[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 17


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Ngày hôm sau mọi người đều đi xem trận đấu đầu tiên của Cậu bé vàng, cơn buồn ngủ của Draco cũng hoàn toàn biến mất.

Có lẽ là vì khoảng thời gian trước đã tiêu hao quá nhiều ma lực, giờ đây ma lực của hắn chuẩn bị đạt đến đỉnh cao thứ hai, điều này yêu cầu hắn phải duy trì ngủ đủ giấc.

Nhưng có lẽ vì ngủ quá nhiều nên sau khi Draco mơ mơ màng màng tỉnh giấc thì không ngủ lại được nữa.

Hắn tỉnh dậy với đầu óc choáng váng, mọi đồ vật trong mắt hắn đều rất mơ hồ và thậm chí còn có bóng chồng lên nhau.

Hắn cảm thấy sẽ có chuyện gì đó xảy ra nếu hắn lại tiếp tục ngủ.

Draco ngồi dậy và ngây ngốc nhìn chằm chằm chiếc chăn một lúc lâu.

Thời tiết tháng 11 rất lạnh, trong cái tiết trời se lạnh này nếu mà được ôm chăn bông ấm áp và nhìn đáy hồ đóng băng lớp kính pha lê thì quả thực chính là thiên đường.

Draco chôn mặt ở trong chăn, hít sâu một hơi để lên tinh thần, rồi xuống giường đánh răng rửa mặt.

Hôm nay phải đến nhìn hành lang trên tầng bốn……

Hắn yếu ớt thay áo choàng, cầm lấy đũa phép và bước ra khỏi phòng.

Phòng sinh hoạt chung không có một bóng người, nhưng ngọn lửa trong lò sưởi vẫn cháy hừng hực rất ấm áp.

Draco bước đến gần lò sưởi trong tường và chuẩn bị một lúc trước khi nói chuyện với cái hình điêu khắc bé tin hin ở trên lò sưởi, nếu không nhìn kỹ sẽ không nhìn ra hoa văn đó có hình sư tử: “Slytherin là một trong bốn nhà sáng lập vĩ đại nhất.”

Nima hắn có thể tưởng tượng ra nụ cười vui vẻ của Slytherin khi nói ra câu này! Hỗn đản, từ trước đến giờ Salazar chưa bao từng thay đổi mật khẩu của mấy cái mật đạo, thật đúng là không có chút tính khiêu chiến nào!!

*Nima: M* nó.

Ngay lập tức lò sưởi tách ra khỏi bức tường, để lộ một cái mật đạo —— nơi dẫn đến rất gần với hành lang tầng bốn.

Draco than nhẹ một tiếng, ánh đèn nhấp nháy, cúi người bước vào mật đạo, lò sưởi trong tường lặng lẽ khép lại sau lưng hắn.

Rời khỏi căn phòng ấm áp, mật đạo vô cùng lạnh lẽo.

Draco không thể không tự ếm mười mấy bùa ấm áp cho toàn bộ cơ thể của mình.

Đi được một lúc, hắn ngáp một cái, thấp giọng lẩm bẩm, “Salazar, cậu cái tên ngốc này……”

Nhưng đột nhiên hắn lại nghe thấy giọng nói mơ hồ nhẹ nhàng vang lên bên tai: “Godric, cậu cái tên ngốc này……”

Nima, có quỷ a!!!!

Draco nắm chặt lấy đũa phép và hét to lên, “Lumos Maxima”

Toàn bộ mật đạo lập tức sáng lên.

Draco nghi hoặc xem xét xung quanh, hắn dựa vào vách tường để phòng ngừa kẻ địch từ mọi hướng.

“…… Sa, Salazar?” Draco ngập ngừng gọi.

Nhưng mật đạo rất yên tĩnh, giống như vừa rồi chỉ là ảo giác mà thôi.

Draco suy nghĩ một lúc, rồi bắt chước lại giọng điệu vừa rồi của mình: “Salazar cái tên ngốc này……”

“Godric……”

……… Salazar, sau một ngàn năm rồi mà cậu vẫn chơi tớ. Vui lắm sao cái tên hỗn đản này!?

Draco sử dụng bùa Tra xét khắp nơi, thu thập một đống tro bụi từ kẽ hở trong mật đạo.

Nắm lấy tro bụi ở trong lòng bàn tay, nhẹ như đang nắm lấy một đám mây mù.

…… Cái kia…… Hiện tại Sư tổ đang cần gấp chậu tưởng ký, có ai ship gấp không?

Draco nắm tro bụi trong tay, lao ra khỏi mật đạo, đi thẳng đến sân Quidditch để tìm Neville, quả cầu ký ức và chậu tưởng ký đều là loại sản phẩm thuộc về ma pháp ký ức ——

Hắn đang ôm một đoạn ký ức ngàn năm trước hoặc có lẽ là lời nhắn của bạn tốt, hắn vội vàng chạy băng qua cầu thang và chạy xuống bãi cỏ.

Giờ phút này sân vận động Quidditch đang bao phủ trong bầu không khí hoảng sợ —— vì cây chổi của Harry Potter bất ngờ bị mất kiểm soát, cậu sắp bị cây chổi của mình ném xuống dưới và đang treo lơ lửng giữa không trung. Tình thế rất nguy hiểm, các đội viên nhà Gryffindor cố gắng bay lại gần nhưng chỉ cần bọn họ tới gần là cây chổi của Harry sẽ càng bay cao hơn nữa.

Neville sợ tới mức chôn mặt vào trong áo khoác của Hagrid không dám nhìn, vẻ mặt của Ron tái nhợt lúc thì nhìn Harry, lúc thì nhìn Snape, lúc lại nhìn về phía của Quirrell —— cậu và Harry đã quên mất còn chuyện này!

Hermione nói cô ấy nhìn thấy Snape đang niệm chú, Ron muốn nói với cô rằng đừng đốt áo choàng của Snape, trực tiếp đốt của Quirrell đi, nhưng Ron lại sợ Chúa tể Hắc ám sẽ gây bất lợi với Hermione —— dù sao đốt áo choàng của Snape thì ông ấy cũng sẽ đẩy ngã Quirrell và làm gián đoạn việc niệm chú ——

Trì hoãn một lúc như vậy, Hermione cũng đã biến mất không thấy đâu.

Draco vội vã chạy tới khán đài nhà Gryffindor, cau mày và xuất hiện ở phía sau lưng Neville.

“Sao lại thế này!?” Draco ôm tro bụi, ngữ điệu hiếm khi gay gắt.

Hắn nhạy bén nhìn xem hai người hắn đang nghi ngờ —— Snape gắt gao nhìn chằm chằm Harry, miệng lẩm bẩm.

—— Nhưng Quirrell cũng giống như vậy.

…… Hai người các ngươi muốn làm gì đây, học theo cặp song sinh nhà Weasley chơi trò đoán xem ai là người làm sao!?

Snape đột nhiên hét lên một tiếng và nghiêng người về phía sau —— Hermione lại thành công một lần nữa —— Snape ngã về phía sau và đụng trúng Quirrell, bùa chú của hai người đều đồng loạt bị gián đoạn.

