[ HP Đồng Nhân ] Đồng Thoại(1) – Chương 3


EDITOR: Đào Nhiên

BETA: Akki

-o0o-

Chương 3

Hành lang lầu hai rất an tĩnh, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng hoan hô nhỏ dưới đại sảnh, cùng đám mây xa xôi phảng phất như phát ra điệu nhạc mềm nhẹ.

Giày đi trên thảm không phát ra bất cứ âm thanh gì, thanh niên tóc đỏ thong dong bước xuyên qua một cánh cửa phòng, đi tới trước cửa lớn của phòng nghỉ hoa lệ.

Nâng tay phải lên, động tác thực nhẹ đẩy cửa vào, màu sắc ấm áp của đèn tường nhu hoà trút xuống, ————–

Tiến tới gần vị trí bên cửa sổ, một phần lớn sô pha bị giấu trong bóng tối, ánh trăng bên ngoài cửa sổ nghiêng mình soi vào một phần nhỏ, phảng phất như nhiễm một tầng ánh sáng bạc, cái bóng dưới đất bị kéo đến thật dài cho đến khi bị ánh đèn cắt đứt, ở dưới chân hắn hình thành sự đối lập giữa ánh sáng và bóng tối.

Hắn trở tay đóng cửa lại, ánh nhìn phóng tới thanh niên tóc đen ngồi ở trên ghế đang nhắm mắt giả ngủ kia.

“Lord.” Percy chậm rãi tiến đến, khi cách ghế dựa còn một khoảng thì dừng bước, thừa dịp người nọ còn chưa mở mắt, nương vào ánh trăng quan sát thần sắc của anh ta, “Scott Ebor đang ở dưới lầu, gã muốn gặp ngài, ngài xem có nên——”

“Để hắn ngày mai tới.”

Thanh niên tóc đen nhàn nhạt mở miệng, mí mắt cũng không thèm nâng lên một chút, tựa như đối với người đứng đầu vị trí tranh cử cho cái ghế bộ trưởng Bộ Pháp Thuật tiếp theo đặt ở bên cạnh không có gì là không đúng cả, mà dù có gì đi nữa, thì cùng lắm là(thì có gì quan trọng?? thì có sao).

“Vâng.”

Percy lên tiếng, nhưng lại vẫn đứng tại chỗ, ánh mắt hắn đảo qua thân thể ăn mặc đơn bạc áo sơ mi của anh, lại rủ mắt xuống kính cẩn nghe theo.

“Còn có việc?” Harry rốt cuộc cũng nhìn đến hắn, buông tay xuống, lười nhác dựa vào phía sau ghế.

“Thân thể của phu nhân Narcissa Malfoy đã sắp không chịu đựng được tiếp nữa rồi, hy vọng trước khi ra đi có thể gặp mặt ngài một lần.” Percy hơi hơi cúi đầu, ngữ khí bình tĩnh nói.

Bên trong phòng nghỉ lâm vào trầm mặc, một lát sau, Harry ấn mạnh vào tay vịn lạnh băng đứng lên, “Ta đi xem bà ấy—— ngươi thì đến nhà chính của Black báo tin cho chú Sirius đi.”

Percy lập tức lấy ra áo gió để ở một bên, nhẹ nhàng giũ ra sau rồi phủ lên thêm cho anh, lúc ngón tay vô tình đụng trúng mu bàn tay lạnh băng kia, mi không khỏi nhăn lại.

Bờ môi của hắn giật giật, lại như cái gì cũng chưa nói, an tĩnh nhìn người trước mắt độn thổ, biến mất dưới ánh trăng lạnh lẽo.

Phòng ngủ được trang trí hết sức lịch sự, tao nhã, cùng phong cách hoa lệ đến loá mắt bên trong trang viên hoàn toàn khác biệt, Narcissa dựa vào gối đầu mềm mại, bàn tay tái nhợt bị thanh niên tóc bạch kim nửa quỳ ở mép giường siết lại với nhau, nghe được thanh âm mở cửa, khoé môi nhợt nhạt chậm rãi giơ lên một chút ý cười đạm mạt.

“Ngài Potter.” Giọng nói của bà mang theo một chút mềm mại lại khàn khàn, hơi thở có phần mỏng manh vô lực, “Thực cảm kích vì ngài đã chịu ghé thăm, ta có thể cùng ngài một mình nói chuyện không?”

“Mẹ à——” Giọng điệu của Draco có chút không xong gọi một tiếng, đôi mắt xám từ trước đến nay luôn bình tĩnh giờ đây hiện ra mỏi mệt cùng áp lực thực sâu, trông cực kỳ nặng nề, bi ai.

Ở ngay lúc sinh mệnh của mẹ đang dần đi đến khoảnh khắc cuối cùng, cậu không muốn rời khỏi người này dù chỉ là một giây phút nào.

“Nghe lời đi Draco, chỉ trong chốc lát thôi.” Narcissa nhéo nhéo tay cậu, lực đạo nhỏ đến mức dường như không cảm nhận được, trong mắt toát ra thần sắc mềm mại khẩn cầu.

Draco nhắm mắt, nắm chặt tay của bà đặt bên môi hôn nhẹ rồi cẩn thận buông xuống, sau đó mới chậm rãi đứng lên: “Được rồi.”

Cậu xoay người, cúi đầu với Harry đang tiến lại gần, khẽ khom người xuống, “Lord.”

Harry nhàn nhạt gật đầu, nhìn đến khoé mắt có hơi phiếm hồng của cậu, anh thoáng dừng lại chỉ trong một cái chớp mắt.

Gia chủ Malfoy đứng thẳng eo, trên mặt mang lên thần sắc trấn định có phần cứng ngắc, miễn cưỡng che dấu sự chật vật cùng thống khổ dưới đáy mắt, từng bước rời khỏi phòng mà không một lần ngoái đầu nhìn lại.

Cửa phòng được đóng lại, Harry đứng yên trước giường, rũ mắt nhìn sinh mệnh của người phụ nữ trước mắt đã sắp đi đến cuối con đường.

Từ khi Lucius Malfoy qua đời, bà ấy cũng dường như bị thời gian tước đoạt đi một phần linh hồn cùng khí lực, cho dù vẫn còn vướng bận đến con trai của mình, nhưng bà cũng chỉ có thể kiên cường cố gắng chống đỡ được vài năm như vậy mà thôi.

 “Ngài Potter” sau tiếng gọi có phần dồn dập, gấp gáp, Narcissa đè ngực áp lực ho vài tiếng, khuôn mặt tái nhợt hiện lên vài tia đỏ ửng do bệnh trạng mang đến, lúc nhìn đến hắn thì đôi mắt sáng đến kinh người, “Ngài đã từng hứa hẹn hoàn thành giúp ta một phần tâm nguyện, ngài còn nhớ không?”

“Đương nhiên.”

Lý do Harry đến đây cũng là vì nó, lúc trước người phụ nữ này đã bất chấp nguy hiểm mà mạo hiểm tính mạng che dấu cho anh trước mặt Voldemort, chẳng sợ chỉ vì để cố gắng cứu lấy con trai mình, anh cũng không thể vứt bỏ đi phần ân tình này.

“Bà muốn cái gì?” Harry hỏi.

Narcissa run rẩy một hơi, khẩn thiết cầu xin: “Nếu, nếu ngài thật sự không có khả năng đáp lại tình cảm của Draco, chỉ xin ngài hãy thả nó đi——”

Harry bình tĩnh chăm chú nhìn bà ấy một lúc lâu, ánh mắt càng ngày càng lạnh, cuối cùng lại chỉ nhẹ giọng mà cười, “Bà tựa hồ vẫn chưa hiểu rõ tình huống hiện tại thì phải, Narcissa, từ đầu tới cuối, đều do cậu ta không muốn rời khỏi ta.”

Hàng lông mi mãnh dài của Narcissa khẽ run, sắc mặt phút chốc trở nên tái nhợt, “Nhưng ngài từ trước đến nay vẫn không chân chính nói ra lời cự tuyệt.”

