhà nhân viên cũ xuất hiện một toà nhà nhỏ rất xa hoa.

Hai vị chủ nhân của nơi này đều là nhân viên cao cấp của Bộ Pháp Thuật, hai người gần đây cũng không thiếu tiền, nhưng vì muốn khen thưởng hai vị anh hùng đã vào sinh ra tử nên Bộ Pháp Thuật quyết định cung cấp một chỗ ở miễn phí như vậy, trải qua sự quản lý tỉ mỉ của Hermione, nhà của hai người tuy rằng nhỏ nhưng vẫn có vài phần dáng vẻ.

“Hì… Hermione.”

Harry vừa nghe nói Hermione có thai thì ngay lập tức đến nhà bạn tốt, từ sau khi chiến tranh kết thúc, thiếu niên luôn tối tăm trầm mặc hiếm khi nở một nụ cười, cậu nhìn về phía bạn tốt đang nằm trên ghế, bên cạnh là Ron đang ngây ngô cười. 

“Chúc mừng nha, mấy tháng rồi?”

“Vừa mới kiểm tra, chưa đầy hai tháng.” Hermione cười rất dịu dàng, như vậy……thật giống một người mẹ chân chính. 

Ron cười ra tiếng, cậu thoải mái vỗ vỗ bả vai bạn tốt “Harry, bồ nhất định phải làm cha đỡ đầu của con tớ đó.”

“Đương nhiên.”

Harry mỉm cười hạnh phúc, giống như thời điểm trước khi chiến tranh bùng nổ, ba người cùng nhau ngây ngốc tại Hogwarts, đơn thuần thoải mái, không nhiễm một chút bụi nào.

047

Hermione cười trông cực kì giống một người mẹ. Harry biết, đứa nhỏ sắp ra đời này sẽ được mọi người vô cùng yêu thương, làm người khác phải ghen tị.  

Làm Harry nhớ tới lúc nhìn thấy nụ cười của mẹ hồi năm nhất, rồi sau đó, cậu lại tự nhiên nghĩ tới người đàn ông kia. 

Harry vẫn luôn biết Snape yêu mẹ của mình.

Bởi vì một lần nọ vào bốn năm trước…… Cậu vì lòng hiếu kỳ mà lén đến thư phòng của Snape mạo hiểm.

Quan hệ giữa cậu và Snape vừa được cải thiện lại lần nữa trở nên cứng nhắc.

048

Bốn năm trước.

Bạn học Chúa Cứu Thế đi tới chỗ hai người thường dùng để luyện tập, Snape hình như vẫn còn đang ngâm mình trong phòng thí nghiệm chưa ra. Harry không khỏi ngạc nhiên vì chính bản thân mình không biết từ lúc nào lại tích cực theo Snape học tập như vậy.  

Không biết cái này có thể xem là thu hoạch của chuyến đi đến đường Bàn Xoay không nữa. 

Lúc này cậu vẫn đang cùng Snape ngây ngốc ở ngôi nhà cuối hẻm đường Bàn Xoay, nguyên nhân chính cũng là để dạy và học Bế Quan Bí Thuật.

Tâm tính của thiếu niên luôn như vậy, luôn có lòng hiếu kỳ mạnh mẽ đối với mấy cái mình không biết, nhưng mà thật ra Harry cũng không phải cố ý đi tìm tòi, nghiên cứu cái gì.

Cậu thậm chí còn không biết chậu tưởng ký là thứ gì nữa…

Harry không nhịn được sự tò mò, đến gần cái chậu sáng lấp lánh kia, trong lúc vô ý nhìn thấy ký ức bên trong – về một cô gái cạnh Snape.

Nếu cô bé trong ký ức kia không có cái tên quen thuộc, Harry có lẽ cũng chỉ thấy rồi cười cho qua thôi.

Nhưng cố tình, cô bé kia tên là Lily Evans.

Ở một đoạn thời gian rất dài sau đó, cái tên này là thứ mà cả Harry và Snape đều ngầm thống nhất là không thể đề cập tới.

049

Lúc đó Harry cũng không nghĩ nhiều, lúc đầu cậu chỉ ngạc nhiên vì Snape và mẹ của mình có quen biết nhau từ trước.

Harry yên lặng đứng ở một bên quan sát, gần như ngạc nhiên khi nhìn thấy trong trí nhớ một cậu bé tự ti, luôn sợ hãi, luôn khao khát hơi ấm.

Cậu đã quá quen thuộc với cảm giác như vậy, cậu trước năm 11 tuổi luôn hy vọng chờ đợi như vậy.

Chờ đợi một hy vọng, chờ một hy vọng có thể làm thay đổi cuộc sống của mình.

Có hy vọng còn hơn không có hy vọng, người tin tưởng hy vọng, cho dù trong hoàn cảnh tệ đến đâu, ít nhất sẽ không đến mức bị dồn vào đường.