Trên trời cao rốt cuộc Harry cũng có thể leo lên cán chổi.

Ron ngã xuống ghế với tâm trạng vẫn còn đang sợ hãi, cậu lơ đãng nhìn lên thì thấy khuôn mặt của Draco trông rất âm trầm đáng sợ.

“Draco……?” Không biết vì cái gì Ron hơi sợ hãi, “Cậu làm sao vậy?”

Đây là lần đầu tiên mọi người nhìn thấy Draco tức giận, ngay cả khí tràng trên người hắn đều trở nên lạnh thấu xương và dữ tợn, khuôn mặt vô cảm, ánh mắt lạnh băng, loại khí thế cường đại này khiến người khác chẳng dám nói thêm câu nào.

“Mình sẽ không bỏ qua cho hắn.” Mặc kệ là ai, cũng không được phép cố gắng làm hại bất cứ học sinh nào ở dưới mí mắt của bốn nhà sáng lập.

Harry té ngã trên bãi cỏ với cây chổi của mình, cậu nhổ Golden Snitch từ trong miệng ra, cầm nó trong tay để tuyên bố với mọi người rằng trò chơi đã kết thúc.

Toàn bộ sân Quidditch vang lên tiếng hoan hô chấn động cả trời đất.

Draco lạnh lùng liếc mắt nhìn Snape và Quirrell, sắc mặt hơi bình tĩnh lại một chút, lại nhìn gương mặt đầy nước mắt của Neville.

“Là như thế này, Neville,” hắn không thể không hét lớn lên, bởi vì sân Quidditch thật sự quá ồn ào, “Cậu có thể cho mình mượn quả cầu ký ức được không.”

Neville sợ hãi nhìn khuôn mặt vẫn còn lạnh băng của hắn, sau khi lắp bắp đồng ý, thì chạy về phía tháp Gryffindor để tìm quả cầu ký ức, bọn họ đã hẹn sẽ gặp nhau ở Đại sảnh đường vào giờ ăn trưa.

Draco nhìn Neville rời đi, tay lại nắm chặt hơn một chút.

Ron nhìn đống tro bụi kia, tò mò dò hỏi: “Đây là cái gì vậy?”

Draco nhún vai, “Đại khái là một thứ rất thú vị, nhưng hiện tại mình không biết nó là cái gì.”

Nhìn bóng dáng Harry biến mất trên sân đấu, Ron vội vàng kéo Draco và Hermione đi theo phía sau Hagrid đến làm khách ở túp lều của bác ấy. Ở bên ngoài túp lều, bọn họ gặp Harry và vội vàng chúc mừng chiến thắng của cậu.

Harry bị dọa đến toàn thân toát mồ hôi lạnh, đến giờ vẫn còn cảm thấy sợ hãi.

“Mình hận Quirrell.” Cậu khàn giọng chửi rủa bên tai Ron, “Tên đó dám làm mình treo lơ lửng ở trên không trung lần thứ hai!”

Hagrid dẫn bọn họ vào túp lều và pha cho mỗi người một ly trà.

Harry trầm mặc không muốn nói chuyện, Ron thì trông như đang rất phiền não.

Hermione nhìn Draco nói, “Là Snape.” Cô nàng nói, “Mình nhìn thấy ông ấy gắt gao nhìn chằm chằm Harry, miệng thì lẩm bẩm liên tục.”

Harry và Ron không biết nên giải thích như thế nào. Mới có thể quang minh chính đại đem nghi ngờ chuyển sang người Quirrell.

Draco đem tro bụi cất vào trong cái bình nhỏ mà Hagrid đưa cho hắn và bỏ vào trong túi . “Không phải, cậu không nhìn thấy Quirrell, ông ấy cũng nhìn chằm chằm Harry. Hiềm nghi của bọn họ vẫn ngang nhau như cũ.”

Hagrid không thể tin được nói: “Tại sao các cháu lại nghi ngờ giáo sư của Hogwarts?”

“Không phải tụi con muốn nghi ngờ.” Hermione nói, “Nhưng đó chính là sự thật mà tụi con phát hiện được.”

“Phát hiện sự thật? Các con phát hiện sự thật gì?” Hagrid bưng một đĩa bánh đá đặt trên bàn. Draco lộ ra biểu cảm ‘Thì ra thứ này dùng để ăn sao’.

“Snape muốn trộm thứ gì đó—— ở hành lang trên tầng bốn.” Hermione nghiêm túc nói —— đã không cuộc đấu tay đôi nào với Draco vào lúc nửa đêm. Cho nên cô nàng không biết ở hành lang tầng bốn có một con chó ba đầu tên là Fluffy.

Harry nói, “Chắc hẳn là có người muốn vượt qua con chó ba đầu đó.”

Cậu không có nói người đó là Snape, cũng thận trọng không có nói ra tên của Fluffy ——

“Các cháu tại sao lại biết đến Fluffy?” Quả nhiên, Hagrid là người rất dễ nói chuyện so với bất kỳ ai khác.

“Con chó ba đầu?” Draco và Hermione cùng nhau hỏi.

“Thì ra con chó kia tên là Fluffy.” Ron và Harry kẻ xướng người hoạ.

Hermione giận dữ nhìn Harry và Ron, “Tại sao các cậu lại biết được chỗ đó có con chó ba đầu? Các cậu lại vi phạm nội quy của trường học, hay là các cậu lại đi lang thang vào ban đêm?!”

Hagrid chột dạ trả lời câu hỏi của Ron, “Đúng vậy —— con chó đó là của ta —— ta đã mua nó từ một người Hy Lạp vào năm ngoái —— ta đã cho cụ Dumbledore mượn để canh giữ ——”

“Canh giữ?” Ron không trả lời câu hỏi của Hermione, cậu theo sát lời nói của Hagrid.

“Đây không phải là chuyện học sinh nên biết!” Hagrid nói với vẻ mặt hơi bực bội, “Đó là chuyện bí mật, có hiểu không?!”

“Nhưng có người muốn trộm nó!” Harry giả vờ như đang rất khẩn cấp.

“Vớ vẩn! Snape là giáo sư của trường, ông ấy sẽ không làm chuyện như vậy.” Hagrid khẳng định nói.

Harry và Ron hy vọng lời nói này có thể thuyết phục Hermione, nhưng Hermione vẫn rất kiên quyết như bọn họ đã từng làm, “Vậy tại sao ông ấy lại muốn hại Harry?” Cô nàng lớn tiếng hỏi.

“Ta không biết tại sao, nhưng nhất định là con đã sai rồi!” Hagrid cáu kỉnh, “Đây không phải là vấn đề mà học sinh nên nhúng tay vào, chuyện này không liên quan gì đến các cháu, chuyện này rất nguy hiểm —— hãy quên Fluffy và Hòn đá Phù thủy đi! Đây là chuyện của giáo sư Dumbledore và Nicolas Flamel……”

“Hòn đá Phù thủy?!” Draco nhạy bén bắt lấy trọng điểm.

