[ Harry Potter Đồng Nhân ] Trở Về Thế Giới Phép Thuật – Chương 141 : Bài Thi Thứ Hai


-o0o-

EDITOR : YURI OZAKI

BETA VÀ SỬA LỖI : AKKI

-o0o-

Rất nhanh đã đến ngày 23 tháng 2, trước ngày thi thứ hai một ngày.

Chiều hôm đó, toàn trường Hogwarts được nghỉ, vì phải chuẩn bị cho kì thi vào ngày hôm sau, tỷ như an bài cho các nhân viên bố trí sân thi đấu,

Tri thức của Draco luôn xuất sắc trong môn thảo dược và độc dược học, dù gì hắn cũng có một cha đỡ đầu cuồng độc dược, không quá khó hiểu vì sao hắn tốt hơn các học sinh bình thường khác trong môn này, cho nên sau khi biết mình phải xuống nước, hắn lập tức nghĩ tới một loại thực vật có thể dùng được—— cỏ mang cá.

Tiếp theo là thảo luận kế hoạch tác chiến, đây vốn dĩ nên là một đề tài nan giải, đâu ai biết được trong hồ đen có gì đâu. Nào ngờ Aisa ngẩng đầu đầy đắc ý, ngần ấy năm qua, hồ đen có thể nói là đại bản doanh của nó.

“Cứ để cho tôi đi!” Aisa hơi đung đưa đuôi mình, cô rất vui lòng giúp đỡ.

Draco và Blaise đều không nói gì. Trong tâm Blaise không nhịn được nghĩ, rõ ràng Aisa mới thực sự là quán quân thứ tư. 

……

Tới buổi tối, với Dumbledore mà nói, vẫn còn một vấn đề, là kho báu của các quán quân —— cái này được quyết định bởi cúp tam pháp thuật, để công bằng, Crouch lẫn ba giám khảo khác đều chờ trong phòng hiệu trưởng đợi cúp tam pháp thuật phun ra danh tính của người đó.

Nhưng vấn đề này như cố tình trở nên rối rắm vô cùng.

Kho báu của Fleur Delacour là em gái của cô ấy Gabrielle Delacour, cô gái nhỏ này khi nghe mình có thể trở thành kho báu của chị mình đã vô cùng mừng rỡ đồng ý, vấn đề là bảo bối của ba người còn lại, bảo bối của Draco và Krum được cúp tam phép thuật phun ra, vậy mà lại là cùng một người —— Hermione Granger.

Dumbledore khó tin dụi mắt, Krum còn hiểu được, học sinh nước Đức này nhìn qua rất yêu thích Hermione, nhưng Draco Malfoy là chuyện gì?

Ba giám khảo cầm hai tờ giấy mang cái tên giống hệt nhau nhìn về phía Crouch: “Ông Crouch, cái này…”

Crouch cũng không nghĩ sẽ có chuyện này, mỗi quán quân nhất định phải có một kho báu riêng biệt, mới có thể  tiếp tục bài thi: “Đã vậy để xem cô Granger nguyện ý làm kho báu của ai, người còn lại dùng kho báu đáng quý thứ hai được cúp tam phép thuật phun ra là được.”

Khi Hermione bị gọi vào phòng hiệu trưởng nghe được tình hình trước mắt, cô thực kinh ngạc: “Hiệu trưởng Dumbledore, thầy nói Malfoy lẫn Krum họ…” Hermione nghĩ hẳn là mình nghe lầm rồi.

“Chọn một người đi.” Trong lòng Dumbledore thở dài.

Hermione nháy mắt, chần chờ, cô hoàn toàn không hiểu được tại sao mọi chuyện lại như vậy, hơn nữa một người trong đó cư nhiên là Malfoy! Nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, cô nhỏ giọng trả lời: “Vậy Malfoy đi.”

Là một học sinh của Hogwarts, vẫn nên chọn trường của mình, Hermione tự giải thích với chính mình như thế.

Một câu của tiểu thư vạn sự thông, kho báu của Krum lập tức đổi thành một học sinh nước Đức, có lẽ là bạn tốt, nam hài này rất dứt khoát, nghe nói liền gật đầu đồng ý.

Kho báu của Gorril từ cúp tam phép thuật phun ra còn tính là bình thường, là anh trai cậu Saar, bản thân người này không có vấn đề, điều khiến Dumbledore, ba hiệu trưởng và Crouch phiền não chính là phản ứng của vị anh trai này.

Thiếu niên tóc đen là người cuối cùng tới phòng hiệu trưởng, hắn lẳng lặng đứng nghe.