Hy vọng của Harry là thế giới phép thuật, mà hy vọng của Snape chính là Lily.

Vài năm sau, kết quả của bọn họ cũng tương tự nhau, bọn họ đều cống hiến tất cả vì hy vọng của mình, Snape mất đi sinh mệnh, còn Harry thì mất đi Snape.

Đương niên khi đó Harry còn chưa nghĩ đến kết cục này, nhưng khi cậu nhìn thấy cảnh thiếu niên kia vụng về làm quen với cô gái, Harry dám khẳng định, trong lòng của Snape, Lily nhất định không giống những người khác.

Có lẽ người khác không biết, nhưng Harry hiểu được hy vọng trong vô vọng là cảm giác thế nào.

Hy vọng và thất vọng đều tra tấn con người ta, nhưng hy vọng thường tra tấn con người dai dẳng hơn.

050

Khi đó Harry vẫn còn trẻ, có lẽ cậu có nghĩ tới, nhưng cũng không thật sự chú ý tới mối quan hệ của mẹ và Snape, mà ánh mắt đã sớm bị cảnh tượng tiếp theo mang đi, đó là cảnh tượng sau khi Snape thi O.W.L.s vào năm thứ năm.

Có lẽ đó là ký ức mà cuộc đời này Snape khó quên được nhất.

Đó là một trò hề, nhục nhã trần trụi.

Harry gần như muốn rút đũa phép ra, ném một cái ác chú vào mặt mấy tên tiểu quỷ kiêu ngạo kia, mặc kệ mấy người đáng hận kia chính là cha ruột và cha đỡ đầu mà cậu luôn vô cùng kính trọng.

Qua thật lâu cậu mới nhận ra, cái đó chẳng qua là ký ức thôi, là chuyện đã qua rồi.

Trên đời này đáng sợ nhất không phải là nhìn thấy bi kịch chưa xảy ra, mà là bi kịch đã được định sẵn, nhưng lại không thể thay đổi được gì.

HẾT CHƯƠNG 5.2

[HP] Anh Em Nhà Prince – Chương 3: Phân Viện


EDITOR: BAMBI

BETA: LIÊN

-o0o-

Cô nhi viện kỳ thật rất nhỏ, lại thêm tất cả từ bé đến lớn sinh hoạt bên nhau, nên quan hệ thân mật hơn những nơi khác nhiều. 

Điều này cũng có nghĩa chỉ cần một người biết chuyện, thì nó sẽ truyền đi khắp nơi một cách nhanh chóng.

Tin Severus và Harry sắp đi học ở nơi khác lập tức truyền khắp cô nhi viện.

Margaret thực không muốn Severus đi Hogwarts gì gì đó học, nhưng giáo viên dẫn đường kiêm hiệu trưởng Riddle thật sự quá ưu tú, Margaret cũng không cách nào chống cự mị lực của hắn, cuối cùng chỉ có thể để đứa trẻ mình nâng niu trong tay đi Hogwarts đi học.

Harry thực vui vì mình có thể lại vào Hogwarts học, cho dù đương nhiệm hiệu trưởng là Voldemort……nhưng nói thật, nếu là Voldemort bản bình thường, một Voldemert có thể làm thế giới pháp thuật tốt đẹp hơn thì tại sao y phải ngại.

Ngay từ đầu bọn họ đều biết Voldemort là một cường giả, hắn thông minh lại mạnh mẽ, có dã tâm và quyết tâm, một khi hắn dùng thiên phú của mình để làm việc có ích, không ai nói trước được hắn sẽ tạo ra kỳ tích thế nào. 

Đặc biệt, sau này khi nhìn thấy thế giới phù thủy được Voldemort kiến tạo, Harry hoàn toàn không nhìn thấy sai lầm nào — hiện tại độ phồn vinh của giới phù thủy, đã hơn hẳn lúc có Harry ở đời trước……Voldemort thậm chí còn giải quyết những vấn đề mà lúc trước cho đến lúc chết Harry vẫn chưa giải quyết. Harry không thể không thừa nhận, có những người có thiên phú và tài năng nghịch thiên.

(Wardmont là Voldemort)

Khác với Harry cảm khái, lúc Severus nhìn thấy Wardmont liền biết phương hướng để mình nỗ lực từ nay về sau. Chẳng qua…… hình như Harry luôn đề phòng việc hắn tiếp xúc với Wardmont tiên sinh.

Có vẻ Harry không quá thích Wardmont — nhưng mà ,đúng là dù Wardmont rất có mị lực, thì có người không thích hắn cũng là chuyện bình thường.

Severus qua loa mà mặc kệ thắc mắc của mình, muốn đi học ở giới pháp thuật, hắn cần nhiều kiến thức về pháp thuật hơn.

Từ rất sớm, Severus đã biết mình khác với người khác, Harry cũng vậy. Bọn họ đều có năng lực khác người thường, nên mới có cơ hội đến giới phù thủy học tập, Severus rất chờ mong.