Harry nhanh chóng nói, “Cậu nghe nhầm rồi.” —— điều này sẽ mang đến cho Hagrid rất nhiều rắc rối, đây là chuyện bọn họ phải tự mình tìm hiểu chứ không phải là Hagrid nói cho bọn họ.

Ron lớn tiếng nói che giấu giọng nói của bọn họ, “Nói như vậy, trọng điểm là Nicolas Flamel!?”

Hagrid tức giận ngậm miệng lại.

HẾT CHƯƠNG 17

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 70


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Khi chiếc nón Phân loại thấy Salazar bước vào, không ai biết trong lòng nó đau biết bao nhiêu.

Nón Phân loại trong thế giới nội tâm của mình gạt nước mắt, khóc lóc kể lể “Godric, vì sao Salazar đã trở lại mà ngài lại không, tôi rất nhớ ngài đấy có được không, đừng có ném ta một thân một mình nơi đây mà, Godric ngài mang theo ta đi đi, không cần để ta một mình đối mặt với Salazar, chết nón đấy!!!!”

Rất rõ ràng, chiếc nón Phân loại đang động kinh ấy mà, hơn nữa chẳng ai hiểu nó đang nói gì.

“Ngài Dumbledore, có chuyện gì sao?” Salazar trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, đối với con sư tử già tính tình như con nít này, Salazar chẳng có chút kiên nhẫn nào.

“Đương nhiên đương nhiên” Dumbledore như con nít chớp chớp mắt với Salazar “Không có chuyện gì thì không thể tìm giáo sư Coimbra nói chuyện phiếm sao?”

Đối với biểu cảm vừa rồi của Dumbledore, Salazar như ăn phải cái gì đó ôi thiu, xém chút nữa ói hết ra, rất may ngàn năm trước đã làm bạn với con sư tử kia nên mới miễn cưỡng kìm được cảm giác muốn nôn mửa trong lòng.

“Đương nhiên có thể” Salazar bày ra biểu cảm tươi rói, chỉ là trong lòng âm u nhìn Dumbledore “Ngài Dumbledore, ngài cũng biết vì tôi sống từng bên Đức nên không quá quen thuộc với Hogwarts, có thể phiền ngài kể ta vài chuyện về Hogwarts được chứ?”

Albus Dumbledore đáng chết, nếu không phải tại cụ, không chừng hiện tại hắn đang trong phòng ăn đậu hủ đấy! Nhắc nhở thân thiện một chút, là Salazar ăn đậu hủ Ansel, chứ không phải Ansel ăn đậu hũ Salazar nhé.

“Đương nhiên có thể, con trai.” Dumbledore đã mém rớt xuống một đống gián khi nói câu này, nói chuyện về Hogwarts thì khi nào mới hết?!!

Mà Salazar bởi vì một câu con trai của Dumbledore, đã trực tiếp biến trời âm u thành mây bão. Đồng thời còn có mưa axit, sạt lở, động đất và vô số thiên tai thi nhau diễn ra.

Không biết qua bao lâu, Dumbledore cuối cùng mới giới thiệu xong Hogwarts, Salazar chậm rãi đứng dậy, xin lỗi Dumbledore “Ngài Dumbledore, bây giờ tôi còn có việc bận đành phải rời đi trước, khi nào rỗi rãi tôi sẽ lại tìm ngài nói chuyện phiếm, dù sao cuộc nói chuyện ngày hôm nay đã làm tôi rất vui.”

Đúng vậy, rất vui!

Ánh mắt Salazar tối sầm lại, vui đến mức làm hắn muốn đoạt cái chức hiệu trưởng Hogwarts ngay lập tức, không vì cái gì khác, mà bởi vì khi Dumbledore giới thiệu Hogwarts đã cố ý hay che giấu vài chuyện.

Dumbledore, ngươi thật sự cho rằng chỉ vì mình là hiệu trưởng nên không ai hiểu Hogwarts hơn mình sao? Hogwarts đã từng là tài sản cá nhân của Slytherin đấy.

Dumbledore nhìn Salazar ưu nhã rời đi, ngay cả bóng lưng cũng không muốn ở lại, trong lòng hậm hực, mấy câu cần hỏi không hỏi, cuộc nói chuyện này từ đầu đến cuối toàn là cụ blah blah, còn Salazar đảm nhiệm phần im lặng nghe. Không biết có thể mời thêm lần nữa không.

Dumbledore thở dài, hẳn là không muốn đến nữa đây mà. Tiện tay cầm tờ Nhật báo tiên tri hôm nay, nhìn trang nhất liền ngây ngẩn.

Trang nhất Nhật Báo tiên tri hôm nay: Gellert Grindelwald trở thành Bộ trưởng Bộ Phép thuật mới của Đức.

Chúa tể Hắc ám đời đầu của Đức trở thành Bộ trưởng Bộ Phép thuật, điều này đại diện cho cái gì? Là tai hay phúc?

Chẳng lẽ khi Bạch Phù thuỷ vĩ đại nhất của Anh Dumbledore quyết đấu với phù thuỷ hắc ám Grindelwald, còn có ẩn tình khác chăng?

…….

Mấy chữ này không ngừng tác động vào não Dumbledore, làm cụ chìm vào trong vô định.

Salazar vừa rời khỏi phòng hiệu trưởng liền vội vàng trở về văn phòng của mình, kết quả, từ phòng ngủ đến tận bên ngoài, một sợi tóc của Ansel cũng không có

Salazar dựa vào cửa phòng ngủ, khoé miệng chậm rãi kéo lên nụ cười nguy hiểm cùng quyến rũ “Al, em càng ngày càng không nghe lời.”

Thật ra không phải do Ansel càng ngày càng không nghe lời, mà do…….Ansel quên mất Salazar bảo mình chờ trong văn phòng.

Merlin a, chúng ta cùng cầu nguyện cho Ansel đi. Cần nguyện hôm nay y có thể thoát khỏi nanh vuốt của Salazar.

Quả nhiên khi Salazar độn thổ đến phòng ngủ của Ansel, phát hiện y đang ngủ đến không biết trời trăng mây gió, khóe miệng cong cong, hai bên má lộ ra hai lúm đồng tiền, bộ dạng đáng yêu làm Salazar dừng động tác trên tay lại.

Trong mọi trường hợp, dù Ansel có không nghe lời, hay vì một lý do thần kỳ nào đó mà trêu chọc Salazar, thì Salazar luôn là người đầu tiên thoả hiệp. Không phải ai cũng nói, ai yêu trước là kẻ bại trận sao? Mà Salazar đã sớm đem trái tim của mình cho Ansel từ ngàn năm trước rồi.

Salazar bước đến mép giường Ansel ngồi xuống. Vươn tay vuốt mặt Ansel, ánh mắt dần tối đi, hiện lên chút dục vọng.

“Al, rốt cuộc đến khi nào em mới lớn chứ?” Đến lúc lớn sẽ tắm sạch sẽ đến trắng trắng mềm mềm, đưa lên giường để hắn gặm không còn vụn xương.