“…Cho nên, con chỉ cần ở yên một chỗ trong hồ là được.” Dumbledore rốt cuộc giải thích xong.

Kế tiếp là trầm mặc, Hermione kỳ quái, sắc mặt Saar sao trông lại không ổn chút nào. 

Quả thật, Salazar vô cùng khó chịu, mất ý thức ở tận đáy hồ chờ người tới cứu? Điều này đúng là chê cười hắn mà! Salazar liếc qua ba “kho báu” xung quanh, ba đứa nhỏ này còn có thể uống độc dược gì gì đó kia, sau đó hôn mê dưới đáy hồ, còn hắn sao? Kể cả khi hắn tự hỏi một chút, ai dám có bản lĩnh ném hắn xuống đáy hồ!

Còn phải chờ Godric tới cứu hắn?! Không cần, hắn có thể tự mình đi!

“Trò Jean,” Crouch đánh gãy Salazar tự hỏi, ông chỉ độc dược trên bàn: “Uống cái này đi, sau đó chúng ta sẽ mang trò tới hồ đen.”

“…Không.” Ngoài dự kiến của mọi người, thiếu niên mở miệng câu đầu tiên rất lạnh nhạt: “Con từ chối.”

“Từ chối?” Ba hiệu trưởng phát ra âm thanh kỳ dị: “Vì sao?”

Dumbledore cũng kỳ quái: “Đứa nhỏ, đây là yêu cầu của bài thi…”

“Đây là bài thi của tên kia.” Salazar lạnh lùng nhìn mọi người quanh mình, đánh gãy lời nói của hiệu trưởng: “Không liên quan tới con.”

Ánh mắt toàn bộ mọi người đều đặt trên người Salazar, không thể tin được loại lời nói này vậy mà xuất phát từ chính anh trai của người đang được nói đến.

“Hy vọng các thầy tìm được người nào tốt hơn.” Salazar nhàn nhạt nói xong câu này liền xoay người rời khỏi phòng hiệu trưởng, thuận tay đóng cửa lại, che đi toàn bộ tầm mắt của mọi người.

“Vậy dùng kho báu trân quý thứ hai thay thế đi?” Ba giám khảo quay đầu dò hỏi ý kiến của Crouch.

……

Hôm sau, 10 giờ sáng, bốn phía hồ đen đều là khán đài chật ních người xem, vợ chồng Malfoy cũng đến, ngồi ở ghế khách quý, con mình thi đấu nhất định phải tới xem, nhóm trọng tài ngồi ở một cái bàn khác vô cùng phô trương màu đỏ vàng bên hồ.

Draco đứng bên hồ, một chút hắn cũng không thấy sợ hãi, Aisa đã xuống nước, đang chờ giúp đỡ hắn.

Lúc này, Bagman chỉ đũa phép vào cổ họng của mình, như vừa được tái sinh lại trên thế giới này, nói câu: “Sonorus!” Vì thế âm thanh của bọn họ y hệt tiếng sấm rền vang, truyền từ mặt hồ đen tới tận trên khán đài.

“Bây giờ, tất cả các quán quân của chúng ta đã sẵn sàng thực hiện bài thi thứ hai, và bài thi sẽ bắt đầu ngay sau tiếng còi của tôi. Các quán quân sẽ có chính xác một giờ đồng hồ để giành lại thứ mà họ đã bị lấy mất. Sau đây tôi đếm đến tiếng thứ ba. Một… hai… Ba!”

Tiếng còi vang lên the thé trong không khí tĩnh lặng và lạnh lẽo. Từ khán đài bùng lên tiếng vỗ tay và hò reo hoan hô. Draco sớm đã ăn xong cỏ mang cá nhảy xuống, nước trong hồ lạnh đến thấu xương, làm hắn mới tiếp xúc với nước thật không thích ứng nổi, nhưng rất nhanh, sau khi chân dần trở nên to hơn bình thường và mọc mang cá, hắn không còn thấy lạnh như trước, hơn nữa thân thể còn uyển chuyển nhẹ nhàng hơn nhiều.

Bên tai Draco là một mảnh yên tĩnh, xung quanh đều là một mảnh đen tuyền đầy mơ hồ, ngay khi hắn còn đang chần chờ, Aisa đã bơi tới, lúc lắc đầu ở trước dẫn đường, vì thế Draco liền bơi theo sau Asia.