Tìm kiếm đồng loại là một loại bản năng, nhưng Severus cũng không biết tất cả người của giới phù thủy liệu có đáng để mình chờ mong — vì dù là chỗ nào thì cũng có mấy tên ngu ngốc. 

Trước khai giảng một ngày, bọn trẻ ở cô nhi viện tổ chức cho bọn họ một bữa tiệc chia tay nho nhỏ, sáng hôm sau, trước khi đến nhà ga Ngã tư vua, họ còn bị lôi kéo lưu luyến không rời.

Severus vốn luôn là người lạnh lùng, không hòa đồng hắn biết thật nhiều, lại ít nói. Hắn có thể viết ra những áng văn tuyệt mỹ, lúc há mồm lại làm tức chết người khác, độc mồm độc miệng, hoặc là quan tâm một cách quanh co lòng vòng, mấy câu ngắn thì không có gì để nói.

Nhưng vào lúc này, hắn cũng đắm chìm trong buồn bã ngày chia tay, cả Jimmy luôn sợ hắn cũng chạy tới ôm hắn, tha thiết dặn dò bọn họ phải viết nhiều thư về, nhất định phải về nhà thật sớm.

— Đám người ở cô nhi viện thật ngốc.

— Ngốc hơn nữa là hắn còn gật đầu đáp ứng.

“Sev, ngươi thích cái này?” Harry vừa đến nhà ga, vốn đang nhìn xung quanh tìm kiếm nhóm James, nhưng không biết vì sao, chính là tìm không thấy. Kết quả quay đầu lại liền thấy Severus nhìn chằm chằm một quyển sách kỳ quái khổng lồ trong tay một học sinh khóa trên, nhìn đến xuất thần. 

Severus thu hồi tầm mắt, quay đầu đi xem Harry: “Thay vì hỏi ta thích gì, không bằng nói nói xem ngươi từ vừa rồi nhìn cái gì xung quanh. Nói cho ta,” hắn kề sát vào bên tai Harry, chóp mũi cọ qua vành tai y, âm thanh nhẹ như thổi khí, “Ngươi lại gạt ta chuyện gì?”

Cho nên nói hắn chán ghét Harry, chán ghét y luôn mang bộ dạng hoài niệm mà nhìn đủ thứ, chán ghét y luôn chạy đến những chỗ khác một cách kỳ quái, đi tìm người nào đó mà không ai biết cả. Rõ ràng bọn họ là người thân duy nhất của nhau trên đời này, Severus lại có cảm giác như Harry đang chờ thời cơ,để rời khỏi hắn.

Harry bởi vì ngứa ngáy mà nhịn không được rụt rụt cổ, trong lòng kinh ngạc cảm thán sự nhạy bén của Severus, Harry không thể không giải thích nói: “Sev, ta có thể gạt ngươi chuyện gì? Chúng ta cùng nhau lớn lên, ta còn gạt ngươi cái gì? Huống chi, ngươi còn thông minh như vậy. “

tuy rằng không rõ ràng, nhưng Severus thích người khác khích lệ hắn.

Như Harry suy nghĩ, Severus xác thật không có ý định truy cứu thêm, nhưng không phải vì được khích lệ, mà là bởi vì hắn nhìn ra Harry thật sự không định nói.

“Ngươi tìm ai?” Severus vẫn thực để ý.

Hary hơi khẩn trương, lại giả vờ như không có việc gì nói: “Ta có tìm gì đâu, ta chỉ muốn thử nhìn xem có người quen ở đây không thôi…… biết đâu mấy cô nhi viện quanh chỗ chúng ta cũng có người đến Hogwarts học. Ta vừa lúc……”

“Ngươi vừa lúc quen khá nhiều người?” Severus có nét mỉa mai trên mặt, nhưng chỉ là lướt qua, cho dù Harry cũng chỉ thấy mặt hắn vô cảm, “Hy vọng ngươi ở trong trường học càng được hoan nghênh.”

Dứt lời, Severus lên xe lửa.

Harry còn đang ngây người, dù bị châm chọc cũng không cảm thấy khó chịu, chỉ đi lên theo hắn.

Y biết tâm tư Severus mẫn cảm, nhưng đôi khi y định nói thêm thì thấy đôi mắt kia của hắn, thế là Harry không nói được gì nữa.

Chỉ muốn làm thật nhiều vì Severus.

Severus lại không thích hắn làm vậy.

Việc này cũng khiến Harry đau đầu — hắn không biết phải làm thế nào. Mà Severus thì không tưởng tượng nổi lời nói của mình lại thành lời tiên đoán. Trước nghi thức phân viện, Harry nhìn thấy “cha mẹ” mình, James và Lily, vì thế y còn phân vân không biết nên vào Gryffindor hay vào Slytherin theo Severus, nhưng lúc nghi thức phân viện bắt đầu lại làm Harry biết mình đã suy nghĩ nhiều.