Có Salazar bên cạnh, hơi thở quen thuộc càng làm Ansel ngủ ngon hơn. Mặc Salazar đùa nghịch thế nào, mắt Ansel vẫn nhắm chặt không mở.

Salazar cúi xuống, hôn lên trán Ansel, sau đó di chuyển từ từ xuống. Mắt, mũi, mặt, môi, chỉ cần là phần da bên ngoài đều lưu lại lá cờ chiếm đóng của Salazar. Có lẽ vì không thoải mái, nên Ansel vặn vẹo cơ thể rầm rì mấy tiếng, mới làm Salazar thỏa mãn ôm Ansel chui vào trong ổ chăn.

Khác với tình huống cua đồng của Salazar và Ansel bên này, Abraxas và Riddle ngay cả một con cua cũng không có.

Abraxas giật giật khóe miệng bất lực nhìn Riddle tung hoành ngang ngược trong trang viên của hắn.

Đây là trang viên Malfoy, mà Riddle cứ như đang ở trong trang viên Voldemort, đi qua đi lại, tuỳ ý phá hỏng đồ đạc. May mắn Abraxas đã đoán trước được, khi Riddle đang dỗi trong phòng, hắn đã nhanh tay lẹ chân cất hết đồ đạc quan trọng đi, tránh cho Riddle giận cá chém đồ.

Quả nhiên y như những gì Abraxas nghĩ….Riddle hoàn toàn làm lơ Abraxas, sau đó trước mặt hắn đập phá đồ đạc để phát tiết bực bội trong lòng.

Abraxas thở dài, hơn một tháng rồi? So về độ thù dai Riddle đứng hai tuyệt đối không ai dám đứng nhất. Không sao, thân là chồng thì phải chịu đựng những hành vi tùy hứng của vợ mình, hắn chịu được!

Abraxas một bên tự an ủi bản thân, một bên đau lòng nhìn mớ đồ đạc Riddle liệng từ bên này đến bên kia phòng. Tuy rằng không bằng mớ hắn đã cất, nhưng cũng cần dùng Galleons để mua đó!!

Tom Riddle, em là một người vợ phá của!!

Abraxas cảm thấy đau hết cả lòng, một tháng nay ngày nào Riddle cũng dập đồ, làm hắn bốc hơi không ít Galleons. Abraxas rốt cuộc cũng nhịn không nổi nữa!

Abraxas bước lên phía trước, một tay kéo Riddle ôm chặt vào lòng “Tom, được rồi, đừng giận nữa, tất cả đều là do anh không đúng.”

Riddle nheo đôi mắt đỏ như thỏ của mình lại, cong môi nhìn Abraxas “Abra, anh không đúng chỗ nào, sao tôi lại không biết anh sai cái gì vậy?”

Abraxas im lặng, lần chữa trị linh hồn này sao lại làm vợ anh còn khó đối phó hơn ngày xưa thế? Chuyện này không tốt chút nào, là vợ nhất định phải nghe chồng mình nói.

Abraxas sờ sờ mái tóc đen mềm như lụa Trung Quốc của Riddle, ngữ khí mềm mại an ủi vợ mình “Tom, anh với tên Persnard kia thật sự không có quan hệ gì, không phải em muốn xem đoạn ký ức kia của anh sao? Đi thôi, anh cho em xem.”

Abraxas thở dài, xem thì xem thôi, dù sao cũng không mất mặt đến thế.

Đối với phẩm hạnh của Abraxas, Riddle rất không tin tưởng, anh nhìn Abraxas “Hửm? Bây giờ lại cho tôi nhìn, sao anh bỗng dưng tốt thế?”

Abraxas nhếch miệng, lãm đạm không nói lời nào, kéo Riddle vào thư phòng lấy chậu tưởng ký ra, dùng đũa phép kéo ký ức từ thái dương ra để vào. Sau đó nắm cánh tay Riddle, nhàn nhạt nói: “Đi thôi, chúng ta cùng xem.”

Hắn cũng muốn hồi tưởng chút ngày xưa.

Một lúc sau, câu đầu tiên Riddle nói sau khi mở mắt thế mà lại là: “Abra, ngày xưa anh đẹp hơn bây giờ nhiều đấy.”

Bây giờ nếu ra khỏi nhà nói mình là nữ, mười người cũng có hết tám người tin, còn khi ấy, chắc chắn ai cũng tin!!

Mặt Abraxas cứng ngắc, hắn không muốn Riddle xem đoạn ký ức này hoàn toàn là do dung mạo đáng chết kia!!

Rõ ràng cùng một hệ gen, tuy rằng Ansel giống nữ, nhưng tuyệt đối sẽ không có ai nhìn lầm y, mà hắn…..có một khoảng thời gian toàn Hogwarts ai cũng xem hắn là em gái….mà không phải em trai, cảm giác đó không tốt chút nào.

“Bây giờ đã tin anh và Persnard không có quan hệ gì với nhau rồi chứ?”

“Anh không có” Riddle đen mặt, nhìn mặt Abraxas chỉ muốn dọng cho một cú “Nhưng tên chết bầm kia bây giờ đang quấn Lucius đấy!”

Đời cha nợ tình tìm con giải quyết sao?! Cho dù Lucius thích con trai, nhưng cũng không nên là một con sư tử Gryffindor chính tông!! Tên đó là hàng chính hãng đó!!

Abraxas ôm Riddle vào lòng, ái muội thì thầm bên tai anh “Thân ái, chuyện của Lucius nó tự giải quyết được, hiện tại chúng ta nên giải quyết vấn đề của chúng ta nhỉ?”

Đối với động tác thân mật của Abraxas, toàn thân Riddle cứng đờ, khô khan hỏi “Chuyện gì?” biết Abraxas lâu như vậy mà còn không hiểu ẩn ý từ những động tác của hắn thì đâm đầu vào tường đi cho rồi.

“Đương nhiên là” Abraxas trực tiếp ôm ngang Riddle, hai tên đàn ông ôm nhau thế nhưng không hề chướng mắt chút nào “Đi tạo em bé nào.”

Nói xong liền ôm Riddle hướng phòng mình vọt đến.

Riddle trố mắt một lát, cuối cùng đỏ hết cả mặt lớn tiếng quát Abraxas “Abraxas Malfoy, tên chết bầm này!!!” (Tôi thấy một sự đã nghiện rồi còn ngại, hahahah)

HẾT CHƯƠNG 70

[HP + Twilight] Magical Twilight – Chương 1.1


TRANSLATOR: JUNE

BETA: KYU

-o0o-

Harry tắt động cơ xe máy đang gầm rú và kéo mũ bảo hiểm ra, nhìn quanh thị trấn mà mình đang ở. Cậu lắc đầu, cảm thấy mưa bắt đầu thấm ướt mái tóc dài ngang vai của mình. Tuyệt thật. Tại sao cậu phải dừng lại ở thị trấn khô cằn nhất mà cậu từng thấy kể từ khi rời châu Âu? Harry xuống xe và nhanh chóng di chuyển vào bên trong quán cà phê cậu đậu xe trước cửa. Cậu tìm một chiếc bàn trống và cởi bỏ chiếc áo khoác bò đen ra, treo nó lên lưng ghế đối diện. Nhanh chóng gọi một ly cà phê rồi ngồi xuống, Harry bắt đầu quan sát những người xung quanh. Cho đến nay cậu không nghĩ nhiều về Forks, hay ai là người đặt tên cho thị trấn sau khi tìm thấy nó? Ban đầu cậu định dừng chân ở Seattle, nhưng có lẽ một thị trấn nhỏ thì tốt hơn, đặc biệt nơi không phải là điểm thu hút khách du lịch. Với khoảng chỉ ba nghìn người và lượng mưa cao nhất mà cậu từng thấy ở Mỹ, đây có thể là nơi hoàn hảo để ẩn náu. Harry mỉm cười khi uống xong cà phê và đứng dậy rời đi, có vẻ như Forks giờ đã có thêm một cư dân.