Đi được một lúc, cây cối dưới đáy hồ đen không khác gì rừng cây là mấy, lại đi thêm hai thước Anh nữa là thảm màu xanh lục cầu trạng thực vật, Draco nhìn xuống cái bóng lớn cách đó không xa —— một thủy quái với cái đầu lớn, nó vươn móng tay thật dài từ trong mấy thực vật đó, muốn bắt hắn lại, không đợi Draco phản ứng, con rắn nhỏ phía trước đã quay đầu phun nọc độc về phía thủy quái, nháy mắt, thủy quái rụt lại.

Có Aisa thật là tiện a, trong lòng Draco cảm thán.

Trước khí thế cường đại không gì sánh được của Aisa, Draco không gặp phải trở ngại gì, trước hết hắn đến một làng nhỏ của người cá, có ít người cá đang ca hát trên quảng trường, phía sau họ là một pho tượng thô ráp cao chót vót: Một bức tượng được điêu khắc thành hình người cá vô cùng lớn. Dưới đuôi tượng người cá, bốn người bị chặt chẽ buộc chặt lại.

Sau khi Draco thấy rõ những người bị cột là ai, hắn choáng váng.

Hai người bên phải hắn chưa từng gặp qua, cô gái nhỏ mang một màu tóc trắng như mây rất có thể là em gái của Fleur, hai người thực giống nhau, mà người bên cạnh mặc đồng phục nam sinh của Durmstrang khẳng định là kho báu của Krum.

Vấn đề là hai người bên trái, Draco cứng đờ người, hiện tại hắn thật sự không biết nên làm gì, một trong hai người là giáo sư Gryffindor, úc, Merlin, người này tuyệt đối không phải kho báu của hắn, tám chín phần mười là của Gorril, không thể tin được Gorril vậy mà thật sự thích giáo sư Gryffindor.

Như vậy người còn lại hẳn là kho báu của mình, thế nhưng, vì sao lại là Hermione Granger a!

HẾT CHƯƠNG 141

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Trở Về Thế Giới Phép Thuật – Chương 140 : Bí Mật Trứng Vàng


-o0o-

EDITOR : YURI OZAKI

BETA VÀ SỬA LỖI : AKKI

-o0o-

Tâm trạng Godric từ khi trở về từ làng Hogsmeade vô cùng tốt, biểu hiện rõ ràng nhất là thái độ của cậu đối với đồ đệ dịu dàng dễ gần hơn nhiều, điều này làm cho Snape hoài nghi không ít.

Draco và Blaise cũng có thể nói là thắng lợi trở về, điều duy nhất làm Draco tiếc nuối là, mặc kệ hắn dụ dỗ thế nào, tiểu Leanly cũng không chịu cùng hắn về phòng ngủ, vừa đến trường học chạy ngay đến hướng văn phòng của giáo sư Gryffindor.

Năm mới qua đi, thái độ của hai nhà có biến hóa vô cùng vi diệu với môn thuật cận chiến và phép thuật hắc ám, học sinh Slytherin nghiêm túc hơn rất nhiều ở thuật cận chiến, một nửa là do không muốn bị đối thủ đánh bại, nửa còn lại là vì thủ tịch nhà của họ có thái độ khá ái muội với giáo sư Gryffindor, dù gì họ cũng phải cho thủ tịch mặt mũi.

Ở môn phòng chống phép thuật hắc ám, học sinh Gryffindor kỳ dị xuất hiện không ít người xuất sắc, Saar không cần phải nói, giáo sư dạy cái gì đều biết, Harry cũng không cam lòng yếu thế, không chút hàm hồ múa may đũa phép bắt đầu niệm thần chú Imperio, đến cả Hermione, kể cả giáo sư hỏi vấn đề về phép thuật hắc ám, cô vẫn giơ tay đều đều, còn trả lời đạo lý rõ ràng. Theo lời Draco nói, những vấn đề đó ít nhất Goyle và Crabbe tuyệt đối không trả lời được.

Còn có cải cách hình thức luyện tập phòng chống nghệ thuật hắc ám, Gellert không biết nghe được cơ cấu dạy học môn thuật cận chiến từ đâu, vì thế lão già này sợ thiên hạ không đủ loạn cũng đổi cách luyện tập phép thuật hắc ám thành Slytherin đấu với Gryffindor, không thể không nói, điều này khích lệ tinh thần học tập mãnh liệt của Gryffindor rất nhiều, tuy là bị động.

Salazar và Godric đương nhiên cùng một nhóm, có Salazar cố tình che dấu, cho nên thuộc tính ngu ngốc trong nghệ thuật hắc ám của Godric không bị phát hiện. Hermione chủ động tìm Draco, rất có ý tứ khiêu chiến, Draco không hề gì nhún vai, chấp nhận. Neville còn đang ngẩn người, đã bị Blaise, bạn từ nhỏ vẫn thuận tay hơn. Đến nỗi cứu thế chủ Harry, dù gì Gryffindor có rất nhiều người, lần này cậu đánh với Ron.