Nghi thức đã thay đổi — khác với ký ức của Harry, nơi này đã không phải vừa vào học liền phân học viện, chỉ có học sinh năm hai mới có thể theo ý nguyện mà chọn vào một trong bốn Nhà, đương nhiên học sinh năm lớn hơn nếu có thể ở làm giáo sư đồng ý, cũng có thể xin chuyển viện. Chỉ là mỗi nhà đều học chuyên sâu gì đó, các loại chương trình học còn nhiều hơn những gì y từng biết, cho nên sự cạnh tranh giữa học sinh các nhà đều bớt lại.

Muốn học các ngành của cả bốn nhà cũng được, chỉ cần xin được Xoay thời gian ( time turner). Nhưng tất cả mọi người, kể cả các giáo sư đều cho đây là việc làm không sáng suốt — bởi sau khi chương trình học của bốn nhà cải cách, các hạng mục đã vượt qua một trăm năm mươi……cho dù sử dụng Xoay thời gian, cũng sẽ mệt chết.

Harry nghĩ đến Hermione, cho dù là Hermione cũng biết thế nào là đủ, căn bản là không thể học tất cả các môn. May mắn gần mấy trăm môn cơ bản của học sinh năm nhất mục đích chủ yếu là dẫn dắt tân sinh có hứng thú với học tập ma pháp, cùng với tạo cho bọn họ quan niệm chính xác về sự sinh tồn trong giới phù thủy, để bọn học sinh có lựa chọn phù hợp cho mình hơn trong tương lai, giúp sau khi bọn họ tốt tốt nghiệp biết nguyện vọng của mình, nỗ lực vào nghề hay đào tạo chuyên sâu hơn. 

Giáo viên dẫn năm nhất chia làm hai người, một là giáo sư McGonagall, bà là giáo viên chính, mà giáo sư Slughorn là phó giáo sư của bà. Tất cả học sinh dưới năm hai đều do họ quản lý.

Học sinh năm nhất có ký túc xá riêng, không ở cùng các năm trên, sau khi phân viện mới có thể ở chung ký túc xá với học sinh cùng nhà. Hơn nữa, học sinh năm năm trở lên ở 5 năm cấp cập càng cao niên cấp tứ đại học viện học sinh chi gian còn sẽ tổ chức các lễ đặc biệt*, mỗi năm trường học còn tổ chức thêm hơn năm buổi vũ hội cho học sinh để tăng độ hữu hảo giữa học sinh.

Đúng là ngẫm lại thôi cũng thấy đáng sợ.

*qt là ái hữu hội, tôi không hiểu nên chém gió đấy

Sau khi đi học, Severus liền định ra mục tiêu vào Ravenclaw hoặc Slytherin, Slytherin chuyên về chính trị và pháp luật lại còn có nguồn tài chính lớn, mà học thuật của Ravenclaw lại cực kỳ cao. Gryffindor nhiệt tình và chuyên sâu các loại hoạt động thể thao, thêm cả chương trình đào tạo thần sáng riêng, mấy thứ này không hấp dẫn chút nào với Severus, nên hắn hoàn toàn không cần suy xét về nhà này. Mà Hufflepuff có lực tương tác, năng lực giao tiếp tốt và mạng lưới quan hệ rộng rãi cũng không quá hấp dẫn với Severus, đặc biệt là sau khi nghe nói Hufflepuff đào tạo chủ yếu là hộ lý và nấu nướng.

Severus có thể dùng sự chuẩn xác khi chế ma dược để chứng mình có thể nấu cơm — khác nhau chỉ là hắn dùng cách chế tác ma dược để nấu ra đồ ăn bình thường, thậm chí là mỹ vị. 

Còn Harry…… tâm tư của Harry thật sự không cần rõ ràng như thế cho hắn xem. Severus hoàn toàn có thể đoán Harry sẽ chọn Hufflepuff hoặc là Gryffindor, rốt cuộc thì hai cái nhà này thật sự thỏa mãn Harry tính cách và sở thích của Harry.

Không những thế, đám người chơi chung với, James Potter, Sirius Black, Remus Lupin và cả Lily Evans toàn là hình mẫu Gryffindor. Thậm chí Harry còn quen biết mấy học sinh năm trên của Gryffindor, lại cùng học sinh Hufflepuff trò chuyện vui đến mức quên hết trời trăng. 