Tìm một nơi ở không quá khó, mặc dù tuổi của cậu đã khiến một vài người phải nhướng mày, và với cách cậu tiêu tiền. Hầu hết những người mười tám tuổi không có tiền để phung phí theo cách của Harry. Có thể, nhưng một lần nữa hầu hết những người mười tám tuổi không phải là những cựu chiến binh phù thủy cố gắng chạy khỏi ký ức của họ.

Một vài người biết Harry vào năm nhất giờ sẽ không thể nhận ra cậu nữa. Hiện giờ cậu đã cao 5 feet 9, mái tóc đã mất đi vẻ hoang dã do dài ra. Khi Harry dần lớn lên, cậu không còn giống James nữa, gương mặt cậu càng lúc càng giống Lily, các đường nét trông thanh tú hơn nhiều. Cậu vẫn giữ vóc dáng mảnh khảnh của một tầm thủ khiến bản thân trông còn gầy hơn trước, thứ cậu thường lợi dụng trong các trận đấu.

Harry đã không còn dùng kính nữa. Đầu tiên nó được thay bằng kính áp tròng và sau đó thị lực của cậu được điều chỉnh bằng một loại thuốc khá bất hợp pháp do chính Severus nấu. Nhưng kính và thậm chí cả kính áp tròng là quá nhiều rắc rối trong trận đấu và cần phải loại bỏ nó. Khi Harry bắt đầu trông giống như Lily, sự thù hận của Snape đã dần nguôi ngoai, cho đến khi anh gần như là một người cha đỡ đầu khác cho anh hùng trẻ tuổi. Thật tuyệt khi người đàn ông lớn tuổi không coi thường cậu 24/7, vì họ đã phải đặc biệt làm việc chặt chẽ với nhau cho đến cuối cùng, và cái chết của Severus vẫn khiến cậu nghẹn lại khi nghĩ về điều đó. Đó là một trong nhiều yếu tố dẫn đến việc Harry gói ghém hành lý và biến mất trong đêm hai tháng sau khi hoạt động thu dọn cuối cùng kết thúc.

Các trận chiến cuối cùng và các hoạt động dọn dẹp sau đó đã gây khó khăn cho mọi người vì danh sách những người chết và mất tích ngày càng dài ra. Vì vậy, nhiều người đã chết ở cả hai bên, hầu hết những người bạn cùng năm của cậu trong số đó. Trong ký túc xá của Harry chỉ còn lại mình cậu và Dean Thomas. Trong số các cô gái, chỉ có Hermione, mặc dù vậy liệu cô ấy có bị Draco làm cho phát điên không? Ngày cậu tìm thấy xác của Ron trong ngục tối của trang viên Malfoy cũng là ngày Harry bắt đầu lên kế hoạch rời khỏi nước Anh. Cậu biết rằng dù họ nỗ lực đến đâu, vẫn có một số kẻ ủng hộ của Voldemort không bị phát hiện, thậm chí có thể nhiều trong số chúng đã có dấu hiệu đen, mặc dù không phải ở Anh vì họ đã tìm ra cách để thông qua bất cứ điều gì. Giữa sự săn lùng liên tục của Bộ và báo chí, cùng với thái độ của những người mất gia đình vì chiến tranh, cậu nhận ra rằng cậu sẽ được bình yên chừng nào cậu còn ở đó. Vì vậy, một đêm nọ, Harry đã trượt khỏi Grimmauld và bắt chuyến phà qua kênh để đến Pháp. Từ đó, cậu đã lang thang hầu hết châu Âu và châu Á trước khi đến châu Mỹ. Harry thỉnh thoảng chạy vào thế giới phép thuật, đặc biệt là trong vài tháng đầu tiên, nhưng kể từ đó cậu đã trở nên khá giỏi trong việc trốn tránh chúng.

Không có sự tập trung dày đặc của các pháp sư ở bang Washington, cậu đã tình cờ bắt gặp Forks vào ngày cậu tới đây và hạnh phúc khi phát hiện ra mình là phù thủy duy nhất, mặc dù Harry đã phát hiện ra một số sinh vật huyền bí. Chúng không làm phiền cậu, hầu hết cảm nhận được sức mạnh của cậu và tránh xa cậu ra. Những sinh vật này không chỉ đơn giản là tò mò nên cậu mặc chúng như vậy. Vì sự tập trung của các sinh vật nơi đây dường như nằm trong khu bảo tồn của địa phương, cậu nghi ngờ rằng cậu sẽ gặp phải bất kỳ thứ gì, đặc biệt là vì chúng đã có đồ của riêng mình. Ý nghĩ đến trường khiến cậu rùng mình, nhưng biết làm sao được. Chương trình dạy kèm Harry nhận được rất tốt nhưng cậu vẫn cần phải tốt nghiệp nếu cậu muốn vào đại học hoặc kiếm một công việc tốt. Dù có nhiều tiền, cậu vẫn muốn làm việc. Sự lười biếng sẽ khiến Harry trở nên tồi tệ trong vòng vài tháng, cậu biết điều đó từ những mùa hè bị nhốt trong phòng ngủ dưới cầu thang trong căn nhà kia. Vì vậy, cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc hoàn thành năm cuối trung học, và có vẻ như trường trung học Forks là ngôi trường “may mắn”. Cậu chỉ không biết liệu cậu có nên thương hại họ vì cậu ở đó hay không.

Ngôi nhà mà cậu mua khá là rộng rãi và thoáng mát. Mặc dù Harry không mắc phải chứng sợ không gian hẹp hay gì đó, nhưng cậu muốn có không gian của riêng mình khi có thể. Đúng là ngôi nhà này khá lớn cho một người, nhưng rồi cậu sẽ gặp may mắn, kết thêm vài người bạn nữa mà thôi. Khi đó cậu sẽ không phải ở một mình. Ngôi nhà này cũng ở vùng ngoại ô, vậy nên Harry thật sự gần gũi với hàng xóm. Theo người môi giới nhà đất cho Harry nói thì nhà hàng xóm gần Harry nhất là gia đình bác sĩ Cullen, họ sống cách thành phố còn xa hơn Harry vài dặm. Nhưng cô nàng môi giới nói rằng họ đã chuyển nhà ngay khi cậu ký tờ thủ tục cuối cùng. Ngay đằng sau căn nhà là một khu rừng rộng lớn, vì vậy Harry có thể lang thang trong đó vào những ngày cậu cảm thấy hứng thú với việc đi bằng bốn chân thay vì hai chân như thường ngày, hay chỉ đơn giản là khi cậu muốn một chuyến phiêu lưu mạo hiểm hơn chút so với những buổi lén vào rừng Cấm. Cậu dựng một vài lớp bảo vệ cho chỗ tài sản mình kiếm được, nhờ đó, cậu có thể biết ngay ai đang vào khu nhà mình khi cậu đang mải dùng phép thuật hoặc làm những thứ Muggle không nên thấy. Chúng cũng giúp Harry biết được rằng có ai đang cố theo dõi cậu hay không nữa.