Hôm nay, hiếm thấy Blaise có đứng ngồi không yên, Draco ở cùng phòng ngủ liền cảm thấy kỳ quái: “Cậu làm sao vậy?”

Blaise lắc đầu, sau đó lại nghiêng đầu, không khác mấy tên tâm thần, lúc lâu sau mới lên tiếng: “Tiết thuật cận chiến vừa rồi, hình như tớ bẻ trật khớp khuỷu tay của Longbottom.”

Chỗ nào giống như đang trầm trồ khen ngợi? Draco quay đầu nhìn bạn hắn: “Nhưng không thấy cậu ta kêu đau.” Khuỷu tay bị trật phải rất đau mới đúng.

Blaise ngồi xếp bằng trầm tư, đột nhiên đứng lên: “Tớ ra ngoài một chút.” Không đợi Draco phản ứng thêm gì, Blaise liền rời phòng ngủ.

Suốt khoảng thời gian cùng nhóm với Neville, Blaise có thể thấy rõ sự biến hóa của cậu nhóc luôn sợ hãi mọi thứ kia, từ lúc bắt đầu nơm nớp lo sợ đến sau này trở nên dũng cảm đối đầu, hôm nay cũng vậy, hắn là vì suýt chút nữa không đỡ được mới phải ra tay tàn nhẫn như thế khi đánh nhau, hắn tin tưởng cảm nhận của mình, đối phương chắc chắn đã bị thương, rõ ràng trên đầu không ngừng đổ mồ hôi lại còn nói không sao.

Lúc này, Blaise cũng không biết là sợi dây thần kinh nào ở sai vị trí, hắn cư nhiên đứng ở trước cửa ký túc xá Gryffindor, nhờ một học sinh Gryffindor năm dưới đi vào tìm Neville, trong lòng thở dài, tâm Blaise không nhịn được nổi lên ý nghĩ, vẫn tốt hơn việc không còn dây thần kinh trực tiếp xông vào.

Thật lâu sau, Neville đi từ từ ra ngoài, tay giấu dưới ở áo chùng, vẻ mặt ngốc ngốc của nam hài trông vô cùng buồn bực do có ai tìm cậu, vừa ra đến cửa ký túc xá, Neville liền ngây người, thế nào lại là Blaise: “.. Cậu tới có chuyện gì?”

Blaise nhướng mày, không nói gì, trực tiếp đến gần, nhanh chóng cầm cổ tay trái của đối phương, hơi dùng lực.

“A…” Neville nhịn không được kêu đau, vốn dĩ cậu tính tìm chút thảo dược đắp vào, nhưng còn chưa kịp làm đã bị gọi ra ngoài.

Blaise vội buông tay, sắc mặt nháy mắt trầm xuống, hắn cầm lấy cánh tay không bị thương của đối phương, kéo Neville đi đến bệnh thất, miệng còn chán ghét kêu: “Bị thương thì nói ra, đừng tưởng rằng như này là có thể lấy cớ khi thua dưới tay tôi vào lần sau.”

Neville hoàn toàn không thoát được, chỉ có thể bị động bị kéo đi, cậu còn không kịp phản ứng rốt cuộc mọi chuyện sao lại biến thành thế này, chờ đến khi đứng trước một phu nhân Pomfrey đang giận dữ, cậu mới đột ngột phục hồi tinh thần, Blaise Zabini vậy mà kéo cậu ra để chữa thương!

“Đây là chuyện gì?” Phu nhân Pomfrey trừng mắt nhìn khuỷu tay sưng đỏ, lại hung hăng trừng trừng liếc qua Blaise bên cạnh, Neville như này nhìn thế nào cũng giống với bị bắt nạt.

“Không phải cậu ta…” Neville vừa thấy tình cảnh này cuống quít giải thích thay cho Blaise.

Blaise cảm thấy buồn cười, cái gì mà không phải hắn, vốn dĩ là hắn bẻ, tên ngốc này cũng quá ngốc rồi, tuy nghĩ như vậy trong lòng, Blaise lại cố ý làm mặt bình tĩnh, hừ lạnh xoay người rời đi, người đã mang đến bệnh thất, còn lại không phải chuyện của hắn.