“Ta vì cái gì mà phải cự tuyệt?” Harry giống như nghi hoặc hỏi, “Một kẻ vì ta mà thức tỉnh huyết thống Nguyệt Tinh Linh của Malfoy, sẽ không thay lòng, sẽ không phản kháng, hơn nữa càng sẽ không bao giờ phản bội, kẻ đó còn trở nên cường đại, ưu tú đến như vậy——”

Narcissa hoảng sợ mở to đôi mắt, môi thoáng run run, “Ngài đã biết?!”

“Ma dược đại sư chuyên cung cấp thuốc ức chế cho cậu ta là người của ta,” Harry nhẹ giọng thở dài, trông có chút buồn rầu, “Bà nhìn xem, vì tránh để người khác xấu hổ, ta cũng không có cách nào đem cậu ta đến giới thiệu cho những kẻ khác.”

Anh ta nhẹ nhàng bâng quơ oán giận, cả người Narcissa lúc này đã không kiềm chế được run rẩy, bỗng nhiên nghiêng đầu ho khan mãnh liệt, ho đến tê tâm liệt phế, chật vật không tả nổi.

Harry hơi khom lưng, một tay đặt lên vai bà, động tác nhẹ nhàng từng chút vỗ vỗ phía sau lưng, “Narcissa, ta vốn dĩ cho rằng, bà không phải là người sẽ vì tốt cho tương lai phía trước của cậu ta mà tự mình chủ trương bày trò.”

Narcissa rốt cuộc hoà hoãn đôi chút, thanh âm lẩm bẩm nói: “Ngài biết rõ thằng bé có bao nhiêu yêu ngài, từ trước đến nay đều chưa từng buông bỏ… Trải qua nhiều năm như vậy… ngài vốn dĩ biết rõ….”

“Yêu đến mức mỗi tháng buộc phải dùng thuốc ức chế cũng mảy may không chịu thổ lộ với ta?” Khuôn mặt Harry không chút cảm xúc, khóe môi khẽ nhếch, thấp giọng ra chiều tán thưởng nói: “Làm một Malfoy, bọn họ đối với bản thân ra tay cũng thật quyết tâm cùng tàn nhẫn, đúng thật là tính cách được truyền thừa bao đời rất quả quyết.”

Nghĩ đến người chồng quá cố, trên mặt Narcissa hiện lên biểu tình có phần chật vật, “Xé toạc vết sẹo của một nữ nhân cũng không phải là phong độ mà một quý ông nên làm.”

Harry khẽ nhướng mày vì thái độ bất kính của bà, nhưng cũng không tính toán gì.

Đối mặt với một người mẹ hết lòng yêu thương con mình, trình độ nhẫn nhịn của anh so với bình thường cao hơn không ít.

“Ta hiểu vì sao cậu ta lại lựa chọn như vậy, thật sự.” Harry kề sát bên tai bà nhỏ nhẹ nói, “Đem lòng yêu một kẻ vui buồn thất thường, thủ đoạn tàn nhẫn, không biết khi nào sẽ bị những con người chính nghĩa ngoài kia tiêu diệt như một tên đại gian đại ác, thậm chí trên lưng có khả năng còn đeo lên cái danh câu dẫn Chúa Tể Bóng Tối, bán mình cầu vinh, hư danh đồi bại, đối với một Malfoy xưa nay khéo đưa đẩy mà nói, là một giao dịch quá thất bại.”

Anh ấn xuống hai bên vai đang run bần bật của Narcissa, giọng nói không kiềm được ý cười vui sướng, “Tất nhiên, cậu ta rõ ràng đã lựa chọn buông tay, thế nhưng lại không khống chế được bản thân khi nhìn đến nhất cử nhất động của ta, bộ dáng âm thầm vui mừng hay thống khổ cũng thật sự là đặc biệt thú vị—— bà có biết không, hiện tại đã có rất ít sự việc có thể khiến ta vui vẻ.”

“Không! Nó không như những gì ngài thấy! Tất cả đều là chủ ý của ta, là ta!”

Narcissa dùng hết sức lực của cơ thể nắm chặt lấy tay anh, giọng nói không thể khống chế được mà trở nên kịch liệt bén nhọn, “Bởi vì ta mới mất đi Lucius nên lo lắng thằng bé sẽ đi vào vết xe đổ! Là ta sợ ngài vì mượn sức của những tên Tử Thần Thực Tử năm xưa mà lợi dụng, đùa bỡn tình cảm của thằng bé! Ngày đó, nó không phải vì sợ hãi sự trả thù tàn nhẫn của ngài lên Bộ Pháp Thuật mà lỡ hẹn, là do ta thấy tin tức ngài bị Thần Sáng vây công nên không muốn nó tìm ngài để cùng chịu chết.”

“Ngài muốn hận thì hận ta đi có được hay không——”

Từ trước đến nay luôn tỏ ra phong thái cao quý, trang nhã, có thể xem là hình tượng quý phu nhân Malfoy, giờ đây lại mất hình tượng lôi kéo anh khóc không thành tiếng, “Cầu ngài, ngài Potter, cầu ngài…… Đừng làm như vậy với thằng bé, đừng đối xử với nó như vậy… Thằng bé sẽ không chịu nổi việc này đâu, một câu đều chịu đựng không được… ” 

“Nhưng quyết định cuối cùng là cậu ta đưa ra, không phải bà.”

Bên môi Harry treo lên nhạt nhẽo tươi cười từng chút từng chút biến mất, trầm mặc thật lâu lúc sau, dưới khuôn mặt không biểu tình của anh, móc ra chiếc khăn tay đưa qua, lãnh đạm nói: “Có hận hay không, nói ra hay giữ lại đều không có gì quá nghiêm trọng, ta không cần vì những chuyện cũ năm xưa mà bỏ qua một cấp dưới đầy đắc lực của mình được.”

Thái độ không để tâm như vậy so với thù hận còn trực tiếp đả thương người khác hơn, mặt Narcissa thoáng chốc xám như tro tàn, ngơ ngác nhìn tay anh đang duỗi ra trước mắt.

“Hơn nữa, bà dường như đưa ra một cái quyết định không sáng suốt trong thời điểm này thì phải.” Harry đem khăn tay nhét vào tay bà, mỉa mai hỏi: “Bà xác định muốn ta mở miệng cự tuyệt cậu ta? Ngay sau khi người thân duy nhất của cậu ta qua đời?”

Trái tim Narcissa bị hung hăng kéo lên, “Không——”

Harry lẳng lặng nhìn bà ta bị nhấn chìm trong thống khổ, biểu tình gần như hỏng mất, chỉ cảm thấy nơi đầu ngực trống rỗng. Khi đề cập đến những chuyện cũ bất kham đó, anh đã mất đi cái cảm giác gọi là bi phẫn từ lâu rồi. Lúc nhìn đến người trước mắt này lộ ra biểu tình hối hận cũng không sinh ra bất kỳ loại cảm xúc sung sướng hay vui mừng nào.

Anh từng mất đi hết thảy những thứ đã sở hữu trong tay, bỏ qua tất cả những đồ vật đã từng làm anh mềm yếu, hay vui sướng. Chính thời gian cũng đã bị chậm rãi cọ rửa đến thay đổi hoàn toàn, hoặc nên nói là, biến thành một bộ mặt khác biệt như bây giờ, căn bản chỉ là mình anh thay đổi.

“Bà đã cứu ta, Narcissa, mặc kệ là vì lý do gì, ta đều không nên làm bà ra đi mà vẫn còn vương bận.” Harry chậm rãi dùng ngữ khí buồn bã mất mát đã không xuất hiện từ rất lâu, thật nhẹ nhàng mở miệng nói: “Chính là cho tới hiện tại, dù ta có nói ta đã tha thứ thì bà có đủ thoải mái chăng? Có làm bà cảm thấy đối tượng cần nhận được lời xin lỗi hay cái ăn năn của bà đó giờ đều không phải là ta.”

“Ta nói yêu, bà liền sẽ tin tưởng ngay lập tức à? Ngay cả chính bản thân ta còn không biết, ta có còn giữ lại được cái loại tâm tình này hay không.”

“Ta chỉ khẩn cầu ngài, đừng khiến cho cuộc đời thằng bé cùng cha nó giống nhau, cho đến lúc chết cũng không lấy được một tia ôn nhu của người mà mình trao hết cả trái tim.” Trong mắt Narcissa mang theo một chút mong đợi, giọng run rẩy cầu xin nói, “Cầu ngài, ở thời điểm thằng bé sắp hỏng mất, cho dù là lừa gạt, chí ít cũng hãy cho nó một chút hy vọng để nó có thể chống đỡ đến cuối cùng.”