Harry lấy phòng ngủ trên lầu lớn nhất cho mình và biến phòng ngủ lớn thứ nhì trên hành lang thành thư viện. Phòng ngủ còn lại được biến thành phòng thí nghiệm độc dược. Mặc dù cậu sẽ không bao giờ đạt đến cấp độ của Severus, nhưng cậu đã trở nên thành thạo trong việc pha chế các loại độc dược thông dụng nhất trong gia đình hoặc trên các trận Quidditch, cậu không thích mua chúng. Harry tránh tất cả các màu sắc trong nhà khi trang trí, chủ yếu sử dụng màu kem và nâu, ngoại trừ trong phòng ngủ của mình, nơi cậu sử dụng chủ yếu là xanh lam và xanh lá cây, thỉnh thoảng mới có bạc. Cậu né màu đỏ và vàng của Gryffindor, nhưng sử dụng màu xanh biển Ravenclaw, lục và bạc của Slytherin. Cậu đã chấp nhận bản chất Slytherin của mình từ lâu, và màu xanh lam luôn khiến cậu nhớ đến đồng phục của Luna. Cô ấy là người sống duy nhất mà cậu nhớ và cậu đã để Hedwig lại với cô ấy, kỳ lạ là hai người họ đã có một cuộc sống tuyệt vời.

Ở tầng dưới, Harry thiết lập một văn phòng tại nhà, nơi được coi là một phòng ăn chính thức với tất cả những thứ cậu có thể cần. Cậu không sử dụng phép thuật nào cho tầng trệt vì nó là nơi tiếp khác, và sẽ không ai được phép lên tầng trên. Nhà bếp rất hiện đại và Harry mong rằng sẽ được nấu những gì cậu muốn trong đó. Cậu luôn thích nấu ăn và giờ cậu có thể làm như vậy trong chính căn bếp của mình. Phòng khách được bố trí với nhiều ghế dài và ghế tựa rất thoải mái, một số được xếp thành nhóm phía TV lớn. Tác phẩm nghệ thuật thu thập được từ kho tiền của gia đình được trưng bày trên tường; rõ ràng là một Potter ở đâu đó trong gia đình đã thích nghệ thuật Muggle. Nó đã giúp cậu đỡ phải tìm cho mình một số đồ Muggle. Khá nhiều bản gốc giờ đây trị giá hàng nghìn, có thể hàng triệu. Dọc theo các bức tường cũng có một vài giá sách, chủ yếu chứa đầy những cuốn tiểu thuyết bìa mềm, nhưng cũng có một vài cuốn có tính chất học thuật hơn. Nhà để xe lớn chỉ có một chiếc xe đạp của Harry vì thế cậu cần phải có một chiếc xe hơi cho mùa đông. Cậu không muốn chết cóng trên đường đi đến trường, và cậu sẽ không dựa vào bùa sưởi để đến đó để không bị tê cóng.

Nhìn chung, Harry rất hạnh phúc với ngôi nhà mới của mình, và nhờ một chút phép thuật mà cậu không mất nhiều thời gian để trang trí. Cậu sẽ cần xây thêm một nhà kính vào một lúc nào đó để chứa các thành phần độc dược, nhưng thôi để sau.

HẾT CHƯƠNG 1.1

HẾT CHƯƠNG 1.1

[ HP ] Trọng Sinh Chi Hôi Nghê Hạ – PN7: Tôi Tên Là Teddy


EDITOR: YUKI

BETA : BĂNG

-o0o-

Tôi tên là Teddy Black, tên đầy đủ là Edward Lupin Black, và Teddy là nhũ danh của tôi, nhưng mọi người đều thích gọi tôi là Teddy, cho nên tôi có một biệt danh là —— Teddy Black.

Tên này là do cha đỡ đầu đặt cho tôi, cha đỡ đầu là ân nhân của cha tôi, là học sinh của ba ba tôi, cũng là người mà daddy tôi cảm thấy áy náy nhất.

Ừm, bạn không có nhìn lầm đâu, tôi có một người cha và một người ba ba, một người daddy. Bọn họ là ba người khác nhau, không giống anh Sol, chị Cyn, anh Will, và em Benny là người nhỏ nhất ở trong nhà. Bọn họ gọi chú Severus là cha, gọi cha đỡ đầu là daddy. Nhưng đối với bốn người bọn họ thì họ gọi chú Severus hay cha đỡ đầu là ba ba đều được. Nhưng ở nhà tôi thì không được, daddy và ba ba cùng nhau sinh ra tôi. Nói chính xác thì cha của tôi, phải là chú của tôi, là em trai của daddy. Tuy nhiên, bởi vì sức khỏe của cha tôi có chút không tốt và không thể có con được. Cho nên vì muốn cho cha tôi cảm thấy có một gia đình, ba ba và daddy của tôi đã thương lượng với nhau rất lâu và bắt đầu từ năm tôi sáu tuổi, tôi đã sửa miệng kêu chú Regulus là ‘Cha’.

Tôi năm nay đã 11 tuổi, tôi đã nhận được thư thông báo nhập học vào đúng ngày sinh nhật của mình, mặc dù mỗi phù thủy nhỏ đều sẽ nhận được thư, nhưng cha, ba ba và daddy, còn có cha đỡ đầu vẫn rất vui khi tôi nhận được thư. Vì sinh nhật của tôi là ở tháng 2 và còn rất lâu nữa mới tới thời gian đi học, cho nên bọn họ cũng không sốt ruột dẫn tôi đi mua đồ. Bọn họ nói vào lúc nghỉ hè họ sẽ đưa tôi đến Hẻm Xéo.

Tôi họ Black, mà không phải là Lupin. Bởi vì gia tộc Black đang rất cần một người thừa kế và cũng không ai biết được khi nào cha tôi sẽ rời đi. Chỉ cần cha đỡ đầu ở nước Anh, thì hầu như ngày nào ông cũng đến nhà cũ để kiểm tra sức khỏe của cha. Cha đỡ đầu là một người rất lợi hại. Tôi nghe nói rằng cách đây 12 năm ông đã đánh bại một phù thủy vô cùng xấu xa, còn nữa khi tôi mới được 3 tuổi ông đã đi cứu tộc Tinh linh, ông là một anh hùng truyền kỳ trong thế giới phép thuật. Nhưng tôi và anh Sol, chị Cyn, anh Will, và em Benny đều không tin điều đó, bởi vì cha đỡ đầu còn rất trẻ và luôn ôn hòa. Làm sao một người ôn hòa như vậy lại có thể đánh nhau với một phù thủy xấu xa được? Nếu như thật sự đánh nhau mà lỡ như đánh không lại thì biết làm sao bây giờ? Phải biết rằng, chú Severus đáng sợ như vậy cũng chưa bao giờ nói nặng lời dù chỉ một câu với cha đỡ đầu.