Severus còn tính toán mục đích trong tương lai của mình, hắn hy vọng được mình làm đến được địa vị như hiệu trưởng Riddle, được người khác công nhận, hy vọng mình có thể đóng chai danh vọng, chế biến vinh quang và thậm chí là cầm chân thần chết….cho nên sau khi suy nghĩ vài lần , Severus lựa chọn Ravenclaw. Slytherin có mấy hoạt động mà hắn cảm thấy là vô bổ và lãng phí thời gian của bản thân, đương nhiên là có vài thứ chỉ có Slytherin mới có, nhưng Severus cho rằng ở Slytherin đâu có đóng kín hoàn toàn, nên mấy thứ hắn cần của Slytherin có thể mượn hoặc lấy được lúc rảnh. Ở Ravenclaw, hắn có nhiều thời gian để nghiên cứu cho riêng mình. Khác với việc chỉ đạo người khác hay lãnh đạo, hắn cần nhiều tinh lực cho việc nghiên cứu, cho nên Severus không chần chừ nữa mà chọn Ravenclaw. Mà Harry lại thấy Severus có quan hệ tương đối tốt với các học sinh nhà Slytherin, bèn chắc mẩm là Severus sẽ vào Slytherin. 

Nguyên lai là vậy nên hai người không hề trao đổi gì về việc lựa chọn hai nhà tương phản của mình.  Và, Harry bị phân tới Slytherin, còn mà Severus vào Ravenclaw.

Trên nghi thức phân viện, Harry tức muốn hộc máu!

————————————

Tác giả có lời muốn nói: Hắc hắc hắc, Harry khẳng định đặc biệt buồn bực

Đại gia nếu là cảm thấy còn có thể, liền cấp cái này tiểu ngắn điểm cái cất chứa.

Xuẩn làm hy vọng đại gia có thể nhiều hơn nhắn lại, tìm xuẩn làm chơi

HẾT CHƯƠNG 3

[HP] Ký Ức – Chương 8: Trừng Phạt Và Bảo Hộ


EDITOR: AKKI

BETA: LIÊN

-o0o-

Đưa đi đợt độc dược dùng trong một tháng, trong lòng bé Harry cũng yên tâm hơn không ít, nếu không phải sau khi tới trường học em luôn quấn lấy Tom, chắc chắn Tom sẽ quên luôn việc phải làm mẻ độc dược mới cho chú, ngẫm lại đúng là có chút áy náy.

Giáo sư Snape tốt bụng còn đồng ý cho hai em mượn phòng làm việc của thầy, bằng không hai đứa nhất định sẽ gặp phải phiền toái lớn.

Không thể không nói ấn tượng đầu tiên thật sự rất quan trọng, năm ấy có người bị Snape đối xử lạnh nhạt, tất cả mọi việc đều thích tìm đến hắn để gây phiền toái cho nên hắn đã ghi hận Snape rất nhiều năm, sau khi tin tức bọn họ yêu nhau liền có thể cùng tin tức Voldemort trở về giống nhau đều mang tính oanh động Thế giới Pháp thuật, hơn nữa lại còn có thể hù chết người không cần tốn tiền.

Mà trái với việc hành động với Harry trước kia, Snape chỉ đơn giản là nguyện ý cho em mượn phòng làm việc cho nên em liền cho rằng y chỉ là một vị giáo sư có chút lạnh nhạt mà thôi, em còn một mực khuyên bảo Ron không cần phải thành kiến với con người của y.

Ron đối với tất cả những lời khuyên bảo của em tỏ vẻ thực không thể tin tưởng nổi.

Mà lúc này, họ còn không được tính là sinh tử chi giao, bọn họ chỉ mới là những đứa trẻ mười một tuổi, chỉ là cảm thấy đối phương là một đứa trẻ tốt.

Tom ngồi ở vị trí thủ tịch phía trước, ánh mắt lượn một vòng trên dãy bàn dài Gryffindor bên kia sau đó lập tức thu trở về.

Phần lớn tính tình của những người được phân vào Gryffindor đều chính trực, lỗ mãng, Harry ngây ngốc tại nơi đó cũng tốt hơn là ngây người tại nơi tràn ngập âm mưu tính kế ở Slytherin, cho dù có danh hào Chúa cứu thế, ở bên Gryffindor cũng sẽ không có người nào khi dễ em đi, ngược lại là Slytherin bên này thì…..

“Hừ, cùng một nhà Weasley đùa giỡn, tiền đồ sau này của Chúa cứu thế thật làm cho người ta lo lắng.” Đây là lời khinh thường đến từ Draco.

Tom nhớ rõ cậu chàng, đối với anh ấn tượng về cậu chàng tương đối sâu, không phải do trước cuộc chiến tranh đoạt vị trí Thủ tịch cậu chàng đã đoạt mất trung tâm tỏa sáng kia của anh, mà là bởi vì do lúc còn đang đứng chờ đợi giáo sư dẫn vào lễ đường, cậu chàng đã tỏ vẻ muốn tiến đến gần Harry —- đúng vậy không sai, ở trong mắt Tom, hành vi của Draco khi đó chính là đến gần —- bất quá khi đó Harry đang nói chuyện đến quên trời đất cùng với anh, đối với hành động đến gần của đối phương không cũng để tâm đến, sau đó Tom chú ý thấy ánh mắt của đối phương nhìn anh và Harry trở thành hung tợn.

Chung quy vẫn là một đứa con nít.

Tom nở nụ cười châm chọc trong lòng.