Thế ai cho ta hy vọng đây——

Trong lòng Harry chợt lóe lên tia sáng lạnh băng, không cam lòng cùng tức giận nổi lên, vô số cảm xúc biến hoá cuồn cuộn trong đôi mắt ngọc lục bảo ấy, để rồi cuối cùng cũng chậm rãi hoá thành sóng yên biển lặng. 

“Ta hứa với bà.”

HẾT CHƯƠNG 3

[ HP Đồng Nhân ] Phiên Ngoại Của Draco Và Harry – Chương 4


Lão nhân tay đầy gân xanh, nhẹ nhàng vuốt ve mộ bia khắc tên Harry, tựa như Harry đang ở trước mắt cậu. Đôi mắt xanh xám nhìn mộ bia, dường như lại thấy được cặp mắt lục bảo kia. “Chào! Cậu cũng đến Hogwarts sao?” Người con trai tóc ngắn màu bạch kim mang vẻ mặt tái nhợt, đứng ở ghế nhỏ nhút nhát nhìn người kia, sợ sệt nói. Sau đó, bọn họ cùng nhau trưởng thành.

“Tôi thích cậu!” Đầu tóc rối xù cùng cặp lục bảo nghiêm túc nói, như ánh trăng sáng ngời, chiếu sáng khuôn mặt cậu. “Rất xin lỗi.” Người con trai tóc bạch kim cúi đầu. “Vì sao thế?” Khi còn trẻ, mọi người luôn hỏi, vì cái gì, vì cái gì, khi dung nhan già nua, mới cảm thấy buồn cười. Người con trai tóc bạch kim không trả lời, cậu chỉ bỏ chạy, vì sao chứ? Bởi vì trong lòng cậu còn cất giấu một người, bởi vì từng tự nói với bản thân, cho dù thế nào cũng không thế có được, chỉ cần làm bạn ở cạnh người kia, đến tận cuối đời.

“Draco.” Đôi mắt sáng như ánh trăng ấy đã trưởng thành, anh đã giết chết người được xưng là Chúa tể bóng tối. Anh lùi lại, “Cậu đã không cần lo lắng, không có Voldemort, chúng ta sẽ có thể ở bên nhau.” Cậu không thể kìm được nước mắt, như thể người đó giết chết Voldemort chỉ vì muốn cùng cậu ở bên nhau.

“Ngài suy nghĩ nhiều quá, ngài Potter.” Giọng Draco còn có thể nghe ra sự run rẩy, nhưng cậu cố không biểu lộ một tia cảm xúc, “Chuyện này và Chúa tể bóng tối không liên quan gì nhau.” “Tôi cho rằng……” Harry định nói cái gì, Draco không cho hắn cơ hội, “Tôi là Tử thần thực tử, ngài là Cứu thế chủ, chúng ta vốn dĩ không có khả năng.” Cậu bình tĩnh nói vậy, ngay sau đó có rất nhiều thần chú, xông lên đem cậu, trói buộc, cậu bị mang đi, để lại một mình Harry, ngơ ngác nhìn hình bóng cậu dần biến mất.

“Bây giờ thì sao? Cậu đã không còn là Tử thần thực tử, cậu là anh hùng!” Dù đã là một người trưởng thành, Harry vẫn thế, rất cố chấp. Anh giúp cậu và gia đình có thể sống sót, đây là ân nghĩa, “Cảm tạ ngài, ngài Cứu thế chủ, tôi thay mặt toàn bộ nhà Malfoy cảm tạ ngài.” Lời nói xa lạ làm Harry sửng sốt, đây là điều cậu muốn sao? Tất nhiên không phải, mà anh muốn gì? Draco không nghĩ ra.

“Tôi biết, trong lòng cậu vẫn còn ông ta!” Harry lớn tiếng nói, cơ thể Draco run rẩy, đúng vậy, trong lòng hắn vẫn còn ông ấy, bị chôn vùi thật sâu, không muốn nhắc. Anh biết sao, hay quá, vậy cậu có thể lấy việc này áp chế bản thân mình. “Là Severus Snape đúng không?” Ánh mắt Harry đau đớn, Draco thấy được, cậu chép miệng, không nói lời nào. “Nếu tôi nói tôi sẽ không để ý thì sao?” Lời nói khẩn cầu cùng khiêm tốn, Draco nhìn Harry, cậu cười, châm biếm phải không? Cậu cho tới giờ, đều biểu lộ một biểu cảm, “Là ngài quá đa tình!”

Bị thương sẽ đau, chỉ là so với vết thương lòng lại càng đau hơn, Harry cố nén, “Cậu biết ông ta không hề yêu cậu!” “Nhưng nếu tôi đáp lại ngài, tôi sẽ vĩnh viễn phụ ông ấy!” Draco rốt cuộc nói ra, những lời này, cậu đã nghĩ nhiều lần, vốn định nói cho Severus nghe, nhưng cuối cùng lại nói cho người trước mặt. Sụp đổ. Draco biết, Harry chưa từng bị đánh bại ở trong chiến tranh, cũng là người đàn ông chưa từng bị gục ngã.

Có lẽ khi cậu còn trẻ, cậu cảm thấy rằng, sinh mệnh của cậu còn rất dài, dài đến mãi không hết, có thể không ngừng chờ đợi. Đến khi chòm râu cậu bạc phơ, cậu mới nhận ra cậu đã già. Muốn làm bạn thì người kia đã đi rồi, để lại cậu với lời hứa khi bé. Cậu vẫn đứng đó, trái tim không ngừng muốn tiến lên, nhưng bước chân cậu không hề nhúc nhích.

Trước mặt cậu là hai hộp gỗ do Severus và Harry đưa cho hắn. Draco nhếch mép. Dù chúng như thế nào, cậu cũng chưa bao giờ mở chúng ra. Draco hy vọng rằng, nếu cậu chưa mở chúng ra thì mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây, ý niệm ấy sẽ không bao giờ rời khỏi cậu. Đầu óc cậu quay cuồng, nhắc nhở cậu đang ở trạng thái không bình tĩnh. Cậu biết, Astoria từng lẻn vào phòng và cũng có ý định mở chúng ra. Cậu cười cười. Cậu luôn biết rằng Astoria là một người phụ nữ thông minh, ngay cả khi cậu đối xử tốt với cô, cô cũng luôn có những cảm xúc chôn vùi, sâu tới mức chỉ mình cô mới thấy được.

Bây giờ, Astoria sớm đã mất đi, chỉ còn lại cậu còn sống ở trên đời này, có lẽ đây là thời điểm mở chúng. Draco ngẩng đầu, nhìn bản thân trong gương, trán hắn đầy những nếp nhăn, gương mặt gầy gò, tóc bạc phơ, hắn biết, bản thân không còn sống được bao lâu.

Draco mở hộp của Severus trước, hộp gỗ màu đen, qua nhiều năm vẫn sáng như cũ. Vừa mở ra, Draco thậm chí không dám mở mắt. Cậu đã già rồi, lại vẫn như trước, không có cách nào đối diện với người trong lòng kia. Lại nghĩ, người kia đã sớm mất đi nhưng cậu vẫn không cách nào bình tĩnh lại.

Trong hộp trống rỗng. Draco ngẩn cả người. Hắn niệm chú lên chiếc hộp vài lần, nhưng nó đính xác là một chiếc hộp rỗng. Ngược lại, Draco cười, hộp rỗng, Severus thật sự hiểu rõ bản thân cậu, cuối cùng cũng là nỗ lực vô ích. Cuối cùng, đây lại là một giấc mơ vô nghĩa., không có khả năng đạt được. Cậu bỗng cảm thấy lòng nhẹ nhõm hẳn đi, cái gì đó vẫn luôn đè nặng lòng hắn đã biến mất rồi.