Đương nhiên, đối với suy nghĩ của chúng tôi, cha đỡ đầu luôn mỉm cười và nói: “Đúng vậy, ta chỉ là một phù thủy rất bình thường. Điểm đặc biệt duy nhất của ta là có Sev và các con.”

Tôi biết hiện tại cha đỡ đầu có bốn người con đỡ đầu, tất cả đều là con của các gia tộc lớn nhất thế giới phép thuật —— con gái lớn của gia tộc Grindelwald chị Angelique; em trai Ellen Zabini người thừa kế gia tộc Zabini; em trai Scorpio Malfoy người thừa kế gia tộc Malfoy; và tôi, Edward Black người thừa kế duy nhất của gia tộc Black.

Cha đỡ đầu của tôi là một người ba ba rất tốt đối với anh Sol, chị Cyn, anh Will và em gái Benny, điều tôi hâm mộ nhất chính là bọn họ luôn luôn có thể ăn được điểm tâm do đích thân cha đỡ đầu làm. Mặc dù tay nghề của Kreacher rất tốt, nhưng tôi vẫn muốn ăn món gì đó do ba ba, daddy hoặc cha đích thân làm, cho dù không ngon cũng không thành vấn đề. Nhưng cả ba người bọn họ trước nay chưa bao giờ biết bếp ở nơi nào. À, có lẽ ba ba có khả năng biết được, nhưng xét thấy thái độ của Kreacher đối với đồ ăn thì có lẽ tôi sẽ không bao giờ ăn được món do ba ba làm. Bởi vậy, tôi vô cùng chán ghét con gia tinh này, con gia tinh đã ở bên daddy và cha từ khi họ còn nhỏ. Mỗi khi nhìn thấy những cái đầu gia tinh ở nhà cũ Black, tôi luôn luôn tự hỏi —— có phải những gia chủ kế thừa gia tộc ở những đời trước đều rất ghét gia tinh không, sau đó khi bọn họ trở thành gia chủ, thì sẽ giết chết những con gia tinh mà mình chán ghét? Tuy nhiên, ít nhất tôi không có nhìn thấy cảnh tượng như vậy ở trang viên Potter của cha đỡ đầu và trang viên Malfoy của dượng Lucius —— có lẽ, chỉ có những con gia tinh ở gia tộc Black mới đáng sợ như vậy?

Daddy là một Thần sáng, nghe nói daddy đã là Phó Cục trưởng Thần sáng, nói tóm lại là daddy là một người rất dũng cảm và vô cùng bận rộn, nhưng nếu như có thời gian rảnh rỗi thì daddy sẽ biến thành một con chó to chơi với tôi. Có đôi khi tôi cảm thấy daddy thậm chí còn giống một đứa trẻ hơn so với tôi. Daddy luôn có vô số những câu chuyện ‘Ngu ngốc’, và ông luôn kể tôi nghe những câu chuyện truy bắt tội phạm. Tuy rằng kết thúc luôn là ông bắt được tội phạm cực kỳ hung ác, tuy rằng kết cục câu chuyện luôn ‘Ngô nghê’ như vậy nhưng tôi vẫn bị hấp dẫn bởi quá trình truy bắt dũng cảm hấp dẫn của các Thần sáng. Những câu chuyện xưa của daddy luôn tràn ngập chủ nghĩa anh hùng không hề sợ hãi. Tuy rằng tôi không ủng hộ việc hy sinh không cần thiết, nhưng tôi chưa bao giờ nói với daddy là tôi không thích nghe những câu chuyện xưa của ông ấy, bởi vì cha đỡ đầu đã nói với tôi rằng daddy kể chuyện cho tôi nghe là vì daddy yêu tôi. Công việc của daddy rất bận rộn và nguy hiểm, nếu daddy không yêu tôi thì làm sao mỗi ngày dù ông rất mệt mỏi nhưng vẫn kể chuyện cho tôi nghe và hôn chúc ngủ ngon?

Mà ba ba là giáo sư của Hogwarts, và giống như chú Severus, mỗi tuần hai người bọn họ luôn luôn về nhà một lần. Hơn nữa chúng tôi là con của hội đồng trường học, từ khi còn nhỏ tôi và bộ ba (gồm anh Sol, chị Cyn và anh Will) thường xuyên đến Hogwarts, đặc biệt là bộ ba bởi vì có một thời gian cha đỡ đầu không ở đây. Vì vậy, chú Severus luôn cảm thấy không ổn khi gửi họ đến nhà cũ Black, trang viên Malfoy, trang viên Zabini hay là gửi bọn họ đến trang viên Potter để gây phiền toái cho mấy người sáng lập. Dù sao đây cũng là con của mình, đặc biệt sau vụ việc đã xảy ra với anh Will, chú Severus không dám tùy tiện gửi bọn họ nữa, cho nên, chú thường để bộ ba chơi đùa ở Hogwarts, nên tôi cũng đến Hogwarts chơi chung với họ. Tôi, Ellen, Scorpio, đều rất thích chơi chung với bộ ba. Bọn họ có tính cách rất khác nhau: anh Sol luôn tùy tiện, tuy thô lỗ nhưng cũng rất tinh tế, cách nói chuyện và làm việc luôn khiến người khác phải nghe theo; chị Cyn thì hơi đáng sợ, bởi vì chị ấy luôn có thể đoán được cả ngày hôm nay bạn đã đi đâu và làm cái gì, càng đáng sợ hơn là, chị ấy có thể kể ra hôm qua bạn đã làm cái gì, hơn nữa chị ấy cũng không thích làm nũng hay có hành vi giận chó đánh mèo, chị ấy luôn rất bình tĩnh, chị ấy sẽ không tùy tiện nổi nóng, giống như cha đỡ đầu và chú Severus; anh Will thoạt nhìn luôn tươi cười, trông ôn hòa và vô hại, có điểm thân thiết, nhưng trong vài giây anh ấy có thể lập ra một kế hoạch chính xác để bạn tự nguyện rơi xuống hồ nước cách đó ba mét. Tóm lại, bộ ba là một nhóm mà những đứa trẻ tuổi xấp xỉ không thể chọc vào, mà em trai Benny chính là tiểu vương tử trong lòng bàn tay của bọn họ, lại càng không thể chọc vào được.