……

Trong phương diện ôn tập, kỳ thật Draco không cần quá tập trung, vì là quán quân nên hắn không cần tham gia kì thi cuối kì, ngay từ đầu, điều này quả thực làm hắn cao hứng, nhưng gần đây hắn thật sự vô cùng muốn tham gia kì thi, mấy năm trước hắn đều thua bởi Hermione Granger, lần này hắn còn muốn cùng nữ hài kia đấu thêm nữa, hiện tại hắn có thể thừa nhận cô là một đối thủ mạnh.

Draco gõ gõ quả trứng vàng trên bàn, so với bài thi gì gì đó, có lẽ đây mới là việc cấp bách với hắn, nam hài tóc bạch kim thở dài, đi thư viện tìm thử đi, hai ngày nay hình như Blaise tìm được việc gì rất vui, cũng không ngồi ngốc trong phòng ngủ nữa, nhưng nói là tới đó tìm, cũng không thấy có gì giúp được.

Draco nhớ rõ tình cảnh lúc hắn mở quả trứng vàng này trong phòng, nghĩ lại đã thấy kinh khủng. Ma âm khó nghe phát ra từ bên trong không thể hình dung ra bất kì ngôn ngữ nào, lúc ấy, phản xạ có điều kiện của Blaise là che lỗ tai, ngay khi tiếng kêu thê lương đó phát ra sau lưng Vera đã nháy mắt dựng lông lên phòng bị, Aisa càng trực tiếp, một đuôi quất bay quả trứng qua nơi khác, cuối cùng là Noah còn phun thêm một ngụm lửa, mà quả trứng vẫn không sao, chỉ là lại phải tốn tiền chi trả thiệt hại chăn bông và giường trong phòng ngủ.

Đứng ngây ngốc trước một kệ sách ở thư viện, Draco suy tư, nên tìm thông tin gì đây, phương diện sinh vật huyền bí? Loại tiếng kêu thảm thiết đầy khủng bố đó có phải là một trong những ngôn ngữ của sinh vật không? Draco nhíu mày, nếu manh mối không đến từ âm thanh, chẳng lẽ muốn hắn chịu đựng nghe ma âm tàn phá thính giác, để thấy rõ cấu tạo trong quả trứng vàng là gì? Hắn không tin có người có thể hiểu rõ được cấu tạo bên trong quả trứng khi chịu loại âm thanh này.

“Cậu muốn tìm cái gì?” Hermione là khách quen của thư viện, cô vốn không muốn lên tiếng, nhưng Draco đã không nhúc nhích đứng trước kệ sách được tầm năm phút đồng hồ rồi.

Draco nghe tiếng quay đầu, sinh vật sống trong thư viện của Gryffindor số 2 tò mò nhìn hắn, sở dĩ nói là số 2, vì có Saar ở, không ai có thể siêu việt hơn.

“Sinh vật gì có âm thanh thê thảm đến khủng bố khó nghe được?” Draco đặt câu hỏi, có thể hỏi thử tiểu thư vạn sự thông cũng không tồi.

“Ân… Tôi biết đại khái có ong vàng sáu cánh.” Hermione nhớ lại: “Nghe nói âm thanh của nó rất giống tiếng móng tay cào vào pha lê, trực tiếp quát đến màng nhĩ cũng muốn vỡ.”

“…Làm sao ta nghe hiểu được?” Draco nhỏ giọng nói thầm, nhướng mày nói: “Khó nghe nhưng có thể đọc ra được là tiếng thét chói tai thì sao?”

Hermione chớp mắt, cô im lặng, có phần nghe không hiểu.

“Tính.” Kỳ thật Draco cũng không hiểu nổi, hắn xua xua tay ý bảo tránh ra.

Hai giờ qua đi, Draco vẫn lang thang không mục đích trong thư viện lật xem sách, hắn cũng không rõ lắm nên tìm cái gì, lúc này, tiểu thư vạn sự thông đã trở lại, giơ một quyển tạp chí vô cùng cũ trước mặt hắn hưng phấn nói: “Cậu là hỏi cái này sao?”

A? Draco nghiêng đầu, trên trán nữ hài có ít mồ hồi , giống như vẫn luôn bận rộn đến tận giờ, mà giơ tạp chí lên trước mặt hắn, mở ra rồi chỉ vào một trang đã dùng bút đỏ khoanh tròn một câu: “Tiếng hát của người cá cực kỳ hay, nhưng sau khi ra khỏi mặt nước sẽ biến thành tiếng kêu bén nhọn đầy khủng bố.”

Draco sửng sốt, lại đọc minh họa trong cuốn tạp chí đọc thêm lần nữa, nước?