Tùy ý mở chiếc hộp của Harry, cái này là quà cưới hồi cậu kết hôn, giống như một tác phẩm điêu khắc tinh xảo, mọi chi tiết dường như đã được suy xét kỹ lưỡng. Trong chiếc hộp là một viên đá khắc hình trái tim, một trái tim được khắc bằng một đầu gỗ, mặt trên dính đầy máu đỏ. Draco biết, đây là máu của Harry. Draco cau mày, một người cho cậu một hộp rỗng, nói với cậu biết rằng cậu là công tràng dã động mộng, một người cho cậu một viên đá khắc hình trái tim nhuốm máu. Lần đầu tiên trong vài thập kỷ , hắn thoải mái bật cười , cười đến nước mắt ứa ra.

Harry Potter, con người vĩ đại ấy, nằm đây, an nghỉ ở nơi nhỏ bé này. Draco quơ quơ bàn tay già nua, gọi tên Harry , “Harry.” Cậu nhẹ giọng nói. Gió hiu hiu thổi qua, như thể đáp lại hắn. Trăm năm trôi qua, khi Draco cuối cùng đã sở hữu nó, tất cả đều không cách nào cứu vãn, còn người con trai nói thích cậu kia đã vĩnh viễn yên nghỉ.

“Cậu chỉ cho rằng cậu vẫn còn yêu ông ta!” Giọng nói của Harry xuyên thấu trời. Nhiều năm sau, cuối cùng đã đánh gục Draco, hắn lúc ấy run rẩy, đôi mắt vẩn đục ứa nước mắt. “Không, tôi yêu ông ấy.” Cũng cùng một lời nói nhưng ý nghĩa lại khác nhau: “Chỉ là, tình yêu ấy sớm trở thành quá khứ, mà cậu, mới là người ẩn sâu trong lòng tôi”.

Khuôn mặt của Harry lúc còn trẻ xuất hiện trên bia mộ, Draco nhìn hắn, lộ ra vẻ mặt tươi cười. Harry vẫn còn mang vẻ mang ngượng ngùng lần đầu gặp mặt, anh ôn hòa cười như tia nắng, vẫn như từ trước tới giờ, chưa hề thay đổi. Gió lay lay tóc hắn, cặp ngọc lục bảo sau tròng kính lập lòe. “Draco.” Anh dường như muốn nói, một lời thôi thúc, giục người không thôi.

Draco cảm thấy mệt mỏi, sau một trăm năm, cậu thật sự quá mệt mỏi, không còn sức để đứng nữa. Hắn ngã trên mặt đất, hai mắt vẫn nhìn chằm chằm mộ bia. Lại cảm thấy, hắn chưa từng thấy mệt mỏi, chậm rãi, hắn nhắm hai mắt. “Draco!” Một giọng nói giòn tan, hắn quay đầu lại, Harry đang đứng đó, mang theo nụ cười khiến hắn say lòng. “Tôi vẫn luôn đang đợi cậu!” Draco đứng lên, nhìn nhìn anh ngã trên mặt đất, bước qua, hướng phía Harry đang dang rộng tay, “Cậu chờ tôi.”

Có lẽ chờ đợi, không phải không cách nào với được, chỉ là rất lâu, rất lâu , lâu đến suýt chút thì quên mất vì cái gì mà chờ, như vậy cũng tốt. Thậm chí vẫn còn nhớ, còn nhớ rõ dung nhan say lòng người, nhớ rõ từng hơi thở.

HẾT

HẾT

[HP-HarDra] ĐỒNG THOẠI (1) – Chương 1


EDITOR: Authur + Đào Nhiên

BETA: Đào Nhiên + Akki

-o0o-

Chương 1

Trên con đường sầm uất ở Hẻm Xéo, một đứa trẻ tầm sáu bảy tuổi chạy dọc trên đường thỉnh thoảng cứ cười khúc khích liếc nhìn mẹ nó, nhăn mặt và thè cái lưỡi nhỏ ra trêu ghẹo.

Người phụ nữ với khuôn mặt dịu dàng nở một nụ cười đầy cưng chiều đi theo cậu bé. Sau khi ra khỏi đường lớn đôi mắt cô mở to hết cỡ và hét lớn: “Cẩn thận—!!!”

Lời nhắc nhở của cô có chút muộn màng, đứa trẻ đã đâm sầm vào người thanh niên tóc đen xuất hiện ngay trước khúc cua nhỏ, bàn tay vì dính kem mà ẩm ướt của đứa nhỏ chạm lên chiếc áo choàng màu xanh đậm của anh ta làm in lên một bàn tay be bé.

Khuôn mặt của mấy kẻ đi phía sau người nọ khẽ biến, phù thủy tóc vàng gần đó đã nhanh chóng rút đũa phép của bản thân ra, bước về phía người thanh niên .

“Pott… Ngài Potter…” người phụ nữ tức khắc chạy qua ôm đứa trẻ vào ngực, mặt đầy sợ hãi lùi về phía sau vài bước: “Xin lỗi….. chúng tôi không cố ý mạo phạm…”

Đứa trẻ ngây ngô không biết chuyện gì đang xảy ra, nghiêng đầu nhìn người trước mặt một cách đầy tò mò rồi bỗng nhiên đôi mắt nó sáng lên, chỉ vào người thanh niên tóc đen trước mặt, nói một cách hứng khởi: “Harry Potter—”

“Cain” người phụ nữ cơ hồ sắp khóc đến nơi, một phen dùng tay bịt kín miệng đứa nhỏ của mình lại.

Chàng trai tóc đen lặng lẽ cúi người lau chiếc áo chùng của mình, anh ta cũng chẳng để ý đến người mẹ mặt đã tái tới mức muốn ngất đi kia, bình đạm dùng đôi mắt ngọc lục bảo đánh giá đứa trẻ không hề biết sợ là gì kia một phen, khóe miệng hơi cong, rồi nhìn đi chỗ khác.

“Không sao.”

Sau đó cất bước đi, rời khỏi nơi tập trung sự chú ý này mặc dù họ vẫn hướng mắt về anh như cũ.

Mãi cho đến khi người nọ đi khuất, nữ phù thủy mới cúi đầu xuống ôm đứa trẻ như được ân xá mà lao vào đám đông.

Cain nhỏ bé hoàn toàn không hiểu được vì sao mẹ mình lại hành động như vậy. Nó vẫn nhớ người đàn ông xinh đẹp nọ vừa chỉ vào tờ báo vừa nói với nó rằng anh ấy đã đánh bại tên ác ma xấu xí, Cứu Thế Chủ Harry Potter vĩ đại, là một người rất lợi hại và tuyệt vời.

Đứa trẻ nằm trên vai mẹ nhìn về phía sau. Dòng người nhộn nhịp tách ra hai bên một cách nhanh chóng, khiến nó có thể thấy rõ những người đang di chuyển.

Bước chân của thanh niên tóc đen không nhanh, thắt lưng thẳng và góc áo chùng màu xanh đậm lắc lư đều đặn, như thể có một nhịp điệu kỳ lạ. Một số phù thuỷ dừng bên lề đường, có kẻ sợ hãi đề phòng, một số thì phấn khích cực kỳ, cúi đầu gập lưng làm điệu bộ kính cẩn tuân theo, không một ai dám dị nghị điều gì.

Cain xoa xoa cái mũi nhỏ bị đau của mình, dường như có thể ngửi thấy hương chanh nhẹ nhàng thoang thoảng trên áo chùng lúc nó va vào ngài Potter khi nãy.

Người đàn ông không hề tức giận vì quần áo của anh ta bị vấy bẩn. Hai tay giữ vai nó rất dịu dàng, không buông ra cho đến khi nó lấy lại thăng bằng và đứng vững.

Vị Cứu Thế Chủ thực sự là một người hiền lành và tốt bụng —

Harry, người vừa được một đứa trẻ ngây dại phát cho một cái thẻ người tốt bước qua đám đông đang bất ngờ tách ra, dẫn cấp dưới của mình đến nơi anh ta đã hẹn trước.

Trong một nhà hàng sang trọng sạch sẽ, một số phù thuỷ đang chờ đợi trông điệu bộ có vẻ không yên, rồi tất cả đồng loạt đứng dậy khi thấy những người vừa đẩy cửa bước vào. Harry khẽ gật nhẹ đầu, đôi mắt bình thản nhìn vào gương mặt phía đối diện, với một chút thay đổi nhỏ và giọng điệu hơi tăng lên: “Sirius?”