Ba ba là một người rất ôn hòa, tôi thường nghĩ rằng nếu không phải bởi vì ba ba có ‘Vấn đề xù lông nhỏ’, thì có lẽ daddy sẽ không lấy được ba ba. Đương nhiên, với tư cách là giáo sư Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám dạy dỗ các phù thủy, sức chiến đấu của ba ba không thể kém hơn daddy. Ba ba rất yêu tôi. Tôi vẫn nhớ một cuộc bạo động phép thuật khi tôi còn nhỏ, chú Severus không ở nhà, cha đỡ đầu không ở nước Anh, daddy đang thực hiện nhiệm vụ, và cha đang có một cuộc đàm phán, Kreacher lại không nghe lời ba ba. Ngày hôm đó chính là trăng tròn, tuy rằng ba ba sẽ không mất đi lý trí hoặc bị cưỡng chế biến thân, nhưng ở đêm trăng tròn ba ba không thể sử dụng Floo hay độn thổ, nhưng vì tôi, ba ba đã vội vàng sử dụng hệ thống Floo để đưa tôi đến bệnh viện St. Mungo, kết quả là ba ba đã hôn mê suốt một tháng, hơn nữa tất cả nỗ lực điều trị Lang dược trước kia đều biến thành kiếm củi ba năm thiêu một giờ*. Điều này làm tôi rất cảm động và cũng khiến tôi thực sự rất chán ghét Kreacher.

* Kiếm củi ba năm thiêu một giờ: Ý chỉ vì một sai lầm nhất thời mà khiến cho tất cả cố gắng, nỗ lực trước kia đều biến mất.

Tiếp theo là cha tôi, tuy rằng cha không muốn tôi gọi ông là ‘Cha’, nhưng tôi biết cha cũng thích tôi. So với bộ ba, tôi cũng không sống thường xuyên ở Hogwarts, bởi vì ba ba có một ‘Vấn đề xù lông nhỏ’, ông sợ dọa tôi hoảng sợ, cho nên tôi được lớn lên dưới sự chăm sóc của cha. Điều khiến tôi cảm thấy rất khó tin chính là cha và daddy là anh em nhưng bọn họ lại không giống nhau chút nào. Nói về ngoại hình, đường nét khuôn mặt của daddy cứng rắn hơn, còn cha thì thanh tú hơn; còn nói về cách đối nhân xử thế thì, daddy là một Gryffindor, còn cha thì là một Slytherin chân chính. Nói một cách đơn giản, thì bọn họ là hai thái cực trái ngược nhau. Cha rất quý trọng và cũng rất thích tôi, ông và cha đỡ đầu luôn nhớ sinh nhật của tôi, sau đó sẽ vô cùng cẩn thận chuẩn bị quà tặng cho tôi. Nhưng sức khỏe của cha không tốt, cộng với rất nhiều công việc trong gia tộc Black khiến ông bận rộn, nhưng ông không hề khiến tôi có cảm thấy rằng ông không quan tâm đến tôi. Cho nên, tôi rất thích cha.

Ngoài cha, tôi cũng rất thích dì Narcissa. Thành thật mà nói, xét về tuổi tác thì tôi nên gọi anh Draco nhà dì Narcissa là chú Draco. Quan hệ trong các gia đình quý tộc luôn luôn lộn xộn như vậy sao? Tuy nhiên, vì lợi ích của gia tộc Black, thì gọi ai đó thân thiết một chút cũng không có gì sai.

Tôi là người thừa kế của gia tộc Black, người mà tôi ngưỡng mộ nhất chính là cha đỡ đầu của tôi, đương nhiên không phải là tôi nghe những ‘Sự tích anh hùng’ được truyền tai, mà là bởi vì học thức uyên bác và khí thế cao quý của cha đỡ đầu, quả thực cha đỡ đầu chính là một người hoàn mỹ. Cái gì cha đỡ đầu cũng biết và biết rất nhiều thứ. Rất thông minh và luôn đối xử hòa nhã với người khác, quả thật xứng đáng là gia chủ gia tộc Potter mà mọi người ca ngợi. Mục tiêu của tôi là muốn trở thành một người giống như cha đỡ đầu vậy, vì cha đỡ đầu là một Slytherin, nên mục tiêu của tôi là vào nhà Slytherin. Tôi chỉ mong chiếc mũ rách nát kia không phát điên và đưa tôi vào nhà Gryffindor. Tuy rằng Gryffindor có anh em của tôi, và chủ nhiệm nhà Slytherin là chú Severus một người không dễ chọc, nhưng tôi vẫn không muốn đến Gryffindor.

Nói về chú Severus, chú ấy là bạn lữ của cha đỡ đầu, đồng nghiệp của ba ba và là bạn tốt của cha, nhưng không biết tại sao mà daddy lại không thích chú ấy. Thành thật mà nói, tôi cũng không thích chú ấy lắm. Thậm chí ba người bao gồm chị Angelique, Ellen, Scorpio vẫn cảm thấy rùng mình khi nhìn thấy chú ấy…… Nhưng bộ ba và em Benny luôn nói chú ấy là người cha tốt nhất, tuy rằng tôi có chút không đồng ý lắm, nhưng tôi chưa bao giờ thấy chú ấy trách mắng con cái, có lẽ chú ấy thật sự giống như lời họ nói, có một số việc không thể chỉ đơn thuần nhìn vẻ bề ngoài. Hơn nữa, cha đỡ đầu luôn nở một nụ cười rất khác biệt với chú ấy —— có chút nghịch ngợm, có chút ngốc nghếch, và ánh mắt của chú ấy khi nhìn cha đỡ đầu cũng rất dịu dàng, phảng phất như khắp đất trời này chỉ có một mình cha đỡ đầu vậy. Cha và ba ba đều nói với tôi rằng họ rất yêu đối phương. Hơn nữa, nếu không có điều gì bất ngờ xảy ra, bảy năm tiếp theo của tôi đều nằm dưới quyền của chú ấy, vì vậy tôi chỉ hy vọng là mình sẽ chép《 Hành vi thủ tục Slytherin 》, 《 Tinh thần quý tộc 》và《 Nội quy gia tộc Black 》ít đi vài lần.

Tôi là Teddy, 11 tuổi, Teddy Black.

Tên đầy đủ của tôi là: Edward Lupin Black.

Cha của tôi là: Regulus Arcturus Black.

Ba ba của tôi là: Remus John Black Lupin.

Daddy của tôi là: Sirius Orion Lupin Black.

Cha đỡ đầu của tôi là: Harry James Slytherin Gryffindor Atustivan Ravenclaw Hufflepuff Peverell Prince Potter.

Người tôi sợ nhất là: Severus Snape Potter Prince.

Người tôi ngưỡng mộ nhất là: Cha đỡ đầu của tôi.

Người lớn phái nữ mà tôi cảm thấy thân thiết nhất là: Narcissa Malfoy.

Người tôi ghét nhất là: Trước mắt thì không có ai.

Ước mơ lớn nhất hiện tại của tôi: Được vào nhà Slytherin.

Mục tiêu theo đuổi cả đời của tôi là: Giống như cha đỡ đầu, trở thành một Slytherin hoàn mỹ, bảo vệ tốt người thân và vinh quang của gia tộc Black.

HẾT PN7

Design a site like this with WordPress.com
Get started