Cho dù có là người thừa kế nhà Malfoy, thì ở cái tuổi này, cũng không thể giấu hết tất cả những tâm tư của bản thân vào sau chiếc mặt nạ.

Một nhà Malfoy từ trước đến nay đều yêu thương gia đình, đặc biệt cực kỳ sủng nịnh đối với con cháu trong nhà, ngày đó sỡ dĩ Draco Malfoy tức giận bất bình như thế, hẳn là do cậu chàng không thể gặp được người mà bản thân đã nghe đến tên rất lâu trước kia, đã biết đến gia tộc của cậu chàng mà sau đó còn làm lơ cậu chàng đi.

Tom âm thầm cười nhạo một tiếng ở trong lòng.

Bây giờ là thời điểm cú mèo chen chúc mang theo thư tín bay tới, Tom tinh mắt nhìn thấy con cú mèo lông trắng như tuyết hướng về phía anh mà bay đến, ở trước mặt anh thả xuống một phong thư, sau đó lại mang theo một túi kẹo thật lớn bay về phía dãy bàn của Gryffindor bên kia.

Cha chắc hẳn biết tỏng anh cho dù có nhận được đồ ăn vặt cũng sẽ ném hết toàn bộ cho Harry, cho nên mới trực tiếp ra lệnh cho Hedwig đem hết sang cho Harry.

Mở phong thư ra, rút ra bức thư, đối với tin nhắn được viết bên trên nhẹ nhàng mà mỉm cười.

Ngay cả bản thân Tom cũng không rõ, rõ ràng đôi mắt của cha không tiện, nhưng vì cái gì cha vẫn có thể như cũ viết thư hồi âm cho bọn họ —- tuy rằng thư mà bọn họ gửi đi đều phải viết bằng chữ nổi, nhưng mà thư hồi âm lại không phải như thế, anh đã từng tưởng rằng cha chắc hẳn là dùng bút lông chim tự động, nhưng sau đó anh mới phát hiện thật ra cha anh hoàn toàn tự thân viết ra, tuy rằng nó thật ra không đạt tiêu chuẩn thẩm mỹ chữ viết của nhà Slytherin.

Tin tức trên mặt thư lải nhải dài dòng rất nhiều sự tình, bất đồng với nghệ thuật ngôn ngữ hoa lệ của Slytherin, thư hồi âm của cha  thật sự là kể liên miên những chuyện nhỏ nhặt, từ thức ăn hàng ngày của anh cho đến chuyện học tập.

Mặc dù biết lai lịch rõ ràng của anh nhưng vẫn xem anh như đứa trẻ mà đối xử.

Người kia chính là có năng lực như vậy, làm cho anh cảm nhận được ấm áp mà trước kia chưa từng nhận qua, bất quá cũng chính bởi vì như vậy, anh mới cam nguyện từ bên trong vương miện Ravenclaw đi ra, thoát ly hoàn toàn khỏi Voldemort, bắt đầu lại một lần nữa.

Sau bữa ăn sáng là tới hai tiết Biến hình học, sau đó chính là lớp Bay học cùng với Gryffindor.

Đây là lớp Bay đầu tiên từ khi khai giảng tới giờ, xa xa anh có thể nhìn thấy Harry đứng lẫn trong đám đông, đang nói chuyện gì đó với Weasley tóc đỏ, biểu tình cực kỳ hưng phấn.

Tom cảm thấy có chút bất đắc dĩ, thoạt nhìn có thể thấy rõ ràng Harry cực kỳ thích bay, nghe nói mỗi thành viên trong Gia tộc Potter đều cực kỳ am hiểu bay lượn, sức mạnh này có vẻ như là được khắc từ trong xương cốt, sau đó duy truyền vào máu cho tất cả những đời sau.

Không cần bất luận một kẻ nào dạy dỗ, bọn họ có thể tự bản thân nhanh chóng nắm giữ được tất cả những kỹ xảo về bay lượn.

Nhưng mà Tom lại không làm được.

Từ nhiều năm trước kia, khi anh vẫn còn là học sinh mười một tuổi, cái gì cũng đều không hiểu, lại cái gì cũng đều không thể nắm bắt thật tốt cho nên khi đó, anh bắt đầu đối với việc bay không có ấn tượng tốt, sau khi tốt nghiệp, anh chỉ sử dụng độn thổ để di chuyển.

Sau đó, anh bị phân liệt ra trở thành hồn khí bị hắn vứt bỏ, thẳng cho đến khi được cha phát hiện ra, anh có được cơ thể mới, có được cơ hội bắt đầu lại một lần nữa, hiện giờ ma lực của anh một lần lại một lần được đổi mới gột rửa, anh biết, những năm gần đây trong cơ thể anh tuần hoàn ma lực mới đang ở trạng thái hình thành, mà hiện tại, nếu nói anh còn có cái gì liên quan đến Voldemort, đại khái chính là không có hảo cảm với việc bay lượn.