Phấn khích bao trùm cả khuôn mặt của Sirius, ông muốn nhào qua ngay lập tức nhưng chợt khựng lại khi nhìn thấy khuôn mặt bình thản của anh, đôi môi giật giật chuyển động, mờ mịt mở miệng: “Harry–”

Từ biệt vài năm, đứa bé ngây thơ tràn đầy nhiệt huyết năm nào vì điều gì lại có thể trở nên trầm ổn như vậy? Nhìn thấy mình cư nhiên vẫn có thể bình tĩnh mà không nhào lên ôm?

Mấy năm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

“Hắn ta, bọn họ nói con…” Sirius do dự nhìn vào biểu cảm thành thật của những phù thủy kia với ánh mắt nghi ngờ, và một lần nữa mọi ánh mắt đều đổ dồn lên gương mặt ông, lắp bắp mở miệng “Nói con… hiện tại…”

Harry khẽ cười lên, đôi mắt lạnh lùng vô cảm liếc nhìn xung quanh, “Đi ra ngoài.”

Sirius sững người kinh ngạc khi thấy người đàn ông phía sau Harry khẽ cúi đầu đi ra khỏi cửa hàng, các quan chức của Bộ Pháp thuật mà ông ta dẫn đầu im lặng, khẽ rùng mình run rẩy một chút. Bọn họ nhanh chóng đi qua, ngay cả ánh mắt cũng không dám nhìn lại…

Cánh cửa “cạch” một tiếng rồi đóng lại, căn phòng an tĩnh đến nỗi có thể nghe thấy được tiếng kim rơi.

Sirius lo lắng, cảm thấy huyệt thái dương của mình đang nảy lên thình thịch, lồng ngực bị đè nén đến sắp nổ tung, tất cả niềm vui đoàn tụ giờ biến thành những tiếng tim đập nhanh dồn dập tràn đầy lo lắng một cách khó hiểu.

Sau một hồi im lặng, ông hỏi với giọng ngớ ngẩn ngập ngừng: “Cho nên, con là…”

“Bọn họ lại nói với cha đỡ đầu cái gì sao?” Harry chậm rãi đứng trước mặt hắn, hơi nghiêng đầu quan sát trong chốc lát, thấy khí sắc ông trông còn tạm được, đôi mắt sắc lạnh dần dịu lại.

Sirius thử thăm dò đè một tay lên vai anh, ánh mắt mang theo nồng đậm chờ đợi cùng hoang mang, nở một nụ cười cổ quái, “Bọn họ tự nhiên lại gọi con là Chúa tể Hắc ám – thật nực cười, điều đó không phải sự thật mà đúng không? Hahaha—”

Chàng thanh niên tóc đen lặng lẽ nhìn ông cho đến khi nụ cười của cha đỡ đầu biến mất khỏi khóe miệng, khuôn mặt dù không còn trẻ trung nhưng vẫn rất đẹp trai từ từ nổi lên lo lắng cùng tức giận, và một chút khó tin.

“Ta không tin…” Những ngón tay của Sirius trên vai anh siết lại từ từ, “Tại sao… làm sao có thể…”

Harry nhướng mày hờ hững, với giọng điệu chế nhạo nhẹ. “Đó chỉ là một cái danh hiệu mà thôi, không cần chuyện bé xé ra to.”

“Con nghĩ rằng ta đang làm ầm ĩ?!” Sirius hoài nghi nhìn thẳng vào anh, “Harry, con đã quên James và Lily chết như thế nào rồi sao?! Con đã quên vì sự bình yên của thế giới pháp thuật, chúng ta đều phải trả giá đắt như thế nào ư? – Làm thế nào con có thể cho phép những người ngoài kia đặt cái danh hiệu như vậy lên người con?”

“Vì vậy, bọn họ nhờ người quay về để thuyết phục con thu tay lại sao?”

Harry cảm thấy khá buồn cười.

“Thật thú vị” anh lắc đầu, nhẹ nhàng nói: “Sau khi người rơi vào bức màn che kia con đã điên cuồng chất vấn người khác như một kẻ điên, nhưng bọn họ chỉ biết nói xin lỗi với con, ngay cả khi con tiêu diệt được Voldemort cũng không một ai nghĩ đến việc thay con đi cứu người trở về.”

Đối diện với cặp mắt xanh lạnh lẽo không hề có tí sức sống hay ấm áp kia, Sirius bất giác rùng mình.

“Bây giờ con được gọi là Chúa tể Hắc ám, còn những kẻ đó, bọn họ thì không tiếc bất cứ giá nào đi tìm người.” Harry quay mặt đi, đôi mắt rũ xuống, giọng anh có chút không rõ ràng. “Độ nổi tiếng của cái xú danh này quả nhiên so với cái danh Cứu Thế Chủ dùng tốt hơn là đằng khác.”

“Harry!” Sirius nhắm mắt, mở rộng vòng tay ôm anh vào lòng, câu hỏi phát ra phảng phất như thể đang cầu xin, “Con không giống như Voldemort, phải, những gì bọn họ nói… con chưa từng làm bất cứ thứ gì, có phải không?”

“Ý chú là gì? Thành lập lực lượng của chính mình, từ chối sự xúi giục của Bộ Pháp thuật, tiêu diệt những Tử thần Thực Tử cũ, hay chấp nhận sự giúp đỡ của những quý tộc máu trong sẵn sàng quay đầu?”

Harry ôm eo cha đỡ đầu và vỗ nhẹ vào nó. Giọng điệu thanh thuần và sạch sẽ, giống như đứa bé trong mắt chỉ có trắng đen rõ ràng nhiều năm trước kia, đôi mắt xanh tuyệt đẹp của anh nheo lại trong sự hài lòng.

Đã lâu lắm rồi không có ai dám ôm anh như vậy.

“Tất nhiên con không giống với Voldemort” anh nói: “Người của con chủ yếu là những phù thủy từ khi sinh ra đã mang nửa dòng máu hoặc Muggle – họ có thể hòa đồng tốt hơn nhiều so với những Slytherin có đôi mắt cao hơn đầu, và tuyệt đối không có việc đũa phép chĩa về phía những người dân vô tội.”

Tâm trí của Sirius hiện có chút rối bời bởi hai lý do thoái thoác có chút hỗn loạn, “Nhưng tại sao họ lại sợ con đến như vậy? Chú chỉ mới biến mất vài năm, con thực sự có thể khiến cho danh tiếng của bản thân tệ hại đến vậy sao.”

“Đen hay trắng, không phải chỉ dựa vào một câu của bọn họ thôi sao?” Harry gác cằm lên vai chú, ánh mắt chăm chú nhìn xuống sàn gỗ sáng bóng, biểu cảm của anh vẫn trấn định, giọng nói giống như tiếng chuông xa xăm, “Hiên ngang lẫm liệt mà hy sinh mới là một vị Cứu Thế Chủ tốt. Đứa trẻ sống sót sau khi đánh bại Chúa tể Hắc ám, tiếng tăm của Cứu Thế Chủ còn vang xa hơn cả ảnh hưởng của Bộ Pháp Thuật chính là thứ nghẹn đắng ở cổ họng của bọn họ, muốn diệt trừ hoàn toàn. Bọn họ muốn loại bỏ tất cả các chướng ngại vật chắn đường bọn họ không phải hay sao—”

Sirius đau lòng gần chết, đến nỗi ông cảm thấy đứa con đỡ đầu đáng yêu của mình đã chịu một nỗi oan khuất cực lớn. “Nói cho chú biết Harry, chuyện gì đã xảy ra sau khi chú rời đi?”

Khóe miệng chàng thanh niên tóc đen khẽ cong lên, vùi mặt vào lòng ông, nhẹ giọng đáp lại: “Được.”

Sau đó, Harry phải mất một thời gian dài để giải thích chi tiết về cách họ tìm thấy các Trường Sinh Linh Giá và cách chiến đấu với Voldemort. Sirius nghe đến đoạn anh xém chết vì bị tấn công bởi lời nguyền chết chóc của Voldemort thì tròng mắt xuýt nữa thì nhảy ra ngoài.

“Merlin” ông bật người khỏi ghế, vội vàng nắm lấy tay Harry, một lần nữa đánh giá lại từ đầu tới chân Harry xem xem có bị thương hay để lại sẹo ở đâu không, “Con thật sự ổn chứ? Đã kiểm tra kỹ hết chưa?”