Hermione đắc ý dào dạt: “Tiếng thét chói tai, không ở trong nước rất khó nghe, nhưng đặt dưới nước sẽ nghe hiểu, có đúng không?” Là một Gryffindor ưu tú, có thể trả lời một vấn đề Slytherin đưa ra mặc kệ là vấn đề gì là thứ đáng để kiêu ngạo.

Này… Đúng là vạn sự thông…

Draco nén xuống xúc động muốn nói cảm ơn, hắn nhún vai: “… Miễn cưỡng được… Tạp chí cho tôi mượn đi.” Nói xong, Draco cầm lấy tạp chí rời đi, trước khi đi còn bổ sung một câu: “Lần sau trong tiết phòng chống nghệ thuật hắc ám tôi sẽ nương tay với cậu, đừng khách khí.”

Đầu Hermione ngay lập tức chảy đầy hắc tuyến, cô có kém hơn Draco một chút trong môn phòng chống nghệ thuật hắc ám, cái gọi là “Nương tay” hẳn là vài lần trở thành bia ngắm sống cho cô đánh, Hermione cắn môi, rõ ràng là muốn cảm ơn lại biểu đạt thành vặn vẹo như này, chẳng lẽ là phong cách của Slytherin?

……

Đêm đó, Draco tắm trong bồn tắm lớn, quả trứng vàng kia thật sự phát ra tiếng hát dưới đáy nước.

“Tìm chúng tôi ở nơi nghe được tiếng chúng tôi

Chúng tôi không thể hát lên trên mặt đất

Và khi tìm kiếm, các bạn hãy cân nhắc điều này:

Chúng tôi lấy đi cái mà bạn sẽ nhớ ghê lắm

Một tiếng đồng hồ dài bạn sẽ phải tìm

Và phục hồi cái mà chúng tôi đã lấy

Nhưng nếu quá một tiếng đồng hồ – viễn cảnh sẽ đen tối.

Quá trễ, nó sẽ mất, nó sẽ không trở lại.”

Đầu Draco trồi lên từ mặt nước, lúc này hắn đã hiểu, bài thi thứ hai là tìm kho báu ở dưới nước. Khóe miệng nhếch lên một độ cung đẹp mắt, Draco cân nhắc, toàn bộ công lao đều là của Granger, vậy tiết sau làm bao cát nhiều một chút đi.

……

Bên này Godric không vì chuyện quả trứng vàng như thế mà phiền não, ngay khi cậu mở quả trứng ra rồi chịu tiếng thét chói tai, cậu đã làm một việc, cậu đem toàn bộ vật phẩm phép thuật mang thuộc tính đặc biệt là đám rắn đá trên tường nhiều chuyện buộc lại vào nhau, dùng thần chú cách âm vòng lên chúng, sau đó ném quả trứng vàng đã được mở ra vào đó.

Tận đến khi Draco la cà tới đây nói cho cậu nghe sự thật trong trứng vàng, cậu mới nhớ lại gợi ý của bài thi, do đó đành từ bi thu mấy viên đá kia về lấy lại quả trứng vàng đã thét chói tai mấy ngày liền, nếu như trứng có sự sống, chỉ sợ đã khàn giọng mà chết.

Đến nỗi nhóm vật phẩm phép thuật có hình dáng rắn đó, từ nay về sau, chúng biến dị trở nên thành thật, không có lời gì cần nói tuyệt đối một câu cũng không nói!

HẾT CHƯƠNG 140

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Ngàn Năm Trôi Qua – Chương 5 : Kết cục (2)


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Yuri Ozaki

-o0o-

Năm 990 SCN, Hogwarts.

“Cậu ấy nói cậu ấy vĩnh viễn yêu tớ.”

“Ừm.” 

Helga và Rowena nhìn nhau, nhìn Salazar, sau đó lại yên lặng thở dài.

“Godric đã sắp chết, cậu cố gắng xây dựng một giấc mơ như vậy làm gì.” Rowena do dự một chút, sau đó nói với Salazar.

Salazar lẳng lặng nhìn Godric đang nằm, y có thể cảm giác được hô hấp của hắn ta càng ngày càng mỏng manh.

“Cậu ấy nói cậu ấy vĩnh viễn yêu tớ.” Salazar lập lại.

Rowena lắc đầu, kéo Helga rời đi.

Năm 990 SCN, đêm giao thừa, 9h19 phút, Godric Gryffindor vì giao chiến với giáo đình, trọng thương mà qua đời.

Năm 1990 SCN, Salazar xách theo một con chuột đưa cho Chúa Cứu Thế mặt nôn nóng.