Nhưng mà cho dù không có mấy hứng thú đối với việc bay lượn, anh vẫn không có khả năng để cho cây chổi bay của bản thân lăn lộn dưới đất một cách mất hình tượng như vậy một chút nào, cây chổi nhanh chóng biết điều mà nhảy vào tay anh, anh nhận thấy một tia nóng lòng muốn thử trong mắt Harry.

Nhưng mà bọn họ còn phải chờ tới lúc giáo sư thổi còi ra hiệu, thời điểm giáo sư chưa kịp thổi còi, có một tên Gryffindor ngu ngốc mất khống chế bay lên khỏi mặt đất, còn ở trên trời hét to trong mấy giây sau đó trực tiếp rớt xuống đất.

THẬT LÀ NGU NGỐC.

Tom kết luận trong lòng.

Cho dù anh không am hiểu dùng chổi để bay, nhưng mà tốt xấu gì anh không có muốn rớt xuống từ trên chổi làm cho bản thân bị thương.

Tom khịt mũi xem thường đối với sự an ủi của giáo sư với thằng nhóc ngu xuẩn kia.

May mắn là hành động lỗ mãng của tên nhóc ngu ngốc này, tiết học bay phải lùi lại một lúc, nếu như thương thế của tên nhóc đó thật sự nghiêm trọng mà nói, có lẽ khóa học bay này nhất định sẽ bị ngưng ngay lập tức.

Nhưng mà thật là đáng tiếc, Tom cảm thấy như Trái đất đang ngừng quay, nhưng mà có người lại không muốn ngừng nghỉ.

“Xem này, đây là cái gì?” Draco tinh mắt, nhanh tay nhặt lên món đồ nằm lăn lóc trên mặt đất, “Quả cầu ký ức? Sáng nay, tên ngu ngốc kia vừa mới khoe khoan quả cầu ký ức?” Lúc này người thừa kế Malfoy, mới chỉ là một tên nhóc con.

Tom cúi đầu rũ mi mắt xuống.

“Các ngươi cảm thấy như thế nào, nếu ta đem nó quẳng lên cao trên kia, xem bộ dạng ngu xuẩn của tên ngốc kia lát nữa có dám cưỡi chổi lấy nó xuống hay không?” Cậu chàng nói rồi ngồi lên cây chổi chậm rãi bay lên không.

Đám nhỏ Slytherin vỗ tay cho cậu chàng, rốt cuộc thì người thừa kế của Malfoy vẫn là kẻ dẫn đầu quan trọng của đám quý tộc con, cho dù cậu chàng có bắt được vị trí thủ tịch này hay không, nhưng mà cũng chỉ là năm nhất mà thôi, cũng không có ai dám nói gì đến trên đầu của anh.

“Buông quả cầu ký ức của Neville ra.” Ngay thời điểm Malfoy càng bay càng cao, bên phía Gryffindor bỗng nhiên vang lên một tiếng mắng giận dữ, Tom còn chưa kịp ngẩng đầu, Harry đã cưỡi cây chổi nát của trường bay lên, xông thẳng tới phía của Malfoy.

Đứa nhóc…. NGU NGỐC này.

“Ngươi…..” Sau khi bị ai đó bỏ lơ từ hôm khai giảng thẳng đến hôm nay lại bị ai kia vả thẳng vào mặt như thế này, Draco thật sự thẹn quá thành giận, mang theo quả cầu ký ức càng bay càng cao, “Có bản lĩnh thì ngươi tới bắt ta đi.” Cậu chàng càng bay càng cao, sau đó hung hăng ném quả cầu ký ức về phía trước.

Quả cầu ký ức trong không trung tạo thành một đường cong đẹp mắt, sau đó nhanh chóng rơi xuống.

Nguyên bản, Harry đang hướng về phía Draco bay tới, nhưng lại thấy hành động của cậu chàng ngay lập tức thay đổi phương hướng của cây chổi, nhắm theo hướng Draco ném quả cầu thủy tinh mà bay đi.

Tom kinh hồn táng đảm đứng bên dưới xem.

Giờ phút này tiếng hò hét bên người, tiếng gầm rú của giáo sư đều trở nên thật mờ nhạt, tầm mắt của anh gắt gao đuổi theo tên nhóc quỷ rắc rối đang linh hoạt bay vút qua trên không trung, đũa phép đã không tiếng động mà nằm im trong tay, lòng sợ hãi Harry bị cây chổi vứt rơi xuống đất.

Bất quá tiểu quỷ này từ trước đến nay luôn luôn là con cưng của Merlin, em thoạt nhìn đã trong nháy mắt nắm bắt được tất cả những tinh túy khống chế cây chổi của Gia tộc Potter, Tom đã nhìn ra được, em đã có thể nhuần nhuyễn khống chế được cây chổi cũ tới nỗi mơ hồ tùy thời đều có thể rã ra từng mảnh.