Harry quay mặt đi: “Đã kiểm tra nhiều lần rồi ạ.”

Anh nhìn chằm chằm vào tách trà đã nguội trên bàn, nói với giọng khàn khàn: “Không lâu sau chiến thắng của bọn con, chú có biết Bộ Pháp thuật đã làm gì không? Họ giương cao ngọn cờ công lý, tịch thu đũa phép và giám thị mọi hành động của con. Họ như đang cố gắng tìm hiểu xem bản thân con có còn bị ảnh hưởng bởi Trường Sinh Linh Giá của Voldemort hay không.”

Sirius tức giận phẫn nộ, “Đám người chết tiệt—”

“Những người bạn của D.A đã cố gắng giải cứu con và họ bị buộc tội do thông đồng với kẻ địch”, Harry bị cha đỡ đầu của mình ôm chặt, nhắm mắt lại, dựa vào ngực ông, thở dài như thể rất mệt mỏi. “Neville đã mất, Luna cũng đã hi sinh, Ron và Hermione thì bị tra tấn bức cung để tìm hiểu quá trình chúng con truy tìm Trường Sinh Linh Giá giờ vẫn đang được điều trị ở St. Mungo đã hơn năm năm, ngay cả cha mẹ của chính mình cũng không thể nhận ra. Nếu không có cớ sự này, họ đã quyết định sau chiến tranh sẽ kết hôn.”

“Nhưng khi Voldemort còn nắm quyền, những kẻ tự cho là công lý đầy mình kia dường như không chấp nhận được một chút nguy hại kia đang ở cái xó xỉnh nào?”

Sirius ôm chầm lấy đứa con đỡ đầu gần như đã mất tất cả vào lòng, những ngón tay ông run rẩy nhẹ nhàng chạm vào mái tóc mềm mại của anh, “Không sao đâu, Harry, không sao đâu, chú sẽ luôn đứng về phía con, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi—”

Harry gật đầu mạnh mẽ, ôm chặt lấy ông. “Vâng. Ít nhất họ đã đưa người trở về —— Đây có lẽ là điều duy nhất con cảm thấy biết ơn bọn họ.”

“Tại sao con không giải thích rõ ràng với mọi người”, Sirius cố gắng đè nén cơn nóng giận của mình, “Cho những phù thuỷ ngoài kia biết bọn khốn đó đã làm những gì, thay vì con phải bị đối xử như Chúa tể hắc ám đời thứ ba, để rồi bị mọi người gièm pha — Không phải tất cả các phù thuỷ ngoài kia đều là kẻ ngốc cả, vẫn còn có người sẽ tin con mà.”

Harry im lặng một lúc rồi chậm rãi nói: “Không sao cả, con lại muốn niềm tin của họ để làm gì?”

Khóe miệng khẽ nhếch lên, để lộ ra nụ cười không chút độ ấm, lẳng lặng dùng giọng nói bình tĩnh kể lại từng chút từng chút một các sự kiện trong quá khứ.

“Ngày Voldemort để lại cho con vết sẹo này, có bao nhiêu người trong thế giới pháp thuật này đang vui chơi suốt đêm vì bình yên được đổi lấy từ sự hủy diệt của gia đình Potter?”

“Khi con bị bắt nạt ở gia đình Dursley, con cũng đã từng gặp qua một phù thủy bên vệ đường, bọn họ bắt tay con trong sự ngạc nhiên và phấn khích, lại chẳng mảy may để ý đến quần áo của con vì sao lại cũ nát, cơ thể vì sao lại gầy nhẳng trơ cả xương ra, vì lý do gì mà bị cái gia đình ‘người thân’ kia mắng cho té tát, càng không nghĩ đến rằng, chính vì những hành động lỗ mãng của bọn họ, mà con có thể sẽ bị bỏ đói cả ngày.”

“Lúc học năm nhất, con gần như đã mất mạng để giành lấy chiến thắng trong trò chơi Quidditch, những phù thuỷ ở chung nhà đã cùng nhau tổ chức ăn mừng cổ vũ cho con. Thế mà chỉ sau một chuyến đi đêm và bị trừ điểm của con, họ vẫn có thể như cũ quay lưng đi cô lập con không có lấy một chút do dự.”

“Cũng chỉ vì con đã bảo vệ thành công Hòn Đá Phù Thuỷ từ trong tay của Voldemort, mọi người lại nghĩ rằng con là anh hùng một lần nữa. Nhưng đến năm thứ hai, khi mật thất mở ra, lần nữa ngoại trừ Ron và Hermione thì không một ai đứng ra thay con nói một lời giải thích nào.”

“Càng không nói đến những việc xảy ra sau này, con bị hãm hại phải tham gia cuộc thi đấu Tam Phép Thuật, hầu như toàn bộ Hogwarts đều ra sức gièm pha và coi thường con; Con đã từng nói với bọn họ rằng, Voldemort đã hồi sinh và cả thế giới pháp thuật thì lại coi con như một kẻ điên mất trí.”

“Lúc đó con thật sự rất ngu xuẩn. Bọn họ rõ ràng vì sợ hãi nên mới cố tình nhắm mắt, bịt tai tạo nên cái khung cảnh yên bình, thư thái giả tạo. Ấy thế mà con vẫn cứ cố gắng liều mạng đi giải thích, muốn họ nhìn thẳng vào sự thật nữa chứ.”

“Vâng, cho đến khi bọn họ bắt buộc phải đối mặt với sự thật, cuối cùng họ cũng tin những gì con nói rồi lại bắt đầu tung hô, xem con như là vị cứu tinh một lần nữa.”

“Hội Phượng Hoàng tổn thất hơn phân nửa, hy sinh không biết bao nhiêu người chỉ để tiêu diệt được Voldemort. Nhưng những người trong miệng chú nói có thể chỉ cho con 120 ngàn điểm tôn trọng và biết ơn trong một giây, hoặc những kẻ ngu ngốc cuối cùng cũng dám ngẩng cao đầu trong Bộ Pháp thuật và cố tình tiết lộ những bí mật như con từng là một trong Trường Sinh Linh Giá của Voldemort, lúc đó con gần như ước mình có thể nhanh chóng chết đi.”

Lời cuối của câu nói vẫn còn run rẩy vang vọng trong không khí, Harry khẽ mỉm cười, “Vậy Sirius, chú nghĩ gì về cái gọi là dân chúng, cái gọi là danh tiếng, mấy thứ đó rốt cuộc là cái quái gì chứ?”

Đôi mắt của Sirius đỏ dần, cổ họng nghẹn cứng không thể phát ra thêm bất cứ một thanh âm nào nữa.

Harry từ từ ngồi người thẳng dậy, nhìn thẳng vào cha đỡ đầu và thì thầm: “Chú hỏi con tại sao không giải thích mọi chuyện lại để họ tuỳ ý đặt cái danh hiệu Chúa tể Hắc ám lên đầu con? Nếu con làm những thứ khiến mọi người nghĩ con là Chúa tể Hắc ám lại có thể bảo vệ được người bên cạnh, không cần quan tâm đến những kẻ ngu xuẩn quát tháo xung quanh, lại có thể nhận được sự tôn trọng cùng tự do mà con vốn dĩ nên nhận được. Vậy thì con cần gì phải từ chối?”

Sirius theo bản năng muốn gật đầu nhưng cuối cùng vẫn là kiềm chế xuống, bất kể thế nào, ông cũng không muốn con đỡ đầu yêu dấu của mình được đưa vào lịch sử của thế giới phép thuật với cái thân phận này – thằng bé nên có được điều tốt nhất.

“Con đã chịu đựng đủ những khuôn mặt tự cao tự đại cho mình là đúng của của những kẻ đó, đã chịu đủ mấy cái cớ mà họ cho là vì một lợi ích vĩ đại hơn để loại trừ những người bất đồng quan điểm vì lợi ích cá nhân.” Sắc mặt của Harry rất bình tĩnh, “Như bây giờ cũng rất tốt, lời nói của con hiện tại là đạo lý ở cái thế giới pháp thuật này.”

“Sirius, chú nói xem, có phải con làm sai rồi không?”