“Xin lỗi thưa ngài, sao ngài lại ở đây?”

“Tôi đợi một người trong rừng Cấm.”

“Ai?”

“Một người nói sẽ mãi mãi yêu tôi.”

Salazar trở về căn nhà sâu bên trong rừng cấm, ngơ ngác nhìn Godric. Lúc sau, y mở cửa ra ngoài, lại nghe phía sau truyền đến một tiếng trầm thấp.

“Tớ—————- mãi mãi ———— yêu ———- cậu” 

Đêm giao thừa, 9h19 phút, Godric lần nữa tỉnh lại.

Không thừa không thiếu, vừa vặn ngàn năm trôi qua.

Hoon : Hoàn rồi a, có 5 chương thôi, nói thật nhé, mình rất bất ngờ với cái kết luôn, mình chưa đọc truyện này lần nào, thấy nó ngắn mới nhảy vào edit, nói thiệt thì mình cũng không biết cái này là OE hay HE, nhưng mà, nó thật sự rất hay, không phải sao. Mong mọi người sẽ yêu thích nó.

HẾT CHƯƠNG

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Ngàn Năm Trôi Qua – CHƯƠNG 4: KẾT CỤC (1)


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Yuri Ozaki

-o0o-

Hôm sau, Gryffindor tỉnh lại, hắn khẩn trương kéo màn cửa sổ ra, rũ mắt nhìn ánh nắng rực rỡ bên ngoài. Nhớ đến giấc mơ tối hôm qua, hắn cảm thấy có chút xấu hổ. Ai cũng nói ngày nghĩ gì thì đêm mơ đó, chẳng lẽ hắn thật sự thích Salazar? Nhưng hắn vẫn luôn cho rằng hắn chỉ xem Salazar là bạn mà thôi.

Gryffindor lắc đầu, đầu hắn bây giờ rất rối, giống như một cuộn chỉ bị rối vậy. Hắn đẩy cửa phòng, bắt đầu một ngày dạy học của mình. Bản thân hắn cảm thấy, nếu giáo hội và mấy sinh vật huyền bí khác không có suốt ngày đến Hogwarts tự tìm đường chết, như vậy mỗi ngày dạy học cho mấy đứa quỷ chết tiệt kia và đánh nhau với bằng hữu cũng thực không tồi.

Đáng tiếc, đôi khi đời không như mơ, có đôi khi, cái đám quỷ chết tiệt này không hề nghe lời chút nào. Chẳng hạn như hiện tại —— Godric đứng trong phòng học nhìn mặt đất bỗng nhiên xuất hiện một cái hố to, bên cạnh còn có mấy động vật nhỏ cúi đầu, phảng phất như biết mình đã phạm lỗi vậy.

Nhưng Godric đã từng có kinh nghiệm bị lừa gạt thừa biết, cái đám này chỉ diễn để khỏi bị phạt mà thôi. Đặc biệt là cái tên đầu ổ gà Potter kia, dám trước mặt hắn lấy chai thuốc nhỏ mắt ra nhỏ vài giọt! Coi hắn mù rồi hay gì?

“Ngẩng đầu lên hết cho ta!” Godric nổi trận lôi đình. Bọn học sinh quá quen thuộc đối với chuyện hiệu trưởng chỉ lớn tiếng chứ không làm gì, nể tình làm bộ do dự đứng lên? Cái gì?! Vạn nhất ngài ấy thực sự phạt bọn họ thì sao giờ? Sợ quái gì? Bọn họ không phải còn có trò cũ sao?

Godric vỗ bục giảng, âm thanh lớn đến mức toàn bộ phòng học đều nghe thấy. Đương nhiên còn có cả một tên cực giỏi giả đò đang mang theo học sinh của mình đứng ngoài hành lang Salazar.

“Không phải là chưa đến 10h sao?! Tại sao trên mặt đất lại có một cái lỗ lớn như vậy!”

“Không không, giáo sư, tụi con vì quá mức sùng bái ngài cho nên chỉ muốn bắt chước vài thần chú thầy từng thi triển, không nghĩ đến…………” Mỗ Slytherin nào đó nói, y chang như viện trưởng của bọn họ, nói dối không chớp mắt.

“Ha! Sùng bái! Đem cái áo choàng xanh lục trên người trò cởi ra rồi hẵng nói! Sùng bái tôi ? Trò có chắc mình là Slytherin không vậy hả?”

“Nó là học sinh của Slytherin đấy, cậu có ý kiến?” Salazar đứng ở cửa nãy giờ âm trầm đánh gãy mấy câu tiếp theo Godric định nói.