Giống như một điệu khiêu vũ cùng với mây và gió giữa không trung, linh hoạt đến nỗi khiến không một ai có thể rời mắt.

Harry cuối cùng cũng bắt được quả cầu ký ức vào tay, thuận lợi đáp xuống đất.

“Giáo sư bảo chúng ta phải ở yên tại chỗ, ngươi sao có thể…..” Một nữ sinh bên phía Gryffindor hoảng sợ lớn tiếng nói, không chỉ là đối với hành động không nghe lời của giáo sư mà còn khủng hoảng với hành vi điên cuồng vừa rồi của em làm cho cô nàng kinh hách.

“Mười lần hành vi thủ tục Slytherin, buổi sáng ngày mai trước khi vào học giao cho ta.” Chờ tới khi Draco đáp xuống, còn chưa kịp để cậu chàng khoe ra hành vi của mình, Tom lạnh lùng thả ra một câu làm cho tươi cười trên mặt cậu chàng đông cứng lại.

“Ngươi…..” Đối với hình phạt y chang của cha và cha đỡ đầu, Draco tỏ vẻ thật sự phẫn nộ.

Chưa từng có một kẻ nào có mắt dám dùng giọng điệu đó nói chuyện với cậu chàng. Trừ bỏ những tên mắt mù Gryffindor không biết Gia tộc Malfoy tôn quý như thế nào.

“Ta tưởng, tuy rằng ta không phải Thủ tịch nhà, nhưng mà ta tốt xấu gì vẫn là thủ tịch năm nhất nhỉ.” Tom quay đầu nhìn cậu chàng, cặp mắt đen tuyền đến mức có thể không hề phản chiếu ảnh ngược của bất kỳ thứ gì, con ngươi lại tràn ngập hơi thở lạnh băng, chính là nhiều năm trước tới nay vẫn luôn bị cha đỡ đầu nhà mình phun khí lạnh Draco cũng phải kinh sợ, khiếp đảm mà lùi về sau một bước, “Ta tưởng ta còn có quyền lợi trừng phạt ngươi.”

Một tên Phù thủy đến từ Giới Muggle, chẳng qua chỉ may mắn chiếm được vị trí thủ tịch liền tưởng có thể ở trước mặt mình khoa tay múa chân?

Draco cảm thấy bản thân còn không giơ lên đũa phép trong tay đều thật phải xin lỗi chính mình.

“Ngươi tưởng có thể đi tìm lão viện trưởng cáo trạng, hoặc tìm thủ tịch học viện chống lưng,” Khóe môi Tom gợi lên một màn trào phúng nhàn nhạt, “Nhưng mà ta nghĩ, nếu bàn về hành vi đúng sai của ngươi, ngày hôm nay ngươi thế nhưng lại có thể ném hết tất cả phong phạm Slytherin đi, đó mới là một cái sai, hoặc là nói, ngươi cảm thấy hành vi mới vừa nãy của mình, thực sự phù hợp với hành vi tác phong của một Slytherin chân chính?”

Draco á khẩu không thể trả lời được.

Tom lạnh lùng hừ một tiếng, xoay người trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người đi tới bên cạnh Harry, đem tất cả mấy câu thần chú ít ỏi mà anh biết để kiểm tra tình trạng của một người mà ném hết lên người Harry.

“Cũng không có nghĩ xem đây là lớp Bay đầu tiên của ngươi, nếu như trong quá trình cây chổi xảy ra vấn đề, vứt ngươi rớt xuống thì làm sao bây giờ?” Nhìn bộ dáng tươi cười hớn hở của Harry, Tom không thể không khỏi lắc đầu mắng.

“Không phải còn có anh ở đây hay sao, Tom?” Nhưng mà thật ra đối phương còn rất tốt, vui tươi hớn hở trả lại anh một câu như vậy, làm cho anh cái gì trách cứ cũng không thể nói nên lời.

“Ngu ngốc.” Thật lâu sau, anh chỉ có thể cúi đầu nghẹn ra một lời như vậy.

——————–

Tác giả: Mọi người tết nguyên tiêu cùng với lễ tình nhân thật vui vẻ.

Editor: Mọi người tết nguyên tiêu thật vui vẻ. Mặc dù tui trễ 2 ngày, hi hi.

À sau khi edit chap này tui mới biết thì ra bạn Tom nhỏ là mảnh hồn trong vương miện ah, làm cứ tưởng là HARRY lớn quay về quá khứ bắt cóc ẻm ko đóa.

Còn nữa bắt đầu từ chap này, khi nào tui ghi HARRY tức là nhắc tới Har lớn cặp Snarry nha còn Harry tức Har nhỏ cặp TomHar nhá. Và cách xưng hô cũng vẫn phân biệt như cũ tức Har lớn là cậu, nhỏ là em, Vol là hắn và Tom là anh. 

HẾT CHƯƠNG 8

Design a site like this with WordPress.com
Get started