Sirius luôn cảm thấy có cái gì đó không ổn lắm, khẽ nhíu mày, đối diện với đôi mắt ngọc lục bảo như đang khẩn cầu kia, trong lòng vô thức giãy giụa. Cuối cùng, ông vẫn nghiêng cán cân công lý của mình về phía con đỡ đầu. “Không, là bọn họ đã sai rồi.”

Rốt cuộc Harry cũng nở một nụ cười ấm áp tràn đầy nhiệt tình nhất từ lúc ông được đưa đến chỗ này. Nam phù thuỷ tóc vàng mới vừa gặp cách đây không lâu đã quay lại để đón hai người.

“Thưa Chúa tể, bệnh viện St.Mungo đã sắp xếp ổn thoả, có thể đưa ngài Black đi kiểm tra bất cứ lúc nào.”

“Ta vẫn ổn,” Sirius cau mày với cái xưng hô kia, cảm giác cả người đều không tốt. “Không cần phải kiểm tra.”

“Đi ngay bây giờ.” Harry lên tiếng và nhìn vào cha đỡ đầu một cách bất đắc dĩ. “Con vẫn rất lo lắng. Tốt hơn hết là kiểm tra thì tốt hơn.”

“Con không đi cùng à?” Sirius ngạc nhiên hỏi.

Harry mỉm cười yếu ớt, “Con cũng muốn đi cùng cha đỡ đầu, nhưng con không được chào đón ở đó, thôi thì đừng đến để làm phiền bọn họ thì hơn.”

Nhìn hai người rời đi, chàng trai tóc đen buông xuống nụ cười trên khóe môi, đưa tay chỉnh sửa lại chiếc áo choàng đang hỗn loạn trên người, “Người đâu?”

Một phù thuỷ canh giữ cao lớn khác đang đứng cạnh cửa cúi xuống và thì thầm vào tai anh, “Tất cả bọn họ, kể cả những người đang lén lút theo dõi đều bị nhốt trong ngục tối của trang viên, chờ lệnh của Ngài thưa Chúa tể.”

Đôi mắt xanh thẫm lãnh tĩnh lộ ra vài tia sáng màu bạc, Harry nhìn bầu trời âm trầm ngoài kia, nhấc chân bước về phía trước, nhẹ nhàng như thể vô ý thuận miệng dặn dò: “Hãy để lại vài thứ mà anh ta đã thấy.”

“Vâng thưa Chúa tể của tôi.”

HẾT CHƯƠNG 1

[HP-HarDra] DADDY, ĐÂY LÀ MOMMY! – Chương 8: Nơi Nào Có Em Nơi Đó Chính Là Nhà


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Dào Nhiên

-o0o-            

Chương 8: Nơi Nào Có Em Nơi Đó Chính Là Nhà

Draco lâu lắm rồi không còn mơ thấy giấc mơ đó nữa.

Anh nhàm chán đứng trên bục ở cửa hàng Trang phục cho mọi dịp của phu nhân Malkin, sau đó đi đến trước mặt một đứa nhỏ bằng tuổi anh đang cực kỳ sợ hãi.

“Mình thích đôi mắt của cậu ta.” Trong lòng Draco bỗng nhiên cảm thấy thỏa mãn, anh biết mình muốn kết bạn với đối phương, mặc dù đối phương chẳng có chút gì trong yêu cầu kết bạn của Malfoy, nhưng thế thì sao, anh vẫn muốn kết bạn với đối phương.

“Cậu có thích Quidditch không?”

“Thích.”

“Tôi là Draco, cậu thì sao?”

“Harry, tên của tớ là Harry.”

“………”

Đối thoại kết thúc, nhưng cái tâm tình nhảy nhót này vẫn luôn ảnh hưởng đến Draco, cái đó không phải sự thật, anh biết chứ, bởi vì độ hoà hợp giữa anh và Potter ngay từ đầu đã là số 0 rồi, Potter lúc đầu chẳng biết Quidditch là gì cả, cậu ta cũng không muốn làm bạn với anh, mà hiện tại hai người bọn họ còn kết hôn, Merlin quả thật là thiên tài đùa dai.

“Daddy!”

Thanh âm mềm mại của Scorpius làm Draco đang trầm tư tỉnh dậy, anh cười sau đó bế con trai của mình lên đùi.

“Con ngủ ngon không?”

“Rất ngon!”

Scorpius khanh khách cười, nói: “Harry hồi sáng chơi với con.”

“Con thích cậu ta?” Draco mấy mũi mình cọ cọ mũi con trai, chọc nó cười.

“Thích!”

“Daddy cũng thích Harry sao?”

 “Có lẽ thế đi.” Draco nói với giọng hờ hững, Scorpius vui vẻ kéo kéo tóc anh.

Giữa trưa Potter trở về nhà, hắn ta mang theo hai tin tức khác nhau. Một cái là Scorpius có thể nhập học vào tuần sau, hơn nữa hạn chế của Malfoy đã được thả lỏng, một cái khác nữa chính là Draco không thể không đi gặp một vài người bạn của Harry.

“Cậu chuẩn bị tổ chức chiến tranh lần thứ hai à?” Draco châm chọc nói.

Potter đè đè ấn đường nói : “Bọn họ là bạn của tôi, là bạn tốt nhất, tôi cho rằng cậu vẫn nên đi gặp bọn họ một chút.”

“Chồn và máu bùn, a, tôi không cho rằng đây là cái đề nghị tốt lành gì.” Draco nói xong liền nhìn thấy nam nhân đối diện đang lườm mình, cho nên anh đành phải đổi cách nói.

“Được rồi, Weasley và Granger, thật tiếc khi hai người họ không phải một đôi, nếu không tôi có thể tiết kiệm được không ít thể lực đâu.”

“Ít nhất cũng phải tỏ ra lịch sự, Draco.” Potter bất đắc dĩ nói nhìn chằm chằm Draco.

“Tôi vẫn luôn rất lịch sự, Scorpius chính là ví dụ điển hình nhất.”

Vốn dĩ Scorpius đang ăn bánh kem dâu tây, sau khi nghe được tên mình liền ngây ngốc ngẩng đầu nhìn về phía daddy của mình, sau đó nhìn thấy daddy vẫy vẫy tay bảo không có việc gì.

“Đây có lẽ là một phép màu.” Potter cười một chút, Draco bất mãn nhìn đối phương, bất quá chuyện Scorpius có thể nhập học thì quả là một tin tức tốt, có lẽ anh có thể chịu đựng được nửa tiếng, à không, hai mươi phút.

Black Cat Café, chỉ mở cửa cho phù thuỷ.

Draco ôm Scorpius đánh giá hai gương mặt cực kỳ quen thuộc trước mắt.

Chà, Weasley vẫn là một tên tóc đỏ và mặt đầy tàn nhang, nhiều đến nỗi bạn chỉ muốn hét lên, may mắn là cuối cùng cậu ta cũng đã học được cách giấu sự ngu dốt của mình vào trong, mà Granger, được rồi, Granger ngoại trừ đẹp hơn thì vẫn cô như vậy, tính cách cực kỳ táo bạo vẫn còn,chẳng qua, hình như cô cũng đã học được một chút giả dối của thánh nhân rồi thì phải.

“Tớ nghĩ là, xuất phát từ lịch sự thì đầu tiên, bọn tớ nên chúc mừng hai người đã kết hôn.” Granger cẩn thận nói, Weasley ngồi kế bên có lẽ có chút bất mãn.

“Hắc, Hermione, đùng dùng từ chúng ta, cậu biết tớ có bao nhiêu phản đối với chuyện này.”

“Cảm ơn.” Draco nhếch mép cười.

“Tớ cho rằng, hai cậu quá mức qua loa rồi.” Granger không tán đồng nhìn bọn họ, Draco chân thành khuyên cô đi nhận chức bảo mẫu đi là vừa, dù sao cái thói quen này của cô y chang những bà mẹ bình thường.

“Chúng tớ rất nghiêm túc, Hermione.” Potter nói khẽ, Granger lườm hắn ta vài cái nhưng sau đó thấy hắn ta bất động như dính bùa hoá đá mới thôi.