“Không có! Giáo sư nói chuyện học sinh đừng…………. Ai?! Salazar???” Godric quay đầu, thấy Salazar đang dựa vào cửa phòng. “Cậu đến đây làm gì?”

“Giải cứu học sinh.” Salazar cười như không cười nói.

“Bọn họ thậm chí còn chơi cáo trạng! Muốn cứu viện à, để tớ đục cho cậu một lỗ đã rồi tính.” Khí thế hồi nãy của Godric bốc hơi hết, chỉ làm bộ hung tợn với Salazar.

“Cậu luyến tiếc.” Salazar đột nhiên nói. Nếu bình thường cậu ta nói lời này, Godric tuyệt đối sẽ mặt dày phản bác, nhưng mấy cảnh trong mơ hôm qua làm hắn bây giờ không biết nên nói gì cho phải. Hắn im lặng không nói gì. Salazar bình thường không đùa như vậy a, sao hôm nay cậu ấy chơi lớn thế.

“Sao không nói tiếp?” Salazar chú ý đến phản ứng của hắn. “Ah?” Godric tỉnh lại. “Được, đi tìm Rowena và Helga thôi.” Không đợi Godric nghĩ nhiều, Salazar đã xoay người đi rồi.

“Được rồi, ngồi xuống đi, tan học.” Godric vội vàng ném cho đám tiểu động vật trong phòng học một câu. Đôi mắt của mấy động vật nhỏ trong phòng nheo lại, nhìn thoáng qua nhau. Ừm! Hai người bọn họ chắc chắn có gian tình.

“Salazar! Salazar! Ai da! Cậu chậm một chút đi.” Godric đuổi theo đến một hành lang, kêu Salazar đi chậm lại một chút. Salazar dừng lại, sau đó xoay người nhìn Godric.

“Vừa rồi sao không nói tiếp?” Salazar nhìn chằm chằm đôi mắt xanh lam tuyệt đẹp của Godric.

“Còn có thể tại sao? Tại không muốn nói thôi!” Godric sửng sốt, sau đó chột dạ trả lời.

“Nếu nói tiếp? Cậu sẽ nói cái gì?” Salazar từng bước từng bước ép sát, đi đến trước mặt Godric.

“Éc ——- Không………….. tất nhiên là không rồi…..” Godric lui lui, nhận mệnh đáp.

“Tại sao?”

“Chúng ta là bạn tốt nha!”

“Không, cậu không nên trả lời như vậy.” Salazar nói.

“Thật là……….. Trả lời cái gì?” Ngữ khí của Godric càng thêm cẩn thận, bộ dạng của Salazar bây giờ có chút không đúng, hắn không muốn mình không cẩn thận đi kích phát cái tên ôn thần vui buồn bất chợt này đâu.

“Tôi yêu cậu.” Salazar thổi khí vào bên tai của Godric nói. Mặt Godric đỏ lên, ngây dại, thế nhưng máy móc lập lại.

“Tôi………….Yêu…………….Cậu” Đây là cái tình huống quái gì vậy?

“Tớ vĩnh viễn yêu cậu.” 

“Tớ—————-vĩnh—————-viễn————–yêu———cậu” Godric lại tiếp tục lập lại, ngay cả năng lực tự hỏi cũng đã đánh mất.

“Ừm. Tớ cũng vậy.” Nhiều năm trôi qua, Godric mới có thể lại một lần nữa thấy được cái nụ cười xinh đẹp này trên mặt Salazar.

“Không, không…………” Godric cuối cùng cũng ý thức được chuyện gì đang xảy ra, vội vàng giải thích.

“Không sai, chính là như vậy, không cần giải thích.” Ánh mắt Salazar trong suốt. Y cúi thấp đầu, hạ một nụ hôn, ngăn chặn câu tiếp theo Godric định nói.

Không sai, chính là cái tình trạng này. Tớ—————-vĩnh—————-viễn————–yêu———cậu ——– Godric mặc niệm, buông cánh tay muốn đẩy Salazar ra xuống.

Ánh nắng rực rỡ, ánh nắng tươi đẹp. Cùng với ……….. Tình yêu trong sáng.

Hoon : Cái khúc “tất nhiên là không rồi” của Godric trên kia là trả lời cho câu hỏi “cậu sẽ luyến tiếc” của Salazar ý, phát triển nhanh quá đi, mới chương trước còn đánh nhau, đầu chương còn đốt trường mà cuối chương đã yêu nhau rồi.

HẾT CHƯƠNG 4

Design a site like this with WordPress.com
Get started