“Được rồi, nếu đây là lựa chọn của cậu, Harry, chúc cậu hạnh phúc.” Granger cầm sữa bò trên bàn lên hớp một ngụm, ừm, Draco cười một chút, chẳng lẽ Harry không nói cho người khác Granger đã kết hôn và đang có thai sao? Mà chú rể hay ba của đứa trẻ đều không phải Weasley, Merlin quả nhiên chiếu cố Malfoy!

Weasley có vẻ vẫn vụng về như mọi khi, có lẽ Potter đã nói gì với cậu ta, dù sao nãy giờ cũng đã qua hai mươi phút rồi mà tên Weasley đó vẫn chưa rút đũa phép ra và tấn công Draco, thật thú vị, có lẽ Potter nên đi ứng tuyển cái chức vụ đàm phán ấy, chuyên đàm phán với mấy người tâm thần phân liệt hay gì gì đó, ừm, Weasley không phải là ví dụ tốt nhất sao?

Draco ngồi im vừa cười vừa ngăn Scorpius ăn quá nhiều bánh kem chocolate, nửa tiếng tiếp theo, Draco vẫn không nói gì với Weasley và Granger, bởi vì bọn họ đều thống nhất một chuyện là im lặng chính là phương pháp bảo vệ hoà bình tốt nhất.

Đến tận khi ra về, Granger đi về phía Draco và nhét cái gì đó vào tay anh, nhìn qua có chút muốn nói nhưng lại thôi, Draco rất muốn nói với đối phương là tốt nhất là đừng nói, nhưng rõ ràng Granger rất nhanh đã quyết định.

“Đối xử tốt với cậu ấy nhé.”

Draco nhướng mày, anh không nói gì cả, vì ánh mắt đe dọa lẫn năn nỉ của Granger làm anh cảm thấy hơi khó chịu.

“Daddy.” Scorpius kéo kéo ống tay áo Draco, anh không nói gì, chỉ cúi xuống hôn lên trán con trai mình một cái.

Nhìn a, thế giới phép thuật lại có thêm vài chuyện để tám rồi, giống như chuyện Snape đã từng yêu phu nhân Potter say đắm ấy.

Buổi tối, Draco nằm trên giường lớn đột nhiên mở miệng.

“Cậu làm sao thuyết phục được người khác vậy?”

Người bên kia im lặng một lát, sau đó thở dài, giống như mỏi mệt, cũng giống như dỡ xuống cảnh giác.

“Cái đó không quá phức tạp, Draco, tôi chỉ muốn có một gia đình mà thôi.”

“So với sự thật, Malfoy càng thích nghe mấy chuyện cậu bịa hơn, biết không? Bởi vì mấy lời nói dối đó sẽ giúp cậu bình tĩnh hơn.”

Potter cũng không trả lời, Draco xoay người đánh mắt lên trần nhà, sau đó lại xoay nửa người sang chống tay nhìn đối phương, cười khẩy nói : “Cậu có thói quen đi ngủ đeo mắt kính sao?”

Potter giật giật, Draco đưa tay lên gỡ mắt kính của hắn xuống. Trong đêm đen, anh không thể thấy rõ biểu cảm củacậu ta, nhưng anh biết, khi đôi mắt đó nhìn anh, nó giống như là một khu rừng vậy. ( Mình không hiểu khu rừng là gì, là mắt Harry giống rừng quá hả.)

“Tôi chỉ là không có tự tin.”

“Ha, cái này nực cười thật đấy, người đưa ra đề nghị kết hôn là cậu, một tên tự đại đáng ghét.” Draco nhẹ nhàng hứ một tiếng, anh nằm sấp luôn trên người hắn, trong không khí tràn ngập hơi thở ám muội.

“Tôi có danh dự, tiền bạc, đặc quyền, tôi là cậu bé vẫn sống, tôi đánh bại Voldemort, nhưng mà tôi vẫn khát vọng có được một gia đình.”

Potter thấp giọng nói, hắn thích cảm giác về nhà, không cần phải phòng bị tất cả mọi thứ, câu nói của hắn ta làm cho tim của Draco giống như có thứ gì đó mềm mại trảo qua, anh oán giận nói : “Đừng nói cứ như thể Cứu Thế Chủ là một con mèo hoang vậy, tôi phải nói, Cứu Thế Chủ nếu muốn cùng người nào đó kết hôn thì chắc cả thế giới phép thuật vì cậu mà khui rượu ăn mừng đấy, sau đó lại sinh một đám Potter khác.”

“Cứu Thế Chủ có tất cả, vậy Harry Potter thì sao?”

Yết hầu của Draco giống như bị ai đó bóp lại, anh không thể nào nghĩ ra bất cứ châm chọc hay phản bác gì, sau đó, anh lại được cậu ta nhẹ nhàng đẩy ra giường, mái tóc có chút dài của Potter cọ qua da của anh một chút, ừm, hơi ngứa.

“Em nguyện ý cho anh cái gì hả, Draco Malfoy?”

Mắt Draco trừng lớn, thanh âm của Potter cứ như là một thần chú nào đó, giữ chặt tay chân anh lại, làm cho anh không thể cử động.

“Không……..” Anh nhẹ giọng cự tuyệt, bởi vì Malfoy trước giờ chỉ có nhận chứ không cho, điều này làm anh cảm thấy sợ hãi, khi Potter hướng anh yêu cầu, anh cảm thấy mình bất lực giống như khi không mặc quần áo vậy.

“Đừng cự tuyệt anh, cầu em đó…………” Potter dùng môi hôn mũi của Draco một chút, hắn lẩm bẩm, thanh âm dịu dàng của hắn ta làm cho Draco nhớ đến Harry Potter mình mơ thấy.

“Harry………….”

“Cái gì?”

Draco nhắm hai mắt lại, trong đầu vang lên câu nói của Granger hay mấy bài phỏng vấn của Nhật Báo Tiên Tri, sau đó anh giống như là quyết định một cái quyết định rất lớn vậy, được ăn cả ngã về không nói: “Anh muốn là gia đình, hay là em, Draco Malfoy.”

Một nụ hôn rơi xuống khóe miệng của anh, hơi thở ấm áp của hắn lướt qua đôi môi mẫn cảm của anh, sau đó, Draco nghe được câu trả lời.

“Nơi nào có em thì nơi đó chính là nhà.”

P/s: Được rồi, vì mình không edit lời của tác giả, nhưng lời của tác giả lần này có giả thuyết, cho nên mình sẽ edit nó.

Tác giả:  Truyện này kết thúc ở đây thôi, =v= đừng đánh tôi

Thật ra giả thuyết ban đầu của tôi là Harry đã sớm yêu Draco, tính cách của Harry trong truyện này cũng rất trầm ổn, không quá xúc động, chiến tranh ảnh hưởng đến mọi người rất lớn, mà đối với Harry mà nói, chiến tranh kết thúc cũng làm cho hắn hơi mê man.

Harry là một đứa trẻ khát vọng có được một gia đình, có lẽ Malfoy thực hỗn đản, nhưng mà trong truyện này, cả Draco và Lucius đều thật lòng yêu thương gia đình của mình.

Tôi cho rằng, Harry không yêu Draco khi còn đang ở Hogwarts, nhưng đối với Harry, Draco chắc chắn là một tồn tại đặc thù. Sau chiến, có rất nhiều chuyện xảy ra, mọi người vội vàng kết hôn, sinh con ,vvvv, Harry không có gia đình, hắn sẽ có một khoảng thời gian không biết đi đâu, tôi nghĩ, đoạn thời gian đó của Harry chắc chắn rất gian nan, mà Draco cũng rất may mắn, may mắn vì gặp lại Harry vào thời điểm hắn ta chín chắn nhất.

Bọn họ kỳ thật rất giống nhau, hiếu thắng giống nhau, được người khác phủng trong lòng bàn tay giống nhau, cho nên, tôi cho rằng chuyện bọn họ kết hợp là chuyện hiển nhiên. Bọn họ đầu cần tình yêu, mặc kệ lý lúc đầu của cái tình yêu này là gì.

Bất quá, công của tiểu bò cạp là lớn nhất.

Cảm ơn mọi người đã lắng nghe tôi dài dòng lâu như vậy, không chừng sau này tôi sẽ đào thêm hố mới, chúng ta lần sau gặp lại nhé =3= .

TOÀN VĂN HOÀN

Design a site like this with WordPress.com
Get started